Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 22.03.2018, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1354
Được thanks: 9292 lần
Điểm: 29.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 55
Chương 29

"A! Bực chết đi được!" Cơm trưa xong, Kiều Ngôn Hi ném sách vật lý lên bàn, vò đầu bứt tóc.

Khương Thành Ngọc thấy cô như thế liền biết cô lại bực bội về môn vật lý, kéo tay cô xuống, giúp cô sửa lại mái tóc rối rồi nói: "Không hiểu nữa à?"

Kiều Ngôn Hi đáng thương nhìn cậu: "Không hiểu, cả đời đều không học vào nổi, đến khi nào mới không phải học vật lý nữa đây! Cậu nói cho tớ biết đi, làm sao cậu lại học giỏi như thế, có phải có phương pháp gì đó không?"

Khương Thành Ngọc liền đau đầu, nào có phương pháp gì đâu, cậu cảm thấy vật lý rất đơn giản, vừa học đã biết. Nhưng cậu tuyệt đối không thể nói thế với Kiều A Miêu, bằng không cô nhóc sẽ lại thấy mất cân bằng nữa cho xem.

Thế là cậu nói: "Cậu học toán tốt như thế, vật lý nho nhỏ đâu có gì khó? Đề bài đâu, để tớ giảng cho cậu."

Kiều Ngôn Hi nghe Khương Thành Ngọc nói lập tức hăng hái, đúng vậy, toán cô học rất tốt, một môn vật lý nho nhỏ, chỉ một trăm điểm thôi thì có gì khó? Hừ, cô nhất định có thể học tốt!

"Ở đây, mạch điện này, còn cả cái này, tớ nhìn mà không hiểu..." Kiều Ngôn Hi cầm sách bài tập, chỉ từng bài không hiểu cho Khương Thành Ngọc xem.

Kiều A Miêu đúng thật là không có thiên phú học vật lý! Khương Thành Ngọc có chút buồn cười.

"Cầm vở với bút, chúng ta ra vườn hoa." Khương Thành Ngọc đứng lên nói với Kiều Ngôn Hi.

"Đang làm bài mà, sao lại ra vườn hoa?" Kiều Ngôn Hi khó hiểu nhìn cậu.

Khương Thành Ngọc không còn biện pháp với cô nàng sơ ý này, cậu chỉ xung quanh phòng, có bạn học đã nằm gục xuống bàn, "Thấy chưa?"

Kiều Ngôn Hi bừng tỉnh hiểu ra, cô quên mất bây giờ là lúc nghỉ trưa, mọi người sắp đi ngủ. Cô cười xin lỗi, lấy sách vở đi theo Khương Thành Ngọc.

Đúng lúc này, Tiết Đồng Hải ăn cơm xong về phòng học, thấy Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc định ra ngoài, vội ngăn Kiều Ngôn Hi lại, "Hi Hi, các cậu đi đâu? Sắp đến giờ ngủ trưa rồi."

Kiều Ngôn Hi nhìn cậu, giơ quyển sách lên, cười khổ: "Bổ túc vật lý."

Tiết Đồng Hải không phản đối, cậu biết môn vật lý của Kiều Ngôn Hi không tốt, cậu cũng biết thầy để Khương Thành Ngọc hỗ trợ cô. Nhưng nhìn họ ra ngoài một mình, cậu thấy không thoải mái. Mấy ngày nay, quan hệ của Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc ngày càng tốt, đến Doãn Manh Manh còn chưa bằng.

Dựa vào cái gì, cậu đã biết Hi Hi từ lớp một tiểu học, lên cấp hai Khương Thành Ngọc mới quen cô. Kém nhau tận sáu năm, tại sao Hi Hi đối tốt với cậu ta như vậy, còn cậu chưa bao giờ có đãi ngộ như thế. Nghĩ tới đây, cậu vội nói với Kiều Ngôn Hi: "Hi Hi, đợi một chút, tớ cũng muốn đi."

Kiều Ngôn Hi lạ lùng nhìn cậu, "Cậu đi làm gì, cậu cũng đâu cần bổ túc vật lý, đừng làm loạn, về lớp ngủ đi, bọn tớ đi học, thầy đã sớm nói với bọn tớ, nếu cậu đi theo, thầy lại tưởng chúng ta cùng trốn học đấy." Nói xong kéo Khương Thành Ngọc đi.

Tiết Đồng Hải đứng tại chỗ khóc không ra nước mắt, cậu phiền phức... Hi Hi lại bảo cậu phiền phức... Hi Hi, sao cậu có thể nói tớ như vậy! Từ sau khi Hi Hi có quan hệ tốt với Khương Thành Ngọc liền không thấy cậu tốt nữa, Khương Thành Ngọc! Cái tên khối băng! Tôi và cậu thề không đội trời chung!

Khương Thành Ngọc thấy Kiều Ngôn Hi kéo tay áo mình, lại nhớ tới bộ dạng Tiết Đồng Hải bị Kiều Ngôn Hi vô tình đả kích, trong lòng thoải mái không thôi. Hừ, thằng nhóc này dám giành Kiều A Miêu với cậu à! Cứ mơ giấc mộng Xuân Thu của cậu ta đi!

Xem Kiều A Miêu nhà chúng ta này, ngày càng tiến bộ, ngày càng đáng yêu, bây giờ đã biết che chở mình, biết giúp đỡ mình đả kích người khác, không hổ là người tớ xem trọng! Khương Thành Ngọc hoan hỉ nghĩ, không chút nào tự giác là mình chỉ đang phán đoán.

"Ở đây đi." Kiều Ngôn Hi tìm một chỗ có bóng râm nói với Khương Thành Ngọc.

Thấy Khương Thành Ngọc gật đầu, cô phủi bụi bám trên đất định ngồi xuống, Khương Thành Ngọc nhanh tay kéo cô, đặt tấm nệm cầm theo xuống rồi mới buông Kiều Ngôn Hi ra.

Kiều Ngôn Hi ngồi trên tấm nệm mềm mại, cảm thán về sự tỉ mỉ của Khương Thành Ngọc. Bất chợt nghĩ nếu ai đó làm bạn gái Khương Thành Ngọc nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Nhưng vì sao khi nghĩ tới cảnh Khương Thành Ngọc có bạn gái là trong lòng sẽ thấy ê ẩm khó chịu, thật kỳ lạ, cô bị sao thế?

"Kiều A Miêu, nghĩ gì thế? Còn chưa tập trung nghe." Khương Thành Ngọc mở sách bài tập, gọi Kiều Ngôn Hi mấy tiếng mà không thấy cô đáp lại, ngẩng lên nhìn, Kiều A Miêu còn đang chìm đắm trong suy nghĩ đâu đâu, cậu buộc phải đánh thức cô.

"A, không có, không có, làm bài thôi!" Dòng suy nghĩ của Kiều Ngôn Hi bị Khương Thành Ngọc đánh gãy, cũng không có nghiên cứu kỹ tâm trạng lúc đó trong lòng, nhanh chóng điều chỉnh tâm thái nghe cậu giảng.

Lời giảng của Khương Thành Ngọc rõ rệt, từ ngữ lưu loát, Kiều Ngôn Hi như chìm vào trong đó. Cô cảm thấy nếu mà Khương Thành Ngọc không phải trưởng thành trong một gia đình như thế, vậy cậu rất có thể sẽ là một người rực rỡ vui vẻ như ánh mặt trời. Vì sao họ đều gặp phải những chuyện bất hạnh như thế?

Một người tốt như Khương Thành Ngọc, nếu cậu cởi mở hơn, không biết sẽ thu hút bao nhiêu ánh nhìn, tuy vậy nhưng vẫn có rất nhiều người lén sùng bái cậu ấy, nói cậu ấy rất ngầu, rất đàn ông.

Khương Thành Ngọc giảng xong bài cuối cùng, khép sách lại, quay sang nhìn Kiều Ngôn Hi, định hỏi cô còn thắc mắc gì không, nào biết cô lại đang ngơ ngác nhìn trời. Thấy nàng lấy bút gõ đầu cô, "Lại nghĩ gì rồi? Hôm nay cậu sao vậy?"

Kiều Ngôn Hi không quay đầu lại, cô vẫn nhìn lên trời, dùng giọng buồn buồn nói: "Khương Thành Ngọc, tớ đang nghĩ nếu cậu được sinh ra ở một gia đình tốt hơn sẽ như thế nào?"

Khương Thành Ngọc sửng sốt, sinh ra ở một gia đình tốt hơn? Cậu chưa từng nghĩ tới việc đó. Từ khi hiểu chuyện, trong trí nhớ cậu nhiều nhất là hình ảnh ba mẹ tranh cãi, cậu chỉ muốn làm thế nào để thoát ra khỏi căn nhà ấy mà chưa từng nghĩ tới việc sẽ đổi sang một ngôi nhà khác. Trong lòng cậu đã tuyệt vọng về tình thân với ba mẹ, thậm chí nảy sinh ra sự sợ hãi. Nhưng sự xuất hiện của Kiều Ngôn Hi đã thay đổi tất cả, cậu thích cô, thích đến điên cuồng.

Ban ngày phải gặp cô mới an tâm, tối nhớ cô mới có thể chìm vào giấc ngủ. Sự xuất hiện của cô là cây cỏ cứu mạng duy nhất trong cuộc đời chỉ có màu xám của cậu. Khi ba mẹ bỏ cậu đi, cậu đã sợ hãi, đã căm ghét. Nhưng trong khoảnh khắc đau đến tê tâm phế liệt, Kiều Ngôn Hi đã tới.

Cô an ủi cậu, chia sẻ bí mật của mình với cậu. Cậu hiểu rằng cả đời này cậu sẽ không từ bỏ cô. Cậu không còn nghĩ ba mẹ sẽ thế nào, cậu chỉ nghĩ đến cô, đang làm gì, có khó khăn gì cần sự trợ giúp của cậu hay không.

Đúng vậy, trong thế giới của cậu trừ bản thân cậu ra cũng chỉ còn lại cô. Những cái khác, cậu không cần, chỉ cần cô luôn bên cạnh, cậu không cần gì khác. Trước khi gặp cô, cậu chưa từng nảy sinh tình cảm mãnh liệt như vậy với bất cứ ai. Khát khao có được cô, mong sao cô chỉ thuộc về riêng mình. Cậu lạnh lùng và lặng lẽ. Cậu nhìn thấu sự gian dối của tình cảm.

Nhưng cô xuất hiện trong cuộc đời cậu, mang đến hi vọng và yên lòng. Cậu biết mình chưa đủ lớn, nhưng tình cảm cậu dành cho cô rất nồng cháy, cháy bỏng đến mức không cho phép cậu coi nhẹ.

Cho nên cậu không khống chế được mình, buông xuôi để bản thân đến gần cô, chú ý đến mọi điều của cô. Cả đời này, cô là của cậu, dù có như thế nào, cô cũng là của cậu.

Khương Thành Ngọc ngồi gần Kiều Ngôn Hi hơn, ấn đầu cô lên vai mình, "Đừng lo cho tớ, bây giờ tớ rất tốt, không phải cậu nói sẽ luôn bên cạnh tớ sao, chẳng lẽ cậu định nuốt lời?"

Kiều Ngôn Hi lập tức ồn ào: "Không có mà, tớ sẽ không nuốt lời!"

Khương Thành Ngọc vuốt mái tóc đen của cô, cười yêu chiều: "Thế không phải được rồi sao."

Kiều Ngôn Hi lập tức vui vẻ, cậu nói có cô bên cạnh là đủ, cậu coi mình là người nhà ư? Cảm giác này thật tốt!

Cô lại dựa vào vai Khương Thành Ngọc: "Bây giờ cậu biết nấu cơm chưa?"

"Yên tâm đi, bây giờ món tớ làm đã có thể ăn được, hôm nào đó qua nhà tớ nếm thử tài nghệ không?" Khương Thành Ngọc cảm nhận cái đầu nhỏ đặt khẽ lên vai, híp mắt lại đầy thỏa mãn.

"Tài nghệ chỉ tới mức có thể ăn? Còn lâu tớ mới đi, chờ đến khi nào đạt cấp bậc đầu bếp tớ sẽ đến!" Kiều Ngôn Hi đắc ý nói vào tai Khương Thành Ngọc.

Khương Thành Ngọc bị động tác của cô làm cho ngứa ngáy, cô nhóc này đúng là không hiểu cái gì cả, chịu không nổi vò rối mái tóc cô vừa mới sửa sang lại xong, "Được, quyết định rồi đó, đến lúc đấy nhất định phải đến."

"Ừ, nhất định." Kiều Ngôn Hi cười giòn tan đáp lại.

Trái tim hai người đang dần nhích gần lại với nhau, chẳng qua là một người cố ý làm, mà người kia thì ngây ngô không biết gì. Nhưng mà, dù thế nào, không khí thân mật này đang dần hình thanh giữa cả hai... Cho đến một ngày, gắn bó khăng khí...

Từ cái hôm Kiều Ngôn Hi nói chuyện phiếm với Khương Thành Ngọc biết được sinh nhật cậu, cô luôn nghĩ xem phải tặng quà gì. Chuyện xảy ra vào ngày 1 tháng 5 tại nhà Khương Thành Ngọc đã khiến quan hệ của hai người càng gần gũi hơn. Kiều Ngôn Hi đã coi coi Khương Thành Ngọc là một nửa thân nhân của mình.

Cô lại càng thấy muốn tặng gì đó phải suy nghĩ cẩn thận. Sau đó, cô thấy Doãn Manh Manh lấy giấy bóng gấp sao, sáng kiến nhảy ra, hay mình tự gấp sao tặng!

Tâm động không bằng hành động, Kiều Ngôn Hi đến cửa hàng mua 400 giấy bóng, học cách gấp sao từ Doãn Manh Manh. Cô dự định gấp 365 ngôi sao tặng cho Khương Thành Ngọc, hi vọng có thể mang đến may mắn cho cậu, để cậu mỗi ngày đều vui vẻ.

Bởi vì sinh nhật của Khương Thành Ngọc cũng sắp tới rồi, mấy đêm cô đều đẩy nhanh tốc độ, gấp đến nỗi ngón tay đỏ lựng cả lên. Nhưng nghĩ đến việc những ngôi sao này có thể ban phúc cho Khương Thành Ngọc, cô liền quên đi mọi đau đớn. Cô hi vọng cậu sống tốt, quá khứ của cậu đã đủ bất hạnh, sau này tuyệt đối không như thế nữa.

Ngày mai sẽ là sinh nhật của Khương Thành Ngọc, Kiều Ngôn Hi gấp xong ngôi sao cuối cùng, để chúng vào trong một lọ may mắn, vui vẻ thiếp đi, cuối cùng đã hoàn thành xong! Có trời mới biết cô sợ không thể gấp xong khi đến sinh nhật cậu thế nào, may quá, thật là may.

Ngày hôm sau, khi Kiều Ngôn Hi tới trường, Khương Thành Ngọc còn chưa đến. Cô không khỏi thấy lạ, bình thường Khương Thành Ngọc gần như là một trong những người đến sớm nhất lớp, hôm nay sao muộn vậy? Hại cô gồng sức đạp xe chỉ để sớm chúc cậu sinh nhật vui vẻ, hừ.

Mặc dù có hơi thất vọng khi vào lớp mà không được thấy Khương Thành Ngọc, nhưng Kiều Ngôn Hi vẫn để bình sao may mắn nhét vào bàn Khương Thành Ngọc, muốn tạo cho cậu một sự vui mừng.

Kiều Ngôn Hi đứng ngồi không yên chờ Khương Thành Ngọc, sao cậu còn chưa tới? Lẽ nào xảy ra chuyện gì? Ngay khi cô định bỏ sách xuống đến nhà Khương Thành Ngọc xem thì cái tên đầu sỏ hại cô thấp thỏm rốt cuộc đã tới!

"Sao bây giờ cậu mới đến?" Kiều Ngôn Hi tức giận hỏi, cô sắp bị hù chết rồi, chỉ sợ cậu ở nhà xảy ra chuyện gì, tên này thế mà lại thong dong như thế!

Hôm nay Khương Thành Ngọc dậy rất sớm để luộc trứng, dẫu sao đây là sinh nhật cậu, nhưng vì là lần đầu tiên nên luộc không tốt. Cậu đã làm hỏng rất nhiều trứng mới được chút thành tựu. Cậu vui vẻ cầm hai quả trứng đến trường, muốn chia cho Kiều A Miêu của cậu một quả!

Thế nhưng khi tới trường chẳng những không được nghe tiếng chúc mừng sinh nhật như mình nghĩ mà lại nghe được câu nói mang theo ý chỉ trích của cô. Tâm trạng vui vẻ của cậu lập tức ảm đạm, chắc cô quên rồi, đúng vậy, dù sao đó cũng không phải chuyện gì quan trọng, quên rồi thì thôi vậy.

Nhưng trong lòng cậu rất khó chịu, vì sao mình đối tốt với cô mà cô vẫn chưa đặt mình trong lòng, hay mình thật sự làm người ta chán ghét.

Khương Thành Ngọc buồn bã không thôi, lặng lẽ để quả trứng gà trong túi quần nhét vào cặp, cũng không nhìn Kiều Ngôn Hi lấy một cái, rầu rĩ nói: "Không có gì."

Kiều Ngôn Hi thấy tâm trạng cậu không tốt liền tiến sát lại gần cậu hỏi: "Rốt cuộc sao vậy, nói đi? Xảy ra chuyện gì hả?"

Cậu không quan tâm tớ! Ngay cả sinh nhật tớ cũng không nhớ! Khương Thành Ngọc muốn lớn tiếng nói cho Kiều Ngôn Hi nghe, nhưng cậu không thể nói được, chỉ chán nản lắc đầu, nằm gục xuống bàn, cậu thật sự rất đau lòng.

Kiều Ngôn Hi lắc lắc Khương Thành Ngọc, nhìn xung quanh, phát hiện không có ai để ý bọn họ mới hạ giọng nói thầm vào tai cậu: "Đừng như vậy, hôm nay là sinh nhật cậu, vui lên đi, tớ còn chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu đấy!"

Nói rồi, cô thò tay vào trong hộc bàn Khương Thành Ngọc, mở hé túi để lộ cái bình may mắn, "Thấy chưa? Sinh nhật vui vẻ!"

Khương Thành Ngọc nghe thế lập tức phấn chấn tinh thần. Cô nhớ! Cô còn chuẩn bị quà cho cậu! Cậu lập tức cầm lấy món quà trong tay cô, là ngôi sao may mắn! Nhiều như thế? Đều là cô gấp cho cậu sao?

Cậu có hơi được sủng ái mà lo sợ hỏi Kiều Ngôn Hi: "Kiều A Miêu, những ngôi sao này đều do cậu gấp?"

Kiều Ngôn Hi cười gật đầu, đưa tay cho cậu xem, "Cậu xem đi, vì cậu mà tay tớ đỏ hết rồi."

Khương Thành Ngọc thấy đầu ngón tay cô đỏ hồng, chẳng quan tâm đến vui vẻ nữa, đau lòng kéo tay cô đến bên miệng thổi thổi: "Kiều A Miêu, còn đau không, đều tại tớ cả!"

"Không đau, không đau, sao có thể trách cậu được, tớ đã gấp 365 ngôi sao, chúc cậu mỗi ngày đều vui vẻ hạnh phúc!" Kiều Ngôn Hi thấy cậu tự trách liền đổi chủ đề.

Khương Thành Ngọc thấy ấm áp trong lòng, chưa từng có ai quan tâm cậu như thế, chưa từng có ai nói với cậu "Sau này tớ mong cậu luôn bình an", chỉ có Kiều A Miêu, chỉ có A Miêu của cậu.

Cậu xin thề, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với cô! Tốt với cô vô điều kiện! Không để cô chịu bất cứ ủy khuất nào! Còn cậu, trong những năm tháng dài dằng dặc sau này, dùng cả cuộc đời cậu thực hiện lời hứa mà cậu ngầm dành cho Kiều Ngôn Hi.

Cậu vuốt những ngón tay cô, lặng lẽ đặt vào tay cô một quả trwngsgaf, lắc lắc quả còn lại trong tay mình, nhỏ giọng nói: "Chúng ta mỗi người một quả!"

Kiều Ngôn Hi nhìn quả trứng gà trong tay, cười nghịch ngợm với cậu: "Tớ nhất định sẽ ăn hết!" Thật ra, món Kiều Ngôn Hi không thích ăn nhất chính là trứng gà luộc, nhưng hôm nay không phải một ngày bình thường, cô nhất định phải ăn hết.

Hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy, tớ hi vọng mỗi ngày cậu đều thuận lợi, bình an, tớ đem toàn bộ hạnh phúc có được chia cho cậu một nửa. Chỉ cần cậu mạnh khỏe, dù tớ không hạnh phúc nhiều như trước cũng không sao, bởi vì có cậu bên cạnh tớ, chính là may mắn lớn nhất trong cuộc đời tớ.

Tớ là người lẻ loi, cô đơn trên thế giới này, nhưng vì có cậu, tớ đã có mọi thứ. Hạnh phúc của tớ đều liên quan tới cậu, tớ không cần gì cả, chỉ cần có cậu bên cạnh.

Dù trời cao có giao cho tớ bao nhiêu hoang liêu, bao nhiêu bất công, nhưng chỉ cần có cậu, tớ đã thỏa mãn, bởi vì có cậu, thế giới của tớ mới hoàn chỉnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Shin-sama, SầmPhuNhân, paru, san san
     

Có bài mới 30.03.2018, 00:19
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1354
Được thanks: 9292 lần
Điểm: 29.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 48
Chương 30

Thời gian trôi thật nhanh, đã là cuối tháng Sáu, Kiều Ngôn Hi nhìn theo những học sinh lớp 9 lên xe buýt đến trường thi mà cảm thán: Sang năm là đến lượt chúng mình.

Thầy chủ nhiệm cũng không ngừng nhắc bên tai họ, cứ như không ép những đứa lớp 9 không chuẩn họ xuất hiện cảm xúc căng thẳng ra thì không bỏ qua. Kiều Ngôn Hi biết, khảo nghiệm của mình sắp tới, cô càng cố gắng học tập hơn, ngay cả Khương Thành Ngọc và Tiết Đồng Hải cũng liều mạng. Có thể không liều mạng sao? Đàn ông có tôn nghiêm, cô gái mình thích cố gắng như thế, tại sao mình có thể kém cô ấy được!

Kết thúc kỳ thi cuối kỳ, thầy thông báo học kỳ sau sẽ chia lớp, phân ra một ban mũi nhọn, bồi dưỡng đặc biệt cho những học sinh có hi vọng thi đậu vào trường cấp 3 trọng điểm, chỉ chờ có điểm thi cuối kỳ là có thể bắt đầu áp dụng.

Những học sinh khá giỏi như nhóm Kiều Ngôn Hi không vội, nhưng những học sinh nửa vời thì vội, họ muốn vào được ban mũi nhọn, lại sợ thực lực không đủ, cho nên không khí trong lớp mấy ngày qua rất là nôn nóng.
Sau khi có điểm thi, quả nhiên chia ra ban mũi nhọn. Trước kỳ nghỉ hè, lớp Kiều Ngôn Hi có giáo viên mới, và cả những bạn học quen thuộc. Ví dụ như, Vương Tử và Lý Thanh.

Mọi người chào hỏi nhau, tìm chỗ ngồi của mình, tìm xong mới thấy thật có duyên, họ ngồi ở hai bàn đầu, Kiều Ngôn Hi, Khương Thành Ngọc và Tiết Đồng Hải vẫn ngồi cùng bàn, Vương Tử và Lý Thanh thì ngồi phía sau họ. Còn Doãn Manh Manh vì điểm hơi kém một chút nên không được ngồi gần họ.

Mọi người nhìn nhau, lập tức hiểu ra chỗ ngồi dựa theo thành tích đạt được. Mọi người đều quen thuộc, bây giờ ngồi cùng nhau rất vui vẻ.

Chỉ có Doãn Manh Manh rất không vui, bĩu môi phàn nàn không được ngồi gần Kiều Ngôn Hi. Kiều Ngôn Hi phải dỗ dành một lúc, thậm chí lôi cả Lý Minh Xuyên ra mới làm cô nhóc này vui vẻ trở lại.

Lý Thanh ngồi hàng ghế sau nhìn bóng lưng Khương Thành Ngọc, trái tim hưng phấn nhảy lên rầm rầm, cuối cùng cô đã có thể đến gần cậu thế này! Từ kỳ nghỉ đông lớp 6 năm đó, cậu nam hài lạnh lùng ấy đã khắc sâu trong lòng cô. Hơn một năm qua, cô luôn lén lút chú ý đến cậu, cô không dám có gan to như những nữ sinh khác, một là cô là học sinh giỏi, cô không thể để thầy cô nhìn ra, hai là, sự rụt rè của nữ sinh cũng làm cô không dám quang minh chính đại hỏi thăm về cậu.

Chỉ vào thời điểm công bố kết quả thi cô mới lén xem thứ tự tên nhìn thành tích của cậu. Gần như lần nào cũng đứng nhất, đúng vậy, gần như. Bởi vì có sự hiện diện của Kiều Ngôn Hi. Nhưng mà Kiều Ngôn Hi bị môn vật lý kéo chân cho nên rất ít khi vượt qua được Khương Thành Ngọc.
Cô nhìn xếp hạng tên cậu mà tự hào, đây là nam sinh cô thích! Nhưng càng buồn hơn là cô vĩnh viễn không thể vượt qua cậu, cậu ưu tú như thế, nhất định là người đứng trong mây, còn bản thân cô sẽ bị ánh sáng của cậu bao chùm.

Cô rất hâm mộ Kiều Ngôn Hi, thậm chí có cả đố kị, bởi vì nếu nói có ai có thể sánh bước với cậu, trừ Kiều Ngôn Hi ra không còn có thể là ai khác. Mà cô, không làm được, thật sự không làm được.

"Kiều A Miêu, sắp được nghỉ hè rồi." Khương Thành Ngọc nhìn cô gái vì được nghỉ hè đang rất vui vẻ kia, rầu rĩ không vui. Sao cô có thể vui như thế? Cậu thật sự không muốn nghỉ hè, như thế sẽ không được nhìn thấy cô, ôi.

"Đúng vậy, tớ đã có thể thỏa thích đọc những cuốn sách mình thích rồi, cậu không vui à?" Kiều Ngôn Hi hỏi.

Sao có thể vui được, không được nhìn thấy cậu tớ rất không vui! Khương Thành Ngọc nghĩ trong lòng.

"Ừ, chỉ có một mình tớ."

Kiều Ngôn Hi lập tức phản ứng, đúng thế, cậu ấy sao có thể vui được! Đối diện với ngôi nhà trống rỗng chỉ có một mình, ai mà vui cho nổi?

Nhìn khuôn mặt rầu rĩ không vui kia, cô cũng không còn vui như trước, tại sao mình có thể vô ý chạm đến nỗi đau của cậu ấy? Nhất định bây giờ cậu ấy đang phải kiềm chế.

"Vậy làm sao bây giờ? Hay là chờ tớ có thời gian sẽ đến nhà cậu tìm cậu?" Vì để cậu vui lên, Kiều Ngôn Hi cắn răng hứa hẹn, không phải chỉ một tiếng đạp xe thôi sao, có là gì đâu?

Khương Thành Ngọc lắc đầu, cậu biết nhà cô cách trường khá xa, sao có thể để cô khổ cực như vậy vì cậu?

"Thôi, cậu cứ ở nhà đi, nghe không?"

"Ừ, dù sao tớ cũng không có chỗ nào để đi cả." Kiều Ngôn Hi vỗ ngực cam đoan.

"Không cho đến nhà Tiết Đồng Hải!" Khương Thành Ngọc đặc biệt nhấn mạnh.

"Sao vậy, cậu ấy là bạn thân tớ mà!" Kiều Ngôn Hi trừng mắt, tên này đúng là hẹp hòi, không phải chỉ bất hòa chút xíu với Tiết Đồng Hải thôi sao, còn không để mình đến nhà cậu ấy nữa?

"Cậu muốn đến nhà cậu ta như vậy?" Khương Thành Ngọc hơi tức giận, Kiều A Miêu này có biết tên kia ôm tâm tư gì vói cô ấy không hả, sao ngu ngốc thế cơ chứ!

"Tớ đến nhà cậu ấy có sao, tớ còn đến nhà cậu nữa, cậu sao vậy, tớ biết cậu và cậu ấy quan hệ không tốt, nhưng cậu ấy là bạn tớ!" Kiều Ngôn Hi cũng tức giận, cậu ấy dựa vào cái gì mà hạn chế sự tự do của mình!

"Được, được, cậu thích làm gì thì làm, đâu có chuyện gì liên quan tới tớ!" Khương Thành Ngọc cầm cặp đứng dậy, những lời thốt ra như rít qua kẽ răng, lạnh lùng thấu xương. Khuôn mặt vốn lạnh lẽo nay càng cau có hơn, nháy mắt Kiều Ngôn Hi cảm nhận được khí thế lạnh lùng đó.

Khương Thành Ngọc nói xong, tay nắm chặt, đi thẳng.

Từ trước đến nay Kiều Ngôn Hi chưa từng thấy cậu giận lớn như thế, cô rất uất ức, dựa vào cái gì không cho mình đến nhà Tiết Đồng Hải, Tiết Đồng Hải quen biết với mình nhiều năm, có thể nói là lớn lên cùng nhau. Chỉ bằng một câu nói của cậu mà cô phải cắt đứt không qua lại với bạn tốt của mình?

Hơn nữa cậu ấy còn làm dữ với mình, Kiều Ngôn Hi nghĩ đi nghĩ lại nước mắt liền rơi xuống, trước kia cậu ấy chưa từng đối xử với cô như thế, tuy cậu ấy luôn tỏ ra lạnh lùng trước mặt người khác, nhưng cậu ấy đối xử với mình bất đồng, từ trước đến giờ luôn dịu dàng, quan tâm, an ủi những khi mình đau lòng.

Mà bây giờ sao cậu ấy có thể vì một chuyện nhỏ không quan trọng đối xử với mình như thế, cậu ấy chỉ thương hại một lúc với mình thôi sao? Thật sự chỉ như vậy thôi sao?

Cô từng tìm được cảm giác thân thiết trong lòng cậu, coi cậu như một người anh trai, nhưng cậu ấy không quan tâm đến mình, chỉ do cô tự đa tình mà thôi, thân thiết? Trò cười, tỉnh lại đi, Kiều Ngôn Hi, người ta không quan tâm đến mày đâu! Nước mắt trào ra mãnh liệt, Khương Thành Ngọc, sao cậu có thể như vậy?

Sau khi Khương Thành Ngọc ra khỏi phòng học đã hối hận, tại sao mình lại nói thế với Kiều A Miêu. Trước giờ cậu luôn đặt cô trong lòng bàn tay che chở, sao nhất thời bị quỷ mê tâm trí nổi giận với cô!

Cậu không thể không cho mình mấy cái tát, làm sao bây giờ? Nhất định cô rất đau lòng. Đều là lỗi của mình, mình có tư cách gì mà ép cô? Cô chỉ coi mình là một người bạn cùng cảnh ngộ thôi mà.

Hơn nữa, tuy Tiết Đồng Hải không hòa hợp với mình, nhưng lại đối xử rất tốt với cô. Sao mình lại làm chuyện vô liêm sỉ đó chứ! Không được, nhất định phải xin lỗi cô trước khi cô rời trường, bằng không sẽ phải chờ đến kỳ học tới, đến lúc ấy thì nói gì cũng không còn kịp nữa.

Nghĩ vậy, Khương Thành Ngọc liều mạng chạy về, vừa chạy vừa cầu nguyện Kiều Ngôn Hi nhất định chưa đi.

Mà khéo làm sao, Khương Thành Ngọc vừa tới trường thì nhóm Kiều Ngôn Hi đã xuất phát, cho nên cậu không gặp được Kiều Ngôn Hi, cũng không kịp nói câu xin lỗi.

Trong lòng Khương Thành Ngọc lập tức lạnh buốt, cậu vất vả cố gắng để biến quan hệ của cậu và cô trở nên thân thiets, sao có thể bị hủy vì chuyện nhỏ này!

Nhưng phải làm sao? Không gặp được cô, mình không gặp được cô. Sẽ bị vứt bỏ ư? Không được, không còn cô, mình không sống nổi, thật sự không sống nổi, sau khi bố mẹ đi, toàn bộ sức sống của mình đều ký thác cả vào cô cả rồi.

Kiều A Miêu, tớ sai rồi, tớ thật sự sai rồi, đừng, đừng ghét bỏ tớ. Khương Thành Ngọc một mình bên chiếc xe đạp, nước mắt chảy xuống từng giọt, không còn gì nữa, không có cô nữa rồi. Cậu vãn hồi thế nào, có còn kịp nữa không?

Tại sao ông trời bao giờ cũng không công bằng với cậu thế, cho dù cậu chỉ sai một lỗi nhỏ nhoi, cũng không cho cậu cơ hội bù đắp.

Khương Thành Ngọc, mày nên làm gì bây giờ? Từ nay về sau, thật sự sẽ không có ai quan tâm cho mày, lo lắng cho việc ăn uống của mày, chú ý đến sinh nhật mày, tính cách mày.

Khương Thành Ngọc, không còn, không còn gì nữa.

Khương Thành Ngọc lấy cặp che mặt, dựa vào cột buộc xe đạp, cả người như mất đi sức, từ trong ra ngoài đều tràn ngập nỗi buồn thương.

Buổi tối hôm đó, tâm trạng Kiều Ngôn Hi không tốt, về nhà vội vàng ăn vài miếng cơm rồi về phòng làm bài tập. Bà nội Kiều lo lắng. Hôm nay cháu gái bị làm sao vậy? Hỏi nó nó cũng không nói.

Có phải điểm thi cuối kỳ không tốt, hay là mâu thuẫn với bạn học? Bà nội Kiều tự ý đoán mò.

Bà thở dài, cháu gái lớn rồi, cũng học được cách không tâm sự với bà nội. Thôi, kệ nó, con cháu đều có phúc của con cháu!

Kiều Ngôn Hi ngồi ở bàn học, nhưng làm thế nào đọc cũng không vào. Mỗi lần nghĩ tới cảnh Khương Thành Ngọc bước đi thẳng, trong lòng lại nhói đau.

Họ mới nói chuyện bí mật cho nhau nghe, cô mới phát hiện ra trên thế giới này cuối cùng đã có người có thể hiểu được cảm giác của mình, sao lại trở thành như bây giờ?

Khương Thành Ngọc, Khương Thành Ngọc, ôi, coi như hết! Không sao, chỉ là bạn bè cãi nhau, có lẽ thật sự tính cách không hợp, chỉ có những việc trải qua giống nhau cũng chưa chắc đã làm bạn tốt được, sau này, cô sẽ không quen người bạn này.

Dù sao, chỉ còn một năm nữa là lên cấp ba, đến lúc đó mọi người có thể không còn gặp được nhau nữa. Nghĩ tới đây, nước mắt Kiều Ngôn Hi lại không kìm được rơi xuống, không còn gặp nữa sao? Sẽ không còn được gặp lại ư?

Cả đêm Khương Thành Ngọc đều không ngủ, cậu chỉ mở to mắt nhìn trần nhà. Cậu nhớ đến từng hình ảnh về Kiều Ngôn Hi từ sau khi quen biết cô, nghĩ tới cô bé vui vẻ thích cười đó.

Cậu không thể mất cô như thế, không có cô, mình thật sự trở thành một cái xác không hồn.

Rạng sáng hôm sau, cậu đưa ra một quyết định to gan: Đến nhà Kiều Ngôn Hi tìm cô! Bây giờ cậu vô cùng vui mừng khi mình từng tiễn cô về.
Cậu biết chuyến xe đến nhà Kiều Ngôn Hi xuất phát lúc một giờ chiều, vì vậy cậu chẳng quan tâm con mắt sưng đỏ, nhanh chóng ngồi dậy thu dọn. Cậu biết Kiều Ngôn Hi thích mèo, chạy đến một cửa hàng buôn bán nhỏ ở dưới cầu vượt mua một con mèo đen nhỏ.

Chuẩn bị xong, Khương Thành Ngọc lên xe đến nhà Kiều Ngôn Hi.

Sau khi xuống xe, cậu như một con ruồi không đầu chạy loạn khắp nơi. Chính giữa trưa nên trời rất nóng, ngoài đường chỉ có một số người đi dạo. Cậu đi dọc theo con đường lớn rất lâu mới gặp được một người, vội hỏi thăm nhà Kiều Ngôn Hi ở đâu.

May sao, mọi người trong thôn Kiều Ngôn Hi rất nhiệt tình, thậm chí còn dẫn Khương Thành Ngọc đến tận cửa nhà cô.

Khương Thành Ngọc cám ơn người kia, trù trừ đứng trước cửa nhà Kiều Ngôn Hi. Nếu Kiều A Miêu phớt lờ mình thì phải làm sao? Nếu Kiều A Miêu không có nhà thì làm sao giờ?

Cậu do dự nửa buổi trước cửa nhà Kiều Ngôn Hi mà vẫn chưa quyết định được có vào không.

"Này, cháu tìm ai thế?" Khương Thành Ngọc đang do dự thì bỗng nghe được giọng nói, cậu quay lại nhìn, là một bà cụ tóc trắng xóa.

Đầu óc cậu nhanh chóng vận chuyển, Kiều A Miêu từng nói với cậu cô sống cùng bà nội, chẳng lẽ đây là bà nội cô? Khương Thành Ngọc đột nhiên cảm thấy khẩn trương, cậu điều chỉnh biểu cảm, cố gắng mỉm cười nói: "Cháu là bạn của Kiều Ngôn Hi, cháu tới tìm Kiều Ngôn Hi ạ."

Bà cụ kia chính là bà nội Kiều, bà thấy một cậu nhóc choai choai đi lại trước cửa nhà, tưởng không phải người tốt. Vừa hỏi mới biết, người ta là bạn học của Hi Hi.

Bà nội Kiều lập tức giữ tay Khương Thành Ngọc cười nói: "Thằng bé này, đứng ở cửa làm gì, vào trong đi!"

Khương Thành Ngọc dạ một tiếng, đi theo bà nội Kiều.

Bà nội Kiều vừa đi vừa hỏi: "Chàng trai, cháu tên gì?"

Khương Thành Ngọc thành thật trả lời: "Bà nội, cháu tên là Khương Thành Ngọc."

Bà nội Kiều ngạc nhiên ai ô một tiếng: "Cháu chính là Khương Thành Ngọc, cậu học sinh lần nào cũng đứng đầu trong các kỳ thi đúng không, Hi Hi nhà bà thường xuyên nhắc tới cháu đấy, xem nào, đẹp trai, học giỏi, rất ưu tú!"

Khương Thành Ngọc được bà nội Kiều khen đến ngượng ngùng, không biết nên nói gì, đồng thời mừng thầm trong lòng, không ngờ Kiều A Miêu lại kể về mình với người trong nhà!

"Hi Hi, ra đi này, có bạn đến tìm cháu!" Bà nội Kiều còn chưa vào nhà đã gọi Kiều Ngôn Hi.

"Ai thế ạ? Có phải Manh Manh không bà?" Kiều Ngôn Hi đáp một tiếng, đi từ phòng mình ra.

Kiều Ngôn Hi vừa ra liền sợ ngây người, Khương Thành Ngọc! Lại là Khương Thành Ngọc! Sao cậu tới đây?

"Hi Hi, chiêu đãi bạn cháu đi nhé, bà đến nhà thím Hai cháu xem nhà nó còn túi không." Bà nội Kiều dặn dò Kiều Ngôn Hi một tiếng liền đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: SầmPhuNhân, paru, san san
Có bài mới 06.04.2018, 23:23
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1354
Được thanks: 9292 lần
Điểm: 29.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 44
Chương 31

Hai người đứng im lặng trong sân, mãi sau Kiều Ngôn Hi mới nói câu "Vào đi" rồi đi vào phòng mình.

Khương Thành Ngọc cũng vào theo, "Kiều A Miêu, xin lỗi, cậu còn giận tớ sao?" Khương Thành Ngọc thấp thỏm hỏi cô.

Kiều Ngôn Hi nhìn đôi mắt Khương Thành Ngọc đầy tơ máu và nỗi lo âu, chợt không nói nên lời, tên ngốc này, sao lại chạy đến nhà cô, cậu đâu có biết đường, làm sao tìm được đến đây?

Khương Thành Ngọc thấy cô không nói gì liền nóng vội: "Kiều A Miêu, tớ sai rồi, xem này, đây là quà tớ mua tặng cậu, có đáng yêu không?" Cậu mở thùng giấy con đang cầm trên tay, lập tức một cái đầu nhỏ với lông màu đen sẫm lộ ra.

Kiều Ngôn Hi kinh hô: "A, mèo con! Cậu có nó từ đâu vậy?"

Khương Thành Ngọc thở phào một cái: "Tớ mua, cậu thích không?"

Kiều Ngôn Hi ôm mèo đen vào lòng, vuốt cái đầu nhỏ của nó, mèo đen tức khắc khoan khoái nhắm mắt lại, cực kỳ ngoan.

"Mua? Cạu lại tiêu tiền bậy bạ, mua mèo làm gì? Cậu có nhiều tiền lắm sao?" Kiều Ngôn Hi trợn mắt nhìn Khương Thành Ngọc.

Khương Thành Ngọc sờ lên đầu cô, nói: "Cậu thích là tốt rồi."

Kiều Ngôn Hi đỏ mắt, tên này, dù bề ngoài luôn tỏ ra lạnh lùng nhưng thật sự rất biết quan tâm người khác. Mãi sau cô nói: "Vì sao cậu không cho tớ đến tìm Tiết Đồng Hải?"

Khương Thành Ngọc im lặng một lúc, "Cậu thật sự muốn biết?"

Kiều Ngôn Hi gật đầu.

"Cậu ta thích cậu." Khương Thành Ngọc nói.

"Cái gì?" Kiều Ngôn Hi bị dọa không nhẹ, "Sao có thể? Chúng tớ là bạn tốt mà, cậu nghĩ nhiều rồi."

Khương Thành Ngọc thầm thở dài, quả nhiên, cậu không nên kỳ vọng vào EQ của Kiều A Miêu, "Thật đấy, Kiều A Miêu, sao cậu đần thế hả!"

Kiều Ngôn Hi xù lông: "Cậu mới đần, Tiết Đồng Hải đã học cùng tớ gần mười năm, cậu mới biết cậu ấy có vài ngày, đừng có đoán mò nữa!"

Quên đi, Kiều A Miêu ngốc nghếch như thế có lẽ cũng là một chuyện tốt, ít nhất trước mắt xem ra rất có lợi với mình.

"Ừ, là tớ nghĩ nhiều, Kiều A Miêu, tớ không nên nổi nóng với cậu, cậu còn giận không?" Khương Thành Ngọc nói theo lời cô, đồng thời cẩn thận nói xin lỗi lần nữa.

"Được rồi, được rồi, thấy cậu đã bỏ công sức chạy từ xa tới đây và mặt mũi nó, tớ tha thứ cho cậu đấy!" Kiều Ngôn Hi chỉ vào con mèo đen đang ngủ trong lòng nói.

Khương Thành Ngọc cảm thấy lần này đến nhà cô là quyết định tốt nhất trong đời. Cô đã tha thứ cho cậu, sẵn lòng chú ý đến cậu, nó còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Cậu nhìn bốn phía, căn phòng này vừa nhìn đã biết là phòng con gái, đồ đạc không nhiều lắm. Chỉ có một bàn học, một tủ quần áo và một chiếc giường.

Trên bàn học để toàn là sách, không hề gọn gàng, thậm chí có hơi hỗn độn, rất dễ nhìn ra chủ nhân thường lật xem chúng, trên bàn còn có cả nhiều loại búp bê nhỏ, trong đó bao gồm con mèo ngốc mình từng tặng.

Trên tường treo mấy khung gỗ ảnh, đều là cùng một cô bé, rất xinh xắn, rất có phẩm vị.

Khương Thành Ngọc đang quan sát thì chợt nghe Kiều Ngôn Hi hỏi, "Nè, Khương Thành Ngọc, con mèo đen này tên là gì?"

Khương Thành Ngọc lập tức nhức đầu, tại sao phải đặt tên cho mèo? Cứ gọi là Miêu Miêu không được sao? Cậu đắn đo nói: "Tặng cho cậu rồi thì cậu đặt cho nó đi!"

Kiều Ngôn Hi nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi vui vẻ nói: "Có, có, gọi là Tiểu Quy thế nào?" Cô mong chờ nhìn Khương Thành Ngọc.

"Tiểu Quỷ?" Khương Thành Ngọc khó hiểu, tại sao lại gọi nó là tiểu quỷ (thằng quỷ nhỏ)?

Kiều Ngôn Hi nhéo tai cậu, "Không phải tiểu quỷ, là Tiểu Quy (con rùa nhỏ)!"

Được rồi, Khương Thành Ngọc vẫn không thể hiểu, tại sao lại gọi một con mèo là rùa. Nhưng cậu vẫn gật đầu: "Được."

Kiều Ngôn Hi vui vẻ, cô nhìn con mèo đen đang ngái ngủ: "Tớ gọi nó là Tiểu Quy, hi vọng nó có thể sống lâu như rùa, hi vọng nó có thể luôn bên cạnh tớ, vì đây là món quà cậu tặng cho tớ mà!"

Khương Thành Ngọc đột nhiên cảm giác được đầy hạnh phúc, cô nói là vì cậu tặng, cho nên cô mới hi vọng nó luôn bên cạnh cô. Kiều A Miêu không ngờ rất quan tâm đến mình, cậu không còn cầu gì nữa, cứ tiếp tục chiếm giữ một vị trí trong lòng cô là được rồi.

Chiều hôm đó, lần đầu tiên Khương Thành Ngọc đến nhà Kiều Ngôn Hi, cậu rất vui vẻ, cô cũng rất vui vẻ. Họ giao hẹn từ nay về sau sẽ không gây gổ với nhau nữa, Tiểu Quy ở bên cạnh chứng kiến. Hai người trò chuyện rất nhiều về tương lai và cả ước mơ.

Kiều Ngôn Hi nói cô muốn vào trường cấp ba trọng điểm, sau đó học lên trường đại học tốt nhất.

Khương Thành Ngọc nói "tớ sẽ theo cậu". Cậu còn thầm bỏ thêm một câu: Dù cậu ở đâu tớ đều theo cậu.

Ngày đó Khương Thành Ngọc đi xe đạp của Kiều Ngôn Hi về nhà, không còn cách nào, xe đến nhà Kiều Ngôn Hi chỉ có một chuyến, Kiều Ngôn Hi tiễn cậu đến bến xe đầu thôn.

"Khương Thành Ngọc, ở nhà hãy luyện thật tốt tay nghề, tớ còn đang chờ cậu làm bàn tiệc đấy!" Kiều Ngôn Hi trêu chọc.

"Không thành vấn đề, cam đoan cậu ăn một bữa sẽ muốn ăn bữa thứ hai!" Khương Thành Ngọc khoe khoang khoác lác.

Kiều Ngôn Hi tiến tới trước mặt cậu: "Nếu thật sự ngon như vậy, tớ sẽ ở lì nhà cậu không đi nữa, ăn ở nhà cậu cả đời!"

Khương Thành Ngọc nhìn dáng vẻ ra vẻ đanh đá của Kiều Ngôn Hi, cười bất đắc dĩ, cô nhóc này chắc chắn không biết lời bản thân mình nói mập mờ thế nào, nhưng cậu cũng sẽ không có lòng tốt nhắc cô! Cậu cố ý hùa theo: "Được, vậy tớ sẽ làm cơm cho cậu ăn cả đời."

"Thật chứ?" Kiều Ngôn Hi hoài nghi nhìn Khương Thành Ngọc từ trên xuống dưới.

Khương Thành Ngọc giơ tay phải lên: "Thật, tớ xin thề."

Kiều Ngôn Hi cười ngây ngốc, không hề mảy may biết mình đã tự bán đứng chính mình, "Một lời đã định!"

Khương Thành Ngọc xoa đầu cô, "Một lời đã định."

"Cậu mau đi đi, không thì trời tối mất." Kiều Ngôn Hi nhìn sắc trời thúc giục.

"Ừ, tớ đi đây." Khương Thành Ngọc vẫy tay chào Kiều Ngôn Hi, nhảy lên xe đạp.

Kiều Ngôn Hi nhìn bóng cậu xa dần, đột nhiên có chút luyến tiếc, cô muốn gọi cậu ở lại, sau đó nói gì đó, nhưng nói gì thì cô lại không biết.

Mãi đến khi cô không còn nhìn thấy bóng dáng cao lớn tuấn tú của cậu nam sinh ấy nữa, cũng không còn thấy vạt áo sơ mi bị gió đêm thổi bay kia, cô mới từ từ bước về nhà. Đè ngực xuống, hình như... có hơi nhớ cậu ấy.

Khương Thành Ngọc đạp xe Kiều Ngôn Hi đi, cậu thấy mình chưa từng vui vẻ nhiều như thế. Xung quanh đều là mùi hương của cô, mọi thứ đều có liên quan đến cô. Lớn thì có giường, nhỏ thì có bút. Cậu hơi hâm mộ con mèo đen, bởi vì chỉ cần nó muốn là có thể ở bên cạnh Kiều Ngôn Hi bất cứ khi nào.

Khương Thành Ngọc vỗ đầu, sao mà không có tiền đồ vậy, lại đi ghen ghét với một con mèo. Ôi, Kiều A Miêu, cậu đúng là khắc tinh của tớ, chỉ cần có cậu, tớ liền không thể tỉnh táo nổi, trong đầu, trong lòng đều là cậu.

Kiều A Miêu, cậu phải chịu trách nhiệm với tớ, là cậu biến tớ trở thành bộ dạng này, cả đời này cậu trốn không thoát đâu!

Nghỉ hè, Kiều Ngôn Hi đến nhà dì Hai của cô. Cô thích người chị Vương Trân Ny con dì Hai, trong số anh chị em họ hàng Kiều Ngôn Hi chỉ thích cô ấy.

Vương Trân Ny lớn hơn cô một tuổi nhưng cùng lứa với cô, học kỳ sau cũng sẽ lên lớp 9. Quan hệ của hai cô gái rất tốt, thân thiết không khác gì chị em ruột.

"Vương Trân Ny! Chị thật sự không đi học?" Vừa tới nhà dì Hai, Kiều Ngôn Hi giật mình khi nghe tin. Chị cô lại không đi học! Cô nóng vội đến nỗi gọi trực tiếp tên họ của chị.

"Ừ, em biết chị học hành không tốt, hơn nữa chị cũng học không nổi." Vương Trân Ny trông rất nhẹ nhàng thoải mái.

Kiều Ngôn Hi thật muốn cho chị cô một cái tát, không học, không học thì làm gì, ở nhà làm ruộng?

"Chị, chị học đi, ít nhất hãy học đến cấp ba." Kiều Ngôn Hi khuyên nhủ.

Vương Trân Ny lắc đầu, "Không học, chị sắp ra ngoài làm thuê rồi, chị học cũng lãng phí tiền, không bằng ra ngoài đi làm công hỗ trợ chi phí trong nhà."

Trong lòng Kiều Ngôn Hi ê ẩm, chị cô hơn cô hai tuổi, không đi học, bây giờ ra ngoài đi làm, vậy sao này? Sau này phải làm sao?

Cô biết tính chị rất bướng bỉnh, chỉ cần là chuyện chị ấy đã quyết tâm thì ai khuyên cũng không được. Cô biết, chuyện này đã được quyết định.

"Nhưng chị, chị mới bao nhiêu tuổi, có ai sẽ cần chị sao?" Kiều Ngôn Hi dù biết là vô dụng nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định.

"Có, tháng sau chị sẽ đến thành phố D, còn có mấy bạn học cũng đi với chị." Vương Trân Ny biết em gái quan tâm cô, nhưng cô thật sự không muốn đi học, ngồi ở lớp thôi là cô đã đau đầu rồi.

"Chị, chị xinh đẹp như thế, ra ngoài sẽ không an toàn." Kiều Ngôn Hi vẫn lo nghĩ.

Vương Trân Ny là đứa con xinh đẹp nhất trong nhà Kiều Ngôn Hi, đôi mắt hạnh long lanh, sống mũi cao thẳng tắp, thêm vào một khuôn mặt trái xoan, từ bé đã là mỹ nhân, Kiều Ngôn Hi mà so sánh với Vương Trân Ny cũng chỉ có thể xem là thanh tú.

Vương Trân Ny phì cười ra tiếng: "Con bé chết tiệt, nói thế không phải chế giễu chị mày à, có rất nhiều người xinh đẹp hơn chị, chẳng lẽ người ta cứ trốn trong nhà, cả đời không ra ngoài?"

Kiều Ngôn Hi thoáng cái đứng thẳng lưng, mặt mũi đắc ý: "Hừ, không ai đẹp bằng chị em cả!"

"Được rồi, được rồi, chị thật sự không đi học đâu, Hi Hi, nhà chúng ta chỉ có một mình em là người có ăn có học, em phải học thật tốt, nếu em dám học không tốt, chị trở về sẽ không tha cho em đâu!" Vương Trân Ny không hề nói đùa với em gái, cô thu lại vẻ tươi cười, nghiêm túc nói với Kiều Ngôn Hi.

"Chị, em biết, em cũng biết, nhưng mà, chị đi chuyến này sẽ không thể thường xuyên quay về, hai chúng ta chỉ có thể gặp nhau vào dịp lễ Tết thôi." Kiều Ngôn Hi không đành lòng ôm Vương Trân Ny.

Vương Trân Ny nhìn em gái, cũng có chút không nỡ, hai người họ gần như một khối, trong tất cả anh chị em chỉ có quan hệ của hai người là tốt nhất. Hơn nữa, gia đình hai người cũng rất gần, đi xe đạp 20 phút là tới, họ thường xuyên gúp đỡ nhau, chỉ có mấy năm nay nhà Kiều Ngôn Hi xảy ra chuyên nên cô mới bớt đến chơi.

"Không còn cách nào cả, em gái ngốc, chị em không phải người có thể học hành." Vương Trân Ny tự giễu.

Kiều Ngôn Hi cắn môi không nói lời nào, vì sao trưởng thành rồi thì cái gì cũng không còn như trước, bố mẹ bỏ cô, bay giờ ngay đến người chị thân thiết nhất cũng có con đường đi riêng của mình. Cô thì cứ đứng ngây ngốc tại chỗ, nhìn từng người cách mình càng xa. Sao không ai có thể luôn ở bên cạnh mình?

Cô đã quen có họ bên cạnh, bây giờ, những người ấy lại muốn đi, cô nên làm gì bây giờ?

Không biết làm sao, cô nhớ tới Khương Thành Ngọc, nếu có một ngày Khương Thành Ngọc có bạn gái, vậy cậu ấy cũng sẽ rời xa mình, cậu ấy sẽ không còn quan tâm, chăm sóc mình như thế nữa.

Cô đột nhiên thấy lồng ngực đau nhức, Khương Thành Ngọc cũng sẽ rời đi, vì một người khác, không được, mình thật sự không muốn cậu ấy rời đi!

Kiều Ngôn Hi bỗng giật mình, vì sao, vì sao mình không muốn Khương Thành Ngọc rời xa mình? Vì sao nghĩ tới việc Khương Thành Ngọc có bạn gái là không thoải mái?

Mình... rõ ràng là thích cậu ấy. Sao có thể? Không phải luôn phải tập trung học thật tốt đó sao? Như thế nào có thể thích một người được? Hơn nữa người đó còn là Khương Thành Ngọc!

Kiều Ngôn Hi sắp bị cảm xúc này giày vò đến điên rồi, cô rất sợ hãi. Cảm giác như vậy đã vượt ra khỏi khống chế, sắp lên lớp 9 rồi, sao cô có thể phân tán tinh lực vào lúc này?

Cô nghĩ một lát, buông Vương Trân Ny ra, nói với cô ấy: "Chị, hình như em... thích một người."

Vương Trân Ny nhìn bộ dạng khổ não của em gái liền biết em mình chưa từng yêu đương, cô cười cười: "Chuyện này rất bình thường mà, con bé ngốc."

"Nhưng sao em thích cậu ấy được, rõ ràng em chỉ muốn học tập, em sắp lên lớp 9 rồi, em..." Kiều Ngôn Hi nóng nảy sắp khóc đến nơi, sao mình có thể quên lời thề, sao có thể?

"Không sao đâu con bé ngốc, việc này rất bình thường, cũng sẽ không làm trễ nải việc học, đừng nóng vội." Vương Trân Ny xoa dịu cô.

Kiều Ngôn Hi rất mê man, thật sự thích ư? Không cần nghĩ, đừng vì chuyện này lãng phí tinh lực, Kiều Ngôn Hi! Quên đi!

Kiều Ngôn Hi cười cười với Vương Trân Ny: "Không có gì, chị, đến nhà em ở mấy ngày nhé, lần sau gặp lại không biết phải đến khi nào." Cô hít sâu một hơi, ép bản thân quên đi chuyện này.

"Ừ, được, chị cũng muốn ở với em mấy ngày, sau này chúng ta phải xa cách nhau rồi." Vương Trân Ny cũng có chút thương cảm, cô thật sự đã coi Kiều Ngôn Hi là em ruột.

Hai chị em nhìn nhau cười, tình thân trong đó nhiều cỡ nào không cần nói cũng biết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: SầmPhuNhân, paru, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: baoquyen5194, Cẩm Tư Hàn, gautrucdethuong, hanhphucgiandon, haycuoidangyeu, huongduong0967, Mysunshine.htt, narrika, tamanh1908, Vidia, Vân Hy và 296 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 60, 61, 62

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 21, 22, 23


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 421 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 279 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 400 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2968 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /liec
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 729 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 351 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 693 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 574 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 545 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 250 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 333 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Nhok Alone ( Bin): cầu truyện có nam cường nữ cường HE .. ~~ chỉ vậy thôi a
Mía Lao: Tiểu đường đá chết mi :cry2:
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Nhok Alone ( Bin): ~~ à lố ha
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2825 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2689 điểm để mua Thiên thần xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.