Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn

 
 18.12.2017, 22:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.01.2017, 15:28
Bài viết: 636
Được thanks: 451 lần
Điểm: 10.39
 Re: [Hiện đại] Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn - Điểm: 10
Chương 25

Tác Giả: Nhiêu Tuyết Mạn
người dịch: idlehouse



Thư viện của Thiên Trung là một toà nhà nho nhỏ màu đỏ, nằm ngay giữa sân khấu Hoa Lôi và dãy lầu chính của trường , vị trí hơi chếch về phía Bắc, giống như một căn nhà nhỏ ấm cúng yên tĩnh giữa rừng hoa. Cũng chỉ có những người bước vào trong nó, mới kinh ngạc kêu lên, thì ra nơi đây có nhiều sách đến vậy, giống như một chiếc hộp xếp thần kỳ. Nơi này thông thường chỉ mở cửa cho bên ngoài vào cuối tuần và vào tiết tự học buổi tối Hai, Tư, Sáu. Trên thực tế, người chịu đến đây đọc sách không hề nhiều, bởi vì nơi này xưa nay chưa bao giờ có sách kiếm hiệp hoặc tiểu thuyết ngôn tình, nhiều hơn hết thảy chính là nhưng tạp chí toán học khô khan cũ rích. Đối với học sinh của Thiên Trung mà nói, áp lực học tập ngày thường đã đủ nặng, nếu như lúc nghỉ ngơi mà không đọc chút gì “thú vị,” vậy thì quả thực khó lòng tha thứ.

Cho nên họ thà chạy ra quầy bán sách, mua một cuốn manga mới nhất hoặc tạp chí thời thượng để đọc. Chỉ có loại người quê mùa như tôi mới tới chỗ này.

Tôi thích ghế của thư viện, gỗ mộc cũ kỹ màu đỏ, chỗ gác tay, do trải qua nhiều năm tháng mà bị mài đến trơn bóng, giống như chiếc giường thuở bé tôi hay nằm ngủ, chỉ có cách nằm xuống rất lâu rất lâu, mới có thể ngửi thấy mùi thơm trong lành thoang thoảng ẩn sâu trong những vân gỗ và khe rãnh cũ kỹ.

Ấy là một buổi trưa thứ Bảy, ánh nắng ngày đông chiếu rất xa hoa, tôi lấy cuốn “Khang Hi Đại Đế” từ trên kệ sách, tìm một chỗ bên cạnh cửa sổ, ngồi xuống.

Tuy đối với quá khứ của mình, tôi cầu vĩnh viễn quên hết đi còn không kịp, nhưng sử lại là bộ môn tôi yêu thích nhất từ xưa đến nay. Tôi có thể nhớ mỗi sự kiện nhỏ nhặt nhất phát sinh ở mỗi niên đại, thích đi nghiên cứu đời sống và tính cách của từng nhân vật lịch sử, suy đoán những chi tiết chưa từng được nhắc đến từ đủ loại tư liệu. Từ trong khoá trình của môn học thoạt nhìn có vẻ khô khan này tôi thu hoạch được niềm vui khôn tả, học kỹ những gì không tự nhiên nằm trong câu chữ.

Nhưng hôm nay, nguyên cả một tiếng đồng hồ đã trôi qua, tuy là đang đối diện với một cuốn sách lịch sử, tôi vẫn không cách nào khiến cho lòng mình yên tĩnh lại được. Chiếc bùa hộ mệnh của Thuốc Độc cứ dính vào lớp áo trong cùng của tôi, hiện giờ đang cấn như điên. Sợi dây chuyền này từ sau khi hắn đeo vào cho tôi, tôi vẫn mãi chưa lấy xuống. Tôi rất khó phân tích ra được lý do vì sao tôi vẫn chưa dám gỡ xuống, tôi chỉ là nhớ vài từ hắn nói với tôi trước khi hắn bỏ đi: “Sẽ chết người đấy.” Tôi hoàn toàn không phải là một đứa mê tín, chỉ là đối với số phận, có một nỗi khiếp sợ tự nhiên.

Nhưng mà, may sao, Vu An Đoá nhảy lầu trong đêm ấy không xảy ra chuyện gì, liên quan đến vụ tự sát của cô ta, từ đầu đến cuối đều là một màn kịch ồn ào. Sau này tôi nghe nói, cô ta mắc hội chứng tự sát, từ bé đến lớn, cô ta đã tự sát vô số lần, có khi uống thuốc, có khi nhảy sông, có khi nhảy lầu, có khi cắt mạch máu. Cô ta làm mấy trò này lâu năm quen tay, hoặc có lẽ như Nhan Dự Dự nói là kiểu như “sặc mùi cải lương, mua vui cho thiên hạ,” chẳng qua cũng chỉ vì mấy tiếng vỗ tay.

“Với lại,” Nhan Dự Dự gác người lên vai tôi, tuyên bố những lời đồn đãi càng khiến người ta giật mình, “Nghe nói mẹ của nó là một người mắc bịnh thần kinh không hơn không kém! Nghe nói Vu An Đoá cũng mắc, chỉ là chưa đến nỗi nghiêm trọng mà thôi.”

Truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết, tôi không hề tin tưởng hoàn toàn, quan trọng hơn nữa, tôi hoàn toàn không quan tâm đến những lời đồn đãi này. Tôi luôn không cách nào quên được nước mắt của cô ta dưới ánh trăng đêm ấy, tan nát cõi lòng cũng chỉ đến thế mà thôi. Sau khi xảy ra chuyện, chúng tôi đã từng chạm mặt rất nhiều lần, cô ta đều làm như không trông thấy tôi, khoác tay Vương Du Duyệt cúi đầu bỏ đi. Như vậy cũng tốt, tôi không hề cảm thấy thiếu nợ cô ta, nếu như muốn thực sự nói là thiếu nợ, người thiếu cô ta là Thuốc Độc, cô ta hiểu rõ điểm này, thì không nên tới tìm tôi tính sổ làm gì. Huống hồ, trước khi tôi kịp “thiếu nợ” cô ta, cô ta đã đem câu nói ác độc kia phun ra trước để trả miếng rồi.

Cho nên, lúc cô ta đột ngột xuất hiện ở thư viện, hơn nữa ngồi ngay xuống chỗ đối diện của tôi, tôi có chút kinh ngạc, nhưng mà rất nhanh tôi đã kịp trấn định lại, lẳng lặng đợi cô ta lên tiếng.

Cô ta rất lâu không lên tiếng, chắc là đang còn uốn lưỡi bảy lần. Tôi rất kiên nhẫn đợi cô ta. Hôm nay cô ta mặc một chiếc áo khoác màu đen, không biết chất vải gì, nhìn gần, tay áo ống loe hình như có thêu những hoạ tiết hoa hoè. Mái tóc hơi xoăn của cô ta được cột lại thành đuôi ngựa bằng một sợi dây màu ngà, để lộ nguyên khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ. Sạch sẽ, không hoá trang. Tôi không nghiên cứu gì nhiều trong lãnh vực thời trang, nhưng vẫn có thể nhìn ra được, những cô gái ăn diện kiểu này mới đáng gọi là “thanh nhã.” Quy định của Thiên Trung, cuối tuần có thể ăn mặc tự do. Thế là những thiếu nữ ngày thường trông tầm thường bình dị sẽ đều ra sức màu mè hoa lá hẹ, nhưng mà Vu An Đoá, quần áo đối với cô ta không quan trọng, bất kể cô ta mặc như thế nào, cô ta vẫn luôn xinh đẹp.

Trong lòng tôi không hiểu sao lại bắt đầu nảy sinh một thứ cảm giác rất quái lạ —– là ganh tị ? Ghen ghét? Hay là hâm mộ và tán thưởng?

“Mã Trác,” Cô ta cuối cùng mở miệng, “Năm mười hai tuổi, cậu đang ở đâu thế?”

Tôi hoàn toàn không ngờ cô ta sẽ hỏi tôi một câu hỏi vớ vẩn không đầu không đuôi kiểu này. Lúc mười hai tuổi?

Đúng vậy, tôi nhớ hôm đó là mùa hè, kỳ nghỉ hè chuẩn bị vào cấp 2. Tôi tự mình xin tiền A Nam, chạy đến tiệm hớt tóc duy nhất trong thị trấn hớt tóc.

Tôi ngồi trên chiếc ghế to lớn xa lạ trong tiệm hớt tóc ấy, bên tai truyền đến tiếng “xoẹt xoẹt,” tôi không đủ cao để có thể nhìn thấy mình trong gương, chỉ có thể nhìn thấy nửa phần trên của mặt mình và đỉnh đầu, cùng với chiếc kéo cắt tóc lạnh như băng. Ngồi bên cạnh tôi là một đứa bé gái quãng độ tuổi tôi. Mẹ của nó mặc một chiếc váy màu ngà, nửa ngồi xổm bên cạnh nó, trong tay cầm một chai Fanta, bên trong cắm một chiếc ống hút dài thật dài, chỉ là để cho đứa con gái đang được cắt tóc có thể uống.

Buổi trưa hôm ấy, tôi cũng rất khát.

Nhưng điều càng bấn loạn hơn trong lòng tôi, là phải tạm biệt nguyện vọng để tóc dài của mình.

Dạo đó, hết thảy những nữ sinh bị cắt tóc ngắn hồi cấp 1 đều đua nhau nuôi tóc, chỉ mình tôi chọn cắt nó đi. Khi nhớ lại, lúc đó chắc là khi tôi bắt đầu dậy thì. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi hiểu ra tâm trạng cực kỳ không muốn giống người khác của mình.

Cô ta đẩy tôi xuống vùng ký ức, nhưng rõ ràng không hề quan tâm đến câu trả lời của tôi, tự mình nói tiếp, âm thanh rất bình tĩnh, giống như đang kể một câu chuyện của người khác: “Năm 12 tuổi, mình vào cấp 2. Bà mình ngay trước ngày khai giảng lâm bịnh nặng, bố mẹ mình đều bận tối tăm mặt mũi. Họ đưa tiền học phí cho mình, bảo mình tự tới trường báo danh. Mình nhát gan, ôm cái cặp chứa 800 đồng bạc bên trong mà vừa đi tim vừa đập như điên. Hắn nhắm ngay mình, ngay trước lúc mình leo lên xe buýt, giựt mất cặp của mình. Mình như nổi điên rượt theo hắn, gần như chạy lật tung hết nửa thành phố lên, mãi đến khi dừng lại ở trước cửa một quán mì, hắn bước vào quán, vứt cặp của mình đi, chỉ lấy bọc tiền, rút ra 100 đồng từ trong đó, gọi hai tô mì lớn, rồi bắt đầu ăn ngon lành. Không biết vì sao, mình chẳng sợ tí nào, mình lượm cặp về lại, rồi lấy lại bọc tiền từ trong tay hắn. Sau đó mình nói với hắn, sau này em mời anh ăn mì, anh đừng đi ăn cắp nữa. Từ đó về sau, bọn mình quen nhau. Mình không quên được bộ dạng hắn ngồi ăn mì và vẻ mặt hắn ngó mình. Hôm đó hắn mặc rất ít, trông vô cùng nhếch nhác, hắn chỉ lớn hơn mình 2,3 tuổi, nhưng tướng đã rất cao rồi. Lúc nhìn mình, ánh mắt như có ngọn lửa đang cháy. Cậu phải biết, vì hắn, mình đối với toàn trường, đối với bất cứ tên con trai nào khác, hết thảy ảo tưởng đều đã kết thúc. Mình biết rõ, đấy là tình yêu. Tình yêu của lứa tuổi 12, mình biết có rất nhiều người sẽ không tin, nhưng, bản thân mình biết, mình rất nghiêm túc. Lúc mình quen hắn, bố hắn lãnh án, mẹ hắn sinh bịnh, có một người chị cùng cha khác mẹ lớn hơn hắn 10 tuổi. Sau đó, cũng cùng một năm mình quen hắn ấy, bọn họ đều chết hết. Bố chết trong tù. Bọn họ rất ít gặp nhau, gia đình đó thường thường chỉ có mình hắn. Mùa xuân năm kế tiếp, 30 tết, mình thừa lúc bố mẹ mình không chú ý, lấy hết tiền mừng tuổi của mình, trộm một đống đồ ăn, thêm thuốc lá của bố mình, chạy tới nhà hắn chơi với hắn. Kết quả hắn tống mình ra khỏi cửa, gào lên bảo mình cút, mình không chịu, hắn nhất định đòi đóng cửa, ngón tay mình suýt nữa bị cửa kẹp gẫy, lúc về đến nhà suýt bị bố mình đánh gãy giò. Sau đó, bố mình vì muốn mình rời xa hắn, đưa mình đến Nam Kinh học lớp 9, mình không có tiền lộ phí, đứng trên đường cao tốc vẫy xe vận tải nhà người ta, năn nỉ họ đưa mình về lại nhà. Lúc đó mùa đông, rất lạnh, gió rất lớn, mình ngồi đàng sau xe vận tải, suýt nữa đông thành trụ băng. Gặp nhau, hắn ôm lấy mình, tung mình lên cao thật cao, cao đến độ mình thở không ra hơi. Mình tưởng đấy sẽ là vĩnh viễn, mình cuối cùng đã đạt được hết thảy những gì mình muốn, mình cảm thấy hạnh phúc hơn bao nhiêu là cô gái khác. Ai ngờ chỉ một năm sau, lúc mình 14 tuổi, hắn chưa tới 17 tuổi, đi yêu một mụ già hơn hắn những 8 tuổi, mình nhảy sông, uống thuốc ngủ, cắt mạch máu, đều vô hiệu, hắn còn theo mụ ta tới Quảng Châu, mình ngày ngày khóc ròng, không đến trường, bố mình đành phải đón mình về, rồi dắt mình đi bệnh viện khám bệnh. Mình biết bản thân không có bệnh, nhưng mình giả bộ bệnh, hù bố mình, cũng hù bác sĩ, bởi vì có như vậy, mình không phải thi nữa. Mỗi khi nhớ đến hắn, mình quỳ dưới đất cầu xin ông trời, thâu đêm suốt sáng cầu xin, hy vọng có thể đưa hắn trở về. Không biết có phải là ông trời thật sự bị mình làm cho cảm động không, trước kỳ thi cấp 3, hắn bất chợt chia tay với mụ kia, rồi đột ngột xuất hiện trước mặt mình, mình mới không thuốc mà lành, cứ như có phép lạ thi đậu vào Thiên Trung. Mình biết hắn rất đào hoa, mình vẫn luôn nhịn hắn, bọn mình trải qua không biết bao nhiêu mới có thể ở bên nhau, chỉ cần hắn không rời mình, bất kể hắn thích gì, đều không sao, cậu hiểu không?”

Cuối cùng cô ta nói xong, mỗi một câu một từ kinh tâm động phách từ trong miệng cô ta thốt ra, giọng điệu đều cứ bĩnh tĩnh như vậy. Mà vẻ mặt của cô ta, cũng bình thường giống  vừa trả xong một bài Anh Văn nặng nề, chỉ có cặp má phớt hồng của cô ta tuyên cáo là khi kể câu chuyện này, cô ta đã phải dùng rất nhiều hơi sức.

Giờ đây, cô ta đang đợi tôi tỏ thái độ.

“Nhưng đây là chuyện của cậu, có dính dáng gì đến mình đâu?” Tôi không muốn để cho cô ta nghe ra sự cảm động và kinh ngạc của tôi, chỉ có thể trả lời như vậy.

Cô ấy liền vội vàng nói: “Bùa hộ mệnh của hắn, có phải là đang ở chỗ cậu?”

Tôi ngạc nhiên ngước đầu, tay vô thức muốn che lồng ngực lại, khó khắn lắm mới kiềm được.

“Mình muốn xin cậu trả lại cho hắn.” Vu An Đoá nói, “Cậu có biết không, hắn đã đánh nhau với người ta, bị đánh đến thập tử nhất sinh. Bệnh viện tìm không ra thương tích, hắn cứ sốt cao, mê sảng, thượng thổ hạ tả, gặp bác sĩ rồi, uống đủ thứ thuốc đều vô dụng, Hạ Hoa nói là bị trúng tà, lá bùa đó là hồi 12 tuổi năm hạn của hắn, có một vị cao tăng tặng cho hắn, không thể mất được, mất đi là hắn sẽ chết liền đấy.”
Sẽ chết liền đấy.

Bên tai tôi vang lên bốn chữ rất giống vậy, hắn đã từng nói: “Sẽ chết người đấy.” Tôi đưa tay bịt tai lại, muốn để cho những lời nguyền rủa rì rầm bên tai tôi tan biến, nhưng hiệu quả rất kém.

Vì sao hắn lại đi đánh nhau với người ta nữa rồi? Vì sao hắn lại không biết thương tiếc thân mình đến vậy!

“Cầu xin cậu, được không?” Vu An Đoá còn dám vươn tay tới, nắm lấy tay tôi.

Tôi giống như chạm phải điện, hất đôi tay nóng ướt của cô ta đi, hơi hơi tỉnh táo lại đôi chút. Tôi nên dứt khoát lấy cái thứ trên cổ tôi xuống, để cho cô ấy đem đi, trả lại cho hắn. Đấy đối với tôi vốn không phải là một vật quý báu gì, không phải sao? Nhưng mà, tôi vẫn làm ra một hành động bản thân tôi không nghĩ ra được, tôi đứng dậy, hoàn toàn không đếm xỉa đến yêu cầu của Vu An Đoá, dùng tốc độ bỏ chạy mà rời khỏi thư viện.

Nửa tiếng sau, tôi đứng trước ngõ hẻm nọ.

Tôi lần theo trí nhớ chậm rãi bước vào trong, hẻm 13 số 27, không sai, chắc chắn là chỗ này, tôi nhớ chiếc bóng đèn to màu vàng leo lét đó, còn có chiếc xe nhỏ xíu kia đậu cách nơi này không xa. Tôi vừa mới phát hiện ra chiếc xe kia màu xanh lá, lần này nó đã được rửa sạch sẽ, giống như một con bọ màu xanh, lặng lẽ yên ổn nằm đó. Tôi nói đi nói lại với bản thân mình, đích thân trả lại đồ cho hắn xong tôi sẽ đi. Tôi tới, chỉ là vì muốn đích thân trả lại đồ cho hắn. Trả hắn xong, tôi đi liền, không lưu lại dù chỉ một phút.

Cửa khoá im ỉm, lúc tôi càng đang do dự không biết có nên gõ hay không, chợt thấy có hai gã đàn ông cao lớn khí thế hung hãn bước tới, bọn họ nhanh nhẹn đến gần chiếc xe của Hạ Hoa, trong tay xách một can sắt, can sắt bốc mùi y như xăng, đổ từ đầu xe đổ tới đuôi.

Làm xong hết thảy, một gã đàn ông lấy bật lửa từ trong túi ra.

“Dừng tay! Các người tính làm gì đó?” Tôi cũng không biết lấy can đảm từ đâu ra, xông lên ngăn gã lại.

“Không muốn chết thì cút ra!” Gã đàn ông ấy lớn tiếng nạt tôi, bật lửa trong tay chuẩn bị bật lên.

“Không được!” Tôi nhảy lên, ôm chầm lấy cánh tay gã liều mạng kéo xuống. Gã gạt không ra, tay cũng không nhấc lên được, ngay lúc chúng tôi đang giằng co, cửa ầm một tiếng bật mở, tôi trông thấy Hạ Hoa nhảy ra, giữa trời đông, chị ta chỉ mặc có một chiếc váy ngủ, xỏ đôi dép vải bông xù dơ hầy, tay cầm một con dao phay, chẳng nói chẳng rằng, xông tới liền muốn chém người. Tục ngữ nói thật đúng, có dữ hơn nữa vẫn muốn giữ mạng, hai gã đàn ông trông thấy tình hình, lập tức vứt can sắt xuống bỏ chạy, chỉ nghe thấy Hạ Hoa ngoác miệng chửi ầm, giọng lanh lảnh vang xa ngàn dặm: “Đốt xe của tao! Mày đem lời của tao báo cho cái con mẹ điên nhà Lão Vu Hói biết, tao sẽ giết cả nhà nó!”

Tôi khom người nhặt chiếc bật lửa tên đàn ông kia đánh rớt lên, hết sức cẩn thận nhét vào trong túi áo.

Hạ Hoa liếc tôi một cái, không nói một lời, cầm dao đi thẳng vào trong nhà. Không bao lâu sau, chị ta quay ra lại, trên người khoác thêm một chiếc áo nhà binh, trong tay có thêm hai chiếc giẻ lau thật lớn, vứt một chiếc xuống bên chân tôi, nói: “Giúp cái.”

Tôi lượm giẻ lau lên, theo chị ta lau xe, mùi xăng rất nồng, tôi suýt nữa nôn khan, tôi ngẩng đầu hít thở thật sâu vào, lại nghe bên tai truyền đến hai tiếng động: “Bùm bùm!” Tôi tưởng là xe bị nổ, thất kinh quýnh quáng lùi ra sau, Hạ Hoa đóng kịch hù doạ tôi đã thành công, cười ha ha rộ lên, phất chiếc giẻ hôi rình trên tay giống như đạo cụ, gân cổ giống như đang ca kịch, chỉ tôi mà nói: “Cưng à, hôm nay cám ơn nha, gan cưng lớn gần bằng chị rồi đó.”

Chị ta tốn một mảng thời gian khá dài để dọn dẹp chiếc xe của mình. Những sự tình sau đó chị ta không để cho tôi làm nữa, chỉ bảo tôi giúp nhìn người đi đường, đừng để cho ai hút thuốc đi ngang qua. Tôi dựa vào khung cửa, nhìn từng cử chỉ của chị ta không biết chán. Chị ta thực tình quá giống bà ấy, ngay đến bộ dạng nhíu mày, đều y như đúc.

Là ai muốn đốt xe của chị ta, lẽ nào ngay đến điểm này, chị ta cũng giống y như bà ấy, có rất nhiều kẻ địch không nói rõ được?

Hoàng hôn chực buông, nắng chiều dần tắt. Đợi đến khi chị ta cuối cùng xong xuôi, chị ta đến trước mặt tôi, nói với tôi: “Cám ơn nhé, tiểu mỹ nữ, hôm nay may mà có em, còn không chỗ này đã thành một biển lửa rồi.”

Tiểu mỹ nữ? Tôi nhớ chị ta đã từng nói móc là tôi trông xấu xí.
“Tìm nó à?” Chị ta vỗ mạnh lên vai tôi một cái, hất hất hàm về phía tôi, bảo, “Vào đi, nó nằm ở trong đấy đấy, mấy ngày rồi không ăn, giống như người chết.”

“Tại sao vậy?” Tôi hỏi chị ta.

“Chị mà biết tại sao thì đã vào bệnh viện làm bác sĩ rồi.” Hạ Hoa kéo tôi vào trong, “Vào đi, đứng nửa ngày rồi, vào uống ly nước nhé.”

Tôi bị chị ta lôi vào trong, đi xuyên qua lối đi nhỏ trong sân, bước vào trong phòng khách, chiếc bàn con hình tròn trong phòng khách vẫn còn đó, có điều hôm nay không có nồi lẩu. Dưới đất trừ con dao phay chị ta vừa vứt xuống lúc nãy, còn có một đống bao hành lý xanh xanh đỏ đỏ, coi bộ dạng này, giống như chuẩn bị dọn nhà.

“Chị định đưa nó xuống thị trấn một hồi.” Hạ Hoa nói, “May ra khí hậu chỗ đó sẽ giúp ích cho nó đôi chút.”

“Rốt cuộc hắn bị gì vậy ạ?” Tôi hỏi

“Chắc là bị người ta đập cho hoá dại luôn rồi. Tám đứa đánh một mình nó, nó thật sự coi mình là siêu nhân. May sao chưa đổ máu, nhưng mà đủ bầm dập rồi.  À, đúng rồi,” Hạ Hoa nói tới đây thì chạy vào phòng trong, rất nhanh quay ra lại, mở lòng bàn tay, nói với tôi, “Chị nhớ không lầm , đây là cái lần trước em đòi phải không, nó là vì giành lại cái này nên mới sinh sự.”

Ánh nắng cuối cùng của hoàng hôn đang cố gắng chiếu sáng, miếng tượng phật trong lòng bàn tay Hạ Hoa lấp lánh, nếu như tôi đoán không lầm, thì chắc nó chính là miếng tượng phật bằng vàng của Tiêu Triết.

Tôi cảm thấy choáng váng.

“Cầm lấy đi.” Hạ Hoa nhét miếng tượng phật vào tay tôi, “Nhìn em một cái là biết là con nhà lành, mau quay về trường học, sau này đừng tới tìm nó nữa, nghe rõ không?”

Tôi gạt Hạ Hoa ra rồi xông vào phòng trong, cửa chỉ khép hờ, sau khi tôi bước vào liền nhìn ngay thấy hắn đang nằm trên chiếc giường lớn. Hắn hình như đã gầy đi rất nhiều, gò má đều hóp sâu, mắt nhắm nghiền, mặt bầm xanh bầm tím loang lổ, tôi bước thật nhẹ nhàng đến gần bên hắn, tôi rất sợ làm hắn giật mình tỉnh dậy, lại mong sao hắn có thể mở mắt ra, gào lên một tiếng với tôi: “Mã Tiểu Trác, em tới đây làm gì?”

Thế nhưng hết thảy những điều này không xảy ra, tôi lại nhìn hắn lần nữa, nhìn thấy rõ vết thương trên môi hắn đã đóng vảy. Cảnh tượng xảy ra ở ký túc xá không khỏi trỗi dậy trong đầu tôi, mặt tôi giống như bất chợt phải bỏng đến đau rát.

Con chó đen to đùng đã từng doạ tôi hết hồn, lúc này đang yên tĩnh nằm trên sàn cạnh hắn, trên mình nó dường như phát ra âm thanh tựa như rên rỉ, lúc này giống y như chủ nhân của nó, không biết là đang tỉnh hay đang mê.

“Khó khắn lắm mới ngủ được. Mấy hôm rày không ăn gì cả, cứ ăn là ói.” Hạ Hoa bưng một bát nước đến đứng sau lưng tôi, “Nếu mà dậy thì em giúp chị đút cho nó chút nước xem sao. Chị còn phải đi thu xếp đồ đạc một chút.”
“Dạ.” Tôi đón lấy nước, đứng ngây ra bên mép giường.

Không biết có phải vì đứng quá lâu hay không, tôi dần dần thích ứng với mùi vị và ánh sáng trong phòng. Nước trong bát từ từ nguội lạnh, mà hắn vẫn mãi chưa từng tỉnh dậy. Tôi đặt bát nước xuống bên đầu giường hắn, lấy lá bùa hộ mệnh của hắn từ trên cổ xuống, đặt trên chiếc gối hắn nằm. Tôi rất muốn vươn tay vuốt ve những vết thương trên mặt hắn, hỏi hắn có đau lắm không, thế nhưng đây đến tột cùng đều chỉ là những hành động tưởng tượng, bàn tay lạnh như băng của tôi giấu sau lưng, không hề nhúc nhích. Thêm mấy phút nữa trôi qua, tôi quyết định rời đi, tôi không chào Hạ Hoa, cũng không làm kinh động đến con chó nằm ngủ dưới chân hắn, mà giống như một kẻ trộm, lén lén lút lút lẻn ra khỏi nhà hắn.

Tạm biệt, Hạ Trạch, chúc cậu bình an hạnh phúc.

Tôi xin thề, tôi rất rất rất thật lòng thật dạ.



hết chương 25





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

 03.01.2018, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.01.2017, 15:28
Bài viết: 636
Được thanks: 451 lần
Điểm: 10.39
 Re: [Hiện đại] Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn - Điểm: 10
Chương 26

tác giả: Nhiêu Tuyết Mạn
người dịch: idlehouse



Ngày càng tiến sâu vào đông.

Trong giờ tin học, tôi lướt ngang qua một đoản văn trên BBS của Thiên Trung, tên đoản văn là “Ngày đông của Thiên Trung,” mở đầu như thế này: “Ngày đông của Thiên Trung, không âm thanh không sắc màu không hết thảy của hết thảy. Tôi gắng sức mở to đôi mắt, chỉ để tìm kiếm một chút màu xanh mà ước mơ đã từng để lại trong tim tôi. Nhưng, tôi vẫn còn là một cô gái mang ước mơ ư? Trong toà thành thiếu bốn mùa này, tôi nghĩ, chắc đến cả thiên thần cũng không nguyện ý dừng chân lại?……”

Đoản văn đỏng đảnh này đến từ tay của một nữ sinh lớp 10, cô ta có một cái tên mạng rất cải lương, kêu là “Ưu Ưu.” Tuy tôi hoàn toàn không biết cô ta là ai, nhưng điều tôi không chút nghi ngờ chính là, cô ta đã lớn lên trong một hoàn cảnh rất ưu việt, căn bản không biết mùi vị chân chính của“đau buồn” là thứ cảm giác tan nát ruột gan đến chừng nào.

Thế nhưng, tôi hâm mộ cô ta.

Tựa như tôi hâm mộ bất cứ một nữ sinh nào ở Thiên Trung vậy.

Tôi biết, suốt một cuộc đời, tôi cũng không có cách nào trở nên giống như bọn họ được. Tôi không thể giống bọn họ mà ăn diện ganh đua với chúng bạn, không thể dùng giọng điệu giống bọn họ để nói chuyện hoặc nhõng nhẽo, tôi cũng mãi mãi viết không nổi một đoạn văn đầy “cung đàn và ý thơ” như vậy, như thầy Sướng luôn nhìn đăm đăm vào cuốn vở luận văn của tôi mà lắc đầu nói: “Mã Trác, văn phong của em điệu này không thích hợp với lối viết văn thi vào đại học, có cách nào đổi một chút không?”

Thầy cho tôi một điểm đánh giá trung bình, nếu không, tôi đã có thể đứng đầu trong kỳ thi kiểm tra trước khi thi cuối học kỳ rồi.

Cho nên lần này, người đứng đầu, là Tiêu Triết.

Dù đã cố gắng che giấu, nhưng cậu ta vẫn không cách nào giấu được vẻ nghênh nghênh tự đắc của mình. Hai bữa đó cậu ta giống như đi đường cũng không đi được, đầu cứ nhìn lên trời, hở tí lại gật gà gật gù, lại còn đi an ủi tôi không dưới 3 lần:

“Chỉ chênh nhau có 2 phần trăm mà thôi, cậu sẽ rất dễ dàng đuổi kịp.” Tôi xin thề, tôi vốn chẳng để ý gì đến 2% đó, đứng thứ nhì, đứng thứ nhất, trong mắt tôi hoàn toàn không quan trọng. Đối với thành tích, tôi có đủ tự tin, cho nên đã sớm nghĩ thông suốt, nếu như để cho tôi vì % mà sống lây lất đến bắt mệt như Tiêu Triết, tôi cảm thấy tôi thà chết sướng hơn.

Phòng học của lớp tin học rất lớn.   Màn hình của mọi người đều mở trang mạng chính của trường. Nguyên lớp học đều vang lên tiếng xì xào thảo luận, lâu lâu xen lẫn với những tiếng cười, vừa sôi nổi vừa ồn ào. Tiêu Triết ngồi cả mấy hàng ghế phía sau vứt cho tôi một mẩu giấy, trên đó viết số QQ của cậu ta, ý là bảo tôi bỏ cậu ta vào.

Tôi chưa từng dùng qua QQ. Cho nên tôi để kệ cậu ta. Tôi đóng trang đoản văn không có gì mà cũng than thở kia, vào trang BBS của trường. Vừa mở ra đã thấy một tiêu đề bảnh cả mắt: một chuyên đề “Hình nóng của Hoa khôi Vu An Đoá.” Trời ạ, tôi cuối cùng đã hiểu ra, vì sao hôm nay bầu không khí trong lớp tin học lại quỷ dị như vậy. Mỹ nữ Vu An Đoá đáng thương, coi bộ cô ta từ đầu đến cuối không tránh được số mệnh phải làm nhân vật tiếng tăm.

Tôi không nghĩ ngợi gì mở ngay cái chuyên đề “thú vị” kia ra. Tôi thừa nhận, từ sau khi cô ta kể cho tôi nghe những chuyện mà cho đến nay tôi không bằng lòng tin là có thật, tôi đâm ra có một cảm giác hiếu kỳ nói không rõ là thế nào. Nhưng sau khi mở ra rồi thì mới phát hiện, cái “chuyên đề” này, trên thực tế cũng chỉ là vài tấm hình của Vu An Đoá, mà cái “nóng bỏng” được đề cập đến, cũng chỉ là một tấm hình chụp vào mùa hè, cô ta mặc một chiếc váy đầm mini hở vai mà thôi. Chẳng qua kẻ tung hình uy hiếp ở bên dưới: “Mời ‘kẻ điên’ cút ra khỏi Thiên Trung! Còn không, sẽ có hình ảnh ‘đẹp mặt hơn’ được đưa hết lên, hy vọng biết điều!”

Người đọc đã để lại một đống comments phía dưới, có kẻ tỏ ý đồng tình, có kẻ vui trên tai hoạ của người khác, có kẻ đứng hóng hớt, có kẻ hếch mũi lên trời, comments đua nhau chồng chất, người người văn phong lưu loát, cách xa vẻ thiếu thốn từ vựng mỗi khi phải viết luận văn.

“Quá nhiều tình địch mà!” Nhan Dự Dự thì thầm than bên tai tôi, “Cái chàng Thuốc Độc kia, tên rất đúng, không thể dính vào, tớ thấy Vu An Đoá là hồng nhan bạc mệnh tới nơi rồi! Sớm muộn gì cũng bị hắn hại chết!”

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện tuyết bên ngoài lại bắt đầu rơi, tuyết phương Nam trong ngày đông này, rơi buông thả chưa từng có, giống như trái tim đã bao năm an phận của tôi, nay mất khống chế như chưa từng có vậy. Tôi không hỏi thăm tình hình của Thuốc Độc, tuy rằng có lẽ Nhan Dự Dự chắc biết đôi chút. Hình như đã rất lâu rồi tôi không nghe ai nhắc đến hắn, không biết hắn đã lành bịnh chưa, không biết hiện giờ hắn đang ở đâu? Tôi không phải là không muốn hỏi, tôi cảm thấy tôi không thể hỏi. Trong những ngày qua, tôi đã quen với việc ngồi ngây người trong lớp, trừ khi ngủ, tôi rất sợ việc quay về ký túc xá, tôi cũng giống hệt hắn, như bị trúng tà, những nơi hắn từng đến, đều có vẻ ngập tràn mùi vị riêng biệt của hắn, khiến cho ta choáng váng, xua không tan.

Tôi không biết tôi đang trốn tránh điều gì.

Dường như số phận đã định sẵn, hôm ấy vừa tan khoá tin học, liền chạm mặt Vu An Đoá ở sân vận động, cô ta ăn mặc rất phong phanh, áo len trắng, một chiếc váy đỏ, đi từ xa thật xa tới. Môi mím chặt, nét mặt như đang gánh chịu một sự uất ức to bằng trời. Tuyết rơi một trận xong đã dần dần nhỏ lại, chúng tôi đều không che dù. Tôi thả chậm bước chân trong vô thức, cô ta nhất định đã trông thấy tôi, nhưng cô ta không dừng lại, cũng không nói một câu nào với tôi, đơn thân độc mã khuất bóng.

Tôi đang đoán, trong cặp của cô ta không biết có hai chiếc dù giống y chang nhau không? Chiếc dù kia bị tôi đánh mất, tôi vẫn mãi chưa bù lại cho cô ta, tôi còn nợ cô ta một phong thư, và một sự hiểu lầm vĩnh viễn không giải thích rõ được. Nhưng hiện giờ, bọn họ nhất định đã tốt đẹp như lúc ban đầu rồi chứ nhỉ. Dĩ nhiên, điều tiên quyết là hắn đã khỏi bịnh rồi.

Tiêu Triết bắt kịp tôi từ phía sau, cậu ta đang huýt sáo, hình như là bài “Sứ Thanh Hoa” của Châu Kiệt Luân. Kỹ thuật của cậu ta rất tầm thường, lấy một bài hát hay huýt thành đứt quãng lung tung không chút tình cảm, tôi không ngoái đầu, mãi đến khi cậu ta rảo bước, sóng vai cùng tôi, dừng cái miệng đang huýt sáo của cậu ta, nói với tôi: “Mã Trác, cuối tuần này cậu có về nhà không?”

“Không về.” Tôi đáp.

“Tớ muốn mời cậu tới nhà tớ ăn.” Tiêu Triết ngập ngừng nói, “Dĩ nhiên, còn có rất nhiều bạn học khác. Tại vì, tại vì là sinh nhật tớ! Hơn nữa, sắp sửa thi học kỳ rồi, cũng là để cổ vũ tinh thần chiến sĩ, văn võ song toàn đủ cả mà, cậu nói xem có đúng không?”

“Sinh nhật vui vẻ nhé.” Tôi nói, “Tớ nghĩ chắc tớ không đi đâu.”

“Vì sao chứ?” Cậu ta kéo dài giọng ra hỏi tôi một cách rất ngốc nghếch.

“Xin lỗi.” Tôi nói, “Trong nhà tớ có việc.”

Phản ứng của cậu ta cực nhanh: “Không phải đã nói không về nhà sao?”

Tôi khựng lại một giây: “Ba tớ sẽ ghé thăm tớ.”

“Vậy, hay là, cũng mời chú luôn. Không biết chú có chịu ngồi chơi với thiếu nhi hay không?”
Mười sáu tuổi rồi còn gọi mình là thiếu nhi nữa, trên thế giới này ngoại trừ Tiêu Triết, còn có ai khác nữa không?

“Bố tớ là một đầu bếp rất khá.” Tiêu Triết tiếp tục lôi kéo tôi, “Cậu nhất định phải tham gia đấy. Tớ đã khoe khoang với bố tớ rồi, bảo lần này tớ sẽ mời một nữ trạng nguyên về nhà dùng cơm.”

“Hiện giờ cậu đang đứng thứ nhất mà.” Tôi nhắc cậu ta.

Cậu ta làm như không nghe thấy, lại còn đứng tại chỗ không đi nữa, đỏ mặt tía tai, quýnh quáng nói, “Mã Trác, cậu nhất định phải đi đấy. Không thể không đi đấy. Mã Trác, cậu không lẽ nào vì tớ đứng nhất mà trong lòng không vui đó chứ? Thật ra, cậu hoàn toàn không cần phải lo lắng. Trái lại tớ mới là người nghĩ đến cậu bị đứng nhì thì trằn trọc khó ngủ!”

Vừa nói xong câu cuối, cậu ta giống như ý thức có gì không đúng, cúi gằm đầu giậm chân thật mạnh xuống đất, tạo nên một dấu chân cực lớn.

Tôi vừa khéo nhìn thấy cổ của cậu ta lộ ra. Miếng tượng phật vàng kia đã quay trở về chỗ đáng thuộc về nó. Vì lười không muốn phí tâm đi giải thích, cho nên tôi không hề đích thân đưa nó cho cậu ta, mà tới bưu điện, dùng dịch vụ giao tận tay mà gửi cho cậu ta. Bữa nhận được nó, cậu ta kích động đến không biết phải làm sao cho đúng, còn chạy đi mua hamburger và khoai tây chiên mời mọi người ăn. Có lẽ mất đi rồi lại tìm được cũng tính là một trong những điều tốt đẹp nhất của nhân sinh. Tôi cũng rất mừng cho cậu ta, chỉ là nợ Thuốc Độc một lời cám ơn, không biết có còn cơ hội nào để chính miệng mình nói ra cho hắn nghe nữa không.

Hôm nay Tiêu Triết đội một chiếc mũ khá ngộ nghĩnh, nguyên cái đầu cậu ta bị trùm kín trong một đống len đan xù màu xanh sẫm, phía trên còn có chút tuyết lất phất, nhìn khá thú vị.

“Đang nghĩ gì vậy?” Tiêu Triết cuối cùng cũng ngẩng đầu lên , lại nhìn tôi chăm chú, dùng một giọng điệu như cầu xin nói: “Đừng nghĩ nữa mà, tham gia đi mà, được không?”

Tôi còn đang không biết phải trả lời như thế nào, may thay Nhan Dự Dự đã giải cứu tôi, cô ấy che một chiếc dù màu xanh như da ếch chạy tới, la lối: “Mã Trác, Mã Trác, vở của cậu bị rớt ở trong lớp tin học này!”

“À.” Tôi nói, “Tớ đói rồi, cậu đi với tớ ra tiệm mua chút đồ ăn được không?”
“Tớ có cái bánh bao kim sa ở đây!” Nhỏ Nhan Dự Dự ngu ngốc đó kẹp dù vào cổ, kéo khoá cặp ra, vội vã lấy bánh dâng lên cho tôi.

“Tớ không muốn ăn đồ ngọt.” Nói xong, tôi kéo cô ấy chạy về phía tiệm tạp hoá. Nhan Dự Dự bị tôi lôi chạy sềnh sệch, thở phì phò, không ngừng hỏi tôi: “Hắn mời cậu chưa hắn mời cậu chưa?”
“Cái gì?”
“Sinh nhật của Tiêu Triết á.” Cô ấy nói, “Hắn sợ bị cậu từ chối mất mặt, nhè mặt tớ mấy lần bảo tớ nói với cậu, tớ cổ vũ cho hắn bảo tự hắn đi mà nói.”

“Ừ. Nói rồi.” tôi dừng lại trước cửa tiệm, năn nỉ Nhan Dự Dự, “Cậu làm ơn nói với cậu ta là tớ không đi đâu, cậu cũng biết, tớ vốn không quen với những màn hội họp.”

“Vầy rất không hay đâu, Mã Trác.” Nhan Dự Dự nhìn tôi, rất nghiêm túc phê bình, “Cậu có biết không, thật ra hồi cấp 2, Tiêu Triết rất sợ phải nói chuyện với người khác, bọn tớ cứ cảm thấy như hắn bị chứng tự bế. Hắn cũng phải rất cố gắng rất cố gắng mới thay đổi bản thân được như hiện giờ, cậu biết hôm nay tự hắn đích thân đến mời cậu, hắn phải lấy biết bao nhiêu can đảm không? Mà cậu sao lại cứ méo mó như thế này chứ, thật ra có rất nhiều sự việc, cậu thực sự không cần phải để ý đâu. Mọi người đều chỉ là bạn bè, đúng không nào?”

Nói xong câu đó, Nhan Dự Dự nhét chiếc bánh bao Kim Sa vào trong tay tôi, đầu không thèm ngoái, chạy mất.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Chưa từng có ai nói với tôi như vậy. Mã Trác xưa giờ vốn không phải một kẻ khiến người ta yêu thích, Mã Trác cũng chưa từng mong muốn đi làm một kẻ người người yêu thích, đúng vậy đúng vậy, tôi sớm đã quen thế này, nhưng tại sao lời của cô ấy lại khiến cho tôi cảm thấy như bị một chiếc kim vừa to vừa thô đâm cho một cái? Không, không chỉ mình cô ấy, có lẽ còn có Tiêu Triết nữa. Nói thật thì việc cậu ta thích tôi, tôi có thể cảm giác được, tôi chỉ không muốn thừa nhận. Cái thích này không nhiễm tạp chất, so với cách cái tên Thuốc Độc kia xâm phạm tôi, loại tình cảm này càng thuần khiết và khiến cho người ta trân trọng hơn đúng không, cớ sao tôi lại muốn cự tuyệt chứ?

Tôi tìm không ra câu trả lời. Liên quan đến vấn đề cảm tình, tôi hình như không được di truyền bản lãnh lợi hại của bà ấy.

Tôi quay về lớp, phát hiện trên bàn vẫn đặt một túi nước nóng tròn chĩnh, tựa như chưa từng có chuyện gì đã xảy ra, Nhan Dự Dự cười nói với tôi: “Sáng nay quên đưa cho cậu, tớ vừa mới chạy về ký túc xá lấy đấy, mệt chết được. Đúng rồi, đã sạc pin đầy đủ, sưởi ấm đi.”
Tôi nói cám ơn, sau đó nhét túi nước nóng vào trong túi áo khoác của mình. Hơi ấm cách lớp áo chậm rãi truyền đến, tôi vẫn còn cứ nghĩ đến cái từ Nhan Dự Dự dùng để hình dung tôi: méo mó.

Nói thật thì, cái từ này giống như mặt gương, khiến cho tôi lần đầu tiên trong đời cảm thấy xấu hổ với tư cách làm người của mình. Hoặc có lẽ, tôi thật nên thay đổi một chút?

Cuối tuần A Nam ghé thăm tôi, ông vẫn cứ như cũ, xách bao lớn bao nhỏ, còn có một chiếc khăn quàng cổ to tướng bà tôi đan cho tôi, màu xanh nước biển, có thể dùng để quấn hết nửa người của tôi lại. Ông dắt tôi đến căng tin của trường, chúng tôi ăn một bữa cơm phong phú, ngoài món ông thích ăn nhất là món thịt xá xíu, còn có thêm món tôi thích ăn nhất là trứng xào cà chua. Ngoài trời mưa tuyết lẫn lộn, nhưng trong căng tin đèn sáng trưng, máy sưởi cũng rất ấm áp. Tôi đưa túi nước nóng Nhan Dự Dự tặng cho A Nam, để ông sưởi tay.

“Cái đồ này hay nhỉ” Ông nói.
“Bạn học tặng cho con đấy.”
“Bạn học của con thật tốt.” Ông nói.
“Bạn nữ.” Tôi nói. Nói xong lập tức cảm thấy mình vẽ chuyện đến buồn cười, thế là vội vàng uống trà để che giấu sự bối rối của mình.

“Ha ha ha.” Ông cũng không để ý mớ bòng bong đáng buồn cười trong lòng tôi, bất chợt sấn người tới, dùng giọng thật thấp, mang chút dáng vẻ thần bí nói với tôi: “Ba đang có một kế hoạch lớn.”

“Gì ạ?” Tôi hỏi ông.

“Còn nhớ những gì ba từng nói với con không, ba muốn mở một cái chợ trong thành phố.” Ông nói, “Ba đã coi địa chỉ xong hết rồi, rất gần Thiên Trung, mùa xuân sang năm sẽ tiến hành, được như thế, con sẽ không cần phải ở trong trường nữa rồi.”

“Thật sao?”
“Thật đấy.” Ông nói.
“Cám ơn ba.” Tôi nói. Tôi biết ông làm như thế, đều là vì tôi.

“Sắp sửa thi rồi phải không?” Ông hỏi tôi.
“Vâng ạ, thứ năm tuần tới, thi xong sẽ nghỉ học.”

“Ba đến đón con!” A Nam nói, “À, đúng rồi, ba còn đem đồ cho con nữa.” Ông khom người, lôi từ trong chiếc túi xách của ông ra một chiếc di động màu đỏ, đặt trước mặt tôi bảo: “Con nhìn xem có thích không?”

Tôi trách ông: “Ba lại phí tiền lung tung, bà sẽ cằn nhằn đấy.”
“Là bà bảo ba mua cho con mà. Con ở trường, cứ dùng điện thoại bàn hoài rất bất tiện, mau nhìn xem có thích không, pin đã sạc xong hết rồi, số điện thoại ba cũng nhớ xong rồi, lúc nào có thể mở điện thoại thì cứ mở, tiện cho ba tìm con.”

Trong đời sống hàng ngày, tôi chưa từng có bất cứ yêu cầu nào đối với ông, nhưng ông vẫn cứ luôn cưng tôi như vậy. Tôi chợt nghĩ, nếu có một ngày, tôi kiếm được thật nhiều tiền, chắc tôi nên mua cho ông cái gì ông yêu thích nhất chứ nhỉ?

Nhưng ông thích cái gì nhất đây?

Tôi mới phát hiện, tôi chưa từng biết những gì ông yêu thích, ông không hút thuốc không uống rượu, không đánh mạt chược. Hoặc có lẽ cái gì đối với ông cũng không thành vấn đề, cái gì cũng tốt, dần dần thành ra, chẳng có cái mà ông đặc biệt yêu thích nữa.

Nghĩ thế, tôi thật là không sao tránh được cảm giác cảm động.

Ôi, có lẽ ông nên tìm một người vợ hiền, lo cho ông cái ăn cái mặc. Ông không thể cứ cả đời nhớ mãi một Lâm Quả Quả đã sớm không còn tồn tại.

“Hình như con gầy đi rồi?” Đương nhiên ông đâu biết tôi còn đang nghĩ lung tung, nhìn tôi một cách lo lắng.

“Đâu có.” Tôi sờ sờ má mình nói, “Sáng nay bạn con còn bảo con đi giảm béo nữa kìa.”

“Đừng giảm!” Ông rối rít nói, “Đừng học theo đám con gái ăn uống mấy thứ bậy bạ, không tốt cho sức khoẻ!”

“Dạ con biết.” Tôi nói, “Ba yên tâm đi.”

“Chê ba dông dài?” Ông cố ý nói một cách bất mãn, “Nghe lời ba sẽ không có hại.”

Ông hoàn toàn không phải loại người dông dài, xưa nay cũng chưa từng bao giờ có yêu cầu quá mức gì đối với tôi, chỉ là chúng tôi đã khá nhiều ngày không gặp mặt, ông phải dùng cách thức này để tỏ ra cho tôi biết sự quan tâm của ông đối với tôi. Tôi rất phối hợp gật gù. Ăn cơm xong, ông lại giúp tôi xách đống đồ về ký túc xá, tôi cầm dù nghiêng nghiêng, đưa ông ra tới tận cổng trường. Nhìn thấy chiếc xe của ông đỗ ở đó, trên mui xe toàn những tuyết.

Đây là chiếc xe ông mới mua hồi hè, màu xanh lam, không to, dùng đưa rước và vận chuyển đều được, ông giữ rất kỹ, hầu như ngày nào cũng rửa một lần, cũng chưa từng cho ai hút thuốc trong xe.

“Ba.” Tôi hỏi ông, “Xe mà bị người ta rưới xăng, lau sạch rồi, có cần phải lo gì nữa không?”

“Con hỏi cái này làm gì?” Ông giống như bị câu hỏi của tôi doạ giật bắn mình.

“Con hỏi đại thôi mà, tuyết lớn, lái chậm một chút.” Tôi dặn dò ông.

“Nghe lời con gái rượu.” Ông cười nói rồi lên xe, mắt tôi dõi theo chiếc xe của ông cho đến khi khuất dạng giữa đất trời đầy tuyết, trong mắt không biết có phải là do bị màu sắc của tuyết làm chói hay sao mà lại cay cay.

Người thân duy nhất trên đời này của tôi. Tôi biết phải làm sao để tỏ ra cho ông biết tôi thật lòng rất yêu quý ông?

Tôi về đến ký túc xá, nghiên cứu chiếc di động mới của mình, Nhan Dự Dự giựt lấy: “Cho tớ xem, ái chà, là Nokia 5330, hiệu quả phát nhạc của cái này tốt lắm à nha. Ôi, cha của cậu đối xử với cậu thật tốt, thật khiến người ta hâm mộ.”

“Chẳng lẽ ba của cậu không vậy sao?” Tôi hỏi cô ấy.
“Quên đi, ông bố của tớ, suốt ngày trừ cằn nhằn tớ thì chả biết gì khác. Di động không phải là bị ổng tịch thu mất rồi sao, nói tớ phát tin nhắn quá nhiều!” Nhan Dự Dự than thở, “Cậu á, chính là đang hưởng phúc mà không biết đấy. À đúng rồi, ngày mai 10 giờ sáng thì qua nhà Tiêu Triết ăn sinh nhật, rốt cuộc là cậu đi hay không đi?”

Tôi trầm ngâm một lúc, nói: “Nhưng mà, tớ không biết nên tặng quà gì mới được.”

“Cái này còn không phải đơn giản sao!” Nhan Dự Dự vỗ mạnh xuống vai tôi một cái, “Cậu ra một cái giá là được, tặng cái gì cứ để tớ lo, tớ bảo đảm sẽ chọn cho cậu một món đồ tốt!”

“Quá đắt thì tớ không mua nổi, cậu đừng chém quá mạnh nhé.” Tôi nói một cách nghiêm túc.

“Cái đó khó nói.” Cô ấy cười hì hì mà đáp, “Tớ làm ăn nhỏ kiểu này bộ dễ lắm sao.” Nói xong, cô ấy móc ra một cuốn album , trong ấy toàn những thứ quái lạ.

“Đây đều là đồ mốt đấy.” Nhan Dự Dự nói, “Cậu cứ chọn thoải mái, tớ bán cho cậu giá gốc, bảo đảm không ăn một đồng lời nào của cậu.”

Đối với việc tặng quà này tôi là một kẻ ngốc thượng hạng, trừ cái lần tôi đi mua giày cho A Nam, tôi hầu như chưa từng tặng quà gì cho người khác, càng đừng nói là tặng quà cho con trai. Tôi chọn tới chọn lui, cũng không biết phải chọn cái gì cho đúng, Nhan Dự Dự cứ xúi tôi mua một lọ sữa rửa mặt Lancôme cho đàn ông, chỉ một lọ sữa rửa mặt bé xíu mà đòi 200 bạc, còn là đã được giảm giá, trong lòng tôi không có cách nào chấp nhận. Cô ấy lại bảo tôi mua một chiếc áo sơ mi trắng, nói là hiệu gì gì đó, hạng A rất tốt, hoàn toàn không khác gì hàng chính hiệu. Nhưng mà, tặng áo liệu có phải là quá thân mật rồi không, tôi thật không muốn mạo hiểm kiểu đó. Cuối cùng tôi chọn một chiếc đèn pin, chiếc đèn pin đó rất mới lạ, có thể dùng làm đèn pin, mở ra bên trong còn có một bộ dao nĩa, có thể dùng khi đi dã ngoại.

“Cũng được.” Nhan Dự Dự đồng ý, “Lúc ăn sinh nhật cũng có thể dùng luôn á.”

Cái đèn pin đó giá là 128 đồng, tôi móc tiền trong túi ra đưa cho Nhan Dự Dự, cô ấy đón lấy, tìm tiền lẻ thối lại cho tôi, hai đồng lẻ tôi bảo khỏi cần, cô ấy vẫn khăng khăng giúi cho tôi. Sau đó, cô ấy dọn dẹp cặp vở của mình, cầm cuốn album kia cẩn thận cất về lại, nói với tôi đêm nay cô ấy phải về nhà, sáng mai sẽ đi lấy hàng, tới lúc đó sẽ gói lại đàng hoàng đưa giùm tôi, chúng tôi hẹn nhau 11 rưỡi trưa gặp nhau trước cửa tiểu khu của Tiêu Triết.

“Có bao nhiêu người đi vậy?” Tôi vẫn thấp thỏm.
“Bao nhiêu người đi thì cuối cùng cũng không bằng một mình cậu đi á.” Nhan Dự Dự cười hì hì, nói chuyện cà rỡn. Tôi nhịn không được giơ tay đập cô ấy, cô ấy đeo cặp chạy như bay ra khỏi ký túc xá.

Đám người Ngô Đan đã sớm về nhà hết, ký túc xá chỉ còn lại mỗi mình tôi. Lúc tôi đi vào phòng tắm rửa ráy mặt mũi về, khoảnh khắc đẩy cửa ra, trong không khí có thứ mùi vị kia đánh úp vào tôi một cách chết người, tôi bịt chặt lấy mũi mình như một con mắc bịnh thần kinh, vội vàng chui vào giường, lấy gối trùm kín đầu mình, muốn ngủ để tìm chút yên ổn. Cửa lại “keeeeét” một tiếng bị ai đó đẩy ra, tôi sợ đến độ hét lên một tiếng ngồi bật dậy, mới phát hiện ra là Nhan Dự Dự.

“Về hết được rồi, về hết được rồi.” Cô ấy than thở, “Tuyết rơi rõ nặng, xe buýt dừng hết rồi, cũng gọi không được xe taxi, nghe nói ngoài đường có quá chừng tai nạn xe cộ!”

Tôi đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện ra tuyết quả thực đã rơi quá nhiều, tôi lớn chừng này rồi mà chưa bao giờ gặp trận tuyết nào lớn như vậy, tuyết bao trùm lấy mặt đất, giống như nuốt chửng cả một thế giới, dưới ánh đèn đường leo lét, Thiên Trung đã biến thành một thành trì trắng xoá.

Tôi chợt nghĩ đến A Nam, không biết ông đã về đến nhà chưa. Tôi vội vàng cầm chiếc di động mới lên gọi cho ông một cú điện thoại, đầu kia truyền đến là: “Số điện thoại quý khách gọi đến đã tắt máy, nếu như đối phương là khách hàng của Giang Tô, xin cúp máy rồi gọi đường dây cáp 12580…….”

Công việc làm ăn của A Nam rất bận rộn, trong ấn tượng của tôi, ông xưa giờ chưa từng tắt máy. Một dự cảm không lành xông vào tim tôi, tôi lập tức gọi vào số máy ở nhà, không ai bắt, không ai bắt, không ai bắt.

Chuyện gì thế này? Lẽ nào bà tôi cũng không có nhà sao?

Tôi đứng trong ký túc xá hai phút đồng hồ, lại gọi hai lần vào di động của A Nam, vẫn không gọi được. Tiếp đó đầu óc của tôi đi vào ngõ cụt không biết phải làm sao. Tắt máy? Hết pin? Không có khả năng, lúc ngồi ăn trong căng tin, tôi còn nhìn thấy ông nhận một cuộc gọi. Tôi lại nhớ đến cảnh lúc tiễn ông ra về, cảnh chiếc xe con đó tập tễnh tiến vào trong biển tuyết. Tôi xoay người, đeo chiếc cặp con của tôi lên, mang giày thể thao vào, cầm di động, không để ý đến Nhan Dự Dự đang còn la lối đàng sau lưng tôi, xông ra khỏi ký túc xá nữ sinh, đâm đầu vào trong trời tuyết mênh mông.



hết chương 26




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.03.2018, 13:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7801
Được thanks: 2248 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn - Điểm: 10
Chương 27

Tác giả: Nhiêu Tuyết Mạn
người dịch: idlehouse


Tôi đã từng cho rằng, thứ tôi sợ nhất là mưa. Nhưng đến lúc tuyết sắp sửa lên tới đầu gối của tôi, những bông tuyết bay đầy trời phủ kín mắt tôi, làm tôi suýt không phân biệt được phương hướng, tôi mới hiểu ra, uy lực của tuyết ăn đứt mưa. Tuyết cũ chưa tan, tuyết mới lại tới, trên đường đầy tuyết chất chồng, đôi giày thể thao cũ kỹ của tôi rất nhanh đã ngấm nước, trở nên lạnh như băng. Tôi khó khăn lắm mới loạng choạng nghiêng ngả chạy ra được tới cổng trường, ông bảo vệ trong văn phòng đang la lớn đàng sau cửa kính, giơ tay ra hiệu với tôi, ý là sắp sửa đóng cổng tới nơi rồi, bảo tôi đừng ra ngoài nữa. Tôi bất chấp mọi thứ lao ra khỏi cổng, không ngờ Nhan Dự Dự cũng xông ra theo tôi, cô ấy che một cây dù, bám theo sau tôi, đi rất chậm do tuyết trên mặt đất trơn trượt, chưa bắt kịp tôi đã gân cổ gào lên hỏi: “Mã Trác, cậu tính đi đâu?”

“Tớ muốn quay về huyện.” Tôi xoay người nói với cô ấy.

“Cậu điên rồi!” Nhan Dự Dự vẫy tay với tôi, “Không còn xe nữa, đường đi cũng không dễ dàng, cậu về thế nào?”

“Hôm nay ba tớ lái xe về!” Tôi giơ cao di động lên nói lớn với Nhan Dự Dự, “Đến bây giờ ông ấy vẫn chưa về đến nhà, điện thoại cũng gọi không được, điện thoại ở nhà cũng không ai bắt, tớ nhất định phải về xem sao!”

Cuối cùng Nhan Dự Dự cũng bắt kịp tôi, nắm lấy cánh tay tôi, thở phì phò an ủi tôi: “Yên tâm đi, có lẽ là di động của ông ấy hết pin, cũng có lẽ đường không dễ đi cho lắm, có lẽ có chuyện gì đó làm trễ nải, trước tiên cậu khoan lo đã, hay là chúng ta quay về ký túc xá trước đợi tin tức rồi hẵng nói sau?”

Nhưng mặc cho Nhan Dự Dự khuyên nhủ như thế nào, cũng không sao khuyên nổi nỗi thấp thỏm bất an trong tim tôi. Tôi quá tin vào trực giác của mình, nó thường nhạy bén như một mũi kim, đâm mũi nào chính xác mũi đó. Giống như cái ngày cách đây rất lâu rất lâu về trước, cũng có một buổi cuối tuần, tôi còn chưa ra khỏi giường, bà ấy đã cúi người nói với tôi muốn ra ngoài một chuyến, thèm ăn bánh bao Thượng Hải. Khi đó cảm giác trong bụng tôi cũng y hệt bây giờ. Hôm đó bà ấy đi rồi không về nữa, nếu như lúc bấy giờ tôi giữ bà ấy lại, có lẽ hết thảy đã không xảy ra.

Vì vậy, lần này, bất kể thế nào cũng không ngăn được quyết tâm muốn về nhà của tôi. Nhưng mà, ông trời không để người ta được như ý, trên đường thực sự không có lấy một chiếc xe, đừng nói chi taxi, không thấy bất cứ thứ gì chạy ngang qua!

Tôi quyết định không đứng ngây ngốc ở trước cổng trường nữa, mà chạy tới con đường cái phía trước mặt để thử thời vận.

“Đừng dại dột nữa, vô hiệu thôi!” Nhan Dự Dự níu lấy tôi, “Xe taxi đều ngừng chạy hết rồi, cậu nhìn tuyết thế này, ai dám lái chứ. Mã Trác, coi như tớ năn nỉ cậu, cậu theo tớ quay về đi, về rồi từ từ gọi điện thoại, nhất định sẽ gọi được mà. Nếu thực sự không xong nữa, đợi trời sáng, tớ nói bố tớ tìm chiếc xem đưa cậu về nhà còn không ổn sao?”

Tôi cảm thấy không ổn, tôi thực sự cảm thấy không ổn, tôi chính là cảm thấy không ổn.

Không có tin tức của A Nam, mỗi một giây một phút đối với tôi mà nói, là ngồi trên đống lửa. Tôi cắn chặt răng, nhét di động vào trong túi, giựt lấy chiếc dù trong tay của Nhan Dự Dự, nói: “Cho tớ mượn dù, tớ chạy ra phía trước thử thời vận, cậu quay về ký túc xá đi, không cần lo cho tớ.”

“Được rồi, tớ đi chung với cậu.” Nhan Dự Dự thấy không lay được tôi, chỉ đành hạ quyết tâm.
“Không cần.” Tôi giục cô ấy, “Cậu mau quay về trường, sắp khoá cổng rồi kìa!”

“Tớ đi với cậu!” Cô ấy gào lên với tôi, “Chúng ta là bạn bè, tớ không thể để mất cậu như vầy được!” Nói xong, cô ấy vươn tay phải giựt lại cây dù của tôi, lại kiên trì vươn tay trái nắm chặt lấy tay phải của tôi, giơ dù thật cao lên cho tôi, rồi cứ thế mà lôi tôi bước thấp bước cao đi về phía trước.

Tuy cách hai lớp găng tay, nhưng lòng bàn tay tôi vẫn truyền đến một độ ấm áp lạ thường, lẽ nào đây chính là cái thứ người ta thường miêu tả là “tình bạn” ư, tôi chưa từng nghĩ nó có thể đẹp đẽ đến vậy, giống như một ngọn nến cỏn con, đốt sáng lên một góc nhỏ chưa từng sáng nơi trái tim tôi, ban cho tôi nguồn sức mạnh dồi dào bất tận, dường như như tuyết ở trước mặt cũng từ từ trở nên không đáng ngại.

Nhưng mà chúng tôi còn chưa đi được mấy bước, thì bốn bề chợt tối om, đèn đường tự dưng tắt hết, cả một thành phố chìm trong bóng tối. Tôi và Nhan Dự Dự sợ hết hồn ôm chặt lấy nhau, không dám đi tới trước nữa.

“Má ơi, cúp điện rồi.” Nhan Dự Dự khẽ thì thào hỏi tôi, “Làm gì bây giờ?”

Quay về? Hay là tiếp tục?

Tôi biết nếu như tôi không nhắc đến quay về, Nhan Dự Dự sẽ tuyệt đối không quay về. Nhưng nói đi rồi phải nói lại, cho dù tôi có lo lắng bồn chồn hơn nữa, cũng không thể nào ích kỷ đến vậy, kéo luôn Nhan Dự Dự theo tôi chịu khổ sao.

Ngay lúc tôi đang dao động, từ đàng xa bỗng loé sáng, là một chiếc xe, nó càng lúc càng đến gần chúng tôi, tuy tuyết rất lớn, nhưng tốc độ của xe không chậm, tuyết trên mặt đất bị bánh xe hất lên văng tung toé, doạ cho tôi và Nhan Dự Dự phải vội vàng lao qua một bên.

Chiếc xe dừng lại ngay trước mặt chúng tôi, tôi trông thấy vài học sinh của Thiên Trung nhảy từ trên xe xuống, họ đều diện đồ đẹp lộng lẫy sặc sỡ, giờ đây đang cố mạng lấy đồng phục mặc chồng lên đồ chống rét của mình, không biết mới từ nơi HAPPY nào quay về, ai ai trông bộ dạng cũng rất hưng phấn. Đèn xe chiếu vào mặt tôi, làm cho mắt của tôi rất khó chịu, tôi cúi đầu xuống, nắm lấy Nhan Dự Dự muốn đi vòng qua bọn họ, mà không cẩn thận va vào một người đang bước tới. Định thần nhìn lại, lại là Vu An Đoá. Chóp mũi của cô ta đỏ lựng, cả đầu đều bị quấn trong một chiếc khăn quàng cổ đan len sặc sỡ, đôi mắt sáng long lanh, biểu cảm hào hứng khôn tả. Cô ta chụp lấy cánh tay của tôi, lại nhìn Nhan Dự Dự, nói một cách rất vui vẻ: “Ôi, tuyết lớn thật đấy, có phải là rất thú vị không hả. Bọn mình vừa ra ngoại ô chơi tuyết về, các cậu cũng vậy à?”

Nhan Dự Dự nhìn nhìn chiếc xe việt dã kia hỏi Vu An Đoá: “Xe của bạn cậu?”
Vu An Đoá liền nhìn tôi gật gật đầu.

“Thương lượng một chút, mượn một chuyến được không?” Nhan Dự Dự tiến lên một bước, thấp giọng khẽ hỏi Vu An Đoá, “Bọn tớ có việc gấp, muốn xuống huyện, cho một cái giá hữu nghị được không?”

“Xuống huyện?” Vu An Đoá nói, “Đường đi quá khó, bọn mình từ ngoài ngoại ô lái về đã lái mất hết một tiếng đồng hồ đấy! Còn muốn xuống huyện? Quá nguy hiểm đi.” Nói xong, cô ta ngoái đầu nhìn trong xe, lắc đầu một cách ái ngại nói với chúng tôi: “Hơn nữa, bạn của mình còn có việc khác.”
Nhan Dự Dự không biết phải làm sao, quay đầu nhìn tôi.

Khỏi cần phải nói đến sự hối hận ở trong lòng tôi, sớm biết tuyết sẽ rơi đến nỗi này, tôi sống chết cũng sẽ không để cho A Nam quay về. Chính ngay lúc tôi hoàn toàn mất chủ trương, thì thấy cánh cửa của xe việt dã đã mở ra, một giọng nói từ trong xe truyền đến: “Mã Tiểu Trác, lên xe!”

Giọng nói quen thuộc đó suýt làm tôi đứng không vững, là hắn! Thật sự là hắn!

Tôi đã cứu hắn hai lần, số phận đã chủ định, hắn nên đáp trả tôi một lần. Thế là, tôi nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ, không đề ý gì đến ánh mắt hoặc kinh ngạc hoặc căm hận của Vu An Đoá và Nhan Dự Dự, nhanh nhẹn giẫm lên tuyết, cắm đầu chạy tới, kéo cánh cửa trước vuông vắn của chiếc xe, đặt đít ngồi luôn lên ghế, đúng một giây lúc tôi vừa ngồi vững xong, hắn liền rồ máy xe. Xuyên qua kính chắn gió mịt mờ phía trước, tôi trông thấy Vu An Đoá giữa trời tuyết, cô ta gắng sức chạy tới mấy bước, giống như muốn đuổi theo xe, lại giống như chỉ muốn tiến tới để xác nhận một phen, kẻ ngồi trong xe kia, rốt cuộc có phải là tôi không.   Nhưng cái tên khùng bên cạnh tôi lái xe còn điên rồ hơn cả Hạ Hoa, chúng tôi xóc nảy một mạch, ba phút sau đã ra tới đầu đường cái, xác định xong đàng sau không có ai rượt theo, hắn mới ngừng xe lại, nghiêng đầu qua nhìn tôi nói: “Mã Tiểu Trác, chúng ta lại gặp nhau rồi!”

Di động của hắn đã đổ chuông rất nhiều lần, nhạc được cài là một bài hát rất hay, tay ca sĩ nghe không rõ là nam hay nữ kia đang hát: “Cánh diều trên trời đang bay, có người dưới đất đang đuổi, nếu em sợ mình không thể nào bay, em có của tôi cánh bướm………” Hắn không hề bắt, mà cầm lấy nó, dứt khoát tắt máy.

“Mình muốn xuống dưới huyện.” Tôi nói.
“Được thôi.” Hắn nói.
“Cảm ơn cậu.” Tôi nói, “Mình sẽ trả tiền.”
“Trả bao nhiêu?” Hắn hỏi tôi.
“Cậu nói đi.” Tôi cúi đầu, thượng đế tha thứ cho tôi, tôi không dám nhìn vào mắt hắn.
“Vậy tuỳ quý cô đi.” Hắn cười, lại nổ máy xe lần nữa.

Suốt quãng đường, bầu không khí rất lạnh. Trái với trạng thái bình thường, hắn không trêu chọc tôi không nói gì, thậm chí còn không hỏi xem giờ này mà tôi muốn chạy xuống huỵện làm cái gì, hắn dùng sự trầm mặc để chìu theo yêu cầu vô lý của tôi, càng khiến cho tôi thêm nỗi bất an không nói nên lời. Tôi thử tìm chút chuyện tán gẫu với hắn, nhưng tôi không biết tôi nên nói gì cho tốt, tôi vẫn luôn là một kẻ không rành giao lưu với người khác, huống chi là giao lưu với hắn.

Tôi muốn hỏi xem bịnh tình của hắn đã tốt lên chưa, sợ hắn quạt lại em mới có bịnh. Tôi muốn nói lời cám ơn với hắn, lại sợ hắn sẽ bất chợt nổi cơn ngừng ngay xe lại không lái nữa. Thế là tôi chỉ có thể xoắn não ngậm chặt miệng đóng vai e thẹn ngây ngốc, mãi đến cuối cùng hắn không nhịn được nữa mở miệng trước: “Em vẫn muốn về nhà hả?”
“Đúng vậy.” Tôi nói.
“Cưng thật có cá tính đấy.” Hắn cười, “Tôi thích.”
Bạn xem, hắn chính là như vậy, nói lời nào cũng khiến cho tôi không cách nào tiếp chiêu được.

“Em đã từng thấy tuyết lớn như vậy chưa?” Hắn lại hỏi tôi.
Tôi lắc đầu.
“Nói chuyện!” Hắn bảo, “Tôi đang lái xe, em lắc đầu tôi đâu có thấy được.”
Tôi thực sự là thế này, bực lên một cái là đầu óc linh hoạt ngay, lập tức đốp lại: “Cậu không nhìn thấy sao biết tôi đang lắc đầu chứ.”
“Ha ha ha.” Hắn cười rộ lên, bộ dạng như rất vui vẻ.

Tôi liền không tim không phổi nghĩ đến một câu thành ngữ: “Dấu dao trong nụ cười.” Quả thực, đối với tôi, hắn giống như một miệng giếng. Tựa như bất cứ lúc nào cũng có một con gián hoặc thậm chí một con ma muốn bò ra ngoài, khiến cho trái tim tôi ngày đêm bất an. Vu An Đoá nói rất đúng, hắn  không giống với bất cứ nam sinh nào ở Thiên Trung cả, cũng không giống bất kỳ người đàn ông nào tôi đã từng gặp trước đây. Ngọn lửa trong mắt hắn có khả năng tuỳ lúc tuỳ nơi khiến cho người ta ngã gục.

Đường cao tốc dẫn xuống huyện đã bị đóng, hắn liền đưa tôi đi ra đường quốc lộ. Tuyết thật sự rơi như điên, càng lúc càng lớn, xe của chúng tôi chạy cũng càng lúc càng chậm, dọc đường, tôi luôn gọi vào điện thoại của A Nam, nhưng vẫn cứ là tắt máy, tắt máy, tắt máy!

“Gọi điện thoại của ai thế?” Cuối cùng hắn hỏi tôi.
“Của ba mình.” Tôi nói, “Ông ấy đến trường thăm mình, lái xe về lại huyện, mãi chưa có tin tức.”
“Thật là một người con hiếu thảo.” Hắn lôi tôi ra làm trò cười, “Nhưng mà tôi có một câu hỏi, đến lát nữa tìm ra ba em rồi, em sẽ giới thiệu tôi ra sao đây?”

Hắn lại nữa!

“Bạn bè đi.” Tôi nói.

“À, bạn bè.” Hắn tựa như đang nhấm nháp và phân tích cái từ này,  qua thêm một chặp không nói năng gì. Chúng tôi chạy trên quốc lộ gần 40 phút đồng hồ, đột nhiên phát hiện con đường phía trước mặt đã hoàn toàn kẹt cứng, xe dừng hết lại, muốn tiến lên cũng không tiến được, muốn lùi cũng không lùi xong.

Hắn leo xuống xe đi nghe ngóng, một chốc sau mới leo lên lại nói với tôi: “Không chơi được rồi, nghe nói đàng trước có mấy chiếc xe chở hàng nối đuôi nhau, đụng thành một đống, chỗ này bị kẹt cả mấy tiếng đồng hồ rồi.”

“Cái gì?” Giọng tôi run rẩy hỏi lại hắn, “Cậu nói sao?”

Hắn hoài nghi thính lực của tôi có vấn đề, gào to lên với tôi: “Tôi nói là chơi không được rồi, phía trước có mấy chiếc xe chở hàng nối đuôi nhau, đụng thành một đống rồi, chỗ này đã bị kẹt mấy tiếng đồng hồ rồi!”

Tiếng của hắn vừa vang lên, tôi đã bật mở cửa xe nhảy xuống.

“Mã Tiểu Trác,” Tôi nghe thấy hắn gọi ở phía sau, “Ba em sẽ không có chuyện gì đâu, em mau quay lại cho tôi!”

Tôi chỉ làm như không nghe thấy. Mặt đường vốn đã hẹp, xe cộ hai chiều đều kẹt cứng, chỉ có một lối nhỏ ở giữa người ta có thể đi lọt. Đầu óc tôi thiếu ôxy, tư duy  mất sạch, hình ảnh nổi lên trong đầu toàn là những tưởng tượng bậy bạ không nên có. Trên đường toàn tuyết đóng băng, đám băng tuyết đó tựa như cố tình làm khó tôi, không chỉ nhơ nhuốc, mà còn vô cùng trơn trượt. Năm bảy tuổi, tôi tự học lái xe đạp. Khả năng giữ thăng bằng của tôi vốn phải là rất tốt, nhưng thời tiết thế này, tâm trạng thế này, tôi vẫn bị té rõ đau mấy cú. Nhưng tôi mặc kệ hết thảy, té thì té, té xong bò lên lại là được. Gió rét cũng giống như bị tà ám, mặc sức quất, tất cả những bông tuyết rơi trên mặt tôi, phải qua một hồi lâu sau mới có cảm giác lành lạnh. Là bởi vì cả một khuôn mặt dường như đóng lại thành một phiến băng, tê dại đến nỗi cho dù lúc này có ai lột một lớp da đi cũng sẽ không hay biết. Có một ông bác bên đường bước tới từ phía đối diện, vươn tay ra đưa cho một cây dù, tôi ngay cả sức để đón lấy cũng không còn. Tôi chỉ hơi mỉm cười với ông ta rồi tiếp túc tiến bước, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, đó chính là dù thế nào đi nữa, vẫn phải chạy tới chỗ xảy ra tai nạn phía trước, xem tình hình một cái.

Vào lúc này, tôi lại nghĩ đến bà ấy, tôi một mặt vừa nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước, một mặt gào thét trong lòng: “Lâm Quả Quả, mẹ đang ở đâu, mẹ phải phù hộ cho ông ấy, mẹ phải phù hộ cho ông ấy, nhất định phải vậy! Mẹ không thể để ông ấy xảy ra chuyện, tuyệt đối không thể, không thể nào!”

Xe kẹt thành hàng dài quãng một cây số, đợi đến lúc tôi cuối cùng vừa bò vừa lết được tới nơi xảy ra tai nạn, tôi bị tình cảnh trước mắt doạ ngây người, chỗ ánh mắt tôi có thể nhìn tới, tôi trông thấy có tới mấy chiếc xe chở hàng bị lật, hai chiếc nằm ngang giữa đường, còn có một chiếc xe một nửa thân xe đè sập hàng rào chắn, thò ra ngoài. Tôi nhìn thấy băng ca, thấy máu, thấy vô số mãnh vỡ, tôi dùng đôi găng tay đã sớm bị ướt sũng ra sức giụi mắt, hy vọng có thể khiến cho mình nhìn rõ hết thảy những gì trước mắt. Đợi chút, ngay chỗ bên kia cách đó không xa, có một chiếc xe chở hàng nho nhỏ màu xanh lam bị đâm nát, có phải ông ấy không, có phải của ông ấy không?

“Đừng có ngây ra ở đây, quay về lại xe của mình ngay!” Đúng lúc đó, có người chạy tới kéo tôi. Ông ta mặc một chiếc áo ghi-lê màu vàng, nhìn giống như nhân viên đang xử lý hiện trường.

Tôi đẩy ông ta ra, bỏ mặc hết thảy tiến về phía trước.

“Không được đi!” Ông ta giữ tôi lại.

Tôi dùng sức cắn tay của ông ta, ông ta buông tôi ra, do tôi dùng sức quá mạnh, lại bị ông ta hất một cú, trượt té xuống đất, trước mắt có băng cảnh báo cảnh sát màu vàng, tôi dứt khoát bò tới, nhưng chân tôi đã không nghe theo sự điều khiển của tôi, toàn thân không có một chút sức lực. Tôi bò cả nửa buổi, mà giống như chỉ mới bò được có một chút, lúc tôi nằm trên mặt đất thở dốc, cảm nhận được có người đuổi tới, người đó cũng đang thở hổn hển, xốc tôi lên từ dưới mặt đất, kéo vào trong lòng, vỗ vỗ má của tôi lớn tiếng trách mắng tôi: “Mã Tiểu Trác, em bình tĩnh một chút lại cho tôi!”

Là hắn.

Chỉ còn 0.01 mét nữa thôi là tôi sẽ ngã gục, tôi ôm chặt lấy hắn, toàn thân không cách nào kềm chế được mà run lên. Chính ngay vào lúc này, một luồng ánh sáng bật lên phía sau lưng tôi, tôi nhìn thấy rõ ràng biển số của chiếc xe chở hàng màu xanh lam đã nhúm nhó thành một bãi phế liệu, trên đó có một chữ “Hoãn” rõ to (1).

Không phải là ông ấy, không phải là ông ấy, không phải là ông ấy!

Mà tôi của lúc này, như một trái bóng đã xì hơi, toàn thân mất hết sức chống đỡ, chỉ đổ vào lòng hắn, bật cười.

hết chương 27

(1) Hoãn là tên gọi tắt của tỉnh An Huy, tức là bảng số xe không thuộc huyện của A Nam.
Cái con ma trơi mà chực bò ra từ trong giếng, ý Mã Trác là cái con ma trong phim “The Ring” của Nhật í, cái con kinh dị rình rập nói chung là thuở bé chúng ta bị doạ ma đáng sợ thế nào thì chính là nó, hiện thân của nỗi bất an thấp thỏm. Èo, giữa đêm khuya mình không biết “Trinh Tử” là quái gì, bỏ vào google translate thì nó ra “Sadako”, éo biết là ai, làm google search nó ra cái con ma đó, phòng mình thì tối om hừ hừ…….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 412 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3009 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1051 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 294 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 279 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 699 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.