Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 

Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 08.06.2018, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.05.2015, 10:10
Bài viết: 220
Được thanks: 1933 lần
Điểm: 28.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 25
Chương 91

"Bác trai." Tuy đối phương đang mỉm cười, nhưng trực giác của Nguyên Dịch nói cho anh biết, trước mặt ba vợ tương lai, phải lễ phép khách khí kiên quyết không được làm càn, nếu không thì sau này xui xẻo chịu thiệt chính là mình.

"Tiểu Nguyên đến sao?" Tống Hải sờ sờ cái bụng to, nở nụ cười hòa ái: "Vào nhà ngồi một chút không?"

"Sao có thể làm phiền bác trai được ạ." Nguyên Dịch cười nói, "Con tới đón Tiểu Khê."

"Biết là cậu tới đón Nhan Nhan, sẽ không để ý đến lão già này." Tống Hải nhìn đồng hồ, "Thanh niên các con đi chơi vui đi, bác phải đi làm rồi."

"Bác trai đi thong thả." Nguyên Dịch tránh qua bên cạnh.

Tống Hải như cười như không trêu chọc nói: "Tôi thấy cậu là chỉ mong sao tôi lập tức biến mất, làm sao để cho tôi đi thong thả."

Nguyên Dịch lập tức nói: "Sao con lại nghĩ vậy được ạ? !"

"Haizz, đều đã là người từng trải, đừng nói mấy lời sáo rỗng này." Tống Hải lắc đầu thở dài, "Năm đó lúc tôi còn trẻ, khi theo đuổi mẹ Nhan Nhan, cũng mang tâm tình như vậy."

"Ba, ba còn không đi nhanh thì sẽ muộn đó."

Tống Hải yên lặng quay đầu nhìn con gái, không tình nguyện mà ngồi vào xe.

Bắp cải trắng xinh đẹp nhà ông, đã bắt đầu hướng về con heo kia rồi, người làm ba này, thật sự là tim như bị đao cắt vậy.

"Bác trai... Có phải không quá thích anh không?" Nguyên Dịch nhìn xe Tống Hải rời đi, đi đến trước mặt Nhan Khê, "Em nói xem nếu anh lại tặng cho bác ấy mấy đồng hồ kim cương, ghim cài áo kim cương, bác ấy có thể thích anh thêm một chút nữa không?"

"Đừng mơ nữa, chỉ cần anh còn là bạn trai em, ba sẽ không thích anh đâu." Nhan Khê thở dài, "Đối với người làm ba mà nói, con gái chính là báu vật vô giá của ông ấy."

"Có lẽ anh là phí trò chuyện ba mẹ đưa tới, còn là hai mươi đồng tiền phí đó." Nguyên Dịch nhíu mày, "Sau này chúng ta kết hôn, anh sẽ đón ba về ở chung?"

"Cái gì mà ba anh." Nhan Khê trợn trắng cả mắt, "Không phải anh cảm thấy ba em không thích anh sao?"

"Chờ anh trở thành người nhà của em, không phải bác ấy sẽ thích anh thôi sao?"

Nhan Khê: ... Lời này giống như cực kỳ có đạo lý?

Thấy Nhan Khê không nói lời nào, Nguyên Dịch cho rằng cô không tin, tiếp tục nói: "Dù sao ba mẹ anh cũng không thích thấy anh, bác trai lại không nỡ bỏ em, cái này không phải vừa tốt sao?"

"Cái gì mà vừa tốt, đừng nghĩ lung tung nữa." Nhan Khê kéo tay Nguyên Dịch, "Đi, lên lầu mang đồ giúp em."

"Đồ gì vậy?" Nguyên Dịch tùy ý để Nhan Khê kéo mình đi.

"Đương nhiên là quà gặp mặt." Nhan Khê cười, "Chẳng lẽ lại là sính lễ?"

Nguyên Dịch: "..."

Nguyên gia, Nguyên Bác đứng trước gương, cẩn thận tỉ mỉ chỉnh nơ và khuy tay áo, sau khi xuống lầu lấy tờ báo trên bàn, nhìn tấm ảnh hai anh em anh trên trang bìa tờ báo kinh tế tài chính.

Bài báo đưa tin, bọn họ là người thừa kế của Nguyên gia, đồng thời cũng là thiên tài giới kinh doanh vượt qua cả bậc cha chú. Trong bài viết tràng ngập từ ngữ khen ngợi hai anh em họ, ngầm có ý hai anh em họ so với Nguyên Á Sâm càng có năng lực hơn.

Rất nhiều hậu bối nhà giàu thế gia, khó tránh khỏi việc bị mọi người lấy ra so sánh với bậc cha chú, không làm được việc thì bất quá gọi là bình thường, nếu làm được một chút chuyện thì gọi là không tốt, là thế hệ sau không bằng thế hệ trước, chỉ khi nào vượt qua mới có thể được người ngoài khắc nghiệt khen được hai câu.

Nghe trên lầu có tiếng bước chân, Nguyên Bác đặt tờ báo lại chỗ cũ.

Nguyên Á Sâm và Từ Nhã mang túi du lịch xuống lầu, Nguyên Á Sâm chú ý tới trang phục trên người Nguyên Bác, phong cách trang trọng, nhịn không được hỏi: "Con muốn đi đâu sao?"

Nhìn thấy hành lí trong tay hai người, Nguyên Bác nói: "Con đến thăm ông ngoại, ba mẹ muốn cùng đi không?"

"Không cần, ta với mẹ con đã đặt vé đi du lịch nước ngoài rồi, con thay ta chào hỏi ông ngoại và mọi người." Sắc mặt Nguyên Á Sâm có chút không được tự nhiên, trong khoảng thời gian gần đây, dường như ba vợ đặc biệt bất mãn với ông, cho nên ông không muốn tự mình đưa đến cửa để bị mắng.

"Dạ, con biết rồi." Nguyên Bác gật gật đầu, không tính nói thêm nữa, xoay người đi.

"Khoan đã." Từ Nhã đưa một cái hộp cho Nguyên Bác, "Mang cái này cho ông ngoại con."

"Dạ." Nguyên Bác mở hộp ra nhìn thoáng qua, bên trong là đồ ăn vặt mà ông ngoại thích ăn.

"Ông ngoại con thích nhất ăn những thứ này, lại sợ mấy dì làm trong nhà làm không ngon, cho nên tối hôm qua mẹ làm một chút." Từ Nhã đi qua vỗ vỗ vai Nguyên Bác, "Con đứa nhỏ này, càng lớn càng không thích nói chuyện rồi."

Nguyên ác: "Mẹ, cái này gọi là trầm ổn." Dieenddanleequuydonn.

"Đã lớn rồi, sao có thể chơi đùa như lúc nhỏ được chứ." Nguyên Á Sâm kéo vai Từ Nhã, "Nên ăn sáng thôi."

Nguyên Bác nhìn dáng vẻ ngọt ngọt ngào ngào của hai người, nói một câu: "Ba mẹ, đi chơi vui vẻ, con đi đây."

"Đi đường cẩn thận." Từ Nhã ngẩng đầu nhìn con trai lớn một cái, nhìn bóng lưng cao ngất của anh.

Ăn xong bữa sáng, Nguyên Á Sâm thuận tay lấy tờ báo bên cạnh, sau khi nhìn thấy bài viết bên trên, sắc mặt minh minh diệt diệt, cực kỳ phức tạp.

"Á Sâm, sao vậy?"

"Không có gì." Nguyên Á Sâm muốn cuộn tờ báo trong tay lại, nhìn thấy ánh mắt tò mò của vợ, ông nhịn lại, đưa tờ báo cho bà, "Truyền thông khích lệ lão Đại và lão Nhị trò giỏi hơn thầy."

Nhất là khi nhắc đến Nguyên Dịch, lại kèm theo một số tin tức lá cải. Tựa hồ là cười nhạo hành động lúc trước của ông khi trục xuất Nguyên Dịch khỏi cấp quản lý của Trường Phong.

"Dù cho Nguyên Dịch mất đi chức quản lý trong tập đoàn Trường Phong, nhưng đối với nó mà nói, cái này bất quá mới chỉ là bắt đầu cuộc chiến. Hùng Ưng sẽ không e ngại khó khăn, chúng nó sẽ càng làm cho mình càng bay càng cao..."

Đứa con không nghe lời, đã trở thành một con Hùng Ưng, mà ông cũng dần dần già đi. Quay đầu nhìn người phụ nữ ông yêu thương cả đời ở bên cạnh, mà bà lại thật sự đọc từng chữ một trên tờ báo, trên mặt lại còn lộ vẻ kiêu ngạo.

Trong phút chốc, Nguyên Á Sâm không biết liệu ông có nên cảm thấy lạc lõng hay không.

"Á Sâm, Tiểu Nhị càng ngày càng có năng lực." Từ Nhã đặt tờ báo xuống, "Thật tốt." Dieenddanleequuydonn.

"Ừm." Nguyên Á Sâm phụng phịu gật đầu.

"Nguyên tổng, hình như anh rất vui thì phải?" Tài xế đưa cho Nguyên Bác một tách café nóng, Nguyên Bác uống một ngụm, chậm rãi mở miệng nói: "Vậy sao?"

Anh nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ xe, tuyết đã ngừng.

Tờ báo kia, có thể cũng đã được nhìn thấy rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.06.2018, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.05.2015, 10:10
Bài viết: 220
Được thanks: 1933 lần
Điểm: 28.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 42
Chương 92

"Nhã Nhã." Nguyên Á Sâm mới nghe xong điện thoại, có chút áy náy nhìn Từ Nhã, "Một người bạn đối tác của tôi xảy ra chút chuyện..."

"Không sao, ông đi đi." Không đợi Nguyên Á Sâm nói xong, Từ Nhã đã mở miệng nói, "Du lịch thì khi nào đi cũng được."

"Xin lỗi." Nguyên Á Sâm thở dài, hôn một cái lên mặt Từ Nhã, xoay người mang vali hành lí về phòng, di chuyển những đồ vật có thể đụng vào Từ Nhã, mới vội vàng ra khỏi nhà.

Từ Nhã ngồi trên sofa một hồi, thẳng đến khi dì làm trong nhà đi ra, mới hồi phục tinh thần lại.

"Phu nhân." Dì làm mang vali hành lý cũ, thay đồ làm việc trong Nguyên gia ra, "Không phải phu nhân và ông chủ đi du lịch sao?"

"Ông ấy có chút việc phải đi, cho nên không đi nữa." Từ Nhã xoay người thấy mặt mấy dì giúp việc có vẻ khó xử, cười nói, "Mọi người đi cẩn thận."

"Sao người..." Mấy dì giúp việc đồng thời đi ra, phu nhân và ông chủ ở nhà giờ làm sao đây?

"Không có việc gì, mọi người đi đi." Từ Nhã thấy một người trong đó mang theo bao lớn bao nhỏ, nhịn không được hỏi, "Mang nhiều đồ như vậy, ngồi máy bay có bất tiện hay không?"

"Mang đồ lên máy bay đều phải trả tiền, vé lại đắt, tôi ngồi xe lửa về." Người này mang vẻ măt vui mừng, sau khi dì Lý đi rồi bà mới vào làm, yêu cầu với người làm trong Nguyên gia không nhiều, nhưng làm việc lại rất thoải mái tiền lương lại nhiều, đến những ngày nghỉ lễ còn có tiền thưởng.

"Tôi xem tin tức nói, tết âm lịch người đi xe lửa rất nhiều, bà mang nhiều đồ như vậy, không phải càng bất tiện sao?"

"Không sao, nhờ có bác tài xế, tôi mua được vé ngồi. Trong nhà tôi có hai đứa con, đứa lớn học sơ trung, đứa nhỏ học lớp năm, tôi làm việc ở thủ đô đã lâu rồi, cũng chưa gặp lại bọn nó, lần này trở về cũng phải mang một số thứ về."

Vẻ mặt Từ nhã có chút hoảng hốt, bà sửng sốt một hồi mới nói: "Mua cho mấy đứa nhỏ cái gì?"

"Mấy bộ quần áo và một số dụng cụ học tập, điều kiện sống ở quê tôi không tốt lắm, dụng cụ học tập không đảm bảo lại còn đắt nữa, tôi mua cái này về, bọn nó chắc chắn sẽ rất vui." Dì giúp việc thật không ngờ Từ Nhã còn có thể quan tâm những việc này, vì niềm vui khi sắp được về nhà, làm cho bà khi bình thường rất kiệm lời ít nói, giờ trở nên nói nhiều hơn mấy câu.

Từ Nhã im lặng lắng nghe, thường thường hỏi hai câu, thái độ tò mò này, làm cho mấy dì giúp việc khác có chút kinh ngạc, hôm nay phu nhân bị sao vậy?

"Thời gian không còn sớm nữa, tôi gọi tài xế đưa mọi người ra nhà ga." Từ Nhã gọi điện thoại, nói với mấy dì giúp việc, "Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ, chúc ông chủ, phu nhân, còn có hai vị thiếu gia năm mới bình an, đại cát đại lợi."

"Cảm ơn." Từ Nhã đứng dậy lên lầu thay đồ ra ngoài, bước ra hành lang, nghe các dì thao thao bất tuyệt nói về con cái của họ, trên mặt lộ ra vài phần mờ mịt.

Từ khi sinh con đến giờ, bà chưa từng suy xét qua mấy vấn đề này, bởi vì trong nhà có tiền, cái gì cũng có thể thuê người làm, cái gì cũng không cần quan tâm. Nhất là sau khi sinh Tiểu Nhị, thân thể bà bị tổn thương rất lớn, căn bản không thể nào chịu được tiếng khóc hét của trẻ nhỏ, cho nên Tiểu Nhị vẫn cho ở phòng trẻ, do bảo mẫu chăm sóc đến lớn, sau này Tiểu Nhị bị bảo mẫu ngược đãi, bà đã rất hối hận và sợ hãi, nhưng không biết phải làm thế nào, vì vậy không thể gần gũi với đứa nhỏ.

Có lẽ là vì quá mức áy náy, ngược lại sinh ra tâm lý sợ hãi, hoặc là trời sinh bà không phải là người mẹ tốt, cho nên mới không có đủ sự quan tâm cho con cái.

Sau khi mấy dì giúp việc đi khỏi, Từ Nhã mới đi xuống lầu, ngồi vào xe.

"Phu nhân, người đi đâu?" Tài xế hỏi.

Từ Nhã nhìn ngoài xe, trong lòng tràn đầy mờ mịt. Bạn bè của bà không nhiều, hiện tại là cuối năm, có thể gặp mặt lại càng ít, trong lúc này bà cũng không biết nên đi đâu.

"Đến nhà mẹ tôi." Từ Nhã hít sâu một hơi, "Đi nhà mẹ tôi đi."

Thấy giọng điệu Từ Nhã có chút kỳ quái, tài xế quay đầu nhìn bà một cái, cũng không nhìn ra có cái gì không thích hợp, khởi động xe chạy đi.

Nhan Khê và Nguyên Dịch vừa đến Từ gia, đã nhận được sự tiếp đãi nồng nhiệt, từ khi mọi người trong nhà quay quanh cô cho đến sau khi ngồi xuống sofa, cô cũng không thể nhận ra ai là ai.

Nguyên Dịch giới thiệu cô với từng người, cô lần lượt chào csac cô dì chú bác, đảo mắt thu được một đống lớn lì xì. Cũng không biết có phải người Từ gia quá thành thật hay không, mấy bao lì xì này rât dày, Nhan Khê nhận lì xì đến xấu hổ, tạm thời cũng không biết mình nên làm sao để nhét mấy tờ lì xì này vào túi xách đây.

"Anh nhận giúp em, mọi người cái gì cũng tốt, nên rất nhiệt tình." Nguyên Dịch kéo tay Nhan Khê, nói thầm vào tai cô, "Anh dẫn em lên lầu gặp ông ngoại."

Người Từ gia thấy dáng vẻ thì thầm to nhỏ đến dính vào nhau này, đều lộ ra nụ cười mỉm như đã hiểu rõ, Từ Tương xua tay cười nói: "Hai người các con tự mình đi chơi đi, mấy đứa nhỏ đừng quấy rầy người lớn chúng ta nói chuyện phiếm."

Vì thế không cần Nguyên Dịch kiếm cớ chuồn đi, các trưởng bối đã cho bọn họ rời khỏi rồi.

Nhan Khê cầm một đống lớn bao lì xì cùng Nguyên Dịch lên lầu, nói nhỏ: "Nguyên Nhị, người nhà của anh, có phải có thói quen thích lì xì không?"

"Anh sống hai mươi bảy năm, khó có được lần dẫn bạn gái ra mắt mọi người, bọn họ sợ em chạy mất làm anh biến thành cẩu độc thân, cho nên lấy tiền lì xì tới hối lộ em." Nguyên Dịch vờ ra vẻ thở dài, "Cho nên những bao lì xì này em nên nhận lấy."

Nhan Khê giơ mấy bao lì xì trong tay lên: "Ý của lời này là, em nhận tiền lì xì này rồi, từ nay về sau anh là người của em hả?"

"Đúng vậy, tiền lì xì này là của hồi môn của anh, chờ em dẫn anh về nhà nữa thôi." Nguyên Dịch cúi xuống đặt đầu lên vai Nhan Khê, làm ra dáng vẻ chim nhỏ nép vào người.

Từ Kiều Sinh từ trong phòng đi ra, thấy anh họ nhà mình dáng vẻ cao lớn, cong lưng cuối đầu ngã lên vai Nhan Khê, anh dụi dụi mắt, tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Không sai, cái người không có cốt khí, không còn vẻ soái ca, vô liêm sỉ tựa vào vai bạn gái, chính là người anh họ lạnh lùng tàn khốc của anh.

Trời ơi, mắt muốn mù luôn rồi.

Từ Kiều Sinh lén lút chuẩn bị lui vào phòng, ai biết vừa đảo mắt đã thấy ánh mắt Nguyên Dịch bắn về bên này.

Yên lặng, xấu hổ.

Nguyên Dịch dường như không có việc gì vỗ vỗ vai Nhan Khê, vẻ mặt trấn định: "Xong rồi, hết bụi rồi."

Từ Kiều Sinh: "..."

Anh họ, nam tử hán đại trượng phu, dám làm phải dám nhận!

Nội tâm của anh đang gầm thét, trên mặt lại làm vẻ cái gì cũng không phát hiện: "Anh Dịch, anh lên gặp ông nội sao?"

Tầm mắt Nguyên Dịch quét tới quét lui trên người Từ Kiều Sinh, xác định anh thật sự cái gì cũng không nhìn thấy, mới gật gật đầu: "Anh nghe cậu nói, ông ngoại tối hôm qua lại thức đêm nữa hả?"

"Bởi vì nghe nói Đại Hà muốn tới, đêm qua ông lăn qua lăn lại đến hơn nửa đêm, một hồi thì nói món ăn này phải dùng nguyên liệu nào để nấu ra hương vị chính tông, một hồi lại sợ cửa sổ lau không sạch, nói buổi tối để dì giúp việc được nghỉ ngơi, nên nói em phải lau lại một lần." Từ Kiều Sinh ngáp một cái, vò đầu tóc lộn xộn, "Từ khi có Đại Hà, em như người được nhặt về."

Anh họ, đừng tưởng rằng em không phát hiện vừa rồi anh đánh giá dáng vẻ của em, em là diễn viên, còn là thuộc phái thần tượng lại có thực lực đó!

"Tất nhiên, Đại Hà nhà anh so với em càng được yêu thích hơn." Nguyên Dịch nhíu mày, "Anh dẫn Tiểu Khê đến thư phòng trước, khi nào ông ngoại thức dậy, nhớ nói anh."

"Không cần nói." Ông cụ Từ từ trong phòng đi ra, trừng mắt nhìn Từ Kiều Sinh một cái, "Thằng nhóc thúi, nói hưu nói vượn gì với Tiểu Khê đó hả?"

"Ông ngoại Từ." Nhan Khê mang túi lớn đưa cho ông cụ Từ, "Đây là sản phẩm thủ công lần trước con nói với ông đó, ông xem có thích không."

Ông cụ Từ mở ra vừa thấy, đồ bên trong rất tinh xảo, quan trọng nhất là ngụ ý cực kỳ cát tường: "Tốt tốt tốt, rất tốt." Ông thuận miệng nói một câu, đứa nhỏ này lại nhớ kỹ, phần tâm ý này còn tốt hơn so với bất cứ thứ gì.

Lại ghét bỏ nhìn hai đứa cháu trai, vẫn là cháu gái tốt hơn.

Vẫn là cháu ngoại mình không tốt, đến bây giờ còn không thể đưa được người ta về nhà, ông đã rất khẩn cấp muốn dẫn Tiểu Khê đến giới thiệu cho những người bạn già đó rồi, mà còn với danh nghĩa cháu gái nữa.

Cái gì, không phải cháu gái là cháu dâu ngoại sao?

Đó không phải đều giống nhau sao, cháu dâu cũng là cháu gái, không sai.

Không hiểu vì sao mà bị trừng, Từ Kiều Sinh cũng cực kỳ oan ức, anh quyết định cũng tìm cho mình một người bạn gái, cũng phải được hưởng thụ loại đãi ngộ này, rửa sạch sỉ nhục trước kia.

"Ông ngoại, em họ." Nguyên Bác đi lên lầu, nhìn thấy Nhan Khê, trên vẻ mặt nghiêm túc lộ ra vài phần ý cười, "Tiểu Khê."

"Anh hai." Nhan Khê cười chào Nguyên Bác, "Anh cũng đến sao?"

"Ừm." Nguyên Bác gật đầu, "Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ." Nhan Khê cười tít mắt đáp lại một câu.

"Ba mẹ con lại xuất ngoại đi du lịch rồi hả?!" Ông cụ Từ hỏi.

Tuổi càng lớn, càng thích không khí náo nhiệt khi đoàn viên, tất cả con cháu đều tụ tập ở đây, chỉ riêng không có con gái lớn, chung quy trong lòng ông cụ Từ có chút tiếc nuối. Nhưng mấy năm nay, ông đã sớm tập thành thói quen, thêm nữa năm nay có cháu dâu tương lai xuất hiện ở đây, ông đã không có tâm tư lại đi quản con gái lớn và con rể lớn nữa rồi.

"Buổi sáng khi con đi, bọn họ còn đang ăn sáng." Nguyên Bác cung kính trả lời, "Có đi chưa thì con cũng không rõ lắm."

Nhưng mà, hẳn là không có cơ hội đi.

Anh quay đầu nhìn Nguyên Dịch và Nhan Khê, hôm nay là ngày quan trọng, là lúc ba mẹ nên lên sân khấu.

"Tiểu Khê, ta mặc kệ bọn nó." Ông cụ Từ vui tươi hớn hở ngoắc tay với Nhan Khê, "Nào, ta cho con xem vài thứ."

Nhan Khê đưa túi xách có mấy bao lì xì cho Nguyên Dịch, đi theo sau ông cụ Từ.

Từ Kiều Sinh nhìn Nhan Khê, lại nhìn túi xách nữ trong tay Nguyên Dịch, đầu vừa lệch, chỉ chỉ phòng trống bên cạnh.

Trước kia lại còn nói cái gì đàn ông xách túi cho phụ nữ là không có tự tôn, bây giờ động tác nhận túi xách lại thuần thục như vậy, cũng không biết làm qua bao nhiêu lần rồi.

Đàn ông ha..., sĩ diện ha..., xách túi cho phụ nữ không có cốt khí ha...?

Nguyên Dịch... Nguyên Dịch yên lặng đẩy cửa phòng mình ở Từ gia lúc trước, để túi vào ngăn tủ, xoay người đi tìm ông ngoại và Nhan Khê. Anh lo ông ngoại lại bộc phát tính trẻ con, cô nàng Nhan Tiểu Khê kia đôi khi cũng có những suy nghĩ không giống người thường, hai người này mà ở cùng một chỗ, làm ra chuyện phóng hỏa đốt thư phòng, cũng rất có khả năng.

Từ Kiều Sinh thấy Nguyên Dịch vội vã đi tìm ông nội và Nhan Khê, cũng đi theo muốn xem náo nhiệt.

Còn lại Nguyên Bác trầm ổn bất đắc dĩ lắc đầu, với cái tính không đáng tin của bốn người này, anh vẫn nên đi theo sau nhìn xem sao.

Trong thư phòng, ông cụ Từ lấy ra một quyển album ảnh thật dày, nhẹ nhàng phủi đi tro bụi bên trên, quay đầu vẻ mặt thần bí nói với Nhan Khê: "Tới đây, ta cho con xem tuổi thơ dữ dội của bánh trôi lớn và bánh trôi nhỏ."

Nhan Khê: "..."

Ông ngoại Từ, người theo kịp thời đại lắm đó, ngay cả từ tuổi thơ dữ dội người cũng biết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.06.2018, 13:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.05.2015, 10:10
Bài viết: 220
Được thanks: 1933 lần
Điểm: 28.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 49
Chương 93

Trang đầu của album ảnh, là một bé trai mập mạp ngồi trong bồn tắm, há miệng cắn miếng keo dán.

"Đây là Nguyên Tiểu Nhị lúc nhỏ ạ?" Nhan Khê nhìn gần thêm, "Rất khỏe mạnh."

"Bánh trôi nhỏ lúc trước rất nhẹ nhàng ít nói, đây là bánh trôi lớn." Ông cụ Từ chỉ chỉ bồn tắm, "Cái bồn này là ta mua cho bọn nó."

Nhan Khê nhìn cậu bé mập mạp đang tạo dáng hình con hổ, thấy thế nào cũng không thể gắn hình ảnh này với Nguyên Bác được. Thời gian có thể làm con người ta thay đổi, thay da đổi thịt, làm cho người ta lột bỏ đi những đường nét trẻ thơ.

"Đây mới là bánh trôi nhỏ." Ông cụ Từ lật một tờ, chỉ vào ảnh đứa bé trắng trẻo mập mạp, mặc áo sơ mi trắng và quần đùi, "Thằng nhóc này lúc nhỏ rất ngoan, cô giáo ở nhà trẻ phát cho nó một trái táo, nó đều đưa về tặng lại cho ta."

Nghe ông cụ Từ nhớ lại chuyện lúc xưa, Nhan Khê nhịn không được đưa tay chạm lên gương mặt nhỏ nhắn trong bức ảnh, giống như làm như vậy có thể xuyên qua thời gian, đứng trước mặt cậu bé ngoan hiền năm đó: "Khi đó, anh ấy thật sự rất đáng yêu."

"Đúng vậy, nếu không phải..." Ông cụ Từ thở dài một tiếng, "Kỳ đề tài trước chương trình của con nói về mối quan hê trong gia đình và cách giáo dục, nên để cho đứa con gái và con rể vô dụng kia của ta xem."

Nhan Khê trầm mặc không nói, cô chỉ là đau lòng cho đứa bé trong ảnh, có một tuổi thơ không mấy vui vẻ, bị ba mẹ bỏ qua thời kỳ trưởng thành, sau cùng trở thành một người đàn ông lạnh lùng ít nói. Cho nên khi hai người họ mới quen biết, anh nói chuyện có chút đáng đánh đòn.

Rất muốn đi đến ôm anh một cái, để anh không cần ngoan đến vậy, không cần nghe lời như thế.

Trong trí nhớ của ông cụ Từ, Nguyên Tiểu Nhị luôn luôn nhu thuận lại nghe lời, mãi đến khi Nguyên Dịch lớn hơn một chút, bước vào thời kỳ trưởng thành.

"Việc giáo dục con cái khi chúng bước vào thời kỳ trưởng thành rất quan trọng, bánh trôi nhỏ là một đứa bé ngoan, có một đôi ba mẹ như thế, năm đó cũng thiếu chút nữa đi chệch đường." Cảm xúc của ông cụ Từ có chút trầm xuống, tựa hồ còn hối hận vì chuyện lúc trước, "Cũng do ta không chú ý đến sự thay đổi của nó, chờ đến khi ta phát hiện, thì đã muộn rồi."

Càng về sau ảnh của Nguyên Dịch lại càng ít, trong ảnh Nguyên Đại Ca cũng mặc tây trang, thắt cravat, vẻ mặt luôn nghiêm túc, không thấy được nụ cười.

Nguyên Dịch phản nghịch, Nguyên Đại Ca trưởng thành, hai người cũng không chụp ảnh chung nhiều nữa, nhưng trong những tấm ảnh này, ba mẹ hai người xuất hiện cũng không nhiều.

"Ông ngoại Từ, việc đã qua rồi thì cho nó qua đi, lại nói việc này cũng không phải lỗi của người." Nhan Khê vỗ nhẹ sau lưng ông cụ Từ, "Bây giờ bên cạnh Nguyên Tiểu Nhị đã có con, con sẽ không để anh ấy chịu uất ức nào nữa đâu."

"Tốt tốt tốt." Ông cụ Từ liên tục gật đầu, "Ta biết, bánh trôi nhỏ có thể quen được con, là phúc của nó."

"Có thể gặp được anh ấy, cũng là phúc của con, anh ấy rất tốt." Nhan Khê cười ra tiếng, "Thật sự rất tốt."

Ông cụ Từ nghe nói như thế, tươi cười trên mặt càng thêm xán lạn.

Ngoài cửa, Nguyên Dịch đang chuẩn bị đẩy cửa vào đã thu tay lại, quay đầu nhìn Nguyên Bác và Từ Kiều Sinh, biểu tình trên mặt bình tĩnh mang theo vài phần đắc ý, đây là thứ ánh sáng đáng ghét của kẻ thắng hướng tới cẩu độc thân khoe khoang.

Nguyên Đại Ca vẻ mặt vẫn trầm ổn như thường, cẩu độc thân Từ Kiều Sinh quay đầu vụng trộm trợn trừng mắt.

Có bạn gái thì tốt lắm sao...?

Giống như... Có một người bạn gái như vậy, quả thật cũng rất tốt.

"Thì ra Nguyên Tiểu Nhị lại còn mặc quần ống loe?" Nhan Khê chỉ vào cái quần ống loe cười ha ha, thời trang năm đó, bây giờ nhìn lại, quả thực là vô cùng cay mắt.

"Thẩm mỹ của giới trẻ, lão già ta đây không hiểu lắm." Ông cụ Từ lại lật một tờ, "Cái này được hơn, con xem cái này đi."

"Ông ngoại!" Nguyên Dịch đẩy cửa ra, vôi vàng bước vào, ý đồ ngăn cản Nhan Khê xem tấm hình này, nhưng mà động tác của anh vẫn không đủ nhanh, tấm ảnh kia đã mở ra trước mặt mọi người.

Mái tóc ba màu xanh đỏ tím, áo khoác in hình đầu lâu, còn quần bò đính đầy phụ kiện linh tinh, tóc mái dài che nửa gương mặt, quả thực là tạo hình của một tên côn đồ đầu đường kinh điển của mười năm trước, còn là kiểu côn đồ cắc ké bình thường lúc đó.

Người trong hình rất quen thuộc, quen thuộc đến nỗi làm Nhan Khê mới nhìn đã nhớ đến sự việc năm đó.

"Thì ra cậu nam sinh năm đó là anh?" Nhan Khê quay đầu nhìn Nguyên Dịch, ý đồ muốn từ trên người anh và trong tấm ảnh tìm ra nét tương đồng với cậu thiếu niên năm ấy, nhưng đáng tiếc, ngoại trừ cùng giới tính nam ra, cô làm thế nào cũng không thể tin được là cùng một người.

"Không phải anh." Nguyên Dịch quay đầu chỉ Từ Kiều Sinh, "Ông ngoại nhớ nhầm rồi, đây là ảnh chụp lúc trước của Kiều Sinh."

Từ Kiều Sinh: Em chỉ tới xem náo nhiệt thôi, đã làm gì đâu chứ?

"Không thể nhớ nhầm được." Ông cụ Từ đối với việc người khác nghi ngờ trí nhớ của mình thì thập phần tức giận, ông lấy tấm ảnh trong album ra, chỉ vào góc trái của tấm ảnh, "Khi đó ta sợ khi các con lớn lên, ta sẽ không nhớ rõ ai là ai, nên cố ý viết tên của các con lên mặt sau tấm ảnh rồi. Con qua đây xem, có phải tên con hay không? !"

Chữ của ông cụ Từ rất đẹp, viết cái biệt danh có chút ngây thơ bánh trôi nhỏ này, viết đến mức như rồng bay phượng múa.

Không khí một lần nữa lại trở nên xấu hổ.

Từ Kiều Sinh tò mò hỏi: "Cậu nam sinh năm đó? Đại Hà, chị và anh Dịch trước kia có quen nhau sao?"

Nhan Khê đã chẳng còn quan tâm nói chuyện với Từ Kiều Sinh, cô nhìn Nguyên Dịch: "Anh đã sớm nhận ra em, đúng không?"

Nguyên Tiểu Nhị cứng cổ nói: "Em nói gì vậy, anh không hiểu." Nếu trên thế giới có du hành thời gian, điều Nguyên Dịch muốn làm nhất là trở lại đánh bản thân vào mười năm trước một trận.

Học làm thiếu niên bất lương làm gì, chơi trò phản nghịch làm chi, chụp ảnh lại làm gì, lần này để cho cô gái của mình thấy được hình ảnh xấu hổ nhất của bản thân, vạn nhất về sau hai người cùng một chỗ, cô nghĩ đến tạo hình không bình thường khi đó của mình, thì làm sao đây?

Nhan Khê thấy ba người khác trong phòng đều mang vẻ mặt tò mò nhìn mình, đúng vậy, ba người, Nguyên Đại Ca lúc đang hóng bát quái, tuy đã che dấu rất hoàn mỹ, nhưng ánh mắt lại bán đứng anh.

Nghĩ nghĩ, nuốt lời nói đã đến bên miệng trở vào, Nhan Khê mở cửa thư phòng, xoay người nói với Nguyên Dịch: "Anh qua đây nói chuyện với em."

Nhìn thấy dáng vẻ này, Từ Kiều Sinh có chút mất mác, đây ý là không cho bọn họ xem náo nhiệt sao?

Ông cụ Từ nhìn ảnh chụp trong tay, có chút lo lắng: "Có phải ta đã phá hỏng chuyện tốt của bánh trôi nhỏ không?"

"Ông ngoại, người đừng nghĩ nhiều, Tiểu Khê không phải người vì chút việc nhỏ thì cãi nhau với Tiểu Nhị." Nguyên Bác trấn an cảm xúc ông cụ Từ, liếc mắt nhìn ảnh chụp, "Đại khái... có lẽ là cô ấy cảm thấy cách ăn mặc trong tấm ảnh này rất thời thượng, cho nên muốn ôn lại chuyện cũ với Tiểu Nhị. Nếu người thật sự quá lo lắng, chờ hai đứa nói chuyện xong, hỏi thăm một chút là được rồi."

"Con nói đúng, Tiểu Khê sẽ không vì dáng vẻ xấu xí mười năm trước của bánh trôi nhỏ, thì ghét bỏ nó." Trong lòng ông cụ Từ trấn định lại, cầm lấy gậy trượng bên cạnh, "Đi, chúng ta xuống lầu, để không gian trên lầu cho hai người trẻ tuổi."

"Ông nội, con còn tưởng người muốn đi nghe trộm bọn họ nói chuyện."

"Nói hưu nói vượn, nào có trưởng bối nào đi nghe lén vãn bối nói chuyện, cái đó không phải là quan tâm, cũng không phải tò mò, mà là đầu óc có vấn đề." Ông cụ Từ phê bình Từ Kiều Sinh, "Ta thấy con lo quay phim đến u mê đầu óc, ngay cả quy củ cũng quên hết rồi."

Từ Kiều Sinh cúi đầu sờ sờ mũi, nói nhỏ: "Không phải con thấy người quan tâm anh Dịch, nên mới nghĩ như vậy."

"Kiểu quan tâm, mà làm chuyện không tôn trọng người khác, đó là chuyện mà ba mẹ thời phong kiến mới làm, ông nội con là người như vậy hả?" Ông cụ Từ thở dài, "Con đứa nhỏ này một chút cũng không giống ta."

Ba người xuống lầu, đột nhiên Từ Kiều Sinh nói nhỏ với Nguyên Bác: "Anh Bác, bác đến đây."

Nguyên Bác nhìn Từ Nhã đang ngồi trên sofa, ừ một tiếng. Từ Kiều Sinh thấy biểu tình của Nguyên Bác vẫn bình tĩnh, trong lòng có chút nghi hoặc, đây là cao hứng hay là mất hứng vậy? Không phải nói bác và dượng không thích Đại Hà sao, sao hôm nay lại cố ý chạy tới rồi?

"Ba." Từ Nhã đang nói chuyện phiếm với Từ Tương, nhìn thấy ông cụ Từ đi xuống, đứng dậy gọi một tiếng.

"Đến sao?" Ông cụ Từ đi đến sofa ngồi xuống, "Ngồi đi, đứng làm gì?"

"Tiểu Nhị nó..." Từ Nhã nhìn bốn phía và cầu thang, "Nó và cô Nhan còn chưa đến sao ạ?"

"Hai người bọn nó đang ở trên lầu." Ông cụ Từ có chút ngoài ý muốn khi Từ Nhã đến đây, "Không phải cùng Á Sâm đi du lịch sao?"

"Bạn ông ấy có chút chuyện, cho nên không đi được ạ." Từ Nhã cười cười, "Như vậy cũng được, có thể cùng ở đây với ba." Mấy năm nay thời gian bà ở bên cạnh ba mình không nhiều lắm, cho nên mỗi lần ở trước mặt ông, bà đều có cảm giá thua thiệt.

"Nếu đến rồi, thì ở lại cùng ăn cơm." Giọng ông cụ Từ đã biến đổi, "Nhưng Tiểu Khê là khách quý ta cố ý mời đến, trong mắt con nếu còn có người ba này, đừng làm chuyện gì làm con bé không vui."

"Sẽ không đâu ạ." Từ Nhã vội vàng nói, "Cô Nhan là cô gái Tiểu Nhị thích, con sẽ không lại làm chuyện làm con bé không vui."

Ông cụ Từ nghe thế, nhịn không được nhìn Từ Nhã thêm vài lần, đây rốt cục là hiểu chuyện rồi sao? Dieenddanleequuydonn.

Nhan Khê kéo Nguyên Dịch vào phòng của anh ở Từ gia, đóng cửa lại chỉ chỉ giường: "Ngồi."

Nguyên Dịch ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường, có chút lo lắng nhìn bốn phía, xác định không có gì để cầm, thắt lưng thẳng thêm một chút.

"Vì sao không nói gì cho em biết?"

"Ai lại muốn để cho người trong lòng mình biết mấy chuyện hoang đường lúc trước của mình chứ." nguyên dịch nói khẽ, "Cũng không phải chuyện vinh quang gì."

"Lúc đó, sao lại đi tới?"

"Anh chưa từng thấy cô gái nào ngu ngốc như vậy, trên người mặc váy đồng phục, còn vừa trèo tường vừa khóc, anh thật sự nhìn không được dáng vẻ ngu xuẩn như vậy của em, nên muốn tới giúp một tay." Nguyên Dịch đơn giản bình nứt không sợ bể, phủi sạch chuyện chấn động năm đó, "Không ngờ lòng đồng tình khó có được của mình khi đó, tay còn chưa kịp vươn tới, đã bị thầy giáo xem như ma trảo mà chặt đứt, lại còn liên lụy mình bị viết giấy kiểm điểm, mời phụ huynh, trên lưng còn mang cái danh bắt nạt đàn em khóa dưới. Nói thật, lúc trung học anh cũng coi là một nhân vật phong vân, lại gặp xui xẻo trên người em."

Nhưng chuyện này cũng không thể trách Nhan Khê, lúc ấy cô khóc rất đáng thương, giống như bắp cải bị gió lạnh thổi đến bầm dập, lúc đó lương tâm của anh lại bị dày vò mãnh liệt, cảm thấy nếu không giúp cô, thì mình sẽ bị thiên lôi đánh chết.

Năm đó nếu anh sớm biết tính tình thật của Nhan Khê, anh tuyệt đối sẽ không bước ra một bước.

Ngàn vàng khó mua sự tiếc nuối, hiện tại nói những thứ này, đã không có ý nghĩa nữa.

"Xin lỗi." Nhan Khê ngồi xuống trước mặt anh, "Năm đó em nên giải thích rõ ràng với thầy giáo."

Khi đó một lòng cô chỉ vì chuyện ba mẹ ly hôn mà khổ sở, cho rằng giải thích hai câu với thầy giáo, dù thầy không tin cũng sẽ không làm khó Nguyên Dịch. Nhưng khi đó tuổi nhỏ, xem nhẹ lòng trách nhiệm của giáo viên, cũng đánh giá cao danh tiếng của Nguyên Dịch ở trường trong lòng giáo viên.

"Làm hại anh bị hiểu lầm, chịu oan ức." Nhan Khê ngẩng đầu nhìn vào mắt Nguyên Dịch, "Rõ ràng anh là một người dịu dàng như thế."

Bởi vì Nguyên Dịch trốn học, cách ăn mặc không bình thường, cho nên không ai tin anh, ngay cả đương sự là cô có giải thích, cũng bởi vì gương mặt đầy nước mắt của cô, làm cho người ta càng thêm hoài nghi anh hơn.

Chuyện năm đó, có một phần lỗi rất lớn ở cô. Dieenddanleequuydonn.

Đúng là từ đó đến giờ, Nguyên Dịch chưa bao giờ đề cập qua chuyện này, giống như toàn bộ hiểu lầm và thương tổn, đều là chuyện nhỏ không đáng kể vậy, giống như anh vĩnh viễn đều mạnh mẽ như vậy, bất luận dư luận và ánh mắt của người khác là gì, đều khó có thể xúc phạm tới anh.

Nhưng chỉ cần là con người, chỉ cần có trái tim, không thể vĩnh viễn không bị thương.

"Không có việc gì, anh đã sớm quên rồi." Ánh mắt Nguyên Dịch nhẹ phiêu đi, cố ý hung tợn nói, "Là đàn ông, người nào lại để chút việc nhỏ đó trong lòng, em cũng nên quên vụ này đi."

"Quên không được nữa rồi." Nhan Khê ôm lấy Nguyên Dịch, "Đó có thể là lần gặp đầu tiên của chúng ta."

"Thì ra chúng ta đã biết nhau nhiều năm như vậy."

Sau cùng cỏ gần hang này, lại vẫn là nằm trong tay mình.

Nguyên Dịch cúi người, ôm Nhan Khê vào lòng: "Thôi, em vẫn chỉ nên xem mấy tấm ảnh soái ca lúc trước của anh thôi, còn mấy tấm hình đầu tóc loạn thất bát tao kia, đừng nhớ đến."

"Anh cũng biết đó là loạn thất bát tao." Nhan Khê rốt cục nhịn không được cười ra tiếng, "Anh chết tâm đi, em sẽ giữ mấy tấm hình này lại, về sau cùng con của chúng ta..."

"Con của chúng ta?" Hai mắt Nguyên Dịch sáng quắc nhìn Nhan Khê, "Không sao, sau này em muốn cho con chúng ta xem ảnh gì, thì xem ảnh đó, nếu không đủ, anh có thể mang tóc giả đi chụp thêm." Chỉ cần em nguyện ý sinh con cho anh, nguyện ý sống cùng với anh.

Nhan Khê: "..."

Vừa rồi, cô nói sai gì sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 957 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Tiên bướm 2
The Wolf: Có ai biết gửi ảnh qua tin nhấn diễn đàn bằng điện thoại không vậy ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 420 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 910 điểm để mua Đôi chim non
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Độc Bá Thiên: Emmmmm Yêuuuuu :kiss:
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.