Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Bông hồng tuyết - Lục Quân

 
Có bài mới 13.08.2017, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 30.03.2017, 22:52
Bài viết: 64
Được thanks: 12 lần
Điểm: 9.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bông hồng tuyết - Lục Quân - Điểm: 10
Chương 58

Một người đàn bà tức giận nói. Bà ta là trưởng đoàn của đoàn thể thao quốc gia.

-     Cô nên nhớ nếu lần này mà cô không giành hạng nhất thì đừng mong còn ở đây. Lo mà cuốn gói về vườn đi.

Hạ Băng cắn răng chịu đựng:

-     Tôi xin lỗi ạ. Tôi sẽ cố gắng luyện tập.

-     Đừng làm tôi thất vọng.

Rồi bà ta quay sang nói với huấn luận viên:

-     Nhớ chỉ dạy cô ta cho thật tốt.

-     Tôi biết rồi.

Sau khi trưởng đoàn bỏ ra ngoài. Huấn luyện viên của Hạ Băng mới đến an ủi cô vài câu:

-     Không sao đâu! Đây chỉ là một cuộc thi nhỏ. Chỉ có những vận động viên tầm thường, chưa có kinh nghiệm mới tham gia thôi. Dù gì em cũng là một vận động viên từng thi đấu ở nước ngoài, là bảo vật quốc gia. Em chỉ cần làm tốt là OK rồi.

-     Em cảm ơn chị. Vậy chúng ta bắt đầu luyện tập chứ ạ!

Chợt có điện thoại reo lên. Khuôn mặt của huấn luyện viên rạng rỡ hẳn lên.

-     Uhm, em đến phòng tập trước đi, lát nữa chị tới sau. Thế nhé.

Rồi cô ta nghe điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng, tươi vui:

-     Hi babe…

Hạ Băng chán nản nhìn theo huấn luyện viên đang quay lưng bỏ đi.

Hạ Băng buồn rầu, một mình đến phòng tập. Cô hạ quyết tâm phải giành được huy chương vàng trong cuộc thi lần này. Nếu không, cuộc đời huy hoàng của cô sẽ chấm dứt. Cho nên Hạ Băng ra sức luyện tập bất kể ngày đêm.

Song song đó, Thuỷ Du cũng không ngừng luyện tập. Nhưng cô gặp phải nhiều vấn đề hơn khi cô phải luyện tập trong thầm lặng. Nếu mẹ cô biết được chuyện này thì sẽ cô sẽ ngay lập tức ngăn cản cô. Không những thế cô còn gặp rất nhiều khó khăn trong quá trình luyện tập. Thời gian thì hạn hẹp cộng thêm việc chấn thương cũ cứ liên tục tái phát làm cho Thuỷ Du rất đau đớn.

Thuỷ Du may mắn không bị mẹ bắt qua Mĩ nữa nhưng mẹ cô quyết định ở lại không ra nước ngoài nữa. Mọi công việc nước ngoài bà giao lại hết cho Trí Mân. Thuỷ Du vô cùng lo lắng cho Trí Mân khi anh thở dài thườn thượt, mặt mày kém sắc, lộ rõ vẻ u buồn. Anh không còn vui vẻ như trước lúc nào cũng nghĩ ngợi đăm chiêu. Rồi lại vắt tay lên trán nghĩ ngợi. Mắt lúc nào cũng chăm chăm hướng ra cửa sổ. Cô chỉ sợ là công việc quá nặng nhọc nên cô đã nhiệt tình hỏi thăm.

-     Anh hai, sao dạo này thấy anh có vẻ mệt mỏi. Anh có chuyện gì sao?

Vì để em gái khỏi phải mất công lo lắng cho mình, Trí Mân đùa giỡn:

-     Hôm nay chắc có bão lớn quá. Em gái tui quan tâm đến tui nè trời.

-     Anh đừng đùa nữa. Nói thật em nghe đi, có chuyện gì sao? Hay là công ty có chuyện gì rồi? Anh mau nói đi!

-     Được rồi, được rồi. Anh không sao hết. Chỉ là do mất ngủ thôi.

-     Anh nói dối!

-     Anh nói thật mà, sao anh lại nói dối em chứ!

-     Thật không?

-     Thật.

-     Vậy anh ngủ sớm đi. Em không làm phiền anh nữa. À…quên,  anh uống gì không? Hay là em pha cho anh ly sữa nhé.

Trí Mân bật cười trước sự quan tâm của cô em gái:

-     Thôi, “em” không còn nhỏ để uống sữa đâu cô nương. Cô nương đi ngủ dùm “em”.

-     Thật là anh không sao chứ!

-     Ừ.

-     Vậy em đi ngủ đây. Em đi đấy nhé.

-     Ừ. Đi đi.

Thuỷ Du trề môi bước đi.

Vẫn lo lắng cho tình trạng của anh trai, Thuỷ Du dường như không chịu nổi nữa nên cầm điện thoại gọi cho An Tường. Cô muốn nhờ đến An tường để đọc vị cảm xúc của một người đàn ông

-     Này, cậu đang ở đâu thế?

-     Tớ sao? Ở nhà.

-     Cậu qua đây…À không, tớ sẽ qua nhà cậu. Nhớ đợi tớ.

Thuỷ Du vừa nói xong thì tắt luôn cái điện thoại. Rồi phóng nhanh ra ngoài:

-     Anh đưa em đến nhà họ Lâm nhé!

-     Vâng thưa tiểu thư.

Vừa đến nơi. Thuỷ Du đã chạy ào vào trong. Cô đi quanh quẩn khắp các nơi tìm An Tường:

-     Nhà gì mà rộng thế không biết!

Rồi cô hỏi đại một người giúp việc:

-     Chị có biết An Tường ở đâu không ạ?

-     Cậu chủ sao? Thưa, tôi không biết.

-     Em cảm ơn chị.

“ Thật là…đi đâu chứ! Gọi điện thì không bắt máy”

-     An Tường, cậu ở đâu thế, lên tiếng đi. An Tường…

Thuỷ Du vào đến tận phòng của An Tường nhưng không thấy ai. Cô mạnh dạn bước vào trong tìm hết mọi ngõ ngách. Đến phòng tắm, Thuỷ Du vô tình đẩy cửa bước vào vì cô đinh ninh “Chắc cậu ta không ở đây đâu”

-     Á…này, cậu làm gì thế hả?

Trước mặt Thuỷ Du, thân hình nóng bỏng, không một mảnh vải che thân được bọt xà bông chỗ có chỗ không làm cô chỉ biết đứng trân trân mà nhìn. Nhờ vào tiếng hét thất thanh cảu An tường mới làm cho cô giật mình, quay mặt đi và đóng sập cửa lại. Không quên buông một câu:

-     Xin lỗi.

An Tường tắm vội vã rồi đi ra ngoài. Cậu hậm hực đến giường cuả mình, nơi Thuỷ Du đang ngồi chờ anh:

-     Cậu đã thấy gì rồi?

Thuỷ Du ấp a, ấp úng trả lời:

-     Thấy, thấy gì. À, là chuyện hồi nãy sao? Tớ chỉ thấy múi của cậu thôi…

Thuỷ Du ngậm miệng lại không kịp khi lỡ thốt ra những gì mà cô đã vô tình thấy.

-     Gì! múi. Cậu…Còn ở dưới, ở dưới thì sao?

-     Ở dưới…

Thuỷ Du liếc nhìn xuống dưới rồi lại đánh mắt đi hướng khác ngay lập tức.. Mặt cô đỏ ửng cả lên. Vờ như không biết gì.

-     Này…

An Tường quát lớn làm thuỷ Du co rúm người lại.

-     Sao cậu lại…lại…chết tớ rồi…

An tường vật vã, than vãn.

-     Sao? Sao? Tại cậu tắm mà không chịu khoá cửa đây chứ. Mà phải công nhận đấy. Không ngờ cậu cũng có…cũng có cơ bắp đấy.

-     Thì sao? Cậu thích lắm đúng không?

Thuỷ Du xua tay, cười ngờ nghệch:

-     Làm gì có…

-     Nếu thích thì hay sẵn giường chiếu đây chúng ta cùng vui vẻ nhé!

An Tường dần dần ép sát Thuỷ Du. Mặt tỏ ra hớn hở, đùa giỡn với cô. An Tường cứ tiến tới là Thuỷ Du lại từ từ lùi bước.

-     Cậu đừng lại gần, đừng lại gần. Không sẽ hối hận đấy.

-     Sao, không thích sao. An Tường tớ đây rất sẵn lòng.

Thuỷ Du bất ngờ thúc đầu gối vào phần dưới của An Tường làm anh chết điếng. Ôm lấy phần dưới nói không nên lời.

-     Biến thái. Hứ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.08.2017, 12:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 30.03.2017, 22:52
Bài viết: 64
Được thanks: 12 lần
Điểm: 9.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bông hồng tuyết - Lục Quân - Điểm: 11
Chương 59

Thuỷ Du vừa đi tên đường vừa suy nghĩ. Cô nhớ lại những lời nói của An Tường đêm hôm qua:

-     Hay là anh ấy bị thất tình.

-     Này, cậu không đưa được một lý do nào hợp lý hơn sao? Anh ấy trước giờ đâu có yêu một người con gái nào thật lòng đâu.

-     Thì tớ chỉ dựa trên những biểu hiện của anh ấy mà đoán thôi. Làm sao mà tớ biết chắc được.

-     Hỏi cậu đúng là một điều ngu xuẩn mà. Thôi khỏi, cậu đúng là vô dụng. Tớ về đây.

Giờ nghĩ lại cũng thấy có lý lắm. Thuỷ Du thở dài thườn thượt. Cô đang tính đi đến cô nhi viện. Cũng khá lâu rồi cô không về đây. Cô rất muốn gặp lại các Sơ, mấy đứa nhỏ và cả Duẫn Kỳ nữa. Nhưng có lẽ giờ cô ấy đã đi làm rồi. Chắc thuỷ Du phải chờ dến tối mới gặp được.

Khi gần tới nơi Thuỷ Du thấy có một người lạ đang đứng ở phái trước cổng. Cậ ta đứng loay hoay mãi, chần chừ không vào. Thuỷ Du liếc nhìn bộ đồ trên người cậu ta. Là đồng phục học sinh của trường “ Đại An”. Ngôi trường hồi nhỏ Thuỷ Du đã học. Nếu cậu ta mang bộ dồng phục này thì nhất định chỉ đến gặp một người. Thuỷ Du từ từ bước lại gần:

-     Cậu đến tìm Từ Dung sao?

Cậu ta giật mình quay lại. Trông cậu ta cũng khá đẹp trai sáng láng. Là học sinh trường Đại An thì gia thế cũng không phải dạng vừa.

-     Cô là ai?

-     Tôi hỏi cậu trước cho nên cậu phải trả lời tôi trước.

-     Phải.

Thuỷ Du đưa tay nhìn đồng hồ:

-     Không phải giờ này là giờ học của mấy nhóc sao?

-     Nhóc? Này, Nhìn cô cũng đâu có lớn hơn tôi mấy tuổi đâu mà dám gọi “nhóc” hả? Muốn chết sao?

Thuỷ Du nghĩ thầm: Đúng là giọng điệu của mấy tên thiếu gia hách dịch.

-     Từ Dung nó đi học rồi, không có ở nhà. Cậu đến trường tìm nó đi.

Cậu ta cười khỉnh:

-     Này, chị có phải là người quen của Từ Dung không vậy? Cậu ấy đã không đến trường mấy ngày nay. Chẳng lẽ cô không biết.

Thuỷ Du ngạc nhiên:

-     Sao?

-     Đúng là nói chuyện với cô đúng là phí thời gian. Đầu óc rỗng tuếch.

-     Này, Đông Phong, cậu đến đây làm gì?

Cả hai người đều quay lại theo hướng phát ra tiếng nói. Từ Dung từ xa chạy lại. Gương mặt sợ hãi khi thấy Thuỷ Du.

-     Chị!

Thuỷ Du khoanh tay ra lệnh cho cô bé:

-     Đi theo chị!

Từ Dung mặt mày nhăn nhó miễn cưỡng đi theo sau. Không quên để lại cho Đông Phong một cái lườm nguých.

-     Nói đi!

-     Nói gì chị?

-     Em muốn chị nổi điên lên rồi mới chịu nói sao?

Từ Dung cúi đầu im lặng, mặt buồn rười rượi.

-     Tại sao em lại không đi học. Em cũng biết rằng vào học trường đó là ước mơ của em kia mà. Cho nên em mới học ngày, học đêm để nhận được học bổng vậy mà cuối cùng thì sao…

Từ Dung vẫn cúi đầu, cô bé rơm rớm nước mắt. Thuỷ Du hạ giọng:

-     Nói đi, lý do là gì.

Từ Dung năm nay mười tám tuổi, là học sinh trung học. Cô nương tựa ở cô nhi viện từ khi còn rất nhỏ. Từ Dung là một cô bé thông minh, học giỏi lại rất xinh đẹp gống như cái tên của cô. Từ Dung nhận được học bổng toàn phần khi tham gia cuộc thi do trường Đại An tổ chức. Ngôi trường chỉ dành cho con cái của đại gia.

-     Em bị bọn họ đe doạ. Họ bảo nếu em không nghỉ học thì sẽ gây khó dễ với cô nhi viện.

Từ Dung ngập ngừng nói tiếp:

-     Ở trường không ai đứng ra bảo vệ em cả, ngay cả thầy cô. Ai cũng nhìn em như cái gai trong mắt. Họ bảo một đứa như em thì không có quyền học giỏi.

-     Là ai nói?

-     Mẹ của Tử Chi. Nhà cậu ấy giàu lắm. Cậu ấy không phải động tay vào bất cứ cái gì. Cậu ấy luôn xếp vị trí đầu tiên cho đến khi em vào học.

-     Rồi sao?

-     Cậu ấy dựng chuyện là em quay bài và còn đánh cậu ấy  khi bị phát hiện nên …

-     Em mới bị đuổi học.

-     Em không có quay bài, em thật sự không có. Cậu ấy thậm chí còn đánh em thế mà cậu ấy lại bảo là chính em đánh cậu ấy. Mẹ cậu ấy đang làm ầm lên vì dám đánh con bà ta. Bà ta bảo không những khiến em bị đuổi học mà còn phải tống em vào tù. Em rất sợ.

Thuỷ Dung ôm nhẹ Từ Dung vào lòng vỗ về:

-     Em đừng lo, mọi chuyện sẽ không sao đâu.

Trong lòng Thuỷ Du vô cùng phẫn nộ trước sự cậy quyền ỷ thế, ép bức kẻ khác của mẹ con nhà Tử Chi.

Thỷ Du ngồi trên ghế đá đợi Duẫn Kỳ. đồng hồ đã điểm quá giờ mà không thấy bóng dáng cô đâu. Thuỷ Du bắt đầu lo lắng không yên. Từ phía xa, thấy bóng dáng của Duẫn Kỳ là Thuỷ Du mừng khôn xiết.

-     Duẫn Kỳ, sao cậu tan ca muộn thế?

-     Thuỷ Du là cậu sao?

-     Ừ, là tớ đây. Ngay cả tớ mà cậu còn không nhận ra sao?

Duẫn Kỳ nghĩ ngợi một hồi lâu rồi cô lấy hết can đảm để nói:

-     Thuỷ Du, tớ xin nghĩ việc rồi.

-     Tại sao?

-     Tại vì tớ không thích công việc đó nữa.

-     Tại sao lại không thích nữa?

Duẫn Kỳ không đáp lại cuâ hỏi của Thuỷ Du, cô giữ im lặng. duẫn Kỳ lấy hết can đảm nói hết những gì mình nghĩ:

-     Mình biết nhờ cậu tớ mới có được công việc tốt, nhờ cậu tớ mới được tổng giám đốc để ý tới. Tớ thật vô dụng quá phải không?

-     Mình xin lỗi. Mọi chuyện là lỗi do mình. Mình không nghĩ đến cảm xúc của cậu. Mình cũng đã nói dối cậu suốt mấy năm qua.

-     Không, tớ không để bụng chuyện đó. Chắc chắn cậu có lý do riêng.

-     Thế tại sao cậu lại xin nghĩ việc? Lý do là gì?

Duẫn Kỳ với Trí Mân đang hẹ hò với nhau. Cả hai đang rất hạnh phúc. Nhưng khi biết được Thuỷ Du là  em gái Trí Mân cô đã tự động nói lời chia tay với anh. Cô nghĩ tại vì mình là bạn của Thuỷ Du nên mới được Trí Mân để mắt tới. Với lại cô cũng không muốn Thuỷ Du phải khó xử vì cô nghĩ một kẻ hèn mọn như cô thì làm sao mà mơ cao được. Cô muốn giữ tình bạn đẹp giữa cô và Thuỷ Du cho nên cô mới làm vậy. Mặc dù rằng cô rất đau khổ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Quân về bài viết trên: phuochieu90
Có bài mới 23.08.2017, 23:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 30.03.2017, 22:52
Bài viết: 64
Được thanks: 12 lần
Điểm: 9.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bông hồng tuyết - Lục Quân - Điểm: 10
Chương 60

Khi biết được chuyện tình cảm của anh trai với Duẫn Kỳ Thuỷ Du có cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Nếu như cô biết sớm được chuyện này thì có lẽ bọn họ đã không phải trắc trở như hiện tại. Nhưng có lẽ chuyện tình cảm thì chỉ có những người trong cuộc mới biết được. Tốt nhất cứ nên để họ tự giải quyết.

Thuỷ Du vừa đi vừa suy nghĩ rồi cô đến công ty An Tường khi nào không hay. Không biết là do ai xui khiến hay là do cô muốn tìm đến anh nhưng thật sự bây giờ cô muốn gặp anh. Thuỷ Du không lên tận nơi để tìm An Tường, cô chỉ ngoan ngoãn đứng trước công ty chờ. Cô đã không đi làm khá lâu rồi giờ gặp lại mấy đồng nghiệp cũ thì lại ngại. Với lại cô vốn là cái gai trong mắt họ nên không chạm mặt nhau sẽ tốt hơn.

Thuỷ Du đi đi lại lại để giết thời gian. Lâu lâu cô lại liếc nhìn đồng hồ. Thời gia tích tắc trôi qua. Mọi người đã tan ca gần hết rồi mà vẫn không thấy bóng dáng An Tường đâu. Đồng hồ đã điểm 11h đêm. Mẹ Thuỷ Du gọi điện cho cô liên tục vì đến giờ này mà vẫn không thấy cô về. Thuỷ Du nói dối là đêm nay sẽ ngủ lại ở cô nhi viện nên cô sẽ không về. Cô tính nói vậy để qua mặt mẹ lúc này thôi. Lát nữa cô sẽ lại biện lý do để được về nhà.

-     Có nên gọi điện cho cậu ấy không? Mà có chắc cậu ấy đang ở trong đó không nhỉ? Sao lâu quá vẫn chưa thấy ra vậy.

Thuỷ Du quyết định sẽ vào trong thử xem. Bên trong đã không còn ai. Điện đã tắt gần hết.

-     Sao mình luôn gặp trường hợp này nhỉ?

Đi dọc hành lang mà cô thấy lạnh cả người. Thuỷ Du đang mò đường đến phòng làm việc của An Tường. Rồi từ xa cô nghe thấy có tiếng động, càng đến gần thì cô nhìn thấy một đôi nam nữ đang hôn nhau say đắm. Do ánh sáng mập mờ nên cô không nhận ra đó là ai cả. Bỗng cô thay đổi sắc mặt, tức giận, chạy ào tới, miệng hét lên:

-     Hai người đang làm trò gì thế hả?

Đôi nam nữ ấy giật mình quay lại nhìn cô ngơ ngác. Thuỷ Du hoàn toàn không biết họ là ai. Cô cảm thấy mình có phần hơi vô duyên. Vì cô cứ tưởng là An Tường đang hôn cô nào nên Thuỷ Du mới phản ứng mạnh mẽ như vậy. Cô nói ú ớ, ngượng ngùng:

-     Ờ, hai người đang làm trò gì thì làm tiếp đi. Tôi hứa sẽ không cản nữa đâu. Tôi đi đây.

Thuỷ Du nhanh chóng vọt lẹ khỏi tình huống xấu hổ này.

-     Mình đang làm cái gì vậy trời. Đúng là… xấu hổ chết đi được. Á

Vì chạy quá nhanh nên cô đã đâm sầm vào một ai đó. Một cánh tay ai đó ôm chầm lấy cô nên cô chỉ ngã đập mạnh vào ngực của ai đó. Do quán tính nên cô đã ôm lấy anh ta. Thuỷ Du vẫn giữ tư thế đó và cảm nhận được cái mùi quen thuộc ở đây. Có lẽ cái tình huống “Thích” ngã vào lòng ngời khác Thuỷ Du đây nắm rất rõ.

-     Cậu vẫn cứ thích ôm tớ vậy sao?

-     Ai bảo cậu chứ? Bỏ tớ ra. Cậu làm gì mà không chịu về vậy hả?

-     Hôm nay tớ có việc cần giải quyết nên không thể về đươc. Sao? Nhớ tớ sao? Chắc cậu nhớ tớ đến phát điên nên mới tìm đến đây chứ gì?

-     Làm gì có.

- Thật sao? Vậy tại sao cậu không dám nhìn thẳng vào tớ mà nói. Rõ ràng là tớ nói trúng tim đen cậu rồi chứ gì.

Thuỷ Du chối đây đẩy, che giấu đi cái sự ngượng ngùng của mình bằng cách né tránh ánh mắt của An Tường làm anh bật cười:

-     Không phải đâu, đã bảo là không phải mà.

Và cả đêm hôm đó Thuỷ Du ở lại cùng với An Tường để giúp anh hoàn thành công việc. Mà khổ nỗi khi mới đụng vào mớ giấy tờ là cô đã ngáp ngắn ngáp dài rồi ngủ gật khi nào không hay. An Tường phải bế cô nằm tạm trên ghế sô pha, lấy áo của mình đắp cho cô. Anh ngồi xuống ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô đang say giấc nồng:

-     Không biết cậu đến đây giúp tớ hay là lại làm phiền tớ nữa. Sao cậu cứ thích làm cho tâm trí mình luôn hướng về cậu vậy nhỉ? Thế thì làm sao mà xong việc được đây. Mà cậu biết không? Gương mặt cậu lúc ngủ…rất xinh đẹp.

___________________________


Từ Dung đang lúi húi nhặt rác khắp sân trường, cô bé bị phạt vì tội quay cóp lúc trước. Hôm nay sẽ là ngày có quyết định chính thức về hình phạt đối với cô. Cô càng nhặt thì rác lại cứ thi nhau mọc lên nhu nấm. Người xả ra không ai khác là học sinh của trường và nhất là đám của Tử Chi và học sinh cùng lớp. Từ Dung thấy vậy nhưng cũng không có phản ứng gì. Cô vẫn cắm cúi làm công việc của mình.

Đông Phong thấy vậy không nói không rằng liền đến giúp cô nhặt rác.

-     Cậu không cần làm thế đâu?

Nhưng Đông Phong vẫn không nói gì mà vẫn tiếp tục giúp cô. Thấy hành động cứng rắn của cậu. Từ Dung cũng không nói gì thêm. Cô tiếp tục công việc của mình.

Từ Dung đang cảm thấy lo lắng và sợ hãi khi đứng trước ban hội dồng và người nhà của Tử Chi. Ba mẹ của Tử Chi đều có mặt, không những thế còn có luật sư và rất nhiều vệ sĩ đi bảo vệ họ. Họ quyết không tha cho kẻ dám cả gan động đến con gái mình. Bọn họ nhìn Từ Dung với vẻ mặt hung tợn và khinh bỉ làm cho Từ Dung càng thấy mình lạc lõng và cô đơn. Khác với khuôn mặt lo lắng sợ hãi của Từ Dung, Tử Chi lại rất bình thản, Cô đứng bên cạnh ba mẹ mình và  nhìn nhếc mép nhìn Từ Dung đầy vẻ đắc thắng và khinh thường.

-     Bây giờ hội đồng sẽ đưa ra quyết định sẽ đuổi…

-     Khoan đã.

Ai nấy đều giật mình tập trung nhìn về hướng phát ra tiếng nói.  Từ xa xuất hiện một hình ảnh cô gái đang hiên ngang, phong thái lạnh lùng bước vào. Từ Dung ngạc nhiên, thốt lên:

-     Chị!

Thuỷ Du nhìn Từ Dung hiền từ, cô trấn an Từ Dung:

-     Em đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anbuchihi, Duy An, huyenkthh, Hà Anvil, Kisako Sumi, kyenpham, mỳ ăn liền 123, phuogot_93, promete369, tatham, Tử Liên Hoa 1612 và 425 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 101, 102, 103

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

4 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 39, 40, 41

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 156, 157, 158

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

10 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

11 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

19 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Hiện đại] Hệ liệt thực hoan giả yêu Quyền Sơ Nhược - Tịch Hề

1 ... 13, 14, 15



Thanh Hưng: viewtopic.php?style=2&t=405197
Ai thích Lâu Vũ Tình hem?
ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.