Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Thề không làm thiếp - Lục Quang

 
Có bài mới 27.03.2017, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngọc Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngọc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 81
Được thanks: 843 lần
Điểm: 10.63
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang - Điểm: 11
Thề không làm thiếp

images

Tác giả: Lục Quang

Edit: Lăng Mộ Tuyết

Số chương: MĐ + 19 chương + KT

Lịch post: chưa rõ


     Giới thiệu:

     Dưới ánh mặt trời, chỉ có hắn, là hình bóng mà nàng không thể quên, là vết nhơ của quá khứ…

     Nàng đã từng lập gia đình, làm thiếp, lại bị phu quân coi như quân cờ mà vứt bỏ, lợi dụng nàng hạ độc giết chết đại bá nhằm tranh đoạt tước vị. (đại bá: ở đây chỉ anh chồng của nữ chính)

     Trùng sinh, nàng thề không làm thiếp, mang tâm tư muốn bù đắp mà gả cho đại bá năm đó, Bình Tây Hầu mù mắt.

     Nàng trông mong có thể thay đổi cuộc đời của mình và của hắn, lấy thân phận người nhà bảo vệ hắn.

     Lại ngoài ý muốn mà yêu người đã mất đi lòng tin với tình người, là người nam nhân lạnh lùng.

     Nhưng mà, dù nàng có làm bất cứ việc gì cũng không thể thuận lợi đi vào tim hắn.

     Thậm chí, vận mệnh thay đổi, dẫn đến kết quả còn khó coi hơn cả kiếp trước...

     Trong bóng đêm, chỉ có nàng, khiến hắn có thể thấy ánh sáng, là sự cứu giúp của tương lai ──

     Đã từng, hắn hận đời, không chết dưới đao kiếm của kẻ địch, nhưng lại bị người nhà độc chết.

     Trùng sinh, hắn thề phải trả thù, cưới nữ nhân rắn rết kia để ngụy trang, âm thâm liên lạc với triều đình củng cố thế lực.

     Hắn lợi dụng nữ nhân kia làm quân cờ, đến thời cơ thích hợp sẽ phản kích lại bọn họ.

     Lại ngoài ý muốn yêu người vì trị mắt cho hắn mà đã phải bán đồ cưới lấy tiền mặt, cô nương ngốc luôn nhẫn nhịn ở bên cạnh hắn.

     Nhưng mà, kế hoạch của hắn như tên đã lên dây không bắn không được, không cách nào nói ra bản thân quý trọng nàng biết bao nhiêu.

     Thậm chí, vẫn trơ mắt nhìn nàng đi về phía trượng phu kiếp trước, kẻ thù hại chết hắn...



Đã sửa bởi Lăng Mộ Tuyết lúc 03.04.2017, 00:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.03.2017, 22:06
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngọc Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngọc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 81
Được thanks: 843 lần
Điểm: 10.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang - Điểm: 12
Mở đầu: Sai rồi ...

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     Sao lại như vậy?

     "Dương thị, ngươi vẫn còn không chịu nói, chớ trách bản quan dùng hình!"

     Âm thanh hai bên công đường khiến Dương Như Tuyên sợ hãi.

     Nhưng, muốn nàng cãi lại như thế nào đây?

     Nàng không thể nói được!

     Suy yếu nhìn về phía Phiền Bách Văn ngồi ở bên cạnh án đường, khuôn mặt hắn tươi cười giống như đang xem diễn kịch vậy, khiến nàng khó nén lạnh lẽo.

     Hắn là phu quân của nàng, nhưng cũng là ác nhân hại nàng rơi vào tình cảnh này.

     Một canh giờ trước, vì để hắn vui vẻ, cho nên nàng đồng ý đưa đồ ăn cho đại ca mắt mù kia của hắn, nhưng ai biết một chút thức ăn đấy lại có thể giết người, nàng lập tức bị áp giải vào nha đường Tri Phủ, lập tức thăng đường muốn bức nàng nhận tội.

     Nhưng mà miệng của nàng không thể nói, nhớ tới sau khi đưa đồ ăn xong, phu quân đã lạnh nhạt với nàng rất lâu lại rót cho nàng một chén trà nóng... Hắn ôn nhu hiếm thấy, nàng lại chưa kịp tinh tế thưởng thức, chỉ cảm thấy cổ họng truyền đến từng trận cay tê dại, khiến nàng một câu cũng không thể nói ra miệng.

     Nghĩ đến đấy, nàng quá ngốc, thật sự là quá ngốc.

     Lúc trước khăng khăng làm theo ý mình, vẫn cứ trái ý bà cô, gả cho hắn làm thiếp, cho rằng hắn sẽ đối xử tử tế với mình, cho dù không được làm chính thất, nhưng ít ra có thể có được vị trí riêng, sao có thể đoán được hắn chỉ nhất thời tham đồ mới, không bao lâu liền quên lãng nàng, trong hậu viện, tiểu thiếp thông phòng hết người này lại đến người kia vào, vì muốn sinh tồn, nàng chỉ có thể tranh đấu với các nàng, thủ đoạn ngoan độc, vô tình hơn, càng đấu thương tổn càng đầy người, thậm chí trở thành công cụ giết người của hắn.

     Thật là ngu... Thật là ngu!

     "Người tới, đánh 20 đại bản!" Lời vừa dứt, nha dịch hai bên lập tức lên trước cưỡng chế nàng, trường côn hai bên thay nhau đánh vào thắt lưng của nàng, trường côn kia giống như muốn đánh chết nàng, mỗi đại bản đánh xuống càng nặng tay hơn, thậm chí nàng có thể nghe thấy tiếng da thịt bị rách, tiếng máu tươi bắn ra, đáng thương hơn hết là nàng đau mà không thể kêu lấy một tiếng.

     "Dương thị, ngươi hạ độc giết Bình Tây Hầu, vẫn không chịu nhận tội!"

     Nàng há mồm, mặt đầy máu và nước mắt, ngay cả muốn nói cũng không lên lời.

     Thì ra... Tàn nhẫn nhất không phải tiểu thiếp thông phòng trong hậu viện, mà là phu quân của nàng!

     Khiến nàng không mở miệng được, rõ ràng là muốn nàng bị đánh chết!

     Sự lạnh lẽo tản ra, từ từ, ý hận bao vây như đang cắn nuốt sự lạnh lẽo, khiến nàng không ngừng run lên lạnh.

     Rất lạnh... Ngày tết sắp đến, tháng trước trận tuyết đầu tiên đã rơi, khi đó nàng vẫn mặc áo da ấm áp, ai biết sinh tử lại chỉ trong giây lát, mà lạnh... Lại khó vượt qua đến vậy.

     Cả đời nàng, đã bao giờ phải trải qua cái lạnh như vậy? Nàng có phụ thân là Huyện lệnh thất phẩm, từ nhỏ nàng đã cẩm y ngọc thực, mà sau khi phụ thân bị bệnh mà chết, nương đau khổ rồi cũng đi theo, ngay lập tức nàng được bà cô nhận nuôi, tuy nói chi phí ăn mặc so ra còn kém Như Hàm tỷ tỷ và Như Hâm muội muội, nhưng cũng chưa từng để nàng bị lạnh bị đói...

     Nhưng hôm nay, nàng rất lạnh, rất đói... Bóng tối tràn ngập trời đất, âm thanh như cũng càng bay càng xa, xa đến nàng sắp không nghe rõ.

     "Đại nhân, chi thứ hai Dương gia trừ Dương Thị Lang, toàn bộ đều đến đây."

     Âm thanh rất nhỏ truyền đến, cứng rắn làm nàng tỉnh táo lại.

     Chi thứ hai Dương gia... Đấy không phải phòng bà cô sao?

     Dương gia có bốn phòng, khi ông nội qua đời liền ở riêng, phụ thân nàng là chi thứ ba của Dương gia, bà cô là lão thái thái chi thứ hai, nghĩ đến giao tình năm đó với bà nội nàng, nên khi cha mẹ nàng mất mới nhận nuôi nàng. Nhưng mà, người của chi thứ hai đối xử với nàng không tốt lắm, dù sao nàng cũng không phải người của chi thứ hai, chi phí ăn mặc cũng tự nhiên kém hơn hai tiểu thư chân chính của chi thứ hai, chính bởi vì như vậy, nàng mới vội vã muốn tìm nơi thuộc về chính mình, khi Phiền Bách Văn quấn quýt si mê đã đồng ý gả cho hắn làm tiểu thiếp.

     Hiện giờ, bọn họ tìm tới, là tới cười nhạo kết cục đáng buồn của nàng sao?

     A, cười đi, việc đã đến nước này, muốn cười thì cười đi, là bản thân nàng tự nguyện đánh cuộc, đương nhiên phải chịu thua, chỉ là không cam lòng, cuối cùng, lại bị chi thứ hai cười nhạo mà chết.

     Dương Như Tuyên nghĩ kĩ, ngay khi khóe môi nhếch lên ý cười tự giễu khi đó, nàng nghe thấy - -

     "Tuyên nha đầu!"

     Một tiếng ‘Tuyên nha đầu’ thê lương không dứt, trong nháy mắt nhéo lòng của nàng.

     Đã bao lâu không nghe thấy người khác gọi nàng một tiếng ‘Tuyên nha đầu’ rồi? Một tia thương tiếc kia, đôi mắt ngấn nước kia chấn động nàng.

     Tại hậu viện Phiền gia, người lui tới không ít, nhưng mà tất cả đều vì bảo vệ địa vị bản thân, theo dõi lẫn nhau, một đám miệng nam mô bụng một bồ dao găm, ở ngoài châm biếm trào phúng, ngầm châm ngòi tạo loạn, dù sao mỗi ngày nàng cũng phải nhớ lại ai muốn hãm hại mình giá họa mình, nay mai phản kích như thế nào tính kế như thế nào, không một ngày bình an.

     Tuyên nha đầu... Đã rất lâu không nghe người khác gọi như vậy, lâu đến nỗi khi nghe thấy lại giống như cách cả một đời

     "Tuyên nha đầu!"

     Có người bước nhanh chạy tới, nha dịch đánh nàng hình như bị người đẩy ra, sau đó nàng bị một lực mạnh ôm lấy, trong mắt chỉ có một màu đen, nhưng mùi hương này, động tác ôn nhu này...

     "Lớn mật! Thấy bản quan trên công đường, cũng dám làm càn, người tới, mau bắt!"

     "Ai dám! Ta là cáo mệnh phu nhân tam phẩm, ai dám đụng đến ta."

     Tiếng nói kia vẫn to giống như trong trí nhớ của nàng vậy, lúc trước nàng cảm thấy Nhị bá mẫu xuất thân từ phủ tướng quân thật sự quá thô lỗ, đáy lòng có chút xem nhẹ bà, nhưng bây giờ nàng lại ôm lấy mình, cho nàng một chút tình cảm ấm áp... Lòng của nàng đột nhiên co rút đau đớn mạnh mẽ.

     "Bản quan dám động ngươi! Di nương Phiền gia Dương thị, hạ độc giết Bình Tây Hầu Phiền Bách Nguyên, tội này đủ để tịch thu tài sản nhà họ Dương!"

     Mày Dương Như Tuyên run lên, mãi đến bây giờ mới hiểu được, dù Phiền Bách Nguyên chỉ là một Hầu gia không ra làm quan, nhưng chung quy Hầu gia vẫn do hoàng thượng sắc phong... Thì ra Phiền Bá Văn không chỉ muốn mượn đao giết người, mà còn mượn nàng làm cho cả Dương gia chôn cùng!

     Quá độc ác... Vì sao phải làm đến nước này?

     "Cho dù muốn thẩm, tội lớn như vậy cũng nên trình lên Hình bộ, ngươi dựa vào đâu mà dùng hình phạt riêng ở trên công đường? Còn không mau sai đại phu khám và chữa bệnh!"

     "Dương phu nhân, thật sự ngài chưa hiểu rõ tình hình, hạ độc giết mệnh quan triều đình, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, đương nhiên bản quan có thể phán Dương thị tử hình, người tới! Khóa cùm* tất cả lại, sau khi áp giải qua các con phố thì đưa tới pháp trường! Người của chi thứ hai Dương gia cũng đừng hòng chạy thoát!" Đôi mắt nhỏ dài của Tri Phủ nhíu lại, đập mạnh kinh đường mộc xuống, nha dịch lập tức lên trước bắt.

*镣 Cái khóa sắt. Một thứ đồ hình dùng để khóa trói người tù.

     Dương Như Tuyên trừng lớn mắt, cái gì cũng không nhìn thấy, lệ chua xót trong vành mắt.

     Dương gia có bốn phòng, trừ Phòng thứ tư theo thương, còn lại đều làm quan, cho dù phẩm cấp không thể lớn hơn Tri Phủ, nhưng nàng cho rằng không có chuyện gì có thể lay động căn cơ Dương gia nàng.

     Nhưng mà, pháp trường... Nàng cho rằng mình gây họa thì tự mình có thể chịu, không nghĩ tới lại làm liên lụy đến cả Dương gia... Rốt cuộc nàng đang làm gì?

     Sao... Sao lại gây chuyện đến không thể cứu chữa?

     "Hồng Tri Phủ, cái gọi là chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực cũng chỉ là từ một phía, ngươi dùng hình phạt riêng, ta có thể cáo, nếu ngươi dám tùy tiện đụng tới ta, ngươi có tin ta hủy đại đường của ngươi đi hay không!" Mục thị Dương gia chi thứ hai mày rậm mắt to, ánh mắt sắc bén, không hề sợ hãi,  ôm chặt Dương Như Tuyên trong ngực:"Tuyên nha đầu, đừng sợ, nương ở đây... Nương đưa con về nhà, con kiên nhẫn một chút, nương lập tức đưa con về nhà."

     "Nha đầu, bà nội ở đây, bà nội bảo vệ con." Lão thái thái Hoàng thị Dương gia chi thứ hai chống long đầu đi tới trước mặt nàng, nhẹ nắm tay nàng.

     Dương Như Tuyên nghe vậy, lệ nơi đáy mắt tràn ra như vỡ đê.

     Sao lại như vậy? Người mà từ đáy long nàng đã xem nhẹ, cho rằng chưa bao giờ đối xử tử tế với mình, mà trong lúc sinh tử lại không màng sống chết, chỉ muốn đưa nàng về nhà... Nhà? Nàng cho rằng nàng đã sớm không có nhà, chưa bao giờ nàng gọi Mục thị một tiếng nương, chưa bao giờ gọi bà cô một tiếng bà nội, bởi vì căn bản nàng chưa từng xem họ là người nhà của mình.

     Thậm chí nàng chưa bao giờ cho họ một sắc mặt hoà nhã, tự cho là đúng, lấy thân phận thiên kim nhà quan tự cho rằng họ vốn nên chăm sóc nàng thật tốt, tự cho là đúng, cho rằng họ không đối xử tử tế với mình...

     Nhưng...

     "Tuyên nha đầu, đừng khóc, nương ở đây, không khóc."

     Những giọt nước mắt ấm áp rơi xuống hai gò má lạnh lẽo của nàng, khiến Dương Như Tuyên giật mình, thì ra nàng đã sai rồi.

     Nàng sai rồi, thật sự sai rồi!

     Thì ra, người thật sự yêu thương nàng, luôn luôn ở bên nàng, là nàng đẩy họ ra... Đến thời khắc cuối cùng này nàng mới nhận ra.

     Đã quá muộn... Quá trễ... Rồi...

     Nếu có kiếp sau... Nàng chắc chắn sẽ chuộc tội, trước mắt chỉ mong Dương gia... Ngàn vạn lần đừng bởi vì nàng mà bị tịch thu tài sản cả nhà... Nàng gây ra họa thì nàng lấy mệnh bồi đền, không liên quan đến người nhà của nàng, ông trời ơi...

     Cứu cứu người nhà của nàng, cứu cứu người nhà của nàng...

     Nếu có thể, nàng muốn về nhà...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.04.2017, 10:39
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngọc Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngọc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 81
Được thanks: 843 lần
Điểm: 10.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang - Điểm: 12
Truyện sẽ k drop đâu mn, cảm ơn mn đã ủng hộ truyện nhiều nha

Chương 1: Về nhà (1)

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     Thời tiết ấm áp giống như ngày tháng tư, cảm giác ấm áp kia cho dù mùa đông có dùng thật nhiều lò sưởi cũng không ấm áp bằng, khiến cho người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần, trong không khí phảng phất còn có thể ngửi thấy mùi Ngọc Đường Xuân thanh nhã trong viện và hương hoa anh đào ngọt ngào.

     Mùi hoa kia, khiến cho người ta cảm thấy hạnh phúc.

     Hàng năm khi Ngọc Đường Xuân nở rộ, chỉ thấy trong viện lan tỏa mùi hương thanh nhã, cha mẹ và nàng sẽ cùng ngắm hoa, mà gió thổi cây anh đào bên cạnh tường vây kia tỏa ra hương thơm ngào ngạt, hoa rụng rực rỡ, rơi đầy dưới tường vây... Có lẽ sân không phải rất lớn, các loại hoa cũng không phải loại hiếm có, nhưng góc đình viện kia là hạnh phúc của nàng.

     Nàng muốn quay về, rất muốn về nhà.

     Thành Địch Dương tuy là kinh thành, phồn hoa giàu có và đông đúc, nhưng nàng càng thích Thúy Bình huyện, dù dân chúng bình thường, không có nhiều quan lớn phú gia, nàng vẫn thích chỗ đó, bởi vì nhà nàng ở đấy.

     Nhưng... Không có, không chỉ Thúy Bình huyện không có nhà, ngay cả Địch Dương thành cũng không có nhà.

     Tất cả đều do sai lầm của nàng, sai lầm của nàng...

     "Tuyên nha đầu, đừng khóc, đại phu nói uống thuốc vào sẽ không sao nữa, muội tỉnh lại uống thuốc đi, được không?"

     Tiếng nói ôn nhu bên tai mang theo sự non nớt của thiếu nữ, khiến nàng nhíu mày lại.

     Kế tiếp, có hai bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vỗ về mặt nàng, như muốn lau đi nước mắt của nàng, xúc cảm chân thật như vậy, khiến nàng bỗng dưng mở mắt ra, trước mắt chỉ thấy - -

     "... Như Hàm tỷ tỷ?" Nàng lấy làm lạ hỏi, một giọng nói khiến nàng càng kinh ngạc hơn, chỉ vì giọng nói ấy lại từ trong miệng nàng bật ra, quả thực giống như trẻ con.

     Dương Như Hàm nghe nàng gọi mình, cười híp mắt: "Không sao, Tuyên nha đầu, có tỷ tỷ ở đây, muội cứ ở lại đây."

     "Muội..." Nàng kinh ngạc vùng vẫy muốn đứng dậy, lại cảm thấy đầu váng mắt hoa.

     "Đừng động, muội bị phong hàn còn chưa khỏi, chăn phải đắp kín, khó khăn lắm mới hạ nhiệt, nếu lại tăng nhiệt độ thì sẽ càng khó chịu." Dương Như Hàm nhẹ nhàng thay nàng dịch chăn bông: “Muội đừng động, tỷ đút thuốc cho muội."

     Dương Như Tuyên ngây ngốc nhìn nàng bưng chén thuốc lên, nhẹ nhàng múc một muỗng đặt trên bờ môi thổi nguội, thật cẩn thận đút vào cái miệng nhỏ của nàng.

     "Đắng hả, thuốc thì phải đắng, tỷ đã chuẩn bị chút mứt hoa quả, là mơ chát muội thích ăn, đợi uống thuốc xong, một túi kia đều cho muội ăn." Dương Như Hàm cầm khăn tay lau thuốc đọng trên môi nàng, chậm rãi đút, trên mặt lúc nào cũng có nụ cười như tẩm gió xuân.

     Dương Như Tuyên ngây người.

     Đã lâu nàng không nhìn thấy Như Hàm tỷ tỷ, khi nàng được chi thứ hai nhận nuôi một năm thì Như Hàm tỷ tỷ đi lấy chồng, sau đó nàng gặp tỷ tỷ càng ít.

     Đã nhiều năm không gặp tỷ tỷ, tỷ tỷ cũng không thể còn trẻ giống như khi nàng vừa đến Địch Dương thành, còn nữa, giọng nói của nàng... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

     Là trước khi chết, ông trời cho nàng gặp lại những người nàng nhớ mong sao? Nhưng cho dù muốn gặp, cũng nên gặp cha mẹ nàng chứ... Hay là vì nàng phạm lỗi, khiến cha mẹ không muốn gặp nàng?

     "Uhm, tỷ biết Tuyên nha đầu dũng cảm nhất, ngay từ đầu đã không sợ thuốc đắng rồi, cho nên tất cả mứt hoa quả này đều cho muội hết." Giọng nói mười phần dỗ dành, nàng mỉm cười nhét viên mứt mơ chát kia vào trong miệng người trên giường.

     Mơ chát... Không nhớ nổi đã bao lâu không được ăn rồi, bởi vì căn bản không ai nhớ nàng thích ăn mơ chát. Sở dĩ mơ chát gọi là mơ chát, vì thịt quả cực chát, ướp với rượu, mật ong, mạch nha, ăn vào trong miệng, trong ngọt có chát, có ít người thích ăn, nhưng lại là vị mà nàng thích.

     Trong quá khứ khi tỷ tỷ chưa lấy chồng, sẽ nhờ người mua giúp nàng một túi, nàng có thể ăn cả một buổi chiều, ngay cả khi Như Hâm xin nàng, nàng cũng không cho.

     Đã lâu, vị ngọt chát này thấm vào vết thương chồng chất trong trái tim, đau khiến nàng rơi lệ.

     Dương Như Hàm thấy thế, không khỏi nhẹ nhàng nắm tay nàng: "Tuyên nha đầu, đừng đau lòng, tỷ biết cha mẹ của muội lần lượt qua đời khẳng định khiến muội khó chịu, nhưng sinh ly tử biệt khó tránh được, chúng ta đều còn sống, phải sống thật tốt, còn phải sống thêm cả phần của người đã mất, sống vui vẻ, đúng không? Còn nữa, có tỷ ở đây, có Trí Cần ca ca và Như Hâm ở đây, còn có bà nội, phụ thân và nương... Muội không chỉ có một mình."

     Nàng không nói còn không sao, vừa nói lại khiến Dương Như Tuyên không ngăn được mà rơi lệ.

     "Không khóc không khóc, nếu khóc nhiều sẽ làm mắt bị thương đó." Dương Như Hàm vỗ nhẹ ngực của nàng, thấy nàng không ngừng khóc thút thít, hốc mắt cũng phiếm hồng: "Sau này, chúng ta là người nhà, vui buồn có nhau, nếu muội khóc, tỷ tỷ khóc với muội, nếu muội cười, tỷ tỷ cũng vui vẻ..."

     "Tỷ tỷ!" Nàng đưa tay ôm lấy tỷ tỷ.

     Đây là thật! Nhiệt độ cơ thể ấm áp, nàng có thể ngửi thấy mùi hoa, cảm giác được ánh nắng tháng tư ấm áp... Nàng còn sống, nàng còn sống!

     Dương Như Hàm bất ngờ bị nàng ôm mà giật mình, lập tức nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng: "Uhm, tỷ tỷ ở đây, đừng sợ đừng sợ, trời sập xuống cũng có tỷ tỷ chống."

     Vị muội muội này của nàng từ trước đến nay luôn có vài phần ngạo khí, từ khi được nhân nuôi đến nay cũng chưa bao giờ thấy nàng rơi lệ, càng trầm mặc không thích cười hơn, hiện giờ bị bệnh, ngược lại khiến nàng thân cận mình giống ngày thường, khiến nàng rất vui mừng.

     Cửa đột nhiên bị đẩy ra, giọng Dương Như Hâm chất vấn: "Không công bằng, muội cũng muốn ôm." Thùng thùng thùng nhảy lên trên đùi tỷ tỷ, muốn nàng ôm.

     "Hâm Nhi." Dương Như Hàm cười không lên lời.

     "Nhị tiểu thư." Ngô ma ma phụ trách chăm sóc Dương Như Hâm chạy không kịp thở, vừa vào phòng vội vàng kéo Dương Như Hâm ra: "Nhị tiểu thư, người không thể lại gần Tuyên tiểu thư như vậy, nếu bị nhiễm phong hàn thì phải làm sao đây?"

     "Ta mặc kệ, ta cũng muốn tỷ tỷ ôm." Chân nhỏ Dương Như Hâm đá loạn, không thuận theo, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhăn thành mặt bánh bao.

     Nước mắt Dương Như Tuyên chưa ngừng, nhìn một màn này, chấn kinh nghi hoặc, hoảng sợ khó hiểu.

     Như Hàm tỷ tỷ còn trẻ, Như Hâm là trẻ con... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

     Đây không phải mộng, nàng còn sống, nhưng... Nàng khó có thể tin nhìn tay mình, bàn tay xinh xắn nhỏ nhắn như trẻ con, lúc này mới giật mình, vừa rồi Như Hàm tỷ tỷ nói - - nàng cho rằng mình đau lòng vì mất đi cha mẹ!

     Nhìn bàn tay mình nhỏ nhắn như trẻ con, Dương Như Tuyên chấn kinh không thôi, khó có thể tin giống như mình được quay về quá khứ, về một năm khi song thân qua đời kia.

     "Như Hâm, cứ ầm ĩ như vậy là muốn Như Tuyên tỷ tỷ cười nhạo muội hả." Dương Như Hàm nghiêm mặt.

     "Nàng không phải tỷ tỷ của muội!"

     "Như Hâm!" Dương Như Hàm lúc này thật sự tức giận rồi, nàng nhìn Ngô ma ma: "Ngô ma ma, còn không mau dẫn nhị tiểu thư về sân?"

     "Đại tiểu thư, nô tỳ biết rồi." Ngô ma ma ôm Dương Như Hâm không ngừng vùng vẫy rời khỏi nhưng không nhịn được quay đầu, không nhịn được đã mở miệng: "Đại tiểu thư vẫn không nên quá thân cận với Tuyên tiểu thư, Tuyên tiểu thư bị phong hàn nặng như vậy, nếu đại tiểu thư..."

     "Biết rồi, lui xuống đi."

     "Tỷ tỷ..." Dương Như Hâm khóc đến nước mắt nước mũi chảy loạn, vẫn bị Ngô ma ma ôm về phòng ngủ.

     Mà Dương Như Tuyên vẫn trong chấn kinh.

     Nhưng trong mắt Dương Như Hàm, lại cho rằng nàng bị hạ nhân khinh thường mà đau lòng, vội vàng giải thích: "Tuyên nha đầu, ma ma không có ý khinh muội, chỉ là sợ phong hàn nhiễm sang tỷ mà thôi, mà Như Hâm cũng chỉ là cáu kỉnh, muội đừng chấp nhặt với muội ấy." Muội muội này của nàng rất có tài, khó tránh khỏi có vài phần ngạo khí, không nói rõ ràng, chỉ sợ trong lòng muội ấy sẽ có vướng mắc.

     Dương Như Tuyên chậm rãi giương mắt, đáy lòng nói không nên lời đây là cảm giác gì.

     Thời gian thật sự đảo ngược rồi.

     Dường như nàng đã quay lại cái năm mà nhị bá phụ nhận nuôi nàng, còn nhớ nàng nhiễm phong hàn, là tỷ tỷ chăm sóc, Như Hâm bất mãn, cho nên nàng cũng chán ghét Như Hâm yếu ớt, càng chán ghét nha hoàn ma ma trong trạch viện này đối xử với nàng như người ngoài, nàng cũng không còn là tam tiểu thư nhận được 3000 sủng ái nữa...

     Chẳng lẽ... Chẳng lẽ ông trời thương hại nàng, cho nàng trở lại năm được nhị bá phụ nhận nuôi kia?

     "Tuyên nha đầu, không có việc gì, mọi người ở đây đều là người một nhà, tuy hai mà một." Dương Như Hàm thấy sắc mặt nàng khẽ biến thành âm u, thấp giọng giải thích, chỉ sợ đáy lòng nàng sẽ có bóng ma, cho rằng mình chỉ là bé gái mồ côi ăn nhờ ở đậu.

     Dương Như Tuyên từ từ giương mắt, cố cười: "Tỷ tỷ, muội không để bụng đâu, muội biết tỷ tỷ vẫn luôn coi muội là tỷ muội ruột thịt."

     Bà nội và bà cô chi thứ hai thân như tỷ muội, cho nên năm đó khi bà nội chưa qua đời, hàng năm đều dẫn nàng tới Địch Dương thành một chuyến, nàng và tỷ muội chi thứ hai cũng quen thuộc. Nhưng chẳng bao lâu sau, người chi thứ hai trong lòng nàng đã thay đổi?

     Rõ ràng các nàng đều đối xử với nàng rất tốt, vì sao nàng lại coi họ như kẻ địch, vội vã muốn rời khỏi?

     Lâu lắm, lâu đến nỗi nàng thật sự đã quên nguyên nhân.

     "Vậy là tốt rồi, nghỉ ngơi cho tốt nha, đến giờ uống thuốc tỷ tỷ sẽ quay lại gọi muội, mà hai nha hoàn trong phòng Hạnh Nhi và Mật Nhi muội cũng biết, tỷ tỷ để hai nàng lại chăm sóc muội."

     Dương Như Tuyên gật đầu nhẹ, mắt nhìn hai nha hoàn đứng ở cuối giường. Hai nha hoàn này đều là nha hoàn bán đứt, là đại nha hoàn bên người tỷ tỷ, ở trong phủ như một nửa tiểu thư, nhớ lúc trước khi nàng được chi thứ hai nhận nuôi, các nàng nhìn mình cực không vừa mắt.

     Nhưng hết cách, trong lòng nàng rối một nùi, suy nghĩ không biết đã xảy ra chuyện gì, về phần giữ ai ở bên người, cũng không quan trọng.

     Nàng nghĩ, mình đang ở dưới Địa phủ, tình cảnh ấm áp kia cũng chỉ là mơ mà thôi.

     Nhưng mà, khi nàng tỉnh lại lần nữa, nàng vẫn là Dương Như Tuyên bị nhiễm phong hàn năm ấy.

     Nàng nghĩ mãi không ra, không hiểu vì sao nhân sinh của mình lại được lặp lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

5 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

6 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

7 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

16 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

17 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

18 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24

19 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình
MỀU
MỀU

Tiểu Cương Ngư: Thanh niên mới lết dô dd *vắng* lết đi làm tiếp
canutcanit: [PR-Chương mới]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
quynhbac1997: viewtopic.php?t=398829&start=18
Tuyết Vô Tình: ==
Jinnn: :>>
Shin-sama: vui vậy
Độc Bá Thiên: Cô Nguyệt ới à ới aaa
LogOut Bomb: Ngọc Nguyệt -> Candy2110
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3257196#p3257196 kì mới game Tình Yêu Nhân Vật
Jinnn: húy húy :>>
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ a viewtopic.php?t=394850&start=21
Độc Bá Thiên: mới mua thì có :(
Đào Sindy: ko xem à
Đào Sindy: mua r
Độc Bá Thiên: khỉ siêu nhân :(
Đào Sindy: chị Tét lăng nhăn
Tiêu Dao Tự Tại: Tối mà chán thế này
Tuyết Vô Tình: ...
Cô Quân: mọi ng hảo :))
Tiêu Dao Tự Tại: you tối hảo a~~
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiêu chị Tét rồi :D3 :D3
Lãng Nhược Y: *núp* ba đi cưa gái :D2
Niệm Vũ: Quân: chính hắn đó :))
Cô Quân: Nguyệt hoa dạ tuyết?
Ta có bám theo ai hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Quân tỷ
Preiya: mn ơi, cho mình hỏi, ai là vợ của bạn Dạ Tuyết vại??? Nếu ai là vợ bạn ý thì đề nghị bạn ý đừng bám theo vợ mình nữa nha :))))
Cô Quân: ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Phượng, ò ò, tưởng có chuyện gì chứ
Kim Phượng: ặc, không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới Minh :))
ღ๖ۣۜMinhღ: sao thế?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.