Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Apple-13 vừa nhặt được bao lì xì chứa 15 điểm! (5 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 

Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

 
Có bài mới 01.02.2018, 11:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 256
Được thanks: 1041 lần
Điểm: 10.7
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 12
Chương 143: Kế ly gián (2)

Phủ Thái tử, trong thư phòng, Thái tử đang khiếp sợ: “Ngươi nói Tử y hầu đi đến Kim Ngọc Mãn Đường?”

“Vâng điện hạ, nô tài tận mắt nhìn thấy Tiêu Quan Tuyết đi vào Kim Ngọc Mãn Đường. không chỉ như vậy, Giang Tiểu Lâu còn đích thân tiễn ngài ấy ra.”

Sắc mặt Thái tử hơi đổi: “Tại sao Tiêu Quan Tuyết lại đến chỗ của Giang Tiểu Lâu, đúng là kỳ quái.”

Tùy tùng bước đến gần một bước, vẻ mặt cảnh giác: “Đúng vậy điện hạ, trong lòng nô tài cũng thấy bất an cho nên đã cho người theo dõi Tử y hầu và Giang Tiểu Lâu, xem xem bọn họ còn tiếp xúc gì khác không.”

Thái tử toát ra biểu hiện nghi ngờ, tùy tùng nghe lời đoán ý: “Điện hạ yên tâm, nếu có bất cứ hành động gì ngài nhất định sẽ nhận được tin.”

Thái tử khẽ gật đầu một cái: “Bùi Tuyên đã gây phiền phức lớn cho ta, ta không hy vọng Tiêu Quan Tuyết cũng giẫm lên vết xe đổ, hiểu chưa?”

"Vâng, điện hạ."

Thái tử cau mày, không ngừng đi tới đi lui trong thư phòng, có vẻ buồn bực mất tập trung.

Giang Tiểu Lâu trở lại Kim Ngọc Mãn Đường ngồi xuống, yên lặng trầm tư một lúc, đột nhiên dặn dò: “Tiểu Điệp, lấy giấy bút đến.”

“Vâng.” Tiểu Điệp lập tức mang giấy bút đến.

Giang Tiểu Lâu vội vã viết một phong thư, lại suy nghĩ chốc lát rồi sửa đổi mấy câu, giống như đang muốn che giấu chuyện gì, Tiểu Điệp vội trải ra một tờ giấy mới khác, đang định để Giang Tiểu Lâu đổi sang, ai ngờ Giang Tiểu Lâu lại nói: “Không, không cần, cứ như vậy đi.” Nói xong nàng liền gấp tờ giấy này lại bỏ vào phong thư, dặn dò Sở Hán: “Lập tức mang phong thư này đến phủ Tử y hầu.”

Sở Hán ngẩn ra: “Đưa đến phủ Tử y hầu?”

“Phải, đưa cho Tiêu Quan Tuyết, nếu như trên đường có người cản trở hoặc là giở trò…huynh biết nên làm sao không?”

“Ta nhất định đưa thư đến nơi an toàn.” Sở Hán kiên định nói.

“Không, huynh nên làm thế này…” trên môi Giang Tiểu Lâu hiện lên nụ cười nhàn nhạt, âm thanh ngày càng thấp, cuối cùng gần như không còn chút tiếng động.

Sở Hán nghe vậy không khỏi hơi nghi hoặc một chút, nhưng hắn vẫn không nhiều lời, lập tức dựa theo dặn dò của Giang Tiểu Lâu mà làm.

Tối hôm đó, thư lập tức được đưa đến trước bàn của Thái tử. Thái tử liếc mắt nhìn, không khỏi giận tím mặt: “Phong thư này lấy được ở đâu?”

“Bẩm điện hạ, phong thư này đoạt được ở trên đường, nô tài lệnh cho người giỏi nhất thừa dịp người đưa thư không chú ý mà động phải hắn một cái rồi đánh tráo đi, đến giờ hắn còn chưa biết…”

“Hay cho tên Tiêu Quan Tuyết, dám chơi trò này với ta, rõ ràng là nói một đằng làm một nẻo.” Thái tử đập rầm một tiếng lên bàn, tỏ rõ vẻ giận dữ và bất bình, chợt hắn đứng bật dậy, trực tiếp đi ra ngoài, đúng lúc đụng phải Thái tử phi vừa bước vào cửa.

“Điện hạ, ngài vội vàng như vậy là muốn đi đâu?” Hàng lông mày tao nhã của Thái tử phi nhẹ nhàng nhướng lên, ra vẻ kinh ngạc.

“Còn đi đâu nữa, đến phủ Tử y hầu tính sổ.” Đáy mắt Thái tử mơ hồ lóe sáng, bộ dáng tức giận sôi sục.

Thái tử phi ngẩn ra: “Xảy ra chuyện gì?”

“Xảy ra chuyện gì, nàng tự mình xem đi.”

Thái tử ném tờ giấy cho Thái tử phi, Thái tử phi tiếp nhận nhìn qua hai lần, không thể kềm được kinh hãi: “Điện hạ, ngài suýt nữa trúng kế ly gián rồi.”

Thái tử lập tức quay người lại, nhìn Thái tử phi nói: “Kế ly gián?”

Thái tử phi thấy Thái tử dễ dàng mắc lừa như vậy, nhất thời cảm xúc lẫn lộn, tuy rằng phu quân vô năng, nhưng nàng nhất định phải toàn tâm toàn ý giữ gìn hắn, đành phải kiên nhẫn giải thích: “Đúng vậy điện hạ, rõ ràng là Giang Tiểu Lâu cố ý đưa thư cho Tiêu Quan Tuyết, mục đích là để Thái tử sinh lòng nghi ngờ. Điện hạ, người cũng quá không cẩn thận rồi, sao lại tin tưởng lời nói vô căn cứ này.” Nói xong nàng tùy ý vò nát tờ giấy đó rồi ném sang một bên, lại ôn nhu khuyên: “Điện hạ, đạo dùng người chính là dùng thì không nghi ngờ mà nghi ngờ thì không dùng. Nếu ngài đã lựa chọn Tử y hầu thì tại sao còn đề phòng hắn như vậy? Giang Tiểu Lâu đó gian xảo như vậy, hộ vệ bên cạnh ả võ công cao cường, sao có thể dễ dàng đánh tráo được đồ trên người hắn chứ, nói không chừng đây là cái bẫy mà ả bày ra, để điện hạ tin là thật, ly gián quan hệ giữa ngài và Tiêu Quan Tuyết. Điện hạ cần phải nghĩ rõ, ngài đi chọc giận Tử y hầu, để hắn bỏ đi chống lưng cho người khác, điện hạ sẽ trở thành dã tràng xe cát.”

Thái tử bỗng nhiên tỉnh ngộ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng trong lòng vẫn còn có chút không vui: “Tuy là như vậy, nhưng ta luôn cảm thấy Tiêu Quan Tuyết không trung thành với ta.”

Trên mặt Thái tử phi lúc này mới để lộ ra một nụ cười khổ nhàn nhạt: “Trên đời này sẽ không có ai trung thành với điện hạ hơn thiếp, vì thiếp là thể tử của ngài, lúc nào cũng lo lắng cho ngài, suy nghĩ cho ngài, còn những người khác… bọn họ sao lại quan tâm đến an nguy của điện hạ chứ? Tính tình Tiêu Quan Tuyết giả dối kỳ quái, hắn vì đối nghịch với Giang Tiểu Lâu nên mới đứng về phe điện hạ, ngài phải nắm lấy cơ hội này mà lung lạc hắn, tuyệt đối không được đẩy hắn về phía kẻ thù…”

Thái tử nghe đến đó không khỏi tỉ mỉ quan sát Thái tử phi, trong lòng âm thầm kinh ngạc. Lúc nãy bản thân mình quá nóng nảy, lại quên mất khả năng là kế ly gián, nhưng Thái tử phi đã một lời đánh thức người trong mộng, hắn suýt nữa đã trúng kế của Giang Tiểu Lâu. Cuối cùng hắn thở dài một tiếng: “Phải, trên đời này không ai quan tâm ta hơn Thái tử phi, nếu không có nàng, ta cũng không biết nên làm sao.”

Thái tử phi không khỏi tươi cười: “Bất kể thế nào thiếp cũng đứng bên cạnh điện hạ, thành tâm thành ý suy nghĩ cho ngài, mãi mãi không rời khỏi ngài.”

Khánh Vương phủ.

Vương phi đã đợi Giang Tiểu Lâu rất lâu, thấy nàng trở về lúc này mới lo lắng mà cười: “Ta chờ con đã lâu rồi.”

Giang Tiểu Lâu cười nhẹ: “Mẫu thân tìm con là có chuyện gì?”

“Giá y (áo cưới) của con đã đưa đến, mau đến xem thử đi.”

Giá y? Giang Tiểu Lâu còn đang sửng sốt thì đã bị Khánh Vương phi kéo vào phòng: “Mau xem thử còn có gì không hài lòng?”

Giang Tiểu Lâu nhìn chăm chú chốc lát, trong nháy mắt gần như bị chiếc áo gắn đầy châu báu kia làm cho lóa mắt, không khỏi nhướng mày: “Mẫu thân, cần gì gióng trống khua chiên như vậy, cái áo này thật quá long trọng.”

“Thành hôn là đại sự cả đời, không xuất giá một cách long trọng thì ta sẽ mất mặt lắm.” Khánh Vương cười.

Giang Tiểu Lâu còn chưa kịp phản ứng, Khánh Vương phi đã vội vàng đẩy nàng vào sau bình phong: “Nhanh mặc vào cho ta xem, nếu bị rộng thì còn kịp thời chỉnh sửa.”

Giang Tiểu Lâu không giải thích nhiều lời nữa, xoay người đi thay áo, chờ đến khi bộ hỉ phục đỏ rực kia được khoác lên người, nàng mới mơ hồ có một cảm giác là mình sắp xuất giá. Tay dừng lại trên mảnh tơ lụa bóng loáng, nàng im lặng hồi lâu không lên tiếng, Khánh Vương phi ở bên ngoài thúc giục: “Sao rồi, xong chưa?”

Tiểu Điệp yên lặng ngồi xuống giúp Giang Tiểu Lâu vuốt lại vết nhăn trên áo, cất giọng nói: “Sắp xong rồi, tiểu thư, chúng ta ra ngoài thôi.”

Giang Tiểu Lâu chợt tỉnh giữa cơn mê, chậm rãi bước ra: “Được.”

Khi nàng bước ra ngoài, toàn bộ gian nhà như được một mảng màu đỏ tươi chiếu sáng, đôi mắt lấp lánh, mái tóc dài buông xuống, tôn lên bộ y phục màu đỏ kinh diễm. Giang Tiểu Lâu không cười, nhưng khóe miệng phảng phất mang theo ý cười, đôi mắt đen óng lấp lánh hào quang.

Khánh Vương phi kéo tay Giang Tiểu Lâu, ôn nhu cười nói: “Xem con gái của ta đi, đúng là quá xinh đẹp. Đến đây, tự nhìn thử đi.”

Khánh Vương phi kéo Giang Tiểu Lâu đến trước gương đồng, dưới ánh nến, mỹ nhân trong gương như bước ra từ tranh vẽ, vóc dáng uyển chuyển, một thân y phục đỏ khảm đầy châu báu đá quý, khiến người ta chói mắt. Giang Tiểu Lâu nhìn mình trong gương cảm thấy vô cùng xa lạ. Cho tới hôm nay, nàng cũng không có cách nào tin được tân nương đang chờ gả trong gương đây chính là mình. Trước kia nàng chưa có cơ hội mặc vào hỷ phục thì đã nằm trong quan tài, nhưng bây giờ nàng lại không biết được cái đang chờ đợi mình phía trước là gì.

Tựa hồ nhìn ra Giang Tiểu Lâu có tâm sự nặng nề, Khánh Vương phi không nhịn được hỏi: “Tiểu Lâu, con sao vậy?”

Giang Tiểu Lâu phục hồi tinh thần, nhìn vẻ mặt lo lắng của Khánh Vương phi, chỉ khẽ mỉm cười: “Không có gì đâu mẫu thân, chẳng qua con chỉ cảm thấy thời gian qua nhanh quá, đã sắp đến hôn kỳ rồi.”

“Đúng vậy, mùng hai tháng sau chính là hôn lễ của con, ta đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đó, đến khi đó Nhạc Nhi gần như cũng đã khỏe lại hoàn toàn, để cho nó cõng con lên kiệu hoa.”

Giang Tiểu Lâu không khỏi tràn đầy cảm động: “Mẫu thân, cảm tạ người.”

“Đứa bé khờ này, cảm ơn cái gì. Chuyện thành thân của con ta luôn để trong lòng, luôn nghĩ phải làm sao để cho thật tốt, nhưng mà bên phía Hoàng hậu nương nương…” trên mặt Vương phi mang đầy lo lắng.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nở nụ cười: “Mẫu thân yên tâm, Hoàng hậu nương nương sẽ không gây khó dễ con nữa.”

“Vậy thì tốt, người ta lo nhất chính là bà ấy… Bây giờ bà ấy chịu buông tay thì ta cũng yên tâm rồi.” Khánh Vương phi vỗ vỗ tay Giang Tiểu Lâu, ôn nhu nói: “Tới xem trang sức của con đi.”

Ở phía gần vách tường có một loạt bảy tám cái rương nhỏ, Khánh Vương phi bảo Tiểu Điệp mở ra, bên trong toàn là ngọc ngà châu báu: “Những thứ này không phải là đồ cũ trong kho đâu, là ta mới mua vài năm gần đây thôi, con xem có thích hay không.”

Giang Tiểu Lâu liền nói: “Không, mẫu thân cũng biết gia cảnh con thế nào, con thật sự không cần những thứ này.”

“Đứa nhỏ ngốc, của con là của con, đây là đồ của mẫu thân cho con, con phải nhận lấy. Vốn dĩ ta tích góp những thứ này là muốn chờ đến ngày Tuyết Nhi xuất giá sẽ cho nó, nhưng đáng tiếc ta không chờ được ngày đó. Trong lòng ta, con cũng không khác gì Tuyết Nhi, không để cho con thì còn để cho ai?”

Bên môi Giang Tiểu Lâu hiện lên một nụ cười ấm áp, không chút do dự nắm chặt tay Khánh Vương phi: “Mẫu thân, từ nhỏ Tiểu Lâu đã không có mẹ, là phụ thân nuôi nấng con trưởng thành, từng bước đi đến hôm nay, Tiểu Lâu cũng không biết còn có thể đi được bao lâu nữa, nhưng con hứa với người, chỉ cần con còn sống một ngày, thì sẽ hầu hạ bên cạnh mẫu thân, thay thế Tuyết Ngưng tỷ chăm sóc người.”

Khánh Vương phi nhìn Giang Tiểu Lâu, trong lòng cảm động vô cùng, đưa tay ra xoa mái tóc nàng, nhẹ giọng nói: “Đúng là đứa con ngoan, mẫu thân biết rồi.”

Giang Tiểu Lâu mang giá y quay trở lại phòng của mình, đặt lên ghế, xa xa mà nhìn, tựa hồ có chút cảm giác xa lạ. Đúng vào lúc này, nàng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng khóc nghẹn ngào, không khỏi bước nhanh ra cửa, nhìn thấy Tiểu Điệp đang ngồi ở hành lang, hai mắt đỏ hồng, bộ dạng như vừa khóc xong. Giang Tiểu Lâu dừng lại chốc lát mới hỏi: “Tiểu Điệp, ngươi sao vậy?”

Tiểu Điệp vội vã lau mắt, cũng không trả lời.

Giang Tiểu Lâu hỏi tới: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Điệp nhướng mắt lên, nhìn thẳng vào Giang Tiểu Lâu, đôi mắt lấp lánh nước: “Tiểu thư, Sở Hán phải đi.”

Tâm tư Giang Tiểu Lâu xoay chuyển, khi mở miệng thì mang đầy vẻ thân thiết: “Đi, hắn muốn đi đâu?”

“Hôm nay nô tì đến phòng của hắn để xin lỗi, ai ngờ hắn không thèm để ý tới nô tì, còn đang thu dọn hành lý, nô tì hỏi hắn muốn đi đâu, hắn chỉ nói có một số việc phải xử lý, sáng mai sẽ từ biệt với tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu nhìn Tiểu Điệp, ánh mắt từ từ nhu hòa: “Tiểu Điệp, trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, hắn muốn đi thì cứ để hắn đi thôi.”

“Nhưng hắn hoàn toàn không nhận ra tâm ý của nô tì sao?” Âm thanh của Tiểu Điệp vô cùng thất vọng, nước mắt lại muốn rơi ra.

“Dĩ nhiên hắn nhận ra.” Vốn dĩ Giang Tiểu Lâu muốn an ủi nàng vài câu, nhưng cuối cùng quyết định phải để cho nàng nhìn thấy được hiện thực.

“Nếu nhìn ra, vì sao hắn còn đối xử với nô tì như vậy?” Tiểu Điệp không hề chớp mắt mà nhìn nàng.

“Bởi vì… hắn không thích ngươi.”

Giang Tiểu Lâu nói thẳng, sắc mặt Tiểu Điệp lập tức trở nên trắng bệch, một lúc lâu cũng không nói ra lời.

Tiểu Điệp dù sao cũng là thiếu nữ mới biết yêu, nàng chưa từng được ai yêu thích, cũng chưa từng thích ai, không biết làm sao để thích một người, Giang Tiểu Lâu lớn tuổi hơn nàng, lẽ ra nên cố gắng an ủi nàng. Chỉ là đối với chuyện tình cảm của bản thân Giang Tiểu Lâu cũng giải quyết rất nhanh chóng, không thích dây dưa dài dòng, thích là thích, không thích là không thích, nàng không làm ra bộ dạng tiểu cô nương được, càng không muốn nhìn thấy Tiểu Điệp phải ăn năn hối hận.

Người không được yêu sẽ trở nên rất thấp kém, nhưng nếu mình không biết cách yêu bản thân mình thì người khác làm sao yêu mình được.

Giang Tiểu Lâu đi lên phía trước, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Tiểu Điệp, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Điệp, trước kia khi chúng ta ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu, không có tình cảm cũng sống rất vui vẻ đúng không? Sao ngươi lại vì một nam nhân mà đau lòng như vậy?”

“Tiểu thư, người thật sự từng yêu sao?” Tiểu Điệp đột nhiên hỏi như vậy, nước mắt rơi đầy mặt.

Giang Tiểu Lâu hít sâu một hơi, dĩ nhiên nàng đã từng yêu một người, chỉ có điều sau đó nàng mới phát hiện mình đã chọn sai người. Qua một thời gian dài như thế, ngay cả gương mặt của tên bại hoại đó nàng cũng không nhớ ra được. Nghĩ kỹ lại, có lẽ tình cảm của nàng lúc đó không phải yêu, mà là toàn bộ ước mơ của thiếu nữ đối với chuyện tình ái.

Giang Tiểu Lâu không trực tiếp trả lời Tiểu Điệp, ngược lại hỏi: “Sở Hán có nói bao giờ thì đi không?”

Tiểu Điệp hít sâu một hơi, bình tĩnh lại đau khổ trong lòng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: “Nô tì cũng không biết. Trong lòng hắn đang trách nô tì, trách nô tì không tốt với Vệ Phong, nô tì chính là không thích tên tiểu tử đó yêu diễm như vậy, vừa nhìn liền biết không phải người tốt.”

“Sở Hán có thích ngươi hay không hoàn toàn không liên quan đến Vệ Phong, nếu ngươi không hiểu được điểm này…thì cả đời cũng không thể vui vẻ mà sống được.”

Tiểu Điệp cảm thấy trái tim như nhảy vọt lên một cái, đôi mắt co rút lại, nhìn Giang Tiểu Lâu không nói một lời, một lúc sau mới thấp giọng nói: “Tiểu thư, nô tì biết mình nói mà không có chứng cớ, nhưng nô tì cảm thấy tiểu tử đó có gì quái lạ.”

Đôi mắt của Giang Tiểu Lâu dưới ánh trăng toát ra một tia hiểu rõ, ý cười bên môi càng sâu: “Cũng không còn sớm nữa, mau đi nghỉ ngơi đi.”

“Tiểu thư, tại sao không có ai chịu tin nô tì vậy? Nô tì thật sự không có nói dối, không có.”

Giang Tiểu Lâu dừng bước lại, quay đầu nhìn nàng, bên môi mơ hồ toát lên vẻ thất vọng: “Tiểu Điệp, Sở Hán có thích ngươi hay không cũng không liên quan đến lai lịch của Vệ Phong, không thể gộp làm một mà nói. Chuyện tình cảm, không phải ngươi cho đi bao nhiêu thì đối phương phải báo đáp lại bấy nhiêu, những thứ ngươi cho đi là cam tâm tình nguyện, cũng không thể trách Sở Hán được. Còn Vệ Phong, ngươi không những không có chứng cứ, mà còn mang theo trong lòng quá nhiều đố kị và oán hận. Nếu như ta là Sở Hán ta cũng rất khó mà tin tưởng ngươi. Nếu muốn người ta tin tưởng, trừ khi ngươi tìm được chứng cứ rõ ràng, hoặc là… bắt ngay tại trận.”

Bắt ngay tại trận? Vệ Phong kia tinh ranh như hồ ly vậy, nói nghe thì dễ rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Angel Nguyễn, Hothao, Ngantrinh, Nguyên Lý, R.Quinn, Thongminh123, pypyl, san san
     
Có bài mới 05.02.2018, 14:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 256
Được thanks: 1041 lần
Điểm: 10.7
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 12
Chương 144: Đêm tân hôn (1)

“Tiểu Lâu, muộn rồi sao còn chưa nghỉ ngơi?”

Một âm thanh đột nhiên xen vào, Tiểu Điệp sững sờ xoay người lại, mắt thấy một nam tử bước ra từ ánh trăng, nàng không khỏi kinh hãi.

Ban đầu khi chưa nhìn rõ còn tưởng là gian tặc, nhưng thấy khí độ thong dong và biểu hiện tự tại, dung mạo phi phàm, dù thế nào cũng không thể nghĩ đó là tặc được.

Giang Tiểu Lâu bình tĩnh nhìn hắn, trên mặt không cười nhưng môi lại nhẹ nhàng vung lên: “Từ khi nào mà vương phủ trở thành hậu hoa viên của huynh, không cho người thông báo một tiếng đã xông vào.”

Độc Cô Liên Thành cười khẽ, biểu hiện nhẹ nhàng như nước: “Phu thê chưa cưới không được gặp mặt, cho dù ta thông báo Vương phi cũng không cho ta vào, cho nên không thể làm gì khác hơn là lén lút… Hiếm khi làm gian tặc một lần, cảm giác này cũng không tệ lắm.”

Giang Tiểu Lâu nghe thấy bốn chữ phu thê chưa cưới, làm như hơi ngẩn người, cái ngẩn người này như trong nháy mắt nhưng cũng giống như thật lâu, đợi khi nàng tỉnh táo lại thì dặn dò: “Rót cho Thuần Thân Vương một ly trà.”

“Dạ, tiểu thư.”

Tiểu Điệp đã lau khô nước mắt, xoay người rời đi. Độc Cô Liên Thành nhìn theo bóng lưng nàng, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Sở Hán đã quyết định rời kinh thành.”

Quả nhiên là vì việc này, Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Ta biết sớm muộn cũng sẽ có ngày này, chỉ là… huynh đích thân đến, là sợ ta không chịu thả huynh ấy đi?”

“Nàng sẽ tìm đủ cách giữ hắn lại.” Ánh mắt Độc Cô Liên Thành vô cùng sáng sủa, trên môi hiện lên nụ cười nhạt: “Có thể sẽ không tiếc bất cứ giá nào.”

Các người thật hiểu ta… Giang Tiểu Lâu muốn cười, nhưng lại nghiêm mặt nói: “Không, lần này sẽ không. Sở Hán không thích hợp ở lại kinh thành, cũng không thích hợp sống ở Khánh Vương phủ. Huynh ấy quá đơn thuần, suy nghĩ quá đơn giản, trong mắt huynh ấy chỉ có người tốt, người xấu, còn không vừa mắt những thủ đoạn của ta, người như vậy còn sống ở kinh thành sẽ rất nguy hiểm, huống chi…”

Độc Cô Liên Thành hơi cười, ánh mắt như tỏa ánh hào quang: “Chỉ cần nàng gả vào Thuần Thân Vương phủ thì sẽ không cần hắn bảo vệ nữa.”

Hô hấp của Giang Tiểu Lâu hơi dừng lại, đây rõ ràng là một câu rất bình thường, nàng lại thấy trái tim mình nhảy lên.

Gương mặt hắn vẫn yên tĩnh như ngày thường, ý cười bên môi rất ôn nhu, đôi mắt không chớp mà nhìn nàng. Trong nháy mắt nàng, nàng mơ hồ cảm thấy trong ánh mắt kia có một cảm giác ấm áp không tên.

Đó có thể coi là một loại tình cảm ấm áp.

Trong lòng nàng chợt có nghi hoặc, rồi lại cảm thấy mình đã đa nghi. Xưa nay Độc Cô Liên Thành không có thái độ chấp nhất cuồng nhiệt với chuyện gì, hắn mãi mãi ôn hòa như vậy, yên tĩnh như vậy, gia tài bạc triệu của Tạ gia, hoàng quyền chí cao vô thường, tất cả hắn đều không để vào mắt. Thế gian này có thứ có thể khiến hắn thay đổi sắc mặt sao? Giang Tiểu Lâu rất hoài nghi.

“Chuyện của Tạ Ỷ Chu… chắc huynh đã biết hết rồi.” Có lẽ là muốn đánh vỡ bầu không khí ám muội này, Giang Tiểu Lâu mở miệng trước.

Độc Cô Liên Thành hiểu rõ cảm giác của nàng, cũng không vạch trần: “Phải, Tạ Nguyệt đã tới Thuần Thân Vương phủ.”

Tạ Ỷ Chu vốn không giỏi làm ăn, lại ỷ vào tài sản khổng lồ của Tạ gia mà tùy ý đầu tư, chưa tới nửa năm đã thua lỗ mười mấy vạn lượng bạc. Trong tình hình này lẽ ra hắn phải dừng lại, ai ngờ càng làm càng trầm trọng, càng cố tình làm sai. Vì không còn tấm bia Tạ Liên Thành đỡ đạn, Tạ gia phú quý ngập trời lập tức trở thành miếng thịt bị đàn sói nhìn chằm chằm, những kẻ có âm mưu dụ dỗ Tạ Ỷ Chu đi đánh bạc, cho dù là người khôn khéo nhưng hắn cũng đã rơi vào cái động không đáy không thể bò lên được, thua hết tiền bạc không nói, ngay cả điền trang cửa hàng của Tạ gia cũng thua hết một nửa, khi chủ nợ đến nhà đòi tiền Vương di nương mới biết chuyện này, nhất thời nổi trận lôi đình, nghiêm khắc trách cứ Tạ Ỷ Chu một trận. Tạ Ỷ Chu biết mình bị lừa nhưng vẫn không chịu dừng tay, lại lao đầu vào sòng bạc. Xưa nay quan và cướp là một nhà, hắn lập tức rơi vào nhà lao Kinh triệu doãn. Vương di nương khóc lóc cầu xin đến phủ Thuần Thân Vương, cuối cùng Độc Cô Liên Thành cũng giúp đỡ hắn, nhưng đáng tiếc chính là Tạ Ỷ Chu thua hết gia tài nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng, vừa thả ra vài ngày lại



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Hothao, Nguyên Lý, Thongminh123, pelovecf, pypyl, san san, Đan Mục Song Thư
Có bài mới 06.02.2018, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 256
Được thanks: 1041 lần
Điểm: 10.7
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 12
Chương 144: Đêm tân hôn (2)

Đến hôn lễ, toàn bộ nghi thức được sắp xếp rất long trọng. Bởi vì đây không chỉ là quận chúa xuất giá, mà còn là đại hôn của thân vương, được Hoàng đế tự mình sắc phong, tiếng chiên trống, tiếng pháo, tiếng cười đùa, cơ hồ kinh động toàn bộ kinh thành. Giang Tiểu Lâu ngồi trên hỉ kiệu đi đến phủ Thuần Thân Vương, Tiểu Điệp và hỉ nương ở hai bên trái phải đỡ nàng hoàn thành nghi thức bái đường. Sau khi tiến vào tân phòng, hỉ nương tiếp nhận lấy hỉ quả (những thứ trái cây mang ý nghĩa may mắn) nàng vẫn cầm trong tay, sắp đặt lên giường, sau đó đỡ nàng ngồi xuống giữa giường. Từ đầu tới cuối, lần đầu tiên Giang Tiểu Lâu cảm nhận được cái gì gọi là rườm rà, bên tai vang đầy âm thanh huyên náo cười đùa, thỉnh thoảng có người còn cố sờ vào tay áo hay gấu váy của nàng, như muốn được dính chút hỉ khí.

Cánh cửa phòng cừa đóng lại, tất cả âm thanh huyên náo đều được đẩy lùi ra ngoài, bên trong phòng, một đôi nến long phụng đang cháy rực rỡ, ánh nến vui vẻ nhảy nhót, biến cả gian phòng thành một màn đỏ nhàn nhạt. Giang Tiểu Lâu một mình ngồi dưới tấm rèm lụa đỏ, lẳng lặng chờ đợi. Cuối cùng, nàng nghe được tiếng bước chân rất nhẹ, trong lòng đột nhiên cảm thấy sốt sắng, hô hấp cũng không tự chủ được mà ngừng lại.

Độc Cô Liên Thành đi đến cạnh nàng, không biết vì sao lại chủ động dùng tay vén khăn hỉ, hỉ nương ôi chao một tiếng, vội vàng đưa một cái cây dài làm bằng ngọc qua. Độc Cô Liên Thành hít sâu một hơi, cầm cây vén khăn lên.

Ngay thời khắc khăn được xốc lên, Giang Tiểu Lâu lập tức tỉnh táo lại từ tgrong suy nghĩ của mình, trên mặt lại hiện lên nụ cười dịu dàng thường thấy.

Diễm lệ lóa mắt, chói lọi bức người, từ ngữ như vậy tựa hồ cũng quá nông cạn, khuôn sáo, bất kỳ ngôn ngữ nào cũng không thể hình dung được vẻ đẹp này.

Độc Cô Liên Thành nhìn nàng thật lâu, dặn dò người của cả hai bên: “Lui ra hết đi.”

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, dồn dập che miệng cười trộn, từng người nối đuôi đi ra ngoài, chỉ còn Tiểu Điệp đứng yên tại chỗ, nàng không biết có nên ở lại không, tiểu thư có cần nàng hầu hạ hay không. Độc Cô Liên Thành nhìn nàng một cái, Tiểu Điệp lập tức hiểu được, nhất thời đỏ mặt tới mang tai: “Nô tì cũng lui ra.” Nói xong, nàng xách váy chạy thật nhanh ra ngoài, còn không quên nhẹ nhàng đóng của lại.

Tiếng cười nói ngoài cửa cũng dần dần yên ắng, sau khi trải qua một ngày dằn vặt, toàn bộ Thuần Thân Vương phủ lại rơi vào yên tĩnh.

Ánh nến mông lung chiếu soi tất cả, tạo nên một tầng bóng mờ mờ. Độc Cô Liên Thành hơi cong khóe môi, nụ cười nhẹ nhàng của hắn khiến tâm tình Giang Tiểu Lâu bình phục rất nhiều. Nam tử trước mắt nho nhã hữu lễ, trầm ổn kín đáo, không có một chút nào hư hỏng, làm việc rất có nguyên tắc, hiếu thuận nhưng không một mực nghe lời trưởng bối, bất kể là đối với gia sản của Tạ gia hay đối với những kẻ cực phẩm nhà họ Tạ, xưa nay đều nói một không hai, không có bất kỳ người nào có thể làm trái ý của hắn.

Nếu không phải trong lòng nàng vẫn còn tồn tại nghi vấn, thì hắn là một người rất thích hợp làm phu quân.

“Ta sẽ tháo trang sức trên tóc trước.” Cuối cùng nàng cũng mở miệng, nếu không nói câu này, nàng thật sự không biết phải dùng cách nào mới thoát khỏi đôi mắt ôn nhu của hắn.

Giang Tiểu Lâu ngồi trước gương đồng, từ từ gỡ xuống cây trâm, lập tức mái tóc óng mượt như thác đổ xuống.

Mỹ nhân trong gương, vẫn mi thanh mục túc như trước, ánh mắt càng có thêm ba phần nhu hòa so với ngày thường.

Độc Cô Liên Thành đi tới bên người nàng, Giang Tiểu Lâu quay đầu lại, hắn hơi cúi thấp người, chậm rãi nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt của nàng vẫn rất trong suốt, cứ như chưa từng chịu bất cứ tổn thương nào. Độc Cô Liên Thành biết, nàng không hề cứng cỏi như mình, nội tâm nàng đầy vết thương, hắn đưa tay ra nhẹ nhàng xoa mái tóc nàng, động tác cực kỳ ôn nhu.

Thân thể Giang Tiểu Lâu nhẹ run lên, hắn bỗng nhiên kề sát môi vào trán nàng, hôn khẽ một cái.

Hắn hôn rất nhẹ, rất êm, như là chạm vào một món bảo vật dễ dàng bị hư hỏng, vừa giống như người đang chết khát trong sa mạc gặp được dòng nước ngọt. Cảm giác này thật khó hình dung, trái tim của nàng lại nhẹ nhàng rung động một chút.

“Ta biết, nàng nhất định có nhiều điều muốn hỏi ta.”

Giữa gian phòng yên tĩnh, tiếng nói của hắn đặc biệt mát mẻ, mang theo sự ôn nhu nhàn nhạt, khiến Giang Tiểu Lâu cảm thấy tim mình như đập sai nhịp.

Nàng nhìn hắn, hàng mi dài nhúc nhích một chút: “Huynh biết ta có chuyện muốn hỏi?”

“Phải, từ ngày được tứ hôn kia nàng đã muốn hỏi rồi.”

Độc Cô Liên Thành lẳng lặng nhìn Giang Tiểu Lâu, như có chút si mê, bất kể nhìn nàng bao nhiêu lần, trong lòng hắn đều dâng lên một cảm giác yêu thương không thể kềm chế. Cho dù là nhắm mắt lại, hắn cũng có thể miêu tả nàng từng chút một, nhưng bất kể thế nào hắn cũng không thể để cho nàng phát hiện bí mật này.

“Phải, ta muốn hỏi, tại sao là ta?”

Câu hỏi này nghe ra không đầu không đuôi, nhưng Độc Cô Liên Thành vừa nghe đã hiểu, hắn thở dài nói: “Phải, tại sao lại là nàng.”

Có lúc, hắn không ngừng tự hỏi mình, gặp bao nhiêu mỹ nhân như vậy, ôn nhu thanh lệ, xinh đẹp tài năng, tại sao chỉ đặc biệt để ý đến nàng. Nói về dung mạo, nàng không phải đẹp nhất, nói về tâm địa, nàng cũng không phải người lương thiện, nói về tình cảm, nàng gần như là tự khóa kín mình. Nhưng hắn chỉ để ý đến ngàng, thậm chí chỉ nhìn thấy nàng trong ngàn vạn người.

Nếu như tình cảm có thể giải thích vậy thì từ lâu hắn đã có lời giải đáp cho bản thân mình. Nhưng tình cảm là như vậy đó, cho dù hắn có cái đầu thông minh nhất thiên hạ cũng vĩnh viễn nghi hoặc, mờ mịt, không biết làm sao.

Hắn chú ý tới nàng từ khi nào?

Nghĩ tới nghĩ lui hắn mới phát hiện, hay là từ lần đầu tiên gặp nàng, khi đó nàng cả người đầy máu nằm dưới đất, đôi mắt lại còn sáng hơn sao trên trời, hay là ở lần thứ hai gặp lại ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu, nàng biến hóa xinh đẹp uyển chuyển



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Angel Nguyễn, Giản Giản, Hothao, Kimkha0808, Nguyên Lý, R.Quinn, Thongminh123, pelovecf, pypyl, san san, Đinh Hằng
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoacodat, hongbac, lupust và 89 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 150, 151, 152

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 69, 70, 71

4 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 84, 85, 86

7 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

14 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

18 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

19 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Lily_Carlos
Lily_Carlos
cò lười
cò lười

Lì xì 2018: Chúc mừng Tđ2728 vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng cindy9xbd vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Heohong vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng kembongxu vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Anhh Linhh2000 vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Langtunghien vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Anhh Linhh2000 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng NGO THI NGOC DIEP vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng wendyho94 vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng wendyho94 vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng NGO THI NGOC DIEP vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nho14297 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tieulongnhi304 vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiên Ca vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mun Mun Béo vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng neyiah109 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nna1105 vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mun Mun Béo vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng snow33 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tiểu anh hắc ám vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng banbanshee87 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tieulongnhi304 vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngọc Huyền vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng be ngok vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nguyenhatrang vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng 1410346 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiểu susu vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mèo_AT vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Chichu2629 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Cún đi bộ vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.