Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Thời gian có em, kí ức thành hoa - Cố Tây Tước

 
Có bài mới 16.05.2017, 10:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 341
Được thanks: 1292 lần
Điểm: 8.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thời gian có em, kí ức thành hoa - Cố Tây Tước - Điểm: 6
Thông báo: Hiện sách đã được xuất bản bên Trung, tác giả không cập nhật raw online nên chúng mình sẽ edit hết chương 4. Riêng phần sau nếu có raw sẽ làm tiếp.

Phần giới thiệu mới nhất cũng đã được cập nhật ở đầu topic.

Trọn bộ sẽ gồm 7 chương, mỗi chương có nhiều phần:
Chương 1: Năm tháng đơn thuần
Chương 2: Không phụ thời gian cùng anh (thượng)
Chương 3: Tình yêu của chú chim bất tử
Chương 4: Không phụ thời gian cùng anh (trung)
Chương 5: mây che mù mịt biết là đi đâu
Chương 6: Không phụ thời gian cùng anh (hạ)
Chương 7: Gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa.

Nếu có bất cứ thay đổi gì mình sẽ báo lên topic.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thố Lạt về bài viết trên: Thoa Xù, orchid1912, san san
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 15.06.2017, 13:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 29.06.2016, 08:45
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 204
Được thanks: 486 lần
Điểm: 10.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thời gian có em, kí ức thành hoa - Cố Tây Tước - Điểm: 10
Chương 3.4:  Tình yêu của chú chim bất tử (4)

Edit: Beyours07

Bạch Hiểu ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn, cùng ăn mì, sau khi ăn xong, ngẩng đầu nhìn Lý Nhược Phi, "Tôi ăn xong rồi, tôi đi rửa bát, anh đi ngủ trước đi.”

"Ngày mai rửa. Đi đánh răng rồi đi ngủ."

"A...." Bạch Hiểu bị Lý Nhược Phi khống chế như là người máy, sau khi làm xong những việc theo lệnh, lại nằm trên giường nhắm mắt lại. Cô không biết, trong bóng đêm, Lý Nhược Phi vẫn luôn nhìn cô.

Hôm sau, Triệu Mạc Ly ở căn tin bệnh viện gặp Bạch Hiểu đang vội ăn cơm, nghĩ tới việc cô là bệnh nhân của Hàn Kính, chính là tâm lý cô có vấn đề. Phải nói người hiện đại bây giờ, tâm lý dù ít dù nhiều cũng có chút tật xấu, khác chăng chính là có người nghiêm trọng, có người không nghiêm trọng, có người đi khám bác sĩ để giải quyết, có người tự mình xử lý.

Cô đi qua ngồi ở đối diện Bạch Hiểu.

"Chào, bác sĩ Bạch. Chân chị khôi phục như thế nào rồi?"

"Ổn lắm rồi, cám ơn, sau này chính là chăm sóc thôi." Mỗi lần Bạch Hiểu nhìn thấy Triệu Mạc Ly đều cảm thấy cô quá thoải mái phóng khoáng, không nhịn được hỏi, "Bác sĩ Triệu, tôi nghe nói cô rất thích tìm kiếm mỹ thực?”

"Chị cứ nói thẳng tôi là người hay ăn là được rồi."

Bạch Hiểu nở nụ cười, "Khi ăn đồ ăn ngon tâm tình sẽ tốt, cô có thể giới thiệu cho tôi vài quán được không?”

"Đương nhiên được chứ, chị đưa số điện thoại cho tôi, tôi gửi cho chị. Thực ra nếu chủ nhật chị rảnh, ta có thể đưa chị đi.”

"Hay quá."

Vì thế hai người cùng lưu số điện thoại của nhau, sau khi ăn xong tán gẫu một lát rồi đi.

Bạch Hiểu không về văn phòng, nhân dịp thời gian nghỉ trưa, cô lái xe đi gặp bác sĩ tâm lí.

Hàn Kính mới vừa ăn cơm xong, để cho thư ký tới thu dọn hộp mang ra ngoài mới ôn hòa hỏi: "Ăn cơm xong rồi hả ?"

"Ăn rồi. Ngại quá, lại tới lúc này.”

"Không sao." Hàn Kính đi tới bên cạnh bình nước rót cho cô cốc nước ấm, "Nghiêm trọng phân li hai mặt ở vào liên tục thể một chỗ khác, chủ nhân cách ý thức không tới thứ nhân cách tồn tại. Chúng ta hôm nay tiến hành thôi miên trị liệu, ta nghĩ muốn thử cho ngươi cùng đối phương trao đổi nhìn xem. Nói cho hắn  cô, các ngươi không phải đây đó độc lập nhân cách, lại càng không là đối lập. Nếu có thể, hỏi hắn  cô nghĩ muốn cái gì?"

Bạch Hiểu tỉnh dậy sau khi thôi miên, cảm giác có chút mơ mơ hồ hồ.

Hàn Kính hỏi: "Có ổn không?"

Cô cực kỳ mờ mịt, "Cô ấy tên là Bạch Lộ. Cô ấy nói, cô ấy muốn chết, để tôi mặc kệ cô ấy." Nói xong muốn rơi nước mắt, "Cô ấy đã chết, tôi cũng không sống nổi nữa."

Bạch Hiểu vừa đi ra phòng làm việc của bác sĩ Hàn, Lý Nhược Phi gọi điện thoại tới.

"Cô đang làm gì?"

"Vừa mới nói chuyện cùng một bác sĩ." Bạch Hiểu chột dạ nói lời nói thật nhưng lại khiến người ta hiểu nhầm.

"Buổi tối tôi tới đón cô."

"Được."

Sau đó Lý Nhược Phi cúp điện thoại, những cuộc gọi ngắn gọn hỏi cô đang làm gì tương tự như vậy, hôm nay anh đã gọi tới ba lần.

Nghĩ tới trên mạng có người nói, có người chốc chốc lại hỏi bạn đang làm gì? Ý chính là nhớ bạn rồi.

Nhưng Bạch Hiểu đoán rằng, Nhược Phi hỏi cô như vậy, đại khái là sợ cô lại tự sát thôi.

Trời đất chứng giám, cô hoàn toàn không muốn tự sát, thật đáng buồn chính là, thân thể mà cô dùng chung này lại cứ một lòng muốn chết.

Khi Bạch Hiểu đi xuống lầu, lúc đi đến ven đường đang định gọi xe, một chiếc xe thể thao đi đến bên cạnh cô, cửa kính xe hạ xuống, Lục Phi Nhi chống cánh tay lên cửa sổ nâng mặt nhìn cô.

Bạch Hiểu trong lòng nói, oan gia ngõ hẹp, cô đi tới bên cạnh.

"Làm sao mà trốn, sợ tôi à? Không phải cô nói muốn giết tôi sao?"

Bạch Hiểu cảm thấy kỳ lại "Ai muốn giết cô?"

"Lời nói rồi, lại muốn chống chế không nhận à? Thật chẳng có nguyên tắc gì cả."

"Cô mới là không có nguyên tắc, cướp đoạt..." Câu cướp đoạt chồng người khác như thế, đứng trước mặt mọi người Bạch Hiểu có chút nói không nên lời, ngược lại cô ý thức được, hẳn là nhân cách thứ hai đã làm cái gì  đó- - Hồi ức của cô cùng bác sĩ Hàn cũng hay có những đoạn ngắn như thế. Vào ngày người này đến tìm cô, đã từng xảy ra một lần.

Cô lập tức đến gần Lục Phi Nhi hỏi: "Cô, không phải, nói là tôi muốn giết cô sao?"

"Đúng thế. Nghĩ ra rồi à?"

Người đàn ông bên cạnh Lục Phi Nhi nói: "Phỉ Nhi, cô ta là ai vậy?"

"A..., là vợ người em nhìn trúng.”

Bạch Hiểu giận dữ nói: "Đạo đức của cô đâu? Cẩn thận tôi cho cô một liều thuốc Đông y, cho cô trở về lại ngây thơ khờ dại.”

"Cô giết người hại người là ngựa quen đường cũ à? Đừng kích động, tôi đã bỏ qua rồi." Lục Phi Nhi buồn cười chỉ chỉ người bên cạnh "Đối tượng mới của tôi, không kém hơn chồng cô chứ." Nói xong cười cười khởi động xe nghênh ngang bỏ đi.

Bạch Hiểu đã nhìn ra, Lục Phi Nhi dừng lại rồi tào lao một hồi là muốn kiếm lại chút mặt mũi ở chỗ cô. Cô thật sự rất muốn kêu cô ta lại nói một câu: "Vợ là dùng để yêu, không phải dùng để so sánh." Thật sự là con gái nhà giàu nhàm chán.

Tiếp sau đó lại nghĩ đến nhân cách thứ hai nói "Giết người", tâm tình của cô lại trở nên lo lắng. Nhân cách thứ hai thật sự sẽ làm hại tới người bên cạnh mình?

Sau ngày đó, Bạch Hiểu vẫn cực kỳ bàng hoàng, lại nghĩ có nên bỏ nhà ra đi hay không? Dù sao thời gian cô đơn độc ở chung cùng Nhược Phi là nhiều nhất, thật sự cô không dám mạo hiểm. Có một đêm cô lại nằm mơ thấy ác mộng: “trước giết Nhược Phi rồi tự sát", sợ tới mức khiến cô lạnh run. Nhưng nghĩ đến chuyện rời đi, lòng cô lại chua xót không nỡ. Khó xử, tiến thoái lưỡng nan như thế, cuối cùng cô lựa chọn phương án  ở giữa- - không rời nhà, nhưng cố gắng trốn tránh Lý Nhược Phi. Anh ta xem tivi, cô vào phòng sách, anh vào phòng sách, cô đi ngủ, anh ta vào phòng ngủ, cô lại dậy đi phòng sách chơi máy tính.

Lý Nhược Phi lợi hại cỡ nào, đối với hành vi của cô là nhìn ở trong mắt, lạnh ở trên mặt.

Hôm nay lúc trời tối, Bạch Hiểu vừa định đứng dậy đi vào phòng sách.

Lý Nhược Phi đồng thời túm được tay cô, ra lệnh: "Đi ngủ cho tôi."

"Tôi ngủ không được, đi phòng sách đọc sách một lát." Bạch Hiểu phản kháng, Lý Nhược Phi không thể nhịn được nữa, cầm lấy áo sơ –mi của mình trên ghế tựa, trói hai tay cô vào đầu giường.

Đây là muốn làm gì? SM sao? Bạch Hiểu mặt đỏ tai hồng, hết hồn.

"Nếu không anh buông ra, tôi đi ngủ còn không được sao?"

Lý Nhược Phi ngồi im bất động ở bên cạnh, trầm mặt nhìn cô. Sau đó anh đưa tay vuốt vết thương trên cổ tay cô, ở chân trái của cô, khàn khàn nói: "Anh đã xem video theo dõi của tiểu khu, chụp được hình ảnh rõ ràng em nhảy xuống. Nếu em muốn chết thì, chẳng bằng bảo anh động thủ, càng sạch sẽ lưu loát hơn em."

Trái tim Bạch Hiểu như bị kim đâm, hai mắt ướt át, "Em không muốn chết,  Nhược Phi."

Lý Nhược Phi thong thả nói: "Cắt cổ tay, uống rượu xong lại uống thuốc ngủ, nhảy lầu... Bạch Hiểu, em để anh làm sao tin em? Nhưng anh nói rồi, chỉ cần em muốn thì để anh làm, anh sẽ cố gắng làm được. Chỉ cần em nói ra."

Bạch Hiểu nào dám nói, mặc dù giọng nói nghe có vẻ vô cùng “bình tĩnh”, nhưng cô biết, anh đã vô cùng tức giận.

Cho nên cô lắc đầu vô cùng dùng sức.

Đêm đó, sau khi Bạch Hiểu ngủ rồi, lúc Lý Nhược Phi cài thiết bị định vị theo dõi trong điện thoại của cô, vô tình nhìn thấy ghi chép trong điện thoại, nhìn thấy viết: Việc cuối tuần phải làm: 1. Thứ tư đi phòng khám tâm lý (nhớ hẹn trước. 2. Cố gắng không làm Nhược Phi tức giận. 3. Ăn nhiều hoa quá có ích cho xương.

Lý Nhược Phi nhìn mấy hàng chữ nhỏ nhỏ này, ngực âm thầm đau đớn.

Cô đi khám bác sĩ tâm lí? Vậy có phải có nghĩa là cô không hề muốn tự sát? Thực ra cô không nói dối, anh chỉ liếc qua là biết, nhưng hành động tự sát của cô cũng không hề giống ngoài ý muốn.

Lý Nhược Phi đè tay lên trán, vô cùng ảo não vì hành vi không khống chế được của mình vừa rồi, càng ảo não hơn là có cảm giác bất đắc dĩ, vô lực.

Hôm sau là Chủ nhật, Lý Nhược Phi giúp Bạch Hiểu phơi xong đồ rồi, hỏi cô bữa trưa muốn ăn  gì.

Bạch Hiểu sửng sốt một chút, rồi yếu ớt nói: "Em hẹn đồng nghiệp." Ngày hôm qua trước khi tan làm cô nhận lời với Triệu Mạc Ly đi ăn đồ ăn ngon.

"Tùy em." Lý Nhược Phi nói, trong lòng lại phiền muộn nghĩ: Trong điện thoại ghi cố gắng đừng để anh tức giận, là viết đùa à?!

"Nếu không, anh cùng đi đi?"

"Thôi."

"Vậy anh muốn ăn gì? Em mua về."

"Không cần."

"Ừ...."

     7

Triệu Mạc Ly dẫn Bạch Hiểu đi vào một quán ăn nhỏ, bán các loại điểm tâm mì phở.

Bạch Hiểu cảm thấy thật sự rất tốt, định lần sau dẫn Nhược Phi tới.

Lúc hai người đi ra khỏi quan, nhìn bên đường đối diện Mạc Ly "Oa" lên một tiếng - - đối diện chính là Uất Trì đang cong lưng tưới một cây Thiên Đường Điểu cao cỡ ngang lưng người đằng sau bức tường thủy tinh tới đất.

"Thật là trùng hợp, mấy ngày trước thẻ bảo hiểm y tế của tôi bị rơi, phải làm lại, đang định đi chụp ảnh là thấy tiệm chụp hình rồi." Bạch Hiểu chỉ vào cửa tiệm chụp ảnh Thời gian ở đối diện  nói, "Mạc Ly, chị mời tôi ăn cơm, giờ tôi mời chị chụp ảnh đi?"

Đây là lần đầu tiên Triệu Mạc Ly bị người ta mời chụp ảnh, cô vừa định từ chối, Bạch Hiểu đã lôi cô qua đường , "Đừng từ chối, nếu không tôi lại thành người “mất lịch sự” không biết có đi có lại rồi, hơn nữa,chỗ chụp ảnh thẻ cũng ít,  đi thôi."

Mạc Ly thầm nghĩ: Nếu tôi đứng trước mặt anh Uất kia, thật có khả năng bị trở thành người “mất lịch sự” kia rồi.

Nghĩ như vậy, hai người đi tới tiệm chụp hình .

"Bạch Hiểu, tôi thực sự không định chụp ảnh, chị đi đi, cám ơn ý tốt của chị nhé." Triệu Mạc Ly vừa mới nói xong, đã thấy một chiếc Bentley từ phía trước đi tới, biển số nhìn rất quen mắt, có điều, lúc này cô lôi Bạch Hiểu, nhanh chóng tiến vào tiệm chụp hình.

Uất Trì tưới hoa xong đang định quay lại, nghe được tiếng mở cửa, anh nghiêng đầu nhìn lại, thân hình bất chợt cứng lại.

Bạch Hiểu ló đầu ra từ sau lưng Triệu Mạc Ly: "Ông chủ, chúng tôi cần chụp ảnh."

Triệu Mạc Ly rất có cảm giác rơi xuống hố, thật sự buồn bực, trước đó không lâu chính mình còn hứa hẹn "Về sau tôi nhìn thấy anh sẽ tránh", đảo mắt đã thất hứa rồi. Nhưng vừa rồi là cô lôi Bạch Hiểu đi vào, bỏ lại bạn mà đi cũng thật sự không thể nói nổi.

"Mạc Ly, chị đi chụp trước đi." Bạch Hiểu hơi ngại ngùng nói với Uất Trì, "Ông chủ, phiền anh giúp chúng tôi chụp được trẻ trung xinh đẹp chút.”

Triệu Mạc Ly: "..." Sau đó cô nghe được giọng nói lạnh nhạt kia trả lời: “Được.”

Triệu Mạc Ly không trâu bắt chó đi cày theo sát Uất Trì đi vào phòng chụp, nhưng vốn từ trước đến nay cô có thể điều tiết trạng thái, dù cho trong lòng có chút khó xử, cũng không biểu hiện ra ngoài.

Uất Trì nhìn Triệu Mạc Ly phía sau ống kính, mặc áo khoác màu đen, tóc dài buộc ở sau lưng, ánh mắt cô đen mà sáng, mắt nhìn về phía trước, xuyên thấu qua ống kính nhìn anh.

Khoảng chừng qua 15 phút sau đó, Triệu Mạc Ly cùng Bạch Hiểu lấy đến ảnh, sau đó rời tiệm chụp hình.

Uất Trì ngồi ở trên ghế mây, đôi tay lại có chút run rẩy.


Đã sửa bởi Thố Lạt lúc 17.08.2017, 18:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn beyours07 về bài viết trên: Thố Lạt, orchid1912, san san
Có bài mới 04.07.2017, 18:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Khuê Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Khuê Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 26.10.2016, 14:31
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 103
Được thanks: 213 lần
Điểm: 8.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thời gian có em, kí ức thành hoa - Cố Tây Tước - Điểm: 10
Chương 3.5: Tình yêu của chú chim bất tử (5)

Edit: Thoa Xù
Beta: Thố Lạt, Hoàng Ngọc Tử Băng

Khoảng mười lăm phút sau, Triệu Mạc Ly và Bạch Hiểu đến lấy ảnh, sau đó rời khỏi tiệm chụp hình.

Uý Trì ngồi trên ghế mây, đôi tay hơi run rẩy.

Bạch Hiểu quan sát Triệu Mạc Ly cả buổi rồi nói: "Chị có cảm thấy lúc nhiếp ảnh gia đó nhìn chị hơi khác với lúc anh ta nhìn em không, nhìn em giống như quần chúng nhân dân bình thường vậy, nhìn chị lại giống như..... Em không nói rõ ra được, nhưng mà khác nhau lắm."

"Nhìn chị giống như nhìn cái bánh bao." Gần đây Triệu Mạc Ly ăn uống nhiều hơn nên khuôn mặt hơi tròn trịa.

Bạch Hiểu bật cười, nói: "Mạc Ly, chị thật là thú vị đó." Sau đó nghĩ đến cái gì, có phần hâm mộ nói, "Yêu đương với một người có tính cách như chị, nhất định là rất vui vẻ."

"Chị chưa từng yêu đương, cho nên không biết là người ở bên cạnh chị sẽ hạnh phúc hay đau buồn đây."

Bạch Hiểu hơi ngạc nhiên, "Chị chưa từng yêu? Cho tới bây giờ chị chưa từng đặc biệt thích một ai đó sao?"

"Không tính đến mấy thần tượng hồi nhỏ, không có." Triệu Mạc Ly vuốt ngực, lại nói tiếp, "Chắc là không có. Cho nên nếu em muốn chị tư vấn về vấn đề tình yêu, thì chị chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết, xem phim truyền hình để thảo luận tư vấn cho em thôi."

Bạch Hiểu khẽ cười: "Không có, chồng em đối xử với em rất tốt."

Đúng lúc này một chiếc xe taxi chạy tới, Bạch Hiểu đưa tay vẫy lại, "Em ngồi xe về, chị không cần phải đi đường vòng để đưa em, hôm nay cám ơn chị đã mời em ăn cơm."

"Không có gì mà, để chị tiễn em."

Nhưng Bạch Hiểu đã lên xe, cô phất tay với Triệu Mạc Ly, "Không cần không cần, thứ hai chúng ta gặp nhau ở bệnh viện."

Bạch Hiểu vừa đi, Triệu Mạc Ly đang định đi về phía chiếc xe của Hàn Kính cho mượn, tiện thể nhìn thấy chiếc Bentley đậu phía sau xe của mình, cô còn chưa kịp phản ứng, cửa sổ ghế sau đã hạ xuống, người đàn ông trung niên ngồi bên trong đã gọi cô lại, "Triệu Mạc Ly."

Vẻ mặt của Triệu Mạc Ly hết sức miễn cưỡng rồi lại bất đắc dĩ, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười nhu thuận, kêu một tiếng: "Ba! Thật sự là ba hả, lúc con đến đây đã nghĩ sao chiếc xe này giống xe nhà mình quá."

Triệu Hồng Vệ hừ lạnh nói: "Cái người vừa thấy xe trong nhà là bỏ chạy như nhìn thấy quỷ đó không phải là con hả? Lên xe cho ba."

Triệu Mạc Ly cân nhắc xong thì ngoan ngoãn lên xe, "Ba ra ngoài ăn cơm sao?"

"Vốn là vậy. Bây giờ thì về nhà."

"Ba, con không muốn trở về, trừ khi ba đồng ý không giới thiệu đối tượng cho con nữa, không ép con kết hôn -- phẩm vị của hai ba con mình không giống nhau."

"Con biết cái gì? Con biết nhìn người sao? Ba ăn muối còn nhiều hơn con ăn cơm đó."
     
"Ba bị cao huyết áp, nên ăn muối ít thôi."

Triệu Hồng Vệ dạy dỗ: "Không biết lớn nhỏ!"

Vướng phải uy nghiêm của phụ thân đại nhân, Triệu Mạc Ly cũng không nói gì thêm, cô nhắn tin cho Hàn Kính: "Em bị ba tóm rồi, em phải về nhà, anh tự đến lấy xe của mình về đi." Nhắn thêm địa chỉ rồi gửi đi.

Chiếc xe quay đầu, lại chạy ngang tiệm chụp hình, Triệu Mạc Ly vô tình nhìn lại --  nhìn qua cửa sổ xe, cô nhìn thấy người nọ đứng trong tiệm, nhìn bên ngoài giống như xuất thần. Bên cạnh anh là một cây xanh căng tràn sức sống, xanh tươi mơn mởn, nhưng không biết tại sao nhìn thấy anh cô lại cảm thấy sự cô độc.

Bên kia, Bạch Hiểu về đến nhà, chỉ thấy Lý Nhược Phi đang ăn mì ăn liền, lại cảm thấy đau lòng, "Sao anh không nấu cơm, hoặc là gọi đồ ăn ở bên ngoài chứ?" Lý Nhược Phi rất coi trọng việc sinh hoạt hàng ngày, ít khi ăn uống tùy tiện.

"Không có tâm trạng."

Bạch Hiểu tự biết là lỗi của mình, ngày cuối tuần lại để anh ở nhà một mình.

Lý Nhược Phi đẩy tô mì đang ăn dở sang bên, đột nhiên hỏi: "Còn nhớ rõ lời hứa anh đã nói trong lễ cưới không?"

Bạch Hiểu đương nhiên nhớ rõ.

"Anh lặp lại lần nữa, Lý Nhược Phi anh sẽ giữ cho vợ con anh có cuộc sống bình yên cả đời, sống chết không rời. Bây giờ, em hãy nghe cho kỹ, đó không chỉ là lời hứa hẹn, đó cũng là cưỡng chế." Lý Nhược Phi gằn từng tiếng, nói rất rõ ràng.

Cô kinh ngạc nhìn anh, có xúc động, có hoảng hốt. Cô ôm lấy Lý Nhược Phi, nước mắt tràn mi.

Cô quyết định không ngả bài, không nói cho anh biết bệnh tình của mình. Nhưng hôm nay Bạch Hiểu đã khóc rất lâu, khóc không thành tiếng, nghĩ đến lời thề, và nghĩ đến nỗi cô độc của mình trước đây, nhớ đến ba mẹ. Dường như cô muốn trút hết tất cả những áp lực, cảm xúc đè nén trong lòng mấy năm nay. Cuối cùng cô khóc đến mệt lả, ngã vào lòng Lý Nhược Phi mà ngủ.

Nhưng không ai ngờ được, rạng sáng hôm đó, Bạch Hiểu... Phải nói là Bạch Lộ, vào phòng vệ sinh, cô mở nước vào bồn, trầm mình xuống.

Lý Nhược Phi chợt tỉnh giấc, thấy phòng vệ sinh sáng đèn, đợi hồi lâu không thấy người đi ra, liền đến gõ cửa, "Bạch Hiểu?" Anh thử mở cửa, lại phát hiện bị khóa trái bên trong rồi. Anh lập tức phá tông cửa, liền nhìn thấy Bạch Hiểu nẳm im lìm bất động trong nước. Sắc mặt Lý Nhược Phi trắng bệch xông lên kéo cô lên, vì là mùa đông, cô lại trầm mình trong nước lạnh, giờ phút này toàn thân Bạch Biểu băng buốt, giống như một thi thể vậy.

Cổ họng Lý Nhược Phi nghẹn ứ, chứa đầy sự oán giận khẽ gầm lên: "Bạch, Hiểu, em tỉnh lại cho anh! Nếu em không sợ chết... Nếu em..."

Anh ra lệnh cho mình bình tĩnh, đặt Bạch Hiểu lên sàn nhà, cấp cứu hồi sức tim phổi và hô hấp nhân tạo cho cô. Anh kiên trì làm như vậy khoảng nửa phút, rốt cuộc Bạch Hiểu cũng phun ra một ngụm nước, mở mắt ra, "Nhược Phi..." Vừa mới thốt ra vài từ yếu ớt, vẻ mặt của cô lại trở nên lạnh lùng, "Lý Nhược Phi, tại sao anh không thành toàn cho tôi chứ?"

"Em nói cái gì?"

"Còn sống là còn bị giày vò, chết đi là giải thoát... Từ nay về sau không có hối hận, không có đau khổ. Chết đi thật là tốt."

Lý Nhược Phi nhìn chằm chằm đôi mắt kia, "Cô là ai?"

"Tôi còn có thể là ai chứ?"

"Cô không phải Bạch Hiểu."

Mặc dù Lý Nhược Phi cảm thấy chấn kinh đối với mọi chuyện đang xảy ra trước mắt, nhưng anh vẫn duy trì lý trí, Bạch Lộ muốn ngồi dậy, Lý Nhược Phi đè hai cánh tay của cô lại, "Cô là ai?"

Bạch Hiểu cảm thấy bờ vai hơi đau nhức, "Nhược Phi?" Cô nhìn thấy một khuôn mặt không thể tin được, lại nhìn thấy cả người ướt đẫm của mình, có phần hiểu rõ tình hình trước mắt -- Bạch Lộ lại nhảy ra làm chuyện xấu, sau đó để lại cục diện rối rắm cho cô thu dọn. Cô yếu ớt mệt mỏi hỏi: "Nhược Phi, anh không sao chứ?"

Lý Nhược Phi nhìn Bạch Hiểu, trong phút chốc quay sang bồng cô lên, nhanh chóng trở về phòng, đặt cô lên giường.

Anh thay quần áo cho cô, lấy máy sấy sấy khô tóc cho cô. Bạch Hiểu vẫn tỉnh tỉnh mê mê, miệng lại lầm bầm không rõ ràng: "Em không cố ý...Anh đừng tức giận... Đừng tức giận..."

"Anh không giận." Lý Nhược Phi nhẹ nhàng trả lời cô. Anh tức giận với bản thân mình, vậy mà cho đến bây giờ mới phát hiện ra vấn đề!

Chờ sau khi Bạch Hiểu ngủ rồi, Lý Nhược Phi lấy máy vi tính ngồi trên sô pha bên cạnh cửa sổ phòng ngủ, tra tài liệu về các khía cạnh của bệnh tâm lý.

Anh xem đến chi tiết giải thích về sự tách rời nhân cách con người: Người bệnh hồi tưởng lại hoặc tách rời khỏi hiện thực, trải nghiệm cảm giác sống lại trong ký ức làm tổn thương tâm lý của họ, theo đó tất cả tinh thần của mặt phân ly mở ra, để bảo vệ bản thân.

Anh không khỏi rơi vào trầm tư, cả đêm không ngủ.

Năm đó sau khi anh nghe đồng nghiệp nói về vụ án của Bạch Hiểu, đã từng đi xin để được điều tra qua hồ sơ, anh muốn biết rõ nguyên nhân cô nhảy xuống biển. Cho dù quá khứ có có trải qua chuyện gì, sau này anh sẽ không để cho cô xảy ra chuyện nữa.

Hiển nhiên, đoạn quá khứ đó ảnh hưởng đến cô nghiêm trọng hơn so với dự đoán của anh.

Sáng hôm sau, khi Bạch Hiểu tỉnh lại đã nhìn thấy Lý Nhược Phi đang ngồi bên giường nhìn cô, cô lấy hết dũng khí nói: "Nhược Phi, em bị bệnh."

"Em ngã bệnh rồi."

Hai người gần như nói cùng lúc, sau khi nói xong lại cùng trầm mặc, Bạch Hiểu lờ mờ nhận ra, Lý Nhược Phi đã biết rõ. Trong lòng cô thật sự thở phào nhẹ nhõm, anh không hề ghét bỏ cô.

"Xin lỗi."

"Sau này đừng nói xin lỗi anh nữa." Lý Nhược Phi nhẹ nhàng vỗ vỗ vào khuôn mặt của cô, "Xin cơ quan cho nghỉ một tuần đi."

"Một tuần? Xin nghỉ lâu như vậy sẽ bị lãnh đạo mắng đấy." Bạch Hiểu thầm suy đoán, có lẽ là anh muốn dẫn cô đi trị bệnh, "Nhược Phi, thật ra thì em đã đi gặp bác sĩ tâm lí rồi. Không xin nghỉ phép cũng không sao mà hả?"

"Xin nghỉ phép hoặc là từ chức? Em chọn một trong hai đi."

Bạch Hiểu thức thời nói: "Để em chọn bị lãnh đạo mắng đi. Có điều, muốn xin nghỉ từ một tuần trở lên, phải cần Phó Viện Trưởng phê duyệt."

"Anh đi với em."

8

Uý Trì dừng xe ở cửa bệnh viện.

"Anh nói là chị ấy muốn tự tử? Nhảy vào lửa tự tử?" Đường Tiểu Niên nhìn tờ giấy chứng nhận đang mở ra trên tay, "Có người muốn sống thì không có cơ hội, có người lại muốn chết." Giọng cậu thiếu niên bình tĩnh không hề châm biếm và tự thấy xót xa, chỉ cảm thấy đáng tiếc -- rất nhiều người tự tử không hề yếu đuối, mà vì khó khăn trong cuộc sống đã vượt qua phạm vi có thể chịu đựng của họ.

Úy Trì ngồi trên ghế lái không nói gì.

"Nếu đó là hoả hoạn, người kia có thể chết cháy vậy nhất định là đám cháy lớn rồi, nói không chừng còn có những nạn nhân khác. Ông chủ, anh có “thấy” hoả hoạn xảy ra ở đâu không? Xảy ra khi nào? Chúng ta đi thẳng đến chỗ đó để chặn đứng lại không phải là tốt hơn sao?"

"Tôi không biết." Anh chỉ có thể xác định được đám cháy xảy ra vào ban ngày, và cách hiện tại không lâu nữa.

"Không biết? Anh không thấy rõ sao? Vậy sao anh nhìn lâu vậy chứ?"

"Cũng như nhau thôi." Ngoại trừ ánh lửa, cũng không nhìn thấy cái gì.

"Cho nên, chúng ta chỉ có thể ôm cây đợi thỏ chờ đám cháy xảy ra, tiếp theo đợi xem tình hình lúc đó rồi đến cứu sao?" Đường Tiểu Niên khẽ cười nói, "Nếu không thì em đi làm lính cứu hỏa thôi."

Vẻ mặt Uý Trì không có chút sốt ruột và lo lắng nào, chỉ có hơi mệt mỏi nhắm mắt lại.

Đường Tiểu Niên cũng không mấy hiểu ông chủ của mình, dường như anh không thèm để ý đến chuyện sống chết của người khác, nhưng anh đang kiên trì cứu giúp người khác. Thật không biết cuối cùng nên xem anh là kẻ vô tình hay hữu tình đây?

Hai người đợi ở trong xe một lúc, Đường Tiểu Niên lại thấy Triệu Mạc Ly chạy xe đến đi làm, cậu nhỏ giọng nói: "Bác sĩ Triệu."

Lúc này Uý Trì đã mở mắt ra, anh cũng đã sớm thấy được Triệu Mạc Ly xuống xe ở đằng trước.

Bởi vì không có chuyện để nói, nên Đường Tiểu Niên lại nói một câu: "Chị ấy là bác sĩ khoa ung bướu, y tá nói cho em biết, chị ấy từng quyên tặng tiền cho em."

"Thật sao?"

Đường Tiểu Niên không ngờ Uý Trì sẽ đáp lời, có điều anh không có nói với người khác về khoản quyên góp trước đây, còn bác sĩ Triệu đã quyên lại khoản tiền đó cho một gia đình khó khăn khác trong bệnh viện. Cậu chỉ nhìn người đang đi tới, mang theo sự cám ơn nói: "Trên đời này người tốt còn nhiều hơn tưởng tượng của em."

Uý Trì thấy Triệu Mạc Ly đi khuất vào cổng chính bệnh viện, sau đó anh thấy Bạch Hiểu.

"Chị ấy đến rồi." Đường Tiểu Niên nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thoa Xù về bài viết trên: Serena Nguyen, orchid1912, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Catstreet21, Cẩm Tú, Dori_308, Đan Duyên, Google [Bot], ngango, Tử đinh lăng, windchime và 533 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 95, 96, 97

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9

20 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:
Lãng Nhược Y: Cạn lời rồi, đọc đoạn kết... :sofunny:
trantuyetnhi: Ta đang nghèo.
trantuyetnhi: YY tại sao lại không có lời để nói vậy nha.
Lãng Nhược Y: Người giàu....đây là cảm giác của người giàu :shock4:
trantuyetnhi: Ông xã không cần phải đấu, bà xã hiện tại không muốn con gì hết. Hihi
Jinnn: có thấy nỗi nhớ chưa :v
trantuyetnhi: Không đấu tranh nữa đâu.

viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3288353#p3288353
Cầu thanks, cầu cmt.
Shin-sama: tạm xa em để thấy trong tim ngập tràn nỗi nhớ :D2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.