Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Đường Thần vừa nhặt được bao lì xì chứa 9 điểm! (vài giây trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Yêu em hơn tất cả những gì anh có - Yukichan

 
Có bài mới 09.09.2017, 13:22
Hình đại diện của thành viên
★ Bảng Nhãn ★ of CLB Văn Học
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.02.2015, 16:39
Bài viết: 234
Được thanks: 832 lần
Điểm: 8.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu em hơn tất cả những gì anh có - Yukichan - Điểm: 11
Chương 70:
Khi Tần Nam quay trở lại thì An Linh đang ngồi nghịch điện thoại. Anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô.

An Linh cảm nhận được có người đến nên mới ngẩng đầu lên xem, nhìn thấy là anh thì cô lại cúi xuống chăm chú chơi trò chơi của mình.

“Sao em không đi chơi đi, ngồi mãi ở đây làm gì?”

Nhìn trên bàn trước mặt cô có vài ly rượu trống không, anh không khỏi cau mày. Đang định trách cô không biết quan tâm bản thân mình thì An Linh đã lên tiếng trước.

“Sắp xong chưa anh, em muốn đi về”.

Tần Nam hơi ngẩn người một lát vì yêu cầu bất ngờ của cô, nhưng anh rất nhanh đã trấn tĩnh lại. Anh đứng lên, tiện tay cầm luôn chiếc áo khoác của An Linh đang treo trên thành ghế.

“Đi, chúng ta về thôi, ở đây cũng không còn chuyện gì nữa”.

An Linh tĩnh lặng đi theo anh. Hai người họ phải đi qua cả một hội trường dài mới ra được đến cửa, An Linh vừa đi vừa đếm từng bước chân của mình, nhàm chán đến không thể chán hơn được nữa.

Một tay Tần Nam cầm tay cô nên An Linh không sợ bị ngã, cô cứ để mặc anh dẫn mình đi, giống như tin tưởng anh sẽ không bao giờ làm hại mình. Bao lâu rồi cô mới không có lại được cảm giác ỷ lại người khác như thế này, mặc dù bề ngoài cô tiểu thư mềm yếu, nhưng không ai biết được trong lòng cô là từng cơn sóng dữ dội đến thế nào. Nhiều khi An Linh phải cám ơn mẹ vì đã sinh ra cô xinh đẹp như vậy, chính vì đẹp quá nên chẳng mấy ai để ý xem nội tâm của cô thực sự là như thế nào, có an nhiên như những gì trên nét mặt cô không.

An Linh vẫn đang mải mê theo đuổi dòng suy nghĩ của riêng mình, đi ngang qua khúc quanh thì hành lang đã trở nên vắng người, lúc này cô mới dám ngẩng đầu lên nhìn mọi thứ. An Linh không biết mình đang trốn tránh điều gì, chỉ là cô không muốn trong lúc vô tình lại gặp phải một người mình ghét.

Thái độ khác thường của cô khiến Tần Nam không tài nào yên tâm nổi.

“Qủy nhát gan”. Anh vừa nói vừa yêu thương xoa xoa lên đầu cô.


An Linh liếc mắt nhìn anh, cô không thèm đáp lời anh, bàn tay cô rút ra khỏi tay anh, đi nhanh về phía trước.

Điệu bộ hệt như cô gái nhỏ muốn thể hiện mình đã lớn của cô khiến Tần Nam chỉ biết cười khổ, không biết đến bao giờ cô mới thoát khỏi sự hỗn loạn trong lòng kia.  Anh nhanh chóng đuổi theo cô, nhưng mới đi được vài bước thì đã thấy An Linh đang tròn mắt nhìn về một hướng.

Tần Nam đến khổ vì thói quen tò mò khó sửa của An Linh, anh kéo cô qua một bên, nấp sau hòn non bộ trong sân để cho họ không bị phát hiện.

“Người…người đàn ông kia là ai vậy?”

An Linh lay lay cánh tay anh, miệng hỏi nhưng mắt vẫn không ngừng nhìn về phía xa.

Lúc nãy cô đã gặp An Chu Nhi đi với ông ta, nhưng cô chỉ nghĩ là xã giao bình thường không tránh khỏi việc tiếp xúc thân mật một chút, thế nhưng bây giờ đang diễn ra cái gì vậy. An Chu Nhi cùng với lão già kia đang…đang…

Tần Nam nhanh chóng kéo cô ra bên ngoài, bỏ mặc thái độ dùng dằng không muốn của An Linh. Anh nhét cô vào xe, bản thân mình cũng nhanh chóng ngồi vào ghế lái, chỉ một cái xoay tay, chiếc xe nhanh chóng chuyển động rời khỏi nơi tổ chức bữa tiệc xa hoa kia.

“Anh biết chuyện này đúng không?”

Tần Nam vẫn im lặng không lên tiếng.

An Linh càng không chịu bỏ qua cho anh.

“Người đàn ông đó là ai, sao An Chu Nhi lại dây dưa với ông ta?”

Tần Nam cho xe dừng lại bên lề đường. Anh suy nghĩ một lúc mới quyết định nói thật với An Linh.

“Ông ta là Chu Phóng, hiện tại thì không sao nhưng vài ngày nữa ông ta sẽ trở thành anh rể của em đấy”.

Đúng như những gì anh nghĩ, biểu cảm của An Linh khi nghe được tin này tuyệt đối không thể dùng hai từ kinh ngạc để hình dung. An Linh không tin vào tai mình, lão già đó tuổi tác so ra cũng không kém An Nghĩa Thành là bao đâu.

***

Buổi tối trước khi đi ngủ, An Linh nghĩ mãi cuối cùng vẫn quyết định nhắn tin hỏi An Mai Mai.

“An Chu Nhi sắp kết hôn rồi”.

“Ừ”. An Mai Mai cũng nhanh chóng nhắn lại.

Ừ, chỉ vậy thôi sao, bồ nhí của chồng cũ sắp kết hôn, đối tượng cũng chẳng phải Nhậm Doanh, sao chị ấy lại bình thản như vậy được.

“Thôi, em đi ngủ đây, chị cũng ngủ sớm đi”. An Linh quyết tâm chùm chăn ngủ sớm. Cô luôn có cảm giác hơi xa cách với chị ấy, không thể nào thân thiết được như ngày xưa, thế nên không nói nhiều thì hơn.

“Tài chính An thị gặp vấn đề lớn, An Chu Nhi là con gái An gia, hy sinh một chút vì gia tộc thôi, không phải chuyện hệ trọng gì đâu. Ngủ ngon”.

An Linh đọc đi đọc lại mấy lần tin nhắn của An Mai Mai, rốt cuộc cũng hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Có một thời cô từng ghen tị vì An Chu Nhi được ba thương yêu hơn cô, thế nhưng có lẽ như đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà thôi. Ông ta ghét bỏ cô vì cô không có giá trị lợi dụng, còn An Chu Nhi chẳng qua là phương án đề phòng ông ta tạo ra cho bản thân.

Càng nghĩ An Linh càng thấy ớn lạnh trong người, tối nay cô uống khá nhiều rượu, tuy chưa say nhưng  bây giờ lại cảm thấy hơi mệt trong người. Cô ngồi dậy tìm dép định đi ra phòng bếp lấy nước uống giải rượu.

Tần Nam vẫn đang làm việc trong thư phòng, An Linh không muốn làm phiền anh nên hôm nào cũng đi ngủ trước, bây giờ đã gần mười một giờ, như mọi hôm thì cô đã say giấc từ lâu rồi, hôm nay chuyện của An Chu Nhi khiến cô trằn trọc mãi không thôi.

An Linh nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng bếp, có lẽ Tần Nam đang nói chuyện điện thoại. Không phải cô tò mò muốn nghe lén nhưng đêm khuya tĩnh lặng nên tiếng nói chuyện càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Đã điều tra xong rồi sao”.

“…”

“Gửi kết quả cho tôi”.

“….”

“Đúng vậy, cứ làm theo những gì chúng ta đã bàn. Còn nữa, không được nói cho An Linh biết về chuyện này, bên phía An Mai Mai cậu cũng lo liệu đi”.

Trái tim An Linh như lạc nhịp khi nghe thấy anh nhắc đến tên mình, là chuyện gì mà nhất định phải giấu cô bằng được, lại còn cả An Mai Mai nữa, chẳng phải chị ấy đã từ bỏ mọi thứ để sống bên chồng và con trai rồi sao.

An Linh quay trở lại phòng ngủ, đầu óc cô đã không tỉnh táo vì rượu lại càng thêm mê man bởi những gì vừa nghe thấy, có lẽ đó chỉ là cuộc nói chuyện bình thường, nhưng vì không biết rõ nên trong đầu cô đang hiện lên vô vàn tình huống, càng nghĩ càng hoang mang.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn yukichan về bài viết trên: Thanh Hao, kate#, mybo199
Có bài mới 10.09.2017, 10:07
Hình đại diện của thành viên
★ Bảng Nhãn ★ of CLB Văn Học
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.02.2015, 16:39
Bài viết: 234
Được thanks: 832 lần
Điểm: 8.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu em hơn tất cả những gì anh có - Yukichan - Điểm: 12
Chương 71:

7h sáng, An Linh tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học hằng ngày, Tần Nam vẫn đang ngủ, gương mặt anh dường như cũng mềm mại hơn so với lúc bình thường, cũng ít tạo cảm giác áp bức cho người đối diện.

An Linh vô thức đưa tay sờ lên mặt anh, gương mặt cô đã từng thân thuộc đến thế, kể từ khi gặp anh, cô rất ít khi gặp ác mộng như lúc trước, nhưng giấc mơ đêm qua khiến cô cảm thấy sợ hãi hơn bao giờ hết. An Linh cố xua đuổi những ý nghĩ không hay trong đầu mình, cô ép mình rời giường để chuẩn bị bữa sáng.

Công việc này cô làm rất thành thạo, những năm tháng tự lập bên Mỹ đã rèn luyện cho cô khả năng tự quản lý cuộc sống của mình rất tốt, bàn tay cô thoăn thoắt hoạt động, chỉ một lát sau trên bếp đã tỏa ra mùi thức ăn thơm phức. Một tay An Linh không ngừng khuấy cháo, tay còn lại thì sắp xếp lại mấy lọ gia vị cho gọn gàng, người không thân thiết tuyệt đối sẽ không nghĩ rằng tiểu thư xinh đẹp như cô cũng có lúc nấu ăn chuyên tâm như vậy.

Tần Nam lặng nhìn theo từng hành động nhỏ của An Linh, ánh nắng buổi sáng chiếu lên người cô càng khiến khung cảnh trước mắt anh trở nên ấm áp động lòng người. Lục Chí Canh và Mike từng nhiều lần ghen tị với anh vì vẻ đẹp của An Linh, nhưng chỉ anh mới biết trong lòng mình cô còn hơn cả sự xinh đẹp. Nghe có vẻ mơ hồ nhưng ngay từ khi gặp cô lần đầu tiên thì mọi sự tưởng tượng về cuộc sống tương lai của anh đều gắn liền với bóng dáng đẹp đẽ này. Tình cảnh anh đối với cô không đơn giản là tình yêu, mà đúng hơn đó là một sự chấp niệm, anh không biết cô tốt như thế nào, nhưng không phải là cô thì không được.

“Anh đứng ở đây bao lâu rồi”. An Linh đã đi đến trước mặt anh từ lúc nào.

“Mới một lúc thôi”.

An Linh nheo mắt nhìn anh, trên mặt viết rõ hai chữ “không tin”. Anh đã làm việc đến khuya như vậy mà còn dậy sớm làm gì, lúc trước cô luôn phải nhắc anh nghỉ ngơi thật nhiều, dạo gần đây cô lơ là một chút là anh lại quay về thói quen cũ.

Cô đưa đĩa bánh trứng trên tay cho anh, miệng không ngừng lải nhải.

“Anh nhìn em làm gì, mau giúp em đặt nó lên bàn đi”.

Tần Nam ngoan ngoãn đón lấy chiếc đĩa từ tay cô, đặt nó lên bàn.

Hai người vừa ngồi vào bàn ăn thì chuông cửa đột ngột vang lên.

An Linh đưa mắt nhìn anh, rồi lại nhìn đồng hồ trên tường, mới có hơn 8 giờ sáng, ai lại đến tìm họ vào lúc này chứ.

“Em cứ ăn đi, để anh ra mở cửa”. Tần Nam đứng dậy.

Bàn tay cầm nĩa của An Linh hơi run lên, giấc mơ đêm qua lại bất chợt ùa về. Cô đưa miếng bánh lên miệng ăn, nhưng chưa ăn được bao nhiêu thì đã vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.

Khi Tần Nam quay trở lại thì An Linh đã ói đến mặt cũng tái mét.

“Em làm sao vậy”. Anh vội vàng đỡ cô xuống ghế ngồi, lo lắng hỏi.

“Hôm qua em đã cảm thấy hơi khó chịu rồi, chắc là do uống rượu”. An Linh tỏ vẻ bình thường nói ra lý do, mặc dù chính cô biết đó chỉ là lừa mình dối người mà thôi, nếu đúng là do rượu thì may mắn biết mấy. Cảm giác này đối với cô vừa quen lại vừa xa lạ, mỗi lần cô căng thẳng quá mức thì dạ dày đều khó chịu.

Tần Nam vào phòng bếp làm nước mật ong cho cô.

An Linh chán ghét nhìn thứ nước trên tay, nhưng dưới ánh mắt đe dọa của Tần Nam cô vẫn phải gắng gượng mỉm cười uống hết.

Đón lây cái ly trống không từ tay cô, Tần Nam cuối cùng mới tha cho An Linh trở lại bàn ăn.

“Ai đến lúc nãy vậy anh”.

“Người ta tìm nhầm nhà”. Tần Nam nhàn nhạt trả lời cô, anh với tay cầm lấy ly coffee trước mặt, thản nhiên uống như mọi ngày.

“Em ăn mau lên, ăn xong anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra xem”.

“Không cần đâu, chỉ là dạ dày hơi khó chịu một chút thôi, lát nữa em nghỉ một lát là khỏe ngay mà”.

Tần Nam vẫn từ tốn dùng bữa sáng. Điệu bộ rõ ràng là không thỏa hiệp.

An Linh lại không ngừng thuyết phục.

“Hôm nay anh không đi làm hả, không cần lo cho em đâu”.

“Đưa em đi kiểm tra xong chúng ta sẽ cùng đến một nơi”.

“Nơi nào?”. An Linh ngay lập tức hỏi lại, cảm giác bất an khi nãy lại bất chợt ùa về.

Nhìn gương mặt căng thẳng của cô, Tần Nam thấy buồn cười nhưng lại sợ cô xấu hổ nên cố gắng kiềm chế.

“Anh mau nói đi, đừng để em hồi hộp”. An Linh tức tối nhìn anh.

Đáp lại cô, người nào đó vẫn điềm nhiên ăn sáng, môi mỏng nhếch lên một nụ cười nhẹ.

“Đến rồi sẽ biết”.

***

Khi hai người vừa ra khỏi nhà, Tần Nam nhận được một cuộc điện thoại, nét mặt anh trở nên tối sầm lại, không nói hai lời lập tức cho xe quay về hướng ngược lại. Từ khi An Linh than phiền về tốc độ lái xe quá nhanh của anh thì mỗi khi đi cùng cô Tần Nam luôn duy trì tốc độ ổn định, nhưng hôm nay thì khác, An Linh nhìn từng dòng xe cộ lướt vù vù bên ngoài mà không ngừng lo lắng.

Cuối cùng xe cũng dừng lại, hai người vội vàng xuống xe, An Linh nhìn kỹ nơi đến thì không khỏi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Đây chẳng phải là biệt thự ngoại ô của An lão gia hay sao.

Tần Nam nắm chặt tay An Linh, dẫn cô đi vào bên trong.

Căn phòng khách rộng lớn nhưng cũng chật kín người, đủ mọi thành viên già trẻ lớn bé đều có mặt, thậm chí người gọi là “anh rể tương lai” của cô cũng đã có mặt ở đây rồi.

An Linh và Tần Nam vừa bước vào thì mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người.

Tần Nam kéo ghế để cô ngồi xuống trước, sau đó anh mới ngồi xuống bên cạnh cô, một loạt thao tác lưu loát tự nhiên giống như ở nhà của mình.

An Linh đang định lên tiếng giới thiệu anh với mọi người một chút, thì An lão gia đã lên tiếng trước.

“Nếu mọi người đều có mặt đông đủ rồi thì A Tứ ông mau thông báo mọi chuyện cho họ biết đi”.

Người gọi là A Tứ kia chính là tâm phúc bên cạnh An lão gia bao năm nay, mặc dù tuổi đã cao nhưng vẫn theo sát An lão gia để giúp đỡ những việc hằng ngày.

“Tuần trước văn phòng luật sư thành phố đã đến tìm lão gia, họ đưa ra một bản di chúc mà phu nhân Diệp Mục đã để lại, nhưng hôm nay mới được công bố theo yêu cầu của người lập di chúc”.

Cả người An Linh căng cứng khi nghe thấy tin này, mẹ cô đã để lại một bản di chúc sao? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn yukichan về bài viết trên: Nguyên Ngọc, Thanh Hao, hanayuki001, kate#, mybo199, phuochieu90
Có bài mới 13.09.2017, 20:37
Hình đại diện của thành viên
★ Bảng Nhãn ★ of CLB Văn Học
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.02.2015, 16:39
Bài viết: 234
Được thanks: 832 lần
Điểm: 8.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu em hơn tất cả những gì anh có - Yukichan - Điểm: 11
Chương 72:

An Linh ngồi một mình trong đình viện, đưa mắt nhìn hoa hoa cỏ cỏ xung quanh. Biệt thự ngoại ô luôn có cái hay của nó, khung cảnh vừa yên tĩnh lại nhẹ nhàng khiến tâm hồn người ta thư thái hơn rất nhiều.

An Linh vô thức sờ lên cổ mình, thế nhưng khi chạm vào cô mới nhận ra mình đã không còn đeo sợi dây chuyền đó nữa rồi. Thói quen đúng là một thứ thật đáng sợ.

“Cô ngồi đây một mình để tận hưởng niềm vui chiến thắng sao?” Tiếng nói đầy vẻ ghen tức của An Chu Nhi vang lên phá tan sự bình yên của khung cảnh từ nãy đến giờ.

An Linh đưa mắt nhìn chị ta, miệng cười nhẹ nhàng, nhưng lọt vào mắt An Chu Nhi lại như một sự khinh bỉ.

“Cô ở đây tỏ vẻ thanh cao cho ai xem, chẳng phải là cũng ra sức tranh giành tài sản An gia hay sao. Tôi còn tự hỏi là đang yên đang lành sao cô lại đột ngột trở về nước như vậy, bây giờ thì đã hiểu rõ rồi.”

“Tôi thích tranh giành đó, thì đã làm sao nào? Tiền cũng là mẹ tôi để lại cho tôi, cô lấy quyền gì mà lên tiếng chứ.” An Linh không nhịn được khi chị ta nói mình như thế. Cô chưa từng tỏ vẻ thanh cao, chỉ là mọi người xung quanh luôn gán cho cô cái hình tượng đó.

“Cô… Cô không xem lại mình đi, bao nhiêu năm nay cô đã làm gì được cho cái nhà này mà bây giờ mặt dày đòi phân chia tài sản ?” An Chu Nhi gần như hét lên, giọng nói the thé khác hẳn dáng vẻ thục nữ hàng ngày.

An Linh bật cười thành tiếng.

“Đúng rồi, tôi đâu có như cô, hy sinh thân mình một cách nhiệt tình đến vậy, thế nên bây giờ công ty mới sắp phá sản vì cô đó”.

An Linh cố ý nhấn mạnh mấy chữ hy sinh thân mình. Đừng tưởng cô không biết vì sao tài chính công ty lại gặp khó khăn đến vậy, còn không phải chuyện ngoại tình của cô ta với Nhậm Doanh bị bại lộ, Nhậm gia tức giận nên mới không chút nể tình đánh cho An thị một đòn chí mạng hay sao.

An Chu Nhi bị lời nói của An Linh làm cho thẹn quá hóa giận, cô ta không giữ được bình tĩnh, liên tục thốt lên những câu điên cuồng.

“Cô nói lung tung, tôi có làm gì đi chăng nữa thì cũng vì An gia, cô và người mẹ đã mất của cô lấy quyền gì mà đi tranh giành với mẹ con tôi”. An Chu Nhi nói gần như trong tuyệt vọng, nếu như không có tài sản tích lũy, sau này mẹ cô và cô phải làm sao chứ. An Nghĩa Thành là người tuyệt tình như vậy, ông ta nhất định sẽ không nể tình mà giúp đỡ.

An Linh cũng phải chịu thua vì lý lẽ nực cười của chị ta.

“Cô đừng quên mẹ tôi có 20% cổ phần của An thị, bà để lại cho tôi quyền thừa kế thì có làm sao. Đó là chưa kể bao nhiêu năm nay tiền mà mẹ con cô tiêu xài cũng là lấy từ số cổ phần của tôi, tôi chưa lên tiếng thì thôi, nào đến lượt cô than trách chứ. Còn nữa, tôi không tranh giành với loại người như cô, tôi chỉ lấy lại những thứ vốn thuộc về mình mà thôi”.

An Linh nói xong cũng chẳng thèm nhìn mặt An Chu Nhi, nơi này đã không còn yên tĩnh, cô cũng lười phải ở lại làm gì.

An Chu Nhi tức tối nhìn An Linh bước đi, bao nhiêu năm nay cô luôn coi An Linh là đối tượng để so sánh, nhưng càng so thì cô lại càng thua, thua một cách triệt để.

“Chẳng qua là cô may mắn hơn tôi mà thôi, nếu cô cũng sinh ra trong hòan cảnh giống tôi, cũng không có người hậu thuẫn thì cô không thể nào thắng tôi dễ dàng như vậy”.

An Linh thấy nực cười vì suy nghĩ đó, bao nhiêu năm nay cô chưa hề muốn đấu với An Chu Nhi, nếu cô muốn thì chỉ sợ hôm nay cô ta đã thê thảm không nỡ nhìn rồi, làm gì mà còn có thể ở đây công kích cô như vậy.

“Đúng vậy, xem như tôi may mắn hơn cô. Nhưng An Chu Nhi, kết quả ngày hôm nay là cô tự mình gây ra, không ai ép cô phải làm như vậy cả. Đừng trách tôi tàn nhẫn, hãy trách bản thân cô không đủ thông minh đi”.

An Linh nói xong thì kiên quyết đi luôn, nói chuyện với cô ta càng làm cô thêm bực mình.

Mẹ cô để toàn bộ số cổ phần An thị của bà lại cho cô, điều này nói lên rằng bao nhiêu năm qua An Nghĩa Thành đã dùng một bản di chúc giả để che mắt mọi người. Bây giờ thì cô đã hiểu tại sao có người luôn tìm kiếm chiếc dây chuyền mà mẹ để lại cho cô rồi, trong đó có một mật mã, chỉ mật mã đó mới có thể mở được tài khoản ngân hàng bí mật của mẹ cô và biết được nội dung bản di chúc thật sự.

“Alo”

“Em đang ở đâu vậy?” Tần Nam lo lắng hỏi.

“Đang ở ngoài vườn, tình hình trong đó như thế nào rồi”. An Linh loáng thoáng nghe được âm thanh ồn ào bên kia đầu dây, xem ra trong phòng khách An gia bây giờ vẫn là một màn hỗn độn.

“Em ra xe trước đi, anh sắp xong rồi. Chúng ta về trước, mọi chuyện cứ để cho luật sư giải quyết là được rồi”.

An Linh ngồi trong xe, bình tĩnh nghĩ lại mọi chuyện vừa qua, nói không bất ngờ thì là nói dối, nhưng lúc này đây cô lại cảm thấy bình tĩnh một cách khác thường, việc gì không quá kỳ vọng thì cũng sẽ không có thất vọng. Từ lâu cô đã chết tâm với người ba của mình năm xưa, cô không trách An Chu Nhi, nhìn vào cô ta An Linh dường như thấy lại hình ảnh bản thân ngày xưa, cũng từng tin và rồi lại buộc bản thân mình phải không được phép tin tưởng người đó nữa.

“Xong rồi sao anh”. An Linh không nghĩ Tần Nam lại ra nhanh như vậy.

“Ừ, cũng tạm ổn rồi, ngày mai luật sư sẽ liên lạc với em, số cổ phần đó em muốn giải quyết như thế nào thì tùy”.

“20%, có phải em sắp giàu to rồi không”. An Linh nói mà như muốn khóc.

Tần Nam bật cười bởi câu nói của cô.

“Em còn chưa đủ giàu hay sao?”

“Chưa, làm sao mà đủ được, em còn muốn giàu hơn nữa, kiếm thật nhiều tiền, tốt nhất là ra đường dùng tiền đè chết người khác luôn”. An Linh khoa trương nói.

“Với một người năng lực kinh doanh bằng không như em thì chuyện này có vẻ hơi khó”. Tần Nam thành thật khuyên bảo.

“Ý anh là em bất tài vô dụng”. An Linh bất mãn nhìn anh, anh mà dám nói thật xem, cô nhất định sẽ không tha cho anh đâu.

“Ý anh là … thay vì em vất vả kiếm tiền thì trực tiếp lấy anh luôn không phải sẽ nhanh giàu hơn sao”.

Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô khiến cho An Linh không kịp né tránh, cô ngượng ngùng đưa mắt nhìn ra ngoài xe, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng, mãi một lúc sau mới ấp úng nói.

“Ai mà thèm lấy anh chứ”.

Nói vậy thôi chứ khóe miệng cô cứ bất giác nâng lên, nụ cười có tươi đến mấy cũng không thể diễn tả được cảm giác lâng lâng trong lòng cô lúc này. Hạnh phúc đến mức khóe mắt đuôi mày đều đắm chìm trong mật ngọt.

Biết cô gái nhỏ hay ngượng ngùng Tần Nam cũng không ép cô nữa, anh khởi động xe rời khỏi nơi đây.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yukichan về bài viết trên: Thanh Hao, mybo199
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hannah Huỳnh, Hỏa diễm tinh, Meoconlonton, Mẫu Tử Song Linh, nhocchichikaa, Rubies, Tracy Võ và 409 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 171, 172, 173

2 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

11 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

20 • [Hiện đại] Cám ơn vận mệnh đã cho anh gặp được em - Hoa Sơn Trà

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

Đường Thất Công Tử: bà xã giận ông xã hả :cry5:
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&p=3332917#t3332917
Cầu cmt, cầu thanks. ♥ hihi
Đường Thất Công Tử: Bói toán đầu năm rộn ràng xuân sang nào :D : viewtopic.php?t=409262
pn13012006: có ai biết trang đọc truyện o đâu ko
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=404926&p=3342620#p3342620 - Tìm nhà - Tác giả Hà Yết - Câu truyện thú vị về thế giới vật nuôi
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3342632#p3342632 Giống Rồng ra chương mới. Cùng vào box truyện Việt theo dõi các tác phẩm Việt đầy tâm huyết
Chu Ngọc Lan: Chớt cha :)2 ai am sâu rì
LogOut Bomb: Chu Ngọc Lan -> Sunlia
Lý do: Lần này chớt thặc :D2
Sunlia: :P
Thư Niệm: :)2 ko bịa lừa ư đau nòng :cry2:
Sunlia: :v
Sunlia: chết dồi
Thư Niệm: :sofunny: chết dòi à
Thư Niệm: :)2 :)2 bắn nhầm
Thư Niệm: LogOut Bomb: Tuyền Uri -> Sunlia
Lý do: lừa nên bắn bỏ :aka47:
Sunlia: bắn đi *cầm cờ vẫy*
Thư Niệm: Nừa đảo à :ak47: bắn bỏ bi h
Sunlia: dưới kia kìa
Thư Niệm: Đâu :shock: hôm qua thì y nhi bảo nương đổi màu v.i.p nay tới su đổi t thành exmod
Sunlia: trời, sao tên Ủi đổi sang mà hồng ex thế kia =="
Đường Thất Công Tử: =))
Sunlia: Ủi ơi Ủi à :v
Thư Niệm: Rj nào gọi ủi khóc lụt dd :D3
Sunlia: hehe cứ gọi Ủi đấy :v
Thư Niệm: :)2 Rj nhá :no: ủi là hêu dòi hơm ủi nhá
Sunlia: Ủi a *ôm cái coi*
Thư Niệm: :)2:)2 :)2 su su su
TranGemy: cmt htrc là hỏi tr bạn kia trả lời nên thanks b ấy thôi =))
TranGemy: ko, e có làm bộ ấy đâu
Đường Thất Công Tử: trang gem cô edit bộ Chỉ yêu sự cố chấp của anh?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.