Diễn đàn Lê Quý Đôn






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Mẫu hậu, ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

 
Có bài mới 19.04.2017, 11:46
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 22:51
Bài viết: 257
Được thanks: 1004 lần
Điểm: 5.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mẫu hậu, ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng - Điểm: 12
Chương 13:



Diệp Huyên cũng không biết sao lại thành ra thế này, mơ mơ màng màng bị Tiêu Diệp dỗ lên giường. Vốn định cùng hắn nói rõ ràng triệt để, lời thổ lộ của hắn lại khiến Diệp Huyên tâm thần rối loạn. Thấy Diệp Huyên ngơ ngác nhìn mình, Tiêu Diệp hôn lên trán nàng: “Nơi đó còn đau không?”

Lúc đầu Diệp Huyên sửng sốt, sau khi hiểu được Tiêu Diệp đang nói cái gì, liền bỏ bừng mặt. Tiêu Diệp sửa lại gối đầu cho nàng rồi nhẹ nhàng đem hai chân thon dài của nàng mở ra, tiện tay luồn vào tiết khố của Diệp Huyên.

“Ngươi muốn làm gì?” Diệp Huyên vội vàng đem hai chân khép lại, kết quả không khéo là kẹp luôn cả tay Tiêu Diệp đang đặt nơi hoa môi non mềm. Bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Tiêu Diệp, Diệp Huyên thật sự là đem chân mở ra cũng không được, không mở ra cũng không được.

Tiêu Diệp thấy mặt nàng càng ngày càng hồng, cắn môi không chịu nói chuyên, liền biết bản thân không thể đùa quá mức. “Ngoan.” Hắn ôn nhu nói, “Để ta nhìn xem miệng vết thương đã tốt hơn chưa.” Nói xong, thoát  tiết khố của Diệp Huyên xuống.

“Ta có thể tự xem.” Diệp Huyên nói thầm, cuối cùng cũng tránh không thoát ma chưởng của Tiêu Diệp.

Hoa huyệt non mềm lộ ra, hô hấp Tiêu Diệp không tự chủ được cũng dồn dập lên. Nơi đó vẫn chưa hết sưng đỏ, tiểu hoa châu run rẩy nhô đầu ra, bộ dạng đáng thương. Hoa môi đã khép kín, Tiêu Diệp đẩy ra hai cánh hoa môi đầy đặn, đưa ngón tay vào.

Cả người Diệp Huyên cứng đờ, không tự chủ lộ ra thần sắc sợ hãi: “Không, không phải ngươi nói chỉ nhìn miệng vết thương sao?”

Tiêu Diệp thấy nàng bày ra bộ dạng này, trong lòng không khỏi áy náy, đều trách mình hai lần trước quá mức thô bạo, khiến Diệp Huyên sinh ra e ngại đối với việc mây mưa. Hắn ôm Diệp Huyên vào lòng, hôn nhẹ lên mặt nàng, ngón tay trong hoa kính chậm rãi nhu ấn: “Ngoan, không đau. Đợi lát nữa ta bôi thuốc cho nàng, nơi đó của ta quán lớn, không khuếch trương cho tốt nàng sẽ chịu không nổi.”

Diệp Huyên bị hắn hôn đến choáng váng hồ đồ, miệng nhỏ không tự giác phát ra tiếng than nhẹ, có chút mê muội nghĩ, xú tiểu tử không biết xấu hổ, nào có ai lại tự khen nơi đó của bản thân… lớn. Nhưng khi nàng nghĩ đến nam căn khiến bản thân vừa sợ vừa yêu, bổng thân thô cứng, quy đầu cực đại, còn có trên quy đầu góc cạnh thô ráp, mỗi khi nghiền qua vách tường hoa huyệt mềm mại, khiến nàng cảm thấy vừa ngứa vừa dương, liên tục phun nước. Nghĩ như vậy, tiểu huyệt quả nhiên lại phun ra dâm thủy, phun ướt đẫm bàn tay Tiêu Diệp .

Tiêu Diệp cười khẽ, dưới ánh mắt xấu hổ, giận dữ của Diệp Huyên ngậm từng ngón tay sáng lấp lánh vào miệng, còn không ngừng chậc chậc xuýt xoa: “…Ngọt, thơm quá.” Diệp Huyên cảm thấy cả người mềm nhũn, không chịu nổi trêu chọc như vậy, kìm lòng không được mà “ưm ” một tiếng, dâm dịch từ trong hoa huyệt chảy ra không ngừng.

Tiêu Diệp thấy nàng động tình, trong lòng đắc ý, tay càng ra sức đùa bỡn. Dưới tay hắn không ngừng, trên miệng cũng không nhàn rỗi. Cái miệng nhỏ nhắn của Diệp Huyên cũng bị hắn trong ngoài ăn sạch, đầu lưỡi ẩm nóng triền miên cuốn lấy lưỡi nàng, Diệp Huyên vui vẻ đến độ nói không nên lời.

Không được, cứ tiếp tục như vậy, bản thân sẽ dần dần trầm luân, không còn cơ hội quay đầu. Diệp Huyên thở phì phò, cố gắng bày ra bộ dáng nghiêm túc: “Cửu lang, ngươi… Ngươi từ nơi nào học được mấy thứ này… Ưm… Mấy cái thứ, ách a… Loạn thất bát tao.” Đáng tiếc lời nói của nàng bị nụ hôn của Tiêu Diệp biến thành rên rỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, con ngươi ngập nước tràn đầy mị ý, làm sao có thể khiến Tiêu Diệp có chút kinh sợ.

Diệp Huyên quả thật không hiểu, Tiêu Diệp từ nhỏ lớn lên bên nàng, mười bảy tuổi ra khỏi cung lập phủ, bên người cũng có thái giám, cung nữ Diệp Huyên phái đi theo chăm sóc hắn. Hắn luôn giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, lúc còn làm vương gia thì không cần phải nói, sau khi đăng cơ có nhiều đại thần khuyên hắn đại hôn, hắn lấy lý do các vị hoàng huynh mới mất, trong lòng đau khổ mà cự tuyệt. Không có hoàng hậu, không có cung phi, ngay cả cung tì trẻ tuổi theo hầu bên cạnh cũng không có. Cảnh Tông mang danh háo sắc, hắn làm con mà thanh tâm quả dục, người ta càng thấy Cảnh Tông quá háo sắc, không bằng một góc của con trai mình.

Một xử nam trăm phầm trăm thủ thân như ngọc, học được ở đâu thủ đoạn trêu chọc lão luyện như vậy. Diệp Huyên cảm thấy vô cùng không công bằng, đều là người không có kinh nghiệm, mà bản thân lại bị Tiêu Diệp ăn sạch sành sanh. Nàng đường đường là thái hậu đương triều, chưa bao giờ chịu thiệt như lúc này.

Tiêu Diệp cắn môi Diệp Huyên:”Nương nương, chẳng lẽ người không biết nam nhân trên đời đối với chuyện này đều có thiên phú vô sự tự thông sao.” Hắn cười khiến Diệp Huyên phát cáu, hai gò má đỏ bừng, Diệp Huyên nổi nóng dùng chân đá hắn: “Chán ghét, không cho cười!”

“Được, ta không cười.” Tiêu Diệp bắt được bàn chân mà Diệp Huyên đá tới, thuận thế đem đùi nàng đặt trên cánh tay, “Vậy nàng cũng phải ngoan ngoãn không được giãy giụa.” Côn thịt nóng bỏng trêu chọc huyệt khẩu của Diệp Huyên, Tiêu Diệp lại dặn dò thêm lần nữa, “Ngàn vạn lần đừng lộn xộn, ta sợ sẽ làm nàng bị thương.”

“Được.” Diệp Huyên cắn môi, bàn tay không khỏi nắm chặt góc chăn dưới người. Cảm giác no trướng quen thuộc đánh úp tới, bởi vì động tác của Tiêu Diệp vô cùng nhẹ nhàng, cảm giác đau đớn như xé rách mà nàng lo lắng không có truyền đến, ngoại trừ lúc đầu có chút không khỏe, mị thịt trong hoa huyệt cũng rất nhanh liền ẩm ướt, co lại hút lấy bổng thân to lớn.

“Có đau hay không?” Tiêu Diệp cố gắng đè nén xúc động muốn mãnh liệt trừu sáp, ồ ồ thở dốc bên tai Diệp Huyên.

“Ân a… Không đau, chỉ là rất trướng…” Diệp Huyên kìm không được nỉ non ra tiếng, “Thật lớn a… cắm vào thật sâu, có phải… Bụng ta có phải bị ngươi sáp thủng hay không?”

Câu nói vô tâm này làm Tiêu Diệp thiếu chút không khắc chế được, hắn thở dốc một hơi, nghiến răng nghiến lợi vỗ lên mông Diệp Huyên một cái: “Thành thật một chút.”

“Ta không thành thật chỗ nào.” Diệp Huyên bất mãn cho hắn một cái trừng mắt, xú tiểu tử này càng ngày càng kiêu ngạo, bộ dạng cung kính hữu lễ lúc trước đi đâu mất rồi.

Tiêu Diệp vừa trêu chọc nàng vừa cởi áo trên người nàng xuống, một bàn tay của hắn nắm lấy tuyết nhũ cao ngất, dùng môi lưỡi hết hôn lại liếm từ vành tai xuống bầu ngực, cuối cùng ngậm lấy nụ hoa bú mút.

“Ngươi nói chỉ bôi thuốc.” Diệp Huyên cố sức muốn đẩy cái đầu của nam nhân đang chôn ở trước ngực mình ra, vì sao bôi thuốc lại biến thành đùa giỡn lưu manh.

Tiêu Diệp ngẩng đầu, trên mặt bày ra bộ dạng nghiêm túc chỉ lên nụ hoa sưng đỏ: “Nương nương nơi này cũng bị thương, người xem, vừa hồng vừa sưng, rất đáng thương a.”

Diệp Huyên vừa xấu hổ vừa giận dữ: “Nơi đó không phải là bị thương, rõ ràng là bị ngươi…”

“Bị ta cái gì?” Tiêu Diệp thấy nàng nói càng ngày càng nhỏ, cười khẽ rồi lại nhéo nhéo nụ hoa, “Không nói ta đây liền tiếp tục chữa thương.”

“Ngươi vô sỉ!” Diệp Huyên nghẹn một lúc lâu sau cuối cùng cũng chỉ phun ra được mỗi ba chữ này. Tiêu Diệp rõ ràng là biết rõ còn cố hỏi, nếu không phải hắn luôn  vừa cắn vừa mút nơi đó , nụ hoa của mình làm sao có thể tự sưng đỏ. Đáng tiếc lời nói loại này Diệp Huyên căn bản là không thể nào nói ra. Tiêu Diệp trêu đùa nàng càng ngày càng nghiện. Hắn cũng không nhất quyết ép buộc Diệp Huyên nói những lời này, chỉ là mỗi khi dụ dỗ, nhân lúc Diệp Huyên không phòng bị, sẽ tự nói ra những từ dâm đãng này.

Sống hai mươi mấy năm, Diệp Huyên cảm thấy mặt mũi bản thân đã mất sạch trong đêm nay, nhìn bộ dạng tươi cười đáng giận trên mặt nam nhân, thiên ngôn vạn ngữ chỉ còn lại một câu- cầm thú vô sỉ này đến cùng là ai, nhanh trả lại Cửu lang nhu thuận đáng yêu cho ta!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.04.2017, 11:49
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 03.11.2013, 12:09
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 616
Được thanks: 341 lần
Điểm: 0.52
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mẫu hậu, ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng
bóc tem aaaaaaa, tks nàng nha


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.04.2017, 12:59
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 11.05.2015, 10:44
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 16
Được thanks: 6 lần
Điểm: 0.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mẫu hậu, ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng - Điểm: 1
quá hay... mong chờ chương mới của nàng... k biết 2 acj này cuối cùng có vượt qua đc luân lí đạo đức để dến vs nhau k nửa


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.04.2017, 23:31
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 14:27
Bài viết: 110
Được thanks: 70 lần
Điểm: 0.54
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mẫu hậu, ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng
Truyện quá hay sang ủng hộ bạn đây


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.04.2017, 11:29
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 22:51
Bài viết: 257
Được thanks: 1004 lần
Điểm: 5.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mẫu hậu, ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng - Điểm: 12
Chương 14:



Đã qua giờ Dậu, trời rất nhanh đã tối hẳn. Trên núi Trọng Loan, một dãy cung điện trùng điệp đã nhanh chóng chìm vào màn đêm yên tĩnh, trong hậu cung, chỉ có hai tòa đại điện Hội Ninh và Ngọc Anh là sáng rực ánh nến. Đây là tẩm điện của hai vị chủ nhân trong hoàng cung này, nhưng chỉ có vài người biết, trong cung điện của hoàng đế, chủ nhân của nó đã rất lâu rồi không ở lại chỗ này.

“Ngươi tránh ra.” Diệp Huyên giãy giụa muốn đẩy Tiêu Diệp ra, nam nhân này giống như khối kẹo mè xửng dính chặt lên người nàng, vòng tay ôm lấy Diệp Huyên. “Nương nương.” Hắn thổi một hơi bên tai Diệp Huyên , “Ta chỉ ôm nàng một lát, tuyệt đối không làm chuyện gì khác.”

Diệp Huyên vừa nghe thấy lời này liền tức giận, đã nhiều ngày nay ngày nào Tiêu Diệp cũng nói như vậy. Chỉ cần trời vừa tối hắn liền ngựa quen đường cũ đi đến Ngọc Anh điện, Diệp Huyên đuổi hắn ra ngoài, hắn liền ôm lấy thắt lưng giả bộ đáng thương. Được rồi, Diệp Huyên nghĩ, ôm thì ôm đi, tóm lại lúc hắn còn nhỏ cũng đã từng ôm mình.

Nhưng hắn ôm được một lúc liền bắt đầu giở trò, Diệp Huyên muốn nghiêm khắc trách cứ, nhưng bị hắn hôn một lúc liền mềm nhũn cả người. Chờ đến khi hắn bắt đầu thoát quần áo của mình, lại chẳng biết xấu hổ bày ra dáng vẻ nghiêm trang: “Nương nương ngoan, mở chân ra, để ta xem thương thế của người đã tốt chưa.”

Chữa thương cũng đã nửa tháng, cho dù là mảnh mai như liễu cũng đã tốt hơn rồi. Nhưng Tiêu Diệp vẫn luôn đường đường chính chính lấy cái cớ này, Diệp Huyên mơ mơ hồ hồ bị hắn cởi sạch sẽ, cả người mềm nhũn bị hắn ôm trong ngực, mặc hắn đem cây gậy đáng giận kia một lần lại một lần nhét vào hoa huyệt. Cũng may hắn nói không động thì quả thật không nhúc nhích. Lúc đầu là sợ làm Diệp Huyên bị thương, chờ sau khi thương thế của nàng tốt hơn, Tiêu Diệp tính toán tiến thêm một bước, lại bởi vì thái độ kiên quyết của Diệp Huyên mà thủy chung không được như mong muốn.

Diệp Huyên biết bản thân đang lừa mình dối người, nàng cùng Tiêu Diệp ngày ngày trần trụi quấn lấy nhau, trừ bỏ một bước cuối cùng, những gì không nên làm, Tiêu Diệp đều đã làm hết. Cái miệng nhỏ nhắn của nàng bị hắn hôn qua, cái vú bị hắn chơi đùa, toàn thân cao thấp chỗ nào cũng bị hắn dùng môi hôn một lượt, thậm chí chỗ xấu hổ kia… cũng bị hắn dùng đầu lưỡi khảy lộng qua, từ huyệt khẩu đến hoa kính, trong trong ngoài ngoài liếm đến nỗi nàng cao trào liên tục. Nhưng Diệp Huyên lại luôn tự nhủ, chỉ cần hắn không có bắn vào, bản thân tốt xấu gì cũng có đường sống.

Nàng chưa khi nào không quả quyết như vậy, biết rõ bản thân cùng Tiêu Diệp đã sớm làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, lại cố tình giống như con đà điểu vùi đầu  trong cát. Nhưng bảo nàng kiên quyết cự tuyệt Tiêu Diệp, nàng thật sự không làm được.

Từ lúc Tiêu Diệp còn nhỏ, Diệp Huyên đã không có cách nào cự tuyệt hắn, chẳng qua hắn rất ít khi nói ra yêu cầu vô lý, nhưng Tiêu Diệp bây giờ lại cố tình khiến Diệp Huyên đau đầu không thôi.

Lúc này Tiêu Diệp đang nắm tay Diệp Huyên hôn, thấy Diệp Huyên phụng phịu, hắn gác đầu lên vai Diệp Huyên, rầu rĩ nói bên tai nàng: “Hôm nay trong lúc thượng triều, Trịnh Niên Khoan kia lại chèn ép ta, thất ca còn nhảy ra hát đệm cho hắn, ta nhìn hắn lại bắt đầu không thành thật, nhưng ta lại không thể phát tác.” Diệp Huyên vừa nghe thấy hắn bị ăn hiếp trên triều liền mềm lòng. Tiêu Diệp thấy nàng không nói chuyện, nhưng cũng không từ chối, liền cọ cọ bên gáy Diệp Huyên, “Nương nương, ta mất hứng.”

Diệp Huyên thở dài, rồi đột nhiên nhớ lại lúc Tiêu Diệp còn nhỏ, nếu mất hứng, cũng gác đầu lên vai nàng như vậy. Khi đó hắn rất nhỏ, trẻ con cùng tuổi hắn đều bắt đầu cao lên nhanh chóng, Tiêu Diệp lại gầy teo thấp bé, thoạt nhìn rất đáng thương.

Diệp Huyên tuy là hoàng hậu, nhưng trong cung đều biết nàng không có khả năng có đứa nhỏ của mình. Một hoàng hậu không có con, thì còn có gì cần e ngại, cho dù Diệp Huyên là con gái của Diệp thị Tuyên Thành, nhưng thiên hạ này không phải là của người họ Diệp. Cho nên nàng bị xa lánh, bị tính kế, nàng cùng Tiêu Diệp cứ như vậy sống nương tựa lẫn nhau giữa chốn hậu cung sâu như biển, nhưng quãng thời gian này lại trôi qua rất nhanh.

Nhớ lại có một lần Tiêu Diệp bị vài thằng nhóc tôn thất to con khi dễ, kỳ thực chuyện như vậy đối với hắn là thường như cơm bữa. Hắn theo thường lệ rửa sạch vết bẩn trên khuôn mặt nhỏ nhắn, điềm nhiên như không có việc gì trở về Thanh Lương điện. Chỉ là góc áo bị rách một lỗ vẫn bị Diệp Huyên nhìn thấy, Diệp Huyên mím môi cố gắng làm như không có chuyện gì, nhưng cuối cùng vẫn rơi lệ. Cho dù lúc nàng biết mình phải vào cung gả cho một lão già năm mươi mấy tuổi, nàng cũng không có khóc.

“Cửu lang.” Nàng ôm Tiêu Diệp vào ngực, nước mắt nóng hổi làm ướt vạt áo Tiêu Diệp, “Không có ai có thể khi dễ con nữa, ta tuyệt đối sẽ không để người khác khi dễ con.”

Đầu nhỏ của Tiêu Diệp gác lên vai Diệp Huyên, hắn bắt chước điệu bộ người lớn,  vỗ nhè nhẹ lên lưng Diệp Huyên: “Nương nương, đừng khóc, ta không đau một chút nào.”

Tiêu Diệp chưa bao giờ nói cho Diệp Huyên biết, hắn không phải là đang an ủi Diệp Huyên. Hắn quả thật không đau, chỉ cần nàng ôm hắn như vậy, đau đớn, thống khổ tất cả đều biến mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

3 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 51, 52, 53

4 • [Cổ đại - Trọng sinh] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

1 ... 68, 69, 70

5 • [Hiện đại] Anh chồng tham ăn - Vãn Thất Thất

1 ... 18, 19, 20

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 78, 79, 80

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

8 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 15, 16, 17

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/04]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 24, 25, 26

11 • [Cổ đại] Sủng hậu danh giá của cuồng đế - Nhất Bút Niên Hoa

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 80, 81, 82

[Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký báo thù của nữ phụ - Ngã Ái Tiểu Mễ Giáp

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

15 • [Hiện đại] Cô nàng giả nai của tổng giám đốc sói - Ni Nam Đê Ngữ

1 ... 67, 68, 69

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 95, 96, 97

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/04]

1, 2, 3, 4, 5

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93


Thành viên nổi bật 
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

leepark: cô đấu giá sợi dây à
♥ Maybe ♥: tiếc điểm quá... huhu... nếu biết trc k ai tranh, để hơn 400 là đc r, hét lên 500 làm gì chứ... huhu
Đào Sindy: cv: ở gần quá mà =.=
leepark: cô làm vợ ng ta r mà ko cho đụng là thế nào, ha ha
Đào Sindy: mà đợi ship ra hà lội thì lâu vô cùng hay thím khỏi ăn đi :D3
Đào Sindy: có động tới tôi đc đâu mà cố gắng =.=
Hạc Cúc: Thố nhuy bối rối giề :)2
leepark: Tâm, ăn chứ, ha ha, xem ra thời gian qua Thiên huynh thật cố gắng,
Đào Sindy: cv: ngon mà ko có chua (theo ý nghĩ của tôi còn mẹ tôi bảo chua vô cùng) có muốn ăn ko?
leepark: Tâm, t cũng muốn ăn, đêm qua bị nguyệt nguyệt chà đạp, xem ra có tin mừng r,
Đào Sindy: xoài ngon chết đc >.<
Lãng Nhược Y: hi m.n :D
♥ Maybe ♥: park: làm ăn là phải có lãi, người nhà cũng k thể free đc
♥ Maybe ♥: à mà hôm nay hết tháng r mà vẫn chưa thấy ss Q gửi bản tổng kết tháng nhể
♥ Maybe ♥: ều ôi, Lạt, đổi màu r
Thố Lạt: ss làm em bối rối quá ~~
Thố Lạt: ss Uri????
Đào Sindy: mẹ mua xoài cho trẫm rồi :love3:
Hạc Cúc: Thố nhuy : "> :iou:
Thố Lạt: dạ lần sau em sẽ chú ý ạ ^_^
Đào Sindy: Lạt ko pr những link lẻ liên tục nhé.
Thố Lạt: Pr: Bên anh mới là cả thế giới - Đại Ninh (tuyển tập trích dẫn)
Đào Sindy: thím cv ới..
Thố Lạt: Pr: Te' Weibo Collection Tổng hợp những trích dẫn hay từ Weibo
Đào Sindy: làm đc nhiêu r cháu rể :D
Đào Sindy: Nguyệt: ta cũng muốn có anh dẫn ta đi chơi.
Đào Sindy: mẹ nỡ lòng nào ko mua cho tôi ăn:cry2:
leepark: nguyệt nguyệt, ừm, e đau chỗ nào, lại đây, a xem cho
--Tứ Minh--: nói đến xoài mới nhớ... hôm nay đi chơ với anh trai, ăn bao nhiêu thứ, giờ đau bụng rồi =="
leepark: vs lại cô là người thân cô ấy, chúng ta đừng nói tới tiền bạc đc ko,

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.