Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết

 
Có bài mới 09.03.2017, 20:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2142
Được thanks: 9546 lần
Điểm: 15.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 31
Chương 3

Khái niệm quản lý của Lục Vân Phong hoàn toàn theo phương thức khoa học, lúc này lập tức có thể đem đãi ngộ của từng nhân viên nói rõ không sót chữ nào: “Cậu thuộc Bộ phận quản lý của tập đoàn tổng bộ, hưởng thụ đãi ngộ phúc lợi giống các giám đốc của các khách sạn trực thuộc. Khách sạn sẽ phân cho cậu một phòng trong ký túc xá trực thuộc, dành cho nhân viên quản lý, phương tiện cuộc sống cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều. Một ngày ba bữa cũng là ăn tại nhà hàng trực thuộc, chỗ đó cách đây không xa, ngay bên cạnh tòa nhà cao ốc này, đi bộ khoảng 10′. Thử việc một tháng, tiền lương 5.000, vào chính thức là 8.000, công ty chịu thuế thu nhập cho nhân viên. Về mặt giao thông, công ty sẽ cho cậu xe riêng, đổ xăng tại trạm xăng chỉ định, toàn bộ tiền công ty chi trả. Nếu như cậu không có phương tiện truyền thông, công ty sẽ phân phối cho cậu điện thoại di động, kết nối wireless, lộ phí đi công tác cùng bảo hiểm hay các trợ cấp cũng do tài vụ công ty chi trả theo quy định, nếu có xã giao trên phương diện nghiệp vụ, phí dụng sản sinh do công ty chi trả. Nửa năm cùng cuối năm, căn cứ biểu hiện công tác của cậu mà sẽ có mức tiền thưởng riêng. Nếu như lúc trước cậu từng mua bảo hiểm, có thể làm thủ tục chuyển qua đây, công ty sẽ dựa vào quy định mà nộp giùm cậu những phí chưa đóng, nếu như không có, sau khi vào chính thức 3 tháng sẽ do công ty hoàn thành giùm cậu. Những chi tiết, chế độ điều lệ của công ty đều có trên hợp đồng, cậu có thể đọc lại sau. Trừ những điều đó ra, cá nhân cậu còn yêu cầu gì khác không?”

Sầm Thiếu Hiên lắng nghe, những phúc lợi đãi ngộ này thực sự rất hậu đãi, những thứ này quả thật lúc trước cậu chưa từng nghĩ tới. Cậu thấp giọng nói: “Cám ơn Lục tổng, tôi không còn yêu cầu gì khác.”

Lục Vân Phong nhấn một nút trên điện thoại bàn, nói thẳng: “Diệp tiểu thư, cô đưa Sầm quản lý bộ phận Bảo an đến gặp Trương quản lý, để bọn họ gặp mặt nói chuyện.”

Diệp Oanh lập tức nói rằng: “Rõ.”

Sầm Thiếu Hiên đứng dậy, đột nhiên hỏi: “Lục tổng, ngài xuất thân quân nhân?”
Lục Vân Phong nở nụ cười: “Đúng vậy, sau khi tôi tốt nghiệp cao trung thì đi 3 năm nghĩa vụ quân sự, sau đó mới vào đại học.”

Sầm Thiếu Hiên nghe, nhất thời cảm thấy thân thiết, tuy rằng quân cảnh không tính là người một nhà, nhưng đều hưởng giáo dục kỷ luật bộ đội, khác với người bình thường. Cậu suy nghĩ một chút, liền đứng thẳng người, nghiêm túc mà nói: “Lục tổng, về việc thông tin trên hồ sơ xin việc cùng lý lịch, tôi muốn nhận sai với ngài, những thông tin trên đó không phải là sự thật.”

Lục Vân Phong tán thưởng cười cười, nhưng nói: “Không sao, quy định chúng tôi làm ra chính là nhằm vào những người không đi học nhưng vẫn làm bằng cấp giả. Còn việc có bằng cấp nhưng lại giả không đi học, hơn phân nửa là có nỗi khổ, có thể hiểu, không thuộc phạm trù xử phạt của chúng tôi. Chỉ cần lúc trước không phạm tội hình sự, tôi luôn tôn trọng chuyện riêng của người khác, không tìm hiểu làm gì. Sầm quản lý, tôi xuất thân quân nhân, nhưng công ty tôi không quản lý theo hệ thống quân sự, chỉ là theo quy định mà thôi, rất có nhân tính, cho nên, cậu cứ yên tâm ở đây làm việc, không cần lo lắng gì cả.”

Sầm Thiếu Hiên trong lòng vô cùng cảm động. Lúc trước khi cậu còn trên cao, chẳng biết có bao nhiêu người biểu hiện muốn chăm sóc cho cậu, đó là dệt gấm thêu hoa, đó là lợi dụng được mất, mua bán qua lại, nhưng khi cậu rời khỏi sở cảnh sát, cũng là lúc “người vừa đi, trà cũng lạnh”, người người e sợ tránh cậu còn không kịp, đi ra ngoài xin việc cũng gặp bao nhiêu là khó khăn. Cậu chưa từng gặp qua ai như Lục Vân Phong, đã biết chân tướng sự việc, cũng không né tránh cậu, thậm chí ngay cả hỏi cũng không hỏi, trái lại còn cho cậu cơ hội, uyển chuyển xoa dịu nỗi lòng của cậu, mở rộng tấm lòng của cậu.

Cậu cảm động nói: “Lục tổng, cảm tạ ngài, tôi nhất định làm tốt.”

Lục Vân Phong mỉm cười: “Tôi tin tưởng cậu.”

Sầm Thiếu Hiên theo Diệp Oanh đi tới bộ phận Hành chính, Trương quản lý là một người đàn ông trung niên tướng mạo bình thường, vừa nhìn liền biết đó là một người kiên định cần cù và thật thà, nhưng cũng là một người có nghề. Thấy Sầm Thiếu Hiên, ông nhiệt tình đứng dậy cùng cậu bắt tay, liên tục nói: “Lục tổng đã tự mình lên tiếng chiêu mộ, nói cậu chính là chuyên gia trên phương diện bảo an, quả thật là tốt. Công ty chúng ta ngoại trừ Lục tổng ra, không ai biết rõ về nghiệp vụ mặt này cả, mà Lục tổng cũng không thể rút thời gian để chuyên tâm nghiên cứu tỉ mỉ mặt này, tôi chỉ có thể phụ ngài ấy quản lý, cật lực vô cùng. Sầm quản lý, nếu cậu đã đến đây giúp đỡ, cũng giúp tôi giảm được phần nào trọng trách.”

Sầm Thiếu Hiên tao nhã nói: “Tôi cũng mới tới, phải nhờ Trương quản lý giúp đỡ nhiều.”

“Đó là đương nhiên.” Vẻ mặt Trương quản lý tươi cười, dẫn cậu tới văn phòng ngay sát vách. “Đây là văn phòng của cậu, tôi đã gọi người bố trí một chút, cậu xem thử còn thiếu thứ gì thì nói cho tôi biết, tôi gọi người đến giúp cậu.”

Sầm Thiếu Hiên nhìn một chút, văn phòng không lớn, một bên là cửa sổ thủy tinh sát mặt đất, ánh mặt trời chiếu đến, khiến bên trong phòng vô cùng sáng sủa. Trong phòng có bàn công tác, tủ tài liệu, máy vi tính, máy uống nước cùng với sofa dùng tiếp đãi khách nhân, thiết bị rất đầy đủ. Góc tường có trang trí cây cau vàng, cây cỏ lan, cây thanh diệp, tạo cho văn phòng thêm sức sống. Cạnh cửa có một giá áo, có thể khoác áo khoác. Trên tường có hai bức tranh tranh sơn dầu nho nhỏ, là phong cảnh nông thôn Âu Châu an tĩnh, khiến cho người ta thả lỏng tâm tình. Cậu rất thoả mãn, cười nói: “Rất tốt, cám ơn Trương quản lý.”
“Đâu đâu, đây là chức trách của bộ hành chính chúng tôi mà thôi.” Trương quản lý khiêm tốn nói. “Sầm quản lý, tôi thấy hay là vậy, tôi đem hồ sơ công tác cho cậu, cậu xem qua, nếu có vấn đề gì không rõ thì hỏi tôi. Lúc tan tầm chúng tôi sẽ cho người đi lấy hành lý của cậu, rồi đưa đến phòng trong ký túc xá đã định, an trí trước. Sáng mai, tôi tới đón cậu, chúng ta đi vào thành thị mua xe. Cán bộ cấp quản lý trong tổng bộ chúng ta đều giống nhau cả, dùng loại Santafe , ý của Lục tổng chính là muốn chúng ta dùng xe việt dã mang tính năng cao, bởi vì phải thường xuyên ra ngoài công tác. Chẳng qua cậu có thể tự mình lựa chọn, chỉ cần giá cả không vượt qua 400.000 là được.”

Sầm Thiếu Hiên hiểu được ý của Lục Vân Phong, bản thân cậu cũng thích loại xe việt dã Santafe có tính năng cao này, trong lòng không khỏi cảm kích, vội vã thấp giọng nói: “Cứ theo ý của Lục tổng là được.”

“Được.” Trương quản lý cẩn thận tỉ mỉ mà nói. “Về phần âu phục của cậu, tôi đã báo cho bộ phận trang phục của công ty ngày mai tới đo cho cậu rồi. Bọn họ nhanh nhất cũng phải mất một tuần, từ đây đến cuối tuần phải phiền cậu mặc âu phục của chính mình, yêu cầu là áo khoác màu tối, quần áo trong màu nhạt, cravat sậm, bít tất sậm, giày da đen.”

Thanh âm Sầm Thiếu Hiên vẫn đang rất thấp: “Được.”

Trương quản lý gật đầu cười: “Tôi đi lấy tư liệu lại cho cậu.”

Sầm Thiếu Hiên “Vâng” một tiếng, nhìn bóng lưng vội vã đi ra ngoài của Trương quản lý, trong lòng dần hiểu rõ mọi việc. Bọn họ hơn phân nửa cho rằng chính mình cùng Lục Vân Phong có mối quan hệ đặc thù gì đó, hoặc là thân thích hoặc là bạn thân, cho nên đối với cậu mới nhiệt tình như vậy, chăm sóc cũng quá mức cần thiết rồi. Cậu cũng không có ý định làm sáng tỏ mọi việc, vốn người ta không nói, thì bản thân biện minh làm gì. Cậu chỉ cần nỗ lực làm việc, không phụ lòng tín nhiệm của Lục Vân Phong, cũng không thẹn với lương tâm.

Nhìn ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ, cậu chỉ cảm thấy tựa như không rõ, như bản thân đang nằm mơ vậy. Cậu thật không nghĩ tới, sẽ có một ngày, bản thân lại có thể hồi sinh, chân chính bắt đầu một cuộc sống mới.



Đã sửa bởi Mèo Hoang lúc 12.03.2017, 21:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Snow cầm thú HD, Tthuy_2203, girl051

Có bài mới 12.03.2017, 19:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2142
Được thanks: 9546 lần
Điểm: 15.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 28
Chương 4

Cuối tuần, Lục Vân Phong vẫn đang làm việc.

Tập đoàn quản lý khách sạn của anh có danh tiếng rất lớn trong nghề, hoạt động rất khuôn phép, thu phí cũng hợp lý, hoàn toàn có thể sánh ngang với các khách sạn nước ngoài, phí dụng quản lý lại chỉ có nửa phần so với các công ty nổi danh tương đương, bởi vậy những khách sạn đến nhờ anh làm quản lý rất nhiều. Đầu tiên anh sẽ tiến hành ước định tư liệu với các công ty này, nếu như đồng ý hợp tác, sẽ tiến thêm một bước đàm phán chi tiết cụ thể. Những công việc này đều do đích thân anh làm.

Ngẫm nghĩ lại, công ty trong hai năm qua phát triển rất mạnh, nhưng anh vẫn chưa tìm được trợ lý đắc lực. Đương nhiên, đây không phải khó khăn của một mình anh, có rất nhiều ông chủ khác cũng chung một nỗi niềm như vậy. Nhớ có một ông chủ của công ty cổ phần đã từng khổ não nói với anh: “Công ty chúng ta quy mô không nhỏ, doanh thu doanh nghiệp hàng năm đều hơn 6 tỷ, đãi ngộ cũng cao, chỉ có không tìm được nhân tài chân chính mà thôi. Những người làm việc thì ai cũng như ai, thứ nhất nói bốc nói phét, luôn coi chính mình là phượng hoàng. Được rồi, lương cao làm việc lại kém, kết quả chẳng tìm ra nỗi ai là phượng hoàng. Tôi thấy không phải gọi là phượng hoàng, mà là gà mái, sau này sản sinh ra toàn phiền phức, hậu quả thuộc hết về gà trống, gặp chuyện một mình ra đá …” Lúc đó anh nghe được cười ha ha, cũng thấy cảm thấy cảm động, liền tán thành.

Vì vậy, mỗi ngày anh đều phải tăng ca. 6 năm trước, mỗi ngày anh đều phải làm đến 10 tiếng, làm hết cả 7 ngày, ngay cả tết âm lịch cũng không nghỉ ngơi. Chuyện này đến hai năm gần đây mới giảm bớt, thỉnh thoảng anh cũng có thể nghỉ ngơi vài ngày. Tuy rằng công ty phát triển mạnh, nhưng anh lại không có cuộc sống tư nhân của chính mình, thời gian làm ăn còn không đủ nữa là.

Sau khi hoàn tất kế hoạch công tác hôm nay xong, trời đã vào đêm.

Toàn bộ cao ốc đều im ắng, chỉ có vài phòng thuộc các tầng lầu khác là còn mở đèn. Làm công mà thôi, những người liều mạng cũng rất ít, còn những ông chủ như anh cũng rất ít. Anh xoa nhẹ hai bên thái dương đau nhức, sắp xếp lại văn kiện, lúc này mới cầm lấy áo khoác, ra văn phòng.

Văn phòng bên ngoài mở đèn tường nhỏ, ngọn đèn ảm đạm rọi sáng bóng dáng của anh, trải dài xuống thảm.

Anh đi dọc con đường hướng ra bên ngoài, nhưng thấy một gian văn phòng còn mở đèn. Anh dừng bước, nhìn về phía bảng tên.

Ở trên khắc: “Bộ phận bảo an.”

Anh mỉm cười, tiến lên gõ cửa.

Người ở bên trong dường như ngẩn ra, lập tức nói rằng. “Mời vào.”

Giọng nói trong sáng nhu hòa, rất êm tai.

Anh mở cửa đi vào, nhìn về phía người đang ngồi sau bàn công tác.

Sầm Thiếu Hiên mặc âu phục màu xanh đen, bên trong là áo sơmi trắng, mang cravat màu xanh sậm, càng khiến cậu thêm phần phiêu dật tuấn tú. Thấy người đứng ở cửa là Lục Vân Phong, cậu vội vã đứng dậy.

Lục Vân Phong ôn hòa hỏi: “Sao lại tăng ca?”

“Công việc rất nhiều.” Sầm Thiếu Hiên nhìn màn hình máy vi tính, giải thích. “Tôi mới xem xong mấy khách sạn ở ngay thành thị, sau đó coi kỹ lại quy trình công tác cùng chế độ bảo an của phần đất bên ngoài khu đất khách sạn, hình như cũng không có thống nhất hình thức chuẩn hoá. Từng khách sạn đều có bộ phận riêng của mình, nhưng cũng không nghiêm mật, lỗ thủng rất nhiều. Nếu lỡ xảy ra chuyện, chính là chuyện lớn. Cho nên, tôi muốn mau chóng soạn ra một chế độ chuẩn hoá nghiêm mật, sau đó từng chút từng mở rộng.”

Lục Vân Phong tỉ mỉ nghe xong, thoả mãn nở nụ cười. “Ừ, rất tốt, cậu phát hiện vấn đề rất nhanh, phương thức giải quyết vấn đề cũng rất chính xác, bất phàm.”
Sầm Thiếu Hiên cười nói: “Lục tổng quá khen.”

Dù là nụ cười mang tính lễ tiết cũng khiến cho gương mặt cậu sáng bừng lên, càng thêm chói mắt.

Lục Vân Phong cười với cậu: “Tuy rằng thời gian ít, nhiệm vụ nhiều, chẳng qua cũng phải chú ý làm việc và nghỉ ngơi. Tăng ca như vậy không tốt cho thân thể, cuối tuần nên thả lỏng một chút, nghỉ ngơi cho khỏe. Làm việc, có thể ra sức, nhưng đừng bán mạng.”

Nghe được câu cuối, Sầm Thiếu Hiên không khỏi mở to hai mắt, ngẩn ngơ chốc lát, bỗng nhiên buồn cười, hài lòng cười rộ lên: “Lục tổng, lần đầu tiên tôi nghe thấy có người chủ nói vậy đó, lời này đáng lẽ phải do nhân viên chúng tôi nói mới đúng, thường mấy ông chủ nghe được đều mất hứng.”

Lục Vân Phong cũng cười: “Tôi cũng xuất thân từ nhân viên, đồng thời luôn cho rằng lời này rất đúng, cho nên, tôi có bán mạng, nhưng nhân viên thì không cần.”

Sầm Thiếu Hiên nghe được rất cảm động, nhất thời không biết nói sao, không khỏi có chút do dự.

Nét mặt Lục Vân Phong hiền hòa, nói với cậu: “Trời tối rồi, chắc cậu chưa ăn cơm phải không? Đi, hôm nay chúng ta cùng nhau ăn, tôi mời khách.”

Sầm Thiếu Hiên có chút do dự: “Chuyện này … không được tốt lắm.”

Lục Vân Phong mỉm cười: “Có gì không tốt? Tôi là một mình, cậu cũng một mình, hai mình cùng nhau ăn, chứ ăn một mình rất buồn đó.”

Sầm Thiếu Hiên bị câu nói của anh làm buồn cười, cũng sẽ không chối từ nữa, liền tắt máy vi tính, thu dọn bàn sạch sẽ, cùng anh đi ra ngoài.
Khắp chốn bên ngoài đều lóe đèn, âm nhạc từ quảng trường cùng lan tỏa khắp trời, khiến cho không khí mùa xuân tỏa khắp trời, khiến người ta cảm thấy khoái trá ấm áp.

Lục Vân Phong hít vào một hơi thật sâu, lúc này mới lên xe.

Tuy rằng anh là đại gia lập nghiệp lớn, nhưng tuyệt không khoa trương, dùng xe Audi màu đen, rất bình thường.

Sầm Thiếu Hiên chờ anh lên xe, cũng lên xe.

Lục Vân Phong hỏi cậu: “Muốn ăn món gì?”

Sầm Thiếu Hiên thốt ra: “Tùy tiện.”

Lục Vân Phong rên rỉ một tiếng: “Ai, tôi sợ nhất chính là hai từ tùy tiện đó. Đi ra ngoài xã giao, mấy ông chủ ai cũng thích nói tùy tiện, khiến tôi phải phỏng đoán sở thích của bọn họ, căn cứ vào lý lịch của bọn họ mà đoán ra cấm kỵ trong ẩm thực, mệt muốn chết. Tôi xin cậu đấy, thương xót cho tôi, muốn ăn cái gì thì nói giúp tôi biết, được không?”

Sầm Thiếu Hiên nghe anh nói xong liền nở nụ cười, tâm trạng nặng nề dần thả lỏng. Cậu suy nghĩ một chút, liền nói: “Tôi thích đồ ăn thanh đạm một chút, không ăn cay được.”

“Được.” Lục Vân Phong suy nghĩ một chút, hỏi cậu. “Ăn hải sản được không?”
Sầm Thiếu Hiên gật đầu: “Được.”

Lục Vân Phong vừa lái xe vừa đùa: “Kỳ thực trong mấy chuyện ăn uống tôi cũng không có ý kiến gì nhiều, thường mời khách chỉ có hải sản hay yến bào gì đó là cùng, đó mà là ăn sao? Đó là làm tiền thì đúng hơn. Cũng may hải sản có nhiều giống loại, cách làm cũng nhiều, cho nên mới hợp dạ dày của tôi, nếu không thì thảm rồi.”

Sầm Thiếu Hiên thật sự là nhịn không được buồn cười: “Quả đúng là ngài trải qua nước sôi lửa bỏng rồi. Chẳng qua, trong mắt người ngoài, hình tượng của ngài hình như không như vậy đâu.”

Lục Vân Phong không ngừng thở dài: “Bọn họ đương nhiên không rõ được khổ cực bên trong, ăn cơm loại này, thật đúng là hại dạ dày.”

Sầm Thiếu Hiên vẫn cứ cười.

Cậu đã thật lâu không cười được như vậy.


Đã sửa bởi Mèo Hoang lúc 12.03.2017, 21:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Snow cầm thú HD, Tthuy_2203, girl051
Có bài mới 12.03.2017, 21:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2142
Được thanks: 9546 lần
Điểm: 15.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 33
Chương 5

Đến tận khi ngồi vào ghế trong quán hải sản, trên mặt cậu vẫn còn nụ cười nhẹ.

Lục Vân Phong nhìn cậu. Tuy rằng khuôn mặt cậu vẫn còn gầy, nhưng sắc mặt so với trước đây tốt hơn nhiều, thế nhưng dù thế nào vẫn còn có chút tái nhợt. Mà đôi môi hồng nhạt dưới ngọn đèn lại càng thêm trơn bóng, ánh mắt đen láy thêm phần trong suốt, thực sự là như mảnh gương thủy tinh xinh đẹp cực kỳ, hoàn mỹ đến mức như không chân thật.

Từ khi Sầm Thiếu Hiên đến tổng bộ làm, thì Lục Vân Phong cũng biết có các nhân viên nữ độc thân liền bắt đầu hành động, theo đuổi cậu, thế tiến công vô cùng mãnh liệt, thế nhưng, Sầm Thiếu Hiên cũng ngăn chặn vô cùng kiên quyết, ngay cả hẹn theo phép cậu cũng từ chối, điều đó càng khiến nhiều người thêm yêu thích.

Bản thân anh năm nay cũng hơn 30, nhưng chưa từng thích phái nữ. Khi còn trung học thì đối với tính hướng của bản thân anh hoàn toàn chẳng để tâm, nhưng khi vào bộ đội thì nhận định được rõ. Lúc xuất ngũ đi thi đại học, anh cũng có một tình nhân đồng tính, nhưng khi tốt nghiệp thì người ấy ra nước ngoài, từ đó coi như hai người chia tay. Từ đó về sau, tròn tám năm, anh đều tập trung phấn đấu, gian nan khổ cực, hoàn toàn không có thời gian xem xét đến việc tình cảm. Trong khách sạn nhiều nhân viên, tuy rằng có rất nhiều nam nhân viên xinh đẹp, nhưng nguyên tắc của anh là không tiếp cận nhân viên trong chính công ty của mình, dễ xảy ra điều phiền toái. Cho nên suốt tám năm qua cuộc sống của anh là thanh tâm quả dục, đến tận khi Sầm Thiếu Hiên xuất hiện trước mặt anh, mới bắt đầu khiến tim anh loạn nhịp.

Lúc trước nghe Trần Hâm nói qua, anh đã lập tức quyết định giúp cậu, kỳ thực không có ý tứ gì khác, chỉ là đơn giản động lòng trắc ẩn, đơn thuần muốn giúp đỡ cậu, nâng đỡ cậu mau chóng đứng dậy khởi tạo sự nghiệp.

Dần dần, mỗi ngày bọn họ đều có thể gặp mặt. Chỉ cần anh không có tiệc đãi khách, thì đều thường đi ăn chung với nhân viên của mình. Trên bàn cơm mấy nữ nhân viên bắt đầu ríu rít trò chuyện, cái gì cũng đều dám nói, Sầm Thiếu Hiên tướng mạo tiêu trí khí chất sạch sẽ là đối tượng dễ bị các cô trêu chọc nhất, nhưng cậu luôn luôn ngồi ngay ngắn mỉm cười, không phản bác, cũng không tham gia, trầm ổn mà hướng nội. Lục Vân Phong chú ý được vài ngày, trong lòng bắt đầu bị kích thích. Người như cậu, dù cho có mối quan hệ tình cảm cùng với anh, cũng sẽ thủ khẩu như bình, không khiến dư luận xôn xao.

Trong đầu anh đang suy nghĩ miên man, Sầm Thiếu Hiên đã chọn món xong, sau đó đưa thực đơn cho anh: “Lục tổng, anh xem thử rồi chọn món đi.”

Lục Vân Phong lúc này mới phục hồi tinh thần lại, vội vã hỏi nhân viên phục vụ: “Đã chọn được gì rồi?”

Nữ nhân viên mỉm cười đem giấy gọi món cho anh, nói: “Đa phần đều là món chay.”

Lục Vân Phong nhìn kỹ một lần, nhận thấy những món cậu chọn đều rất tiện cho cả hai người họ, nên không nói thêm gì, chọn thêm vài món như càng cua lột vỏ, cá hấp quế, thịt cua hấp gừng cùng hành, tôm rang sốt me, hải mã tiềm thuốc bắc, lúc này mới nói: “Trước vậy đi, chưa đủ sẽ gọi thêm.”

Nhân viên phục vụ cười gật đầu, nhanh chóng đi đặt món.

Sầm Thiếu Hiên có chút bất an: “Vậy thì nhiều lắm đó.”

Lục Vân Phong tiêu sái mà nói: “Nhiều cái gì? Cậu ăn toàn thức ăn chay, rau xà lách xào, cà rốt xào tây lan cũng ngon, nhưng dinh dưỡng của nó không ổn định. Thân thể của cậu hình như không được tốt, ăn uống như vậy mà làm việc quá sức rất có hại, cho nên nhất định có dịp phải bồi bổ cho tốt. Tôi không muốn cậu mau gục ngã đâu, tôi hy vọng, ít nhất … ít nhất cậu cũng phải đứng được cho tôi thêm 20 – 30 năm nữa, để tôi ép hết sức của cậu cái đã.”

Sầm Thiếu Hiên nghe anh nó xong lại cười rộ lên, tiếp nhận ý tốt của anh, không nhiều lời nữa.

Quán hải sản này buôn bán rất khá, nội thất bên trong rất được chú trọng, nhất là đèn, mỗi một ngọn đèn đều lan tỏa khắp không gian, rọi sáng lên từng người khách, âm nhạc thì chọn Saxophone làm nền chính, làm cho người ta cảm giác tâm tình dễ dàng, tinh thần thư sướng.

Lục Vân Phong vừa bắt cậu ăn nhiều một chút vừa hỏi: “Được rồi, sở thích bình thường của cậu là gì vậy?”

Sầm Thiếu Hiên suy nghĩ một chút mới nói: “Trước đây thích đua xe, hiện tại thì không có sở thích gì đặc biệt, phần lớn thời gian rảnh để đọc sách.”

Lục Vân Phong nhãn tình sáng lên: “Haha, trước đây tôi cũng thích đua xe, chẳng qua từ lâu không còn thời gian chơi nữa rồi. Không bằng chúng ta hẹn sẵn đi, luyện tập mấy năm, rồi tham gia đội thi đấu xe hơi sức kéo Paris – Dakar.”

Sầm Thiếu Hiên nhìn khuôn mặt đầy trẻ con của anh, trong lòng thấy rất vui, nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”

Chờ cơm nước xong, Lục Vân Phong mới lấy hóa đơn trả tiền, rồi nói với Sầm Thiếu Hiên: “Muộn rồi, để tôi đưa cậu về, nghỉ ngơi cho tốt, sau này đừng có ngày nào cũng tăng ca như thế.”

Sầm Thiếu Hiên nghe thanh âm thân thiết của anh, sự hồn hậu ôn hòa này khiến người khác cảm giác rất yên ổn, trái tim cô đơn dần dần ấm áp, khiến cho sống lưng lâu nay phải gượng gồng chịu đựng đau khổ bắt đầu cảm giác đau nhói mỏi mệt. Dường như cậu không cần phải cường ngạnh chống đỡ một mình nữa rồi, giờ đây trước mắt cậu còn có bờ vai rộng rãi vững vàng của Lục Vân Phong.

Nhanh chóng, Lục Vân Phong nhận thấy sự biến hóa rõ ràng của các khách sạn.

Hệ thống bảo vệ an toàn nội bộ anh không có thời gian hỏi đến, nhưng bảo an luôn luôn đứng ở tuyến đầu, dù là bãi đỗ xe hay ngay cửa lớn, tinh thần phong mạo của bọn họ đều có thể gây ấn tượng mạnh với khách hàng. Trước đây, Lục Vân Phong cũng ít khi để ý đến bộ phận bảo vệ, bãi đỗ xe dường như cũng không ai quản lý, hiện tại xe chưa tới thì đã có sẵn người chờ, lễ phép nề nếp giúp anh chuyển xe, đỗ xe, mỉm cười thay anh mở cửa xe, khiến trong lòng anh cảm thấy vô cùng thoải mái.

Không chỉ có khách sạn nội thành, mà ở bên ngoài cũng có không ít bằng hữu cùng đồng hợp tác gọi điện tới anh, khen ngợi tiêu chuẩn phục vụ của khách sạn bọn họ thật sự là đệ nhất, hỏi tới, thỉ ra là biểu hiện của nhân viên bảo vệ đổi mới rất lớn, không chỉ khách hàng, mà những hộ khách có máu mặt cùng có nhà cửa trong nội thành cũng nguyện ý ghé sang khách sạn của bọn họ tiêu phí tiền bạc.

Lục Vân Phong lúc này mới rút ra được một ngày, dùng để đi đến 5 khách sạn trực thuộc công ty ở nội thành, cẩn thận kiểm tra đội bảo an chuyên về hệ thống phòng cháy chữa cháy cùng hệ thống quản chế an toàn. Các đội trưởng đội bảo an trong khách sạn đều bị Sầm Thiếu Hiên huấn luyện kĩ càng, mồm miệng lanh lợi, thuyết minh rõ ràng, giúp anh nhanh chóng nắm được toàn việc.

Những hệ thống này đều được Sầm Thiếu Hiên thay đổi lại, càng thêm khoa học, càng thêm hợp lý, nhưng tiền dùng lại rất ít, hiển nhiên cũng khiến cậu phải suy nghĩ rất nhiều.

Lục Vân Phong rất thoả mãn, gọi điện cho các tổng giám đốc ở các khách sạn bên ngoài nội thành, hỏi hệ thống bảo an của bọn họ đã thay đổi hay chưa, tất cả đều đáp là hoàn tất, trả lời rất thuyết phục.

Anh cúp máy, nhìn lịch, dựa theo thời gian mà Sầm Thiếu Hiên chính thức tiền nhiệm kế hoạch công tác mà tính toán, bỗng giật mình.

5 tháng, Sầm Thiếu Hiên hầu như mã bất đình đề chạy lòng vòng các khách sạn, lúc này mới trong thời gian ngắn mà biến đổi hệ thống bảo an trong các khách sạn mà công ty phụ trách.

Suy nghĩ một chút, Lục Vân Phong lắc đầu: “Người này sao có thể liều mạng đến vậy chứ?”

Nhìn một chút đồng hồ đặt ngay giữa lịch vạn niên treo trên bức tường màu xanh, anh cầm lấy điện thoại nội bộ: “Thiếu Hiên?”

Thanh âm trầm tĩnh của Sầm Thiếu Hiên vang lên: “Lục tổng, là tôi.”

Lục Vân Phong ôn hòa cười nói: “Tối nay có thời gian không?”

Sầm Thiếu Hiên tưởng anh muốn cậu tăng ca, lập tức nói: “Có.”

“Tốt.” Lục Vân Phong mỉm cười. “Buổi tối có một bữa tiệc xã giao, cậu có thể đi cùng với tôi không?”

Sầm Thiếu Hiên không có hỏi nhiều, giản đơn đáp: “Được.” Quả thật lời như ngọc, ngắn gọn súc tích.

Lục Vân Phong biết tính cách của cậu là vậy, cười nói: “Tốt lắm, tan tầm tôi đến văn phòng của cậu, chúng ta cùng nhau đi.”

“Ừ, được.” Sầm Thiếu Hiên đáp ứng, cúp máy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: 12danang3, Snow cầm thú HD, Tthuy_2203, girl051
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

5 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

10 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

15 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 78, 79, 80

19 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3394661#p3394661 pr pr đây ~~~~
Tuyền Uri: Bạn gởi bài trong các clb hoặc trong các box truyện nhé :))
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Mộng Dương: vậy làm sao mới có thể trả lời tin nhắn được vậy bn?
Tuyền Uri: Diệp_Mộc_2 editor ko nhận được tiền nhé :))
Mộng Dương do acc bạn là acc mới nên ko gởi tin nhắn được nhé :))
Mộng Dương: mọi người ơi cho mình hỏi làm sao để gửi tn riêng tư đc ạ? bấm vào nó cứ để như thế này : "You are not authorised to send private messages."
Diệp_Mộc_2: ad ơi, editor có nhận dc tiền k ak?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa hồng
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1100 điểm để mua Hamster màu cam
Tuyền Uri: Tiểu Tây: vào đây xen và làm theo hướng dẫn viewtopic.php?t=406446
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 645 điểm để mua Love Me
Tiểu Tây: truyện mình tự viết thì up ở đâu nhỉ
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 4000 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 3151 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1046 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 3000 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 2101 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster màu cam
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 2000 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2019 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 405 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 1921 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.