Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết

 
Có bài mới 26.03.2017, 19:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2142
Được thanks: 9546 lần
Điểm: 15.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 32
Chương 12

     Diệp Oanh theo quy củ nói với cậu: "Sầm tổng, danh thiếp của anh ngày mai sẽ có. Tạm thời anh chưa có thư ký riêng, nên công việc của anh sẽ do tôi phụ trách hỗ trợ, cho cả anh lẫn Lục tổng, nếu như có văn kiện nào cần phác thảo hoặc cần tôi hỗ trợ công tác cơ sở, anh cứ tự nhiên mở miệng, ngàn vạn lần đừng khách khí."

     Sầm Thiếu Hiên vội vã cười nói: "Chính mình tôi có thể làm mà, cô chỉ cần giúp Lục tổng là được."

     Diệp Oanh cũng rất nghiêm túc: "Sầm tổng, tập đoàn một tháng tốn hơn 10. 000 mướn anh, tôi tin không chỉ đơn giản muốn anh ngồi đây đánh chữ hoặc làm văn, đúng không?"

     Sầm Thiếu Hiên sửng sốt, lập tức cười gật đầu: "Đúng, Diệp tiểu thư, cô nói đúng. Được rồi, nếu như tôi có cần gì, nhất định sẽ tìm cô."

     "Được." Diệp Oanh dường như nói xong chính sự, bỗng nhiên thản nhiên cười. "Sầm tổng, ở đây anh chính là người đẹp trai nhất đó, ngay cả danh tiếng của Lục tổng cũng bị anh đè xuống rồi, rất giỏi, có phải nhiều cô gái đeo đuổi lắm hay không?"

     Sầm Thiếu Hiên thấy cô đột nhiên trở nên cợt nhả, không khỏi sửng sốt, cảm giác không biết nên khóc hay cười: "Diệp tiểu thư, đừng chọc tôi nữa, tôi chịu thua cô rồi đấy. Mấy năm nay thật đúng là, địa vị đàn ông ngày càng sa sút, cư nhiên thường thường bị mấy cô gái trêu chọc."

     Diệp Oanh cười ha ha: "Đừng có mở miệng vu oan tôi như thế, tôi không có ý định quấy rầy anh đâu."

     Sầm Thiếu Hiên thở dài: "Nhưng sao tôi thấy thì hình như cô đang bắt đầu hành động vậy chứ?"

     Diệp Oanh tùy tiện đưa tay lên khoát tay chặn lại: "Được rồi, anh yên tâm đi, tôi là người theo chủ nghĩa độc thân. Tuy rằng anh rất tuấn tú, chẳng qua tôi tình nguyện làm bạn thân với anh, không làm người yêu."

     Sầm Thiếu Hiên lần đầu tiên thấy người con gái như thế, liền ngẩn ngơ, trầm tĩnh lại, mỉm cười nói: "Tốt, nếu được vậy thật sự rất tốt."

     Diệp Oanh cười với cậu: "Cứ thế nhé, tôi đi trước, anh làm tiếp đi."

     Thấy cô biến mất ngoài cửa, Sầm Thiếu Hiên mở tập văn kiện ra, nghiêm túc làm việc.

     Một lát sau, điện thoại nội tuyến vang lên.

     Thanh âm vui vẻ của Lục Vân Phong truyền tới: "Thế nào? Văn phòng còn thiếu gì nữa không?"

     Khóe môi Sầm Thiếu Hiên mỉm cười, một chủ tịch lại quan tâm văn phòng của công nhân có thiếu đồ dùng gì hay không, thật sự là không thể tưởng tượng nổi. Cậu ôn hòa nói: "Cái gì cũng không thiếu, đầy đủ hết, hiệu suất làm việc của bộ phận hành chính luôn luôn cao."

     "Đúng thế." Lục Vân Phong tán thành cười nói. "Bọn họ ai cũng cố gắng hết."

     "Đúng vậy, từ đó có thể thấy, Lục tổng biết cách điều quân đó nha." Sầm Thiếu Hiên vui đùa.

     Lục Vân Phong hài lòng nói: "Nhưng vẫn còn kém cậu nhiều lắm."

     "Lục tổng là đang khen hay đang mắng tôi vậy?" Sầm Thiếu Hiên cười nói. "Cái này gọi là muốn gia tăng thêm tội, liền tùy tiện gáng tội đó. Nếu như ở thời cổ đại, câu mà anh nói chính là tôi lấy công uy hiếp chủ, mưu đồ gây rối, tôi phải lập tức nói 'Hoàng thượng khai ân' đó. Có phải trưa mai đưa tôi đi ngọ môn trảm đầu hay không?"

     Lục Vân Phong cười to. Sầm Thiếu Hiên tưởng tượng, lúc này anh nhất định là thần thái phi dương, ánh mắt đen láy lấp lánh hữu thần, đôi môi góc cạnh rõ ràng tràn đầy nụ cười, cả người đều tản ra ánh sáng loá mắt.

     Cười một hồi, Lục Vân Phong ôn nhu nói: "Tối nay mời cậu ăn, được không?"

     Sầm Thiếu Hiên nói: "Tôi mời anh chứ?"

     Lục Vân Phong hài hước nói: "Cậu là đang hối lộ tôi sao?"

     Sầm Thiếu Hiên thoải mái mà hỏi: "Vậy anh có muốn biết pháp phạm pháp không?"

     Lục Vân Phong thể hiện tính trẻ con nói: "Muốn."

     Sầm Thiếu Hiên cười hì hì noí: "Vậy tan sở gặp."

     "Được." Lục Vân Phong thoả mãn cúp máy.

     Sầm Thiếu Hiên lại mở ra một văn kiện, đó là hiệp nghị hợp tác, mặt trên bên A rõ ràng là công ty đầu tư Kim Hâm ở Đào thành. Nụ cười của cậu dần phai, tỉ mỉ nhìn điều khoản hợp tác. Phía sau nói rõ thời gian khai trương, cũng gần 1 năm rồi.

     Mấy tháng qua, cậu không chỉ chăm chỉ làm việc, mà cũng biết học hỏi, trên cơ bản đều nắm được các khâu quan trọng trong việc xây dựng thành lập khách sạn. Bọn họ hợp tác cùng đối phương, chính là bắt đầu tham gia từ việc tu sửa trước, trước hết cần làm chính là hệ thống bảo vệ, phòng cháy chữa cháy cùng hệ thống nước. Nói cách khác, nếu như hợp đồng này được ký kết, bọn họ sẽ phải đi Đào thành khai triển công tác.

     Cậu ngẩng đầu nhìn ánh sáng mặt trời bên ngoài, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất, trong mắt xuất hiện vẻ lo lắng.

     Tuy rằng Sầm Thiếu Hiên rất không nguyện ý quay về Đào thành, nhưng không ngờ ngày ấy lại tới nhanh như vậy.

     XXXXXXXXXXXX

     Lúc bọn họ tới Đào thành thì đã 10h tối.

     Công tác quá bận rộn, lúc bọn họ lên máy bay chính là chuyến bay trễ nhất, ban ngày công tác, buổi chiều họp, sau đó lập tức chạy tới sân bay, sau đó lên máy bay mới bắt đầu mở hộp cơm ra ăn.

     Sầm Thiếu Hiên nhẹ giọng nói với Lục Vân Phong: "Lúc trước khi tôi làm việc, cũng là bình thường đối phó như vậy, thật không nghĩ tới, các anh cũng như thế. Trong mấy bộ phim hay người đời hay nói, mấy người làm công việc giống các anh ăn uống phiêu đổ, chẳng lo chuyện đời, cần thì dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào đó hay bỏ tiền ra. Thực sự là khiến người ta lầm chết rồi."

     "Đây là chuyện bình thường, về chính giới, thương giới, xã hội đen, giới giải trí luôn luôn nói quá sự thật, hoặc chỉ là sản phẩm tưởng tượng, cũng không chân thực, tôi thường ít xem mấy cái đó lắm." Lục Vân Phong cười khẽ. "Kỳ thực rất nhiều ông chủ cũng giống như tôi thôi, nếu không làm sao phát triển? Nhân sinh như đi ngược dòng nước, tiến lùi đều không được, nếu như tôi ngừng lại lập tức có người từ phía sau đuổi tới, vượt lên trước. Bọn họ nếu chiếm lĩnh được thị trường, thì tôi không có nơi sống yên ổn rồi."

     Diệp Oanh ngồi ở bên cửa sổ cười nói với Sầm Thiếu Hiên: "Phong ca trên phương diện này rất khiến người khác nể phục, rất có năng lực. Lúc vừa mới bắt đầu khởi nghiệp, có nhiều năm ngày nào anh ấy cũng làm việc, không hề nghỉ ngơi, cả tết âm lịch luôn, hiện tại trong nội bộ thường có nhiều người nhắc tới, luôn kính phục khả năng làm việc của anh ấy."

     Sầm Thiếu Hiên nghe cô mỗi khi nhắc tới Lục Vân Phong thì có thái độ thân thiết, không khỏi tâm trạng có chút buồn bực, nhưng trên mặt không có biểu lộ, rất thành khẩn nói: "Quả thật khiến người khác bội phục."

     "Được rồi, đừng nịnh tôi nữa." Lục Vân Phong ngồi ở giữa hai người, ôn hòa cười nói. "Thiếu Hiên, Diệp Oanh là em gái lớp dưới của tôi lúc còn ở đại học, là bạn thân, trong hai năm qua cũng giúp đỡ tôi rất nhiều. Trong công ty cô ấy hay gọi tôi là Lục tổng, ra công ty thì gọi tiếng 'Ca' . Bình thường ở chung, mọi người đều là bạn, khỏi cần câu nệ, cứ tùy ý. Được rồi, phận làm anh cứ gọi Diệp Oanh là 'Tiểu Diệp Tử', cậu cũng có thể gọi cô ấy như thế."

     Sầm Thiếu Hiên trầm ngâm một chút, không kêu được, cũng chỉ có thể cười cười với cô.

     Diệp Oanh làm mặt quỷ với cậu, khiến cậu buồn cười.

     Hai tiếng đồng hồ sau, bọn họ đi ra sân bay trong đêm.

     Cũng giống như lúc Lục Vân Phong tại Khang thành tiếp đãi Trần Hâm, công ty Kim Hâm cũng phái một chiếc xe ra đón bọn họ. Tài xế nhiệt tình tiếp nhận hành lý trên tay Lục Vân Phong, nói với bọn họ: "Trần tổng vì các ngài đặt sẵn phòng ở khách sạn bốn sao, vừa khai trương không lâu, các mặt đều rất tốt."

     Lục Vân Phong thoả mãn gật đầu: "Được, vừa lúc có thể nhìn qua tình hình của bọn họ."

     Lúc tới bàn tiếp tân Sầm Thiếu Hiên mới biết được, tuy nói là Trần Hâm hỗ trợ, cũng do Lục Vân Phong chính mình trả tiền. Anh muốn một phòng đôi tiêu chuẩn cùng phòng đơn, đưa thẻ phòng đơn cho Diệp Oanh.

     Sầm Thiếu Hiên tiếp nhận hành lý của Lục Vân Phong từ tài xế, chuẩn bị cùng anh lên phòng. Lục Vân Phong lại kiên trì cầm hành lý, cùng nhau bước vào thang máy.

     Sầm Thiếu Hiên cười khẽ: "Tôi xách một chút cũng không sao."

     Lục Vân Phong nghiêm túc nói: "Cậu là trợ lý của tôi, không phải người hầu của tôi."

     Sầm Thiếu Hiên lẳng lặng cười, không hề nói thêm cái gì.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Snow cầm thú HD, Tthuy_2203, girl051

Có bài mới 27.03.2017, 20:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2142
Được thanks: 9546 lần
Điểm: 15.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 32
Chương 13



Lúc vào tới phòng thì cũng đã nửa đêm, Lục Vân Phong rất nhanh nhẹn, vừa cởi áo khoác vừa hỏi: “Thiếu Hiên, cậu đói bụng không?”

Sầm Thiếu Hiên lắc đầu: “Không đói bụng.”

“Tốt.” Lục Vân Phong mở valy, lấy ra áo ngủ. “Vậy tắm rửa rồi ngủ, ngày mai bận lắm đấy.”

Sầm Thiếu Hiên nhìn anh đóng cửa phòng tắm, lập tức nghe được tiếng nước ào ào vang lên, sau đó cậu lấy ra một số văn kiện trong valy và chỉnh lại một số tư liệu liên quan đến cuộc họp với đối tác trong laptop, rồi lấy ra áo ngủ đặt lên giường, sau đó mới ngồi xuống, mở TV.

Trở về cố hương, tâm tình của cậu rất phức tạp, có chút sợ hãi, có chút lo lắng, nhưng trở về với tư cách giống như bây giờ thì dù thế nào cũng hiếm có người ngờ tới, điều đó khiến cậu rất cảm kích Lục Vân Phong.

Nhớ tới người đàn ông luôn quan tâm chính mình nhưng biểu hiện lại quang minh rộng rãi, trong lòng cậu cảm thấy rối ren hỗn loạn.

Có câu nói, đồng loại rất dễ dàng nhận ra đồng loại, đó không sai. Ngay từ lần đầu tiên tiếp xúc với Lục Vân Phong quả thật cậu nhìn không ra, bởi vì hai người đều nghiêm ngặt dựa theo quy phạm cấp trên cấp dưới mà giao tiếp, chưa nói được vài câu đã kết thúc, bọn họ ai cũng là cao thủ, hoàn toàn không để người ta nhìn ra tâm tình của bản thân mình. Nhưng mà, lúc tăng ca vào cuối tuần lần trước, Lục Vân Phong đẩy cửa tiến đến mời cậu đi ăn, cậu đã dần nhận ra, Lục Vân Phong là cùng loại với mình, bọn họ chỉ thích đồng tính. Những khi ở riêng với nhau, ánh mắt Lục Vân Phong nhìn cậu thỉnh thoảng lóe ra tình cảm cường liệt, làm tim cậu đập rất nhanh, nhưng anh luôn cố gắng kiệt lực ức chế, chú ý bản thân mình cố gắng làm ra những ngôn hành cử chỉ đúng mực, càng không thể hiện nguyện vọng nào với cậu. Những chuyện đó đã dần khiến trái tim băng giá của cậu tan chảy ra, cảm thấy ấm áp lên. Nghĩ một hồi, khóe môi cậu nở ra một nụ cười nhẹ.

Tiếng nước ngừng lại, một lát sau, cửa phòng tắm mở ra, Lục Vân Phong mặc nguyên bộ áo ngủ, vừa dùng khăn lau tóc vừa cười nói với cậu: “Nhanh đi tắm đi!”

Sầm Thiếu Hiên “Ừ” một tiếng, cầm áo ngủ bước vào phòng tắm.

Lục Vân Phong ngồi xuống giường dựa lưng vào tường, vừa cầm điều khiển từ xa chuyển kênh vừa cảm thấy phiền nhiễu.

Lần này anh cố ý chọn một phòng đôi tiêu chuẩn, chính là muốn ở cùng với Sầm Thiếu Hiên chung 1 phòng, dù không thể ôm cậu, nhưng chỉ cần nghe được tiếng hít thở của cậu khi ngủ, có thể nhìn thấy cậu dần dần chìm trong giấc ngủ là được rồi.

Sầm Thiếu Hiên ở trong nhà anh mấy ngày nay, bọn họ cũng ngủ khác phòng. Dù trước mặt người thanh niên trẻ tuổi xinh đẹp kia luôn là thong dong trấn định, trên thực tế anh đã nhiệt huyết sôi trào từ lâu, vô số lần muốn ôm lấy cậu vào trong lòng, mạnh mẽ dùng đôi môi hôn lên gương mặt trong suốt như ngọc kia, hôn lên đôi môi mỏng luôn ôn nhuận kia, muốn ôm lấy thân thể hoàn mỹ đó, đặt lên giường sau đó hoàn toàn hòa nhập cậu vào trong bản thân.

Thế nhưng, anh không dám.

Lúc trước chắc chắn Sầm Thiếu Hiên chịu rất nhiều oan ức, trong lòng đối với người ngoài rất đề phòng, thật vất vả cậu mới tín nhiệm anh, nếu một ngày nào đó anh có hành vi khác thường, thì sự hòa hảo khi hai người đang ở chung sẽ lập tức bị phá hủy, không thể cứu vãn. Nhiều lần anh khống chế được nội tâm xung động của chính mình, nhưng cũng vì vậy mà cảm thấy toàn thân đau đớn, tình triều trong người dường như muốn xé rách trái tim của anh vậy. Nhưng anh luôn dùng ý chí phi phàm của mình khắc chế, anh luôn hy vọng tình cảm hai người phát triển tự nhiên, không thể dùng tình hình hiện tại mà ép buộc Sầm Thiếu Hiên. Lúc ấy có thể cậu sẽ dùng sự biết ơn mà đáp trả yêu cầu của anh, vậy thì có ý nghĩa gì nữa chứ? Hơn nữa, bản thân anh cũng không nỡ để cho người có tấm lòng thiện lương kia chịu thêm oan ức nào khác.

Suy nghĩ xong anh chỉ biết thở dài, anh xốc tấm chăn lên, leo lên giường, tựa ở đầu giường, nhìn TV đang phát sóng trực tiếp trận thi đấu bida.

Đợi Sầm Thiếu Hiên đi ra, anh liền tắt TV đi, nhẹ giọng nói: “Ngủ thôi!”

Sầm Thiếu Hiên dịu ngoan đáp ứng một tiếng: “Được.”

Hai người họ ai cũng một bụng tâm sự, thật lâu sau vẫn khó ngủ.

Dần dần, dường như có một loại không khí kì lạ xuất hiện.

Bọn họ cũng không dám xoay người, sợ đối phương biết chính mình còn chưa ngủ, nên chỉ nhắm mắt lại miên man suy nghĩ, nhưng không ai dám cử động gì cả.

Rốt cục, trong sự mệt mỏi mệt mỏi rã rời cực độ bọn họ liền ngủ.

*_*_*
Rèm cửa sổ chặn tất cả tia sáng ngoài cửa sổ, khí lạnh cùng sự âm u khiến người ta cảm giác đặc biệt thoải mái, hai người ngủ rất sâu, đến tận khi trời sắp sáng, Lục Vân Phong mới tỉnh lại.

Trong phòng vẫn là còn tối mờ, có một tia sáng nhẹ xuyên thấu qua rèm cửa sổ rọi lên tường, khiến cho căn phòng dường như tăng thêm phần sáng.

Lục Vân Phong nghiêng đầu, rời ánh nhìn khỏi tủ đầu giường, nhìn Sầm Thiếu Hiên bên giường đối diện.

Cậu còn đang ngủ, chiếc chăn trắng đắp ngang trên người, lộ ra đầu vai cùng hai tay. Cậu mặc bộ áo ngủ màu xanh nhạt, càng tôn thêm lên làn da ôn nhuận trắng trẻo khiến anh nhớ mãi.

Lục Vân Phong âm thầm hồi tưởng. Ngày đó khi mang Sầm Thiếu Hiên từ bệnh viện trở về nhà, giúp cậu thay đồ sang đồ ngủ, toàn bộ quá trình ấy anh như đang trong cơn mộng du vậy. Thân thể thon dài hoàn mỹ, da thịt trắng nõn tinh tế ấy khiến tình triều trong anh cuồn cuộn, khó có thể khống chế, đến nỗi cả người run rẩy, thiếu chút nữa ra tay. Thật vất vả mới thay xong đồ cho cậu, đắp chăn lên, dục hỏa đốt người trong anh không thể kiềm chế được liền chạy vào trong phòng tắm, xối nước lạnh thật nhiều lên người, lúc này mới rốt cuộc dần dần tỉnh táo lại.

Anh nhắm mắt lại, âm thầm thở dài, chỉ sợ tiếp tục như thế, anh sẽ bị dục vọng sôi sục đốt thành tro mất thôi. Anh lặng lẽ ngồi dậy, vào phòng tắm, tạt nước lạnh vào mặt.

Đợi được khôi phục bình tĩnh, sau đó anh mới đánh răng rửa mặt chải đầu, bình tĩnh bước ra ngoài.

Rèm cửa sổ mở ra, bên trong phòng sáng lên. Sầm Thiếu Hiên hiển nhiên cũng tỉnh lại, trong lúc đợi anh trong phòng tắm, cậu đã đem tư liệu văn kiện cùng máy vi tính cần dùng đến trong công tác hôm nay chuẩn bị cho tốt, đặt lên bàn.

Hai người tuy rằng chẳng bao giờ làm việc qua với nhau, nhưng phối hợp rất ăn ý. Sầm Thiếu Hiên thấy anh rửa mặt xong rồi, liền vào phòng tắm. Lục Vân Phong thừa dịp cởi áo ngủ, thay T-shirt cùng quần tây.

Lúc hai người chuẩn bị xong xuôi ra cửa thì Diệp Oanh cũng đi tới trước cửa bọn họ chờ. Ba người cùng nhau đến nhà hàng lầu một trong khách sạn ăn bữa sáng miễn phí.

Nhà hàng trong khách sạn này bữa sáng tự phục vụ rất có danh tại Đào thành, cho dù không phải khách của khách sạn, cũng có rất nhiều người đến đây dùng bữa sáng. Lúc bọn họ vào nhà hàng, bên trong đã ngồi đầy người, vô cùng náo nhiệt xôn xao.

Sầm Thiếu Hiên nhanh chóng phát hiện ra có rất nhiều ánh mắt từ bốn phương tám hướng nhìn về phía cậu. Cậu cố gắng bảo trì sự bình tĩnh, đi phía sau Lục Vân Phong, bình tĩnh ngồi xuống phía trong của chiếc bàn ngay góc tường.

Lục Vân Phong nhìn một chút kết cấu của nhà hàng, liền cười nói: “Thiếu Hiên, cậu cùng Tiểu Diệp Tử đi chọn món đi.”

Sầm Thiếu Hiên mỉm cười nói: “Anh là ông chủ, anh chọn trước đi.”

Lục Vân Phong buồn cười: “Theo cách nói của cậu, làm ông chủ người đầy tội lỗi rồi.”

“Đương nhiên không phải.” Tâm tình Sầm Thiếu Hiên trở nên thoải mái hơn. “Anh là ông chủ tốt, tôi cũng chỉ học người ta cách nịnh hót anh thôi, khích lệ anh tiến hành cách mạng, xông pha đi đầu.”

“Sầm tổng nói rất đúng, rất hay.” Diệp Oanh cười ha ha nói. “Lục tổng, anh cần phải nhớ kỹ đó nha, Sầm tổng mang tiếng ‘Thiết diện ngọc hổ’ nổi danh khắp công ty hôm nay lại chịu nói giỡn với anh, nghĩa là anh rất có mặt mũi đó.”

Lục Vân Phong cùng Sầm Thiếu Hiên đều cảm thấy buồn cười nhìn về phía cô. ” ‘Thiết diện ngọc hổ’ là gì vậy?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Snow cầm thú HD, Tthuy_2203, girl051
Có bài mới 29.03.2017, 20:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2142
Được thanks: 9546 lần
Điểm: 15.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ngày gió nổi lên - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 31
Chương 14

     "'Thiết diện ngọc hổ' là gì vậy?"

     Diệp Oanh đắc ý dào dạt nói: "Này, làm ơn đi, đừng nói hai người chưa ai biết đến cái này nha, cũng đâu phải suốt ngày ngồi trong văn phòng không đâu chứ? Biệt hiệu lừng lẫy lớn như vậy mà các anh cũng không biết sao? Sầm tổng từ khi đến tổng bộ đảm nhiệm chức quản lý, đi công tác kiểm tra từng khách sạn cùng lúc huấn luyện công nhân cho tới bây giờ đều không cười, hơn nữa yêu cầu đặc biệt nghiêm ngặt, cho nên công nhân đặt cho anh một biệt hiệu là 'Thiết diện hổ', sau đó một cô gái lại cho rằng biệt hiệu này không thích hợp với nét đẹp tuấn mỹ vang dội cổ kim của Sầm tổng, nên bỏ thêm chữ 'Ngọc' vào trong đó. Lan truyền dần, liền có mỹ danh 'Thiết diện ngọc hổ' ." Giọng nói của cô trầm bồng du dương, ý nhị mười phần, rất giống một người đang kể chuyện hồi xưa, khiến người ta ôm bụng cười.

     Lục Vân Phong cười đến ngửa tới ngửa lui: "Tốt, tốt, quả nhiên rất đúng."

     Sầm Thiếu Hiên không biết nên khóc hay cười: "Này cô nhóc, sao không lo tốt công việc của mình mà lại đi nhiều chuyện như thế chứ?"

     Lục Vân Phong đứng dậy: "Được rồi, tôi cùng Tiểu Diệp Tử đi gọi món trước, rồi tới cậu nhé?"

     "Được." Sầm Thiếu Hiên cười gật đầu, nhìn bọn họ đi đến quầy thức ăn rất dài đặt sát tường.

     Hiển nhiên nhà hàng này có không ít người biết cậu, thỉnh thoảng có ánh mắt kì lạ nhìn về phía cậu, có chút thì thầm to nhỏ với nhau, có người có nét mặt rất kì lạ.

     Sầm Thiếu Hiên dường như không quan tâm đến điều đó, rất bình tĩnh. Khuôn mặt của cậu dưới ánh sáng mặt trời hòa cùng ánh sáng của đèn như viên ngọc trong sáng trong suốt, phối hợp khéo léo với áo sơmi cùng quần hàng hiệu, càng tôn lên khí chất trang nhã của cậu, so với trước đây càng thêm cao quý, thực sự là phong thái vô cùng.

     Khách trong nhà hàng qua lại không ít người, tất cả mọi người đều không để ý đến ai là ai. Sầm Thiếu Hiên lại càng không để tâm, chỉ là nhìn Lục Vân Phong cùng Diệp Oanh đứng ở trước bếp, nói chuyện với đầu bếp chiên trứng, khóe môi hiện lên nét cười.

     Bỗng nhiên, bên người cậu vang lên thanh âm rộng rãi nhiệt tình: "Thiếu Hiên, đã lâu không gặp."

     Sắc mặt Sầm Thiếu Hiên hơi đổi, lập tức quay đầu nhìn lại.

     Đứng trước mặt cậu là một thanh niên 32 tuổi, nhìn qua rất tiêu sái. Hắn nhìn Sầm Thiếu Hiên, trên mặt tràn đầy mừng rỡ.

     Sầm Thiếu Hiên có chút do dự, liền đứng dậy, khách khí mà nói: "Tôn cục phó, hân hạnh gặp mặt."

     Người đàn ông này chính là phó cục trưởng cục hình cảnh kiêm đại đội trưởng đội hình cảnh Đào thành – Tôn Khải, rất có tương lai trên đường làm quan, có người nói rất nhanh sẽ thăng lên cục trưởng, thậm chí có thể đi vào Ủy Ban, đảm nhiệm bí thư ủy ban chính pháp. Từ trước tới nay, dù là truyền thông hay các cấp lãnh đạo, chỉ cần nhắc tới hắn, chỉ có thể nói một câu "Tuổi trẻ đầy hứa hẹn."

     Trước đây, lúc Sầm Thiếu Hiên còn trong đội hình cảnh ở Đào thành, hắn vẫn là đại đội trưởng, là người lãnh đạo trực tiếp của Sầm Thiếu Hiên, cũng là người mà cậu ngưỡng mộ. Có điều người bên ngoài cũng chỉ thấy đến mức đó, quan hệ vụng trộm của bọn họ không người nào biết.

     Lúc này, Tôn Khải nở nụ cười nhẹ nhàng đứng trước mặt Sầm Thiếu Hiên, trên mặt thể hiện sự quan tâm cùng thân thiết đúng mức, cười nói: "Hiện tại Thiếu Hiên cũng bắt đầu khách khí với tôi thế rồi sao. Thế nào rồi? Dạo gần đây có khỏe không?"

     Sầm Thiếu Hiên gật đầu: "Ừ, cũng có thể coi như thế."

     Tôn Khải không đợi cậu mời đã tự nhiên ngồi xuống, thoải mái mà hỏi thăm: "Hiện tại đang làm ở đâu? Điều kiện có tốt không?"

     Sầm Thiếu Hiên cũng ngồi xuống, nhẹ giọng nói: "Tại Khang thành, tập đoàn Vân Phong."

     "Thật sao? Tôi có nghe qua, là một tập đoàn danh tiếng đó nha." Trong thanh âm Tôn Khải vẫn mang theo sự quan tâm vừa phải.

     Sầm Thiếu Hiên không nhìn hắn, đôi mắt cứ hướng thẳng về phía dao nĩa trước mặt, cúi đầu nói: "Đúng vậy, là một tập đoàn lớn chuyên về kinh doanh khách sạn."

     Tôn Khải nhiệt tình hỏi: "Làm gì trong đó?"

     Sầm Thiếu Hiên chần chờ, cũng biết giấu không được, liền ăn ngay nói thật: "Trợ lý Chủ tịch."

     Trên mặt Tôn Khải hơi hơi rung động, có chút ám muội mà "À" một tiếng. "Trợ lý . . . chủ tịch à?" Âm điệu về sau được nhấn lên tựa như mang theo ý tứ gì đó.

     Mặt Sầm Thiếu Hiên trầm xuống, liếc mắt nhìn hắn, trịnh trọng nói: "Tôn đội trưởng . . . không, Tôn cục phó, cám ơn sự quan tâm của ngài. Hiện tại tôi chỉ muốn an ổn mà làm việc, sống cuộc sống bình thường, trải qua ngày thường như vậy mà thôi. Tôi đã rút tay lùi bước, hy vọng có người đừng bắt đầu sinh sự không nên, khiến hai bên đều đau khổ. Nếu muốn chọc đến tôi, chẳng qua tôi cùng người đó đồng quy vu tận vậy."

     Tôn Khải một chút cũng không có buồn bực, hào hiệp cười nói: "Thiếu Hiên, cậu vẫn cứ mẫn cảm như thế, cực kỳ đáng yêu. Kỳ thực chưa từng có ai chọc tới cậu cả, chỉ là do cậu đặt ra yêu cầu với bản thân quá nghiêm ngặt mà thôi, dũng cảm gánh chịu trách nhiệm. Đương nhiên, đó cũng là chuyện tốt. Rời khỏi đội hình cảnh, cũng như rời xa nguy hiểm, hiện tại lại có công việc tốt như vậy, tôi mừng giùm cậu còn chưa kịp nữa đó."

     Sầm Thiếu Hiên dường như không muốn lấy lệ với hắn, dời đi ánh mắt, hờ hững nói: "Cám ơn Tôn cục phó."

     Tôn Khải thấy cậu tỏ ra bộ dáng người ngồi trước mặt cách xa ngàn dặm, liền đứng dậy, cười nói: "Tôi đi trước vậy, nếu lần sau còn có cơ hội gặp lại, mời cậu đi ăn."

     Sầm Thiếu Hiên rất có lễ phép đứng dậy, miệng lại lạnh nhạt nói: "Nếu có cơ hội gặp lại."

     Tôn Khải đang muốn rời đi, Lục Vân Phong cùng Diệp Oanh đã bưng đồ ăn trở về.

     Ba người nhìn nhau một chút, cười gật đầu.

     Căn cứ vào xã giao lễ nghi, Sầm Thiếu Hiên khách khí mà nói: "Tôi xin giới thiệu một chút, vị này chính là Tôn cục phó của cục hình cảnh Đào thành."

     Tôn Khải lập tức vươn tay cười, nói rằng: "Tôn Khải."

     Lục Vân Phong lập tức cùng hắn bắt tay: "Tôn cục phó, hân hạnh. Tôi họ Lục, Lục Vân Phong."

     Sầm Thiếu Hiên nói thêm vào: "Ngài ấy là chủ tịch tập đoàn chúng tôi, tổng giám đốc, Lục tổng."

     Tôn Khải lưu tâm nhìn anh, hơi nhiệt tình cười nói: "Lục tổng, ngưỡng mộ đã lâu."

     "Đâu dám, đâu dám." Nụ cười của Lục Vân Phong có vẻ đặc biệt chân thành tha thiết: "Có thể biết Tôn cục phó, là là vinh hạnh của tôi."

     Sầm Thiếu Hiên đưa tay lên hướng về phía Diệp Oanh đứng kế bên, bình thản mà nói: "Đây là Diệp tiểu thư bên tổng bộ tập đoàn chúng tôi."

     Tôn Khải lập tức rất có lễ phép bắt tay với cô: "Diệp tiểu thư khỏe, hoan nghênh cô tới Đào thành."

     Diệp Oanh vui vẻ cười nói: "Cám ơn Tôn cục phó."

     Tuy rằng biểu hiện của Sầm Thiếu Hiên cực kỳ khéo, nhưng Lục Vân Phong vẫn có thể cảm nhận được trong lòng cậu đang dậy sóng, nhưng anh không nói gì cả, chỉ là cười nói: "Những món kia cũng rất ngon, cậu nên nếm thử đi."

     Sầm Thiếu Hiên miễn cưỡng cười gật đầu.

     Trong quá trình ăn, Lục Vân Phong vẫn chuyện trò vui vẻ, cùng Diệp Oanh kẻ xướng người hoạ, cố ý chọc cười Sầm Thiếu Hiên. Dần dần, vùng lông mày nhíu lại của cậu nở ra, bên môi nở nụ cười.

     Ăn xong, Lục Vân Phong nhìn nhìn đồng hồ, điện thoại của anh liền đổ chuông. Anh nhìn số điện thoại, mỉm cười nhẹ bắt điện thoại nói: "Trần tổng, khỏe không . . . À, nghỉ ngơi rất tốt, khách sạn rất tốt . . . Đúng đúng, haha, tương lai là đối thủ của chúng ta đó nha . . . Chẳng qua, người ta nói rất đúng, làm ăn có được có mất mà. . . . Haha . . . Ừ, đã ăn xong, đúng đúng . . . Đừng khách khí, tương lai chúng ta cũng là người một nhà mà . . . Đúng vậy, ha ha, được rồi, hiện tại chúng tôi sẽ đến công ty của ngài . . . Được không? Ngài đừng quá khách khí, chúng tôi chờ ở cửa vậy."

     Bọn họ ra ngoài cửa khách sạn chờ vài phút, xe mà Trần Hâm phái tới tiếp bọn họ đi tới.

     Diệp Oanh vẫn ngồi phía trước, hai người thanh niên bọn họ ngồi phía sau. Trong mắt người thường, đây là vị trí ngồi tốt nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Snow cầm thú HD, girl051
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.