Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 250 bài ] 

Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

 
Có bài mới 18.04.2017, 12:33
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 21.01.2017, 17:01
Tuổi: 100 Nữ
Bài viết: 185
Được thanks: 8248 lần
Điểm: 11.35
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm] - Điểm: 12
Chương 50: Hào quang


 - Nhữ Dương vương Thế tử tài học bất phàm, dễ dàng phá giải nan đề thứ nhất.

- Quá khen.

Triệu Duệ Kỳ khí chất ôn văn tao nhã, diện mạo nho nhã tuấn dật, nhìn hắn rất khó có thể nhìn thấy ngạo khí của Nhữ Dương vương thế tử.

Không phải hắn không có ngạo khí, mà là đối với người thân thiết thân cận đều rất hòa khí gần gũi.

Còn đối với người khác thì lạnh nhạt xa cách có khi bất hòa, vì hắn tự tin vào tài học của mình, chứ không phải vì tước vị thế tử.

Trinh nương nhìn Triệu Duệ Kỳ, dù ngũ quan tuấn dật bất phàm nhưng không giống diện mạo của Nhữ Dương vương Triệu Dật Thanh.

Mà có vài phần tương tự Nhàn Nương, cũng có tài danh như Nhàn Nương, Nhữ Dương vương phủ vì Nhàn Nương mà quang vinh.

Trinh nương từng nghe đến tài danh của Triệu Duệ Kỳ, Tung Sơn viện sẽ không vì quyền thế của Nhữ Dương vương phủ mà khen ngợi Triệu Duệ Kỳ tài học hơn người.

Hắn viết đại học cửu biện cũng không phải thỉnh người làm hộ, Đại tỷ Nhàn Nương tuyệt đối sẽ không để nhi tử làm người giả dối tạo uy danh, nàng khinh thường con đường tắt này.

Nhữ Dương vương có hắn làm nhi tử, là Nhữ Dương vương có phúc khí.

Nhưng đối với tương lai sau này của nhi tử kế phi, có đích trưởng tử là hắn đặt ở trên đầu, một tòa núi lớn ở trước mặt, sao có thể thấy được ánh mặt trời?

Nếu đích trưởng tử của nguyên phối(vợ trước) quá bình thường, sẽ khiến nhi tử của kế phi bất mãn với huynh trưởng, bất mãn hắn tầm thường lại chiếm giữ tước vị.

Nếu đích trưởng tử của nguyên phối quá xuất sắc, cũng có vấn đề, chèn ép huynh đệ thở không nổi, rất dễ dàng làm nhi tử của kế thất mất tinh thần ủ rũ, buông tha cho mọi cố gắng, càng ngày càng không nên thân.

Kế phi không dễ làm, chẳng lẽ nhi tử của kế phi lại dễ làm, Nhữ Dương vương phủ là phụ truyền tử nối, có đan thư thiết khoán.

Chỉ cần không phạm vào sai lầm lớn thì cả đời làm vương, đế quốc Đại Minh sẽ không tước vị đích tử, nhi tử của kế thất dù xuất sắc đến đâu cũng không tranh được.

Trinh Nương buồn bã lắc đầu, nếu nàng không trốn thoát vận mệnh trớ trêu, nếu Nhữ Dương vương không chịu buông tha cho nàng, nếu Nhàn Nương bệnh chết...

Một khi nàng gả vào Nhữ Dương vương phủ, sau này có thân sinh cốt nhục, nàng nên làm thế nào để đối mặt với Triệu Duệ Kỳ.

Là tranh hay không tranh? Trơ mắt nhìn nhi tử thấp hơn hắn một đầu?

Trinh nương lại ôn nhuận e lệ tươi cười, nhưng tay nắm chặt thành quyền giấu trong tay áo, chuyện sau này để sau này tính.

Lúc này nàng không ngại thưởng thức Triệu Duệ Kỳ, Nhàn Nương dạy nhi tử, người bình thường không thể sánh bằng.

Yên Nhiên nhìn Triệu Duệ Kỳ kính nể:

- Ngươi là biểu ca của ta, là người lợi hại nhất.

Triệu Duệ Kỳ cười vui vẻ, có thể lấy lòng Yên Nhiên, để nàng kính nể hắn là đáng giá, đáng giá hắn thức khuya đọc sách.

Hai ngày trước mẫu thân nói với hắn có thể tham gia khoa khảo, chỉ khi hắn đủ cường, đủ xuất sắc, có tài năng mới bảo hộ được Yên Nhiên, mới có thể vĩnh viễn nhìn nàng tươi cười vui vẻ.

Yên Nhiên so với trước kia thì yên tĩnh hiểu chuyện hơn rất nhiều, nhưng bản tính của nàng rất khó thay đổi, Triệu Duệ Kỳ biết rõ điểm này.

Cho nên hắn muốn tham gia khoa cử, không chỉ cùng Phó Tuấn Khanh tỷ thí phân cao thấp, mà quan trọng hơn là hắn muốn cường đại, hắn muốn trở thành núi lớnvvững chắc cho Yên Nhiên dựa vào cả đời.

Triệu Duệ Kỳ đưa ngón tay gõ trán nàng:

- Chỉ biết nói mỗi câu lợi hại, không biết đổi từ khác sao?

Yên Nhiên cười vui vẻ:

- Ta chỉ muốn nói lợi hại, không muốn đổi từ khác.

Trinh Nương là người thông minh, sẽ không dùng thủ đoạn lộ liễu, nàng không chỉ muốn cuộc sống phú quý, còn muốn có thanh danh hiền lương.

Dù nàng làm kế phi, cũng sẽ không bạc đãi biểu ca, chỉ cần biểu ca xuất sắc, nàng có nhiều thủ đoạn thì thế nào?

Chỉ cần mình không gây phiền hà cho biểu ca, Trinh Nương...

Trinh Nương tỏ ra là người vô cầu, là cốc U Lan nở rộ, sao có thể vì tước vị mà ra tay tàn độc?

Yên Nhiên lặng lẽ liếc nhìn Trinh nương, dù Trinh nương có lợi hại hơn nữa cũng không phải, chuyện gì cũng có thể đoán ra.

Có thể nàng biết sau này nàng sẽ làm kế phi, nhưng vẫn chưa biết Cửu hoàng tử sẽ làm hoàng đế.

Nếu để biểu ca giúp Cửu hoàng tử...

Yên Nhiên lắc đầu, không thể, lúc này Cửu hoàng tử không được, Nhữ Dương vương thế tử rất chói mắt, nhất cử nhất động của hắn đều bị người chú ý.

Hắn tham gia đoạt vị là đại biểu cho lựa chọn của Nhữ Dương vương phủ, không đợi được Cửu hoàng tử xuất hiện, biểu ca đã bị các vị hoàng tử khác đạp ngã.

Hai đấm khó địch bốn tay, câu này là ca ca nói với nàng ... kiếp trước... kiếp trước...

Yên Nhiên nhìn Trinh Nương, mọi người đều nghĩ Nhữ Dương vương thế tử là người 'tầm thường', ai cũng biết Triệu Duệ Giác ưu tú xuất sắc.

Còn được xưng là nhân vật hàng đầu Quan Quân hầu, Nhữ Dương vương thích hắn vô cùng.

Lúc hắn đại chiến thành danh, Nhữ Dương vương đã có tâm tư muốn đổi thế tử, khi đó Nhữ Dương vương còn hận không đem những thứ tốt nhất đưa cho Trinh Nương.

Phế thế tử hắn có thể làm chủ. Nhưng  Trinh nương lại khuyên hắn, vì cái gì?

Vì sao Trinh nương lại làm như vậy, là nàng âm thầm kết giao với Cửu hoàng tử, biểu ca tầm thường trung lập sẽ là lá chắn tốt nhất.

Nếu Triệu Duệ Giác không đoạt được cửu môn, dù Cửu hoàng tử có di chiếu truyền ngôi, cũng không lên được ngôi vị hoàng đế.

Rốt cuộc hoàng Thượng truyền ngôi cho ai, bất luận kẻ nào cũng không dám nói.

Nếu biểu ca xuất sắc mà không phải tầm thường, Triệu Duệ Giác còn có năng lực ủng hộ Cửu hoàng tử sao? Hắn còn có thể đi lên ngôi vị hoàng đế sao?

Tất cả mọi chuyện đều không thay đổi sao? Cửu hoàng tử tuổi còn nhỏ là hắn chịu thiệt, không bằng tam hoàng tử...

Yên Nhiên đối với chuyện tương lai không dám nắm chắc.

- Đề thứ hai là giải khai ván cờ Linh Lung, Thế tử điện hạ, bàn kỳ dưới tàng cây, mời đi.

Bình Nhất Chỉ đưa ra nan đề thứ hai.

Yên Nhiên giật mình mở to mắt, sao lại là ván cờ Linh Lung? Không phải nên ra đề mục khác sao? Yên Nhiên cắn môi, tức giận nói:

- Ngươi chính là muốn khó xử biểu ca, ván cờ Linh Lung còn được gọi là ván cờ thổ huyết, bao nhiêu cao thủ cờ vây bị vây hãm trong ván cờ, biểu ca... thân thể biểu ca không tốt, nếu hắn hộc máu, ta...Ta...

Sắc mặt Bình Nhất Chỉ không thay đổi hỏi:

- Ngươi thế nào?

Yên Nhiên vung tay Triệu Duệ Kỳ đang giữ nàng, tiến lên hai bước hung ác nói:

- Ta sẽ giết ngươi, đừng nghĩ ta nói đùa, ta sớm nhìn ngươi không vừa mắt, ngươi là đại phu, học được toàn thân y thuật, trị bệnh cứu người là bổn phận, ngươi lại dùng đủ loại nan đề làm khó dễ người cầu chẩn, ngươi xứng làm đại phu sao? Ngươi có biết người sắp chết chỉ mong được sống thêm một ngày chính là khát cầu? Ngươi có biết trơ mắt nhìn người thân bệnh chết là thống khổ thế nào không? Ngươi cái gì cũng không biết...

Trong mắt Yên Nhiên chứa đầy nước mắt, dưới ánh nến u ám, biểu ca để lại một câu "hãy sống tốt"

Rồi buông tay nhân gian, dù nàng khóc kêu thế nào hắn cũng không sống lại...

Hầu phủ âm u vắng lạnh chỉ còn có một mình nàng, cô tịch đến chết.

- Thần y không phải thần tiên, cũng có người cứu không được, nhưng ngươi có thể dùng tài cán của mình vì người bệnh giảm bớt đau đớn thống khổ, ít nhất ngươi có thể kéo dài tính mạng, làm cho người bệnh có thể bên cạnh người thân lâu một chút.

Yên Nhiên xoa đôi mắt, nàng nói mà không hề khóc, nghĩ muốn lấy lòng Bình Nhất Chỉ, nhưng nàng lại nhịn không được.

- Ngươi lưu lại rất nhiều nan đề, không phải là khảo thí học thức, chúng ta cũng không phải con rối đi lấy lòng của ngươi, ngươi ra nan đề là khiến chúng ta tự trách...Tự trách mình vô dụng không thể giải được nan đề cứu tính mạng thân nhân, ngươi là đại phu, không phải quan khảo thí cao cao tại thượng, vì sao ngươi không chịu cứu thêm vài mạng người?

- Ta không học y thuật, cũng không xem, không hiểu sách thuốc, nhưng ta biết người có bách bệnh, ngươi ẩn cư chổ này, hàng năm có bao nhiêu người có thể phá giải nan đề của ngươi? Hàng năm ngươi chuẩn bệnh được bao nhiêu người? Ngươi không sợ y thuật giảm sút thụt lùi? Đọc sách thuốc là có thể trở thành thần y? Trương Trọng Cảnh, Hoa Đà là thần y được ghi trong sử sách cứu chữa người bệnh nhiều hay ít? Dùng dược nhiều hay ít? Có như thế, bọn họ mới viết xuống sách thuốc trân quý lưu truyền cho hậu thế, được người đời kính ngưỡng, ngươi học được sách thuốc của bọn họ, lại không thấy hổ thẹn sao?

Yên Nhiên bước lên vài bước tới gần Bình Nhất Chỉ, bắt lấy cổ tay Bình Nhất Chỉ trong tay áo, đưa lên trước mặt hắn:

- Đôi tay này là trị bệnh cứu người, không phải chăm sóc hoa cỏ, đầu óc của ngươi là tìm cách trị bệnh cứu người kê đơn thuốc, chứ không phải nghĩ nan đề làm khó dễ chúng ta.

Triệu Duệ Kỳ cong khóe môi, Yên Nhiên nói nghe phấn khích cực kỳ, nàng như hào quang chói mắt, không có kẻ nào che khuất được nàng.

Trinh nương cũng há to miệng, không thể tưởng tượng được, Yên Nhiên lại có tài ăn nói như thế, nàng nói rất khá, cũng chỉ có nàng mới dám nói ra, đổi lại là nàng dù có thể nghĩ đến, cũng sẽ không nói ra ngoài.

- Hay, nói rất đúng.

- Đúng thế, đúng thế, đại phu là cứu người, chứ không phải khảo thí ra đề mục.

Lúc Yên Nhiên nói những lời lên án Bình Nhất Chỉ, ở ngoài hàng rào có mười mấy người đang đứng.

Có lão trượng râu tóc bạc phơ, có đứa nhỏ, có hán tử cường tráng, cũng có quả phụ vong phu, có người hét lên:

- Đúng nên giết, ta cũng hận không thể giết chết hắn, ca ca ta...ca ca ta...vì ta không giải được nan đề, mà bệnh chết...ta thật sự ngu xuẩn, vì sao không giải được nan đề, Bình Nhất Chỉ ngươi không xứng làm thần y.

- Nam nhân của ta là độc đinh của dòng tộc Trần gia, tổ tiên ta cả đời làm nông, một chữ ta cũng không biết, sao có thể giải được nan đề? Hắn buông tay nhân gian, lưu lại hai người bọn ta cô nhi quả phụ, bơ vơ, sau này biết trôi qua như thế nào? Bình Nhất Chỉ ngươi còn không đáng chết sao?

Yên Nhiên quay đầu nhìn đám người đau khổ lên án Bình Nhất Chỉ ra đủ loại nan đề làm khó dễ bọn họ.

Rồi quay lại nhìn Bình Nhất Chỉ đang chăm sóc hoa cỏ, nếu Bình Nhất Chỉ không lấy ván cờ Linh Lung làm khó biểu ca.

Nếu không phải nàng lo lắng ván cờ này sẽ làm biểu ca hộc máu, thì nàng cũng sẽ khống chế được cơn tức giận, Bình Nhất Chỉ yêu hoa, Yên Nhiên từng trùng sinh làm sao có thể không biết.

Có mấy lần vì người bị bệnh cũng là người yêu hoa, Bình Nhất Chỉ sẽ bắt mạch chuẩn bệnh cho bọn hắn, Yên Nhiên vừa chỉ vào chậu hoa vừa nói:

- Cổ nhân nói nghiệp thuật có chuyên công, nói thẳng ra là ngươi không phù hợp trồng hoa dưỡng cỏ, dù ngươi có rèn luyện tay nghề trồng hoa, có trồng ra hoa cũng không ai muốn.

(Yul: nghiệp thuật có chuyên công ý câu này là làm nghệ thuật phải có thiên phú)

Bình Nhất Chỉ mày mặt nhăn lại vướng mắc, Yên Nhiên tiếp tục nói:

- Trồng hoa dưỡng cỏ là ham thích, là nhàn rỗi mà thôi. Ngươi lại coi như chuyện quan trọng cần phải làm, ngươi quên ngươi là đại phu sao, nếu ngươi nhàm chán đến nổi phải trồng hoa dưỡng cỏ, vì sao không chuẩn trị cho vài người bị bệnh?  Hay là thu nhận một hai gã đồ đệ? Ngươi không muốn có người kế thừa y bát của ngươi sao? Đem y thuật của ngươi phát dương quang đại? Để hậu thế còn biết trừ Hoa Đà thần y, còn có ngươi Bình Nhất Chỉ.

Sắc mặc Bình Nhất Chỉ trở nên rất khó coi, cả giận nói:

- Ngươi thì biết cái gì?

Trinh nương tiến lên kéo Yên Nhiên, nhẹ giọng nói:

- Ngươi đừng nhắc tới chuyện thương tâm của Bình đại phu, biết người biết mặt không biết tâm, có lẽ hắn đã từng bị người hắn cứu thương tổn, không phải những người đó đều tri ân báo đáp, lấy oán trả ơn cũng không ít.

Ánh mắt Trinh Nương nhu hòa nhìn Bình Nhất Chỉ, nhưng Bình Nhất Chỉ lại nhìn Yên Nhiên:

- Ta nói cho ngươi biết, nếu không phải tại ta thu nhận đồ đệ, thì ta đã không phải cô độc một mình, ngươi nói này nọ thống khổ ta biết hết, ta... ta bất lực, trơ mắt nhìn nữ nhi chết bệnh... ha ha...nếu không phải nàng cầu ta cứu hắn, thì nàng sao có thể bị hắn hại chết? Như nhi...Như nhi...

Yên Nhiên đẩy Trinh nương ra, nói:

- Trên đời có bao nhiêu người nhìn thấu lòng người, rõ ràng là đối với ngươi tốt lắm, nhưng vẫn tính kế người của ngươi, nhưng cũng có người tốt, cũng có người cảm ơn, ngươi không thể bởi vì một chuyện xưa mà vứt bỏ những người cần ngươi cứu chữa, ngươi nguyện ý làm một người hèn nhát nhu nhược, một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng? Nữ nhi của ngươi ở trên trời có linh thiêng cũng không an tâm, nàng nhất định là người thiện lương, là người rất tốt, nàng sẽ không đành lòng để người có thể cứu sống lại chết đi, nếu ngươi đã mất đi nữ nhi, sao lại không biết cảm giác mất đi người thân thống khổ đến cỡ nào?

- Ngươi muốn những người khác thống khổ giống ngươi? Nếu ngươi có thể cứu sống một người, bọn họ sẽ cảm kích ngươi, sẽ vì nữ nhi của ngươi mà châm đèn đốt nhang.

Yên Nhiên nói câu cuối cùng :

- Nhà Phật có nói luân hồi chuyển thế, hôm nay ngươi cứu người, có lẽ chính là nữ nhi của ngươi đã từng bệnh chết.

Thần sắc Bình Nhất Chỉ khó đoán, cứu người có thể là nữ nhi luân hồi?

P/s sau này chuyện xấu rất nhiều, không phải trùng sinh là có thể dựa vào xoay chuyển cục diện ban đầu.

Yên Nhiên cũng không có nhiều ưu thế, các nàng chịu khó mò hố này với ta.

Sao ta edit chương này mà ta mếu máo thế này...


Bạn đọc thấy hay bấm thanks dùm Yul Yuuki nhé!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 19.04.2017, 00:57
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 21.01.2017, 17:01
Tuổi: 100 Nữ
Bài viết: 185
Được thanks: 8248 lần
Điểm: 11.35
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm] - Điểm: 12
các đồng chí đâu hết rồi hú hí vs ta đi...


Chương 51: Phá cục


Bình Nhất Chỉ trầm tư suy nghĩ, rồi có chút sáng tỏ, ánh mắt lướt qua Yên Nhiên nhìn vào trong sân nhỏ chổ cửa phòng.

- Ngươi nói lời này là vì những người bên ngoài? Hay là vì thế tử điện hạ?

Trong lòng Yên Nhiên vui vẻ ngọt ngào, rốt cục nàng cũng có thể giúp đỡ biểu ca:

- Lúc này là vì biểu ca, từ nay về sau Bình đại phu xem bệnh cho nhiều người, sẽ vì rất nhiều rất nhiều người, là bình đại phu gỡ được khúc mắc, ta không có làm cái gì.

Bình Nhất Chỉ lắc đầu nói:

- Ta cũng không nói là ta đã giải khai khúc mắc, Lý đại tiểu thư nói rất hay, ngày mai ta sẽ huỷ bỏ chuyện khảo thí nan đề làm khó dễ người, nhưng hôm nay vẫn như cũ.

- Ngươi...ngươi...

Yên Nhiên tức giận:

- Khi dễ người.

- Biểu muội, không tin ta?

Triệu Duệ Kỳ cầm tay Yên Nhiên, cảm xúc tinh tế, khiến hắn luyến tiếc không muốn buông tay:

- Từ lâu ta đã muốn thử ván cờ Linh Lung, nghe nói người có thể nhập kỳ sẽ nhìn thấy kiếp trước kiếp này, là thiên hạ đệ nhất ván cờ, nếu ta không thử, sẽ rất đáng tiếc.

- Biểu ca cẩn thận một chút, không cần miễn cưỡng.

Yên Nhiên nhịn không được trừng mắt nhìn Bình Nhất Chỉ, kiếp trước nàng cũng từng nghe nói đến ván cờ Linh Lung.

Lúc đó cũng có người bày ra ván cờ, nhưng không có cách nào nhập kỳ, bọn họ đều bị văng ra, ở trên ván cờ bày bố cục, sống chỗ không nhiều lắm, phần lớn là tử cục.

Yên Nhiên khuyên biểu ca đến thỉnh Bình Nhất Chỉ, còn không phải là muốn biểu ca nổi danh sao?

Nếu Bình Nhất Chỉ không ra nan đề, thì Yên Nhiên cũng không đạt được mục đích, chỉ là Bình Nhất Chỉ ra đề mục không phải là đề nàng nghĩ đến.

Vì vậy Yên Nhiên mới kích động, trùng sinh cả đời làm sao chỉ dựa theo suy nghĩ.

Ông trời là công bằng, giống như Trinh nương, giống như Nhàn Nương dù không được trùng sinh, thì họ cũng sống rất tốt.

Yên Nhiên gắt gao nắm chặt cổ tay áo, trời sinh bọn họ là người thông minh, mặc kệ là có cái gì ngoài ý muốn hay biến hóa thì họ cũng không bị ảnh hưởng.

Yên Nhiên nhìn Triệu Duệ Kỳ:

- Ta tin tưởng biểu ca nhất định sẽ giải khai ván cờ Linh Lung, khiến các anh tài trong thiên hạ phải ngước nhìn.

- Nếu không giải được, nếu ta thất bại thì sao?

- Thất bại có gì phải sợ? Chỉ cần còn sống, ta không tin không giải được ván cờ, cho nên nói a, biểu ca không thể miễn cưỡng, thân mình xương cốt mới là quan trọng nhất.

Triệu Duệ Kỳ buông Yên Nhiên, nói:

- Ta nhớ kỹ.

- Thân thể khỏe mạnh, mới có thể làm được rất nhiều rất nhiều chuyện, dù ngươi tài cao kinh thế, thân thể không tốt, tài học cũng không thể hiện được.

Trinh nương nhìn chằm chằm cục đá trên mặt đất, thần sắc có chút biến hóa, Triệu Duệ Kỳ nói:

- Biểu muội chờ ta?

- Ừ

Yên Nhiên liên tục gật đầu, kiếp trước mắc sai lầm, nàng sẽ không tái phạm, thân thể biểu ca không phải có bệnh không tiện nói ra, không phải cái gì cũng không làm được.

Thân mình hắn có thể điều dưỡng tốt, nàng sẽ không để chuyện kiếp trước lại xảy ra với biểu ca, liếc mắt nhìn Trinh nương, Yên Nhiên nói:

- Nếu ngươi thiếu hoạt động chỉ lo tĩnh dưỡng thân thể cũng không mạnh khỏe được, mặc kệ bọn họ ba hoa chích choè, quan tâm đầy đủ, thì ngươi cũng không thể tin tưởng, hoạt động nhiều đối với biểu ca rất có lợi.

- Nhớ rõ.

Triệu Duệ Kỳ thâm trầm nhìn Yên Nhiên, rồi xoay người đi đến ván cờ Linh Lung, ngồi ở trên ghế đá nhắm mắt dưỡng thần rất lâu.

Mở ra đôi mắt trong suốt thâm thúy, Triệu Duệ Kỳ cầm lên quân cờ, nhìn ván cờ chuẩn bị hạ xuống quân cờ đầu tiên.

Yên Nhiên khẩn trương nhìn Triệu Duệ Kỳ, trong lòng bàn tay tràn đầy mồ hôi, biểu ca, ngươi nhất định có thể thành công, ngươi thông minh tài trí không cần thu liễm điệu thấp trước thế nhân.

Kiếp trước lúc sắp xếp lại bộ sách của biểu ca, mỗi một bản mỗi một trang đều có phê bình chú giải...

Mỗi khi Yên Nhiên nhớ tới đều rơi lệ, là vị trí Nhữ Dương vương thế tử hủy đi biểu ca kinh tài tuyệt thế, hắn rõ ràng có thể nổi danh cùng Trí hầu Phó Tuấn Khanh.

Yên Nhiên đột nhiên nghĩ nếu biểu ca buông tha cho vị trí thế tử...

Không thể, còn có đại di Nhàn Nương, từ lúc biểu ca được sinh hạ liền làm Nhữ Dương vương thế tử, mất đi vị trí thế tử cũng giống như mất nửa cái mạng.

Yên Nhiên nắm chặt nắm đấm, ai nói Nhữ Dương vương thế tử nhất định tầm thường? Làm Thế tử điện hạ kinh tài tuyệt thế có gì không được?

Biểu ca là thân sinh nhi tử của Nhàn Nương, hắn vì đại di mà kiêu ngạo, khuynh quốc mẫu đơn cả thiên hạ đều biết, nhi tử của nàng sao có thể là người tầm thường?

Thần sắc Triệu Duệ Kỳ lạnh lùng hạ xuống quân cờ đầu tiên, Bình Nhất Chỉ, Yên Nhiên hiểu được cờ vây liền kinh hô "A."

Ván cờ Linh Lung chổ sống không nhiều lắm, mà Triệu Duệ Kỳ hạ xuống quân cờ này đã ngăn chặn đường sống duy nhất, Yên Nhiên cắn chặt môi, Bình Nhất Chỉ lắc đầu.

- Thế tử điện hạ hạ cờ sai lầm rồi, đoạn tuyệt sinh cơ, sai lầm rồi, hạ sai lầm rồi.

Yên Nhiên nhìn chằm chằm biểu ca, không có ai tin tưởng biểu ca hơn nàng:

- Cổ nhân nói, trí tử rồi sau đó sinh...

Nói ra lời này không chỉ có Yên Nhiên, mà Trinh nương ở bên cạnh cũng nói như thế, Yên Nhiên cùng nàng liếc nhìn nhau.

- Trinh di đại tài.

Trinh nương không giống bình thường hay ngại ngùng ngượng ngùng, đôi mắt thâm thúy hiện ý cười, giọng nói nhẹ dàng:

- Ta không hiểu ván cờ, nhưng tin tưởng vào tài năng của thế tử điện hạ, Bình đại phu nói tử lộ, ta mới nhớ câu trí tử rồi sau đó sinh, nhưng Yên Nhiên hiểu biết nhiều lắm.

Nàng nói không hiểu, không tinh thông ván cờ, lại có thể nói ra câu này, làm cho người ta cảm thấy nàng rất đôn hậu.

Bình Nhất Chỉ có ba cái ham muốn, y thuật, hoa cỏ, ván cờ, hắn cũng không rảnh đi nhìn Trinh nương, hắn muốn biết Triệu Duệ Kỳ sẽ hạ quân cờ thứ hai ở đâu.

Yên Nhiên nói:

- Trinh di rất xuất sắc, không cần tự hạ thấp mình.

Kiếp trước ai còn nhớ rõ Trinh nương là thứ nữ, nàng sống rất tốt, so với đích nữ từ nhỏ chịu nhiều nghiêm khắc giáo dưỡng thì tốt hơn nhiều lắm.

Yên Nhiên nhíu mày, vì sao? Vì sao Trinh nương hiểu biết nhiều như vậy, vì sao nàng luôn khiến mọi người yêu thích? Vừa rồi, sao nàng không giống như trước hay ngượng ngùng ngại ngùng?

Yên Nhiên nhìn biểu ca tiếp tục hạ cờ, tâm tư linh hoạt một chút, cẩn thận đánh giá sân viện của Bình Nhất Chỉ.

Mọi chuyện như một ván cờ, Trinh nương sẽ không bước hụt một bước, đi ra nước cờ phế.

Dù Yên Nhiên trùng sinh, thì nàng vẫn không bằng Trinh nương.

Nhìn quanh bốn phía, Yên Nhiên bước vài bước về phía đông sương phòng.

Bình Nhất Chỉ sống một mình, vì sao cửa sổ đã đóng lại còn buông màn?

Bức màn còn để lại một khe hở, trong đông sương phòng có người? Là ai? Là ai có thể làm cho Trinh nương biến hóa? Nhữ Dương vương? An Ninh công chúa? Hay là vị quý nhân?

Nhất định Trinh nương biết là ai, Yên Nhiên âm thầm tự trách mình quá sơ ý, nàng lại không thể giúp biểu ca.

Từ khi nào Trinh nương phát hiện ra manh mối? Yên Nhiên còn đang suy tư, chợt nghe thấy Triệu Duệ Kỳ ho khan, Trinh nương kinh hô:

- Thế tử điện hạ ho ra máu.

Yên Nhiên làm sao còn lo lắng suy nghĩ đến Trinh nương nữa, chạy đến bên người Triệu Duệ Kỳ, đỡ cánh tay hắn:

- Biểu ca, biểu ca.

Trên bàn cờ hắc bạch giao nhau, màu máu tươi nhìn rất nổi bật, nhìn vết máu dính trên quân cờ trong lòng Yên Nhiên rất bối rối, cơ hội nổi danh còn rất nhiều, nức nở nói:

- Biểu ca đừng dọa ta, biểu ca.

Ánh mắt Triệu Duệ Kỳ mê mang thống khổ lúc nhìn thấy Yên Nhiên, dần dần khôi phục thanh tỉnh.

- Yên Nhiên? Biểu muội?

- Ta đây, biểu ca, ta ở đây.

Triệu Duệ Kỳ nắm lấy tay của Yên Nhiên, nhìn chằm chằm nàng, thì thào tự nói:

- Đừng sợ, ta sẽ không để nàng lại một mình, đừng sợ...

- Ngươi làm sao vậy? Biểu ca?

Yên Nhiên không dám rút tay lại, một tay để yên cho hắn nắm, tay còn lại lấy ra quyên khăn giúp hắn lau máu nơi khóe miệng.

Nhìn sắc mặt Triệu Duệ Kỳ tái nhợt giống như đã trải qua chuyện gì đó rất đau khổ, Yên Nhiên vừa khóc, vừa nhìn Bình Nhất Chỉ nói:

- Còn không mau bắt mạch giúp hắn? Bình đại phu...

Bình Nhất Chỉ nhìn chằm chằm ván cờ Linh Lung, không có thời gian để ý Yên Nhiên, Trinh nương lặng lẽ tiến đến, rất có kỹ xảo che Yên Nhiên lại, đem Thế tử đang ho ra máu lộ ra ngoài.

Từ đông sương phòng nhìn lại đây, chỉ có thể nhìn thấy Triệu Duệ Kỳ suy yếu.

(Yul: các nàng đoán được hành động của Trinh Nương có mục đích gì k?

Wedtruyen+ s.s.truyen  +các trang khác sao lấy truyện ta mà k xin phép)

Thấy bóng người nàng cần giao hảo, trừ hài tử chính mình sở sinh, Trinh nương không có cách nào đối với người bên ngoài thật lòng yêu thương.

Bờ môi nàng cong lên lộ ra nụ cười chế giễu, vì tư lợi, mưu cầu cuộc đời bình an mà thôi.

- Biểu muội, ta không sao, sau khi ho ra máu đã dễ dịu hơn một chút.

Triệu Duệ Kỳ buông lỏng tay Yên Nhiên, ánh mắt né tránh nghi hoặc, nhìn Bình Nhất Chỉ nói:

- Bình đại phu ta đã giải khai ván cờ Linh Lung, thỉnh ra đề tiếp theo.

Bình Nhất Chỉ một hồi thì lắc đầu, một hồi lại gật đầu, tán thưởng:

- Thế tử điện hạ bất phàm, bất phàm, ván cờ Linh Lung...thiên hạ đệ nhất tàn cục là Nhữ Dương vương thế tử giải khai. Bình mỗ bội phục.

Triệu Duệ Kỳ đỡ lấy cánh tay Bình Nhất Chỉ:

- Cờ vây cũng chỉ là sở thích, là vật nung đúc tình cảm sâu đậm, ngẫu nhiên giải khai có thể sung sướng thể xác và tinh thần, nhưng nếu trầm mê trong ván cờ, sẽ trì hoãn chính sự.

- Ghi nhớ lời của thế tử.

Bình Nhất Chỉ tâm phục thần phục nói.

- Thật sự biểu ca không có việc gì?

Yên Nhiên kéo Triệu Duệ Kỳ, cẩn thận đánh giá, trừ việc hộc máu, nhìn hắn cũng không có gì khác lạ, chỉ là Yên Nhiên có cảm giác, biểu ca có vẻ không giống với trước kia.

Triệu Duệ Kỳ cười lắc đầu:

- Ta không sao.

Triệu Duệ Kỳ không dám nhìn Yên Nhiên, hắn hỏi Bình Nhất Chỉ:

- Ván cờ Linh Lung hướng về Linh Ẩn tự Kỳ Si đại sư?

Linh Ẩn tự là nơi thần bí nhất, bị hồng trần vây hãm ở bên ngoài, nghe nói các vị hòa thưởng ở Linh Ẩn tự vị nào cũng có xá lợi tử.

Cứ mỗi giáp truyền nhân Linh Ẩn tự sẽ xuất hiện, Linh Ẩn tự cùng Vạn Pháp Quan được coi là Thần Tiên động phủ.

Kỳ Si đại sư lần trước thay Linh Ẩn tự rèn luyện người, hắn vẫn chưa phổ độ chúng sinh, tuyên dương Phật hiệu, chỉ để lại trên đời ván cờ Linh Lung liền phiêu nhiên rồi biến mất.

Ván cờ Lung Linh sở dĩ có danh tiếng vang dội, là còn có một nguyên nhân khác, là vì truyền tới Thần Tiên động phủ Linh Ẩn tự.

Người trong thiên hạ đều muốn nhìn thấy toàn cảnh Linh Ẩn tự, lại không biết Linh Ẩn tự ở nơi nào, người giải khai được ván cờ Linh Lung sẽ có một phần tình cảm hương khói với Linh Ẩn tự.

Triệu Duệ Kỳ vừa hỏi, thì Yên Nhiên đã nghĩ rất nhiều, ván cờ Linh Lung là thiên hạ đệ nhất ván cờ, Linh Ẩn tự lại là nơi truyền thuyết.

Yên Nhiên nhìn Bình Nhất Chỉ thấy hắn thuận mắt hơn rất nhiều, không không giống như vừa rồi muốn bóp chết hắn, biểu ca giải khai ván cờ Linh Lung, được rất nhiều ưu việt.

Truyền thuyết Linh Ẩn tự chỉ được truyền lưu ở tầng huân quý Đại Minh, dân chúng bá tánh không nhiều người biết rõ ràng.

Từ lúc khai quốc huân quý đã truyền lưu một truyền thuyết, Đại Minh khai quốc hoàng đế, chính là khí đồ(đuổi đi) của Linh Ẩn tự.

Một tên bị vứt bỏ lại có thể chấm dứt loạn thế, chiếm lĩnh Trung thổ Man Di, có thể thấy được Linh Ẩn tự cao thâm như thế nào.

Yên Nhiên nhìn thấy Trinh nương đang nghi hoặc, trong lòng có chút đắc ý, trừ khai quốc công thần huân quý, thì không người nào biết Linh Ẩn tự cùng Đại Minh hoàng thất có quan hệ sâu xa.

Thế nhân chỉ nghĩ Linh Ẩn tự là một chùa miếu hòa thượng.

Nếu không phải được An Bình hầu yêu thương, thì Yên Nhiên cũng không biết đâu.

Đầu năm sau, truyền nhân của Linh Ẩn tự sẽ rèn luyện, Yên Nhiên suy nghĩ làm cách nào để biểu ca nổi danh.

Lại có thể có duyên với Linh Ẩn là chuyện vui ngoài ý muốn.



Bạnđọc thấy hay bấm thanks dùm ta nha!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.04.2017, 10:54
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 26.12.2013, 08:07
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 68
Được thanks: 50 lần
Điểm: 1.24
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm] - Điểm: 2
YulYuuki đã viết:
các đồng chí đâu hết rồi hú hí vs ta đi...


Chương 51: Phá cục

[size=150]
Bình Nhất Chỉ trầm tư suy nghĩ, rồi có chút sáng tỏ, ánh mắt lướt qua Yên Nhiên nhìn vào

báo cáo có mặt đây truyện hay lắm mà hơi vắng khách tí tiếc quá huhu nhưng nàg yên tâm ta nghĩ sẽ đông khách thui truyện hay thế mà cố lên nàng nhá hóng chương mới nào !!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.04.2017, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 10.02.2017, 12:35
Bài viết: 26
Được thanks: 5 lần
Điểm: 2
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm] - Điểm: 7
Ta đây, ta nghĩ không phải vắng khách đâu,ta nghĩ là mọi người chờ nhiều rồi mới đọc đó. Thật ra trong truyện này,mỗi người đều có lý do cho việc ,cho tồn tại của mình nhưng chỉ vinh vào lý do đó mà lợi dụng lòng tốt người khác, rồi tính kế thì ti tiện quá. Có vẻ như TDKỳ biết được kiếp trước rồi cho nên mới nói với YN như vậy, đã thế thì phần còn lại hấp dẫn lắm à, bây giờ không biết TDK có tính kế lại TN k ta. Hồi hộp quá. Ta không đoán ra người trong đông phòng là ai chỉ cảm thấy là công chúa à. Thanks Yul nha, truyện nàng rất hay,ta chờ 2bộ khác của nàng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.04.2017, 01:46
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 21.01.2017, 17:01
Tuổi: 100 Nữ
Bài viết: 185
Được thanks: 8248 lần
Điểm: 11.35
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm] - Điểm: 12
Ta mà hoàn bộ Ác Độc Nữ Phụ Trọng Sinh ta đăng 1 bộ  hài cho các nàng thưởng thức nhé >"< truyện vừa hay vừa vui...

Tóm lại ta tự tin vào cái gru đọc truyện của ta >"< rất hay ý.

Nhớ ủng hộ ta nhé


Chương 52: Thiết kế

Ở trong đông sương phòng sau bức màn.

Nhữ Dương vương Triệu Dật Thanh không thưởng thức dung mạo xinh đẹp của Trinh nương nữa, mà đỡ cánh tay của Nhàn Nương, thân thiết hỏi:

- Nàng thế nào?

Khuôn mặt Nhàn Nương tái nhợt vẫn hiện vẻ kiêu ngạo khiến Triệu Dật Thanh quyến luyến, bệnh trạng khiến nàng yếu ớt cũng khó nén được kiêu ngạo của nàng.

Nàng chưa từng chú ý tới Nhữ Dương vương, từ lúc nàng hiểu rõ mọi chuyện, Nhữ Dương vương không thể nào lọt vào mắt Nhàn Nương, nàng thì thào kiêu ngạo lặp lại:

- Là nhi tử của ta, Kỳ nhi giải khai ván cờ Linh Lung, cùng Thần Tiên động phủ Linh Ẩn tự có duyên hương khói.

Lúc này Nhàn Nương hoàn toàn là một vị mẫu thân vì nhi tử xuất sắc mà kiêu ngạo.

Nhàn Nương vui mừng nhìn Bình Nhất Chỉ giảng giải ván cờ Linh Lung của Triệu Duệ Kỳ.

Mới vừa rồi hắn hộc máu, thiếu chút nữa Nhàn Nương đã xông ra ngoài, lúc này nhìn nhi tử không sao nàng yên tâm rất nhiều.

Nhàn Nương rất tín nhiệm Bình Nhất Chỉ, nếu thân thể Triệu Duệ Kỳ tổn hại, hắn sẽ không trơ mắt nhìn mà không cứu.

- Yên Nhiên tốt lắm, mới vừa rồi nói được những lời như vậy rất tốt, nàng có hiểu biết.

Yên Nhiên đang nâng Triệu Duệ Kỳ, hai người đứng ở một chỗ, giống như đôi bích nhân, Nhàn Nương cười vui mừng, sung sướng:

- Bọn họ là trời sinh một đôi, Vương gia vẫn cảm thấy Yên Nhiên không xứng làm Thế tử phi? Có lẽ trên đời này còn có người so với Yên Nhiên càng thích hợp làm Thế tử phi hơn, nhưng Yên Nhiên là người xứng với Kỳ nhi nhất.

- Nàng khiến bản vương thay đổi cách nhìn, nhưng vẫn không làm cho bản vương phải tự mình đi An Bình phủ cầu thân.

Nhữ Dương vương sủng nịch giúp đỡ Nhàn Nương:

- Nàng nhìn rõ Yên Nhiên hơn bản vương, Yên Nhiên có mấy phần tương tự nàng, nói chuyện làm việc đều rất giống phong phạm của nàng, nhưng tính tình nàng ác liệt, tính khí cũng quật cường...Ở trong Nhữ Dương vương phủ, nàng còn nói bản vương vài lần, bản vương cũng không trách, nhưngvbản vương là trưởng bối, nếu nàng để ý Kỳ nhi, sẽ không dám nói như vậy.

- Vương gia không thấy trong mắt Kỳ nhi chỉ có một mình Yên Nhiên sao? Kỳ nhi là nhi tử duy nhất của ta, ta không muốn hắn thú thê tử mà hắn không thích. Tính tình Yên Nhiên ngay thẳng, trách cứ vương gia quả thật là thiếu tôn trọng vương gia.

Nhàn Nương cũng không muốn ủy khuất cầu toàn, lại càng không cố làm ra vẻ, nếu không phải vì Kỳ nhi cùng Yên Nhiên, nàng sẽ không nguyện ý nhẫn nại ghê tởm.

-  Nếu nàng không phải vì ta mà bất bình, thì Yên Nhiên sẽ không đắc tội vương gia, nếu không có Yên Nhiên bênh vực lẽ phải, ta cùng vương gia cũng không có ngày hôm nay, cùng nhau đến tìm Bình đại phu cầu chẩn.

Tay Nhữ Dương vương vuốt ve gò má của Nhàn Nương, Nhàn Nương mềm mại bỏ đi cao ngạo diễm lệ, còn dịu dàng kính cẩn nghe theo hắn.

Nhữ Dương vương cúi đầu, muốn hôn lên môi anh đào của nàng, Nhàn Nương xoay đầu, nàng không đón ý nói hùa theo hắn được.

Đây là bản năng của nàng, bỏ qua sẽ không nhặt lại, nàng đã từng thích, toàn tâm trả giá, nhưng lúc này không còn là Nhữ Dương vương Triệu Dật Thanh.

Nhữ Dương vương nghĩ Nhàn Nương thẹn thùng, bọn họ đã ba năm chưa từng chung đụng ngủ cùng giường, nhìn Nhàn Nương lại nhìn Triệu Duệ Kỳ.

Nhữ Dương vương đối với nhi tử có thêm mấy phần thương yêu, giải khai ván cờ Linh Lung chắc chắn hắn sẽ danh dương thiên hạ.

Mới vừa rồi lúc Triệu Duệ Kỳ cùng Yên Nhiên chưa đến, Bình Nhất Chỉ đã chẩn mạch cho hắn.

Khẳng định lời thái y chẩn đoán Nhữ Dương vương Triệu Dật Thanh kiếp này khó có nhi tử nối dòng.

Chỉ còn một mình Triệu Duệ Kỳ, Nhữ Dương vương nhìn hắn thuận mắt hơn rất nhiều.

Trước kia hắn luôn cảm thấy Triệu Duệ Kỳ không giống hắn, Triệu Duệ Kỳ luôn cầm quyển sách không rời.

Không giống hắn thích cưỡi ngựa săn bắn, nhưng lúc này hắn giải được ván cờ Linh Lung có liên quan đến Linh Ẩn tự, hắn rất vừa lòng.

Nhữ Dương vương nói:

- Hắn không hổ là nhi tử của chúng ta, Nhàn Nương vì bản vương sinh hạ nhi tử tốt nhất.

- Là hắn tự cố gắng, ta không làm gì.

Nhàn Nương đưa tay đặt lên tấm thủy tinh bên cửa sổ, lòng bàn tay truyền đến cảm giác mát lạnh.

Xua tan cơn tức trong lòng nàng, xua tan phẫn nộ của nàng với Nhữ Dương vương.

Nàng cũng không còn sống được mấy ngày nữa, mấy ngày cuối cùng này nàng không muốn để cho Triệu Dật Thanh phá hư tâm tình.

Bình Nhất Chỉ đã nói, phải bảo trì tâm trạng vui sướng, thì nàng sẽ chịu ít thống khổ hơn một chút, đối với người rơm rạ như hắn, Nhàn Nương sẽ không nhân từ nương tay.

- Vương gia, chuyện ở Giang Nam không thể trì hoãn nữa, tự ngươi đi đến Tiết gia một chuyến mới thành.

- Bản vương muốn bầu bạn bên nàng.

Nhữ Dương vương đưa tay khoát vai Nhàn Nương, giống như quyến luyến khó chia lìa:

- Hay Nhàn Nương cùng bản vương rời kinh đi? Bản vương còn chưa cùng Nhàn Nương du ngoạn Giang Nam đâu.

Nhàn Nương lạnh nhạt cười:

- Ta không thể rời khỏi vương phủ, nếu Giang Nam có biến, sẽ rất bất lợi với vương phủ, ngươi vẫn nên lấy danh nghĩa hạ sính trắc phi mà đi đi, Tiết gia sẽ lấy đích nữ làm trắc phi, nếu vị tiểu thư kia bị ủy khuất, trong lòng ta cũng không nhẫn nại được, nếu không phải ta...còn làm vương phi, thì kế phi nàng cũng làm... khụ khụ khụ...

- Nhàn Nương.

Nhữ Dương vương đau lòng than nhẹ, khẽ vuốt lưng Nhàn Nương:

- Bản vương đáp ứng nàng.

- Hử, cửu muội muội như thế nào lại quỳ xuống?

Nhữ Dương vương nhìn Trinh nương, trong ánh mắt đầy luyến tiếc, Trinh Nương mềm mại dịu dàng khiến cho hắn mê luyến.

Trinh Nương rút kiếm giằng co với hắn, khiến cho hắn dâng lên dục vọng chinh phục, lúc này nàng quỳ gối cầu xin.

Ánh mắt Trinh Nương đầy sương mù mênh mông hàm chứa nước mắt khiến cho hắn thương tiếc, vì đích mẫu cầu chẩn.

Trong mắt Nhữ Dương vương Trinh Nương là người coi trọng hiền hiếu, mỗi hành động cử chỉ của nàng, đều khiến tâm hắn xao động.

Nhàn Nương là một gốc mẫu đơn khuynh quốc, nữ tử đứng bên người nàng rất khó tranh phong.

Nhữ Dương vương thái phi không thích Nhàn Nương, tuy không ở trước mặt nhi tử nói xấu Nhàn Nương.

Nhưng đối với Nhàn Nương vẫn rất bất hòa, khách khí, Nhữ Dương vương không đành lòng để mẫu thân ở trước mặt Nhàn Nương làm một bà bà không quyền uy.

Vì điểm này, ngày xưa hắn không ít lần khắc khẩu với Nhàn Nương, lúc này đã thông cảm Nhàn Nương khó xử.

Nhưng vẫn nghĩ Nhàn Nương chướng mắt bà bà, Nhữ Dương vương không biết mẫu thân hắn có thể thích Trinh Nương hay không.

Chắc là thích đi, nàng uyển chuyển hàm xúc hiền hiếu, không muốn cùng người tranh chấp, mẫu thân nhất định sẽ thích nàng.

Nhàn Nương lạnh lùng đảo mắt nhìn Nhữ Dương vương, khóe miệng nâng lên hàm chứa ý trào phúng.

Nhữ Dương vương không hiểu nàng, cũng không nhìn thấu Trinh Nương, lại nghĩ các nàng không thể thiếu hắn, các nàng ái mộ hắn.

Nhàn Nương rất muốn cười hắn quá ngu xuẩn, Trinh nương là người có tâm kế, Nhữ Dương vương sẽ bị nàng chơi đùa trong tay.

- Ngày ấy ta đã từng nói với nhị muội muội, sau khi nữ tử có hài tử, sẽ bỏ qua cho trượng phu một số chuyện, ta còn không tin, nhưng lúc này biết mệnh không còn bao lâu, cũng không có gì thay đổi, vương gia có gì cứ nói thẳng.

Nhàn Nương híp hai mắt thành một khe hở, che dấu sắc lạnh trong đó:

- Ta có thể vì vương gia bỏ lại vương phủ rời kinh, nhưng ta luyến tiếc Kỳ nhi, ta biết vương gia sẽ có kế phi, thay thế ta chăm sóc vương gia, lo liệu vương phủ, Kỳ nhi lại chỉ có ta, dù có thê tử, cũng không thay thế được thân mẫu.

- Nhàn Nương đừng nói những lời không may, Bình đại phu đã nói nàng có hi vọng.

Nhữ Dương vương không nhìn Trinh Nương nữa, hắn cùng Trinh nương còn có tương lai, lúc này hắn sẽ toàn tâm toàn ý bầu bạn bên người Nhàn Nương.

- Bản vương sao có thể bạc đãi Kỳ nhi, trước kia là yêu sâu trách cắt, lúc này Kỳ nhi đã hiểu chuyện, sao bản vương có thể trách đánh hắn.

(Yul: yêu sâu trách cắt như câu yêu cho roi cho vọt...)

Nhàn Nương buồn bực nói:

- Cửu muội muội đang nói cái gì? Ta nghe không rõ.

- Hay chúng ta đi ra đi?

- Không được, Kỳ nhi sẽ tức giận, hắn hao hết tâm tư phá giải nan đề, không phải là vì ngươi mà đi thỉnh Bình đại phu bắt mạch sao, nhưng ta không ngờ ngươi lại lôi kéo ta đến thỉnh Bình đại phu.

Nhữ Dương vương khó thấy được Nhàn Nương lộ ra thần sắc ngoài ý muốn, từ lúc thành thân đến giờ, mọi chuyện đều được Nhàn Nương nắm giữ trong tay, hắn có chút đắc ý.

- Nếu không phải bản vương kéo nàng đi, Nhàn Nương sao có thể tận mắt nhìn thấy Kỳ nhi xuất sắc?

- Cảm tạ Vương gia.

Nhữ Dương vương tâm tình sung sướng, nghe thấy tiếng Trinh nương nói:

-  Bình đại phu, người không thể để thế tử đi Mang Đãng sơn, dù trên đỉnh núi có Bích Nguyệt U Lan, nhưng đường núi quá hung hiểm, đỉnh núi Kỳ Phong hiểm trở, người bình thường rất khó lên đến đỉnh núi, thế tử điện hạ là nhi tử duy nhất của đại tỷ, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta không thể trơ mắt nhìn hắn mạo hiểm, đề mục cuối cùng này người hãy đổi đi.

(Yul: diễn cho ai xem)

Yên Nhiên nhìn Trinh Nương than thở khóc lóc, nếu không phải kiếp trước đã từng trải qua, ai cũng nghĩ Trinh nương yêu thương biểu ca.

Nàng diễn cho người trong phòng xem? Hay là diễn cho An Ninh công chúa đang ngồi trên nhuyễn kiệu bên ngoài xem?

Không biết từ khi nào, ở ngoài cổng Bình Nhất Chỉ có một nhuyễn kiệu đặt ngoài đó.

Hai bên kiệu là hai vị thiếu niên tuấn mỹ, dù An Ninh công chúa không dùng xa giá hoàng gia, người hiểu biết cũng nhận ra bên trong chính là công chúa được hoàng thượng sủng ái nhất An Ninh công chúa điện hạ.

Yên Nhiên không tin Trinh Nương không biết công chúa điện hạ giá lâm.

Trinh Nương không giống nữ tử nhu nhược tầm thường, lúc nào trong mắt cũng có sương mù lượn lờ.

Trinh Nương sẽ không hở một chút liền rơi lệ, nhưng chỉ cần nàng nỉ non, sẽ làm lòng người đau xót, dù không có tình cảm nam nữ cũng sẽ đau lòng thương tiếc nàng.

Nếu là kiếp trước nàng sẽ xông lên vì Trinh Nương báo thù, Yên Nhiên nói:

- Trinh di đứng lên rồi nói được không?

Triệu Duệ Kỳ vẫn thờ ơ không nhìn Trinh Nương cầu khẩn, từ lúc hắn giải khai ván cờ Linh Lung, thần sắc có chút hoảng hốt, tinh thần khó có thể tập trung.

Vài hình ảnh hiện lên trong ván cờ đang không ngừng tái hiện trước mặt hắn.

Trinh Nương lau nước mắt, thần sắc cứng cỏi quật cường, áy náy nói với Bình Nhất Chỉ:

- Là ta thất lễ, thỉnh Bình đại phu chớ trách.

Trinh nương đứng lên, nói:

- Nhữ Dương vương phi điện hạ thân thể không được tốt, thế tử điện hạ giống như mạng của nàng, một khi thế tử điện hạ gặp nạn, vương phi điện hạ sẽ đau đớn không chịu nổi, nếu Bình Nhất Chỉ kiên trì muốn ra nan đề cuối cùng là phải đi lấy Bích Nguyệt U Lan, ta nguyện ý đi thay.

- Trinh di đi Mang Đãng sơn cũng rất nguy hiểm.

Yên Nhiên nhắc nhở nói:

- Là Bình Nhất Chỉ ra nan đề cho biểu ca, biểu ca là nam tử đi đến đó còn nguy hiểm, ngươi là nữ tử nhất định có thể lấy được Bích Nguyệt U Lan? Không phải càng hung hiểm hơn sao?

- Yên Nhiên không hiểu, ta không có cách nào trơ mắt nhìn thế tử điện hạ mạo hiểm, hắn...

Trinh Nương không thể nói ra nhược điểm của Triệu Duệ Kỳ, đứa nhỏ này có khuyết điểm, không thể vạch trần.

Người mẫu thân nào cũng không muốn hài tử của mình bị người khác nói đến chổ yếu hại, Trinh Nương băn khoăn cảm thụ của Nhàn Nương:

- Thế tử điện hạ đã giải khai hai nan đề, phá giải ván cờ Linh Lung sẽ nổi danh khắp thiên hạ, đây là thời điểm tốt nhất của hắn, sao có thể để hắn mạo hiểm? Ta cũng đến đây thỉnh Bình Nhất Chỉ cứu đích mẫu, nếu không thể giúp đỡ, trong lòng ta sẽ áy náy, nan đề cuối cùng này hãy để ta đi đi.

Trinh Nương nói hết sức thành khẩn, Yên Nhiên không thể nói lời phản bác, nàng là toàn tâm toàn ý vì biểu ca suy nghĩ, Yên Nhiên đối mặt với Trinh Nương lại có cảm giác bất lực.

Người bình thường đều không có cách gì cự tuyệt hảo ý của Trinh Nương, Yên Nhiên không phải không biết biểu ca đi là mạo hiểm.

Nhưng nàng không muốn để Trinh Nương lấy danh hiền hiếu, không muốn Trinh Nương được ghi tạc đích nữ dưới danh nghĩ đích mẫu, nàng không muốn để Trinh Nương gả vào Nhữ Dương vương phủ.

Triệu Duệ Kỳ vẫn luôn trầm mặc lúc này lên tiếng nói:

- Trinh di có ý tốt, trong lòng ta ghi nhận, nhưng làm việc phải đến nơi đến chốn, nếu ta đã đáp ứng Bình đại phu khảo thí, sao có thể không phá giải nan đề cuối cùng? Chắc Trinh di cũng không muốn ta trở thành người thất tín.

Trinh Nương quan tâm từ ái, nói:

- Thế tử điện hạ phải nhớ rõ vương phi điện hạ chờ ngươi bình an trở về.  



Bạn đọc thấy hay nhớ bấm thanks ủng hộ tinh thần ta nhé!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 250 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 101, 102, 103

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 107, 108, 109

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

9 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41

10 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 101, 102, 103

14 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

17 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 34, 35, 36

18 • [Xuyên không] Thê tử lười biếng của nam nhân hung hãn - Tiếu Giai Nhân

1 ... 65, 66, 67

19 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

20 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Kappa LOVE
Kappa LOVE

Đào Sindy: hình như hồi xưa mình có dạy edit một bạn thiên băng gì đó :think:
Đào Sindy: Đàp nào là sao?
NguyệtHoaDạTuyết: Gia phả nhà ta.
Đại ca: Tuyền Uri - Nhị ca: Ếch Ộp Kêu
Tỷ tỷ: Queen Rebel
Muội muội: Lãng Nhược Y, Maybe
Con gái: Lý Kiến Nhã
Con trai: Nhok Alone (Bin) (ai vào nhà ta hơm ~~~)
Đào Sindy: có mỗi 2 đứa thôi :cry2:
thienbang ruby: Đào nào đây
Đào Sindy: con nhà em nay ít on quá :cry3:
--Tứ Minh--: Băng nhi :hug:  :hug:
thienbang ruby: Cho t làm gì hả tét
NguyệtHoaDạTuyết: Ruby vào gia phả tét hơm
♡Đào: Ruby iu ;)
NguyệtHoaDạTuyết: hả??????
thienbang ruby: Tét thúi
NguyệtHoaDạTuyết: Vậy ta đi viết gia phả dey
Đào Sindy: chơi 2 máy.
Đào Sindy: ố ồ
♡Đào: Có bị. trk có đăng quá bên Việt, còn bên sưu chưa thấy quá
Đào Sindy: đâu. ủi có bị gì đâu
♡Đào: như đăng truyện nhìu nhon cũng tính là 1 ng thôi...quá số cho phép là khóa
--Tứ Minh--: oài...
--Tứ Minh--: Tuyết, thật vậy hả? *mắt tỏa sáng*
♡Đào: Phạt nick gây chuyện, nick chính phạt nửa
NguyệtHoaDạTuyết: Đâu? Luật của diễn đàn mà? Nếu phạt thì phạt 1 nick nào gây ra chuyện thôi, đâu có phạt hết tất cả nick của người đó
--Tứ Minh--: Đào tổ mẫu, vậy mà làm cháu mừng hụt
Đào Sindy: luật của hai người kia cháu à.
♡Đào: Đây là Đào ko phải Thiên
♡Đào: tính 1 thôi
--Tứ Minh--: 2 nick 1 người dùng vẫn được tính là 2 người hả?
NguyệtHoaDạTuyết: :D2 trên đây tính là hai người, hia hia ~ Đào cho nhận Thiên hông ~
Đào Sindy: hai nick một người dùng
Độc Bá Thiên: Bô Bô :number1: chuẩn quá... :)2

Honì :D5 nhận đi nhận đi...Bô Bô nhìu quà lắm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.