Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

 
Có bài mới 21.07.2017, 00:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 234
Được thanks: 1307 lần
Điểm: 8.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch [NEW C41] - Điểm: 12
Chương 42:

Editor: Trà Đá.

Anh thấy ánh mắt dò xét của cô vẫn dính chặt trên người anh, anh đưa tay khoác qua vai cô, giọng nói nặng nề mang theo khẳng định: “Trước kia cảm thấy em cứ nhất định phải phân cao thấp, thành tựu cao thấp cũng chỉ là tiêu chuẩn nhắc nhở em về giá trị cuộc đời. Bây giờ nghĩ lại, có thể là tuổi trẻ hiếu chiến thắng thua, không chấp nhận chịu thua, người khác có thì ta cũng phải có, người khác không có thì ta cũng muốn có. Từng trải rồi mới hiểu, cuộc sống như thế nào mới gọi là vừa lòng, người không thể bức mình vào đường chết, đi một đoạn phải quay đầu lại nhìn, mới biết điều này có phải là điều mà bản thân muốn hay không. Nếu như không phải, thì đổi con đường đi thích hợp là được.”

Mục Tiểu Tuệ ở trong lòng Tô Dịch nghe mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy lời anh nói cực kỳ sâu sắc, sau đó lại có thêm một lý do để ngưỡng mộ Tô Dịch.

“Buổi tối anh muốn ăn cái gì?”

Anh mím môi không nghĩ ngợi, lập tức thốt lên: “Em thích ăn gì thì anh cũng thích ăn cái đó.”

Cô tựa trong ngực anh vuốt ve vạt áo sơ mi trắng của anh, hiểu rõ hàm ý trong lời nói của anh. Quản Tĩnh Di nói rất đúng, có một số việc nếu không nói, chỉ có thể thấy được một mặt dễ hiểu nhất, vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy mặt khác. Người nhà họ Tô đối lập với nhau, một mình anh đảm đương một phía khiến cô khó chịu, hi vọng anh có thể cân nhắc giữa mơ ước và tình yêu.

Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cằm anh: “Phải lòng anh, không cầu siêu thoát xuất trần, chỉ cầu quyến luyến ôn tình.”

Tô Dịch đưa tay nhấc cằm cô lên, tiến đến gần nhỏ giọng nói: “Em đi đến chợ mua đồ ăn, còn ngâm thơ làm câu đối nữa sao? Hả? Chỗ quầy hàng phía trước có người nhìn chúng ta từ nãy giờ, có phải người quen của em không?”

Tầm mắt Mục Tiểu Tuệ nhìn về phía trước thấy Viên Mỹ Ngọc đang đứng nhìn cô nén cười, cô nhất thời lúng túng, vội gọi chị Viên.

Viên Mỹ Ngọc đứng thẳng người quan sát Tô Dịch, một lúc sau thì cười ha ha: “Chị còn tưởng tằng cô ngốc này không có ai thèm để mắt đến, vậy mà không nghĩ tới là chất lượng cũng cao cấp đấy nhỉ.”

Tô Dịch lịch sự gật đầu: “Ở chung một chỗ có mấy ngày thôi, nơi làm việc cũng khác nhau, nên thời gian gặp mặt cũng ít.”

“Vậy thời gian này hiếm lắm mới có được, hai người đừng để ý đến tôi, chỉ là vô tình thấy nên có chút ngạc nhiên.”

Mục Tiểu Tuệ “Dạ” một tiếng rồi lập tức lôi tay anh chạy đi, buổi tối thức ăn ở chợ cũng không phải là quá mới mẻ, chọn tới chọn lui được mấy thứ cũng được, Tô Dịch thích ăn sườn nên cô mua rất nhiều, tính toán khi anh còn ở đây thì làm sườn kho tàu, sườn xào chua ngọt, nấu tất cả những món liên quan đến sườn cho anh ăn.

Bệnh viện nhân dân nằm giữa khu chung cư và chợ địa phương, khi Tô Dịch vừa giơ món ăn lên, thì Mục Tiểu Tuệ đã nhanh chóng kéo cánh tay anh đi ngang qua bệnh viện nhân dân, vừa đúng lúc Ôn Hâm tan làm đi ra ngoài, thì nhìn thấy Tô Dịch đi bên cạnh cô nhưng anh ta cũng không hiện ra bất kì biểu hiện kinh ngạc nào.

Chỉ là ở giữa là đường cái nên xe chạy qua lại rất ồn ào, anh ta khẽ vuốt cằm, Ôn Hâm bình tĩnh lạnh nhạt lại khiến cho Mục Tiểu Tuệ cảm thấy cực kỳ hoảng hốt. Ngày hôm qua cô còn là đối tượng xem mắt của Ôn Hâm, sang ngày hôm sau lại nắm tay Tô Dịch đi dạo phố rất thân mật, rõ ràng cũng có cảm giác là đang đùa giỡn Ôn Hâm.

Tô Dịch điều chỉnh lại tầm nhìn, anh hơi híp mắt quan sát Ôn Hâm đang mặc một cái áo choàng dài màu trắng đứng trước cửa bệnh viện nhân dân, anh định ngày mai mới xuất hiện, lại không nghĩ mẹ Mục sắp xếp cho Mục Tiểu Tuệ đi xem mắt Ôn Hâm.

Cô thấy mặt anh lạnh nhạt nguy hiểm, nhớ tới lời nói của anh tối hôm qua, kinh ngạc nói: “Sao anh biết ngày hôm qua em đi xem mắt?”

Lúc này anh mới lộ ra chút cười: “Đi ngang qua tiệm cà phê thấy.”

“Ồ.” Ngày hôm qua chỗ ngồi nằm ngay cửa sổ, đi ngang qua cũng có thể nhìn thấy cô và Ôn Hâm, chỉ cần để ý một chút, thì chuyện phát hiện ra cũng không khó khăn.

Mục Tiểu Tuệ mấp máy đôi môi khô khốc, chân mày nhíu chặt lại một chỗ: “Anh ấy là anh trai của Ôn Đại, nên em mới phải miễn cưỡng đến gặp, nếu là người khác, thì em chắc chắn không đi.”

Anh cười không nói, nhưng nếu đổi thành người khác, anh cũng sẽ không để ý. Nhưng Ôn Hâm lại là một đối thủ rất mạnh, lần đầu tiên Tô Dịch thấy anh ta đã có dự cảm mãnh liệt. Chỉ tiếc Ôn Hâm là kiểu người chấp nhận chờ đợi, còn anh lại là kiểu người tấn công.

Chậu hoa sơn chi màu trắng thuần khiết trên ban công ở căn hộ của Mục Tiểu Tuệ đã nở rộ, mùi thơm ngào ngạt bay vào từng ngóc ngách trong gian phòng, nhưng Tô Dịch lại hơi nhíu mày, dung khăn tay bịt mũi nói: “Anh bị dị ứng với mùi này.”

Cô sững sờ, mang dép lê đi thẳng đến đóng cửa ban công ngăn cách mùi thơm, mở cửa sổ để bớt mùi. Mặc dù cô rất yêu chậu hoa này, nhưng sao có thể so sánh được với Tô Dịch đây?

Cuối cùng cô phát hiện ra đóng cửa lại cũng chưa được, trên cổ Tô Dịch đã nổi lên mấy chấm đỏ li ti, không đợi anh mở miệng, cô lập tức bê chậu hoa chạy xuống lầu dưới, tặng cho bà lão ở căn hộ 502 đối diện.

Đến lúc cơm chiều lại phát hiện ra Tô Dịch không ăn được thịt bò hầm khoai tây, cô sợ mẩn đỏ càng ngày càng nhiều, cho nên chỉ có thể ăn cơm cùng sườn kho tàu.

Sau bữa cơm, những nốt mẩn đỏ trên cổ Tô Dịch cũng bớt đi một chút, lòng cô coi như cũng nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, còn chưa chơi đủ thì mặt trời đã lặn ở phía tây rồi.

Tô Dịch ngồi trên ghế salon xem tạp chí, quét mắt một lượt qua căn phòng trống rỗng, nói: “Ngày mai đi tiệm sách mua chút sách.”

Mục Tiểu Tuệ gãi gãi đầu, không biết xấu hổ, trước kia trên giá sách nhà Tô Dịch đầy các loại sách, ở đây cô chỉ có tạp chí và tiểu thuyết ngôn tình thôi.

“Ngày mai em phải đi làm, chắc không có thời gian đi với anh được rồi.” Cô rũ mí mắt điềm đạm theo dõi anh.

Anh bị cô quấy nhiễu đến mức không cách nào tập trung đưược, định khép sách lại: “Không sao, ngày mai anh cũng có việc.”

“Căn hộ ở lầu dưới cũng là anh mua sao?”

“Ừ.”

Cô không khỏi hiếu kỳ, nói: “Anh mua căn hộ ở phía dưới làm gì?”

Anh còn chưa kịp trả lời cô thì điện thoại di động của anh rung lên, anh cúi đầu quét mắt qua màn hình điện thoại, nụ cười đã sớm đọng lại nơi khóe môi, anh dùng tay xoa xoa hai huyệt thái dương rồi nhấn nút tắt máy, vẫn không quên trả lời câu hỏi của cô: “Tăng giá trị tài sản.”

Cô liếc mắt thấy nét mặt anh trở nên u ám, vội quỳ trên ghế salon xoa bóp vai cho anh, mặc dù cô tò mò nội dung tin nhắn, nhưng cũng không hỏi tới, có lẽ là tin nhắn hối thúc anh trở về!

Cô vòng cánh tay quay cổ anh, bàn tay nhỏ bé rũ xuống ngực anh, nghiêng người tựa lên lưng anh đã có thể nghe rõ nhịp tim của anh, sau đó cô hôn vành tai anh một cái, nói: “Nếu là tin nhắc giục anh trở về, thì anh nên về đi!”

“Sao, mới ở chung với nhau có một ngày đã muốn đuổi anh về rồi hả?”

Cô ngửi mùi tử đàn hương trên người anh, tay trái đã sớm lần vào trong vạt áo dò xét, lòng ngón tay cô xẹt qua xẹt lại vết sẹo trên người anh, lắc đầu nói: “Không phải, nếu em qua đời ở tuổi tám mươi, thì vẫn còn dư lại 58 năm, 696 tháng, 21,170 ngày đêm ở với anh cũng không chán. Nhưng có một số việc bất đắc dĩ, giống như anh đi công tác, một năm ở cùng với anh được mười ngày cũng đủ để em thỏa mãn rồi, huống chi sau khi anh về hưu, thì chúng ta có thể ở bên nhau từng giây từng phút, vậy bây giờ chúng ta dồn hết những năm tháng này dành cho lúc về già đi.”

Mục Tiểu Tuệ đứng phía sau nói nhưng Tô Dịch lại không nghe lọt tai được nửa chữ, chỉ biết là lòng bàn tay mềm mại của cô đang trượt qua trượt lại phía trong áo anh, huyết mạch toàn thân rần rần, lý trí hoàn toàn biến mất.


Khi mặt trăng lên cao tiến về phía chân trời thì lúc đó Tô Dịch đang nhìn chằm chằm vào cổ của Mục Tiểu Tuệ đang ngủ say vì mệt mỏi, anh bất giác cười khẽ một tiếng. Tại sao vừa đụng đến cô, là anh lại giống như một đức bé không bao giờ lớn lên nổi?

Mặt trời mọc, ánh bình mình tràn khắp bầu trời.

Mục Tiểu Tuệ nghiêng đầu chống đỡ cái lưng đang mỏi, cô đứng dậy đánh răng rửa mặt thay quần áo đi làm, lúc ra khỏi phòng tắm đã thấy Tô Dịch thức dậy, cô cho là anh đi tiệm sách mua vài quyển sách, nên cũng không hỏi tới, chỉ nhón chân lên hôn một cái lên trán anh rồi nói: “Em đi làm, buổi trưa về nấu cơm cho anh ăn.”

Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, đáp lại cô bằng giọng trầm thấp.

Mục Tiểu Tuệ không nhịn được phì cười một tiếng, che miệng cười: “Anh yêu, tự dưng em lại có cảm giác rất mãnh liệt.”

“Hả? Cảm giác gì?”

“Anh là mặt trắng nhỏ mà em đang bao nuôi.”

Trong mắt anh lộ ra vẻ dịu dàng nhu tình, gật gật đầu phụ họa, nói: “Cái này được gọi là *Kim Ốc Tàn Kiều.”

*Kim Ốc Tàng Kiều: nhà vàng cất người đẹp.

Mục Tiểu Tuệ không quên hôn anh một cái thật sâu rồi mới đi làm, hôm nay là ngày tân chủ tịch ngân hàng đến nhậm chức, đang không rõ tính khí thì nên đến sớm vẫn tốt hơn. Lúc cô vào ngân hàng thì những người khác đã có mặt đông đủ, đại khái tất cả đều có ít nhiều kiêng kỵ đối với tân chủ tịch ngân hàng sắp đến.

Cô ở trong phòng nhân viên chỉnh lại áo sơ mi, buộc lại khăn quàng cổ rồi đeo bảng tên lên áo ngay ngắn, soi gương sửa sang lại đầu tóc, sau khi cảm thấy mọi thứ đều ổn rồi thì ra ngoài, nghĩ đến tân chủ tịch đến đây nhậm chức, cũng đều có báo cáo về nhân viên trong công ty rồi.

Viên Mỹ Ngọc chọc chọc cánh tay cô, hỏi: “Chàng trai đi với em ngày hôm qua là bạn trai hay chồng sắp cưới? Hay là em đã kết hôn rồi hả?”

Giọng nói của Viên Mỹ Ngọc không nhỏ, toàn bộ nhân viên trong ngân hàng tò mò quay lại tập trung nhìn Mục Tiểu Tuệ, trong nháy mắt hai má cô đỏ lên, giọng nói mềm mại: “Bạn trai!”

“Phải bạn trai không? Đã gặp cha mẹ hai bên chưa?”

Viên Mỹ Ngọc vừa hỏi, thì Mục Tiểu Tuệ lập tức cảm thấy mất mác, lầm bầm lầu bầu nói: “Gặp thì gặp, nhưng bọn em chênh lệch tương đối lớn, bên nhà anh ấy không đồng ý.”

“Chênh lệch? Chị thấy em với cậu ta cũng đâu có sai biệt lắm?”

Cô lắc đầu một cái: “Tuổi kém còn có thể chấp nhận, anh ấy hơn em bảy tuổi. Nguyên nhân chủ yếu là vì công việc, anh ấy đang là ngôi sao mới nổi ở thành phố W, được điều đi Mỹ làm việc, đoán chừng mẹ anh ấy càng nhìn em không khá hơn.”

Thấy cô có tâm sự, Viên Mỹ Ngọc vội vàng an ủi: “Em cũng đừng nên nghĩ quá nhiều, cậu ta vẫn yêu em là tốt rồi, chỉ là khoảng cách hơi xa một chút.”

Đâu chỉ là hơi xa, cũng phải hơn nửa quả địa cầu, lại là hai đầu khoảng cách xa nhất nữa.

“Không cần an ủi em đâu, hiện tại em chỉ muốn quý trọng từng giây từng phút ở bên cạnh nhau, những thứ khác em không nghĩ nhiều. Nếu phiền não, cũng không cần thể hiện ra ngoài, sau này mọi thứ khác đi, nói không chừng đến cuối cùng bọn em còn chưa chạm được vào nhau thì đã mục nát rồi.”

Viên Mỹ Ngọc vỗ vỗ vai cô nói: “Đứa bé ngoan.”

Cô không phải là một đứa bé ngoan, chỉ là lừa mình dối người so với người khác mà thôi.

Tiếng giày da nện lên sàn gạch ở bên ngoài phòng quản lý tài vụ truyền đến rõ ràng, hai người một giày da một cao gót, vậy chủ tịch mới là đàn ông rồi. Trong phòng quản lý tài vụ lập tức trở nên im lặng, hô hấp của mọi người cũng trở nên nhẹ nhàng chậm chạp hơn, tính tình của cấp trên trực tiếp ảnh hưởng đến lợi ích của bọn họ, nên có thể không khẩn trương sao?

Cô ngồi ở vị trí sát tường, cửa kiếng phản quan, có muốn tiến lên phía trước nhìn ngắm chân dung của chủ tịch mới cũng không được, chỉ có cảm giác trên mặt Viên Mỹ Ngọc và mọi người ở trong phòng đều thể hiện sự kinh ngạc. Cô nhướng mắt lên nhìn mọi người, thì thấy lão Hành vươn người về phía người đàn ông mặc một bộ âu phục màu đen, mặt mày rõ ràng, bên môi cong lên một đường cong.

Trong đầu cô bắt đầu hò hét điên loạn, rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao Viên Mỹ Ngọc lại lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì tân chủ tịch không phải ai khác mà chính là Tô Dịch.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Huogmi, chauanh2013, kate#, paru, shirleybk, vananhpham
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 31.07.2017, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 234
Được thanks: 1307 lần
Điểm: 8.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch [NEW C42] - Điểm: 12
Chương 43:

Editor: Trà Đá.

Ánh mắt cô không hề rời khỏi người Tô Dịch, anh cũng nhận ra, nhưng anh chỉ dùng nụ cười chuyên nghiệp mỉm cười với cô, sau đó xoay người đi lên nói rất nhiều, đơn giản chỉ là giới thiệu về bản thân và yêu cầu cơ bản đối với nhân viên.

Trong tai cô ù ù không nghe lọt bất kỳ một chữ nào, chợt cảm thấy tay chân phát run, cả người cũng khẽ run rẩy, sự thật này đối với cô mà nói không phải may mắn, mà là đả kích.

Viên Mỹ Ngọc khôi phục lại thái độ bình thường sau khi thấy sắc mặt Mục Tiểu Tuệ tái xanh, kết hợp mọi thứ lại thì Viên Mỹ Ngọc cũng hiểu sắp có chuyện gì đó xảy ra, ngọa nguậy đôi môi như muốn nói gì đó, cuối cùng lại thôi.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, thì Mục Tiểu Tuệ vẫn nhìn chằm chằm Tô Dịch đang đi ngày càng gần đến chỗ cô, sắc mặt cô trắng bệch, trong lòng sụp đổ không nói ra được một lời.

Anh dừng lại bên cạnh cô, biết cô nhất thời khó có thể tiếp nhận được, giọng điệu cũng giảm đi vài phần, dịu dàng nói: “Đừng làm mất thời gian của mọi người, làm việc trước đi, có chuyện gì thì về nhà nói.”

Cô lập tức đứng lên, lôi kéo Tô Dịch đi thẳng vào phòng làm việc của chủ tịch, lại phát hiện chủ tịch cũ đang thu dọn đồ đạc, nên cô lại kéo anh đi vào trong sân sau. Phía trước là ngân hàng, ba mặt phía sau là khu dân cư, nhìn lên vừa đúng vị trí ngồi làm việc của cô, lúc này Viên Mỹ Ngọc đã sớm đứng đó rồi.

“Tại sao chủ tịch mới của ngân hàng lại là anh?”

Anh thấy thái độ nghiêm trọng của cô nên không dám kháng cự, thẳng thắn thì được khoan hồng, cho nên anh thành thật: “Dựa vào quan hệ nên được điều đến đây.”

Ánh mắt cô đỏ lên như sắp khóc, lo lắng lôi kéo tay anh run rẩy, hỏi: “Không phải ở Hong Kong đã sắp xếp xong việc anh đi Mỹ làm việc sao? Anh mau chóng báo lại với người ta, nói là cơ thể anh không thoải mái nên nghỉ mấy ngày, anh nên quay về lại đó đi.”

Tô Dịch cầm lấy tay cô đặt lên ngực anh, nhỏ giọng mềm mại giải thích: “Anh không đi Hong Kong, sau khi giải quyết xong chuyện ở MY thì lập tức đến đây.”

Nước mắt nóng bỏng chảy dài xuống trên gương mặt cô, cô đẩy Tô Dịch ra, đầu ngón tay run rẩy chỉ vào phòng của chủ tịch ngân hàng, cuồng loạn nói: “Tô Dịch, rốt cuộc là anh muốn như thế nào? Một chủ tịch ngân hàng ở tỉnh nhỏ, so với trình độ học vấn của anh thì như một trời một vực, anh ở chỗ này làm gì? Văn phòng không ra cái dạng gì hết, không có tủ cao tủ thấp, không có phòng VIP. Phó chủ tịch ngân hàng, quản lý tài vụ và chủ nhiệm, ai cũng có thể đảm nhiệm chức vụ chủ tịch ngân hàng, cớ sao phải là anh chứ?”

Cảm xúc của Mục Tiểu Tuệ hoàn toàn bị mất kiểm soát, cuối câu còn cố ý cao giọng đến quãng tám. Nội tâm Viên Mỹ Ngọc run lên, xúc động bùi ngủi, cô ta cũng không thể có cái bản lĩnh như vậy.

“Bởi vì em ở đây, nên anh cũng ở đây với em.”

“Mẹ anh biết không? Bà đồng ý cho anh đến đây sao?” Cô thấy Tô Dịch trầm mặc không trả lời, đáp án lập tức rõ ràng, nước mắt cô trào ra nhiều hơn, tiến lên lôi kéo tay anh, nhỏ giọng cầu khẩn: “Anh về lại đó có được không? Nếu vì em mà khiến anh mất đi sự nghiệp, thì em sẽ hận bản thân cả đời mất.”

“Đến đây là quyết định của anh, không liên quan gì đến em hết.”

Mục Tiểu Tuệ bàng hoàng lui về phía sau mấy bước, biết Tô Dịch vì an ủi cô nên mới nói như vậy, cô hạ quyết tâm, giương mắt chống lại tròng mắt đen của anh, mấp máy môi: “Đúng, không liên quan đến em, vậy coi như chúng ta chưa từng có bất cứ mối quan hệ liên quan nào hết.”

Mục Tiểu Tuệ dứt lời xoay người, mở cửa quay về chỗ ngồi, sắp xếp xong tâm trạng rồi bắt đầu làm việc.

So với thái độ bình tĩnh của cô thì Viên Mỹ Ngọc lại có vẻ nóng lòng, thỉnh thoảng thừa dịp không có người thì giương mắt lên cẩn thận theo dõi nét mặt của cô, không thấy cô hưng phấn hay vui vẻ như thường ngày nữa, thay vào đó là mất mát.

Gần tới giờ cơm trưa thì hai mắt Mục Tiểu Tuệ đều sưng, cô thu dọn đồ đạc về nhà, Tô Dịch đi sau cô không gần không xa, cô không quay đầu lại, về đến nhà rồi trực tiếp khóa cửa lại. Trong lòng cô rối loạn, đầu tiên là xác định được vị trí của cô ở trong lòng Tô Dịch, thứ hai là vì tiền đồ của Tô Dịch.

Thời gian nghỉ trưa không nghỉ ngơi, cũng không ăn cơm, chỉ ngồi trên giường mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đây chính là một câu hỏi trắc nghiệm, chọn a thì không chọn b: Nếu như chọn a, mở cửa xuống lầu gõ cửa, sau đó nói với Tô Dịch: “Em thật sự vui mừng vì anh đã chọn em, chúng ta kết hôn đi!”

Như vậy là quá ích kỷ chỉ thấy lợi cho mình, nhốt chặt Tô Dịch, để cho anh cả đời này chỉ ở huyện thành nhỏ, bình thường đến già, cả đời không có tiếng tăm.

Nếu như chọn b, buông tay đoạn tình cảm này, hoàn toàn phủi sạch mối quan hệ của hai người, về sau ai đi đường người đó, thiếu cô, thì Tô Dịch không có lý do gì để ở lại chỗ này.

Nhưng cô vẫn muốn chọn c, tham lam muốn có được Tô Dịch nhưng vẫn để cho anh thực hiện được ước mơ, được hai cái thì càng tốt, nhưng vẫn không cần phải rời khỏi quê hương.

Mặc dù ở ngoài mặt Tô Dịch rất dễ chịu, nhưng tận trong xương tủy lại cố chấp muốn chết, việc gì đã hạ quyết tâm, thì ai cũng không thể thay đổi được.

Mục Tiểu tuệ suy nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định chọn b. Cô giở lòng bàn tay ra, trong lòng bàn tay có một vết sẹo mơ hồ, mặc dù thời gian kéo dài, vết sẹo lúc trước cũng đã từ từ nhạt đi, nhưng nhìn kĩ vẫn thấy vết tích hung tợn như trước kia.

Tuyến tình cảm ngay trước mắt, nói đại khái là cô và Tô Dịch! Mơ hồ mà gian nan, liều mạng vùng vẫy cùng một chỗ.

Gần tới hai giờ cô chậm rãi mở cửa, lúc kéo cửa ra có mang theo một chút gió, lẫn vào trong gió là mùi tử đàn hương bay vào chóp mũi cô, thấm vào ruột gan, để tinh thần cô có một chút sáng ngời, quyết định mới vừa rồi cũng có một chút lung lay.

Không ngờ anh lại đợi cô ở ngoài cửa.

Cô nghiêng người né anh đi xuống lầu, lại bị anh níu tay lại kéo vào trong ngực anh, sắc mặt anh không thay đổi, chỉ là đôi lông mày rậm nhíu lại, trầm giọng nói: “Ngoan, đừng bướng nữa.”

Thoáng sau đó Mục Tiểu Tuệ lùi lại hai bước, gương mặt không biến sắc kéo giãn khoảng cách giữa hai người, trầm mặc không nói gì, xuống lầu đi đến ngân hàng.

Vì buổi sáng hai người gây gổ quá lớn, nên lúc hai người đi vào thì hầu hết những ánh mắt đều rơi trên người bọn họ, Viên Mỹ Ngọc nhìn chằm chằm tròng mắt đỏ ngầu của cô, đi đến gần nhỏ giọng nói: “Lúc sáng chị thấy em nguôi ngoai rồi mà, lúc trưa về còn khóc nữa hả?”

Cô không lên tiếng, chỉ yên lặng thu dọn đồ đạc. Tô Dịch cũng không dây dưa nữa, đi thằng vào văn phòng chủ tịch làm việc.

Buổi chiều công việc cũng tương đối bận rộn, mãi cho đến lúc tan việc vẫn còn việc, thậm chí phải làm thêm chút giờ mới xong.

Tô Dịch đứng ở trước quầy vỗ vỗ tay, cười nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhậm chức, cảm ơn mọi người đã chăm sóc cho tôi, tôi có đặt phòng ở khách sạn, hi vọng mọi người nể mặt tôi đến ăn một bữa cơm.”

“Ay da, nhất định đi…….” Quản lý Đằng Hạo vui vẻ cởi nút áo sơ mi trên cổ ra kêu mấy tiếng, dứt lời lập tức lôi kéo mọi người tập hợp ở sân sau, trên mặt những người khác cũng ít nhiều có chút hưng phấn.

Lúc Mục Tiểu Tuệ thu dọn đồ đạc xong thì cửa chính đã đóng, cô chỉ có thể đi ra ngoài bằng cửa sau, lúc ra cửa thì mười mấy cặp mắt rơi trên người cô, cô cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày nói: “Em có chút không thoải mái, mọi người cứ đi chơi đi.”

Lời này vừa nói ra, không khí lập tức trầm đi.

Vẻ mặt của Tô Dịch cũng đen đi ba phần, cô miễn cưỡng cười, còn chưa bước ra đã bị Viên Mỹ Ngọc kéo tay lại, cao giọng tuyên bố: “Mới vừa rồi Mục Tiểu Tuệ chỉ là đùa giỡn với mọi người thôi, được bữa ăn miễn phí mà sao không chịu đi? Đi!”

Mọi người lập tức ồn ào, kéo cô đến quảng trường, không cho cô nửa điểm phản kháng.

Mùa hè năm giờ rưỡi vẫn còn chưa xuống núi, lơ lửng giữa không trung ở phía tây, xưa nay Tô Dịch rất rộng rãi, dẫn theo cả đoàn người đi dạo khu mua sắm, thích mua gì cứ mua, anh trả tiền.

Chỉ có một ngày này.

Mục Tiểu Tuệ quyết định không thèm để ý đến anh, đi theo mọi người vào khu mua sắm, Viên Mỹ Ngọc và chủ nhiêm liên tiếp thử quần áo mùa hè, ánh mắt cô lơ đãng xẹt qua khu giày dép của trẻ con. Đã tiến vào mùa hè, nhân viên trong các quầy hàng đang sắp xếp quần áo mùa hè, lấy giày dép mùa hè ra đặt trên kệ, cô nhìn chằm chằm chiếc giày màu vàng đậm thật lâu, nhỏ như vậy, nằm gọn trong lòng bàn tay cô, vô cùng dễ thương.

“Em thích thì chúng ta sinh một đứa.” Hơi thở cộng với giọng nói dịu dàng của anh phảng phất bên tai cô, khiến tâm trí cô bị chậm mất nửa nhịp, ngẩng đầu nhìn cái cằm được cạo râu sạch sẽ, giọng nói cô nặng nề: “Lập nghiệp trước, lập gia đình sau.”

Tô Dịch cười dịu dàng với cô, anh dùng tay vuốt ve mái tóc đuôi ngựa: “Anh chính là mỏ vàng tốt nhất nè, cổ phiếu đầy tay, sự nghiệp ổn định.”

Cô không nhịn được mà lộ ra một nụ cười, anh dám khẳng định với người yêu như vậy, ngay sau đó cô lập tức giận dữ nói: “Anh chơi cổ phiếu nhiều năm như vậy, sao em không nghe tiếng tăm của anh? Cũng không nghe ai khen anh là giàu nhất Trung Quốc cả?”

Cô mím môi đi tới quầy hàng khác, trong lòng cô không ngừng lặp đi lặp lại, nhịn được nhịn được, không thể bị dao động bởi anh được.

Cát Y, Viên Mỹ Ngọc và chủ nhiệm ở quầy hàng bên kia, Đằng Hạo nhìn ba người phụ nữ đang điên cuồng vui mừng mua sắm, chần chờ chốc lát mới nói: “Các cô làm vậy là không nên đâu, với số lượng đồ đạc mà các cô sắm, chưa chắc ba bốn tháng tiền lương của chủ tịch đã đủ trả cho các cô nữa.”    

Đôi tay đang chọn quần áo của Cát Y dừng lại nửa giây, sau đó không để ý nói: “Anh thì biết cái gì, buổi sáng lúc chủ tịch Tô đến ra mắt là tôi đã nhận ra rồi, chủ tịch là ngôi sao sáng giá nhất của thị trường chứng khoán ở thành phố W, đã đứng trên đỉnh cao nhiều năm rồi, tùy tiện giao dịch một vụ thôi là đã có đủ tiền lương cả đời rồi. Những thứ này chỉ là muỗi, nếu chủ tịch không giàu, thì anh nghĩ chủ tịch dám nói ra những lời này sao?”

Đằng Hạo không hiểu hỏi: “Nếu cô nói vậy, thì coi như chủ tịch muốn chuyển sang nghề ngân hàng, thì cũng không thể làm cấp thấp được, tối thiếu phải là chủ tịch chi nhánh ngân hàng ở thành phố.”

Chủ nhiệm đẩy gọng kính trên sống mũi một cái, gật đầu khẳng định, nói: “Giết gà sao dùng dao môt trâu được.” Mặc dù những lời nói này của chủ nhiệm có chút đâm chọt, nhưng lại là chân lý, Tô Dịch tới nơi này, chính là phí phạm nhân tài.

Cát Y làm bộ không hiểu mọi người đang nói chuyện gì, nói: “Tiểu Tuệ của chúng ta bình thường đều mang dáng vẻ dịu dàng điềm tĩnh, đi làm tan việc cũng rất quy củ, đụng phải khách hàng không phân biệt phải trái thì vẫn kiên nhẫn. Vậy mà sáng nay Tô Dịch vừa xuất hiện, thì hỏa khí bốc lên rần rần, áp chế cũng không được. Đoạn thời gian trước, Tô Dịch công khai lên truyền hình nói sẽ đi Hong Kong nhậm chức, sao tự dưng mới chớp mắt lại đến đây làm chủ tịch ở một ngân hàng tỉnh nhỏ. Khái niệm về chủ tịch ngân hàng cấp tỉnh thì sao, tốt nghiệp thạc sĩ đã được bổ nhiệm làm chủ nhiệm rồi, vậy thì học cao hơn thì làm chủ tịch ngân hàng. Lai lịch và kinh nghiệm trên thương trường của Tô Dịch làm gì có chuyện chấp nhận về đây làm việc, giải thích duy nhất đó chính là Mục Tiểu Tuệ. Hì hì, giang sơn và mỹ nhân, chủ tịch ngân hàng của chúng ta chọn mỹ nhân rồi.”

Viên Mỹ Ngọc tiến đến gần tỏ rõ thái độ: “Cứ coi như trước kia Tô Dịch là thương nhân đi, nhưng để được ngồi vào chức chủ tịch ngân hàng thì đều là bí thư đảng ủy, đút tiền thay đổi đường đi cũng không sai.”

“Điều này có thể so sánh được sao? Em thích tiền, càng nhiều tiền em càng thích.”

Đằng Hạo sờ sờ cằm trầm tư nói: “Tôi cảm thấy là đàn ông mà nói, có tiền không nhất định có quyền, có quyền thì nhất định có tiền, cho nên đút tiền để ngồi vào vị trí đó thật sự cũng không tệ, tôi đứng về phía Mỹ Ngọc.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Bora, Huogmi, chauanh2013, ciuviho, kate#, monkeylinh, paru, vananhpham
Có bài mới 08.08.2017, 21:41
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 234
Được thanks: 1307 lần
Điểm: 8.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch [NEW C43] - Điểm: 12
Chương 44:

Editor: Trà Đá.

Cát Y liếc mắt Đằng Hạo một cái, không khỏi khinh bỉ nói: “Huyện thành này toàn là nông dân đi ngoài đường, được bao nhiêu người là chủ tịch ngân hàng? Coi như có đút lót thì cũng nên tìm một khởi đầu cao hơn mới phải.”

Lời nói của Cát Y cũng có lý, Viên Mỹ Ngọc và Đằng Hạo muốn đáp trả lại cũng khó, vì bọn họ đang mải mê cúi đầu tìm kiếm quần áo.

Mục Tiểu Tuệ đi thang máy xuống lầu một, từ quầy tính tiền đi ra quảng trường. Đường phố trong huyện thành cũng rất phồn hoa, ánh đèn rực rỡ, chỉ là nhà cao tầng không giống thành phố W, các công ty cũng đều đều thấp thấp, phía trên đa số là khu dân cư.

Không khí ban đêm mát mẻ, đã là giờ tan tầm, bạn tốt tụ ba tụ năm hẹn hò dạo phố, ngựa xe như nước, lúc này đường phố mới lộ ra sức sống.

Mục Tiểu Tuệ đi một đoạn mới phát hiện ra cô đã đến Thành Tây, khoảng cách cũng khá xa, cô ngồi xuống ghế dài trong công viên, nhìn quạt gió xoay. Hoa Tulip, hoa Hồ Điệp đã sớm tàn, trên hàng rào chỉ còn lại những tán lá xanh; cúc vàng thì đang đua nhau khoe sắc, màu da cam phủ kín bồn hoa rất bắt mắt.

Cô không quả quyết, thì đoạn tình cảm của hai người cứ vương vấn không dứt được. Cô không bỏ xuống được, khiến cho anh cũng không bỏ xuống được.

Hai tấm vải bạt trắng được dựng lên trong công viên, có đôi có cặp như một đôi tình nhân dựa sát vào nhau nhìn những ánh đèn lấp lánh trên mặt hồ ở phía xa xa.

Suy nghĩ của cô có chút mơ hồ, càng ngày càng xa, từ lúc hai người quen biết nhau cho đến lúc hai người thân mật, quá khứ rồi đến hiện tại. Chuyện cũ giống như phim truyền hình tái hiện lại trong đầu cô, từng đoạn từng đoạn ấm áp.

“Mục Tiểu Tuệ.”

Giọng nói phá tan suy nghĩ của cô, cô ngẩng đầu, thấy Ôn Hâm đang đứng trước mặt cô, khoảng cách của hai người chưa tới một mét. Mượn ánh đèn đường sau lưng, cô đại khái có thể nhìn thấy hình dáng của anh ta, không giống hình dáng kiên cường của Tô Dịch, mà là hình dáng rất nhu hòa dịu dàng, tỏa ra sự ấm áp bao quanh.

“Anh cũng ở đây hả!” Cô cố gắng nở nụ cười chào hỏi.

Ghế dài cũ kỹ trong công viên phát ra một tiếng kẽo kẹt, Ôn Hâm đã ngồi xuống chỗ trống bên cạnh cô.

“Cơm nước chưa?”

Cô gãi gãi đầu che giấu tiếng kêu ầm ĩ trong bụng, buổi trưa cô đã không ăn, hiện giờ quả thật quá đói bụng, cô cười hai tiếng hắc hắc không trả lời.

“Anh mời em ăn cơm, bò bít tết canh xương ở Vị Mỹ Hiên cũng ngon.”

Cô cũng có chút xấu hổ, vội nói: “Để em mời anh, lần trước đã để anh mời rồi.”

Vĩ Mỵ Hiên cũng không phải nhà hàng sang trọng, nhưng lại có phong cách riêng, mùi vị không tồi, buôn bán rất được, Ôn Hâm tìm một vị trí gần cửa sổ. Ngoài cửa sổ đối diện là công viên Hà Lan, mặt hồ trong công viên như hòa vào cùng với màn đêm, thỉnh thoảng có gợn sóng lăn tăn, cây liễu rũ bên bờ, không có chỗ nào là không đẹp.

Có thể Ôn Hâm thiên về yên tĩnh, cho nên hai người lúc ăn cơm cũng đều yên lặng. Thỉnh thoảng chỉ có chén bát phản hồi lại tin tức, cho đến khi bữa cơm gần xong thì Ôn Hâm nói: “Anh muốn hỏi em là em có chút gì với anh không?”

Trên tay cô đang cầm muỗng canh, cô giương mắt lên không hiểu nhìn thẳng vào con ngươi ấm áp của Ôn Hâm: “Cái gì ạ?”

Ôn Hâm rút giấy lau ra, nhẹ nhàng lau mỡ dính hai bên khóe miệng cô, nói thêm: “Anh là đối tượng hẹn hò của em, nếu em thấy anh không tệ, thì chúng ta có thể thử suy tính đến chuyện kết hôn.”

Mục Tiểu Tuệ bị lời nói của Ôn Hâm làm cả kinh, trợn to hai mắt, sau đó cẩn thận nghĩ ngợi chốc lát, hỏi: “Anh đang cầu hôn em sao?”

“Đúng.” Ôn Hâm kiên định gật đầu, giữa hai hàng lông mày vẫn dịu dàng như trước: “Anh cũng đã đến tuổi kết hôn rồi, giữa anh và em coi như cũng có quen biết trước đó, hai nhà cũng không xa, em chính xác là đối tượng kết hôn của anh. Mà anh, cũng chính xác là đối tượng kết hôn của em.”

Trong lòng cô lập tức trở nên rối loạn, tay phải cầm muỗng canh suy ngẫm thật lâu, cho đến khi bát canh nguội lạnh cũng không biết. Ôn Hâm đứng dậy giúp cô đổi một chén canh nóng hổi khác, vẫn giữ bộ dáng cười tủm tỉm như cũ.

Nhưng nếu cô và Ôn Hâm kết hôn, thì Tô Dịch hoàn toàn không cần thiết ở lại đây.

Thế nhưng đối với Ôn Hâm mà nói, thì chuyện này rất không công bằng.

“Anh cho em thời gian suy nghĩ được không?”

Lòng khoan dung của Ôn Hâm đã đến độ vô biên rồi, ôn hòa gật đầu một cái. Hai người đi dạo trong công viên Hà Lan tiêu hóa thức ăn trong bụng rồi anh ta mới đưa cô về, trong đầu cô toàn là lời Ôn Hâm nói lúc nãy, xen lẫn với những lời Mễ Khả nói.

“Em không cần phải áp lực, loại chuyện như vậy, thì nên từ từ suy nghĩ.”

Cô trầm mặc một hồi lâu, ngẩng đầu hỏi Ôn Hâm: “Em từng có bạn trai.” Dứt lời mấp máy đôi môi khô khốc, “Anh hiểu ý em không?”

Phong tục ở huyện thành cũng không quá cởi mở, cô và Tô Dịch đã từng thân thiết, nhưng lại không thấy rõ tương lai, cô lại không hối hận một chút nào, thân thể và tâm hồn kết hợp đến cảnh giới tối cao của tình yêu.

Ôn Hâm giơ tay lên sờ sờ cánh mũi, tầm mắt vẫn lộ ra sự ấm áp như gió xuân, nói: “Anh cũng từng có không ít bạn gái.”

Cô “Dạ” một tiếng, cũng hiểu ý tứ trong lời nói của Ôn Hâm, chỉ chỉ đầu hành lang: “Anh muốn lên trên nhà một chút không?”

“Em vẫn chưa quyết định, anh không nên lên nhà thì tốt hơn.” Ôn Hâm vẫy tay tạm biệt rồi sau đó dần dần hòa vào với bóng đêm, biến mất ở trước cửa chung cư.

Mục Tiểu Tuệ đi qua năm tầng lầu thì tự dưng đi chậm lại, xác định anh còn chưa về nhà nên cô cũng lên lầu trên không chút do dự, tắm rửa xong cô cố gắng phân tích cô và Ôn Hâm kết hôn có lợi có hại như thế nào.

Dường như ngoại trừ việc cô không thể ở cùng với Tô Dịch cho đến khi về già, thì cũng chẳng còn chỗ nào xấu hết.

Buổi sáng náo loạn như vậy, buổi trưa lại không thể ngủ ngon giấc, cô sấy tóc rồi quay ngược đầu lại ngủ, trong cơn mơ mơ màng màng thì nghe được giọng nói của Tô Dịch, sau đó từ từ đi vào trong giấc ngủ. Trong mơ, Tô Dịch đang ôm quyển kinh thánh nằm ngửa trên đường ray, ở đằng xa là tiếng xình xịch ngày càng tiến lại gần, xe lửa từ đằng xa tới, cô kêu khóc đẩy mọi người ra rồi chạy tới, nhưng lại phát hiện cô có chạy bao lâu thì cũng không tới chỗ anh, cô tuyệt vọng gọi tên anh.

Một giây kế tiếp, cả người cô đầy mồ hôi ngồi trên giường, xung quanh tối đen như mực, căn phòng yên lặng đến mức cô nghe được cả tiếng hô hấp nặng nề của bản thân, nhịp tim rối loạn, tuyệt vọng trong giấc mơ khắc sâu vào trong lòng cô, xua đi không được.

Cô ôm chân co rúc ở trên giường, lật người mở đèn bàn, ánh sáng vàng từ đèn tràn đầy cả căn phòng, lúc này cô mới cảm thấy bình tĩnh được một chút.

Nhờ ánh sáng, cô mới nhìn thấy đồng hồ treo tường chỉ đúng mười hai giờ khuya.

“Bà xã, mở cửa……….. Mở cửa mau….., anh không có uống rượu đâu.” Tiếng đập cửa cùng với tiếng gào mơ hồ của Tô Dịch hòa lẫn vào nhau truyền đến tai cô.

Mục Tiểu Tuệ sững sờ, cô cau mày suy tư người say rượu mà tần số đập cửa cũng có thể đều đến vậy sao?

Cô mang giày mở đèn trước cửa, nhìn xuyên qua con mắt nhỏ trên cửa thì lập tức thấy một con ngươi đen nhánh đang di chuyển qua lại, Mục Tiểu Tuệ bị dọa đến thất kinh thét lên chói tai. Sau đó mới phát hiện ánh mắt này rất quen, đúng, là ánh mắt của Tô Dịch.

Cô có chút bực bội, vừa kéo cửa ra, còn chưa kịp mở miệng thì cả thân hình to lớn của Tô Dịch đã nhanh chóng ngã vào người cô, cô phản xạ có điều kiện lập tức tránh né, sau đó tỉnh ngộ vội vàng vươn tay ra đỡ anh để anh không phải ngã xuống đất mạnh quá.

Trọng lượng của Tô Dịch so với cô, cô vừa nghiêng người đỡ anh, lại có vách tường phía sau chống đỡ, thật đúng là không chống đỡ nổi sức nặng này mà. Mùi rượu nồng nặc đập vào mặt cô, uống đến mức này có thể không say sao?

“Tô Dịch, nhà anh là 501, nhà em là 601, anh đi nhầm nhà rồi.” Cô đỡ Tô Dịch, chuẩn bị kéo anh xuống lầu dưới.

Anh lắc đầu một cái, ánh mắt có chút mê man, quơ quơ ngón trỏ ra trước mặt cô, sau đó tiến đền gần hôn lên gò má cô môt cái.

Cô tránh không kịp, bị mùi rượu nồng nặc sộc vào mũi.

“Em là bà xã của anh, cho nên chỗ này mới là nhà của anh.”

Tiếng bước chân dồn dập thịch thịch trên sàn nhà, một cô gái trẻ ở cửa phòng đối diện ló đầu ra, giận dữ quát mắng Mục Tiểu Tuệ: “Quản chồng cô cho tốt, khuya khoắt không lo ngủ đi còn làm gì vậy hả!”

“Xin lỗi, xin lỗi chị, không có lần sau đâu ạ.” Dứt lời giơ hai ngón tay chỉ lên trời, “Tôi thề.”

Mặc dù cô đang nổi giận, nhưng người gây ra mọi chuyện lại là Tô Dịch mà không phải là người khác, cô không thể coi anh như người qua đường được, rơi vào cảnh khó khăn lại bỏ mặc.

Cô gái trẻ ở cửa đối diện vẫn ung dung khoanh hai hay lại, giọng nói khinh miệt hỏi ngược lại: “Lần sau?”

Sau đó xoay người “Rầm” một tiếng đóng cửa lại, ba mươi giây sau cả chung cư đều nghe thấy tiếng một cô gái thét chói tai: “Phòng 601 nửa đêm không ngủ được rồi quấy rối hả?”

Mục Tiểu Tuệ cố gắng kéo vai anh vào nhà, nhìn cánh của màu đỏ nhà đối diện đã đóng chặt, ngoài ra còn có hang loạt tiếng oán giận của lầu dưới, cô quay đầu lại nhìn chằm chằm Tô Dịch đang cười ngây ngô, cô đưa tay chọc chọc gương mặt anh, oán giận nói: “Anh đó, đúng là ngôi sao gây họa mà.”

“Em hôn anh một cái được không?” Tô Dịch dí mặt gần mặt cô, được voi đòi tiên.

Mục Tiểu Tuệ biễu môi: “Hôi như vậy, còn lâu em mới hôn.” Dứt lời rồi in một nụ hôn thật sâu lên trên gương mặt anh.

Đầu óc của cô rất đơn giản, dù sao thì anh cũng đã say rồi, hôn hay không cũng có sao đâu.

“Có cần bà giúp một tay không?”

Mục Tiểu Tuệ nghe thấy tiếng nói thì quay đầu nhìn về phía cửa, thấy bà lão ở phòng 502 mặc áo khoác dày, gương mặt lúng túng đến ửng đỏ, cô vội vàng lắc đầu nói: “Không có việc gì đâu ạ, nửa đêm đánh thức bà dậy, cháu xin lỗi.”

“Bà già rồi, buổi tối cũng không ngủ được nhiều.” Đoạn vừa nói chuyện vừa chạy tới, thấy vẻ mặt cô cũng có vẻ đang cố gắng hết sức, nên bà lão muốn giúp cô đưa Tô Dịch vào nhà.

Mục Tiểu Tuệ cũng cảm thấy tình huống hơi lúng túng, nên cô vội vàng ôm thắt lưng của Tô Dịch dời vào trong, sau đó nói với bà lão: “Phiền bà giúp cháu đóng cửa, sau đó bà vào xem có cái gì có thể giải rượu được ạ, những thứ này cháu không rõ lắm.”

Bà lão thuận tay đóng cửa lại, cởi giày để trước cửa rồi chân trần trên nền gạch đi thẳng vào phòng bếp. Cô nhẹ nhàng đặt Tô Dịch lên ghế salon, cởi vài nút áo sơ mi của anh, cởi giày ra khỏi chân anh.

Lúc cô quay trở lại cùng đôi dép lê, thì lúc đó bà lão đã cho Tô Dịch uống xong ly trà đặc.

“Thật ra nhà cháu cũng không sạch cho lắm.” Cô đặt đôi dép xuống đất để bà lão mang vào.

Bà lão dứt khoát khoát tay ý bảo không cần: “Người trẻ tuổi cũng thích sạch sẽ, bà sợ mang rồi cháu lại phải mua đôi mới, như vậy cũng tốt rồi.”

Có lẽ là tuổi của bà nội Mục và bà lão này tương tự nhau, có lẽ lời nói của bà lão đã vô tình chạm vào tận sâu đáy lòng cô, cô chậm rãi ngồi chồm hổm xuống, giúp bà lão mang dép vào.

“Không đâu ạ, nếu bà nội cháu chưa mất, thì chắc cũng bằng tuổi bà ạ. Cháu không kịp nhìn bà nội lần cuối, không biết trước khi bà nội cháu đi, rốt cuộc là muốn nói gì với cháu.” Nước mắt lặng lẽ chảy xuống gương mặt cô, “Đó là chuyện cháu hối hận cả đời bà ạ.”

“Cuộc sống phải luôn luôn nhìn về phía trước, không thể bởi vì chuyện này mà dừng bước.” Cô đưa tay quệt nước mắt, ngẩng đầu nhìn bà lão rồi khẽ cười, sau đó cố làm ra vẻ kiên cường.

Sau đó cô xoay người đặt tách trà đặc lên khay trà, vốn định hỏi tại sao bà lão lại sống một mình ở đây, nhưng nghĩ lại có lẽ điều đó cũng là điều khổ tâm, cho nên cô không hỏi nữa.

“Hai vợ chồng cháu cãi nhau sao?” Bà lão đắn đo rất lâu mới cẩn thận hỏi.

Mục Tiểu Tuệ lắc đầu một cái, cười khổ nói: “Dạ không, bọn cháu không phải là vợ chồng.”

“Bà thấy cậu trai này vô cùng tốt.”

Cô ấm úng “Dạ” một tiếng, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại ngẩng đầu lên hỏi: “Bà nói xem tình yêu và sự nghiệp, cái nào quan trọng hơn ạ?”

“Tình yêu và sự nghiệp không phải điều duy nhất trong cuộc đời, nhưng nếu nói một chút, thì chính là tình yêu, phải hội tủ đủ ba yếu tố, đúng thời gian, đúng địa điểm, và đúng người thì mới hạnh phúc cả đời với nhau được. Nhưng lại có đặc điểm giống nhau, giống như tất cả mọi người đều có cơ hội nắm bắt việc làm, nếu bỏ qua lần này, lần sau sẽ rất khó kiếm được công việc phù hợp.”

Khổ người Tô Dịch to lớn, thời tiết cuối tháng năm cũng không quá lạnh, Mục Tiểu Tuệ giúp đỡ Tô Dịch nằm trên ghế salon lau người cho anh, tìm cái mền đắp trên người anh, nhìn ngắm hình dáng của anh thật lâu.

Cô cảm thấy có nhìn cả đời cũng không chán.

Mục Tiểu Tuệ trầm mặc một hồi lâu sau mới lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Ôn Hâm.

“Anh ngủ chưa?” Lúc điện thoại vừa thông thì cô mới nhớ ra đã đêm khuya, bỗng nhiên có chút áy náy.

“Hôm nay anh trực đêm, có bệnh nhân.” Sau đó hỏi: “Tìm anh có việc gì sao?”

Cô trầm ngâm chốc lát lại nói: “Em nghĩ kĩ rồi, chiều mai em rảnh, nếu anh rảnh thì chúng ta đi đăng ký kết hôn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Bora, Huogmi, chauanh2013, ciuviho, kate#, paru, ratthichdoctruyen, shirleybk, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khuyendoan87, Nghinghi999, Sóc Là Ta và 454 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 95, 96, 97

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9

20 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:
Lãng Nhược Y: Cạn lời rồi, đọc đoạn kết... :sofunny:
trantuyetnhi: Ta đang nghèo.
trantuyetnhi: YY tại sao lại không có lời để nói vậy nha.
Lãng Nhược Y: Người giàu....đây là cảm giác của người giàu :shock4:
trantuyetnhi: Ông xã không cần phải đấu, bà xã hiện tại không muốn con gì hết. Hihi
Jinnn: có thấy nỗi nhớ chưa :v
trantuyetnhi: Không đấu tranh nữa đâu.

viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3288353#p3288353
Cầu thanks, cầu cmt.
Shin-sama: tạm xa em để thấy trong tim ngập tràn nỗi nhớ :D2
ღ๖ۣۜMinhღ: úy, nãy mới thấy trong shop có cái dây chuyền đá mà nhỉ, đâu mất rồi ta
Jinnn: =)) next đi, cta chia tay rồi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.