Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

 
Có bài mới 07.07.2017, 02:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 234
Được thanks: 1308 lần
Điểm: 8.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch [NEW C39] - Điểm: 12
Chương 40:

Editor: Trà Đá.

Vừa về đến nhà, cô đã lập tức gởi bản copy của sổ hộ khẩu, giấy chứng minh thư, thẻ sinh viên cho Tô Dịch, bằng tốt nghiệp và hành lý của cô đến cùng một lượt, Mục Tiểu Tuệ cẩn thận cầm bằng tốt nghiệp, cô gỡ tấm bìa cứng ở mặt trên ra thì thấy một tờ giấy có dòng chữ uốn lượn, “Sinh nhật vui vẻ”.

Lòng ngón tay cô nhẹ xẹt qua tờ giấy, ghi nhớ từng chữ vào trong lòng, khắc vào trong tim, sau đó cất vào trong hộp.

Đây là sự hiện diện cuối cùng của Tô Dịch.

Thời gian đảo mắt đã đến giữa tháng năm, thời tiết nóng bức giống như mùa hè, Mục Tiểu Tuệ tranh thủ ngày chủ nhật nên về nhà một chuyến. Không khí ở trong nhà khiến cô có cảm giác rất kì quặc, cô ngồi trên ghế salon xem tivi, mẹ Mục cứ vây ở bên cạnh cô, không lau bàn thì cũng lau ghế, còn không thì quét nhà, hành động của mẹ Mục cứ lặp đi lặp lại như vậy, cô nhíu mày nhìn mẹ Mục.

“Mẹ, mẹ có gì muốn nói với con sao?”

Mẹ Mục cười hắc hắc ngồi bên cạnh cô, ý vị sâu xa nói: “Con cũng lớn rồi, yêu nhau hai ba năm thì kết hôn được rồi.”

“Thì sao hả mẹ?”

“À thì, mẹ nghe người ta giới thiệu tuổi tác của con trai của chủ xưởng rượu và con không sai biệt lắm, lại chăm chỉ và tiết kiệm nữa, chàng trai như vậy không dễ tìm đâu.”

Cô cũng đoán ra được chuyện này rồi, nên cũng không có vẻ ngạc nhiên quá, chỉ lạnh nhạt liếc nhìn mẹ Mục, nghiêm túc nói: “Hiện giờ con vẫn chưa muốn có bạn trai.”

Ánh mắt cô có chút mơ hồ, nhớ tới hôm ngày tốt nghiệp Tô Dịch đã cầu hôn cô, hốc mắt lại đỏ ửng, trong đầu mắng Tô Dịch: Nhỏ mọn, cầu hôn mà ngay cả nhẫn cũng không có.

Mẹ Mục quan sát nét mặt cô, sau đó ý vị sâu xa nói: “Mẹ biết con không thể quên Tô Dịch trong thời gian ngắn được, nhưng tình yêu và hôn nhân rất khác nhau. Hai người yêu nhau không nhất thiết phải dành nhiều thời gian ở bên nhau như với hôn nhân, chính là quan hệ của con và Tô Dịch. Nhưng nếu không thương, thì con sẽ không kỳ vọng cao vào hôn nhân.”

Cô còn cho rằng mỗi lần nhắc tới Tô Dịch là cô sẽ đau lòng, có lẽ không đề cập tới cũng tổn thương. Nhưng một thời gian sau cô mới phát hiện, mỗi lần nghĩ về Tô Dịch thì từng ấm áp len lỏi trong lòng cô, vết thương không đau nữa, chỉ còn dư âm của ấm áp.

Cô vắt tay lên ghế salon, quay đầu nhỏ giọng nói: “Bọn con đã sống chung với nhau khi còn ở trên thành phố W rồi.” Cô muốn nói cô và Tô Dịch đã ở chung một chỗ, mặc dù có khó khăn gì cũng sẽ vững vàng vượt qua, rõ ràng mẹ cô chỉ phí công, cô nghĩ đó cũng là một cách giải thích.

Mẹ Mục nghẹn họng nhìn Mục Tiểu Tuệ sững sờ, giống như đang nhìn thấy quái vật, hồi lâu mới tìm được giọng của mình: “Không…… Không phải Tô Dịch đã đồng ý với ba mẹ rồi sao?”

“Là con chủ động.”

Mẹ Mục bị quả bom này làm cho mất bình tĩnh, càng thêm kiên quyết tìm đối tượng cho cô, nên vội vàng chạy vào phòng ngủ gọi điện thoại.

Cô nhàn nhã đung đưa chân, khóe môi lộ ý cười, cô sờ sờ lên cổ tay bên trái, mặc dù không biết là anh còn mang không, nhưng cô thì không dễ dàng tháo xuống được.

Có lúc con người rất cố chấp, kiên trì rồi lại kiên trì, mặc kệ kết quả có như thế nào, dứt khoát cố gắng.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một bầu trời, có vài con muỗi cũng chui ra, đặc biệt là ở bụi cỏ nông thôn, muỗi cũng nương vào mà sống.

Mẹ Mục đưa bầu rượu của ba Mục cho cô, đanh mặt nói: “Con………. Đi đến xưởng rượu mua cho ba con năm cân rượu.”

Ý đồ rõ ràng như vậy cô có thể không biết sao? Cô vội vàng chỉ vào chum thủy tinh ngâm rượu thuốc, vừa cắn hạt dưa vừa hàm hồ nói: “Rượu còn nhiều như vậy mà còn phải đi mua thêm nữa sao mẹ?”

Mẹ Mục sững sờ, vừa mới chuẩn bị nói gì đó thì điện thoại lập tức vang lên, kinh ngạc “A” mấy tiếng rồi xách bầu rượu vào sau nhà, không hề nói chuyện đi mua rượu nữa. Mục Tiểu Tuệ cũng không hiểu, nếu đã không có liên quan với cô, thì cũng không cần tra cứu.

Màn đêm buông xuống cũng là lúc mẹ Mục đưa bầu rượu cho cô một lần nữa, nói: “Nhanh đi mua rượu, nếu không thì khỏi ăn cơm tối.”

Cô sững sờ, mới vừa quên đi rồi sao lại còn nhớ lại làm gì, rốt cuộc là muốn làm cái gì đây? Cô nghĩ xong thì đứng dậy xách bầu rượu, lái xe điện đến xưởng rượu.

Nói là xưởng rượu nhưng thật ra cũng giống như nhà họ Mục, phía sau xây nhà máy làm rượu, phía trước là nhà ở. Cô vừa tắt xe điện, thì trước mắt Mục Tiểu Tuệ tối thui. Tối vậy mà nhà này không mở đèn sao?

Cửa chính không khóa, cô xách bầu rượu tiến vào trong, đứng ở trước cửa nhà thăm dò một chút, chỉ thấy ở phòng bếp bên trái có chút ánh sàng yếu ớt, cô hỏi: “Có ai không?”

Không ai trả lời cô, lòng hiếu kì thúc giục cô đi tới phòng bếp, khi ngọn lửa là nguồn sáng duy nhất, thì nguồn sáng đó cũng giúp cô nhìn thấy một người đàn ông vừa lùn vừa gầy đang nấu cơm, thấy cô tới thì ngẩng đầu khẽ mỉm cười.

Trong nháy mắt đầu óc Mục Tiểu Tuệ đông cứng, hoạt động ngừng lại.

“Xin hỏi cô tới đây có chuyện gì?”

“À……… À…….. Cái đó, tôi muốn mua năm cân rượu Ngọc Mễ.” Phải mất một lúc lâu sau cô mới phản ứng được.

Người đàn ông gầy lùn múc món ăn vào dĩa để trên mâm, cởi tạp dề đi tới nhận bầu đựng rượu trong tay cô, đi vào buồng phía bên cạnh lấy rượu rồi quay lại đưa cho cô, sau đó vừa gãi đầu vừa cười ngây ngô.

Mục Tiểu Tuệ đưa tiền xong thì chạy trối chết, rốt cuộc cô biết tại sao phải một lúc lâu sau mẹ Mục mới bắt cô tới đây, không mở đèn chính là tiết kiệm sao? Nấu một món ăn được gọi là siêng năng sao? Trên đoạn đường về nhà trong lòng cô sôi trào đủ mọi cảm xúc, như vậy là người đàn ông đó lớn tuổi hơn cô rất nhiều sao?

Cô mới dừng xe thì mẹ Mục đã hưng phấn chạy lên hỏi thăm: “Thế nào thế nào rồi?”

“Cái gì thế nào?”

“Cậu con trai kia thế nào? Có phải rất siêng năng, rất tiết kiệm không?”

Mục Tiểu Tuệ chợt nhíu mày, giọng nói châm chọc: “Đúng, tiết kiệm lắm, ngay cả đèn cũng không thèm bật.”

Mẹ Mục cao hứng vỗ tay một cái: “Vậy thì đúng rồi, rất tiết kiệm.”

“Trời tối như vậy mà xào thức ăn không bật đèn, có khác gì mời mũi vào hút máu?”

Mẹ Mục kinh ngạc trầm ngâm giấy lát, sau đó nói: “Nhưng cậu ta vẫn rất siêng năng mà.”

Cô làm như nghiêm túc, gật đầu một cái: “Đúng, còn tự xào thức ăn đúng không?”

Mẹ Mục gật đầu một cái.

“Con cũng tự xào thức ăn được vậy, cần gì tới hắn?” Cô nói xong thì đi vào trong nhà, đặt bầu rượu lên bàn, trầm giọng nói: “Con không ăn cơm tối đâu.”

“A, con làm sao vậy?”

“Tức no rồi.”

Mục Tiểu Tuệ nằm trên giường ngửa mặt nhìn lên trần nhà, đèn thủy tinh treo phía trên không bật, chỉ có ngọn đèn dầu chiếu lên trên, chiết xạ ra ánh sáng màu vàng ấm áp. Cô mở điện thoại di động.

Suy nghĩ một hồi lâu rồi cô cũng đăng nhập vào QQ, vào trang QQ của Tô Dịch để xem tình hình của anh, đã từ lâu rồi anh không cập nhật hình ảnh, chỉ thấy trên QQ của anh có rất nhiều lời nhắn, phần lớn là chúc mừng anh đi Hong Kong nhậm chức.

Cô cười toe toét, đường cong khúc xạ lên vách tường cùng với ánh sáng tỏa ra chút ấm áp.

Thấy tình hình của anh tốt hơn, cô cũng thỏa mãn.

Chủ nhật sau cô về nhà trịnh trọng cảnh cáo mẹ Mục, nếu vẫn tiếp tục có ý định tìm chồng cho cô, thì cô sẽ không về nhà nữa.

Thứ hai, gần đến giờ tan tầm, chủ tịch ngân hàng vỗ vỗ tay ý bảo mọi người tập hợp, Mục Tiểu Tuệ đứng bên cạnh Viên Mỹ Ngọc, giương mắt nhìn chủ tịch ngân hàng đang run run xúc động.

“Cuối tuần này tôi chính thức về hưu, phía trên đã sắp xếp người xuống, buổi tối tôi mời mọi người ăn cơm.”

Tiếng vỗ tay vang dội khắp ngân hàng, về hưu là một chuyện đáng mừng, dù sao cũng cố gắng nửa đời người rồi, bây giờ không làm việc vẫn có tiền hưu trí sống qua ngày.

Tan việc sớm, Mục Tiểu Tuệ đi siêu thị mua một chút đồ dùng hàng ngày, sau đó đi chọn một chút rau dưa, vừa mới leo đến tầng năm thì thấy trước cửa phòng 501 chất đầy đồ dùng, đồ dùng hàng ngày hay bất cứ thứ gì cũng có, mà nhìn qua cũng vẫn còn dùng được. Cô chỉ tò mò nhìn vài lần, nhưng không dừng lại quá lâu tránh để chủ nhà hoài nghi.

Bóng đêm hoàn toàn bao phủ xuống, chủ tịch ngân hàng thông báo tập hợp, sau đó tùy tiện chọn một nhà hàng trong chợ đêm ăn uống thả cửa, trừ quản lý và bảo vệ thì hầu hết đều là nữ, vả lại số tuổi cũng cách nhau khá xa, cho nên đề tài chung cũng rất ít.

Hầu như đều là chuyện nuôi dưỡng cháu chắt, Mục Tiểu Tuệ cô vẫn còn độc thân nên phải phấn đấu cưới chồng.

Viên Mỹ Ngọc dùng cánh tay chọc chọc cô, sau đó nói: “Em đi mua giúp chị ly nước ô mai đi!”

Mục Tiểu Tuệ cũng đang rảnh rỗi nhàm chán, nên đồng ý ngay lập tức. Từ chỗ nhà hàng đến chỗ quầy nước chưa đến năm phút, ngay chỗ ngã ba có một tiệm thuốc, lúc cô nhận lấy ly nước ô mai, thì trong nháy mắt cô thấy có một bóng lưng giống Tô Dịch đang đi vào tiệm thuốc.

Cô vội vàng móc tiền ra đặt trên quầy hàng, không kịp lấy lại tiền lẻ đã nhanh chóng đuổi theo, cô chạy xuyên qua đường cái xông vào hiệu thuốc, ánh mắt đảo qua đảo lại tìm kiếm bóng dáng quen thuộc đó.

Người bán thuốc đi lên trước, lịch sự hỏi: “Xin hỏi cô cần gì?”

Lúc này cô mới hồi phục tinh thần lại, con ngươi ảm đạm trong nháy mắt bừng tỉnh, nếu Tô Dịch thật sự ở nơi này, thì mới khiến cho người ta phải sốt ruột đấy.

Cô thuận tay sờ soạng một hộp thuốc rồi đưa cho người bán thuốc, tính tiền rồi nhìn xuống mới phát hiện ra là thuốc tránh thai, khuôn mặt cô nhanh chóng ửng hồng vội vàng nhét hộp thuốc vào trong túi xách, xoay người chạy về phía nhà hàng.

Viên Mỹ Ngọc thấy cô đi lâu mà chưa thấy về nên cũng sốt ruột hỏi: “Sao em đi lâu vậy?”

“Thuận tiện đi mua chút đồ.”

“Ờ.”

Mục Tiểu Tuệ cúi đầu nhìn chằm chằm chén sứ trắng noãn, đầu còn đang mải suy nghĩ về tình cảnh mới nãy, cuối cùng lại biến thành thở dài.

“Mới vừa rồi chủ tịch ngân hàng nói là tân chủ tịch ngân hàng đến nhậm chức được điều từ thành phố W tới.”

“Gì?” Cô nghe không rõ, chỉ mơ hồ nghe thấy chủ tịch ngân hàng gì gì đó.

Viên Mỹ Ngọc khoát khoát tay: “Không có gì, không có gì, thiên hạ lớn như vậy, có nói em cũng không biết đâu.”

Cơm nước xong thì Mục Tiểu Tuệ về nhà, vừa về đến nhà thì mẹ Mục điện thoại tới nói đã sắp xếp việc xem mắt cho cô rồi, lần này cô có không thích cũng không dám từ chối, là anh trai của Ôn Đại, Ôn Hâm. Cô day day huyệt thái dương, nếu đã quyết định ngày, theo phép lịch sự thì vẫn nên đi gặp mặt.

Trước kia cô thấy Ôn Hâm giống như một món ăn của cô, quần áo tươm tất nói chuyện tinh tế, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy vấn đề này rất lúng túng xấu hổ. Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ gặp người sau thì cảm giác cũng không đúng.

Từng gặp biển xanh khó muốn làm sông nhỏ, khôn vờn qua núi không phải mây.

Trong lòng cô là nước, là mây, là buồm chỉ có một người là Tô Dịch mà thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Bora, Huogmi, chauanh2013, ciuviho, kate#, paru, shirleybk, vananhpham
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 10.07.2017, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 234
Được thanks: 1308 lần
Điểm: 8.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch [NEW C40] - Điểm: 12
Chương 41:

Editor: Trà Đá.

Lại một thứ bảy nữa cô không về nhà, ở lại trong huyện thành đi xem mắt, đối tượng dĩ nhiên là Ôn Hâm. Phía đông huyện thành tập trung nhiều quán cà phê thích hợp để nói chuyện. Mục Tiểu Tuệ ỷ ở gần đó, xuất phát trước 10 phút, đi vào trong quán cà phê.

Bởi vì Ôn Đại là nguyên nhân khiến hai người gặp mặt rất nhiều lần, nên tuyệt đối cô không thể nhận nhầm người.

Sau khi Mục Tiểu Tuệ ngồi xuống, thì Ôn Hâm nở nụ cười hỏi: “Em uống gì?”

“Moka.”

Ôn Hâm quay đầu lại nói với nhân viên phục vụ: “Một ly Moka, một ly Lam Sơn không thêm đường.”

Mục Tiểu Tuệ nhìn chằm chằm hoa văn trên bàn, không biết nên nói những gì, đổi lại là người khác còn có thể trực tiếp coi như không đến, hoặc là không kiêng nể gì.

“Vài năm không gặp mà em đã lớn vậy rồi.”

Cô ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc, sau đó khuôn mặt ửng hồng lên: “Anh nói cứ như ông già ý.”

“Khi còn bé, anh thường đi theo em và Ôn Đại.”

Cô càng hoang mang hơn, tại sao không có một chút ấn tượng nào vậy!

“Lúc em ra đời thì anh sáu tuổi, em ba tuổi thì anh chín tuổi, em sáu tuổi thì anh mười hai tuổi, em không nhớ cũng là chuyện bình thường.”

Cô muốn hỏi hai gia đình cũng không gặp nhau thường xuyên, nên vấn đề này không thể tồn tại, lúc sau cô mới giật mình phát hiện mẹ Mục rất thích đánh mạt chược, mà đúng lúc nhà Ôn Đại lại có bàn mạt chược. Sợ là trong lúc mẹ Mục chơi mạt chược không rảnh chăm sóc cô, nên gởi cô cho mẹ Ôn Đại chăm sóc.

Rốt cuộc không khí vẫn lúng túng, lúc café được đưa lên rồi thì cô vẫn nhìn chằm chằm hình con heo đáng yêu trên ly café.

Ôn Hâm thấy sắc mặt cô hơi hồng, có vẻ bối rối nên nhìn chằm chằm ly café, anh ta uống một ngụm rồi nói: “Bình thường con gái cũng thích uống Moka.”

Cô không hiểu, lúc này mới mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt màu trà của Ôn Hâm: “Tại sao?”

“Lam Sơn và Moka đều là café long phượng, Moka ngọt ngào thích hợp với khẩu vị của con gái hơn, chỉ đơn giản là vậy, không có ý gì khác.”

Cô nhẹ nhàng “Ồ” một tiếng, cô hiểu Ôn Hâm đang cố gắng tìm đề tài nói chuyện. Cô cố gắng đè nén tâm tình, để bản thân tỉnh táo lại, coi như đó là bạn hữu nhiều năm gặp lại, cười hỏi: “Biết anh nhiều năm như vậy mà cũng không biết anh đang làm gì?”

Ôn Hâm cười cười: “Anh đang làm ở bệnh viện nhân dân, bác sĩ ngoại khoa.”

Trong nháy mắt khuôn mặt Mục Tiểu Tuệ trở nên hào hứng, cũng không phải bởi vì Ôn Hâm, mà là cô hào hứng vì nghành bác sĩ, cô nói: “Lúc còn ở trung học, em điền vào bảng nguyện vọng là cao đẳng y, kết quả lại không đậu, phải theo nguyện vọng hai.”

Khóe môi đang cười của cô bỗng nhiên khựng lại, đây là định mệnh sao? Nếu cô đậu nguyện vọng một thì nhất định không gặp được Tô Dịch, nếu như đứng giữa Tô Dịch và nguyện vọng, thì cô sẽ chọn Tô Dịch không chút do dự!

“Không làm bác sĩ cũng không sao, cũng đều là công việc, chúng ta ngang hàng.” Ôn Hâm thấy nụ cười của cô khựng lại, cho là cô thấy mất mác vì ước mơ vụt mất.

“Dạ.”

Lúc trở về thì trăng đã lên cao sáng nóc nhà, ánh sáng rạng rỡ nhờ đêm tối. Từ sau lần thi lại của cô thì bọn họ đã không gặp mặt sáu mươi ngày rồi, trong sáu mươi ngày này mỗi một giây cô đều nhớ đến anh, đến cả trong giấc mơ cũng không chạy thoát khỏi gông cùm xiềng xích của tình yêu.

“Hôm nay em có chút không tập trung.” Ôn Hâm nói khẳng định, nhưng anh ta cũng không có tính toán gì, chỉ là ân cần chỉ ra vấn đề.

“Thật sao? Chắc là do em xấu hổ.”

“Không có gì, anh đưa em về!”

Cô lắc đầu một cái: “Không cần, em muốn thưởng thức cảnh đêm một chút.”

Ôn Hâm gật đầu một cái, đưa tay chỉ về phía ký túc xá bên trong bệnh viện ở cách đó không xa nói: “Đó là ký túc xá dành cho nhân viên bệnh viện, anh cũng sống trong đó, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh.” Dứt lời anh ta móc giấy bút ở trong túi ra, viết soàn soạt rồi đưa cho cô, cũng không mở miệng hỏi số điện thoại của cô.

“Dạ.” Sau khi lưu số điện thoại của Ôn Hâm xong thì cô mới phát hiện anh ta đã sớm đi xa, cô đi một đoạn ngắn xem chừng anh ta đã về đến nhà, nên nhắn tin hỏi thăm anh ta về đến nhà chưa, phép lịch sự cơ bản không thể bỏ qua.

Cô thở dài một tiếng, leo lên nhà, ở trường đại học chỉ cần leo bộ năm tầng, bây giờ phải bò lên tận tầng sáu, nếu như chắc chắn ở đây đi làm, thì cả đời này cũng phải bò lên lầu sáu.

Lúc đi ngang qua phòng 501 cô mơ hồ ngửi thấy một luồng Tử Đàn Hương, cô lập tức dừng chân lại cẩn thận ghé mũi vào khe cửa thì lại không nghe thấy mùi đó nữa. Cô gõ đầu một cái, gần đây sao cô cứ có cảm giác Tô Dịch đang ở gần đây, thật là muốn chết mà.

“Không ngờ hàng xóm mới lại là một cô gái trẻ như vậy…..”

Mục Tiểu Tuệ quay đầu lại thấy một bà lão đang đứng ở nhà dối diện cười híp mắt nhìn cô, mồ hôi lạnh ứa ra, cô cố ý ra vẻ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn số phòng 501, cười ha ha nói: “Coi cháu hồ đồ không bà, nhà cháu là 601.” Nói xong chuẩn bị rời khỏi trước cửa phòng 501, thì cánh cửa bất ngờ kẽo kẹt một tiếng mở ra.

Cô không dám ngẩng đầu lên nhìn, khẽ nghiêng người rồi nói xin lỗi: “Xin lỗi, tôi nhầm nhà.”

Có một lực cánh tay kéo cô lại cưỡng chế ôm cô vào lòng, cô ngẩng đầu lên muốn xem là ai, thì một khuôn mặt quen thuộc đập vào trong mắt cô. Hàng lông mày đen rậm, con ngươi đen láy, khuôn mặt chứa nụ cười nửa có nửa không, trong nháy mắt đầu cô như muốn nổ tung, cô nháy nháy mắt mấy cái nhìn anh không thể tưởng tượng nổi.

“Ngốc quá ngốc, nhà mình mà cũng không nhận ra.” Sau đó khẽ mỉm cười với bà lão ở nhà đối diện, giải thích: “Bọn cháu là vợ chồng mới cưới, nhà trên nhà dưới đều là của bọn cháu.”

Cô kích động nói không ra lời, trái tim nhảy thình thịch. Còn chưa kịp mở miệng đã bị Tô Dịch kéo vào trong phòng 501, đóng cửa rồi kéo cô đến ghế salon đặt cô nằm ngang đùi anh, sau đó dùng tay “Bốp” một cái nặng nề lên mông cô.

“To gan quá ha, dám lén anh đi xem mắt. Sao? Muốn anh trừng phạt em thế nào đây?”

Mục Tiểu Tuệ bị đánh vào mông đau đến mức muốn gào khóc, xem ra Tô Dịch thật sự nổi giận, vội xin tha: “Là mẹ em sắp xếp cho em, chuyện này không liên quan đến em.”

Tô Dịch thở hổn hển nâng mặt cô lên, con ngươi đen láy như trở thành cái lưới, bắt hết tất cả thần trí của cô trong đó: “Anh đã không được chạm vào em 110 ngày rồi.” Dứt lời anh dùng đôi môi mềm ma sát môi cô, cạy hàm răng cô ra, khiến đầu lưỡi xâm chiếm khoang miệng cô, đôi tay anh bắt đầu cởi quần áo cô, ba lô lệch vai cũng trượt xuống đất theo quần áo, đôi tay tấn công cơ thể mềm mại của cô, xoa nắn nụ hoa.

Tâm trí Mục Tiểu Tuệ mơ hồ, mắt hơi híp lại nhìn anh chăm chú, cố gắng đáp lại, tay không tự chủ lần mở nút áo sơ mi của anh.

Từ ghế salon đến phòng ngủ, cuối cùng là ngủ thật say, trong đầu Mục Tiểu Tuệ là một mảnh rối loạn.

Hôm sau ánh mặt trời lên cao thì mí mắt cô mới giật giật, nhìn ánh mặt trời màu vàng chíu qua rèm cửa, cô trở mình, mộng xuân mà cơ thể cũng bị ê ẩm sao?

Đợi chút, tại sao rèm cửa sổ này lại là màu xanh ngọc? Không đúng, cô mới mua tấm rèm cửa sổ màu vàng nhạt mà!

Cô còn chưa kịp suy nghĩ, thì giọng nói của Tô Dịch đã vang lên ở đỉnh đầu: “Có phải đói bụng rồi không?” Lại ôm lấy cô vào trong ngực một lần nữa.

Cô cố gắng nghĩ mới hiểu được, chuyện tối hôm qua vốn không phải nằm mơ, cô càng hoang mang hơn: “Anh đến nơi này làm gì?”

Hai mắt anh còn chưa mở, bĩu môi lầm bầm lầu bầu, đáng yêu nói: “Tới tìm bà xã của anh.”

“Còn Hong Kong? Không phải anh đi Hong Kong nhậm chức sao?” Cô lo lắng hỏi, thấy anh nhắm mắt không nói lời nào, lật người ngồi lên người anh, đôi tay níu lấy hai lỗ tai của anh, cực kỳ tức giận quát: “Tô Dịch, anh không thể ném một cơ hội tốt như vậy được.”

Anh dùng hai tay ôm cô vào ngực, xoa dịu cái giương nanh múa vuốt của cô, ngón tay nhè nhẹ vỗ sau lưng cô, hôn sâu lên trán cô một cái: “Ngoan, thay đổi công việc cũng không tồi.”

Cô nằm trong lồng ngực anh, dùng tay nghịch quần áo ngủ của anh, vui vẻ hỏi: “Anh không muốn đi Mỹ nữa đúng không?”

Anh “Ừ” một tiếng, rồi lại rũ mí mắt xuống ngủ tiếp.

Mục Tiểu Tuệ cao hứng, đứng dậy thay quần áo đi làm bữa sáng, phải nắm chặt từng giây từng phút bên nhau.

Tô Dịch của cô mãi mãi lóe sáng như vậy.

Sau bữa cơm trưa, hai người vùi trên ghế salon, Mục Tiểu Tuệ dùng chân ngoắc ngoắc ống quần của Tô Dịch, chớp chớp mắt vô tội, cẩn thận hỏi: “Anh không giận sao?” Cô không nói lời nào đã vứt bỏ anh, cho dù là ai thì cũng để lại vết sẹo.

Anh đanh mặt gật đầu một cái, mặc dù trên mặt rất nghiêm túc, nhưng lại dịu dàng vuốt ve cô: “Sao không giận? Cũng định quên em luôn rồi.”

Tần số trái tim cô đột ngột tăng nhanh, nhảy thình thịch không ngừng.

Anh nói tiếp: “Hiện tại coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi.” Bốn mắt nhìn nhau, “Em vẫn tin tưởng đi theo anh chứ?”

Mục Tiểu Tuệ vòng tay qua cổ anh, nước mắt rơi lã chã, nức nở nói: “Lần trước buông tay anh là sai lầm lớn nhất đời em. Mặc dù anh có đi Mỹ hay em ở đây thì cũng không cần chia tay, em có thể chờ anh, cho dù một năm chúng ta chỉ có thể ở gần nhau mười ngày, thì mười ngày này cũng đủ để lấy tinh thần chờ đợi 355 ngày còn lại rồi.” Cô nhỏ giọng thút thít, giọng nói đã sớm lạc đi: “Em yêu anh.”

Tính tình của cô có chút miệng cọp gang thỏ, gặp chuyện thì cũng không còn tâm trạng, nội tâm yếu ớt, lại hay xấu hổ đỏ mặt. Trừ lần tỏ tình đó thì hầu như cô chỉ hưởng thụ sự chủ động và sủng ái của Tô Dịch, thì cũng không nói mấy lời tình cảm.

Anh đã cưng chiều cô đến vô biên rồi, lần thứ hai gặp lại cô trong phòng thi thì anh đã có hứng thú với cô rồi, bây giờ nghĩ lại, có lẽ là hai lần định mệnh rồi! Ánh mắt trong sáng không trộn lẫn tạp chất, thuần khiết mà sáng ngời, chiếu sáng nội tâm u ám của anh.

“Anh cũng yêu em.” Nói ra lời này, thì những chuyện không vui trước đó coi như chưa từng xảy ra rồi.

Trước giờ cơm tối, hai người nắm tay nhau đi dạo chợ, tâm tình vui vẻ.

“Anh xem ở huyện thành nhỏ cũng tốt, cái gì cũng gần, anh cũng đỡ phải đi xe.”

Anh hùa theo ý của cô: “Ừ, đúng vậy, cũng tiết kiệm được tiền xăng.”

Tô Dịch càng thuận theo ý cô, thì câu sau đương nhiên sẽ phản lại ý của cô. Cô chờ một hồi lâu cũng không thấy anh nói gì, kỳ quái “Ồ” lên một tiếng, chẳng lẽ chia xa chưa bao lâu, thì anh đã bớt độc miệng hơn rồi sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Bora, Dương Otis, Huogmi, chauanh2013, ciuviho, kate#, paru, shirleybk, vananhpham
Có bài mới 21.07.2017, 00:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
Đại Thần Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 234
Được thanks: 1308 lần
Điểm: 8.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch [NEW C41] - Điểm: 12
Chương 42:

Editor: Trà Đá.

Anh thấy ánh mắt dò xét của cô vẫn dính chặt trên người anh, anh đưa tay khoác qua vai cô, giọng nói nặng nề mang theo khẳng định: “Trước kia cảm thấy em cứ nhất định phải phân cao thấp, thành tựu cao thấp cũng chỉ là tiêu chuẩn nhắc nhở em về giá trị cuộc đời. Bây giờ nghĩ lại, có thể là tuổi trẻ hiếu chiến thắng thua, không chấp nhận chịu thua, người khác có thì ta cũng phải có, người khác không có thì ta cũng muốn có. Từng trải rồi mới hiểu, cuộc sống như thế nào mới gọi là vừa lòng, người không thể bức mình vào đường chết, đi một đoạn phải quay đầu lại nhìn, mới biết điều này có phải là điều mà bản thân muốn hay không. Nếu như không phải, thì đổi con đường đi thích hợp là được.”

Mục Tiểu Tuệ ở trong lòng Tô Dịch nghe mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy lời anh nói cực kỳ sâu sắc, sau đó lại có thêm một lý do để ngưỡng mộ Tô Dịch.

“Buổi tối anh muốn ăn cái gì?”

Anh mím môi không nghĩ ngợi, lập tức thốt lên: “Em thích ăn gì thì anh cũng thích ăn cái đó.”

Cô tựa trong ngực anh vuốt ve vạt áo sơ mi trắng của anh, hiểu rõ hàm ý trong lời nói của anh. Quản Tĩnh Di nói rất đúng, có một số việc nếu không nói, chỉ có thể thấy được một mặt dễ hiểu nhất, vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy mặt khác. Người nhà họ Tô đối lập với nhau, một mình anh đảm đương một phía khiến cô khó chịu, hi vọng anh có thể cân nhắc giữa mơ ước và tình yêu.

Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cằm anh: “Phải lòng anh, không cầu siêu thoát xuất trần, chỉ cầu quyến luyến ôn tình.”

Tô Dịch đưa tay nhấc cằm cô lên, tiến đến gần nhỏ giọng nói: “Em đi đến chợ mua đồ ăn, còn ngâm thơ làm câu đối nữa sao? Hả? Chỗ quầy hàng phía trước có người nhìn chúng ta từ nãy giờ, có phải người quen của em không?”

Tầm mắt Mục Tiểu Tuệ nhìn về phía trước thấy Viên Mỹ Ngọc đang đứng nhìn cô nén cười, cô nhất thời lúng túng, vội gọi chị Viên.

Viên Mỹ Ngọc đứng thẳng người quan sát Tô Dịch, một lúc sau thì cười ha ha: “Chị còn tưởng tằng cô ngốc này không có ai thèm để mắt đến, vậy mà không nghĩ tới là chất lượng cũng cao cấp đấy nhỉ.”

Tô Dịch lịch sự gật đầu: “Ở chung một chỗ có mấy ngày thôi, nơi làm việc cũng khác nhau, nên thời gian gặp mặt cũng ít.”

“Vậy thời gian này hiếm lắm mới có được, hai người đừng để ý đến tôi, chỉ là vô tình thấy nên có chút ngạc nhiên.”

Mục Tiểu Tuệ “Dạ” một tiếng rồi lập tức lôi tay anh chạy đi, buổi tối thức ăn ở chợ cũng không phải là quá mới mẻ, chọn tới chọn lui được mấy thứ cũng được, Tô Dịch thích ăn sườn nên cô mua rất nhiều, tính toán khi anh còn ở đây thì làm sườn kho tàu, sườn xào chua ngọt, nấu tất cả những món liên quan đến sườn cho anh ăn.

Bệnh viện nhân dân nằm giữa khu chung cư và chợ địa phương, khi Tô Dịch vừa giơ món ăn lên, thì Mục Tiểu Tuệ đã nhanh chóng kéo cánh tay anh đi ngang qua bệnh viện nhân dân, vừa đúng lúc Ôn Hâm tan làm đi ra ngoài, thì nhìn thấy Tô Dịch đi bên cạnh cô nhưng anh ta cũng không hiện ra bất kì biểu hiện kinh ngạc nào.

Chỉ là ở giữa là đường cái nên xe chạy qua lại rất ồn ào, anh ta khẽ vuốt cằm, Ôn Hâm bình tĩnh lạnh nhạt lại khiến cho Mục Tiểu Tuệ cảm thấy cực kỳ hoảng hốt. Ngày hôm qua cô còn là đối tượng xem mắt của Ôn Hâm, sang ngày hôm sau lại nắm tay Tô Dịch đi dạo phố rất thân mật, rõ ràng cũng có cảm giác là đang đùa giỡn Ôn Hâm.

Tô Dịch điều chỉnh lại tầm nhìn, anh hơi híp mắt quan sát Ôn Hâm đang mặc một cái áo choàng dài màu trắng đứng trước cửa bệnh viện nhân dân, anh định ngày mai mới xuất hiện, lại không nghĩ mẹ Mục sắp xếp cho Mục Tiểu Tuệ đi xem mắt Ôn Hâm.

Cô thấy mặt anh lạnh nhạt nguy hiểm, nhớ tới lời nói của anh tối hôm qua, kinh ngạc nói: “Sao anh biết ngày hôm qua em đi xem mắt?”

Lúc này anh mới lộ ra chút cười: “Đi ngang qua tiệm cà phê thấy.”

“Ồ.” Ngày hôm qua chỗ ngồi nằm ngay cửa sổ, đi ngang qua cũng có thể nhìn thấy cô và Ôn Hâm, chỉ cần để ý một chút, thì chuyện phát hiện ra cũng không khó khăn.

Mục Tiểu Tuệ mấp máy đôi môi khô khốc, chân mày nhíu chặt lại một chỗ: “Anh ấy là anh trai của Ôn Đại, nên em mới phải miễn cưỡng đến gặp, nếu là người khác, thì em chắc chắn không đi.”

Anh cười không nói, nhưng nếu đổi thành người khác, anh cũng sẽ không để ý. Nhưng Ôn Hâm lại là một đối thủ rất mạnh, lần đầu tiên Tô Dịch thấy anh ta đã có dự cảm mãnh liệt. Chỉ tiếc Ôn Hâm là kiểu người chấp nhận chờ đợi, còn anh lại là kiểu người tấn công.

Chậu hoa sơn chi màu trắng thuần khiết trên ban công ở căn hộ của Mục Tiểu Tuệ đã nở rộ, mùi thơm ngào ngạt bay vào từng ngóc ngách trong gian phòng, nhưng Tô Dịch lại hơi nhíu mày, dung khăn tay bịt mũi nói: “Anh bị dị ứng với mùi này.”

Cô sững sờ, mang dép lê đi thẳng đến đóng cửa ban công ngăn cách mùi thơm, mở cửa sổ để bớt mùi. Mặc dù cô rất yêu chậu hoa này, nhưng sao có thể so sánh được với Tô Dịch đây?

Cuối cùng cô phát hiện ra đóng cửa lại cũng chưa được, trên cổ Tô Dịch đã nổi lên mấy chấm đỏ li ti, không đợi anh mở miệng, cô lập tức bê chậu hoa chạy xuống lầu dưới, tặng cho bà lão ở căn hộ 502 đối diện.

Đến lúc cơm chiều lại phát hiện ra Tô Dịch không ăn được thịt bò hầm khoai tây, cô sợ mẩn đỏ càng ngày càng nhiều, cho nên chỉ có thể ăn cơm cùng sườn kho tàu.

Sau bữa cơm, những nốt mẩn đỏ trên cổ Tô Dịch cũng bớt đi một chút, lòng cô coi như cũng nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, còn chưa chơi đủ thì mặt trời đã lặn ở phía tây rồi.

Tô Dịch ngồi trên ghế salon xem tạp chí, quét mắt một lượt qua căn phòng trống rỗng, nói: “Ngày mai đi tiệm sách mua chút sách.”

Mục Tiểu Tuệ gãi gãi đầu, không biết xấu hổ, trước kia trên giá sách nhà Tô Dịch đầy các loại sách, ở đây cô chỉ có tạp chí và tiểu thuyết ngôn tình thôi.

“Ngày mai em phải đi làm, chắc không có thời gian đi với anh được rồi.” Cô rũ mí mắt điềm đạm theo dõi anh.

Anh bị cô quấy nhiễu đến mức không cách nào tập trung đưược, định khép sách lại: “Không sao, ngày mai anh cũng có việc.”

“Căn hộ ở lầu dưới cũng là anh mua sao?”

“Ừ.”

Cô không khỏi hiếu kỳ, nói: “Anh mua căn hộ ở phía dưới làm gì?”

Anh còn chưa kịp trả lời cô thì điện thoại di động của anh rung lên, anh cúi đầu quét mắt qua màn hình điện thoại, nụ cười đã sớm đọng lại nơi khóe môi, anh dùng tay xoa xoa hai huyệt thái dương rồi nhấn nút tắt máy, vẫn không quên trả lời câu hỏi của cô: “Tăng giá trị tài sản.”

Cô liếc mắt thấy nét mặt anh trở nên u ám, vội quỳ trên ghế salon xoa bóp vai cho anh, mặc dù cô tò mò nội dung tin nhắn, nhưng cũng không hỏi tới, có lẽ là tin nhắn hối thúc anh trở về!

Cô vòng cánh tay quay cổ anh, bàn tay nhỏ bé rũ xuống ngực anh, nghiêng người tựa lên lưng anh đã có thể nghe rõ nhịp tim của anh, sau đó cô hôn vành tai anh một cái, nói: “Nếu là tin nhắc giục anh trở về, thì anh nên về đi!”

“Sao, mới ở chung với nhau có một ngày đã muốn đuổi anh về rồi hả?”

Cô ngửi mùi tử đàn hương trên người anh, tay trái đã sớm lần vào trong vạt áo dò xét, lòng ngón tay cô xẹt qua xẹt lại vết sẹo trên người anh, lắc đầu nói: “Không phải, nếu em qua đời ở tuổi tám mươi, thì vẫn còn dư lại 58 năm, 696 tháng, 21,170 ngày đêm ở với anh cũng không chán. Nhưng có một số việc bất đắc dĩ, giống như anh đi công tác, một năm ở cùng với anh được mười ngày cũng đủ để em thỏa mãn rồi, huống chi sau khi anh về hưu, thì chúng ta có thể ở bên nhau từng giây từng phút, vậy bây giờ chúng ta dồn hết những năm tháng này dành cho lúc về già đi.”

Mục Tiểu Tuệ đứng phía sau nói nhưng Tô Dịch lại không nghe lọt tai được nửa chữ, chỉ biết là lòng bàn tay mềm mại của cô đang trượt qua trượt lại phía trong áo anh, huyết mạch toàn thân rần rần, lý trí hoàn toàn biến mất.


Khi mặt trăng lên cao tiến về phía chân trời thì lúc đó Tô Dịch đang nhìn chằm chằm vào cổ của Mục Tiểu Tuệ đang ngủ say vì mệt mỏi, anh bất giác cười khẽ một tiếng. Tại sao vừa đụng đến cô, là anh lại giống như một đức bé không bao giờ lớn lên nổi?

Mặt trời mọc, ánh bình mình tràn khắp bầu trời.

Mục Tiểu Tuệ nghiêng đầu chống đỡ cái lưng đang mỏi, cô đứng dậy đánh răng rửa mặt thay quần áo đi làm, lúc ra khỏi phòng tắm đã thấy Tô Dịch thức dậy, cô cho là anh đi tiệm sách mua vài quyển sách, nên cũng không hỏi tới, chỉ nhón chân lên hôn một cái lên trán anh rồi nói: “Em đi làm, buổi trưa về nấu cơm cho anh ăn.”

Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, đáp lại cô bằng giọng trầm thấp.

Mục Tiểu Tuệ không nhịn được phì cười một tiếng, che miệng cười: “Anh yêu, tự dưng em lại có cảm giác rất mãnh liệt.”

“Hả? Cảm giác gì?”

“Anh là mặt trắng nhỏ mà em đang bao nuôi.”

Trong mắt anh lộ ra vẻ dịu dàng nhu tình, gật gật đầu phụ họa, nói: “Cái này được gọi là *Kim Ốc Tàn Kiều.”

*Kim Ốc Tàng Kiều: nhà vàng cất người đẹp.

Mục Tiểu Tuệ không quên hôn anh một cái thật sâu rồi mới đi làm, hôm nay là ngày tân chủ tịch ngân hàng đến nhậm chức, đang không rõ tính khí thì nên đến sớm vẫn tốt hơn. Lúc cô vào ngân hàng thì những người khác đã có mặt đông đủ, đại khái tất cả đều có ít nhiều kiêng kỵ đối với tân chủ tịch ngân hàng sắp đến.

Cô ở trong phòng nhân viên chỉnh lại áo sơ mi, buộc lại khăn quàng cổ rồi đeo bảng tên lên áo ngay ngắn, soi gương sửa sang lại đầu tóc, sau khi cảm thấy mọi thứ đều ổn rồi thì ra ngoài, nghĩ đến tân chủ tịch đến đây nhậm chức, cũng đều có báo cáo về nhân viên trong công ty rồi.

Viên Mỹ Ngọc chọc chọc cánh tay cô, hỏi: “Chàng trai đi với em ngày hôm qua là bạn trai hay chồng sắp cưới? Hay là em đã kết hôn rồi hả?”

Giọng nói của Viên Mỹ Ngọc không nhỏ, toàn bộ nhân viên trong ngân hàng tò mò quay lại tập trung nhìn Mục Tiểu Tuệ, trong nháy mắt hai má cô đỏ lên, giọng nói mềm mại: “Bạn trai!”

“Phải bạn trai không? Đã gặp cha mẹ hai bên chưa?”

Viên Mỹ Ngọc vừa hỏi, thì Mục Tiểu Tuệ lập tức cảm thấy mất mác, lầm bầm lầu bầu nói: “Gặp thì gặp, nhưng bọn em chênh lệch tương đối lớn, bên nhà anh ấy không đồng ý.”

“Chênh lệch? Chị thấy em với cậu ta cũng đâu có sai biệt lắm?”

Cô lắc đầu một cái: “Tuổi kém còn có thể chấp nhận, anh ấy hơn em bảy tuổi. Nguyên nhân chủ yếu là vì công việc, anh ấy đang là ngôi sao mới nổi ở thành phố W, được điều đi Mỹ làm việc, đoán chừng mẹ anh ấy càng nhìn em không khá hơn.”

Thấy cô có tâm sự, Viên Mỹ Ngọc vội vàng an ủi: “Em cũng đừng nên nghĩ quá nhiều, cậu ta vẫn yêu em là tốt rồi, chỉ là khoảng cách hơi xa một chút.”

Đâu chỉ là hơi xa, cũng phải hơn nửa quả địa cầu, lại là hai đầu khoảng cách xa nhất nữa.

“Không cần an ủi em đâu, hiện tại em chỉ muốn quý trọng từng giây từng phút ở bên cạnh nhau, những thứ khác em không nghĩ nhiều. Nếu phiền não, cũng không cần thể hiện ra ngoài, sau này mọi thứ khác đi, nói không chừng đến cuối cùng bọn em còn chưa chạm được vào nhau thì đã mục nát rồi.”

Viên Mỹ Ngọc vỗ vỗ vai cô nói: “Đứa bé ngoan.”

Cô không phải là một đứa bé ngoan, chỉ là lừa mình dối người so với người khác mà thôi.

Tiếng giày da nện lên sàn gạch ở bên ngoài phòng quản lý tài vụ truyền đến rõ ràng, hai người một giày da một cao gót, vậy chủ tịch mới là đàn ông rồi. Trong phòng quản lý tài vụ lập tức trở nên im lặng, hô hấp của mọi người cũng trở nên nhẹ nhàng chậm chạp hơn, tính tình của cấp trên trực tiếp ảnh hưởng đến lợi ích của bọn họ, nên có thể không khẩn trương sao?

Cô ngồi ở vị trí sát tường, cửa kiếng phản quan, có muốn tiến lên phía trước nhìn ngắm chân dung của chủ tịch mới cũng không được, chỉ có cảm giác trên mặt Viên Mỹ Ngọc và mọi người ở trong phòng đều thể hiện sự kinh ngạc. Cô nhướng mắt lên nhìn mọi người, thì thấy lão Hành vươn người về phía người đàn ông mặc một bộ âu phục màu đen, mặt mày rõ ràng, bên môi cong lên một đường cong.

Trong đầu cô bắt đầu hò hét điên loạn, rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao Viên Mỹ Ngọc lại lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì tân chủ tịch không phải ai khác mà chính là Tô Dịch.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Huogmi, chauanh2013, kate#, paru, shirleybk, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhtuc7, feefNors, Hứa Ngụy, Mociuciu, phuthuy18, pipichiuchiu, thedao, TrầnHân và 1185 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Thanh Xuân 430: Cần editor làm chung bộ này.
viewtopic.php?style=6&t=387204&start=126
Bộ này thuộc thể loại hiện đại sủng - trùng sinh, nội dung ok. Nếu có ai yêu thích bộ này và muốn làm chung thì nhắn lại cho mình.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ý xuân hòa hợp quyển 2 c20
ღ_kaylee_ღ: 168 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3289378#p3289378
trantuyetnhi: Chào ông xã nha.
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :)
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=180
Game trắc nghiệm tâm lý kì II tầng V mời các bạn tham gia.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.