Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 

Em chưa từng quên anh - Cathleen Davitt Bell

 
Có bài mới 09.02.2017, 18:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 26.11.2016, 21:05
Bài viết: 4
Được thanks: 1 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới [Hiện đại] Em chưa từng quên anh (I remember you) - Cathleen Davitt Bell - Điểm: 10
Công ty phát hành: Mintbooks
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển (gram) :300
Kích thước :14.5 x 20.5 cm
Author: Cathleen Davitt Bell
Dịch giả: Annie Thoi
Ngày xuất bản: 12-2016
Số trang: 392

Giới Thiệu Sách

Em Chưa Từng Quên Anh

"Anh nghĩ anh đã trở về đây từ một nơi nào đó trong tương lai. Anh không biết mình đã làm điều đó như thế nào. Nhưng anh biết tại sao mình làm vậy. Anh trở về đây vì em.

Juliet. Anh chưa từng quên em!"

Bạn có tin tình yêu sẽ chiến thắng được tạo hóa nghiệt ngã và thử thách của thời gian? Bạn có tin tình yêu có thể vượt qua được ranh giới giữa sống - chết, giúp một người quay ngược tháng năm để trở về quá khứ, tìm lại người con gái mình yêu thương. Nếu bạn còn nghi ngờ, thì cuốn sách Em chưa từng quên anh sẽ trả lời cho bạn.

Em chưa từng quên anh là câu chuyện tình yêu đẹp giữa Juliet và Lucas - hai con người với suy nghĩ, cuộc sống khác biệt. Juliet là một sinh viên xuất sắc đồng thời là một chuyên gia về hùng biện, cô có ước mơ thi vào trường luật sau khi tốt nghiệp, còn Lucas là một chàng trai nổi tiếng chơi khúc quân cầu và mong muốn được phục vụ thủy quân lục chiến sau khi ra trường.

Juliet và Lucas đến với nhau như một định mệnh khi Lucas đột nhiên xuất hiện và khăng khăng rằng đã từng gặp Juliet trên mái nhà dù chính anh cũng không biết lý do vì sao. Và rồi, như được tạo hóa sắp đặt, hai người bên nhau mỗi ngày, hạnh phúc, vui vẻ, quấn quýt như có một ma lực mãnh liệt gắn kết.

Thế nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, từng ngày trôi qua, khi tình yêu của Lucas và Juliet trở nên sâu đậm, cũng là lúc những cơn ác mộng kì lạ cùng những kí ức chết chóc từ tương lai trở về mỗi đêm khiến Lucas nhận ra rằng anh không phải là Lucas của hiện tại.

Điều đó khiến Juliet cảm thấy hoang mang trong mối quan hệ vừa mới chỉ bắt đầu, cô luôn bất an và  không biết mình đang lo sợ cho bản thân hay cho Lucas. Những kí ức như một điềm báo trước đến với Lucas ngày một nhiều hơn, nó xảy đến một cách bất chợt và đe dọa tình cảm của hai người. Sau tất cả,  điều mà Juliet muốn chỉ là giữ lấy Lucas trọn vẹn và an toàn bên cạnh mình. Nhưng làm thế nào để giữ lại người bạn yêu thương ở hiện tại khi họ đã bắt đầu trượt khỏi bạn trong tương lai, làm sao để giữ cho mối quan hệ trở nên yên ổn khi bạn có thể mất đi tình yêu bất cứ lúc nào.

Vượt lên một câu chuyện tình yêu đôi lứa như bao câu chuyện khác, Em chưa từng quên anh đưa người đọc đi qua hành trình cảm xúc từ bất ngờ cho đến hạnh phúc, rồi hi vọng mà thất vọng tràn trề. Cuốn sách chạm đến nỗi buồn tột độ và cuối cùng thì khiến độc giả vỡ òa và thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng tình yêu sẽ chiến thắng tất cả, kể cả điều khó khăn và nghiệt ngã nhất, là "cái chết".

Một cuốn sách cảm động về tình yêu được thử thách bởi thời gian và số phận. "Em chưa từng quên anh" chắc chắn là một cuốn tiểu thuyết mà bạn không nên bỏ qua trong mùa đông này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.02.2017, 18:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 26.11.2016, 21:05
Bài viết: 4
Được thanks: 1 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em chưa từng quên anh (I remember you) - Cathleen Davitt Bell - Điểm: 9
Tác giả: Cathlee Davitt Bell tốt nghiệp đại học tại trường đại học Barnard và nhận bằng Thạc sĩ Văn chương tai Đại học Columbia. Cô hiện sống tại Brooklyn, New York cùng với chồng và hai con.
“ Và tôi vẫn ở đây, vẫn đang nỗ lực hồi âm cho những cuốn sách tôi yêu, nhưng cũng cố gắng đặt chúng xuống và thu lấy những gì ở trước mắt, những gì tôi cảm nhận, lắng nghe và trông thấy. Sự có mặt của bạn ở đây là tất cả đối với tôi.”
                                                                                          Lời mở đầu
Tôi đang ghi lại những điều mình cần nhớ. Bởi không lâu trước đây, Lucas bảo tôi làm như vậy. Đúng hơn là thách thức tôi. Vì anh không tin tôi có thể nhớ. Anh luôn cho rằng, thứ cảm xúc của con người có vào năm mười sáu tuổi mạnh như thể nó có thể phá toang lồng ngực ta để chui ra ngoài. Tuy nhiên, khi trưởng thành, cảm xúc đó sẽ mau chóng tàn lụi. Anh còn nói mình không biết quá trình tàn lụi ấy sẽ diễn ra trong bao lâu, nhưng chắc chắn, có sẽ đến. Khi đó, mọi thứ sẽ tốt hơn. Dễ dàng hơn. Tử tế hơn.
Chết lặng. Đó là từ duy nhất có thể dùng để miêu tả ngắn gọn những gì Lucas đã trao tôi, sau tất cả. và tôi cố gắng chấp nhận nó. Bằng cách này hay cách cách khác, tôi đã thực sự chấp nhận nó. Nhưng ký ức về Lucas, người đã cùng tôi đi qua cả một chiều dài năm tháng, vẫn luôn ở đấy. Tôi đã nói tôi sẽ không bao giờ quên. Và đúng là như vậy.

                                                   Người đầu tiên hỏi tôi nào phải là em                                                                                                                                                                                                                                                            
                                                        Và chắc hẳn em chẳng phải người cuối
                                                        Vậy nên tôi không trông chờ em sẽ hiểu
                                                         Vì sao tôi ở lại dãy đá này
                                                         Khi muôn chim đã cất cánh bay đi
                                                         Và nghìn con sóng vỗ vào bờ cát
                                                           Tôi chỉ là một ngọ hải đăng
                                                         Chơ vơ giữa sa mạc quạnh vắng
                                                         Mơ về một đại dương đã mất từ lâu
                                                         Nước buốt lạnh nhưng sao hồn tôi rực cháy

                                                                                                 (Trích “Hải đăng” – Antje Duvekot)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.02.2017, 20:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 26.11.2016, 21:05
Bài viết: 4
Được thanks: 1 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em chưa từng quên anh (I remember you) - Cathleen Davitt Bell - Điểm: 10
CHƯƠNG 1
Đó là thời điểm cuối hè. Mùa thu năm 1994. Mẹ và tôi rẽ vào cổng chính, dọc theo lối chạy xe trong sân dẫn vào nhà trên chiếc Audi cũ rích sặc mùi nước hoa của bà. Mẹ ngồi ở ghế lái, tôi trượt dài người trên ghế phụ, dùng ngón chân nhấn nút dò kênh trên máy thu thanh, nghêu ngao hát theo dù chẳng đúng nhịp nào. Tôi vừa trở về sau chuyến cắm trại qua đêm dài tám tuần và điều duy nhất tôi nghĩ đến sau khi kết thúc đó là: TỰ DO!

Lucas đang lái chiếc máy cắt cỏ chạy loanh quanh sân cạnh nhà tôi. Tôi hẳn phải biết anh là ai, vì tôi luôn nhớ. Đó là một trong những gã học cùng trường với mình. Tôi có ý so sánh anh với đám cầu thủ khúc côn cầu khi dùng cụm từ “những gã”. Tôi biết Lucas chơi trong đội khúc côn cầu của trường. Tôi biết anh học trên tôi một khóa. Đầu năm học đó, anh đã là sinh viên năm cuối.

Tôi nhớ khi ấy, Lucas cởi áo, phơi mình trần. Tôi còn nhớ mình đã cố gắng không nhìn anh lúc chui ra khỏi xe với chiếc túi vải thô to đùng trên vai. Tôi cũng cố không thể hiện viếc không nhìn ấy một cách lộ liễu. Tôi thích cái cách mình tỏ ra bình tĩnh, không phát cuồng lên giống những đứa con gái trong lớp mỗi khi bắt gặp một cầu thủ khúc côn cầu nào đó đang cởi trần.

Nhưng tôi nghĩ mình đã lén nhìn vào phút chót. Tôi nhớ anh đeo một chùm thẻ định danh1 và chúng bị hất qua vai hệt một chiếc cà vạt vô hại. Nhớ hình ảnh chiếc máy cắt cỏ sáng lên trog tay anh, làn da nâu giòn vì phơi nắng suốt hè, cái cách anh cau có trước một bụi cỏ um tùm có chiều cào vượt quá hàng rào sát nhà tôi. Tôi biết bụi cỏ mất nết đó! Nhưng chẳng thể nào đổ lỗi cho trụ rào nhà tôi đâu nhé!

1 Nguyên gốc “Dog tag”, là tên chính thức cho các thẻ định danh dành cho nhân viên quân sự hoặc binh lính, được sử dụng chủ yếu cho việc xác định thông tin về số thương vong và y tế cơ bản cần thiết. Dog tag thường được chế tạo từ kim loại chống ăn mòn. Một chùm thẻ thường gồm hai mảnh kim loại chứa thông tin tương tự nhau.

Bất thần, Lucas bắt gặp tôi đang nhìn anh. Anh vội cụp mắt nhìn xuống chiếc máy cắt cỏ, rồi nhìn lại tôi. Nụ cười sáng bừng tương đương bóng đèn mười triệu oát nở rộ trên khuôn mặt anh sau đó ngầm chứa đựng nhiều ý nghĩa:

1.     Cả hai đứa đều thừa biết là anh sẽ không cắt bụi cỏ đó.
2.     Anh là kiểu người sẵn sàng cười với người khác, thậm chí là người dưng.
3.     Mọi người luôn cười lại với anh. Tôi đã làm gì lúc đó nhỉ?

Anh gật đầu chào tôi sao? Tôi có gật đầu lại không? Tôi không biết nữa…
Ngay khi tôi rảo bước vào nhà và băng ngang qua một chiếc gương, tôi chợt nghĩ. Ồ, tuyệt chưa. Băng đô đỏ. Người ngợm ám đầy bụi. lúc còn ở chỗ cắm trại, nơi nào cũng đụng đến nhựa cây,  cát và lá cây. Thậm chí vòi sen cũng nhầy nhụa và bốc mùi ẩm mốc. tôi tự hỏi liệu Lucas có trông thấy mớ bùn đất dính chặt trên người tôi hay không?

Tâm trí tôi quay trở lại với Lucas cùng chiếc máy cắt cỏ - thật ra lúc đó đứng cùng anh còn có một nhóm thợ làm vườn đang sửa sang, tỉa tót các bụi cây, lùm cỏ và phủ mùn cho chúng. Tôi ước mình đã không bao giờ bước vào. Tôi ước mình có thể đông cứng thời gian, quay trở lại, chụp ảnh và ghi chép lại mọi thứ, như tôi đang làm bây giờ. Anh đã cạo râu chưa nhỉ? Hay râu tóc vàng hoe lại mọc lởm chởm vào cuối ngày rồi? Lucas có làm nhăn cái áo thun xám mà anh đã không mặc và nhét vào phía sau quần không? Tôi nhớ ngực và lưng anh lấp lánh dưới nắng, nhưng tôi nói rồi, tôi đã cố không để ý đến chúng! Chúng không thuộc về tôi. Chỉ lúc đó thôi. Sau này thì chưa chắc.

Tôi thức dậy vào ngày khai giảng trong cái thời tiết phù hợp cho ngày đầu đi học. Như mẹ tôi thường nói thì sẽ là kiểu trời căng phồng, mây xốp như bông. Chút se lạnh trong không khí nhắc người ta nhớ chỉ chưa đầy tháng nữa là đến Halloween. Vừa bước ra cửa trước để bắt xe buýt tôi vừa nghĩ: Duyệt!

Ngón tay tôi lướt trên ổ khóa số. Tôi chẳng buồn ra vẻ “Lạy Chúa tôi, sao rồi cưng?” với bất kì ai, kể cả quen hay lạ. Đó không phải kiểu của tôi. Nhưng tôi mừng vì đã đi học lại.

Tiết hai là môn Vật lý, tôi trườn vào chỗ ngồi phía trước Robin Sipe, đứa tôi từng chơi thời trung học và vẫn hẹn hò gặp mặt trong ban báo chí, rồi quay xuống để tìm cô bạn thân thiết, Rosemary. Cô nàng vắng mặt vào cuối hè vừa rồi và tôi thì không biết thời khóa biểu của nó. Tôi thậm chí còn không biết chúng tôi có thể ăn trưa chung với nhau hay không nữa.

Nhưng Rosemary không ngồi ở bất kì dãy ghế nào phía sau tôi. Thay vào đó, tôi nhận ra mình đang đối mặt với Lucas.

Khoảnh khắc mắt chúng tôi chạm nhau, má tôi bỗng nóng bừng và tôi buộc phải quay lên. Tôi tưởng mọi việc sẽ kết thúc ở đó. Nhưng suốt buổi học, tôi nghe tiếng bút của anh rơi xuống bàn, tiếng anh xoay bút giữa các ngón tay và cây bút văng ra khỏi quỹ đạo của nó. Khi cây bút rơi xuống đất, chạm vào lưng ghế, tôi cúi xuống, nhặt lên và trả lại cho anh. Lucas nhăn nhó, “Xin lỗi”. Tôi thầm thì, “Không có gì”. Đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau.

Thời đó, tóc của Lucas xoăn đến nỗi anh đã cắt ngắn hết mức để không phải chải đầu mỗi sáng. Áo sơ mi đồng phục nam của trường chúng tôi đều là dạng cổ có khuy cài đính hai bên. Cổ áo của Lucas bị nhăn và mở ra. Nhìn thoáng qua, tôi chực nhớ đến chùm thẻ định danh hôm  nọ của anh.

Năm trước, tôi có viết một bài báo chủ đề sai lầm chiến tranh và dấu hiệu vị trí trung lập của một quốc gia văn minh. Nhiều giáo viên của tôi thích bài báo này và trong khoảng một hay hai tuần sau đó, họ liên tục nhắc về nó trong lớp hoặc trao đổi với tôi trên hành lang trường. Vì vậy tôi nhận ra một thực tế là: những người như Lucas, những người đeo thẻ định danh để tôn vinh quân đội dù không phải quân nhân, lại là tác nhân duy trì vấn nạn chiến tranh sai trái này.

Nhưng khi tôi trả lại bút cho Lucas, ánh mắt tôi bị hút lấy như lúc tôi bắt gặp anh hôm anh lái chiếc máy cắt cỏ trong khu vườn cạnh nhà tôi. Ngay giây phút ấy, có thứ gì đó giữa chúng tôi bùng nổ. với tôi thôi. Tôi thấy Lucas như đang nhìn thấu tôi – ánh nhìn sâu thẳm hơn bất cứ gã trai chơi khúc côn cầu thường đeo thẻ định danh nào. Anh ấy nhìn xuyên qua những cuộc tranh luận và bài báo, vỏ bọc bên ngoài cuộc sống học đường tôi đang mang. Anh không để tâm đến thực tế là tôi cũng khá xinh, tôi nghĩ thế, rằng đám nhóc cũng ngưỡng mộ tôi và rằng tôi chơi với cô nàng Rosemary. Nói điều này nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng tôi tin tưởng Lucas đã nhìn thấy con người sâu thẳm bên trong tôi.

Ý tôi là con người của những lúc tôi bật khóc khi xem phim đen trắng với mẹ, lúc tôi đọc truyện tranh dưới nắng trước hiên nhà sau giờ học. Lúc tôi tròng vào người tấm áo len có in chữ BRUINS to tướng bên dưới dòng chữ Đại học UCLA mà bố đã gửi cho tôi từ Califonia. Lúc tôi thức khuya nấu cháo điện thoại với Rosemary. Hay lúc tôi cười đến mức sặc sữa qua mũi. Đó là phần người bên trong tôi vẫn chưa từng thay đổi, dù là khi tôi ba tuổi, mười tuổi hay là mười tám. Vĩnh viễn vẫn thế.
Ngay khi Lucas gần chạm đến cây bút, tôi giữ lại nó trong vài giây. Cảm thấy mình tỉnh táo đến kì lạ, như thể tôi vừa hít một ngụm không khí cực lạnh.

Tôi nhanh chóng buông bút ra và quay lên trên. Robin Sipe đang hí hoáy viết “Bài tập về nhà chiếm 20% điểm số” trong vở của nó, và tôi nghiêm túc chép lại hết. tôi thậm chí còn bắt chước nét chữ tròn trịa của cô nàng. Nhưng sau đó tôi lén nhìn ra sau. Lucas vẫn-đang-nhìn-chằm-chằm-vào-tôi!

Vài ngày sau đó, tôi nói chuyện với Lucas trong giờ ăn trưa tại trường. Tôi đến trễ nên không còn chỗ, và lúc tôi hối hả bước nhanh về phía quầy, tôi lại bắt gặp anh đang cầm khay đứng trước tôi. Dù đang chờ đến lượt mình và chỉ có chúng tôi với nhau, nhưng tôi không hề mở lời chào anh hay hỏi thăm xã giao kiểu “Anh có thích môn Lý không?”. Tôi lạnh lùng thật. tôi cố ý để tóc phủ trước mặt để trông không có vẻ đang hi vọng anh chú ý đến mình. Lucas gõ nhịp trên khay như thể anh đang luyện chơi đàn organ, và tôi tưởng chúng tôi sẽ tiếp tục ai đi đường nấy.
Bỗng, anh xoay sang tôi, bắt chuyện như thể chúng tôi chỉ đang tiếp tục cuộc hội thoại vừa mới bị cắt ngang. “Em làm gì ở cái lớp Khoa học thường thức đó vậy? Anh tưởng em phải học lớp chuyên dành cho những đứa học siêu chứ!”.

Làm thế quái nào mà anh biết những lớp tôi từng học nhỉ?

“Em chỉ vừa đủ điểm để qua môn Hóa thôi.” Quá hoảng hốt để nói gì khác ngoài sự thực, tôi đành thừa nhận. “Thầy hướng dẫn của em bảo rằng em không thể kham thêm lớp chuyên Lý.”

“Xì!” Lucas bĩu môi, anh nói tiếp, “Tại sao em lại muốn học lớp đó?”
Bởi vì trông anh lúc đó chẳng có vẻ gì là hỏi chỉ để nhầm mục đích an ủi tôi, mà thật sự đang suy nghĩ về điều đó. Và, có lẽ đấy cũng là lần đầu tiên tôi bật cười. “Để học Đại học”, tôi nói, “Anh biết Đại học là gì mà, đúng không?”

“Ừ!” anh đáp, giọng cụt lủn. Bàn tay anh tiếp tục gõ nhịp trên khay. Bất thần, anh ngẩng lên nhìn xoáy thẳng vào mắt tôi. Sắc lẹm. Giận dữ. tôi đã làm gì khiến anh nổi giận sao? Phải chăng lời nói đùa của tôi khiến anh hiểu nhầm rằng tôi đang lên mặt với anh? “Tất nhiên anh biết Đại học là gì rồi!”. Anh vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang thách thức tôi dám quay mặt đi. Tôi đã không làm vậy. Tôi không thể. Dù nhiều cũng khá đáng sợ.

Rồi anh quay lưng đi, vừa đi vừa huýt sáo, bỏ lại tôi một mình chọn lựa nên ăn hamburger hay là sloppy joe mà không phải lấy hết cả hai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.