Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Hyouka - Yonezawa Honobu

 
Có bài mới 29.01.2018, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1333
Được thanks: 249 lần
Điểm: 7.48
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
CHƯƠNG 5

Vì nằm ở trong góc nên trên một trong ba bức tường của phòng Địa Chất có cửa sổ. Theo phản xạ tôi cúi đầu xuống để né luồng gió lạnh như muốn đè sát những con người nơi đây xuống đất.

“Lạnh quá.”

Vô tình những lời lẽ đó bật ra.

“Vậy sao, tớ thì cảm thấy bình thường.”

“Có mỗi cậu là mặc áo khoác thôi, mà kẻ ngốc cũng sợ lạnh sao?”

Không, lạnh thật đấy.

Tôi nhìn ra cái thứ trắng trắng ở ngoài cửa sổ. Mưa đã tạnh và thay vào đó chuyển thành tuyết. Giáng sinh Trắng và một cụm từ thông dụng, như vậy có thể gọi đây là Valentine Trắng không nhỉ? Nghe cứ như nhãn hiệu một loại vang ấy.

Tôi ngồi lên cái bàn gần đó, đứng trước mặt là Chitanda, nhỏ nói với âm điệu gần như kiệt quệ.

“Oreki-san, làm sao bây giờ?... Tớ không muốn nghĩ rằng tên trộm là người bên CLB Thiên văn, nhưng…”

Không biết phải trả lời ra sao, tôi bèn trả lại nhỏ bằng một câu hỏi khác:

“Ngoại trừ hai cái cầu thang thì còn lối nào dẫn lên tầng bốn không?”

Cũng chọn một cái bàn làm chỗ ngồi, Satoshi đặt cái túi dây xuống cạnh và lắc đầu.

“Có vẻ chẳng có lối nào khác. Dùng cầu thang thoát hiểm để làm đường lui cũng là một cách nhưng dùng nó để làm đường vào thì không dễ đâu. Rồi cũng không có dấu vết đặc biệt nào nữa. Với những bậc cầu thang mới sơn thì ai dại dột đi qua đó chắc chắn sẽ để lại dấu chân. Cũng có cầu thang dẫn lên sân thượng nhưng nó luôn bị khóa, nếu không có sự cho phép của giáo viên thì không học sinh nào được lên trên đó cả.”

Nếu đã như vậy thì lối thoát duy nhất lại nằm ở cái cầu thang không xài được. Dĩ nhiên nếu thủ phạm có một chiếc trực thăng và đu dây thừng xuống thì cũng là một lối, nhưng phải để một điệp viên chuyên nghiệp làm điều này thì hẳn là trong bánh sô-cô-la Mayaka phải chứa nguyên liệu bí mật nào đó… Khoan đã. Chitanda từng nói rằng Mayaka đã dùng loại sô-cô-la của một hãng bên Bỉ thì phải – trụ sở của liên minh Châu Âu EU. Liệu rằng kẻ xấu có trộn thứ gì như là chip siêu nhỏ chứa thông tin có thể làm khuynh đảo nền kinh tế hay chính trị toàn châu Âu trong sô-cô-la của nhỏ không ta?

“Oreki-san?”

“Không, không có gì.”

Vớ vẩn, điếc hay sao mà không nghe tiếng trực thăng?

Còn khả năng nào cho cái bánh sô-cô-la không nhỉ? Nhìn bông tuyết rơi xuống một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi.

“Khi tìm hai cậu có nhìn xuống dưới không?”

“Xuống dưới?”

Dùng ngón tay vẽ một nửa đường tròn, tôi giải thích:

“Nếu kẻ trộm quẳng bánh sô-cô-la từ cửa sổ thì nó sẽ rơi xuống đất đúng không?”

Chitanda lắc đầu.

“Vậy thì tớ đã nhìn thấy rồi.”

Nhỏ cũng cẩn thận đấy chứ, còn cái này thì sao.

“Thế đã kiểm tra nhà vệ sinh nữ chưa?”

Satoshi và Chitanda cùng phản ứng một cách bất ngờ.

“Sao?”

“Ý cậu là sao?”

“Rõ ràng hai nơi duy nhất trên tầng bốn mà từ đó có thể đột nhập vào phòng Địa chất chỉ có cái phòng hồi nãy và nhà vệ sinh nữ. Hiện tại chúng ta không rõ là bánh sô-cô-la có còn ở trong đây hay không thì có khả năng thủ phạm đã giấu nó trong nhà vệ sinh lắm chứ.”

Không đợi tôi dứt lời. Mép váy của Chitanda hẩy lên một cái khi nhỏ xoay người hướng ra cửa. Nhận ra tôi không có động tĩnh, nhỏ liền hối thúc:

“Tớ đã không nghĩ tới khả năng đó. Chúng ta đi nào!”

“Đi nào” à, dễ thương quá nhỉ?

“Xin lỗi nhưng cậu phải đi một mình thôi.”

“Oreki-san, bây giờ càng nhiều người thì càng t…”

“Nếu là nhà vệ sinh nam thì cậu có chạy ù vào trong đó không?”

Nhận ra tình cảnh, Chitanda chỉ “A” một tiếng rồi đỏ mặt. Nhỏ cúi đầu cháo hai lần rồi phóng ra khỏi phòng. Tầng bốn ở dãy Chuyên biệt chỉ có nhà vệ sinh nữ, còn của nam thì ở tầng ba.

Satoshi tiễn Chitanda bằng một cái cười. Đung đưa hai cẳng chân, hắn hỏi:

“Cậu có thực sự nghĩ nó được giấu trong nhà vệ sinh không?”

Tôi cũng không ngần ngại trả lời:

“Không. Khả năng nó ở trong đó thậm chí còn chưa tới một phần mười ngàn.”

“Một phần mười ngàn, tức là không phẩy không không không một á? Thấp đến thế sao?”

“Satoshi!”

Hắn buông một cái thở dài.

“Chỉ cần có khả năng thì vẫn nên hy vọng. Cậu có thể im miệng trong một lúc không?”

“…Được rồi.”

Hắn thực sự đã im miệng. Nụ cười đã không còn. Mất tầm ba phút để Chitanda quay trở lại căn phòng Địa Chất im lặng như tờ. Bờ vai nhỏ rũ xuống.

“Không có trong đó…”

Tôi gật đầu và nói:

“Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.”

“Sao?” Chitanda ngay lập tức ngẩng mặt lên.

Đành phải kết thúc bằng cách này thôi.

Cánh cửa phòng Địa Chất trượt sang một bên và một người bước vào. Mặc một tấm áo khoác màu be bên ngoài đồng phục thủy thủ, cùng một chiếc khăn len quấn cổ là Ibara Mayaka. Bên má trái của nhỏ có một miếng băng cá nhân để che đi cái mụn hậu quả từ việc nếm sô-cô-la. Nhìn chúng tôi, Ibara tỏ ra khó hiểu.

“Sao mọi người lại cùng ở đây vậy?”

“Mayaka-san…”

Tôi có thể nghe âm thanh run rẩy của Chitanda nhưng Ibara thì lại không thế. Nhỏ gỡ mũ ra và bình thản nói:

“À rồi, sô-cô-la năm nay thế nào?”

Tại sao phải đến vào lúc này cơ chứ? Mà, dù sao nhân vật chính ngày hôm nay là Ibara nên nhỏ phải trở lại đây thôi.

Tôi nhìn qua Satoshi. Hắn bấy giờ đã đối diện Ibara bằng một khuôn mặt vô cảm, dường như không định nói lời nào. Đã tới nước này có lẽ tôi phải lên tiếng thôi. Có lẽ nhận thấy điều đó Chitanda lập tức giơ một tay lên và nhìn tôi.

Nhỏ muốn tự nói ra. Không còn cách nào khác tôi đành im lặng.

Chitanda nhìn thẳng vào Mayaka và nói:

“Mayaka-san, tớ xin lỗi.”

Lần này tôi không còn thấy sự run sợ trong lời nói của nhỏ. Có lẽ nhỏ đã chuẩn bị tinh thần rồi. Trong khi đó Ibara lại tỏ ra khó hiểu.

“Vì cái gì thế? Sao trông cậu nghiêm trọng đến vậy?”

“Thực ra là…”

Dù vậy, tôi biết rằng nhỏ không thể không do dự.

“Tớ lỡ quên không khóa cửa phòng. Cái bánh sô-cô-la đã bị trộm mất rồi, Mayaka-san… tớ xin lỗi.”

Lời nói ra, từng câu từng chữ đều rất từ tốn. Lời xin lỗi thật chững chạc dù hai mắt Chitanda đã đỏ hoe. Còn phía bên kia, sau khi nhận được lời thú tội Mayaka lại tỏ thái độ khác hẳn với những gì tôi chờ đợi.

Với chỉ vài từ, nhỏ lẩm bẩm:

“Ừm, hiểu rồi.”

Và sau một khoảng lặng, nhỏ cười. Cái cười như chất chứa biết bao cay đắng và hỗn loạn.

“Nó bị trộm mất rồi à?”

Biểu cảm đó, lời nói đó…

Tôi không ngờ Ibara lại chọn cách phản ứng này. Biết cô nàng từ rất lâu tôi đã sẵn sàng nhận những lời chửi bới thậm tệ từ sự tức giận nhỏ chẳng thèm giấu. Nhỏ đã phải làm thế. Tôi biết rằng dù mình có ít quan tâm đến tình yêu đi chăng nữa thì, nếu là Ibara, tôi sẽ không thể cho qua chuyện này. Thế mà con người tên Ibara trước mặt tôi đang rất bình thản. Ở cực trái ngược kia, cảm xúc của Chitanda như chỉ chực nổ tung.

“Mayaka-san, tớ…”

Ibara nhìn thẳng vào Chitanda mà lắc đầu.

“Đừng làm cái mặt thế Chi-chan à. Tại sao phải lo về việc khóa cửa nhỉ? Tớ chỉ là không hiểu nổi ai trên đời lại đi trộm một thứ như sô-cô-la Valentine của người khác.”

“Nhưng!”

“Dù là ai có lỗi đi nữa thì người ấy không phải là cậu Chi-chan nhé. Một chút cũng không…tớ mới là người có lỗi đấy chứ. Cậu đã cố gắng giúp vậy mà tớ lại làm uổng phí hết.”

Nói xong Ibara đội lại chiếc mũ mới vừa đặt xuống bàn không lâu. Rời mắt khỏi Chitanda, nhỏ thở dài một cái rồi nói lí nhí:

“Ừm, nhưng đúng là đau thật mà. Có lẽ hôm nay vậy là xong rồi, tớ về nhà đây. Chi-chan à, xin cậu đừng nghĩ nhiều về chuyện này nhé, được không?”

Rồi, nhỏ xoay gót lại mà đi ra khỏi phòng Địa Chất một cách rất nhẩn nhơ. Không ai trong chú tôi có thể gọi lại nhỏ lấy một tiếng.

Chitanda, Satoshi, và tôi. Chẳng nghi ngờ gì trong việc chúng tôi không thể sẻ chia suy nghĩ của mình khi trông nhỏ từ từ xa dần.

Sau khi Ibara đã đi khuất, có lẽ là đang xuống cầu thang, Chitanda bắt đầu chuyển động. Đọc được suy nghĩ của nhò tôi liền đứng dậy mà bước tới chặn đường đi. Nhỏ vẫn cứ bước tới và chỉ dừng lại khi đầu mũi khẽ chạm vào tôi.

“… Xin cậu hãy tránh ra.”

“Tính làm gì vậy hả?”

Chúng tôi đang đứng rất gần nhau. Tôi lùi một bước về sau trong khi hỏi nhưng Chitanda cũng lập tức tiến lên.

“Dù có phải lục tung cả trường lên tớ cũng phải tìm thấy chiếc bánh sô-cô-la của Mayaka-san. Nếu không ngày mai tớ sẽ không còn mặt mũi nào nhìn cậu ấy nữa!”

“Mọi người đều đã nói đó không phải lỗi của cậu. Có ở đây một luật sư đi nữa thì ông ta cũng sẽ bảo đó là một sự xui rủi quá sức tưởng tượng.”

“Tớ không biết cái gì về luật cả và tớ không thể tha thứ cho mình được! Hôm nay lẽ ra phải là một ngày hạnh phúc của Mayaka-san nhưng vì tớ đã thành ra thế này. Rốt cuộc tớ cũng chẳng làm được gì cho cậu ấy hết!”

Nhỏ cố gắng lách qua và theo phản xạ tôi vươn tay ra. Bàn tay tôi nắm lấy cổ tay phải của Chitanda.

Tay nhỏ thật ấm.

Dù chỉ nắm hờ nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự chuyển động của từng sợi gân tay. Chitanda đang dồn mọi sức mạnh của mình vào nắm tay. Tôi nên thả nhỏ ra, hay không nên thả ra đây? Trong khi cơ thể còn do dự lời nói đã kịp ra tay trước.

“Tớ không thể nói rằng mình hiểu tâm trạng của cậu. Tớ không có cảm xúc mạnh mẽ như cậu. Nhưng, hãy để cho tớ. Tớ tuyệt đối sẽ giao cái bánh sô-cô-la của Ibara cho Satoshi trong ngày hôm nay.”

Ngày mà thằng con trai Oreki Houtarou tiết-kiệm-năng-lượng nói với người ta rằng “Để đó cho tớ” đã đến.

Đôi đồng tử to tròn của Chitanda nở ra. Nhưng nhỏ vẫn chưa chịu giảm sự tập trung sức của mình vào nắm tay.

“Tớ rất vui vì cậu đã bắt mình nói như vậy. Nhưng, dù có thế, tớ vẫn muốn cùng đi và tìm ra với cậu.”

Tôi lắc đầu.

“Không, tớ đang có vài thứ trong đầu, nhưng sẽ chẳng làm nên cơm cháo gì nếu cậu có mặt ở đây.”

Một khoảng lặng diễn ra, rồi Chitanda nhẹ nhàng hỏi:

“Cậu đã biết là ai phải không?”

Tôi thả tay của nhỏ ra, nhìn nhỏ xoa xoa cổ tay tôi mới nhận ra nãy giờ mình đã nắm rất chặt.

Nếu sự đã tới vực thẳm mất rồi thì đành để cho nó rớt luôn vậy. Tôi chầm chậm gật đầu.

“Là ai?”

“Chỉ có một người có khả năng lấy trộm cái bánh sô-cô-la mà thôi. Người đó là…”

Tôi thở dài một cái.

“Nakayama bên CLB Thiên Văn.”

Một âm thanh đột nhiên vang lên khi cái bàn bị đẩy đi. Đôi chân của Satoshi gần như đã đứng thẳng. Bây giờ chẳng có lý do gì để để ý tới hắn cả.

“Theo lời khai từ anh bạn bên CLB Thủ công ta biết được rằng ba chúng ta là những người duy nhất lên từ tầng ba. Sau đó lời khai của chị Sawakiguchi đã chỉ ra ba người trong CLB Thiên văn có khả năng trộm cái bánh nhất.”

“Oda-san, Nakayama-san và Yoshiwara-san phải không?”

“Một trong số họ đã đi qua phòng Địa Chất và lấy trộm cái bánh, nhưng nếu đặt mình vào vị trí người đó thì cậu sẽ xử trí thế nào? Kích cỡ cái bánh sô-cô-la của Ibara hẳn là khá lớn.”

Chitanda gật đầu, lại dang hai tay ra một khoảng gần bằng cái hông của mình để định kích thước.

“Lớn cỡ này này.”

“Không cách nào hắn có thể giấu một thứ lớn cỡ đó trong nhà vệ sinh hoặc bằng cách ném qua cửa sổ được, như vậy hắn sẽ phải mang nó về phòng họp CLB. Tuy nhiên chị Sawakiguchi đã bảo rằng không ai trở về mà cầm theo sô-cô-la cả. Tất cả thành viên khác đều đồng thuận. Xét trường hợp cả CLB Thiên văn đoàn kết để che dấu nhau thì đó là chuyện khác, chưa nói rằng điều đó là rất kì quặc.”

Tôi chỉ vào Satoshi và mình mà tiếp tục:

“Với đồng phục này thì không một thằng con trai nào có thể dấu cái bánh sô-cô-la ngoại cỡ ấy vào người được. Nếu là thủ phạm và cái bánh được gói kĩ càng thì tớ sẽ có thể bỏ nó gọn gàng vào túi hông của áo khoác. Nhưng những người ở CLB Thiên văn đã rời phòng mà không mang theo cái gì, nói cách khác là không có thời gian để chuẩn bị túi xách hay áo khoác túi rộng nào cả. Túi áo quần không đủ to, và cố nhét vào bụng sẽ chỉ tổ làm cho khối sô-cô-la to lớn ấy càng gây chú ý và hơn hết là di chuyển sẽ không tự nhiên.

Rồi tôi chỉ vào Chitanda.

“Tuy nhiên với đồng phục thủy thủ thì có thể. Bằng cách dán vào bắp đùi chiếc bánh sô-cô-la có thể được giấu dười lớp váy… Tớ không biết Nakayama và CLB Thiên văn nghĩ gì khi họ trộm sô-cô-la của Mayaka. Có lẽ họ có mối hiềm khích gì với chúng ta mà tớ không rõ, hoặc chỉ là vấn đề giữa con gái với nhau. Nhưng dẹp mấy cái đó qua một bên người duy nhất có thể trộm cái bánh chỉ có thể là Nakayama. Tớ không thể nghĩ ra một khả năng nào khác.”

Dừng lại một chút, tôi tiếp tục:

“Tớ sẽ gửi nó cho Satoshi trước đêm nay. Dù tuyệt đối tự tin về điều này nhưng cậu ở đây sẽ phiền phức lắm. Nên đừng lo nhé, hãy về nhà đi.”

Chitanda nhìn vào mắt tôi.

… Sự nối kết bằng mắt giữa chúng tôi tan vỡ trong tích tắt, và tôi thấy mình thật thảm hại.

Nhưng dù vậy, Chitanda đã từ từ lấy lại nụ cười của mình.

“Không ngờ cậu có thể nói vậy đấy.”

“Thế à?”

Thực tình thì tôi cũng đã nghĩ đi nghĩ lại rồi. Chẳng hợp với mình chút nào.

“Tớ hiểu rồi. Dù không rõ ý định của cậu là gì, nếu cậu nói rằng mình làm được thì tớ sẽ tin vào điều đó.”

Mọi căng thẳng cứ như vừa trôi tuột ra khỏi cơ thể vậy. Cơ mặt của tôi cũng đã mềm trở lại.

“Vậy nhé, tớ sẽ gọi điện khi việc đâu vào đấy.”

Chitanda cúi đầu trong khi kiên định nói: “Nhờ cậu làm vậy.”

Rồi nhỏ cũng ra về, để chỉ tôi và Satoshi trong phòng.

Nhìn ra ngoài, tôi nhận ra bầu trời đã tối đen và tuyết vẫn đang rơi. Nhấc chiếc cặp lên vai, tôi nói:

“Rồi, về nhà thôi.”

Phản ứng lại những lời ấy, Satoshi rời khỏi cái bàn đang ngồi nãy giờ.

“Ừ, đi nào.”

Kì này tôi khóa cửa rất cẩn thận.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.01.2018, 16:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1333
Được thanks: 249 lần
Điểm: 7.48
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
CHƯƠNG 6

Trời đen kịt. Đường về nhà được chiếu sáng bằng đèn pha lẫn đèn hậu của vài chiếc xe đi ngang qua. Màu của những bông hoa tuyết đang rơi hoàn toàn tiệp với chiếc áo khoác của tôi. Đi bên cạnh là Satoshi. Với cái túi dây trong tay và một cái cặp nặng trịch, vũ khí duy nhất để đối phó cái lạnh của hắn chỉ là một chiế áo gi-lê.

“Đánh cắp sô-cô-la Valentine của người khác bằng cách buộc vào chân à?”

Tôi lẩm bẩm những lời vừa nói ra khi nãy mà cười.

“Nghe nực cười quá phải không?”

“Tớ nghĩ đó là kết quả của một suy luận lô-gíc như-thường-lệ đấy chứ.”

Satoshi nói mà ngoáy cái túi dây một vòng. Tôi cũng chẳng thể không cười trướ lời nói của hắn.

“Không, không hề.”

“Thật sao?”

“Chẳng có đứa con gái nào ngoài Chitanda biết việc Ibara quyết định để lại cái bánh sô-cô-la ở phòng Địa Chất. Và dù biết chăng nữa thì Chitanda đã tình nguyện làm vệ sĩ canh phòng, ai mà lường trước việc cậu ấy sẽ rời phòng để đi tìm cậu chứ.”

“Nhưng đâu phải là không thể?”

“Đúng là có thể, và mọi khả năng đều chỉ là khả năng. Satoshi à, tiếp xúc với cơ thể con người sẽ làm sô-cô-la bị chảy ra, và khi đó nó sẽ tỏa ra một mùi hương đặc thù không thể giấu. Và hơn tất thảy…”

Khi vừa tới ngã tư chúng tôi thấy đèn báo hiệu cho phép người đi bộ bắt đầu đầu nhấp nháy. Vừa vội vàng chạy qua tôi vừa quay về phía Satoshi mà tiếp tục:

“Không một người bình thường nào lại nghĩ đến việc ăn trộm một thứ như là sô-cô-la Valentine cả.”

Satoshi cười đau khổ, rồi…

“Cũng chẳng ai chắc nổi việc Nakayama-san là người bình thường.”

“Một người bình thường không thể hiện nhiều bị nghi ngờ một chút cũng là điều dễ hiểu.”

Vỉa hè đã được phủ một lớp tuyết mỏng. Mỗi bước chân chúng tôi đều tạo nên thứ âm thanh cót két của da giầy ướt bị chà xuống đất. Một cơn gió mạnh bất thình lình thổi qua khiến tôi phải dùng vai đỡ đạn. Giờ tới khi gió lặng, tôi nói:

“Đầu tiên, tớ phải hoàn thành lời hứa của mình.”

Satoshi không nói tiếng nào.

“…Cho tớ mượn cái túi.”

Nở một nụ cười khô khốc, Satoshi tuân lệnh. Sau khi nhận lấy cái túi da, tôi lắc nó một cái theo chiều dọc thật mạnh. Cú lắc tạo ra mấy tiếng lạo xạo. Đó dường như là âm thanh của những mảnh gì đó cạ vào nhau.

Không làm thêm gì nữa, tôi trả lại cho hắn.

“Trước đêm nay, tớ đã tìm ra sô-cô-la của Obara để trao cho cậu. Vậy là xong việc.”

“Giỏi lắm Houtarou.”

Satoshi cười, nhưng đó chỉ là phản xạ tự nhiên. Tất cả những gì tôi thấy đằng sau chỉ là một trò bịp.

Người trộm cái bánh sô-cô-la không ai khác là Satoshi.

Khi Chitanda nói rằng bánh sô-cô-la đã bị trộm mất thì tất cả suy nghĩ trong tôi tự dưng đều hướng về việc Satoshi là thủ phạm. Giả như tôi mà không có trực giác đó thì tự hắn cũng sẽ bị chừa ra sau khi loại bỏ các khả năng còn lại gồm tôi và Chitanda vì là nạn nhân – đó là “ba người” mà anh bạn kia đã quả quyết rằng đã đi lên cầu thang.

Sau khi nói với tôi là sẽ tới phòng họp, chắc hẳn Satoshi đã giấu mình trong nhà vệ sinh nam ở tầng ba. Nhà vệ sinh nằm sát cầu thang và hắn chỉ cần chờ vì biết Chitanda tới một lúc nào đó sẽ mất kiên nhẫn mà rời khỏi tầng bốn để đi tìm.

Chắc chắn rằng Chitanda đã đi xuống cầu thang, Satoshi tiến lên tầng bốn. Đó là khi anh chàng CLB Thủ công nhìn thấy hắn lần đầu. Việc chúng tôi bị gọi lại để nhận xét về vị trí của tấm áp phích chắc cũng vì anh chàng đã từng được Satoshi cho lời khuyên.

Trong căn phòng không người, Satoshi lấy đi cái bánh sô-cô-la của Ibara. Tuy nhiên hắn lại không ngờ rằng cái bánh quá lớn. Hắn đã định nhét nó vào trong cái túi dây nhưng bất thành, phải làm thế nào đây? Cái túi nhỏ nhắn của Satoshi chỉ đủ rộng để nhét một quyển truyện nhỏ, và dù cái eo của Chitanda có nhỏ cách mấy thì nó cũng chẳng thể chứa được.

Nếu cứ cầm khơi khơi mà đi thì sẽ có khả năng bị giáp mặt với Chitanda ở cầu thang, xem như là đi tong cái trò chơi của hắn. Và nếu thế thì Satoshi sẽ làm gì?

Đèn đường đã bật sáng. Con đường chúng tôi đang đi từ từ hẹp lại mà dẫn tới một cây cầu. Cầu hẹp tới nỗi hai người không thể sánh vai nhau mà đi được. Không có gì che chắn, tôi cảm thấy từng cơn gió như thổi ngày càng mạnh.

“Cậu có thấy chút gì hối tiếc khi đập vỡ nó không?”

Giọng tôi rất nhỏ, và hắn có lẽ đã không nghe được vì gió mạnh. Hắn lặng thinh.

Satoshi đã đập nát chiếc bánh sô-cô-la.

Nếu hiểu được tấm lòng của Ibara dồn cả vào chiếc bánh hẳn là hắn sẽ cẩn thận mà chỉ đập làm đôi. Vì cách nào cũng ra cùng kết quả : cái bánh sô-cô-la hình trái tim đã có thể được nhét vừa vào chiếc túi.

Satoshi sau đó rời khỏi phòng và gặp Chitanda ở cầu thang như thể mình chuẩn bị đi lên. Có lẽ hắn đã viện cớ như “Ô, xin lỗi Chitanda-san nhé, mình vừa thoát khỏi một vấn đề rất thú vị.” rồi hai người sẽ cùng nhau đi về căn phòng nơi chiếc bánh đã không còn tồn tại.

Cái quái gì ở trong đầu hắn, khi đứng đó mà nhìn Chitanda tái xanh mặt nhỉ?

Đến giữa câu cầu, tôi dừng lại và Satoshi cũng thế.

Để đảm bào những lời của mình không bị gió cuốn đi, tôi lớn tiếng:

“Giờ thì chúng ta huề!”

“Huề?”

Satoshi trả lời với một cái cười mỉm.

“Huề theo cách nào? Cậu đang nói tới cái vụ đầu năm ấy à? Nó còn chả đáng gọi là ơn nghĩa.”

“Tớ nói về cái vụ hồi tháng tư năm trước, khi cậu bịa ra một câu chuyện để giúp tớ thoát khỏi Chitanda.”

Tốn một chút thời gian để hắn lục lại ký ức nhưng rồi cũng nhớ ra.

“À. ừ nhỉ.”

“Lúc ấy tụi mình phối hợp rất ăn ý.”

“Chuẩn không cần chỉnh. Mà cậu có trí nhớ tốt quá.”

“Tớ luôn nhớ.”

Nghiến răng, tôi tiếp tục:

“Bởi vì đó là một trò lừa đáng khinh, phải nói là ngu ngốc của tớ.”

“Đồng ý, biết là cậu thể nào cũng nói vậy.”

Chính cái sự việc hôm nay đã làm tôi tỉnh ra. Lừa dối người khác thì mình rồi cũng chỉ nhận được nỗi đau. Tôi không biết là vô tình hay hoàn cảnh bắt buộc mà, lại một lần nữa, Chitanda trở thành nạn nhân.

Tuy nhiên, Satoshi đáp lại với đầy đủ sự bất cần của hắn:

“Nhưng câu chuyện tháng tư đã có một kết thúc dễ chịu.”

Rồi tiếp tục.

“Khi một Houtarou tiết-kiệm-năng-lượng phải hành động thì không ai bị tổn thương cả… ngoại trừ chính cậu, phải không nào Houtarou?”

Tôi bắt đầu phát cáu, cùng lúc một luồng không khí lạnh tràn tới. Những bông tuyết trắng bắt đầu chao lượn trên không trung với một vũ điệu xoay tít. Chỉnh lại cái cổ áo, tôi nhìn xuống nền đất trắng mà hỏi:

“Ít nhất cậu có thể nói cho tớ vì sao không?”

“Vì sao à?”

Tôi không biết lý do, nhưng chắc chắn hắn phải có nội tình mới phải làm những gì mình đã làm. Sẽ không quá khi nói rằng tôi luôn tin tưởng hắn. Và vì lòng tin ấy mà tôi đã lợi dụng những tình thế hiện có để thuyết phục Chitanda bằng một niềm tin ảo. Nếu hắn trả lời rằng “Không có lý do nào cả” thì tôi chẳng còn lý do gì để kiềm nén nữa. Một học sinh đã bị tôi lấy ra làm vật thế. Có lẽ là còn cách tốt hơn, nhưng tôi đã không thể nghĩ ra được. Từ giờ trở đi Chitanda sẽ sống cuộc đời học sinh với một sự hiểu lầm giành cho người nữ sinh tên Nakayama ấy.

Tôi đã làm tất cả những thứ tệ hại đó vì mong rằng Satoshi có lý do của mình. Nhắc lại, bằng-không-thì…

“Nếu cậu bảo rằng chỉ làm thế vì vui…”

“… thì sao?”

“Thì tôi sẽ đập cậu. Cho cả Chitanda lẫn Ibara, bằng chính bàn tay này!”

Satoshi nhún vai và vẫn làm những điệu bộ thái quá.

“Khó mà tin được rằng cậu sẽ đập tớ.”

“Nếu không định nói với tôi thì ít nhất hãy xin lỗi Chitanda.”

“Tớ sẽ không làm vậy. Tớ chẳng bao giờ tính lôi Chitanda-san vào chuyện này.”

Satoshi nhìn lên bầu trời. Tôi có thể thấy những làm hơi tỏa ra trong từng nhịp thở của hắn.

Sau một hồi im lặng, hăn lên tiếng:

“Tớ thật sự không muốn nói, không muốn một chút nào. Nhưng chắc cũng phải nói cho cậu thôi Houtarou.”

“Tớ không biết cậu đang nghĩ gì, nhưng cậu luôn hành động trước khi suy nghĩ và để cho cảm xúc lấn át chính mình.”

“Đúng thế đấy Houtarou à. Nhưng tớ không hối tiếc đâu, thực sự…”

Satoshi hạ điểm nhìn xuống mặt đất. Dương như hắn vửa trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm để quyết định nói cho tôi, nhưng vẫn còn do dự. Những âm thanh thật yếu ớt trong gió nhưng tôi vẫn nghe được.

“Houtarou. Cậu có nghĩ tớ thuộc loại ám ảnh không?”

Tôi giành thời gian suy nghĩ rồi mới đáp:

“Có. Một tên cuồng thứ thiệt.”

“Đó là chỗ cậu sai đấy.”

Satoshi tựa lưng vào thành cầu, nơi mà những bông tuyết tự lúc nào đã đáp xuống thật nhẹ nhàng.

“Một tên cuồng chính hiệu sẽ dâng hiến mọi thứ cho điều mình muốn. Và cũng vì đó là những điều họ không bao giờ muốn thua kém người khác nên ngày qua ngày, mỗi ngày họ phải học hỏi những điều mới.”

“Và cậu thì không thế?”

“Ừ. Cậu còn nhớ vụ ‘Nữ hoàng’ không? Khi mà tớ đã nói mình không thể là ‘Số Một’ ấy?”

Tuyết rời càng dày, có cảm tưởng như màu trắng của chúng cũng nhợt nhạt dần theo.

“Nhưng nói cho chính xác Houtarou à, thì tớ đã từ bỏ việc cố gắng trở thành đồ hạng nhất. Chỉ mới đây thôi này, khi chúng ta đối đầu nhau trong cái trận chiến ấy.”

Hắn đang nói về cái trận đấu rô-bốt trong cửa hàng trò chơi điện tử mới đây, khi tôi đã thắng hai – một.

“Rồi.”

“Lúc đó cậu cũng nhận ra phải không? Tớ không còn quan tâm mình thắng hay thua nữa. Tụi mình chỉ mới hai năm trước thôi còn mê mẩn trò này lắm đúng không? Dưới góc nhìn hiện tại, tớ nhận ra thằng tớ ngày xưa thật là đồ thảm hại. Tớ sẽ không ngừng gây sự với kẻ thắng khi mình thua, hoặc tìm ra bất kỳ cái lỗi kỹ thuật nào trong trò chơi đó. Và không chỉ trò chơi thôi đâu, đã có lúc tớ săn lùng tất cả mọi quyển sách về Takeda Shingen chỉ để khiến mình trở thành người hiểu ông ấy hơn bất cứ ai, hay là lúc cố gắng đấu võ mồm với một tên cuồng xe lửa… Tớ đã từng muốn thắng bằng mọi giá.”

Satoshi tự phá ra cười như vừa ngộ ra cái gì hài hước lắm.

“Thực lòng nhé, chán lắm. Dù quả thật khó mà tưởng tượng nổi rằng việc luôn luôn chiến thắng lại trở nên chán tột cùng như thế. Tớ đã giành quá nhiều thời gian nghĩ về những thứ tớ không thể hiểu được. Ngu quá há? Làm sao là một thứ có thể thú vị khi ta không giành được nó theo một cách thú vị? Một ngày nọ, có lẽ vì đã mệt mỏi tớ từ bỏ việc bị ám ảnh bởi mọi thứ. Không, không đúng; đúng hơn là tớ đã bị ám ảnh về việc phảikhông trở nên ám ảnh. Lý do vì sao thì quên mất rồi.

Rồi sau đó ấy Houtarou à, mỗi ngày trở nên thực sự vui. Hôm nay thì vi vu xe đạp, ngày mai thì lại làm đồ thủ công. Tớ chợt nhận ra những niềm vui mình từng bỏ quên đã khiến nỗi không-ám-ảnh của tớ ngày càng trở thành một thứ rất ám ảnh. Nếu cậu, Houtarou à, một ngày nào đó thử tận hưởng cái cuộc sống màu hồng mà tớ đã và đang có đây thì tớ thực sự nghĩ là rất tuyệt đấy.”

Dường như Satoshi không còn đang nói với tôi nữa. Không ngẩng mặt lên, hắn cứ tiếp tục với những lời nói của người mộng du.

“Nhưng rắc rối cũng vẫn đến với cuộc đời quá hồng hào ấy…

Tớ trở nên vô ưu. Cái chủ nghĩa tiết kiệm năng lượng có thực sự là cốt lõi để cậu tồn tại hay không thì tớ chẳng biết, nhưng sự ám ảnh của chính tớ lại là yếu tố thiết yếu nhất đối với tớ. Không có nó, tớ có thể sẽ lại quay về cái bản thân thảm hại xưa kia, chì chiết tới từng thứ nhỏ nhặt nhất…

…Nhưng rồi, Mayaka đã đến.”

Tôi nhận ra hai bàn tay của Satoshi đang được nắm rất chặt.

“Mayaka thật tuyệt. Dù cậu có nhận ra hay không những phẩm chất tốt ấy thì cậu ấy vẫn là một cô gái rất tuyệt vời. Không có một người con gái nào như cậu ấy cả. Và khi được nghe cậu ấy nói rằng muốn ở bên tớ… thực sự như là mơ ấy!

Nhưng, liệu tớ có thể để mình ám ảnh về Mayaka không?

Dù đã thề với lòng rằng sẽ không bị ám ảnh bởi bất cứ thứ gì, tớ có nên xem Mayaka là một ngoại lệ hay không?

Tớ đã nghĩ rằng vấn đề này cũng giản đơn như mọi thứ trước kia. Tớ có một cuộc sông vô ưu nơi mình đang làm những gì mình muốn. Không nghi ngờ gì tớ cũng muốn được ở bên Mayaka. Nếu đã như thế thì chẳng phải mọi việc sẽ ổn chỉ cần đó là thứ tớ thích sao?

Nhưng cậu thấy đấy Houtarou, tớ không làm được. Tớ tuyệt đối không thể. Khi đã muốn cái gì tớ không thể bắt mình không bị nó ám ảnh được. Tớ muốn Mayaka, và tớ sẽ ám ảnh hình bóng của cậu ấy… Bất cứ nơi đâu, Mayaka luôn tồn tại trong tầm nhìn của tớ. Nếu tớ có làm gì khiến Mayaka buồn thì rõ ràng tớ sẽ phải sửa, đúng không? Nhưng phải bắt đầu bằng cách nào và từ đâu đây? Câu trả lời có thể sẽ tự xuất hiện nhưng ai biết được nó có phải lại là một sai lầm khác? Và ôm một mớ bòng bong như vậy có giúp tớ trở thành người không bao giờ làm tổn thương Mayaka hay không?

Khi vẫn còn mò mẫm tìm kiếm, ngày Valentine năm trước đã đến. Cậu có nghĩ rằng cái bánh sô-cô-la là một dạng biểu trưng không nhỉ? Nếu nhận cái bánh của Mayaka nghĩa là tớ đã quyết định đặt nỗi ám ảnh của mình vào cậu ấy. Tớ vẫn chưa tìm ra câu trả lời.”

“Đó là lý do cậu đã không nhận à?”

“Đúng thế. Và rồi tới năm nay...

Cậu có thể mắng tớ là thằng đần độn, nhưng dù đã qua một năm tớ vẫn chưa tìm thấy câu trả lời cho bản thân mình! Vì vậy, tớ bèn nghĩ rằng không biết có cách nào để vừa lấy đi cái bánh mà không cần phải từ chối cái ‘biểu trưng’ mình không nhận được hay không. Nếu như…

… nè Houtarou, thực sự thì nhận một cú đấm của cậu có thể là một điều tốt cho tớ đấy.”

Im lặng.

Thế còn Chitanda thì sao?

“Nhưng cậu đã làm tổn thương Chitanda.”

Tôi lên tiếng, và Satoshi phì cười.

“…Âm mưu của tớ đã không trôi chảy như của cậu rồi, dù tớ không muốn như thế.”

“Chứ cậu vốn định làm gì?”

“Tớ có một kế hoạch. Mayaka sẽ mang chiếc bánh tới phòng họp. Khi đã sẵn sàng để nhận thì tớ sẽ đi lấy. Nếu cậu ấy không có ở đó tớ sẽ về. Kế hoạch chỉ đơn giản thế thôi, tớ đã tự hứa với mình như vậy. Mayaka không phải người như vậy, nên cậu không biết là tớ bất ngờ thế nào khi thấy rằng người canh phòng thay vào đó lại là Chitanda-san. Có lẽ cậu ấy đã muốn Chitanda-san đứng thay vai trò xác nhận chiếc bánh bị lấy đi cho mình.

Đây là một sự dàn xếp à?

“Như vậy là cậu đã nói với Mayaka mình sẽ làm vậy?”

“Dĩ nhiên rồi. Chẳng phải quá rõ ràng sao? Tớ làm gì có thể thao túng Mayaka đến mức ấy?

… Không, cũng có thể xem là vậy, cậu đúng đấy.

Năm trước, sau khi từ chối chiếc bánh sô-cô-la, tớ và Mayaka đã có một cuộc trò chuyện dài và chi tiết hơn cái mớ tụi mình đang nói nhiều. Nhớ ghê, thế mà đã một năm rồi. Khi đó chả cần nói cậu cũng biết là tớ bị xỉ vả cực kỳ nặng nề. Rốt cuộc Mayaka cũng không nói là cậu ấy hiểu tớ, nhưng bảo rằng sẽ đợi. Cậu ấy muốn ngày Valentine năm sau sẽ là bài kiểm tra. Dù được nghe là chiếc bánh đã bị mất nhưng Mayaka vẫn bình thản, cậu có thấy không? Đó là minh chứng rõ rệt nhất cho thấy cậu ấy biết là tớ làm.”

Ibara đã biết Satoshi là người lấy trộm. Như vậy không chỉ riêng tôi, tuy nhiên điều khiến tôi ngạc nhiên là hẳn là nhỏ nên giận hơn mới phải. Bánh sô-cô-la của cả năm trước lẫn năm nay đều bị từ chối… Có lý do nào nữa không nhỉ? Tôi không chắc nổi.

Nhưng nếu đó là sự thật thì việc nói rằng phải lo vụ tranh cãi gì bên CLB Manga hẳn cũng là lời nói dối của nhỏ.

Satoshi dang rộng cánh tay. Hai ống tay áo của bộ đồng phục vỗ dập dờn trong gió.

“Rồi đấy Houtarou, đó là những gì tớ cần phải nói. Động cơ của tớ không phải để cho vui và tớ cũng chẳng còn gì để giấu cậu nữa. Có còn muốn tẩn tớ nữa không?”

… Tuyết bắt đầu rơi dày hơn.

Chỉnh lại chiếc áo khoác. Lãnh một trận cảm chỉ vì cù cưa trên cầu sẽ là một kết quả tồi tệ. Với mỗi bước chân, tôi có thể nghe thấy âm thanh vọng lên từ nền tuyết đông cứng bên dưới. Satoshi đi ở đằng sau.

“Tớ không thể kể Chitanda chuyện này được.”

“Đúng đó, tớ thà bị cậu đập còn hơn.”

Không hề ngạc nhiên. Giả như Satoshi có định kể hết cho Chitanda thì cậu ta sẽ chả khác nào một thằng khốn. Hơn nữa, chuyện có thể sẽ được giải quyết ổn thỏa bằng một cuộc “trò chuyện con gái” giữa Chitanda và Ibara – thứ mà tôi hoàn toàn không được lại gần. Tôi cũng biết rằng Satoshi, lại một lần nữa không nói với tôi tất cả, và tôi cũng chả hơn gì.

Không, cũng chẳng rõ nữa.

“Không làm thì bỏ, đã làm thì phải làm cho nhanh” Tôi không cần phải nói với hắn tất cả. Một kí ức mới đây chợt thoáng qua. Đó là khi tôi ở thư viện, xem cuốn sách ảnh mà nghĩ rằng “tiết kiệm năng lượng” không phù hợp với tình yêu. Vậy là áp đặt lối suy nghĩ đó lên động cơ của Satoshi khi đập vỡ cái bánh sô-cô-la tự-làm ấy.

Điều đó là sai lầm.

Tôi đã sai. Sự do dự của Satoshi chỉ đến từ lòng quan tâm quá đỗi của hắn đối với Ibara mà thôi.

Đi ngang qua một dòng sông khi những làn gió trở nên dữ dội và lạnh lẽo hơn, tôi cảm thấy một sự khó chịu. Dù hắn đã làm sai ngay từ đầu nhưng tôi cũng đã nói những lời không nên với Satoshi. Có nên làm gì để chuộc lỗi không? Phải nói cái gì đây? Xin lỗi, có lẽ tớ không hiểu gì về Fukube Satoshi rồi chăng?

Với cái lưng vẫn hướng về hắn, tôi gượng cười…

Nhưng vẫn không nói được.

Cây cầu không dài lắm. Ngay trước khi tới đầu bên kia, tôi lên tiếng:

“Vậy, cậu đã tìm được câu trả lời chưa?”

Satoshi nhìn tôi. Với một bộ mặt nghiêm túc chắc là chẳng bao giờ thấy trên đời, hắn khẽ gật đầu.

“Chỉ chút nữa, một chút nữa thôi… Tớ chỉ là chưa có lời lẽ.”

Tôi vỗ vai hắn một cái.

“Thế thì xin lỗi vì nãy giờ bắt cậu chịu lạnh thế này. Tớ sẽ bao một lon cà phê.”

Với câu nói đó, nụ cười thường nhật của Satoshi trở lại. Hắn lại xoay cái túi dây mấy vòng khiến mớ sô-cô-la bên trong gây những tiếng sột soạt.

“Vậy mới phải chứ. Nhưng hôm nay thực sự là quá mệt mỏi nên bao tớ trà nhé.”

Về đến nhà, trước tiên tôi pha một chút trà để làm ấm cái cơ thể đã lạnh toát. Uống được nửa ly, tôi gọi điện thoại cho Chitanda.

“Kết thúc tốt đẹp,” và “Với việc cái bánh đã nằm không được gọn lắm trong tay của Satoshi thì mọi rắc rối xem như đã ổn thỏa,” tôi nói. Không biết Chitanda có hài lòng với điều này hay chưa, nhưng vì cũng chẳng biết khi nào nhỏ mới dừng cảm ơn nên tôi đành ngắt lời và cúp máy.

Lại một lần nói dối. Nhưng không ai có thể trách tôi khi chuyện hóa ra lại trầm trọng như vậy.

Lên phòng, tôi nằm nhoài xuống giường mà nhìn lên trần nhà.

Mà… cũng chẳng biết được Chitanda đã biết sự thực khi rối rít cảm ơn tôi hay không. Cách nhìn nhận của cá nhân về những vấn đề thì không mang tính phổ quát. Satoshi là tên bạn chí cốt, thế đấy, nhưng hóa ra là tôi chưa hiểu hắn như tôi tưởng. Trong một câu chuyện dù không ai đóng vai người nói dối đi nữa, thì vẫn có khả năng một người vô tình mắc sai lầm mà bóp méo sự thật.

Ngay từ đầu Ibara phải biết rằng Chitanda sẽ tự giao mình nhiệm vụ trông chừng cái bánh tới khi Satohsi đến lấy. Satoshi thực sự không biết điều đó sao? Chẳng lẽ đó là một mưu mẹo của Mayaka đưa Chitanda vào nhằm ép buộc hắn phải nhận? Hay đây cũng lại là một sự hiểu lầm của tôi?

Không hiểu nổi. Tôi không còn cảm thấy mình hiểu được bất cứ thứ gì nữa. Cô gái tên Nakayama rõ ràng có khả năng lấy trộm. Nếu điều đó thực sự xảy ra thì tôi có nằm đây, nhìn trân trân vào cái trần nhà thế này mà cảm thấy quá nhiều tội lỗi hay không?

Một thanh sô-cô-la nằm trên sàn. Tôi nhặt lên. Sô-cô-la ngày Valentine duy nhất của tôi.

Cầm lên thanh sô-cô-la-Tây, tôi bóc vỏ, lột lớp giấy nhôm bên trong rồi cắn một miếng vào cái thanh sô-cô-la đen ấy…

Vị của sô-cô-la lan tỏa khắp lưỡi. Nó rất ngọt, nhưng cũng rất đắng. Thứ cảm giác lẫn lộn dần dần nhạt phai chỉ để lại một thứ dường như là cảm tưởng, rồi cả thứ cảm tưởng ấy rồi cũng phai mờ mà tan mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.01.2018, 16:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1333
Được thanks: 249 lần
Điểm: 7.48
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
Búp bê đi đường vòng

Chương 1


Băng qua khu dân cư rồi men theo con đường hướng về vùng đông bắc thành phố Kamiyama, tôi giáp mặt một con dốc dài. Bàn chân ấn xuống pê-đan bắt đầu trở nên nặng nhưng không đến nỗi khó chịu. Con dốc đủ thoải để không bắt tôi đứng lên đạp, nhưng đủ dốc để khiến thân nhiệt dần tăng lên.

Hai bên đường đã xuất hiện những mảng rừng thưa và lọt vào tầm mắt tôi là những khoảnh đất lấm tấm tuyết. Âm thanh báo hiệu sự tồn tại của con người đột nhiên tan biến cứ như một thảm họa thầm lặng nào đó vừa xảy ra vậy.

Nhìn nhận trên phương diện lịch sử thì vùng đồi núi phía đông bắc thành phố Kamiyama vốn là một ngôi làng độc lập có tên đàng hoàng, Satoshi nói vậy, và thực tế nó được biết nhiều hơn với cái tên địa phương là Jinde. Đoạn đường trở nên ngày càng dốc. Dù những dấu hiệu báo mùa xuân đã dần hiện rõ nhưng cái lạnh của buổi sáng vẫn hóa trắng những làn hơi hắt ra từ miệng tôi, mà nhẹ tan vào khí quyển.

Trên đỉnh hiện ra một ngôi đền. Nhân tiện mà nói thì đây không phải lần đầu tôi đạp xe qua nơi này. Lần đầu là thằng bạn chí cốt Satoshi chỉ và lần hai là khi cả bọn đi ăn mừng chiến tích kỳ diệu của CLB Cổ Điển tại Lễ hội văn hóa, nhưng trong cả hai lần tôi đều đã không để ý rằng trên đây có một ngôi đền. Có lẽ vì cả hai tôi đều bận trò chuyện chăng? Còn hôm nay, lần ba, tôi đi một mình. Ai có thể nghĩ rằng một Oreki Houtarou, người đường đường chính chính là một tiết-kiệm-năng-lượng gia lại dậy sớm và đạp xe đến ngôi nhà xa xôi như thế này. Nếu là một năm trước thì đúng hư cấu thật, nghĩ thế tôi phì cười.  

Đền thờ này thờ đức Địa Tạng Viên Quang.[1] Dừng lại một lúc, tôi bước xuống xe và đưa một tay kính lạy đức Phật.

Sau ngôi đền là đoạn dốc xuống. Tôi có thể thấy những bông tuyết còn vương trên những đồng lúa. Ánh nắng mặt trời từng tia một như cố xuyên qua làn không khí lạnh giá. Ngọn đồi này không quá cao nên tầm mắt cũng chẳng phóng xa được mấy. Tuy nhiên, nằm giữa những thửa ruộng bát ngát và nổi bật hơn hẳn những ngôi nhà lác đác xung quanh là một dinh thự được bao bọc bởi một hàng rào trắng có hình thù kì lạ. Trong vườn còn trồng một cây thông cỡ bự - đó là hai trong các dấu hiệu cho biết đó là dinh thực của gia tộc Chitanda. Từ đây ai cũng có thể áng chừng rằng đó là một căn nhà lớn nhưng tin tôi đi, bạn sẽ há hốc mồm khi bước vào không gian rộng rãi đến nực cười của gian nhà chính, hay những chi tiết đầy tinh xảo trên các thanh gằng cửa và đó là chưa nói đến việc vào phòng…

Nhưng đó không phải đích đến của ngày hôm nay, tôi quay mặt đi. Sau dinh thự nhà Chitanda là một con sông chia cảnh quan về hai bờ. Một ngôi đền nhỏ được xây ở bờ bên kia, núp sâu vào lòng của một ngọn núi khó có thể coi là bao phủ bởi một màu xanh tốt. Tôi không nhìn thấy gian điện vì thứ duy nhất ngôi đền chìa ra tầm mắt là những lá cờ…

Đích đến đây rồi. Đền Mizunashi.

Chuyện bắt đầu từ hai ngày trước.

Tôi đang uể oải trên giường, lia mắt qua từng dòng của một cuốn truyện chữ cỡ dày chả biết đến hồi kết tới khi điện thoại reo.

“Xin chào. Xin lỗi vì làm phiền cậu trong ngày nghỉ.”

Là Chitanda. Trung thành với bản chất tiểu thư là chất giọng nhỏ nhẹ kèm phong thái rất ư lịch thiệp… và đó là bề nổi. Khi mặt đối mặt tôi luôn như bị thôi miên bởi đôi mắt to tròn chứa đầy sự hiếu kỳ của nhỏ, và quá nhiều sự kiện trong quá khứ đã khiến tôi nhận ra nhỏ không phải chỉ là một tiểu thư đài các. Còn nếu không thấy mặt, như trò chuyện điện thoại, thì vẫn thế - một quý cô lịch thiệp.

“Cũng chả phải đang nghỉ ngơi gì.”

“Ể? Oreki-san phải đi học phụ đạo sao?”

“Không phải…”

Tôi tự biết thành tích học tập của mình không phải loại chói sáng ở Cao trung Kamiyama nhưng là quá thừa để phải nhận thông báo phụ đạo. Ở đầu bên kia Chitanda đáp bình thản:

“Tụi mình đang nghỉ xuân.”

Đúng rồi. Tôi đang nghỉ xuân bằng một thái độ bất cần chưa từng thấy.

“Xin lỗi vì đường đột, nhưng…”

Thông qua ngữ điệu có thể thấy Chitanda thực sự cảm thấy có lỗi. Tôi như nín thở chờ nhỏ nói lên lý do…

“Ngày mốt cậu có việc bận gì không?”

Tôi liếc về tờ lịch. Ngày mốt chả có gì. Mốt nữa, mốt mãi… nói chung cả cái kỳ nghỉ đều trống trơn. Nếu bà chị yêu dấu ở đây thì kiểu gì tôi cũng bị dắt khi khắp nơi, nhưng ơn trời con người đáng sợ đó đã du hí tận Nanki[2] mà bỏ tôi yên bình ở nhà.

“Không.”

“Vậy sao. Thật tốt quá.”

Quá dễ để nhận ra cái thở phào nhẹ nhõm của nhỏ. Chitanda tiếp tục:

“Ưm, Oreki-san. Tớ biết rằng chuyện này là đường đột và phiền hà, nhưng cậu có thể cầm ô cho tớ được không?”

Vẫn giữ tai nghe, đầu tôi nghiêng qua một bên chả biết tự lúc nào.

Nếu tháng bốn này là của năm ngoái thì tôi sẽ cực kỳ rối rắm mà tự hỏi “cầm ô” có phải từ lóng đặc biệt nào không, nhưng đây là Chitanda tôi đã quen biết một năm trời. Nhỏ luôn có tật nhảy cóc qua khoản giải thích khi nhờ ai điều gì.

“… Giải thích từ đầu đi.”

“Từ đầu sao? Được rồi. Bắt đầu từ sau thời chiến quốc…”

“A không! Ý là… từ giữa… và theo một cách mà tớ có thể hiểu được.”

Có lẽ chính Chitanda cũng nhận ra cái tật của mình. Ngượng ngùng, nhỏ nói khẽ:

“Xin lỗi nhé, tớ không giỏi giải thích lắm.”

Tôi có thể nghe một tiếng tằng hắng – dấu hiệu cho thấy nhỏ đã sắp xếp xong câu chữ.

“Đại thể là ngôi đền gần nhà tớ sắp tổ chức Lễ hội Búp bê. Sẽ có các nhân vật Vua, Hoàng hậu, Đại thần[3] và ba Nữ Tư tế. Hồi xưa còn có thêm một đội ca kỹ năm người nữa nhưng vì càng ngày tỉ lệ sinh càng giảm nên đã được lược bớt.”

“Ra vậy…”

Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao sự giảm tỉ lệ sinh lại khiến số búp bê bị giảm bớt. Tuy nhiên, có một mâu thuẫn quan trọng hơn: Lễ hội Búp bê lẽ ra phải được tổ chức vào tháng Ba.

“Chẳng phải trễ hơn một tháng rồi sao?”

“À đúng, nhưng là vì bên này họ dùng âm lịch.”

Câu nói đó khiến tôi phân vân giữa hai lời đáp “Vậy à?” và “Rồi sao?” Có nhiều nơi tổ chức theo âm lịch không nhỉ? Không đợi tôi Chitanda tiếp tục:

“Phải có người cầm ô cho búp bê, nhưng… người luôn nhận trọng trách này trong nhiều năm vừa bị gãy tay trong một vụ tai nạn. Tớ thực sự không muốn làm phiền, nhưng bên tớ đang thiếu nhân lực. Tớ cũng đã cố hỏi người quen quanh đây nhưng không ai có thể cả. Bộ trang phục được may vừa khuôn nên không phải ai cũng mặc được. Với Fukube-san thì quá to… nhưng tớ nghĩ sẽ rất hợp với cậu.”

Chitanda dừng lại một quãng, trước khi bồi thêm một lời đầy mong đợi:

“Lễ chỉ chưa đến một tiếng thôi. Giúp tớ nhé.”

Tôi nhận ra mình đang nhăn mặt.

Cơ bản tất cả những gì tôi sẽ làm là cầm ô che cho một cái quầy búp bê. Nói thật là chẳng hay ho gì cả, và lời ngon tiếng ngọt của Chitanda làm sao xua đi được cái sự ngượng của một người đi phụ lễ ở một nơi hoàn toàn chẳng thân thuộc?

“Tớ không có hứng lắm.”

“Ưm, vậy à…”

Tiếp sau là một khoảng im lặng khó chịu.

… Nhưng nghĩ đi thì cũng nên nghĩ lại. Ai thèm quan tâm đến thằng cầm ô cho búp bê nào? Hơn nữa một Chitanda thừa biết thói quen tiết kiệm năng lượng của tôi mà vẫn nhờ tức là nhỏ đã hết cách… Nếu chỉ một chút thời gian mà giúp nhỏ được thì, ờ, cũng không tệ.

“Nhưng không sao. Tớ đi được.”

“Ể? Có phiền cậu lắm không?”

Sự thay đổi đột ngột trong ngữ điệu khiến tôi tin rằng nhỏ thực sự bất ngờ. Hít một hơi sâu, nhỏ quay về giọng điệu bình thường.

“Cám ơn cậu rất nhiều. Cậu đã cứu tớ đấy.”

“Vậy là vào ngày mốt tớ chỉ việc đứng cạnh mấy con búp bê phải không?”

“Vâng, và cậu sẽ đi theo nữa. Dù không có gì nhiều nhưng sẽ có quà tặng cho người phụ lễ.”

A, có quà nữa kìa. Vậy xem như đây giống như việc làm bán thời gian rồi.

Vừa định bày tỏ sự thỏa mãn của mình với phần giải thích của Chitanda thì đột nhiên tôi nhận ra một chuyện. Hình như có cái gì sai sai ở đây.

“Cậu bảo là đi theo búp bê?”

“… Vâng.”

“Búp bê biết đi?”

“Đúng thế.”

Nhỏ đáp như thể đây là lẽ tự nhiên, nhưng vì lý do nào đó mà từ từ nhỏ trở nên lí nhí. Tôi định hỏi thêm “Làm sao búp bê đi được?” thì Chitanda lên tiếng, như là không còn chịu được nữa.

“Có thể là búp bê, nhưng xin cậu đừng cứ ‘búp bê’ này ‘búp bê’ nọ. Tớ cũng rất ngượng đấy.”

Có cái gì kì kì. Chắc chắn là có sự lạc tông ở đây. Tôi bèn suy nghĩ một chút.

Việc của tôi là cầm ô cho búp bê, nhưng Chitanda đã bảo là búp bê đi được. Nhỏ còn tỏ ra ngượng ngùng khi nghe tôi lặp lại từ “búp bê”…

Rồi, hiểu luôn.

“Đừng nói tớ búp bê là…”

“… A, hóa ra nãy giờ cậu không biết sao?”

Thế nghĩa là đúng rồi. Chỉnh lại tai nghe một chút, Chitanda đi vào giải thích chi tiết.

“Hằng năm, theo âm lịch đền Mizunashi tổ chức Lễ hội Búp bê bằng việc hóa thân những cô gái trở thành ‘Búp bê sống’. Đoàn búp bê sẽ diễu hành quanh làng. Tớ nghĩ rằng Lễ hội Búp bê sống đền Mizunashi cũng khá nổi tiếng nên nghĩ là cậu phải biết rồi… Và, từ hồi sơ trung hằng năm tớ đều vào vai Hoàng hậu… Fukube-san đã nói là cậu ấy sẽ đến xem một chút.”

Satoshi có lớp phụ đạo nên sẽ không kịp tới. Hắn mới gọi hôm qua, và bằng cái giọng nghe như thể cùng lúc đó hai bàn chân đang giộng thùm thụp xuống đất vì tiếc nuối.

“Nghe nè Houtarou. Cậu là người giữ ô cho Chitanda-san! Tuyệt đối KHÔNG. BAO. GIỜ được mắc lỗi đó!”

Tôi càng ngày càng lo về thứ trang phục mình sẽ mặc, cũng như chiếc ô mình sẽ cầm đằng sau “búp bê”…

Vẫn còn một chút thời gian, nhưng tôi không định để những suy nghĩ bâng quơ dẫn đi lạc trên một con đường xa lạ. Chỉnh lại áo khoác, tôi nhấn pê-đan mà lao xuống dốc.

1.↑ Đức Bồ Tát bảo hộ cho trẻ em, du khách phương xa và cai quản âm phủ.
2.↑  Một địa danh ở phía nam đảo Honshu.
3.↑  Bao gồm Tả đại thần và Hữu đại thần – các chức quan cao nhất trông coi mọi sự vụ quốc gia trong triều đình phong kiến Nhật Bản.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm

trantuyetnhi: Kì mới Tình Yêu Nhân Vật đã ra hi vọng mọi người ủng hộ nhi nha.

viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3379999#p3379999
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo
Lily_Carlos: viewtopic.php?t=410623&p=3379919#p3379919 Mọi người ghé chơi game đi ạ rất dễ kiếm điểm nha
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.