Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân

 
Có bài mới 15.02.2017, 20:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.10.2016, 10:13
Bài viết: 44
Được thanks: 3 lần
Điểm: 20.48
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân - Điểm: 10
Chương 39: Đêm đầu tiên.

Linh An vẫn còn hậm hực cho đến tối, quyết tâm không để ý đến Hoàng Khánh Phong. Tầm hơn mười giờ, khi cô còn đang hả họng xem phim hài thì hắn từ trong phòng làm việc đi ra, ngồi xuống bên cạnh. Linh An lườm hắn một phát rồi xích ra xa.

Hoàng Khánh Phong thở dài lắc lắc đầu rồi xán lại gần, quàng tay qua vai cô: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”

Linh An giả điếc, vẫn giương mắt lên nhìn ti vi.

Thấy cô không để ý đến mình, Hoàng Khánh Phong thò tay tắt cái nghéo một phát. Màn hình đen thui.

Linh An nổi khùng định xông vào bóp chết hắn, nhưng còn chưa kịp hành động thì đã bị một câu của hắn dọa cho chết đứng.

“Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi gặp bà và bố mẹ nữa.”

“Hả... hả... gặp... gặp ai cơ...cơ?” Linh An cả kinh,  lắp bắp.

“Vậy em định bao giờ mới đi gặp họ đây? Cũng phải chào hỏi người lớn chứ.”

“Em... em biết... nhưng lần trước gặp mặt em đã gây họa lớn. Nhỡ bà với bố mẹ
không thích em thì sao?”

“Em cũng tự ý thức được điều đó sao?”

“Không động viên người ta được một câu lại còn chọc ngoáy.” Linh An nhăn mặt.

“Đừng lo, có anh đây. Việc gì cũng không sao hết.” Hoàng Khánh Phong xoa xoa
đầu cô, dịu dàng nói.

Linh An thở hắt ra. Thôi thì đành thế, đâu có trốn tránh mãi được. Ai bảo cô gây ấn tượng với họ tốt quá cơ.

“Thôi, đi ngủ đi, muộn rồi.” Hoàng Khánh Phong dỗ dành.

“Ừm.”

“A. Đúng rồi, em phải đi đắp mặt nạ. Phải ra mắt thật hoàn hảo mới được.” Linh
An đạp bay Hoàng Khánh Phong, phi như gió về phòng.

“Á... á... Có trộm.”  Linh An hét lên thất thanh.

“Em làm sao vậy? Có chuyện gì?” Hoàng Khánh Phong nghe tiếng cô cũng hoảng hồn phi theo.

“Giường... của em... mất rồi.” Linh An nhìn ngó xung quanh. “Chắc chắn là có trộm. Liêu hắn có định cướp của giết người không? Gần đây có nhiều tên biến thái lắm.” Vừa nói cô vừa nép vào người Hoàng Khánh Phong.

Không thấy hắn nói gì, hay là hắn sợ chết khiếp rồi? Linh An khó hiểu ngẩng đầu nhìn lên , chỉ thấy Hoàng Khánh Phong nhìn cô cười cười.

Linh An nheo mắt nghi ngờ, có tên trộm nào lại chỉ đi trộm một chiếc giường chứ?
“Giường của em đâu?”

Hoàng Khánh Phong nhún nhún vai, giễu cợt: “Trộm lấy mất rồi.”

“Lấy cái đầu nhà anh ấy. Mau lắp lại cho em, không có giường thì làm sao ngủ được.”

“Không cần thiết. Em đâu có ngủ ở đây nữa.” Hoàng Khánh Phong tươi cười nhìn cô.”

“Không ngủ ở đây thì ở đâu?”

“Tất nhiên là ngủ ở phòng anh rồi. Giường của em bé xíu như vậy, hai người nằm không vừa.”

“Hả?” Linh An giật mình, sực nhớ ra là cô đã kết hôn. Phải làm gì bây giờ, cô vẫn còn chưa chuẩn bị tâm lý mà.

Linh An nuốt nước bọt, run run: “Chúng ta chưa tổ chức đám cưới.”

“Chúng ta đã đang kí kết hôn. Trên danh nghĩa đã là vợ chồng hợp pháp.”

“Nhưng em muốn chờ đến khi hoàn thành hôn lễ.”

“Không được.”

“Được mà.”

“Không được.”

“Được mà...”

Giằng co hồi lâu, cuối cùng một quyết định có lợi cho cả đôi bên đã được thành lập: Linh An vẫn ngủ cùng giường với Hoàng Khánh Phong nhưng hắn phải án binh bất động cho tới đêm động phòng.

...

“Anh à, em không ngủ được.”

“Anh cũng vậy.”
...

“Hoàng Khánh Phong, bỏ ngay cái tay của anh ra.”

“Hoàng Khánh Phong, anh có muốn ăn đạp không?”

“Hoàng Khánh Phong, anh điếc rồi hả?”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.02.2017, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.10.2016, 10:13
Bài viết: 44
Được thanks: 3 lần
Điểm: 20.48
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân - Điểm: 10
Chương 40: Ra mắt

Cả đêm mất ngủ, Linh An vật vờ như cái xác chết trôi lượn qua lượn lại. Đến bây giờ cô vẫ chưa tìm được bộ quần áo nào mặc cho ra hồn.

Hoàng Khánh Phong cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, tóm cổ cô vất thẳng lên xe.

“Trông em thế nào? Có ổn không?”

“Cái váy này có ngắn quá không?”

“Hay là em búi tóc lên nhé?”

“Mình không mang gì đến liệu có được không?”

“An à, bình tĩnh đi. Không có gì phải lo lắng cả.” Hoàng Khánh Phong nắm chặt lấy tay cô, dịu dàng nói.

Linh An cảm thấy yên lòng, thôi không nói nhảm nữa.

Được một lúc, cô quay sang Hoàng Khánh Phong, nói nhỏ: “Anh à, hay chúng ta quay về đi.”

Hoàng Khánh Phong liếc cô một cái, không nói không rằng, đạp mạnh ga phóng thẳng về phía trước.

...

Mọi chuyện cũng không đến nỗi tệ như cô tưởng tượng. Chỉ có điều những người trong nhà này kiệm lời quá, ngoài mấy câu chào hỏi xã giao, từ đầu tới cuối họ chỉ tập trung vào bữa ăn. Không khí thật sự rất ngột ngạt.

Cơm nước xong xuôi, Linh An ngồi xếp bằng trên ghế, buồn thối ruột. Chỉ còn lại cô với Hoàng Khánh Phong ở trong phòng. Ba vị đại nhân kia không biết đã đi đằng nào.

“Mọi người không thích em.” Linh An thở dài.

“Anh thích là được.” Hoàng Khánh Phong tay lật lật tờ báo.

Linh An liếc hắn, chán ngán: “Sau này phải sống làm sao đây?”

“Em sống với anh, đâu có sống với họ.”

Nói chuyện với tên dở hơi này thật chán muốn chết, thà nói chuyện với đầu gối còn hơn. Linh An thả người, nằm vật ra lưng ghế.

Bỗng nhiên có tiếng léo nhéo ở căn phòng phía sau lưng truyền đến.

“Mẹ à, mẹ thấy con bé thế nào?”

“Ầy dà, ngay từ lúc đầu đã thấy không ưng rồi. Người ngợm thì bình thường, tính cách thì nhạt nhẽo. Từ trong ra ngoài chả được cái điểm gì.”

“Sao mẹ lại nói thế, con thấy con bé cũng đâu đến nỗi nào.”

“Hừ. Mẹ nhìn người thì không có sai đâu. Từ trên xuống dưới, may ra được mỗi cái mông.”

“Cái mông?”

“Đúng vậy. Cái mông đó là mắn đẻ lắm đấy. Ha ha. Nhà ta ít người, có thêm chục đứa trẻ con nữa thì vui phải biết.”

“Ha ha ha... Mẹ thật là nhìn xa trông rộng quá đi.”

Linh An miệng méo xệch, không tự chủ được mà đưa tay ra sờ mông. Cái mặt Hoàng Khánh Phong cũng vì thế mà đen thui như đít nồi.

Đoạn hội thoại cực kì vui nhộn đó, không ai khác, chính là của ba vị trưởng bối nhà họ Hoàng.

...

Buổi tối, bà nội tìm người để chơi bài nhưng vẫn thiếu mất một chân. Linh An thấy thế liền xung phong thế chỗ, nhân cơ hội này mà chiếm được tình cảm của mọi người trong nhà. Hồi nhỏ, cô vẫn thường bám đuôi ông ngoại đi chơi bài. Ông đánh, cô ngồi xem, thỉnh thoảng còn nhìn bài người bên cạnh rồi lén nhắc cho ông. Cuối buổi ông ngoại thắng, thế nào cũng được vài nghìn mua kẹo. Vì vậy mà mấy mánh khóe bài bạc, cô học được không ít.

Bà nội, bố, mẹ và Linh An là đủ một sòng bạc. Bốn người ngồi chụm đầu, chiến đấu tóe khói lửa. Tên ngoại đạo Hoàng Khánh Phong bị cho ra dìa, cứ lởn vởn như cô hồn quanh Linh An giục đi về.

“Phong à, sao hôm nay cháu lắm lời thế. Đi ra chỗ khác chơi để cháu dâu của bà còn tập trung chứ.” Bà nội quát.

“Đúng rồi, Phong, con mau đi pha trà đi, mọi người khát cả rồi.” Bố chồng ra lệnh.

“Phong, con đừng bắt nạt Linh An nữa, để cho con bé ngồi yên đi.” Mẹ chồng mắng.

Hoàng Khánh Phong tự nhiên bị thất sủng, ghen ăn tức ở xông vào phá đám. Hắn kéo cô đứng dậy rồi nói với mọi người: “Muộn rồi, con phải đưa Linh An về. Bà với bố mẹ đi nghỉ sớm đi ạ.”

“Á...á. Về gì chứ, em còn đang thắng mà...” Linh An giãy giụa.

“Ấy ấy, còn sớm mà, sao phải vội thế. Bà còn chưa kịp gỡ hết vốn mà...” Bà nội cũng éo éo gọi với theo.

Hoàng Khánh Phong coi như không nghe thấy gì, phi ra cửa, không để cho Linh An kịp xỏ giày, vác cô vào trong xe.

Bà nội dường như vẫn không cam lòng, chạy ra trước cửa, nhìn theo chiếc ô tô đang khởi động mà hét lớn: “An à, cháu nhất định phải quay lại.”

Linh An cũng tiếc đứt ruột, thò đầu qua cửa kính ô tô “Bà nội, nhất định cháu sẽ trở lại.”

Cảnh tượng chẳng khác gì lúc sinh ly tử biệt.

“Nguyễn Linh An, em giỏi lắm, rất biết cách mua chuộc lòng người.”

“Bốn mười nghìn, sáu mươi nghìn,...”

“Nguyễn Linh An, em có biết anh đang nói gì không đấy?”

“Một trăm hai mươi nghìn, một trăm năm mươi nghìn,.. Oa ha ha... mình giàu to rồi.”

“Nguyễn Linh An lần này thì em chết chắc rồi.” Hoàng Khánh Phong rú lên.

Lúc này Linh An mới giật mình, quay ra nhìn cái mặt như quỷ sai đòi mạng của Hoàng Khánh Phong. Hic, lần này chết thật rồi.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.02.2017, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.10.2016, 10:13
Bài viết: 44
Được thanks: 3 lần
Điểm: 20.48
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân - Điểm: 22
Chương 41: Đám cưới.

Sau khi thông báo với bố mẹ rằng cô đã kết hôn, họ không những không trách cứ Linh An tại sao không bàn bạc mà còn hết lời khen ngợi cô đã làm được việc khiến họ hài lòng và tự hào nhất từ lúc sinh cô ra đến giờ.

Những ngày sau đó, Hoàng Khánh Phong khá bận rộn. Vừa phải lo việc công ty vừa phải lo cho đám cưới khiến hắn mệt gần chết. Chỉ có Linh An thất nghiệp, ăn không ngồi rồi, muốn làm cái gì cũng bị ngăn lại. Bởi vì cả hai nhà đều sợ: ngu ngốc + nhiệt tình = phá hoại.

Gần đến đám cưới, Hoàng Khánh Phong mang về một đống thiệp mời. Nhìn ngọn núi nhỏ ấy, Linh An thở dài thườn thượt: “Viết hết chỗ này chắc tay em thành cái móng lợn mất. Sao anh không đặt in cho tiện?”

“Anh thích tự mình làm hơn. Em không phải lo. Mình anh bao tất.”

“Hả? Em có nghe lầm không vậy? Hoàng Khánh Phong anh biết thương hoa tiếc ngọc từ bao giờ vậy?”

Hắn liếc cô: “Đi chỗ khác chơi đi.”

“Ấy ấy, làm sao thế được. Có phải anh kết hôn một mình đâu. Thôi để em giúp, tấm lòng của anh em xin ghi nhận.” Linh An xán vào người hắn, vỗ vỗ.

“Không cần, để anh tự viết.”

“Không được, làm thế người khác biết lại bảo em bóc lột sức lao động của anh. Cứ đưa đây...”

“Tránh ra, chữ em như giun bò dế nhảy, để người khác nhìn thấy rất mất mặt.”

Linh An: ...

Một lát sau, Linh An tí tởn ra xem tay Hoàng Khánh Phong đã thành cái móng lợn chưa liền thấy một cảnh tượng mà có thể cả cuộc đời về sau này cô sẽ mãi không thể quên được.

Một người đàn ông cao lớn, trên tay bận bịu nào giấy với bút, nắn nót từng chữ như trẻ con lớp một tập viết. Nét mặt nghiêm túc phảng phất nụ cười như có như không...

Linh An ngây người đứng nhìn, cái cảm giác không tên xâm lấn cơ thể cô: một chút ấm áp, một chút ngọt ngào, lại có chút an toàn kì lạ,... Đây chính là người đàn ông mà cả cuộc đời này cô sẽ dựa vào.

Nhưng...

“Hoàng Khánh Phong, anh đang làm cái gì vậy?” Linh An chạy tới đập bàn cái rầm làm cái người đang chìm đắm tập viết kia giật mình.

“Anh viết bằng tay trái sao?” Linh An nheo mắt nguy hiểm, gằn giọng hỏi.

“Ừ, tay phải mỏi. Lại đây xoa bóp cho anh đi.” Hắn hươ hươ tay trước mặt cô, tựa người vào lưng ghế, vẻ mặt hưởng thụ.

“Anh thuận tay trái sao?”

“Ừ. Sao?” Hoàng Khánh Phong khó hiểu.

“Được lắm. Vậy thì tự đi lấy tay trái xoa bóp cho tay phải đi.”

Linh An tức tối bỏ đi, để lại Hoàng Khánh Phong ngồi đó với vẻ mặt đần thối, hoàn toàn không hiểu nổi.

Phải nhịn, phải nhịn. Gây sự bây giờ người chịu thiệt chắc chắn là cô. Hắn mà nổi cơn giận dỗi lên thì cô phải ngồi viết thiệp đến khèo tay mất.

Nhưng thật sự không chịu nổi. Cái hồi hắn chui xuống cống chơi trò trượt ống trong công viên nước bị gãy tay phải. Hắn giả vờ giả vịt hành hạ cô cả tháng trời, ngày nào cũng phải dâng cơm đến tận miệng cho hắn với lí do không thể dùng đũa. Thật quá quắt mà, biết vậy cho hắn thành con ma đói luôn.

Hoàng Khánh Phong, ngày nào anh không áp bức tôi, thì ngày đó anh sống không vui vẻ sao?

...

Cuối cùng thì ngày cưới cũng đã diễn ra. Từ sáng đến chiều Linh An với Hoàng Khánh Phong phải chạy vòng vòng, chúc rượu khắp nơi, mệt muốn phờ râu. Vì sợ cô say rượu làm loạn nên bao nhiêu rượu mừng Hoàng Khánh Phong đều gánh hết.

Đến gần cuối bữa tiệc, hai con ranh Quỳnh Mai, Phương Lệ mới thò mặt ra, tươi cười hớn hở: “Hí hí, bạn hiền à bạn hiền à, chúc mừng bạn.”

“Chúc mồm thôi sao? Thật không có thành ý.” Linh An bĩu môi, dày mặt đòi quà.

“Ha ha, biết ngay là mày sẽ nói thế mà. Vậy nên bọn tao đã cất công chuẩn bị sẵn cho mày một món quà vô cùng đặc biệt đây.” Phương Lệ cười tít mắt.

“Đây đây.” Quỳnh Mai lấy sau lưng ra một cái hộp nhỏ nhét vào tay cô.

Linh An lắc lắc: “Sao nhẹ vậy?”

“Đúng là cái đồ phàm phu tục tử.” Phương Lệ nhăn mặt khinh bỉ. “Đồ nhẹ nhưng tiền không nhẹ đâu. Hàng hiệu đấy.”

Lin An mắt sáng lóe, hớn hở: “Thật không? Không phải đồ vỉa hè sao?”

“Con quỷ, mày nghĩ bọn tao giống mày sao?” Quỳnh Mai đập cái bốp vào trán cô rồi quay sang tươi cười nịnh nọt Hoàng Khánh Phong: “Tổng giám đốc, quà này tuy là chỉ nó dùng được nhưng anh cũng hưởng không  ít lợi tức đâu à nha. Hi hi...”

“À, suýt quên, nhất định tối nay phải dùng đó. Tổng giám đốc, anh nhớ đó, nếu không người chịu thiệt sẽ là anh đấy.” Phương Lệ chen vào.

Hoàng Khánh Phong sảng khoái đáp: “Được.”

“Hai người hứa đi, sẽ sử dụng món quà này vào ngay tối nay.” Quỳnh Mai hớn hở.
Linh An nheo mắt nhìn tụi nó, kéo dài giọng ra vẻ nguy hiểm: “Tao ngửi thấy có mùi âm mưu. Tại sao lại phải dùng ngay tối nay?”

“Yên tâm đi, chỗ chị em tốt, tụi tao có bao giờ lừa gạt hãm hại mày chưa?” Quỳnh Mai khẳng định chắc nịch, Phương Lệ đứng bên cạnh gật đầu phụ họa theo. “Thế bây giờ có hứa không? Không hứa thì trả lại đây.”

“Được được, tao hứa là được chứ gì.” Linh An vội vàng giật lại món quà trên tay Phương Lệ.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn chưa yên tâm: “Sao tao lại có cảm giác như tụi mày đang nói: Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị nấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng.”

“Tùy mày muốn nghĩ sao thì nghĩ. Hàng hiệu đó, không dùng để hỏng thì đừng trách ai.” Nói xong Phương Lệ và Quỳnh Mai xách đít chuồn thẳng.

Linh An đứng nhìn theo hai cái bóng dần mất hút vào đám đông đang nhảy nhót tưng bừng, giật giật tay Hoàng Khánh Phong.

“Em cảm giác không có được an toàn.”

“Anh cũng vậy.”





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 421 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 279 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 400 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2968 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /liec
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 729 điểm để mua Cung Cự Giải

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.