Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 

Gả cho chàng rể rùa vàng - Giả Diện Đích Thịnh Yến

 
Có bài mới 12.04.2018, 18:52
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xấu Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xấu Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 74
Được thanks: 360 lần
Điểm: 34.28
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Gả cho chàng rể rùa vàng - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 8
GẢ CHO CHÀNG RỂ RÙA VÀNG


images


Tác giả: Giả Diện Đích Thịnh Yến

Số chương : Đang ra

Thể loại: Hiện đại sủng, hài.

Edit: Lavender - Blue, Hạ Tử Yên

Couple: Đỗ Chân x Dư Hoàn Hoàn

Nguồn: diendanlequydon.com


Giới thiệu


Khi người khác hai mươi tuổi, là lúc hưởng thụ tuổi thanh xuân.

Còn Dư Hoàn Hoàn lại là: xem mắt, kết hôn, sinh con.

Cô tự quyết định, gả cho một người đàn ông ngoại trừ vẻ bề ngoài, thì cái gì cũng rất bình thường. Rồi sau đó, cô mới phát hiện người đàn ông mà cô gả có chút không tầm thường.

Dư Hoàn Hoàn: Anh Đỗ, tôi phát hiện kể từ khi kết hôn với anh, vận may trở nên tốt vô cùng.

Người nào đó thích Doraemon : Ách...

Có một ngày tác giả đang hot kiêm biên kịch Dư Hoàn Hoàn update Weibo châm chọc: Trong nhà có nuôi một con Doraemon để nhéo nhéo, làm sao đây? Mỗi ngày nó đều diễn cho tôi xem ‘Phim bom tấn mạo hiểm’ =o=

Fan hâm mộ bình luận: Bà cô kia, cô xác định không phải đang khoe ‘thân mật’ chứ?



Đã sửa bởi Lavender - Blue lúc 12.04.2018, 20:18, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạ Tử Yên về bài viết trên: Lavender - Blue, Linh Ngọc, TranGemy, linhkhin, Đào Sindy, ღ_kaylee_ღ
     

Có bài mới 12.04.2018, 18:52
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1126
Được thanks: 3981 lần
Điểm: 8.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gả cho chàng rể rùa vàng - Giao Đích Thịnh Yến - Điểm: 47
Chương 1:
Edit: Lavender - Blue

Đại học Hải ở trong thành phố, mỗi khi trường cho nghỉ cuối tuần, Dư Hoàn Hoàn đều sẽ về nhà.

Trở về từ buổi chiều, bà Dư Lâm Phân mẹ của cô cứ lải nhải liên tục bên tai cô. Nội dung không gì khác hơn là lần xem mắt này, bà đã hao tổn nhiều sức lực.

Từ khi bà đến Quảng Trường khiêu vũ gặp dì của đối phương, cơ duyên trùng hợp biết đối phương tuổi trẻ tài năng, chưa có bạn gái, là cháu ngoại mới về nước không lâu, bà lại còn phí hết tâm tư tìm hiểu công việc của đối phương, hoàn cảnh gia đình các loại.

Đúng nên gọi là điều tra ba đời.

Trước khi về hưu Lâm Phân đã lảm việc tại tổ dân phố cộng đồng nên vô cùng am hiểu đối với chuyện như vậy.

Tất cả những thứ này, Dư Hoàn Hoàn đều có thể thuộc.

Từ khi chị gái cô thông báo với mọi người trong nhà không có ý định kết hôn, mẹ cô giống như bị kích động, không thể đối phó được với chị của cô, liền chuyển sang thường xuyên bắt nạt cô.
Rõ ràng cô mới học năm hai đại học, mẹ cô thế nhưng hận không thể lập tức gả cô đi, tốt nhất gả trong năm nay, sang năm sinh con, cũng thỏa mãn mong muốn được ôm cháu ngoại của bà.

Vấn đề là cô vẫn còn là sinh viên, còn hai năm nữa mới tốt nghiệp.

" Gương mặt của con còn non nớt, cách ăn mặc nên thành thục hơn, Tiểu Đỗ lớn hơn con, lại mới từ nước ngoài về. Mẹ nghe dì ấy nói trong nhà hy vọng cậu ấy kết hôn sớm một chút, vì lẽ đó con không thể để người khác cảm thấy con quá nhỏ. "

Thấy Dư Hoàn Hoàn đứng bất động trước tủ quần áo, thoáng một cái Lâm Phân lướt qua quần áo treo trong tủ của cô, lấy ra hai bộ quần áo ném cho cô.

Dư Hoàn Hoàn chỉ có thể đau khổ cởi bộ đồ ngủ hình con gấu của mình ra, bắt đầu thay quần áo.

Sau khi mặc quần áo xong, cô vẫn không nhúc nhích, Lâm Phân đã kéo cô tới trước mặt.

Thiếu nữ là thời gian thanh xuân đẹp nhất, cô có một làn da trắng nõn, một mái tóc dài suông đen mượt, nhìn thế nào cũng là một cô gái ngoan ngoãn.

Trên thực tế Dư Hoàn Hoàn cũng là một cô gái ngoan ngoãn, ngay từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, so với cô con gái lớn Dư Diễm Diễm, giảm bớt không biết bao nhiêu tâm tư của Lâm Phân.

Vì lẽ đó sau khi không bắt ép được con gái lớn, bà liền quay đầu đổi mục tiêu nhắm vào Dư Hoàn Hoàn, trong lòng cũng biết ăn chắc cô con gái nhỏ.

Cái này không phải là ăn chắc, không phải cô gái hai mươi tuổi nào cũng sẽ nghe lời bố mẹ đi xem mắt.

Xem mắt!

Chỉ cần vừa nghĩ tới cái này, thì Dư Hoàn Hoàn có một ý nghĩ muốn che giấu vẻ mặt kích động. Nếu như mấy cô bạn cùng phòng kia biết, nhất định sẽ cười cô chết thôi!

Lâm Phân lôi kéo con gái qua nhìn lại, gật gù: " Không tệ, dáng dấp Hoàn Hoàn nhà mình xinh đẹp, mặc cái gì cũng đẹp. "

Khóe miệng Dư Hoàn Hoàn cong lên, cười gượng.

" Tóc này không được! Không phải mẹ nói con, con gái phải biết cách ăn mặc, con nhìn Lưu An Huệ xem, hôm nay uốn tóc, ngày mai duỗi thẳng, thay đổi màu sắc mỗi ngày, còn con vẫn luôn để kiểu tóc quê mùa này. "

"Không phải mẹ nói thuốc nhuộm tóc gây ung thư da sao, không cho con học theo Lưu An Tuệ hành hạ tóc mình, tại sao bây giờ mẹ nói con học theo cô ấy. " Dư Hoàn Hoàn uất ức nói.

Lâm Phân có chút lúng túng: "Thỉnh thoảng nhuộm một hai lần cũng không sao, chuyện kia do An Tuệ hành hạ tóc quá, con nhìn hàng xóm xem có ai mà không nói nó. "

Bà nhìn đồng hồ báo thức bên cạnh tủ đầu giường, nói: " Thời gian còn sớm, mẹ dẫn con đi làm tóc. "

" Không cần mà. " Dư Hoàn Hoàn vừa nhìn thấy tư thế của mẹ cô liền sợ.

" Đi mau, đừng làm mất thì giờ. "

*

Dường như bà Lâm Phân rất hài lòng với 'Tiểu Đỗ', lúc xuống lầu với Dư Hoàn Hoàn, vẫn không ngừng nói về anh.

" Mẹ đã nói với con, mẹ đã hỏi rồi, Tiểu Đỗ có hai căn nhà, một căn ở trong huyện của chúng ta, ba mẹ Tiểu Đỗ ở. Một căn khác vừa mới mua không lâu, nói là để dành cho con trai trở về kết hôn ở. Chỗ mới kia tuy rằng vị trí có hơi tệ chút, nhưng giá nhà hiện nay cao như vậy, mẹ cũng không có nhiều để lựa chọn. "

Dư Hoàn Hoàn thở dài trong lòng, cảm thấy dưới sự hủy hoại của mẹ cô, mình càng ngày càng không giống thiếu nữ nữa.

Rõ ràng tuổi cỡ cô là tuổi tràn đầy nhiệt huyết của một cô gái, tại sao cô phải bước vào 'giai đoạn chờ gả', mỗi ngày bên tai đều là nhà , chuyện mẹ chồng, chuyện hư hỏng khi vợ chồng ở chung.

Phải biết, cô còn chưa từng yêu đương!

" À, Lâm Phân này. Thế nào, Diễm Diễm nhà cô đòi kết hôn rồi hả? Nghe cô nói cái gì nhà cửa kết hôn?"

Người nói chuyện là gia đình lầu hai, cũng chính là mẹ An Tuệ, Vương Mỹ Cầm.

Bà vừa uốn tóc lọn nhỏ, rất trắng, thật giống như cắt hai mí mắt nên hơi sưng.

Lâm Phân vừa thấy bà ta, cảnh giác đứng dậy giống như gà mái bảo vệ con.

Bà xem như không có chuyện gì xảy ra hỏi con gái: " Mẹ nói gì? Hoàn Hoàn, mới vừa rồi mẹ nói gì? "

Dư Hoàn Hoàn thật muốn che mặt lại.

Nhưng cô cũng biết rằng nếu hôm nay cô không giúp mẹ mình chuyện này, nhất định cô sẽ xong đời. Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói: " Vừa rồi mẹ mới nói, mẹ đã quên? Không phải mẹ nói con của chú út Thành Thành nói về bạn gái mình sao? "

Trong lòng Lâm Phân cho con gái một lời khen, cười nói với Vương Mỹ Cầm: " Bà nghe lầm đó, là đám cưới của con trai nhà chú út nó, không phải Diễm Diễm. "

Vương Mỹ Cầm bĩu môi, bực tức: " Không phải tôi nói , Diễm Diễm cũng không còn nhỏ, tại sao, còn theo Hữu Thừa nhà tôi? "

Sắc mặt Lâm Phân lúc này không tốt, cười gằn: " Theo Hữu Thừa nhà bà? Còn lời hơn Diễm Diễm nhà tôi nhiều. Nhớ thương nó? Vương Mỹ Cầm, bà không sợ con dâu tốt của bà nghe thấy sao? "

Nhắc đến con dâu, sắc mặt Vương Mỹ Cầm liền không tốt.

Xoay người đóng hàng rào sắt của cửa chống trộm lại, loảng xoảng một tiếng vang thật lớn, chấn động đến mức trên khung cửa bụi rơi xuống rất nhiều.

Lầu một có người hét: " Mẹ An Tuệ, nhà bà đóng cửa có thể nhẹ một chút không, tường bị bà làm chấn động sắp sập rồi nè. Bà cho rằng bà sống trong nhà mới, có thể làm việc như vậy sao, thật là. "

Là gia đình lầu một, con dâu nhà họ Chu.

Ngõ bên trong nhà cũ cứ như vậy, cách âm kém, điều kiện cũng không tốt, trên lầu có động tĩnh hơi lớn chút, dưới lầu giống như bị một trận động đất.

Lâm Phân hừ một tiếng, đắc ý lôi kéo con gái xuống lầu.

*

Từ cửa lầu đi ra ngoài, mãi cho đến cửa đầu ngõ, Lâm Phân và Hoàn Hoàn lại bàn chuyện nhà họ Lưu.

Kể từ năm Lưu Hữu Thừa và Dư Diễm Diễm nói chuyện yêu đương, trách móc người nhà họ Lưu không phá hỏng mọi thứ, làm hại Dư Diễm Diễm đến nay đã ba mươi hai tuổi đừng nói gả đi, ngay cả bạn trai cũng không có.

Thậm chí ngay cả Dư Diễm Diễm không có ý định kết hôn, tức giận đều bị Lâm Phân trút giận lên nhà họ Lưu, cũng cảm thấy sau khi con gái chia tay Lưu Hữu Thừa, Dư Diễm Diễm mới vô cùng thất vọng về đàn ông.

Đương nhiên bình thường bà và Vương Mỹ Cầm cũng có một vài mâu thuẫn nhỏ.

Nói tóm lại, hai người này chính là kẻ thù kiếp trước, oan gia kiếp này.

Tuy nhiên họ là người bình thường, cũng không đến mức nợ máu. Hơn nữa nhiều năm làm hàng xóm, hai nhà ở lầu trên lầu dưới, mối quan hệ của Dư Kiến Quốc và ông Lưu cũng tốt, tình cảm cũng kiêng kị mấy phần.

Bình thường gặp mặt, hai người vẫn sẽ nói đôi ba câu, nhưng nói là cãi nhau ầm ĩ, cũng không phải chuyện gì hiếm lạ.

"Mẹ nói cho con biết, chuyện Tiểu Đỗ, ngàn vạn lần con không được nói ra ngoài, bà già nhà họ Lưu vẫn muốn tìm cho An Tuệ một chàng kể giàu có, Tiểu Đỗ chính là con rùa vàng không thể để hai mẹ con họ đoạt được. "

"Mẹ, ngày nào con cũng đến trường, làm gì có thời gian đi nói những chuyện này. "

Thật ra Dư Hoàn Hoàn muốn nói, cô ước gì để Lưu An Tuệ cướp đi mới tốt.

Rùa vàng rùa vàng, đã là thời đại nào, còn có rùa vàng! Cũng chỉ có những người phụ nữ lớn tuổi mới thích từ này.

Lúc nói chuyện, hai mẹ con đã ra tới tiệm cắt tóc đầu ngõ.

Tiệm cắt tóc không lớn, cũng hoàn toàn bình thường, nhưng làm ăn rất tốt,  các dì vùng lân cận đều thích đến tiệm này làm tóc.

Tiện nghi, lợi ích thực tế, quan trọng nhất chính là ông chủ là một anh chàng đẹp trai, miệng anh nói, trêu đùa các dì rất vui, đương nhiên đồng ý đến ủng hộ.

Tóc Lâm Phân uốn, chính là uốn ở chỗ này.

Vì lẽ đó Dư Hoàn Hoàn rất bài xích tới nơi này, nếu như cho cô uốn thành như mẹ của cô vậy, thật sự cô không có mặt mũi gặp người.

Nhưng bà không cho cô có cơ hội chống cự, cô cũng đã bị người ta ấn ngồi trên ghế cắt tóc, ông chủ đẹp trai bắt đầu đứng lên.

. . .

Bốn tiếng sau, Dư Hoàn Hoàn nhìn thấy người trong gương, hơi ngạc nhiên.

Cô là cô bé hơi mập, mặt mũm mĩm, nhưng khí sắc tốt, làn da cũng tốt, vì lẽ đó sẽ không khiến người ta cảm thấy mập, chỉ cảm thấy vừa người.

Lông mi mềm mại dịu dàng, đôi mắt thật to, mũi hơi nhếch lên, làm cho cô thiếu nữ thêm mấy phần đáng yêu.

Tóc bình thường đen dài thẳng, đã biến thành tóc quăn có chút lười biếng, thêm màu nâu ấm áp, càng khiến làn da cô gái sáng long lanh óng ánh, lại thêm mấy phần của cô gái trưởng thành.

Thật là đẹp!

Ngay cả Dư Hoàn Hoàn cũng không nhịn được xúc động, vì ngồi lâu mà eo căng cứng, tất nhiên khiến cô bay lên chín tầng mây.

" Tay nghề ông chủ rất tốt! "

Ông chủ nhận được sự chấp nhận của hai mẹ con, lộ ra chút đắc ý. Có thể đang đối mặt Lâm Phân dùng tư thế trả giá đồ ăn rau cải, trong lòng gào thét không ngừng, còn phải cười không thể đắc tội khách hàng.

Chờ mẹ con hai người đi rồi, ông chủ mới lẩm bẩm một câu, người thành phố Hải keo kiệt!

*

Bởi vì chỗ hẹn gặp mặt, đêm đó nhà họ Dư lại tranh cãi một trận nhỏ.

Dì Tiểu Đỗ đối với việc chọn nơi nào gặp mặt, dường như cũng không để ý, chỉ nói tất cả đều theo ý nhà gái, bất cứ chỗ nào cũng được.

Cũng bởi vì câu nói này, Lâm Phân lo sầu chết rồi.

Người thành phố Hải đều thích thể diện, Lâm Phân đặc biệt thích sĩ diện.

Theo thói quen của người thành phố Hải, ai là chủ nhà là người trả tiền.

Đương nhiên cũng có quy định AA, có thể lần gặp mặt đầu tiên, nói chuyện này với bên kia, vì lẽ đó nhà họ Dư phải làm tốt công tác chuẩn bị của mình.

Có thể điều kiện nhà họ Dư không tốt, tiền hưu của Dư Kiến Quốc và Lâm Phân gộp lại cũng mới hơn bảy ngàn vạn, chi phí chi tiêu tại thành phố Hải lại cao, mỗi tháng hầu như không còn dư lại gì.

Mà lần đầu gặp mặt này, chọn nơi gặp cũng cực kỳ quan trọng.

Ít nhất Lâm Phân nghĩ rằng nó quan trọng.

Bà cảm thấy điều kiện nhà mình không bằng nhà trai, cho nên tuyết đối không thể để lộ trong thời gian ngắn, như vậy mới có thể để lại ấn tượng tốt với đối phương. Tuy nhiên, Dư Kiến Quốc cho rằng không được lâu dài, thì chi bằng nó như thế nào thì nên thế đó.

Vì thế , hai người cãi nhau vài câu.

Cuối cùng Dư Kiến Quốc cầm theo bàn cờ ra ngoài chơi cờ để chấm dứt.

Lâm Phân thì quay đầu lấy kính lão ra đứng dậy nghiên cứu, cuối cùng đặt nhà hàng ở đường Nam Kinh Tây làm nơi gặp mặt.

Năm giờ chiều ngày thứ hai, hai mẹ con ăn mặc đẹp đi ra ngoài.

Từ ngõ đi ra dọc theo con đường này, tình cớ gặp được không ít người quen.

Thấy mẹ con hai người mặc lịch sự, hỏi hai người đi đâu, Lâm Phân nói hai người đi mua sắm.

Bà giống như đang bảo vệ đứa con yêu quý của mình, giữ bí mật nhỏ này, và không nhận ra đã có người nhận ra rồi.

Ngay khi hai người ra đầu ngõ, cũng có hai mẹ con khác ra cửa.

. . .

" Dì Thái này cũng thật là, gọi điện thoại cũng không bắt máy, cũng không cho số điện thoại của Tiểu Đỗ, rốt cuộc là người có tới hay không?"

Trong phòng bao, Lâm Phân cứ nhìn điện thoại liên tục. Nghĩ muốn gọi lại một lần, rồi lại sợ thất lễ, nhưng trong lòng lại sốt ruột.

Vào lúc này không thể trêu Lâm Phân, vì lẽ đó Dư Hoàn Hoàn rất an phận ngồi một bên uống nước.

Một bình  nước, cô đã uống được một nửa.

" Hoàn Hoàn, con ra ngoài xem xem, nhớ Tiểu Đỗ mặc Âu phục màu đen , bên trong là áo sơmi màu xanh lam. Nó cao một mét tám, đến rồi nhìn sẽ thấy liền. "

"Mẹ , con không muốn đi. "

"Nghe lời, nhanh đi, nhìn thấy người, trang nhã một chút. Mẹ gọi món ăn, vừa nãy người phục vụ lại tới hối, phục vụ nhà hàng này thật là, khách đến ăn một bữa cơm, hối cái gì mà hối chứ. "

Tay Dư Hoàn Hoàn cầm túi xách nhỏ, ra ngoài cửa phòng.

Bởi vì mâu thuẫn trong lòng, cô cố tình lề mề đi vào nhà vệ sinh rửa tay một vòng, mới từ từ đi tới cửa nhà hàng.

Mới vừa đi tới trước cửa, liền nhìn thấy một người đàn ông đứng trước cửa.

Vóc dáng rất cao , mặc bộ Âu phục màu đen  bên trong là một chiếc áo sơ mi nhung tơ vàng màu xanh đậm.

Không có thắt nơ, hai nút cổ áo không cài, nhìn thấy yếu hầu nhô lên.

Nhìn lên trên nữa, cổ Dư Hoàn Hoàn không nhịn được nuốt nước miếng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: Bongbong28, Béo Túp Típ, Candy2110, SầmPhuNhân, TranGemy, Tuyết Băng 1802, uc tuyên, Đào Sindy, ღ_kaylee_ღ
Có bài mới 03.06.2018, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1126
Được thanks: 3981 lần
Điểm: 8.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gả cho chàng rể rùa vàng - Giao Đích Thịnh Yến - Điểm: 46
Chương 2:
Edit: Lavender - Blue

Đây là một gương mặt rất đẹp.

Đúng vậy, đẹp trai.

Ngay cả Dư Hoàn Hoàn là sinh viên khoa văn cũng không thể nghĩ ra được từ hình dung nào khác, giống như vố số nhân vật nam chính dưới ngòi bút cô đã từng viết vậy.

Lông mày thon dài, sóng mũi cao, môi mỏng hơi nhợt nhạt.

Con ngươi thâm sâu, toát ra một vẻ thờ ơ lơ đãng, trong trẻo nhưng lạnh lùng đang nhìn bóng đêm bên ngoài.

Tim Dư Hoàn Hoàn đập bịch bịch, chờ cô kịp phản ứng, đã chậm chạp chạy tới.

Dưới ánh đèn, một cô gái tóc quăn màu nâu dài đến thắt lưng, mặc váy trắng thật đơn giản, khoác áo khoác màu cà phê.

Đôi chân thon dài mà tinh tế, mắt cá chân mảnh mai, mang đôi giày nhỏ màu nâu nhạt. Không biết thế nào mà Đỗ Chân nhớ tới con mèo nhỏ mình nuôi ở Mỹ từ nhỏ - Kẹo Đường.

"Xin chào." Dư Hoàn Hoàn có chút lo lắng ngậm môi, nhỏ giọng hỏi: "Xin hỏi anh là Tiểu Đỗ phải không?"

Lời nói ra miệng, cô thật muốn đánh mình hai cái. Người này thế nào cũng lớn hơn cô, sao cô có thể gọi người ta là Tiểu Đỗ, đều do mẹ của cô nói Tiểu Đỗ, hại cô cũng bị thôi miên.

Cô quay lại và hỏi anh có phải họ Đỗ hay không, đối phương gật đầu.

Cô gái thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười nhẹ, lại khiến Đỗ Chân nhớ tới Kẹo Đường.

"Tôi chờ anh đã lâu, mẹ tôi đã gọi món bên trong, anh nhanh đi theo tôi."

Ma xui quỷ khiến, Đỗ Chân dời bước chân.

Chờ sau khi hai người rời đi, bên ngoài nhà hàng có một người đàn ông Tây mang giày đi tới.

Anh ta nhìn xung quanh, giống như đang tìm ai đó. Sờ túi quần, mới phát hiện quên điện thoại di động trên xe, chỉ có thể quay lại bãi đỗ xe lấy điện thoại.

Mà ngay tại lối rẽ bên cạnh bồn hoa, có một cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi đang đứng nói chuyện với một người đàn ông mặc bộ đồ màu đen giản dị.

Trên mặt cô đang cười, nhìn thấy rất vui vẻ.

Bốn phía là nhà cao tầng chót vót, bao quanh bởi ánh đèn nê ông đủ màu sắc lộng lẫy mà mê người.

*

"Được rồi, người trẻ tuổi ăn cơm, dì già rồi sẽ không quấy rầy. Tiễu Đỗ, cháu với Hoàn Hoàn dùng từ từ nha, chỉ là phiền cháu sau khi ăn xong, đưa Hoàn Hoàn về nhà giúp, con bé là con gái, dì có chút không yên lòng."

"Vâng."

Có thể thấy rằng 'Tiểu Đỗ' là một đứa trẻ lễ phép, nhìn mặt đối phương một chút, Lâm Phân càng hài lòng hơn. Việc rời đi sớm là ý tưởng tạm thời của bà, bà rất hài lòng với Tiểu Đỗ, tất nhiên không muốn ở lại chỗ này cản trở.

"Hoàn Hoàn, con theo mẹ ra đây một chút."

Mẹ con hai người đi ra ngoài phòng khách, Lâm Phân lấy ví tiền đưa cho con gái.

Dư Hoàn Hoàn nói không cần, nói mình có tiền, nhưng Lâm Phân vẫn cố gắng nhét cho cô, cũng bàn giao cô nhất định phải dùng tiền thanh toán hoá đơn dùm, thuận tiện xem món ăn ở đây giá con mẹ nó bao nhiêu tiền.

Cho đến khi thấy một nhân viên phục vụ đứng đó không xa, bà mới lúng túng hạ giọng, vội vã rời đi.

Bên trong phòng ăn, nghe động tĩnh bên ngoài, Đỗ Chân trừng mắt nhìn.

Dư Hoàn Hoàn nhẹ nhàng đóng cửa lại, ngồi xuống bên cạnh Đỗ Chân.

Thật ra loại bàn tròn lớn này không thích hợp cho hai người dùng, nhưng trong phòng ăn yên tĩnh, có thể nói chuyện, Lâm Phân mới cắn răn thuê nguyên phòng.

"Anh uống nước đi."

Dư Hoàn Hoàn có chút khẩn trương, lại thấy trước mặt Đỗ Chân không có nước trà, liền đứng lên rót nước cho anh.

Đỗ Chân gật đầu, cũng không nói câu nào.

Bầu không khí lại lúng túng.

Nếu trong lòng có thể biểu lộ để biểu thị ra, thì lúc này Dư Hoàn Hoàn đại khái như người nhỏ mọn trình diễn vạch đen đầy đầu, người nhỏ mọn đổ mồ hôi biểu lộ càng nhiều.

Cô phải tìm lời nào đó để nói!

Cô nhéo nhéo tay, đang định mở miệng, cửa phòng bị gõ.

Là nhân viên phục vụ mang thức ăn lên.

Không thể không nói, món ở tuy giá cả đắt đỏ, nhưng phục vụ cũng không tệ lắm.

Các món ăn cũng được lên cùng lúc, mà không phải từng món, để người khác chờ đợi mệt chết.

Vừa nhìn thấy thức ăn, Dư Hoàn Hoàn liền có chủ đề rồi. Ngoài ra 'Tiểu Đỗ' sống ở nước ngoài nhiều năm, vừa về nước không bao lâu, khẳng định không thường ăn đồ ăn trong nước.

Cô liền mượn đồ ăn làm chủ đề,  mở lời nói.

Trước tiên giới thiệu một lần các món trên bàn, lại giới thiệu từng chỗ đặc biệt của từng món, và cách chế biến.

Tài nấu ăn của Dư Hoàn Hoàn coi như không tệ, điều này cũng do tật kén ăn của Dư Kiến Quốc.

Người kén ăn thích ăn, người thích ăn đa số đều sẽ tự làm, con gái lớn không hề có hứng thú với những thứ đó, ngược lại đứa con gái nhỏ lại học được tài nghệ của bố tới tám mươi phần trăm.

"Anh nếm thử món thịt kho tàu này, món này nên ăn lúc còn nóng, nguội ăn không ngon." Dư Hoàn Hoàn gắp một miếng thịt kho tàu, bỏ vào trong chén của Đỗ Chân.

Nhìn miếng thịt heo béo trong chén, Đỗ Chân không hề muốn ăn, nhưng cô gái bên cạnh đã gắp một miếng lên ăn.

Thịt heo đáng lẽ phải béo, bởi vì màu nước dùng hòa tan cảm giác đầy mỡ béo, trở nên rất hấp dẫn. Màu nước sốt đậm đặc tăng thêm màu môi hồng nhạt của cô gái, thêm vẻ mặt của cô không giấu được cảm giác ngất ngây, cảm thấy ăn rất ngon.

Đỗ Chân do dự một chút, cầm lấy đũa.

"Ăn đi, sao anh không ăn?" Cô gái nói, khóe miệng dính chút nước sốt, dường như cô không biết.

Đỗ Chân gắp miếng thịt kho tàu bỏ vào trong miệng, thật bất ngờ, dường như có mùi vị.

Anh từ từ ăn xong miếng thịt.

Ăn rất cẩn thận, rất chậm rãi.

Làm Dư Hoàn Hoàn nhìn là cử chỉ của Tiểu Đỗ rất tao nhã, nhìn rất đẹp.

Nào giống cô, nhìn thấy đồ ăn ngon, liền mất không chế. Nhưng thức ăn ngon vốn để cho người ta ăn, để đó nhìn quá phung phí của trời.

Cô gái vừa nghĩ, tay cũng không dừng lại.

Không chỉ mình cô ăn, cũng chưa quên Đỗ Chân, ăn vào cái gì ngon, liền chủ động gắp một vài miếng cho Đỗ Chân. Cô cũng thấy Tiểu Đỗ dường như rất câu nệ, luôn không gắp thức ăn.

Toàn bộ quá trình ăn cơm, đều do Dư Hoàn Hoàn gắp, Đỗ Chân ăn, Dư Hoàn Hoàn nói, Đỗ Chân nghe.

Cô gái trẻ  này đoản tính, dường như cũng không phát hiện người đàn ông bên cạnh khác thường.

"Ai nha, ăn ngon no bụng."

Dư Hoàn Hoàn vuốt vuốt bụng nhỏ, duỗi lưng một cái.

Đắt vẫn có lý đắt, khiến Dư Hoàn Hoàn nghĩ tay nghề đầu bếp nhà hàng này cũng không kém so với ba của cô mấy.

Dường như cảm thấy anh đang nhìn mình, cô ngượng ngùng cười cười: "Anh ăn no chưa? Em cảm thấy dường như chúng ta ăn rất  nhiều."

Đỗ Chân nhìn đĩa không trên bàn, lúc này mới phát hiện dường như anh ăn rất nhiều.

Đã rất lâu rồi anh chưa ăn nhiều như vậy.

Có vẻ như không có gì để nói, cô gái do dự một chút: "Vậy chúng ta đi thôi?"

Đỗ Chân lại gật đầu một cái.

Rung chuông kêu phục vụ tính tiền, Dư Hoàn Hoàn chủ động móc bóp ra.

Đỗ Chân vô thức sờ túi quần, nhưng chạm vào cái túi trống rỗng.

"Tôi quên mang ví rồi."

Lúc nãy anh nghe Lâm Phân bảo con gái mình lát nữa thanh toán, nhưng nếu như anh nhớ không nhầm thì khi đàn ông ăn cơm với phụ nữ, để tỏ ra lịch sự, người đàn ông nên thanh toán mới đúng.

"Không sao đâu, em thanh toán được." Cô gái không đồng ý nói.

Lấy thẻ ra đưa cho nhân viên phục vụ, trong nháy mắt tiền bị quẹt mất, tim cô đau nhói, nhưng sau khi nhìn thấy gương mặt người bên cạnh, tâm tình của cô lại vui vẻ.

Hai người hoàn toàn không phát hiện ánh mắt xem thường của nhân viên phục vụ, cái xem thường này dĩ nhiên nhằm vào Đỗ Chân thôi.

"Đia ăn cơm, vậy mà để con gái trả tiền, đàn ông bây giờ đúng là không còn gì để nói." Sau khi hai người rời khỏi phòng ăn, một nhân viên phục vụ vừa dọn bàn, vừa tự lẩm bẩm.

"Cô đang ở đây nói ai thế?" Một nhân viên phục vụ khác hiếu kỳ hỏi.

"Chính là người đàn ông vừa rồi đó, ngược lại hình người dạng chó, lại để một cô gái trả tiền."

. . .

Cách gian phòng đó không xa, chính là lối rẽ vào toilet.

Đỗ Chân Hình người dạng chó, đang đứng ngoài lối rẽ, dĩ nhiên nghe hết những lời này.

Sau khi ra ngoài, Dư Hoàn Hoàn tạm thời muốn đi toilet, cho nên Đỗ Chân ở chỗ này chờ cô. Đối diện với anh là những chiếc gương màu vàng gắn trên vách tường, dễ dàng chiếu rọi cả người anh.

"Anh Đỗ." Là trợ lý của anh Lục Diệu tìm tới.

Anh Đỗ hình người dạng chó?

Đỗ Chân nhìn người trong gương đối diện, người trong gương cũng nhìn anh.

"Anh Đỗ, vừa rồi tôi gọi cho anh rất nhiều lần, anh cũng không bắt máy."

"Yên lặng. Tôi ăn cơm."

"Anh Đỗ, anh đã ăn rồi? Làm sao ăn?" Lục Diệu mười phần kinh ngạc.

"Có người mời."

*

Dư Hoàn Hoàn lau tay, đi khỏi phòng vệ sinh.

Tiểu Đỗ vẫn đứng tại chỗ đợi cô.

Tâm trạng của cô vui vẻ, đầy những bong bóng nhỏ hiện ra, lộp bộp lộp bộp.

"Đi thôi."

Hai người đi ra khỏi cửa nhà hàng.

Thành phố Hải dưới ánh đèn đẹp vô cùng.

Các loại đèn nê ông đủ màu sắc, tạo thành một thành phố mộng ảo.

Mỗi lần Dư Hoàn Hoàn nhìn thấy cảnh đêm thành phố Hải, sẽ cảm thấy mình rất gần lại rất xa.

Gần là bởi vì bản thân mình ở nơi này, cũng là một trong những bộ phận nhỏ, xa là bởi vì toàn bộ sự sầm uất này, dường như cô cũng càng bé nhỏ không có quan hệ gì.

Cô do dự một chút, nói với người đàn ông cao gầy: "Chỗ này cách nhà em không xa, đi bộ cũng tầm mười mấy phút, chúng ta đi bộ có được không? Sau khi ăn xong đi bộ một chút, sống đến chín mươi chín, mẹ em nói."

Đỗ Chân gật gật đầu.

Cả hai bước dọc theo lối đi bộ đi về phía trước, Dư Hoàn Hoàn cố ý tránh nơi nhiều người ồn ào.

Bốn phía đều là nhà cao tầng như mây, cũng lộ ra hai người đặc biệt nhỏ bé.

Trên đường đi Dư Hoàn Hoàn đều muốn tìm chuyện để nói, nhưng nhìn thấy gương mặt người bên cạnh, lời đến miệng nhưng lại không biết nói gì.

Tuy nhiên đoạn đường này cũng không tiếp tục quá lâu, rất nhanh đã tới một đầu đường yên lặng.

Ngô đồng cao lớn vững vàng, dọc theo hai bên đường là từng quán cà phê, yên ắng, mơ hồ có tiếng nhạc động lòng người truyền ra, xa xa có thể nhìn thấy tòa cao ốc cao chót vót.

"À, anh vừa về nước không bao lâu sao? Tôi vẫn là một sinh viên, đang học ở đại học Hải, năm hai. Mặc dù mẹ tôi nói không thể làm mình trông quá nhỏ, nhưng tôi vẫn cảm thấy nên nói thật."

Lời này khiến Đỗ Chân trong nháy mắt mờ mịt, tuy nhiên đúng là anh mới về nước, liền gật đầu.

Nhìn đối phương gật đầu, đây là đại biểu cũng không thèm để ý, tâm trạng Dư Hoàn Hoàn lập tức khá hơn.

Ngay lúc cô còn muốn nói thêm chút nữa, đã đến ngõ nhà cô.

"À..., tôi đã đến, đi vào là được. Anh đưa đến đây thôi, thời gian không còn sớm, anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi."

Đỗ Chân do dự liếc nhìn ngõ tối mờ, lại nhìn cô gái.

Thấy cô kiên trì, cũng không cần phải nhiều lời nữa, mà nhẹ gật đầu, liền xoay người lại.

Ánh sáng đèn đường màu vàng, chiếu rọi nơi yên tĩnh và yên bình này.

Dưới ánh đèn, bóng lưng người đàn ông thẳng tắp mà thon dài.

Dư Hoàn Hoàn đột nhiên có cảm giác anh sẽ biến mất, mà cô lại ghét cảm giác này.

Đầu óc cô chợt lóe lên, chạy tới hai bước, lôi kéo tay áo đối phương nói: "Có thể thêm Wechat không?"

Người đàn ông rất cao, cho nên mặt trắng nõn của cô gái phải ngẩng lên.

Dường như cô rất lo lắng, lông mi cong lên có chút run rẩy.

"Tôi không có Wechat."

Mặt của cô gái tối xuống: "Vậy QQ thì sao?"

"Tôi cũng không có QQ."

Hết sức xấu hổ.

Cô gái không phát hiện, môi của cô đã run lên.

Cô cúi đầu, nhẹ nhàng ồ lên một tiếng, liền xoay người.

"Vậy em về nhà, trên đường anh chú ý an toàn." Nghĩ nghĩ, cô vẫn quay người cười dặn dò.

Đỗ Chân nhìn cô: "Tôi có thể cho cô số điện thoại di động."

Đôi mắt hạnh không tự chủ mở lớn, bên trong bộc phát ra ánh sáng óng ánh.

Cô gái nở nụ cười, lông mày cong lên: "Thật sao?"

Đỗ Chân lại nghĩ tới Kẹo Đường, lúc Kẹo Đường vui vẻ, chính là dáng vẻ này.

Anh lấy điện thoại di động ra.

"Anh chờ một chút." Cô gái luống cuống tay chân mở túi xách ra, từ trong túi lấy ra điện thoại di động có ốp hình con thỏ màu hồng phấn.

So sánh cái trong tay người đàn ông nhìn không ra nhãn hiệu gì, nhưng cảm giác điện thoại kim loại cực mạnh, thật sự là có chút ngây thơ.

Dư Hoàn Hoàn nhịn cảm giác quýnh quáng trong lòng, cầm điện thoại di động, chờ đợi anh đưa số.

Anh đọc dãy số liên tiếp.

Cô gái nói: "Em gọi một cuộc, chuông reo anh đừng bắt máy."

Người đàn ông gật gật đầu, cô mới cười híp mắt gọi, cho đến khi thấy điện thoại của anh rung lên, cô mới thõa mãn quét qua, đưa điện thoại di động bảo bối ôm vào trong ngực.

"Vậy em về nhà, có rảnh liên hệ."

"Ừm."

Cho đến khi mắt thấy hình ảnh cô gái nhỏ chui vào trong ngõ, Đỗ Chân mới rời khỏi nơi này.

Từ phía sau một chiếc Bentley màu đen chạy tới.

Lục Diệu xuống xe, mở cửa sau xe ra, chờ Đỗ Chân ngồi vào, mới trở lại vị trí lái xe.

Anh thắt chặt dây an toàn, khởi động.

Chỗ ngồi phía sau đột nhiên truyền tới một giọng nhẹ nhàng lạnh lùng: "Cái gì là Wechat và QQ?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: Béo Túp Típ, SầmPhuNhân, xuanthoathoaxuan, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: teddy95, Tư Di và 172 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^
Mon Miêu: Ôi, lâu lắm rồi mới lên đúng lúc mọi người đang tám :))
Shin-sama: hê lô Sen Xen :))
Shin-sama: Không học chung nên không biết
xen sen: xin chào mọi người mình người mới mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ.
Mika_san: Mà thím biết bé Tơ nhà tui đâu hem?
Mika_san: Đập cái gì và xây cái gì vậy thím ?
Mika_san: =))
Mika_san: Cảm thấy môn lung
Shin-sama: đợi t đập đi xây lại hết đã :))
Mika_san: Why?
Mika_san: Tui cũng muốn thi, mà chẳng biết mình có tài năng gì, chỉ rớt ở vòng gửi xe
Shin-sama: biết chi không
Mika_san: Haha
Shin-sama: =]]
Shin-sama: nói chứ định chục năm nữa mới thi
Mika_san: :))
Shin-sama: hết hạn rồi :))
Mika_san: Thi đi tui vote cho nà :))
Mika_san: Shin , mà sao?
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 263 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shin-sama: Tính đi thi miss mà...
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 479 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.