Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

7 năm bóng tối - Jeong You Jeong

 
Có bài mới 13.01.2017, 09:03
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 10.12.2015, 20:48
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 2737
Được thanks: 811 lần
Điểm: 4.18
Tài sản riêng:
Có bài mới [Trinh thám] 7 năm bóng tối - Jeong You Jeong - Điểm: 8

7 NĂM BÓNG TỐI


images

Tác giả: Jeong You Jeong
Dịch giả: Kim Ngân
Thể loại: Tiểu thuyết, Trinh thám, Kỳ bí, Văn học Hàn quốc
Công ty phát hành: Alphabooks
Nhà xuất bản: NXB Lao Động
Số trang: 575
Ngày xuất bản: 22-01-2015



Giới thiệu:

"Nếu định mệnh ném vào đêm đen một cú đánh vô định, liệu ta sẽ đáp trả cuộc đời bị nguyền rủa ấy như thế nào."

Tác phẩm là sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú và quá trình điều tra, phân tích tỉ mỉ, thấu đáo về một câu chuyện đau buồn, kỳ bí nhưng cũng không kém phần dữ dội xảy ra với một người cha cùng cậu con trai trong suốt 7 năm bóng tối.

Bằng những câu văn rờn rợn, lạnh gáy và hệ thống nhân vật được xây dựng rõ ràng, chặt chẽ, Jeong You Jeong đã mang lại cho độc giả những giây phút hồi hộp, gay cấn đến nghẹt thở. Tác giả không chỉ sáng tạo nên một thế giới truyện sừng sững, dữ dội mà thông qua đó, còn thành công trong việc truyền đi thông điệp sắc bén, sâu thẳm về hiện thực và sự thật.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.01.2017, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 10.12.2015, 20:48
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 2737
Được thanks: 811 lần
Điểm: 4.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản] 7 Năm Bóng Tối - Jeong You Jeong - Điểm: 10

KHÚC DẠO ĐẦU

Tôi là người đã giết bố mình.

Sáng sớm ngày 12 tháng 9, năm 2004, đó là lần cuối cùng tôi đứng bên cạnh bố. Lúc đó tôi chẳng hay biết gì. Chẳng hề biết việc bố bị bắt, chẳng hề biết mẹ đã chết, chẳng hề biết đêm hôm ấy đã xảy ra chuyện gì. Chỉ cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ, mờ mịt. Nắm chặt tay chú, tôi và chú trốn trong chuồng gia súc ở nông trại Se Ryung hơn hai giờ đồng hồ, phải đến sau khi ra khỏi đó, tôi mới có cảm giác chắc chắn rằng điều gì đó không hay đã xảy ra.

Có hai chiếc xe cảnh sát đang chặn ngay lối dẫn vào nông trại. Đèn hiệu xe cảnh sát hai màu xanh đỏ quay đảo tím cả rừng cây trăn. Lũ bọ bay lơ lửng trên quầng sáng những ánh đèn. Trời vẫn còn tối, sương dày đặc, tôi bắt đầu run lên trong không khí ẩm ướt của buổi sớm tinh mơ đó. Dúi vào tay tôi chiếc điện thoại di động, chú ra hiệu cho tôi phải giữ thật cẩn thận. Thế rồi xe cảnh sát chở chúng tôi đi.

Cảnh tượng hỗn loạn trôi qua cửa sổ xe. Cây cầu gãy nát với con đường ngập chìm trong nước, phố xá tan hoang, xe cứu hỏa, xe cảnh sát rồi xe cứu thương chạy cuống cuồng, trực thăng quần đảo trên không trung tối đen. Ngôi làng từng được gọi là vùng Đất trũng đập Se Ryung, khu xóm gia đình tôi mới ở được hai tuần, giờ đã biến thành địa ngục. Tôi không sao cất lời mà hỏi được. Cũng không dám nhìn chú. Tôi e lại phải nghe chú kể chuyện gì đáng sợ.

Xe dừng lại trước đồn cảnh sát ở thành phố S. Một viên cảnh sát lôi chú về phía cuối hành lang. Một viên cảnh sát khác dẫn tôi đi theo hướng ngược lại. Trong một căn phòng nhỏ, hai viên cảnh sát hình sự đang ngồi chờ.

“Cậu chỉ cần kể những gì cậu đã thấy là được.”

Viên cảnh sát hình sự mặc áo xanh nói.

“Không phải là chuyện nghe người khác kể, hay do cậu tưởng tượng ra đâu nhé. Nghe rõ chưa?”

Nghe rõ rồi. Tôi cũng nhận ra mình không được khóc. Cũng không được sợ. Phải bình tĩnh kể lại chuyện đêm qua. Tôi xác định nếu muốn tôi với chú được thả ra, nếu muốn được gặp bố, nếu muốn xem mẹ có sao không, thì phải làm như thế. Hai viên cảnh sát im lặng nghe tôi nói.

“Giờ cùng xem lại chuyện cậu kể nhé. Người kéo cậu đến hồ không phải bố cậu, mà là nhân viên bên công ty bảo vệ, đúng không?”

Người mặc áo xanh xác nhận lại. Tôi đáp, “Vâng.”

“Trước khi chú đến tìm, cậu đang chơi trốn tìm với đứa bé gái bị chết cách đây hai tuần ở hồ Se Ryung?”

“Không phải chơi trốn tìm. Mà là trò ‘Hoa bất tử nở rồi’ ạ.”

Hai viên cảnh sát mím môi nhìn tôi. Ánh mắt họ như nói rằng, bọn tao không tin lời mày đâu nhóc ạ.

Một lát sau, người áo xanh dẫn tôi ra ngoài cửa sở cảnh sát. Người đó nói chú ruột tôi đang đợi ở bãi đậu xe. Lối đi từ cửa sở cảnh sát ra đến bãi đậu xe, đám phóng viên săn tin đã chiếm đóng hết cả. Người áo xanh nắm khuỷu tay tôi, rẽ đám người đó mà đi. Cứ mỗi bước đi đèn flash lại lóe chớp, tiếng la hét lại huyên náo. Họ gào thét bảo tôi ngẩng đầu lên, bảo tôi nhìn về phía họ. Họ gào lên hỏi đã gặp bố chưa, hỏi lúc đó tôi đã ở đâu.

Cơn chóng mặt ập đến. Cổ họng tôi khó chịu, và tôi thấy buồn nôn. Người áo xanh rảo bước nhanh hơn.

Rồi một giây phút nào đó, giây phút dường như nghe thấy tiếng chú gọi mình, giây phút tôi giằng tay người áo xanh ra, rồi quay lại nhìn phía sau, giây phút ngắn ngủi mà tôi đưa mắt tìm kiếm chú giữa vô số gương mặt, tất cả máy ảnh đồng loạt chĩa về phía tôi, đèn flash chớp lóe rào rào. Tôi như ốc đảo nhỏ xíu trơ trọi giữa biển chớp đó.

Chú ruột tôi mở cửa sau xe cho tôi. Tôi ngồi co ro một góc ghế, rồi mở điện thoại mà người chú kia đã đưa. Tôi nhìn bức hình cài ở màn hình chờ. Trong hình, con đường trước nhà còn mờ sương, mấy cột đèn đường còn sáng, bên cạnh hàng rào làm bằng cây trắc bá, một người đàn ông cao lớn và một thằng bé đang bước đi bên nhau. Người đàn ông cầm cặp sách của thằng bé, còn thằng bé thì đút tay vào túi quần sau của người đàn ông. Là bố và tôi. Đó là hình ảnh nhìn từ phía sau lưng chúng tôi, hình ảnh cuối cùng mà chú ấy chụp được, vào một buổi sáng cách đây mười hôm.

Tôi gập điện thoại lại, nắm chặt trong tay rồi gục xuống đầu gối, nằm phủ phục, gắng hết sức để không khóc.

Chuyện đêm qua, người đời sẽ ghi lại là “Thảm kịch hồ Se Ryung”. Cái tên “Quân sát nhân loạn trí” sẽ dính chặt lấy bố tôi. Tôi sẽ bị gọi là “Con trai kẻ đó”. Khi ấy, tôi 12 tuổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.01.2017, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 10.12.2015, 20:48
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 2737
Được thanks: 811 lần
Điểm: 4.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản] 7 Năm Bóng Tối - Jeong You Jeong - Điểm: 10

LÀNG HẢI ĐĂNG


1.1

Một chiếc xe hơi màu đen chạy tới rồi đỗ trước hiệu thuốc. Người đeo kính mát hiệu Rayban ngồi ghế tài xế bước xuống xe, đi vào hiệu thuốc. Đúng lúc tôi đang định ăn mỳ. Đây là bữa trưa muộn của tôi, vào lúc 3 giờ chiều. Tôi vừa dọn dẹp xong nên đói meo. Nhưng dẫu vậy cũng không thể không đứng dậy đón khách được.

“Này cậu học sinh, cho hỏi chút.”

Người đeo kính Rayban vừa gỡ cặp kính xuống vừa nói. Ánh mắt ngập ngừng nhìn mái tóc cắt ngắn của tôi, tựa như muốn hỏi “Phải học sinh không đó?” Tôi gác đũa ở quai nồi. Hỏi gì thì hỏi nhanh lên chứ.

“Đến làng Hải Đăng đi hướng nào? Trên bảng chỉ đường không thấy.”

Rayban giơ tay cầm kính lên chỉ một vòng ra phía ngã tư gần hiệu thuốc. Tôi đưa mắt nhìn khắp một lượt chiếc xe của tay Rayban. Xe to, trông vừa hung tợn vừa khỏe khoắn. Phải xe Chevy của Chevrolet không nhỉ.

“Này cậu học sinh, không biết làng Hải Đăng hả?”

Tôi ư, tôi đâu phải học sinh. Tôi là nhân viên hiệu thuốc, mỗi khi dược sĩ chủ hiệu thuốc này gọi tôi “cậu Choi ơi”, thì tôi đáp lại “Dạ”, thế thôi.

Dù vậy, tôi cũng chẳng khó chịu vì hắn có hẳn một chiếc
Chevrolet. Cũng chẳng cáu vì hắn nói năng bỗ bã. Chỉ vì tò mò, mà cũng đúng lúc chủ hiệu thuốc không có ở đó, nên tôi mới hỏi một câu.

“Không có định vị ạ?”

“Định vị cũng không tìm được nên mới phải hỏi chứ…”

“…thằng nhóc này!” – vẻ mặt hắn như ngầm lược đi từ đó. Tôi cũng bỏ qua.

“Định vị không tìm được sao lại vào hiệu thuốc làm gì ạ?”

Chiếc Chevrolet từ ngã tư phóng thẳng đi rồi biến mất. Tôi ngồi xuống ăn mỳ. Nồi mỳ vừa hết thì tôi cũng nhớ ra địa danh làng Hải Đăng. Đấy là làng Shinsung. Tôi còn nhớ ra cả việc muốn đi tới đó, phải rẽ trái ở ngã tư trước hiệu thuốc. Thêm vào đó, tôi cũng là người dân làng Hải Đăng.

Làng Hải Đăng không có trên bản đồ. Có lẽ trong mắt những người làm bản đồ, sự tồn tại của nơi này quá ư vô giá trị, ngay cả gọi tên cũng không đáng. Theo như chú ở cùng phòng với tôi bảo, thì đó là vùng đất “vành tai của bán đảo Hwawon”. Ông chủ tôi, dược sĩ chủ hiệu thuốc Papa, cũng gọi đó là “xó quê hiểm ác” mà xe đò chợ cũng chẳng buồn dừng. Theo cách nói của Hội trưởng Hội thanh niên làng Hải Đăng, đó là nơi tận cùng thế giới, nơi mà để mua được đôi dép lê cũng phải chạy kiếm khắp nơi đến “lè cả lưỡi”. Những chuyện đó đều đúng cả. Vì phải chạy qua 30 dặm đường bờ biển không một bóng người, mới thấy ngôi làng cheo leo phía trên vách đá dựng đứng. Phía trên mỏm đá nhô ra như cái mỏ chim, là ngọn hải đăng hướng ra phía biển. Biển trước làng đâm lên đủ các đảo đá lớn nhỏ, phía sau làng là cả dãy núi đá vừa cao vừa dài vây bọc.

Có lần, tôi đã từng cùng chú leo lên đỉnh núi. Nhìn xuống thấy bờ bên kia, đất liền kéo dài một dải trọn tầm mắt. Đất cũng mênh mang như biển, cả một vùng đất hoang không có lấy một thân cây. Nơi đây nghe nói Nhà nước đã mua lại và để đó, sau này định mở khu du lịch. Nghe kể trước đây vốn là cánh đồng trồng cao lương. Giờ cánh đồng cao lương tuy không còn nữa, nhưng cuối cánh đồng vẫn còn một ngôi làng nhỏ. Chính những đứa con của ngôi làng biến mất Shinsung ấy đã gọi nó là làng Hải Đăng.

Làng Hải Đăng đã bước vào buổi suy tàn. Người làng, tính cả dân vãng lai là “bọn trẻ” chúng tôi (gồm chú và tôi), cộng lại cũng chỉ được mười hai người. Người làng có tuổi bình quân là 69, đều làm nông, sống nhờ vào nghề trồng khoai. Vì biển thì có đấy, nhưng cũng chẳng ai đi bắt cá. Có biển thì cũng phải ra kéo thứ gì về chứ. Vậy nên cứ mỗi khi thiếu đồ nấu canh hay đồ nhắm rượu, họ lại đẩy lưng “bọn trẻ” chúng tôi ra biển. Đứa trẻ cuối cùng của cái làng này ra đời và được ghi vào sổ đăng ký trên Ủy ban xã từ 61 năm trước rồi. Đứa trẻ ấy giờ thành Hội trưởng Hội thanh niên Làng Hải Đăng, là chủ của chiếc thuyền máy duy nhất trong làng, và là chủ nhà trọ Hải Đăng mà tôi và chú thuê phòng ở. Khách trọ chủ yếu là mấy tay lặn Scuba[1] truyền miệng nhau ghé tới đây. Vách đứng của mấy đảo đá trên biển trước làng chính là thứ vẫy gọi họ đến với mảnh đất cô quạnh này. Giống như họ, cả tôi và chú cũng bị lôi kéo đến đây rồi bám trụ lại. Nói không chừng, đội Chevrolet có khi cũng đã nghe được tiếng gọi của mấy đảo đá nơi đây. Mong là không phải, nhưng dường như đúng là như thế.

1. Scuba (self-contained underwater breathing apparatus): thiết bị thở dưới nước.

Khoảng 7 giờ, dược sĩ chủ tiệm về, rồi mở tủ đựng tiền. Đây là tín hiệu cho thấy nghỉ làm được rồi. Tôi lén chủ tiệm, nhét vào túi một bịch thuốc bổ tăng lực đông y, với ít cao dán. Nếu có hỏi tôi, vào đêm thánh vô ngần trước Giáng sinh thế này, tôi lại đang làm trò tủn mủn gì thế kia, thì tôi có thể nói cho nghe lý do như sau.

Chú mới 40 tuổi mà đỉnh đầu đã lưa thưa tóc. Lông mày cũng đã có những sợi trắng như mấy ông đạo sĩ. Trong cuộc thi đảo đá ở làng chúng tôi, thành tích thi đấu của chú ngày càng thảm hại. Đấy là một kiểu thi ba môn phối hợp, nhưng luật thi rất đơn giản.

Trước hết, chạy thuyền máy của Hội trưởng Hội thanh niên ra mũi phía Tây một đảo đá được chọn làm nơi thi đấu. Đến nơi rồi, sau khi neo thuyền máy lại, là bắt đầu vòng thi thứ nhất – thi bơi ếch vòng quanh đảo. Vòng thi thứ hai – lặn xuống nước, sau đó, cạo thật sạch mấy cái gờ nhô ra trên vách đá chìm dưới nước, nhặt hết bọn nhím biển, nghêu sò, hải sâm bám ở đó… bỏ riêng từng loại vào giỏ. Vòng thi thứ ba – đấu bóng rổ tay đôi, ai ghi trước được năm quả vào cái lưới gôn treo trên cây thông thì thắng.

Thành tích gần đây nhất của chú, đấu mười trận thì thua mất chín. Tuần trước, lúc nhảy lên làm cú úp bóng vào rổ, chú bị trẹo cả cổ. Chú bảo như thể có “thằng nào” đê tiện, đã lấy tay ấn dúi đầu chú xuống, rồi cứ nhìn thấy tôi là chú lại ca cẩm như vậy.

“Cháu về trước đây ạ.”

Tôi đứng trước cửa hiệu thuốc, chào to rồi leo lên xe đạp. Ra khỏi ngã tư, tôi nhỏm cả mông lên mà nhấn bàn đạp. Tôi phóng hết tốc lực trên con đường bờ biển dẫn lên phía trên vách đá. Đêm không trăng nhưng đường không tối. Trời đêm chi chít những sao. Biển bị vây bọc trong ánh sao tựa như cảnh sắc trong mơ, trông thật dịu dàng. Sóng vỗ vào vách đá, những chú hải âu ánh bạc chao liệng lặng lẽ trong đêm, sương biển bắt đầu dâng lên từ khe những tảng đá ven bờ, những đảo đá in bóng tối đen. Giá mà có thể thêm vào khung cảnh này một hình ảnh đầy chất văn thơ là “làn gió biển ngọt ngào” nữa thôi… Nhưng gió hệt như lưỡi rìu cứa trên da mặt. Cảm giác về đến nhà thì tôi chỉ còn trơ xương.

Sau hàng rào, chiếc xe Bongo màu mận chín của chú với chiếc Chevrolet đen đậu thành một hàng. Tôi dựng xe đạp vào giữa hai cái xe hơi. Có tiếng chú vọng ra ngoài hàng rào. Là cái giọng lúc từ chối ai đó, nghe cứ như đang đọc chính tả trong sách giáo khoa.

“Đảo đá là chỗ dòng chảy mạnh và thất thường, còn xuất hiện dòng chảy ngầm, địa hình đáy biển thì phức tạp y như mê cung, mà bây giờ là mùa triều cường, lại đang đêm, còn mấy cậu thì vừa uống rượu…”

“Này, ông chú.”

Ai đó cắt lời.

“Chú là ai, ba lỗ dép lê mà cũng đòi lên mặt dạy đời hả?”

Chú kết thúc bài đọc chính tả của mình.

“Chỗ của người say không phải ở dưới biển, mà là nằm trong chăn.”

Tôi đẩy cổng bước vào. Ngay giữa sân, có hai đội đang đối đầu nhau. Một bên là đội Chevrolet, vũ trang bằng mấy thiết bị lặn, một bên là đội của chú – đang trong trang phục dép lê, áo ba lỗ – cùng Hội trưởng Hội thanh niên. Tương quan lực lượng là bốn chọi hai. Mắt chú vốn đã sụp, giờ lại còn nửa nhắm nửa mở. Trông có vẻ như đang ngủ thì bị gọi dậy. Hội trưởng Hội thanh niên cũng đang ngủ thì bị đánh thức, giờ đang đứng lòm khòm sau lưng chú.

“Theo như tôi thấy, người phải quay vào trong chăn bây giờ có lẽ là vị mặc ba lỗ đang run lẩy bẩy kia kìa.”

Tuyển thủ đại diện cho đội đối thủ giờ đang đứng đối đầu với chú, hóa ra là gã Rayban.

“Cậu đã lặn drift[2] vào ban đêm bao giờ chưa hả?” Chú hỏi.

2. Kiểu lặn thả mình theo dòng chảy ngầm ở khu có nhiều vách đá dưới biển.

Gã Rayban phá lên cười. Không biết nếu hỏi Ronaldo rằng “Cậu biết đánh đầu không?” thì liệu cậu ta có cười thế này không nhỉ. Ba người còn lại đứng bên cạnh nãy giờ cũng theo đuôi cười ầm lên. Chú khoanh tay trước ngực, ngó một cái xuống đất.

“Trưởng nhóm mà liều lĩnh thế thì sẽ xảy ra sự cố thôi.”

“Và cứ nhúng mũi vào việc người khác thế thì sẽ chảy máu mũi đấy.”

Gã Rayban đưa ngón trỏ lên phẩy mũi một cái. Cả đám lại cười rộ lên. Một người ngồi phệt hẳn xuống sân. Có vẻ như không phải say rượu, mà là vừa chơi ma túy. Chú đứng cắn cắn môi, chằm chằm nhìn gã Rayban, vẻ mặt như thể đang bấm máy tính trong đầu – mình mà nện cho thằng này một cái thì bị đập lại mấy cái đây? Theo máy tính của tôi, kết quả tính toán bốn chọi hai cho ra đáp án là “Tỷ số chết”.

“Này cậu sinh viên, giờ cậu lại còn nói năng bừa bãi kiểu gì thế hả?”

Ngày xưa vốn mê văn học, thường ngày vẫn tôn chú lên làm “nhà văn”, Hội trưởng Hội thanh niên lúc này liền đứng ra chi viện cho chú.

“Không phải tự dưng mà nhà văn của chúng tôi cứ đứng ra thế này đâu. Phải ngăn chặn trước khi có chuyện xảy ra. Cậu ấy là chuyên gia lặn số một ở khu chúng tôi đấy. Cậu ấy đã nói không được thì thực sự là không được đâu. Để trời sáng rồi mười lần hay hai chục lần, tôi cũng sẽ đưa các cậu đi. Còn hôm nay thì dừng ở đây thôi…”

Gã Rayban nhổ bọt đánh toẹt xuống sân. Dính sau đó là một câu “A, mẹ kiếp!” bắn phọt ra.

“Nói mà các cụ không thông tí nào nhỉ. Theo hợp đồng thì chúng tôi là bên A đấy.”

Gã Rayban chỉ vào bộ mặt sưng sỉa của Hội trưởng Hội thanh niên.

“Ông là bên B. Chúng tôi chồng tiền, còn ông đưa chúng tôi ra biển. OK?”

Tôi đá cái cổng đóng lại, rồi chạy tới. Muốn bảo chú rút lui về phòng thì cần phải phá vỡ tình thế căng thẳng này. Tuy rằng chẳng thể nào mà cứu được cả Hội trưởng Hội thanh niên.

“Ôi mẹ ơi, thằng bé nhà mình về lúc nào thế kia?”

Đầu tiên là Hội trưởng ngoái nhìn. Tiếp theo là chú ngoái nhìn. Đội Chevrolet cũng bốn cặp mắt hướng theo.

“Xem này. Vị nào đây hả? Chẳng phải anh chàng nhân viên hiệu thuốc đây sao?” Gã Rayban lên tiếng, lập tức chuyển sự quan tâm sang tôi.

Tôi nói với chú. “Chú gặp cháu một lát.”

Gã Rayban đứng chắn trước mặt chú.

“Anh chàng hiệu thuốc tìm đường về nhà bằng cách nào thế? Nghe nói không biết làng Hải Đăng cơ mà.”

Dù vậy thì tôi vẫn biết đường về phòng tôi chứ. Ngay phòng đầu tiên trong dãy nhà kiểu cổ xây thành hình chữ L. Cửa sổ quay ra mặt đường, từ đó nhìn thấy một mạch cả ngọn hải đăng và biển. Tôi quay người đi về hướng đó.

“Ông chủ của cậu không hay biết gì à? Chuyện nhân viên của mình là thằng khờ đến mức không biết nhà mình ở đâu ấy? Nhưng mà này, ông tác giả kiêm chuyên gia lặn là ông chú ba lỗ đây, có quan hệ thế nào với cậu vậy? Không phải cha con, mà có vẻ cũng không phải chú cháu. Hay là kiểu quan hệ nóng bỏng lâu lâu gặp một lần rồi dính chặt lấy nhau?”

Gã Rayban cười đểu, còn bọn kia cả đám cũng cười hinh hích. Tôi giả như không nghe thấy, quay bước đi. Dù đã phá vỡ được tình huống căng thẳng, nhưng tôi không có ý định đấm vỡ mồm hắn.

“Hội trưởng quyết định đi. Tôi không còn gì để nói cả.”

Chú kết luận. Rồi chúng tôi cùng quay bước về phòng. Đóng cửa rồi mà tiếng châm chọc vẫn vọng qua khe cửa. Có tiếng kêu la của Hội trưởng, rồi tiếp theo là tiếng khởi động xe. Hình như bọn họ vẫn đi ra biển. Nhưng ít nhất thì không phải ngay bây giờ.

Bất chợt một âm thanh kỳ dị rống lên, không biết là tiếng cười của đội Rayban, hay tiếng hú của Tarzan nữa. Ầm ầm ú ú… Ăn nhịp với âm thanh đó là ánh đèn pha ô tô chớp liên hồi. Từ dàn audio trong xe, dội ra bản nhạc Giáng sinh của Young Gu[3].

3. Tức ca khúc “Jingle bells”, do nghệ sĩ hài Young Gu của Hàn Quốc phổ lời lại một cách hài hước.


Mừng ngài Chúa xinh ra đời, mình cùng nắm tay tươi cười, hòa bình đến hay không nào, có đến hay là không đây…

Tôi kéo rèm lại. Đúng là tôi vừa tự đá phản lưới nhà mà. Điệu bộ này chỉ tổ gieo cho đối phương cảm giác chiến thắng rằng đội mình đã dẫn trước một điểm. Giờ thì bọn họ chuyển sang hành vi khiêu khích bằng cách ầm ầm mở nhạc bật đèn náo loạn ngay trước cửa sổ phòng tôi đấy thôi. Khung cửa kính rung lên bần bật, đội Chevrolet giờ đang đồng ca bản carol ngọng líu. Chẳng có Young Gu nào ở đây cả.

Chú ngồi trước bàn sách. Tôi cởi tất ra. Lúc này là sau khi nhóm Chevrolet buông tha cho cái cửa sổ khoảng 5 phút.

“Mấy gã đó là thế nào vậy ạ?”

Tôi hỏi. Giọng tôi khàn khàn như người mới ngủ dậy. Chú đáp lại, giọng cũng gần như vậy.

“Còn thế nào nữa, mấy thằng điên chứ sao.”

“Mấy gã như vậy, sao Hội trưởng còn cho vào ở làm gì?”

“Lúc này sao kén cá chọn canh được. Gần tháng trời nay mới có khách.”

“Nhưng sao lại lôi chú dính vào thế?”

“Thì bọn nó uống rượu xong cứ khăng khăng đòi đưa ra biển, nên Hội trưởng gọi ra ngăn lại xem
thế nào thôi.”

Chú nghĩ ngợi gì đó một lát, rồi hỏi mà như tự nói với mình.

“Mà mấy đứa đó có trói lại treo lên mà ngăn cản, chắc cũng không chịu nghe lời đâu nhỉ.”

Bọ ngựa giơ càng chặn đường mà xe ủi nó chịu dừng lại hay sao? Tôi lấy trong túi ra gói thuốc bổ tăng lực, đưa cho chú. Đột nhiên chú nổi cáu.

“Sao cứ ăn trộm cái thứ này về thế hả, thằng ranh. Có tác dụng phụ gì thì đi mà chịu trách nhiệm
đấy!”

“Tác dụng phụ là tóc mọc như bờm sư tử còn gì. Còn nếu cứ nhất quyết thành một ông đầu trọc hòa nhã trầm tư, thì lúc đó cháu sẽ uống.”

Chú giật lấy gói thuốc. Còn tôi bỏ đi ra rửa chân.

Nghe nói, trước khi trời có sấm, não loài mèo có thể cảm nhận được từ trường. Ở hệ viền trong não người, cũng có một cơ quan cảm thụ như vậy – một chiếc đồng hồ mang tên “bất an”, được kích hoạt mỗi khi cảm nhận được điềm báo về thảm kịch. Đi nằm rồi mà tôi không sao ngủ được. Vừa nghe tiếng kim giây tích tắc, vừa đi giật lùi về quá khứ. Trở lại cái ngày hôm đó bảy năm về trước, sau khi chia tay với chú ở sở cảnh sát.

Mẹ tôi ngay cả đến đám tang cũng không tổ chức được, nên đành phải hỏa táng. Tôi thì được giao cho chú ruột. Tôi không thể đi học được nữa. Ngay ngày đầu tiên chuyển đến trường mới, tôi đã hiểu ra như vậy. Bọn bạn trong lớp còn biết rõ tôi là ai hơn cả bản thân tôi. Tôi là con trai của một kẻ sát nhân loạn trí, kẻ đã vặn cổ sát hại một đứa bé gái 12 tuổi, kẻ đã dùng dùi cui đánh chết bố của đứa bé gái, kẻ mà ngay cả vợ mình cũng giết rồi quăng xác xuống sông, kẻ đã mở cửa đập nước, nhấn chìm bốn cảnh sát và một nửa số dân của cả một làng. Tôi là đứa trẻ vẫn còn sống sót nguyên vẹn sau cái đêm điên dại đó.

Mấy đứa em họ khóc lóc, kể là chúng cũng bị bọn bạn ở lớp đối xử giống như tôi. Chú ruột tôi đang làm bác sĩ vật lý trị liệu ở bệnh viện tư, giờ phải nghỉ việc. Thím tôi thì nhận được yêu cầu của chủ nhà là phải chuyển đi. Cả gia đình như thể chạy trốn, chuyển đến một căn hộ ở Sanbon. Căn phòng phía sau có ban công trở thành chỗ của tôi. Thím tôi sợ người ta biết thím đón tôi đến sống cùng hay sao mà luôn rón ra rón rén. Mấy đứa em họ tôi thì ngay cả dùng chung nhà vệ sinh với tôi chúng nó cũng không muốn. Tình cờ mà chạm mặt nhau trong nhà, thì chúng nó cứ hét ầm lên trước đã. Mỗi lần như thế là tôi cứng đờ người. Dù tôi có mang vẻ ngoài đầy sức hút như Casanova, hay dễ gây thiện cảm với người khác giới đi nữa, nhưng gặp phải hai con bé cứ thấy tôi là hét lên như còi tàu, tôi còn có thể làm gì đây. Ngoài việc tự nhốt mình trong phòng.

Tôi chỉ ra khỏi phòng lúc nhà không có ai, hoặc vào ban đêm, khi tất cả đang ngủ. Có cơm thì ăn, không thì nhịn đói. Cả ngày nhịn, đến lúc đó mới đi vệ sinh rồi tắm rửa. Tắm rửa cũng là một kiểu nghi thức. Đấy là một kiểu thủ tục xác nhận rằng tôi không phải loại quái vật chuyên gieo rắc nỗi sợ hãi hay sự căm ghét. Tôi cũng có hai chân, hai tay, một đôi mắt đang xác nhận lại hình hài của mình, và một linh hồn yên ổn.

Quay về phòng, tôi ngồi co ro bên cửa sổ cho qua ngày. Hoặc là ngủ, hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa nhìn vừa suy nghĩ vẩn vơ. Tôi nhớ chú. Tôi thắc mắc không biết chú có tìm cách liên lạc với tôi không. Mà dù cho chú có liên lạc cũng không cách nào mà nhận được tin, thật là bức bối. Điện thoại của chú bị chú ruột tôi ném vào tường, vỡ mất rồi. Chú ruột tôi bảo nếu không muốn bị đuổi ra khỏi nhà, thì đừng có liên lạc với những người quen của bố.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 96, 97, 98

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

4 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

7 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

12 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

13 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

15 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 39, 40, 41

16 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 24, 25, 26

17 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
Lục Thần Duệ
Lục Thần Duệ

Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 581 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 1326 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Ahihi dienvi2011 đau thưng
Vong Ưu Tình: Ahihi đồ ngốc có nhiu hét hết 1 thứ đi rồi vay nương nè
dienvi2011: êu, ngta ném bom được cho phép à nha... hihi
Vong Ưu Tình: Bà dâu truyện nào
dienvi2011: truyện của Dâu thì H cũg bt mà, có tới mức nào đâu
Lãng Nhược Y: Giờ mà ném cái là bị ghim ngay, xong rồi từ đó bị ghi thù luôn đóa :))
dienvi2011: mình cũng k biết, 2 năm nay ms mò lại lên dđ, hôm nay ms ol quá 10p
dienvi2011: ôi cái kiểu vừa bị ném xong,vừa  đăng nhập cái lại bị out, ôi đập bàn đập ghế thôi r
Dâu Tây Nhỏ: Chắc dân cư biểu tình mạnh quá ý hà :)
dienvi2011: trước chs trò ném bom ý, 2 người ghi, ai ít bị ném bom nhất là thắng
dienvi2011: bạn hỏi ssQ xem
Lãng Nhược Y: Nương, hết điểm dòi, nghèo dòi :cry2:
dienvi2011: bạn bằng tuổi mình mà, mình thấy mình già mất tiêu r
Dâu Tây Nhỏ: Lâu lâu không lên, không biết sao mấy truyện sắc mình edit bị xóa chứ :))))
Vong Ưu Tình: :no: giờ mà ném bom cưng cứ xác định ghim thù nhau
dienvi2011: h vắng tanh
dienvi2011: ném bom nhau hoài ý
Vong Ưu Tình: dienvi2011 còn chẻ chán :)2 ráng cố gắng
dienvi2011: trước kênh này vui lắm nha
dienvi2011: lười thì em chịu đc chứ chăm thì em chịu
dienvi2011: thôi em già r, k cố đc.... haha
Vong Ưu Tình: dienvi2011 hỏi Q đủ đìu kiện v.i.p of clb tỉu thuyết hơm :D2 hơm đủ thì edit thêm cho đc màu v.i.p
Bảo bối acc kia đâu :shock:
dienvi2011: tui vất vưởng mấy năm còn chưa đc vip nữa là
Mộ Tử Vân: Nương, còn chừa xiền mua giọt nước  :cry2:
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Chưa đc V.I.P hơm nghỉ :D3
Mộ Tử Vân: Chưa mần xong bài thi Boss, 12h hết hạn rồi :v
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1200 điểm để mua Mashimaro IOU

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.