Diễn đàn Lê Quý Đôn








images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành

 
Có bài mới 10.01.2017, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 5561
Được thanks: 673 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

4. Lời thuật của thiếu phụ: hôn nhân của ba người có chật không?


Diệp Khuynh Thành, chào anh!

Một tuần trước, tôi còn là một đứa con gái vui vẻ, làm việc trong một công ty hợp tác đầu tư. Tôi có một cháu gái bốn tuổi xinh xắn, từng tham gia cuộc thi “Ngôi sao của ngày mai”, đứng trên hàng 50 em đầu. Công ty nhỏ của chồng tôi tuy kinh doanh sụt giảm nhưng không ảnh hưởng tới sự ủng hộ xuyên suốt của anh ấy đối với tôi.

Nhưng một tối đêm vừa rồi, anh ấy say rượu về muộn, trong điện thoại còn một dòng tin nhắn như sau: “Suốt đời này tôi sẽ bám riết lấy anh, muốn trốn ư? Đừng mơ…!” Tôi truy hỏi, cuối cùng anh ấy cũng chịu thừa nhận đã yêu người khác – một người phụ nữ đã ly hôn, quen trên mạng. Anh ấy nói ở bên cô ấy rất vui vẻ, không phải vì cô ấy đẹp, hay yếu tố gia đình gì cả. Chỉ cần vui vẻ là được. Anh ấy muốn ly hôn với tôi, nhưng lại thấy tôi quá trong sáng. Anh là bạn trai đầu tiên của tôi nên sợ tôi không chấp nhận được.

Từ những vui buồn thất thường của anh ấy gần đây, tôi đã sớm có linh cảm. Hôm đó trong cơn tức giận, tôi đã đập vỡ rất nhiều thứ và để anh ấy lựa chọn giữa gia đình và cô ấy. Anh ấy nói: cô ấy.

Không chút ngần ngừ, tôi đề nghị sáng mai mười giờ đi làm thủ tục li dị. Anh ấy đáp, “Cứ nghĩ kĩ đi.” Gia đình anh ấy là người ở địa phương này. Còn tôi sau khi tốt nghiệp lại một mình tới đây sinh sống. Nhà cửa hiện nay là của bố mẹ anh ấy. Li hôn rồi, tôi không còn chỗ nào để đi nữa. Quan trọng nhất là con gái của chúng tôi. Không, nó đã không còn là của chúng tôi nữa. Là con gái của tôi. Nếu giao con cho anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ giao cho bố mẹ anh ấy nuôi. Tôi muốn gặp con sẽ rất khó khăn. Vả lại, trình độ văn hóa của bố mẹ anh ấy không cao, sẽ ảnh hưởng xấu đến đứa trẻ. Nếu giao con cho tôi nuôi, điều đó có nghĩa đứa trẻ chỉ có một mình tôi là người thân, ngay cả các ngày lễ lạt hội hè cũng không biết đi đâu. Tôi không thể tưởng tượng ra sự tổn thương đó đối với con gái tôi mang ý nghĩa như thế nào. Tôi nói với chồng tôi, “Chỉ cần anh tình nguyện quay lại từ đầu. Những chuyện cũ, em sẽ quên hết.” Anh ấy đáp: “Anh không làm được, tim anh đã đi theo cô ấy rồi. Anh không muốn làm tổn thương tới cô ấy!” Tôi khóc mà nói: “Vậy anh muốn tổn thương tới tôi sao?” Anh ấy không đáp.

Mấy ngày hôm đó, con gái tôi bị ho, tâm tính tôi lại không tốt, không quan tâm tới cháu, nửa đêm tỉnh dậy khóc, thấy tiếng con thở gấp liền sang phòng cháu kiểm tra, thấy trán bỏng rãy. Tôi vội vã gọi chồng dậy, cùng đưa con tới bệnh viện. Khám bệnh xong, tôi ôm con ngồi chuyền nước. Chồng tôi đứng bên cạnh nhắn tin. Tôi hỏi anh nhắn cho ai thế? Anh ấy đáp: “Cho cô ấy”. Tim tôi lạnh ngắt, khóc mà nói: “Đây là con gái anh, nó ốm, anh cũng không chịu sờ trán lấy một cái.”

Cuối cùng, tôi nghĩ mãi, rồi giao hẹn: “Tôi cho anh tất cả tự do, ngoài việc không thể để cho người phụ nữ đó được danh chính ngôn thuận. Tôi không can thiệp vào bất cứ vào chuyện gì của các người.” Mấy tối sau đó, anh ấy không về nhà ngủ. Tôi bắt đầu để cửa cho anh ấy, rồi sau đó tôi khóa trong lại. Anh ấy về gọi cửa, tôi giả bộ ngủ say không dậy. Kết quả anh ấy hoàn toàn không về nữa.

Tôi cũng hỏi anh ấy tại sao lại dẫn tới ngày hôm nay. Anh ấy đã nói một câu làm tổn thương tôi nhất: “Nếu không nói tới việc em là mẹ của con anh, chỉ nói tới việc làm người, làm một phụ nữ, cô ấy mạnh mẽ hơn em gấp nhiều lần.” Tôi bị tổn thương ghê gớm. Có lẽ tôi chính là một người phụ nữ quá đỗi bình thường, từ nhỏ chỉ biết học, thi đại học, tới năm hai mươi tư tuổi mới gặp chồng tôi và bắt đầu yêu. Tôi không biết giao tiếp xã hội, không biết thu dọn nhà cửa. Tuy nấu ăn cũng tạm được nhưng làm rất ít. Thực ra chồng tôi là người rất tốt, rất tỉ mỉ, mọi thứ đều làm đâu ra đấy. Trong mắt chồng tôi và người nhà, tôi luôn là một đứa trẻ chưa lớn. Mọi người luôn nói tôi giống học sinh, nhìn tuổi tác ít hơn tuổi thật năm, sáu tuổi. Nhưng hai tháng qua, tôi đã già hơn tới mười tuổi.

Mấy ngày nay, ngày nào tôi cũng khóc, cơm không muốn nấu, toàn nấu mỳ cho con gái hoặc dắt con ra ngoài ăn KFC. Ở KFC, tôi nhớ lần đầu vừa gặp anh ấy. Hồi đó chúng tôi vẫn đang đi học, rất nghèo, hai đứa chỉ đủ mua một cái bánh. Anh ấy toàn ngồi ngắm tôi ăn. Nhớ lại những kỉ niệm đó, tôi không nhịn nổi lại khóc sụt sùi ở tiệm ăn, khiến con gái tôi sợ chết khiếp, liên tiếp gọi “Mẹ”.

Người đàn ông như vậy, liệu tôi còn cứu vãn nổi không?

Nếu duy trì hình thức hôn nhân, chỉ là thực hiện nghĩa vụ với nhau, con tôi liệu có còn được hưởng một gia đình hoàn chỉnh? Nếu nghĩ cho mình, dứt đứt ngay, liệu có thể chịu đựng được áp lực nặng nề của cuộc sống không? Rốt cuộc phải làm sao mới tốt nhất, có trách nhiệm nhất cho con tôi đây? Lòng tôi rối bời.

Xin cho tôi một đáp án. Tôi thay mặt đứa con gái nhỏ của tôi, cám ơn anh.

Kính thư - Na.

Gửi cô Na!

Cô hỏi tôi bây giờ phải làm sao mới tốt nhất, có trách nhiệm nhất cho con mình phải không? Tôi nghĩ rằng, dù chuyện gì đi nữa, dẫn con đi ăn ở KFC thường xuyên cũng không tốt, không có trách nhiệm. Tôi hiểu tâm trạng đau khổ của cô. Cô cần có không gian để khóc thỏa thích. Cô có thể bỏ hết mọi thứ mặc kệ. Cô tưởng tượng về nhân vật nữ chính trong các bộ phim tình cảm. Sau khi thất tình thì đau khổ bỏ tới cùng trời cuối đất.

Tôi cho rằng, cách tốt nhất và có trách nhiệm nhất đối với đứa trẻ là cho nó một bà mẹ vui vẻ. Dù cô đang trong giai đoạn khó khăn của hôn nhân, dù nén nhịn hay dứt áo ra đi, chỉ cần cô khóc lóc trong đau khổ, con gái cô sẽ không được hạnh phúc. Thế nên hãy lau sạch nước mắt, rửa mặt, đi mua thịt cá về, làm mấy món ngon cho mình và con gái. Sau khi cô đã thật bình tâm, tôi xin hỏi cô hai câu sau:

- Cô có yêu anh ấy không? Trong trường hợp này, cô còn nói được “Thực ra, chồng tôi là một người tốt, rất tỉ mỉ, làm mọi thứ đâu ra đấy”, thật khiến người ta phải chua xót. Phải đoạn tuyệt và rời bỏ người mà mình vẫn còn yêu thương, thực sự không dễ dàng. Nếu bắt cô vẫn giằng dai cứu vãn, chung bóng với anh ta nhưng khác đường, tôi biết cô không cam tâm.

- Hai người có chung vấn đề kinh tế không? Về nhà cửa, cô đã nói rồi. Căn hộ là của nhà anh ấy, vậy giữa hai người có bao nhiêu tài sản. Nếu ly hôn, cô có thể được chia bao nhiêu? Cô có thể mua nổi một căn hộ khác không? Hoặc nếu như phải thuê nhà để sống qua ngày. Hoặc như cô đã từng nói, nếu để con gái lại cho bố mẹ chồng nuôi, cô có nhẫn tâm nhìn trình độ văn hóa của cháu ngày càng suy giảm không?

Tôi không muốn khuyên cô ly hôn, tuy rất dễ dàng: thà đau một lần còn hơn đau mãi mãi. Rồi cô cũng sẽ có một tương lai tốt hơn. Tôi cũng không muốn khuyên cô hòa giải. Chuyện đó cũng rất dễ: một đứa trẻ thiếu bố hoặc mẹ đều không vui sướng gì. Vì thế cô cứ cho rằng hai câu hỏi trên là vớ vẩn. Nếu cô không thấy rằng ly hôn rồi, cô có thể tìm được một người đàn ông trung thành khác, yêu cô tới suốt đời. Nếu vận mạng không tốt, mãi không thoát khỏi cái bóng tối đó, cô sẽ phải đối mặt với vô số những gã đàn ông xấu chỉ muốn lợi dụng những người phụ nữ đã ly hôn. Vì tôi đã từng gặp rất nhiều người phụ nữ vì chuyện ly hôn mà hoàn toàn phá hỏng nhân sinh quan. Nhưng con cái trong gia đình thiếu bố hoặc mẹ không phải lúc nào cũng không vui. Thời cổ từng có Nhạc Phi, thời nay có Clinton không phải chỉ nhờ mẹ nuôi dưỡng mà thành người đó sao?

Quan trọng nhất là tôi hiểu quá ít về cuộc hôn nhân của hai người. Thậm chí cô cũng đột nhiên phát hiện thấy người đàn ông bên mình bỗng dưng xa lạ. Cô không tài nào hiểu được anh ấy, tại sao anh ấy có thể làm vậy. Cô chỉ biết kể lể những đớn đau của mình.

Chuyện đã xảy ra đến nay, thời gian quá ngắn, mọi quyết định đều quá vội. Nhà mẹ đẻ không ở đây, chẳng thà cô đưa con về nhà mẹ nghỉ ngơi một thời gian. Cũng không cần kể gì với bà. Chỉ cần tĩnh tâm suy nghĩ về những cái tốt, cái xấu của chồng mình. Sau khi quay về, lại bình tĩnh suy tính về tương lai, bàn bạc với anh ấy. Có lẽ lúc đó, thời gian đã tự sắp xếp cho mình.

Tất nhiên anh ấy không phải là người chồng tốt. Nhưng như một câu nói đùa của bạn tôi rằng: Đàn ông cũng giống như ra chợ cũ mua đồ điện second hand, nhờ vào vận may. Mua được cái tốt thì tốt, mua được cái xấu thì phải chịu. Nhưng cũng tiếc không nỡ vứt ngay, cứ sửa chữa, đạp cho nó mấy cái, biết đâu vẫn dùng được tiếp.

Đổi một thứ đồ dùng mà còn không dám đập như vậy, huống hồ đổi một cuộc hôn nhân. Mong cô cứ suy nghĩ kĩ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 17:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 5561
Được thanks: 673 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

5. Sau những mệt mỏi, tôi và chồng tôi đều ngoại tình


Người kể: Lao Lệ Hồng, nữ, ba mươi hai tuổi, người Hàng Châu, cán bộ nhà nước.

Nguyên nhân ly hôn: hai vợ chồng đều ngoại tình.

Hồi đi học, tôi rất mê cô giáo chủ nhiệm lớp tôi. Tất nhiên, cô cũng thích tôi nên suốt hai năm làm chủ nhiệm lớp, tôi luôn được làm lớp trưởng. Nếu cô không thích tôi, làm sao tôi được cất nhắc như vậy? Cô chủ nhiệm rất đẹp, tính tình hiền dịu, luôn mỉm cười.

Nhất là khi chỉ có tôi và cô ở bên nhau, khi cô giao việc lớp cho tôi, nụ cười của cô luôn rạng rỡ, như một đóa hoa nở bừng trên mặt, rất đẹp và rất mê đắm. Thậm chí tôi từng nghĩ trộm, nếu mình là đàn ông, nhất định phải lấy cô làm vợ.

Các thầy cô và bạn bè đều thấy tôi và cô chủ nhiệm rất giống nhau, thường đùa rằng tôi là em gái của cô. Tôi từng được nhìn hình của cô chủ nhiệm thời con gái, đúng là y hệt như tôi bây giờ. Có lẽ đó chính là nguyên nhân chính khiến tôi thích cô và cô cũng thích tôi.

Lúc này, thành tích học tập của tôi luôn đứng đầu. Có lần cô giáo chủ nhiệm nói chuyện riêng với tôi, kể rằng thời trung học, thành tích học tập của cô cũng tốt, nếu không phải vì sau đó mải yêu đương với chồng cô bây giờ, làm ảnh hưởng tới học tập, thì nhất định cô đã thi đỗ đại học danh tiếng. Vì thế, cô cảnh báo với tôi rằng trong quá trình học, nhất định không được yêu đương.

Lời nhắc nhở của cô thật kịp thời vì hồi đó trong lớp có không ít bạn trai rất thích tôi. Thậm chí có bạn còn táo bạo gửi giấy hẹn tôi đi xem phim, uống cà phê. Nhưng cứ nghĩ đến lời cảnh báo của cô giáo, tôi lại dằn lòng, buông một câu lạnh lùng với đám nam sinh dày mặt kia, “Lần sau còn như vậy, tớ sẽ mách cô giáo”. Dọa như thế khiến đám bạn sợ quá, chạy mất. Chúng biết tôi là “con cưng” của cô chủ nhiệm. Nếu tôi kể ra với cô, hậu quả ra sao ắt rõ.

Vào năm cuối cấp hai, đã học được một học kỳ rồi, không thấy cô chủ nhiệm đâu. Lớp tôi lại thay một chủ nhiệm khác, từ trường khác chuyển sang. Đó là một cô giáo chừng năm mươi tuổi, da mặt ngăm đen, đeo cặp kính to, lúc nào mặt mũi cũng lạnh lùng, khiến mọi người rất khiếp.

Lúc này, tôi cũng được nghe đồn rằng, cô chủ nhiệm cũ đã chuyển đi trường khác. Vì hồi hè lúc cãi cọ ly hôn với chồng, cô dùng dao rạch lên mặt mình vài nhát, sau đó ngượng không dám quay về trường cũ, đành xin chuyển đi nơi khác.

Tôi không biết tin đó là thật hay giả, cũng không biết gương mặt cô giờ ra sao mà khiến cô không đủ dũng cảm quay về mái trường mà cô yêu quí. Không biết cô chuyển tới trường nào, từ đó về sau tôi không được nhìn thấy cô nữa.

Sau khi nghe chuyện của cô, tôi đau buồn suốt một thời gian. Cũng may cũng không kéo dài vì bài tập quá nhiều. Năm cuối cấp hai là năm quan trọng quyết định có thi được vào trường cấp ba trọng điểm nào không. Vì tương lai, tôi bắt mình học quay như chong chóng, làm gì còn thời gian nghĩ sang chuyện khác. Rồi dần dần, hình bóng của cô chủ nhiệm cũ cũng mờ dần.

Nhưng tôi vẫn nhớ mãi câu dặn dò của cô: “Lệ Hồng, em xinh đẹp như vậy, chắc chắn có nhiều bạn trai thích em lắm phải không? Nhưng tuyệt đối không được để chuyện yêu đương ảnh hưởng tới sự nghiệp học tập của em nhé!” Vì thế, để thi đỗ trường trung học trọng điểm, mặc cho bao bạn trai theo đuổi, tôi vẫn lạnh tanh như cũ.

Mãi tới khi tôi thi đỗ một trường đại học trọng điểm ở Thượng Hải, sau khi đã có cảm giác trút được gánh nặng bởi thuyền đã cập bến, ngắm nhìn các đôi nam nữ dắt tay nhau trong trường, tâm tình vui vẻ, tôi lại bắt đầu có cảm giác ngưỡng mộ và ghen tị. Tôi lờ mờ nhận thấy mình nên thư giãn, phải yêu một trận cuồng nhiệt như các bạn học khác, để cảm nhận một dư vị khác của cuộc sống. Thật ra, trước khi nảy sinh suy nghĩ này cũng vẫn có nhiều bạn trai theo đuổi tôi, nhưng tôi vẫn ngần ngừ không chấp nhận.

Suy đi nghĩ lại, tôi chọn được một ứng cử viên sáng giá trong đám đeo đuổi. Đó là Trương Thụy Tường, cũng người Hàng Châu, cao 1m80, nặng 70 kg, mặt mũi sáng sủa, tính tình hiền hòa, ngoại trừ cuối tuần thích cùng bạn bè đi uống vài chai bia ở ngoài trường.

Tường là ứng cử viên xuất sắc nhất trong đám đeo đuổi tôi, cũng là người đeo bám mạnh mẽ nhất, là chàng trai khiến tôi rung động nhất. Nên lúc đó rất tự nhiên tôi chấp nhận tình cảm của anh. Rất nhanh chóng, chúng tôi rơi vào lưới tình.

Có lẽ do tôi bước vào tình yêu muộn hơn so với bạn bè cùng trang lứa, nên càng coi trọng tấm thân trinh nữ hơn. Vì vậy yêu Tường tròn một học kỳ rồi, tôi vẫn chưa chịu để anh ấy hôn. Tôi chỉ cho phép anh ấy nhiều lắm là khoác eo tôi, mặt đầy tự hào vênh mặt chào các bạn.

Tình trạng này kéo dài cho tới khi tôi bị cảm. Đó là trận cảm nặng nhất của tôi từ trước tới nay. Khi tôi bị ốm, Tường luôn ở bệnh viện chăm sóc tôi. Sau khi đã đỡ hơn, tôi xuất viện về trường.

Một buổi chiều, anh ấy giúp tôi mua cơm hộp, mang lên kí túc xá cho tôi. Lúc đó trong kí túc chỉ có mình tôi. Ba cô bạn cùng phòng đều đi đánh cầu lông hết. Ăn cơm xong, tôi dựa vào gối nghỉ ngơi. Anh ấy ngồi cạnh giường, vừa vuốt ve tóc tôi, mặt tôi, lại cúi xuống hôn tôi rồi di chuyển tay xuống bộ ngực tròn trịa của tôi.

Có thể do tôi bị ốm, tâm trạng đang vui vẻ, nên cho phép anh ấy làm những việc đó. Hôm đó, tôi mặc một chiếc áo phông bó sát người, đường nét của bầu ngực hằn lên rất rõ. Dường như anh ấy không thể chịu đựng nổi sức quyến rũ của tôi nên tay cứ vân vê ngực, rồi dù tôi cựa quậy, chống cự thế nào, anh ấy cũng nhất định không chịu buông ra. Và tôi dưới sự vuốt ve của anh ấy cũng không chịu nổi những cơn xúc động. Từ gương mặt đỏ bừng của tôi, anh ấy cũng biết tôi rất thuận tình. Đây là lần đầu tiên anh ấy được chạm tới ngực tôi và đây cũng là lần đầu tiên tôi được đàn ông vuốt ve. Tôi nhắm nghiền mắt, tận hưởng cảm giác hưng phấn và kích thích thật khó diễn tả.

Vuốt ve hồi lâu, anh ấy còn thọc tay vào cổ áo tôi, sờ vào trong. Tôi định dùng hai tay chặn tay anh ấy lại nhưng không kịp. Một bàn tay của anh ấy đã ôm trọn bầu ngực tôi.

Anh ấy nói rất nhiều lời lẽ hay ho. Tôi không chịu nhưng anh ấy nhất định không chịu rút tay ra.Tôi cuống cả lên, không biết phải làm sao, đành cắn anh ấy một cái vào tay, chảy cả máu. Anh ấy đành rút tay ra khỏi áo tôi để bịt vết thương.

Tôi cứ ngỡ anh ấy sẽ tức giận, ai ngờ anh ấy còn cười mà nói rằng: “Bé yêu ơi, em quá đáng thế!” Anh ấy giơ cánh tay bị thương đưa qua đưa lại trước mặt tôi nói rằng, “Coi như đền tội với em này, sao em lại cắn nó thế?”

Tôi suýt bật cười. Nhưng nhớ ra lúc này không thể cho anh ấy bất cứ hoang tưởng gì, liền làm mặt lạnh nói, “Không ngờ anh lại là loại người như vậy, thật lưu manh. Sau này tôi không thèm để ý tới anh nữa.” Nói xong, tôi sửa sang lại quần áo, bỏ ra khỏi phòng, mặc xác anh ấy ở lại đó.

Có lẽ do hành động của tôi làm lòng tự trọng của anh ấy bị tổn thương nặng nề nên khi tôi ra cửa, anh ấy không hề kéo lại, cứ ngồi im ở đó. Tôi lượn lòng vòng trong trường với tâm trạng đầu phức tạp. Khi quay về phòng, không biết anh ấy đã bỏ đi từ lúc nào. Tôi buồn bã ngả xuống giường, mơ màng thiếp đi. Tới khi tỉnh giấc, mấy cô bạn cùng phòng đã trở về.

Sau trận phong ba đó, rất lâu sau anh ấy không đến tìm tôi nữa. Thỉnh thoảng vô tình gặp nhau ở trường, anh ấy chỉ gật đầu chào tôi rất lịch sự, rồi lại quay đi nói chuyện tiếp với cô gái đứng bên. Nom họ rất thân mật, hình như cố y để chọc tức tôi. Tôi bực tức nghĩ, định chọc tức mình sao? Mình mới không thèm quan tâm chứ.

Cứ thể nửa tháng đã trôi qua, tôi phát hiện thấy mình đã sai, thì ra tôi không thể bỏ được anh.

Tôi bắt đầu tự trách mình, thực ra hôm đó, lẽ ra tôi phải thỏa mãn yêu cầu của anh. Dù sao cũng đã yêu nhau rồi, sớm muộn gì cũng là người của anh ấy. Thì cho anh ấy sớm hơn một tí cũng có làm sao? Tôi quyết định, nếu anh ấy còn tới tìm, còn xin xỏ tôi, nhất định tôi sẽ nhận lời. Nhưng hết ngày này qua ngày khác, anh ấy vẫn lặng thinh. Tôi biết chắc chắn anh ấy vẫn đang giận.

Tôi thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ có vấn đề. Chuyện này cũng trách tôi. Lúc này, tôi cần phải chủ động hơn một tí, nếu không, sau này, tôi sẽ phải ân hận. Thế là cuối tuần tôi hẹn anh ấy ra ngoại ô chơi, không ngờ anh ấy không đi. Đây là lần đầu tiên tôi tôi bị con trai từ chối như vậy. Lúc đó, tôi ức đến nỗi nước mắt cứ trào ra, bực bội một mình tới khu du lịch ở ngoại ô.

Sau khi tới đó, nhìn từng cặp trai gái vui vẻ thắm thiết, trong khi tôi một mình lẻ bóng, đột nhiên tôi không nhịn nổi, nhắn tin cho anh. Khi anh gọi điện lại, tôi nói bị ốm, muốn anh lập tức tới nhà nghỉ ở đó tìm tôi. Nói xong, tôi gác máy.

Chờ đợi mãi trong sốt ruột, cuối cùng anh cũng tới lúc trời chạng vạng tối.

Thấy tôi không hề hấn gì, mặc cái váy ngủ ngồi đọc một cuốn tiểu thuyết tình ái trên ghế sô pha trong phòng khách, anh có vẻ rất bực. Hẳn anh cho rằng tôi chọc tức anh, liền quay người định bỏ đi. Tôi vội chốt cửa lại, nói khẽ, “Anh đừng đi, em có chuyện muốn nói với anh. Không phải anh muốn có em sao? Chỉ cần đêm nay anh không đi, em sẽ cho anh hết. Được không?”

Nói xong, tôi đứng nhìn anh. Anh hơi sững sờ, rồi lộ vẻ vui sướng, thoắt một cái lao tới ôm chầm lấy tôi.

Đêm đó, tôi đã chấm dứt đời thiếu nữ.

Sau đó, chúng tôi không thể dừng lại được. Chuyện làm tình như thể ăn cơm hàng ngày. Chúng tôi bất chấp mọi thứ, kết quả điên rồ là tôi dính thai. Khi biết tin đó, tôi khóc, vừa khóc vừa đấm anh, mắng anh không cẩn thận, hại tôi sau này không còn mặt mũi nào nhìn mọi người. Anh vừa dỗ tôi, vừa thề thốt rằng sau khi tốt nghiệp sẽ cưới tôi. Rồi viết một tờ chứng nhận, còn in cả dấu máu, thề sẽ yêu tôi suốt đời, mãi mãi không lừa dối tôi.

Rồi anh đưa tôi đến bệnh viện phá thai. Làm xong phẫu thuật, chúng tôi thuê một căn nhà ngoài trường, sống chung với nhau. Những ngày tháng đó khiến tôi suốt đời không quên. Trong hạnh phúc, tôi tin rằng tương lai của chúng tôi nhất định sẽ rạng rỡ…

Nghe nói thời kỳ bảo tồn tình yêu thường chỉ kéo dài mười tám tháng. Sau đó, sức hấp dẫn của vợ chồng sẽ dần tan đi, vì thế mới có một khúc ca rằng:

“Cầm tay em gái nhỏ, như trở về thuở mười tám, mười chín.

Cầm tay nhân tình, hơi nóng xộc lên tim

Cầm tay cô vợ bé, ân hận năm đó cầm nhầm tay

Cầm tay cô vợ già, như thể tay trái cầm tay phải”.

Nhà văn Đài Loan Bạch Dương từng viết: “Tình yêu là thứ phát triển không theo quy luật, vì thế khi cần thiết phải chú ý tới những biến đổi của nó. Tình yêu càng không thể vĩnh hằng, vì vậy cần không ngừng theo đuổi”.

Nhà văn Lỗ Tấn cũng nói: “Lúc cần, tình yêu cũng phải đổi mới, sinh trưởng và sáng tạo”.

Đúng vậy, hôn nhân như đóa hoa vậy, phải thường xuyên tưới nước mới có thể nở rực rỡ, nếu không nó sẽ quắt queo khô héo.

Hôn nhân giữa tôi và Tường đã trải qua quá trình hoa nở rực rỡ rồi dần tàn phai rơi rụng. Tôi thấy tình yêu của chúng tôi như bông hoa úa tàn. Lúc đó trong trường đang thịnh hành cách trả tiền theo kiểu AA.

Đối với đám sinh viên, cách này là một phát minh tuyệt vời. Cả đám bạn bè tụ tập lại ăn uống, không cần khách sáo nhường nhau, không cần phải suy nghĩ ai mời ai, cảm giác thật thư thái. Khi thanh toán, cứ chia đều sòng phẳng.

Hồi tôi và Tường yêu nhau, luôn áp dụng kiểu này. Không riêng gì chúng tôi, nhiều đôi khác trong trường cũng vậy. Không ai thấy đó là bất bình thường, trái lại còn cảm thấy thoải mái.

Nhưng sau khi tốt nghiệp, chúng tôi lấy nhau, thành một gia đình. Tường vẫn áp dụng trả tiền theo cách này, khiến tôi thấy rất khó chịu. Tôi thấy việc vợ chồng phải chia nhau ra trả tiền phòng, tiền sinh hoạt, rồi tương lai là sinh con đẻ cái, lại chia nhau trả tiền học cho con. Cuộc sống vợ chồng như vậy, mới nghĩ đã thấy mệt, không thấy gì mới mẻ như hồi đi học nữa. Nhưng điều khiến tôi không hiểu là, cũng là kiểu AA, nhưng khi đã thành vợ chồng, không hiểu sao tôi lại có cảm giác không chịu nổi như vậy?

Đối với tôi, vợ chồng mà sống chia nhau trả tiền kiểu AA như vậy có khác nào chỉ là quan hệ với “bạn tình”? Nghĩ tới đây, tôi như nuốt phải một con dán. Tôi kể lại cảm giác đó cho chồng tôi, nhưng anh ấy chỉ cười, không bình phẩm, vẫn áp dụng phương thức cũ.

Tôi bắt đầu phản cảm với cách làm đó, thầm nghĩ: vợ chồng kết hợp với nhau phải lấy tình yêu làm cơ sở. Tình yêu vợ chồng là một dạng tình cảm tuyệt đẹp không gì cao hơn, đầy ắp tính hiến dâng vô tư, toàn tâm toàn ý, tại sao tiền bạc vật chất lại phải chia ra như vậy? Chả khác nào làm tổn hại đến tấm chân tình của hai vợ chồng.

Một quốc gia như Mỹ, dù giữa bố và con trai, mẹ và con gái, anh chị em khi ăn cơm đều chia tiền ra trả, nhưng rất hiếm khi nghe thấy giữa vợ chồng cũng áp dụng kiểu trả tiền AA. Nếu mọi thứ sinh hoạt trong gia đình đều nghiêm túc thực hiện kiểu này, tới lúc quan trọng hoặc gặp sự cố, một bên bị ốm hoặc thất nghiệp, không còn hỗ trợ kinh tế, thì phải làm sao đây?

Sống cùng người mình yêu cũng là một chuyện khá mệt. Chúng tôi mất dần sức khỏe của mình, hoặc cũng có thể vì cả hai đều là người thành công trong cuộc sống, chúng tôi luôn duy trì thứ được gọi là cao quí, thanh nhã của mình. Do người nào bận việc người nấy nên chuyện gặp mặt nhau không dễ dàng. Bởi thế mỗi tối đi làm về gặp được nhau như hò hẹn. Tôi về tới nhà cũng không dám tẩy trang.

Làm việc ngoài xã hội, tôi quen được mọi người tán dương là “người đàn bà giỏi giang”. Cách gọi đó khiến tôi rất thỏa mãn thói hư danh của mình, nhưng được nghe nhiều quá, tôi lại thấy vô vị. Tôi cho rằng thành công trong cuộc sống hôn nhân và thành công trong sự nghiệp đều quan trọng ngang nhau. Nhưng vấn đề giờ đây là, cùng với “thành công” trong sự nghiệp, tôi nhận thấy cuộc hôn nhân của tôi dần dần đi tới “thất bại”.

Sự thất bại đó lẽ nào có liên quan tới sự nghiệp? Lẽ nào làm một người vợ xuất sắc thời hiện đại lại là một quá trình tự bó buộc mình: trước tiên phải duy trì sắc đẹp, da dẻ mịn màng, thân hình mảnh mai, nhất thiết phải khéo thu vén gia đình, lại phải duy trì một vài sở thích cùng chồng. Lại phải kịp thời nạp kiến thức, nếu không khó thể trò chuyện được với chồng. Cần chú ý tới mọi tiểu tiết trong cuộc sống, nếu không sẽ nhàm chán… Những thứ như vậy khiến người ta thấy không cam tâm, thực sự cảm thấy rất mệt.

Có lẽ chính vì vậy, hôn nhân dần đi tới lãnh địa khiến người ta phải thất vọng. Mọi thứ đó là lỗi của ai? Tôi, hay anh ấy? Hình như, hình như không phải lỗi ai cả.

Tuy sự nghiệp quan trọng, nhưng dù sao chúng tôi đều cần phải sống. Trong cuộc sống, tôi là một phụ nữ thích lãng mạn, thấy chồng người khác lãng mạn, dịu dàng, tinh tế, tuy phần lớn số họ không thành công trong sự nghiệp như chúng tôi, về kinh tế không khá như chúng tôi – nhưng tôi luôn so sánh với chồng mình. Cứ như vậy, tôi lại thấy té ra chồng mình thật nhạt nhẽo.

Sinh nhật tôi năm đầu mới cưới nhau, tôi thấy chồng bận rộn, sợ tới lúc đó anh ấy lại quên mất nên trước sinh nhật nửa tháng, tôi phải báo mấy lần, dặn dò anh ấy tới lúc đó không được quên mua quà cho tôi, không được để tôi buồn. Những mỗi lần được nhắc nhở, anh ấy vừa bận việc vừa đáp chẳng chút tình cảm: “Được, được, em nói đi, em cần gì, anh mua ngay cho em là được chứ gì. Đơn giản ấy mà!”.

Nghe anh ấy nói vậy, tôi tự nhiên không hài lòng, liền làm nũng: “Như vậy là sao, để em chọn. Thế ngộ nhỡ cái em chọn và cái anh tặng không giống nhau thì sao? Thật chán chết!”. Thấy tôi bực, anh ấy mới ngừng công việc đang làm dở, nói đùa: “Được rồi, vậy tặng em cái hôn làm quà sinh nhật nhé”.

Câu này quả lãng mạn, nhưng không ngờ câu tiếp sau đó lại là: “Nhưng anh hay quên lắm. Tới lúc đó, em đừng quên nhắc anh hôn em nhé, mà đúng rồi, hôn má trái hay má phải đây?”.

Tôi thường tự lí giải những câu anh ấy nói là “đùa dí dỏm”, nhưng kiểu đùa như vậy nhiều quá, tôi thấy cũng vô vị. Quả thật, tới ngày sinh nhật tôi, anh thực sự quên khuấy việc mua quà tặng tôi. Không biết do quên không nhớ ra, hay lười không đi mua, vậy phải dùng nụ hôn từng hứa hẹn lần trước tặng bù cho tôi chứ.

Xin lỗi, vô cùng xin lỗi, ngay cả nụ hôn đó, anh ấy cũng quên mất. Vừa đốt nến sinh nhật lên, chưa kịp đọc lời nguyện cầu và thổi nến, anh ấy đã bị cấp trên gọi đi. Trong lòng anh ấy, một cú điện thoại của sếp còn quan trọng hơn sinh nhật vợ gấp nhiều lần, vì nó có liên quan tới tiền đồ của anh ấy, anh ấy nào dám chống lại.

Một nguy cơ khác trong chuyện tình cảm của chúng tôi cũng xuất phát từ việc nên hay không nên có con. Cả hai chúng tôi đều thuộc típ người vì sự nghiệp. Trước khi lấy nhau đã giao hẹn kĩ là “không sinh con”, kiên trì đến cùng. Nhưng giờ đây, đột nhiên tôi nảy ra ý định muốn có con. Tôi cảm thấy cuộc hôn nhân rỗng như chúng tôi thật ra rất nguy hiểm.

Một gia đình không có con cái, cũng giống như một người đang sống bị rút mất xương, bị lóc thịt, chỉ còn lại lớp da rỗng, đứng phất phơ ngọn cờ “tình yêu” hư danh. Nếu chỉ dựa vào “tình yêu”, liệu chúng tôi có thể cầm cự được bao lâu? Huống hồ cái được gọi là “tình yêu” đó, ngày nay càng trở nên hư vô, xa vời.

Tôi nói ý tưởng muốn có con với chồng, anh ấy vừa nghe thấy đã kịch liệt phản đối. Tài ăn nói của anh ấy rất giỏi, tôi không nói lại được. Có thể lí lẽ của anh ấy cũng đúng, nhưng tôi không thể chấp nhận. Là một phụ nữ mà lại không được quyền làm mẹ, tôi thấy rất đau lòng.

Thế là cuộc sống hôn nhân của chúng tôi chỉ còn lại “cuộc sống vợ chồng” mỗi tuần một hoặc hai lần, mong manh yếu ớt.

Tôi phát hiện thấy hạnh phúc gia đình giờ thật mỏng mảnh, đã bị thời gian gặm nhấm từ lúc nào. Hạnh phúc mất đi giờ ở đâu? Liệu còn quay về được không? Tôi không dám đảm bảo.

Nếu thực sự không thể lấy lại hạnh phúc, vậy hãy để tôi trân trọng tất cả mọi thứ hiện có, tuy nó ít đến đáng thương.

Trong khi đó chồng tôi dồn tất cả thời gian làm việc. Đi ra khỏi nhà toàn nghĩ về công việc, trở về nhà rồi cũng vậy, lười nói chuyện với vợ. Do thời gian gần gũi nhau cứ ít dần, chúng tôi thiếu hụt sự giao lưu. Cả hai đều rơi vào trạng thái “không có gì để nói”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Đăng nhập hoặc Đăng ký để không thấy quảng cáo
Có bài mới 10.01.2017, 17:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 5561
Được thanks: 673 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

Nhớ lại hồi yêu nhau, suốt ngày nói chuyện không ngớt, lấy nhau rồi đột nhiên không có gì đáng nói. Cũng không biết có vấn đề ở chỗ nào. Tôi thấy hôn nhân thật sự vô vị. Sau khi kết hôn, tuy sống cùng nhau, nhưng không chuyện trò, đi ra đi vào như người xa lạ, mất hết cảm giác.

Tôi biết điều này thật nguy hiểm nên luôn nghĩ cách để cứu vãn tất cả những gì đã mất nhưng luôn xử lí không khéo. Đúng lúc này, do quan hệ công việc, chồng tôi và tôi phải sống ly thân hai nơi. Tôi có bệnh luôn cầu cứu bệnh viện, lại cứ ngỡ rằng cơ hội để giải quyết mối nguy hiểm cuộc hôn nhân đã tới. Sự thật sau đó chứng minh rằng cách nghĩ của tôi quá ấu trĩ. Việc hai người ở tách ra hai nơi trái lại còn tạo nên hung thủ lớn nhất giết chết cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Hồi mới tốt nghiệp đại học, rất nhiều bạn học cùng ở lại Thượng Hải. Hiếm ai quay về quê hương cũ để phát triển sự nghiệp như vợ chồng tôi. Nhưng đó là ý nguyện của bố mẹ hai nhà. Dù sao họ cũng đảm nhận những chức vụ quan trọng trong cơ quan chính quyền, có thể dễ dàng sắp xếp công việc tốt cho con cái.

Sự thật cũng chứng minh rõ, bước đi của chúng tôi hồi đó là rất đúng. Đám bạn học ở lại Thượng Hải tìm việc thật không dễ dàng. Trong khi chúng tôi rất thoải mái, tới làm việc ở những cơ quan nhà nước, có chức vị, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Nhưng gần đây, cơ quan của chồng tôi lập chi nhánh ở Thượng Hải. Cấp trên cử anh ấy tới đó làm giám đốc chi nhánh. Đây là một việc rất tốt. Nếu thuận lợi, sau khi làm việc ở đó hai năm, anh ấy quay về Hàng Châu và được thăng chức cao nữa. Đương nhiên Tường chồng tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội. Anh ấy vội vã tới Thượng Hải.

Tuy Thượng Hải cách Hàng Châu không xa, nhưng văn phòng mới đang giai đoạn chuẩn bị, công việc bộn bề nên anh ấy rất ít cơ hội về Hàng Châu. Và dù thỉnh thoảng có về cũng rất vội vã, ở nhà chưa đầy nửa ngày đã bỏ đi.

Cuộc sống vợ chồng mỗi người một nơi đã hạ màn cuộc hôn nhân của chúng tôi. Những ngày tháng sống xa nhau không hề đem lại cảm giác đau khổ như chúng tôi tưởng tượng. Trái lại, còn thấy hứng thú vì cảm giác mới mẻ. Thế nên tôi mới cho rằng trong cuộc sống hôn nhân, ở một giai đoạn nào đó sống ly thân không chừng lại tránh được nguy cơ hôn nhân tan vỡ.

Những ngày chồng đi vắng, phòng khách nhà tôi là nơi sạch sẽ nhất. Tôi không có bạn bè, cũng không đưa khách về nhà bao giờ. Tôi là người phân tách rõ ràng nhất giữa công việc và cuộc sống. Không quan hệ với các đồng nghiệp ngoài chuyện công việc. Thế nên phòng khách nhà tôi luôn là nơi trống trải nhất. Thoắt một cái, tôi như quay về thời kì thiếu nữ, một mình lặng lẽ ngồi đọc sách, nghe nhạc, ung dung thoải mái.

Nhưng những ngày sống xa chồng quá dài, tôi lại nhận thấy đàn bà đã từng kinh qua chuyện đàn ông thật không thể thiếu đàn ông được. Nhưng tôi không chịu thừa nhận điểm này với chồng. Vì dường như anh ấy không có khát vọng như tôi. Nhưng đó chỉ là tôi đoán mò thôi. Thực tế chồng tôi nghĩ sao, tôi cũng không rõ. Qua giọng nói bình thản của anh ấy gọi từ Thượng Hải về, tôi tin vào cảm giác của mình rằng anh ấy vẫn giữ mình.

Cuộc sống vợ chồng mỗi người một ngả mang tới những biến đổi to lớn với tôi. Trong những ngày tháng cô đơn, nằm trong bóng đêm sâu hun hút, tôi như kẻ hồi xuân, không tài nào chợp mắt được, chỉ liên tục nghĩ về đàn ông. Và ngượng thay, người đó lại không phải chồng tôi.

Cảm giác này khiến tôi vô cùng hưng phấn, lại càng mất ngủ hơn. Sách vở trong nhà không còn khiến tôi thích thú. Tôi vùng dậy lục lọi tủ đựng băng đĩa. Mất hồi lâu mới phát hiện ra từ trước đến nay chồng tôi là một người đàn ông quả thực trong sáng, trong nhà tìm không ra nổi một chiếc đĩa sex. Tôi thất vọng, quay trở lại giường.

Trong những ngày tháng vô vị tiếp đó, tôi bắt đầu những tưởng tượng kì lạ như một chuyến lữ hành không mục đích. Thế nhưng nó có thể biến cuộc sống hư vô này trở nên chân thực hơn hoặc đáng tin hơn.

Thế rồi một hôm không nhịn nổi, tôi ra đầu đường mua một đống đĩa sex. Đây là lần đầu tiên tôi được xem chúng, quả thực rất kích thích, tôi ngồi xem mắt tròn mắt dẹt, người nóng rừng rực.

Có lẽ do những đĩa sex làm ảnh hưởng, tôi trằn trọc trên giường, không tài nào ngủ được. Đầu óc chỉ toàn hiện ra cảnh nam nữ làm tình. Tôi là một người phụ nữ khỏe mạnh, nhiều khát khao nhưng hôn nhân không đáp ứng đủ cho tôi. Có thể từ một nơi nào đó, tôi mới có thể tìm được phần thiếu hụt đó. Nhưng bản tính gái nhà lành lại ngăn tôi không được làm điều đó.

Tôi bắt đầu dằn vặt suy nghĩ. Có phải tôi đang tự trói buộc mình tới chết khô không? Tôi có thể xé bỏ nó không? Sống “thoáng” một chút liệu có hợp với tôi không?

Tình dục là động lực nguyên thủy nhất của con người. Trước đây chúng ta thường kìm nén tình dục, nhưng ngày nay đã cởi mở rồi, điều kiện thay đổi, quan niệm đã thay đổi, tình dục đã vùng lên sau một thời gian dài bị kìm nén. Thỏa mãn cuộc sống tình dục đã trở thành một bộ phận quan trọng trong chất lượng cuộc sống. Trong hôn nhân, người không được thỏa mãn tình dục sẽ đi ngoại tình. Số lượng này ngày càng tăng, bất kể đàn ông hay đàn bà.

Quy trình ngoại tình thông thường của phụ nữ là “chán cũ thích mới” và “vứt cũ để tìm mới”. Rất hiếm người “thích mới nhưng không chán cũ”. Phụ nữ luôn dũng cảm và thẳng thắn hơn đàn ông khi đeo đuổi hạnh phúc hôn nhân. Phụ nữ luôn khó có thể phân tách giữa tình yêu và tình dục. Họ không như cánh đàn ông vẫn có thể ân ái, vẫn có thể đạt tới khoái cảm dù không có tình yêu. Chỉ khi nhu cầu tình cảm của mình được thỏa mãn, họ mới tình nguyện hiến dâng, và đạt được độ hòa hợp thống nhất về cả tình dục và tình cảm, linh hồn và thể xác mới hòa làm một.

Tôi quen Hiểu Phàn chính là trải qua một quá trình như vậy. Chúng tôi quen nhau rất ngẫu nhiên. Một lần tôi gọi điện cho một người bạn nhưng lại bấm nhầm một số. Gọi xong tôi nghe thấy giọng một người đàn ông nói: Mỹ Linh à? Em gọi điện ở đâu thế? Sao anh chưa nhìn thấy số này? Anh đang định gọi điện thoại cho em, may quá em lại gọi tới. Sắp tới sinh nhật mẹ rồi, em định tặng cho mẹ quà gì?

Tôi vội vàng ngắt lời anh ấy, nói rằng tôi không phải là Mỹ Linh, xin lỗi vì gọi nhầm. Anh ấy cười nói rằng: Em gái ơi, đùa gì anh thế? Giọng em làm sao anh không thể nhận ra được? Anh nói chuyện nghiêm chỉnh đấy, em mau nói đi, mua quà gì bây giờ? Mai là sinh nhật mẹ rồi, để anh còn đi mua cho kịp.

Xem ra anh ấy thực sự nhầm tôi là cô em gái anh ấy. Tôi không tin trên đời lại có chuyện trùng lặp đến vậy. Tôi tò mò nói, Xem ra chúng ta thật có duyên. Nhưng quả thực tôi không phải là em gái anh, tôi chỉ là một người mà anh chưa từng gặp. Giọng tôi rất giống giọng em gái anh sao?

Hình như anh ấy cũng nhận ra điều gì không ổn liền vội vã xin lỗi và thanh minh vì giọng tôi quá giống giọng em gái anh ấy. Tôi càng tò mò hơn, nói, Vậy anh nói em gái anh gọi điện cho tôi đi, tôi muốn xem anh có gạt tôi không. Anh ấy liên miệng đáp được được, rồi gác máy. Quả nhiên vài phút sau, điện thoại reo vang.

Tôi nhấc máy, quả nhiên một giọng phụ nữ vọng tới: “Alô, xin chào, tôi là Hiểu Hồng, em gái của Hiểu Phàn. Anh trai tôi kêu tôi gọi điện hỏi thăm chị, nhưng không nói rõ chị là ai. Có phải chị là chị dâu tương lai của tôi không?”.

Giọng cô ấy đó quả thực rất giống giọng tôi. Xem ra cái anh Hiểu Phàn đó không lừa tôi. Rồi chúng tôi nói chuyện dăm câu, cô ấy gác máy. Vừa gác máy, điện thoại của Hiểu Phàn đã gọi tới. Anh ấy vội vã hỏi, “Các cô nói gì mà lâu thế, tôi gọi điện mãi nhưng không được. Thế nào đã tin là tôi không lừa cô chưa? Giọng các cô có giống nhau không?”

Tôi đáp, “Giống, rất giống. Nhưng em gái anh suýt nữa coi tôi là bạn gái anh. Nói cho anh biết nhé, tôi là gái có chồng rồi, đừng có nghĩ lung tung.”

Thấy tôi đùa, anh ấy cũng cười nói, “Nào dám đâu, dù sao giọng cô giống giọng em gái tôi đến vậy, tính cách nhất định cũng tương tự. Em gái tôi là một đứa ghê gớm lắm. Tôi mà có ý xấu gì với cô, nhất định cô cũng nổi khùng như nó, tôi không chịu nổi đâu!”

Kiểu ăn nói của anh ấy khiến tôi rất buồn cười. Tôi lại đùa, “Thế thì anh nhầm rồi, tôi không có gì ghê gớm cả. Anh cứ gặp tôi khắc rõ. Tôi rất dịu dàng ấy chứ.”

Thế là chúng tôi quen biết nhau như vậy. Tôi thấy quá trình chúng tôi quen nhau thật thú vị. Tuy cả hai không nhìn thấy nhau nhưng nghe giọng nói qua điện thoại, tôi đoán nhất định anh ấy cũng khá điển trai, là dạng đàn ông mà phụ nữ rất thích.

Từ đó về sau, tôi luôn nhớ tới chuyện này. Mỗi lần nhớ tới lại buồn cười. Một hôm, tâm trạng tôi rất vui vẻ, liền bấm số máy của anh ấy. Anh ấy nghe điện thoại, nói, “Chào cô, không ngờ cô còn nhớ đến tôi!”

Tôi nói, lần này anh không coi tôi là em gái anh chứ? Anh ấy đáp, “Nhìn số máy, tôi đoán ngay ra cô. Sao, dạo này sống thế nào? Có chuyện gì vui kể tôi nghe đi, để tôi được vui lây.”

Đúng hôm đó chúng tôi đều không bận rộn, cứ nói liên miên không ngớt. Anh ấy kể năm nay mới ba mươi tuổi, vừa du học ở Mỹ về, đang làm trong một công ty liên doanh. Anh kể một số chuyện hồi đang học ở Mỹ. Tôi cũng kể thời đi học ở Thượng Hải.

Gác máy xong, nhìn đồng hồ, tôi mới biết thì ra chúng tôi đã nói tới hai tiếng đồng hồ. Mấy ngày sau, chúng tôi lại gọi điện. Lần này là anh ấy gọi tới. Giờ đây tôi không nhớ rõ lúc đầu chúng tôi nói những gì, chỉ nhớ khi sắp gác máy, anh ấy đột nhiên hỏi: “Cô lấy nhau lâu như vậy, chồng cô có yêu cô không?”

Tôi không đáp, anh ấy thấy động tới vết đau của tôi, liền vội vã xin lỗi. Tôi buồn bã đáp, “Không sao!”

Gác điện thoại, tôi càng buồn hơn, nghĩ tới bao lâu năm không chút tin tức gì của chồng. Cũng không biết anh ấy giờ đang bận những gì, hay từ lâu đã quên mất người vợ ở Hàng Châu này? Trong lúc xúc động, tôi gọi điện cho chồng, bức xức hỏi: “Anh nói thật đi, bây giờ anh còn yêu em không?”

Chồng tôi ngần ngừ trong điện thoại, rồi ngán ngẩm đáp, “Em sao thế? Có chuyện gì không? Không sao chứ? Anh đang bận. Có chuyện gì về nhà nói, được không? Nếu không có gì nữa, anh gác máy nhé!”

Chồng tôi dập máy. Tôi cầm ống nghe, đờ đẫn ngồi đó, không biết phải làm gì. Sau khi bình tâm lại, tôi nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối. Nhưng tôi vẫn chưa ăn uống gì. Lúc này mới thấy bụng đói meo, liền xuống nhà ăn mỳ.

Trên đường về nhà. Tôi thấy một người đàn ông đẹp trai đang huýt sáo đi về phía tôi. Tôi không khỏi thầm nghĩ, không chừng chính anh ta là Hiểu Phàn. Tôi cười nhạo về thói nghĩ lung tung của mình, không nhịn nổi cười.

Sau ba tháng chuyện trò qua điện thoại với Hiểu Phàn, cuối cùng tôi quyết định gặp anh. Tôi dũng cảm đưa ra đề nghị gặp mặt. Nghĩ một lúc, anh ấy nhận lời. Khi gặp rồi tôi mới thấy anh ấy đẹp trai hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Điều này khiến tôi rất vui mừng, thấy phán đoán của mình quả không sai.

Chúng tôi ngồi ở quán cà phê một lúc rồi đi dạo ở công viên gần đó. Đang mùa hè, trong công viên rất đông người đi dạo. Chúng tôi đi men theo một cái hồ nhỏ, vừa đi vừa trò chuyện, tới một khu rừng cây xinh xắn lúc nào không hay. Ở đây người qua lại ít, chỉ thấy vài đôi trai gái ôm nhau thân mật sau các lùm cây.

Trong cơn xúc động, tôi lại sát gần Hiểu Phàn, khẽ nói, “Anh có thể ôm tôi được không?” Tôi thấy vai anh hơi run rẩy, có lẽ anh không ngờ tôi mạnh bạo như vậy. Thật ra, nói xong, tôi cũng hối hận. Là phụ nữ, tôi không nên chủ động như vậy. Chúng tôi mới gặp nhau một lần, tôi đã đề nghị như vậy, liệu có buông thả quá không?

Tôi đang nghĩ, chợt một cánh tay đã khoác lên vai tôi. Tôi đứng chết trân như bị một dòng điện chạy qua. Tôi không thể khống chế nổi mình. Thoắt một cái tôi đã lao vào lòng anh, ôm chặt lấy anh. Chúng tôi hôn nhau điên cuồng dưới một gốc cây.

Sau khi bình tĩnh lại, chúng tôi lại đi chơi công viên, tới khi trời tối, Hiểu Phàn đề nghị tiễn tôi về nhà. Anh ấy lái xe, tôi ngồi bên cạnh, một tay anh ấy khẽ nắm tay tôi. Thỉnh thoảng xe phía trước không đông, anh ấy lại quay lại nhìn tôi cười. Tôi cũng sung sướng cười đáp lại.

Con đường về nhà ngắn ngủi đến vậy, thoắt một cái đã tới. Anh đỗ xe dưới lầu, nói rằng ngày mai có việc, không lên lầu nữa. Tôi nũng nịu đòi anh chỉ lên ngồi một lúc. Ngần ngừ hồi lâu, anh theo tôi lên lầu. Cửa vừa mở, chúng tôi không ai kìm nén được, liền đóng sập cửa, ôm chầm lấy nhau, hôn nhau điên cuồng.

Anh ấy vừa hôn vừa thò tay vào váy tôi, sờ vào phần nhạy cảm nhất. Tôi không khỏi rên lên khoan khoái trong lòng. Khi hơi tỉnh táo một chút, tôi chỉ tay về hướng phòng ngủ, ra hiệu để anh bế tôi vào. Anh vừa bế tôi vừa cởi quần áo của tôi. Tới cửa phòng ngủ, quần áo của tôi hầu như đã bị lột sạch.

Cửa phòng ngủ không đóng chặt, tôi vẫn nằm trong lòng anh ấy, giơ tay đẩy khẽ, chỉ “cạch” một tiếng, cửa đã mở toang. Tôi ôm vít lấy cổ anh ấy, ngắm anh ấy đắm đuối, mơ tưởng đến một cảnh quyết liệt trên giường.

Nhưng anh ấy mới đi được vài bước đã dừng lại. Tôi không hiểu tại sao, liền đưa mắt nhìn anh ấy như hỏi. Nhìn đôi mắt anh ấy mở to, đầy nỗi kinh hãi và khiếp sợ, tôi nhìn theo ánh mắt của anh ấy, thì ra trên giường tôi đang có một người nằm.

Đó chính là Trương Thụy Tường – chồng tôi.

Sau khi ly hôn, tôi mới biết thực ra chồng tôi đã có nhân tình.

Suốt đời chỉ yêu một người, nghe ra thật đẹp, nhưng kì thực rất hiếm. Hôn nhân của người hiện đại, ngày càng giống như chơi cổ phiếu, đang lên cao bỗng rớt dài, trở thành phế phẩm.

Tôi là người phụ nữ xui xẻo. Lần đầu tiên ngoại tình lại bị chính chồng mình bắt gặp. Tôi không thanh minh, chỉ nhanh chóng làm thủ tục ly hôn. Không có con cái, làm gì cũng chia đôi tiền ra trả nên phân chia tài sản không có vấn đề gì tranh cãi. Quá trình ly hôn cũng vô cùng đơn giản. Xem ra ‎ý tưởng không cần con cái ban đầu và thực hiện chế độ AA là một sáng suốt. Nhưng cũng chính vì vậy, một cặp đã từng là vợ chồng, thoắt một cái đã bị tờ giấy ly hôn xóa sạch, như thể chưa từng có quan hệ gì với nhau.

Ly hôn không lâu, Trương Thụy Tường lấy một cô gái làm việc trong cơ quan nhà nước. Cô ta cũng từng ly dị chồng. Sau này tôi mới biết thì ra sau khi chúng tôi lấy nhau không lâu, anh ta đã thậm thụt với cô gái này, còn tôi cứ như bị bịt trong trống, không hề hay biết.

Điều này khiến tôi không khỏi nghi ngờ rằng, cảnh “bắt gian ô dâm phụ” đó phải chăng do chồng tôi cố tình vây lưới để tôi sập bẫy. Vì anh ấy rất hiếm khi về nhà, dẫu có về cũng đều gọi điện báo cho tôi trước. Tại sao hôm đó đùng đùng đi về mà không thấy báo?

Giờ đây có không ít người cho rằng, đàn ông đều thích ăn vụng và đàn bà luôn là nạn nhân. Nhưng đó chỉ là tâm lí thiên lệch thường thấy của con người, là một dạng hiện tượng tồn tại phổ biến trong đời sống xã hội. Nghĩa là đàn ông và đàn bà đều có tính trêu hoa ghẹo nguyệt.

Đặc biệt cùng với địa vị kinh tế xã hội và trình độ giáo dục của phụ nữ ngày càng cao, khát vọng theo đuổi độc lập và tự mình làm cũng không ngừng tăng mạnh. Do vậy chuyện nảy sinh tình cảm ngoài hôn nhân là điều dễ hiểu.

Đó chính là hiện tượng cả hai cùng ngoại tình trong hôn nhân hiện đại. Chuyện ly dị bây giờ cũng không dẫn đến kết cục “ai đau đớn, người khóc thầm” nữa. Mấy năm qua, hiện tượng cả hai vợ chồng đều ngoại tình ngày càng phổ biến.

Tuy có lúc việc này xuất phát từ một phía là “trả thù” người kia, nhưng nhiều khi phần lớn là do vợ hoặc chồng chỉ biết chú tâm vào cái vòng hoạt động xã hội của mình, ít giao lưu với nhau. Vì thế khi tình cảm bị nhạt đi, rất tự nhiên mỗi người sẽ tự đi tìm kiếm nguồn an ủi và rốt cuộc dẫn tới ly hôn.

Cuộc hôn nhân của tôi và Trương Thụy Tường cũng gần như vậy.

Tối qua, tôi luôn gặp phải ác mộng. Một chốc lại mơ thấy bị người truy sát, một chốc lại mơ bị rắn độc bao vây. Tôi không có chỗ nào trốn, đúng lúc nguy hiểm nhất, người cứu tôi thoát khỏi đám rắn lại là chồng tôi. Sau khi tỉnh giấc, nghĩ lại thật buồn cười. Thế là mất ngủ, trằn trọc tới sáng, đầu óc mụ mẫm, như có thể vỡ tung bất cứ lúc nào, nhưng vẫn phải gắng sức đi làm.

Chiều đi làm về ăn chút mỳ xong, tôi lại lăn ra ngủ. Tới khoảng bảy giờ tối, tiếng huyên náo chơi mạt chược ở nhà hàng xóm vọng sang khiến tôi tỉnh giấc. Tôi ngồi trên giường, đầu óc trống rỗng. Lúc này tôi rất muốn ai đó gọi điện thoại cho tôi. Nhưng chiếc điện thoại cứ nằm chết dí ở đó, câm lặng. Nghĩ một lúc, tôi quyết định đi sàn nhảy giết thời gian cô đơn này.

Trang điểm ra khỏi cửa xong, tôi đột ngột thay đổi quyết định, không tới sàn nhảy nữa mà đi dạo. Hai tay xọc vào cái áo khoác gió màu đỏ, mặc cho gió thổi, đột nhiên tôi nghĩ tới chồng cũ. Con đường này là nơi chúng tôi thường đi. Nếu hôm nay có anh ấy, nhất định tôi đã ôm ghì thân hình rắn chắc của anh ấy như một con chim nhỏ. Anh ấy đặc biệt thích tôi ôm siết lấy cánh tay anh ấy, tận hưởng hơi ấm của tôi.

Chiếc áo tôi đang mặc cũng là của anh ấy mua tặng. Đó là món quà sau khi anh ấy nhận được tháng lương đầu tiên.

Còn nhớ có lần hai chúng tôi cũng đi dạo trên con đường này, đột nhiên có hai tên cướp xông tới định “mượn tiền” của chúng tôi. Lúc đó tôi sợ chết khiếp, cứ ôm ghì lấy anh ấy. Anh ấy lạnh lùng, nhìn tên cướp nói, “Muốn thì đến mà lấy.” Rồi anh ấy đứng rất uy nghiêm trước mặt tên cướp. Hai tên cướp nhìn nhau rồi quay người bỏ chạy. Lúc đó tôi thấy anh đúng là một anh hùng…

Giờ đây, tôi và Hiểu Phàn thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm nhau. Nhưng quan hệ của chúng tôi cũng chỉ giới hạn chừng đó. Hiểu Phàn luôn cho rằng vì anh ấy, tôi mới ly dị chồng. Thực ra anh ấy nghĩ nhầm, không có anh ấy, chúng tôi vẫn bỏ nhau, chỉ có điều là sớm hay muộn thôi.

Về những chuyện này, tôi không muốn nói nhiều nữa, để bạn đọc đỡ chán và tôi cũng không bực dọc.

Giờ đây tôi đã hiểu ra rằng, kết hôn cũng tốt, không kết hôn cũng được, đều là hình thức biểu hiện của cuộc sống. Cái khung mở rộng của cuộc sống hiện đại mang lại cho chúng ta nhiều khả năng cuộc sống, không có gì là tuyệt đối chính xác cả.

Giờ đây tôi lựa chọn cuộc sống độc thân, tức là không phải vì tôi được chứng kiến nhiều cuộc hôn nhân thất bại mà cố tình cự tuyệt nó. Cũng không phải vì bên cạnh tôi không có người thực tâm muốn lấy tôi. Nếu tôi có thể lựa chọn, tôi sẽ cần những thứ này. Bởi vì tôi không cần thông qua hôn nhân để tuyên truyền về xã hội những gì, làm nghĩa vụ gì với người nhà. Tôi chỉ sống cho tôi, có trách nhiệm với chính tôi.

Hôn nhân không có tình yêu là vô đạo đức. Cuộc sống thực sự có tình yêu về cơ bản không cần sự trói buộc về hình thức. Tôi thích một câu nói: Chúng ta không cần ngủ mơ, vì bản thân cuộc sống đã là giấc mơ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 17:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 5561
Được thanks: 673 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

6. Bí mật của người phụ nữ đi công tác xa:


Anh ta là một kẻ chơi bời, chỉ cần tình dục, tự hỏi xem mình chơi nổi không?

Tuyệt đối đừng đẩy vấn đề chuyển hướng xem mình có yêu anh ta hay không. Hỏi đối phương xem có yêu mình không hoặc mình có yêu đối phương không luôn luôn là vấn đề rất vớ vẩn và không thích hợp nhất của người phụ nữ.

Người được hẹn phỏng vấn: Lilian, ba mươi tuổi, trợ lý cao cấp.

Không biết từ trong bộ phim nào từng nói, người đàn bà ở nhà không thể nào tha thứ cho việc chồng ngoại tình. Chỉ có đàn bà từng ăn vụng mới có thể hiểu được tâm tư của đàn ông cần giải tỏa. Tôi luôn cho rằng chẳng qua đó là lý do của đám đàn bà dâm loạn, còn phụ nữ tốt không bao giờ sa ngã cả. Nhưng từ sau khi gặp P, tôi mới nhận thấy tình dục là phản ứng tự nhiên phức tạp biết bao. Ông trời cũng biết rằng từ trước tới giờ tôi là một người phụ nữ luôn chung thủy, từng kéo dài bảy năm với mối tình đầu. Kết hôn ba năm, quan hệ mười năm rất vững chắc. Chồng tôi là người thật thà, chất phác, không hề thích ong bướm, thậm chí anh ấy còn hơi đần nữa, cực kỳ đáng tin. Tôi học chuyên ngành tiếng Anh, giữ một vị trí tốt ở một công ty nước ngoài, điều kiện ưu đãi rất tốt, có rất nhiều cơ hội đi công tác. Số lần tôi đi công tác xa hồi đầu là một, hai lần mỗi năm. Sau khi Trung Quốc gia nhập tổ chức thương mại thế giới, số lần đi lại càng nhiều hơn. Chỉ riêng trong hai năm qua, hầu như tháng nào cũng phải đi xa. Chồng tôi rất yên tâm vì sếp tôi là phụ nữ. Anh ấy thường cười nói rằng không sợ thư ký và sếp làm bậy, trừ phi tôi là người đồng tính.

Sự xuất hiện của P thật bất ngờ. Anh ấy là một người Mỹ gốc Hoa, chừng bốn mươi tuổi nhưng trông rất trẻ, nom như mới ngoài ba mươi tuổi. Anh ấy là người vô cùng có quyền lực, là đối tác hợp tác quan trọng của công ty tôi. Nghe nói anh ta là một thiên tài kinh doanh, năm hai mươi lăm tuổi đã làm giám đốc điều hành. Lần đầu tiên gặp anh ta, tôi cũng không có cảm tình mấy vì bề ngoài anh ta quá lạnh lùng. Anh ta đối với tôi cũng không được lịch sự lắm, lại luôn sai bảo, khiến tôi rất khó chịu.

Tôi là người phụ nữ có cá tính rất mạnh. Nếu ai cứng với tôi, tôi cũng có thể cứng lại, thậm chí còn hơn, không để đàn ông xem thường. Có thể vì như vậy, đột nhiên anh ta nhìn tôi bằng con mắt khác, đặc biệt thích ngồi cạnh tôi, luôn chăm chăm nhìn tôi không khách khí. Sếp tôi trêu rằng có thể anh ta thích cô đấy. Nghe nói vậy, mặt tôi bừng đỏ, hơi ghét anh ta nữa. Nhưng rồi cũng có cảm giác hơi tự hào. Hừ, không biết tôi làm sao nữa. Ngày thứ hai, anh ta khiến tôi phải tăng cường chủ động ý thức bảo vệ và phản kháng. Có lẽ anh ta thấy tôi rất thú vị nên một lần cố tình dùng ánh mắt mê hoặc đột ngột hỏi: “Không phải cô phải lòng tôi đấy chứ?”. Tôi sững người, đờ cả ra, không biết phản ứng ra sao, thấy mình bị anh ta lợi dụng quá. Anh ta lập tức cười xòa: “Phụ nữ phương Đông không có khiếu hài hước nhỉ?”. Tôi tức quá bỏ đi nên bị sếp sau đó cạo cho một trận. Càng ghét lại càng nhung nhớ. Kỳ lạ là tôi càng ghét anh ta lại càng thấy nhớ anh ta. Phải chăng phụ nữ bị đàn ông tán tỉnh một lần sẽ nhận thấy có người theo đuổi mình, nhất là phụ nữ đã lấy chồng và mới chỉ từng yêu một lần? Vẫn có người đeo đuổi hay sao? Tâm trạng đó thật hấp dẫn biết bao.

Tôi còn gọi điện thoại đường dài cho chồng, kể rằng P thật đáng ghét. Chồng tôi nói: “Vẫn thấy anh tốt nhất phải không?”. Anh ấy nói như vậy, tôi mới thực sự có ý thức so sánh hai người. Nói thẳng ra nếu so về trình độ học vấn, diện mạo bên ngoài, địa vị, tài sản, thành tựu thì chồng tôi hoàn toàn không so nổi. Nhưng nói về tính cách, chồng thuộc diện thật thà, có ưu điểm và chỗ nhàm chán. Trong khi P lại rất hài hước hóm hỉnh, hiểu rõ kế tấn công. Ở bên anh ta luôn có một cảm giác kích thích thật khó nói. Mỗi thời khắc đều như thử thách và chờ đợi. Anh ta là một người đàn ông rất quyến rũ. Điều này không khỏi nghi ngờ. Anh ta có thể làm rung động trái tim bằng một câu nói. Đó cũng là công lực tán tỉnh thâm hậu của anh ta. Không nói nhiều, không làm nhiều, nhưng thoắt một cái bạn đã biến thành một tù binh không giẫy giụa nổi. Nghĩ tới đây tôi không khỏi đỏ bừng mặt. Sao lại nghĩ tới đây nhỉ? Người ta chưa từng bày tỏ gì, chỉ có tôi tự tưởng tượng mà thôi. Rốt cuộc tôi bị làm sao thế này?

Lần thứ hai đi công tác chỉ có họp với anh ta một lần. Anh ta không ngồi cạnh tôi, họp xong vội vã bỏ đi như phải kịp chuyến bay. Tôi lại thấy hơi thất vọng. Rốt cuộc tôi muốn gì nhỉ? Muốn anh ta tiếp tục tán tỉnh mình? Muốn gặp anh ta nhiều hơn, chờ đợi bị anh ta đùa giỡn để tự thỏa mãn ư? Lần đầu tiên tôi phát hiện thấy tình cảm của mình thật khó lí giải. Tôi không ngừng nhắc nhở mình là một phụ nữ đã kết hôn, trong nhà đã có một ông chồng yêu thương và biết nấu ăn cho mình, rằng từ trước tới giờ tôi vẫn rất ghét loại phụ nữ không biết giữ phận. Nhưng điều khiến tôi khổ sở nhất thật ra không phải là luôn nghĩ tới anh ta mà anh ta không hề làm bất cứ điều gì đủ khiến tôi có phản ứng nhạy cảm khác thường. Tôi đã tự dâm loạn khi chưa hề bị tán tỉnh, đã có những tư tưởng thật đáng sợ. Tôi về khách sạn rửa mặt, nhìn thấy mình trong gương thật xa lạ biết bao, đành lập tức quay về nhà ôm lấy chồng để trốn tránh tất cả.

Lần thứ ba đi công tác gặp lại P là hai tháng sau. Trước khi xuất phát quả nhiên tôi thấy ngóng đợi lạ lùng. Không phủ nhận rằng tôi muốn gặp anh ta, nghe tiếng anh ta nói, nhìn nét biểu cảm của anh ta, bị anh ta “dày vò”. Dục vọng khiến tôi muốn kề cận bên anh ta.

Rút cuộc anh ta có đặt lời nguyền gì vào tôi không nhỉ? Nhìn thấy anh ta, bị ánh mắt nhìn như thấu khắp người khiến toàn thân tôi không tự nhiên. Anh ta nhân thời cơ buông ra một câu: “Lúc nãy cô run vì tôi sao?” và vẫn nụ cười như vậy, ánh mắt thúc giục, hối hả, quyến rũ tới đáng ghét biết bao. Lúc này sếp không đi theo cộng thêm trí tưởng tượng điên rồ của tôi khiến tôi thấy bất an. Tôi không ngừng rên rỉ như niệm kinh: “Mình yêu chồng, mình yêu chồng…” nhưng vừa quay người lại đã phát hiện thấy anh ta đang đứng sát sau lưng tôi nghe rồi cười phá lên đầy ác ý và bỏ đi. Ngượng ngùng chết lịm. Tại sao anh ta luôn có cách khiến tôi không thể tự nhiên nhỉ?

Ngày thứ hai, sau khi họp xong, anh ta rất nghiêm trang kêu tôi và giám đốc tới phòng khách sạn của anh ta để bàn bạc thêm. Không thể phủ nhận vẻ cực kỳ chân thành của anh ta khi làm việc, tôi âm thầm khâm phục anh ta, nhất là khi anh ta mặc đồ nom rất đẹp, rất gợi cảm. Vừa nghĩ tới đó, mặt tôi lại đỏ bừng.

Anh ta đã chú ý tới điều đó. Tôi thật ngốc quá. Rút cục anh ta còn muốn dày vò tôi tới đâu? Hẳn anh ta là một gã lão luyện trong tình trường, chỉ mang mục đích tình dục. Nhưng tôi đã bị anh ta quay như chong chóng. Sau đó giám đốc còn có một cuộc họp khác, P giữ tôi ở lại để bàn thêm về một số chi tiết. Tim tôi đã nhảy nhót.

Khi chỉ còn lại hai chúng tôi, anh ta rất phong độ hỏi tôi có uống rượu không và đi bật nhạc.

“Lúc nào anh cũng lôi kéo như vậy sao?” Tôi giả bộ tự nhiên, phóng khoáng hỏi lại. Anh ta lại gần, hỏi nhỏ: “Đã có ai nói với em rằng mắt em rất đẹp không?” Tôi vẫn chưa kịp phản ứng thì anh ta đã nhanh như cắt thơm lên má tôi, bổ sung thêm: “Ở nước ngoài, đây là cái hôn lịch sự, bày tỏ sự tôn trọng và hâm mộ đối với người phụ nữ. Em không phiền chứ?”

Tôi bị anh ta khuấy đảo tới ngất ngây, không biết trong hồ lô của anh ta bán thuốc gì nữa. Tôi hốt hoảng đòi về và vội vã liêu xiêu bỏ đi khi anh ta chưa kịp nói. Trời ơi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này? Chuyện gì sắp xảy ra đây? Suốt đêm tôi không ngủ được. Nửa đêm anh ta gọi điện tới, hỏi tôi có phải không ngủ được không, nói rằng đột nhiên nhớ tới tôi, hỏi tôi có thể tới phòng anh ta một lát không, anh ta có thứ muốn cho tôi xem. Tôi ngu nhưng cũng hiểu ra mục đích của anh ta. Anh ta muốn có tôi. Nhưng trời ơi tôi không thể thở bình thường được nữa, sợ anh ta phát hiện ra, chỉ nói rằng không khỏe, muốn ngủ nên gác máy. May mà hôm sau tôi về nước.

Tôi biết mục đích của anh ta nên dù còn một tháng nữa mới tới chuyến công tác tiếp theo, lòng tôi đã rối bời. Tôi thành thực tự vấn xem có yêu anh ta hay không, nhưng tôi không trả lời nổi. Không thể phủ nhận được rằng sự xuất hiện của anh ta khiến tôi rối loạn tinh thần, luôn nhung nhớ nhưng lại không hiểu rõ anh ta, chỉ có khát vọng tình dục ghê gớm hút tôi vào. Tôi luôn thấy nóng bỏng mỗi khi nhớ lại đoạn anh ta hôn tôi. Thì ra thẳm sâu trong tôi lại tồi tệ như vậy. Tôi là con đàn bà xấu xa. Phụ nữ một khi thừa nhận bản chất mình tồi tệ, ắt sẽ buông thả cho xấu luôn, phải vậy không?

Mổ xẻ mặt trái:

Lilian căn bản không cần phải dùng câu hỏi giả định “Tôi có yêu anh ta không?” khi chính cô cũng ý thức được rằng tình dục là phản ứng tâm sinh lý rất tự nhiên. Trọng điểm không phải là phủ định nó, mà là khống chế nó, đối mặt và quản lý, chuyển hóa năng lượng tuần hoàn tái sử dụng, làm mạnh mẽ bản thân. Như vậy mới được coi là phương pháp tự chữa trị trưởng thành, cũng không phải gò ép chính mình. Nếu càng đè nén càng bị nó quyến rũ tới cùng, vứt không được, buông không xong, khiến mình càng trở nên rối rắm.

Kinh nghiệm tình ái của Lilian quá ít, hiếm khi đối mặt trước sự tán tỉnh của đàn ông. Việc yêu chung thủy ngay từ đầu có thể không phải do tình cảm vững chắc, mà có thể cô chưa gặp được ai khác. Trong trường hợp bị đàn ông quyến rũ tình dục, phụ nữ nào cũng nảy sinh phản ứng tâm lý mâu thuẫn, kháng cự về lí trí và thấy ghê tởm, đồng thời ý chí bị đè nén cũng bị cuốn vào niềm dục vọng không ngừng lay động,

Thực ra sự hưng phấn do được đeo đuổi cũng là phản ứng tâm sinh lý thường có của phụ nữ. Khi cảm nhận được điều đó, chỉ cần xử lý tốt là được. vấn đề là có thể cô ta bất giác đã kìm nén dục vọng của mình trong quan hệ tình cảm đơn thuần trong thời gian dài. Gã tay chơi lão luyện đột ngột xuất hiện, tình dục khi bị khêu gợi đột nhiên bùng ra. Cô ta vừa thấy rung động vừa tự trách mình. Thoắt một cái mọi đạo đức luân lý bị vỡ tung, lắc lư, cô ta càng dễ bị gục ngã.

Lẽ ra Lilian phải chấp nhận phản ứng rất bình thường của mình về tình dục, nhận rõ mục đích của đối phương, tránh cho tình cảm rối loạn, mất đi lí tính và làm bùng nổ mọi thứ.

Anh ta là tay chơi. Anh ta chỉ cần tình dục, vậy hãy hỏi mình xem có chơi nổi không? Tuyệt đối đừng chuyển vấn đề sang câu hỏi ngu ngốc xem mình có yêu anh ta hay không hoặc anh ta có yêu mình hay không. Đó tuyệt đối là câu hỏi giả định không thích hợp nhất của phụ nữ. Vì tình dục có thể không liên quan tới tình yêu. Rối loạn là trái tim của chính mình, là khát vọng càng muốn phá rào, nó cách tình yêu còn xa xăm hơn cả Vạn lí trường thành.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 17:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 5561
Được thanks: 673 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10
7. Người chồng đa tình đã lên kế hoạch ngoại tình cho vợ:

Việc tất yếu trong đời người cũng phải do vô số những điều ngẫu nhiên liên kết lại mà thành. Chẳng hạn như nếu không phải sau lần cãi cọ với mẹ, tôi tức giận chạy ra tiệm uống rượu, có lẽ tôi đã không quen Sử Tiểu Sinh. Nếu không quen anh ấy, có lẽ tôi không có cuộc hôn nhân đau khổ như thế này. Nhưng trong cuộc sống làm gì có nếu như. Tất cả đều đã được định sẵn trong số mệnh. Cái gì phải xảy ra rút cục cũng xảy ra, muốn tránh cũng không tránh được. Đó có lẽ chính là số phận của tôi. Đúng thế, tôi tin vào số phận, nếu không mọi điều xảy ra trong cuộc sống thực sự không tài nào giải thích nổi.

Nói về hôn nhân của tôi, mọi điều phải bắt đầu nói từ chuyện gia đình tôi. Tôi sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường. Bố mẹ không có văn hóa mấy. Sở thích duy nhất của bố tôi là uống rượu. Uống rượu có thể cũng không bị coi là nhược điểm gì nghiêm trọng. Vấn đề là khả năng khống chế của ông ấy quá kém cỏi, cứ mỗi lần uống rượu say lại đánh mẹ tôi. Từ nhỏ, tôi đã lớn lên trong một gia đình đầy bạo lực gia đình như vậy. Mãi sau khi tôi lấy Sử Tiểu Sinh mới rời khỏi được gia đình không có ánh sáng mặt trời đó. Có thể do tôi là con gái, mẹ không mấy yêu quý tôi. Sau khi trượt đại học, tôi chưa tìm được việc làm, đành ngồi nhà ăn bám, trở thành cái gai trong mắt mẹ. Hôm đó tôi cãi nhau với mẹ vì một chuyện rất nhỏ: khi làm cá, tôi quên không đổ rượu vào. Kết quả sau khi bưng đĩa cá lên bàn, mẹ vừa ăn một miếng đã cau mày. Tôi vừa nói “lần sau con sẽ chú ý”, không ngờ mẹ tôi đã đập đũa xuống bàn, lớn tiếng giáo dục tôi, “Đầu mày suốt ngày nghĩ cái gì thế không biết? Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi? Làm cá nhất định không được quên cho rượu. Cá tanh như vậy, mèo cũng không ăn nữa nữa là. Mày nhìn lại mày xem, thi trượt đại học, cơm cũng nấu không xong, lẽ nào muốn dựa vào tao nuôi báo cô mày suốt đời sao? Thật không hiểu sao đời này tôi lại tạo ra nghiệp chướng này cơ chứ? Sinh ra một đứa con gái vô tích sự như mày…”

Thường ngày, mẹ vẫn quát tháo tôi như vậy vì những việc lặt vặt trong nhà nhưng lần nào tôi cũng nhịn. Hôm nay không biết thế nào mà tôi cãi lại. Chưa đợi mẹ nói xong, tôi đã lẩm bẩm, “Ai bắt mẹ phải nuôi cả đời? Ngày mai con sẽ đi tìm việc, tự kiếm tiền, đỡ phải suốt ngày chịu đựng tính khí của mẹ. Chỉ có mỗi quên không cho rượu thôi mà, cần gì phải nói khó nghe như vậy? Nếu mẹ chê cá con làm không ngon, sao mẹ không tự làm đi?”

Mẹ tôi không ngờ tôi dám cãi lại, tức đến nỗi toàn thân run bần bật, không nói nên lời. Nhân lúc mẹ chưa phản ứng lại, tôi đã mở cửa chạy đi. Lúc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng mẹ òa khóc, tiếp đó là tiếng đập vỡ bát đĩa. Tôi đứng trong cầu thang tối om lạnh lùng cười, thấy may mắn đã thoát nạn, rồi bỏ ra phố, vui vẻ huýt sáo. Một cảm giác vui sướng chưa từng có trào dâng. Suốt mười chín năm qua, tôi luôn sống trong một gia đình ngột ngạt như vậy. Giờ tôi đã lớn rồi, đã khiến mẹ mình nhận ra rằng đừng mơ tưởng chỉ trỏ dạy bảo tôi nữa. Đúng vậy, tôi đã học được cách phản kháng. Nơi nào có áp bức, nơi đó có phản kháng. Đó là điều Mao chủ tịch đã nói. Câu nói này quá đúng. Phản kháng! Phản kháng! Phản kháng! Trái tim tôi giận dữ lặp lại hai từ này. Tôi lang thang trên phố không mục đích.

Không biết đã đi được bao lâu, tôi thấy từng cột đèn trên phố lần lượt sáng. Tôi mới nhận thấy bụng mình đói meo. Đó là sự “phản kháng” của cái bụng. Tôi không dám áp bức nó, thế nên đành phải phục tùng sự hiệu triệu của bản năng, tiến tới một tiệm ăn mới mở bên đường. Tôi tìm một chỗ sát cửa sổ, gọi hai món ăn, rồi gọi thêm một chai rượu. Nguyện vọng muốn uống rượu đột nhiên nảy sinh. Trước đây khi ở nhà mỗi lần nhìn thấy bố tôi sặc sụa mùi rượu, tôi lại thường nảy sinh ra ý định như vậy. Nhân lúc bố tôi không chú ý, tôi đã uống trộm một ngụm, chỉ cảm thấy một từ: Cay! Tôi không hiểu tại sao bố mình lại thích uống thứ nước như nước ớt cay đến thế. Uống xong rồi lại còn đánh vợ. Hậu quả trực tiếp chính là vợ ông ta – tức mẹ tôi – lại trút hết tức giận lên người tôi. Tôi thấy rất oan uổng. Đã nhiều lần, tôi rất muốn đập vỡ chai rượu của bố tôi. Tôi hận nó, hận ông bố suốt ngày chỉ biết uống rượu, càng hận mẹ tôi không coi tôi ra gì. Nhưng bây giờ, tôi lại nảy sinh hứng thú với nó. Thật không tin nổi.

Người phục vụ bưng thức ăn và rượu ra bàn. Tôi mở rượu, một mùi thơm xộc lên. Tôi cầm cốc trên bàn, rót vào nửa cốc, cẩn thận nâng lên môi nhấp một ngụm. Sau cái cay ban đầu, tôi bất ngờ nhận thấy có vị ngọt. Thì ra ngoài vị cay ra, rượu còn có vị ngọt. Đây là điều mà tôi không ngờ. Tôi lại nhấp ngụm nữa, lần này uống vội hơn khiến nước mắt tôi ứa ra. Mặc nước mắt chảy, tôi cứ uống hết nửa chai rượu, chậm chạp tận hưởng cảm giác say lơ mơ. Tính tiền xong, tôi lảo đảo đi ra khỏi tiệm, cứ thuận theo con đường ban nãy vừa tới. Đi chừng nửa tiếng, tôi chợt nhận ra mình đã nhầm phương hướng. Nơi này tôi đã sinh sống tới mười chín năm, quen thuộc tới mức dẫu nhắm mắt cũng có thể về được nhà. Thế mà hôm nay lại đi sai đường khiến tôi thấy rất buồn cười, cũng rất kích thích. Tôi cứ bướng bỉnh đi theo cảm giác, đi tới đâu hay tới đó. Tôi cũng không thích quay về cái gia đình khiến tôi bị đè nén trĩu nặng này.

Cứ như vậy lại đi thêm được nửa tiếng nữa, tôi đã ra tới ngoại ô. Tuy cảm giác vẫn đang ở thành phố, dưới ánh đèn mờ tôi ngửi thấy mùi thơm thôn dã khiến tôi rất hưng phấn. Tôi vui sướng tới mức bắt đầu chạy. Khi chạy ra tới đường quốc lộ, tôi thấy thấm mệt, liền dừng lại đi bộ dần. Lúc này tôi phát hiện thấy một tiệm sửa xe bên đường có mấy chàng trai đang đứng trước cửa, chỉ trỏ về phía tôi. Tôi nghe thấy một chàng trai gọi to, “Mau ra xem, mau ra xem, có cô em học sinh đẹp không kìa, ngực to thế!” Phía sau anh ta có một chàng trai khác nom khá điển trai lại nói, “Người bé thế kia mà ngực to như vậy, chắc chắn là đồ giả. Bây giờ phụ nữ thành phố có ai mà không làm ngực giả cơ chứ?”

Cái đám chết tiệt đó lại dám to gan bình luận ngực tôi. Nếu như thường ngày, hẳn tôi đã sợ mà co giò bỏ chạy. Nhưng tối nay không biết do đâu, tôi lại nảy sinh cảm giác bất phục. Tôi đi tới trước mặt họ, nói với chàng trai nọ, “Có ngực em gái anh mới là giả ấy, có cần tôi cởi áo cho anh nhìn xem rốt cuộc là giả hay không?” Đám thanh niên đó bị tôi nói đờ cả người. Họ đưa mắt nhìn nhau, không ai dám nói lại. Nhìn dáng vẻ ngại ngùng của họ, tôi rất vui, cười đắc thắng rồi lảo đảo bỏ đi. Vừa đi được vài bước, tôi đã nghe thấy bước chân đuổi theo. Quay đầu lại nhìn, thì ra là anh đẹp trai đang đuổi phía sau. Tôi vội dừng lại hỏi, “Đi theo tôi có việc gì? Định lợi dụng tôi hay sao?” Anh ta cười ranh mãnh nói, “Tôi thấy cô uống say như vậy rồi, sợ cô đi đường không an toàn nên muốn đưa cô về nhà thôi.” Tôi đáp, “Vậy hay quá, tôi đang bực vì tìm không ra đường về đây.”

Đàn ông không xấu, đàn bà sẽ không yêu. Câu nói này cũng có lí thật. Có lúc bạn nhìn thấy đám phụ nữ đấm vào vai chồng hoặc nhân tình, miệng tuôn ra những lời chửi mắng nào anh ta tồi tệ ra sao nhưng gương mặt lại cười như hoa. Đó chính là tâm lí của phụ nữ. Nếu đàn ông không đoán ra được, đừng mơ chiếm được trái tim đàn bà. Xem ra đàn ông có thể khiến phụ nữ có hứng thú có thể là loại đàn ông thông thạo chuyện tình ái, có ma lực luôn tạo ra những thứ mới mẻ. Chẳng hạn như nhân vật Bạch Thụy Đức trong phim Loạn thế giai nhân, mọi cử chỉ lời nói “tồi tệ” của anh ta đều khiến phụ nữ trên thế giới phải ngẩn ngơ xiêu vẹo.

Sử Tiểu Sinh chính nhờ vào tật xấu của mình như vậy, đã chinh phục được tôi ngay từ lần gặp đầu tiên. Đó chính là anh chàng điển trai muốn đưa tôi về nhà. Anh ta là ông chủ tiệm sửa xe đó. Tối đó, anh ta không hề đưa tôi về nhà mà dẫn tôi vào thẳng một nhà nghỉ. Lúc đó tôi uống say thật, lơ mơ đi theo anh ta. Vừa vào buồng, anh ta đã đóng chặt cửa, ôm chầm lấy tôi hôn. Tôi không chút phản kháng, cứ ngã dụi trong lòng anh ta, mặc cho anh ta hôn điên cuồng. Sau đó tôi cảm nhận được anh ta đang cởi từng món đồ trên người tôi. Lúc này tôi đã hơi tỉnh, muốn đẩy anh ta ra nhưng toàn thân mềm nhũn, không thể đẩy ra nổi, đành để mặc cho anh ta dày vò. Khi anh ta đi vào cơ thể tôi, tôi thấy hơi đau nhưng sung sướng tức thì, khiến tôi nhanh chóng quên đi cơn đau. Tôi bắt đầu ôm chặt lấy anh ta, chủ động phối hợp.

Tôi đã kết thúc cuộc đời thiếu nữ của mình một cách mơ hồ như vậy. Vài năm sau, khi đã thành vợ chồng, trong một lần cãi nhau, anh ta còn gọi tôi là điếm với lí do rằng: lần đầu làm tình đã chủ động như vậy, không phải là điếm sao? Anh ta nói không sai, quả thật tôi thấy mình cũng tồi tệ thật. Dù sao hai bên cũng chưa hiểu nhau chút nào, tôi lại chủ động dâng hiến mình, chả trách sau này anh ta không còn trân trọng tôi nữa. Hôm đó sau khi tỉnh lại, tôi mới nhận thức được rốt cuộc mình đã làm gì. Tôi đau lòng nằm khóc, vừa khóc vừa đánh anh ta, chửi mắng anh ta là đồ lưu manh, đã hại cả đời tôi. Anh ta vừa dỗ dành, vừa thề thốt, đợi khi tôi đủ tuổi kết hôn mà luật pháp cho phép, anh ta sẽ lấy tôi. Anh ta còn quỳ xuống trước mặt tôi thề bồi sẽ yêu tôi suốt đời, mãi mãi không phản bội tôi.

Trong lời thề non hẹn biển của anh ta, trái tim tôi cũng tĩnh lặng dần. Thật kì lạ, người đàn ông mà tôi mới quen được vài tiếng đồng hồ mà tôi đã coi anh ta là bạn trai, thậm chí là chồng tương lai. Tôi hạnh phúc nằm trong lòng anh ta, vuốt ve lồng ngực gợi cảm của anh ta, bàn về tương lai tươi đẹp. Chúng tôi nán lại trên giường khoảng một tiếng, sau đó anh ta đề nghị đưa tôi xuống sàn nhảy dưới nhà nghỉ. Tôi vui vẻ nhận lời. Theo chân anh ta vào sàn nhảy, trong tiếng nhạc kích động, chúng tôi ôm chặt nhau. Trong ánh đèn lờ mờ, anh ta lại bắt đầu hôn tôi, tôi cũng nồng nhiệt hôn lại. Càng về sau, đèn trong sàn nhảy càng tối dần, chúng tôi ngồi trong góc tình nhân cuối cùng và lại điên cuồng lại tình. Lần này, tôi cảm nhận được niềm sung sướng không tài nào diễn tả nổi, liền không nhịn nổi hét to. Cũng may tiếng nhạc trong sàn nhảy rất lớn, chặn được tiếng kêu của tôi. Từ đó chúng tôi không tài nào lùi lại được, làm tình đã trở nên cơm bữa. Chúng tôi không ngừng lại mây mưa, kết quả điên cuồng là tôi mang thai. Do chưa đến tuổi kết hôn theo luật pháp quy định, tôi đành phải bỏ đứa con đầu tiên.

Cuối cùng bố mẹ tôi cũng biết chuyện. Mẹ tôi phản đối kịch liệt tôi và Sử Tiểu Sinh yêu nhau. Lí do của bà rất đơn giản: Sử Tiểu Sinh là dân ngoại ô, còn tôi dù sao đi nữa vẫn là người thành phố. Nếu theo anh ta, tôi sẽ khổ suốt đời. Nhưng tôi bất chấp mẹ phản đối, vẫn tiếp tục qua lại với Tiểu Sinh. Hai năm sau, tôi lấy anh ta. Sau khi lấy nhau, tôi từng ấu trĩ nghĩ rằng tình yêu sẽ mãi không vơi, nhưng thực tế vô tình lại nói cho tôi biết rằng không hề có chuyện đó. Nghe nói, thời kì bảo hành của tình yêu chỉ có mười tám tháng. Sau mười tám tháng đó, “chất keo dính” giữa hai vợ chồng sẽ dần dần rơi rụng. Nhà văn Đài Loan Bạch Dương đã nói: “Tình yêu không phát triển theo logic, thế nên khi cần thiết phải chú ý tới sự biến đổi của nó. Tình yêu càng không thể mãi bền vững nên nhất thiết không ngừng đeo đuổi.” Lỗ Tấn cũng nói: “Khi cần, tình yêu phải làm mới, sinh trưởng, sáng tạo.” Quả đúng vậy, tình yêu cũng như miếng mộc nhĩ, phải tưới nước, bón phân mới có thể tươi tắn đẹp đẽ, nếu không sẽ khô quắt mà chết.

Cuộc hôn nhân của tôi và Sử Tiểu Sinh đã trải qua quá trình nở hoa rực rỡ tới khô quắt queo. Lúc vừa lấy nhau, tôi thấy rất hạnh phúc. Lúc đó tôi đã đi làm, cơ quan làm việc cũng không tồi. Kinh doanh tại tiệm sửa xe của Tiểu Sinh cũng ngày một đông khách. Tôi bắt đầu chú ý chăm sóc mình, ăn bận như một nữ trí thức xinh đẹp đúng tiêu chuẩn. Tiểu Sinh sau khi cưới cũng lộ rõ phong cách của một người đàn ông trưởng thành, cảm giác còn đẹp trai hơn trước. Tôi nghĩ hồi đầu tôi cứ đấu tranh với bố mẹ để lấy anh bằng được chính vì bị chất đàn ông của anh quyến rũ. Anh ta cương cường nhưng không mất đi vẻ nồng ấm, tuy hời hợt nhưng không mất vẻ đẹp trai, đặc biệt cuộc sống tình dục của chúng tôi rất tuyệt vời, rất hòa hợp. Tôi thấy mình hạnh phúc vì không gả nhầm người. Bố mẹ chê anh ta nhà quê nhưng nhà quê đã sao nào? Người nhà quê cũng có thể kiếm được tiền nuôi gia đình. Hơn nữa người thành phố có mấy ai đẹp trai như anh ấy, có mấy người có thể mang lại cho tôi hạnh phúc về tình dục?

Nhưng chỉ một tháng sau, tôi phát hiện thấy cái gọi là thiên đường hôn nhân thực ra không tồn tại. Dù đã từng có cũng chẳng qua là một ảo mộng của mình và ảo mộng đó luôn ngắn ngủi như điện giật, vừa lóe lên đã hết. Điều khiến tôi thấy đau khổ nhất là giữa chúng tôi không có ngôn ngữ chung. Tôi thích xem phim kinh điển nhưng anh ta phần lớn chỉ xem phim hành động đấm đá, thậm chí còn thích mua phim sex về nhà xem. Có lúc tôi đưa anh ta tới tiệm ăn đồ Tây, anh ta than vãn việc dùng dao nĩa phức tạp, thậm chí khi ăn beefsteak còn trực tiếp cầm đũa ăn, khiến tôi thấy mất mặt trước bao nhiêu người. Tuy tôi không xuất thân từ dòng dõi quý tộc gì nhưng trong thẳm sâu con người tôi vẫn là người phụ nữ thích thanh cao. Những biểu hiện thô lỗ của anh ta chỉ khiến tôi thấy không tài nào chấp nhận nổi. Như vậy chưa là gì, dần dần tôi lại phát hiện thấy rất nhiều bí mật của anh ta. Cưới nhau không lâu, tôi mới biết anh ta chưa từng học hành, chỉ mới học hết tiểu học. Còn tôi dù sao cũng tốt nghiệp cấp ba. Tuy ngoại hình anh ta đẹp mã nhưng bên trong lại là kẻ rất cục cằn. Anh ta luôn thích nói với người khác là anh ta đối với vợ quá tốt, chưa bao giờ nỡ đánh một cái, có tức lắm cũng chỉ mắng chửi vài câu. Bạn nói xem anh ta nói năng như vậy có còn là người nữa không? Đương nhiên anh ta còn giữ thể diện cho tôi, không nói với người khác rằng anh ta thích chửi tôi là điếm.

Trong cuộc sống ân ái vợ chồng, ngoài tháng trăng mật ngắn ngủi, tôi không còn được nếm niềm hoan lạc mà người phụ nữ cần có. Người ta thường nói đạt được rồi sẽ không còn trân trọng nữa. Một khi đàn ông đã chiếm đoạt được đàn bà, họ sẽ không coi người đàn bà đó ra gì, như thể mèo đã bắt được chuột vậy. Chuột càng muốn trốn, mèo càng đuổi theo kì được. Đợi đến khi mèo gắng hết sức túm được chuột và cắn chết rồi, mèo lại đâm lười không muốn ăn nữa. Sử Tiểu Sinh cũng như vậy, sau khi có được tôi rồi, anh ta lười đến nỗi không thèm nhìn tôi. Cuộc sống ân ái như thể “leo lên cầu”, chỉ cần anh ta muốn làm là làm ngay, xong việc thì lập tức lăn ra ngủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 43, 44, 45

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 51, 52, 53

8 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

9 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

10 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

11 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 90, 91, 92

14 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 24/07]

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

16 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75

19 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84

20 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
hanalee
hanalee

--Tứ Minh--: PR truyện:
Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi (có chương mới) Cầu thanks cầu cmt ủng hộ
--Tứ Minh--: nhìn quen nick lee cô cô mà đỏ hồng với màu xanh chuối rồi, giờ nhìn màu tím thấy kì kì
--Tứ Minh--: oài...
Lãng Nhược Y: M.n hãy giành chút thời gian để chơi trò chơi nho nhỏ và rinh điểm về nhé :">

viewtopic.php?style=2&t=395570&p=3219467#p3219467
Hạ Quân Nguyệt: Trân Dao, hỏi gì thế?
Tiết Trân Dao: cho muội hỏi tý
Tiết Trân Dao: mọi người ơi
Triêu Nhan Nhi: chẹp, 260đ :(((
Thố Lạt: pr: Mùa mận xanh rụng (c27)
Nhok Alone ( Bin): thi mít ai còn thừa phiếu vote cho bin 1 phiếu đê mọi người ơii
Sam Sam: chào Bobi ^^
--Tứ Minh--: Còn một ngày nữa là hết hạn thi Miss rồi, ai chưa thi Miss thì còn chần chờ gì nữa mau thi thôi nào [Cuộc thi] Miss diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2017
Bobi Sky: Chào Nhok ^o^
Chào Sam hồng ^o^
Sam Sam: ok :3 mai hạn chót rồi, ai chưa tham gia Miss thì tham gia nhaa <3
Nhok Alone ( Bin): ngoại tổ dạ :: tại tối pama con mới về mới có đt mà chộp .
Nhok Alone ( Bin): chào sky
Sam Sam: Bin :)) còn ảnh có chữ lqđ nữa :3
Bobi Sky: Dạ. chào Tứ ^o^
Nhok Alone ( Bin): oài ..
--Tứ Minh--: chào bobi
--Tứ Minh--: Thiên cháu, đúng rồi, con của Minh nhuy mà, cháu ta đúng rồi
Bobi Sky: mn trưa mát ạ ^o^
Lê Hoàng Thiên: == thiên cháu
--Tứ Minh--: Thiên cháu, sao thế? :)2 :)2
Lê Hoàng Thiên: TỨ minh ==
Lê Hoàng Thiên: nhô bin dth
--Tứ Minh--: chào Thiên cháu nhé :D3

pai pai Y tỷ
Lê Hoàng Thiên: chào lạt
Nhok Alone ( Bin): pp y tỷ
Nhok Alone ( Bin): dạ ..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.