Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành

 
Có bài mới 10.01.2017, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7761
Được thanks: 1910 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

Ngày hôm sau cũng không nói gì với chồng, chị Dương một mình bỏ về quê. Tôi quyết định đợi sau khi chị ấy quay lại, nếu chị ấy biết sự thật, tôi sẽ nói lời xin lỗi rồi bỏ đi vĩnh viễn. Mấy ngày sau, chị Dương từ Lục Hợp quay về, trực tiếp đề nghị li hôn. Lòng tôi lại đau nhói. Tôi biết nếu vì tôi mà khiến gia đình chị phải tan vỡ, suốt đời tôi sẽ không yên ổn. Tôi ra sức giúp tâm tư mình bình tĩnh lại, lặng lẽ quan sát. Nguyên do chị Dương đưa ra thật nằm ngoài dự đoán của tôi và anh ấy. Thì ra chị Dương không hề phát hiện gì về quan hệ giữa tôi và Dương Khánh Hoa. Chị ấy yêu một người đàn ông trên mạng. Nửa tháng đó, chị ấy xuống Thiểm Tây, sống cùng người đàn ông đó. Chị ấy nói với Dương Khánh Hoa rằng, chị ấy và anh đã hết tình cảm. Sau khi li hôn, chị ấy chuẩn bị xuống Thiểm Tây. Tôi thấy người nhẹ nhõm hẳn. Tuy vẫn thấy mình có lỗi với chị ấy nhưng chí ít cũng không phải do tôi gây ra kết cục này. Nhưng tôi cũng cảm nhận rõ rằng Khánh Hoa không chịu nổi lí do này. Nhìn anh ấy hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác, lòng tôi rất đau đớn. Nếu không phải vì nể mặt chị Dương ở đó, tôi thực lòng muốn nói với anh ấy rằng: “Không sao, chị Dương đi rồi, em sẽ chăm sóc anh!”

Tại sao hạnh phúc không còn?

Một tuần sau, họ li hôn thật. Sau khi li hôn, chị Dương lập tức tới Thiểm Tây. Từ đó về sau, tôi không thấy bóng dáng của chị nữa. Thực ra tâm trạng tôi lúc đó rất phức tạp, không nhẫn tâm chứng kiến kết cục như vậy. Tôi xúc động tới mức muốn rời bỏ Dương Khánh Hoa, cho rằng bỏ đi là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Nhưng tôi lại thấy giờ đây không thể rời xa anh ấy được. Dương Khánh Hoa là một người đàn ông sĩ diện. Việc vợ cắm sừng khiến anh ấy trĩu nặng trong u uất, tôi phải an ủi anh ấy. Dù sao đi nữa anh ấy cũng là mối tình đầu của tôi, là người đàn ông tôi yêu. Nhưng thực ra đó chỉ là một phần nguyên nhân nên. Việc tôi không rời khỏi anh ấy vì vật chướng ngại lớn nhất giữa tôi và anh ấy là chị Dương đã đi rồi. Tôi thấy lóe lên ánh sáng hi vọng, thấy những ngày tháng hạnh phúc như sắp ùa tới.

Từ sau khi chị Dương bỏ đi, tôi và Dương Khánh Hoa đàng hoàng sống chung. Từ đó, tôi bắt đầu gắng làm tròn trách nhiệm một người vợ. Hàng ngày, tôi dậy rất sớm, ra chợ mua thức ăn, đồ ăn sáng, rồi quay về đánh thức anh ấy dậy. Ăn sáng xong, chúng tôi cùng tới công ty. Chẳng mấy chốc, mọi người trong công ty đã biết hết quan hệ của chúng tôi. Dương Khánh Hoa giao hết chuyện làm ăn cho tôi xử lí. Nói thật, thời gian ban đầu quả thực khiến tôi ngây ngất, những tưởng mình như cô vợ mới cưới, đã bắt đầu cảm nhận hạnh phúc được làm vợ. Hơn nữa cũng hiếm có cơ hội như vậy, lẽ ra tôi phải giục Khánh Hoa làm thủ tục đăng kí nhưng tôi không muốn làm vậy. Tôi thấy chỉ cần thực lòng yêu thương nhau là được, hà tất gì cần một tờ giấy cơ chứ? Nhưng tôi thực không ngờ rằng hạnh phúc của tôi chỉ duy trì được hơn một tuần. Anh ấy bắt đầu lạnh nhạt dần với tôi, coi chỗ đánh mạt chược như nhà mình. Ngoài việc tới công ty lấy tiền đi đánh bạc, anh ấy rất hiếm khi tới công ty hoặc về nhà.

Lúc đó chuyện làm ăn ở công ty cũng khá nhưng khách hàng tìm không được anh ấy. Có một số việc nhất thiết cần anh ấy xuất hiện mới có thể giải quyết được. Nhưng tôi gọi di động, anh ấy không nghe. Thấy anh ấy như vậy, có lần tôi hỏi sao lại ra nông nỗi này, anh ấy đáp: “Vợ bỏ đi rồi, anh còn có thể làm gì?” Câu nói đó khiến tôi ngờ vực, không nhịn nổi phải hỏi tiếp: “Chẳng phải anh nói không yêu vợ sao?” Câu trả lời của anh ấy khiến tôi nhận thấy thói ích kỉ của đàn ông. Anh ấy đáp: “Một người đàn ông bị vợ cắm sừng thật mất mặt!” Vợ cắm sừng thì mất mặt, còn anh ấy ra ngoài tìm gái thì phong lưu sao? Tuy câu trả lời của anh ấy khiến tôi không vui vẻ nhưng tôi vẫn khuyên bảo anh ấy, hy vọng anh ấy lấy lại tinh thần, tiếp tục quản lý công ty. Nhưng anh ấy không thèm nghe, thú cờ bạc ngày càng tăng. Tiền kinh doanh của công ty bị anh ấy đánh bạc hết. Một tối, tôi gọi điện nhưng anh ấy không về. Tôi đoán hẳn anh ấy đang đánh bạc nên đi tìm. Quả nhiên Dương Khánh Hoa đang chơi bạc ở đó nhưng tôi gọi thế nào, anh ấy cũng không chịu về. Tôi bất lực về một mình. Đêm đó, anh ấy cũng không về. Tôi suốt đêm không ngủ, ngồi khóc tới trời sáng.

Sáng hôm sau, tôi không nhịn nổi, lại đi tìm anh ấy. Quả nhiên Dương Khánh Hoa đang ngủ tại chỗ chơi bạc. Tôi lật chăn dậy, kêu về nhưng anh ấy vùng vẫy, chỉ vào tôi chửi bới rất lớn tiếng, đuổi tôi cút đi. Tôi vừa khóc vừa chạy ra ngoài, anh ấy cũng mặc kệ. Sau khi về nhà, tôi suy nghĩ rất nhiều, thấy rằng vì chuyện li hôn mà tâm trạng anh ấy không vui, tôi phải thông cảm với anh ấy hơn. Nghĩ như vậy, tôi lại mua nhiều đồ ăn ngon, nhắn tin kêu anh ấy về, muốn nói chuyện với anh ấy. Tối đó, Dương Khánh Hoa về nhà nhưng cực kỳ trầm ngâm. Tối đó tôi cũng không ngủ. Tôi nói với anh ấy: “Mặc dù li hôn gây cho anh một cú sốc lớn nhưng anh không thể bỏ mặc cả công ty được.” Nhưng mặc cho tôi hết hơi khuyên can, anh ấy chỉ ngồi cau mày rất khó chịu. Quả thực tôi không hiểu nổi. Trước khi li hôn, khi chúng tôi còn vụng trộm với nhau, anh ấy luôn trân trọng tôi như thế. Mỗi ngày đều có những chuyện nói mãi không ít, có cơ hội là càng gần gũi nhau. Nhưng sau khi chướng ngại vật lớn nhất đã tan biến, tại sao anh ấy lại có bộ mặt như vậy? Lẽ nào giữa chúng tôi không có tình yêu? Lẽ nào Dương Khánh Hoa chưa bao giờ yêu tôi? Nếu không, tại sao trong lòng anh ấy, địa vị của tôi thậm chí còn không bằng cái bàn mạt chược?

Rút cục tôi đóng vai gì?

Sau hôm đó Dương Khánh Hoa lại ngựa quen đường cũ, cả ngày lẫn đêm đều không chịu về nhà. Tôi gọi điện, anh ấy không hề bắt máy. Tôi đoán hẳn anh ấy lại đi đánh bạc nhưng khi tới chỗ đánh bạc tìm, không thấy bóng dáng anh ấy đâu. Hỏi mọi người ở đó, họ cũng không biết. Không tìm được anh ấy, tôi như phát điên, thấy không thể nào tiếp tục chìm nghỉm như thế này được. Dù sao chúng tôi đến được với nhau cũng không dễ dàng. Thấy tôi cuống quýt lên như vậy, một người bạn thân với anh ấy động lòng khuyên: “Đừng tìm anh ta nữa. Cô còn tìm anh ta làm gì, có ý nghĩa gì không? Bây giờ anh ta đã quan hệ với người khác rồi. Cô còn trẻ như thế, chả thà đi tìm người đàn ông khác tốt hơn, bắt đầu lại từ đầu.” Tôi không tin lời anh ta. Tôi điên cuồng gọi điện thoại cho Khánh Hoa nhưng không ai nghe. Tôi đi khắp nơi tìm anh ấy. Người bạn đó thấy vậy liền cho tôi địa chỉ, nói: “Cô không tin tôi thì cứ tới đó tìm. Khánh Hoa ở đó nhưng nói cho cô biết, dẫu có tìm thấy anh ta cũng vô ích thôi. Anh ta không về với cô đâu.”

Tôi không kịp nói gì với người đó, lập tức đi tìm số nhà, bấm chuông. Mở cửa là một phụ nữ chừng bốn mươi tuổi, hỏi tôi tìm ai. Tôi nói tìm Dương Khánh Hoa, cô ta không nói gì, đưa tôi vào trong. Tôi nhìn thấy anh ấy đang ngồi trên giường cô ta, tim tôi đau nhói, không nhịn nổi khóc òa lên. Đó là người đàn ông mà tôi định gửi gắm thân mình suốt đời sao? Nhưng người đàn ông đó lại ngồi trên giường của người phụ nữ khác. Dương Khánh Hoa mặc tôi khóc ở đó, không nói tiếng nào. Tôi lau nước mắt, nói với anh ấy: “Anh ra ngoài một lát đi!” Người phụ nữ đó cũng thấy tôi có phần bất thường liền hỏi: “Cô tìm anh ấy có việc gì? Cô là ai?” Dương Khánh Hoa nói: “Có chuyện gì cứ nói luôn ở đây, ra ngoài làm gì?” Lúc đó, người tôi đờ đẫn, vừa khóc vừa bỏ ra khỏi nhà người phụ nữ đó. Hạnh phúc của tôi, kỳ vọng cuộc đời của tôi, tất cả đã tan vỡ.

Sau đó tôi tìm hiểu được người phụ nữ bốn mươi tuổi đó rất giàu có, đã li hôn nhưng chưa có con. Tôi không hiểu nổi vì Khánh Hoa từng nói với tôi rằng, đối với anh ấy, tiền bạc không là gì. Vậy anh ấy ở cùng cô ta làm gì? Lẽ nào anh ấy thực sự yêu cô ta? Sau đó tôi lại gọi điện cho anh ấy nhưng toàn cô ta nghe. Thái độ cô ta rất ngang, kêu tôi không được gọi tới, không được tìm anh ấy nữa nhưng tôi không nghe. Chúng tôi cãi nhau trong điện thoại nhưng tôi vẫn lo công việc công ty. Lúc đó, tình hình công ty đã sa sút lắm. Tôi thấy mình nên vực công ty dậy rồi mới bỏ đi. Đồng thời lòng tôi vẫn mong anh ấy quay đầu lại. Do mang suy nghĩ như vậy, tôi lại tìm tới nhà người phụ nữ đó. Tôi đứng ngoài cửa, gọi điện thoại cho anh ấy, nói rằng tôi ở bên ngoài, muốn anh ấy ra nói chuyện. Người phụ nữ đó nghe vậy mới chịu đưa điện thoại cho Khánh Hoa nhưng câu trả lời của anh ấy khiến tôi tuyệt vọng và đau lòng. Anh ấy nói rằng: “Từ nay về sau đừng tìm tôi nữa. Việc công ty, cô cũng không phải lo. Khi tới hạn trả tiền nhà, nếu thiếu tiền, cô tới công ty mà lấy, đừng gọi điện cho tôi nữa.” Tôi hỏi tại sao, anh ấy không giải thích. Tiếp đó chỉ nghe thấy tiếng của cô ta: “Mẹ kiếp, còn mặt mũi nào không? Đàn ông không thèm mày nữa rồi mà còn bám riết!”

Trước cảnh đó, tôi đành phải về, lòng rối bời tới cực điểm. Tôi không cam tâm đánh đổi mọi thứ vì kết cục này. Nhưng tôi vẫn tới công ty như bình thường, buổi tối lại càng gọi cho Dương Khánh Hoa nhiều hơn. Tôi muốn anh ấy phải giải thích hợp lí cho tôi nhưng anh ấy không hề lộ diện. Điện thoại toàn do cô ta nghe. Mấy ngày sau, Khánh Hoa và người phụ nữ đó đột ngột tới công ty làm tôi rất bất ngờ. Nhưng điều làm tôi bất ngờ hơn là họ lại đem nhượng lại công ty. Tôi rất có tình cảm với công ty vì nơi đó có bao tâm huyết của tôi. Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại làm vậy. Tôi nén đau nói với Dương Khánh Hoa rằng: “Em muốn nói chuyện với anh. Không phải chuyện tình cảm, mà chuyện công ty!” Người phụ nữ kia nói chen vào: “Cô là cái thá gì? Có tư cách gì?” Bị cô ta nói vậy, tôi thực sự sững người. Quả thực, tôi cảm thấy mơ hồ về quan hệ giữa Khánh Hoa và tôi. Chúng tôi không có đăng kí, chỉ có thể coi là công khai sống chung. Nhưng từ sau khi sống chung, tôi không tìm thấy anh ấy nữa. Như vậy ngay cả quan hệ sống chung cũng đâu còn tồn tại? Tuy rất đau buồn nhưng tôi quyết không thể tha thứ cho người phụ nữ kia nói tôi như vậy. Thế là tôi và cô ta cãi nhau. Cô ta dọa sẽ cho người đến xử lí tôi.

Đàn ông giơ nắm đấm tuyệt tình.

Cuối cùng công ty cũng bị Khánh Hoa bán mất nhưng tôi không ngừng gọi điện thoại cho anh ấy. Một mặt tôi muốn anh ấy phải trả lời hợp lý, tại sao anh ấy lại làm như vậy. Mặt khác có một số nhân viên đòi tiền lương nhưng không tìm được anh ấy, lại tìm tôi. Tôi chỉ biết gọi điện cho anh ấy ra giải quyết. Nhưng vẫn như trước, điện thoại vẫn là cô ta nghe máy, càng ngày càng thấy cô ta không biết chán. Vào một ngày cuối tháng 6.2005, tôi vừa xuống nhà, có hai người đàn ông tới hỏi đường. Tôi nhiệt tình chỉ. Ai ngờ được rằng đúng lúc tôi không để tâm, họ liền đấm tôi. Tôi sợ quá, không biết tại sao họ lại làm vậy nên ra sức kêu cứu. Thấy tôi kêu gào, họ càng đánh vào miệng tôi. Khi người khác tới kịp, hai gã đàn ông đó đã chạy biến. Những vết thương chúng để trên mặt tôi mãi hơn một tháng sau mới hết. Suy đi nghĩ lại, tôi thấy hai người lạ không thể đối với tôi như vậy. Có một câu nói rất hay: trên đời này không có tình yêu không duyên không cớ, đương nhiên cũng không có những mối thù không duyên không cớ.

Mấy người bạn của tôi đều thấy lũ đánh người nhất định nghe theo lệnh của Dương Khánh Hoa và người phụ nữ nọ. Họ kêu tôi báo cảnh sát nhưng tôi không làm. Một phần tôi thấy không có bằng chứng là do người phụ nữ kia tác động. Một phần khác do tôi đã thấy rõ rằng không muốn dính líu gì tới anh ấy nữa. Từ đó về sau, tôi không hề liên hệ với Khánh Hoa nữa. Tôi chuyển chỗ ở, lại bắt đầu tìm việc, dần dần tâm trạng tôi cũng ổn định dần. Tôi có khát khao muốn nói với tất cả các cô gái trên thế gian này rằng khi các bạn yêu hết mình, bất chấp tất cả, nhất định phải mở to mắt, tuyệt đối không nên dễ dàng tin vào lời thề thốt của người đàn ông đã có vợ!

Nhật kí của Ngãi Luân:

Nghe xong câu chuyện của Bình Quả, Ngãi Luân thở dài. Câu chuyện lại cho chúng ta ẩn ý ra sao? Trước những lời ngọt ngào của đàn ông đã lập gia đình, phụ nữ cần có phản ứng gì? Khi mọi người đang lao vào yêu điên cuồng, khi bạn đang chuẩn bị bước vào một gia đình người khác, nên chăng phải tĩnh tâm lại, nghĩ tới tương lai. Cuộc đời còn dài dài, mãi mãi không chỉ nhờ vài lời hứa hẹn mà có thể che đậy được.

Có một loại đàn ông không chỉ hiểu rõ các cô gái dạng nào mới là vật đi săn tốt nhất của mình, mà còn hiểu rõ làm thế nào để nắm được trái tim của đối phương. Nếu bạn là phụ nữ, đối với loại đàn ông như vậy, chúng ta không có cách nào khuyên anh ta đừng làm vậy, nhưng chúng ta phải có cách để mình không bị mắc lừa anh ta. Gần đây Ngãi Luân đã liên hệ với Bình Quả. Cô ta rất cám ơn Ngãi Luân và những bạn bè ủng hộ. Giờ đây cuộc sống cô ta đã bình thường. Cô ấy đi học thêm một chuyên ngành buổi tối, bắt đầu chuẩn bị tốt cho tương lai. Ngãi Luân vô cùng vui mừng vì Bình Quả có những hành động như vậy. Cuộc đời cô ấy mới thực sự bắt đầu dù quá khứ có mang màu xám hay sáng màu. Giờ đây tất cả đã trở thành quá khứ. Nắm chắc hôm nay mới là điều quan trọng nhất. Vì chỉ có như vậy mới có thể có tương lai tốt đẹp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.01.2017, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7761
Được thanks: 1910 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

5. Kẻ trong sạch như tôi đã biến thành vợ hai bất hạnh nhất như thế nào


Tôi thấy mình là người đàn bà bất hạnh nhất trên đời này. Khi quen Xuyên, tôi không biết anh ấy đã có vợ. Tuy đã gần bốn mươi tuổi, nhưng nom Xuyên vẫn rất trẻ, phong độ, lại được tổng giám đốc công ty yêu chiều, khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ anh ấy. Và khi gặp người có nhan sắc như tôi, Xuyên cũng bị tình yêu sét đánh. Chẳng bao lâu Xuyên mua một chung cư cao cấp ở Bắc Kinh, sống chung với tôi. Nhìn vật dụng trong nhà đều thuộc dạng đắt tiền, tôi thấy lòng rất dễ chịu. Nghĩ lại thấy tôi chỉ là một cô gái tốt nghiệp hết cấp ba, từ nông thôn ra thành phố làm nhân viên quèn, lại có thể được sống sung sướng đến vậy. Một thời gian sau, cứ cách vài ngày tôi lại mời một số chị em gái tới nhà chơi. Trong con mắt trầm trồ ngưỡng mộ của họ, tôi như bay lên chín tầng mây, người cứ lâng lâng, ngay cả khi đang ngủ cũng bật cười.

Xuyên nói anh ấy rất bận, không thể về nhà thường xuyên nhưng cứ tới cuối tháng lại gửi cho tôi rất nhiều tiền để tiêu vặt. Trước đây tôi chưa từng thấy nhiều tiền đến vậy và bắt đầu mua sắm quần áo đắt tiền, vào các tiệm Spa cao cấp, ăn bận chải chuốt, ra vào những nơi sang trọng. Tôi rất yêu Xuyên. Mỗi lần anh ấy tới chỗ tôi, tôi đều làm những món ăn mà anh ấy thích và hết sức dịu dàng. Anh ấy thường đưa tôi đi tham dự một số tiệc tùng cá nhân. Khi người khác nhìn anh ấy đầy ngưỡng mộ, gương mặt anh ấy lại tràn ngập niềm tự hào không giấu giếm. Có thể khiến anh ấy kiêu hãnh, tôi rất vui sướng. Tôi cũng rất thích cuộc sống xa hoa nhẹ nhàng mà anh cho tôi. Nhưng Xuyên mãi vẫn không chịu hứa lấy tôi. Đã mấy lần tôi có thai nhưng đều bị anh ấy ép phải phá. Anh ấy luôn lấy cớ tôi quá nhỏ dù tôi đã hai mươi tư tuổi và ở quê tôi, các cô gái trạc cỡ tuổi tôi đều làm mẹ cả. Vả lại tuổi tác anh ấy cũng không nhỏ nữa. Nhưng tôi không hề thấy anh ấy có chút gì sốt ruột.

Trong hai năm sống chung, anh ấy luôn lấy lý do quá bận nên vẫn chưa đưa tôi về thăm quê anh ấy ở Quảng Châu. Về gia đình mình, anh ấy cũng không nói nhiều. Và mỗi dịp lễ tết hàng năm, tôi luôn phải ở một mình cô đơn. Gọi vào di động anh ấy, nếu không tắt máy cũng không có ai nghe. Mấy người bạn chơi mạt chược của tôi đều là gái bao của các đại gia. Tôi thấy cuộc sống của mình cũng không khác gì họ. Đúng lúc tôi nhận thức được điều này, vợ anh ấy xuất hiện cùng mấy gã thanh niên lực lưỡng. Qua những lời kêu gào hò hét của cô ta, tôi mới hiểu được ra chân tướng sự thật. Thì ra Xuyên đã là bố của hai đứa con. Công ty của anh ấy không phải của mình anh ấy, mà là sự nghiệp của cả gia đình vợ. Anh ấy chẳng qua chỉ là một kẻ làm thuê cao cấp. Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn thì họ đã dọn xong quần áo của tôi vào một túi xách. Tất cả đồ đáng tiền trong nhà đều bị họ giữ lại. Tiếp đó tôi và cái túi đáng thương đó đều bị họ vứt ra ngoài cửa.

Trong tiết đông lạnh giá, tôi co rúm người ngồi bên cái cột điện thoại liên tiếp bấm di động của anh ấy, muốn anh ấy giải thích và đền bì thỏa đáng cho tôi. Nhưng suốt nửa ngày trời, anh ấy không hề bắt máy rồi tắt máy hẳn. Tôi nghĩ ra trăm kế để tìm tới công ty anh ấy nhưng kết quả được biết anh ấy đã bị thuyên chuyển tới một công ty nhỏ ở phía Nam, công ty mẹ do vợ anh ấy tiếp quản. Đó là cuộc tình đầu tiên trong đời tôi. Anh ấy đã lừa tôi như vậy rồi lại vứt bỏ tôi thật vô tình. Tôi uất ức tới mức ngất đi. Nghĩ lại mình đã vì anh ấy mà hi sinh tuổi xuân và tình yêu, giờ đây lại bị cái kết thảm hại đến vậy. Gần đây trên báo chí tôi thấy một cụm từ mới, gọi là “vợ hai không lỗi lầm”. Nghe nói trong một hội nghị mang tính toàn quốc vừa qua, có người đã đề cập tới sự việc này, kiến nghị rằng những “bà vợ hai không có lỗi” này nếu quả thực kinh tế khó khăn, bị lừa gạt về tình cảm thì phải được bảo vệ quyền lợi về tài sản. Giờ đây tôi không có việc làm, không nhà cửa, nên thấy mình rất đúng trường hợp này. Không biết pháp luật có giúp tôi bảo vệ được quyền lợi của mình không?

- Một cô gái bất hạnh -


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.01.2017, 19:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7761
Được thanks: 1910 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

6. Con đường đau khổ của hai mươi năm làm người tình trong bóng tối


Nhân vật chính: Lâm, nữ, bốn mươi tuổi, độc thân. Hai năm trước, cô gặp được Giang Thuần và từ đó đắm đuối với anh ta không rời. Vợ anh ta bị tim nặng nên Giang Thuần hết mực chăm sóc vợ. Anh và Lâm tuy yêu nhau nhưng không muốn thành tội phạm gây hại tới vợ. Lâm cho rằng đợi khi Thuần đứng tuổi, đợi khi vợ anh ta không còn nữa, cô sẽ danh chính ngôn thuận chăm sóc anh… Thật không ngờ, họ không kịp đợi tới ngày đó, Giang Thuần đã mắc bệnh ung thư hiểm nghèo.

Lời của Lâm: Tất cả tình cảm ngoài hôn nhân hầu như đều là “nhìn thấy ánh sáng mà chết”. Tôi không oán trách gì, chỉ nói sự thật. Nếu nói rằng tình yêu giữa hai người là tuyệt đẹp thì tình yêu giữa ba người là tàn khốc. Dù có nhìn thấy nó đẹp chăng nữa cũng là vì tàn khốc nên mới nảy sinh một kiểu đẹp mệt mỏi. Nó cũng như balê, cứ nhảy tới nhảy lui mãi không ngừng, nhảy tới khi tuyệt vọng.

Anh nói xem tôi có ý đồ gì? Tôi quen anh ấy lúc đó, anh ấy đã bốn mươi tuổi rồi. Năm anh ấy mất, anh đã sáu mươi tuổi. Vậy tôi âm mưu chiếm đoạt tiền bạc hay con người anh ấy? Hay để được anh ấy chăm sóc, hay để chia tài sản cùng anh ấy? Khi anh ấy mất, tóc bạc trắng, nom như một ông già. Nhưng cũng rất lạ rằng, tôi ngắm anh ấy vẫn không nỡ buông đi, phảng phất như thể thấy lại cảnh đầu tiên gặp anh ấy trong phòng bệnh vào hai mươi năm trước. Cảnh đó tôi muốn quên đi mà không thể quên nổi, nó như khắc sâu trong trái tim tôi.

Tôi luôn nhớ tới một chàng bác sĩ uy nghiêm, thông minh, tháo vát hồi đó. Khi anh ấy còn trẻ, đôi mắt như có thần, nhìn kẻ khác hơi thể người ta là một chú hươu non. Tại sao tôi không thể nào quên được đôi mắt của anh ấy nhỉ? Vì lúc đó trong bệnh viện, anh ấy bịt khẩu trang cả ngày, khiến mắt và tóc anh ấy vô cùng nổi bật. Mái tóc đen của anh ấy có chỗ quăn tự nhiên. Con gái anh ấy cũng có tóc quăn tự nhiên, hoàn toàn di truyền từ cha.

Tôi đã nhìn thấy vợ anh ấy, chỉ một lần thôi. Ngoài lần đó ra, tôi chỉ nhìn thấy hình. Đó là một phụ nữ trắng trẻo, lặng lẽ. Hoặc nói một cách khác, đó là một phụ nữ tốt, là dạng phụ nữ mà rất nhiều người đàn ông lấy xong mang về để ở nhà rất yên tâm. Huống hồ cô ấy còn sinh cho anh ấy một đứa con gái. Nghe mọi người kể vợ anh ấy bị bệnh tim rất nặng, phải chịu rất nhiều khổ sở mới sinh được đứa con này. Tôi cũng là phụ nữ, hiểu rằng một người phụ nữ nếu dám mạo hiểm tính mạng mình để sinh con cho một người đàn ông thì cô ấy nhất định là rất yêu anh ta. Có lúc hiến dâng cũng là một dạng hạnh phúc cực điểm. Người phụ nữ này đã thể nghiệm được điều đó, cũng đạt được báo đáp. Dù sao, cô ấy đã vượt qua được điều đó. Dưới vẻ bề ngoài yếu ớt, nhất định cô ấy có một trái tim kiên định.

Thật kỳ lạ, đối với một phụ nữ vốn là tình địch của tôi, tôi không thấy thù hận một chút nào. Thậm chí tôi còn có cảm giác hai chúng tôi rất gần gũi nhau, cũng rất giống nhau. Dù sao chúng tôi đều yêu chung một người đàn ông. Cô ấy như một phần khác của con người tôi. Đúng là như vậy, tôi thường tưởng tượng mình là cô ấy. Tôi thấy mình tuy chưa từng cưới Giang Thuần nhưng tôi cũng là vợ anh ấy, một cô vợ khác. Tôi thấy điều này không có gì mâu thuẫn. Đương nhiên tôi đứng ở góc độ hồng nhan tri kỉ của một người đàn ông mà nói, tôi không biết nếu mình là vợ anh ấy, liệu tôi có nghĩ như vậy không? Con người đều ích kỉ như nhau. Vấn đề này đối với tất cả các bà vợ mà nói, e rằng đáp án chỉ có một. Thật đáng tiếc là, tôi không có cái số đó. Suốt đời này, ngay cả tư cách ích kỉ trong tình yêu, tôi cũng bị tước đoạt mất. Cũng giống như mỗi lần anh ấy vội vàng từ chỗ tôi trở về, chưa bao giờ anh ấy ở lại qua đêm với tôi. Tuy tôi biết rõ những gì chờ đón chỉ là một buổi sáng thông thường nhất… Thân thế tôi đã bị quyết định rồi. Tôi chỉ có thể cùng người khác chung hưởng, và nhất thiết phải dùng cách không được đàng hoàng nhìn thấy ánh sáng như vậy. Tình cảm ngoài hôn nhân, hầu như đều là kiểu “nhìn thấy ánh sáng là chết”. Tôi không oán thán, tôi chỉ nói sự thật.

Trong tình yêu cũng có sự giao thoa sinh tử. Tôi cho rằng vợ anh ấy và anh ấy cũng vậy. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng dùng sức mạnh của mình để chia rẽ bọn họ. Một là về đạo đức tôi không cho phép, hai là tôi biết họ cũng không thể chia rời nhau. Người phụ nữ đó và tôi cũng vậy, năm đó đều là bệnh nhân của anh ấy. Nhưng cô ấy may mắn hơn tôi vì cô ấy đến sớm hơn tôi mười mấy năm. Nếu tính không sai khi tôi mới lên tiểu học, họ đã yêu nhau rồi…

Tôi vĩnh viễn không thể quên được mùa hè năm đó. Từ sau khi quen nhau, cuộc sống của tôi như chỉ có một mùa hè đó. Nó rực rỡ huy hoàng, bất kể trong giấc mơ hay trong kí ức, đều không thể phai màu. Lúc đó tôi mười chín hay hai mươi tuổi nhỉ? Không hiểu sao tôi đột nhiên bị viêm phổi. Lúc đó trong nhà cũng không có ai. Cha mẹ tôi đi ra ngoại tỉnh thăm bà ngoại, em trai lại đang đi lính. Tôi xin cơ quan nghỉ phép, cứ ngỡ bệnh vặt nhưng không ngờ sốt cao liên tục mấy ngày. Khi đồng nghiệp tới thăm, người tôi đã nóng bừng bừng. Thế nên họ đưa tôi vào một bệnh viện lớn gần đó.

Nói ra thật tình cờ, Giang Thuần làm việc đúng ở đó. Hôm đó là ngày anh ấy trực và tôi nằm trong khu vực bệnh nhân mà anh ấy quản lý. Vì thế việc chúng tôi quen nhau không thể không nói là có cơ duyên ngẫu nhiên. Đó chính là số phận của tôi, bao gồm cả cuộc gặp gỡ nên duyên này cũng là bước đệm cho câu chuyện của chúng tôi sau này. Những ngày đó, anh ấy chăm sóc tôi như chăm sóc một đứa trẻ, nói năng rất nhẹ nhàng, ngày nào cũng kiểm tra phòng bệnh và không quên hỏi thăm tôi dăm câu.

Ngoài các đồng nghiệp nam ở cùng cơ quan, tôi chưa từng tiếp xúc với đàn ông khác. Nhớ hồi đầu, sau khi mẹ sinh em trai, gửi tôi về nhà bà nội ở tỉnh khác. Tôi sống ở đó suốt cho tới khi lên cấp ba mới chuyển trường về nhà nên thiếu hụt tình yêu thương của cha mẹ. Sự xuất hiện của Giang Thuần đã thỏa mãn cho tôi khát khao đó. Chẳng hạn có một người như bố mình chăm sóc cho mình uống thuốc, có những lời hỏi han ân cần của bậc tiền bối và những trói buộc… Năm đó, tôi vẫn chưa yêu ai nhưng đã đọc không ít tiểu thuyết của Quỳnh Dao. Tôi rất thích nhân vật Phi Vân Phàm trong tác phẩm ‘Một giấc mơ của bà’. Đó là một mẫu người đàn ông trưởng thành có tình cảm sâu đậm khiến người ta dễ cảm động nhất. Tôi bắt đầu trông ngóng những thời khắc anh ấy tới thăm phòng bệnh, khắc khoải chờ đợi tiếng bước chân anh ấy. Có lúc thậm chí tôi còn mong mình tốt nhất mắc chút bệnh gì đó để anh ấy dừng lại trước giường tôi lâu hơn một phút… Tôi thích ánh mắt anh ấy nhìn tôi, hỏi tôi, có phải thấy khó chịu không? Cảm giác sau khi uống thuốc ra sao… Tôi nghĩ hẳn mình đã yêu anh ấy mất rồi.

Tôi không nhịn nổi mơ mộng, tất cả sự chăm sóc, bảo vệ của anh ấy đối với tôi biết đâu vì anh ấy cũng có tình cảm với tôi. Tôi cứ bị suy nghĩ đó khích lệ, chỉ cần vừa nhìn thấy anh ấy, tôi đã mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt anh ấy. Nhưng anh ấy luôn lảng nhìn ra nơi khác… Tôi đã thấy rõ trong ánh mắt đó không có nhiều thứ… nên tôi thậm chí đã rơi lệ… Tình cảm đó mãi tới giờ vẫn chưa gỡ ra nổi. Tôi cứ canh cánh mãi thứ tình cảm không đủ sét đánh của anh ấy đối với tôi. Sau đó tôi đã từng hỏi anh ấy. Tôi hỏi rằng có phải thời gian tôi nằm viện, anh ấy đã thích tôi rồi không? Anh ấy đáp không phải, anh ấy đối với bệnh nhân nào cũng vậy.

Tôi biết anh ấy không nói dối, mà dẫu có thật thì có thể sao nào? Anh ấy không quen những lời ngọt ngào. Như vậy cũng tốt, mà cũng không tốt hoặc đó chính là đặc trưng của con người ở anh ấy. Một là một, hai là hai, rất vụng về không biết nịnh cho người ta vui lòng.

Lúc xuất viện, tuy nom tôi trông vui vẻ nhưng thật ra trong lòng lại nặng trĩu một hình bóng. Hơn một năm sau, tôi thấy lòng nặng nề. Điều này dẫu người khác không dễ nhận ra nhưng cha mẹ tôi đã nhận ra. Họ phát hiện thấy tôi không còn thích nói cười như trước nữa, mà thích ngồi một mình, có lúc lại khóc thầm. Nỗi tương tư vô vọng của tôi đối với Giang Thuần trong mắt cha mẹ tôi lại bị coi là “thất tình”. Thế nên hai người bắt đầu ra sức giới thiệu bạn trai cho tôi. Đương nhiên họ không hay biết rằng trong lòng tôi đã có đối tượng. Nếu họ biết người đó không chỉ lớn hơn tôi hai mươi tuổi, mà còn đã kết hôn, nhất định cả hai sẽ ngất lịm mất.

Hồi đó xã hội còn rất nhạy cảm với chuyện này. Dư luận luôn đả kích nặng nề kẻ thứ ba. Nếu bạn ở ngoài có một kẻ thứ ba hoặc bị coi là kẻ thứ ba của người khác, điều đó có nghĩa trước tiên bạn sẽ bị tử hình ở tòa án đạo đức. Cũng có thể bị mất các quyền lợi như chia nhà, tăng lương… Thế nên tôi không có tâm trí nào đi gặp người đàn ông khác. Nhưng thà gặp xong rồi khước từ còn tốt hơn là tôi thừa nhận mình yêu phải người đàn ông có vợ.

Tôi còn nhớ mẹ giới thiệu cho tôi một chàng trai làm ở bưu điện, rồi một giáo viên trung học. Ngay từ lần gặp đầu tiên, họ đã đồng ý muốn cùng tôi qua lại tiếp nhưng kết quả đều bị tôi mượn cớ khước từ. Từ đó tôi và mẹ gây gổ nhau không vui. Vì trong đó có một người mà cha mẹ tôi đều rất ưng ý. Họ không hiểu rốt cục tôi ra sao nữa… Nói đi nói lại, tôi cũng có sai thật. Đầu óc tôi chỉ quanh đi quẩn lại toàn ngập tràn hình bóng Giang Thuần. Như thể đó là một cơn nghiện ngoan cố, cố dứt cũng không dứt được. Tôi nghĩ mãi không ra cách gì để có thể khiến anh ấy hiểu cho lòng tôi. Sau này có thể được ở bên nhau hay không, không quan trọng, có bị người khác cho là kẻ thứ ba hay không cũng không quan trọng. Điều quan trọng duy nhất chính là tôi muốn anh ấy biết rằng tôi yêu anh ấy. Anh ấy có chấp nhận hay không, không quan trọng, chỉ cần anh ấy biết, thế là đủ.

Giờ nghĩ lại lúc đó tôi thực sự điên quá. Nhìn bề ngoài cứ tưởng tôi là người rất dịu dàng nhưng thực ra lúc cứng đầu thì có chín cái đầu trâu cũng không kéo lại nổi. Có thể đúng là do ông trời thương xót tôi, cơ hội đã ập tới rất nhanh. Hôm đó một đồng nghiệp của tôi bị ốm. Tôi theo lời dặn dò của chủ nhiệm đã đưa cô ấy tới bệnh viện. Lúc đi, tim tôi đập thùm thụp như thể linh cảm được ngày hôm nay sẽ gặp anh ấy. Quả nhiên lúc lấy số khám bệnh, tôi nhìn thấy anh ấy đi qua, tay cầm sổ bệnh án, vừa đi vừa lật xem. Tôi không kịp nghĩ gì, chạy vội tới, hối hả tới trước mặt anh ấy, không kịp giữ phép tắc. Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ lần anh ấy xuất viện. Tôi rất xúc động. Anh ấy bị tôi chặn lại, rõ ràng cũng giật mình, sau đó định thần nhìn kĩ mới phát hiện ra tôi. Điều khiến tôi vui sướng là anh ấy vừa nhìn đã nhận ra tôi: “Thì ra là cô à, sao? Lại có chỗ nào thấy khó chịu?”

Tôi lắc đầu, rồi lại ra sức gật đầu, thấy trái tim mình như thể lập tức rớt ra khỏi lồng ngực. Anh ấy cười, tuy vẫn đeo khẩu trang nhưng tôi có thể nhận ra, anh ấy đang cười, vì những nếp nhăn nơi khóe mắt anh ấy co hết lại. Anh ấy hỏi: “Vậy là tôi có vấn đề?” Tôi thở dài một hơi, đáp: “Là có chuyện muốn nhờ hỏi anh. Nếu có thể sau khi tan giờ làm hôm nay, em đứng ngoài bệnh viện chờ bác sĩ nhé, được không?” Anh ấy gật đầu rất nhẹ nhõm, quả nhiên đã đồng ý. Lúc đó tôi căng thẳng suýt khóc. Tôi đã nói mà, anh ấy luôn là một bác sĩ tốt nên đồng ý tan giờ làm gặp tôi. Nhất định anh ấy nghĩ rằng tôi hỏi han về tình hình bệnh tật. Khi vừa từ bệnh viện đi ra, chưa đợi tôi nói gì, anh ấy đã mời tôi ăn cơm.

Thì ra anh ấy đã biết hết, thì ra ngay từ đầu anh ấy đã nhận ra điều tôi muốn nói với anh ấy không phải là xin tư vấn chữa bệnh, mà là một cô gái trẻ đã rơi vào lưới tình của anh. Có lẽ do lưới tình đó đã không phải là lần đầu có người rơi vào. Tôi như người bị mê ngủ, ngoan ngoãn đi sau anh ấy, để mặc anh ấy đưa đi tới bất kì nơi nào. Lòng tôi ngập tràn hoan hỉ nhưng không biết làm thế nào để mở miệng. Anh đưa tôi đến một tiệm ăn nhỏ yên tĩnh. Đó là nơi mà anh ấy và vợ thích nhất. Tôi biết dụng ý của anh ấy. Anh ấy hy vọng dùng cách uyển chuyển này xóa bỏ ý đồ của tôi. Tôi ngồi đó, thấy thật ấm ức, đương nhiên là phần lớn là tủi thân cho mình. Thoắt một cái tôi nhớ lại rất nhiều chuyện không vui vẻ từ trước đến nay. Rồi đầu óc lại nhớ tới món nợ anh ấy, phảng phất như thể tất cả như anh ấy tạo ta. Thế là tôi khóc, khóc rất thương tâm, khóc tới mức anh ấy phải đứng lên vì sợ khách khứa xung quanh thấy nghi ngờ. Họ sẽ thấy ngờ vực vì mối quan hệ bất thường giữa hai chúng tôi. Anh ấy gọi cho tôi một ly nước ấm. Tôi khẽ nghịch cái ly trong tay, vẫn khóc không ra lời nhưng không dám ngẩng đầu lên. Giang Thuần cẩn thận hỏi: “Có phải tôi làm sai điều gì khiến cô hiểu lầm?”. “Em mới mới là người lầm lẫn”, tôi ngẩng đầu lên đáp, “Em cũng không muốn như vậy. Em cũng không biết tại sao em lại thích anh”. Cứ nói, nước mắt tôi lại trào ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beixingli, chopchun, conan283, Hana.tran, HarryPotter, HauLeHuyenCa, Marukochan1412, Meo doremon, minhan, nhuhoanhugio96, rikoqn, San963, thaothanhvu, Thượng Nghiên, todien, TrangAnh27, Uyển Lam và 1134 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C582

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc

Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart
ThiểnThiển: Pm cho em nha
ThiểnThiển: Cho em xin vài bộ đồng nhân đi mấy ng đẹp
The Wolf: Dạo này vắng quá nhờ.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.