Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành

 
Có bài mới 10.01.2017, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

Ngày hôm sau cũng không nói gì với chồng, chị Dương một mình bỏ về quê. Tôi quyết định đợi sau khi chị ấy quay lại, nếu chị ấy biết sự thật, tôi sẽ nói lời xin lỗi rồi bỏ đi vĩnh viễn. Mấy ngày sau, chị Dương từ Lục Hợp quay về, trực tiếp đề nghị li hôn. Lòng tôi lại đau nhói. Tôi biết nếu vì tôi mà khiến gia đình chị phải tan vỡ, suốt đời tôi sẽ không yên ổn. Tôi ra sức giúp tâm tư mình bình tĩnh lại, lặng lẽ quan sát. Nguyên do chị Dương đưa ra thật nằm ngoài dự đoán của tôi và anh ấy. Thì ra chị Dương không hề phát hiện gì về quan hệ giữa tôi và Dương Khánh Hoa. Chị ấy yêu một người đàn ông trên mạng. Nửa tháng đó, chị ấy xuống Thiểm Tây, sống cùng người đàn ông đó. Chị ấy nói với Dương Khánh Hoa rằng, chị ấy và anh đã hết tình cảm. Sau khi li hôn, chị ấy chuẩn bị xuống Thiểm Tây. Tôi thấy người nhẹ nhõm hẳn. Tuy vẫn thấy mình có lỗi với chị ấy nhưng chí ít cũng không phải do tôi gây ra kết cục này. Nhưng tôi cũng cảm nhận rõ rằng Khánh Hoa không chịu nổi lí do này. Nhìn anh ấy hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác, lòng tôi rất đau đớn. Nếu không phải vì nể mặt chị Dương ở đó, tôi thực lòng muốn nói với anh ấy rằng: “Không sao, chị Dương đi rồi, em sẽ chăm sóc anh!”

Tại sao hạnh phúc không còn?

Một tuần sau, họ li hôn thật. Sau khi li hôn, chị Dương lập tức tới Thiểm Tây. Từ đó về sau, tôi không thấy bóng dáng của chị nữa. Thực ra tâm trạng tôi lúc đó rất phức tạp, không nhẫn tâm chứng kiến kết cục như vậy. Tôi xúc động tới mức muốn rời bỏ Dương Khánh Hoa, cho rằng bỏ đi là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Nhưng tôi lại thấy giờ đây không thể rời xa anh ấy được. Dương Khánh Hoa là một người đàn ông sĩ diện. Việc vợ cắm sừng khiến anh ấy trĩu nặng trong u uất, tôi phải an ủi anh ấy. Dù sao đi nữa anh ấy cũng là mối tình đầu của tôi, là người đàn ông tôi yêu. Nhưng thực ra đó chỉ là một phần nguyên nhân nên. Việc tôi không rời khỏi anh ấy vì vật chướng ngại lớn nhất giữa tôi và anh ấy là chị Dương đã đi rồi. Tôi thấy lóe lên ánh sáng hi vọng, thấy những ngày tháng hạnh phúc như sắp ùa tới.

Từ sau khi chị Dương bỏ đi, tôi và Dương Khánh Hoa đàng hoàng sống chung. Từ đó, tôi bắt đầu gắng làm tròn trách nhiệm một người vợ. Hàng ngày, tôi dậy rất sớm, ra chợ mua thức ăn, đồ ăn sáng, rồi quay về đánh thức anh ấy dậy. Ăn sáng xong, chúng tôi cùng tới công ty. Chẳng mấy chốc, mọi người trong công ty đã biết hết quan hệ của chúng tôi. Dương Khánh Hoa giao hết chuyện làm ăn cho tôi xử lí. Nói thật, thời gian ban đầu quả thực khiến tôi ngây ngất, những tưởng mình như cô vợ mới cưới, đã bắt đầu cảm nhận hạnh phúc được làm vợ. Hơn nữa cũng hiếm có cơ hội như vậy, lẽ ra tôi phải giục Khánh Hoa làm thủ tục đăng kí nhưng tôi không muốn làm vậy. Tôi thấy chỉ cần thực lòng yêu thương nhau là được, hà tất gì cần một tờ giấy cơ chứ? Nhưng tôi thực không ngờ rằng hạnh phúc của tôi chỉ duy trì được hơn một tuần. Anh ấy bắt đầu lạnh nhạt dần với tôi, coi chỗ đánh mạt chược như nhà mình. Ngoài việc tới công ty lấy tiền đi đánh bạc, anh ấy rất hiếm khi tới công ty hoặc về nhà.

Lúc đó chuyện làm ăn ở công ty cũng khá nhưng khách hàng tìm không được anh ấy. Có một số việc nhất thiết cần anh ấy xuất hiện mới có thể giải quyết được. Nhưng tôi gọi di động, anh ấy không nghe. Thấy anh ấy như vậy, có lần tôi hỏi sao lại ra nông nỗi này, anh ấy đáp: “Vợ bỏ đi rồi, anh còn có thể làm gì?” Câu nói đó khiến tôi ngờ vực, không nhịn nổi phải hỏi tiếp: “Chẳng phải anh nói không yêu vợ sao?” Câu trả lời của anh ấy khiến tôi nhận thấy thói ích kỉ của đàn ông. Anh ấy đáp: “Một người đàn ông bị vợ cắm sừng thật mất mặt!” Vợ cắm sừng thì mất mặt, còn anh ấy ra ngoài tìm gái thì phong lưu sao? Tuy câu trả lời của anh ấy khiến tôi không vui vẻ nhưng tôi vẫn khuyên bảo anh ấy, hy vọng anh ấy lấy lại tinh thần, tiếp tục quản lý công ty. Nhưng anh ấy không thèm nghe, thú cờ bạc ngày càng tăng. Tiền kinh doanh của công ty bị anh ấy đánh bạc hết. Một tối, tôi gọi điện nhưng anh ấy không về. Tôi đoán hẳn anh ấy đang đánh bạc nên đi tìm. Quả nhiên Dương Khánh Hoa đang chơi bạc ở đó nhưng tôi gọi thế nào, anh ấy cũng không chịu về. Tôi bất lực về một mình. Đêm đó, anh ấy cũng không về. Tôi suốt đêm không ngủ, ngồi khóc tới trời sáng.

Sáng hôm sau, tôi không nhịn nổi, lại đi tìm anh ấy. Quả nhiên Dương Khánh Hoa đang ngủ tại chỗ chơi bạc. Tôi lật chăn dậy, kêu về nhưng anh ấy vùng vẫy, chỉ vào tôi chửi bới rất lớn tiếng, đuổi tôi cút đi. Tôi vừa khóc vừa chạy ra ngoài, anh ấy cũng mặc kệ. Sau khi về nhà, tôi suy nghĩ rất nhiều, thấy rằng vì chuyện li hôn mà tâm trạng anh ấy không vui, tôi phải thông cảm với anh ấy hơn. Nghĩ như vậy, tôi lại mua nhiều đồ ăn ngon, nhắn tin kêu anh ấy về, muốn nói chuyện với anh ấy. Tối đó, Dương Khánh Hoa về nhà nhưng cực kỳ trầm ngâm. Tối đó tôi cũng không ngủ. Tôi nói với anh ấy: “Mặc dù li hôn gây cho anh một cú sốc lớn nhưng anh không thể bỏ mặc cả công ty được.” Nhưng mặc cho tôi hết hơi khuyên can, anh ấy chỉ ngồi cau mày rất khó chịu. Quả thực tôi không hiểu nổi. Trước khi li hôn, khi chúng tôi còn vụng trộm với nhau, anh ấy luôn trân trọng tôi như thế. Mỗi ngày đều có những chuyện nói mãi không ít, có cơ hội là càng gần gũi nhau. Nhưng sau khi chướng ngại vật lớn nhất đã tan biến, tại sao anh ấy lại có bộ mặt như vậy? Lẽ nào giữa chúng tôi không có tình yêu? Lẽ nào Dương Khánh Hoa chưa bao giờ yêu tôi? Nếu không, tại sao trong lòng anh ấy, địa vị của tôi thậm chí còn không bằng cái bàn mạt chược?

Rút cục tôi đóng vai gì?

Sau hôm đó Dương Khánh Hoa lại ngựa quen đường cũ, cả ngày lẫn đêm đều không chịu về nhà. Tôi gọi điện, anh ấy không hề bắt máy. Tôi đoán hẳn anh ấy lại đi đánh bạc nhưng khi tới chỗ đánh bạc tìm, không thấy bóng dáng anh ấy đâu. Hỏi mọi người ở đó, họ cũng không biết. Không tìm được anh ấy, tôi như phát điên, thấy không thể nào tiếp tục chìm nghỉm như thế này được. Dù sao chúng tôi đến được với nhau cũng không dễ dàng. Thấy tôi cuống quýt lên như vậy, một người bạn thân với anh ấy động lòng khuyên: “Đừng tìm anh ta nữa. Cô còn tìm anh ta làm gì, có ý nghĩa gì không? Bây giờ anh ta đã quan hệ với người khác rồi. Cô còn trẻ như thế, chả thà đi tìm người đàn ông khác tốt hơn, bắt đầu lại từ đầu.” Tôi không tin lời anh ta. Tôi điên cuồng gọi điện thoại cho Khánh Hoa nhưng không ai nghe. Tôi đi khắp nơi tìm anh ấy. Người bạn đó thấy vậy liền cho tôi địa chỉ, nói: “Cô không tin tôi thì cứ tới đó tìm. Khánh Hoa ở đó nhưng nói cho cô biết, dẫu có tìm thấy anh ta cũng vô ích thôi. Anh ta không về với cô đâu.”

Tôi không kịp nói gì với người đó, lập tức đi tìm số nhà, bấm chuông. Mở cửa là một phụ nữ chừng bốn mươi tuổi, hỏi tôi tìm ai. Tôi nói tìm Dương Khánh Hoa, cô ta không nói gì, đưa tôi vào trong. Tôi nhìn thấy anh ấy đang ngồi trên giường cô ta, tim tôi đau nhói, không nhịn nổi khóc òa lên. Đó là người đàn ông mà tôi định gửi gắm thân mình suốt đời sao? Nhưng người đàn ông đó lại ngồi trên giường của người phụ nữ khác. Dương Khánh Hoa mặc tôi khóc ở đó, không nói tiếng nào. Tôi lau nước mắt, nói với anh ấy: “Anh ra ngoài một lát đi!” Người phụ nữ đó cũng thấy tôi có phần bất thường liền hỏi: “Cô tìm anh ấy có việc gì? Cô là ai?” Dương Khánh Hoa nói: “Có chuyện gì cứ nói luôn ở đây, ra ngoài làm gì?” Lúc đó, người tôi đờ đẫn, vừa khóc vừa bỏ ra khỏi nhà người phụ nữ đó. Hạnh phúc của tôi, kỳ vọng cuộc đời của tôi, tất cả đã tan vỡ.

Sau đó tôi tìm hiểu được người phụ nữ bốn mươi tuổi đó rất giàu có, đã li hôn nhưng chưa có con. Tôi không hiểu nổi vì Khánh Hoa từng nói với tôi rằng, đối với anh ấy, tiền bạc không là gì. Vậy anh ấy ở cùng cô ta làm gì? Lẽ nào anh ấy thực sự yêu cô ta? Sau đó tôi lại gọi điện cho anh ấy nhưng toàn cô ta nghe. Thái độ cô ta rất ngang, kêu tôi không được gọi tới, không được tìm anh ấy nữa nhưng tôi không nghe. Chúng tôi cãi nhau trong điện thoại nhưng tôi vẫn lo công việc công ty. Lúc đó, tình hình công ty đã sa sút lắm. Tôi thấy mình nên vực công ty dậy rồi mới bỏ đi. Đồng thời lòng tôi vẫn mong anh ấy quay đầu lại. Do mang suy nghĩ như vậy, tôi lại tìm tới nhà người phụ nữ đó. Tôi đứng ngoài cửa, gọi điện thoại cho anh ấy, nói rằng tôi ở bên ngoài, muốn anh ấy ra nói chuyện. Người phụ nữ đó nghe vậy mới chịu đưa điện thoại cho Khánh Hoa nhưng câu trả lời của anh ấy khiến tôi tuyệt vọng và đau lòng. Anh ấy nói rằng: “Từ nay về sau đừng tìm tôi nữa. Việc công ty, cô cũng không phải lo. Khi tới hạn trả tiền nhà, nếu thiếu tiền, cô tới công ty mà lấy, đừng gọi điện cho tôi nữa.” Tôi hỏi tại sao, anh ấy không giải thích. Tiếp đó chỉ nghe thấy tiếng của cô ta: “Mẹ kiếp, còn mặt mũi nào không? Đàn ông không thèm mày nữa rồi mà còn bám riết!”

Trước cảnh đó, tôi đành phải về, lòng rối bời tới cực điểm. Tôi không cam tâm đánh đổi mọi thứ vì kết cục này. Nhưng tôi vẫn tới công ty như bình thường, buổi tối lại càng gọi cho Dương Khánh Hoa nhiều hơn. Tôi muốn anh ấy phải giải thích hợp lí cho tôi nhưng anh ấy không hề lộ diện. Điện thoại toàn do cô ta nghe. Mấy ngày sau, Khánh Hoa và người phụ nữ đó đột ngột tới công ty làm tôi rất bất ngờ. Nhưng điều làm tôi bất ngờ hơn là họ lại đem nhượng lại công ty. Tôi rất có tình cảm với công ty vì nơi đó có bao tâm huyết của tôi. Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại làm vậy. Tôi nén đau nói với Dương Khánh Hoa rằng: “Em muốn nói chuyện với anh. Không phải chuyện tình cảm, mà chuyện công ty!” Người phụ nữ kia nói chen vào: “Cô là cái thá gì? Có tư cách gì?” Bị cô ta nói vậy, tôi thực sự sững người. Quả thực, tôi cảm thấy mơ hồ về quan hệ giữa Khánh Hoa và tôi. Chúng tôi không có đăng kí, chỉ có thể coi là công khai sống chung. Nhưng từ sau khi sống chung, tôi không tìm thấy anh ấy nữa. Như vậy ngay cả quan hệ sống chung cũng đâu còn tồn tại? Tuy rất đau buồn nhưng tôi quyết không thể tha thứ cho người phụ nữ kia nói tôi như vậy. Thế là tôi và cô ta cãi nhau. Cô ta dọa sẽ cho người đến xử lí tôi.

Đàn ông giơ nắm đấm tuyệt tình.

Cuối cùng công ty cũng bị Khánh Hoa bán mất nhưng tôi không ngừng gọi điện thoại cho anh ấy. Một mặt tôi muốn anh ấy phải trả lời hợp lý, tại sao anh ấy lại làm như vậy. Mặt khác có một số nhân viên đòi tiền lương nhưng không tìm được anh ấy, lại tìm tôi. Tôi chỉ biết gọi điện cho anh ấy ra giải quyết. Nhưng vẫn như trước, điện thoại vẫn là cô ta nghe máy, càng ngày càng thấy cô ta không biết chán. Vào một ngày cuối tháng 6.2005, tôi vừa xuống nhà, có hai người đàn ông tới hỏi đường. Tôi nhiệt tình chỉ. Ai ngờ được rằng đúng lúc tôi không để tâm, họ liền đấm tôi. Tôi sợ quá, không biết tại sao họ lại làm vậy nên ra sức kêu cứu. Thấy tôi kêu gào, họ càng đánh vào miệng tôi. Khi người khác tới kịp, hai gã đàn ông đó đã chạy biến. Những vết thương chúng để trên mặt tôi mãi hơn một tháng sau mới hết. Suy đi nghĩ lại, tôi thấy hai người lạ không thể đối với tôi như vậy. Có một câu nói rất hay: trên đời này không có tình yêu không duyên không cớ, đương nhiên cũng không có những mối thù không duyên không cớ.

Mấy người bạn của tôi đều thấy lũ đánh người nhất định nghe theo lệnh của Dương Khánh Hoa và người phụ nữ nọ. Họ kêu tôi báo cảnh sát nhưng tôi không làm. Một phần tôi thấy không có bằng chứng là do người phụ nữ kia tác động. Một phần khác do tôi đã thấy rõ rằng không muốn dính líu gì tới anh ấy nữa. Từ đó về sau, tôi không hề liên hệ với Khánh Hoa nữa. Tôi chuyển chỗ ở, lại bắt đầu tìm việc, dần dần tâm trạng tôi cũng ổn định dần. Tôi có khát khao muốn nói với tất cả các cô gái trên thế gian này rằng khi các bạn yêu hết mình, bất chấp tất cả, nhất định phải mở to mắt, tuyệt đối không nên dễ dàng tin vào lời thề thốt của người đàn ông đã có vợ!

Nhật kí của Ngãi Luân:

Nghe xong câu chuyện của Bình Quả, Ngãi Luân thở dài. Câu chuyện lại cho chúng ta ẩn ý ra sao? Trước những lời ngọt ngào của đàn ông đã lập gia đình, phụ nữ cần có phản ứng gì? Khi mọi người đang lao vào yêu điên cuồng, khi bạn đang chuẩn bị bước vào một gia đình người khác, nên chăng phải tĩnh tâm lại, nghĩ tới tương lai. Cuộc đời còn dài dài, mãi mãi không chỉ nhờ vài lời hứa hẹn mà có thể che đậy được.

Có một loại đàn ông không chỉ hiểu rõ các cô gái dạng nào mới là vật đi săn tốt nhất của mình, mà còn hiểu rõ làm thế nào để nắm được trái tim của đối phương. Nếu bạn là phụ nữ, đối với loại đàn ông như vậy, chúng ta không có cách nào khuyên anh ta đừng làm vậy, nhưng chúng ta phải có cách để mình không bị mắc lừa anh ta. Gần đây Ngãi Luân đã liên hệ với Bình Quả. Cô ta rất cám ơn Ngãi Luân và những bạn bè ủng hộ. Giờ đây cuộc sống cô ta đã bình thường. Cô ấy đi học thêm một chuyên ngành buổi tối, bắt đầu chuẩn bị tốt cho tương lai. Ngãi Luân vô cùng vui mừng vì Bình Quả có những hành động như vậy. Cuộc đời cô ấy mới thực sự bắt đầu dù quá khứ có mang màu xám hay sáng màu. Giờ đây tất cả đã trở thành quá khứ. Nắm chắc hôm nay mới là điều quan trọng nhất. Vì chỉ có như vậy mới có thể có tương lai tốt đẹp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

5. Kẻ trong sạch như tôi đã biến thành vợ hai bất hạnh nhất như thế nào


Tôi thấy mình là người đàn bà bất hạnh nhất trên đời này. Khi quen Xuyên, tôi không biết anh ấy đã có vợ. Tuy đã gần bốn mươi tuổi, nhưng nom Xuyên vẫn rất trẻ, phong độ, lại được tổng giám đốc công ty yêu chiều, khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ anh ấy. Và khi gặp người có nhan sắc như tôi, Xuyên cũng bị tình yêu sét đánh. Chẳng bao lâu Xuyên mua một chung cư cao cấp ở Bắc Kinh, sống chung với tôi. Nhìn vật dụng trong nhà đều thuộc dạng đắt tiền, tôi thấy lòng rất dễ chịu. Nghĩ lại thấy tôi chỉ là một cô gái tốt nghiệp hết cấp ba, từ nông thôn ra thành phố làm nhân viên quèn, lại có thể được sống sung sướng đến vậy. Một thời gian sau, cứ cách vài ngày tôi lại mời một số chị em gái tới nhà chơi. Trong con mắt trầm trồ ngưỡng mộ của họ, tôi như bay lên chín tầng mây, người cứ lâng lâng, ngay cả khi đang ngủ cũng bật cười.

Xuyên nói anh ấy rất bận, không thể về nhà thường xuyên nhưng cứ tới cuối tháng lại gửi cho tôi rất nhiều tiền để tiêu vặt. Trước đây tôi chưa từng thấy nhiều tiền đến vậy và bắt đầu mua sắm quần áo đắt tiền, vào các tiệm Spa cao cấp, ăn bận chải chuốt, ra vào những nơi sang trọng. Tôi rất yêu Xuyên. Mỗi lần anh ấy tới chỗ tôi, tôi đều làm những món ăn mà anh ấy thích và hết sức dịu dàng. Anh ấy thường đưa tôi đi tham dự một số tiệc tùng cá nhân. Khi người khác nhìn anh ấy đầy ngưỡng mộ, gương mặt anh ấy lại tràn ngập niềm tự hào không giấu giếm. Có thể khiến anh ấy kiêu hãnh, tôi rất vui sướng. Tôi cũng rất thích cuộc sống xa hoa nhẹ nhàng mà anh cho tôi. Nhưng Xuyên mãi vẫn không chịu hứa lấy tôi. Đã mấy lần tôi có thai nhưng đều bị anh ấy ép phải phá. Anh ấy luôn lấy cớ tôi quá nhỏ dù tôi đã hai mươi tư tuổi và ở quê tôi, các cô gái trạc cỡ tuổi tôi đều làm mẹ cả. Vả lại tuổi tác anh ấy cũng không nhỏ nữa. Nhưng tôi không hề thấy anh ấy có chút gì sốt ruột.

Trong hai năm sống chung, anh ấy luôn lấy lý do quá bận nên vẫn chưa đưa tôi về thăm quê anh ấy ở Quảng Châu. Về gia đình mình, anh ấy cũng không nói nhiều. Và mỗi dịp lễ tết hàng năm, tôi luôn phải ở một mình cô đơn. Gọi vào di động anh ấy, nếu không tắt máy cũng không có ai nghe. Mấy người bạn chơi mạt chược của tôi đều là gái bao của các đại gia. Tôi thấy cuộc sống của mình cũng không khác gì họ. Đúng lúc tôi nhận thức được điều này, vợ anh ấy xuất hiện cùng mấy gã thanh niên lực lưỡng. Qua những lời kêu gào hò hét của cô ta, tôi mới hiểu được ra chân tướng sự thật. Thì ra Xuyên đã là bố của hai đứa con. Công ty của anh ấy không phải của mình anh ấy, mà là sự nghiệp của cả gia đình vợ. Anh ấy chẳng qua chỉ là một kẻ làm thuê cao cấp. Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn thì họ đã dọn xong quần áo của tôi vào một túi xách. Tất cả đồ đáng tiền trong nhà đều bị họ giữ lại. Tiếp đó tôi và cái túi đáng thương đó đều bị họ vứt ra ngoài cửa.

Trong tiết đông lạnh giá, tôi co rúm người ngồi bên cái cột điện thoại liên tiếp bấm di động của anh ấy, muốn anh ấy giải thích và đền bì thỏa đáng cho tôi. Nhưng suốt nửa ngày trời, anh ấy không hề bắt máy rồi tắt máy hẳn. Tôi nghĩ ra trăm kế để tìm tới công ty anh ấy nhưng kết quả được biết anh ấy đã bị thuyên chuyển tới một công ty nhỏ ở phía Nam, công ty mẹ do vợ anh ấy tiếp quản. Đó là cuộc tình đầu tiên trong đời tôi. Anh ấy đã lừa tôi như vậy rồi lại vứt bỏ tôi thật vô tình. Tôi uất ức tới mức ngất đi. Nghĩ lại mình đã vì anh ấy mà hi sinh tuổi xuân và tình yêu, giờ đây lại bị cái kết thảm hại đến vậy. Gần đây trên báo chí tôi thấy một cụm từ mới, gọi là “vợ hai không lỗi lầm”. Nghe nói trong một hội nghị mang tính toàn quốc vừa qua, có người đã đề cập tới sự việc này, kiến nghị rằng những “bà vợ hai không có lỗi” này nếu quả thực kinh tế khó khăn, bị lừa gạt về tình cảm thì phải được bảo vệ quyền lợi về tài sản. Giờ đây tôi không có việc làm, không nhà cửa, nên thấy mình rất đúng trường hợp này. Không biết pháp luật có giúp tôi bảo vệ được quyền lợi của mình không?

- Một cô gái bất hạnh -


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:22
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

6. Con đường đau khổ của hai mươi năm làm người tình trong bóng tối


Nhân vật chính: Lâm, nữ, bốn mươi tuổi, độc thân. Hai năm trước, cô gặp được Giang Thuần và từ đó đắm đuối với anh ta không rời. Vợ anh ta bị tim nặng nên Giang Thuần hết mực chăm sóc vợ. Anh và Lâm tuy yêu nhau nhưng không muốn thành tội phạm gây hại tới vợ. Lâm cho rằng đợi khi Thuần đứng tuổi, đợi khi vợ anh ta không còn nữa, cô sẽ danh chính ngôn thuận chăm sóc anh… Thật không ngờ, họ không kịp đợi tới ngày đó, Giang Thuần đã mắc bệnh ung thư hiểm nghèo.

Lời của Lâm: Tất cả tình cảm ngoài hôn nhân hầu như đều là “nhìn thấy ánh sáng mà chết”. Tôi không oán trách gì, chỉ nói sự thật. Nếu nói rằng tình yêu giữa hai người là tuyệt đẹp thì tình yêu giữa ba người là tàn khốc. Dù có nhìn thấy nó đẹp chăng nữa cũng là vì tàn khốc nên mới nảy sinh một kiểu đẹp mệt mỏi. Nó cũng như balê, cứ nhảy tới nhảy lui mãi không ngừng, nhảy tới khi tuyệt vọng.

Anh nói xem tôi có ý đồ gì? Tôi quen anh ấy lúc đó, anh ấy đã bốn mươi tuổi rồi. Năm anh ấy mất, anh đã sáu mươi tuổi. Vậy tôi âm mưu chiếm đoạt tiền bạc hay con người anh ấy? Hay để được anh ấy chăm sóc, hay để chia tài sản cùng anh ấy? Khi anh ấy mất, tóc bạc trắng, nom như một ông già. Nhưng cũng rất lạ rằng, tôi ngắm anh ấy vẫn không nỡ buông đi, phảng phất như thể thấy lại cảnh đầu tiên gặp anh ấy trong phòng bệnh vào hai mươi năm trước. Cảnh đó tôi muốn quên đi mà không thể quên nổi, nó như khắc sâu trong trái tim tôi.

Tôi luôn nhớ tới một chàng bác sĩ uy nghiêm, thông minh, tháo vát hồi đó. Khi anh ấy còn trẻ, đôi mắt như có thần, nhìn kẻ khác hơi thể người ta là một chú hươu non. Tại sao tôi không thể nào quên được đôi mắt của anh ấy nhỉ? Vì lúc đó trong bệnh viện, anh ấy bịt khẩu trang cả ngày, khiến mắt và tóc anh ấy vô cùng nổi bật. Mái tóc đen của anh ấy có chỗ quăn tự nhiên. Con gái anh ấy cũng có tóc quăn tự nhiên, hoàn toàn di truyền từ cha.

Tôi đã nhìn thấy vợ anh ấy, chỉ một lần thôi. Ngoài lần đó ra, tôi chỉ nhìn thấy hình. Đó là một phụ nữ trắng trẻo, lặng lẽ. Hoặc nói một cách khác, đó là một phụ nữ tốt, là dạng phụ nữ mà rất nhiều người đàn ông lấy xong mang về để ở nhà rất yên tâm. Huống hồ cô ấy còn sinh cho anh ấy một đứa con gái. Nghe mọi người kể vợ anh ấy bị bệnh tim rất nặng, phải chịu rất nhiều khổ sở mới sinh được đứa con này. Tôi cũng là phụ nữ, hiểu rằng một người phụ nữ nếu dám mạo hiểm tính mạng mình để sinh con cho một người đàn ông thì cô ấy nhất định là rất yêu anh ta. Có lúc hiến dâng cũng là một dạng hạnh phúc cực điểm. Người phụ nữ này đã thể nghiệm được điều đó, cũng đạt được báo đáp. Dù sao, cô ấy đã vượt qua được điều đó. Dưới vẻ bề ngoài yếu ớt, nhất định cô ấy có một trái tim kiên định.

Thật kỳ lạ, đối với một phụ nữ vốn là tình địch của tôi, tôi không thấy thù hận một chút nào. Thậm chí tôi còn có cảm giác hai chúng tôi rất gần gũi nhau, cũng rất giống nhau. Dù sao chúng tôi đều yêu chung một người đàn ông. Cô ấy như một phần khác của con người tôi. Đúng là như vậy, tôi thường tưởng tượng mình là cô ấy. Tôi thấy mình tuy chưa từng cưới Giang Thuần nhưng tôi cũng là vợ anh ấy, một cô vợ khác. Tôi thấy điều này không có gì mâu thuẫn. Đương nhiên tôi đứng ở góc độ hồng nhan tri kỉ của một người đàn ông mà nói, tôi không biết nếu mình là vợ anh ấy, liệu tôi có nghĩ như vậy không? Con người đều ích kỉ như nhau. Vấn đề này đối với tất cả các bà vợ mà nói, e rằng đáp án chỉ có một. Thật đáng tiếc là, tôi không có cái số đó. Suốt đời này, ngay cả tư cách ích kỉ trong tình yêu, tôi cũng bị tước đoạt mất. Cũng giống như mỗi lần anh ấy vội vàng từ chỗ tôi trở về, chưa bao giờ anh ấy ở lại qua đêm với tôi. Tuy tôi biết rõ những gì chờ đón chỉ là một buổi sáng thông thường nhất… Thân thế tôi đã bị quyết định rồi. Tôi chỉ có thể cùng người khác chung hưởng, và nhất thiết phải dùng cách không được đàng hoàng nhìn thấy ánh sáng như vậy. Tình cảm ngoài hôn nhân, hầu như đều là kiểu “nhìn thấy ánh sáng là chết”. Tôi không oán thán, tôi chỉ nói sự thật.

Trong tình yêu cũng có sự giao thoa sinh tử. Tôi cho rằng vợ anh ấy và anh ấy cũng vậy. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng dùng sức mạnh của mình để chia rẽ bọn họ. Một là về đạo đức tôi không cho phép, hai là tôi biết họ cũng không thể chia rời nhau. Người phụ nữ đó và tôi cũng vậy, năm đó đều là bệnh nhân của anh ấy. Nhưng cô ấy may mắn hơn tôi vì cô ấy đến sớm hơn tôi mười mấy năm. Nếu tính không sai khi tôi mới lên tiểu học, họ đã yêu nhau rồi…

Tôi vĩnh viễn không thể quên được mùa hè năm đó. Từ sau khi quen nhau, cuộc sống của tôi như chỉ có một mùa hè đó. Nó rực rỡ huy hoàng, bất kể trong giấc mơ hay trong kí ức, đều không thể phai màu. Lúc đó tôi mười chín hay hai mươi tuổi nhỉ? Không hiểu sao tôi đột nhiên bị viêm phổi. Lúc đó trong nhà cũng không có ai. Cha mẹ tôi đi ra ngoại tỉnh thăm bà ngoại, em trai lại đang đi lính. Tôi xin cơ quan nghỉ phép, cứ ngỡ bệnh vặt nhưng không ngờ sốt cao liên tục mấy ngày. Khi đồng nghiệp tới thăm, người tôi đã nóng bừng bừng. Thế nên họ đưa tôi vào một bệnh viện lớn gần đó.

Nói ra thật tình cờ, Giang Thuần làm việc đúng ở đó. Hôm đó là ngày anh ấy trực và tôi nằm trong khu vực bệnh nhân mà anh ấy quản lý. Vì thế việc chúng tôi quen nhau không thể không nói là có cơ duyên ngẫu nhiên. Đó chính là số phận của tôi, bao gồm cả cuộc gặp gỡ nên duyên này cũng là bước đệm cho câu chuyện của chúng tôi sau này. Những ngày đó, anh ấy chăm sóc tôi như chăm sóc một đứa trẻ, nói năng rất nhẹ nhàng, ngày nào cũng kiểm tra phòng bệnh và không quên hỏi thăm tôi dăm câu.

Ngoài các đồng nghiệp nam ở cùng cơ quan, tôi chưa từng tiếp xúc với đàn ông khác. Nhớ hồi đầu, sau khi mẹ sinh em trai, gửi tôi về nhà bà nội ở tỉnh khác. Tôi sống ở đó suốt cho tới khi lên cấp ba mới chuyển trường về nhà nên thiếu hụt tình yêu thương của cha mẹ. Sự xuất hiện của Giang Thuần đã thỏa mãn cho tôi khát khao đó. Chẳng hạn có một người như bố mình chăm sóc cho mình uống thuốc, có những lời hỏi han ân cần của bậc tiền bối và những trói buộc… Năm đó, tôi vẫn chưa yêu ai nhưng đã đọc không ít tiểu thuyết của Quỳnh Dao. Tôi rất thích nhân vật Phi Vân Phàm trong tác phẩm ‘Một giấc mơ của bà’. Đó là một mẫu người đàn ông trưởng thành có tình cảm sâu đậm khiến người ta dễ cảm động nhất. Tôi bắt đầu trông ngóng những thời khắc anh ấy tới thăm phòng bệnh, khắc khoải chờ đợi tiếng bước chân anh ấy. Có lúc thậm chí tôi còn mong mình tốt nhất mắc chút bệnh gì đó để anh ấy dừng lại trước giường tôi lâu hơn một phút… Tôi thích ánh mắt anh ấy nhìn tôi, hỏi tôi, có phải thấy khó chịu không? Cảm giác sau khi uống thuốc ra sao… Tôi nghĩ hẳn mình đã yêu anh ấy mất rồi.

Tôi không nhịn nổi mơ mộng, tất cả sự chăm sóc, bảo vệ của anh ấy đối với tôi biết đâu vì anh ấy cũng có tình cảm với tôi. Tôi cứ bị suy nghĩ đó khích lệ, chỉ cần vừa nhìn thấy anh ấy, tôi đã mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt anh ấy. Nhưng anh ấy luôn lảng nhìn ra nơi khác… Tôi đã thấy rõ trong ánh mắt đó không có nhiều thứ… nên tôi thậm chí đã rơi lệ… Tình cảm đó mãi tới giờ vẫn chưa gỡ ra nổi. Tôi cứ canh cánh mãi thứ tình cảm không đủ sét đánh của anh ấy đối với tôi. Sau đó tôi đã từng hỏi anh ấy. Tôi hỏi rằng có phải thời gian tôi nằm viện, anh ấy đã thích tôi rồi không? Anh ấy đáp không phải, anh ấy đối với bệnh nhân nào cũng vậy.

Tôi biết anh ấy không nói dối, mà dẫu có thật thì có thể sao nào? Anh ấy không quen những lời ngọt ngào. Như vậy cũng tốt, mà cũng không tốt hoặc đó chính là đặc trưng của con người ở anh ấy. Một là một, hai là hai, rất vụng về không biết nịnh cho người ta vui lòng.

Lúc xuất viện, tuy nom tôi trông vui vẻ nhưng thật ra trong lòng lại nặng trĩu một hình bóng. Hơn một năm sau, tôi thấy lòng nặng nề. Điều này dẫu người khác không dễ nhận ra nhưng cha mẹ tôi đã nhận ra. Họ phát hiện thấy tôi không còn thích nói cười như trước nữa, mà thích ngồi một mình, có lúc lại khóc thầm. Nỗi tương tư vô vọng của tôi đối với Giang Thuần trong mắt cha mẹ tôi lại bị coi là “thất tình”. Thế nên hai người bắt đầu ra sức giới thiệu bạn trai cho tôi. Đương nhiên họ không hay biết rằng trong lòng tôi đã có đối tượng. Nếu họ biết người đó không chỉ lớn hơn tôi hai mươi tuổi, mà còn đã kết hôn, nhất định cả hai sẽ ngất lịm mất.

Hồi đó xã hội còn rất nhạy cảm với chuyện này. Dư luận luôn đả kích nặng nề kẻ thứ ba. Nếu bạn ở ngoài có một kẻ thứ ba hoặc bị coi là kẻ thứ ba của người khác, điều đó có nghĩa trước tiên bạn sẽ bị tử hình ở tòa án đạo đức. Cũng có thể bị mất các quyền lợi như chia nhà, tăng lương… Thế nên tôi không có tâm trí nào đi gặp người đàn ông khác. Nhưng thà gặp xong rồi khước từ còn tốt hơn là tôi thừa nhận mình yêu phải người đàn ông có vợ.

Tôi còn nhớ mẹ giới thiệu cho tôi một chàng trai làm ở bưu điện, rồi một giáo viên trung học. Ngay từ lần gặp đầu tiên, họ đã đồng ý muốn cùng tôi qua lại tiếp nhưng kết quả đều bị tôi mượn cớ khước từ. Từ đó tôi và mẹ gây gổ nhau không vui. Vì trong đó có một người mà cha mẹ tôi đều rất ưng ý. Họ không hiểu rốt cục tôi ra sao nữa… Nói đi nói lại, tôi cũng có sai thật. Đầu óc tôi chỉ quanh đi quẩn lại toàn ngập tràn hình bóng Giang Thuần. Như thể đó là một cơn nghiện ngoan cố, cố dứt cũng không dứt được. Tôi nghĩ mãi không ra cách gì để có thể khiến anh ấy hiểu cho lòng tôi. Sau này có thể được ở bên nhau hay không, không quan trọng, có bị người khác cho là kẻ thứ ba hay không cũng không quan trọng. Điều quan trọng duy nhất chính là tôi muốn anh ấy biết rằng tôi yêu anh ấy. Anh ấy có chấp nhận hay không, không quan trọng, chỉ cần anh ấy biết, thế là đủ.

Giờ nghĩ lại lúc đó tôi thực sự điên quá. Nhìn bề ngoài cứ tưởng tôi là người rất dịu dàng nhưng thực ra lúc cứng đầu thì có chín cái đầu trâu cũng không kéo lại nổi. Có thể đúng là do ông trời thương xót tôi, cơ hội đã ập tới rất nhanh. Hôm đó một đồng nghiệp của tôi bị ốm. Tôi theo lời dặn dò của chủ nhiệm đã đưa cô ấy tới bệnh viện. Lúc đi, tim tôi đập thùm thụp như thể linh cảm được ngày hôm nay sẽ gặp anh ấy. Quả nhiên lúc lấy số khám bệnh, tôi nhìn thấy anh ấy đi qua, tay cầm sổ bệnh án, vừa đi vừa lật xem. Tôi không kịp nghĩ gì, chạy vội tới, hối hả tới trước mặt anh ấy, không kịp giữ phép tắc. Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ lần anh ấy xuất viện. Tôi rất xúc động. Anh ấy bị tôi chặn lại, rõ ràng cũng giật mình, sau đó định thần nhìn kĩ mới phát hiện ra tôi. Điều khiến tôi vui sướng là anh ấy vừa nhìn đã nhận ra tôi: “Thì ra là cô à, sao? Lại có chỗ nào thấy khó chịu?”

Tôi lắc đầu, rồi lại ra sức gật đầu, thấy trái tim mình như thể lập tức rớt ra khỏi lồng ngực. Anh ấy cười, tuy vẫn đeo khẩu trang nhưng tôi có thể nhận ra, anh ấy đang cười, vì những nếp nhăn nơi khóe mắt anh ấy co hết lại. Anh ấy hỏi: “Vậy là tôi có vấn đề?” Tôi thở dài một hơi, đáp: “Là có chuyện muốn nhờ hỏi anh. Nếu có thể sau khi tan giờ làm hôm nay, em đứng ngoài bệnh viện chờ bác sĩ nhé, được không?” Anh ấy gật đầu rất nhẹ nhõm, quả nhiên đã đồng ý. Lúc đó tôi căng thẳng suýt khóc. Tôi đã nói mà, anh ấy luôn là một bác sĩ tốt nên đồng ý tan giờ làm gặp tôi. Nhất định anh ấy nghĩ rằng tôi hỏi han về tình hình bệnh tật. Khi vừa từ bệnh viện đi ra, chưa đợi tôi nói gì, anh ấy đã mời tôi ăn cơm.

Thì ra anh ấy đã biết hết, thì ra ngay từ đầu anh ấy đã nhận ra điều tôi muốn nói với anh ấy không phải là xin tư vấn chữa bệnh, mà là một cô gái trẻ đã rơi vào lưới tình của anh. Có lẽ do lưới tình đó đã không phải là lần đầu có người rơi vào. Tôi như người bị mê ngủ, ngoan ngoãn đi sau anh ấy, để mặc anh ấy đưa đi tới bất kì nơi nào. Lòng tôi ngập tràn hoan hỉ nhưng không biết làm thế nào để mở miệng. Anh đưa tôi đến một tiệm ăn nhỏ yên tĩnh. Đó là nơi mà anh ấy và vợ thích nhất. Tôi biết dụng ý của anh ấy. Anh ấy hy vọng dùng cách uyển chuyển này xóa bỏ ý đồ của tôi. Tôi ngồi đó, thấy thật ấm ức, đương nhiên là phần lớn là tủi thân cho mình. Thoắt một cái tôi nhớ lại rất nhiều chuyện không vui vẻ từ trước đến nay. Rồi đầu óc lại nhớ tới món nợ anh ấy, phảng phất như thể tất cả như anh ấy tạo ta. Thế là tôi khóc, khóc rất thương tâm, khóc tới mức anh ấy phải đứng lên vì sợ khách khứa xung quanh thấy nghi ngờ. Họ sẽ thấy ngờ vực vì mối quan hệ bất thường giữa hai chúng tôi. Anh ấy gọi cho tôi một ly nước ấm. Tôi khẽ nghịch cái ly trong tay, vẫn khóc không ra lời nhưng không dám ngẩng đầu lên. Giang Thuần cẩn thận hỏi: “Có phải tôi làm sai điều gì khiến cô hiểu lầm?”. “Em mới mới là người lầm lẫn”, tôi ngẩng đầu lên đáp, “Em cũng không muốn như vậy. Em cũng không biết tại sao em lại thích anh”. Cứ nói, nước mắt tôi lại trào ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

Anh thở dài, rút khăn mùi xoa trong túi ra đưa cho tôi, rồi suy tư nhìn ra cửa sổ, nói: “Em còn nhỏ, có một số chuyện em không hiểu. Dù sao đi nữa, tôi cũng là người đã có gia đình. Huống hồ, tôi đối với em quả thực cũng không có ý gì khác.” Đột nhiên anh ấy chuyển cái nhìn về tôi, nói: “Em có biết không? Em chỉ hơn con gái tôi có tám tuổi thôi.” Tôi đáp, “Em biết, em biết anh đối với em không có ý gì khác. Em cũng biết anh đã có gia đình, có vợ con, nhưng em không thể kìm chế những suy nghĩ của mình. Lẽ nào anh có thể kìm chế được những suy nghĩ của anh? Không ai có thể quản lý được suy nghĩ của mình đâu.”

Giang Thuần không nói gì, bắt đầu kể từng tí một chuyện giữa anh ấy và vợ. Tim tôi đập thình thịch, thực tình tôi cũng không nghe được nhập tâm… Thời gian trôi rất mau, thoắt một cái đã tới chín giờ tối. Anh ấy nhìn đồng hồ, kêu quá muộn, muốn tiễn tôi về nhà. Tôi lắc đầu kêu còn chuyến xe bus cuối cùng, không cần anh ấy tiễn. Rồi tôi chỉ vào cái khăn mùi xoa vừa lấy lau nước mắt, kêu muốn lấy cái này. Anh ấy khẽ lắc đầu, trên mặt lộ rõ nụ cười bất lực. Nhưng ngay cả nụ cười đó cũng thật mê hồn. Lúc sắp giã từ, tôi nhận lời với anh ấy rằng sẽ cố quên anh ấy thật nhanh. Để trao đổi điều kiện, anh ấy cũng nhận lời sẽ mời tôi đi ăn cơm khi có thời gian. Thực ra nếu một người đàn ông không muốn có bất kì sự phát triển quan hệ nào với người phụ nữ, tốt nhất họ cũng không muốn nhận lời những điều kiện như vậy. Vì có một sẽ có hai. Điều là sự thật. Đàn ông và đàn bà là vật rất dễ cháy nhưng lúc đó Giang Thuần hoàn toàn không tính tới những việc như vậy. Có lẽ do anh ấy quá tự tin hoặc là vì mới từ chối tôi nên nảy sinh cảm giác không nỡ. Đàn ông thường dùng những đặc ân nhỏ kiểu như “làm bạn bè bình thường” để an ủi một phụ nữ mà anh ta không muốn. Giang Thuần tự nhiên cũng không nằm ngoài.

Thế nên trong hai năm đầu, chúng tôi cứ qua lại khổ sở như vậy. Chúng tôi đã qua thời kỳ là bạn bè thông thường, đã trở thành tri kỉ không có gì không tâm sự. Từ mỗi lần tâm tình, tôi bắt đầu hiểu về anh ấy hơn, hiểu rõ nội tâm anh ấy và những điều chưa biết. Chỉ có mình tôi thấy rõ nhất, thực ra mấy năm qua, lòng tôi đối với anh ấy không hề thay đổi. Tôi chỉ đang chờ đợi, chờ đợi một cơ hội ập tới. Trải qua biết bao sóng gió, cuối cùng tôi cũng đợi được đến đêm đó. Để thuận tiện qua lại với Giang Thuần và cũng để che đậy bí mật của mình, một năm trước, tôi đã dọn ra khỏi nhà sống riêng. Cha mẹ tôi ngăn cản tôi không được. Huống hồ em trai tôi đi lính đã về, nhà cửa trong nhà quả thực chật chội. Thế nên gia đình cũng không quá phản đối. Đầu tiên tôi xin đăng kí ở trong kí túc xá của cơ quan, sau đó khu nhà kí túc xá bị phá đi để xây lại. Tôi chuyển ra ngoài thuê nhà. Đương nhiên lúc đó chúng tôi đã trở thành một cặp bạn trai – bạn gái cực kỳ thân thiết, nhưng chưa ai dám phá vỡ giới hạn cuối cùng. Anh ấy thường tới căn hộ thuê của tôi, nấu cơm tối cho tôi. Nhìn dáng anh ấy thắt tạp dề tất bật ở bếp, tôi chẳng cần ăn gì cả, đã hạnh phúc tới mức ngất đi.

Sinh nhật hai mươi tư tuổi của tôi là do anh ấy tổ chức. Anh ấy luôn kêu tôi là “a đầu”, nào là a đầu khi nào mới gả chồng đây, để anh đỡ mệt. Tôi hỏi, “Anh mệt gì chứ, chẳng phải chỉ muốn tống em đi nhanh nhanh sao.” Anh ấy cười, nói, “Chúng ta là người của hai thế hệ rồi. Em không biết sao? Lẽ ra em phải gọi anh là chú.” Tôi đáp “Em không biết. Em chỉ biết anh là đàn ông, em là đàn bà.” Anh ấy im bặt, nhìn tôi chằm chằm, rồi giả bộ thoải mái nói, “Đáng chết đáng chết, chưa kịp chuẩn bị quà sinh nhật cho em.” Tôi nói em không cần quà gì, chỉ cần anh không đẩy em ra, để mỗi lần sinh nhật, em đều có thể nhìn thấy anh là được. Nói rồi nước mắt tôi lại đầm đìa. Anh ấy có vẻ hơi mất bình tĩnh, không ngừng xoa đầu tôi, không ngừng mắng tôi ngốc. Tôi đáp, em ngốc đấy. Đồ ăn trên bàn để lạnh ngắt không ai đụng đũa. Lúc đó đã bảy giờ tối. Tôi biết một lúc nữa anh ấy phải về, lòng khó chịu không tả nổi. Nếu là lúc thường ngày thì cũng thôi, nhưng hôm nay, hôm nay là sinh nhật tôi mà. Tôi nhìn anh, không gian như ngưng đọng đầy đau buồn. Những ngày tháng như vậy thật không biết bao giờ mới đến tận cùng? Tôi nhấp một li rượu, ra vẻ thoải mái, nói, “Anh nói không sai, nên lấy chồng thôi.”

Anh gật đầu, nói, “Đúng vậy, nếu không lấy nhanh sẽ chả có ai thèm nữa.” “Không ai thèm nữa…”, tôi cười nhắc lại lời của anh. Hôm đó chúng tôi cũng đều uống hơi say. Khi tôi lao mạnh đầu ngực anh, tôi cảm nhận được tim anh đập thình thịch, người anh khẽ rùng mình. Đúng vậy vì trước đó, chúng tôi chưa hề gần gũi nhau tới vậy. Anh ấy luôn tôn trọng tôi nhưng từ thời khắc đó, cơ thể vốn lặng lẽ như nước như thể thực sự bắt đầu bị thiêu cháy. Tôi đã cảm nhận được ngọn lửa thiêu đó và nghĩ rằng có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên tôi trở thành đàn bà. Thế nên tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, gắn chặt môi lên mặt anh không chút phòng ngự kịp… Đó là nụ hôn đầu của tôi, cũng là đêm tình ái đầu tiên của tôi mặc dù tôi đã hai mươi tư tuổi. Anh ấy là người đàn ông đầu tiên của tôi. Người đầu tiên và cũng là người cuối cùng, người duy nhất suốt ngần đấy năm.

Sau một trận hôn hối hả, phảng phất như thể cái dấu của chính quyền đóng xuống, thoắt một cái đã đóng tôi vào hạng mục của anh, trở thành người của anh. Có một cảm giác ngất ngây như ngã chúi xuống, nhưng lại như thể đang ngồi trên một tấm lụa cứ tụt mãi xuống đáy hun hút… Tất cả diễn ra rất tự nhiên. Tôi thuận theo anh mà nước mắt rơi lã chã. Đàn ông không từ chối người đàn bà thích mình. Mọi thứ cần chẳng qua chỉ là vấn đề sớm muộn về thời gian mà thôi. Tôi không có yêu cầu nhiều, chỉ muốn được ở bên anh. Giờ đây, cuối cùng tôi đã trở thành người đàn bà của anh… Nghĩ tới đó, tôi nằm trong lòng anh, hoan hỉ rơi nước mắt. Nhưng xong việc, anh lập tức ân hận, trách mình uống quá nhiều rượu và cương quyết mặc quần áo đòi về. Đối với tôi, đó rõ ràng là sự ô nhục lớn lao.

Tôi vừa hạnh phúc tới cực điểm lại rơi xuống tuyệt vọng tới cực điểm. Ô nhục đến vậy. Tôi thấy trái tim tôi thậm chí còn đáng thương hơn cả cơ thể trần trụi dưới lớp chăn của tôi. Đó là một dạng cảm giác không thể nào che đậy nổi. Anh ấy chỉ buông ra ba từ lạnh lùng: xin tha thứ. Tôi ngượng ngùng tới mức chỉ muốn lập tức chết quách đi cho xong. Hỏi anh, Anh rút cục coi em là cái gì đây? Anh ấy nói, anh đáng chết, không nên làm chuyện đó. Anh ấy còn nói có lỗi với vợ và cũng có lỗi với tôi…

Hoàn toàn không phải là đêm đầu tiên mà tôi hằng mong đợi. Mơ ước thật đẹp, nhưng tan vỡ cũng rất nhanh. Sau đó, để giải quyết tình cảm ngoài hôn nhân này, chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất nhiều lần. Lần nào cũng đầy mâu thuẫn và nước mắt, những lần nói chuyện dằng dai không biết vô số lần nhưng vẫn không kết thúc. Trong những lần ân hận và suýt chia tay tới nơi, chúng tôi lại ôm lấy nhau hết lần này tới lần khác. Trong tác phẩm Mẫu đơn đình đã có một câu: tình cảm một khi đã xảy ra thật khó thu lại nổi. Câu này áp dụng với chuyện tôi và anh ấy quả thật chính xác. Luôn là tôi theo đuổi anh ấy, lần nào cũng vậy. Từ lúc bắt đầu tới bây giờ, anh ấy luôn là kẻ bị động. Bị động cần tôi, bị động tiếp nhận tôi, bị động thừa nhận. Tôi cho rằng sau này chúng tôi ắt có tương lai. Không có ai lại nỗ lực vì một kết quả không tồn tại. Chẳng phải có những nhân vật văn học phải chờ đợi mòn mỏi tới gần hai mươi năm mới có được kết quả viên mãn, được sống với người mình yêu thương sao.

Trong mắt tôi, Giang Thuần luôn là một người đàn ông rất vất vả. Đó cũng là nguyên nhân khiến tôi không nỡ rời bỏ anh. Tuy tôi nhỏ hơn anh rất nhiều nhưng tôi rất chiều chuộng anh, cũng biết thông cảm. Có khi ngay cả anh ấy cũng nói, thực ra vợ anh ấy mới giống như con gái anh ấy. Còn như tôi rất nhiều lúc lại giống như chị gái anh ấy. Sự lưu luyến giữa một người với một người khác có lúc lại hoàn toàn không hề liên quan tới tuổi tác.

Tôi quen anh ấy hai mươi năm, dù là bạn tình, mà dù là vợ chồng đi nữa, tôi nghĩ hẳn cũng có những mệt mỏi khó nói với nhau. Có lúc ngay cả anh ấy hỏi tôi, “Em xem anh già thế này rồi, em còn cứ ở vậy vì anh làm cái gì? Nếu không lấy ai đi, sẽ thực sự không lấy nổi ai nữa đâu.” Tôi chỉ cười đáp, “Gả không được thì không gả nữa. Đợi tới khi nào anh già rồi, bên cạnh không còn người thân nào nữa, em tới hầu anh không được sao?” Tôi nói như vậy rất thật lòng. Chỉ cần có một ngày như vậy, tôi nguyện tiếp tục chờ đợi không hề oán thán hay ân hận. Trong chuyện này, tôi chưa bao giờ ép buộc anh ấy, cũng không hề ép anh ấy li dị, luôn tránh cho anh ấy những chuyện khó xử.

Lúc đó anh ấy còn chưa xét nghiệm ra căn bệnh này. Khi thực sự tìm ra được bệnh là vào mùa hè năm ngoái. Từ lúc phát hiện tới lúc anh ấy mất, thời gian chưa đầy nửa năm. Thực ra tôi vẫn đang chờ đợi. Tôi từng nghĩ thầm rằng vợ anh ấy chắc chắn không thể chăm sóc nổi anh ấy. Tôi còn trẻ, tương lai nếu vợ anh ấy có mệnh hệ nào, ít nhất anh ấy còn có tôi. Cứ ngỡ rằng người đi trước là vợ anh ấy, đâu ngờ rằng lại là anh. Sức khỏe anh ấy luôn tốt như vậy. Ai ngờ nổi vừa phát hiện ra đã là bệnh hiểm nghèo nhất, không tài nào cứu nổi. Nhưng giờ nói gì đi nữa cũng có tác dụng gì chứ? Lần cuối cùng tôi đi thăm anh ấy, là một tuần trước khi anh ấy mất. Đương nhiên tôi đến với tư cách bạn bè. Con gái anh ấy cũng tới. Sau đó con gái anh ấy ra ngoài rót nước, tôi vội tới trước giường bệnh, hàng nghìn lời muốn nói mà tôi không sao nói nổi lên lời. Nhưng anh ấy lại nhẹ nhàng nói với tôi một câu, “Sao gầy thế?” Đôi mắt anh ấy tràn đầy tình yêu thương, như hồi tôi nằm viện, như hồi anh ấy tới thăm phòng bệnh của tôi.

Nhưng đó là người đàn ông duy nhất mà tôi yêu, là mối tình duy nhất. Anh ấy nằm đó, không khác gì những ông già bị bệnh khác, mặt xám tro, hết sinh khí. Tôi nhìn thấy sinh mạng anh như chảy ra khỏi cơ thể anh từng tí một, không tài nào lấy lại được… Đáng tiếc là con gái anh lúc đó đã lấy nước về. Ông trời cũng biết tôi mong được ở thêm bên cạnh anh, ôm anh như thế nào, lau nước mắt cho anh, hôn lên trán anh, nói với anh đừng sợ hãi, còn em đây, em sẽ ở bên anh. Dù anh đi tới bất cứ nơi đâu, em cũng đi theo anh. Nhưng tôi không thể. Ông trời không cho tôi cơ hội và tư cách như vậy. Ai bảo tôi là một người tình không danh phận cơ.

Từ bệnh viện đi ra, tôi khóc suốt dọc đường. Cũng may ngoài cổng bệnh viện luôn có người khóc tới hết hơi, vì nơi đây là nơi giã biệt cuộc sống và cái chết. Mỗi người đều sinh ra ở đây và cuối cùng đã được mặc định ở đây mà giã biệt. Ai cũng có ngày này, ai cũng có cả. Vào tối anh ấy ra đi, tôi cũng sớm có linh cảm, ngủ không được. Khi trở dậy lấy nước uống đã đánh vỡ cái phích… Tôi sống một mình bên ngoài bao nhiêu năm, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi nhưng tối đó, tôi thực sự cảm thấy sợ hãi đến vậy. Không chỉ sợ hãi, mà tôi còn thấy rất lạnh, như thể toàn thân đang ở trong một hố băng đen ngòm, chờ ngày phán quyết.

Khi nhận được tin chính xác đã là chuyện của ngày hôm sau rồi. Trên báo đã đăng cáo phó, thông báo cho mọi người biết thời gian của lễ truy điệu… Tất cả như vừa tỉnh một giấc mơ. Hai mươi năm tươi trẻ của tôi, tình cảm của tôi như một lượt bỏ đi, để lại một con số không to tướng. Thậm chí trong cả căn phòng nhỏ của mình, tôi cũng không có cơ hội lập bàn thờ cho anh. Tôi chỉ có thể giấu anh vào trong trái tim mình, trước đây khi còn sống cũng vậy, sau khi chết cũng thế. Điều duy nhất khiến tôi còn cảm thấy được an ủi rằng căn hộ mà tôi đang ở hiện nay là tiền anh ấy cùng góp giúp tôi mua. Đó là nơi duy nhất mà tôi dùng tiền của anh ấy. Nhưng ngoài khoản trả đợt đầu, các đợt thanh toán sau vẫn do tôi tự trả. Sau đó con gái anh ấy đi du học, cần tiền. Tôi nói trả lại tiền nhưng anh ấy không chịu, tôi cũng không ép. Vì nói thật, tôi cũng muốn có một nơi như thế này, viết đầy những đoạn kí ức giữa hai chúng tôi ở bên nhau. Dù cái gia đình này là giả, không được xã hội thừa nhận, nhưng chí ít trong sâu thẳm trái tim, đây cũng là những suy nghĩ cuối cùng mà anh ấy dành cho tôi. Còn có một chuyện mà anh không hề hay biết. Đó là khi tôi và anh có quan hệ thân mật rồi, tôi đã một mình tới bệnh viện làm phẫu thuật. Tuy anh ấy rất muốn có con nhưng điều đó không hề hiện thực, cũng đem lại cho anh ấy những phiền toái. Anh ấy đang trên con đường tiền đồ được chọn làm chủ nhiệm khoa trong bệnh viện. Tôi không muốn vì tôi mà liên lụy tới anh ấy.

Nói tới cha mẹ tôi, đều là những người ngoài bảy mươi tuổi rồi. Họ không an tâm nhất chính là tôi. Tôi từng nói chuyện của con, cha mẹ đừng hỏi nữa, suốt đời này, con cũng không lấy ai đâu. Người già khi nghe những lời nói này của tôi đều bất lực lắc đầu. Thực ra từ phút giây tôi làm phẫu thuật tuyệt đường sinh nở vì anh ấy, tôi đã coi nhẹ mọi thứ rồi. Trước đó tôi luôn nghĩ một lòng một dạ thờ phụng anh ấy. Nhưng giờ anh ấy đã đi rồi, có thể tôi sẽ dọn về sống cùng cha mẹ tôi. Tuy tôi không thể dành cho họ niềm vui sướng mà họ ao ước nhưng chí ít tôi cũng có thể chăm sóc cha mẹ những năm tháng cuối đời an bình. Con biết con có lỗi với cha mẹ. Những năm qua, con đã trả giá quá nhiều nhưng tới cuối cùng như thể ai đó cũng đều có lỗi. Đó là một món nợ lộn xộn, mãi mãi không thể trả hết.

Một người đã chết rồi, mọi thứ có liên quan, bao gồm cả tình cảm cũng đã tới lúc cần phải đi tới điểm kết, người ta thường dùng cách nói như vậy để hình dung những hoài niệm của mình đối với kẻ thù. Mọi người nói, anh ấy sẽ sống mãi trong lòng tôi. Thật ra đó là lời an ủi vô cùng giả tạo. Người đã không còn nữa, sống trong lòng cũng có ích gì?

Sau khi Giang Thuần mất, tôi đã nghĩ rất nhiều. Anh ấy từng nói, chúng ta không phải là người cùng đi trên một con đường. Về chuyện này, tôi chưa bao giờ phản đối. Lúc đó tôi chỉ muốn dùng thời gian để chứng minh tất cả. Ai khiến khi tôi gặp anh ấy, anh ấy đã là người có vợ con cơ chứ. Vì khi còn sống, yêu nhau không được danh chính ngôn thuận nên sau khi chết, tôi cũng bị tước mất cái quyền đau thương một cách danh chính ngôn thuận. Đó là điều mà trước kia tôi chưa từng nghĩ tới. Hai mươi năm qua, tôi cứ ngỡ mình không cần gì cả. Nhưng kỳ thực tôi vẫn cần. Tôi muốn lấy thời gian còn lại của anh ấy, nhưng ông trời cuối cùng cũng không chịu nhận lời với tôi. Anh ấy vẫn luôn là của vợ anh ấy, dẫu cho tới chết. Tuy tôi tạm thời có được anh ấy nhưng sức mạnh đó tuyệt đối không đủ để tách rời anh ấy ra khỏi vợ mình, chỉ vì anh ấy không yên tâm về cô ấy. Còn tôi thì sao? Tôi cứ đi theo anh không danh không phận, nhìn anh ấy đóng vai một người chồng toàn mỹ, một ông bố hạnh phúc trước mặt người khác. Đã thế tôi còn hi sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Tôi muốn gì đây? Đó cũng chính là điều khiến tôi day dứt khôn nguôi.

Mấy ngày trước tôi xem một tiết mục truyền hình, thấy họ nói rằng day dứt mới chính là tình yêu. Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ người mà anh ấy yêu từ trước đến nay không phải là tôi, vì anh ấy không hề day dứt về tôi. Còn tôi, vẫn thật lòng yêu anh ấy. Khi anh ấy mất, anh ấy đã là một ông già sáu mươi tuổi, còn tôi cũng là một phụ nữ trung niên bốn mươi tuổi rồi. Không ai hay biết quan hệ giữa hai chúng tôi. Chúng tôi luôn cực kỳ cẩn thận giữ cho nhau. Anh ấy là tất cả của tôi nhưng tôi chỉ là một tàn hoa trong cuộc sống của anh ấy. Đương nhiên điều này cũng không thể trách anh ấy được. Đó là chuyện mà tôi tự nguyện.

Tôi cũng tới lễ truy điệu của anh ấy, nhìn vợ anh ấy cùng cô con gái xinh đẹp mang thần sắc rất giống anh ấy. Họ đứng cạnh nhau, nhận những lời an ủi của mọi người. Đó là một cảm giác thật đáng sợ, cũng tức là khán giả và diễn viên như tất thảy đều không nhìn thấy bạn, như thể tôi không liên quan tới nhân vật chính. Bi thương biết bao. Thì ra người đàn ông mà tôi yêu đó chưa bao giờ thuộc về tôi. Từ trước đã vậy, bây giờ cũng vậy và sau này càng không. Tôi đã nuốt vào nhau rồi vẫn phải nhả ra. Chính thời khắc đó, tôi mới biết tôi chẳng là gì cả, cũng chẳng có gì cả. Mất mát to lớn này vĩnh viễn lớn hơn những đau khổ khi tôi mất anh. Tôi rất sợ cảm giác mình chẳng là gì cả. Tôi luôn nghĩ có cái gì đó buộc chúng tôi lại với nhau mới tốt, nhưng cuối cùng ngay cả chính mình, tôi cũng làm mất đi…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:29
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

PHẦN 3: HÔN NHÂN LÀ ÂM MƯU CHUNG CỦA HAI NGƯỜI, LY HÔN LÀ ÂM MƯU CHUNG CỦA BA NGƯỜI

1. Chồng ngoại tình, mẹ chồng nghi ngờ tại con dâu


Từ thẳm sâu trong lòng, các bà mẹ luôn vĩnh viễn chiếm được tình yêu của con trai, các bà vợ cũng muốn độc chiếm tình yêu của chồng. Hai người đàn bà này không ai muốn mất đi hạnh phúc được yêu. Cảm giác đó như mây như gió lại như mưa, thường ngày không nhìn thấy được, không sờ thấy được nhưng giữa hai người lại sinh ra một lớp khoảng cách dẫu mỏng manh, một sự phòng bị, một khe hở. Thậm chí còn có một nỗi đố kị khó có thể nói thành lời, một chút li ti khó có thể giải thích, khiến quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu khó có thể bước qua ngưỡng cửa thân thiết như người ruột thịt…

Là một người mẹ, phải chịu đựng biết bao khó nhọc khổ sở nuôi con trai khôn lớn, cứ ngỡ đã đến lúc được “ngồi hưởng phúc”, ngờ đâu giữa đường lại nhảy ra một cô gái trẻ không liên quan gì tới mình, với danh nghĩa con dâu, cùng mình tận hưởng mọi thứ liên quan đến tinh thần và vật chất của con trai mình như tình yêu, thời gian, tiền bạc… Thậm chí những gì mà người phụ nữ kia có được cũng nhiều hơn mình biết bao. Thế rồi người mẹ khó tránh được việc nảy sinh cảm giác mất mát. Mẹ chồng ngày nay cũng không dám trông mong được con dâu phụng dưỡng, hiếu kính như trong Hồng lâu mộng xưa nhưng tâm lý các bà mẹ chồng coi con trai mình như chỗ dựa tinh thần chủ yếu và cuộc sống trọn đời mình vẫn không hề giảm bớt. Đặc biệt đối với những bà mẹ đã từng trải qua sóng gió li hôn, phải chịu cực khổ nuôi con một mình hoặc chồng mất sớm, tình cảm không có chỗ dựa, cuộc sống cô quạnh thì tình yêu duy nhất sẽ càng dồn lên người con trai. Nếu cậu con làm chuyện gì có lỗi với vợ, phản bội vợ thì người mẹ sẽ là người đầu tiên cảm nhận được, và chắc chắn sẽ cho rằng do con dâu mình làm gì đó không tốt, khiến con trai mình phải tuyệt vọng. Thế nên mẹ chồng sẽ tự khắc nảy sinh cảm giác thù địch với con dâu, tìm kiếm những sai sót của con dâu để đả kích. Nếu một ngày nào đó mẹ chồng túm được “một chút manh mối”, ắt sẽ cho rằng con dâu ngoại tình, làm điều gì sai trái với con trai mình. Thế là mẹ chồng càng phẫn nộ, càng tức giận hơn, cho rằng hạnh phúc cả đời của con trai mình đã bị hủy hoại trong tay con dâu. Thế nên các bà mẹ chồng càng phải chú ý hơn…

Làm con dâu, trong thời gian yêu đương mặn nồng luôn cảm nhận được tất cả tình yêu mà người đàn ông đó dành cho mình. Cô ta sẽ hy vọng mình là người duy nhất trong trái tim người đàn ông. Nhưng sau khi kết hôn, khi cô ta thấy chồng bị phân tâm vào mẹ chồng, ắt sẽ khó tránh nảy sinh sự đố kị. Tận trong lòng, con dâu sẽ cho rằng mẹ chồng không hiểu lí lẽ, không hiểu chuyện. Con trai dù sao đã lập gia đình rồi, đã độc lập rồi, đã thuộc về tôi rồi, bà còn giữ con làm gì? Thế nên cô con dâu sẽ tìm cách giữ tình yêu của chồng và không ngừng phát triển mở rộng chiến địa của mình. Quan hệ giữa chồng và mẹ chồng càng vững chắc, thì con dâu càng có khát khao mãnh liệt muốn phá tan nó, khiến chồng chỉ nghe duy nhất lời mình, liên kết với mình thành một liên minh vững chắc không gì có thể phá vỡ được. Để tâm tư của chồng mình chỉ tập trung trên người một mình mình. Đó chính là khát vọng độc chiếm của các bà vợ.

Một khi các bà vợ phát hiện thấy hiện tượng chồng mình “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”, sẽ lại càng oán trách mẹ chồng rằng bà nuôi dạy con trai cưng của bà ra sao.

Là một người mẹ, không nên quá nhạy cảm trước những mâu thuẫn hàng ngày của con trai và con dâu, càng không nên thử ý định hướng cho con ruồng rẫy vợ. Là con dâu trong vấn đề này không những là chuyện nhạy cảm nhất mà còn phải tính toán thật kĩ. Có lúc vợ chồng nói nhau vài câu, buông vài lời bực bội hoặc chiến tranh lạnh vài ngày… cũng là chuyện khó tránh khỏi, rất bình thường. Là một bà mẹ, trước tiên không nên chủ quan khẳng định luôn rằng mọi tranh chấp cãi vã đều từ nguyên nhân con dâu mà ra, cũng không nên can thiệp vào chuyện cãi nhau của con cái, càng không nên luôn có cảm giác rằng con trai mình thiệt thòi nên vội vã ra mặt bảo vệ. Rất đúng với câu nói “ban ngày đánh nhau, buổi tối hòa hợp”, nhiều cặp vợ chồng dù cãi nhau suốt ngày cũng chỉ là mâu thuẫn nội bộ giữa họ, mẹ chồng có muốn cứu cũng không được. Vì mẹ chồng không có quyền và cũng rất khó phán định ra giữa con trai và con dâu rốt cuộc ai đúng ai sai. Lúc này, mẹ chồng thông minh có thể giả vờ ngốc, không can thiệp. Đương nhiên biện pháp thông minh nhất là nhanh chóng rời khỏi hiện trường, đi dạo công viên chẳng hạn. Nếu mẹ chồng can thiệp quá nhiều vào hôn nhân của con trai, không những không có lợi mà trái lại càng khiến vấn đề thêm tồi tệ đi. Lùi lại mà nói, nếu bạn thực sự không thể nhịn nổi cần phải hòa giải chúng thì về mặt bề ngoài, bạn cũng phải ra vẻ nghiêng về con dâu, phê bình con trai dăm câu, chứng tỏ rằng bạn không coi con dâu là người ngoài. Như vậy bạn sẽ giúp cơn tức của con dâu giảm bớt một nửa. Nếu không, con dâu sẽ cho rằng mẹ chồng và chồng hùa lại bắt nạt mình nên về mặt tâm lý sẽ cho rằng mình không hề có địa vị gì trong gia đình này. Từ đó con dâu sẽ coi thường mẹ chồng và chồng. Điều này không những làm ảnh hưởng tới quan hệ giữa mẹ chồng-nàng dâu mà còn làm ảnh hưởng tới quan hệ giữa hai vợ chồng. Vậy có cần thiết phải như vậy không? Ngoài ra, mẹ chồng cũng phải tránh nói xấu con dâu trước mặt con trai vì cách làm như vậy chỉ mang lại tác dụng xấu tới quan hệ trong gia đình: ngoài việc khiến con trai bực mình, còn khiến xung đột vốn không nghiêm trọng trong gia đình lại bị đẩy cao, trở nên sắc nhọn, phức tạp.

Là một người vợ, điều đầu tiên cần phải làm được là trước mặt mẹ chồng, không cãi nhau với chồng hoặc không chỉ trích chồng. Dù mẹ chồng có rộng lượng nhân ái đến đâu, lúc đó dẫu có bênh vực mình, mắng con trai nhưng bạn cũng đừng cho rằng trái tim mẹ chồng thực sự nghiêng về bạn. Ngoại trừ chồng bạn thực sự quá đáng, trừ phi mẹ chồng bạn hiểu rõ phải trái, trừ phi mẹ chồng bạn biết bảo vệ cái kí, trừ phi mẹ chồng bạn thêm yêu quý bạn. Nếu không đồng thời chuẩn bị những điều này, bạn lại cãi nhau hoặc nói chồng không hay trước mặt mẹ chồng, bạn chỉ có thể tự mình tìm kiếm những điều không hay mà thôi.

Ngoài ra, một khi giữa mẹ chồng và con dâu nảy sinh va chạm, bất kể ai đúng ai sai, làm con dâu nhất định không thể chọi nổi mẹ chồng, không thể đối mặt trực diện, cần phải tạm thời tránh né mâu thuẫn, lấy lễ nghĩa làm trọng. Mẹ chồng dù nói bạn những gì, dùng những lời lẽ nào, bạn chỉ có thể rửa tai cung kính lắng nghe, còn miệng tuyệt đối đóng kín. Đợi sau khi xong việc qua rồi, cả hai đều bình tĩnh lại, bạn lại cùng mẹ chồng thảo luận về nguyên nhân và biện pháp giải quyết mâu thuẫn, có một số ý kiến có thể để chồng cùng nghe. Nguyên tắc là cần phải có mục đích giải quyết mâu thuẫn, chứ không cốt để xả giận. Cứ như vậy, mẹ chồng vừa vui vẻ chấp nhận, lại cảm thấy đủ giữ thể diện. Từ đó về sau có thể mẹ chồng còn nghĩ cách bù đắp những gì quá lời của mình và trong mắt mẹ chồng, bạn lại càng là một cô con dâu ngoan hiền biết chăm sóc, hiểu chuyện, biết tôn trọng bậc bề trên. Chỉ có như vậy, bạn mới có thể hóa giải được mọi chuyện.

Tìm manh mối, tin nhắn điện thoại gây phong ba.

Dù con trai bà cũng nói rằng trong điện thoại của mình luôn có những tin nhắn trêu chọc như vậy nhưng mẹ chồng vẫn tức giận khôn nguôi. Bà cho rằng nếu trong cuộc sống bà là một phụ nữ trong sạch, rất giữ gìn tiết lễ, không ai dám gửi những tin nhắn bậy bạ tới cho bà.

Việc xuất hiện tin nhắn điện thoại giờ đã rất phổ biến, mang lại những lợi ích thông tin cho mọi người. Thế nhưng đôi khi tin nhắn cũng mang lại những bóng đen phủ lên trên quan hệ giữa hai vợ chồng hoặc giữa mẹ chồng-nàng dâu, thậm chí có lúc còn là nguyên do gây nên án li dị. Cũng chính vì một tin nhắn điện thoại, quan hệ giữa Tiểu Hồng và mẹ chồng tự nhiên sinh khoảng cách…

Tôi và chồng tôi kết hôn năm ngoái. Bố chồng đã sớm qua đời vì ung thư phổi. Mẹ chồng sống một mình thấy rất cô độc. Sự xuất hiện của tôi đã mang lại tiếng cười và sức sống trong gia đình vốn trống vắng. Tuy tôi và mẹ chồng đều có những thói quen sinh hoạt khác hẳn nhau nhưng đó là những vấn đề tồn tại tất yếu giữa mẹ chồng-nàng dâu, chỉ có cách khoan dung, hai bên cùng chịu khó thích ứng, về cơ bản vẫn có thể cảm thấy được an ủi, vô sự. Thế nên những ngày tháng thời đó của tôi vẫn rất ngọt ngạo. Mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng là chuyện xảy ra vào mùa xuân năm nay.

Có một thời gian, bằng giác quan thứ sáu, tôi nhận thấy mọi hành động của chồng có điều đáng ngờ. Sau khi về nhà, di động của anh ấy réo không ngờ. Trong nhà có điện thoại bàn, lẽ ra anh ấy có thể dùng điện thoại bàn để gọi lại, nhưng anh ấy lại thường chạy ra ban công nghe điện thoại, giọng nói cũng nhỏ tới mức kì lạ. Lúc đó tôi thấy hơi ngờ vực, liền vặn hỏi anh, anh luôn đáp là việc công ty. Suy nghĩ lúc quả thực anh đang nỗ lực quảng bá một sản phẩm mới của công ty, điện thoại bận cũng là chuyện bình thường. Không dùng điện thoại nhà, có thể anh ấy có ý thức bảo vệ, không muốn người ta biết đến số điện thoại riêng của nhà. Bởi vậy tôi cũng không chú ý lắm. Mãi cho tới một ngày, anh lại ra ban công nghe điện thoại. Có thể anh nghĩ tôi vẫn trong toilet chưa ra nên giọng nói hơi cao một chút. Hoặc cũng có thể do trò chuyện hưng phấn quá nên có phần lơi lỏng quên mất. Tôi nghe anh nói điện thoại: “Ngoan nhé, cưng nghỉ sớm đi, ngủ ngon!” Nghe điện thoại xong, quay lại phòng khách, anh giật mình khi thấy tôi đang nhìn anh chằm chằm, gương mặt anh lộ rõ vẻ hoảng hốt. Nhưng anh vẫn chống chế vừa nói giỡn với đứa bạn. Lúc đó tôi đã có linh cảm không hay, có thể sắp xảy ra chuyện gì.

Mấy ngày sau, chuyện kì lạ xuất hiện. Di động của anh lại có tín hiệu tới nhưng không phải điện thoại, mà là tin nhắn. Mỗi lần đọc tin xong, anh lại vội vã xóa đi, tôi không biết phải làm thế nào. Nhưng người xưa nói quả không sai: “Trời không tuyệt đường con người”. Hôm đó do anh hơi mệt nên ngủ sớm. Tôi đọc báo bên cạnh anh. Đột nhiên điện thoại anh réo vang. Chưa đợi anh tỉnh hẳn, tôi nắm chặt lấy điện thoại. Anh bất chấp tất cả, giằng co với tôi. Tôi tranh thủ cơ hội chạy vào nhà bếp, chốt chặt cửa trong. Tuy anh đuổi theo sau nhưng đã muộn. Mẹ chồng có lẽ đã nghe thấy tiếng ồn ã của chúng tôi nên từ phòng ngủ đi ra, quan sát và nghe ngóng. Tôi vào mục tin nhắn, mở ra đọc, từng câu từng chữ trong đó khiến tim tôi như rơi rụng: “Con sói xám, nhớ em rồi phải không? Chiếc lắc tay anh mua tặng em rất tuyệt. Bạn bè em đều khen hết lời, nói cũng phải tới hai ngàn tệ. Em lừa họ, khoe là hơn năm ngàn tệ. Họ ngưỡng mộ em quá trời. Con sói xám của em, ngủ sớm đi, mai gặp nhé. Hôn anh!”

Tất cả không cần giải thích nữa. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Tôi vừa khóc vừa lao ra khỏi bếp, giằng co với anh và nói rõ nguyên do cho mẹ chồng. Mặt bà sầm xuống, lẩm bẩm: “Những ngày tháng tử tế sao không biết dùng cơ chứ?” Xem ra trong chuyện này, mẹ chồng đứng về phe tôi. Dù sao cũng là phụ nữ với nhau mà, tôi nghĩ vậy. Tôi thật sự không muốn tha thứ cho anh ấy. Dù lúc đó đã tống khứ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nhưng cuối cùng suy nghĩ chiếm vị trí chủ đạp vẫn là: li hôn với người đàn ông phản bội tôi. Chồng tôi cũng mấy lần quỳ xuống xin tôi tha thứ, nói rằng họ mới quan hệ với nhau chưa lâu. Cô gái đó là một nữ sinh ngoại tỉnh mới chuyển về công ty anh ấy, cứ bám riết lấy anh vì muốn anh giúp đỡ nhiều hơn, nhanh chóng nắm vững mọi quan hệ kinh doanh. Chồng tôi cũng có tình cảm với cô ta nhưng vẫn chưa có quan hệ tình dục, bây giờ rút ra vẫn kịp nên khẩn cầu tôi cho anh ấy một cơ hội. Mẹ chồng cũng gặp riêng tôi, dùng ngôn ngữ cô giáo khuyên bảo tôi rằng: “Đàn ông yêu vì tình dục, đàn bà yêu vì tình cảm. Câu nói này hẳn con đã nghe qua rồi chứ? Đàn ông nào trong thiên hạ cũng vậy cả, không thể vượt qua nổi sự quyến rũ của phái yếu. Chuyện phạm lỗi thật khó tránh khỏi. Giờ có cả đàn ông trốn vợ sinh con với gái bên ngoài. Chỉ cần nó quyết tâm chia tay với người đàn bà đó, chỉ cần trong lòng nó còn có con, mẹ thấy, hay là con vẫn nên cho nó một cơ hội!”

Dù không hoàn toàn chấp nhận lời mẹ chồng nhưng tôi thấy tình cảm giữa mình với chồng từ trước tới giờ cũng không đến nỗi, thường ngày cũng không có mâu thuẫn gì lớn, nếu thực sự li hôn cũng hơi tiếc. Chỉ cần trái tim anh ấy vẫn ở chỗ tôi, chả thà tha thứ cho anh ấy lần này (chẳng phải họ vẫn chưa quan hệ tình dục đó sao). Chỉ cần anh ấy lại phạm sai lầm lần nữa, tôi quyết không dung tha. Một ngày sau khi chúng tôi hòa giải không lâu, tôi thấy mẹ chồng và chồng tôi đang làm gì đó trong phòng của bà. Hai người mặt kề nhau, không ngừng nói và ra cử chỉ. Quá tò mò, tôi liền đi vào. Thì ra mẹ chồng tôi đang nhờ chồng tôi dạy cho các phương pháp sử dụng mọi chức năng của máy di động. Còn nhớ lúc đó tôi còn nói đùa một câu, hình như là, “Mẹ muốn mua một chiếc di động chơi sao? Hay là muốn giúp con kiểm tra con trai mẹ?” Nghe tôi nói vậy, mặt mẹ chồng có vẻ ngượng ngùng, thanh minh rằng do rảnh rang quá, không có việc gì làm, nên muốn tìm hiểu một chút cách sử dụng di động.

Bạn bè tôi rất nhiều, nam nữ đều có cả nhưng đều là quan hệ bạn bè thông thường, không hề tồn tại chuyện yêu đương, kể cả với người đồng giới lẫn khác giới. Từ tận trong lòng, tôi đã phản đối chuyện quan hệ tình dục ngoài quan hệ vợ chồng. Song tôi vẫn có thể chấp nhận những câu đùa giỡn mang sắc thái “sex”. Tôi luôn cho rằng đây không phải là vấn đề nguyên tắc, mà bạn bè với nhau không thể quá hết lòng như người yêu. Nếu quá hết lòng sẽ rất khó là bạn bè thực sự. Có thể vì bạn bè của tôi nhiều nên mỗi dịp lễ tết, tôi cũng nhận được rất nhiều tin nhắn, trong đó cũng có một số tin trêu đùa của bạn bè mang hơi hướng sex. Tôi thường xem xong là xóa đi, không hề lưu lại hoặc chuyển cho người khác. Về chuyện này, chồng tôi cũng biết.

Trước giao thừa, mấy đứa bạn tới nhà tôi tụ tập. Phần lớn trong số đó, chồng tôi đều biết cả. Thời gian này, tôi không thích ăn uống ngoại tiệm. Đầu tiên là chê giá cả đồ ăn quá đắt, thứ hai là lo sợ không vệ sinh. Nhất là gần đây báo chí thường đăng tin tiệm ăn A làm món cá nấu bị thừa dầu, tiệm ăn B dùng mỡ nấu lại xào đồ ăn, còn có tiệm ăn phát hiện thấy dán trong đồ ăn. Vừa nghĩ tới đã thấy ghê. Tôi dần có thói quen ra siêu thị mua đồ ăn về tự làm, thấy dễ chịu hơn. Và chuyện này, bạn bè tôi ai cũng biết.

Hôm đó, tôi và chồng tôi vui vẻ đi siêu thị mua đồ ăn. Vừa về tới nhà đã thấy mẹ chồng ngồi đó, mặt rất bực bội. Tôi vội vã lại gần hỏi mẹ tôi có chuyện gì, hay trong người thấy khó chịu, hay bực mình vì thời gian chúng tôi đi mua đồ ăn quá lâu, trở về quá muộn… Mẹ chồng không để tôi nói hết, liếc nhìn một cái rồi mắng tôi xối xả: “Cô chửi con trai tôi như vậy, tôi cứ ngỡ cô đàng hoàng lắm. Thật đúng là mèo nào cắn mỉu này. Sau này bỏ thói đó đi cho tôi!” Cây ngay không sợ chết đứng, nhưng tôi cũng sững sờ vì những lời nói của mẹ chồng. Lòng tôi còn thầm nghĩ: “Tết nhất đến nơi rồi mà bà còn hát gì nữa đây?” Đợi bình tĩnh lại, tôi hỏi: “Mẹ, mẹ cứ từ từ nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tôi vừa nói vừa đưa cho mẹ chồng một ly nước lọc. Bà uống một hơi, mát giọng nhưng dáng điệu vẫn tức giận: “Cô là đồ bề ngoài đoan chính, bên trong gian ngầm!” Thật không xấu hổ là giáo viên, nói năng lý lẽ hết câu này tới câu khác. “Tôi nói cho cô biết, nếu cô không giải thích rõ với tôi, cái Tết này đừng ai mong nhé.” Nói xong mẹ chồng rút từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại. Đó chính là chiếc di động của tôi. Lúc về nhà, tôi thường không mang điện thoại theo người mà đặt trên giá sách.

Trời, nhất định là tin nhắn điện thoại gây ra đây mà! Quả không sai, trong một đống tin nhắn điện thoại gửi tới, ngoài phần lớn tin nhắn chúc Tết còn thêm vài tin nhắn bậy bạ trêu chọc. Mặc dù tôi ra sức giải thích rằng mọi người chỉ đùa thôi, mẹ đừng coi là thật, rằng chồng con vẫn luôn nhận được những tin nhắn như vậy nhưng mẹ chồng vẫn không nguôi giận. Bà cho rằng nếu trong cuộc sống, tôi là một người phụ nữ trong sạch, biết giữ gìn, không ai dám gửi tới cho tôi những tin nhắn bậy bạ như thế. Bà còn nói, khi lũ bạn tôi tới chơi, nhất định bà sẽ hỏi rõ trước mặt xem ai có mặt mũi nào gửi những tin nhắn quấy rối như thế. Từ đó về sau, mẹ chồng thường nhân lúc tôi không chú ý, xem trộm tin nhắn của tôi.

Thì ra mẹ chồng học cách sử dụng điện thoại từ chồng tôi là có chủ ý. Tôi không khỏi thầm kính phục trí thông minh của bà, dù sự tài trí này dùng sai chỗ. Để làm bạn bè không mất hứng, cũng không để tôi rơi vào cảnh khó xử, tôi và chồng tôi thương lượng hủy bỏ mấy cuộc tụ tập bạn bè ở nhà tôi. Tất cả đều được tổ chức ở nhà hàng. Nếu ăn phải dán, thức ăn có vấn đề…, đành chịu thôi. Cùng lắm tới bệnh viện rửa ruột. Tôi rất phẫn nộ. Từ sau chuyện đó, mẹ chồng và tôi như có khoảng cách, mãi tới tận hôm nay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Another Jei, oimuoi63137, ruabiba, saoxoay, thulon, Tử Tranh, Vi Vũ Hàm, Yến khôi và 1138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 87, 88, 89

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 93, 94, 95

3 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/01]

1 ... 28, 29, 30

4 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

5 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 53, 54, 55

[Hiện đại] Ăn sạch sành sanh yêu chết em - An Tổ Đề

1 ... 10, 11, 12

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 55, 56, 57

8 • [Cổ đại] Ba nghìn sủng ái tại một thân - Tịnh Nguyệt Tư Hoa

1 ... 42, 43, 44

9 • [Hiện đại] Thanh mai muốn trèo tường - Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia [Hoàn]

1 ... 89, 90, 91

10 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 58, 59, 60

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 125, 126, 127

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 77, 78, 79

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 95, 96, 97

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 12/1)

1 ... 36, 37, 38

15 • [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

1 ... 89, 90, 91

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 100, 101, 102

17 • [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại - NP] Độc dược mê dục - Mặc Hàn Nghiễn (có chương mới)

1 ... 45, 46, 47

19 • [Hiện đại] Cầm thú nuôi nhốt cô gái nhỏ - Lạc Nguyệt Thất Thất

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không] Hãn phi bổn vương giết chết ngươi - Mê Loạn Giang Sơn

1 ... 101, 102, 103


Thành viên nổi bật 
Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

An Bi Nhi: Ko có ai hết tron :(
An Bi Nhi: hế lu
Windwanderer: a
Hạc Cúc: Treo biển: nhờ beta hộ 3 chương :help:
Snow cầm thú HD: Nghèo :(
Sứt's Skiu's: Kn ai k?đi ngủ ht roy àh :-(
Sứt's Skiu's: Nhô
LogOut Bomb: crazy_crazy -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: Trả
Độc Bá Thiên: Ngủ ngủ...thèm ngủ quá :hungry:
Hoa Kinh Vu: hey chao ca nka  , ta di ngu day
Độc Bá Thiên: Đại tỉ :hug: :hixhix:

2222 Vu :D
~Tử Minh~: Thiên đệ :hug:  :hug:
Hoa Kinh Vu: Thiên co ở đó k
Hoa Kinh Vu: ô ô ô
Độc Bá Thiên:
Đào Sindy: Ồ.
Hạc Cúc: :hug: cày đuê
Tú Vy: ...
Hạc Cúc: : "> 75 tu hú à
~Tử Minh~: Vũ Vũ nhà ta tên là Trần Thanh Vũ, nick dđ là Dạ Triệt

cô ủi, cô nhớ quả bomd này nhé, tôi sẽ báo thù sau, bây giờ tui đang tu
Hạc Cúc: : "> êm lỡ khai chiến a : ">
LogOut Bomb: Hạ Quân Hạc -> --Tứ Minh--
Lý do: 75 bôm công khai : "> tết a
Hoa Kinh Vu: mà ' Vũ Vũ ' nào tế
Hoa Kinh Vu: uk uk thui gọi cái j cx đc
--Tứ Minh--: Vũ?? Không được Vũ Vũ nhà ta có tên như vậy rồi
Hoa Kinh Vu: gọi mk là vũ nha chứ k pải vu
--Tứ Minh--: á....á....á....á.... Tên Bang đáng chết, dám gọi chế là quỷ cái hả?? Lâu rồi không ăn bomd nên ngứa da rồi phải không?? *cười tà ác* :dracular:  :dracular:

ơi, ca gọi gì muội thế?? :bird: :bird:

nhô vu vu
Hoa Kinh Vu: ủa s k có ai vậy
Hoa Kinh Vu: hế nhô
LogOut Bomb: heocon13 -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.