Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành

 
Có bài mới 10.01.2017, 19:05
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

2. Trở thành vợ chính thức sau hai năm làm người tình trong bóng đêm:


Tự thuật: Tiêu Hồng

Làm người tình trong bóng tối được hai năm, đột nhiên Tiêu Hồng lại trở thành vợ chính thức. Cô nghĩ lần này có thể được sống cùng người mình yêu tới đầu bạc răng long nhưng sự việc phát triển luôn vượt xa ngoài dự đoán của cô. Sau khi chia tay với người chồng cũ, quan hệ hôn nhân giữa cô và người chồng hiện giờ cũng kết thúc. Ngày 4.1.2005, cô và Ngãi Luân gặp nhau ở khách sạn Tinh Hồ. Cô ngẩn ngơ hỏi tại sao cô lại đi tới bước đường cùng hôm nay? Là do cô ấy sai hay xã hội chính là như vậy? Ngãi Luân pha cho cô một tách trà, châm cho cô một điếu thuốc, để cô ấy dần bình tĩnh lại.

Anh ta nói mình là một con thú hoang.

Tôi là người Nam Kinh, hai mươi hai tuổi quen Kim Bảo, hai mươi lăm tuổi chúng tôi kết hôn. Sau khi lấy nhau, chúng tôi luôn làm kinh doanh, cuộc sống cũng khá sóng gió, nhưng không có những niềm vui mãnh liệt hoặc luôn cãi cọ suốt ngày như những cặp vợ chồng khác. Đới Minh là bạn làm ăn của Kim Bảo. Vì tôi luôn phụ giúp Kim Bảo trong kinh doanh nên cũng dần thân thiết với Đới Minh. Đới Minh rất cao, mặt vuông vắn, người khá tuấn tú. Anh ta mang tới cho tôi cảm giác về một người có tính tình phóng khoáng. Khi làm ăn với anh ta, tôi thấy anh ta rất thông minh, tháo vát, gặp chuyện rất quyết đoán, giải quyết vấn đề nhanh gọn, cách cư xử với mọi người cũng rất thẳng thắn.

Nhưng đó đều chỉ là cảm nhận của tôi. “Chẳng có thương gia nào mà không gian cả” là câu hợp với Đới Minh nhất. Từ lần đầu gặp mặt, tôi phát hiện thấy ánh mắt anh ta nhìn tôi đã hơi mơ màng. Sau này khi thân quen rồi cũng có đùa nhau vài lần. Có hôm, anh ta còn đố tôi giải được câu đố: áo lót mở ra hiện tượng xã hội. Tôi nghĩ mãi không ra, anh ta phải giải thích: “Ngốc quá, đáp án chẳng phải là “nuôi vợ hai” sao? Cô nghĩ mà xem. Áo lót chẳng phải dùng để bao bọc hai bầu ngực sao?” Thật đúng là lưu manh nhưng nói ra kể cũng lạ, tôi lại thích nghe kiểu ăn nói lỗ mãng của anh ta. Có lúc tôi và anh ta còn đầu mày cuối mắt. Tôi không biết tại sao mình lại trở nên như vậy. Có lẽ đã có cuộc sống vợ chồng bảy năm đều đặn đã khiến tôi có phần chán ngán. Có đàn ông líu lo bên mình, cảm giác thật như gió xuân mát lành. Tôi đã vậy, Đới Minh lại càng buông thả hơn, gặp tôi lúc nào cũng thường đụng tay đụng chân. Một tối, anh ta tới tiệm nhà tôi, đúng lúc Kim Bảo không ở nhà, thế nên chúng tôi khá thoải mái. Đang nói chuyện, Đới Minh ôm chầm lấy tôi, bắt đầu hôn tôi. Thoạt đầu tôi có cảm giác như ngây ngất chóng mặt. Cảm giác đó đã rất lâu tôi không hề có. Kim Bảo suốt ngày bận làm kinh doanh, cuộc sống sinh hoạt vợ chồng rất ít. Nếu có quan hệ cũng rất đơn giản kiểu truyền thống, khiến tôi đã dần mất cảm giác. Đúng lúc tôi đang ngất ngây thì nghe thấy tiếng xe máy của Kim Bảo, Đới Minh vội buông tôi ra. Kim Bảo vừa nhìn thấy Đới Minh đã kéo anh ta đi uống rượu. Tôi đau khổ cười, thấy thật khó xử, Kim Bảo cũng quá thật thà.

Một chiều tháng 8.2001, Kim Bảo nói ra ngoài bàn chuyện kinh doanh. Nhưng mãi tới tối vẫn chưa thấy chồng về, tôi đoán hẳn anh ta còn chơi bời ở đâu đó. Quả nhiên không sai, bàn việc làm ăn xong, Kim Bảo gặp Đới Minh, lại lôi đi uống rượu. Hôm đó Kim Bảo uống say mềm, Đới Minh phải đưa về nhà. Vừa đặt Kim Bảo xuống giường, anh ấy đã nhắm nghiền mắt lăn ra ngủ. Đới Minh nói ngồi trên tắc xi nãy giờ, Kim Bảo chưa hề tỉnh. Tôi lay Kim Bảo, hỏi anh có muốn uống nước không nhưng không hề thấy phản ứng. Tôi nghĩ hẳn giờ có sấm đánh bên tai, anh ấy cũng không tỉnh nổi. Đới Minh từ xa đưa Kim Bảo về, nên tôi cũng nói vài câu cám ơn và pha trà mời anh ta. Đới Minh vừa uống trà, vừa trò chuyện, không hề có ý ra về. Không chỉ vậy, tôi thấy ánh mắt anh ta nhìn tôi ngày càng nóng bỏng. Lời lẽ tán tỉnh của anh ta lại ụp xuống người tôi. Anh ta nói: “Làm vợ anh đi. Em xem Kim Bảo kìa, một con ma rượu, em thấy anh ta có ý nghĩa gì cơ chứ?”

Có người nào đánh giá bạn mình như vậy không? Tôi rốt cục cũng không hiểu nổi họ là bạn bè kiểu gì. Nhưng không gì có vậy, từ ánh mắt của Đới Minh, tôi cảm giác sẽ có chuyện xảy ra. Vừa nghĩ vậy, Đới Minh đã ôm chầm lấy tôi, rối rít hôn khắp mặt tôi, ấn tôi xuống ghế sô pha. Tôi hốt hoảng, thật không ngờ anh ta dám to gan như vậy. Chồng tôi Kim Bảo còn đang ngủ trong phòng. Tôi vùng vẫy chống cự, đưa mắt nhìn Đới Minh ra hiệu có Kim Bảo, thậm chí còn chỉ tay về phía phòng ngủ. Nhưng Đới Minh nói: “Mặc kệ anh ta, giờ đây anh ta có khác nào một con lợn chết. Mà dẫu anh ta có tỉnh, anh cũng không sợ. Anh đối với em thật lòng, không thờ ơ với em như anh ta!” Nếu nói một người đàn ông muốn cưỡng bức một phụ nữ cũng không phải là chuyện dễ, có thể cũng phải đẩy tới đẩy lui. Thế nên chúng tôi làm tình trên ghế sô pha trong phòng khách… Sau khi làm xong, Đới Minh thỏa mãn ra về, còn tôi thấy rất kì lạ, tại sao tôi lại có thể dễ dàng chấp nhận một người đàn ông không phải là chồng mình như vậy. Có thể do sự dũng cảm của anh ta, có thể do cuộc sống quá nhạt nhẽo vô vị!

Những ngày tháng ngoại tình.

Mấy ngày sau, Đới Minh lại gặp chúng tôi như không có chuyện gì xảy ra. Nhân lúc Kim Bảo tiếp khách, Đới Minh lại trơ tráo hỏi tôi xem kĩ thuật ân ái của anh ta ra sao, có làm tôi hài lòng không. Tôi hỏi anh ta sao dám to gan như vậy. Anh ta cười nói rằng mình là loài thú hoang, chuyên vồ thỏ trong hang. Vừa nói, anh ta vừa tít mắt cười nhìn tôi, khiến tôi không nói được câu nào. Nhưng từ sau khi xảy ra chuyện, tôi luôn ngượng ngùng với Kim Bảo, vì vậy càng chăm sóc anh ấy hơn như một sự bù đắp. Cũng may Kim Bảo không hề nhận thấy quan hệ mờ ám giữa tôi và Đới Minh. Thế nên trái tim tôi dần tĩnh lặng.

Vợ như một cái chổi cùn, người tình như bông hoa hồng. Câu nói này quả không sai. Đới Minh vì tôi mà vung tiền rất rộng rãi. Chỉ cần có thời gian, anh ta tới mời tôi đi ăn, lại không ngừng tặng quà cáp. Tất nhiên sở thích lớn nhất của anh ta là đưa tôi đi thuê phòng. Thực ra, tôi không cố ý muốn anh ta tặng quà, nhưng tôi cũng thích như vậy, cảm giác tình nhân quan tâm tới tôi, phục tùng tôi hơn chồng. Chẳng hạn như nếu tôi nói đang ở trên đường Hồ Nam, Đới Minh sẽ tới ngay lập tức. Nhưng nếu là Kim Bảo, anh ấy sẽ nghĩ ra đủ lí do để không phải đi đón tôi. Hoặc giả như Kim Bảo luôn quên sinh nhật tôi, nhưng Đới Minh lại đặt sẵn bàn tiệc trong tiệm cho tôi. Còn nữa, khi tôi ở bên Đới Minh luôn có vô số chuyện nói mãi không hết. Nhưng Kim Bảo ngoài chuyện kinh doanh, tiền bạc, con cái ra, không còn gì khác. Tôi thường nghĩ như vậy. Nếu Kim Bảo có được một nửa phần hóm hỉnh, biết thấu hiểu và chăm sóc như Đới Minh thì hay biết mấy.

Đới Minh và tôi ở bên nhau luôn đạt được khoái cảm tình dục rất cao. Một hôm không nhịn được, tôi hỏi anh và vợ anh có được như vậy không? Anh ta túm đầu đáp: “Vợ suốt ngày ở nhà thả đó. Còn với em thì làm một ngày nghỉ một ngày. Nếu làm không tốt, biết đâu chả có ngày nào được làm nữa!” Trời ơi, đó chính là đàn ông. Đó là loại đàn ông gì nhỉ? Tôi bắt đầu hoài nghi. Tôi và Đới Minh rốt cục là tình cảm ngoài hôn nhân hay chỉ đơn thuần chỉ là tình dục ngoài hôn nhân. Có thể tôi và anh ta chỉ có thể như vậy. Đàn ông như anh ta không thể làm vì một người phụ nữ mà làm long trời lở đất được. Thế là tôi cứ cặp kè với Đới Minh hơn một năm, cảm giác cũng tuyệt. Dần dần tôi thầm nghĩ, vụng trộm thế này thật sợ, chả thà cùng anh ta quang minh chính đại ở bên nhau. Tôi thích tính cách của Đới Minh, tận hưởng cái lãng mạn đa tình của anh ta. Nhưng với anh ta, suy nghĩ của tôi cũng rất mơ hồ, không có một đáp án chính xác. Vì thế, tôi hơi tức giận, mặc kệ anh ta nhưng chỉ cần anh ta nịnh nọt, tôi lại hồi tâm chuyển ý.

Vợ của Đới Minh là một nhân viên trong công ty. Mùa thu 2003, công ty cử cô ta lên Bắc Kinh công tác một tuần. Có cơ hội tốt, Đới Minh liền gọi tôi tới nhà anh ta. Nói thật lòng, qua lại với Đới Minh hơn một năm rồi, nhưng tôi chưa hề tới nhà anh ta. Hiếm có một cơ hội như vậy nên khi Đới Minh gọi, tôi rất vui. Tôi ở nhà anh ta ngó nghiêng mọi chỗ, nằm lên giường ngủ nhà anh ta, cười và hỏi những chi tiết khi anh ta và vợ ân ái. Đới Minh nói: “Đừng nhắc đến cô ta nữa. Bây giờ là ngày của hai chúng ta, chúng ta phải trân trọng.” Nói xong, anh ta ôm chầm lấy tôi. Mấy ngày đó, tôi và Đới Minh như qua tuần trăng mật. Tôi nói dối Kim Bảo là tôi phải xuống Quảng Châu bàn chuyện kinh doanh. Kim Bảo cũng không để tâm, đúng là một người đàn ông ruột để ngoài da. Càng ngày tôi càng cho rằng sự thờ ơ của anh ta chính là vì anh ta không quan tâm tới tôi. Nhưng tôi và Đới Minh không ngờ rằng vợ anh ta chỉ ở Bắc Kinh bốn hôm đã quay về. Chiều hôm cô ta quay về, tôi và Đới Minh đang ân ái, bị cô ta tóm tại trận. Vợ anh ta phẫn nộ nhìn chúng tôi. Tôi vô cùng hoảng hốt, không phải sợ Kim Bảo, mà sợ chuyện này nếu bị truyền ra ngoài sẽ mất mặt vô cùng. Tuy tôi từng giục Đới Minh li hôn để sống chung với tôi nhưng trong thâm tâm, tôi không có được dũng khí đó. Vợ Đới Minh hung dữ tát tôi hai cái, chửi tôi là đồ hồ li tinh. Tôi bưng mặt nhận, chỉ cần chuyện này không lan ra ngoài là được. Đới Minh cũng xin vợ, nói chỉ có một lần này, lần sau quyết không tái phạm. Vợ anh ta trừng mắt nhìn anh ta, không nói gì, tôi sợ quá chạy mất.

Bà vợ của thú hoang tới nhà làm loạn.

Mấy ngày sau đó, Đới Minh không hề liên hệ với tôi. Tôi cũng không dám gọi điện cho anh ta, trong lòng bứt rứt bất an. Tôi thầm khẩn cầu, chuyện này hãy qua mau, con tôi cũng đi nhà trẻ rồi. Nếu chuyện này loan ra, bên ngoài sẽ bị người ta cười chết. Nhưng năm ngày sau, vợ của Đới Minh đã tới nhà. Thật không hổ thẹn là vợ của Đới Minh, cô ta vừa xông vào nhà đã quát Kim Bảo: “Mẹ kiếp, anh có còn là đàn ông nữa không? Ngay cả vợ mình cũng không giữ được, chẳng thà nhảy xuống sông chết quách đi!” Kim Bảo bị quát tháo bất ngờ, sững sờ, quay lại nhìn tôi. Tôi hốt hoảng cúi đầu. Con sư tử cái kia vẫn gầm gừ kể rõ sự việc giữa tôi với Đới Minh: “Vợ anh và thằng chồng tôi ngủ với nhau rồi. Có phải anh bị liệt dương không hả? Nếu tôi là anh, nhảy sông cho xong!” Sắc mặt Kim Bảo ngày càng xanh ngắt, anh ta nghiêm mặt hỏi tôi có thật không. Sự tình đã tới bước này, tôi cũng đành cãi bay cho xong. Tôi xông tới vợ Đới Minh, hét to: “Cô đặt điều cái gì? Tự mình không giữ nổi chồng, còn không biết ngượng nói lung tung. Tôi mà là cô, treo cổ chết cho xong!”

Cô ta lao vào tôi, ra sức đấm đá. Tôi cũng không chịu nhường, giằng giật lại. Tiếng cãi cọ của chúng tôi khiến hàng xóm xúm đến xem, ra sức bình luận. Kim Bảo phẫn nộ, tách chúng tôi ra, quát to vào mặt tôi: “Con điếm kia, mất mặt chưa đủ sao? Cút ngay!” Nói xong, anh ta đá tôi một cái rất mạnh, tôi ôm bụng quỵ xuống đất. Kim Bảo cũng quát to với vợ của Đới Minh: “Mẹ kiếp, cô cũng là dạng chẳng ra gì. Cô quay về nói với thằng họ Đới kia, tôi sẽ đi tính sổ với nó!” Sự phẫn nộ của Kim Bảo khiến hai chúng tôi đều sững người. Vợ Đới Minh lặng lẽ rút lui. Sau đó Kim Bảo ra sức hút thuốc. Không khí vô cùng ngột ngạt. Tôi có cảm giác một trận phong ba sắp ập tới. Quả nhiên, Kim Bảo vừa vứt điếu thuốc đã lao nhanh ra cửa. Tôi có cảm giác anh ấy đi tìm Đới Minh nên vội vã đuổi theo, sợ xảy ra chuyện gì.

Tới nhà Đới Minh, Kim Bảo tát anh ta một cái, rồi hỏi chuyện này sẽ giải quyết ra sao. Đới Minh ngượng ngập nói: “Anh tính thế nào? Ngủ thì cũng ngủ rồi. Anh có đánh chết tôi cũng chả lấy lại được. Để tôi đền cho anh một vạn đồng, coi như sạch nợ!” Lời nói của Đới Minh khiến Kim Bảo càng tức giận. Anh ấy căm hận tát cho Đới Minh thêm hai cái nữa, rồi đòi hai mươi vạn đồng, nếu không sẽ giết cả nhà. Lúc này vợ Đới Minh cũng hốt hoảng, quỳ xuống cầu xin Kim Bảo nhưng Kim Bảo lòng dạ sắt đá, nhất định không chịu. Đới Minh rút dao ra đưa cho Kim Bảo, nói: “Vậy anh giết tôi đi, tôi làm tôi chịu, tôi chỉ có thể trả hai vạn.” Hành động của Đới Minh khiến tôi thấy anh ta cũng thật hảo hán nhưng cũng lo Kim Bảo thực sự chém người. Nhưng tôi thật không ngờ Kim Bảo lại mặc cả tiếp với Đới Minh. Tôi thấy Kim Bảo thật vớ vẩn, không phải đàn ông, vợ mình đã bị người ta làm vậy, đòi tiền có tác dụng gì? Suy nghĩ như vậy khiến tôi rất coi thường Kim Bảo.

Kết quả cuộc ngã giá là Đới Minh sẽ đền ba vạn đồng, Kim Bảo cũng không có cách nào khác. Sau khi về nhà Kim Bảo luôn miệng chửi bới tôi, lúc đầu tôi còn nhịn nhục, sau đó ngày càng không thể chịu nổi nữa, tôi nói: “Tôi như vậy đấy, anh chịu được thì chịu, không thì li hôn!” “Tôi để cho cô li hôn, tôi để cho cô li hôn đấy!” Kim Bảo bắt đầu đánh tôi. Tôi cũng đánh lại, ầm ĩ không bên nào chịu nhường bên nào. Bên này tôi như vậy, bên nhà Đới Minh cũng cãi lộn không kém. Vợ anh ta gọi phụ huynh cả hai bên tới. Chuyện ngoại tình của tôi và Đới Minh bị lan truyền ầm ĩ. Đã tới nước này, cả hai đều phải vượt qua, đều đòi li hôn. Cuối cùng li hôn thật. Nhưng li hôn không phải là chuyện dễ dàng. Ngày nào tôi và Kim Bảo cũng cãi lộn nhau. Có lúc anh ta còn nhục mạ tôi trước mặt con, nhưng tôi cũng không nhường. Cuối cùng khi cả hai cãi lộn đã mệt, Kim Bảo đồng ý li hôn nhưng điều kiện là tôi ra đi tay trắng. Tôi và Đới Minh thương lượng. Đới Minh nói: “Em dựa vào cái gì mà cho anh ta hết?” Tôi đáp: “Tiền là cái gì, không có càng đỡ tranh giành. Em thấy tình cảm là thứ quan trọng nhất!” Đới Minh không thuyết phục được tôi, có phần hơi tức giận, bèn nói: “Em xem thế nào thì làm!” Thái độ của Đới Minh khiến tôi hơi khó hiểu. Dù anh ta luôn nói chỉ quan tâm tới tôi, và hà cớ gì còn tính toán chuyện tiền bạc nhỉ, anh ta cũng đâu phải nghèo túng gì. Nửa năm sau, tôi và Kim Bảo chính thức li hôn. Tôi đồng ý để lại con trai và tất cả tài sản. Nhận được tin này, Đới Minh cười đau khổ: “Em hà tất phải như vậy. Như vậy chả thà không li hôn cho xong!”

Lời nói của anh ta khiến tôi thấy rất phản cảm. Tôi hỏi có phải anh ân hận không, rồi lại giục anh ta nhanh chóng li hôn. Phía nhà Đới Minh quả thực cũng hơi rắc rối, vợ anh ta cứ giằng dai mãi, Đới Minh cũng không mấy tích cực. Tôi hoảng hốt vì thấy mình đã trả giá quá nhiều, lẽ nào lại không được gì. Đúng lúc tôi đang sốt ruột, vợ Đới Minh không biết tại sao đã đồng ý li hôn. Nghe nói Đới Minh đồng ý cho cô ta một khoản tiền lớn. Con người Đới Minh ranh mãnh như vậy, vợ anh ta căn bản không thể biết được chồng mình có bao nhiêu tiền. Cô ta được đền bù năm mươi vạn đồng nên rất mãn nguyện, nói: “Anh đi chết đi, tôi không cần anh nữa. Dạng người như anh ắt cũng có ngày đi ăn mày thôi. Cút về chỗ con đàn bà đó!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

Ngày thứ hai sau khi Đới Minh nhận được giấy li hôn, tôi đã mất kiên nhẫn, gọi anh ta cùng đi làm đăng kí kết hôn. Đới Minh cười nói: “Em vội cái gì? Anh thấy em cuống quá rồi đấy, như thể lao vào tiền của anh đấy!” Câu nói này thật làm người ta bị thương tổn. Tôi nói: “Sao anh lại có thể nói như vậy được. Tiền của Kim Bảo, em còn không thèm một xu, lẽ nào lại lấy của anh?” “Chính vì em không lấy tiền của anh ta, anh mới ngờ như vậy!” Đới Minh vẫn luôn bất mãn về việc tôi giải quyết chuyện tài sản. Để bày tỏ thành ý của tôi, tôi quyết định cùng anh ta làm cam kết trước hôn nhân. Sau đó tôi giục anh ta đi đăng kí. Không thể không sốt ruột được, xã hội ngày nay quá nhiều thứ thay đổi, nếu làm không khéo sẽ xảy ra phong ba khác. Hơn một tuần sau, Đới Minh và tôi cùng đi nhận giấy đăng kí kết hôn. Cầm được tờ giấy đăng kí màu đỏ, lòng tôi yên tâm hơn rất nhiều, thầm nghĩ, “Thật tốt quá, người mình yêu đã có thể mãi mãi ở bên nhau.”

Cưới nhau xong, tôi lại chuẩn bị công việc như trước đây, nhưng con người Đới Minh có phần chủ nghĩa nam quyền. Chuyện kinh doanh của anh ta không bao giờ chịu cho tôi nhúng tay. Tôi là dạng phụ nữ quanh năm suốt tháng chạy bên ngoài, thoắt một cái bị ép ở nhà làm bà nội trợ, thật vô cùng khó chịu. Hồi đầu, Đới Minh còn nịnh nọt tôi rằng, đàn bà ở nhà là tốt nhất, phơi mặt buôn bán sẽ rất mệt. Nhưng sau đó, anh ta bất chấp những lời oán thán của tôi, thậm chí có hôm còn nói với tôi rằng: “Cô còn muốn gì nữa? Muốn ra ngoài tìm đàn ông hay sao?” Tuy anh ta vừa nói vừa cười, nhưng tôi rất phẫn nộ. Anh ta coi tôi là hạng người gì đây? Bây giờ tôi đã là vợ anh ta rồi, đâu phải là loại đàn bà lẳng lơ.

Những ngày tháng sau khi kết hôn.

Nhưng tôi hận hơn cả là Đới Minh như một ông chủ, không hề đụng tay đụng chân bất kì việc gì trong nhà. Trước đây khi còn yêu đương, chúng tôi toàn ăn ở ngoài, không bao giờ phải tiếp xúc với cơm gạo mắm muối. Nhưng làm vợ rồi đương nhiên không thể như vậy. Tôi nói anh ta có vài câu, anh ta đã mất kiên nhẫn, cự lại: “Từ trước tới giờ tôi luôn vậy đấy, vợ cũ của tôi trước đây không những nấu ăn mà còn lấy nước rửa chân cho tôi. Cô ngại nấu nướng thì ra ngoài ăn cho xong!” Câu trả lời của anh ta khiến tôi suýt ngất nhưng đã bước vào con đường này, tôi chỉ biết đành giấu những bất mãn xuống đáy lòng. Khi làm nhân tình của Đới Minh, tôi không bao giờ quản lý mọi hành tung của anh ta, càng không bao giờ hỏi chuyện riêng của anh. Chỉ cần có thời gian rỗi, anh ta lại vây quanh tôi. Khi chúng tôi ở bên nhau cũng không đề phòng gì, điện thoại di động của anh ta vẫn thường đặt trên bàn. Có điện thoại gọi tới, tôi cũng không bắt máy bao giờ, vì tôi sợ gặp phải vợ anh ta. Lúc đó, Đới Minh thường nói, ngoài Kim Bảo ra, anh ta phải là người đàn ông duy nhất của tôi. Lúc đó, tôi thường trêu với anh ta rằng bạn trai của tôi có rất nhiều. Tôi vừa nói vậy, Đới Minh đã cuống lên nói, nếu như vậy, anh ta sẽ giết tôi. Tuy tôi biết anh ta nói đùa nhưng anh ta quan tâm tới tôi như vậy, tôi rất vui mừng. Nhưng từ sau khi lấy anh ấy, những chuyện như vậy dường như không còn nữa. Có lúc, tôi nói chuyện, anh ta còn lười không thèm đáp lại.

Sau khi lấy nhau, điện thoại di động của Đới Minh luôn là vật bất li thân. Ngay cả khi đi tắm, anh ta cũng mang nó vào toilet. Tôi cũng không rõ tại sao anh ta lại đề phòng tôi đến vậy. Lẽ nào anh ta có người đàn bà khác? Hơn nữa dẫu anh ta có để điện thoại trên bàn, tôi cũng không thèm xem tin nhắn của anh ta. Tôi thực sự không hiểu tại sao suy nghĩ khi làm vợ và làm nhân tình lại không giống nhau. Trước đây khi làm nhân tình, tuy Đới Minh và tôi toàn tranh thủ hò hẹn nhưng do quá bận rộn, không phát hiện được hết về nhau, còn giờ đây ngày nào cũng nằm ngủ cùng một giường, mọi thói quen của anh ta cứ phô bày trước mắt tôi. Khi ngủ, anh ta ngáy rất to, ồn ào khiến thần kinh của tôi có phần bạc nhược hẳn. Nhưng giờ đây ngay cả tiếng ngáy của anh ta, tôi cũng không thể thường xuyên được nghe thấy. Đới Minh luôn bận rộn tới mức thường xuyên không về nhà ngủ.

Trong một số đêm mất ngủ, tôi bắt đầu lấy Đới Minh và Kim Bảo ra so sánh. Kim Bảo ngoài tính vô tư, không biết quan tâm chăm sóc ra, tuy việc kinh doanh rất bận nhưng vẫn giúp tôi làm việc nhà. Tuy anh ấy không nhớ được ngày sinh nhật của tôi, ngày kỉ niệm đám cưới của chúng tôi nhưng khi tôi bị bệnh dù rất vặt vãnh, anh ấy cũng chăm sóc rất kĩ lưỡng. Còn Đới Minh, dù đẹp trai hơn Kim Bảo nhưng chỉ biết nói mồm. Sau khi chúng tôi lấy nhau được hơn hai tháng, anh ta lấy đủ mọi lí do để không về nhà. Có lần, tôi đau bụng khủng khiếp, gọi điện cho anh ta, anh ta còn bực dọc nói: “Em không thể tự đi tới bệnh viện được sao? Anh đang bàn chuyện làm ăn!” Tôi thật không hiểu nổi sao muộn như vậy mà anh ta còn bàn chuyện làm ăn, càng không thể hiểu nổi tại sao trước đây khi ở bên tôi các tối, anh ta không có chuyện làm ăn gì để bàn sao? Lẽ nào chuyện làm ăn quan trọng hơn vợ? Điều khiến tôi nực cười hơn là Đới Minh còn nói với tôi rằng: “Sao em lại già hơn hai năm trước nhỉ?” Đới Minh lớn hơn Kim Bảo hai tuổi, lớn hơn tôi năm tuổi. Có tôi thấy anh ta già hơn hai năm trước nhưng anh ta ngày càng chải chuốt, đồ veston hàng hiệu có mấy bộ, đồng hồ đeo tay cũng hàng hiệu. Anh ta thường ngày luôn ăn đồ bổ dương tráng thận, nhưng bổ gì không biết lại không bằng hồi trước. Tôi đoán anh ta hẳn dồn hết công sức ra bên ngoài rồi. Nhưng ngay lập tức tôi cho rằng đó chỉ là suy đoán của tôi, Đới Minh ắt không như vậy, chúng tôi đến được với nhau không dễ dàng gì, phải trân trọng mới đúng. Tôi thừa nhận anh ta là một người đàn ông háo sắc. Có thể anh ta ở ngoài cũng có làm gì bậy bạ với người đàn bà khác nhưng tôi nghĩ tình cảm của anh ta với họ không phải là thật. Không phải là thật thì tốt, tôi cũng không đòi hỏi gì cao.

Hôn nhân có thể đúng là nấm mồ của tình yêu. Trước đây Đới Minh ngày nào cũng nhung nhớ tôi thì ngay sau khi lấy được nhau, tôi có muốn tìm anh ta cũng rất khó khăn. Nói thật lòng, tôi không nỡ rời bỏ con trai mình, thường đi thăm con. Còn Đới Minh thì vứt ngay con trai anh ta cho vợ như thảy một gánh nặng, để anh ta tự do tự tại. Tháng năm năm nay, em gái Đới Minh mang con tới nhà tôi chơi. Đứa trẻ mới năm tuổi, rất nghịch ngợm. Em gái anh ta ra ngoài mua sắm, nhờ tôi trông hộ đứa nhỏ. Để chiều em chồng, tôi ra sức trông thằng nhỏ nhưng lúc làm cơm đãi khách, tôi để nó chơi một mình. Thằng bé loay hoay tự chơi không may bị ngã, nằm khóc trên nhà, đúng lúc đó mẹ nó từ cửa đi vào đã lập tức xị mặt ra nói: “Thật ác độc, ngay cả con trai đẻ của mình không cần cũng thôi không nói làm gì, còn đánh con trai của người khác!” Tôi thực sự không thể giải thích rõ được. Sao tôi lại khổ thế nhỉ? Gia đình Kim Bảo trước đây đối với tôi tốt biết bao. Cũng may lúc đó Đới Minh vừa về, nghe em gái nói vậy, liền mắng: “Sao cô có thể nói như vậy được, dù sao đó cũng là chị dâu cô!” Lời nói của Đới Minh khiến tôi được an ủi phần nào nhưng em gái anh ta lập tức đốp ngay: “Chị dâu tôi đang ở khu lầu số bốn cơ!” Tôi biết vợ cũ của Đới Minh hiện giờ sống ở đó, lòng tôi chặt đau khổ vô cùng. Xem ra cả nhà Đới Minh đều không thừa nhận tôi. Nhưng tôi vẫn nghĩ, Mặc kệ họ, chỉ cần tôi và Đới Minh sống bên nhau, cũng không phải tôi sống với họ. Chỉ cần Đới Minh tốt với tôi là được.

Hôn nhân lại giải thể.

Ngày 20.5.2004 là kỉ niệm ngày cưới của tôi và Đới Minh. Tôi nghĩ hôm nay phải chúc mừng thật long trọng nhưng gọi mãi, di động của Đới Minh không liên lạc được. Không thể ra tiệm ăn được, tôi một mình ở nhà làm đầy một bàn thức ăn, khổ sở chờ Đới Minh về cùng ăn mừng. Nhưng đợi mãi tới tám giờ tối cũng không bóng dáng anh ta đâu. Tôi bực mình mở chai rượu vang, uống hết sạch. Vừa uống tôi vừa nghĩ tới Kim Bảo. Tuy anh ấy không nhớ tới kỉ niệm ngày cưới nhưng phần lớn đều ở nhà các tối, cả nhà quây quần vui vẻ. Hôm đó, tôi uống tới say mềm, nằm ngủ gục xuống bàn. Không biết Đới Minh về nhà từ khi nào. Vừa vào nhà thấy bề bộn như vậy, anh ta đã bực tức quát tháo tôi, mắng tôi lười biếng. Tôi cũng không cam tâm, truy hỏi anh ta hôm nay là ngày gì. Anh ta vò đầu bứt tai hồi lâu cũng không nhớ ra nổi. Khi tôi nói rõ, anh ta chỉ cười mà nói rằng: “Thì ra là vậy!” Kiểu nói đó khiến tôi thực sự không thể nào chấp nhận được. Thế nên tôi nói: “Trước đây anh không hề như vậy!” “Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ. Cô tưởng cô mới mười tám tuổi chắc, đã là vợ già rồi, còn đòi lãng mạn cái gì?”

Sau đó tôi thường phát hiện thấy có phụ nữ gọi điện cho anh ta. Khi nghe điện thoại, anh ta cũng thường né tránh tôi. Làm vợ già thì làm vợ già thôi, nhưng tôi ghê gớm hơn các bà vợ già khác. Cha mẹ Đới Minh cho tới giờ vẫn không chịu nhận tôi. Họ không thèm đến nhà chúng tôi, đều khen vợ cũ của Đới Minh hiền thục tần tảo, mắng chửi Đới Minh làm bại hoại cả gia đình. Nhưng điều khiến họ tức giận nhất là Đới Minh vì tôi đã vứt bỏ cả cháu của họ, dù tôi không yêu cầu anh ta làm vậy. Nhưng một người đàn bà đã rời bỏ chồng con rồi sẽ trở thành đồ độc ác trong con mắt người khác. Đã tới bước này, tôi chỉ biết cắn răng nuốt nhục. Tháng tám năm ngoái, tôi đi mua quần áo ở ngoài phố, vô tình bắt gặp Đới Minh đang đứng sau một quầy quần áo, giúp một cô gái trẻ mua đồ. Thấy họ thân mật quá đỗi, tôi đoan chắc họ đã quan hệ sâu sắc với nhau. Thế nên tôi bí mật đi theo họ. Quả nhiên, họ vào khách sạn thuê phòng. Tôi vừa hận tức tức, lập tức gọi điện cho Đới Minh. Anh ta nói đang đi làm ăn bên ngoài. Tôi cười nhạo anh ta rằng: “Anh không đến nỗi bàn chuyện kinh doanh ngay trên giường chứ?” Thật không nhờ Đới Minh nổi giận đùng đùng, quát lại: “Đúng đấy, tôi bàn chuyện kinh doanh trên giường đấy. Cô có thể làm gì nào?” Tới lúc này, tôi mới phát hiện thấy mình không chỉ thất bại trong tình cảm mà ngay cả trong cuộc sống tôi cũng hoàn toàn thất bại. Người phụ nữ đã vứt bỏ quyền lợi về tài sản kinh tế, chẳng khác nào con diều đứt dây. Nhưng đã tới nước này, tôi lại chỉ đành nhẫn nhịn vì không muốn li hôn lần nữa cho người ta cười nhạo.

Tôi nghĩ, cứ để cho Đới Minh chơi bời bên ngoài, chỉ cần anh ta không li hôn, chỉ cần anh ta có thể duy trì được cái gia đình này, tôi mắt nhắm mắt mở cũng xong. Nhưng Đới Minh ngày càng quá đáng, anh ta bắt đầu không về nhà hết tuần này tới tuần khác, gọi điện thoại cũng không bắt mới, tới công ty tìm cũng không thấy đâu. Tôi ngày càng sốt ruột, không cam tâm chỉ làm một cô vợ danh nghĩa. Một hôm tôi phát hiện ra Đới Minh nên lặng lẽ bám theo sau. Đới Minh đi vào một căn nhà. Tôi đi theo vào khiến anh ta thất kinh, nhưng rồi cũng trấn tĩnh hỏi xem tôi tới làm gì. Tôi nói châm biếm, “Tới xem anh bàn chuyện làm ăn ra sao.” Anh ta không nói gì, cô gái trong nhà đó hỏi Đới Minh: “Cô ta là vợ anh sao? Già thế!” Đó có phải là lời của người nói không chứ? Ai mà không già đi? Tôi căm hận nhìn cô ta trừng trừng, chuẩn bị định lôi Đới Minh về vì anh ta nói: “Cô có thấy phiền không? Trước đây cô có như vậy đâu? Sao lại trở nên không lãng mạn thế? Tôi có quản lí cô không?”

Tôi không còn nói gì được, bực bội đi về, thấy những ngày tháng như vậy thật khó có thể tiếp tục được. Thế nên tôi nghĩ tới li hôn. Tôi trịnh trọng nhắn tin cho Đới Minh, nói rằng muốn nói chuyện nghiêm túc với anh ta. Quả nhiên Đới Minh chịu quay về. Sau khi hiểu rõ ý định của tôi, anh ta hỏi vặn lại: “Cô thấy có cần thiết không?” Tinh thần của tôi lúc đó đã sa sút nghiêm trọng, gào lớn: “Sao lại không cần thiết? Tôi đã mất tất cả vì anh, giờ lại xảy ra chuyện như vậy. Anh nói xem tôi có thể cam tâm không?” Đới Minh ngán ngẩm đáp: “Tôi không đồng ý câu nói đó của cô. Hồi đầu, tôi đã dặn cô không nên dễ dàng vứt bỏ tài sản, cô không chịu nghe, giờ sao có thể trách tôi?” Tôi không muốn nói chuyện đó nữa nên truy hỏi thái độ của Đới Minh về việc li hôn. Tôi cứ nghĩ chí ít anh ta cũng phải giữ tôi lại. Nào ngờ anh ta trả lời rất thẳng thắn: “Tôi thấy chúng ta ở bên nhau quả thực không hợp. Nếu cô đã cũng có cùng suy nghĩ như vậy, tôi đồng ý!” Thái độ đó của Đới Minh khiến tôi không thể chấp nhận được. Thế nên tôi và anh ta gây lộn ầm ĩ, gây đến nỗi cả nhà anh ta đều kéo tới nhưng họ đều không đứng về phía tôi, trái lại còn ủng hộ Đới Minh li hôn.

Sự việc đã đến nước này, tôi đành cắn răng quyết định li hôn với Đới Minh. Nhưng khác với lần đầu tiên li hôn, tôi quyết giành tài sản với Đới Minh vì tôi cho rằng không thể để anh ta có lợi. Nhưng Đới Minh đã vung vẩy cam kết tài sản trước khi cưới trước mặt tôi, tôi đành bất lực bỏ đi…

Bút kí của Ngãi Luân:

Có một số phụ nữ luôn cảm thấy hôn nhân thật vụn vặt nên họ có nhân tình, tận hưởng cảm giác kích thích và lãng mạn mà người tình đem lại. Đồng thời họ cũng xem nhẹ bản chất của cuộc sống, cứ ngỡ sau khi cùng người tình bước vào hôn nhân sẽ tiếp tục là hoa hồng và rượu vang. Nhưng họ quả thực đã nhầm. Cuộc sống vốn là xâu chuỗi vô số những đoạn vụn vặt đó và làm thế nào để móc xích chúng với nhau mới là chủ đề của cuộc sống. Tình cảnh mà Tiêu Hồng đã vấp phải có thể chứng minh được điểm này. Hỡi những phụ nữ vốn đam mê cuộc sống lãng mạn, hy vọng các bạn có thể tỉnh ngộ được điều gì từ câu chuyện của Tiêu Hồng. Đồng thời Ngãi Luân cũng xin nhắc nhở một câu: Phụ nữ gì bất kì lúc nào cũng không thể quên được sự tồn tại của mình. Nếu ỷ lại vào đàn ông, đánh mất chính mình rút cục đều đem lại kết quả bi kịch.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:11
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

3. Do chồng ngoại tình, ly hôn, tôi trở thành kẻ thứ ba:


Khi giúp đỡ được mấy người trên mạng, tôi không nhận thức được đó là cái gì. Nhưng không ngờ thư từ tới ngày càng nhiều, rất nhiều người đều kêu cấp bách. Hiểu Tuyết chính là một trong số đó. Cô ấy viết tổng cộng mấy lá thư, đều nói có việc quan trọng nhất định phải gặp mặt, xin chỉ giáo. Chúng tôi hẹn nhau ở một tiệm cà phê. Khi tôi tới nơi, cô ấy đã ngồi ở đó rồi, ăn mặc tuy đơn giản như vẫn rất thời trang, rõ ràng cô ấy khá tự tin về ngoại hình và cách trang điểm của mình. Năm nay Hiểu Tuyết ba mươi tuổi nhưng nom còn trẻ hơn rất nhiều. Tôi chỉ có thể nhìn thấy nét đau buồn thoảng qua từ tia nhìn u tối của cô. Sau khi chào hỏi vắn tắt, cô gọi cà phê và bắt đầu câu chuyện. Hiểu Tuyết xuất thân trong gia đình trí thức, có quan niệm truyền thống về hôn nhân. Thời thiếu nữ, cô luôn mơ tới một bạch mã hoàng tử, và luôn giữ gìn trinh tiết tới khi vào đại học. Thời gian đó có không ít kẻ đeo đuổi cô, và cô cũng thử kết bạn với vài người nhưng chia tay rất nhanh sau đó với lí do “duyên phận chưa tới.”

Kết hôn

Hiểu Tuyết kể câu chuyện của cô như sau:

Tôi và chồng tôi quen nhau khi tôi đang học năm thứ tư. Mùa hè, trời đổ mưa to, tôi tới một hội chợ việc làm. Do đang vướng bận trong lòng, tôi vội vã tới mức quên cả ba lô trên tắc xi. Đang lúc vội mà máy nhắn tin bên hông tít liên hồi (những năm đó, di động chưa phổ biến như bây giờ, sinh viên đại học có máy nhắn tin đã là khá lắm rồi). Thì ra là anh ấy nhắn tin tới, nói rằng anh ta vô tình là hành khách trên chiếc tắc xi đó sau tôi, phát hiện được ba lô của tôi, bên trong có giấy tờ và một mớ tài liệu. Chúng tôi hẹn nhau ra quán cà phê để nhận lại ba lô. Vừa nhìn thấy tôi bước vào, anh ta lập tức đứng lên chào hỏi. Thì ra từ chứng minh thư bỏ quên trong ba lô, anh ấy đã dễ dàng nhận ra tôi. Đó là một chàng trai cao lớn, nét mặt khá cứng, không phải dạng điển trai như tôi vẫn thích. Chúng tôi ngồi đối diện nhau. Khi trả ba lô, anh ấy cười trêu tôi là cô gái hậu đậu: “Có thể quên được những thứ quan trọng như thế này trên xe, nói không chừng ngày nào đó em cũng bỏ quên mình luôn.” Do đã quen với kiểu nịnh nọt của đám con trai trong trường, nên lần này được nghe lời phê bình kiểu đàn anh khiến tôi lại thấy thân mật.

Hôm đó người trong tiệm cà phê không nhiều, tiếng nhạc rí rách tuôn chảy. Rồi chúng tôi trò chuyện tự nhiên dần. Anh ấy lớn hơn tôi hai tuổi, đã tốt nghiệp cùng trường với tôi, hiện đã có một công việc cũng rất khá. Khi nói chuyện xong, nhìn đồng hồ, chúng tôi phát hiện ra giờ đã nửa đêm. Anh ấy đưa tôi về nhà. Và tôi là người tin vào duyên phận. Cũng như tất cả các thanh niên khác, những ngày tháng yêu nhau luôn hạnh phúc và vui vẻ. Tất nhiên cũng không thể thiếu những cãi vã hiểu lầm, nhưng lưu giữ lại trong kí ức luôn là sự lãng mạn. Chúng tôi cùng leo núi, cùng đi xem phim, cùng nghe nhạc và cùng mơ tưởng về cuộc sống tương lai. Cứ như vậy qua một năm, chúng tôi bàn với nhau bỏ việc, tự lập công ty, làm riêng.

Anh ấy lấy hết tiền tích lũy, lại vay mượn thêm của bố mẹ hai bên, lập một công ty nhỏ. Thời gian đầu làm việc rất vất vả. Có lúc muốn mời khách ăn cơm, trả xong tiền ăn, không đủ tiền gọi tắc xi, đành cuốc bộ về nhà. Lúc đó chúng tôi đã sống chung, thuê một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách. Căn hộ đã rất cũ nhưng tiền thuê khá rẻ. Những lúc rảnh rỗi, chúng tôi nắm tay nhau đi dạo phố. Tất cả các quán ăn nhỏ gần đó, chúng tôi đều tới ăn cả. Đậu phụ om giá bốn đồng, thịt sợi kho giá ba đồng cùng hai bát cơm, chưa tới mười đồng một bữa, ăn cũng đầy đủ. Công ty phát triển khá thuận lợi, rất nhanh sau đó, chúng tôi đã trả hết được số tiền mượn của bố mẹ và dần dần tích lũy được cho mình món tiền. Chúng tôi cũng sống như những thanh niên khác, mua xe mua nhà và kết hôn sau sáu năm yêu nhau.

Sau đó nhiều lần tôi nhớ lại chuyện kết hôn, thấy hồi đó có phần miễn cưỡng. Lúc đó, chúng tôi đã sống chung được mấy năm rồi. Chỉ ngoài việc chưa làm thủ tục đăng kí, chúng tôi cũng không khác gì các cặp vợ chồng bình thường khác. Khi mới bắt đầu sống chung, anh ấy từng đề nghị kết hôn nhưng tôi nghĩ dù sao cũng phải tích lũy tiền đã, có cơ sở sinh sống và sự nghiệp hẵng hay. Sau đó, anh ấy cứ nhắc lại vài lần, nhưng tôi đều thoái thác bởi lí do đó. Cuối cùng anh ấy không đề nghị nữa, thấy như vậy cũng tốt. Chúng tôi mới chính thức kết hôn từ hai năm trước. Mấy năm sống chung khiến hai bên từ lâu đã mất cảm giác mới mẻ, nhưng do bố mẹ hai bên đều rất sốt ruột, cứ ép lấy nhau. Lúc đó nhà cửa đã mua xong, quy mô công ty cũng lớn dần, tôi cũng thấy là lúc cần kết hôn rồi. Hôm tổ chức đám cưới, bạn bè tới rất đông nhưng khi mặc váy cưới, tôi không hề có chút cảm xúc của một cô dâu, chỉ thấy đã hoàn thành một trình tự đương nhiên phải có. Sau khi cưới, chúng tôi sống trong căn hộ vừa làm nội thất. Căn hộ đó rộng hơn, nghiệp vụ công ty cũng bận hơn. Ngày qua ngày như vậy, thấy không có gì hay ho, cũng không thấy gì tồi tệ.

Li hôn

Khi phát hiện chồng tôi có nhân tình là sau khi kết hôn khoảng một năm. Thời gian đó, anh ấy đi công tác cực kỳ nhiều. Hai chúng tôi thay nhau phân công làm trong công ty theo kiểu “đàn ông ra bên ngoài, đàn bà lo việc bên trong.” Anh ấy đảm nhiệm nghiệp vụ giao dịch bên ngoài, tôi phụ trách quản lí trong công ty. Tôi lựa chọn như vậy còn có một nguyên nhân là anh ấy làm gì cũng tốt nhưng tính đố kị lại rất cao, chỉ cần nhìn thấy tôi thường qua lại với bạn khác giới nhiều một chút cũng không hài lòng. Khi cùng nhau ra ngoài tiếp khách, nếu người khác quan tâm tới tôi nhiều một chút, anh ấy cũng không vui. Có lúc chúng tôi thường cãi nhau về chuyện này. Nhưng thời gian lâu dần, tôi lại nghĩ dù sao đã sống với anh ấy, mình cũng chẳng có ý định gì khuất tất nên tội gì phải cãi cọ với anh ấy cho mệt. Thế nên tôi chủ động lựa chọn quản lý việc trong công ty.

Trước đây tôi đã hơi nghi ngờ rằng anh ấy có người tình bên ngoài. Chồng tôi cực kỳ thích đi công tác Hàng Châu, lần nào cũng nói là do nhu cầu nghiệp vụ cần thiết nhưng sau khi về rồi không hề thấy phát triển được gì về công việc. Tôi biết anh ấy đã quen một phụ nữ ở Hàng Châu, người rất đẹp, rất xuất sắc, hơn tôi rất nhiều mặt. Khi cô ta tới Bắc Kinh, tôi đã từng gặp mặt. Tôi giống hệt như nhân vật nữ chính trong phim Điện thoại di động, tới Bưu điện đóng tiền điện thoại cho anh ta và tra cứu các số điện thoại đã gọi. Tôi phát hiện thấy thời gian đó chồng tôi luôn gọi tới một số điện thoại ở Hàng Châu, mỗi ngày trên một tiếng đồng hồ. Như vậy tuyệt đối không phải do yêu cầu công việc, hơn nữa phần lớn thời gian gọi điện đều là giữa đêm. Tôi đã hiểu ra.

Một hôm, anh ấy lại đi công tác Hàng Châu. Trước khi đi, anh ấy rất hưng phấn. Trước đây, anh ấy đi công tác ra sao, tôi đều không quản lí, khi nào muốn đi thì đi. Nhưng lần này tôi muốn kiểm tra, liền nói, phía Hàng Châu gần đây không có việc gì cần thiết, công ty lại đang bận rộn, anh đừng đi vội. Chồng tôi lập tức nêu ra lí do rằng bố bị bệnh. Bố chồng tôi đang ở Hàng Châu, bị bệnh đương nhiên phải đi thăm. Tôi ra ngoài gọi điện tới di động của bố chồng. Ông bắt máy, giọng rất vang, không hề có chút bệnh tật. Tôi không nói năng gì, dập máy luôn, biết ngay anh ấy muốn đi gặp nhân tình. Hôm đó anh ấy bay chuyến trưa nhưng từ năm giờ sáng đã dậy, hưng phấn tới mức không ngủ lại được. Thật ra tôi cũng tỉnh, hai người nằm trên giường trò chuyện. Tôi nói, “Hôm nay anh đi công tác, em muốn ra sân bay tiễn anh. Mọi lần anh đi xa, em đều không tiễn do cả hai đều bận rộn.” Nghe tôi nói vậy, anh ấy rất kinh ngạc, nói, “Tiễn cái gì cơ chứ, mấy ngày là về ngay.” Tôi cương quyết đòi, “Đúng lúc không có việc gì, cứ để em đi tiễn.” Anh ấy không hề cảm nhận được sự nghi ngờ của tôi, vui vẻ ôm túi xách lên đường.

Trời hôm đó rất u ám, khắp đường một màu xám ảm đạm. Anh ấy lái xe, tôi ngồi bên, nghĩ tới rất nhiều thứ suốt bảy năm chung sống, lòng thấy buồn thê thảm. Lúc đó tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng, nghĩ rằng anh ấy sẽ nể tình cảm cùng nhau mấy năm qua, khi tới sân bay sẽ ân hận, không đi Hàng Châu nữa, và về nhà cùng tôi, nói cho tôi hết sự thật, nhận lỗi. Tôi nghĩ nếu vậy, tôi có thể tha thứ. Nhưng suốt dọc đường, anh ấy ngâm nga ca hát như không có chuyện gì xảy ra, còn lấy tay đánh nhịp trên vô lăng. Khi chia tay trong sân bay, anh ấy chỉ vẫy tay về phía tôi rồi quay người đi thẳng. Đúng khoảnh khắc đó, tôi nghĩ rằng chúng tôi đã thực sự “chia tay” nhau rồi. Nhưng dù sao chúng tôi cũng từng có mấy năm tuyệt đẹp, dù đã biết kết quả, tôi vẫn muốn xác nhận lại lần cuối cùng. May thay lúc đó anh trai tôi cũng đang ở Hàng Châu. Tôi nhờ anh trai giúp bám sát họ, quả nhiên nhìn thấy chồng tôi và một cô gái ôm nhau vào khách sạn, rồi cùng đi siêu thị. Khi đi ra khỏi siêu thị, đang đi trên đường, họ còn ăn chung một que kem, mỗi người cắn một miếng.

Mấy ngày sau, chồng tôi từ Hàng Châu trở về. Tôi lại ra sân bay đón anh ấy. Anh ấy rất ngạc nhiên nhưng cũng rất vui mừng. Thật ra lúc đó tôi muốn nghe anh ấy thú tội, nhận lỗi, tôi có thể tha thứ. Nhưng sau khi anh ấy cho va li vào xe, bộ dạng vui vẻ như không hề có tội. Tôi biết đã hết cách cứu vãn, liền dừng xe lại bên đường, nói: “Tôi đã quyết định rồi, chúng ta li hôn thôi.” Anh ta kinh ngạc tới sững sờ, không hề hiểu nổi tôi đang nói gì. Khi tôi kể rằng anh trai tôi đã chứng kiến tất cả, anh ấy mới ân hận, khẩn cầu, thề thốt nhưng không còn tác dụng. Trái tim tôi đã thực sự nguội lạnh. Khi biết tôi không thể chấp nhận, chúng tôi một tháng sau đó làm thủ tục li hôn.

Mê man

Về hôn nhân của mình, Hiểu Tuyết luôn kể thật bình tĩnh nhưng sau đó, tốc độ nói rõ ràng giảm rất chậm. Khi kể xong, cô ấy nhìn tôi.

Tôi hỏi: “Vậy chồng cô ngoại tình được bao lâu rồi?”

Cô ấy nhìn ra cửa sổ, khó nhọc đáp: “Chúng tôi lấy nhau được một năm, anh ấy cũng ngoại tình được một năm.”

Tôi hỏi: “Là cùng thời gian sao?”

Cô ấy vẫn không nhìn tôi, đáp: “Ngoại tình trước, kết hôn sau.”

Tôi hỏi: “Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy?”

Hiểu Tuyết nghĩ một lúc, nói: “Sau sáu năm yêu nhau, cảm giác mới mẻ đã không còn nữa, đã mất sạch cảm giác. Sau đó việc anh ấy ngoại tình cũng là khó tránh.”

Nói xong, cô ấy thôi không nhìn ra cửa sổ nữa mà hỏi lại: “Tình yêu rút cục có thể kéo dài được bao lâu nhỉ?”

Tôi đáp: “Tình yêu ngắn hay dài do khác nhau bởi con người. Nếu tâm đầu ý hợp, cả hai vẫn có thể không ngừng tạo ra cảm giác mới mẻ, tình yêu sẽ được kéo dài hơn. Nếu cơ sở tình cảm có hạn, tình yêu cũng sẽ ngắn đi. Nhưng bất luận là ngắn hay dài, tình yêu chỉ có hạn.”

Cô ta hỏi: “Vậy sao khi tình yêu đã hết, hôn nhân sẽ dựa vào cái gì để duy trì?”

Tôi đáp: “Thông thường hôn nhân có thể dựa vào mấy tình huống sau. Một là sau khi tình yêu tan biến sẽ xuất hiện tình thân ấm áp. Hai là nhu cầu cần nhau và an ủi của cả hai phía. Dù sao thì hai bên vợ chồng cũng có thể đem lại cảm giác an ủi, lí giải và ủng hộ nhau về mặt tâm lí mà người khác không thể đem lại. Tuy nhiên cũng còn rất nhiều suy tính thực tế, như bị suy giảm mức độ sống sau khi chia tay (chẳng hạn chỉ chung một căn hộ, việc phân công công việc gia đình và vai trò trong gia đình…), sự trưởng thành và giáo dục của con cái, sự thừa nhận của bố mẹ hai bên, nhận định của văn hóa xã hội đối với tình trạng hôn nhân đó, mọi nghĩa vụ trách nhiệm có liên quan, cũng bao gồm cả hình tượng tự tôn của cá nhân mình trong xã hội. Những thứ này đều có thể trở thành nhân tố thực tế duy trì một gia đình. Tuy nhiên có thể nói một cách chắc chắn rằng tình yêu đầu đời nhất định sẽ tan biến.”

Nghe tới đây, cô ấy lại hỏi: “Vậy theo anh, đàn ông hơi thành công một chút có phải rất khó tránh việc ngoại tình?”

Tôi đáp: “Mấy chục năm trước việc ngoại tình ở Trung Quốc rất ít, còn bây giờ quá nhiều. Đối với một người đàn ông thành công, theo như tôi biết, những người có thể tránh được chuyện ngoại tình là con số rất ít.”

Tiếp đó, tôi hỏi: “Cô li hôn cương quyết như vậy, không còn chút gì cứu vãn được sao?”

Cô ấy đáp: “Không.”

Tôi hỏi: “Còn có thể phục hôn không?”

Cô ấy cắn chặt môi, nghĩ một lúc rồi đáp: “Tôi cũng nghĩ chuyện này nhiều lần nhưng không thể được.”

Tôi hỏi: “Tại sao?”

Cô ấy nói: “Tôi thấy mình đặc biệt bị tổn thương. Trong quá trình sáu năm yêu nhau và một năm đã lấy nhau, tôi hoàn toàn dốc hết sức vào việc gây dựng sự nghiệp chung. Ngoại trừ yêu cầu công việc, còn lại hầu như tôi đã vứt hết mọi giao thiệp qua lại. Cũng có một số việc không hoàn toàn là nhu cầu công việc, nhưng tôi đã làm vì chăm lo tới lòng tự trọng của một người chồng. Ở nhà tôi toàn tâm toàn ý chăm sóc gia đình. Còn anh ta thì sao, lại đi ngoại tình. Điều khiến tôi không thể chấp nhận được là anh ta lại ngoại tình trước khi chúng tôi lấy nhau. Tôi và anh ta kết hôn, chẳng qua là do thói quen sống bên nhau mà thôi.”

Tôi hỏi: “Về những gì đã trải qua, đúng là cô có nỗi đau, phiền muộn, hoặc nói một cách khác là thấy ô nhục, cần được kể tội. Chuyện này tôi hiểu, nhưng nếu chỉ cần kể tội, cô không cần tìm tới tôi cũng có thể làm được. Vậy cô cứ đòi tìm tôi gấp, nguyên nhân thực sự là gì?”

Cô ấy trầm ngâm hồi lâu, đáp: “Hôm nay tôi thực sự có hai vấn đề cần hỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:14
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

Một là, rốt cuộc tôi phải ứng xử ra sao với chồng cũ? Tuy chúng tôi đã li hôn nhưng công ty không chia. Cả hai vẫn cùng nhau quản lý công ty đó, thậm chí mỗi người còn chiếm tới 50% cổ phần trong công ty, và ngày nào cũng phải gặp mặt nhau. Tới giờ, anh ấy vẫn luôn hy vọng phục hôn với tôi. Tôi phải làm gì trong chuyện này? Tình cảm rất phức tạp.

Vấn đề thứ hai là tôi đã có người theo đuổi. Tôi phải cư xử ra sao với người mới này? Chuyện này cũng rất phức tạp.”

Tôi hỏi luôn: “Người theo đuổi này sao lại khiến cô thấy phức tạp? Phải chăng từ quan niệm thông thường, đây không phải là một người theo đuổi bình thường?”

Cô ấy ngần ngừ một lúc rồi đáp: “Chúng tôi gặp nhau trong một bữa tiệc. Đối phương hơn bốn mươi tuổi, đã có gia đình, con cái, sự nghiệp cũng thành công. Hồi đó, tôi vẫn chưa hồi phục lại từ cú sốc li hôn nên khi dự tiệc vẫn lặng lẽ ngồi một góc. Anh ấy chủ động tới nói chuyện với tôi, rất biết chăm sóc. Anh ấy khá đẹp trai. Chúng tôi bị tình yêu sét đánh. Anh ấy đeo đuổi tôi rất sát sao, tôi cũng thích anh ta. Từ con người anh ấy, tôi thấy được sự quyến rũ của người đàn ông thành công. Rất lâu rồi, tôi mới thấy lại những rung cảm.”

Tôi nói: “Nhưng ban nãy cô vừa nói anh ta đã có vợ.”

Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: “Đúng, nhưng tôi không yêu cầu anh ta li hôn. Tôi chỉ cần tình cảm thôi.”

Tôi hỏi: “Cô cho rằng có thể phát triển tình cảm với một người đàn ông có vợ sao? Cô cho phép mình làm như vậy?”

Cô ấy đáp: “Tôi không muốn phá hoại gia đình của anh ấy. Tôi không thấy mình vô đạo đức.”

Tôi nói: “Như vậy, cô đã đạt được mục đích rồi còn có vấn đề gì nữa?”

Trầm ngâm hồi lâu, cô ấy nói: “Sau khi quen nhau, anh ấy hứa hẹn với tôi rất nhiều, cũng đưa ra một số yêu cầu. Tôi không biết chuyện tôi và anh ta sẽ phát triển ra sao, có thể tiến hơn một bước không?”

Tôi nói: “Cô cũng đã nói rồi, không muốn người đàn ông đó lấy mình. Vậy bước tiến tiếp theo mà cô nói chỉ có thể là quan hệ tình dục. Về chuyện này, tôi khẳng định không thể cho cô một kết luận rõ ràng một là một, hai là hai được. Tôi không thể nói một cách đơn giản rằng cô nên tiếp tục với anh ta hay là nên cắt đứt quan hệ. Vậy tôi nói với cô cái gì đây? Tôi phải thông qua việc phân tích quá trình này để giúp cô nhìn nhận lại mình. Cô vẫn chưa nhận thức rõ về mình. Một khi cô đã làm rõ, chính cô sẽ dần dần tìm ra kết luận.”

Tiếp đó, tôi cũng nói với cô ta về phán đoán của tôi.

Tôi nói: “Qua những gì cô kể, cô hỏi và trả lời, tôi có mấy phán đoán sau về cô.

Cô là một phụ nữ như thế nào?

Thứ nhất, cô là một phụ nữ xem ra khá ôn hòa, có sức chịu đựng, có trách nhiệm. Tôi chú ý thấy khi nói về nhân tình của chồng cũ, cô dùng những từ ngữ rất ôn hòa như: “người rất xuất sắc, cũng rất đẹp, có nhiều mặt giỏi hơn tôi”. Chỉ một câu miêu tả như vậy nhưng không phải phụ nữ nào cũng có thể làm được. Dù sao cô ta cũng là địch thủ của cô, vì cô ta mà cô mới mất chồng. Từ đó tôi thấy được sự rộng lượng của cô trong cách đối đãi với con người.”

Cô ấy cười, xen vào nói: “Tôi đặc biệt giỏi việc quan hệ. Công ty có rất nhiều phụ nữ, có người lớn hơn tôi, có người nhỏ hơn tôi. Quan hệ giữa tôi với họ cũng tốt.”

Tôi nói tiếp: “Vậy nhìn bên ngoài, cô là người dễ hòa nhập. Nhưng đồng thời khi cô đã có lựa chọn to lớn, hạ quyết tâm cũng không hề ngần ngừ. Rất nhiều phụ nữ chưa chắc đã quyết tâm vứt bỏ công việc ổn định để tự lập công ty, nhưng cô đã dám làm. Như vậy tính cách của cô vừa nhu vừa cương, rất quyết đoán. Như cách cô xử lí chuyện hôn nhân, một khi chồng cũ của cô hành động vượt ra ngoài giới hạn mà cô có thể chịu đựng được, cô cũng không dành chỗ thương lượng.”

Cô ấy gật đầu: “Đúng thế!”

Tôi nói: “Vậy đó là tính cách gì? Người xưa có câu, nhìn bề ngoài tưởng dễ bắt nạt nhưng thực ra lại khó bắt nạt. Trong trường hợp thông thường, cô rất có khả năng tha thứ, chịu đựng. Nhưng một khi đã quá giới hạn, cô nhất định không tha thứ. Cô cần lí giải đặc điểm này của mình. Nếu sau này còn gặp phải chuyện như gì, nếu cô khẳng định được đó là chuyện có thể tha thứ được thì hãy cố gắng tha thứ. Nếu vượt quá giới hạn, chắc chắn cô sẽ không tha thứ. Về điểm này, hy vọng chúng ta có thể nhất trí quan điểm.”

Cô ấy gật đầu, đáp: “Vâng.”

Tôi nói tiếp: “Thứ hai là về mặt tình cảm, cô yêu cầu bình đẳng. Khi cô chăm lo gia đình và xây dựng sự nghiệp, cô cũng yêu cầu chồng mình phải nỗ lực tương tự. Khi bảo vệ lòng tự trọng của chồng, cô cũng đủ hi sinh. Nếu chồng cô cư xử với cô không đến nỗi, dù không chăm sóc tỉ mỉ lắm, cô vẫn có thể chấp nhận. Nhưng về mặt tình cảm, chồng cô đã lừa gạt cô, khiến cô không thể chấp nhận được khi cảm thấy những gì mình bỏ ra không thu được kết quả tương xứng. Lòng tự trọng của cô lúc đó bị tổn thương.”

Cô ấy lập tức nói: “Đúng vậy, như vậy đối với tôi quá bất công.”

Tôi nói: “Cô xem, tình cảm trong câu nói này mãnh liệt như vậy, đã bộc lộ rõ bản tính của cô.

Thứ ba, nhìn từ bên ngoài, cô là một phụ nữ có lòng tự trọng không quá nhạy cảm. Dù kẻ khác nói gì, đàm tếu gì, cô cũng không quá chú tâm. Nhưng trên thực tế, lòng tự trọng của cô lại phản ứng rất mạnh mẽ ở một số mặt. Trong khi miêu tả toàn bộ sự việc, cô không chỉ thấy rằng đối phương đã vứt bỏ cô, lừa dối cô về mặt tình cảm, mà còn cảm thấy về bộ mặt, về sĩ diện cũng bị thương tổn đáng kể.”

Hiểu Tuyết nói: “Phải, tôi là một người có lòng tự trọng rất mạnh. Tôi đã đối đãi với chồng cũ ‘của tôi tốt như vậy, ra sức làm việc cực khổ, nhưng anh ta lại ở ngoài làm bậy. Tôi không thể chấp nhận được.”

Tôi nói: “Đây là điều cô cần phải nhìn rõ. Phản ứng tự trọng của cô về mặt này rất mạnh.

Thứ tư, trong chuyện hôn nhân, cô có một mớ lí thuyết và công thức. Cô yêu cầu một gia đình tương trợ lẫn nhau, bất kì bên nào cũng không được phạm luật. Nếu chồng cũ của cô không ngoại tình, cô có cho phép mình ngoại tình không?”

Cô ấy lắc đầu, đáp: “Không.”

Tôi nói: “Đó chính là công thức số một trong chuyện tình cảm của cô. Trong một gia đình bình thường và hợp pháp, cô tuân thủ công thức đó. Cô không thể chấp nhận được khi đối phương phạm luật và ngay cả chính cô cũng vậy. Nhưng cô có phát hiện thấy mình còn có công thức thứ hai không? Giờ đây cô bước vào gia đình người khác. Người đàn ông đó đã có vợ. Mối quan hệ giữa cô và anh ta chính là tình cảm ngoài hôn nhân. Cô không có yêu cầu đạo đức gì đối với mình trong mối quan hệ này, lí do là không muốn kết hôn với đối phương. Cô cho phép mình thực hiện một dạng thường được gọi là “hành vi yêu đương bất bình thường”. Đó là một dạng công thức của cô. Nhưng cô có từng nghĩ rằng vợ của đối phương cũng rơi đúng vào trạng thái trước khi cô li hôn. Tôi không cần về câu chuyện người đàn ông đó lập nghiệp thành công ra sao. Tôi cũng tình nguyện tin rằng anh ta là một người đàn ông vô cùng quyến rũ. Thậm chí tôi cũng tin rằng anh ta yêu cô rất chân thành. Nhưng tôi muốn nhắc nhở cô rằng cô sẽ phải đối mặt với một tình cảnh khó khăn.

Có thể tưởng tượng được quá trình xây dựng sự nghiệp của một đôi vợ chồng từ không tới có, cũng có thể giống những gì cô từng trải qua, có mộng tưởng về cuộc sống tương lai cùng bao năm tháng vất vả cùng nhau chung sức. Cô từng nói với tôi rằng, tình nhân của chồng cô cũng không hề yêu cầu chồng cô về chuyện hôn nhân nhưng điều đó không hề làm giảm bớt những thương tổn mà cô phải chịu. Vậy giờ đây nếu vì sự xuất hiện cô lại làm một gia đình khác phải tan vỡ thì vợ con anh ta phải chấp nhận ra sao? Đúng vậy, rất nhiều phụ nữ đối mặt trước hoàn cảnh như vậy chỉ biết ứng phó bằng cách im lặng. Liệu cô có dũng cảm đối mặt trước những thương tổn mà cô có thể gây ra đối với gia đình đó, trước những trách móc oán thán của vợ con anh ta? Những chuyện này cô phải nghĩ cho kĩ.”

Cô ta hiển hiên không hề chuẩn bị tinh thần, nên có phần xúc động.

Tôi nói tiếp: “Ngoài ra, cô có thể bảo đảm rằng mối tình của cô và người đàn ông thành công kia là tình yêu duy nhất của anh ta ngoài hôn nhân không?”

Cô ta sững người.

Tôi nói: “Đối với một nhà kinh doanh thành công, lại có sức quyến rũ như vậy, dùng như câu mà cô đã nói là “tiếng sét ái tình”, sau đó tình cảm nóng bỏng nhanh chóng, lao vào nhau và đưa ra nhiều yêu cầu, bao gồm cả yêu cầu về tình dục. Vậy hoàn toàn có thể tưởng tượng được, trước khi gặp cô, anh ta có thể cũng có một hoặc nhiều tình huống như vậy. Cô có tư tưởng chuẩn bị không? Cô nói mình không muốn thay thế vợ anh ta vì trong trái tim cô, vợ anh ta là hợp pháp. Nhưng chuyện ngoại tình thì không chỉ một mình cô, cô có chấp nhận nổi không?”

Cô ta quả quyết lắc đầu: “Tuyệt đối không thể chấp nhận.”

Tôi nói: “Yêu cầu của cô ở đây vẫn là bình đẳng. Cô cần phải hiểu được điều này.”

Nói tới đây, tôi ngừng lại, đợi phản ứng của cô ta.

Cô ta im lặng rất lâu, hình như đang nghĩ gì đó, rồi nói: “Từ sau khi li hôn, tôi luôn đau khổ vô cùng. Để rời bỏ được vực sâu đau đớn đó, tôi nghĩ rằng mình nhất định phải túm vào một cọng cỏ.”

Tôi gật đầu: “Người đàn ông này có thể chính là cọng cỏ như vậy. Cô muốn mượn anh ta để vượt qua đau khổ. Điều này đem lại hiệu quả ngắn hạn nhưng tiếp đó thì sao? Tôi sẽ không giúp cô đưa ra kết luận đâu. Chí ít câu hỏi đầu tiên mà cô vừa hỏi, rút cục phải cư xử ra sao với chồng cũ? Ý kiến tôi thế này: cứ tiếp tục làm chung, cư xử như bạn bè, không nhất định sẽ phục hôn nhưng cũng không tuyệt đối không loại bỏ khả năng đó.”

Cảm động.

Trước khi chúng tôi giã từ, Hiểu Tuyết kể về câu chuyện của chồng cũ cô sau khi li hôn:

Sau khi chúng tôi li hôn, nghe nói chồng tôi và nhân tình của anh ta cũng chia tay. Có thể do ân hận, trước khi li hôn, chồng tôi đã để cho tôi căn nhà, một mình dọn ra ngoài. Cuộc sống của anh ấy tự do hơn nhưng số lần đi công tác ít hẳn. Những vụ giao đãi, tiếp khách của công ty, trước đây tôi không hề tham gia nhưng bây giờ anh ấy luôn xin tôi đi cùng, kiếm cơ hội nói chuyện với tôi. Sinh nhật tôi trước đó không lâu, anh ấy giấu tôi tổ chức một party khá lớn, đặt rất nhiều hoa tươi, mời rất nhiều bạn bè. Tuy miệng tôi không nói câu nào, nhưng lòng rất cảm động. Thật lãng mạn, chỉ tiếc tới quá muộn.

Mấy ngày trước khi hết giờ làm, anh ấy nói với tôi rằng buổi tối muốn mời tôi uống trà. Tôi định từ chối. Anh ấy nói là để bàn công việc nên tôi đành nhận lời. Anh ấy đã đặt sẵn bàn ở khách sạn, gọi những món mà tôi yêu thích nhất. Tôi đã quyết tâm không rung động nữa nhưng vẫn hơi xao xuyến. Trong bữa ăn, anh ấy không động đũa lắm, chỉ nhìn tôi ăn. Tôi nói: Không phải anh muốn bàn chuyện công ty sao? Nói đi chứ? Anh ấy nhìn tôi hồi lâu không nói được gì, mãi sau, anh ấy mới thốt lên: Tha thứ cho anh, hãy cho anh một cơ hội nữa. Mặt tôi lạnh tanh nhưng lòng như thể bị dao đâm lún một nhát, ra sức ngoáy bên trong. Anh ấy rút từ trong túi ra một cái lọ thủy tinh. Đó là chiếc rất bình thường, không chút bắt mắt. Anh ấy mở lọ ra, rút từ bên trong ra một mẩu giấy. Đầu tôi đập thình thịch, tôi buột miệng hỏi: Sao anh còn giữ cái này?

Đó là mảnh giấy chúng tôi đã viết khi vừa dọn vào sống chung. Do nhu cầu công việc, giờ giấc sinh hoạt của chúng tôi rất lộn xộn. Có lúc khi anh ấy về nhà thì tôi đã ngủ. Khi tôi thức giấc, anh ấy lại vừa nằm xuống không lâu. Chúng tôi thường trao đổi những mẩu giấy viết cho nhau trước khi ngủ hoặc trước khi ra khỏi nhà, chẳng hạn như: “Cơm sáng còn nóng trong nồi”, “Có trứng gà rán trong tủ lạnh”, “Em đã mua loại bánh chưng mà anh thích ăn nhất”, “Tối nay anh đi tiếp khách, không thể ở nhà với em”… Tất nhiên còn có một số câu ngọt ngào nữa. Tôi đã quên những câu nói đó từ lâu.

Tôi hỏi: “Tại sao anh còn giữ những thứ này?”

Anh ấy đáp: “Lúc đó anh tiện tay nhét vào lọ, không hề cố ý, chỉ thấy vui vui. Sau đó anh để trong va li, cũng quên khuấy mất. Sau khi chia tay ở một mình, anh nhớ lại nhiều chuyện đã qua, vô tình phát hiện ra cái lọ này và đọc hết lại chỗ giấy đó. Mỗi lần đọc đều cực kỳ buồn, thấy mình không biết trân trọng.”

Hiểu Tuyết chậm rãi kể câu chuyện của mình, sắc mặt hồng hào trở lại. Đối với cuộc sống tương lai của cô ấy, với khó khăn mà cô ấy đang gặp, tôi không thể đưa ra bất kì kết luận gì nhưng dường như cô ấy cũng hiểu ra được điều gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 332
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

4. Tại sao anh ấy mất hứng với tôi?


Người kể: Bành Quả

Hôm đó Ngãi Luân phát hiện thấy một lá thư trong hòm thư như sau: “Xin chào Ngãi Luân. Hiện tôi đang rất đau khổ, hy vọng anh có thể đăng báo về những kinh nghiệm tình cảm mà tôi đã trải qua, để cảnh báo cho tất cả phụ nữ đừng nên đâm đầu vào tình yêu quá…” Ngải Luân đọc kĩ lá thư, được biết Bành Quả đã hết lòng yêu một người đàn ông đã có vợ suốt nhiều năm. Tình cảm hai người rất mặn nồng nhưng sau khi người đàn ông li dị, họ vẫn không đến được với nhau, thậm chí từ đó còn trở nên xa lạ. Sau khi trò chuyện với Bành Quả, Ngãi Luân chợt nghĩ ra tiêu đề cho bài viết này.

Một người đàn ông đã có gia đình nói yêu tôi.

Năm 2003, tôi tốt nghiệp đại học, mới hai mươi tuổi, tìm được công việc làm vài tháng ở Nam Ninh, cũng không lí tưởng lắm. Tới cuối năm đó, nhờ chị họ giới thiệu, tôi được vào làm trong công ty của Dương Khánh Hoa. Anh ấy là người Lưu Hợp, chị họ tôi là vợ của em trai anh ta. Nếu tính ra, tôi và Dương Khánh Hoa có thể coi là đồng hương và họ hàng xa. Do quan hệ như vậy, ngày thứ hai tôi đi làm, vợ chồng anh ta đã muốn tôi dọn tới nhà họ sống. Họ thuê một căn hộ khá lớn cách công ty không xa. Tôi rất vui mừng nhận lời ngay. Năm đó Dương Khánh Hoa hai mươi chín tuổi, vợ anh ấy hai mươi bảy tuổi. Cả hai đối với tôi rất tốt. Anh ấy muốn tôi phụ trách tài vụ và hỗ trợ khách hàng. Vợ anh ấy cũng rất quan tâm tới tôi. Nếu tôi đi làm về muộn, chị ấy bao giờ cũng phần cơm canh nóng cho tôi, đối đãi như em gái ruột vậy, khiến tôi rất cảm động.

Nhưng tôi rất nhanh chóng phát hiện ra rằng không khí trong gia đình họ Dương không được hài hòa cho lắm. Khi Dương Khánh Hoa ở nhà, anh ấy luôn một mình hút thuốc trong phòng khách, nom rất buồn rầu. Vợ anh ấy hiếm khi trò chuyện với chồng, cũng không bao giờ hỏi han về chuyện công ty. Có cảm giác ngoài việc lên mạng, mọi chuyện khác đều không thu hút sự quan tâm của chị ấy. Do yêu cầu của công việc hỗ trợ khách hàng, tôi thường cùng Dương Khánh Hoa ra ngoài tiếp khách. Một lần tiếp khách xong, chúng tôi cùng về nhà và bắt đầu nói về cuộc hôn nhân của anh ấy. Anh ấy kể rằng vợ chồng anh ấy lấy nhau do bố mẹ bắt ép nên không có tình cảm, anh ấy không biết phải làm sao. Nhìn vẻ mặt u uất của anh ấy, lại nghĩ tới áp lực công việc của anh ấy đã rất lớn, về tới nhà ngay cả một người nói chuyện cũng cũng không có, cứ nghĩ thế, tôi rất thông cảm với anh ấy và thấy chị Dương không làm trọn trách nhiệm làm vợ.

Sau đó cứ có việc gì Dương Khánh Hoa lại tìm tôi nói chuyện, có lúc lại chuyện trò về quê cũ. Dương Khánh Hoa đem lại cho tôi cảm giác rất tốt, ngoại hình cũng được, nói năng lưu loát, kinh doanh cũng rất thuận lợi. Nói thực lòng, lúc đó tôi thấy thật ngưỡng mộ anh ấy. Dương Khánh Hoa chăm sóc tôi như một ông anh trai. Dần dần, có chuyện gì, tôi cũng thích nói với anh ấy. Khi ở bên anh ấy, chúng tôi luôn có vô số đề tài nói mãi không ngớt. Anh ấy không bao giờ giấu giếm cảm xúc đối với tôi và tôi cũng dần dần nhận thấy trái tim mình ngày càng gần gũi với anh ấy. Tôi rất hoảng hốt, thấy không thể phát triển tiếp như vậy được. Một mặt vợ anh ấy đối với tôi rất tốt. Tôi không thể có lỗi với chị ấy. Mặt khác, tôi ghét vai trò kẻ thứ ba nhưng tình hình phát triển của tôi và Dương Khánh Hoa lại ngày càng rối tung. Hôm đó anh ấy lại đưa tôi đi bàn chuyện làm ăn, mãi tới tối mới xong. Trên đường về, anh ấy cứ khoác eo tôi mãi. Tôi vừa căng thẳng, lại hưng phấn dù biết như vậy không được. Nhưng tôi thấy được ở gần người mình thích, chỉ cần không làm hại đến người khác, cũng không cần nghĩ ngợi gì quá nhiều. Sau khi đi tới một hẻm nhỏ vắng người, anh ấy cứ ôm rịt lấy tôi và lần đầu tiên hôn tôi. Anh ấy nói rất thích tôi. Tôi là người duy nhất trong lòng anh ấy. Anh ấy có thể thiếu bất cứ thứ gì nhưng không thể thiếu tôi. Tôi không biết anh ấy nói như vậy là thật hay giả, cũng không biết trả lời lại ra sao. Nhưng từ đó về sau, tôi thấy ánh mắt anh ấy đầy tình cảm dịu dàng.

Quốc khánh năm đó, chị Dương về quê mấy ngày, nhà chỉ còn lại tôi và Dương Khánh Hoa. Trái tim tôi bắt đầu căng thẳng, đập thình thịch không ngừng. Tối hôm đó, anh ấy mở đĩa CD của Lưu Đức Hoa mà anh ấy yêu thích, nói với tôi say đắm: “Anh yêu em, em là người phụ nữ duy nhất mà anh yêu trên đời này.” Những thổ lộ của anh ấy khiến tôi rất cảm động, máu huyết như dào dạt trong người và để cho anh ấy ra sức hôn tôi. Tối đó, chúng tôi không ngừng làm tình. Có lẽ do kìm nén quá lâu, anh ấy rất điên cuồng. Anh ấy muốn tôi đợi anh ấy, đợi cho con anh ấy lớn lên, anh ấy sẽ li hôn sống với tôi. Lúc đó, tôi không nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi mới hai mươi tuổi, lại chưa từng yêu đương. Dương Khánh Hoa là người đàn ông đầu tiên của tôi. Tôi đã điên cuồng hiến dâng mình nhưng không phải vì muốn anh ấy tặng cho tôi một danh phận chính thức. Lúc đó tôi chỉ nghĩ chỉ cần hai người yêu nhau được ở bên nhau, trong lòng có hình bóng nhau là được.

Bên cạnh anh ấy xuất hiện một cô sinh viên.

Mấy ngày quốc khánh luôn quấn quít bên nhau khiến tôi thấy ngọt ngào, khắp người lâng lâng như sống trên thiên đường. Nhưng tới ngày chị Dương quay về, tôi từ thiên đường quay về hiện thực. Nói thật lòng rằng sau khi đã có quan hệ quá thân mật như vậy với anh ấy, tôi không còn dũng cảm nhìn chị Dương. Cũng may chị ấy không hề phát hiện ra quan hệ của hai chúng tôi, vẫn chăm sóc tôi tốt như trước. Nhưng chị ấy càng như vậy, tôi càng thấy ngượng ngùng. Chính lúc tôi đang day dứt khôn nguôi, Dương Khánh Hoa liền mấy ngày không tới công ty, cũng không về nhà buổi tối, gọi điện thoại không nghe máy. Rút cục anh ấy đã đi đâu? Làm gì? Chị Dương có vẻ đã quen với những hành vi này của chồng nhưng tôi vừa có quan hệ với anh ấy nên rất lo lắng.

Người trong công ty cũng bắt đầu bình luận về Dương Khánh Hoa. Họ nói anh ấy đang quan hệ với một cô sinh viên. Tôi cũng từng gặp cái cô mà họ nói tới, cảm thấy họ quả thực rất gần gũi. Nhưng tôi nghĩ kĩ, cũng thấy không thể nào vì anh ấy vừa thề thốt với tôi chưa được mấy ngày. Tuy không tin lắm những lời bàn tán của mọi người trong công ty nhưng lòng tôi cũng không dễ chịu tí nào. Tôi nghĩ bụng dù đi đâu, anh ấy cũng nên nói với tôi một tiếng. Và dù không nói với tôi, anh ấy cũng nên nghe điện thoại của tôi chứ. Mấy ngày sau, Dương Khánh Hoa về nhà. Đúng lúc chị Dương không có nhà, tôi truy hỏi rốt cuộc anh ấy đã đi đâu. Anh ấy đáp không chút kiên nhẫn rằng việc của anh ấy, tôi không cần phải lo, anh ấy đi làm ăn. Tôi cười nhạo mà hỏi rằng có phải anh đi bàn chuyện làm ăn với cô sinh viên nào đó. Anh ta càng khó chịu mà đáp: “Sao em lại như vậy? Em cần phải biết là anh có áp lực lớn như thế nào chứ? Làm kinh doanh bận như vậy, anh làm gì còn sức lực để làm những chuyện đó?” Khi tôi hỏi tại sao anh ta không nghe điện thoại của tôi, Dương Khánh Hoa đáp lúc bận làm ăn bên ngoài, anh ấy không thích bị người khác làm phiền. Lí do này nghe có vẻ cũng hợp lí nhưng tại sao trước đây khi tôi gọi điện, anh ấy luôn nghe? Tuy tâm lí vẫn còn khó chịu nhưng tôi không có chứng cớ trực tiếp, cũng không biết làm sao. Thật ra trong lòng tôi thầm nhủ, mong sao những gì anh ấy nói là thật.

Nhưng suy nghĩ của tôi thật sai lầm, mấy ngày sau, cô sinh viên đó đã tới tận công ty tìm Dương Khánh Hoa. Vừa thấy cô ta, anh ấy đã đầu mày cuối mắt, mặt mày rạng rỡ. Sau khi nói với nhau vài câu thân mật, họ cùng ra ngoài. Lúc đó lòng tôi vô cùng buồn bã, thấy anh ấy thực sự không coi tôi ra gì. Trong mắt anh ấy, tôi như thể là thứ có cũng được không có cũng xong. Tôi không chịu nổi điều đó và cũng lấy làm lạ, tôi có thể chịu được cảnh anh ấy thân mật bên vợ, nhưng lại không chịu nổi khi anh ấy bên cô gái khác. Số lần tới thăm của cô sinh viên đó ngày càng nhiều, Dương Khánh Hoa đối với tôi ngày càng hờ hững. Từ lời nói cử chỉ giữa họ, tôi quan sát thấy quan hệ của họ không phải bình thường. Cô gái đó lại càng hoa chân múa tay trước mặt tôi, như thể mình là chủ nhân của công ty. Tôi thấy Dương Khánh Hoa đối với tôi như vậy chứng tỏ anh ấy không hề thích tôi, không quan tâm tới tôi. Vậy tôi còn ở lại đây có ý nghĩa gì? Tâm trạng tôi ngày càng chán chường nhưng không dám thổ lộ cho bất kì ai. Trong lúc u uất và tức giận, tôi bỏ về quê ở Lục Hợp, thầm nghĩ không thèm quay lại Nam Kinh nữa, không thèm gặp lại gã đàn ông như Dương Khánh Hoa nữa.

Tuy đã quyết định như vậy, đã quay về quê nhưng lòng tôi vẫn vương vấn ở Nam Kinh. Trước mắt tôi vẫn không ngừng lay động hình bóng anh ấy. Dù sao anh ấy cũng là mối tình đầu của tôi. Cảm giác đó thật sâu đậm, thật khó quên. Sau khi về quê, tâm trạng của tôi không những không vui vẻ được, mà trái lại còn ngày càng tệ hơn. Một tuần sau, Dương Khánh Hoa cũng về Lục Hợp, nói muốn đón tôi về Nam Kinh. Tôi cố tình phớt lờ anh ấy lại cầu xin tôi một cơ hội. Anh ấy nói chuyện với cô sinh viên kia là nhất thời hồ đồ, là một sai lầm trong chốc lát, còn người anh ấy yêu thương nhất vẫn là tôi. Những lời lẽ của anh ấy khiến trái tim tôi mềm lại và đồng ý quay về Nam Kinh. Về tới Nam Kinh, anh ấy mua hoa hồng tặng tôi, đưa tôi đi thuê phòng nghỉ. Vừa chốt cửa phòng, anh ấy quỳ thụp xuống thề thốt suốt đời chỉ yêu một mình tôi, tôi là báu vật của anh ấy, là tài sản duy nhất của anh ấy… Từ lần đó, chúng tôi lại giải hòa. Cô sinh viên nọ quả thực không còn tới tìm Khánh Hoa nữa. Tâm trạng tôi vui vẻ hơn rất nhiều. Tôi thấy những lời anh ấy nói đều là thật. Mọi thứ trước mắt tôi như rạng rỡ hơn.

Chị Dương mất tích nửa tháng

Hàng ngày phải đối mặt với chị Dương đối với tôi quả thực là một sự dày vò. Vì tôi luôn thấy chị ấy đối với tôi rất tốt nhưng tôi lại làm việc như vậy. Thế nên lương tâm tôi luôn cắn rứt. Có lúc nửa đêm còn mơ phải ác mộng, sau khi tỉnh lại mồ hôi toát đầm đìa. Tôi không muốn sống tiếp những ngày tháng như vậy nên đã đề nghị Dương Khánh Hoa rằng tôi muốn chuyển ra ngoài sống. Như vậy, tâm lý tôi sẽ dễ chịu hơn. Hơn nữa, quả thực tôi cũng không muốn phá vỡ gia đình Dương Khánh Hoa. Tôi thấy anh ta thật lòng tốt với tôi là được. Nhưng anh ấy không muốn tôi dọn đi, nói là chờ thêm một thời gian nữa. Anh ấy đang chuẩn bị mua nhà, dù sao sau này cũng cần dùng. Câu nói đó của anh ấy khiến lòng tôi rộn lên vui sướng. Đó chính là kết quả mà tôi muốn có nhưng không dám nghĩ tới. Câu nói của anh ấy chẳng khác nào đã thắp lên một ngọn đèn sáng rỡ trong lòng tôi. Tôi càng ngày càng thấy tương lai tốt đẹp sẽ nhanh chóng ùa tới.

Lúc đó, nhà cửa ở Long Giang cũng rất đẹp, giá cả không đắt. Tôi đã đi ngắm mấy nhà, đều rất vừa ý nhưng Dương Khánh Hoa muốn tôi đợi thêm. Dù sao anh ấy đã nói vậy, tôi cũng hiểu được cái khó của anh ấy và không muốn thúc ép người đàn ông tôi yêu. Sau khi chuyện cô sinh viên nọ lắng xuống, tôi thấy mình và Dương Khánh Hoa tới được với nhau cũng không dễ dàng. Thế nên tôi luôn rộng lượng với anh ấy. Nháy mắt cũng hơn một năm trôi qua, tôi vẫn là người tình bí mật của anh ấy. Cũng hơn một năm qua, thú vui lớn nhất của tôi chính là đi ngắm phòng. Lí tưởng lớn nhất chính là có ngày cùng Dương Khánh Hoa đường hoàng dọn vào sống trong nhà mới. Một ngày đầu tháng 4.2005, một ngày rất bình thường nhưng chính trong ngày bình thường đó lại xảy ra một chuyện không bình thường do chị Dương đột nhiên mất tích.

Thoạt đầu cũng không ai để ý. Tôi và Dương Khánh Hoa cũng tưởng rằng chị ấy quay về quê ở Lục Hợp. Chị ấy không có nhà, tôi càng có cơ hội gần gũi với Khánh Hoa. Thế nên chúng tôi cũng lười quan tâm tới chị ấy. Đó không phải vì tôi ích kỉ mà vì quả thực tôi sợ phải đối mặt với chị ấy. Sau tám, chín ngày không có tin tức của chị ấy, tôi và Dương Khánh Hoa bắt đầu lo lắng nhưng di động của chị Dương không tài nào gọi được. Gọi tới nhà mẹ chị ấy cũng không có tin tức gì. Tôi nghĩ có thể chị Dương đã phát hiện ra quan hệ giữa tôi và Khánh Hoa nên bỏ nhà đi chăng. Cứ nghĩ như vậy, tôi thấy mình thật có lỗi với chị ấy. Thế nên tôi nói với anh ấy: “Đợi chị ấy quay lại, nhất định em sẽ đi!” Dương Khánh Hoa trầm ngâm hút thuốc, không thèm để tâm tới tôi. Tôi biết tâm trạng anh ấy cũng không vui vẻ gì nên ra sức an ủi. Nhưng anh ấy ngày càng khó chịu, không thèm đáp trả những câu khuyên can của tôi, còn thường xuyên nổi nóng với tôi nữa.

Nửa tháng sau, chị Dương rốt cuộc cũng quay về. Hôm chị ấy về nhà, tôi cứ thấy máy mắt. Vừa nhìn thấy chị Dương, tôi đã vội trốn vào phòng riêng nhưng đôi tai cứ dán chặt vào cửa nghe bọn họ nói. Dương Khánh Hoa và chị Dương ngồi trong phòng khách, không hề cãi cọ. Anh ấy hỏi chị ấy mấy câu, tôi đều nghe rõ. Đại thể như sau: một là nửa tháng qua đi đâu? Hai là tại sao điện thoại không gọi được? Chị Dương trả lời rằng đi cùng mấy người bạn tới Dương Châu chơi nhưng không giải thích về chuyện không gọi được điện thoại. Tôi không còn tâm trí nào nghe tiếp vì cho rằng mọi chuyện đều do tôi mà ra. Tôi dựa vào cửa, nước mắt tuôn ròng ròng, đột nhiên nhận thấy mình là kẻ đáng thương nhất trên đời, y hệt một cọng cỏ hoang dã, thậm chí không bằng cả cọng cỏ. Ngọn cỏ còn có ánh nắng và giọt sương vuốt ve nhưng có ai quan tâm tới tôi đây? Tôi lau nước mắt, quyết định ngày hôm sau sẽ bỏ đi, mãi mãi không quay về nữa. Coi như mình đã nằm mơ, và giờ là lúc cần tỉnh giấc mơ rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Another Jei, oimuoi63137, ruabiba, saoxoay, thulon, Tử Tranh, Vi Vũ Hàm, Yến khôi và 1138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 87, 88, 89

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 93, 94, 95

3 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/01]

1 ... 28, 29, 30

4 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

5 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 53, 54, 55

[Hiện đại] Ăn sạch sành sanh yêu chết em - An Tổ Đề

1 ... 10, 11, 12

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 55, 56, 57

8 • [Cổ đại] Ba nghìn sủng ái tại một thân - Tịnh Nguyệt Tư Hoa

1 ... 42, 43, 44

9 • [Hiện đại] Thanh mai muốn trèo tường - Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia [Hoàn]

1 ... 89, 90, 91

10 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 58, 59, 60

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 125, 126, 127

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 77, 78, 79

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 95, 96, 97

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 12/1)

1 ... 36, 37, 38

15 • [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

1 ... 89, 90, 91

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 100, 101, 102

17 • [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại - NP] Độc dược mê dục - Mặc Hàn Nghiễn (có chương mới)

1 ... 45, 46, 47

19 • [Hiện đại] Cầm thú nuôi nhốt cô gái nhỏ - Lạc Nguyệt Thất Thất

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không] Hãn phi bổn vương giết chết ngươi - Mê Loạn Giang Sơn

1 ... 101, 102, 103


Thành viên nổi bật 
Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

An Bi Nhi: Ko có ai hết tron :(
An Bi Nhi: hế lu
Windwanderer: a
Hạc Cúc: Treo biển: nhờ beta hộ 3 chương :help:
Snow cầm thú HD: Nghèo :(
Sứt's Skiu's: Kn ai k?đi ngủ ht roy àh :-(
Sứt's Skiu's: Nhô
LogOut Bomb: crazy_crazy -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: Trả
Độc Bá Thiên: Ngủ ngủ...thèm ngủ quá :hungry:
Hoa Kinh Vu: hey chao ca nka  , ta di ngu day
Độc Bá Thiên: Đại tỉ :hug: :hixhix:

2222 Vu :D
~Tử Minh~: Thiên đệ :hug:  :hug:
Hoa Kinh Vu: Thiên co ở đó k
Hoa Kinh Vu: ô ô ô
Độc Bá Thiên:
Đào Sindy: Ồ.
Hạc Cúc: :hug: cày đuê
Tú Vy: ...
Hạc Cúc: : "> 75 tu hú à
~Tử Minh~: Vũ Vũ nhà ta tên là Trần Thanh Vũ, nick dđ là Dạ Triệt

cô ủi, cô nhớ quả bomd này nhé, tôi sẽ báo thù sau, bây giờ tui đang tu
Hạc Cúc: : "> êm lỡ khai chiến a : ">
LogOut Bomb: Hạ Quân Hạc -> --Tứ Minh--
Lý do: 75 bôm công khai : "> tết a
Hoa Kinh Vu: mà ' Vũ Vũ ' nào tế
Hoa Kinh Vu: uk uk thui gọi cái j cx đc
--Tứ Minh--: Vũ?? Không được Vũ Vũ nhà ta có tên như vậy rồi
Hoa Kinh Vu: gọi mk là vũ nha chứ k pải vu
--Tứ Minh--: á....á....á....á.... Tên Bang đáng chết, dám gọi chế là quỷ cái hả?? Lâu rồi không ăn bomd nên ngứa da rồi phải không?? *cười tà ác* :dracular:  :dracular:

ơi, ca gọi gì muội thế?? :bird: :bird:

nhô vu vu
Hoa Kinh Vu: ủa s k có ai vậy
Hoa Kinh Vu: hế nhô
LogOut Bomb: heocon13 -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.