Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành

 
Có bài mới 04.01.2017, 17:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1673 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 6

Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành


images



Tác giả: Diệp Khuynh Thành
Dịch giả: Nguyễn Lệ Chi
NXB: NXB Văn Học
Ebook: tinhtebook.wordpress.com



Lời dẫn

- Những câu chuyện ngoại tình có thật ở Trung Quốc -

Dù tình yêu hay hôn nhân, đều là một trận chiến âm thầm có thể mãi mãi không có hồi kết? Tại sao anh ấy lại lỡ chân quá đà? Tại sao cô ấy công khai báo thù? Kẻ thứ ba rốt cục là ai? Bản năng lừa đảo, phản bội, thích tìm kiếm những kích thích mới mẻ trong tính cách con người khiến mối nguy cơ tiềm ẩn càng dễ tới bên chúng ta.



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 10.01.2017, 19:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: saoxoay
     

Có bài mới 04.01.2017, 17:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1673 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

PHẦN 1: DAY DỨT GIỮA GIA ĐÌNH VÀ HAM MUỐN

1. Vợ tôi từng là kẻ thứ ba:


“Không”, Bình Bình nói, “Hạnh phúc là cái hiện có. Đó là câu nói luôn khắc ghi trong trái tim em từ sau khi lấy anh. Em và anh ấy không còn gì nữa. Em có thể đảm bảo với anh về điểm này. Vì chúng em tới tận ngày nay vẫn có thể dùng trái tim để suy nghĩ cho nhau, đã chứng minh tất cả”.

Người được hẹn phỏng vấn: Hoàng Lư, nam, nhân viên công ty, người Hồ Bắc.

Đó là cuộc phỏng vấn được hình thành sau khi mấy người quen biết tụ tập với nhau, trò chuyện huyên thuyên.

“Hôn nhân chính là cái hiện có”, đó là châm ngôn của Hoàng Lư.

Khi lấy Đặng Bình Bình, tôi đã ba mươi ba tuổi, cô ấy cũng ba mươi. Người đàn ông và đàn bà đã đứng tuổi, đều lấy nhau lần đầu, đủ biết phải trải qua một quá trình lựa chọn bạn đời vất vả đến thế nào. Do công việc của tôi luôn bất ổn, các doanh nghiệp cứ nay làm mai đợi việc, thế nên tôi ngừng công việc mới, cùng mấy người bạn hùn vốn làm ăn buôn bán nguyên vật liệu, sống ở Quảng Đông hơn ba năm. Chuyện đời gian khó, đường làm ăn gập ghềnh, những chuyện cá nhân tự khắc buông sang một bên. Tới khi gặp được Bình Bình, người nhà tôi đã lo lắng cho tôi tới mức hận không thể tống tôi vào động phòng ngay hôm sau.

Bình Bình rất đẹp, tính nết cũng dịu dàng. Cô ấy làm việc trong cơ quan trực thuộc tỉnh, tốt nghiệp đại học danh tiếng, học vấn cao hơn tôi. Tôi thực không hiểu nổi tại sao chuyện hôn nhân của cô lại kéo dài đến vậy. Nhưng người hiện đại, ai mà chẳng có một đoạn lịch sử đau thương. Tôi nghĩ, hẳn vì một mối tình khắc cốt ghi tâm nào đó, khiến cô đau lòng, nên không muốn yêu nữa chăng?

Những điều này, tôi hầu như chưa từng hỏi cô bao giờ. Cô kể ra bao nhiêu, tôi chỉ nghe bấy nhiêu. Quả thực, cô từng nhắc đến mối tình thời sinh viên. Đó là tình đầu, nhưng sau khi ra trường, họ đã chia tay. Một lần, khi chúng tôi đang ngồi trên xe, đi ngang qua Viện thiết kế kiến trúc, đúng lúc đó có một người đàn ông đẩy xe đạp đi ra ngoài cửa, khóe miệng cô ấy nở một nụ cười. Thì ra đó là một chàng trai mà cô ấy quen biết sau khi tốt nghiệp chưa lâu. Anh ta từng theo đuổi cô ấy, nhưng cô ấy lại ngần ngừ. Dù cũng hơi thích đối phương, nhưng cô không hề để lộ. Người đàn ông đó không kiên nhẫn được, cuối cùng cũng không hẹn hò với cô ấy nữa.

Những chuyện này hầu như khiến tôi có thể nhìn thấy được tuổi thanh xuân cô độc của một người phụ nữ đẹp. Quả thật, cô ấy rất hay do dự. Ngay cả khi tôi biểu hiện rất mãnh liệt, cô ấy chỉ cười mong manh. Ngày nay trong thành phố phồn hoa này, có thể gặp được người như cô ấy quả thực rất hiếm. Mọi người đều ra sức thể hiện khát vọng của mình, dù đó chỉ là khát khao về mặt sinh lí. Nhưng tôi phát hiện thấy dường như cô ấy có đủ sức lực để hóa giải nó. Cô luôn lạnh lùng như vậy, khiến tôi buộc phải hỏi, hay là em không có cảm giác với anh. Cô ấy vội vàng lắc đầu, nước mắt ứa ra. Tôi không nỡ hỏi tiếp.

Có lẽ trong bao năm qua, chính vì sự do dự này đã khiến cô ấy mất đi bao cơ hội lập gia đình. Quốc khánh năm 2001, sau khi quen nhau được nửa năm, cuối cùng chúng tôi cũng kết hôn. Trong đám cưới, thấy rõ các bậc phụ huynh hai bên thở phào. Sự vui sướng của họ khiến chúng tôi thêm ngại ngùng. Tôi và Bình Bình không ngừng nhìn nhau cười. Chỉ khi chúng tôi bắt đầu học cách sống vì người thân, trong ánh mắt cha mẹ, chúng tôi mới được coi là đã trưởng thành.

Những ngày sau khi lấy nhau đều trôi qua thật hạnh phúc. Vừa bước chân vào nhà, vẻ do dự thường nhật của cô đã tiêu tan như mây khói. Cô không giấu giếm tình yêu chân thành với tôi và với tổ ấm mới này. Cô lấy hết sức lực của một người phụ nữ đảm đang ra thu vén gia đình, mỗi ngày ba bữa cơm, có món nọ món kia, nhà cửa sạch sẽ, sàn nhà bóng lộn tới mức soi gương được. Trước đây tôi còn cứ ngỡ rằng cô ấy không muốn lấy tôi, thật không ngờ lại lấy được một cô vợ giỏi như vậy.

Có lẽ do tuổi tác đã lớn, luôn cho rằng hôn nhân sẽ không có được lửa nhiệt tình như đám trẻ. Nhưng nhờ Bình Bình, tôi như có cảm giác rơi vào đống mật ngọt. Buổi sáng thức dậy, ngắm nhìn cô ngủ say, lông my dài rợp bóng, gương mặt đầy vẻ an bình và hạnh phúc. Như thể tôi và gia đình này chính là thiên thần của cô ấy. Và cô ấy có thể hoàn toàn gửi gắm tấm thân mình cho tôi. Trong lòng tôi bỗng trào lên nỗi xót thương vô hạn. Tôi khe khẽ tụt xuống giường, chuẩn bị sẵn kem đánh răng và đồ ăn sáng cho vợ rồi mới gọi cô ấy dậy.

Bình Bình thức dậy có lúc lơ mơ như không biết mình đang ở đâu. Cô có vẻ buồn bã không vui, ngắm nghía trần nhà hồi lâu, không nói câu nào. Những lúc đó, cô ấy không thích tôi đùa giỡn, chọc ghẹo. Nhưng cũng có lúc, cô đột ngột chìa tay ra với tôi, ra hiệu muốn tôi cõng cô ấy vào toilet. Tôi coi tất cả những điều này như một chứng bệnh tổng hợp của một cuộc hôn nhân mới. Tôi nói, em có thể lười biếng dăm ngày, nhưng khi có con rồi, không có được những ngày tháng thoải mái như vậy đâu nhé!

Ba tháng sau khi kết hôn, Bình Bình đã có thai. Phụ huynh hai bên bắt đầu cuống quýt bận rộn không báo tình hình với nhau và không ngừng đến giúp chúng tôi chuẩn bị mọi thứ cho em bé. Sức khỏe Bình Bình rất tốt. Tuy tuổi tác hơi cao nhưng mỗi lần kiểm tra thai nhi, bác sĩ đều không tiếc lời khen ngợi, nói rằng cái thai phát triển rất tốt, mọi xét nghiệm đều hoàn hảo.

Cuối cùng tôi cũng có một đứa con của riêng mình. Nhớ lại những ngày tháng không định hướng trước khi lấy vợ, cuộc sống giờ đây khiến tôi thấy thỏa mãn và hạnh phúc, tuy công việc và thu nhập vẫn biến động. Ôm chặt vợ, tôi xúc động nói: “Chúng ta sẽ mãi mãi không rời xa nhau nhé!” Bình Bình trịnh trọng gật đầu, mắt lấp lóa ánh nước, xem ra cô ấy còn xúc động hơn tôi. Vuốt ve cái bụng bự, cô thêm một câu: “Hoàng Lư, anh phải hứa với em và con, chúng ta sẽ sống với nhau suốt đời!” Tôi đáp, tất nhiên rồi, không chỉ đời này, mà còn cả đời sau nữa.

Hạnh phúc tới muộn khiến cả hai vợ chồng đều trân trọng. Chúng tôi ngập chìm trong cuộc sống gia đình giản dị mà hạnh phúc, chờ đợi đứa con ra đời. Cuối cùng, Bình Bình đã sinh nở rất thuận lợi được một thằng cu nặng bốn cân. Gia đình, bạn bè và đồng nghiệp không ngớt tới chúc mừng. Quả thực nếu so với con cái của những người cùng tuổi với chúng tôi, con chúng tôi có thể là đứa bé nhất trong nhà.

Sau khi làm mẹ, tính nết của Bình Bình thay đổi rất nhiều, kiên cường hơn nhưng cũng ôn hòa và dịu dàng hơn. Cô ấy rất ít khi vòi vĩnh, làm nũng tôi nữa. Một tay cô ấy lo liệu hết chuyện ăn uống, tắm rửa cho con, tới nửa đêm đang ngủ say, chỉ cần nghe thấy tiếng con ho, cô ấy cũng lập tức tỉnh dậy. Bản tính mẫu tử của phụ nữ thực khiến người ta phải cảm động.

Tôi nhận thấy Bình Bình cực kỳ lưu luyến tôi, con trai và cả gia đình này. Cô ấy vốn không phải là người có thể diễn đạt tình cảm mạnh mẽ, nhưng giờ đây đã thay hẳn. Chỉ cần tôi về tối muộn một tí, hoặc tâm trạng không vui, con bị ốm nhẹ, cô ấy đều có thể coi đó là chuyện lớn trong đời. Cứ như thể cô ấy là mẹ của hai bố con tôi, rõ ràng có thể dùng từ “bảo vệ” để miêu tả.

Có thể do việc đứa trẻ ra đời đã kích thích tình mẫu tử của cô ấy. Bình Bình càng đàn bà hơn so với trước khi cưới. Chỉ trong chớp mắt, cô ấy đã biến thành một người phụ nữ duyên dáng, ôn hòa, chín chắn, toàn thân như toát lên một thứ ánh sáng rạng rỡ và quyến rũ. Trong mắt tôi, cô ấy còn đẹp hơn trước khi cưới.

Hết kỳ nghỉ cữ, vợ tôi bắt đầu quay lại làm việc. Trước khi đi làm, cô ấy đã cai sữa cho con, bắt đầu lặp lại chu kỳ sáng đi sớm tối về muộn. Người cô ấy như tràn trề sức lực, về tới nhà vừa chăm con vừa làm cơm, đêm lại trở dậy mấy lần, nhưng sáng nào cũng dậy sớm làm đồ ăn sáng, rồi chuẩn bị đồ ăn cho con và bảo mẫu ở nhà. Bình Bình thường nói so với trước khi sinh con, hình như trời sáng nhanh hơn, tối muộn hơn, thời gian cho riêng mình ngày một ngắn đi, nhưng tinh thần minh mẫn và sung sức hơn trước.

Nhìn dáng vợ tất tả, tôi thường nói đùa rằng, “Coi như em đã hoàn thành quá trình từ con gái trở thành phụ nữ nhé. Tuy có hơi muộn một chút nhưng kết quả cũng không đến nỗi.”

Thời gian trôi qua thật mau, con tôi đã gần hai tuổi. Chúng tôi cũng sắp được thở phào. Đúng lúc có một khách hàng muốn mời tôi xuống Thâm Quyến chơi vài ngày, tổng cộng cả thời gian đi lại và chơi là năm ngày. Tôi muốn Bình Bình cùng đi. Thoạt đầu cô không chịu, lấy lí do con còn nhỏ, bận việc. Nhưng tôi cũng thích đùa, cứ nhất định đòi vợ đi cùng. Từ khi lấy nhau tới giờ, tôi vẫn tiếc là hai vợ chồng chưa đi du lịch lần nào, nay có cơ hội phải bù đắp. Thấy tôi cứ giục giã không thôi, vợ tôi cuối cùng cũng nhận lời, gửi con và bảo mẫu về nhà bố mẹ vợ.

Giờ bay là hơn mười giờ sáng. Đã gửi con về nhà bố mẹ từ tối hôm trước nên tinh thần vợ tôi cũng thoải mái hơn, không chú ý tới trời sáng. Hai vợ chồng khó nhọc trở dậy thu dọn hành lí, vội vã bắt tắc xi, liên miệng giục giã bác tài. Tới khi đến được cửa soát vé máy bay chỉ còn đúng hai vợ chồng tôi.

Lên được máy bay cũng vừa vặn thiếu đúng năm phút sẽ cất cánh. Bình Bình sửa sang lại đầu tóc, cười với tôi. Tôi cũng trêu cô, đùa lại. Tiếng cười của chúng tôi làm mọi người xung quanh chú ý. Một người đàn ông ngồi xéo phía trên quay lại nhìn.

Đó là một người đàn ông bề ngoài nhìn rất bình thường, chừng bốn mươi tuổi, mặc veston sẫm, áo sơ mi xám, thắt calavát sọc, mắt to mày rậm, dáng nghiêm trang. Khi anh ta quay lại nhìn chúng tôi, Bình Bình đang cúi xuống thắt dây an toàn nên có thể không nhìn thấy anh ta. Nhưng tôi phát hiện thấy ánh mắt anh ta đột nhiên thay đổi, toàn thân như chợt đông cứng lại. Thấy tôi có vẻ hơi ngạc nhiên, anh ta vội vã quay đi, nhưng rất nhanh sau đó, tôi nhận thấy anh ta bứt rứt không yên. Tuy ngồi quay lưng về phía chúng tôi nhưng những tín hiệu từ người anh ta phát ra và sức chú ý của toàn thân anh ta lại hướng về phía chúng tôi. Thực ra tôi cũng không muốn ngờ vực như vậy, nhưng lòng quả thực rất bất an và ra sức quan sát anh ta, nhưng không nói cho Bình Bình biết.

Máy bay bay rất êm. Người đàn ông đó không hề quay đầu lại nữa. Bình Bình đã mệt, chả mấy khi có thời gian xả hơi mà không có con trai bên cạnh. Cô ấy gục vào vai tôi, ngủ thiếp đi rất nhanh. Có thể nét phản ứng hơi kì lạ của người đàn ông kia chỉ do tôi tưởng tượng? Nghĩ như vậy, tôi lại cảm thấy mệt mỏi, và không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Hoàng Lư kể một hơi tới đây, anh nhấp một ngụm cà phê. Do quên không cho đường, vị đắng khiến anh hơi nhăn mày, không khỏi tự trào rằng, xem ra tất thảy mọi việc trên đời này đều như vậy, nhưng ngõ ngách càng bằng phẳng càng có nhiều mạch nước ngầm chảy xiết bên dưới.

Cuối cùng cũng tới Thâm Quyến, máy bay bắt đầu hạ cánh. Bình Bình đã tỉnh dậy, vừa tào lao với tôi vừa ngó ra bên ngoài cửa sổ. Máy bay chưa đậu vững, vài hành khách nôn nóng đã bắt đầu đứng dậy lấy hành lí. Người đàn ông kia cũng là một trong số đó. Song anh ta bị cô chiêu đãi viên đi tới, bắt ngồi lại chỗ cũ, thắt lại dây an toàn. Anh ta có vẻ bất mãn, cũng không nói gì, cứ ì ra ở đó.

Trong máy bay có phần hơi lộn xộn, chưa kịp để ý, mọi người đã ùa ra ngoài cửa. Tôi xách hành lý, Bình Bình đi phía trước tôi. Nhưng chỉ loáng một cái, khi tôi ngẩng đầu lên, đã không thấy cô ấy nữa. Tôi không sốt ruột, vì cửa ra chỉ có một, huống hồ còn có hành lý gửi theo. Nhưng tôi đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng vợ đâu. Mãi đến khi lấy xong hành lý, tôi mới nhìn thấy bóng cô ấy xa xa từ thang máy đi xuống.

Hình như cô ấy không nhìn thấy tôi, đang ra sức ngó nghiêng tìm kiếm. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi chú ý thấy một người bên cạnh cô ta. Đó chính là người đàn ông ban nãy trên máy bay. Anh ta đang nhét vào tay Bình Bình thứ gì đó, chắc là cardvisit. Rồi hai người vội vã chia tay ở thang máy. Cái kiểu như vậy, bất kì người ngoài cuộc nào cũng có thể nhìn thấy rõ là giả vờ không quen biết nhau.

Tim tôi đột nhiên thắt lại, không còn gì để nói nữa. Cuối cùng cô ấy cũng nhìn thấy tôi, vội vã chạy tới. Tôi gắng giữ bình tĩnh, thong thả hỏi cô ấy vừa đi đâu. Nét mặt cô ấy vẫn bình thường, không hề thấy mất tự nhiên hoặc bất an. Cô ấy đáp đi toilet, khi ra không thấy tôi đâu. Hành lý đã tới, cũng may tôi kìm nén được cơn tò mò của mình. Thấy cô ấy không muốn nói năng gì, tôi cũng không hỏi thêm. Đó là bí mật riêng tư của cô ấy, đương nhiên tôi không căn vặn. Có thể đó cũng được coi là sự nuôi dưỡng tình yêu.

Tới Thâm Quyến, khách hàng của tôi trả hết chi phí ăn ở cho hai vợ chồng. Nhưng lần này tới bàn công việc không nhiều, chúng tôi càng muốn có thời gian riêng tư đi thăm thú thành phố hơn. Tôi rất trân trọng mấy ngày ngắn ngủi được ở bên Bình Bình, cười trêu rằng coi như đây bù cho chuyến du lịch tuần trăng mật trước kia chưa kịp đi. Cô ấy thụi yêu tôi, kêu rằng tôi quá tính toán, người khác phải trả chi phí, còn tôi lại được hưởng trăng mật.

Tôi rất cẩn thận quan sát vợ, lòng trông chờ cô ấy chủ động kể ra chuyện người đàn ông nọ đưa cardvisit cho cô ấy ở sân bay. Theo tưởng tượng của tôi, nhất định là sau khi xuống sân bay, cô ấy đã nhận ra anh ta. Họ đã quen nhau từ trước và mối quan hệ đó không phải bình thường. Rồi hai người vội vã đi ra, không phải hòa vào dòng người đổ ra cửa, mà đứng nép vào một góc vắng vẻ. Nhất định lâu lắm rồi, họ chưa gặp nhau. Từ nét mặt của người đàn ông đó có thể thấy, cuộc nói chuyện của họ không mấy vui vẻ. Thế nên anh ta mới nhét tấm cardvisit vào tay cô. Người đàn ông đó tới đây công tác hay làm việc ở đây nhỉ?

Tối ngày thứ ba, khách hàng mời chúng tôi đi ăn, Bình Bình đột nhiên kêu đau đầu, giục tôi đi một mình. Tôi nói vậy để anh mua chút gì về cho em ăn trước, nhưng cô ấy lắc đầu, kiên quyết từ chối. Ánh mắt cô ấy rất lạ. Lúc đó tim tôi trĩu nặng, lập tức đoán ra được điều gì. Có thể cô ấy lợi dụng tối nay đi gặp người đàn ông kia.

Nói thực lòng, nhìn thấy vẻ bất lực, ngại ngùng và né tránh của cô ấy, tôi không nỡ nhìn cô ấy thêm. Nội tâm cô ấy nhất định phải trải qua những dày vò, không muốn cho tôi biết. Cô ấy muốn duy trì sự tự trọng trong hôn nhân, làm sao tôi có thể làm cô ấy bị tổn thương được?

Không nói thêm gì nữa, tôi ra khỏi phòng nhưng lòng không tài nào bình tâm được. Khách hàng gọi điện tới, nói là một lát nữa sẽ lái xe tới đón tôi. Thấy vẫn còn thời gian, tôi mua một tờ báo, ngồi dưới sảnh khách sạn chờ. Mười phút sau, Bình Bình đi xuống, dáng vẻ vội vã, người đàn ông đó cũng xuất hiện. Họ lập tức đi ra cùng nhau, lên cùng một chiếc xe màu xanh sẫm.

Tối đó, tôi ăn mà như nhai rơm, cứ nghĩ tới chuyện kia, tôi lại tìm cho mình những lý giải thích hợp, nhưng không biết làm thế nào để giúp được Bình Bình. Quan hệ giữa họ chắc chắn rất bất thường. Điều đó có thể dễ dàng nhận ra.

Vậy bây giờ họ đang làm gì?

Vẻ tiều tụy, thậm chí phẫn nộ của Hoàng Lư lúc đó chắc chắn bất cứ người chồng nào cũng có thể tưởng tượng được. May mắn duy nhất là tính cách anh ta cũng đủ sự chín chắn, không có hành động báo thù khi đang bị kích động. Tất nhiên lí do có khả năng nhất là anh ta hài lòng và rất yêu cuộc hôn nhân của mình.

Thế nên anh ấy trở về khách sạn sớm, cố nhịn không gọi điện cho vợ. Anh không muốn và cũng không có cách nào kiểm tra được toàn bộ sự thật. Trong vài tiếng đồng hồ khổ sở đó, anh chỉ tự nhủ rằng, chỉ cần mày kiên nhẫn, cô ấy sẽ kể với mày tất cả. Dựa vào tình yêu nồng nàn giữa hai người như thể sờ chạm được, anh phải tin tưởng rằng vợ anh không hề phản bội anh. Nhưng mãi rất muộn, tới mười hai giờ đêm Bình Bình mới quay về. Không giải thích, không khóc lóc, cô kéo chăn ngủ thiếp luôn.

Hai ngày sau, rõ ràng chúng tôi sống như hai người lạ.

Tuy trước khi cưới, chúng tôi cùng sống trong một thành phố, nhưng mỗi người ở một hướng khác nhau. Khu công nhân của tôi quen biết rất ít người bên chỗ cô ấy. Chúng tôi quen nhau qua người giới thiệu, thời gian yêu chưa lâu đã cưới luôn. Dù tôi cũng từng nghĩ tới quá khứ của cô ấy, nhưng thật không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Từ Thâm Quyến trở về, chúng tôi tiếp tục sống những ngày tháng chiến tranh lạnh. Bề mặt không gợn sóng, nhưng hai người đều biết rằng cả hai không còn như trước khi chưa đi du lịch nữa. Bình Bình ít nói hơn, cũng không chịu giải thích một câu. Tôi cũng không vặn vẹo. Không khí trong nhà trở nên lạnh lẽo.

Cuối cùng tôi tìm được một người họ hàng, nhờ anh ta tìm hiểu về tình hình trước đây của Bình Bình. Mấy ngày sau, tôi được báo rằng, hai năm trước khi cưới, Bình Bình đã có quan hệ yêu đương gần ba năm với một trưởng phòng trong Cục của họ. Vợ tôi là kẻ thứ ba, và anh trưởng phòng đó khi sự việc bị ầm lên, vẫn chưa ly hôn được, đành phải bỏ việc, chuyển xuống Thâm Quyến.

Xem ra anh này chính là người đàn ông mà chúng tôi gặp phải trên máy bay.

Không thể tiếp tục giữ im lặng được nữa, chí ít tôi cũng có quyền yêu cầu Bình Bình cho tôi biết sự thật, và tiếp theo chúng tôi sẽ phải ra sao. Lẽ nào cô ấy và anh ta lại nối lại chuyện xưa ở Thâm Quyến? Phải chăng tình cũ không rủ cũng đến? Bao ngày qua im ắng, chỉ là để cho tôi một thông điệp cuối cùng?

Cuối cùng, Bình Bình không thể nhịn nổi nữa. Cô chủ động gửi con ở nhà mẹ và nói với tôi tối nay về nhà sớm, có chuyện muốn nói.

Đương nhiên tôi biết cô ấy muốn nói gì. Mấy ngày qua, tôi cảm thấy rằng tình cảm của cô ấy và người đàn ông kia trong suốt ba năm đã ùa về chật kín mấy tiếng đồng hồ khi họ gặp nhau ở Thâm Quyến. Vừa nghĩ tới ba năm giữa họ, tim tôi lại đau nhói. Tôi cũng là một người đàn ông bình thường. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng hẳn cô ấy đã từng đi nạo thai vì anh ta. Vì khi làm đám cưới, trong con mắt của bao nhiêu đồng nghiệp và bạn bè cô ấy mà tôi đã rất vui mừng chào đón, nhất định họ cho rằng tôi là một thằng ngốc nằm trong trống, thật đáng thương.

Mọi tưởng tượng đó đối với tôi chẳng khác nào một cơn dày vò to lớn. Nên khi cơm nước xong, Bình Bình đang chuẩn bị định mở lời, tôi đã không nhịn nổi cơn bực tức bùng phát. Tôi nói, “Cô không cần nói nữa, đồ đàn bà xấu xa, tại sao ngay từ đầu lại lừa tôi? Tại sao ở Thâm Quyến còn gặp anh ta? Cô tự nói xem, cô còn mặt mũi nào với con trai cô không?”

Giọng tôi rất gay gắt, thậm chí gầm lên phẫn nộ, khiến chính tôi nghe cũng cảm thấy như của một người hoàn toàn xa lạ. Bình Bình đờ đẫn nhìn tôi, tóc tai không hiểu sao đột nhiên rũ rượi, cả người thoắt một cái như xuống cấp. Có thể cô ấy không ngờ được tôi đã biết mọi chuyện. Thấy dáng vẻ quyết liệt không nhân nhượng của tôi, cô ấy im bặt hồi lâu rồi hỏi bằng giọng cứng cỏi: “Vậy anh nói xem, anh muốn thế nào?”.

Tôi không có gì để nói nữa. Chuyện đó còn cần tôi nói tới hay sao? Lí lẽ của tôi ở đâu? Tôi biết mình chỉ có thể túm vào chuyện xảy ra tối đó của cô ấy ở Thâm Quyến. Những việc khác, tôi không thể nói được. Lấy vợ là do tôi lựa chọn. Mọi chuyện của cô ấy đều xảy ra trước khi cưới. Tôi còn có thể nói gì được nữa? Nói rằng tôi không vui vẻ sao? Nói rằng tôi ghen tức sao?

Mặc tôi nghe hay không, Bình Bình chủ động nhắc tới chuyện tối đó tại Thâm Quyến. Cô ấy nói gặp lại người đàn ông kia, quả thực cô cũng rất ngạc nhiên. Họ không gặp nhau đã lâu. Cuộc chia tay hồi đó là do cô chủ động rời bỏ anh ta, vì vợ anh ta cương quyết không chịu ly hôn. Bình Bình thanh minh: “Điều đó không có nghĩa là em không còn yêu anh ta nữa. Nhưng em không thể đứng nhìn người đàn ông em yêu phải vật vã trong đau khổ. Em đành phải buông tay, để anh ta được giải thoát.”

Người đàn ông đó bỏ xuống Thâm Quyến, nhưng cô vợ không chịu đi theo. Giờ đây hai vợ chồng coi như đã ly thân mỗi người một nơi, nhưng cô ta vẫn không chịu ly dị. Một người đàn ông độc thân tới một nơi như Thâm Quyến, rất nhanh chóng có được một cuộc sống mới. Tối đó, anh ta mang thêm một phụ nữ tới gặp Bình Bình. Nhưng cũng giống cô hồi đó, anh ta cũng thà dùng phương pháp cự tuyệt nhất để đổi lại hạnh phúc cho đối phương. Nói tới đây, mắt cô ứa ra: “Sau khi em đi, em mới biết được cô gái đó là bạn của anh ấy. Giữa họ không hề có quan hệ yêu đương gì. Chỉ vì khi nhìn thấy cảnh chúng ta trên máy bay, anh ấy biết em đã lấy chồng, không muốn làm rối thêm cuộc sống của em.”

“Nhưng cô biết rồi, lại ân hận phải không?”, tôi hỏi.

“Không”, Bình Bình đáp, “Hạnh phúc chính là cái hiện có. Đó là câu em mãi khắc ghi trong trái tim từ sau khi lấy anh. Em và anh ấy không còn gì nữa. Em có thể đảm bảo với anh về điểm này. Vì chúng em tới tận ngày nay vẫn có thể dùng trái tim để suy nghĩ cho nhau, đã chứng minh tất cả.”

Câu nói của Bình Bình đã chặn đứng lời tôi. “Dùng trái tim để suy nghĩ cho nhau.” So với người đàn ông đó, tôi làm như thế nào?

Nhớ lại những mối tình của mình trước khi cưới. Vả lại khi chấp nhận Bình Bình, tôi gần như đã xác định sẽ không quan tâm tới quá khứ của cô ấy. Tôi đã từng cho rằng mình là một người đàn ông độ lượng.

Tôi luôn nhớ câu nói của một nhà tâm lí học: “Con người thường gặp phải một người nào đó. Đột nhiên anh ta đi vào tâm hồn bạn, trở nên rất quan trọng đối với bạn. Chúng ta cần phải tôn trọng sự thật này, cũng giống như phải tôn trọng nỗi đau và cảm giác bị tổn thương.” Đó là năm tôi hai mươi bảy tuổi, một người con gái mà tôi yêu say đắm đã bỏ tôi. Tôi đã dùng câu nói này để tự chữa trị vết thương lòng, mãi cho đến khi phải tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy.

Vậy hôm nay, đối diện với người vợ mà tôi yêu sâu đậm, với mẹ của con trai tôi, với một người phụ nữ toàn tâm toàn ý với cuộc sống hôn nhân, lẽ nào tôi không thể tha thứ? Tối đó, tôi và Bình Bình ngủ khác phòng. Nhưng tôi biết, nhất định cô ấy cả đêm không chợp mắt. Tôi là đàn ông, gặp phải chuyện như vậy, cần phải gánh trách nhiệm.

Sáng hôm sau, tôi quyết định chỉ cần không trễ giờ, tôi sẽ đưa Bình Bình đi làm. Tôi sẽ đưa cô ấy tới tận cơ quan. Nếu cô ấy không từ chối, tôi sẽ ôm chặt cô ấy, hôn một cái. Nhưng sự thật là, sau khi tôi đờ đẫn đi theo cô ấy hai ngày, cô ấy mới hiểu rõ ý định đó. Đúng là người phụ nữ ngốc đáng yêu.

Cuộc đời đầy ắp mâu thuẫn của con người có thể biến phức tạp thành đơn giản. Tình yêu cũng như vậy mà thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.01.2017, 16:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1673 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

2. Tự thuật của người chồng bất lực:


Vợ phong lưu đa tình, tôi đành ôm hận trông phòng không.

Sử Hồng vợ tôi là người bán vé ở rạp chiếu bóng. Tôi được phân công tới làm việc trong một ngân hàng tại Vũ Hán. Rạp chiếu bóng ở gần cơ quan tôi. Những lúc rảnh rỗi, tôi thường chạy tới đó xem phim. Mỗi lần mua vé, đều có thể thấy cô ấy. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô ấy là “quá đẹp”.

Có một lần, cơ quan tôi thuê cả rạp, kêu tôi đi lấy vé. Hôm đó đúng lúc cô ấy trực ban. Sau khi đưa một xấp vé cho tôi, cô tiện miệng hỏi, “Anh làm ở ngân hàng à?” Tôi gật đầu, chỉ thấy cô ấy cười, hỏi tiếp, “Trước đây thấy anh thường đến xem phim, sao chỉ có một mình? Sao không đưa bạn gái theo?” Tôi đáp, “Người như tôi, làm gì có cô nào chịu làm bạn gái cơ chứ?” Cô ấy kêu ngay, “Không thể như vậy được, cơ quan anh tốt như thế, tìm một cô bạn gái lẽ ra không khó chứ?”

Chẳng qua tôi chỉ đùa với cô ấy mà thôi. Thực ra lúc đó, các cô được giới thiệu với tôi rất nhiều, nhưng tôi không muốn gặp. Tôi không thích cảm giác bị mai mối. Hai người lạ bị người khác dắt đi, thực ra có cảm giác hay không cũng phải ứng phó với nhau dăm câu, thật ngại ngùng. Tôi vẫn thích được tự do yêu đương, tình yêu sét đánh của nam nữ, cảm giác đó mới thật tuyệt.

Đúng vậy, mãi cho tới giờ, tôi vẫn không có cơ hội trải nghiệm được cảm giác ngọt ngào đó. Sau lần tới rạp lấy vé xem phim, đúng lúc lại cuối năm, việc ở cơ quan nhiều. Tôi bận rộn suốt ngày ở cơ quan, không có thời gian quay lại rạp xem phim. Nghỉ xuân được mấy ngày, đúng lúc rạp có nhiều phim hay. Tôi định tận dụng mấy ngày đó đi xem phim, bù đắp lại những thiếu hụt thời gian đầu.

Khi đi mua vé, may thay lại là Sử Hồng trực. Tôi lấy tiền đưa cho cô ấy. Thấy tôi, cô ấy mỉm cười, hỏi sao lâu thế không tới xem. Tôi đáp thời gian trước công việc bận rộn, ngày nào cũng bị công việc đè tới mức không thở nổi, làm gì còn thời gian đi xem phim. Nhận tiền xong, cô ấy lại trả lại cho tôi, nói, “Không cần mua vé đâu, anh nói với người soát vé rằng anh là bạn tôi là được. Đúng rồi, anh còn nhớ tên tôi không? Tôi là Sử Hồng.” Tôi nói, “Thôi, cứ để tôi mua vé. Như vậy không hay lắm.” Cô cười đáp, “Không sao, không sao, cứ coi như tôi mời anh là được.”

Tới cổng soát vé, tôi nói tên Sử Hồng. Quả nhiên họ rất thoải mái cho tôi vào. Tối hôm sau, tôi lại đi xem phim. Hôm nay Sử Hồng không trực. Người bán vé là một cô gái khác. Mua vé xong, tôi ra cửa soát vé, cô xé vé ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, vội vã cười chào hỏi, “Là anh đấy à? Không phải anh là bạn của Sử Hồng? Tôi không xé vé của anh đâu, ra trả lại quầy vé đi.” Tôi vội vã nói, “Không sao không sao.” Chúng tôi khách sáo nói với nhau dăm câu, cô ta mới chịu xé vé cho tôi.

Lại một lần xem phim khác, do Sử Hồng trực nên cô ấy nhất định không bán vé cho tôi, lại còn trách tôi tại sao cứ đòi bỏ tiền. Chẳng qua chỉ là một tấm vé xem phim thôi, không cần phải khách sáo như thế, hay là coi thường cô ấy? Cô ấy bảo đã làm việc với người soát vé rồi. Sau này dù tôi tới lúc nào, dù cô ấy có ở đấy hay không, đều không cần phải mua vé, cứ đi thẳng vào là xong.

Suốt ngày chiếm vé xem phim của người khác khiến tôi cảm thấy rất ngượng, muốn đáp lại. Tôi quyết định mời Sử Hồng đi ăn. Mới đầu cứ ngỡ cô ấy sẽ từ chối, không ngờ vừa mở lời, cô ấy đã vui vẻ nhận lời ngay. Bữa cơm đó, chúng tôi ăn rất vui vẻ. Trong quá trình ăn, chúng tôi nói chuyện, cười đùa như mấy người bạn cũ. Từ sau bữa cơm đó, giữa chúng tôi đã hình thành một thói quen. Cứ cuối tuần, tôi lại mời cô ấy đi ăn cơm. Cô ấy cũng không khách sáo, lần nào cũng tới.

Một buổi cuối tuần, cô ấy gọi điện thoại cho tôi, hỏi có muốn tới Tây Hồ chơi không. Đó là lần đầu tiên cô ấy chủ động hẹn tôi. Tôi không nghĩ ngợi gì, nhận lời luôn.

Tây Hồ cách chỗ chúng tôi rất gần. Chúng tôi đi xe đạp, mỗi người một cái, chả mấy chốc đã tới nơi. Cất xe xong, chúng tôi chậm rãi đi men theo hồ. Khi đi qua cầu, đột nhiên cô ấy hỏi, “Chúng ta quen nhau đã lâu, anh thấy em là người như thế nào?” Tôi vội đáp: “Rất tốt!” Cô ấy nhìn tôi hỏi, “Anh nói thật không đấy?” Tôi đáp, “ Tất nhiên là thật, em thực sự rất tốt. Thời gian ở bên em, anh thấy rất vui vẻ.”

Cô ấy như thở phào, rồi lại xoay mặt đi hỏi, “Em lại hỏi anh, anh có muốn em làm bạn gái anh không?” Tôi sững người, thực sự không ngờ cô ấy lại hỏi như vậy. Thấy tôi im lặng, cô ấy có vẻ thất vọng, “Biết ngay anh không thích em. Cứ coi như em chưa nói gì nhé. Chúng ta sau này vẫn là bạn bè!” Lúc này tôi đã bình tĩnh, vội vã giải thích, “Em đẹp như vậy, sao anh lại không thích được. Em chấp nhận làm bạn gái anh, anh còn vui chưa hết nữa là!”

Nghe thấy tôi nói vậy, mặt Sử Hồng thoắt đỏ bừng, như một đóa hoa đào mới nở tuyệt đẹp. Từ cầu đi xuống, tôi khoác vai cô ấy. Cô ấy ôm eo tôi. Chúng tôi như một cặp qua lại với nhau đã lâu, chậm rãi quay lại về nhà tôi.

Cứ như vậy, chúng tôi qua lại với nhau và rơi vào tình yêu nồng nàn rất nhanh. Nửa năm sau, chúng tôi nhanh chóng chạy việt dã, hạnh phúc đi vào thánh đường hôn nhân.

Hồi đang yêu Sử Hồng, rất nhiều bạn bè tôi sau khi gặp cô ấy đều ghen tị nói, “Được lắm người anh em, con gái đẹp như vậy mà cậu cũng tán được.” Thấy mọi người khen bạn gái mình, lòng tôi như mật, ngọt ngào vô cùng. Tính nết Sử Hồng cũng rất tốt, mỗi lần bạn bè tôi đùa trước mặt, cô ấy cũng không giận, chỉ cười ngọt ngào, im lặng nhìn chúng tôi ba hoa.

Song, những ấn tượng tốt đẹp của tôi về cô ấy, theo tháng trăng mật, đã nhanh chóng chấm dứt. Lấy nhau chưa lâu, ở cùng nhau, tôi mới phát hiện thấy Sử Hồng thực ra là một người con gái rất lười biếng, không thích nấu cơm hoặc làm việc gia đình. Nhà vệ sinh rất bẩn, cô ấy mặc kệ. Bát đũa bẩn, cô ấy cũng không muốn rửa.

Sử Hồng trước và sau khi kết hôn như biến đổi thành hai người khác nhau, thực sự khiến tôi kinh ngạc. Hồi đang yêu nhau, cô ấy còn rất chăm chỉ. Lần nào tới nhà tôi, cô ấy cũng giành làm việc dọn dẹp. Tại sao bây giờ cô ấy lại trở nên lười như vậy? Tôi không khỏi nhớ tới hình ảnh Trư Bát Giới trong “Tây du kí”, khi mới tới thôn Cao Lão, là một chàng trai rất cần cù chăm chỉ. Nhưng về sau đã hiện nguyên hình, biến thành một con lợn tham ăn, lười biếng.

Nói không phải khoa trương, từ ngày lấy nhau, cô ấy chưa hề nấu một bữa cơm. Dù tôi đi làm bận thế nào, cô ấy cũng không đụng tới một đầu hành hoặc một củ tỏi. Mọi việc đều do tôi làm, nếu không cô ấy thà nhịn đói. Tới ngày nghỉ, cô ấy cũng chuẩn bị một đống việc bắt tôi làm, hết lau cái này, lại sửa cái kia. Nếu không làm tôi mệt lử, hẳn cô ấy thấy có lỗi với chính mình.

Tôi là con một trong nhà. Trước khi lấy vợ, tôi vẫn sống cùng bố mẹ, nhưng cũng là trụ cột chính trong nhà. Nhưng giờ đây đã có gia đình riêng, phải có một người lo chuyện gia đình. Cô ấy không chịu làm, tôi đành phải ôm hết mọi chuyện lặt vặt. Cô ấy không làm, không nói, vẫn rất ưa bắt bẻ. Nào là rau tôi thái quá to, bỏ muối quá ít, hoặc dấm quá nhiều. Tôi thấy thật kì lạ, một người con gái dịu dàng, nhẹ nhàng như vậy, sao vừa mới lấy nhau như biến hẳn thành người khác?

Tôi là một người đàn ông rất coi trọng gia đình. Chuyện thế giới bên ngoài có xoay đảo ra sao, tôi cũng mặc kệ, nhưng rất coi trọng về cái tổ ấm nhỏ nhắn mới được xây thành này. Tuy nó rất nhỏ, nhưng đó là bước ngoặt của đời tôi. Chỉ cần tổ ấm này yên bình mới có thể khiến tâm hồn tôi được thư thái. Trước khi kết hôn, tôi từng gửi gắm vào nó rất nhiều tình cảm. Giờ đây, tôi mới hiểu ra rằng, cái khát khao nhỏ nhoi vốn có của tôi đó rất khó được thực hiện.

Tôi thấy mình đã làm hết sức rồi. Nhưng cô ấy vẫn không hài lòng, luôn oán trách tôi không chịu nói câu “anh yêu em” ngày ngày, không thơm cô ấy khi cô ấy đang ngủ, không nhìn cô ấy đắm đuối, để cô ấy vừa mở mắt ra đã nhìn thấy ngay tình yêu của tôi dành cho cô ấy. Cô ấy oán trách tôi không bế cô ấy mỗi khi ngủ dậy, không mặc quần áo cho cô ấy, không chịu đáp ứng yêu cầu của cô ấy là ôm hôn nồng nàn trước bàn dân thiên hạ.

Cô ấy là một phụ nữ lãng mạn. Tôi không phải không hiểu. Nhưng giờ đây chúng tôi đã kết hôn. Cuộc sống gia đình cần thực tế, chi tiết, làm sao có thể lãng mạn như trước được? Như vậy chẳng khác nào làm người ta mệt chết. Hôn nhân của chúng tôi cứ thế trôi qua một năm trong tiếng oán trách của cô ấy và tiếng thở dài nhẫn nhịn của tôi.

Một năm sau, con trai chúng tôi ra đời. Vợ tôi dồn hết sự chú ý vào con, ngày càng lạnh nhạt với tôi. Hàng ngày, ngoài chủ đề về con, chúng tôi hầu như không có sự giao lưu nào khác. Sau khi con lớn hơn một chút, đi được nhà trẻ, vợ tôi lại rảnh rỗi. Cũng đúng lúc này, cô ấy rất thích đi nhảy nhót, thời gian rảnh đều dồn hết vào đó. Hàng ngày trừ khi đi làm, là cô ấy lại nhảy nhót, chẳng làm được chuyện gì tử tế.

Tôi không phản đối chuyện giải trí nhảy nhót, quan trọng là cô ấy không thể dồn hết thời gian vào đó. Một người mẹ mà cả ngày chỉ biết chuyện đó cũng không phải hay ho gì. Tôi khuyên cô ấy bớt chơi đi, quan tâm tới con cái và gia đình hơn. Nhưng cô ấy mặc kệ, lại còn nói, Tranh thủ lúc còn trẻ phải chơi cho đã, sau này về già rồi, muốn chơi cũng không chơi được.

Cô ấy nói cũng có lí. Nhưng cô ấy không hiểu rằng mọi việc gia đình dù lớn hay nhỏ đều một mình tôi lo liệu. Tôi không phải là người đàn ông chuyên việc nội trợ. Tôi còn có công việc riêng của mình. Tôi vừa làm bố, vừa làm mẹ, chăm sóc cả nhà, ngày càng cảm thấy kiệt sức.

Có một lần cơ quan họp cả ngày. Tôi về tới nhà đã hơn tám giờ tối. Hôm đó vợ tôi được nghỉ, tôi cứ ngỡ cô ấy ở nhà chăm con. Không ngờ về đến nhà không thấy cô ấy, chỉ thấy con trai ngồi một mình trước bàn, ăn mỳ gói, không có tí thức ăn nào. Tôi hỏi mẹ đâu, sao không làm cơm? Nó chúm môi đáp, “Mẹ đi ra ngoài từ sáng, vẫn chưa về. ” Nó ở nhà ăn hai bữa đều mỳ gói.

Con trai đang tuổi lớn, sao có thể đối xử với nó như vậy? Hơn nữa vứt thằng bé như vậy ở nhà, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Ở nước ngoài, bố mẹ mà đối xử với con mình như vậy sẽ là phạm tội. Tôi xót con trai, lòng nổi giận bừng bừng, cho con ăn nốt rồi giúp nó rửa mặt, nịnh nó lên giường ngủ.

Tôi cầm một cuốn sách ngồi trên ghế đọc, vừa đọc vừa nghe động tĩnh bên ngoài, bực bội sao muộn như vậy mà vợ chưa về. Hơn một giờ đêm, rốt cuộc cô ấy mới về. Nghe thấy tiếng cô ấy vào nhà, tôi gắng đè lửa giận, hỏi, “Cô chạy đi đâu cả ngày thế? ” Vợ tôi đáp hờ hững, “Chả chạy đi đâu cả, vẫn trên mặt đất.”

Lửa giận trong tôi lại bùng lên. Tôi bực tức quát: “Vớ vẩn, không ở trên trái đất thì cô chạy lên sao Hỏa chắc? Cô nhìn lại mình xem, còn giống một người mẹ nữa không? Đến con trai cũng mặc kệ không chăm. Tối như vậy mới mò về. Cả ngày nay rốt cuộc cô làm những gì?” Vợ tôi trợn mắt lên, bực bội không kém, “Bận cái gì à? Anh thử nói xem tôi bận cái gì nào? Anh không biết sao? Gần đây tôi tìm được một người tình, nên bận rộn với anh ta.”

Tôi tức quá, không kịp suy nghĩ tát bốp cô ấy một cái. Cô ấy bị đánh bất ngờ, sững sờ, rồi khóc ầm lên. Vừa khóc, cô ấy vừa căm hận nói, “Được, anh dám đánh tôi, tôi sẽ liều chết với anh!” Nói rồi, cô ấy ném cuốn sách trên ghế về phía tôi. Vừa ném vừa nói rất uất ức, “Anh là đồ vô lương tâm. Chẳng qua tôi chỉ đi khiêu vũ bên ngoài, anh lại nghi ngờ tôi như vậy. Anh cũng không thử nghĩ xem, liệu tôi có dám làm điều gì có lỗi với anh không? Lẽ nào anh không biết khi yêu anh, tôi chưa từng có bạn trai? Tôi đã trao cho anh tất cả, lẽ nào anh còn chưa thỏa mãn? Anh thử nghĩ xem, người như tôi liệu có kiếm tình nhân không? Anh đúng là đồ lợn. Tôi nói như vậy mà anh cũng tin sao? Có tình nhân mà tôi lại nói cho anh biết sao? Anh giỏi rồi, dám đánh vợ. Anh nói xem, anh còn được coi là đàn ông không hả?”

Bình tĩnh lại, tôi mới nhận thấy mình sai lầm ghê gớm. Dù xảy ra chuyện gì đi nữa, một người đàn ông cũng không thể đánh đàn bà. Đàn ông đánh vợ, y hệt như vợ tôi chửi, “còn được coi là đàn ông nữa không?”. Nhưng đã muộn rồi, tôi đã đánh vợ rồi, đã sai rồi, làm thế nào bây giờ?

Tôi ân hận quá, mấy ngày sau đó, tôi xin lỗi vợ mãi, xin cô tha thứ. Nhưng cô ấy không chịu, bắt đầu ngủ riêng. Cô ấy ngủ trong phòng ngủ chính, tôi và con trai ngủ ở phòng con trai. Cô ấy nói tim cô ấy đã chết, dù tôi làm gì, cô ấy cũng không thể tha thứ được. Cô ấy thề suốt đời này sẽ không tha thứ cho một gã đàn ông có khuynh hướng bạo lực như tôi.

Tôi biết chuyện đã to, sai ở tôi, tôi không nên đánh cô ấy. Để chuộc lỗi cho sai lầm đó, tôi không ngừng tìm cơ hội lấy lòng cô ấy, lại kể cho cô ấy nghe nhiều chuyện liên quan giữa gia đình và sự trưởng thành của con cái. Tôi nói nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng đến sự trưởng thành của con. Hình như cô ấy cũng sợ, nên đồng ý cho tôi quay lại phòng ngủ chung của hai vợ chồng, nhưng vẫn không cho phép tôi được đụng tới cô ấy, không chịu quan hệ vợ chồng với tôi. Tôi biết cô ấy vẫn giận, nên dùng tình dục để trừng phạt tôi. Tôi biết cách đó gây tổn thương rất lớn tới quan hệ vợ chồng, nên tìm cách để phá vỡ nó.

Giường ngủ của chúng tôi rất lớn. Thời gian này, cô ấy nhất định không cho tôi nằm gần. Một tối, tôi nhích lại gần cô từng tí một, thử tìm cách đặt tay lên người cô ấy, nhưng bị cô ấy hất ra. Nhưng tôi vẫn dày mặt xích lại gần, cuối cùng cũng ôm được cô ấy vào lòng.

Nhờ tôi vuốt ve kích thích, cuối cùng cô ấy cũng hơi “hứng khởi”. Tôi tấn công mạnh hơn, làm tình với cô ấy. Đúng lúc ân ái mặn nồng nhất, tôi lại khẩn cầu cô ấy nể mặt con, tha thứ cho tôi một lần. Vợ tôi có vẻ hơi cảm động, đồng ý nhưng có một điều kiện là từ nay về sau, tôi không được xía vào chuyện nhảy nhót của cô ấy. Cô ấy nói chỉ có một sở thích như vậy. Con người nếu không có một sở thích gì, sống cũng vô vị.

Để “tạ tội”, tôi đành nhận lời. Từ sau khi vợ tôi nhận được cái tát của tôi để đổi lấy “tự do”, ngày càng mê mải nhảy nhót đàn đúm hơn nữa, việc trong nhà không mảy may quan tâm.

Tôi là một kẻ mù tịt về khiêu vũ. Đừng nói tới sàn nhảy, ngay cả cơ quan thỉnh thoảng mở tiệc khiêu vũ, tôi vẫn gắng tìm cách tránh né. Về chuyện nhảy nhót, tôi không đến nỗi ghét, chỉ không thích mà thôi. Đối với tôi, khiêu vũ là một từ rất trung tính, tôi không có thái độ xấu với nó. Nhưng nói tới sàn nhảy đại chúng giá rẻ mà vợ tôi thường đi, tôi không hề có cảm tình. Nếu nói tôi có cái nhìn phiến diện vào nó, chắc cũng không quá. Trong ấn tượng của tôi, đó quả thực là một nơi khói thuốc mù mịt, không gian ô nhiễm, không ngừng gieo rắc mầm bệnh dục vọng,

Từ sau khi vợ tôi mê nhảy nhót, tôi bất giác cũng quan tâm tới mọi tin tức liên quan đến sàn nhảy. Tôi nhận thấy trong các bài báo được đăng tải nói về sàn nhảy cũng có tới tám, chín phần là các tin xấu. Nếu không phải là chuyện kiểm tra được sàn nhảy nào dùng thuốc lắc hoặc ma túy, thì cũng là tóm được gái nhảy mại dâm, thậm chí cả lũ đàn ông chuyên cung cấp dịch vụ đặc biệt cho các bà các cô. Hoặc chuyện các gái nhảy nam gái nhảy nữ đánh nhau vì giành khách. Tóm lại sàn nhảy là nơi bẩn thỉu ô nhiễm, là khu phát huy đủ mọi án hình sự.

Tôi thực lòng không muốn vợ tôi ngày ngày tới những nơi như vậy, liền thường báo các tin tức đó để khuyên răn cô ấy. Hy vọng cô ấy bớt đi hơn, tránh bớt những rắc rối không đáng có. Nhưng vợ tôi cương quyết không nghe. Lần nào cũng chưa đợi tôi nói hết, cô ấy cũng phản công lại. “Anh đưa ra những ví dụ như vậy, rốt cuộc muốn nói chuyện gì? Cả nước có mười mấy vạn người chết vì tai nạn giao thông hàng năm, rốt cuộc có thể nói lên được điều gì. Lẽ nào tôi không gặp ai, cứ ở nhà không dám ra cửa? Khiêu vũ vừa rèn luyện sức khỏe, lại có thể khiến con người sống vui vẻ, tại sao lại không tốt? Anh nhìn lại anh xem, cả ngày không có việc gì cứ nghĩ lung tung. Vợ anh là người như vậy sao? Tôi có thể gây ta chuyện gì? Những chuyện gái điếm, trai điếm trên báo, anh có thể tin là thật sao? Chẳng qua đó là do lũ vô công rồi nghề bịa ra. Anh không đến mức cho rằng vợ anh cũng làm điếm chứ? Dạng đàn ông như anh, tâm địa thật xấu xa.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cuckicoi, hamilk, lan mít, Lea Hoàng, mê ngôn tình, thanh quyên và 660 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 97, 98, 99

4 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

7 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

8 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 49, 50, 51

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 39, 40, 41

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

17 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

18 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 24, 25, 26

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

20 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 448 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 425 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 400 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Phèn Chua: Ahihi đã lụm đc quà :)2
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 331 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 314 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Gián: Ahihi bay ~ bay ~~~
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 374 điểm để mua Khăn quàng cổ
Bách Linh Uyển: :)) mình cũng là lính mới
Thiên Hinh: Xin chào các bạn
Phèn Chua: Ahuhu
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 1394 điểm để mua Mashimaro IOU
livichan: cảm ơn Sam Sam nha <3
livichan: cảm ơn Sam Sam nha <3
Sam Sam: trong 24h ko có ai đặt cao hơn thì bạn nhận ^^
Sam Sam: Bạn vào item.php, thấy món nào thích mà phù hợp với túi điểm thì đặt bạn :D
livichan: có bạn nào rành đấu giá không vậy chỉ mình với T-T !!!
Shop - Đấu giá: livichan vừa đặt giá 355 điểm để mua Khăn quàng cổ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh Trung Thu
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 406 điểm để mua Nhẫn cưới
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 581 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 1326 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Ahihi dienvi2011 đau thưng
Vong Ưu Tình: Ahihi đồ ngốc có nhiu hét hết 1 thứ đi rồi vay nương nè
dienvi2011: êu, ngta ném bom được cho phép à nha... hihi
Vong Ưu Tình: Bà dâu truyện nào
dienvi2011: truyện của Dâu thì H cũg bt mà, có tới mức nào đâu
Lãng Nhược Y: Giờ mà ném cái là bị ghim ngay, xong rồi từ đó bị ghi thù luôn đóa :))
dienvi2011: mình cũng k biết, 2 năm nay ms mò lại lên dđ, hôm nay ms ol quá 10p

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.