Diễn đàn Lê Quý Đôn








images






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Con Đường Vấy Máu - Kim Bính

 
Có bài mới 08.12.2016, 10:37
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 814
Được thanks: 153 lần
Điểm: 9.94
Có bài mới [Hiện đại] Con Đường Vấy Máu - Kim Bính - Điểm: 11
Con đường vấy máu
images
Tác giả: Kim Bính

Editor: Fei Yang

Poster: Ốc

Độ dài: 70 chương - 3 ngoại truyện nhỏ

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn: https://liufeiyang.wordpress.com/2016/0 ... -kim-binh/


✧✧✧✧✧

Anh một thân một mình, lựa chọn con đường này, không sợ đầu rơi máu chảy, không sợ bị cô lập

Về sau gặp cô

Anh đã có chuyện để sợ hãi

Trong tình yêu, có người đã tìm được tín ngưỡng

✧✧✧✧✧

Chương 1
  

Tưởng Tốn ngồi xếp bằng trên ghế, đếm xấp tiền trong tay “xoạt xoạt xoạt”, ngón tay gẩy nhanh, tâm trạng nhảy nhót theo.

Lúc Tôn Hoài Mẫn tới, thấy mắt cô phát ra tia sáng kì lạ, đếm tiền như chó nhìn xương chằm chằm, chỉ thiếu không lè lưỡi thôi. Cô ta kéo một cái ghế xếp sang ngồi bên cạnh, hỏi cô: “Bạn trai em nói mời mọi người ăn cơm, thứ bảy chị có rảnh không?”

Tưởng Tốn không trả lời.

Tôn Hoài Mẫn hỏi thêm hai lần, kéo kéo tay áo cô: “Chị!”

Tưởng Tốn quay đầu lại: “Hả?”

Lúc này Tôn Hoài Mẫn mới phát hiện cô không hề nghe thấy, có lẽ đến việc bên cạnh có người cũng không phát hiện, đành phải hỏi lần nữa: “Bạn trai em nói muốn mời mọi người ăn cơm.”

Tưởng Tốn hỏi: “Mọi người là ai?”

“Mấy anh chị em họ khác của em.”

Tưởng Tốn cúi đầu, bắt đầu đếm tiền lần nữa, đếm từ tờ thứ nhất, ngón tay gẩy nhanh như cũ, nói: “Không đi.”

“Tại sao vậy?”

“Tại sao tôi phải đi?” Đếm xong mười tờ, rút riêng ra.

Tôn Hoài Mẫn nói: “Em đã ở bên anh ấy gần một năm rồi, hiếm khi anh ấy bằng lòng gặp người nhà em. Em thân với chị nhất, sao chị có thể không đi chứ!”

“Ai thân với cô nhất?”

Tôn Hoài Mẫn cứng họng: “Vậy tại sao chị không đi chứ?”

“Cô nghĩ một lý do giúp tôi đi.”

Tôn Hoài Mẫn khựng lại mới “ờ” một tiếng, lại nói: “Trong công ty em có một anh, lần trước nhìn thấy ảnh của chị, cứ muốn nhờ em giúp anh ấy giới thiệu một chút. Khoảng thời gian trước chị đi xem mặt cũng không có kết quả, hay là thử chút xem?”

Lát sau lại nói: “Anh đó được lắm, tốt nghiệp trường danh tiếng, điều kiện gia đình bình thường, người rất thành thật, lớn tuổi hơn chị một chút ——” Câu cuối cùng nhỏ lại, “Năm nay mới ba mươi bảy.”

Thấy Tưởng Tốn không lên tiếng, cô ta lại kéo kéo tay áo cô.

Tưởng Tốn ngẩng đầu, liếc nhìn bàn tay trên cánh tay. Tôn Hoài Mẫn thấy thứ mình túm là mảnh vải đen mỏng, lập tức rụt tay lại như bị phỏng, hơi ngượng: “Qua một khoảng thời gian nữa sẽ giúp chị xem mặt nha, gần đây không thích hợp lắm.”

Tưởng Tốn như cười như không nhìn cô ta, tựa như bóc trần tâm sự của cô ta. Tôn Hoài Mẫn bồn chồn trong lòng, nhìn về phía quầy hàng, mười mấy xấp tiền đã xếp trên đó, thuận miệng hỏi: “Tiền đâu ra vậy chị?”

Tưởng Tốn nói: “Tiền phúng điếu bây giờ.”

Tôn Hoài Mẫn “ồ” một tiếng, không hiểu “bây giờ” là ý gì.

“Của hồi môn sau này.”

Tôn Hoài Mẫn sửng sốt, gò má bỗng chốc nóng bừng, lúc ra ngoài đụng phải một người đàn ông, cô ta cũng không để ý. Chạy xa rồi cô ta lại quay đầu lại, thấy Tưởng Tốn đón ánh mặt trời, nụ cười mỉm trên khuôn mặt, một khuôn mặt nho nhỏ, tươi sáng động lòng người. Cô ta nhìn cả buổi, vẻ mặt dần bình lặng, thẳng lưng đi.

A Sùng bị người ta đụng, la một tiếng về phía bóng lưng kia: “Người đẹp ơi, nhìn đường cái chứ!” Quay đầu lại cười hì hì nói với Tưởng Tốn, “Lấy hai chai nước.”

Tưởng Tốn đưa sang: “Hai đồng.”

A Sùng cầm, hỏi: “Có nước nóng một chút không?”

Tưởng Tốn khó hiểu: “Anh từng mua nước khoáng nóng à?”

A Sùng ngẩn người, dựa vào quầy hàng, quan sát cô gái trước mặt, thấy cô ăn mặc bình thường, mái tóc dài búi tùy ý bằng cặp tóc, thậm chí hơi bù xù, nhưng không che giấu được viên ngọc trai phủ bụi, trong lòng hơi ngứa ngáy, cợt nhả nói: “Sao chưa từng mua chứ. Hôm qua tôi cũng đã mua hai chai, bà chủ đó đun nóng mười phút giúp tôi, để trong quần áo đấy.” Anh ta chỉ ngực Tưởng Tốn, “Để ở đó, nóng nhanh lắm! Hay là cô cũng giúp cái nhé?”

Tưởng Tốn cười: “Đâu cần phiền phức vậy.” Cô ngồi xổm xuống, lục ra một món đồ lớn để lên trên quầy hàng, “Mười hai đồng, giữ nhiệt hai mươi bốn giờ!”

Một cái bình thủy lớn.

A Sùng nhìn kinh ngạc không nói nên lời, thấy Tưởng Tốn đôi mắt tròn xoe, nụ cười rạng rỡ, anh ta càng vui hơn, lập tức móc tiền: “Ý kiến hay ý kiến hay, người đẹp, cô biết làm ăn thật đấy!”

Tưởng Tốn thối tiền cho anh ta, A Sùng bắt chuyện: “Biết núi Minh Hà đi thế nào không?”

Tưởng Tốn hỏi: “Anh muốn đi núi Minh Hà à?”

A Sùng nói: “Đúng vậy, xe tôi bị chết máy đằng trước rồi, vừa định đón xe, chỗ các cô không thấy taxi gì cả.”

“Trong trấn chúng tôi đâu có taxi, chỉ có xe du lịch cỡ nhỏ thôi. Mấy cái kia toàn là xe dù, nếu dọc đường gặp cảnh sát giao thông là phiền đấy. Anh đi du lịch sao?”

“Đúng vậy, đón Tết là chuẩn bị đón trên núi rồi.”

Mắt Tưởng Tốn sáng lên: “Tôi cũng phải đi núi Minh Hà, mang anh theo một đoạn nhé?”

A Sùng kinh ngạc: “Cô mang tôi theo?”

“Núi Minh Hà cách chỗ này gần một tiếng đường xe đó, không có xe buýt chạy thẳng, xe du lịch không có lợi, vé vào cửa một trăm hai tôi mua giúp anh, không lấy hơn của anh nửa xu.”

“Hả?” Có chuyện hời đến vậy sao?

Tưởng Tốn vịn quầy hàng, chỉ một tấm bảng dựng ở cửa tiệm tạp hóa, A Sùng ngửa ra sau nhìn.

Tấm bảng hình chữ nhật, phông nền là núi non mây mù lượn quanh:

Tour núi Minh Hà một ngày, vé vào cửa một trăm hai mươi đồng (Bao xe đưa đón)

Tour hai ngày tám thắng cảnh, tour xung quanh ba ngày



Ngoài ra có thể cung cấp các dịch vụ như ăn ở, liên lạc, hướng dẫn viên du lịch,…

Liên hệ: Cô Tưởng

Số điện thoại liên hệ: 187xxxxxxxx

A Sùng mua đồ xong, nhảy về trong xe ven đường, ném bình thủy ra ghế sau, nói: “Tôi mới gọi xe rồi, bao vé vào cửa một trăm hai một người, có lợi không?”

Ghế phụ bên cạnh, Hạ Xuyên đang bóp một hộp thuốc lá không, liếc nhìn bình thủy hỏi: “Thứ gì vậy?”

“Bình thủy đó!”

“Tôi không biết à?”

A Sùng cười nói: “Còn không phải là trời lạnh quá, tôi muốn uống nước nóng sao, dùng cái đó cho dễ!”

Hạ Xuyên liếc anh ta: “Uống nước nóng? Nước đâu?”

A Sùng cầm lấy hai chai nước khoáng kia.

Hạ Xuyên hỏi: “Sao không mua thẳng thứ có thể nấu nước?”

“Có lý!”

Hạ Xuyên nện hộp thuốc lá không sang: “Cút!”

Tâm trạng Hạ Xuyên viết trên mặt, A Sùng không dám nói nhiều nữa, chờ một lát, anh ta mới nghe thấy: “Một trăm hai bao vé vào cửa, cậu tìm xe hướng dẫn du lịch à?”

A Sùng thành thật khai báo: “Không phải, là đằng trước có tiệm tạp hóa, bà chủ nhỏ kiêm việc này.”

Hạ Xuyên chú ý đến chữ “nhỏ”, ngón tay giật giật, đáng tiếc không còn hộp thuốc lá không nào.

A Sùng lại nói: “Mười hai giờ xuất phát, còn mười phút nữa, chúng ta mau sang đó đi.”

Tiệm tạp hóa nho nhỏ, cửa mở hé, một tủ quầy kính đối diện cửa, một cái tủ lạnh để bên quầy, đi tiếp vào trong là mấy dãy kệ hàng, trên cửa tiệm là bảng hiệu: Tiệm tạp hóa Kiếm Tiền.

Tên thành thật biết bao.

A Sùng chào từ xa xa: “Bà chủ nhỏ, chúng tôi tới rồi đây!”

Hạ Xuyên nheo mắt quan sát cô gái đứng sau quầy, thoạt nhìn rất trẻ, mặc một chiếc áo phao lông màu đen, tóc búi hơi rối, môi nhợt nhạt, màu da trắng nõn, đôi mắt sáng long lanh, cái cổ thon dài.

Vô cùng xinh đẹp, thảo nào A Sùng mua một cái bình thủy về.

Tưởng Tốn đang nhét đồ vào trong một cái túi du lịch, kéo dây kéo đáp lời: “Được, xuất phát ngay đây!” Buộc khăn choàng, cô lại tiện tay lấy một cái hộp có hình dáng dài, đưa cho A Sùng, cười nói, “Ban nãy quên đưa cái này cho anh.”

A Sùng nhìn cái hộp, trên mặt viết “Bộ đun nước nhúng chìm”, anh ta chưa từng thấy cái này, hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

Tưởng Tốn nói: “Đồ đun nước, nhúng vào bình thủy là dùng được.”

A Sùng vui vẻ: “Đúng là khéo thật!” Vừa hay có một cái có thể đun nước.

Tưởng Tốn nghe không hiểu, có điều cũng không cản trở cô: “Hai mươi lăm đồng.”

A Sùng hưởng thụ việc bị chặt chém, hí ha hí hửng móc tiền.

Một chiếc SUV bảy chỗ màu trắng đậu ngoài lề đường, kiểu xe rất lớn, thân xe xám xịt. Một người đàn ông đứng bên cạnh, mặc áo khoác màu xám đậm, thân hình vạm vỡ cao to, để tóc đầu đinh, mặt mày sắc bén, tràn đầy vẻ côn đồ, tai trái đeo một cái khuyên tai dạng hạt.

Cao hơn Tưởng Tốn gần hai cái đầu.

A Sùng giới thiệu: “Cậu ta là bạn tôi, cô ấy họ Tưởng. Đúng rồi, tôi tên là A Sùng.”

Anh ta không giới thiệu người đàn ông kia, Tưởng Tốn cũng không hỏi, mở cửa xe để họ lên xe. Hạ Xuyên nhìn lướt qua cánh tay phải của Tưởng Tốn, một mảnh vải đen mỏng buộc trên tay áo màu đen, giống như hòa làm một thể, không nhìn kĩ rất khó phát hiện. Anh trực tiếp ngồi vào hàng sau. A Sùng cất hai cái vali xong, định chui vào ghế phụ.

Tưởng Tốn để túi du lịch của mình dưới đất chỗ ghế phụ, nói: “Ngồi đằng sau.”

A Sùng nói: “Ngồi đằng trước, chúng ta tán gẫu một chút, không để cho cô lái xe ngủ gật.”

Tưởng Tốn nói: “Bên cạnh tôi chỉ có phụ nữ ngồi thôi.”

A Sùng mặt dày mày dạn, người ngồi ghế sau bực mình: “Cút sang đây!”

A Sùng ỉu xìu ngồi vào hàng sau. Tưởng Tốn liếc nhìn gương chiếu hậu, người kia cũng đang nhìn cô trong gương. Cô mỉm cười, khởi động xe.

Xe có không gian lớn, tính năng kém, số sàn, phụ nữ bình thường khó điều khiển, lăn bánh là lắc lư, tốc độ xe khó kiểm soát, nhưng Tưởng Tốn lái lại êm vô cùng, hai người hàng sau như ngồi trong phòng.

A Sùng khen từ tận đáy lòng: “Kĩ năng lái xe của cô cũng khá lắm đấy. Bằng lái lấy bao lâu rồi? Tuổi cô cũng nhỏ nhỉ, lái mấy năm rồi?”

Tưởng Tốn bật loa, tiếng ca du dương.

Chỉ chốc lát sau cô dừng xe, A Sùng hỏi: “Sao vậy, muốn đi vệ sinh à?”

Tưởng Tốn cười cười: “Gọi điện thoại.”

Gọi điện thoại không bao lâu, trong nhà trọ nhỏ bên cạnh có bốn nữ hai nam chạy ra, hai phụ nữ trung niên thân hình to béo, hai người đàn ông dáng người trung bình, còn lại hai cô gái trẻ chỉ khoảng chừng hai mươi. Tưởng Tốn bảo một người phụ nữ trung niên ngồi ghế phụ, mở một cái ghế có bánh thêm ở hàng thứ hai, chiếc xe bảy chỗ trở thành xe tám chỗ, hai hàng sau chật chội không thể tả.

A Sùng ngẩn ra: “Sao nhiều người vậy?”

Tưởng Tốn cười nói: “Quên nói với anh, bọn họ cũng đi lên núi Minh Hà du lịch, hôm qua đã hẹn xong rồi. Đúng là khéo, số người vừa đủ!”

Số người vừa đủ chỗ nào, rõ ràng còn dư một người, quá tải rồi. Hạ Xuyên và A Sùng vóc dáng cao to, đặc biệt là Hạ Xuyên, bên trái đột nhiên có một người phụ nữ trung niên to béo ngồi vào, sắc mặt anh đen thui.

Hạ Xuyên mở miệng: “Tôi bao xe, bảo bọn họ xuống đi!”

Người phụ nữ trung niên mặc kệ: “Chàng trai này, cậu có tiền cũng không thể thiếu đạo đức vậy đâu, theo lý cũng là đến trước lên trước!”

Tưởng Tốn nói: “Tôi làm ăn cũng coi trọng thành tín, không làm việc này được. Hai anh chấp nhận tạm một chút, cũng chỉ một tiếng thôi.”

Hạ Xuyên nói: “Dừng xe!”

“Tiền xe không trả, tôi đã nói với A Sùng.”

Xe chạy tốc độ đều đều, trong lúc nói chuyện đã ra khỏi trấn, lái lên quốc lộ. Hai bên chỉ có cây cỏ xanh biếc, giữa đường xuống xe không sáng suốt chút nào.

Tưởng Tốn đưa hai chai nước khoáng ra phía sau, A Sùng nhận lấy.

Tưởng Tốn cười nói: “A Sùng, giúp đun nóng một chút, tôi cũng muốn thử cách kia xem.”

Đầu óc A Sùng xoay tới chuyển lui, sắc mặt cứng đờ. Người phụ nữ này bề ngoài không nói không rằng, thì ra là lòng dạ nhỏ như lỗ kim!

Tuyết rơi, trận tuyết đầu tiên của mùa đông này, mới đầu chỉ có bông tuyết nhỏ, dần dần trở thành sợi bông, từng bông tuyết trắng, ùn ùn kéo đến.

Trong xe ấm áp, bốn người phụ nữ liên tục nói chuyện phiếm cắn hạt dưa. Tưởng Tốn mở cần gạt nước, vô thức liếc nhìn gương chiếu hậu, người đàn ông kia luôn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tăm tối, sắc mặt khó coi.

Cô cười cười, chỉnh loa to hơn một chút.




Đã sửa bởi mytran01212 lúc 15.12.2016, 20:40, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 08.12.2016, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5699
Được thanks: 10711 lần
Điểm: 10.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Con Đường Vấy Máu - Kim Bính
Phiền bạn giải thích cho mình biết tại sao phần giới thiệu của bạn không giống với bên nhà editor nhé?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 08.12.2016, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 03.08.2015, 22:05
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 342
Được thanks: 236 lần
Điểm: 0.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Con Đường Vấy Máu - Kim Bính
Hay lắm a. Hóng tr tip.hj vong tr som hoan


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.12.2016, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 814
Được thanks: 153 lần
Điểm: 9.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Con Đường Vấy Máu - Kim Bính - Điểm: 11
C2
  

Xe chạy một mạch, đi qua từng hàng cây dương, lên cầu, hai bên cầu toàn là nhà máy, đi về trước nữa, lại thấy cây dương, còn có đồng ruộng và gò núi, có lúc là từng bụi xanh biếc, đôi khi là từng khoảng vàng óng.

Bầu trời sáng tỏ, bông tuyết rơi lất phất.

Một cô con gái phía sau cứ muốn mở cửa sổ, vươn tay ra cảm nhận gió tuyết. Hơi lạnh lập tức tràn vào. Cô ấy rõ ràng rất hưng phấn: “Tuyết này đẹp thật…”

Lời của cô ấy đều bị gió thổi tan, mái tóc dài tự nhiên bay tán loạn, biểu cảm trên mặt lại rất say sưa.

A Sùng uống nước lạnh, bị gió thổi một cái, lợi đau điếng nhưng anh ta lại cười: “Đẹp hơn xe này sao. Ba người đẹp này, à phì phì, nói sai rồi, năm người đẹp này, chúc may mắn gì ấy à, tập trung trên xe này cả rồi!”

Phái nữ trên xe đều bị chọc cười, trừ Tưởng Tốn lái xe đằng trước.

Cô con gái đóng cửa sổ lại, sửa sửa tóc, gò má ửng đỏ hỏi: “Các anh cũng đi núi Minh Hà du lịch sao? Chỉ hai người đàn ông các anh thôi hả?”

A Sùng nói: “Ừ, chỉ hai thằng độc thân bọn anh thôi, tụ đôi lên núi đón Tết.”

“Hai nhà bọn em cũng chuẩn bị lên núi đón Tết, không ngờ hôm nay tuyết rơi, cũng không biết có thể chơi trên đó không.” Lại nói, “Em tên là Vương Tiêu, các anh tên gì?”

Cô ấy hỏi “các anh”, nhưng chỉ có A Sùng trả lời một câu: “Gọi anh A Sùng là được rồi.”

Khóe mắt Vương Tiêu liếc Hạ Xuyên ở đằng trước, ngoài miệng nói “ồ”, nhưng vẻ mặt lại không mấy hài lòng.

Vỏ hạt dưa đã đầy một túi, người phụ nữ trung niên nhiệt tình chia quýt. A Sùng vui vẻ nhận lấy, lột xong đưa cho Hạ Xuyên. Hạ Xuyên thấy bàn tay to của một người đàn ông cầm một trái quýt nhỏ đỏ tươi, nghiến răng hàm. A Sùng thức thời nhét cả trái quýt vào miệng mình.

Ăn một hồi, người phụ nữ trung niên bắt chuyện với Tưởng Tốn.

“Tiểu Tưởng này, cháu làm việc này có thể kiếm được bao nhiêu hả. Vé vào cửa vốn đã một trăm hai, dù cháu chở cả xe người thì cũng không đủ tiền xăng nữa mà?”

Tưởng Tốn nói: “Không lỗ được đâu ạ. Cháu giúp mua vé vào cửa có thể giảm giá, hơn nữa, chỗ các cô ở không phải là do cháu giới thiệu sao, có thể lấy tiền hoa hồng.”

Người phụ nữ trung niên cười: “Cháu đúng là thành thật! Này, trông cháu tuổi không lớn nhỉ, xấp xỉ Tiêu Tiêu bọn cô thôi. Năm nay nó vừa tốt nghiệp đại học.”

Tưởng Tốn nói: “Vậy cháu lớn hơn con gái cô nhiều rồi.”

“Thật hay giả vậy, cháu bao nhiêu tuổi?”

“Cô đoán xem ạ.”

Hỏi tuổi xong, đối phương lại hỏi Tưởng Tốn có bạn trai không, trước đây đi học ở đâu, Tưởng Tốn nói: “Cô xem cháu có bạn trai không ạ?”, “Cô đoán cháu giống đi học ở đâu?”

Không có câu nào trả lời đến điểm mấu chốt, người phụ nữ trung niên lại vô cùng thích hỏi ngắn han dài, trò chuyện hăng hái, đột nhiên quét thấy trên cánh tay phải của Tưởng Tốn cài một mảnh vải đen mỏng bằng kim băng, bà ấy buột miệng hỏi: “Trong nhà cháu có ai mất ư?”

Tiếng trò chuyện trong xe nhỏ lại.

Dừng hai giây, Tưởng Tốn trả lời: “Mẹ cháu ạ.”

Người phụ nữ trung niên lại hỏi: “Chao ôi, vậy… mất mấy ngày rồi?” Phía sau, một cánh tay kéo bà ấy, là Vương Tiêu, lúc này bà ấy mới kịp phản ứng không nên hỏi.

Tưởng Tốn lại trả lời điềm nhiên như không: “À, cũng không đến mấy ngày ạ, hôm nay vừa vặn là ngày thứ tư.”

Người phụ nữ trung niên hơi đỏ mặt, nói “Thật ngại quá”. Trong xe cũng không ai nói chuyện nữa, mọi người đều có phần mất hứng.

Gần đến núi Minh Hà, xe dừng lại ven đường.

A Sùng hỏi: “Sao dừng vậy?”

Tưởng Tốn xuống xe: “Nghỉ mấy phút, cho xe nguội một chút.”

Cô mở mặt ghế của ghế lái, từng luồng hơi nóng phía dưới bốc lên. Cô vặn mở một chai nước khoáng, đổ từ từ một ít vào trong, hơi nóng bốc lên nhiều hơn.

A Sùng tự nhận kiến thức rộng cũng chưa từng thấy như vậy, vịn ghế thò đầu nhìn, một luồng mùi dầu diesel nồng nặc xông vào mũi.

Trong xe bốc mùi, Tưởng Tốn bảo mọi người xuống xe đi dạo một vòng. Đối diện là sông, bên cạnh còn có nhà hàng, ngắm cảnh nhờ nhà vệ sinh, mọi người xuống xe hết.

Chỉ có Hạ Xuyên bình thản ngồi.

Tưởng Tốn cũng mặc kệ anh, cách nửa phút thì châm chút nước vào trong ghế ngồi.

Tuyết ít lại, bay lất phất, xung quanh xe đến xe đi, xe riêng, xe ba bánh nhỏ, xe motor nhanh nhẹn qua lại ở giữa, xe bán mía, sạp bánh chiên, nói chuyện ầm ĩ, cười nói không ngớt.

Tưởng Tốn lẳng lặng đứng bên cửa xe, cúi đầu, đường nét gò má như bút than phác họa, nét mặt thậm chí trông yên tĩnh hơn dãy núi xa xa.

Khi cô châm nước lần thứ ba, Hạ Xuyên mở miệng.

“Thật tâm à?”

Tưởng Tốn nhìn anh một cái: “Gì cơ?”

Hạ Xuyên cười: “Cậu ta đã làm gì mà cô chọc cậu ta vui như vậy?”

Tưởng Tốn cười: “Anh nghĩ nhiều rồi.”

“Vậy sao?” Hạ Xuyên sáp về trước, đưa một chai nước khoáng, “Nào, đun nóng giúp tôi.”

Tưởng Tốn: “…”

Hạ Xuyên hỏi: “Không đun à?” Chai nước khoáng áp sáp về trước từng chút một, rất nhanh đã đến vị trí ngực áo phao lông đen.

“Cậu ta sẽ làm gì, tôi không cần đoán cũng biết.” Lại áp sáp về trước một chút.

“Chỉ giỏi mồm mép, còn có thể làm gì chứ?” Tiến về trước nữa, kề sát vào.

“Tôi ngược với cậu ta.” Dính sát rồi, đẩy đẩy.

Mặt Tưởng Tốn không biểu lộ cảm xúc gì.

Lại xoay một cái như có như không, rất nhẹ, như lông vũ trêu chọc. Lông vũ rơi xuống, lại đẩy từ từ vào trong.

Hạ Xuyên thấp giọng: “Rất mềm.”

Mẹ anh…

Còn đẩy vào, Hạ Xuyên nói: “Áo rất tốt.” Chai nước rời khỏi.

Ông nội anh…

Hạ Xuyên hỏi: “Chơi nữa không?”

Tổ tông nhà anh…

Tưởng Tốn giật phắt chai nước trong tay anh, bỏ vào trong ghế xe, cúi đầu châm nước tiếp.

Hạ Xuyên cười, lát sau mở cửa xe, ném túi du lịch dưới đất chỗ ghế phụ ra sau, mình ngồi vào ghế phụ.

Tưởng Tốn không đuổi anh như đuổi A Sùng.

Hạ Xuyên không quan tâm sắc mặt Tưởng Tốn. Anh dựa vào lưng ghế, gác chân một cách lười biếng, cười nhếch mép, rõ ràng vô cùng khoái trá. Anh muốn hút thuốc, sờ túi một cái mới nhớ hết thuốc rồi, theo thói quen móc một hộp kẹo nhỏ tung chơi.

Cho đến khi chai nước khoáng gần hết, ghế xe không bốc khói nữa, những người khác mới vừa nói vừa cười trở về.

Vương Tiêu xách một túi mía đã gọt xong cho Tưởng Tốn, nói nhỏ: “Cho chị.” Lại xấu hổ thêm một câu, “Chị đừng buồn nha!”

Tưởng Tốn cười, cũng không khách sáo. Vương Tiêu vui vẻ lên xe, lúc này mới phát hiện chỗ ngồi có thay đổi. Mọi người tùy ý nói đôi câu, ngược lại không ai để ý, hai hàng sau chật chội như cũ.

Đóng cửa xe, Tưởng Tốn ném chai nước khoáng sang ghế phụ. Thân chai âm ấm nhơm nhớp, vừa vặn ngâm ở chỗ bốc khói, lúc này rơi trên đùi Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên không nói gì, quẳng chai nước ra sau, đập trúng ngực A Sùng. A Sùng la lên: “Thứ gì vậy!” Vừa cầm vừa sờ, “Ai da sao nhớp thế này?”

Hạ Xuyên nói: “Nước nóng cậu muốn đó!”

Trong lòng A Sùng lộp bộp một cái, nhìn đông nhìn tây không nói thêm gì nữa.

Xe khởi động lần nữa, đằng sau sôi nổi vui vẻ, đằng trước không khí nặng nề.

Cách núi ngày càng gần, xa xa đã có thể nhìn thấy mây mù lượn quanh, màu sắc xanh biếc nổi lên rõ dần. Đến chân núi, khắp nơi thấy rõ nhà hàng và xe riêng. Mùa đông là mùa du lịch ế ẩm, trên núi lại ẩm ướt lạnh lẽo, nhưng gần cuối năm, người muốn tới đây nghỉ ngơi cũng khá nhiều.

Vương Tiêu rất phấn khích: “Rốt cuộc đến rồi, không ngờ cũng nhanh thật đấy.” Nhưng sự phấn khích này không kéo dài bao lâu.

Qua chân núi, đi lên chính là đường đồi núi. Lúc đầu đường vẫn coi như rộng rãi, xe tới xe đi rất bình thường. Dần dần, mặt đường hẹp lại, đường dốc đứng ngoằn ngoèo, khúc cua lại gấp, mới quẹo một lần mà sắc mặt mấy người trên xe đã khá xấu, chỉ có A Sùng và Hạ Xuyên là vô cùng bình tĩnh.

Vương Tiêu lo lắng: “Sao đường này hẹp đến thế vậy, hơn nữa còn quá dốc, phía trên cũng vậy sao?”

Tưởng Tốn nói: “Đi lên đều vậy cả.”

Mấy người khác dặn Tưởng Tốn lái chậm một chút.

Trông từ cửa sổ xe ra ngoài, có thể nhìn thấy dãy núi trùng điệp, bông tuyết rơi xuống, nháy mắt đã không thấy tăm hơi. Một khoảng xanh biếc, rìa ngoài quốc lộ sâu không thấy đáy, xe sơ ý một chút là sẽ rơi tan xương nát thịt. Quẹo thêm một khúc cua gấp, xe dừng lại.

Đằng trước kẹt xe.

Mấy chiếc xe riêng chặn chỗ đó, có nam lẫn nữ la nói lớn tiếng. Tưởng Tốn hạ cửa kính xe xuống, tiếng theo gió truyền đến.

“Cứ lái lên như vậy đi. Mọi người đều lái vậy cả, không sao đâu!”

“Không được, đường này dốc quá, hai khúc cua đằng trước tôi đã run lập cập rồi. Tôi mới hỏi thăm, phía trên toàn là khúc cua gấp, tôi lái không được!”

“Tôi cũng không dám lái đâu. Cần gạt nước của tôi hỏng cả rồi, không thấy rõ đường nữa!”

Tưởng Tốn kêu: “Này ——”

Hạ Xuyên nhìn sang cô một cái.

Người đằng trước đang tranh cãi, nghe thấy có người kêu “Này”, không ý thức được là đang kêu bọn họ. Cho đến khi nghe thêm hai tiếng thì bọn họ mới kịp phản ứng, theo tiếng nhìn sang, chỉ thấy cô gái trong một chiếc SUV trắng đang thò đầu ra, mấy bông tuyết rơi trên tóc cô.

Cô la: “Mấy chiếc xe không dám lái?”

Bọn họ nghe không hiểu.

Cô lại la: “Mấy người các anh, đằng trước mấy chiếc xe? Mấy chiếc xe không dám lái?”

Bọn họ hiểu được, trả lời: “Hai chiếc, có hai chiếc thôi!”

Tưởng Tốn xuống xe, đi về phía bọn họ. Nhìn một cái mới phát hiện xe lên xuống núi đã kẹt cứng, muốn di chuyển sang bên cũng không di chuyển được, đầu sỏ là hai chiếc xe ở giữa, tài xế một nam một nữ. Tưởng Tốn lại quay đầu, mấy phút ngắn ngủi, một loạt xe đã kẹt sau đuôi xe cô, muốn quay đầu cũng không còn kịp.

Tưởng Tốn trở lại xe, trước tiên nhìn đằng sau một chút, tầm mắt quét qua mặt hai người đàn ông trung niên, rồi rơi vào mặt A Sùng. A Sùng mang vẻ kinh ngạc vui mừng cười với cô. Cô lập tức dời tầm mắt, hỏi hai người đàn ông hàng sau: “Chú ơi, mấy chú biết lái xe không?”

“Không biết không biết, bọn tôi không biết lái.”

Tưởng Tốn hỏi A Sùng: “Anh có thể lái đường đồi núi không?”

A Sùng nói: “Cô coi thường tôi quá rồi đó.”

Tưởng Tốn nói thẳng: “Anh đi lái hai chiếc xe đằng trước với tôi.” Quay đầu nói với Hạ Xuyên, “Anh lái xe tôi.”

Hạ Xuyên dựa vào ghế đầy lười biếng: “Không.”

Tưởng Tốn nói: “Bọn họ chặn đằng trước, chúng ta cũng không đi lên được.”

“Vậy thì chờ thôi.”

Người trên xe nói: “Vậy phải chờ đến khi nào chứ. Chi bằng giúp một tay đi, coi như làm người tốt việc tốt!”

Tưởng Tốn nhìn Hạ Xuyên, không nói câu nào. Hạ Xuyên cũng nhìn cô. Một lát sau, Hạ Xuyên xuống xe, đi về phía người ở đằng trước. A Sùng cũng nhảy xuống xe: “Tôi không biết lái xe số sàn, tôi đi giúp đằng trước đây!”

Dòng xe rốt cuộc chậm rãi di chuyển. Không bao lâu, khoảng cách xe thưa dần, thuận lợi đi về phía trước. Tưởng Tốn lái vừa nhanh vừa ổn định, mấy khúc cua gấp tiếp theo, người trên xe lại có hứng thú nói chuyện phiếm.

Hạ Xuyên lái xe con, người bên cạnh đang liên tục nói cảm ơn. Anh liếc nhìn gương chiếu hậu, cách một chiếc xe, anh có thể trông thấy đầu xe và đèn xe màu trắng.

Người hàng sau luôn nhìn phía sau, nói: “Cô bé đó lái xe cừ thật, khoảng cách xe chưa từng thay đổi.”

Mấy người kia đến đích, xe dừng lại, Tưởng Tốn cũng dừng xe theo. A Sùng và Hạ Xuyên trở lại xe, xe chạy tiếp, năm phút sau rốt cuộc dừng lại.

Cửa xe mở ra, gió núi ùa vào mặt.

Vương Tiêu đứng trên đài ngắm cảnh, kêu lên: “Chỗ này quả là thần kì!”

Lưng chừng núi, trên đỉnh núi, toàn là nhà đá, sân nhỏ vườn hoa, biệt thự dân quốc, hơn trăm ngôi nhà nhiều vô số, tránh thoát loạn lạc chiến tranh, yên ổn cùng năm tháng hòa bình, tồn tại cùng núi non.

Tuyết đã ngừng rơi, ánh mặt trời xô đẩy tầng mây, lộ ra từng quầng sáng vàng ấm áp. Mây trắng xuôi gió bay qua đỉnh đầu, tỏa từng cái bóng sặc sỡ, ánh nắng đan xen cùng bóng râm. Lọt vào tầm mắt, núi non trùng điệp, xa xa mây mù lượn quanh, mênh mông bát ngát.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 12.12.2016, 16:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 814
Được thanks: 153 lần
Điểm: 9.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Con Đường Vấy Máu - Kim Bính - Điểm: 11
C3


Lấy từng món hành lý xuống xe, Tưởng Tốn dựa vào đầu xe. Hạ Xuyên dựa nghiêng vào hàng rào, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Tưởng Tốn đột nhiên nói: “Ê ——”

Hạ Xuyên liếc nhìn sang.

Tưởng Tốn cười: “Anh không biết lái xe số sàn phải không?”

Nụ cười của cô, mang theo sự châm biếm, mang theo sự chắc chắn, híp mắt, vô cùng xấu xa.

Hạ Xuyên cười một tiếng: “Biết thì sao, không biết thì sao?”

Tưởng Tốn nói: “Anh chờ xem.”

Hàm ý không rõ.

Gió núi hơi lạnh, thổi lâu, lạnh thành rét buốt, nhiệt độ trên núi thấp hơn dưới núi ít nhất bảy, tám độ, chân núi đã đủ lạnh rồi, càng huống chi là ở đây. Một nhóm người chờ Tưởng Tốn.

Tưởng Tốn chỉ hướng đỉnh núi, nói với A Sùng: “Biệt thự số 232 các anh muốn đi ở đó, đi thong thả không tiễn.”

A Sùng nhìn sang. Xa xa, có một tòa nhà màu xám đen ẩn nấp trong núi rừng, một áng mây mù từ trong bay qua.

Khoảng cách này khiến người ta nhìn mà phát sợ.

A Sùng suýt thì nhảy dựng: “Cô không đưa chúng tôi lên à?”

Tưởng Tốn nói: “Không phải tôi đã đưa các anh lên rồi sao?”

“Vẫn chưa đưa đến cửa nhà mà!”

“Ai quy định đưa đến cửa nhà?”

“Ai sẽ đưa đến giữa đường chứ!”

Tưởng Tốn nói: “Nhớ tấm bảng quảng cáo ở cửa tiệm tôi không?”

A Sùng không hiểu: “Nhớ.”

“Trên đó viết gì?”

“Quảng cáo chứ gì.”

“Ừ… Trên đó viết rồi, tour núi Minh Hà một ngày, vé vào cửa một trăm hai bao gồm xe đưa đón.” Tưởng Tốn hỏi, “Đây là đâu?”

A Sùng há miệng: “Núi Minh Hà…”

Tưởng Tốn xoay người định đi. A Sùng ngăn cô lại, nhỏ giọng lấy lòng: “Cô xem cô xem, lời nói trước đây của tôi đã xúc phạm cô, nhưng cô lừa tôi cả đường thì cũng nên nguôi giận rồi chứ.”

Tưởng Tốn nói: “Nguôi giận rồi.”

A Sùng vui vẻ nói: “Vậy thì đưa chúng tôi đến cửa nhà đi!”

“Nhưng bây giờ người đắc tội với tôi không phải anh.”

“Hả? Vậy ai đắc tội với cô?”

Tưởng Tốn chỉ xa xa: “Anh ta.”

Bên kia, Hạ Xuyên dựa vào hàng rào, tay tung hộp kẹo, khuyên tai dạng hạt bên tai trái lóe một cái. Anh mỉm cười, đối diện thẳng với ngón tay Tưởng Tốn.

Tưởng Tốn xách túi du lịch của cô đi. A Sùng tức tối nói: “Đồ nhỏ nhen!” Kéo vali hỏi Hạ Xuyên, “Cậu đắc tội với cô ấy thế nào vậy?”

Hạ Xuyên lạnh lùng nhìn anh ta một cái.

A Sùng làm như không thấy: “Chúng ta thực sự phải leo bộ lên sao?”

“Vội gì chứ.” Hạ Xuyên đút tay vào túi đi về phía trước, “Ăn cơm trước đã.”

Phía sau đài ngắm cảnh là khách sạn Lệ Nhân, một ngôi biệt thự kiểu Tây, xây vào thời kì dân quốc, xây bằng đá núi.

Tưởng Tốn dẫn nhóm Vương Tiêu đi thuê phòng. Tiền phòng năm trăm hai mươi đồng một đêm, hai đôi vợ chồng hai nữ sinh, thuê tổng cộng ba phòng. Lấy được chìa khóa, Vương Tiêu lặng lẽ hỏi Tưởng Tốn: “Chị có thể lấy bao nhiêu tiền hoa hồng?”

Tưởng Tốn nói: “Tiền một bữa cơm.”

“Tiền một bữa cơm ư? Mấy chục? Mấy trăm?”

Người bên cạnh gọi cô ấy: “Được rồi Tiêu Tiêu, đừng làm mất thời gian của Tiểu Tưởng nữa. Chúng ta đi lên trước đi.”

Vương Tiêu lại hỏi một cách vội vội vàng vàng: “Hai người ban nãy là ở biệt thự phải không? Biệt thự bao nhiêu một đêm vậy chị?”

Tưởng Tốn cười: “Tiền cơm một năm!”

Hạ Xuyên và A Sùng đi vào, vừa vặn nghe thấy câu này.

A Sùng nói: “Một năm cô chỉ mới ăn chút cơm như thế thôi hả?”

Vương Tiêu “ồ” một tiếng, xấu hổ trốn lên lầu. Tưởng Tốn nhìn về phía bọn họ, không lên tiếng.

A Sùng nói: “Bọn tôi chưa ăn cơm trưa, lấp đầy bụng trước rồi sẽ đi lên.”

Tưởng Tốn không để ý đến bọn họ.

Cơm trưa gọi rau dớn xào, gà kho nồi đá, thịt xào măng, hương thung trộn, thịt ba chỉ hầm. Hai người đàn ông đói hơn nửa ngày, A Sùng ăn như hổ đói, Hạ Xuyên ăn gió cuốn mây tan.

Còn lại miếng thịt gà cuối cùng, A Sùng nói: “Mép cậu dính nước tương kìa!”

Hạ Xuyên không nhúc nhích, gắp miếng thịt gà kia. A Sùng đau lòng muốn chết dùng nước kho còn lại trộn cơm.

Ăn uống no đủ, Hạ Xuyên lại muốn hút thuốc, sờ túi, vô thức nhìn sang một chỗ.

Trong nhà ăn, hai mặt đều là cửa sổ kính chia ô sát sàn, khung cửa màu vàng, hơi thở cổ xưa. Tưởng Tốn đứng bên cửa sổ, xách túi du lịch của cô, lấy một gói thuốc lá trong đó đưa cho khách, cười thu tiền. Có một người phụ nữ gọi cô sang, cô lại lấy hai gói băng vệ sinh.

Trong túi du lịch của cô chứa đầy thuốc lá và băng vệ sinh.

A Sùng bới cơm, cũng nhìn Tưởng Tốn, nói: “Sao cô ấy làm hàng rong rồi?”

Hạ Xuyên kẹp ngón trỏ và ngón giữa, xoa xoa, nói: “Núi Minh Hà không có siêu thị.”

“Hửm?”

Hạ Xuyên hiếm khi nhẫn nại giải thích: “Cậu không phát hiện sao. Ở đây không có thương nghiệp hóa gì, trên núi không có siêu thị không có tiệm tạp hóa, muốn mua gì thì chỉ có thể xuống núi mua. Cô ấy chỉ bán đồ dùng cần thiết của đàn ông và phụ nữ.”

A Sùng nuốt cơm: “Tôi thật đã nhìn ra, cô ấy không chỉ nhỏ nhen mà còn là một người mê tiền, lúc bán đồ cười đẹp nhất.”

Người phục vụ đi qua, A Sùng gọi cô ấy lại: “Này, xe chúng tôi hỏng rồi, chỗ các cô có xe gì có thể cho chúng tôi thuê dùng một chút không?”

Người phục vụ nói: “Không có ạ.”

“Ở đây không có công ty cho thuê xe gì ư? Không phải có người bao xe du lịch sao, cô có điện thoại không?”

Người phục vụ nói: “Chỗ chúng tôi không có công ty cho thuê xe, bao xe du lịch thì có, đều là dân trong trấn cả. Có điều gần Tết rồi, có mấy người không làm việc này, các anh không chắc gọi được đâu.”

A Sùng hỏi: “Trong khách sạn của các cô luôn có xe, có thể đưa chúng tôi một chuyến trước không, chúng tôi trả tiền.”

Người phục vụ chần chừ: “Xe để không thì có một chiếc. Các anh biết lái xe không?”

“Biết chứ, bọn tôi biết lái xe!”

Hạ Xuyên đột nhiên mở miệng: “Xe này… số tự động hay là số sàn?”

Người phục vụ nói: “Là xe van, số sàn.”

Con ngươi A Sùng trừng một cái.

Hạ Xuyên cười, thì ra bảo anh chờ, chính là chờ chỗ này.

Hạ Xuyên nói: “Tìm một người biết lái xe, đưa chúng tôi một chuyến.”

“Đầu bếp trong nhà bếp biết lái xe, nhưng ông ấy chắc chắn không được.”

Hạ Xuyên nhíu mày: “Khách sạn các cô không có lấy một tài xế à?”

“Có chứ.” Người phục vụ chỉ về một hướng, “Bình thường có cần thì chị ấy sẽ giúp khách sạn chúng tôi lái một chuyến.”

Hạ Xuyên nhếch miệng, nhìn về hướng ngón tay chỉ.

Là người phụ nữ đó.

Một lát sau, Tưởng Tốn kéo túi du lịch chuẩn bị rời khỏi. A Sùng liếc nhìn Hạ Xuyên, gọi: “Cô Tưởng ——”

Tưởng Tốn quay đầu lại.

A Sùng cười nói: “Mua thuốc.”

Tưởng Tốn đi sang, hỏi: “Muốn nhãn hiệu nào?”

A Sùng nhìn Hạ Xuyên, không mở miệng. Hạ Xuyên liếc cô mấy giây, hỏi: “Có những nhãn hiệu nào?”

“Ngọc Khê, Trung Hoa, Hoàng Hạc Lâu, Lợi Quần.”

Hạ Xuyên nói: “Xem thử.”

Tưởng Tốn lấy bốn gói thuốc lá trong túi ra, Hạ Xuyên lựa lựa chọn chọn.

Một người ngồi, một người đứng, cái bàn màu nâu đậm, có vết tích cũ. Anh cụp mắt nhìn, theo từng vết tích cũ kia, tầm mắt rơi xuống mép bàn, thấy dây kéo quần jean, vạt đuôi áo phao, còn có mông hông phụ nữ, đôi chân khép kín, khe hở nhàn nhạt ở giữa.

Tưởng Tốn thấp thoáng thấy vết sẹo trên đầu Hạ Xuyên, hơi mờ, không mấy rõ ràng, chưa nhìn mấy lần đã bị cắt ngang.

Hạ Xuyên hỏi: “Không có nhãn hiệu khác à?”

Tưởng Tốn lại lấy năm gói nhãn hiệu khác trong túi ra.

Hạ Xuyên khựng lại, bóc một gói Hoàng Hạc Lâu.

Tưởng Tốn nói: “Gói này một trăm.”

Hạ Xuyên ngậm thuốc, bật bật lửa, cuối cùng liếc khe hở khép kín kia một cái. Châm thuốc xong, anh rít một hơi, ngẩng đầu phả vòng khói thuốc về phía Tưởng Tốn.

Hạ Xuyên nói: “Đưa chúng tôi đi lên.”

Tưởng Tốn cười: “Không.”

Hạ Xuyên nhìn cô, nhếch miệng: “Bao xe cô, hai trăm một ngày.”

Tưởng Tốn cầm lấy một gói thuốc lá bỏ vào.

“Ba trăm.”

Ba gói thuốc lá bỏ vào.

“Bốn trăm.”

Bốn gói thuốc lá bỏ vào.

“A Sùng, tính tiền.”

Tưởng Tốn nói: “Được!”

Ra khỏi khách sạn Lệ Nhân, đi về phía biệt thự số 232.

Hai người đàn ông ngồi phía sau. Tưởng Tốn thắt dây an toàn, chỉnh gương chiếu hậu, đạp chân ga một cái.

Gặp phải khúc cua 120 độ, cộng thêm đường dốc 40 độ, Tưởng Tốn đổi số một cái, hơi nhả côn, tăng ga, xe đủ sức vọt lên. Ngay sau đó gặp phải năm, sáu khúc cua hình chữ U, mỗi khúc cua đều có độ dốc không nhỏ, đằng trước hai chiếc xe giao nhau, đi sượt qua, đóng cửa sổ, dường như cũng có thể nghe thấy tiếng gió rít gào.

Hạ Xuyên và A Sùng không ai nói gì.

Xe dừng bên ngoài số 232.

Tòa nhà kiểu Âu xây bằng đá hoa cương, lá rụng đầy dưới đất, bốn phía là biển trúc thành khoảng, ba cây thông đen trăm tuổi trồng trong sân.

Trên núi Minh Hà, hơn hai trăm ngôi biệt thự dựa vào thế núi, làm láng giềng cùng núi. Bắt đầu từ cuối đời nhà Thanh, giặc Tây, quân phiệt, vệ binh, bố già giang hồ từng ở, còn có các bà vợ bé của quân phiệt và bố già.

Ngôi biệt thự này, không biết có lịch sử như thế nào.

A Sùng nhiệt tình chào mời: “Cô Tưởng, vào đây xem thử! Bề ngoài ngôi nhà này thoạt nhìn sao giống nhà ma thế chứ! Cô vào chọn một phòng đi.”

Tưởng Tốn nói: “Không cần, tôi có chỗ ở.”

“Cô ở đâu?”

“Khách sạn Lệ Nhân.”

A Sùng cũng không ép ở lại, kéo vali đi vào.

Hạ Xuyên xuống xe, đi mấy bước lại quay đầu. Tưởng Tốn vừa khởi động xe, nghe thấy anh nói: “Để lại 1916.”

Tưởng Tốn dừng động tác, nhìn thẳng mắt Hạ Xuyên. Dừng mấy giây, cô lục 1916 trong túi du lịch ra. Hạ Xuyên lấy ví, rút bốn tờ tiền ném vào trong xe, nhận lấy 1916 rồi đi.

Chỉ có bốn gói Hoàng Hạc Lâu 1916.

Trong phòng khách của biệt thự đặt sofa kiểu Âu, đối diện sofa là một lò sưởi đốt củi, bên trong đã sắp sẵn củi từ cây ăn trái. Cầu thang xoắn ốc, cửa sổ kính chia ô sát sàn, đỉnh mái vòm hình cánh hoa. A Sùng tham quan một vòng, vô cùng hài lòng.

A Sùng nói: “Chỗ này thật không tệ!”

Hạ Xuyên ngồi hút thuốc trên sofa: “Đi đốt lửa đi.”

A Sùng ngồi xổm bên lò sưởi, cầm lấy một cây củi nghiên cứu, nói: “Lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại cho công ty kéo xe trước, chiếc xe kia cũng không thể cứ đậu ở đường cái được. Đúng rồi, mấy ngày tiếp theo chúng ta làm gì?”

Hạ Xuyên nói: “Chơi hai ngày trước đã, chuyện chính không vội.”

“Vậy ngày mai bảo cô gái đó dẫn chúng ta đi dạo. Đồ nhỏ nhen ấy đã tính chuẩn chúng ta phải dùng xe cô ấy phải không? Thật đúng là chưa từng thấy loại phụ nữ đó, có thể bắt nạt người khác như vậy!”

Nghiên cứu xong, A Sùng thử nhóm lửa.

“Đúng rồi, rốt cuộc cậu đắc tội với cô ấy thế nào vậy?”

Không ai trả lời.

Một lát sau, mới nghe thấy: “Tôi chạm ngực cô ấy.”

A Sùng quay phắt đầu lại.

“Ngực trái.”

Lách tách ——

Trong lò sưởi, ngọn lửa bay cao.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 2tn, khiconkute, lvbl2412, ngoclanhtruong, saphiangocuyen, Thm137, tramngoc.21295, Trân Iris, Vương Ngọc Lan, Yến My và 1793 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 83, 84, 85

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 91, 92, 93

3 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 53, 54, 55

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 30/12]

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 58, 59, 60

6 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại] Thanh mai muốn trèo tường - Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia [Hoàn]

1 ... 89, 90, 91

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 77, 78, 79

9 • [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 94, 95, 96

11 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 78, 79, 80

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 12/1)

1 ... 36, 37, 38

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 100, 101, 102

14 • [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

1 ... 89, 90, 91

15 • [Xuyên không] Hãn phi bổn vương giết chết ngươi - Mê Loạn Giang Sơn

1 ... 101, 102, 103

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 125, 126, 127

17 • [Hiện đại] Cầm thú nuôi nhốt cô gái nhỏ - Lạc Nguyệt Thất Thất

1 ... 90, 91, 92

18 • [Hiện đại - NP] Độc dược mê dục - Mặc Hàn Nghiễn (có chương mới)

1 ... 45, 46, 47

19 • [Hiện đại] Hủ nữ muôn năm! - Tiểu Ngư Đại Tâm

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Khiến em gả cho anh - Minh Nguyệt Đang

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
mytran01212
mytran01212

Windwanderer: vâng, 7love mà
♥ Maybe ♥: Đang: *dụi dụi* a~ năm nay thi sớm thì phải anh nhỉ?
Tiểu Linh Đang: uh cũng lâu chưa gặp em rồi
Thập Thất: điều, biết bài này nữa hở
Windwanderer: Tôi đứng đây ôm trọn tình yêu cũ
nhắn gió mây nói với em đôi lời
sợi tơ hồng đứt rồi có nối lại được không?
Windwanderer: 99 sắp thi rồi, phải học đi thôi
Windwanderer: ko, em còn yêu, mà lại rất nhiều
♥ Maybe ♥: ôi... giờ này mà anh vẫn chưa học xong á? tội anh thế... lại em ôm cái nào... lâu lắm k gặp rồi
Tiểu Linh Đang: anh đây. tại a đag học nên để vứt nick ở đó
Thập Thất: -_- có đâu mà dễ thế, năm mới rồi, đổi tư tưởng đi thôi...
Windwanderer: ờ ra vậy
♥ Maybe ♥: -_-
♥ Maybe ♥: anh yêu anh yêu... anh có đó không? sao em gọi mà k thèm trả lời thế? :hixhix:
♥ Maybe ♥: à... em chọn bừa bậy ấy
Windwanderer: em muốn say xong chạy đến bên ngta làm đủ trò rồi ngta quay lại với em
Windwanderer: anh thấy fb em ghi trường nhân văn
Thập Thất: vầy mới bảo đi làm li =.=
♥ Maybe ♥: thật ra... USSH là gì thế anh?
Windwanderer: ct
Thập Thất: 2 ce mình làm li đi cu :v
Snow cầm thú HD: cúc hoa thím nghĩ moi đc của t chắc :D2
Thập Thất: ặc =.=
Windwanderer: 7 love
Thập Thất: uầy hê lô cu :v
Windwanderer: 17 yêu dấu
Windwanderer: em thích USSH à
♥ Maybe ♥: em sợ bị truy nã lắm, có ảnh là phải giấu
♥ Maybe ♥: vậy sao phải để ảnh...
♥ Maybe ♥: ơ hơ hơ...
Windwanderer: mà sao mọi ng ko để ảnh nhỉ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.