Diễn đàn Lê Quý Đôn








images




Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Đấu tranh đến cùng cho tình yêu - Cô Nham Nhuỵ Vy

 
Có bài mới 27.03.2011, 04:58
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37010
Được thanks: 73869 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Đấu tranh đến cùng cho tình yêu - Cô Nham Nhuỵ Vy - Điểm: 9
Đấu tranh đến cùng cho tình yêu


images


Tác giả: Cô Nham Nhụy Vy

Thể loại: Ngôn tình

Số chương: 71 (kèm một chương mở đầu và một chương kết thúc)

Nguồn: jini83.wordpress.com

Tình trạng dịch: Hoàn

Người dịch: Jini83

Giới thiệu nội dung

Để báo thù, anh nhất định phải lấy cô, cô ngoan ngoãn chấp nhận, chỉ vì muốn lấy lại di vật của người mẹ ruột và bảo vệ em gái.

Ngày kết hôn anh ném nhẫn đi, nói cho cô biết anh lấy cô chỉ vì báo thù; Cô đau khổ tột cùng, tìm kiếm nhẫn cưới, sau đó —— đem bán lấy giá cao.

Anh luôn luôn dày vò cô, trêu hoa ghẹo cỏ khắp nơi, liên tục có scadal tình ái; Cô lúc nào cũng dịu dàng, yếu đuối, cắn răng chịu đựng, cuối cùng chọn cách tự tử nhưng không thành, sau đó —— anh đồng ý ly hôn, trả cô về với tự do…

Đằng sau vẻ yếu đuối, dịu dàng ấy là một tính cách thế nào?

Chân tướng vụ tự sát ra sao?

Liệu sau tất cả, anh và cô có tìm thấy tình yêu và hạnh phúc?

P/S: truyện này không có chút BT nhé, vì Jini chán ngán các nữ chính ngu ngơ, nên lần này chọn nữ chính với tính cách khác hẳn, hi hi. Hy vọng mọi người sẽ thích và ủng hộ! Mong nhận được các ý kiến đóng góp chân thành của các tình yêu nhé!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 27.03.2011, 07:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37010
Được thanks: 73869 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đấu tranh đến cùng cho tình yêu - Cô Nham Nhuỵ Vy - Điểm: 10
Chương 1: “Ủy thác” trước hôn nhân

Công ty thời trang Andy, Đài Loan.

“ha……” Tần Như, ngồi trong văn phòng tổng giám đốc không nhịn được cười lớn sau khi nghe lời kể của bạn thân đồng thời là cấp trên – Tiếu Trác. Cô vuốt vuốt lọn tóc đen trên má trắng nõn, cố gặng nén cười rồi nói: “Chuyện cười này không đáng cười chút nào.”

“Đương nhiên không đáng cười.” Tiếu Trác nhún vai, nâng cốc gốm màu tím lên, uống ngụm trà xanh, bình tĩnh nói lên sự thật: “Bởi vì nó là sự thật. Thời gian này mình không ở đây, công ty nhờ cả vào bồ đấy…”

“Cái gì?” Tần Như ngắt lời Tiếu Trác, tròng mắt càng mở to vì kinh ngạc: “Những lời bồ vừa nói là thật ư?”

“Bồ biết mình thiếu đi tế bào hài hước mà.”

“Mình thấy bồ thiếu tế bào não!” Con bé này điên rồi ư, Tần Như không thể tưởng tượng nổi, hét to: “Bồ điên rồi! Bây giờ là thế kỷ 21, bồ cho là thời chiến quốc, vẫn còn cha nợ, con trả ư?”

“Bồ chẳng thường nói ‘Việc kỳ lạ năm nào chẳng có, năm nay đặc biệt nhiều! Coi như ra đường gặp phải dấu chân khủng long cũng chẳng không kỳ lạ’ ư? Cha nợ con trả có gì lạ đâu?” Tiếu Trác phớt lờ liếm liếm môi đỏ, mở ra tập giấy tờ trên bàn đưa cho Tần Như: “Thứ năm, Tiếu Thiên Hào sẽ chính thức chuyển nhượng Roland của Trác gia nhà mình ở Hồng Kong cho mình. Mình định hợp nhất Roland và Andy với nhau,theo tình hình hoạt động và dự trữ tiền mặt hiện giờ của công ty chắc không thành vấn đề. Chỉ là mấy năm nay Roland do Tiếu Thiên Hào kinh doanh chẳng ra làm sao. Đặc biệt là phương diện nhân sự, tài vụ hỗn loạn không chịu được, vì thế thời gian nay bồ phải chạy qua chạy lại Hồng Kông nhiều hơn, để nó nhanh chóng đi vào quỹ đạo bình thường. Ngoài ra lưu ý một chút, đề bạt một người có năng lực giúp bồ phân công quản lý nghiệp vụ ở Hồng Kông, để tránh sau khi mình kết hôn, hàng ngày bồ bay qua hai nơi Hồng Kông, Đài Loan. Đây là dự định phương án hợp nhất Roland và Andy của mình, những ngày mình không ở đây, công ty do mình bồ gánh vác!”

“Không được!” Tần Như gần như nổi điên lên: “Mình phản đối! Bồ biết tên họ Lãnh kia tròn hay dẹt? Bồ biết anh ta với ông bố khốn nạn của bồ có ân oán gì? Bồ biết lấy về nhà đó rồi sẽ bị giết hay bị lăng trì? Bồ hiểu ý nghĩa “kết hôn” với đời người không?”

“Đừng lo, Lãnh Vũ Hiên không tròn cũng không dẹt.” Thấy Tần Như phẫn nộ, Tiếu Trác vội vàng giở một quyển tạp chí trong đống giấy tờ, dáng vẻ như dâng vật quý, chỉ nhân vật trước mặt nói: “Bồ xem, đây chính là Lãnh Vũ Hiên, có phải là đẹp zai đến mức rối tinh rối mù không! Nói tới ân oán của Tiếu Thiên Hào và Lãnh Vũ Hiên, chắc cũng chẳng có gì kinh thiên động địa. Phần nhiều là do họ Lãnh bụng dạ hẹp hòi mới hận thù tới tận bây giờ. Còn gả vào nhà đó thì sao, yên tâm đi, mình có sự chuẩn bị rồi, có cách khiến cho hắn ta phải chủ động ly hôn. Bây giờ chủ yếu là——” Tiếu Trác nắm chặt tay Tần Như vẫn đang tức giận, mắt sáng long lanh tràn đầy sự giao phó: “Roland là tâm huyết của tổ tiên mình, Andy là sinh mệnh 25 năm nay của mình. Bây giờ mình mang tất cả “họ” giao cho bồ, chính là mang Mẹ và Con gái hoàn toàn nhờ vả bồ. Bồ làm con, dì người ta nhất định phải chăm sóc tốt cho “ họ”!”

“Bồ! Bồ! Bồ!” lúc nào rồi mà cô ấy vẫn còn có tâm trạng đùa giỡn! Tần Như bị gương mặt nghiêm túc của Tiếu Trác bực tới nỗi líu lưỡi: “Không được là không được, mặt trời có rọi xuống công ty chúng ta, mình cũng không để cho bồ đi lấy chồng! Thứ bồ bồi thường lại chính là hạnh phúc cả đời! Hạnh phúc cả đời đấy! Tiếu Thiên Hào, ông ta nghĩ ông ta là ai? Tiếu Thị cũng chẳng có quan hệ gì với chúng ta? Hơn nữa Roland vốn dĩ là sản nghiệp của Trác gia, phải là của bồ chứ! Chẳng qua căn cứ vào giá trị Roland mà tăng tiền đưa cho lão ta ! Bồ vẫn không yên tâm thì để dì Tú Trung đưa Kỳ Kỳ từ Mỹ về, để lão ta tự đem Tiếu Thị đi quyết đấu công bằng với Lãnh Vũ Hiên đi! Dù sao đợi ông ta phá sản, chúng ta đưa lão tiềng phụng dưỡng. Đúng rồi, làm như vậy đi!” Tần Như cảm thấy sự sắp xếp của mình thật hoàn hảo.

“Lãnh Vũ Hiên sẽ không trung thực như chúng ta nghĩ đâu.” Tiếu Trác đành cười cười. Kiểu suy nghĩ của bản thân và người bạn tốt thường giống nhau. Trước khi được Tiếu Thiên Hào đưa xem tài liệu điều tra của thám tử, cô cũng dự định như thế, “Lãnh Vũ Hiên chuyển trụ sở chính từ Anh về Hồng Kông, nửa năm trước lại đến Đài Loan xây dựng chi nhánh, bỏ qua lợi nhuận to lớn của mục kinh doanh chính là phần mềm điện tử, bỏ ra rất nhiều nhân lực, sức của để tiến vào lĩnh vực bất động sản, rõ ràng là muốn tấn công bất động sản Tiếu Thị.”

“Bồ nói hắn không dễ dàng bỏ qua cho Tiếu gia?”

“Đương nhiên, mình và Kỳ Kỳ lại không phải vương phi, nếu chỉ vì lấy một trong hai bọn mình để làm phương thức báo thù Tiếu Thiên Hào, hắn ta hoàn toàn có thể dùng cách khác, ví dụ như quyến rũ. Đối với một tay lão luyện tình trường như anh ta điều này sẽ càng hiệu quả, lại có lợi ích kinh tế thực tế. Nhưng anh ta lại hao tài tốn của dồn Tiếu Thị vào góc chết, dụng ý không thể rõ ràng hơn. Cái gọi là cho Tiếu Thiên Hào tự chọn, mình nghĩ chẳng qua là mèo vờn con chuột sắp chết thôi. Vì khả năng kinh tế của Tiếu Thị so với Lãnh Thị như trứng trọi đá, căn bản không có chỗ nào có thể đánh lại được. Gần đây anh ta luôn bán tháo số lượng lớn cổ phiếu Tiếu Thị mà anh ta tìm mọi cách mua với giá cao, khiến cho giá cổ phiếu Tiếu Thị càng lúc càng rớt giá, như hiện tại, tài sản Tiếu Thị bị co lại ít nhất 1/3. Hại người mà không có lợi cho bản thân như hắn, chẳng qua là muốn như liên minh 8 nước đốt cháy Viên Minh Viên*, chà đạp Tiếu Thị chỉ còn là bức tường đổ nát, rồi vứt trả cho Tiếu Thiên Hào, khiến cho ông ta tuy chưa tới nỗi mất tất, nhưng cũng chẳng thể  nào xây dựng lại gia nghiệp.

“Đã như thế thì càng không cần kết hôn nữa! Dù sao Tiếu Thị chết chắc rồi.”

“Đáng tiếc, hủy hoại Tiếu Thị chưa khiến hắn bằng lòng. Mình nghĩ, hủy hoại sự nghiệp và người nhà Tiếu Thiên Hào chính là hai việc Lãnh Vũ Hiên tất phải làm. Cho dù Tiếu Thiên Hào lựa chọn thế nào, Lãnh Vũ Hiên đều sẽ phá hủy Tiếu Thị. Cũng như vậy, mình và Kỳ Kỳ, hắn ắt lựa chọn lấy một.”

“Vì thế bồ phải lấy hắn? Lẽ nào cuộc đời bồ không đáng quý?” Tần Như chất vấn, trong lòng vừa phẫn nộ vừa đau buồn.

“Mình không thể để nó bị tổn thương. Nếu mình không lập tức được gả đi, để lâu Lãnh Vũ Hiên sẽ phát hiện ra Kỳ Kỳ mới là huyệt chết của Tiếu Thiên Hào, lúc đó cả đời Kỳ Kỳ sẽ bị hủy hoại. Nó có trái tim của thiên sứ, nó cũng không thể, cũng không nên bị tổn thương!” Em gái là đóa hồng yếu đuối, cô làm sao mà nhẫn tâm để nó trải nghiệm gian khổ.

“Bồ! Lẽ nào bồ là ác quỷ? Bồ đáng để chịu tội thay người khác?” Con ngốc này không thể nghĩ cho mình ư?

“Look at me, cuộc sống của mình, thêm cuộc hôn nhân này cũng chẳng khá hơn, chẳng kém đi, không phải sao?” Tiếu Trác cười cười độ lượng.

“Bồ đúng là đồ ngu ngốc!” Sự cố chấp của Tiếu Trác khiến Tần Như tức tới nỗi choáng váng: “Nếu bồ dám lấy tên họ Lãnh, mình sẽ nướng cậu như con mực, tuyệt giao với bồ.”

“Ầm——” một tiếng ầm vang to, Tần Như cáu tiết sầm cửa đi ra.

Nhìn gỗ lim xém chút bị nát, Tiếu Trác xoa xoa đôi tai bị nhức vì tiếng động, vừa nghịch bút vừa đếm: “một, hai, ba, bốn, năm…”

“Ầm——” Khi cô đếm tới 10, cửa mở, Tần Như vốn đã sầm cửa đi ra, quay trở lại văn phòng Tiếu Trác.

“Đừng có cho rằng mình hòa thuận với bồ như xưa, mình chỉ muốn trả bồ quyển tạp chí nát này!” Tần Như tức giận nói, không khách sao vứt quyển tạp chí đã bị cô xé làm đôi lên bàn Tiếu Trác.

“Bên cạnh mình chỉ có bồ.” Tiếu Trác nói, thuận tay vứt tập chí bị chia đôi có ảnh Lãnh Vũ Hiên vào thùng rác, “Đừng ngăn mình, giúp mình được không?”

“Đừng có ở đó mà giả vờ đáng thương, lần này nếu bồ không nghe mình, cả đời này mình sẽ không để ý tới bồ!”

“Ầm——” Cửa lại một lần nữa bị đóng sầm.

“Mười một, mười hai……” Nghe thấy tiếng bước chân thình thịch, Tiếu Trác tiếp tục đếm: “mười chín, hai mươi, hai mốt……”

“Ầm——” lại tiếng cửa mở, Tần Như lần thứ hai đóng cửa đi ra lại quay lại văn phòng Tiếu Trác.

“Đưa bản kế hoạch công ty cho mình!” Tần Như cáu tiết, phẫn nộ kéo bản kế hoạch công ty từ tay Tiếu Trác,

Mắt tròn dữ tợn nhìn gương mặt nịnh hót của Tiếu Trác: “Bồ thề bồ sẽ tự bảo vệ bản thân đi!”

“Mình thề!” Tiếu Trác vội vàng trịnh trọng giơ tay lên.

“Hãy nhớ lời thề của bồ!” Tần Như chỉ ngón tay vào xương quai xanh Tiếu Trác: “Nhất định phải nhanh chóng trở về, nếu không cả đời này mình sẽ không thèm để ý tới bồ.”

“Ầm——” Cửa văn phòng Tiếu Trác lần thứ ba lại bị đóng sầm.

“Cảm ơn bồ.” Nhìn cửa đóng lại, Tiếu Trác nghiêm túc nói.

Cô biết Tần Như nhất định sẽ giúp cô, cô ấy không bao giờ nhẫn tâm nhìn bạn mình đơn độc hành động, có lẽ trên thế giới này chỉ có Tiểu Như quan tâm tới cô nhất.

“Ôi——” Thở dài một tiếng, Tiếu Trác mở đống giấy tờ trong tay tiếp tục làm việc. Đầu tháng sau, cô phải lấy Lãnh Vũ Hiên rồi, cô phải sắp xếp chắc chắn công việc trong tầm tay, còn phải lãng phí không ít thời gian để xuất hiện những nơi công cộng cùng với người cha kia, tiện bề nhóm thám tử tạo ra vài hình ảnh cha con hòa thuận, giả tạo đứa con gái được Tiếu Thiên Hào sủng ái nhất.

Phê chuẩn xong những giấy tờ, Tiếu Trác xem một vài tài liệu cá nhân liên quan tới Lãnh Vũ Hiên mà Tiếu Thiên Hào đưa cho cô—— Lãnh Vũ Hiên, 30 tuổi, cao 1m82, chưa kết hôn, bố mẹ chết sớm… Nhưng những thứ như lý lịch cá nhân, bối cảnh gia tộc, tình hình công ty cùng với tin tức bên lề của người đàn ông giàu có thường sở hữu, căn bản không đủ để cô hiểu tính cách Lãnh Vũ Hiên, đặc biệt không đủ để cô phán đoán anh ta có đúng là thông minh, tuấn kiệt không. Không bằng mời nhóm thám tử điều tra? Không được, vết xe đổ của Lãnh Vũ Hiên “gà không bắt được lại mất nắm thóc” bày ra trước mắt, có lẽ không cần kiếm chuyện nữa. Nhưng cũng phải hiểu đại khái về đối phương mới được, ít nhất phải biết anh ta thường qua lại với thiếu nữ nhà lành hay đóa tường vi rực rỡ, như thế mới có thể biết trước mặt anh ta mình phải đóng vai nào mới nắm chắc tốc độ nhanh nhất trở thành vợ cũ.

Cuối cùng Tiếu Trác quyết định nhân cơ hội Lãnh Vũ Hiên lưu lại một thời gian ở Đài Loan, tự mình trinh thám, từ phương diện cuộc sống cá nhân chắc sẽ có thể phán đoán được tính cách cơ bản của người đó.

Note: Viên Minh Viên*:Khi chính phủ nhà Thanh quỳ gối nhượng bộ với kẻ xâm lược, chấp nhận tất cả điều kiện “nghị hòa”, khi chọn ngày ký, kẻ đứng đầu Anh quốc để lưu lại ấn tượng “ nổi giận nghiêm trọng” đối với những nước xâm lược TQ khác, khiến chính phủ nhà Thanh “lo âu kinh hãi”, lại mượn cớ chính phủ Thanh bắt đại sứ và đối xử không tốt với tù binh, liền hạ lệnh đốt cháy Viên Minh Viên. Đồng thời muốn thông qua việc thiêu hủy Viên Minh Viên chuyển tới một thông tin: Chịu trách nhiệm những tàn bạo như bắt công sứ, đối xử xấu với tù binh là hoàng đế Trung Quốc và đầy tớ của ông ta, chứ không phải là người dân TQ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 27.03.2011, 07:54
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37010
Được thanks: 73869 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đấu tranh đến cùng cho tình yêu - Cô Nham Nhuỵ Vy - Điểm: 10
Chương 2: Hồi ức tao nhã

Buộc tóc đuôi ngựa cao, đội mũ lưỡi trai, mặc áo phông thanh niên thời nay yêu thích nhất, quần bò, khoác túi vải, trên cổ đeo kính viễn vọng bề ngoài giống như máy chụp hình kỹ thuật số, Tiếu Trác trang điểm nhẹ nhàng bắt đầu hành động trinh thám khi mặt trời vừa ló.

“9h10, đi ra từ khách sạn; lười biếng!

9h40, đi vào chi nhánh Lãnh Thị ở Đài Loan, 10h20 đi ra; có nhầm không, làm việc qua loa ư? Không lo làm ăn đàng hoàng!

10h59, sau khi gặp một mỹ nhân xinh đẹp, cùng nhau đi dạo tới các cửa hàng chuyên kinh doanh các sản phẩm nổi tiếng, để tài xế xách túi to túi nhỏ cho người đẹp, Lãnh Vũ Hiên lần này chi tiêu không ít; chắc thuộc loại dại gái.

12h07, Lãnh Vũ Hiên cùng với người đẹp thanh nhã dùng bữa trưa ở nhà hàng kiểu Pháp, chỉ thấy anh ta mấp máy miệng thoảng như gió nhẹ mây tan, người đẹp bên cạnh choáng váng chỉ cười nũng nịu; cao thủ tán tỉnh lại kết giao vô tội vạ.” Tiếu Trác đóng quyển sổ ghi chép lại, hơi đau lòng vì bản thân trăm bề bận rộn phải mất cả ngày đi theo Lãnh Vũ Hiên. Lãng phí bao thời gian để nhìn anh ta đi cùng phụ nữ, hơn nữa là hai người phụ nữ phong cách khác hẳn nhau. Sau này cô phải đóng vai thành loại phụ nữ nào mới khiến cho anh ta không chịu được sự phiền nhiễu, nhanh chóng bỏ cô đây?

Tiếu Trác xoa cằm, lại nhấc kính viễn vọng lên ngắm chính xác Lãnh Vũ Hiên đang dùng bữa trong phòng ăn. Anh ta vẫn cái vẻ đức hạnh miễn cưỡng cười, thái độ với mỹ nhân diễm lệ vừa rồi chẳng có gì khác nhau. Xem ra anh ta giống với tên vua nham hiểm “Dương Quang tiên sinh” kia, qua lại với bạn gái chỉ là để giải trí, chả nói lên được thích loại nào, không thích loại nào. Dứt khoát sau khi kết hôn phải giữ nguyên bản tính, khiến anh ta sợ mình tới nỗi ly hôn. Không được, nhỡ may lợn lành chữa thành lợn què để anh ta biết mình thực ra bị bỏ, không chừng sóng gió dồn dập ư? Rốt cục nên……

“Oa!” Tiếu Trác đang suy nghĩ kế sách kêu lên một tiếng vì bị rơi kính viễn vọng. Người thật sự không thể nhắc tới, mới nghĩ đến “Vua nham hiểm”, cái mặt của Ân Niện Hạo xuất hiện ngay trong kính viễn vọng: “Anh muốn dọa em chết hả , “vua nham hiểm”!”

“Bà chủ lớn của Andy, nữ tài đầu tiên trong thế giới thời trang, người say mê công việc đến hẹn hò cũng chẳng có thời gian sao có cảm hứng trốn việc đi chụp ảnh thế này?” Mặc đồ sporty màu nâu nhạt, Ân Niện Hạo uể oải nhìn Tiếu Trác trêu chọc, sâu thẳm trong trái tim lại có phần hẫng hụt: “Thích chụp nhà hàng ăn như thế, sao không vào? Ở đây anh không cần hẹn trước cũng có thể lấy được chỗ.”

“Cảm ơn, em không thích món ăn Pháp.” Tiếu Trác cất kính viễn vọng trên cổ vào trong túi khoác, tránh để “vua nham hiểm” nhìn ra đó không phải máy ảnh. Tên này bụng dạ hẹp hỏi, hồi đầu theo đuổi cô, đến bít tất cũng mặc của Andy, bây giờ bị từ chối liền đổi ngay sang thời trang của hãng khác. Đáng ghét, còn làm phiền hành động trinh thám của cô, “anh cũng đã trốn việc rồi, cậu ấm của Tư vấn tin tức Dương Quang?”

“Hôm qua vừa đi công tác từ Anh về, hôm nay nghỉ ngơi.” Anh nhìn đôi mắt đen không to nhưng lại sáng trong của Tiếu Trác, đôi mắt đó đến bây giờ vẫn có thể khuấy động đáy lòng anh: “Em mặc như vậy rất đẹp, một chút cũng nhìn không ra em là trinh nữ già ăn vào không tiêu hóa nổi.!” (Jini: trời, tán con gái nhà người ta thế này ư? Bảo sao k đổ, ha ha)

“Anh mặc như vậy cũng rất đẹp trai, hoàn toàn che đậy được bản tính háo sắc thay người yêu hàng ngày của anh!” Tiếu Trác khinh khỉnh, sau này phải gọi anh ta là vua thối miệng.

“Anh thế nào cũng không xơ múi gì được em mà .”Ân Niện Hạo đành nói, nắm tay Tiếu Trác kéo mạnh cô sang quán ăn nhỏ bên đường: “Khó có ngày hôm nay chúng ta đều hóa trang trẻ trung thế này, cùng đi qua cuộc sống 18 tuổi nào!”

“Không cần, em nhiều tuổi rồi không dạo chơi như thanh niên các anh.” Tiếu Trác ra sức muốn rút tay bị “vua nham hiểm” nắm về. Cô vứt cả đống việc công ty đến đây không phải để dạo chơi nhàn nhã với anh ta.

“Vùng ra được thì em có thể đi.” Ân Niện Hạo cười vui vẻ. Bình thường toàn thấy cô lạnh lùng, không thì điệu bộ hùng hổ hăm dọa, ngẫu nhiên thưởng thức một chút dáng vẻ sốt ruột của cô thật hả giận: “Dương Quang hôm nay rất đau khổ trong lòng!”

“Bỏ tay ra nhanh, Ân Niện Hạo! Đừng ép em cắn anh!” Sức mạnh của người đàn ông này thật lớn, nhìn tay mình đỏ ửng, Tiếu Trác dường như không dám vùng ra nữa, cô nâng tay mà bọn họ cùng nắm lên cắn, để lại dấu vết của răng.

“Trên mu bàn tay anh lưu lại dấu răng em thật là vinh hạnh lớn của anh. Nhớ nhất định phải cắn sâu hơn chút!” Ân Niện Hạo dừng bước chờ xem Tiếu Trác nhe răng hổ, cười hi hi nói:

“Em tức giận rồi đấy, vua nham hiểm!” Chết rồi, Lãnh Vũ Hiên và bạn gái ra khỏi nhà hàng kiểu Pháp rồi, nếu không nhanh đợi bọn họ lên xe, cô sẽ không đuổi kịp nữa!

“Tin hay không, chỉ cần bây giờ anh quỳ xuống đất nói câu: “Anh Yêu Em”, sau đó ôm em rồi chạy, các tờ báo lớn ngày mai đều sẽ đăng tin: “Dương Quang tiên sinh cuối cùng đã tìm thấy tình yêu đích thực, hai nhà Ân Tiếu sẽ làm thông gia”. Nụ cười trên gương mặt đẹp trai của Ân Niện Hạo càng lúc càng rực rỡ, dường như đến bản thân anh ta cũng cho rằng cái ý tưởng kỳ diệu chợt xuất hiện có thể thực hiện được!

“hì, hì…” Tiếu Trác cười khan hai tiếng, căn bản không nhìn được Lãnh Vũ Hiên đã dắt bạn gái bước vào trong xe. Cô hơi chút hoang mang nhìn ánh mắt càng lúc càng thật của Ân Niện Hạo, nịnh nọt nói: “Anh mạnh thế, sao phù hợp dùng chiêu gây tổn hại đó!” Cô đặc biệt nhấn mạnh giọng điệu “Chiêu gây tổn hại”, gương mặt tuấn tú của “vua nham hiểm” luôn là đối tượng theo đuổi của giới truyền thông, cô không muốn tự nhiên kiếm chuyện: “Chúng ta là bạn bè, bạn bè đã nhiều năm!”

“Nói rất đúng!” Ánh mắt Ân Niện Hạo dần dần hồi phục vẻ đùa cợt như trước, nếu làm thế thật, thì anh với Tiếu Trác đến làm bạn bè cũng không được. Anh nắm chặt tay cô: “Vậy thì bạn bè, đưa anh đi dạo quanh đây!”

“Đương nhiên!” Thấy ánh mắt Ân Niện Hạo trở lại bình thường, Tiếu Trác cười nhẹ nhõm, dù sao Lãnh Vũ Hiên sớm đã mất hút rồi, hơn nữa giả vờ ngốc nghếch, trốn tránh sự theo đuổi của Ân Niện Hạo cũng không phải cách hay. Thôi đi, dù sao cũng đều lãng phí một ngày rồi, dứt khoát đưa người bạn lạc đường về nơi cũ vậy! “Đi đâu tùy anh quyết định, có điều em đề nghị anh nắm tay khác đi.” Cô vừa nói vừa cong môi như trẻ con, nhìn tay trái bị Ân Niện Hạo nắm tới nỗi chuyển sang màu tím.

“Phù——phù—— Không đau, không đau, anh trai mua kẹo em ăn!” Ân Niện Hạo bắt chiếc điệu bộ tinh nghịch của Tiếu Trác nâng tay bị mình nắm tới đỏ ửng lên, bướng bỉnh thổi.

“Chỉ mua kẹo sao được? Em còn muốn ăn mực xào hành ớt, canh bò thập cẩm, thịt dê nướng và 3 dây nem rán!”

“Dứt khoát đem hết toàn bộ đồ ăn vặt trên đường đều gói cho em hết!” Ân Niệm Hạo cười nói. Nếu cô có thể cư xử thành thật như vậy với sự theo đuổi của anh thì tốt quá. Anh nắm tay Tiếu Trác, trong lòng dường như lại thêm phần kiên trì.

“Ông chủ, thêm 10 xâu cá viên!” Tiếu Trác ngồi trong quán nướng chật ních người, miệng đầy thịt nướng.

“Chưa nhìn thấy người phụ nữ nào chẳng có tướng ăn như em cả!” Ân Niện Hạo lắc lắc đầu, thanh nhã nâng gói gạch cua lên lịch sự cắn một miếng, làm cho ánh mắt mấy nữ sinh ngồi bàn đối diện dần dần trở nên ái mộ.

“Thân là người thừa kế công ty lớn, anh phải làm phong phú thêm kiến thức nông cạn của anh.” Nuốt miếng thịt nướng, Tiếu Trác thỏa mãn uống một ngụm canh thịt bò thập cẩm, “bò thập cẩm của Trần Ký, gói gạch cua của Giải Vương, thêm đồ nướng A Nam, thật là ngon !”

“Đây có phải là lý do em coi thường anh không? Anh là cậu ấm thừa kế tổ nghiệp, không như em tay trắng lập nghiệp!” Ân Niện Hạo suy tư nhìn Tiếu Trác.

“Em coi thường anh lúc nào chứ!” Sao anh ta lại có suy nghĩ kỳ lạ như vậy? Tiếu Trác đặt cá nướng trong tay xuống dở khóc dở cười.

“Em thấy anh không xứng với với em!”

”Em không có, em chỉ là cảm thấy chúng ta không thích hợp.”

“Em có! Chúng ta quen biết nhau 7 năm, tuy không có quan hệ riêng tư thân mật, nhưng cũng luôn qua lại, song khi em vừa phát hiện anh có ý theo đuổi em, liền giống như tránh bệnh SARS vậy, né tránh không gặp!Lẽ nào lúc đó em mới phát hiện ra em nói chuyện với anh không hợp?” Ân Niện Hạo nhìn chăm chú đôi mắt tinh anh lên án.

“Ý của em là chúng ta hợp làm bạn hơn, nhưng làm tình nhân tuyệt đối không hợp. Để em nói hết!” Thấy Ân Niện Hạo muốn nói xen vào, Tiếu Trác vội vàng ngăn lại: “Nếu rõ ràng biết không thích hợp lại cố gắng qua lại, cho dù có vài niềm vui theo cảm quan, nhưng sau đó mâu thuẫn sẽ nổi lên, đến tình bạn chúng ta cũng không còn.”

“a ha, đây mới là điều em muốn nói!” Ân Niện Hạo nói đầy căm phẫn: “Em cho rằng anh đang chơi trò tình cảm với em, bởi vì trong mắt em anh là người đàn ông tùy tiện, chịu khó thay người yêu hơn cả thay áo!”.

“Anh không phải thế ư?” Tiếu Trác vội bịt cái miệng phản ứng quá nhanh của mình, cuống cuồng giải thích: “Em không có ý coi thường anh, em muốn nói đây cũng là phương diện chúng ta không hợp nhau.”

“shit!” Ân Niện Hạo rủa nhỏ: “Nếu năm 13 tuổi có người nói với anh, sau này anh sẽ yêu phải người phụ nữ muốn trai tân, anh nhất định sẽ giữ gìn trinh tiết tới ngày hôm nay!”

Tiếu Trác vội bịt miệng há to vì kinh ngạc, tránh nói ra câu nói trong lòng: “Trời ơi, năm 13 tuổi anh đã bắt đầu hủy hoại sự trong trắng”, “chúng ta đổi chỗ nói chuyện đi, em ăn no rồi.” Cô liếc liếc xung quanh, mọi người yên lặng chú mục vào họ, cô kéo Ân Niện Hạo ra khỏi cửa hàng đồ nướng.

“Em không có ý khiêu khích cách anh kết bạn. Thực ra chúng ta không hợp nhau, vấn đề chủ yếu ở em!” Ngồi trên ghế trong công viên nhỏ, Tiếu Trác cố gắng để bản thân thể hiện rõ sự thành khẩn, “Em chưa bao giờ nghĩ tới việc yêu một ai, loại sinh vật đơn tế bào như em, chỉ bận việc công ty và việc riêng cũng đã khiến thể xác và tinh thần em chán ngấy rồi, em căn bản không có sức đâu duy trì tình cảm nam nữ.”

“Đặc biệt là loại đàn ông đa tình nguy hiểm như anh!” Ân Niện Hạo tức giận nói.

“Không, ‘đàn ông đa tình, ‘đàn ông chung tình’ đều nguy hiểm đối với em, trên thực tế, em căn bản không hợp với chuyện tình yêu, bất luận là “mãi mãi’ hay là ‘từng có’.” Tiếu Trác từng chữ từng chữ nói thành thật.

Cáu kỉnh vò vò tóc, Ân Niện Hạo lấy ra điếu thuốc đưa lên miệng: ‘Như thế này được không, chúng ta hợp tác với nhau để tìm ra chỗ nào không hợp. Em cố gắng hết sức trở thành sinh vật đa tế bào, anh cố gắng tiến hóa từ ‘sói’ thành người. Giống như em không thích mùi thuốc lá, vì thế anh thích hút thuốc sẽ chỉ ngậm thuốc lá trong miệng mà không châm. Như thế chúng ta chiều ý lẫn nhau, giữ tiêu chí thấp hơn với một chút, nếu phù hợp thì ở bên nhau.”

“Vậy, nếu không phù hợp?” Tiếu Trác nhìn Ân Niện Hạo, cô biết Ân Niện Hạo lúc này thật lòng, nhưng cô không có cơ hội để thử, hoặc cũng không muốn thử.

“Vậy thì làm bạn.” Rất nhiều bạn gái trước kia và anh vẫn là bạn bè.

“Người khác có thể, nhưng em lại chỉ có thể trở thành kẻ thù của anh!” Cô trải qua rất nhiều, cũng nhìn thấy rất nhiều, điều đó khiến cô càng căm ghét cái gọi là “sự thay đổi của tình yêu”. Nếu một ngày nào đó cô gặp hoàn cảnh tương tự như bà ngoại, mẹ, cô sẽ không tiếc tất cả khiến cho đối phương phải trả cái giá đau đớn nhất, cho dù mang tất cả mọi thứ của bản thân mai táng theo, cô cũng không tiếc! Bởi vì cô muốn đòi lại toàn bộ cực khổ mà bà và mẹ phải chịu, “kẻ thù không đội trời chung!” Cô đón ánh nhìn của Ân Niện Hạo, chân thành nói: “Em rất trân trọng tình bạn của chúng ta, làm bạn khiến cả hai chúng ta vui vẻ hơn rất nhiều so với làm người tình. Bình tĩnh mà nghĩ xem, anh có thể để ý đến em, lý do chủ yếu vì em không giống với bạn gái khác của anh hoặc rõ ràng hay yêu thầm anh. Thực ra em căn bản không phù hợp với tiêu chí bạn gái hoàn mỹ của anh. Anh chỉ là cố chấp cho rằng đó là yêu, giống như con tàu bị lạc phương hướng trong sương mù.”

“Anh không có! Anh rất rõ tình cảm của anh, là em đang trốn tránh! Tại sao em không thể bạo gan cho chúng ta một cơ hội? Lẽ nào em muốn độc thân cả đời ư?”

“Không, em sẽ kết hôn, hơn nữa rất nhanh. Nhưng điều kiện trước tiên là hai bên đều không yêu nhau tha thiết, anh ta không thuộc về em, em cũng không thuộc về anh ta. Nếu như có con ngoài ý muốn, trừ phi sau khi ly hôn, đứa trẻ thuộc về em, nếu không em sẽ không sinh.” Tiếu Trác nhìn ánh mắt vẫn lưu luyến của Ân Niện Hạo, hỏi: “Hôn nhân như vậy anh có chịu được không?”

“Em……” Ân Niện Hạo nhìn Tiếu Trác trầm mặc nhưng không giấu được ánh mắt đau khổ: “Có phải gặp phiền phức gì rồi, nói cho anh, anh giúp em!”

“Có câu nói này của anh là được rồi. Dù có phiền hay không, đời người đều rất phức tạp, trừ bản thân, ai cũng không thể giải quyết được.” Tiếu Trác đứng lên, gương mặt ánh lên sự hững hờ, “muộn rồi, chúng ta gọi xe về thôi!”

“Trác Trác!” Anh kéo tay Tiếu Trác để cô dựa sát vào mình, “có lẽ em không tin, ngay từ đầu những người con gái anh qua lại đều có cùng suy nghĩ với anh, có tình cảm thì ở bên nhau, không còn thì nói bye bye. Anh ghét hôn nhân, vì thế anh từ chối yêu đương với những cô gái ngoan ngoãn. Nhưng em, là người con gái đầu tiên anh chủ động muốn mạo hiểm hôn nhân.

“Em tin, vừa vinh dự lại cảm động!” cô thành thật nói.

“Nhưng lại không thể chấp nhận.” Anh phóng khoáng nhìn ánh tà dương cười cười, sau đó thả cô khỏi vòng tay: “Việc cuối cùng, em hoàn toàn có thể coi anh ta như trò đùa, không được phép để ý! Anh có thể hôn em không? Không phải nụ hôn xã giao lịch sự.” Trong lời nói đùa của anh lại cộng thêm sự nghiêm túc.

Cô nhìn Ân Niện Hạo, như Ân Niện Hạo nhìn cô. Cô biết cho dù Ân Niện Hạo trước đây là người thế nào, sau này sẽ ra sao, nhưng Ân Niện Hạo lúc này thực sự chân thành. Nếu không phải hoàn cảnh trưởng thành đặc biệt, nếu không phải cuộc hôn nhân thình lình xảy ra, cô chắc đã dám bạo gan đánh bạc một lần! Nhưng bây giờ……

Cô gật gật đầu, nhắm mắt. Dùng nụ hôn này cảm ơn những điều anh đã dành cho cô, đồng thời cũng để lại một vài kỷ niệm cho cuộc đời khô khan của mình. Cô cảm nhận anh ôm lấy cô, ngón cái xoa nhẹ má, sau đó chầm chậm cúi xuống, mũi anh chạm vào má cô, hơi thở đó khiến cô ngứa ngứa. Môi anh gắn lên, anh ôm chặt cô, như muốn cất cô vào trong lòng. Môi anh ấm áp, cũng vì thế cô mới càng cảm nhận rõ sự giá lạnh của môi mình. Một vật nóng hổi tách hai môi cô, lưỡi anh dịu dàng lại mãnh liệt nút trong miệng cô. Cô không ghét cảm giác này, chỉ là cô không có nổi nhiệt tình để kết hợp, cho dù cô đã hết sức cố gắng. Sự dịu dàng và mãnh liệt dần dần dịu xuống, nhưng đôi môi lạnh giá vẫn được làm ấm một cách tỉ mỉ…

Rất lâu, đôi môi của cô lần đầu tiên cảm nhận được gió mát bên ngoài thổi qua, kết thúc rồi ư? Cô chầm chậm mở mắt, nghĩ mặt mình chắc chuyển thành đỏ rồi.

“Xem ra, em thật sự không phải là người anh cần tìm.” Ánh mắt trong veo của Tiếu Trác đã phá hủy tia hy vọng cuối cùng của anh. Lại một lần nữa anh biết bọn họ chỉ có thể là bạn, mãi mãi không thể thay đổi. Anh buông Tiếu Trác khỏi vòng tay, che giấu vẻ hiu quạnh trong đáy mắt, “đi, anh đưa em về nhà, con bé này.” Anh dắt tay Tiếu Trác ra khỏi công viên, thì làm bạn vậy! Bạn tốt!

“Cảm ơn, ông già.” Tiếu Trác cười cười nhìn Ân Niện Hạo, anh đang bắt đầu từ bỏ những nhớ mong, sau nay cô sẽ có thêm một người bạn tốt. Nhấp nhấp môi, cô từng hôn qua ông, bà, hôn qua mẹ, hôn qua mẹ Tú Trung và Kỳ Kỳ, hôn qua Tần Như, còn hôn qua con gấu đồ chơi của cô, nhưng cô chưa từng hôn qua người đàn ông nào tuổi tác tầm cô. Nói theo ý nghĩa này, hôm nay cô tặng đi đồng thời nhận lại nụ hôn đầu. Như vậy cũng coi như trước khi trao tặng trinh tiết lưu lại hồi ức thanh nhã cho bản thân đi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 27.03.2011, 07:55
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37010
Được thanks: 73869 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đấu tranh đến cùng cho tình yêu - Cô Nham Nhuỵ Vy - Điểm: 10
Chương 3: Cái giá của sự tao nhã

Chỉ là cái hồi ức đó ngoài lưu lại sự tao nhã, còn mang đến ít phiền phức cho Tiếu Trác.

Không biết vị tốt bụng nào đã chụp được cảnh cô và Ân Niện Hạo hôn nhau, vì thế mà ngày thứ hai cô đã há hốc miệng khi giở báo ra đọc.

Đầu tiên là điện thoại xin lỗi của Ân Niện Hạo, rồi Tần Như vui mừng gọi tới hỏi cô có phải cuối cũng đã từ bỏ cái kế hoạch ngu xuẩn đó rồi, “Con làm cái gì vậy, định nói một đằng làm một nẻo hả?” sau đó Tiếu Thiên Hào phẫn nộ lẫn sợ hãi gào to trong điện thoại.

Cô đã mất rất nhiều công sức để giải thích toàn bộ sự việc, ngoài ra lo lắng Lãnh Vũ Hiên sẽ nhìn thấy những bức ảnh được đăng trên các tờ báo lớn.

Nhưng may mà Lãnh Vũ Hiên chiều qua bay đi Hồng Kông vì bận việc công ty, vừa khéo bỏ qua những bức ảnh đó. Càng may hơn là cô bình thường hiếm khi lên báo, hôm đó lại ăn mặc như sinh viên đại học, lại thêm việc giữ kín như bưng và hết sức bảo vệ của Ân Niện Hạo, chẳng mấy ai nhận ra “nhân vật chính” là thiên kim của Tiếu Thị, bà chủ của Andy. Tiếu Trác vì thế cũng trốn được sự phiền hà bị truyền thông theo dõi.

Có điều không may rằng, tất cả phiền phức được coi là phiền phức chính vì nó không phải chỉ dựa vào may mắn mà có thể giải quyết.

Chiều hôm đó, một vị khách không mời mà đến đã tới văn phòng của cô.

“Ông, bà , bác trai, bác gái, mời dùng trà,” Tiếu
Trác sai thư ký mang trà cho “thái thượng hoàng” và “hoàng thái hậu” của Tư vấn tin tức Dương Quang.

“Họ cũng xem báo rồi ư?” Cô dùng ánh mắt hỏi Ân Niện Hạo ngồi cạnh với vẻ mặt không biết phải làm sao.

“Còn hỏi?” Ân Niện Hạo dùng ánh trả lời Tiếu Trác.

“ha ha.” Ông nội Ân Niện Hạo cười, “hai đứa nhỏ đang thể hiện tình cảm qua nét mặt này .”

“ha ha, tình cảm tốt thật đấy!” Bà nội Niện Hạo cũng cười.

“Đừng sợ, con gái. Chúng ta muốn tới đây thăm con.” Mẹ Niện Hạo hiền hậu đánh giá Tiếu Trác.

“Đúng vậy, hiếm khi mà Ân Niện Hạo cuối cùng tìm ra được một người con gái xứng đôi với nó!” Bố Niện Hạo nhìn Tiếu Trác một cách hài lòng.

“Không phải đâu, các vị, cháu nghĩ mọi người hiểu lầm rồi.” Đối diện với sự tán thưởng của các vị trưởng lão, Tiếu Trác không biết giải thích từ đâu. Đều là do bức ảnh hại cô! Cô vội vàng trừng mắt nhìn Ân Niện Hạo kêu anh ta mau nghĩ cách, “Chúng cháu chỉ là bạn thôi, thật đấy!”

“Bây giờ mọi người tin rồi chứ!” Ân Niện Hạo vội vàng đứng dậy lên tiếng, “giống như con đã giải thích cho mọi người —— con và Tiếu Trác thực sự chỉ là bạn.”

“Con câm mồm!” 4 giọng, 8 con mắt gần như đồng loạt tấn công.

Tiếu Trác vội vàng ngậm miệng, khó khăn uống ngụm nước.

“Chúng ta đang nói nó!” Bố Niện Hạo thay đổi ngay bằng nụ cười hiền từ với Tiếu Trác, “Ta biết thanh niên các con sợ áp lực gia tộc, vì thế không muốn công khai. Không sao, chúng ta hiểu.”

“Đúng vậy, con yên tâm, chúng ta không ép các con nhanh chóng kết hôn, đợi bọn con tìm hiểu nhau thêm vài tháng nữa, chúng ta sẽ tới nhà con đề nghị kết thông gia.” Bà Niện Hạo thân mật nói: “Nhà họ Tiếu thật biết dạy con gái, vừa thanh nhã vừa giỏi giang. Bà nội thật sự càng nhìn càng thích đứa cháu dâu là con đấy.”

“Bà à, bà đừng chỉ theo ý mình, chúng con chỉ là bạn!” Ân Niện Hạo gần như muốn xô phải tường.

“Đúng vậy, chúng con chỉ là quan hệ học trưởng, học muội!” Tiếu Trác cũng vội vàng phủi sạch.

“Vậy sao các con lại hôn môi!”

“Ông!” Ân Niện Hạo than khóc nói ra lý do sáng sủa nhất: “Đó là do mắt của Tiếu Trác có hạt bụi, con chỉ giúp cô ấy thổi thôi.”

“Vậy, có thể thổi thành miệng đối miệng ư?”

“Ông, ông chú ý cách chọn từ chứ!” Ân Niện Hạo nhìn vẻ mặt lúng túng của Tiếu Trác, không biết nói sao mới được.

“Nếu đã như thế thì con cũng nói thật.” Tiếu Trác day day ấn ấn huyệt thái dương đang đau, nhìn Ân Niện Hạo bên cạnh, trong lòng âm thầm nói xin lỗi, sau đó đột ngột chỉ anh nói: “Hôm qua là anh ấy cưỡng hôn cháu!”

“Cái gì?” 5 âm thanh kinh ngạc đồng thời vang lên. Nhận được ám thị của Tiếu Trác, Ân Niện Hạo vội vàng thu lại sự kinh ngạc, gật gật đầu, “Không sai, là con cưỡng hôn cô ấy!”

Tâm trạng tốt của các vị trưởng lão nhà họ Tiếu rõ ràng bị chấn động tới mức tơi bời tan tác, con cháu của nhà mình phong lưu thật, nhưng chưa bao giờ hạ lưu, sao có thể……

“Tiểu tử thối, việc này là thế nào?” Bố Niện Hạo cuối cùng cũng nén sự kinh ngạc lại nghiêm nghị hỏi.

“Ai bảo cô ấy không nhận sự theo đuổi của con, còn muốn lấy người khác!” Ân Niện Hạo liếc ngang mọi người xung quanh, hết sức du côn.

“Bốp ——”

Tiếu Trác nhìn bố Niện Hạo vung cái tát khá mạnh lên gương mặt đẹp trai của “vua nham hiểm”, “Bác trai, anh ấy đã xin lỗi cháu rồi.” Tiếu Trác vội vàng ngăn lại cái tát thứ hai, khuyên can nói: “Chúng cháu hòa giải từ lâu rồi, bây giờ chúng con là bạn tốt.”

Đối diện với sự độ lượng của Tiếu Trác, các vị bề trên nhà họ Ân tức giận cũng đành ngừng lại hình phạt一一 nhận lỗi, cáo biệt cô. Mẹ Niện Hạo còn cảm ơn cô đã không truy xét sự vô lễ của con trai mình.

Cung kính tiễn bốn vị bề trên, Tiếu Trác áy náy bước đến bên cạnh Ân Niện Hạo trên mặt còn in 5 dấu tay, cẩn thận hỏi: “lấy cho anh túi chườm đá nhé?”

“Mượn cái gương trước đi.” Ân Niện Hạo xoa má trái bị đau, tức tối nói: “ Có nhầm không đó, sao phải đánh vào mặt người ta!”

“Hình phạt xưa của Trung Quốc.” Tiếu Trác đưa túi chườm đá, hộp phấn hồng đưa cho Ân Niện Hạo, “cảm ơn anh, đã rất nghĩa khí!”

“Anh đã biết anh thế nào cũng không xơ múi gì được ở em mà?” Hóa ra anh ta vẫn đắc ý vì có được nụ hôn đầu của cô. Ân Niện Hạo kiểm tra dấu tay trên mặt, “Em phải mời anh ăn cơm!”

“Đương nhiên, chúng ta đi ăn cá tươi xắt lát” Tiếu Trác kéo tay Ân Niện Hạo.

“Không cần đâu, kêu thư ký ra ngoài mua, ăn ở văn phòng em, anh xem ai còn có cơ hội chụp ảnh!”

Bất luận nói thế nào, với sự hy sinh bản thân của Ân Niện Hạo, Tiếu Trác cũng chẳng gặp phải phiền phức lớn.

Mặt trời và ánh trăng thay nhau xuất hiện theo đúng quy luật, thời gian cũng nhanh chóng trôi đi không lưu lại dấu vết. Tiếu Trác của bây giờ càng bận rộn, đêm khuya bận làm thêm, cô thi thoảng vẫn nhìn bầu trời đen bao la qua cửa sổ, chòm sao mùa thu thong dong chầm chậm trôi đi trên bầu trời đêm mát mẻ, mùa đông sắp đến rồi! Bất kể là Hồng Kông hay Đài Loan, mùa đông đều êm dịu và ấm áp, nhưng tiếc rằng mùa đông của đời cô không thanh thản dễ chịu như vậy, mùa đông mà cô phải đón nhận sẽ là loại địa cực*  rét gió thấu xương.

là loại địa cực: vùng thời tiết nhiệt độ cao nhất là 10 độ C


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 27.03.2011, 18:31
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.06.2008, 18:42
Bài viết: 478
Được thanks: 597 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: Đấu tranh đến cùng cho tình yêu - Cô Nham Nhuỵ Vy - Điểm: 11
Chương 4: Trở về chốn xưa
Với diễn xuất của Tiếu Thiên Hào sánh ngang ảnh đế Oscar cùng sự gợi mở cố ý của tổ thám tử mới, con sói xám nhỏ Lãnh Vũ Hiên sốt ruột báo thù rốt cục không hiểu quỷ kế của lão hồ ly tinh, nhận định rất nhanh rằng Tiếu Thiên Hào sủng ái nhất là đứa con gái luôn sùng bái hắn ta – Tiếu Trác, vì vậy lập tức dùng hết thủ đoạn “ép buộc” Tiếu Thiên Hào “không còn cách nào” phải đem đứa con gái được “thương yêu” nhất gả cho anh.

“Đúng là đồ ngốc!” hết sức đồng cảm với con sói xám nhỏ sốt ruột bào thù, Tiếu Trác xuống máy bay. Không ngoài dự đoán của cô, Lãnh Vũ Hiên chẳng phái người đến đón, rốt cục cô chỉ là vật thế chấp của phụ thân đại nhân mà Lãnh Vũ Hiên báo thù. Tên ngu ngốc đó nhất định cho rằng hôn nhân bí mật là đòn tấn công lớn nhất đối với đại tiểu thư “sống trong nhung lụa, thích thu hút sự chú ý của người khác lại cực say mê anh ta” của Tiếu gia. Cười châm biếm, Tiếu Trác rảo bước ra khỏi sân bay.

Hồng Kông, lâu quá không gặp! Sau khi rời Hồng Kông năm 8 tuổi, chỉ ngày giỗ của người thân và giải quyết công việc, cô mới đến nơi này, không ngờ hôm nay cô lại phải tạm ở đây.

Đón taxi, cô chỉ thẳng tới khu mộ của người thân. So với việc đi gặp ông chồng không quen biết ra lệnh qua điện thoại cho cô phải từ Đài Loan đến Hồng Kông để kết hôn, cô càng muốn đi lễ người thân đã mất từ lâu.

Xuống taxi, cô kéo hành lý chầm chậm vào khu mộ an nghỉ của người thân.

“Mẹ, bà ngoại, ông trẻ* (cậu của mẹ), bà trẻ* (mợ của mẹ), con đến thăm mọi người rồi.” Cô lặng lẽ lấy ra từ trong túi áo khoác màu nâu nhạt rất nhiều hoa bách hợp bằng giấy tinh xảo, lần lượt đặt trước bia mộ những người thân, ông trẻ và bà trẻ sinh thời luôn thích hoa bách hợp cô dùng giấy gấp, ‘Con phải lấy chồng rồi, con biết mọi người sẽ phản đổi, nhưng con vẫn quyết định. Con không muốn nợ tình cảm Tiếu gia, càng không muốn Tiếu gia lụi bại, cũng có thể đó chính là cái gọi là “một giọt máu đào hơn ao nước lã!” Cô hít sâu, cố gắng kìm chế những giọt nước mắt, “không nói tới những chuyện đó nữa, nói điều vui vẻ, con đã lấy lại Roland rồi! Tuy nó bị Tiếu Thiên Hào kinh doanh rất tệ, nhưng không lâu nữa, con sẽ làm cho nó hưng thịnh trở lại. Con không thể để tâm huyết của mọi người phí công vô ích, xin hãy phù hộ con sớm kết thúc cuộc hôn nhân sai lầm này.

Cô ngẩng đầu nhìn mây trắng phía chân trời, lúc đó, mẹ Tú Trung và Kỳ Kỳ chắc vẫn đang an tâm đi nghỉ bên Mỹ. Đối với người thân đã an giấc ngàn thu, cô thường có cảm giác thê lương vì “muốn phụng dưỡng nhưng mọi người không đợi được ngày đó mà đã đi xa.”, vì thế để bảo vệ mẹ Tú Trung và Kỳ Kỳ, bất luận trong cuộc hôn nhân này cô mất đi cái gì, cô đều sẽ không chùn bước.

Rất lâu, cô chầm chậm rời khỏi nghĩa địa, yên lặng như lúc cô tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Gothickat, kimkin, lonbia214, mamnon, oimuoi63137, song mayyu, Tiêu Thiền, Tiểu Anhanhh, Trangtb, ViVu và 1639 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 89, 90, 91

2 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/04]

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

6 • [Hiện đại] Anh chồng tham ăn - Vãn Thất Thất

1 ... 18, 19, 20

7 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng

1 ... 11, 12, 13

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 77, 78, 79

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 78, 79, 80

10 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

1 ... 68, 69, 70

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 41, 42, 43

14 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 51, 52, 53

[Xuyên không] Vương gia quá khí phách Vương phi muốn vùng lên! - Vân Mộc Tinh

1 ... 92, 93, 94

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/04]

1, 2, 3, 4, 5

18 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

19 • [Hiện đại] Đè một cái liền đính ước - Đường Dao

1 ... 26, 27, 28

20 • [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ tà mị - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyền Uri
Tuyền Uri

Apry618: Sao nhắn tin toàn bị nuốt mất nhỉ? Chẳng thấy nó được gửi đi
--Tứ Minh--: Py, cháu không nhớ nữa
copy: Được bao nhiêu tiền thế.
Đĩa bay là đồ tái chế từ vô vàn nguyên vật liệu ta bới từ bãi rác lên đấy
--Tứ Minh--: Py bà bà, cái đĩa bay ấy, hình như cháu bán đồng nát rồi

Apry, lúc đó mình mới ngoi lên sau mấy tháng dài lặn biết tích
Apry618: Nửa tháng rồi không lên
copy: Ta không cần biết ai lấy mất cái đĩa bay ấy. Bây giờ ta cảm thấy trái đất vô cùng vô cùng hợp với ta, cảm thấy vô cùng vô cùng thích trái đất nên ta không về nữa đâu
--Tứ Minh--: Apry, bạn off bao lâu rồi?
--Tứ Minh--: Py, người là Nguyệt Hà, và cái đĩa bay của người bị cháu mang cho con Xuẩn nhà cháu
Apry618: Chào @Hạ Quân Hạc. Thấy nhiều người lạ nhỉ ._. Hay tại mọi người toàn lên lúc mình không có mặt
copy: ừm, Có biết fb Nguyệt Hà và câu chuyện người ngoài hành tinh không
--Tứ Minh--: Py, đúng rồi
copy: minh nguyệt 75
Hạ Quân Hạc: Apry618 :wave3:
--Tứ Minh--: Py, đúng rồi
copy: Gì, là cô á.
Hạ Quân Hạc: Phong nhi messi bị chơi xấu quánh đổ máu mỏ :chair:
Ồn ào nhỏ: Py: toàn mem mới à~
--Tứ Minh--: Apry, bạn vào thanks giúp mình nhé viewtopic.php?t=402696&p=3154160#p3154160
--Tứ Minh--: Py, cháu là Minh Nguyệt, cháu ngoại của Sát ngoại công mà
copy: Đổi tên hay sao mà không biết ai hết á
Ồn ào nhỏ: Py: nhớ chớ sao không? :)2
copy: Py bà bà luôn. :v
Apry618: Chắc phải nửa tháng rồi không lên đây
Apry618: Chào cả nhà
--Tứ Minh--: Py bà bà :hug:  :hug: nhớ cháu không?
copy: ồn ào nhỏ, nhớ ta không
--Tứ Minh--: chào Apry
Ồn ào nhỏ: hi Apry~
Ồn ào nhỏ: đúng r
Apry618: Giật mình vì cái tên Hạ Quân Tường :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.