Diễn đàn Lê Quý Đôn








images






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134

 
Có bài mới 28.12.2016, 23:17
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 945
Được thanks: 157 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
Chương 9: Đối đầu

Lôi Lạc Thiên còn bận vài việc của công ty, Trình Lam không muốn lam phiền anh.

Cô về phòng lấy điện thọai di động ra gọi cho Đường Tam.

Một giọng nữ lười biến vang lên từ trong điện thoại.

“Ai đó! CMN sao gọi vào giờ này.”

“Là chị.”

"Oh! Chị Lam em còn tưởng ai lại dám làm phiền em nữa chứ.

Ha ha ha.

Có chuyện gì không chị?"

“Em điều tra giúp chị về bang Hắc Việt. Chị muốn biết tất cả không được sót chuyện gì.”

Đường Tam cười nói.

“Cứ giao cho em.”

Nói song cúp điện thoại.

Trình Lam đi đến ghế sopha ngồi xuống, mở laptop mà Lôi Lạc Thiên chuẩn bị cho cô, khi buồn chán có thể dùng để lên mạng.

Tay cô gõ rất nhanh lên bàn phím, động tắc rất thành thuật.

Vài giây sau trên màn hình có mấy hàng chữ nhẩy liên tục, cô đã thành công hack vào mấy vi tín trong nội bộ của bang Hắc Việt.

Những thong tin về nơi cắt giấu lô hàng vũ khí của Lôi Lạc Thiên hiện lên.

Kho hàng số 5, khu ngoại thành của Thành Phố S.

Vừa định đến nói cho Lôi Lạc Thiên biết, thì thấy anh đang nói chuyện điện thoại với Tề phú.

“Biết rồi.”

Lôi Lạc Thiên chỉ nói đơn giản 2 chữ rồi cúp điện thoại.

Vừa bước ra cửa nhìn thấy Trình Lam. Anh khơm người, hôn lên môi cô, một nụ hôn thật dịu dàng.

“Anh có việc ra ngoài, Ở nhà chờ anh.”

Không đợi Trình Lam nói gì sải bước đi ra ngoài.

Trình Lam về phòng nhìn xuống cửa sổ. Trong bóng đêm mịt mù có 1 chiếc xe Cadillac màu đen, đang đậu trước cửa biệt thự, giống như một con báo đen đứng vững vàng trong bóng đem đang chờ chủ nhân sai bảo.

Đứng ngoài cửa là Tề phong, khi thấy Lôi Lạc Thiên bước đến anh khơm người mở cửa xe.

Anh mặc trên người âu phục màu đen hiệu armani, áo sơ mi trắng, cà vạt màu đen, với khuôn mặt lạnh lùng không có ý cười, một đôi mắt đầy sát khí gióng như ma quỷ đến từ địa ngục.

Ngồi vào trong xe, khí thế oai hùng, cửa xe đóng lại, chiếc xe cadillac

Màu đen phóng đi trong bóng tối.

Trình Lam thầm nghĩ với tướng mạo phi phàm, khí thế bức người, như vậy chắc có rất nhiều phụ nữ yêu thích.

Cô bắt giác thở dài, phát hiện đây cũng là điểm cô thích ở anh.

Xe Lôi Lạc Thiên vừa rời khỏi biệt thự, Trình Lam nhắn tin cho Đường Tam.

“Kho hàng số 5, khu ngoại thành của Thành Phố S.”

Cô đi xuống tằn hầm đậu xe, lấy chìa khoá chiếc xe Ferrari màu đỏ, phóng như bay rời khỏi biệt thự Lôi Viên.

Xe chạy qua trung tâm thành phố đi đến vùng ngoại Thành.

Trên con đường vắng không có đèn đường, bầu trời đen như mực, chỉ có ngọn đèn sáng từ chiếc xe Ferrari chiếu lên con đường đất.

Một khu kho hàng hiện lên cách xe cô khoảng 500m.

Cô tắp xe vào khoản đất trống khế bên kho hàng.

Trình Lam xuống xe đi về phía kho hàng số 5.

Khi gần đến thì thấy 5 chiếc xe màu đen song thẳng vào kho hàng.

Dẩn đầu là chiếc xe cadillac màu đen của Lôi Lạc Thiên.

Những tiếng thắng xe vang lên trong đêm tối tĩnh mịch.

Anh bước xuống xe, vẻ mặt nghiêm trang và đầy quả quyết pha lẳng tia tàn nhẩn, anh bước đi mạnh mẽ vào kho hàng.

Theo sau anh là Tề phong và Tề Phú cùng 20 tên thủ hạ.

Vừa bước vào kho hàng, thì tắc cả đèn điều bật lên sáng rực.

Theo phản xạ tự nghiên Lôi Lạc Thiên hơi nheo mắt lại, vì chưa thích nghi được với ánh sáng.

Trong kho hàng có khoảng chừng 30 tên áo đen bao vây người của Lôi Lạc Thiên.

Ngồi ở giữa kho hàng là Việt Vũ, mặc trên người bộ âu phục màu trắng, khuôn mặt yêu nghiệt hé lên ý cười.

Sau lưng anh ta là 15 thủ hạ.

15 người còn lại thì từ trên tần 2 chỉa súng vào đám người của Lôi Lạc Thiên đứng chín giữa kho hàng.

“Tôi đã chờ các người rất lâu. Ha ha”

Việt Vũ cười rất sảng khoái, giống như đã đoán được Lôi Lạc Thiên sẽ đến đây.

“Người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng nếu người phạm ta, ta sẽ trả lại gấp 10.”

Giọng nói như ma quỷ và khuôn mặt lạnh lùng của Lôi Lạc Thiên kiến cho đám người của Việt Vũ phải thoát muồi hôi lạnh.

Họ chưa từng thấy người nào có khí thế khiếp người như Lôi Lạc Thiên, tay họ bất giác xiết chặt khẩu súng trong tay.


Chương 10: Đánh bại


“Lôi Lạc Thiên ơi Lôi Lạc Thiên, mầy tưởng mầy là ai. Đến nói hai ba câu thì tao sẽ sợ mầy à.”

Lôi Lạc Thiên bước đến trước mặt của Việt Vũ.

“Thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa mày lại vào.”

Việt Vũ nói giọng đầy châm biếm.

"Tao cớp hàng của mầy thì sao, tao không chỉ muốn số hàng đó của mầy, mà tao còn muốn người đàn bà của mầy nữa. Mầy làm gì được tao.

Ha ha ha."

Vừa nghe xong câu cuối cùng Việt Vũ nói. Sắc mặt Lôi Lạc Thiên trở nên tối sầm lại, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt tàn nhẫn, anh vương chân lên đá mạnh một cái.

Với sức mạnh phi thường và tốc độ ra quyền cực nhanh của Anh, đã đá trúng phần bụng Việt Vũ.

Hắn té từ trên ghế xuống mặt đất, còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lôi Lạc Thiên dùng tay nện một quyền vào khuôn mặt hoàn mỹ của hắn.

Máu từ khoé miệng tuôn ra,

Hắn đứng lên dùng lưỡi liếm vết máu trên miệng, ra quyền đánh trả lại Lôi Lạc Thiên.

Đồng thời từ 4 phía trong kho hàng điều vang lên tiếng súng.

Hai bên điều dùng súng bắng đối phương.

Păng păng có mấy tên thủ hạ của hai bên điều ngã quỵ xuống mặt đất.

Trong nhất thời không khí toàn là mùi thuốc súng.

Khi Lôi Lạc Thiên cùng Việt vũ đang đánh nhau, thì một người trong bang Hắc Việt dùng một con dao sắc bén muốn tấn công Lôi Lạc Thiên từ phía sau.

Păng! Một tiếng súng vang lên, tên thủ hạ đã bị một viên đạn bắn vào tim ngã lăng trên mặt đất.

Trình Lam nhìn Lôi Lạc Thiên nỡ một nụ cười ngọt ngào làm Lôi Lạc Thiên hơi sửng sốt.

Cô dùng súng bắn vào mấy tên áo đen khế bên.

Không ngờ trong chớp mắt Việt hồng đã dẩn thêm một đám thủ hạ song vào.

Tất cả người của Lôi Lạc Thiên điều bị bao vây.

“Hôm này tao sẽ đại khai sát giới đưa tụi bây xuống gặp diêm vương.”

Việt Vũ vừa nói vừa cười.

Nhưng trong phút chốc, một tiếng nổ lớn vang lên.

Một chiếc xe motorbike từ bên ngoài phá cửa xông vào.

Xe xoay vài vòng trên mặt đất, làm khói bụi bay mịt mù.

Đường Tam thẩy vào tay Trình Lam vài viên thủy tin nhỏ gióng như nút áo.

Trình Lam chụp lấy chạy đến bên cạnh Lôi Lạc Thiên.

“Khom xuống mau.”

Đồng thời ở phía bên nầy Đường Tam cũng kêu đám người Tề Phong khom xuống.

Vừa nói song cô ném mấy viên thủy tin vào đám người bang Hắc Việt.

Ầm ầm ầm.

Mấy tiếng nổ vang lên, khói bay mịt mù.

Đám người bang Hắc Việt điều nằm chết dưới đất.

Tình thế xoay chuyển bất ngờ, Việt Hồng đành phải bảo vệ Việt vũ rời khổi kho hang trước.

“Đám người vô dụng, làm chút việc cũng không xong.”

Việt Vũ tức đến nghiến răng, mặt nổi đầy gân xanh rời đi.

“Tề phong, Tề phú đi xem lô hàng có đầy đủ không. Các người còn lại đi xem ai còn sóng thì đem về bang để sử lý.”

Lôi Lạc Thiên phân phối xong cho thủ hạ, quay qua ôm Trình Lam vào lòng, tay bất giác vuốt ve mái tóc dài của cô.

“Sao lại chay đến đay? Sao không ở nhà chờ anh? Ở đay rất nguy hiểm.”

Còn chưa kịp trả lời, thì Đường Tam phóng như bay qua Trình lam, ôm cô và nói với giọng rất vui.

“Chị Lam, người ta nhớ chị muốn chết, mai mốt chị có đi đau thì phải dẩn em theo nhé.”

Lôi Lạc Thiên bất giác cau mầy.

Anh không thích có người khác đụng vào cô.

Trình Lam biết rõ anh nghĩ gì, đành đẩy Đường Tam ra.

“Đây là Đường Tam, bạn thân từ nhỏ của em.”

Lần đầu thiên Đường Tam thấy cô giải thích điều gì với người khác, cô liền quan sát Lôi Lạc Thiên.

Nhìn từ trên xuống dưới, đúng quả là tướng mạo phi phàm, có nét vương giả, quy nghiêm, sang trọng của gia đình quý tọc.

Có sự bình tĩnh, tự tin, lạnh lùng và bá đạo của một lão đại hắc bang, nhưng toàn thân anh điều tỏa ra hơi thở nguy hiểm.

“Chị Lam vị nầy là ai vậy.”

Không đợi Trình Lam trả lời.

Anh liền nói.

“Cô ta là người phụ nữ của tôi.”

Trình Lam bất đất dĩ gặt đầu.

Trong lòng thầm nghĩ.

Người đàn ông này qủa thật là bá đạo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 28.12.2016, 23:19
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 945
Được thanks: 157 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
Chương 11: Tề Phong và Đường Tam

Tề phú và Tề Phong bước tới trước mặt Lôi Lạc Thiên cung kính nói.

“Lão đại. Toàn bộ lô hàng điều ở đay.”

"Tốt, Tề Phú, Chú và một số thủ hạ đích thân đưa lô hàng này qua Trung Đông.

Tôi không muốn có bất cứ sơ sót nào nữa."

“Dạ, Lão đại.”

Tề Phú cùng một đám thủ hạ rời đi.

Tề Phong nhìn Trình Lam,

“Chị dâu, những viên thủy tin vừa rồi là gì vậy? Sao sức sát thương lại lớn như vậy.”

Trình Lam nhìn Đường Tam rồi quay sang Tề Phong nói.

"Đây là loại bơm mini được Đường Tam mới phát minh ra, có lực sát thương rất lớn, nhưng chỉ ở trong phạm vi 2 mét.

Nhưng nó cũng chưa mấy gì hoàn hảo lấm, có vài viên không nổ đủ mạnh, cần phải chỉnh sửa thêm."

Đường Tam ủ rủ nói.

“Cô có thể cho tôi một viên được không?”

“Được chứ.”

Vừa nói Đường Tam vừa lấy trong túi áo một viên thủy tin đưa cho Tề phong.

Trong lòng Tề phong thầm nghĩ,

Nhất định phải đưa nó cho Mạnh Hùng, để nghiên cứu và đưa ra thị trường.

“Chúng ta về biệt thự.”

Vừa nói Lôi Lạc Thiên đã ôm eo Trình Lam rời đi.

“Chị, em cũng muốn đi cùng chị.”

Đường Tam vừa nói vừa chạy theo sau Trình Lam.

Không đợi Lôi Lạc Thiên từ chối.

“Được, em cứ đi theo Tề phong về.”

Đường Tam nhìn Trình Lam rời đi, rồi quay sang Tề Phong, bỉu môi nối.

“Sao mình phải theo hắn chứ.”

“Đi theo tôi.”

Bỏ lại một cau Tề Phong ngồi vào chiếc xe đậu ở trước cửa kho hàng phóng đi thật nhanh.

Đường Tam leo lên chiếc xe motorbike màu đen tím của mình phóng nhanh theo sau xe Tề Phong.

2 chiếc xe một cadillac một motorbike phóng như bay qua con đường đất ở ngoại Thành, xuyên qua con đường náo nghiệt đông đúc người qua lại nhất Thành phố S.

Có mấy công tử nhà giàu lái xe hàng hiệu, bất giác nhìn về phía chiếc motorbike đang đậu đợi đèn giao thong kế bên.

Một cô gái với dáng người hoàn mỹ, đôi chân thôn dài, mặc trên người bộ đồ da đen bó sát, zip áo kéo đến giửa phần ngực, để lộ phần trên tròn trịa trắng mịn, mang đôi giầy bốt.

Làm những chàng trai không thể khổng nuốt nước bọt.

Tề Phong đậu xe kế bên, nhìn thấy một màn này, trong lòng tức giận, bất giác siết chặt tay lái, những khớp xương tay điều trắng bạch.

Không đợi đèn xanh, nhấn mạnh ga, xe phống đi như cơn gió.

Vừa đậu xe trước biệt thự.

Kétttttt...

Một tiếng thắng chối tai vang lên. Chiếc xe motorbike vì thắng gấp nên phần đầu xe chuối xuống, sau đó phần sau xe rầm một tiếng đập mạnh xuống mặt đất.

Đường Tam bước xuống xe, tay tháo chiếc nón bảo hiểm xuống, đầu lác lơi trái phải vài lần để những loạn tóc dài rơi về phía sau. Động tác vô ý thức nầy của cô làm toàn thân Tề Phong như lửa đốt.

“Anh làm gì mà lái xe nhanh như vậy?.”

Lấy lại tin thần, anh bước vào biệt thự.

“Tại cô lo quyến rũ đàn ông, nên theo không kiệp.”

Cô tức giận nói.

"Tôi quyến rũ đàn ông khi nào.

Ừ, mà dù tôi có, cũng không liên quan gì đến anh."

Tề phong tức đến xanh mặt.

“Trần má, bà sắp sếp cho vị tiểu thư nầy một phòng. Cô ta là bạn của phu nhân.”

Nói xong không nhìn Đường Tam một cái, liền bỏ ra ngoài.

“Tánh tình thật là sấu.”

Vừa nói cô vừa đi qua Trần Má.

“Chào dì, con là Đường Tam. Là bạn tốt của chị Lam.”

“Tiểu thư, tôi đưa cô đến phồng.”

Đưa Đường Tam đến phòng, bà cười nói.

“Có chuyện gì cần, tiểu thư cứ gọi tôi.”

Bà do dự một chút rồi nói tiếp.

“Thứ lổi tôi nhiều chuyện. Cậu Phong là người tốt, đã theo thiếu gia hơn 10 năm. Đối đải với chúng tôi điều rất tốt.”

“Tốt hay không thì con không biết, nhưng thái độ đối với con thì thật không tốt.”

Nói xong cô bước vào phòng, không để ý đến Trần má đứng ngòai cửa nữa.

Bà đống cửa lại, rồi rời đi.

Cô mệt mỏi ngã người lên giường ngũ một giấc đến sáng.

Chương 12: Người đàn bà của tôi

Lôi Lạc Thiên cùng Trình bước ra khỏi kho hàng, đi đến chiếc xe Ferrari đậu trong bóng tối.

Trời đêm khuya yên lặng, không trăng không sao, chỉ có những ngọn đèn yếu ớt, từ phía kho hàng chiếu về phía họ. Trên người Trình Lam mặc một áo thung ngắn màu trắng bó sát vào ngực để lộ phần bụng,

Quần jean ngấn bó sát bờ mông tròn trịa. Để lộ phần eo nhỏ, đôi chân thon dài, làng da trắng nõn.

Lôi Lạc Thiên không thể nào kèm chế được dục vọng đang sôi trào trong lòng.

Tiếng tới áp sát vào người Trình Lam.

Lưng Cô bị ép sát vào cửa xe, mặt đối mặt với anh, hai người nhìn sau vào mắt đối phương.

Dục vọng và sự ham muốn trong người không thể nào khống chế được. Lôi Lạc Thiên bá đạo hôn lên môi cô, môi anh rất lạnh, nhưng lại kiếng lòng cô ấm áp.

Anh hung hăn đưa lưỡi vào miệng cô, thâm dò từng nơi trong miệng cô.

Tay anh không ngừng sờ sọt khắp người cô.

Cô dùng đầu lưỡi của mình liếm nhè bờ môi lạnh buốt của anh.

Sự nghiệt tình đáp lại của cô làm anh không thể nào khống chế được nữa, hơi thở của anh bất đầu dồn dập.

Cập mắt bị tình dục bao trùm mà trở nên mờ mịt.

Trong lúc Trình Lam có cảm giác sắp không thở nổi, anh buôn cô ra.

Ôm cô vào xe phống như bay về biệt thự.

Xe đậu trước cửa, anh bế cô đi thẳng lên lầu.

Quần áo không chỉnh tề, tóc tai lộn xộn cô vùi đầu vào lòng ngực rắn chắc của anh.

Sấu hổ không dám ngẩn đầu lên nhìn mấy người giúp việc trong nhà.

Người hầu Tiểu Thu đứng bên Trần Má tức giận nhìn một màn nầy.

Cô đã làm việc ở Lôi gia 3 năm, vô số lần muốn tiếp cận Lôi Lạc Thiên. Nhưng nhìn anh cũng chưa bao giờ nhìn cô một cái.

Vậy mà bây giờ anh lại ôm người con gái kia vào lòng.

Khuôn mặt cô vì ganh tị mà hiện lên tia đọc ác.

Lôi Lạc Thiên bước rất nhanh về phòng mình, một cước đá mở cửa phòng, bước vào không quên dùng chân đống sầm cửa lại.

Anh đặt cô xuống giướng, nhanh chống dùng tay sé rắch áo thung nhỏ bé và quần jean ngắn của cô.

Thân thể trắng noãn mê người hiện ra trước mặt anh, với bộ nội y màu đen viền ren, quần lót chữ T, làm hô hấp của anh nặng nề, tim đập loạn.

Lôi Lạc Thiên không thể kiềm chế sự ham muốn cô nữa.

Anh khơm người để hai tay bên hong cô, đặt đè cô xuống giường.

Môi áp lên môi cô, hôn lên môi rồi từ từ rời xuống cổ.

“Giúp anh cở đồ.”

Cô dùng tay cở từng nút áo sơ mi của anh, rồi tháo thắc lưng cho anh.

Trải qua một đêm triền miêng, toàn thân cô điều đau nhứt.

Lần đầu tiên trong đời cô bị dầy dò đến như vậy.

Anh tham lam muốn cô hết lần nầy đến lần khác.

Lôi Lạc Thiên bế cô vào phòng tắm, đặt cô vào bồn đã được anh xã đầy nước ấm.

Anh lâu mình cô nhẹ nhàn.

Dùng khăn long trắng anh bọc người cô lại, ôm cô đặt trên giường.

Anh biết đây là lần đầu tiên của cô nên rất đau. Anh yêu thương ôm cô vào lòng hôn nhẹ lên trán cô.

Anh bá đạo nói.

“Bây giờ em chỉ thuộc về riêng, Lôi Lạc Thiên anh.”

Trình làm nhìn khuôn mặt ngan ngược mà thâm tình của anh.

“Anh củng chỉ thuộc về riêng, Trình Lam em.”

Cô cười vô cùng vui vẽ, áp sát mặt vào ngực anh ngủ một giấc tới 12 giờ trưa.

Khi cô tỉnh lại thì không thấy Lôi Lạc Thiên đâu.

Cô vào phòng tấm, đánh răng rửa mặt, rồi đến tủ quần áo chọn cho mình một cái đầm dài mầu trắng mặc vào bước xuống lầu.

Khi cô đi xuống lầu, thấy Lôi Lạc Thiên ngồi tại bàn ăn, uống Café và đang đọc báo kinh tế.

Theo thối quen của sát thủ, cô quan sát sung quanh, bất gặp cập mắt thâm tình của tiểu thu nhìn anh.

Về các chuyện làm ăn trên thương trường, anh quả thật là một người có tầm nhìn chín sát, quả quyết, tuyệt tình, ngoan đọc, sáng suốt nhưng về vấn đề quan hệ nam nữ thì anh chẳng biết gì.

Khi nhìn thấy Trình Lam, cô mặc một cái đầm trắng, đơn giản giống một cô cong chúa dịu dàng đáng yêu.

“Qua đây.”

Cô bước tới ngồi lên dùi anh.

Anh đặt lên má cô một nụ hôn.

“Còn đau không?”

Anh dịu dàng hỏi cô.

Cách người hầu điều rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nghe được anh dùng giọng điệu dịu dàng như vậy.

Tiểu Thu bất giác nấm chặt tay thành nấm đấm.

Trình Lam không trả lời, chỉ nhẹ nhành gặt đầu một cái.

Tay vương tới dĩa thức ăn trên bàn, bóc một miếng bỏ vào miệng.

“Ăn từ từ thôi côi chừng bị nghẹn.”

Lôi Lạc Thiên long lắng nói.

“Đối chết em luôn, từ hôm qua đến giờ chưa có gì vào bụng, vậy mà còn bị anh hành hạ suốt một đêm.”

Cô bĩu môi nói.

Lôi Lạc Thiên cưới ha hả.

Vòng một tay qua eo cô, tay còn lại dùng đủa gấp thức ăn cho cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 29.12.2016, 16:15
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 945
Được thanks: 157 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
Chương 13: Mạc gia yến

Một tuần trôi qua thật nhanh, Lôi Lạc Thiên bị Trình Lam buộc ở nhà dưỡng thương.

Công ty còn một đống văn kiện chờ anh duyệt.

Ngày hôm sau Lôi Lạc Thiên phải về công ty làm việc, cô ngồi ở nhà buồn chán nên cùng Đường Tam đi dạo trung tâm mua sám lớn nhất thành phố S.

Trung tâm thương mại nầm ngay giữa nơi nhộn nhịp nhất thành phố.

Toà nhà cao tầng gờm có 5 tầng lầu.

Tầng 1,2,3 là khu mua sấm có mấy trăm cửa hàng hiệu, tầng 4 là khu ăn uống bao gồm các nhà hàng cao cấp, còn tầng năm là khách sạn 5 sao cùng các spa và thẩm mỹ viện xa hoa, cần phải có thẻ hội viên mới vào được.

Trình Lam cùng Đường Tam hôm nay ăn mặc đơn giảng, áo thung, quần bò cùng đôi giày vải Nike.

Vừa bước chân vào cửa hàng Prada.

Một cửa hàng hiệu tầm quốc thế, bài trí một cách sang trọng lọng lẩy xa hoa.

Ánh đèn rực rở chiếu xuống mấy cô bán hàng xin đẹp.

Bộ đầm phục mầu navy mặc trên người họ tăng thêm phần chuyên nghiệp.

Nụ cười rực rở cửa 2 nhân viên bán hàng đứng gần cửa ra vào tắt liệm, khi nhìn thấy 2 vị khách vừa bước vào cửa hàng ăn mặc cực kỳ đơn giảng.

Dùng ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới không có gì là hàng hiệu cả. Khuôn mặt khinh thường của cô bán hàng làm cho Trình Lam chán ghết. Không chào hỏi một câu họ quay sang làm chuyện khác.

Trình Lam và Đường Tam không để ý bước vào khu bán hàng dành cho nam nằm bên phải.

“Chị định mua đồ cho anh Thiên hả?”

Trình Lam cười thật ám áp, nhớ tới gián vẻ của Lôi Lạc Thiên lúc sáng khi rời nhà.

Nhìn thấy một cái áo sơ mi màu xanh tươi mác và một cái cà vạt cùng màu. Vừa cầm lấy thì một bàn tay trắng mịn đoạt lấy trước cô.

Mùi nước hoa nồng nạc, song vào mũi Trình Lam làm cô khó chịu nhíu mày.

Cô ghét nhất là những mùi nước hoa nầy, nên trên người cô chỉ có hương thơm dịu dàng của sữa tấm.

Một giọng nữ yểu điệu vang lên.

“Áo nầy tôi lấy trước.”

Trình Lam nhìn sang nơi phát ra những âm thanh nổi da gà đó.

Hiện ngây trước mặt là một cô gái khoản chừng 22 tới 23 tuổi, trên mặt trang điểm đậm Đà, dốc người ẻo lả mặc trên người bộ đầm màu đỏ bó sát mới nhất của chanel, để lộ ra bộ ngực trắng mịn màng.

Tay cầm túi sách Prada màu đen. Toàn thân điều đồ hiệu.

Không phải Trình lam không có khả năng mua đồ hiệu, chỉ là cô không quan tâm đến mà thôi.

Tiền do cô kiếm được khi làm nghiệm vụ đã có thể, để người bình thường tiêu sài cả đời.

Huống hồ bay giờ cô còn có Lôi Lạc Thiên.

Nữ bán hàng đoạt lấy áo sơ mi nam từ trong tay Trình Lam cung kính đưa cho cô gái kia.

“Mạc tiểu thư, đây là hàng mới nhất của mùa nầy.”

Đường Tam thức giận nói.

"Cách người làm cái quái gì vậy?

Không thấy bổn tiểu thư nhìn thấy nó trước hay sao."

Cô bán hàng khinh thường nói.

“Xin lổi Mạc Tiểu thư là khách hàng VIP của chúng tôi.”

“Cái áo nầy rất đất tiền, bằng tiền lương cả đời của hai người cũng chưa chắc gì mua nổi.”

Giọng nói đầy khinh miệt của Mạc gia Yến vang lên.

Trình Lam nghe xong, trong lòng tức giận, mặt cô lạnh đi, cập mắt nhìn thẳng vào mặt vị Mạc Tiểu Thư kia như muốn giết người.

Mạc gia Yến vì bị ánh mắt sắc bén của Trình Lam nhìn, bất giác rùng mình một cái.

Trình Lam móc một sấp tiền mặt để xuống quay tín tiền.

“Bao nhiêu đay đủ chưa?”

Người bán hàng gặp một sấp tiền để trước mặt, nhưng không giám đọng vào.

Vị Mạc Tiểu Thư nầy là khách hàng lớn của họ. Họ không thể đắt tội được.

“Không được bán cho cô ta. Tôi sẽ mua nó.”

Giọng nói ngang ngược của Mạc gia Yến vang lên.

Cô bán hàng khó sử, nói với Trình Lam và Đường Tam.

“Xin hỏi hai vị có thẻ hội viên của chúng tôi không?”

Đường Tam nói giọng cọc lóc.

“Không có.”

“Vậy xin lổi, khách hàng có thẻ VIP sẽ được u tiên hơn.”

Người bán hàng thầm vui trong lòng.

Mạc gia Yến cầm một thẻ VIP Prada và một thẻ tín dụng bạc kim đưa cho cô bán hàng.

Cô bán hàng vui vẽ nhận lấy thẻ từ trong tay Mạc gia Yến.

“Ai nói cô ấy không có thẻ VIP.”

Một giọng nói lạnh lùng, giận dữ vang lên.

Đi trước là Lôi Lạc Thiên còn Tề Phong và mấy tên cận vệ thì bước theo sau.
Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Chương 14

Nghe giọng nói quen thuộc của anh, Trình Lam vơ đi vài phần tức giận.

Anh mặc trên người âu phục đen áo sơ mi màu trắng, thắt cà vạt màu xanh, hai tay anh bỏ trong quần.

Anh bước đi một cách oai phong lẩm liệt, khí thế bức người, mấy cô gái nhìn thấy điều không thể dời tầm mắt được.

Mạc gia Yến vừa thấy người bước vào là Lôi Lạc Thiên liền chạy đến ôm lấy cánh tay anh.

“Anh Thiên, sao lâu quá không thấy anh đến nhà chơi.”

Giọng nói ngọt ngào nhõng nhẽo vang lên làm Trình Lam ớn lạnh.

Đường Lam rùng mình một cái nhìn về phía cô gái kia giống như con bạch tuột quấn lấy cánh tay Lôi Lạc Thiên.

“Chi Lam, chị có tình địch rồi.”

Đường Tam vừa nói vừa cười.

Trình Lam dùng cập mắt chán ghết nhìn về phía Lôi Lạc Thiên.

Lôi Lạc Thiên bực bội đẩy tay Mạc Gia Yến ra.

Cô lảo đảo lùi về sau vài bước.

Anh bước tới ôm Trình Lam vào lòng trước sự kinh ngạc của mọi người,

Cô cau mày, chán ghét đẩy anh ra.

“Trên người anh có mùi hương của người phụ nữ khác.”

Cách cô bán hàng điều kinh ngạc với hành động nầy của cô.

Ai nấy điều biết người đàn ông trước mặt nầy là Tổng giám đốc tập đoàn Lôi Thị cũng là ông chủ lớn của nơi nầy.

Anh là người đàn ông đọc thân hoàng kim ở Thành Phố S mà các phụ nữ điều muốn anh để mắt đến.

Anh lạnh lùng, vô tình, tàn nhẩn nhưng lại là một người tuổi trẻ tài cao.

Vậy mà cô gái nầy không biết tốt sấu mà lên mặt.

Họ thầm nghỉ chắc chắn Lôi Lạc Thiên sẽ nổi trận lôi đình.

Không ngờ anh lại cởi bỏ áo khoát, ném sang một bên cho vệ sĩ đứng sau lưng Tề phong.

Anh tiến tới ôm Trình Lam vào lòng, đặc lên má cô một nụ hôn dịu dàng.

Trình Lam nhìn động tác dịu dàng của anh, cô nở một nụ cười rực rỡ.

Mạc gia Yến cùng cách cô nhân viên bán hàng điều kinh ngạc.

Mạc gia Yến tức tới mặt hết trắng rồi xanh.

Nhà họ Lôi và nhà họ Mạc là bạn lâu đời, nên hai bên điều muốn trở thành thong gia nhưng lần nào đề cập đến thì Lôi Lạc Thiên điều phản đối.

Không ngờ anh lại thích một con nhóc như vậy.

Lôi Lạc Thiên quay qua nhìn thẳng vào mặt cô gái bán hàng, sự dịu dàng cưng chiều vừa rồi của anh điều biến mất, thay vào đó là nét mặt lạnh lùng tàn ác nói.

“Các người nói người đàn bà của Lôi Lạc Thiên tôi không thể mua quần áo trong cửa hảng nầy hả?”

Anh dùng giọng điệu tức giận chất vấn cô ta.

Cô bán hàng rung lên lính quýnh nói.

“Tổng giám đốc Lôi tôi.. Tôi xin lổi, tôi không biết cô ta là người của ngài.”

“Vừa rồi còn phắc lối.”

Đường Tam cười đắc ý nói.

Trình Lam thấy vậy kéo tay Lôi Lạc Thiên nói.

“Không sao anh đừng làm khó họ nữa.”

Lôi Lạc Thiên yêu thương nhìn Trình Lam,

“Vừa rồi em định mua gì?”

“Em định mua áo số mi cho anh.”

Lôi Lạc Thiên cầm cái áo trên quầy tín tiền lên nói.

“Là cái nầy?”

Mạc gia Yến thấy vậy cô chạy tới cầm áo sơ mi lên nói.

“Anh Lôi em nhìn thấy áo nầy trước thì nghỉ nó sẽ hợp với anh, định mua tặng cho anh, không ngờ cô gái nầy lại muốn giành nó với em.”

"Ây cô, cô nói gì vậy cô mới là người đoạt lấy đồ của người khác.

Nói mà không biết ngượng.

Ngực thì to mà đầu óc như hạt nho."

Đường Tam nói với giọng mỉa mai.

Tề phong đứng một bên nhìn một màng nầy mà bất giác nở nụ cười.

Mạc tiểu thư nầy phách lối như vậy cũng có ngầy bị chỉnh như thế nầy.

Anh nhìn Đường Tam mà trong lòng có một cảm giác lạ lùng, một cảm giác chưa từng xuất hiện trước đây.

Mạc gia Yến nghe Đường Tam nói vậy, giận dữ vương cánh tay lên định tác vào mặt Đường Tam một cái, nhưng lại bị một cánh tay rắn chắc bất lấy.

“Mạc tiểu Thư, ở đây là nơi đông người mong cô tự trọng.”

Tề phong nói mà mặt không hề đổi sắc.

Mạc gia Yến vừa nói vừa chỉ Tề Phong và Đường Tam nước mắt thì rơi lã chã.

“Anh Lôi côi kìa, bọn họ ăn hiếp em.”

Lôi Lạc Thiên thức giận,

“Làm ồn đủ chưa. Còn không mau về.”

Mạc gia Yến thức giận rời đi.


Đã sửa bởi mytran01212 lúc 01.01.2017, 02:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 31.12.2016, 18:48
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 945
Được thanks: 157 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
Chương 15: Kẻ thù đến

Lôi Lạc Thiên ôm eo Trình Lam ra khỏi cửa hàng, Đường Tam đi bên cạnh Tề Phong hai tay cầm túi lớn túi nhỏ.

4 người đi vào thang máy ấn nút tầng hầm đậu xe.

Dinh.

Cửa thang máy mở ra, 4 người bước ra, hướng chiếc xe cadillac màu đen đi tới.

Vừa đi được vài bước thì Lôi Lạc Thiên cảm giác được nguy hiểm. Trong vòng vài giây có 8 tên áo đen xong tới tay cầm súng.

Bang bang bang.

Tiếng súng vang lên 4 người đồng thời xoay người tránh đạn, trong tay Trình Lam và Đường Tam không biết khi nào đã cầm mấy cái phi tiêu nhỏ, động tác nhanh nhẹ phóng thẳng vào cổ mấy gã hắc y.

Từng người một ngã quỵ trên mặt đất. Lôi Lạc Thiên ra quyền đánh manh, nhanh, chuẩn sát còn Tề phong dùng dao gâm nhỏ xẹt qua cổ từng người không chút lưu tình.

Trong phút chốc 8 tên hắc y có người chết có người bị Lôi Lạc Thiên đánh bại.

Trình Lam quan sát những kẻ nầy, trên cổ tay họ điều có hình sâm con rắn.

“Tề Phong mang những kẻ còn sống về bang thẩm vấn. Ta muốn biết ai sai khiến họ và một đích là gì.”

“Dạ.”

Tề Phong gọi điện thoại trong chốc lác thủ hạ của hắn đã đến.

“Giao cho các người.”

Lôi Lạc Thiên ôm Trình Lam ngồi vào phía sau xe, dựa đầu lên thành ghế, hai mắt nhấm lại định thần.

Tề Phong cùng Đường Tam cùng ngồi phía trước.

Tề Phong vừa lái xe vừa nhìn vào gương chiếu hậu quan sát sắc mặt của lão đại.

Đoạn đường về biệt thự không khí trên xe thật yên tịnh.

Mỏi người điều có suy nghĩ riêng.

Lôi Lạc Thiên trong lòng thầm nghỉ, người nên đến rồi cũng sẽ đến.

Trình Lam nhìn ngoài cửa sổ xe trong lòng hơi lo lắng, hình xăm vừa rồi nhìn thấy trên cánh tay của kẻ hắc y kia là của tổ chức sát thủ Kim xà.

Tổ chức nầy rất thần bí, không ai biết thủ lãnh của họ là ai.

Chỉ biết họ một khi nhận nhiệm vụ thì không từ thủ đoạn dù chết cũng phiả hoàn thành nhiệm vụ.

Đường Tam thì không biết những tên kia là nhầm vào ai mà đến.

Lôi Lạc Thiên hay Trình Lam.

Chiếc xe từ từ chậy chậm lại đậu trước cửa biệt thự.

Lôi Lạc Thiên ôm Trình Lam vào nhà nói,

“Em lên phồng nghỉ ngơi trước đi anh có việc cần xử lý.”

Trình Lam gặc đầu rồi cùng Đường Tam đi lên phồng.

“Chi, em thấy chuyện hôm nay không đơn giản đâu. Em nghĩ sẽ còn có việc xảy ra.”

Trình Lam không nói gì chỉ là trong lòng cô nghĩ, chắc họ đến là vì Lôi Lạc Thiên.

Cô tuyệt đối không cho phép Lôi Lạc Thiên xảy ra chuyện.

Vào đến thư phồng Lôi Lạc Thiên mệt mỏi ngồi lên sopha hai tay gác lên thành ghế, Tề Phong rót cho Lôi Lạc Thiên một ly rượu đỏ.

“Lão đại tôi nghĩ sấp tới sẽ có chuyện lớn xảy ra. Lúc trước ngài không có nhược điểm để họ công kích, nhưng bây giờ thì khác. Họ sẽ đối phó với chị dâu.”

Lôi Lạc Thiên tay cầm ly thủy tin lác lác, chất lỏng màu đỏ xoay vòng vòng trong chiếc ly.

Anh nhấp nháp ly rượu hai mắt nhấm lại.

"Tới một người ghết một người, không cho phép ai động đến một sợ tóc của Lam Lam.

Hiểu chưa."

Hai chữ cuối cùng Lôi Lạc Thiên dùng giọng rất lạnh và nguy hiểm để nói ra.

“Lão đại an tâm thuộc hạ sẽ cho người bảo vệ chị dâu 24h.”

“Cậu về tổng bộ thẩm tra bọn họ đi.”

“Dạ.”

Tề Phong bước ra khỏi thư phòng thì gặp Trình Lam đứng trước cửa.

Anh khơm người chào rồi rời khỏi biệt thự.

Trình Lam bước vào thư phòng trong phòng tói chỉ có một chiếc đèn bàn thủy tin đuợc mở phát ra ánh sáng mờ mờ, chiếu lên khuôn mặt Tuấn tú của anh.

Cập mắt anh nhấm lại lúc này nhìn anh rất mê người.

Người đàn ông này vào giờ phút nào cũng tỏa lên sự hấp dẫn và quyến rũ. Cô thầm mắng một câu CMN từ khi nào mà mình lại suy mê người đàng ông này như vậy.

Cô đứng trước mặt anh, tay nắm tay anh vừa kéo anh vừa nói.

“Anh mệt thì đi tấm đi rồi ngủ sớm.”

Lôi Lạc Thiên vòng tay qua eo cô, ôm cô vào lòng.

“Từ nay trở đi em nhớ cẩn thận một chút.”

Anh muốn không cho cô ra khỏi biệt thự, nhưng anh biết với tính tình của cô, cô sẽ không chịu, đành phải cho người theo bảo vệ cô.

Trong lòng anh lúc nầy rất lo lắng, anh biết khả năng của cô nhưng anh không muốn có truyện xảy ra ngoài ý muốn.

Lần nầy người anh cần đối phó không đơn giản.


Chương 16

Khi 2 người vừa vào phòng Lôi Lạc Thiên không nói lời nào bá đạo ôm Trình Lam vào phòng tấm.

“Anh làm gì vậy, bỏ em xuống.”

Mặc cho Trình Lam giẫy giụa Lôi Lạc Thiên ôm cô thẳng vào phòng tấm.

Anh đặc cô xuống, một tay ôm cô một tay cởi quần áo trên người cô ra. Trong chốc lác trên thân thể Trình Lam chẳng còn gì cả.

Thân thể trắng, làn da mịn màn với đường cong hoàn mỹ làm cho yết hầu Lôi Lạc Thiên lên xuống không ngừng, anh hít một hơi thật sâu để ổn định lại tin thần.

Không thể diễn tả được giờ phút nầy anh muốn cô biết bao.

Anh khơm người hôn lên môi cô, bắt đầu dịu dàng từ từ chuyển sang mạnh bạo.

Đầu lưỡi hai người quấn lấy lẩn nhau. Trong lòng Trình Lam vào giờ phút nầy không còn lý trí gì nửa cô chỉ biết thuận theo anh.

Hơi thở anh lúc nầy càng gấp gáp hơn.

Anh ôm cô thật chặt muốn đem hai thân thể nhập thành một.

Trên gương trong phòng tấm phản chiếu lại là 2 thân thể tuyệt mỹ đang quấn lấy lẫn nhau tạo ra một bức tranh kiều diểm.

Cao trào trôi qua Trình Lam mẹt mỏi, cô để mật Lôi Lạc Thiên tám rửa cho cô.

Tấm xong anh ôm cô về giường.

Hai người cùng nhau ngủ đến sáng.

Ngày hôm sau khi Trình Lam tỉnh lại thì không thấy Lôi Lạc Thiên đâu.

Cô vào phồng tấm đánh răng rửa mặt rồi thay một bộ váy trắng đi xuống lầu.

Trần má thấy cô cung kính nói.

"Thưa Thiếu Phu nhân, Thiếu gia có dận tôi chuẩn bị điểm tâm sáng cho cô.

Thiếu gia có việc nên về công ty từ sáng sớm."

“Tôi biết rồi.”

Trình Lam vừa ngồi xuống bàn ăn sáng vừa nói.

“Dì thấy Đường Tam đâu không?”

Trần má đứng bên cạnh bàn nói,

“Tôi thấy sáng nay Đường tiểu thư đi cùng cậu Tề.”

Trình Lam vừa nghe xong thì câu mày lại. Cũng không nói gì.

Không còn tâm trạng muốn ăn nữa cô nói.

“Tôi muốn đi đến công ty,”

“Dạ để tôi gọi tài xế đưa phu nhân đi.”

Xe ngừng lại Trình Lam bước xuống, ngẩn đầu lên nhìn bốn chữ mạ vàng TẠP ĐOÀN LÔI THỊ.

Như một con mảnh long khí thế hào hùng nầm trên toà cao óc màu bạc.

Công ty 98 tầng nằm ngây giữa trung tâm thành phố.

Trình Lam mặc váy trắng liền, giày cao gót, tóc cô xoã xuống tay cầm bóp mặt đeo kiếng đen.

Cô bước vào đại sảnh mọi người điều nhìn theo cô,

“Cô gái nầy thật xin đẹp không biết có phải đại minh tin không.”

Tiếng bàn tán xung quanh, Trình Lam vẫn làm mặt lạnh đi đến trước quày tiếp tân.

Cô tiếp tân xin đẹp nhìn cô lễ phép nói.

“Xin hỏi vị tiểu thư nầy, cô muốn tìm ai?”

“Tôi muốn gặp Lôi Lạc Thiên,”

Cô tiếp tân nhìn, đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Cô gái nầy đúng là xin đẹp nhưng sao lại kiêu ngạo như vậy, dám kêu thẳng tên của chủ tịch chứ.

Theo như cô biết chủ tịch không bao giờ gần phụ nữ, chác cô cũng giống những người phụ nữ khác muốn đến quyến rũ chủ tịch mà thôi.

"Xin lỗi tiểu thư có hẹn trước không?

Không, nhưng tại sao tôi phải hẹn trước."

Trình Lam trả lời với giọng hơi tức giận.

Cô tiếp tân khinh miệt nói,

“Nếu cô không có hẹn trước thì xin lỗi chúng tôi không thể cho cô gặp chủ tịch.”

Cách mấy hôm thì có vài người muốn đến quyến rũ chủ tịch, nếu ai tôi cũng cho vào thì không biết một ngầy chủ tịch phải gặp bao nhiêu người đây.

“Cô chỉ cần nói với Lôi Lạc Thiên là Trình Lam đến thì nhất định anh ấy sẽ gặp tôi.”

Cô gái nầy thật là phách lối.

“Xin lỗi nếu cô không đi thì tôi sẽ gọi bảo vệ.”

Vừa nói xong 2 tên bảo về mặc đồng phục màu xanh tiến tới Trình Lam.

“Mời cô rời khổi tập đoàn Lôi Thị.”

Trình Lam không nói gì xoay người muốn bước đến thang máy.

2 tên bảo vệ muốn dùng tay bắt lấy tay cô mời cô ra khỏi đây.

Trình Lam cực kỳ ghét người khác đụng vào người cô, theo phản xạ tự nhiên cô bắc lấy cánh tay của người bảo vệ xoay một vòng quăng anh ta nằm bẹp trên mặt đất.

Động tác nhanh nhẹ làm các người xung quanh hết hồn.

Cô tiếp tân nhìn thấy, tráng tót muồi hôi lạnh.

Trình Lam dùng cập mắt thiếu kiên nhẩn nhìn cô tiếp tân.

“Cô có thể gọi cho Tề phú hoặc Tề Phong nói có Trình Lam tới.”

Cô tiếp tân sửng sốt, cô gái nầy là ai mà quen với chủ tịch rồi còn cả tổng giám đốc và phó giám đốc nữa.

Cô lấy lại tin thần cầm điện thoại gọi cho giám đốc Tề Phú.

“Thưa giám đốc có cô Trình muốn gặp chủ tịch nhưng không có hẹn trước.”

“Được tôi xuống ngây.”

Cúp điện thoại cô tiếp tân thay đổi thái độ với cô.

Giám đốc sẽ xuống ngay mời cô Trình đợi một chút.

Trình Lam không nói gì, chỉ vài phút sau Tề Phú bước ra từ thang máy dành riêng cho chủ tịch.

Cung kín nói.

“Chị dâu, chủ Tịch đang đợi chị trong phồng làm việc.”

Những ánh mắt tò mò nhìn Trình Lam bàn tán.

Cô tức giận nhìn Tề Phú,

“Tôi không phải chị dâu của cậu. Đừng gọi bậy bạ.”

Tên bảo vệ vừa bị Trình Lam đánh nghe mà trong lòng không khỏi khiếp sợ.

Vừa rồi hắn muốn đọng tay đọng chăn với chủ tịch phu nhân.

Nhưng mà chủ Tịch kết hôn từ khi nào mà không ai biết cả.

Cô cùng Tề phú vào thang máy.

Nhìn thấy ánh mắt sợ hải của mọi người. Cô tức giận trong lòng.


Đã sửa bởi mytran01212 lúc 01.01.2017, 02:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 31.12.2016, 18:50
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 945
Được thanks: 157 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
Chương 17: Kiều Nhi

Thang máy ngừng lại ở tầng 98, tầng 98 là tầng giành riêng cho chủ tịch.

Trong phòng làm việc của Lôi Lạc Thiên được xuyên qua một Giang phòng khác dùng làm phòng nghĩ của anh.

Lúc trước công việc bận rộn anh thường xuyên qua đêm tại công ty, trong phòng có một cái giường lớn, nhà thắm và tủ quần áo rất tiện nghi.

Trong các tập đoàn lớn thường là vậy một là để tiện lúc máy vị chủ tịch bận rộn khổi phải về nhà nghỉ ngơi, hai là để tiện cho những người trăng hoa khổi phải phí thời giang đi chổ khác để giải quyết nhu cầu xin lý.

Bên phải cuối hành lang là phòng hội nghị thật lớn chứa được khoãng 100 người.

Bước ra thang máy là bàn làm việc của eva, cô thư ký của Lôi Lạc Thiên.

Vừa thấy Tề Phú và Trình Lam bước ra khỏi thang máy eva đứng lên sau bàn làm việc của mình mỉm cười, lịch sự chào một tiếng rồi nói.

“Tề giám đốc Chủ Tịch xin mời 2 vị.”

Eva vừa nói vừa nhìn Trình Lam. Trong lòng thầm nghỉ Chủ Tịch thật có mắt nhìn người, cô gái này có vẻ đẹp kiều diểm và trên khuôn mặt lộ ra vẻ tự tin, cao ngạo mà có vài phần lạnh lùng.

Tề phú gõ cửa phồng làm việc của chủ tịch.

“Vào đi.”

Giọng nói lạnh lùng của Lôi Lạc Thiên vang lên.

Mở cửa bước vào phồng làm việc Trình Lam theo bản năng quan sát chung quanh.

Can phòng rất rộng bên phải là một Bar rượu kế bên là một bộ sopha màu đen, chính giữa phòng là bàn làm việc lớn bằng gỗ.

Trên bàn đặc mấy sấp văn kiện và 1 mấy vi tín nối liền với hai màn hình.

1 màn hình là để theo dõi thị trường cổ phiếu còn cái còn lại thì Lôi Lạc Thiên dùng làm việc.

Trình Lam quang sát người con gái đứng trước bàn làm việc của anh.

Cô nhìn cao qúy kiều diểm,

Có khuôn mặt trái soan mũi thẳng cập mắt to khi cười có 2 lúm đồng tiền.

Cô nhìn Trình Lam rồi nói.

“Đây chắc là Chị Dâu nhỏ em là Kiều Nhi lớn tuổi hơn chị, nhưng mà vì anh Thiên nên em phải kiêu chị bằng chị.”

Cô vừa nói vừa cười gian xảo liếc mắt nhìn Lôi Lạc Thiên.

Kiều Nhi năm nây 25 tuổi là thiên kim tiểu thư của Thị trưởng thành phố S, Kiều nhất phàm, ông là bạn thân với cha Lôi Lạc Thiên.

Cô là luật sư riêng của Lôi Lạc Thiên. Lôi Lạc Thiên là bạn từ nhỏ cũng là đàn anh của cô.

Cô và anh cùng học chung ngành luật tại đại học cambridge ở Anh, sau khi tốt nghiệp Lôi Lạc Thiên quay về nước để tiếp nhận sản nghiệp của gia tọc, còn cô ở lại Anh để phát triển sự nghiệp làm đại luật sư của mình. Trong vòng mấy năm ngắn ngủi Không ai không biết đến danh tiếng của nữ đại luật sư chau á đẹp nhất mà khi làm việc cô rất bình tỉnh, tự tin mà đọc đoán, bất chấp tất cả để thắng kiện.

Lúc danh tiến và sự nghiệp của cô ở đỉnh cao nhất không ai biết sao cô lại quyết định quay về nước để làm luật sư đại diện cho tập đoàn Lôi Thị.

Lôi Lạc Thiên đưa tay ra ngoắt Trình Lam ý bảo cô qua bên cạnh anh.

Trình Lam nhìn kiều nhi rồi bước đến bên anh vừa đi vừa nói.

"Gọi em Trình Lam là được rồi.

Chưa có kết hôn, Cái gì mà chị dâu nhỏ chứ. Thật khó nghe Ai mà thèm. "

Vừa nói vừa trưng ra bộ mặt bực mình.

Lôi Lạc Thiên cười ha ha rồi nấm lấy tay cô dùng sức kéo một cái để cô ngồi lên đùi minh. Yêu thương xoa đầu cô.

“Thì ra chị dâu muốn có danh phận anh thật không biết tâm lý của phụ nữ chút nào.”

Kiều nhi vừa nói vừa cười nháy mắt với Lôi Lạc Thiên.

"Kiều Nhi em làm thủ tục kết hôn cho anh với Lam Lam ngây bay giờ đi.

Ây Ây ai nói gã cho anh mà làm thủ tục kết hôn."

Trình Lam vừa ngại vừa quýnh lên nói.

“Sớm muộn gì cũng phải kết hôn sao không làm thủ tục sớm để anh yên tâm, được không em?”

Lôi Lạc Thiên nói với giọng dịu dàng dùng ánh mắt thâm tình nhìn cô.

Mỏi khi anh dùng ánh mắt như vậy nhìn Trình Lam cô không thể nào chống cự được.

“Sao cũng được...”

Trong lòng Trình Lam thầm nghỉ sao mình lại thất bại như vậy.

Tề Phú đứng một bên muốn cười mà không dám.

Không ngờ lão đại cũng có lúc làm nũng như vậy.

“Được! Vậy em ra ngoài trước khi nào làm xong, em sẽ đem qua cho hai người ký tên.”

Vừa nói xong Kiều nhi đã ôm một sấp vân kiện đi ra ngoài.

“Em có mệt không? Sao không ở nhà chờ anh mà chạy đến đây.”

Cô dựa đầu vào ngực anh nhỏ giọng nói.

“Ở nhà chán quá, vả lại em... Cũng hơi nhớ anh.”

Lời nói càn lúc càn nhỏ.

Lôi Lạc Thiên cười híp mắt, anh biết cô đang sấu hổ nên không chọc cô nữa mà thay vào đó là một nụ hôn thật ngọt ngào và thâm tình.

Chương 18: Mạnh Hùng

Reng reng điện thoại phồng làm việc vang lên, Lôi Lạc Thiên ấn nút nghe.

“Chủ Tịch, Mạnh Tổng đã đến.”

“Được mời cậu ta vào.”

Bước vào là một người đàn ông Tuấn tú, dáng người cao lớn khỏe mạnh vạm vỡ, mái tóc ngắn gọn màu rượu đỏ, đeo một chiếc bông tai màu đỏ thẫm bên tai trái.

Khuôn mặt lạnh lùng, cập mắt chứa đầy sự nguy hiểm.

Nhìn tướng mạo không thua gì với Lôi Lạc Thiên.

Anh đi vào ngồi lên ghế sofa, dựa đầu vào thành ghế nhấm mất lại dưỡng thần.

Lôi Lạc Thiên cười cười kéo Trình Lam về phía ghế sofa ngồi xuống, một tay anh tuỳ tiện đặt lên thành ghế, tay còn lài thì thoải mái chòang qua vai Trình Lam.

Tề Phú rất hiểu ý đi đến quầy bar rót 2 ly rượu.

“Xin mời Mạnh Tổng.”

Một ly Tề Phú đưa cho Mạnh Hùng ly còn lại thì đưa cho Lôi Lạc Thiên.

Mạnh Hùng mở mắt, tay nhận lấy ly rượu trên tay Tề Phú, anh lắc lắc ly rượu màu đỏ sậm trong tay.

Uống một hơi cạn hết.

Chất lỏng màu đỏ chảy xuống cổ họng, có một cảm giác gióng như ngọn lửa đi xuống làm khô hóc cổ họng anh.

"Lô hàng kỳ nầy bên đông nam á đặt

Cậu đã giải quyết xong chưa? Có mấy chiếc máy bây quân sự mới cậu phải chú ý một chút."

“Tôi đã giải quyết xong rồi.”

Mạnh hùng dùng giọng điệu rất mệt mỏi trả lời.

Sắc mặt buồn phiền này của anh,

Lần đầu tiên Lôi Lạc Thiên mới nhìn thấy.

“Có chuyện gì mà làm cậu phiền lòng như vậy?”

Mạnh hùng nhíu mày, nhìn Trình lam đang ngồi bên cạnh Lôi Lạc Thiên dùng cập mắt sáng quách quan sát anh.

“Phụ nữ thật là phiền phức.”

Uống một hớp rượu Lôi Lạc Thiên cười nói.

"Chắc cậu gập được người làm phiền lòng cậu rồi phải không?

Không biết cô gái nhà ai mà xui xẻo lọt vào mắt xanh của Mạnh tổng vậy?"

Mạnh Hùng thở dài một hơi rồi nói.

“Một cô gái vô cùng vô cùng khó thuần phục.”

Trình Lam nhìn Mạnh Hùng, trên người anh dù đang ủ rủ như vẫn thoát ra khí chất mạnh mẽ, và cô có thể cảm giác được sát khí thỏa ra từ người anh.

“Không nói chuyện của tôi nữa,”

Đột nhiên Mạnh Hùng ngồi thẳng người lên, vẻ mặt nghiêm túc.

“Tôi có nghe nói nó đã về.”

Vừa nói thì Mạnh Hùng thấy sắc mặt của Lôi Lạc Thiên biến đổi, anh chau mày híp mắt lại, sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng hơn.

Mạnh Hùng bắt giác im miệng không gì nói nữa.

Lôi Lạc Thiên quay sang Trình Lam nói.

“Em vào phồng nghỉ ngơi một chút đi, anh có chuyện bàn với Mạnh Hùng chừng nào xong chuyện anh dẩn em đi ăn.”

Lôi Lạc Thiên vừa nói vừa xoa đầu cô.

Trình Lam biết anh có chuyện muốn giấu cô, nếu anh không muốn nói thì cô cũng sẽ không hỏi.

Cô gật đầu rồi bước vào phồng nghỉ.

Nằm lên giường lớn cô lấy điện thoại ra gọi cho Đường Tam.

Đầu giây bên kia vừa bắt mấy thì cô có thể nghe được tiếng súng đạn.

"Em đang ở đâu?

Có tra ra được gì chưa?"

Đường Tam cười nói.

“Ha ha ha em đang ở tổng bộ của bang Lôi Ưng cùng Tề phong, bọn em đang thử một số bơm và đạn mới do Mạnh Tổng đưa đến.”

“Em vui nhỉ. Có nhớ chị kêu em làm gì không?”

"Em nhớ mà, nhưng họ làm việc rất thần bí. Em chỉ tra được đợt nầy họ nhầm vào Anh Lạc Thiên và tập đoàn Lôi Thị.

Còn nữa đây không phải là nhiệm vụ bên ngoài, mà là nghe chỉ thị trực tiếp từ thủ lãnh của họ."

“Em có tra được thủ lãnh của họ là ai không?”

"Còn chưa nhưng em sẽ cố rắn.

Ây Tề Phong đợi tôi thử thứ đó.

Chi em bận rồi nói chuyện với chị sau nhé. Bye bye"

Cúp điện thoại xong Trình Lam nằm trên giường nhìn tràn nhà, tay đặt trên trán.

Vậy đám người sát thủ kỳ rồi là muốn lấy mạng của Lôi Lạc Thiên, cô siết chặc nắm đấm,

Tuyệt đối sẽ không để cho anh xẩy ra chuyện gì nữa.

Nghỉ ngợi một hồi cô bất giác ngủ thiếp đi.

Mạnh Hùng nhìn Lôi Lạc Thiên.

“Cậu và cô bé đó là nghiêm túc?”

“Ùm,”

Lôi Lạc Thiên ùm một tiếng rồi nói.

“Cậu cũng biết chuyện Lôi Lạc khánh hả?”

"Tôi có nghe qua chuyện cậu bị ám sát nên cho người điều tra.

Kỳ nầy hắn về cậu phải cẩn thận, người nầy lòng dạ đọc ác, không từ thủ đoạn cậu phải côi chừng. "

“Tôi biết rồi.”

“Hình như cô bé của cậu không biết gì hả?”

“Tôi không muốn cô ấy lo lắng.”

“Chà... Một người như Lôi Lạc Thiên cậu từ trước tới giờ không có phụ nữ vậy mà cũng biết quan tâm quá nhe.”

"Thôi đừng nói chuyện nầy nữa,

Tôi muốn đấu thầu một mảnh đất của chính phủ đưa ra ở phía Tây thành phố S, để xây dựng một khu du lịch và khách sạn 5 sao.

Kế hoạch kỳ nầy tôi sẽ hợp tác với Tràn Hao.

Cậu tra giúp tôi, có công ty nào muốn tranh dành mảnh đất nầy với tôi không."

“Được.”


Chương 19

Ngủ một giấc đến chiều. Khi Trình Lam tỉnh dậy thì phát hiện có người nào đó đang nằm bên cạnh mình.

“Tỉnh rồi...”

Giọng nói dịu dàng của anh làm lòng cô mềm nhũng.

Cô cười nhìn người đàn ông bên cạnh, tay không an phận sờ soạng khấp người cô.

“Có đối không? Mình đi ăn gì đó rồi anh dẩn em đi chơi một chút.”

Trình Lam vừa nghe được đi chơi cập mắt cô liền sáng lên.

Cô đang rất buồn chán.

Ăn xong Lôi Lạc Thiên gọi phục vụ tính tiền.

Ngoài trời đã tối những ánh đèn đường, những bản hiệu đèn neon điều sáng rực rở.

Những kẻ sống cuộc sống xa hoa về đêm, bay giờ mới là lúc họ bất đầu hưởng thụ.

Lôi Lạc Thiên nắm tay Trình Lam bước ra khỏi nhà hàng, chuẩn bị bước đến xe thì họ nhìn thấy Kiều Nhi, cô đứng cùng 2 người bạn 1 nam 1 nữ đang chào tạm biệt. Lôi Lạc Thiên cùng Trình Lam đi về phía cô.

“Kiều Nhi thật trùng hợp.”

“Anh Lạc Thiên cùng chị dâu đi chơi hả.”

Cô vừa nói vừa cười một cách ngọt ngào.

Trình Lam nhìn cô, Kiều Nhi lúc nầy cùng với lúc sáng trong vân phòng hoàng toàn khác nhau.

Lúc sáng cô mặc đồ công sở, áo sơ mi trắng, váy đen ngắn áo jacket màu đen, tóc búi lên nhìn rất cao qúy chuyên nghiệp và nghiêm nghị.

Nhưng vào giờ phút nầy, cô mặc một bộ váy trắng ngắn bó sát người lộ ra những đường công tuyệt vời, cập đùi thon dài, đi giầy cao gót 10cm rất.

Mái tóc dài được xoã loạn xuống đến thắt lưng.

Mặt trang điểm tỉ mỷ. Khuôn mặt tươi cười quyến rũ làm say mê biết bao nhiêu đàn ông đi đường.

Trình Lam nhìn Kiều Nhi đầy nghi hoặc.

Cô lúc sáng và tối gióng như 2 người hoàng toàn khác nhau.

Lôi Lạc Thiên biết cô đang nghỉ gì đành phải giải thích.

"Kiều Nhi là một Luật sư vô cùng xuất sắc và chuyên nghiệp, làm việc rất nghiêm túc.

Nhưng sau giờ làm việc thì em ấy trở thành người hoàng toàn khác, thánh tình trẻ con thích đi chơi để xả stress."

“Chị Dâu chị có thể gọi em là Betty.”

“Đừng gọi em là chị dâu. Nếu côi em là bạn thì gọi em là Trình Lam.”

Thực ra thì Trình Lam cũng rất ham chơi, ngoài lúc thi hành các nghiệm vụ ra, cô thích nhất là đi hợp đêm và đưa xe.

Em muốn theo bọn anh đi chơi không? Bọn anh chuẩn bị đến bar Night Angel gặp vài người bạn."

“Được,,, em cũng không có việc gì làm.”

Đứng trước cửa Bar Night Angel, Trình làm nhìn tên Bar và cách trang trí thầm nghĩ.

Sao nhìn quen thế. Lôi Lạc Thiên cười ôm cô sát vào lòng mình, thì thầm bên tai cô.

Tất cả cách bar Night Angel điều do bang Lôi Ưng kinh doanh.

Bao gồm cả cái ở Las Vegas.

Cô hơi thất thần nhìn anh, trong lòng đầy nghi hoặc.

Anh cười gian xảo nói.

“Lần đầu tiên anh nhìn thấy em là tại bar Night Angel ở Las Vegas, anh đã nói với chính mình rằng, em nhất định phải là người phụ nữ của Lôi Lạc Thiên anh.”

Cô nhìn anh ngơ ngác.

Trong lòng thầm nghĩ, đúng là một người bá đạo. Cô biết với tính cách của anh, một khi không nhìn trúng thì thôi, nhưng khi anh nhận định một người hoặc đồ gì thuộc về riêng anh, cho du trời có sụp xuống cũng sẽ không thay đổi.

Lôi Lạc Thiên cùng Trình Lam đi trước, Kiều Nhi vừa nghe điện thoại đi theo phía sau.

Đi vào cửa cách người phục vụ điều khơm người cung kính chào hỏi với ông chủ lớn của họ.

Trình Lam cùng Lôi Lạc Thiên đi vào trong phía phòng VIP, lước qua những ánh mắt tò mò của các phục vụ viên cùng với những ánh mắt ghen tỵ của các cô gái.

Trình Lam than trong lòng.

“Hez... Không biết ở cùng Lôi Lạc Thiên cô sẽ có bao nhiêu tình địch.”

Phục vụ mở cửa phòng VIP ra, mời họ vào. Vừa bước vào phòng, cô đánh giá căn phòng không nhừng tán thưởng.

Cách bài trí trong phòng đúng là sang trọng, từng món đồ dùng để trang trí điều quý giá vô cùng.

Ánh đèn mờ mờ ảo ảo làm cho tâm trí người đến rất thoải mái.

Cũng đồng thời có vài phần ám muội.

Chín giữa phòng là một bộ Salon vòng cung lớn màu đen và đặc ở giữa Salon là một bà coffee thủy tin.

Trên bàn để một chai rượu mạnh cùng bốn chiếc ly thủy tin.

Bên phải là một bar rượu lớn để những chai rượu mạnh đắt tiền.

Ở gốc bên trái là một bàn bida lớn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: candystick, Google [Bot], hanhltdst, heodean1406, hienbach, Hoàng Ngọc Tử Băng, khuyendoan87, lucky_star_235, Rùa biết bay và 1298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 16, 17, 18

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

8 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 111, 112, 113

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36

17 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Đổi chồng Cưng chiều em đến nghiện - Quân Tử Hữu Ước

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Xích Liên Nhi
Xích Liên Nhi
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

Lãnh Huy3t: có ai k
Lâm Nguyên Nhi: Game Tôi thích......vì.....
(Game) Đây là ai?
Lâm Nguyên Nhi: /\
Quỷ Vương: Văn thơ lai láng chẳng đc câu
Phong_Nguyệt: ....
Phong_Nguyệt: hello
Angelina Yang: à, tớ ngồi góp ý thui mờ, đại nhân sai xuống nhà nên lâu
Angelina Yang: Tú : xem tin nhắn nha
Tú Vy: Hỏi người sao cứ lặng thinh...
Để ta tự nói một mình ng ơi...
Phong_Nguyệt: ...
Tú Vy: Tháng năm như chiếc võng đưa...
Mấy khi chậm rãi lúc vừa thật nhanh...
Phong_Nguyệt: ...
Phong_Nguyệt: .
Melodysoyani: =/
Huy _ Tú: * buồn *
Huy _ Tú: hờ hờ k dc hả yang sao im dạ
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Di Tử Hàn: CLB Manga và Anime
Ảnh Manga-Anime  
(Game)Đây là ai
[Game] Nhân vật bí ẩn! Đây là ai?(New: Kì 20 trang 20)
[Tổng hợp]List truyện tranh của DDLQD
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: .
Huy _ Tú: rồi yang xem thử đi
Angelina Yang: qua tin nhắn diễn đàn luôn, cứ xong 1-2 đoạn thì đưa tớ góp ý
Angelina Yang: uh, Tú gửi tớ đi
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Huy _ Tú: xong 2 đoạn đó rồi yang xem nhá
Huy _ Tú: Yang
Angelina Yang: Tú ghép bản CV của tớ đưa vào trong QT của Tú cho dễ làm hơn đi
Angelina Yang: à, luôn giữ rịt Bạch Thấm ở trên lầu cùng chính mình
Huy _ Tú: Yang edit chương đó chưa ?
Angelina Yang: ách, Tú xem bản CV tớ đưa đi, để tớ còn biết là câu nào
Huy _ Tú: An dời luôn là lôi kéo trắng thấm ở trên lầu mình nhất khối địa bàn  
giúp với Yang ơi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.