Diễn đàn Lê Quý Đôn








images






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134

 
Có bài mới 01.01.2017, 02:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1292
Được thanks: 198 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
Chương 44: Bí Mật của USB

Tràn Hao nhìn cô rồi suy nghĩ một chút, vài giay sau cặp mắt sáng lên, như đã nhớ ra chuyện gì.

“Ah, nhớ rồi, lúc đó chúng tôi cũng có mặt. Thì ra cô gái hôm đó là cô.”

Trình Lam gật đầu nói tiếp,

“Một tuần sau Tôi điều tra được Chu Tổng cũng là người của tổ chức Kim Xà, trong tay ông ta có một cái USB rất quan trọng.”

Nói tới đậy Trình Lam ngừng một chút, cô quan sát sắc mặt của Lôi Lạc Thiên.

Lúc nầy anh không còn vẽ điềm đạm nữa mà là vẽ mặt lạnh như băng.

“Tại sao thủ hạ của anh, không điều tra ra được việc quan trọng như vậy.”

Tràn Hao không thể đợi tiếp nữa lên tiếng.

“Cô nói tiếp đi, đừng ấp a ấp úng nữa.”

Trình Lam vương tay cầm lấy cánh tay Lôi Lạc Thiên rồi nói tiếp.

“Ở ngoài ai cũng tưởng trong usb đó chứa tài liệu các quan chức chính phủ và thương nhân ăn hối lộ.

Nhưng trên thực tế trong USB là danh sách các thành viên của tổ chức Kim Xà.

Họ có người là quan chức chính phủ cũng có những người làm ăn trên thương trường. Địa vị và quyền lực không thể côi thường.

Cũng có người gióng như Mạc tổng bị họ khống chế và uy hiếp.

Trong đó còn có địa chỉ tổng bộ của họ nằm rải rác trên toàn thế giới.

Nếu có được tư liệu nầy, chúng ta có thể đánh đổ được tổ chức Kim Xà.”

Tất cả mọi người ngồi yên không nói gì?

Mọi người điều có cùng chung một suy nghĩ.

Tất cả ánh mắt điều dồn về phía Mạc Gia Thành.

“Phải, 5 con số mà cô ta muốn, chính là mật mã mở ra tư liệu đó.

Nhưng có mật Mã cũng vô dụng,

tôi không có giữ cái USB kia.”

“Tôi có.”

Lôi Lạc Thiên chậm rải nói.

Với sự kinh ngạc của Mạc Gia Thành Lôi Lạc Thiên nói tiếp.

“Tề Phú đã cố giải mật mã mà không được.”

Tề Phú đứng bên cạnh lên tiếng.

“Tôi đã xâm nhập vào tầng thứ nhất nhưng lớp phồng bị tiếp theo tôi không thể nào giải được.”

Mạnh Hùng vẫn ngồi một bên giời mới lên tiếng.

“Ở đây không an toàn chúng ta về tổng bộ nói chuyện.”

Mọi người điều lên xe rời đi.

Mạnh Hùng, Tràn Hao và anh em Mạc Gia Thành ngồi cùng một xe.

Tề Phong và Đường Tam đi cùng nhau.

Trình Lam và Lôi Lạc Thiên ngồi vào trong xe do Tề Phú lái, Lôi Lạc Thiên nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Anh không muốn cô dính vào chuyện nầy.

“Lam Lam sau khi lấy được tư liệu đó, em có thể đừng nhúng tay vào nữa được không. Cứ để anh giải quyết.”

Trình Lam biết anh sợ cô gặp nguy hiểm.

“Lạc Thiên, anh đừng lo cho em, em có thể tự bão vệ cho mình.

Em muốn ở bên cạnh giúp đở cho anh, cũng giúp cho cha nuôi em.”

Lôi Lạc Thiên không biết phải làm sao với cô.

Anh khơm người hôn cô, một nụ không hề có dục vọng, chỉ thuần lý là tình cảm đấm đuối giữa hai người đang yêu và trân trọng đối phương.

Vào tầng hầm bãi đậu xe của tập đoàn Lôi Thị, tất cả bước vào trong thang máy.

Tề Phú bấm nút tầng BB1, anh để ngón tay cái vào bàng phiếm tự động. Một tiếng “tích” vang lên,thang máy bất đầu khởi động đi xuống.

Mạc Gia Yến nhìn anh khó hiểu.

Tề Phú cười nói.

“nơi nầy chỉ có Lão Đại, tôi và Tề Phong mới có thể vào.”

Không phải ở đay là tập đoàn Lôi thị sao, tại sao lại có một chổ bí mật như vậy?

Mạc Gia Yến suy nghĩ rồi tiếp tục nói.

“Khoan đã, tại sao anh lại gọi anh Thiên là Lão Đại mà không gọi là chủ Tịch.”

Tề Phú không nói gì,

Đinh..

Cửa thang máy mở ra.

Thủ hạ của Lôi Lạc Thiên thân mặc Âu phục đen đứng hai hàng thẳng thớm cung kính khơm người chào.

“Lão Đại, “

Một loạt âm thanh vang lên, lúc nầy Mạc Gia Yến không còn sự bình tỉnh nữa mà thay vào đó là sự kinh ngạc và hốt hoảng.

Cô cầm tay Mạc Gia Thành lúc nầy cũng không khác gì với cô.

Anh không ngờ ở đằng sau của tập đoàn Lôi thị, là một tổ chức thần bí như vậy, mà Lôi Lạc Thiên lại là người cầm đầu.

Mạc Gia Thành dùng tay vỗ vỗ lên tay của em gái, muốn trấn an cô.

Đi vào bên trong là một không gian rộng lớn, được chia ra thành nhiều khu khác nhau.

Có khu luyện tập, khu chế tạo vũ khí, khu mạng lưới thong tin, và nhà lao.

Đường Tam hớn hở kéo tay Trình Lam,

“Chị Lam, lần trước lúc em đến bang Lôi Ưng cùng Tề Phong, chúng em ở trong nầy làm thí nghiệm bơm nè. “

Cô chỉ vào khu chế tạo nói.

Mạc Gia Thành nghiêm mặt suy nghĩ.

Bang Lôi Ưng..

Sao tên nầy lại nghe quen như vậy..

Anh đứng suy nghĩ một chút rồi bất thình lình lên tiếng.

“Các người đừng nói với tôi,

đây là Bang Lôi Ưng đứng đầu giới Hắc đạo nhé.”

Tràn Hao cười nói.

“Phải làm Mạc tổng thất vộng rồi,

đây đích thật là tổng bộ chính của bang Lôi Ưng.”

Mạc Gia Thành nhìn Lôi Lạc Thiên nói với giọng đầy bất ngờ.

“Sao có thể?”

“Chuyện cậu không ngờ được còn nhiều lắm.”

Lôi Lạc Thiên nói một cách tự nhiên.

Chương 45: Ép cung

Đi qua khu nhà giam, Trình Lam nhìn vào trong, thấy có mấy người lần trước ám sát cô và Lôi Lạc Thiên.

Họ đang bị thuộc hạ của anh tra tấn.

Trình Lam nhìn Tề Phú hỏi.

“Các người hỏi được gì?”

Tề Phú nói một cách bất lực.

“Họ đước huấn luyện rất tốt, dù bị tra tấn đến người không ra người, ma không ra ma, họ cũng cứng miệng không nói gì.”

Trình Lam không nói gì bước vào trong.

Tất cả mọi người điều đi theo sau cô, muốn biết cô định làm gì.

Bước vào trong Lôi Lạc Thiên ngồi lên ghế đặt ở giữa, Trình Lam cùng mấy người bọn họ đứng bên cạnh.

Trình Lam quan sát xung quanh một vòng.

Cô nhìn thấy người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi.

Đang bì nhốt trong phòng số 3.

Cô chăm chú quan sát hắn ta.

Thuộc hạ của Lôi Lạc Thiên đang tra tấn 2 người, họ trói hai người lên không trung, dùng roi đánh lên ngươi bọn họ.

Tiếng của roi va chạm vào thân thể họ vang lên tiếng,

“chát chát”

Máu tươi tuôn ra từ miệng vết thương, làm người ta nhìn thấy phải rùng mình.

Mạc Gia Yến đang đứng bên cạnh Tề Phú nhìn thấy màn này hoảng sợ vô cùng,

Ahhhhh,

cô la lên vì sợ hải, bất giác quay mặt vào ngực Tề Phú né tránh.

Tề Phú không biết phải làm gì,

chỉ đứng im hai tay để ở không trung,

không dám đụng vào người của cô.

Lần đầu tiên Tề Phú bị phụ nữ ôm, người anh cứng đờ, mặt thì đỏ, tim đập rối loạn.

Mạc Gia Yến lúc nầy không còn tâm trạng để suy nghĩ đến chuyện gì nữa.

Hai tay ôm chặt eo của Tề Phú không buôn.

Muồi tanh của máu xong thẳng vào mũi Trình Lam, làm cho dạ dày khó chịu, nhưng cô cố kiềm chế, tỏa ra không có gì.

Cô bước tới trước phòng giam số 3,

“Lôi hắn ra đay.”

Giọng nói lạnh lùng, cập mắt sắc bén, nhìn người được lôi ra trước mặt mình.

Hắn nằm dưới mặt đất, quần áo rách nát vì bị máu nhuộm thành màu đỏ tươi.

Toàn thân phủ đầy vết thương, ngước mặt lên nhìn Trình Lam.

Hắn phung một ngụm máu từ trong miệng ra ngoài nói.

“Muốn chém muốn giết thì tuy, đừng hồng tao khai.”

Trình Lam cười không nói gì, lấy trong túi ra một ống tiêm, cô đưa ra trước mặt người đàn ông nói.

“Giết mầy... “

Dừng một chút cô cười khinh miệt nói tiếp.

“Muốn chết không dễ như vậy đâu.

Tao sẽ khiến mầy muốn sống không được muốn chết cũng không xong.”

Lời nói của cô làm đám người Tràn Hao, Mạnh Hùng,Mạc Gia Thành điều nổi da gà.

Cô đưa ống tiêm đến trước mặt hắn,

“Mày có nghe qua, sát thủ số 1,

Tử Thần chưa.”

Người đàn ông nghe tới cái tên Tử thần, thì toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

“Cô muốn nói tới cái người mà không gặp thì thôi, nếu gặp thì không thể sống sót. Giết người không thấy máu.”

Cập mắt lạnh lùng của Trình Lam nhìn thẳng vào mắt hắn, làm hắn bất giác lui về phía sau.

“Phải, vậy bây giờ tao sẽ cho mầy thấy, giết người không thấy máu là như thế nào.”

Vừa nói xong cô dùng tóc độ nhanh nhất tiêm vào bả vai của hắn.

Thân thể người đàn ông bất đầu rung rẩy, nằm lăn trên mặt đắt, trên người toàn thân như lửa đốt.

Hắn cảm giác có thứ gì đó đang bò lung tung trong thân thể của mình.

Hai tay hắn bất đầu sờ soạng khắp nơi trên người.

“Cảm giác như thế nào?”

Trình Lam nhìn hắn hỏi.

Tràn Hao thích thú nhìn cô.

“Sát thủ số 1 Tử Thần là cô?”

Đường Tam đứng bên cạnh Tề Phong lên tiếng.

“Không phải chị Lam, thì còn ai có tư cách nhận là sát thủ số 1.”

Lôi Lạc Thiên vẫy tay ra hiệu cho Cô.

Trình Lam ung dung bước đến ngồi lên đùi Lôi Lạc Thiên.

“Không cần em phải phí tâm, để bọn họ tự lo liệu.”

Cô dùng tay chỉ vào bọn thuộc hạ của anh.

“Dựa vào họ, họ vẫn chưa đủ tàn nhẫn.”

Mạc Gia Thành đứng một bên nhìn thấy cũng phải rùng mình.

“Cô vừa mới làm gì với hắn?”

Trình Lam nói một cách tự nhiên,

như đó là chuyện bình thường.

“Tôi tiêm cho hắn virus 115, do tôi tự tay chế biến.”

Người đàn ông nằm dưới mặt đắt dẫy dụa không ngừng, khi nghe cô nói đó là virus 115. Trong lòng kinh hãi.

Mạnh Hùng nghe cô nói liền hỏi lại.

“Virus 115 mà trên thế giới không có vắc-xin giải độc.”

“Đó là vì họ không phải là Trình Lam tôi.”

Một câu nói vô cùng bá đạo làm Lôi Lạc Thiên hết sức hài lòng.

Anh hôn lên trán cô một cái.

“Giỏi lắm.”

Tràn Hao bất lực lắc đầu.

“Táo báo như vậy mà cậu còn khen giỏi.”

“Vậy thì sao? Tôi chỉ dịu dàng với một mình Lạc Thiên mà thôi.”

Trình Lam phản bác lại lời nói của Tràn Hao.

Ha ha ha..

Lôi Lạc Thiên vui vẽ cười ra tiếng.

“Đúng! chỉ cần em dịu dàng với một mình anh là đủ.”

Trình Lam nhìn đồng hồ 2 phút đã qua, cô bước xuống đứng trước mặt người đàn ông nói.

“Mầy chịu khai chưa?

Tao chỉ mới tiêm cho mầy liều nhẹ nhất.”

Hai đồng bọn của hắn bị treo trên không trung, nhìn thấy một màn vừa rồi sợ hết hồn.

Họ chưa từng thấy ai dùng thủ đoạn đọc ác như vậy bao giờ.

Người đàn ông nằm trên mặt đất giờ nầy không còn sức lực để chống cự nữa.

Trên mặt hắn nổi đầy gân xanh.

Trình Lam vương tay đến gần huyệt phong tri ở sau gáy hắn nói.

“Huyệt Phong Tri có thể làm gia thăng tốc độ phát tán của độc.

Chỉ cần 5 giây thì toàn thân mầy sẽ bị virus ăn mòn đến xương cũng không còn.”

Khi nghe những lời Trình Lam vừa nói.

Tất cả mọi người có mặt điều lạnh hết sống lưng.

Người đàn ông bất đầu rung rẩy nói năng lắp bắp,

“Được... Được tôi nói, tôi nói.

Cô hải tha mạng cho tôi.”

“Mầy không có tư cách ra điều kiện với tao.

Nói không?”

Cô cầm ống tiêm đến trước mặt hắn.

“Tôi không biết nhiều, chỉ biết Thủ lãnh hạ lệnh, phải giết cho bằng được Lôi Lạc Thiên. “

“Thủ lãnh của các người là ai?”

“Tôi không biết, tôi chỉ biết nhị đương gia mà thôi.

Nhị đương gia là ai?

Là Việt Vũ.”

Trình Lam nhìn Lôi Lạc Thiên.

Lôi Lạc Thiên vẫn bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc.

Trình Lam hỏi tiếp.

“Còn gì nữa?”

“Nghe nói Việt Vũ đã phái người lén vào biệt thự Lôi Viên để tìm cái USB.”

Nghe hắn nói xong cô đứng lên đi về phía Lôi Lạc Thiên.

“Chắc hắn chỉ biết bấy nhiêu.”

Tề Phú nói với giọng cung kính, càng ngầy anh càng khâm phục chị dâu hơn.

Người đàng ông thấy cô định bỏ đi liền hốt hoảng nói.

“Cô còn chưa cho tôi thuốc giải.”

Các người chung quanh, không biết cô có đưa thuốc giải cho hắn không.

Ánh mắt điều tập trung lên người cô.

“Cậu chỉ bị tôi tiêm thuốc đâu nhức do tôi tự chế, qua vài tiếng đồng hồ sẽ hết, không nguy hiểm tới tính mạng.”

Cô cười đi về phía Lôi Lạc Thiên.

“Cô thật là một con hồ ly gian xảo.”

Tràn Hao cười khâm phục.

Chương 46: The Devil

Lôi Lạc Thiên ôm Trình Lam rời khỏi phòng giam.

Tất cả mọi người điều theo sau.

Lúc nầy Mạc Gia Yến mới hồi phục lại tin thần.

Cô nhìn lên thấy Tề Phú sặc mặt ngượng ngùng.

Nhìn lại tư thế hiện giờ của hai người.

Tay cô ôm chặt thắt lưng của anh, ngực thì ép sát vào lòng ngực rắn chắc của anh, nhìn vào thật ám muội.

Cô lính quýnh đẩy anh ra, đỏ mặt chạy một mạch theo Mạc Gia Thành đi phía trước.

Tề Phú nhìn thấy cử chỉ thẹn thùng dể thương nầy của cô, trong lòng vang lên cảm giác phức tạp, từ trước đến giờ chưa từng có.

Anh lắc đầu không muốn suy nghĩ đó là cảm giác gì.

Bước theo sau bọn họ.

Trên đường đi qua khu mạng lưới thong tin, Tề Phong khó hiểu hỏi Trình Lam.

“Chị Dâu, sao chị lại chọn tên trong phòng giam để tra hỏi, mà không phải hai tên được treo trên không trung?”

Trình Lam nghe Tề Phong hỏi vậy cô nói.

“Sự quan sát của các người còn quá kém.

Nếu muốn hỏi được gì, thì cậu phải hỏi người cầm đầu đội.

Trong một đội khi đi thi hành nhiệm vụ, chỉ có đội trưởng mới biết được thông tin.

Vì để bảo đảm nhiệm vụ tuyệt mật, các thành viên khác chỉ cần phục tùng mệnh lệnh của đội trưởng, chứ không cần biết thông tin gì hết.”

Tề Phong nói với vẻ hiếu kỳ.

“Ý chị dâu là, cái tên trong phòng giam là đội trưởng?”

“Đúng.”

Một chữ ngắn gọn, mà làm tất cả mọi người điều hiểu hết.

Tề Phong đánh vào trán mình nói.

“Hèn chi, tụi em tra tấn hai tên đó mấy ngầy, đến chỉ còn lại nữa cái mạng mà họ cũng không nói.

Thì ra là họ thật sự không biết.”

Bước vào khu mạng lưới thong tin,

Trong phòng đặt rất nhiều tiết bị công nghệ máy vi tín tối tân nhất.

Trong đây toàn là tin anh về máy vi tín và cao thủ hacker.

Bọn họ liên tục xâm nhập vào máy vi tín của chính phủ, các tập đoàn lớn cùng với các thông tin truyền thông trên toàn thế giới.

Khi thu thập được tin tức gì quan trọng liền báo cáo cho Tề Phú.

Khi nhìn thấy Lôi Lạc Thiên bước vào, họ từng người một đứng dậy khơm người cung kính chào hỏi.

“Lão Đại.”

Lôi Lạc Thiên vẫy tay ra hiệu cho họ tiếp tục với công việc của mình.

Anh bước vào phòng làm việc của mình bên phải.

Phòng được nói liền với khu mạng lưới thong tin.

Hai phòng chỉ ngăn bở bức tường làm bằng thủy tinh.

Trong phòng, anh có thể quan sát được tình hình bên ngoài một cách rõ ràng.

Anh đi tới ngồi vào ghế phía sau bàn làm việc của mình.

Anh ôm Trình Lam để cô ngồi lên đùi của mình.

Tất cả người còn lại điều ngồi vào ghế sopha màu đen hình chữ U, được đặt trước bàn làm việc của Lôi Lạc Thiên.

Tề Phong bước tới bar rượu rót cho mỏi người một ly rượu vang.

Lôi Lạc Thiên tay phải cầm ly rượu, tay trái nấm lấy bàn tay nhỏ bé của Trình Lam.

Anh thấy sắc mật cô hơi nhợt nhạt.

“Mệt không?”

Anh ân cần hỏi cô.

Cô nhẹ nhàn gật đầu.

Không biết vì sao mấy hôm trước thì không ngon miệng, còn hôm nay lại bị mùi máu tanh làm cho khó chịu.

Anh ôm cô vào lòng, để đầu cô tựa vào ngực anh nghỉ ngơi.

Lôi Lạc Thiên ra hiệu cho Tề Phú lấy USB từ trong két sắt ra,

Tề Phú bước đến kệ sách, ấn một cái lên quyển sách màu đỏ, kệ sách được đẩy sang một bên.

Két sắt hiện ra trước mặt anh.

Dùng vân tay của mình thay mật mã để mở két sắt.

Tề Phú đem USB dút vào một cái Laptop để trước mặt Lôi Lạc Thiên.

Mạc Gia Thành ngồi trên ghế sopha, uống một ngụm rượu để ổn định lại tin thần, toàn bộ sự việc xảy ra ngầy hôm nay, điều vượt qua khỏi thâm kiểm soát của anh.

Anh không ngờ, anh và Lôi Lạc Thiên có thể hoá thù thành bạn.

Cũng không ngờ thế lực của Lôi Lạc Thiên lại mạnh như vậy.

Không chỉ ở trên thương trường mà còn cả ở thới giới ngầm nữa.

Chất cồn ngấm vào cơ thể làm anh bình tỉnh hơn,

Anh chợt nhớ lại điều gì đó rồi lên tiếng.

Trong USB được cài 3 tầng mật mã, mỏi tầng sau được phòng bị khó hơn tầng trước.

Thủ lãnh tổ chức Kim Xà rất cẩn thận, ông đưa mật mã mỏi tầng cho 3 người khác nhau giữ lấy.

Nếu cần mở USB ra, thì ba người sẽ hội hợp lại đưa ra mật mã của mình, nếu người nào có lòng bất chính,

không có hai người kia đồng ý thì cũng mở không ra.

“Vậy cậu giữ mật mã của tầng nào?”

Mạnh Hùng lên tiếng.

“Tôi giữ mật mã của tầng cuối cùng, cũng là tầng khó nhất.”

Tề Phú bấm một cái trên Laptop, màn hình trên laptop được chuyển lên màn hình TV lớn treo trên tường.

Tề Phú chỉ vào màn hình TV nói.

“Mấy tuần nay tôi và nhóm hacker của banh Lôi Ưng, cố hết sức cũng chỉ phá được tầng thứ nhất.

Không cách nào tiến vào tầng thứ nhì được.”

Trình Lam nhìn trên màn hình trước mặt Lôi Lạc Thiên.

Cô nghiêm túc suy nghĩ, không biết họ dù chương trình gì để chống sự xâm nhập.

Khi thấy màn hình chớp chớp, cô chợt nghĩ ra điều gì, liền nhìn Đường Tam.

“Tam Nhi, em có mang theo sợ dây chuyền chị tặng em không?”

Đường Tam sợ lên cổ mình gật đầu.

Đưa cho chị.

Đường Tam tháo sợ dây chuyền xuống đưa đến tay Trình Lam.

Trình Lam cầm mặt dây chuyền hình bông hồng, xoay một cái, chiếc

USB hiện ra.

“Đây là cái gì?”

Tràn Hao hớp một ngụm rượu hỏi.

“Chương trình giải mã do tôi tự viết.”

Vừa nói tay Trình Lam đã đút USB của mình vào máy laptop.

Khi laptop mở ra chương trình thì hai chữ Tử Thần hiện lên.

Trình Lam nhanh tay gỏ lên bàn phím máy laptop.

Tiếng “tịch tịch tịch” vang lên liên tục.

Tới thời kỳ uy hiểm nhất phải dùng tới tóc độ nhanh như chớp, để nhập vào tư liệu,

Trình Lam đã không còn sức nữa, tay bị mỏ vì liên tục gỏ chữ.

Lôi Lạc Thiên nhìn thấy sắc mặt Trình Lam không tốt anh ôm cô đặt ngồi qua một bên.

Tay anh bắt đầu gỏ lên bàn phím.

Tóc độ của anh nhanh hơn Trình Lam cấp đôi.

Tiếng “tịch tịch tịch” không ngừng vang lên,

Không những Trình Lam mà còn có anh em Mạc gia và Đường Tam nhìn màn hình TV rồi quay qua nhìn anh trong sự bất ngờ.

Trình Lam không thể tưởng tượng được tóc độ của anh, cũng không ngờ anh lại giỏi máy vi tín như vậy.

Khi anh vừa thành công phá bỏ được tầng mật mã thứ nhì, trên màn hình hiện lên hai chữ.

Khi Trình Lam nhìn thấy, cô không thể nào tin vào cập mắt của mình.

The devil, hai chữ nầy đã in sau vào đầu cô, cả đời nầy cũng không thể nào quên.

Đây là cái tên, trong thần thoại của thế giới hacker.

Một cao thủ hacker không có chương trình nào có thể làm khó được anh ta.

Cũng là người Trình Lam sùng bái nhất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 01.01.2017, 02:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1292
Được thanks: 198 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
Chương 47: Mở ra USB

Lôi Lạc Thiên nhìn về phía Mạc Gia Thành, giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Mật mã.”

70215.

Lôi Lạc Thiên nhập mật mã vào laptop.

Một file được mở ra.

Hiện lên trước mặt mọi người là một danh sách tên và địa vị xã hội của họ.

Ở phía dưới là địa chỉ các căn cứ bí mật của tổ chức Kim Xà.

Sắc mặt mọi người điều có vẽ kinh ngạc.

Trong danh sách đó có tên Thẩm Gia Huy, phó thị trưởng Thành Phố S, cũng là trợ thủ đắc lực của Kiều Nhất Phàm.

Mạnh Hùng nhìn thấy trong lòng hơi lo lắng,

không biết khi tin tức bại lộ,

Phó thị trưởng liên quan với tổ chức giết người và rửa tiền đen,

sẽ có ảnh hưởng gì đến Kiều Nhất Phàm không.

Không chỉ Thẩm gia huy còn có Bùi cục trưởng, với một hàng dài tên của các quan chức chính phủ và có mấy nhà doanh nhân.

Lôi Lạc Thiên nhìn danh sách trong lòng ngạc nhiên,

“Tại sao không có tên Lôi Lạc Khánh?”

Mạc Gia Thành nói với giọng đầy ủ rủ.

“Thật ra thì tôi chưa từng xem qua danh sách đó, vả lại mọi người ai làm việc nấy, không liên quan gì đến nhau.

Cho nên ngoài trừ Việt Vũ tiếp cận tôi, thì tôi chỉ nghe mênh lệnh của thủ lãnh qua điện thoại.”

Trong lòng Lôi Lạc Thiên có dự cảm chẳng lành.

Theo như anh đón chuyện nầy không đơn giản.

Trình Lam tay ấn lên laptop, chuyển file qua cho Long Kiệt.

Cô muốn Cha nuôi có thể giúp Lôi Lạc Thiên, trừ khử nghững người muốn làm hại anh.

“Tề Phú cậu và Tề Phong bất đầu từ bay giờ, dựa theo Thông tin trong đây, tìm đến và tiêu diệt tất cả căn cứ bí mật của bang Kim Xà.”

Lôi Lạc Thiên nói một các nghiêm túc.

“Dạ “

Tề Phong và Tề Phú cung kính trả lời.

“Anh Thiên, anh thật sự là The Devil trong truyền thuyết, người mà chị Lam sùng bái nhất sao?”

Đường Tam hỏi trong giọng đầy kích động.

Trình Lam với sắc mặt chờ mông nhìn Lôi Lạc Thiên.

Đây cũng là điều cô muốn biết nhất.

Không thể nào tưởng tượng được, người mà cô hâm mộ bấy lâu,

lại chính là anh.

Lôi Lạc Thiên nhìn Trình Lam với vẽ mặt hiếu kỳ. Anh nâng mày hỏi cô.

“Người em sùng bái nhất là anh.”

Nét mặt Lôi Lạc Thiên có ý cười nhưng làm ra vẽ nghiêm túc.

Trình Lam e thẹn, cụp cổ xuống, giọng nói hơn ngượng ngùng.

“Đúng, từ lúc em có hứng thú với công nghệ vi tín,

em đã vì cái tên “The Devil” mà cố học hacking và thiết lập chương trình.

Em cố truy lùng, cái người được mênh danh là thần thoại của thế giới hacking suốt 3 năm.

Nhưng vẫn không điều tra được.”

Lôi Lạc Thiên nhìn cô cười nói.

“Vậy em đã yêu thầm anh từ lâu.”

Cô ngước mặt nhìn anh, giọng nói giận giữ.

“Anh đừng có tự mãn.”

“Hai người đủ rồi, xin nghĩ đến tâm trạng người đọc thân như tôi.

Đừng có anh một tiếng, em một tiếng làm tôi nổi da gà.”

Tràn Hao vén tay áo lên chỉ vào tay mình.

Mạc Gia Thành cười, hơi thắc mắc hỏi Lôi Lạc Thiên.

“Nếu anh là cao thủ hacker, với năng lực của anh, không sớm thì muộn cũng có thể giải được mật mã của USB. Tại sao anh phải tìm tôi.”

Lôi Lạc Thiên lấy trong ngăn kéo ra một hợp cigar cuba,

anh đưa cho Mạnh Hùng, Tràn Hao và Mạc Gia Thành.

Tề Phong bước tới dùng bật lửa mồi điếu cigar trong tay Lôi Lạc Thiên.

Anh hít vào một hơi rồi từ từ phung một ngụm khói.

Trình Lam ngồi kế bên sắc mặt hơi tái, long mày cô bất giác nhíu lại.

Kỳ thật lúc trước anh cũng thường xuyên hút thuốc trước mặt cô.

Nhưng không biết sao bay giờ lại khiến cô khó chiệu như vậy.

Lôi Lạc Thiên nhìn Mạc Gia Thành nói chuyện,

nhưng lại thu hết thần sắc của Trình Lam vào tầm mắt mình.

Anh giụi điếu cigar trong tay nhìn Mạc Gia Thành nói.

“Thuộc hạ của tôi chỉ tra được Lam Lam muốn lấy USB là vì trong đó,

có tư liệu ăn hối lộ của các quan chức chính phủ,

Tôi vốn không biết trong đó có tư liệu liên quan đến tổ chức Kim Xà.

Nên không quan tâm họ giải được hay không.”

Nói xong anh nhấm mắt lại, tay ôm eo Trình Lam từ phía sau.

Tựa đâu lên vai cô, hít muồi hương quen thuộc của cô, trong lòng anh vang lên tia dục vọng.

Mạc Gia Thành ngồi suy nghĩ, trong lòng hơi lo lắng, tay mân mê điếu cigar.

“Vậy bây giờ các người định làm gì?”

“Chúng tôi bắt đầu tiêu diệt căn cứ bí mật của họ, phá tan đường dây rửa tiền đen.”

Tề Phú nói rồi nhìn Lôi Lạc Thiên,

Đợi anh ra mệnh lệnh kế tiếp.

Lôi Lạc Thiên lúc nầy mới từ từ mở mắt ra, nói một chữ.

“Chờ.... ...”

Mạc Gia Thành nghe Lôi Lạc Thiên nói vậy trong lòng thắc mắc hỏi.

“Chờ, ý cậu là gì?”

“Ngồi chờ rắn xuất động, tóm trọn ổ.

Một khi chúng ta tiêu diệt căn cứ bí mật, phá vỡ mối làm ăn bạc tỷ của họ.

Tôi chắc họ sẽ đến tìm chúng ta tín sổ.”

“Vậy không phải Mạc thị sẽ lâm vào nguy cơ bị hủy sao?”

“Tôi sẽ hack vào máy vi tín của họ,

xoá bỏ tất cả tài liều liên quan tới Mạc Thị rửa tiền đen.”

Trình Lam lên tiếng.

“Về phần Mạc Thị nếu cần vốn xoay sở, ngân hàng của tôi có thể cho cậu vay.”

Mạnh Hùng nhìn Mạc Gia Thành nói.

Mạc Gia Thành không biết nói gì hơn, trong lòng cảm kích vô cùng.

“Cảm ơn tất cả mọi người đã giúp tôi.”

Anh cầm ly rượu trên bàn lên, nâng ly với tất cả.

Chương 48: Thủ Lãnh tổ chức Kim Xà


Tại biệt thự Lôi Viên, có một nhóm hắc y phóng tường lén vào trong.

Vừa đi đến cửa lớn thì đã bị người của Lôi Lạc Thiên chặn lại.

Bang bang bang...

Tiếng súng vang lên.

Trong tích tắc đám hắc y đã bị người của Lôi Lạc Thiên thu phục.

Lôi Lạc Thiên nhìn màn hình máy vi tín,

sắc mặt lạnh lùng kèm thêm vẽ đắc ý, theo dõi nhất cử nhất động tại biệt tự Lôi Viên.

Tại một khu bí mật trong toà cao ốc Tân Thị.

Một người đàn ông ngồi trên xe lăn cặp mắt tức giận nhìn ra cửa sổ.

Một tên thủ hạ mặc âu phục đen, đang quỳ gối sau lưng ông.

Giọng nói rung rung của hắn vang lên.

“Thưa thủ lãnh, là tôi vo dụng.

Các người được phái đi, điều bị người của Lôi Lạc Thiên giết chết.

Chúng tôi không tìm thấy được USB.”

Nghe những lời nầy, sắc mặt lạnh lùng của ông không hề thay đổi.

Ông quay chiếc xe lăn lại, nhìn thẳng vào mặt khiếp sợ của tên thuộc hạ.

Sắc mặt phẫn nộ, giống như qủy dạ xoa đến đòi mạng.

Ông dùng cây gậy gỗ, chạm hình con rồng trong tay, nện mạnh lên đầu hắn.

Máu từ vết tương tuôn xuống,

làm thấm ướt cả khuôn mặt,

Thân thể hắn bất lực ngã xuống mặt đắt.

“Đồ vô dụng. Đúng là một lũ ăn hại.”

Giọng nói uy nghiêm của ông vang lên, làm đám thuộc hạ đứng bên cạnh phải rùng mình.

Việt Vũ nhìn thấy vậy, vẫy tay ra hiệu cho thủ hạ lôi hắn ta ra ngoài.

“Việt Vũ ta nghe nói bên cạnh Lôi Lạc Thiên bay giờ, có một người phụ nữ.

Cậu bắt cô ấy về, uy hiếp Lôi Lạc Thiên đưa ra USB và nhượng lại cổ phần Lôi Thị.”

Việt Vũ đứng trước mặt Lôi Lạc Bằng khơm người khó xử nói.

“Thưa thủ lãnh,

tôi đã gặp qua cô ấy, cô gái đó thân thủ vừa tốt và còn Thông minh rất khó thu phục.”

“Ta huấn luyện các người bấy lâu,

vậy mà ngây cả một người phụ nữ cũng lo không xong?

Tự nghĩ các đi, lo không xong đừng về đây gặp ta, tự mình kết liễu,

ta không cần một đám người vô dụng.”

“Dạ, thuộc ha đã hiểu.”

Lôi Lạc Bằng là ân nhân cứu mạng của Việt Vũ,

giúp anh lên được vị trí Lão đại bang Hắn Việt.

Từ một thằng nhóc sống đầu đường xó chợ, giờ trở thành một người quyền cao chức trọng.

Ơn nghĩa của Lôi Lạc Bằng đối với Anh, cả đời anh cũng trả không hết.

Dù chết anh cũng sẽ không phản bội lại Lôi Lạc Bằng.

Việt Vũ đứng do dự một hồi mới lên tiếng.

“Thủ lãnh, cô gái đó có quan hệ thân mật với thiếu chủ.

Nếu để cậu ấy biết, không biết sẽ ra sao?”

Lôi Lạc Bằng nghe nói vậy, cặp mắt sáng lên, trong lòng nghĩ.

Từ khi vợ ông ngoại tình, đi theo người đàn ông khác,

bị ông đích thân giết chết thì Lôi Lạc Khánh đã chán ghét phụ nữ.

Không có lòng tin với tình yêu,

chỉ dùng họ làm công cụ phát tiết.

Nhưng sao bay giờ lại quan tâm đến người phụ nữ của Lôi Lạc Thiên.

Ông dùng giọng nghiêm túc nói.

“Đừng để thiếu chủ biết,

phái đám người tin anh nhất đi lần nầy.

Ta muốn lần nầy chỉ được thành công, không được thất bại.”

“Dạ.”

Việt Vũ khơm người chào rồi cùng một đám thủ hạ rơi đi.

Lôi Lạc Bằng quay chiếc xe lăn lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cặp mắt đọc ác tự nói.

“Các người đừng trách tôi, tất cả là do các người tự chuốt lấy.”

Ha ha ha ha.

Giọng cười ma qủy của ông vang lên.

Mấy ngầy sau vì công việc bận rộn Lôi Lạc Thiên thường xuyên phải về công ty.

Trình Lam toàn thân uể oải, nằm lỳ ở nhà ngủ.

Đứng trước mặt Lôi Lạc Thiên là Tề Phú, anh đang báo cáo lịch trình ngày hôm nay của Lôi Lạc Thiên.

“Buổi sáng chủ tịch có một buổi ký hợp đồng cùng công ty Mai Hồ.

Trưa phải đi ra khảo sát công trình “thành phố trên không“.

Chiều có một hội nghị quan trọng với đối tác từ cộng ty bên mỹ.”

“Được, cậu lui ra đi.”

Tề Phú quay người bước ra ngoài, tiện tay đống cửa lại.

Lôi Lạc Thiên để văn kiện trong tay xuống.

Bấm một vẫy số trên điện thoại.

“Hello,,,“

Tiếng người phụ nữ say ngủ vang lên trong điện thoại.

Lôi Lạc Thiên yêu thương cười,

“Em dạy chưa?

Ăn gì chưa?”

Trình Lam mệt mỏi trả lời.

“Chưa em muốn ngủ thêm một chút.”

“Được vậy em nghĩ ngơi cho khỏe,

Làm xong việc anh về đưa em đi ăn tối.”

“Được,“

Nói xong Trình Lam quăng điện thoại qua một bên ngủ tiếp.

Ngủ một giấc đến chiều,

Trình Lam dậy, lết thân thể mệt mỏi đi xuống lầu.

Đường Tam đang ngồi ăn điểm tâm chiều, nhìn thấy cô liền nói.

“Chị Lam, chị đến đây ăn cùng em.”

Trình Lam kéo vạt áo ngủ lại,

ngồi xuống bên cạnh Đường Tam.

Trần Má đem lên một dĩa cá viên chiên và một ly trà hoa nhài, đặt trước mặt Trình Lam.

“Mời phu nhân dùng điểm tâm chiều.”

Trình Lam cười nói.

“Cảm ơn Trần Má.”

“Chị Lam, ăn xong chúng ta đi dạo phố nhé.”

Trình Lam cầm cóc trà lênh để gần mũi ngửi một cái, rồi mới uống một ngụm.

“Được.”

Trình Lam cầm đũa, gắp một miếng cá viên chiên lên, định đưa vào miệng.

Muồi tanh của cá pha lẫn muồi dầu mở làm Trình Lam cảm giác buồn nôn.

Ựa ựa.....

Cô bụm miệng chạy một mạch vào phòng vệ sinh.

Đường Tam hoảng hốt chạy theo sau.

“Chi Lam, chi có sao không?”

Trình Lam lau miệng bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi về phía phòng ăn.

“Khong sao, dạo nầy dạ dày của chị không được khỏe.”

Tiểu Thu đem lên một ly nước lọc,

để xuống trước mặt Trình Lam với nét mặt chán ghét.

Trình Lam cầm ly lên uống một miếng.

“Không biết tại sao, dạo nầy chị ăn không ngon,

còn thường xuyên cảm giác buồng nôn.”

Trần Má nghe cô nói vậy, trong lòng nghi ngờ hỏi.

“Phu nhân, chu kỳ kinh nguyệt của cô tháng nầy tới chưa?”

Trình Lam nghe bà hỏi vậy, suy nghĩ một chút rồi nói.

“Hình như tháng nầy đã trễ 2 tuần.”

Trần Má nghe vậy trong lòng vui mừng, cuối cùng nhà họ Lôi cũng có hậu.

“Thiếu phu nhân, có khi nào.....”

Ngập ngừng một chút bà nói tiếp.

“cô mang thai rồi không?”

Trình Lam nghe Trần Má nói vậy kinh ngạc vô cùng,

suy nghĩ lại, thì từ khi hai người có quan hệ, họ không hề dùng đến biện pháp ngừa thai.

Tại sao cô lại không nghĩ đến chuyện quan trọng như vậy.

Đường Tam ngồi một bên mừng rỡ.

“Chi Lam, em cùng chị đi bệnh viện làm sét nghiệm.

Mau lên,,,“

Vừa nói xong cô lôi Trình Lam ra cửa.

“Ây em làm gì vậy?

đợi chi thay quần áo đã.

Sao em còn vui hơn chị nữa.”

Trình Lam cười nói, bước lên lầu thay quần áo.

“Lẹ lẹ đi, em mông có một thằng nhóc chơi với em từ lâu rồi.”

Chương 49: Du Trinh Trinh

Trình Lam và Đường Tam được tài xế đưa đến bệnh viện Thân Ái.

Xe dừng trước cửa bệnh viện.

Tài xế xuống xe, cung kính mở cửa xe cho Trình Lam và Đường Tam xuống,

Bệnh viện nằm ngây trung thành phố S.

Trang trí lộng lẫy, chia thành hai toà nhà.

Trình Lam dặn dò tài xế.

“Cậu đừng nói cho Thiếu gia biết,

tôi đến bệnh viện, đừng để anh ấy lo lắng.”

“Dạ, phu nhân.”

Tài xế cung kính đáp.

“Cậu không cần chờ chúng tôi,

lát nữa tôi sẽ đưa chị Lam về.”

Đường Tam nói với tài xế.

“Dạ, tôi biết rồi.”

Tài xế nói xong, ngồi vào xe lái đi.

Trong bênh viên đông đúc người qua lại.

Trình Lam nhìn thấy có rất nhiều người lớn cùng trẻ em,

ngồi trên ghế chờ tới phiên mình khám bệnh.

Các Bác sĩ và y tá rất tận tâm và chu đáo với bệnh nhân.

Cho dù họ là người của tầng cấp hạ lưu, nhưng vẫn được đối xử lễ phép và lịch sự.

Không gióng như bệnh Viện khác,

chỉ nhìn tiền không nhìn người.

Trình Lam và Đường Tam bước đến quầy tiếp tân.

“Xin hỏi hai cô đến khám bệnh gì?”

Cô y tá trẻ tuổi lịch sự hỏi.

“Tôi đến khám thai?”

Cô y tá cười, đưa cho Trình Lam một cái thẻ với con số 167.

Giọng nói chuyên nghiệp của cô y tá vang lên.

“Hai cô ngồi ở bên đó, chờ đến số của mình.”

Hiện lên màn hình là số 103.

Trình Lam than thầm trong lòng.

Không biết phải đợi đến bao giờ.

Bênh viện Thân Ái là bệnh viện lớn nhất thành phố S.

Lôi Lạc Thiên thành lập bệnh viện nầy chia thành hai khu.

Một khu là nơi bình dân,

để khám bệnh cho người nghèo,

chỉ lấy phí để tượng trưng.

Còn một khu là nơi xa hoa, sang trọng,

dành riêng cho người có tiềng.

Phục vụ theo hạng 5 sao.

Tiền kiếm được sẽ đưa cho Du Tấn dùng vào việc nghiên cứu,

còn dư lại sẽ đưa vào quỹ Trợ Giúp Người Nghèo của Lôi Gia.

Trình Lam không muốn vào khu sang trọng,

nên đành phải chen chúc vào khu bình dân.

“Em không hiểu chị, với thân phận của chị, tại sao phải đợi ở đây?”

Đường Tam khó hiểu hỏi Trình Lam.

“Chị không muốn gặp mặt bác sĩ của Lạc Thiên, anh ta là viện trưởng ở đây.

Nếu anh ta mà biết, thì Lạc Thiên cũng sẽ biết.

Chị muốn kiểm tra trước, không muốn anh ấy lo lắng.”

Trình Lam giải thích.

Đường Tam nhìn cô với nét mặt hiếu kỳ.

“Từ lúc nào mà chị Lam nhà mình,

lại biết quang tâm đến người khác như vậy?

Ahhhh, không phải là người khác,

mà chỉ một mình anh Thiên mà thôi.”

Trình Lam đánh Đường Tam một cái.

“Em đừng cứ chọc chị hoài.”

Hai người vừa cười vừa nói,

không phát hiện có người đang đi đến gần mình.

“Trình Lam, em đến đây làm gì?”

Du Tấn từ xa thấy có người gióng như Trình Lam, nên mới đến gần xem, không ngờ qủa thật là cô.

Giọng ngạc nhiên của anh, làm Trình Lam hết hồn.

Trình Lam lính quýnh nói.

“Oh, em đến đây khám bệnh.

Không làm phiền đến anh,

anh cứ làm việc của mình, đừng quan tâm đến em.”

Du Tấn nhìn cô nghi ngờ,

“Để anh khám cho em.”

“Không, không cần. “

Trình Lam vội vàng lên tiếng.

“Không sao anh rảnh mà.”

Nói xong, anh kêu y tá mời hai người vào phòng khám riêng của anh.

Trình Lam và Đường Tam bất đắc dĩ theo sau.

Vào phòng khám,

Du Tấn rót cho cô và Đường Tam 2 ly nước lọc.

Anh ngồi xuống ghế của mình cầm cây bút mực đen Montblanc lên hỏi cô.

“Em thấy chổ nào không được khỏe?”

Trình Lam nhìn Đường Tam rồi ngại ngùng nói.

“Em đến khám thai.”

Du Tấn kinh ngạc đặt bút xuống bàn nhìn cô.

Trình Lam dùng cập mắt vô tội nhìn anh.

Du Tấn thấy vậy đành nói.

Để anh gọi em gái anh,

“Cô ta là bác sĩ phụ khoa giỏi nhất thành phố S.”

Do dự một chút anh nói với giọng nghiêm túc.

“Thiên biết chưa?”

“Chưa anh đừng nói với anh ta, có lẽ chỉ là hiểu làm, em không muốn anh ấy phải lo lắng.”

“Được, anh hiểu mà.”

Không ngờ cô gái nầy lại quang tâm đến Lôi Lạc Thiên như vậy.

Du Tấn nói xong, đứng dậy đi ra khỏi phòng.

10 phút sau một cô gái với nét mặt xinh đẹp, dáng người cao ráo mảnh mai, tóc buộc đuôi ngựa bước vào.

Trên người cô mặc áo blouse trắng dài, ống nghe được choàng trên qua vai.

Cô gật đầu chào với Trình Lam và Đường Tam.

“Tôi là bác sĩ phụ khoa Du Trinh Trinh.”

Trình Lam cười với cô.

“Tôi tên là Trình Lam, còn đây là Đường Tam.

Cô là em gái của Du Tấn?”

Du Trinh Trinh cười nói.

“Sao, làm cô bất ngờ?”

“Không, tôi chỉ ngạc nhiên sao Bác sĩ Du, lại có một cô em gái xinh đẹp như vậy.”

Du Trinh Trinh cười,

“Cô Trình, cô lên giường nằm đi, để tôi khám cho cô.”

Trình Lam đi đến cái giường nằm bên phải được một cái màn trắng che lại.

“Cô có thể gọi tôi là Trình Lam hoặc Lam Lam cũng được, đừng gọi tôi là cô Trình. “

“Được.”

Sau khi làm kiểm tra xong,

Trình Lam và Đường Tam ngồi trước bàn làm việc của Du Trinh Trinh chờ kết quả.

Một lát sau, Du Trinh Trinh cầm tờ báo cáo nói.

“Chúc mừng em Trình Lam, em đã có thai được 6 tuần rồi.”

6 tuần, Trình Lam kinh ngạc nhìn Du Trinh Trinh.

“Sao có thể, tháng rồi em còn kinh nguyệt bình thường mà.

Tháng nầy chỉ trễ 2 tuần thôi.”

“Tính theo khoa học, thì khi em trễ kinh nguyệt 2 tuần, thì xem như em đã có thai khoảng chừng 6 tuần rồi.

Về ngày chính xác,

chị sẽ lấy máu của em đi làm sét nghiệm.”

“Chi Lam, chắc anh Thiên sẽ mừng lắm.”

Trình Lam trong lòng bâng khuâng,

cô biết anh yêu cô,

nhưng không biết, anh có muốn có con cùng cô không?

Đứa nhỏ này, sẽ là cháu đích tôn của Lôi Gia.

Với thân phận của cô, đích thực không sứng với anh.

Du Trinh Trinh nghe Đường Tam nhắc đến anh Thiên, cô kinh ngạc nhìn Trình Lam.

“Hai người vừa nói đến anh Thiên,

có phải là Lôi Lạc Thiên không?”

Trình Lam gật đầu,

“Phải, có chuyện gì sao?”

Du Trinh Trinh cười qủy quyệt nói.

“Không có gì, chỉ là chị quen biết Lôi Lạc Thiên bấy lâu, chưa từng thấy anh ấy có bạn gái.

Chỉ mới đi tham gia hội nghị ở mỹ 3 tháng, vậy mà con anh ấy cũng đã có rồi.

Lúc trước, em biết anh ấy thường nói phụ nữ như thế nào không?”

Đường Tam hiếu kỳ hỏi.

“Anh ấy nói thế nào chị.”

Du Trinh Trinh bắt chước giọng điệu của Lôi Lạc Thiên nói.

“Phụ nữ là hồng nhan họa thủy,

Đụng vào sẽ xui 3 năm.

Tránh được càng xa thì càng tốt.”

Trình Lam cười tươi hỏi.

“Vậy trước đây anh ấy chưa từng có bạn gái?”

Du Trinh Trinh lắc đầu.

“anh Du Tấn và Lôi Lạc Thiên quen biết cũng đã được 10 năm,

chi chưa từng nghe nói anh ấy có bạn gái,

Một tin tức Scandal cũng không có.

Em là người đầu tiên.”

Lúc nầy Trong lòng Trình Lam ngọt như kẹo mạch nha.

Cô bất giác dùng tay sờ lên bụng mình.

Không ngờ ở đây lại có một sinh mênh dần dần lớn lên.

Nói là kết tin tình yêu giữa cô và Lôi Lạc Thiên.

Trình Lam chào tạm biệt Du Trinh Trinh, trước khi đi Du Trinh Trinh không quên dặn dò.

“Trình Lam em nên cẩn thận, khi mang thai, 3 tháng đầu rất nguy hiểm.

Nếu có chuyện gì, đây là số điện thoại của chị.

Em có thể gọi bất cứ lúc nào.”

Trình Lam nhận danh thiếp của cô rồi rời đi.

Đi qua hành lang bệnh viện, cô lấy điện thoại di động ra,

gọi cho Lôi Lạc Thiên muốn báo cho anh biết tin mừng.

Lôi Lạc Thiên lúc nầy, đang trong hội nghị quan trọng, nên tắt điện thoại.

Trình Lam gọi mấy cuộc cũng không thông,

cuối cùng đành nói với Đường Tam.

“Chúng ta đến Lôi Thị, chị muốn cho Lạc Thiên sự bất ngờ.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 01.01.2017, 02:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1292
Được thanks: 198 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
C50

Trình Lam và Đường Tam bước ra khỏi bệnh viện,

Đứng bên ven đường đợi taxi, thời tiết ấm áp, gió thổi hiu hiu, từ tàn cây lung lay theo cơn gió.

Trình Lam trong lòng sảng khoái vô cùng.

Cô muốn bay đến bên cạnh anh ngay lập tức, cho anh biết họ đã có con, có một đứa con thuộc về riêng bọn họ.

Trong lòng cô hạnh phúc, môi bất giác công lên.

Đường Tam nhìn dáng vẽ hạnh phúc của cô nói.

“Chị Lam, em thật ngưỡng mộ chị.

Anh Thiên yêu thương chị như vậy,

Giờ còn có thêm em bé.

Chắc chị muốn ngôi sao trên trời, anh ấy cũng sẽ lấy xuống cho chị.”

Trình Lam nhìn vẽ mặt hâm mộ của cô liền cười nói.

“Em về mà kêu Tề Phong của em, cố gắng thêm một chút, chắc cũng sẽ theo kịp bọn chị thôi.”

“Thôi đừng nhắc đến anh ta nữa.

Tối ngày làm ra bộ mặt chững chạc, Không vui chút nào.”

Hai người vừa nói chuyện, một chiếc xe màu đen thắng gấp trước mặt họ.

4 tên sát thủ cầm súng xông tới.

Đường Tam vừa nhìn thấy, xông ra đứng chặn trước mặt, để bảo vệ Trình Lam.

Đường Tam lấy trong túi ra 3 cây phi tiêu, làm ra tư thế phòng thủ.

Từ phía sau xông ra thêm 4 tên sát thủ, bao vây Trình Lam và Đường Tam.

Trình Lam rút ra một cây súng lục từ thắt lưng, chỉ thẳng vào bọn người phía sau.

“Các người muốn gì?”

“Trình tiểu thư, mờ cô theo chúng tôi, chủ nhân muốn gặp cô.”

Trình Lam nghi ngờ nói.

“Chủ nhân các người là ai?”

“Gặp rồi cô sẽ biết.”

Vừa nói xong hắn muốn xông tới.

“Các người có bản lãnh thì cứ thử.”

Vừa nói Đường Tam phóng một cây phi tiêu vào yết hầu một tên áo đen.

Hắn lập tức ngã xuống mặt đất.

Mấy tên còn lại bất đầu nổ súng.

Tiếng la hét hổ loạn của người đi đường vang lên.

Trình Lam cầm súng bắng thẳng vào mấy tên sát thủ.

Vì đang mang thai, Cô không thể làm vận động mạnh, chỉ nhẹ nhàng lách người qua một bên để tránh đạn và bắn trả.

Trong lúc hai bên đấu nhau kịch liệt, một tên thủ hạ của Lôi Lạc Thiên xông ra.

Từ phía sau đỡ thay Trình Lam một viên đạn.

Lôi Lạc Thiên ra lệnh cho họ, âm thầm theo bảo vệ cho cô.

Cô quay người, đỡ lấy thân thể của tên thủ hạ.

Hai tên thủ hạ còn lại bảo vệ cô từ phía trước.

Trình Lam nhìn thấy, tên thủ hạ của Lôi Lạc Thiên vì mình mà chết, trong lòng cô tức giận vô cùng.

Cô đứng lên dùng súng nhấm thẳng vào tên sát thủ vừa mới nổ súng, bắn một phát vào vị trí tim của hắn.

Máu tuôn ra từ miệng vết thương, thân thể hắn từ từ ngã quỵ xuống mặt đất.

Giờ phút nầy có thêm một đám sát thủ xông tới.

Nhiệm vụ lần nầy,Việt Vũ đã phái toàn bộ những sát thủ hàng đầu của tổ chức Kim Xà.

Chỉ được thành công, không thể thất bại.

Đường Tam không thể nào chống chọi lại được nhiều người như vậy.

Cuối cùng, Trình Lam nhìn thấy tình hình không ổn, đành lên tiếng.

“Dừng tay, các người thả họ đi, tôi sẽ đi theo các người.”

“Không được chị Lam, rất nguy hiểm.”

Đường Tam lo lắng lên tiêng.

Trình Lam nhìn Đường Tam ý bảo không sao.

“Phu nhân, không được đâu.

Lão đại sẽ không tha cho chúng tôi.”

Anh về nói với Lôi Lạc Thiên, tôi sẽ không sao đâu.

Nói xong cô lên xe cùng đám người đó rời đi.

Xe chạy vào một vùng hẻo lánh, hai bên đường là những ngôi nhà bỏ hoang.

Xe dừng lại tại một căn nhà hoang ở cuối đường.

Trình Lam bị đám thuộc hạ của Việt Vũ lôi vào nhà.

Buộc vào một cái ghế làm bằng gỗ.

“Tôi đợi cô đã lâu.”

Việt Vũ ngồi trên ghế trước mặt cô lên tiếng.

“Đúng là âm hồn bất diệt, sao anh cứ theo tôi hoài.”

Trình Lam bực bội lên tiếng.

“Đừng trách tôi, chỉ trách vì cô là người đàn bà của Lôi Lạc Thiên.”

Việt Vũ nói xong đem điện thoại đưa đến trước mặt cô.

“Cô hẩy nói với Lôi Lạc Thiên đến đây một mình. Tôi sẽ tha mạng cho cô.”

Trình Lam nhìn Việt Vũ rồi quay mặt đi chổ khác, không thèm để ý đến lời nói của anh ta.

Việt Vũ tức giận dùng tay bớp cằm của cô, xoay mặt cô lại đối diện với mình.

Trình Lam vì hạnh động mạnh bạo của anh làm đau, bất giác câu mày.

“Có chịu nói không?”

Trình Lam tức giận,

Phục,,,

Phung một ngụm nước bọt lên mặt của Việt Vũ.

Anh tức giận dùng sức tát vào mặt Cô.

Chát..

Khuôn mắt trắng nõn của Trình Lam, giờ đã sưng đỏ,

5 dấu tay hiện lên rõ ràng.

Trình Lam không quất phục, dùng lưỡi liếm đi những giọt máu tuôn ra từ khoé môi.

Nhìn anh với khuôn mặt bất khuất nói.

“Việt Vũ, anh đừng hồng dung tôi để làm con mồi dụ Lôi Lạc Thiên.

Anh ấy sẽ không gì tôi mà mào hiểm đâu.”

Nói ra những lời nầy trong lòng cô thầm cầu nguyện.

“Lôi Lạc Thiên, anh ngàn lần vạn lần không được tới đây.”

Tại tập đoàn Lôi Thị, Lôi Lạc Thiên vừa xong cuộc hội nghị cùng một công ty quốc tế.

Lôi Lạc Thiên bắt tay một người đàn ông người mỹ, dáng người cao lớn, làn da trắng, cập mắt xanh, sống mũi cao thẳng và mái tóc vàng ống ánh.

“Xin chào Mr Robinson, cảm ơn anh đã hợp tác cùng Lôi Thị chúng tôi.”

“Thiên cậu quá khách sáo rồi.

Chúng ta là bạn lâu năm, không cần phải nói những lời nầy.”

Ông Robinson vừa nói vừa bắt tay Lôi Lạc Thiên.

“Hẹn gặp lại sau.”

Lôi Lạc Thiên chào tạm biệt xong, xoay người đi về phòng làm việc của mình.

Lôi Lạc Thiên và Tề Phú đi vào phòng làm việc,

nhìn thấy Đường Tam, Tề Phong và hai tên thủ hạ mà anh phái theo để bảo vệ Trình Lam, đứng khơm người trước bàn làm việc của anh.

Sắc mặt hai tên thủ hạ vừa căng thẳng vừa sợ hãi.

Đường Tam và Tề Phong thì lo lắng không yên.

Lôi Lạc Thiên ngồi vào ghế phía sau bàn làm việc, trong lòng có dự cảm không tốt.

“Có chuyện gì nói mau.”

Giọng nói giận dữ của anh làm hai tên thuộc hạ hoảng sợ.

“Lão đại, phu nhân bị đám người áo đen bắt đi rồi, “

Lôi Lạc Thiên nghe được những lời nầy sắc mặt liền thay đổi,

Giọng nói dữ tợn của anh vang lên.

“Có bị thương không?”

Đường Tam liền lên tiếng với giọng nghẹn ngào.

“Không, khi chị Lam bị bắt thì không bị thương, “

Nói đến đây Đường Tam bật khóc.

Nhiếu như ngày thường thì cô sẽ không lo lắng, như bây giờ Trình Lam đã có em bé, chỉ sợ Trình Lam liều chết cũng phải bảo vệ đứa con của cô và Lôi Lạc Thiên.

Lôi Lạc Thiên nhìn Tề Phong nói.

“Định vị được vị trí của Lam Lam chưa?”

Tề Phong khong dám nhìn thẳng vào mặt Lôi Lạc Thiên nói.

“Lão đạo, không tìm được vị trí của chị dâu.

Máy định vị đã bị quấy nhiễu.”

Sắc mặt Lôi Lạc Thiên giờ này căm phẫn vô cùng.

Anh đập mạnh lên bàn làm việc.

Bang....

Văn kiện trên bàn vì sức đập mạnh

của anh, văng lên rồi rơi xuống nằm tán loạn trên bàn làm việc.

“Phái tất cả người của bang Lôi Ưng đi tìm ngay.”

“Dạ. Thuộc hạ làm ngay.”

Tề Phú nói xong, quay người đi ra ngoài.


C51: Long Kiệt

Lôi Lạc Thiên ngồi dựa lưng vào ghế, cặp mắt nhấm lại định thần.

5 ngón tay anh để lên bàn làm việc gỏ theo nhịp.

Điện thoại di động đặt trên bàn làm vang lên.

Bíppppp.

Tề Phong cầm điện thoại lên xem.

“Lão đại có người gởi đến một đoạn video ngắn.”

Bật lên,

Lôi Lạc Thiên ngồi thẳng người dậy.

Tề Phong cấm điện thoại vào máy laptop của mình.

Trên màn hình hiện lên hình ảnh của Trình Lam,

Trong một ngôi nhà hoang vắng, cô bị người ta trói vào ghế, hai tay hai chân điều bị buộc chật.

Mắt bi một miếng vải đen bịt kính lại.

Cô ngồi trên ghế, không hoảng sợ, không náo loạn.

Chỉ bình tĩnh, cố quan sát động tĩnh xung quanh.

Lôi Lạc Thiên nhìn thấy cảnh nầy trong lòng chua xót.

Anh tự trách bản thân mình.

Sao lại không chăm sóc tốt cho cô,

Anh biết trước tổ chức Kim Xà sẽ có hành động, sau khi bị anh tiêu diệt mấy căn cứ bí mật.

Sao anh không phái thêm người để bảo vệ cô.

Cặp mắt mông lung, Lôi Lạc Thiên yêu thương sờ lên màn hình laptop, nơi hiện lên khuôn mặt của Trình Lam.

Anh nhìn kỹ, thấy một bên mặt của cô bị sưng đỏ.

Dấu tay hiện lên rõ ràng.

Lôi Lạc Thiên tức giận, sắc mặt như quỉ satan nhìn Tề Phong.

“Lập tức điều tra video nầy từ đâu gởi đến.

Đi mau...”

Hai chữ cuối cùng, anh dùng giọng gầm thét để nói ra.

Tề Phong nghe vậy, liền cầm laptop gỏ liên tục lên bàn phím.

1 phút sau Tề Phong bất đắc dĩ nhìn Anh nói.

“Không tra được ip address.

Họ dùng điện thoại di động để quay video.

Còn dùng sim không đăng ký để gởi video qua cho chúng ta.

Không thể tra được vị trí của họ.”

Lôi Lạc Thiên tức giận dùng tay,

quơ hết đồ trên bàn làm việc xuống đất.

Tiếng ầm ỷ trong phòng,

làm cô thư ký bên ngoài tót mồ hôi lạnh.

Ở phía ngôi nhà hoang,

Việt Vũ gọi điện thoại cho Lôi Lạc Bằng,

Lôi Lạc Bằng đang ngồi trong thư phòng, tại biệt thự của Lôi Lạc Khánh.

Ông mở loa ngoài nói chuyện với Việt Vũ.

“Thủ lãnh chúng tôi đã bắt được người phụ nữ của Lôi Lạc Thiên rồi.”

“Tốt, người đang ở đâu.”

Lôi Lạc Bằng vui mừng nói.

Kế hoạch của ông sắp thành công.

“Chúng tôi nhốt cô ấy ở khu nhà hoang trên đường lên đỉnh núi.

Tôi có gởi video của cô ấy cho Lôi Lạc Thiên.”

“Tốt, khoang hả liên lạc với Lôi Lạc Thiên, ta muốn hắn đứng ngồi không yên.”

Giọng nói đọc ác và khoái chí của Lôi Lạc Bằng vang lên.

Các người sẽ hối hận vì đã chọc tới Lôi Lạc Bằng ta.

Ha ha ha

Tiếng cười quỉ dị của ông làm Lôi Lạc Khánh rùng mình.

Lôi Lạc Khánh đứng bên ngoài thư phòng, nghe được đối thọai của hai người họ, anh lo lắng không biết phải làm sao.

Anh không thể phản bội cha mình, cũng không thể để Trình Lam bị hại.

Do dự một lát anh quyết định gọi cho Lôi Lạc Thiên.

Đi về phòng của mình Lôi Lạc Khánh bấm điện thoại cho Lôi Lạc Thiên.

“Hello, ai đó?”

Giọng nói miệt mỏi của Lôi Lạc Thiên truyền qua điện thoại.

“Là anh.”

Lôi Lạc Thiên đang ngồi dựa người vào ghế sopha nghỉ ngơ, nghe được giọng nói của Lôi Lạc Khánh,

anh ngồi bật dạy, Lấy lại tinh thần.

“Có chuyện gì?”

Lôi Lạc Thiên làm ra vẽ bình tĩnh hỏi.

“Anh biết Trình Lam đang ở đâu,

em mau đến đó cứu em ấy.”

Lôi Lạc Thiên nghi ngờ hỏi.

“Tại sao lại nói với tôi?”

Lôi Lạc Khánh bất đắc dĩ nói.

“Anh không phải vì em, mà là vì Lam Lam.

Em ấy đang bị nhốt ở khu nhà hoang trên đường lên đỉnh núi.

Anh không tiện ra mặt, nên đành nhờ em.”

Lôi Lạc Thiên suy nghĩ một chút rồi nói.

“Cảm ơn anh.”

Một tiếng anh nầy đã chạm vào trái tim của Lôi Lạc Khánh,

từ lúc cha anh hại chết cha mẹ của Lôi Lạc Thiên, anh đã không còn nghe được cái từ anh nầy rồi.

Cúp điện thoại Lôi Lạc Thiên nhìn Tề Phong nói với giọng gấp gáp.

“Chúng ta tới khu nhà hoang trên đường lên đỉnh núi.

Cậu báo cho Tề Phú và thủ hạ đến đó ngay lập tức.”

Lôi Lạc Thiên nói xong sải bước đi ra ngoài.

“Dạ,“

Vừa đi sau Lôi Lạc Thiên, Tề Phong vừa gọi cho Tề Phú.

Đường Tam vội vã chạy theo.

Cô không biết anh định đi đâu, nhưng giờ phút nầy chỉ có chuyện liên quan tới Trình Lam, Lôi Lạc Thiên mới quýnh lên như vậy.

Ở khu nhà hoang, Trình Lam ngồi yên không nhúc nhích, mấy tên sát thủ được Việt Vũ phái đến canh chừng cô, thấy cô không có động tĩnh gì cũng lơ là hơn.

Họ bắt đầu mất đi cảnh giác.

Trình Lam dùng tay phải xoay chiếc nhẩn trên tay cô,

Một cộng dây bạc, sắc bén hiện ra.

Cô dùng nó từ từ cắt sợ dây trói chặt cánh tay mình.

Khi hai tay được tự do, cô cắt bỏ dây trói ở chân.

Trình Lam quan sát sung quanh, chỉ có 2 tên sát thủ canh chừng trước cửa.

Cô nhẹ nhàn đi tới phía sau bọn họ, dùng tốc độ nhanh nhất, cầm sợ dây bạc trên chiếc nhẩn xẹt qua cô hai tên sát thủ.

Họ ngã xuống đất chết ngay lập tức.

Trình Lam vừa định đi ra cửa,

Việt Vũ và mười mấy tên sát thủ xông vào.

“Cô trốn không thóat đâu, ngoan ngoãn ở lại đây, bằng không đừng trách tôi.”

Nói xong anh ra lệnh cho thủ hạ kéo cô vào trong.

Tiếng trực thăng vang lên.

Gió càng lúc càng mạnh, thổi tung lên mái tóc dài của cô.

Mấy tên sát thủ dùng tay che trước mắt mình, cát bụi bị gió thổi tung lên.

Trên không trung có 3 chiếc trực thăng đang bay tới.

Trực thăng hạ cánh trước cửa ngôi nhà hoang.

Một đám sát thủ dùng mặt nạ bạc, che nữa phần trên mặt của mình.

Xông tới cầm súng chỉa thẳng vào đám người Việt Vũ.

Một người đàn ông trung niên bước xuống từ trực thăng.

Trên người ông mặc Âu phục màu đen, tướng người cao ráo, phong độ.

Khí thế mạnh mẽ, quyền uy.

Nữa phần trên của khuôn mặt cũng được che lại bằng chiếc mặt nạ màu bạc.

“Con gái ta tới rồi.”

Giọng nói lạnh lùng của Long Kiệt vang lên.

Trình Lam nhìn thấy đám người nầy liền biết cha nuôi đến.

Họ là thuộc hạ thân cận của ông.

“Cha nuôi.”

Trình Lam vui mừng kêu lên.

C52: Ngoài ý muốn


Trong lúc nầy, ở bên ngoài viện binh của Việt Vũ vừa mới tới.

Hai bên bất đầu nổ súng.

Trình Lam nhanh chóng tránh qua một bên.

Tiếng súng vang lên, Bang bang bang.

Vô số người chết.

Long Kiệt không hề sợ hải.

Ông vẫn tao nhã đứng đó, để thủ hạ của mình, đối phó với người của Việt Vũ.

Thủ hạ của Long Kiệt toàn là tinh anh trong tinh anh.

Trong chóc lát đã giải quyết xong đám người của Việt Vũ.

Chỉ còn lại 2 tên.

Việt Vũ hoảng hốt, chạy đến bắc Trình Lam làm con tin.

2 tên thủ hạ yểm trợ hắn phía sau.

Việt Vũ một tay bóp cái cổ nhỏ nhắn của Trình Lam, tay còn lại cầm súng chĩa thẳng vào đầu cô.

Trong lúc nầy Lôi Lạc Thiên cùng thủ hạ xuất hiện.

Lôi Lạc Thiên nhìn thấy Trình Lam bì Việt Vũ dùng một tay bóp cổ, khuôn mặt ửng hồng,

tay còn lại cầm súng chĩa vào đầu cô.

Anh căm phẫn, cập mắt hiện lên tia lửa nhìn Việt Vũ nói.

“Chỉ cần cô ấy mất đi một sợi tóc.

Tôi sẽ làm cho cậu, phải hối hận, vì đã được sinh ra trên cõi đời nầy.”

Long Kiệt hai tay đút vào túi quần, phong độ đứng một bên, quan sát Lôi Lạc Thiên.

Thủ hạ của ông đã báo cáo nhất cử nhất động của Trình Lam cho ông, bao gồm cả chuyện của Lôi Lạc Thiên.

Đời nầy ông yêu thương nhất là đứa con gái này, nên muốn nhìn rõ Lôi Lạc Thiên có đáng, để ông giao bảo bối của mình cho hắn hay không.

Việt Vũ nhìn thấy vẽ mặt của Lôi Lạc Thiên giờ này, y như quỉ Satan muốn lấy mạng anh.

Trong lòng hoảng hốt, nhưng ngoài mặt vẵn giữ đựơc bình tỉnh.

“Tôi muốn các người, bảo đảm an toàn cho chúng tôi, khi rời khỏi đay,tôi sẽ thả cô ấy.”

Trình Lam biết, nếu để hắn ta rời khỏi đây, chắc chắn hắn sẽ không tha cho cô.

Lôi Lạc Thiên không muốn Trình Lam bị thương, nên đồng ý ngay lập tức.

“Được, tôi sẽ thả các người đi, nhưng cậu không được làm hại đến Lam Lam.”

Đám thủ hạ của Lôi Lạc Thiên điều kinh ngạc,

Từ trước tới giờ Lão đại không bao giờ khuất phục, anh ra tay tàn nhẩn.

Tôn chỉ của Lôi Lạc Thiên là,

nhổ cỏ phải nhổ tận góc.

Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.

Nhưng bay giờ lại vì Phu nhân mà nhượng bô như vậy.

Đó có thể chứng tỏ, trong lòng Lão đại phu nhân quan trọng đến cỡ nào.

Việt Vũ thấy Lôi Lạc Thiên không do dự, mà đồng ý ngay lập tức,

Bất đầu được voi đòi tiên.

“Tôi muốn anh giao lại USB cho tôi.”

Lôi Lạc Thiên nhìn Việt Vũ với cập mắt đầy phẫn nộ.

Cái tên này đúng là lòng tham không đáy.

Lôi Lạc Thiên không nói gì, đưa tay ra trước mặt Tề Phú,

Tề Phú hiểu ý, lấy từ trong túi ra USB đưa cho Lôi Lạc Thiên.

Việt Vũ không ngời, Lôi Lạc Thiên lại chịu đưa cho anh dể dàng như vậy.

Lòng Kiệt nhìn hành động nôn nóng của Lôi Lạc Thiên, ông biết anh thật sự yêu con gái của mình.

Lôi Lạc Thiên cầm USB ném qua cho Việt Vũ.

Trong lúc hai bên đàm phán, Trình Lam ra hiệu cho Đường Tam, khi cô khơm người nhé tránh,

Đường Tam phải giải quyết Việt Vũ ngây lập tứ.

Cô không muốn thả hổ về rừng.

Sau nầy trở lại làm hại đến Lôi Lạc Thiên.

Đường Tam do dự không muốn làm theo,

Cô sợ Trình Lam sẽ gặp nguy hiểm.

Nhưng Trình Lam lại kiên quyết, Đường Tam đành phải nghe theo.

Lúc Lôi Lạc Thiên ném USB qua Việt Vũ buôn cổ Trình Lam ra dùng tay chụp lấy USB.

Trong lúc đó, Trình Lam khơm người né tránh họng súng của Việt Vũ.

Đường Tam cầm súng bắn về phía Việt Vũ.

Bang...

Tiếng súng vang lên, tất cả mọi người điều hoảng hốt,

Lôi Lạc Thiên nhìn thấy Trình Lam bị Việt Vũ sô một cái, ngã mạnh xuống mặt đất.

Việt Vũ bị Đường Tam bắn một phát trúng bả vai trái, tay phải anh cầm súng chĩa vào người Trình Lam bắn trả.

Trong tình thế nguy hiểm Lôi Lạc Thiên phóng tới, che chở thân thể của Trình Lam.

Bang..

Viên đạn bắn trúng phía sau vai anh.

Máu thấm ướt áo sơ mi màu trắng, mặc trên người anh.

Trong tích tắc đám người Tề Phú,

Tề Phong xông tới giết chết hai tên thủ hạ của Việt Vũ.

Trong tình thế hoảng loạn, Việt Vũ cầm USB trốn thoát.

Lôi Lạc Thiên nhìn Trình Lam nhỏ bé nằm dưới thân mình,

anh mỉm cười vương tay vuốt ve mái tóc dài, vì dằng co, mà giờ nầy đã rối tung lên,

anh yêu thương nói.

“Không sao rồi, em đừng sợ.”

Trình Lam nhìn anh cười gượng,

Sắc mặt cô trắng bợt, trán lấm tấm mồ hôi, tay đặt lên bụng.

Cô nhíu mày vì đau nói.

“Em đau bụng quá.”

Đường Tam nghe vậy hoảng sợ,

liền nhào tới nói.

“Anh Thiên chị Lam có thai rồi,

Anh mau đưa chị ấy đến bệnh viện đi.”

Lôi Lạc Thiên nghe Đường Tam nói vậy, trong lòng hoảng hốt.

Anh lập tức ôm Trình Lam lên,

chạy một mạch đến chiếc xe cadillac đậu trước cửa.

Mặc cho sự đau đớn và máu chảy từ miệng vết thương ra.

Lôi Lạc Thiên ngồi vào sau xe,

ôm Trình Lam vào lòng, để đầu cô tựa lên vai anh.

Tề Phong khởi động xe, chạy một mạch đến bệnh viện.

Long Kiệt và hai tên thủ hạ thân cận ngồi vào xe Lôi Lạc Thiên để lại,

phóng theo phía sau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 01.01.2017, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1292
Được thanks: 198 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
C53: Phẫu thuật


Tề Phú gọi điện thoại cho Du Tấn chuẩn bị phòng phẩu thuật.

Xe vừa dừng lại trước cửa bệnh viện Thân Ái,

Du Tấn và một nhóm bác sĩ và y tá chờ sẵn ngoài cửa.

Vừa thấy xe của Lôi Lạc Thiên dừng lại, liên bước tới mở cửa xe,

Chuẩn bị chuyển Trình Lam lên giường bệnh di động.

Lôi Lạc Thiên nhìn họ bằng cập mắt khó chịu.

Anh không thích có người đụng vào thân thể của cô.

Lôi Lạc Thiên không để ý đến vết thương trên vai mình,

bế Trình Lam trực tiếp vào bệnh viện,

đi thẳng đến phòng phẩu thuật.

Lôi Lạc Thiên đặt Trình Lam xuống giường, nhìn Du Tấn nói.

“Tôi muốn mẹ lẫn con.”

Giọng nói bá đạo mang đầy sự lo lắng của Lôi Lạc Thiên làm Du Tấn hồi hợp.

“Được, tôi sẽ cố gắn.”

“Nếu cô ấy và con tôi,

xảy ra chuyện gì,

tôi sẽ san bằng cái bệnh viện này.”

Lôi Lạc Thiên nghiêm túc nói,

Nhìn thấy sắc mặt lo lắng không yên của Lôi Lạc Thiên, Du Tấn khong nói gì.

Y tá bước tới, mời Lôi Lạc Thiên rời khỏi phòng phẫu thuật,

Lôi Lạc Thiên nhìn cô ta với ánh mắt đầy nguy hiểm,

cô y tá kiếp sợ, đành phải trở lại,

giúp Du Tấn tiếng hành phẫu thuật với sự có mặt của Lôi Lạc Thiên.

Trong lúc Trình Lam nằm trên giường bệnh,

Lôi Lạc Thiên không hề rời khỏi nữa bước.

Anh ngồi trên ghế, nắm lấy tay cô,

Trong suốt quá trình giải phẫu.

Anh yêu thương cầm bàn tay lạnh lẽo của cô, để sát vào bờ môi mình.

Cập mắt thâm thúy nhìn Trình Lam,

Trong lòng như có muôn ngàn mũi tên, đâm thẳng vào trái tim anh.

Một cảm giác đau đớn tột cùng,

không có gì có thể sánh bằng.

Trái tim anh co rút lại, khi nghĩ đến đứa con trong bụng cô.

Thà rằng anh mất đi tính mạng của mình,

cũng không muốn cô bị chút tổn thương nào.

Lôi Lạc Thiên thâm tình như vậy,

làm mấy cô y tá phải ngẩn người,

Tất cả điều hâm mộ cô gái nằm trên giường bệnh.

Được một người đàn ông hoàn hảo như Lôi Lạc Thiên yêu thương.

Anh nhìn cô không hề chợp mắt.

Bàn tay to lớn vẫn nắm chật lấy tay cô.

Lúc nầy Du Tấn mới phát hiện,

sắc mặt của Lôi Lạc Thiên không được bình thường.

Anh mặc trên người áo vest màu đen,

người ngoài nhìn vào không thấy được vết máu đã thấm ướt,

phía sau áo sơ mi màu trắng của anh.

Du Tấn bỏ dụ cụ phẫu thuật trên tay xuống,

bước tới cởi áo vest của Lôi Lạc Thiên ra.

Anh hết hồn khi nhìn thấy luợng máu, chảy ra ta từ miệng vết thương trên vai Lôi Lạc Thiên.

Với người bình thường mà nói,

nếu mất máu nhiều như vậy, chắc đã hôn mê bất tỉnh.

Nhưng anh là Lôi Lạc Thiên,

chuyện nầy không hề gì với anh.

Du Tấn thận trọng nói.

“Cậu cần phẫu thuật ngay lập thức, để lấy đầu đạn ra,

nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

“Không cần, tôi không sao cậu mau cứu Lam Lam.”

“Cô ấy đã qua thời kỳ nguy hiểm.

Bay giờ vết thương của cậu còn trầm trọng hơn.”

Lôi Lạc Thiên kiên quyết ngồi đó với Trình Lam,

không thèm để ý đến Du Tấn nữa.

Anh thì thầm vào tai cô.

“Lam Lam em đừng sợ,

anh Lạc Thiên sẽ ở đay cùng em.”

Lần đầu tiên Du Tấn thấy bộ dạng đâu lòng nầy của Lôi Lạc Thiên,

anh không biết nói gì hơn,

đành dùng tóc độ nhanh nhất để phẫu thuật cho Trình Lam.

1 tiếng đồng hồ sau Trình Lam được đưa đến phòng bệnh cao cấp nhất của bệnh viện Thân Ái.

“Mẹ con điều bình yên,

cậu hẩy yên tâm đi.”

Du Tấn nói với giọng mệt mỏi,

vì Lôi Lạc Thiên mà anh phải làm giải phẫu với tóc độ nhanh nhất.

Lúc này Lôi Lạc Thiên mới chịu làm phẫu thuật lấy đạn ra.

Du tấn và y tá giúp anh cắt bỏ áo sơ mi trắng, vì bị thấm máu mà trở thành đỏ.

Thân thể cường tráng và cơ bắp rắn chắc của Lôi Lạc Thiên hiện ra trước mặt mấy cô y tá.

Họ ngẩn người, không ngờ anh vừa đẹp trai, vừa tài giỏi lại còn sở hưữ được một thân hình hoàng hão như vậy.

Một cô y tá trẽ bạo gan muốn Lôi Lạc Thiên chú ý đến mình, dùng tay sờ lên cơ bấp của anh, muốn quyến rũ anh.

Tề Phú đứng bên cạnh,nhìn thấy hành động lớn mật này của cô y tá.

Trong lòng anh thầm cầu nguyện cho cô ta.

Tay cô y tá sờ trên người anh từ từ đi xuống.

Lôi Lạc Thiên phẩn nộ, sắc mặt chán ghét nhìn thẳng vào mặt cô y tá trẽ, với cập mắt muốn giết người.

Anh bắt lấy bàn tay không yên phận của cô ta, bẻ một cái.

Rắc.....

Tiếng xương gãy vang lên.

Cô y tá thét lên vì đâu đớn, nước mắt chảy ròng ròng.

Cô sợ hãi nhìn Lôi Lạc Thiên,

“Tôi ghét nhất phụ nữ đụng vào tôi.”

Giọng nói ma quỉ của anh, làm cho tất mấy cả y tá nữ phải rùng mình.

Du Tấn cho người đưa cô ta ra ngoài, bất đầu làm phẫu thuật cho Lôi Lạc Thiên.

Du Tấn cầm ống tiêm lên, định tiêm thuốc mê cho Lôi Lạc Thiên,

nhưng không ngờ anh lại từ chối.

“Không cần, “

Anh cầm khăn long trắng,

do Tề Phú chuẩn bị sẵn cho anh.

Cắn mạnh lên khăn,

Lôi Lạc Thiên gật đầu ra hiệu cho Du Tấn bất đầu.

Trước sự kinh ngạc của mọi người,

Du Tấn quả thật thi hành phẫu thuật.

Trong suốt quá trình giải phẫu,

Lôi Lạc Thiên không hề kêu lên tiếng nào.

Họ không ngờ sức chịu đựng của Anh lại mạnh như vậy,

đây là lần đầu tiên họ chứng kiến,

một phẫu thuật như vậy, diễn ra không cần dùng thuốc tê.

C54: Phòng bệnh

Trình Lam nằm trên giường bênh, hôn mê suốt một ngày.

Khi mở mắt ra, bên ngoài đã là nữa đêm.

Bóng tối bao phủ cả bầu trời lạnh lẽo, những ngôi sao láp lánh và vầng trăng tỏa ra ánh sáng lờ mờ chiếu thẳng vào cửa sổ phòng bênh.

Cô nhìn xung quanh căn phòng,

Căn phòng nhìn gióng như khách sạn 5 sao.

Trong phòng là một không gian mở, phòng khách và nhà bếp được nối liền với nhau,

Trình Lam nằm trên giường bênh rọng lớn,

được đặt ngay ở giữa, để tiện châm sóc.

Trước mặt cô là một bộ sopha màu trắng và một cái TV led 60 inch treo trên tường,

Được Lôi Lạc Thiên bật lên kênh gia đình.

Cô nhìn thấy thiết bị y học trên đầu giường, mới biết đay là bệnh viện.

Lôi Lạc Thiên từ nhà vệ sinh đi ra,

lúc nầy anh đã thay một bộ đồ khác,

Sắc mặt mệt mỏi, cập mắt thâm đen, râu mọc ra lưa thưa dưới cằm.

Tay anh cầm một thau nước ấm, và một cái khăn trắng.

Khói bốc lên từ thau nước,

làm không khí sung quanh ấm áp hơn.

“Em tĩnh rồi, có mệt không em?”

Lôi Lạc Thiên vui mình nhìn cô.

Anh bước nhanh qua để thau nước lên bàn bên cạnh đầu giường.

Lúc nầy Trình Lam còn gày hơn lúc trước,

Dùng một tay Lôi Lạc Thiên có thể ôm cô trọn vào lòng.

Anh yêu thương hôn lên mái tóc dài của cô nói.

“Anh rất sợ, sẽ mất em và con vĩnh viễn.”

Giọng nói chậm rãi rung rung của anh,

làm trái tim Trình Lam đau đớn.

Cô ôm anh thật chặt, từng giọt nước mắt rơi xuống bờ vai anh.

“Em cũng vậy, em sợ em và con sẽ không còn gặp được anh nữa.”

Trình Lam khóc nức nỡ,

ôm chặt bờ vai anh.

Đay là lần đầu tiên, cô tỏa ra yếu đuối như vậy.

Thân thể Lôi Lạc Thiên cứng lại,

bàn tay Trình Lam đặt trên vai anh,

cảm giác được thứ gì đó, như nước mà lại âm ấm thấm vào tay cô.

Cô buôn anh ra kiểm tra xem đó là gì.

Lôi Lạc Thiên không nói gì,

chỉ dịu dàng sờ lên khuôn mặt trắng bợt của cô.

“Máu..”

Trình Lam lính quýnh kêu lên.

Cô nhìn anh hỏi.

“Anh bị thương sao?”

“Không có gì chỉ là chuyện nhỏ.”

Lôi Lạc Thiên nói như đó là chuyện, không liên quan gì đến mình. Om.

Lúc này Du Tấn và Tề Phú từ bên ngoài bước vào,

“Lão đại, chị dâu.”

Tề Phú cung kính chào.

Trên tay Du Tấn cầm bệnh án của Trình Lam nói.

“Không sao?

Sém chết mà còn nói là không sao,

Như vậy tôi không biết,

lúc nào mới gọi là có sao.

Cậu ấy bị trúng đạn ở phía sau vai, mất máu rất nhiều mà không chịu làm phẩu thuật.

Kiên quyết đợi sao khi em phẫu thuật xong mới chịu làm.”

Du Tấn lắc đầu nói với Trình Lam.

Cô nhìn anh tức giận.

“Lần sao không cho phép.”

Lôi Lạc Thiên yêu thương cười gật đầu.

Du Tấn và Tề Phú không ngờ Trình Lam còn bá đạo hơn cả Lôi Lạc Thiên.

Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Lôi Lạc Thiên lại nghe lời như vậy.

Du tấn nhìn khuôn mặt tươi cười của Trình Lam rồi nói.

“Anh kiểm tra cho em rồi,

không có gì nguy hiểm cả.

Chỉ bi động thai mà thôi.

Sau này em đi đứng phải cẩn thận một chút,

vì em đang mang thai đứa con so.”

Anh nhìn sang Lôi Lạc Thiên nói với giọng giễu cợt.

3 tháng đầu tuyệt đối không được vận động mạnh.

Anh nhấn mạnh 2 chữ tuyệt đối.

Lôi Lạc Thiên nhìn Trình Lam với nét mặt bắt đắc dĩ.

Cô cười hôn lên mặt anh nói.

“3 tháng qua lẹ lắm.”

Trong lúc nầy cửa phòng bệnh được mở ra.

Hai tên thuộc hạ mở cửa mờ Long Kiệt vào.

“Con gái, có nhớ cha không?”

Giọng nói dịu dàng của ông,

làm Lôi Lạc Thiên và Du Tấn kinh ngạc.

Họ điều biết thân thế và tánh tình của Long Kiệt, không ngờ ở trước mặt Trình Lam, ông lại là một người hoàng toàn khác.

Trình Lam làm nủng, vương hai tay ra chờ Long Kiệt đến gần ôm cô.

Ông bước tới ôm cô vào lòng.

“Tai sao cha không tới sớm hơn,

làm con sợ muốn chết.”

Tề Phú không ngờ chị dâu lại có thái độ trẻ con như vậy.

Theo như anh thấy,

thì đám người Việt Vũ sợ mới đúng.

Chị dau còn bình tĩnh hơn cả anh.

“Là cha không tốt,

là cha không chu đáo,

phải nên phái người theo bảo vệ con.

Con đừng giận cha.”

Mọi người điều sửng sốt.

Không ngờ Trình Lam lại có thể khiến,

một thủ lãnh tổ chức sát thủ,

đứng đầu thế giới với danh hiệu là máu lạnh,

giờ lại xuống nước năn nỉ như vậy.

Trình Lam bật cười gật đầu.

Lúc nầy Long Kiệt mới buôn Trình Lam ra, nhìn Lôi Lạc Thiên nói.

“Từ nay về sau tôi sẽ giao đứa con gái bảo bối của mình cho cậu.

Cậu phải châm sóc cho nó thật tốt.”

“Được.”

Lôi Lạc Thiên nghiêm túc trả lời.

C55: Nam Liệt trở về

Ngồi vào sopha Tề Phú rót cho mỏi người một ly rượu.

Lôi Lạc Thiên dựa đầu lên ghế sopha, nhấm mắt lại định thần.

Từ lúc xẩy ra chuyện đến giờ anh không hề chợp mắt.

Phẫu thuật xong, Lôi Lạc Thiên không nằm nghỉ ngơi,

mà ngồi bên giường bênh của Trình Lam chờ cô tỉnh lại.

Khi anh vào phòng vệ sinh, định lấy thau nước,

lau mình cho cô, thì cô tỉnh lại.

Nam Liệt từ bên ngoài cửa gắp gáp đi vào.

Anh vừa mới từ Italy đàm phán xong với gia tộc Tần gia, đứng đầu danh sách mafia ở Ý.

Tần gia là gia tộc con lai giữa Trung Và Ý, có hàng trăm năm lịch sử.

Một gia tộc có thế lực mạnh nhất Italy.

Lô hàng vừa được sản xuất,

cần phải đánh vào thị trường Nam Âu Châu.

Nên Lôi Lạc Thiên phái Nam Liệt,

qua Ý bạn chuyện hợp tác với Tần gia,

mượn thế lực của họ, để tung hàng ra Thị trường Nam Châu Âu.

Nam Liệt vừa bàn xong việc hợp tác,

Tề Phong gọi báo cho anh biết,

Lôi Lạc Thiên bị trúng đạn đưa vào bệnh viện.

Anh lo lắng, dùng mấy bay riêng,

bay về Thành Phố S nay lập tức.

Mở cửa phòng Nam Liệt nhìn thấy Lôi Lạc Thiên, Du Tấn cùng một người đàn ông trung niên ngồi trên ghế sopha.

Trình Lam thì nằm trên giường bệnh xem TV.

“Thiên cậu có sao không?”

Lôi Lạc Thiên nghe giọng nói quen thuộc của Nam Liệt, anh không mở mắt, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Nam Liệt nhìn thấy dáng vẽ mệt mỏi của Lôi Lạc Thiên, anh không nói gì thêm chỉ ngồi xuống kế bên Du Tấn.

Tề Phú đưa cho anh một ly rượu đỏ.

“Chuyện bên Ý ra sao?”

Giọng nói lạnh lùng của Lôi Lạc Thiên vang lên.

“Đã bàn xong rồi, tháng sau sẽ trực tiếp chuyển hàng qua đó.”

“Tốt....”

Nam Liệt nhìn Long Kiệt rồi nhìn Lôi Lạc Thiên.

Tề Phú hiểu ý của Anh nên lên tiếng.

“Đây là bác trai, cha nuôi của chị dau.”

Nam Liệt cung kính vương tay ra trước mặt Long Kiệt.

“Chào bác, con là Nam Liệt, bạn của Thiên.”

“Chào Nam tổng của tập đoàn Nam Thị,

năm nay 27 tuổi còn đọc thân, cũng là nhị gia của bang Lôi Ưng.”

Nam Liệt kinh ngạc nhìn ông.

Lúc này anh mới cẩn thận quan sát Long Kiệt.

Tướng người phong độ, khí thế mạnh mẽ, nghiêm nghị nhưng lại mang theo vài phần tà khí.

Phía sau ông, đứng hai người đàn ông,

sát mặt lạnh lùng, cập mắt sắc bén chứa đầy sự nguy hiểm.

Anh cung kinh nói.

“Xin hỏi bác biết cháu sao?”

Long Kiệt nhìn anh cười rồi chậm rãi nói.

“Thất cả người tiếp xúc với con gái tôi,

Tôi điều cho người điều tra.”

Không biết ông là ai, nhưng anh biết chất, người đàn ông nầy không đơn giản.

Có thể điều tra anh là tổng giám đốc của Nam Thị đó là chuyện nhỏ,

nhưng có thể tra được anh là Nhị đương gia của bang Lôi Ưng thì quả thật khong đơn giản.

Long Kiệt nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Nam Liệt.

Ông cười nói.

“Tôi xin tự giới thiệu,

Tôi là Long Kiệt cha nuôi của Trình Lam.”

Nam Liệt nghe được cái tên nầy.

Với khí thế oai phong lẫm liệt của Long Kiệt.

Anh liền kích động nói.

“Bác là Long Kiệt, thủ lãnh tổ chức sát thủ Thần Long đứng đầu thế giới?”

Ông cười đắc ý gật đầu.

Nam Liệt bất ngờ nhìn Trình Lam ngồi trên giường bênh.

Sao cô không nói, cô là con gái bảo bối của Long Kiệt.

Cô nhìn sắc mặt của Nam Liệt rồi nhúng vai cười làm ra bộ mặt vô tội.

“Sau khi nhận được file Lam Lam gởi cho tôi,

Tôi đã bất đầu hành động.

Phái một nhóm sát thủ, ám sát những người có tên trên danh sách thuộc địa phận Hoa Kỳ và Pháp.

Thủ hạ của tôi đã điều tra được,

thủ lãnh của tổ chức Kim Xà đã đến Thành phố S.

Hắn đang có kế hoạch,

đánh đổ tập đoàn Lôi Thị và muốn san bằng bang Lôi Ưng.”

Long Kiệt nghiêm túc nói.

Lôi Lạc Thiên nhìn ông không thể tin được.

Không ngờ thế lực của tổ chức Thần Long lại mạnh như vậy,

Chuyện mà thủ hạ của anh khó khăn lắm mới điều tra được,

vậy mà Long Kiệt lại tra được một cách dể dàng như vậy.

Ông quan sát ánh mắt của Lôi Lạc Thiên,

liền hiểu được suy nghĩ của anh.

“Chúng tôi khi làm nhiệm vụ, điều quan trọng nhất không phải là giết người, vì giết người rất đơn giản.”

Du Tấn cầm ly rượu đang uống một ngụm, nghe Long Kiệt nói vậy liền bị sặc, phun toàn bộ rượu trong miệng ra ngoài.

Khụ khụ khụ

Tất cả ánh mắt điều đặt lên người anh.

Du Tấn ngại ngùng cầm khăn giấy lau miệng nhìn Long Kiệt nói.

“Nếu giết người rất đơn giản,

Vậy làm gì mới gọi là phức tạp.”

Long Kiệt nhìn hành động của Du Tấn,

Ông cười cầm ly lên, uống một miếng rượu rồi mới nói.

“Thu thập tin tức, điều tra nguồn gốc của mục tiêu.

Đây là điều tất yếu,

mà tất cả sát thủ trong tổ chức của tôi phải thành thạo trước khi thi hành nhiệm vụ.”

Tề Phú nghe Long Kiệt nói vậy,

trong lòng khâm phục vô cùng.

Ông đúng là một người,

trời sinh ra là để làm thủ lãnh.

Long Kiệt nói xong ông nhìn Trình Lam trên giường.

“Tôi nghĩ họ sẽ hành động trong nai mai. Cậu có cần tôi giúp không?”

Lôi Lạc Thiên nhìn theo ánh mắt ông.

Anh biết Long Kiệt đang lo lắng điều gì.

Lần này anh sẽ ở bên cạnh Trình Lam, không rời xa cô nửa bước.

Anh không muốn thử lại cảm giác mắt đi người mình yêu thương nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 06.01.2017, 10:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1292
Được thanks: 198 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - LanHoDiep134 - Điểm: 10
C56: Tấm nước lạnh


Tại biệt thự của Lôi Lạc Khánh, Việt Vũ quỳ gối trước mặt Lôi Lạc Bằng.

Ông ngồi trên xe lăn, nhìn Việt Vũ bằng cặp mắt tàn ác.

Lôi Lạc Bằng ấn nút trên xe lăn.

Xe lăn từ từ di chuyển đến trước mặt Việt Vũ.

Ông dùng tay tát mạnh vào mặt của anh.

“Đồ vô dụng, làm chút việc cũng không xong.”

Việt Vũ dùng tay lau máu trên miệng, gục đầu cung kính nói.

“Thủ lãnh hôm nay kế hoạch thất bại, vì có một nhóm người, mang mặt nạ màu bạc xong ra cứu người.

Thuộc hạ không biết họ là ai, Nhưng nghe người đàn bàn của Lôi Lạc Thiên, gọi người cầm đầu của họ là cha.”

Cặp mắt Lôi Lạc Bằng hiện lên những tia máu đỏ.

Tay ông bớp chât tay cầm của chiếc xe lăn.

Gân xanh nổi lên mu bàn tay ông.

Giọng nói lạnh lẽo giống như âm thanh từ địa ngục vang lên.

“Rốt cuộc cũng đã xuất hiện rồi.

Ta chờ ngươi đã lau.

Ha ha ha.

Trò chơi sắp bất đầu rồi.”

Ông nhìn Việt Vũ nói.

“Điều tra thân phận người phụ nữ đó.

Ta muốn biết tất cả, dù chuyện lớn hay nhỏ.”

“Dạ.

Thuộc hạ đi ngay lập tức.”

Tại phòng bệnh, sau khi Lôi Lạc Thiên tiễn tất cả người ra về, anh quay lại nhìn Trình Lam, lúc nầy cô đang ngồi trên giường xem trương trình TV

“ em bé khỏe, em bé mạnh”

Cô hạnh phúc tươi cười, khi nhìn thấy mấy bé đáng yêu hiện lên trên màn hình TV.

Nhìn dáng vẽ hạnh phúc của cô, trong lòng Lôi Lạc Thiên ngọt ngào vô cùng.

Từ trước đến giờ anh chưa từng biết, nhất cử nhất động của cô, có thể thao túng tinh thần của anh như vậy.

Nhìn thấy cô vui, thì anh còn vui hơn cô, nhìn thấy cô gặp nguy hiểm, thì lòng anh như lửa đốt.

Anh đi vào phòng bếp, nấu cho cô một bát cháo thịt.

Mùi thơm lang tỏa cả căn phòng.

Trình Lam ngửi được mùi cháo thịt, dạ dày bất đầu đánh trống.

Từ lúc cô tỉnh lái tới giờ, chưa có gì vào bụng cả.

Lôi Lạc Thiên bưng bát cháo thịt đến ngồi bên cạnh cô.

Anh múc một muỗng cháo, cẩn thận dùng miệng thổi cho nguội.

Rồi mới đút cho cô ăn.

Trình Lam vui vẽ há miệng ăn cháo, nhưng cặp mắt vẩn luôn theo dõi màn hình TV.

Nuốt cháo vào bụng cô cười với anh.

“Cháo anh nấu thật ngon.

Em khong biết nấu cháo.”

Anh yeu thương đút cô thêm một muỗng rồi mới nói.

“Không sao, Anh sẽ nấu cho em ăn cả đời.”

Một lời nói đơn giản, nhưng đối với cô và anh, đó là một lời cam kết, hai người sẽ ở bên nhau cả đời nầy.

Trình Lam gật đầu đồng ý.

Một miếng cháo dính trên môi Trình Lam, cô định dùng tay lâu, nhưng Lôi Lạc Thiên lại bắt lấy tay cô.

Anh khơm người đến gần cô, dùng miệng liếm đi vết cháo trên môi cô.

Một cảm giác tê dại vân lên, làm toàn thân cô mềm nhũn.

Anh dịu dàng liếm trên môi cô, rồi từ từ dùng đầu lưỡi thâm dò bên trong khoan miệng cô.

Mùi hương quen thuộc, cùng cảm giác tê dại làm toàn thân Lôi Lạc Thiên như lửa đốt.

Trình Lam bị nụ hôn ngọt ngào của anh làm mất đi lý trí, bất giác vương tay choàng qua cổ anh.

Hành động nầy của cô, làm thân thể hai người cọ xát vào nhau.

Lôi Lạc Thiên hai tay ôm eo Trình Lam, ép sát người cô vào anh.

Nụ hôn càng ngày càng đắm đuối.

Anh không muốn buôn cô ra, Tay anh bắt đầu không yên phận, thâm dò khắp nơi trên cơ thể của cô.

Lôi Lạc Thiên buông bờ môi đỏ của Trình Lam ra, bắt đầu hôn lên cổ cô.

Từ từ đi xuống xương quai xanh.

Từng nơi môi anh hôn qua, điều để lại những dấu hôn đỏ, giống như những cánh hoa tươi nở rộ.

Lúc nầy Trình Lam không còn tâm trí để nghĩ đến việc gì hết.

Từng động tác của anh,

làm Trình Lam mất đi khống chế,

bất giác thốt lên những tiếng ngâm nga động lòng người.

Lôi Lạc Thiên dùng tay thâm dò vào trong áo của cô, đẩy áo lót của Trình Lam lên trên, anh sờ lên hai nơi mềm mại của cô.

Lúc nầy vật nam tín của anh dần dần to lớn.

Lôi Lạc Thiên không thể khống chế được, dục vọng đang vân trào trong cơ thể mình, nên dùng sức hơi mạnh sờ ở ngực cô.

Trình Lam bị hành động nầy của anh, làm cho đau đớn liền kêu lên.

“Ahhh. Đau.”

Nghe được Trình Lam kêu đau,

Lôi Lạc Thiên chợt bình tỉnh lại.

Buôn Trình Lam ra hỏi.

“Anh làm em đau?”

Cô thẹn thùng gật đầu.

Lôi Lạc Thiên cố gắng dằn xuống dục vọng trong người,

chỉnh lại quần áo trên người cô.

Anh đứng lên nói.

Em nghĩ ngơ đi, “anh đi tấm nước lạnh.”

Nói xong anh đi thẳng vào phòng tấm.

Trình Lam ngồi trên giường, nghe được tiếng nước chảy trong phòng tấm.

Cô tươi cười, tay sờ lên bụng mình nói.

“Bảo bối ơi, con làm khó cha con rồi.”

15 phút sau Lôi Lạc Thiên mới từ phòng tấm bước ra.

Anh chỉ khoách trên người áo choàng tấm màu trắng.

Những giọt nước chưa được lau khô, từ tóc anh nhiểu xuống lòng ngực rắn chắc mà kêu gợi.

Làm thân thể Trình Lam vân lên giảm giác tê dại.

Lôi Lạc Thiên đi đến giường ôm Trình Lam vào lòng.

“Khuya rồi mình đi ngủ.”

Trình Lam nằm tựa đầu lên tay anh, tránh đụng phải vết thương trên vai anh.

Cô sờ lên ngực anh cưới nói.

Anh muốn bảo bối là trai hay gái?

Lôi Lạc Thiên không suy nghĩ liền trả lời.

“Anh muốn có con gái.”

“Tại sao?

Không phải đàn ông điều muốn có con trai để nói nghiệp sao?”

Trình Lam thắc mắc hỏi.

“Anh muốn có con gái, gì con gái sẽ giống y như em.”

Anh yeu thương sờ lên tóc cô.

“Em thì muốn có con trai. Muốn nó lưu manh giống anh. Ép con gái người ta về làm vợ.”

Lôi Lạc Thiên nghe cô nói vậy liền bật cười ra tiếng.

Ha ha ha.

Hai người nói chuyện một lúc, Trình Lam thiếp đi trên ngực anh.

Lôi Lạc Thiên cũng đi vào giác ngủ.

C57: Ông nội Lôi


Sáng sớm Đường Tam và Tề Phong đến bệnh viện thâm Trình Lam.

Không gõ cửa Đường Tam xông thẳng vào phòng bệnh.

Tề Phong muốn cảng cũng không kiệp.

Đập vào mắt là hình dáng Lôi Lạc Thiên đang hôn Trình Lam trên giường.

Nghe được tiếng mở cửa Trình Lam lính quýnh xô Lôi Lạc Thiên ra.

Đường Tam ngại ngùng cười nói.

“Chào buổi sáng, em quên gõ cửa.”

Tề Phong bất đắc dĩ lắc đầu.

Sao cô luôn như vậy, làm việc gì cũng không suy nghĩ trước.

Lôi Lạc Thiên vuốt ve mái tóc dài lộn xộn của Trình Lam.

Nhìn Tề Phong nói.

“Cậu đi làm thủ tục xuất viện.”

“Dạ, thuộc hạ đi ngay.”

Tề Phong quay người đi ra cửa.

Đường Tam để trái cây xuống bàn, đến ngồi bên cạnh Trình Lam.

“Chị Lam, chị thấy thế nào rồi?”

Trình Lam cười, tay theo thối quen sờ lên bụng nói.

“Không có gì đáng ngại.”

Điện thoại di động của Lôi Lạc Thiên vang lên.

Trên màn hình hiện lên tên Tề Phú.

Lôi Lạc Thiên cầm điện thoại lên nói với Trình Lam.

“Em ở đây nói chuyện với Đường Tam, anh ra ngoài nghe điện thoại.”

Trình Lam gật đầu.

Trước khi rời đi, Lôi Lạc Thiên không quên khơm người hôn cô một cái, rồi mới cầm điện thoại đi ra ngoài.

“Có chuyện gì?”

Đầu dây bên kia Tề Phú nói.

“Lão đại, tôi đã phái người theo dõi nhất cử nhất động của Lôi Lạc Khánh.”

“Tốt, trong khoảng thời gian này, tôi sẽ không về công ty, có chuyện gì quan trọng cứ đến Lôi gia tìm tôi.

Còn chuyện nhỏ thì tự mình giải quyết.”

“Dạ, thuộc hạ đã hiểu.”

Nói xong Lôi Lạc Thiên cúp điện thoại.

Anh đứng chống tay lên lan can.

Cập mắt nhìn ngoài trời xa xăm.

Trong lòng lo sợ.

Không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Địch trong tối, ta ngoài sáng, rất khó phòng thủ.

Trong phòng bệnh khi thấy Lôi Lạc Thiên rời khỏi, Đường Tam nghiêm túc nói với Trình Lam.

“Chị Lam, em đã làm theo lời chị dặn,

Điều tra được, trước khi anh Thiên tìm được vị trí của chị, Lôi Lạc Khánh có gọi điện thoại cho anh Thiên.

Báo cho anh Thiên biết chị đang ở đâu.”

Nghe Đường Tam nói vậy, trong lòng Trình Lam nghi ngờ.

“Không lẽ anh Kên cũng là người của tổ chức Kim Xà.”

Đường Tam nhún vai nói.

“Em không biết, nhưng chị yên tâm, em sẽ tra ra mau thôi.”

“Được cảm ơn em.”

Hai người đang nói chuyện, hai tên vệ sĩ, mở cửa phòng mời một ông lão tóc bạc mang cập kiếng cận vào.

Ông nhìn Trình Lam bằng cập mắt tò mò.

ông đánh giá cô từ trên xuống dưới.

“Cháu là Trình Lam.”

Trình Lam lịch sự trả lời.

“Dạ, cháu là Trình Lam, ông tìm cháu có chuyện gì?”

Cô gái này ngòai diện mạo xin đẹp ra,

ông thấy cô cũng giống như mấy người phụ nữ khác, tướng người lại mảnh mai yếu đuối như vậy,

Tại sao cháu Thiên, một người chưa từng tiếp xúc với phụ nữ lại động lòng.

Ông cố gắng xem Trình Lam có chổ nào đặc biệt mà Lôi Lạc Thiên lại có thể dùng cả tính mạng để bảo vệ.

Cuối cùng cũng tìm không ra nguyên nhân.

Ông chắc lưỡi nói.

“Cháu là vợ của Lôi Lạc Thiên.”

Trình Lam nhìn ông nghi ngờ.

“Dạ, ông quen anh ấy?”

Ông cười bước đến gần cô.

“Ông tự giới thiệu, ông là ông nội của Lôi Lạc Thiên.”

Trình Lam nghe ông nói, liền ngồi bật dậy, buớc xuống giường.

Cung kính khơm người.

“Chào ông, cháu là Trình Lam, ông có thể gọi cháu là Lam Lam.”

Trong lòng ông nghĩ, cô gái nầy cũng có ăn học, còn biết lễ phép như vậy, Không tệ.

Ông vừa ý gật đầu, ngồi xuống sopha, ra hiệu cho hai tên vệ sĩ ra ngoài canh chừng.

“Chị Lam, chị nói chuyện với ông nội Lôi đi, em ra ngòai tìm Tề Phong.”

Chào tạm biệt ông nội và Trình Lam xong, Đường Tam đi ra ngoài.

Trình Lam ngồi xuống bên cạnh ông nói chuyện.

“Ông nội Lôi, con nghe Lạc Thiên nói ông đang đi du lịch nước ngoài, ông về khi nào sao không cho chúng con biết.”

Nghe Trình Lam kêu mình là Ông Nội. Trong lòng vui mừng vô cùng.

Ông muốn uống ly trà cháu dâu này, chờ đến mỏi cả cổ.

Mỏi lần đề cập đến việc hôn nhân, Lôi Lạc Thiên điều phản đối.

“Ông nghe nói con và Tiểu Thiên bị thương, nên ông bay về ngay lập tức.”

Ông vừa nói xong, có một vị bác sĩ mang khẩu trang đi vào, trên người mặc blouse trắng cầm khay thuốc.

Hai tên vệ sĩ vẫn còn ở bên ngoài canh cửa.

Bác sĩ đi qua phía hai người nói.

“Cô Trình, đến giờ làm kiểm tra rồi.”

Trình Lam theo thối quen, quan sát vị bác sĩ này.

Cô nhìn thấy vết chay trên tay anh, vì cầm súng và luyện tập lâu năm mới hình thành, Nhìn xuống đất, thấy anh mang đôi giầy booth quân đội.

Vị bác sĩ nhìn thấy nét mặt nghi ngơ của Trình Lam, liền rút súng dưới khay ra, nhấm thẳng về phía Ông Nội Lôi bắn.

Bang...

Với tốc độ nhanh nhất, Trình Lam phóng tới đè ông xuống sopha, một viên đạn bay xẹt qua vai cô cấm vào tường.

Trình Lam quay người, dùng phi tiêu phóng thẳng vào đầu tên bác sĩ.

Lôi Lạc Thiên vừa đi đến trước cửa, nhìn thấy hai tên vệ sĩ.

Anh biết ông nội đã tới.

“Thiếu gia.”

Hai tên vệ sĩ lễ phép khơm người chào.

Lôi Lạc Thiên không nói gì,chỉ gật đầu một cái.

Định mở cửa phòng, Lôi Lạc Thiên nghe được tiếng va chạm mạnh bên trong.

Anh và hai tên vệ sĩ liền xông vào, nhìn thấy tên bác sĩ bị Trình Lam giết chết, nằm dưới mật đất, còn cô thì dùng thân mình che trên người ông nội.

Vai cô bị viên đạn xẹt qua làm bị thương.

Lôi Lạc Thiên quýnh lên, chạy tới đỡ Trình Lam lên.

Không để ý đến ông nội, Lôi Lạc Thiên kiểm tra toàn thân Trình Lam, xem ngoài cánh tay ra, còn có chổ nào bị thương không.

Ông nội ngồi dạy, nhìn Trình Lam bằng cập mắt khác.

Không ngờ thân hình cô nhỏ, mà thân thủ lại lợi hại như vậy.

Còn có thể gì ông mà lao vào nguy hiểm.

Lôi Lạc Thiên kiểm tra xong cho Trình Lam, quay đầu lại nhìn hai tên vệ sĩ với ánh mắt lạnh lùng và nét mặt tàn ác.

Anh dùng sức tát mạnh vào mặt hai tên vệ sĩ.

Chát... Chát...

Hai tên vệ sĩ đứng im, không dám nhúc nhích.

Mặt cụp xuống vì thất trách mà cảm thấy thẹn.

Lúc Tề Phong và Đường Tam quay về phòng, nhìn thấy Lôi Lạc Thiên đang phẩn nộ, trừng phạt hai tên vệ sĩ.

Đường Tam nhìn thấy trên tay Trình Lam bị thương liên xông tới.

“Anh Thiên đã xảy ra chuyện gì? Sao chị Lam lại bị thương.”

Nghe Đường Tam nhắc đến vết thương của Trình Lam,Lôi Lạc Thiên liền nhìn Tề Phong.

Anh hiểu ý đi nhanh ra khỏi phòng bệnh đi tìm Du Tấn.

C58: Phòng VIP



Lôi Lạc Thiên kiên quyết bất Trình Lam nằm trên giường, mặc cho cô nói gì đi chân nữa, anh vẩn khẳn trương không cho cô xuống giường.

Sắc mặt lo lắng không yên của anh, làm Trình Lam bất giác nở nụ cười.

“Giờ nầy mà còn cười.

Thân thể của em không tốt, giờ còn bị thương, không biết có ảnh hưởng gì không.”

“Sức khỏe của em không yếu như anh nói.”

Trình Lam bĩu môi nói.

Du Tấn và Tề Phong vội vã quay lại phòng bệnh.

Bước vào cửa Du Tấn nhìn thấy Ông nội Lôi, đang đứng bên cạnh giường bệnh.

Du Tấn đi đến chào hỏi ông nội xong, quay lại kiểm tra vết thương cho Trình Lam.

Xem xong vết thương trên vai cô, Du Tấn định dùng tay sờ lên bụng Trình Lam kiểm tra, không ngờ bị Lôi Lạc Thiên bắt lấy, hắt qua một bên.

Du Tấn nhìn Lôi Lạc Thiên tức giận.

“Tôi là bác sĩ.”

Giọng nói gay gắt của anh vang lên.

“Cậu là đàn ông.”

Lôi Lạc Thiên bá đạo nói.

Du Tấn lắc đầu, "Tôi phục cậu luôn.”

Anh dùng điện thoại gọi cho Du Trinh Trinh.

5 phút sau Du Trinh Trinh gấp gáp chạy đến.

Khi bước vào phòng bệnh, cô nhìn thấy Ông nội, liền chạy qua chào hỏi.

Khi cô và Du Tấn đến Lôi gia chơi, Ông nội Lôi luôn đối sử tốt với cô.

Ông cười với Du Trinh Trinh rồi chỉ về phía Trình Lam gấp gáp nói.

“Con mau qua đó xem cháu dâu ta.”

Gióng nói khẩn trương của ông làm Du Trinh Trinh bật cười.

“Ông nội, giờ có cháu dâu rồi không thèm để ý đến Trinh Trinh nửa phải không?” Miệng thì nói vậy, nhưng người thì đi về hướng Trình Lam.

Ông cười vui vẽ.

Ha ha ha

“Đợi lâu như vậy,mới có một người lọt vào mắt của tiểu Thiên, nên ông mới khẩn trương như vậy.”

Du Trinh Trinh đi qua kiểm tra thật cẩn thận cho Trình Lam.

“Không sao, ngoài cánh tay ra, thì chỗ khác không bị thương, đứa bé trong bụng rất khỏe.”

Ông nội Lôi nghe nói đến đứa bé, cặp mắt sáng lên, miệng thì há ra.

Du Trinh Trinh nhìn ông buồn cười nói.

“Ông nội, ông sắp chảy nước miếng kìa.”

Ông cười đắc ý nói.

“Đúng là Song hỉ mà. Hai đứa phải tổ chức hôn lễ nay lập tức. Ta muốn tất cả mọi người điều biết, Lôi Lạc Quốc ta sắp có cháu chắt để bồng.”

Không chỉ ông nội có ý nghĩ nầy, Ngay cả Lôi Lạc Thiên cũng vậy.

Khi Anh biết Trình Lam có thai, Anh đã quyết định, tổ chức cho cô một hôn lễ long trọng, dù cô có đồng ý hay không.

“Dạ, Con sẽ lo nay.”

Lôi Lạc Thiên đáp.

3 ngày sau Trình Lam được xuất viện.

Lôi Lạc Thiên ở bên cạnh chăm sóc cô cả một tuần, không cho cô rời khỏi biệt thự Lôi Viên nữa bước.

8 giờ tối tại câu lạc bộ Night Angel,

Khách ra vào tấp nập, tiếng nhạc ồn ào.

Ánh đèn mờ mờ ảo ảo làm tăng thêm bầu không khí nhộn nhịp và lãng mạn.

Bar Night Angel là một nơi để các chàng trai và cô gái phóng túng bảng thân. Một nơi ăn chơi sang trọng để các cô gái đến tìm đối tượng giàu có.

Còn các chàng trai thì đến tìm tình một đêm.

Trong một căn phòng VIP, Lôi Lạc Thiên, Mạnh Hùng, Tràn Hao,Mạc Gia Thành và Nam Liệt ngồi trên ghế sopha uống rượu.

4 cô tiếp viên xin đẹp, thân hình gợi cảm, ngồi phục vụ kế bên cạnh họ.

Trừ Lôi Lạc Thiên ra, anh không thích phụ nữ tiếp cận mình.

Cô phục vụ ngồi bên cạnh Tràn Hao rót cho Lôi Lạc Thiên một ly.

Lôi Lạc Thiên cầm điếu cigar trong tay hít một hơi.

Phun ra làn khói đen mờ mịt, dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt cương nghị, nét mặt tuấn tú cùng với cặp mắt tà mị, hiện lên trong làn khói mờ ảo tỏa ra hấp dẫn vô cùng.

Cô tiếp viên xin đẹp vì dáng vẽ phong độ này của anh mà làm cho ngây ngất.

Mạnh Hùng nghiêm túc cầm

Ly rượu lên nhìn Lôi Lạc Thiên nói.

“Chừng nào cử hành hôn lễ.”

“14 Tây tháng 2.”

Tràn Hao đặt tay lên đùi cô gái ngồi bên cạnh nói.

“Cậu chắc là cưới cô ấy?”

Lôi Lạc Thiên nhìn Tràn Hao bằng cặp mắt nghiêm túc không nói gì.

Cô tiếp viên bên cạnh Tràn Hao nghe anh nói vậy, không biết vì sao trong lòng hơi khó chịu, một cảm giác mất mát vang lên.

Mỏi khi Lôi Lạc Thiên đến Bar Night Angel, điều do cô phục vụ rót rượu.

Nhưng chưa một lần anh để ý đến cô.

Trong lòng cô luôn mang hy vọng, có một ngày, anh sẽ biết đước sự tồn tại của mình.

Mạnh Hùng nhìn Lôi Lạc Thiên nói.

“Tôi nghĩ hôm đó tổ chức Kim Xà sẽ có hành động.”

Lôi Lạc Thiên gật đầu, "Tôi cũng nghĩ vậy.”

Nam Liệt, cậu phái người đến hội trường hôn lễ, lắp ráp thiết bị camera theo dõi từng góc cạnh.

Sẵn tiện bố trí một đám tin anh trong bang Lôi Ưng, làm vệ sĩ trong hôm đó.

Tôi không muốn bất cứ chuyện gì xảy ra với Lam Lam.

Nam Liệt uống một ngụm rượu nói.

“Tôi biết, “

“Chiếc nhẩn lần trước cậu đưa cho tôi, tôi đã gắn thiết bị theo dõi định vị tối tân nhất.

Dù lần này họ có làm nhiễu sóng, cũng sẽ không ảnh hưởng gì.

Tôi đã bảo Tề Phong dưa cho Trình Lam rồi.”

Mạnh Hùng nói một các qủa quyết.

Tại biệt thự Lôi Viên Trình Lam buồn chán ngồi trên sopha xem phim.

Lôi Lạc Thiên có việc đi ra ngoài, không cho phép cô theo.

Lúc này Đường Tam và Mạc Gia Yến đến thăm, Trình Lam vui mừng nói, chúng ta đi ra ngoài chơi.

Đường Tam đưa hai tay lên đồng ý.

Mạc Gia Yến hơi do dự.

Cô nghe nói Trình Lam đang mang thai, với tính tình của Lôi Lạc Thiên, nếu họ lén ra ngoài mà Trình Lam xảy ra chuyện gì, chắt chắn Lôi Lạc Thiên sẽ không tha cho 2 cô.

“Thôi đi, chị thấy mình nên ở nhà, lỡ đi ra ngoài xảy ra chuyện gì, thì 2 đứa mình gánh không nổi đau.”

“Đi mà em sẽ cẩn thận.”

Trình Lam nan nhỉ, Cuối cùng cả 3 đi đến Bar Night Angel.


Đã sửa bởi mytran01212 lúc 07.01.2017, 00:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anna-trần, antemonite, bquynh95, kate0306, kittymeo123, Luna193, Murasaki, nashiki96, Neittehof, Peleseesty, Priecedich, SakeSeatly, selenavu, songtu, squaphabs, Tachbync, tanpopo_dh và 1998 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 110, 111, 112

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

11 • [Hiện đại] Lục thiếu cưng vợ tận trời - Đào Y

1 ... 60, 61, 62

12 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

14 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 36, 37, 38

15 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 96, 97, 98

19 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

20 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 19/05]

1, 2, 3, 4, 5


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Kappa LOVE
Kappa LOVE

Tuyền Uri.: Cầm thú cho t mượn điểm giật 2 chiếc nhẫn :D3
darkghost: hihihi
Snow cầm thú HD: Bạn vào thư viện ảnh, góc phải trên cùng có chữ gởi ảnh mới
thuy_ngan: mún đắng ảnh vào thư viện ảnh thì làm ntn đây?
Snow cầm thú HD: Đúng rồi bạn
thuy_ngan: "trong lòng trất nhất sát",
"rối rắm nhất sát",
"kinh ngạc nhất sát". Các mem cho mình hỏi trong hoàn cảnh này thì nên dịch "nhất sát" thành nghĩa như thế nào, dịch thành "một chút sao"
Snow cầm thú HD: Ladies and gentlemen
Welcome to box LT-CC
[Game] ? + ? = ??? (KÌ II)
[Game] Truyện gì thế nhỉ (KÌ II)
[Game] Nối tiếp câu hát
[Game] Đại chiến bom thế kỷ
[Game]  Đoán chữ trúng thưởng
Nhok Alone ( Bin): Hì tại coan ko thí ai cả !!
NguyệtHoaDạTuyết: con trai, sao lại thở dài thía?
Nhok Alone ( Bin): Haiz
Tuyền Uri.: Cho mượn điểm giật đồ đê :))
Tuyền Uri.: Á á á
Miiu: Mời you tham gia Game: Nói ngược - Làm ngược
thienbang ruby: CLB Ẩm Thực - Thường thức mời you ghé thăm
Kaori Hương: 222
Đào Sindy: Mời các bạn ghé xem :))
Link: viewtopic.php?t=383627&p=3176888#p3176888
Nguyễn Khai Quốc: Khi nào cũng gặp được Phương trên này nhờ
Laza: có bộ truyện hiện đại nữ cường nào hay ko giới thiệu mình vs cảm tạ!!!
Snow cầm thú HD: @@ vô chơi xí à mất 1' là cùng
Tiểu Linh Đang: chơi tốn time lắm. còn phải ed nữa mà
Snow cầm thú HD: thanks :think: s k chơi thế game hay mà
Tiểu Linh Đang: t ko chơi game. để mai bảo bạn t vào chơi
Snow cầm thú HD: TLD ghé qua box t chơi game :D ủng hộ
Snow cầm thú HD: à canh box í mà
Tiểu Linh Đang: HD on muộn thế
Snow cầm thú HD: 2
Tiểu Linh Đang: nhô HD
Snow cầm thú HD: Giải tỏa tinh thần, tập trung trí tuệ :3
Welcome to box LT-CC
[Game] ? + ? = ??? (KÌ II)
[Game] Truyện gì thế nhỉ (KÌ II)
[Game] Nối tiếp câu hát
[Game] Đại chiến bom thế kỷ
[Game]  Đoán chữ trúng thưởng
NguyệtHoaDạTuyết: Vào chơi đố vui nào các bạn, 1 cmt = 1 điểm
LogOut Bomb: Kappa LOVE -> --Tứ Minh--
Lý do: Thù củ phải trả

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.