Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Nna1105 vừa nhặt được bao lì xì chứa 8 điểm! (7 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch

 
Có bài mới 10.01.2017, 12:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6001
Được thanks: 73407 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 12
Chương 10: Mâu thuẫn
Edit: Thanh Liên
Nguồn: http://tieuthuyetedit.com

Đêm hôm đó, Bạch Tiềm như nổi điên, đánh tên côn đồ kia nằm bẹp trên mặt đất, gần như không còn thở nữa. Cổ họng Hòa Lam nghẹn lại, cô chưa bao giờ nhìn thấy một Bạch Tiềm điên rồ, bạo lực, tàn nhẫn như vậy.

Thật ra thì cô biết trong tính cách những người sống trong hoàn cảnh đó nhiều năm như Bạch Tiềm nhất định sẽ có một khoảng tối, nhưng năm năm qua cậu thật sự rất ngoan, cũng tin tưởng cậu là con người biết nghe lời như trong cảm nhận của cô.

Giờ thấy cậu như vậy, cô đột nhiên có chút sợ hãi. Nói đúng hơn là, cô không dám tin.

Cánh tay cô có rất nhiều vết thương, Bạch Tiềm ngồi bên giường không nói một lời giúp cô sát trùng. Lúc rượu sát trùng sát qua vết thương khiến vùng da quanh đó vô cùng đau rát, trái tim cũng chua xót, đủ loại cảm xúc không nói được thành lời.

Sau khi khử trùng, cậu quấn băng cho cô, một vòng rồi một vòng rất cẩn thận. Sau khi xử lý xong vết thương trên tay cho cô, cậu bắt lấy chân cô. Hòa Lam giật mình đến suýt chút nữa kêu lên, vội rút về, "Không cần." Cô túm chặt váy mình, nhớ quần lót mình đã bị xé, bên trong không có gì che chắn, có chút lành lạnh khiến cô hoảng hốt, không dám ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Bạch Tiềm lạnh lùng nhìn cô.

Thấy ánh mắt cậu như vậy, Hòa Lam không chịu đựng được. Cảm giác bàn tay đặt trên bắp chân mình nóng rực, như muốn thiêu đốt mình.

Cô ngoan ngoãn đưa chân ra. Chẳng biết tại sao, từ lúc về đến giờ, cô luôn có cảm giác chột dạ như mình đã làm sai gì đó vậy.

Vết thương trên đùi không nặng nhưng cậu lại xử lý hơn một tiếng. Từ đầu đến cuối, Bạch Tiềm không hề mở miêng mắng cô thêm một lần nào nữa. Trong lòng Hòa Lam cũng không thoải mái lắm, cô có cảm giác như ở trước cơn bão vậy.

"Ba ngày tới đừng đụng vào nước."

Cậu nói xong rồi cầm hộp thuốc đi ra ngoài, Hòa Lam kéo áo cậu, "Tiềm..."

Bạch Tiềm khựng lại, rồi mới chậm rãi quay đầu. Cô không hiểu ánh mắt trầm tĩnh của cậu, nắm chặt vạt áo, ngồi trên giường không hề di chuyển.

"Về sau buổi tối đừng đi ra ngoài." Cuối cùng, cậu chỉ nói một câu như vậy. Hòa Lam trơ mắt nhìn cậu bước ra cửa, trong lòng vô cùng khó chịu.

Cửa nhẹ nhàng khép lại, dường như cũng tạo một bức tường ngăn cách hai người. Bạch Tiềm tựa vào ván cửa từ từ trượt xuống. Sợ hãi, tức giận, lo lắng... đủ loại trạng thái, đã không thể phân rõ cảm xúc nào là nhiều nhất nữa rồi. Khi đó, nếu như cậu đến chậm một bước...

Cậu nặng nề thở dài, vùi đầu vào giữa gối.

Không muốn suy nghĩ, cũng không dám suy nghĩ.

Khi đó, cậu chỉ muốn giết người.

Vài ngày sau đó, thời gian tựa như ngưng lại, nặng nề chưa từng có. Buổi sáng, lúc Hòa Lam dậy thì Bạch Tiềm đã đi ra ngoài, trên bàn còn giữ bữa sáng cho cô. Lúc cô cầm bát, trên đấy dường như còn lưu lại nhiệt độ nơi lòng bàn tay cậu.

Cô múc từng thìa cháo loãng vào miệng, trong lòng chua xót không thể gọi tên.

Chung sống lâu như vậy, sao cô có thể không để ý đến thái độ của Bạch Tiềm đối với cô? Cô sống một mình nhiều năm như vậy, năm năm trước rốt cuộc cũng có một người nguyện ý sống cùng cô, khiến cuộc sống không còn cô đơn nữa, sao cô có thể không để ý được đây? Thái độ của Bạch Tiềm với cô ảnh hưởng rất lớn tới tâm trạng của cô.

Mấy ngày nay Hòa Lam rất khó chịu.

Buổi chiều, Lệ Ngôn đưa báo cáo khám nghiệm tử thi cho cô.

Kết quả không khác mấy với suy đoán của cô, chính xác thì Trần Như chết vào ngày 13 tháng 8.

"Có người đã xử lý thi thể của Trần Như sau khi cô ấy chết, cho nên bên pháp y mới phán đoán sai thời gian tử vong." Lệ Ngôn nói cho cô biết qua QQ.

Hòa Lam nhanh chóng đánh một dòng chữ, “Manh mối khác thì sao? Có xác định được vị trí của hung thủ không?"

"Tạm thời chưa."

Hòa Lam lại đánh rất nhiều chữ với Lệ Ngôn nhưng đầu bên kia không trả lời. Qua một lúc lâu, Lệ Ngôn mới hỏi lại, "Em làm sao vậy?"

Tim Hòa Lam ‘thịch’ một cái, do dự gửi một hàng chữ, “Em có làm sao đâu?"

"Bình thường em không nói nhiều như vậy, hơn nữa hôm nay cũng không có biểu cảm cảm xúc gì. Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"

Hòa Lam không muốn nói chuyện của mình và Bạch Tiềm cho anh biết, ngừng một chút mới trả lời, "Không có gì."

Có tiếng mở cửa trong phòng khách, Hòa Lam chào anh rồi vội vã log out. Cô xỏ dép đi ra ngoài, Bạch Tiềm đang đổi giày trước cửa.

"Tiềm, em về rồi à?"

Bạch Tiềm ngẩng đầu nhìn cô.

Hòa Lam không tự chủ mà xoắn xoắn tay, giống như đã làm sai điều gì. Cô mặc quần ngủ bằng bông, tóc dài buông lỏng bên vai trái, vẻ mặt thì lo lắng. Bạch Tiềm hờ hững gật đầu, sau đó đổi dép đi lướt qua chỗ cô.

Hòa Lam vội bước theo kéo góc áo cậu, "Em còn chưa ăn cơm."

"Em ăn rồi."

Hòa Lam cắn môi, nhỏ giọng nói, "Em vẫn còn giận chị sao?" Mặc dù cậu không lờ cô đi, nhưng vẻ mặt vẫn rất lạnh nhạt như người xa lạ vậy. Hòa Lam không thể mặc kệ được, hai người chưa từng có chiến tranh lạnh lâu như vậy.

Cửa đóng lại sau lưng cô, Hòa Lam buồn bã ngồi xuống ghế sô pha.

Cách cánh cửa, tay Bạch Tiềm vẫn cuộn thành nắm đấm. Cậu thở phào một hơi, chợt điện thoại di động vang lên. Vừa bắt máy, giọng Trác Ninh lập tức vang lên, hình như còn đang cười, "Ok, đã giải quyết xong. Tên kia là Tiến, một tên côn đồ thường xuyên trộm cắp. Mình bảo đảm nửa đời sau gã không thể tự lo cho cuộc sống của mình được nữa, cậu hài lòng chưa?"

"Cảm ơn." Bạch Tiềm cúp điện thoại.

Cậu giang hai cánh tay giữa giường, bóp hai bên thái dương, ngây người nhìn lên trần nhà. Một lát sau, Hòa Lam gõ cửa. Thấy bên trong không ai đáp lời cô mới nhẹ nhàng đẩy cửa.

Bạch Tiềm nhắm mắt lại, gập chân nằm trên giường như đang ngủ. Nhưng Hòa Lam biết cậu chưa ngủ. Cô đặt đĩa trái cây lên tủ đầu giường, đẩy đẩy vai cậu nói, "Tiềm, chúng ta đừng giận nhau nữa, được không? Là chị không đúng, buổi tối chị không nên đi ra ngoài, nhưng chị phải đi tra án nên không còn cách nào khác."

Cậu đột nhiên mở mắt, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm.

Hòa Lam thấy cậu nhìn cô như vậy vội rút tay về.

Bạch Tiềm liếc xéo cô, chống hai tay nâng nửa người trên, "Thật sao?"

Thiếu niên cười như không cười, đáy mắt mang vẻ châm chọc, cô chưa từng thấy vẻ khinh miệt và lạnh lẽo trong đôi mắt xinh đẹp kia.

Cậu từ từ tiến tới gần cô, Hòa Lam theo phản xạ đứng bật dậy, lại bị cậu bắt được tay kéo tới trước mặt. Hòa Lam sợ hãi, ngồi im ru ở đầu giường.

Tay Bạch Tiềm càng lúc càng siết chặt, mắt thấy hết nỗi sợ hãi của cô. Đến lúc Hòa Lam đau đến cau mày, môi gần như trắng bệch cậu mới buông tay ra.

"Có phải chị nghĩ tôi chỉ là thằng con riêng?" Bạch Tiềm khinh thường nhếch môi, ngả người lên đầu giường, ánh mắt sắc bén như dao, "Nếu muốn tìm đàn ông thì có thể nói thẳng, không cần phải giả vờ giả vịt. Tôi không có ý kiến, cũng không ngăn cản chị."

Một lúc lâu Hòa Lam mới hiểu được ý cậu, giận run người, "Chị có ý đó lúc nào?"

"Ánh mắt anh chàng cấp trên của chị nhìn chị thế nào?"

"Chị với anh ấy không có gì cả! Chị nghĩ em là con riêng khi nào chứ? Sao lại nói khó nghe như vậy?" Hòa Lam nghiến răng nói, trong lòng vô cùng uất ức, "Anh ấy chỉ là cấp trên của chị, ngoại trừ lúc làm việc thì chị đều cố gắng tránh mặt anh ấy."

"Thật sao?" Cậu ngờ vực hỏi.

Hòa Lam quay đầu đi. Sau một lát nước mắt cô lăn dài bên má, đến lúc không nhịn được mới dùng tay lau. Bạch Tiềm nghe thấy tiếng khóc sửng sốt quay đầu nhìn cô. Không thấy được mặt cô cậu vội đưa tay tới.

"Đừng động vào chị."

Tay Bạch Tiềm dừng giữa không trung. Cô phản ứng kịch liệt thế này nằm ngoài dự liệu của cậu.

"Nếu chị xem em là con riêng chị sẽ không nhận chăm sóc em lâu như vậy! Hai mươi ba tuổi, chị chưa từng có bạn trai, bây giờ cũng chưa muốn có, sao em lại nói những lời như thế với chị? Chị không thích Lệ Ngôn, về sau cũng sẽ không thích anh ấy, việc gì chị phải nói dối!" Cô ôm đầu gối ngồi trên sàn nhà, không muốn nói gì với cậu nữa.

Bạch Tiềm không đành lòng nhìn cô như vậy, bối rối cầm khăn giúp cô lau nước mắt.

Hòa Lam đẩy tay cậu, "Tránh ra!"

Bạch Tiềm chợt bật cười, "Đừng bướng bỉnh."

Lời nói ra cứ như cô là đứa con nít giận dỗi vô cớ vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Bora, Cloudy Donna, HNRTV, Nguyễn Vũ An Thy, Thư_Scorpio, giangsoo1201, maclyca, san san, thaophuong165, thu lê
Có bài mới 12.01.2017, 10:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6001
Được thanks: 73407 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 10
Chương 11: Bị thương
Edit: Thanh Liên
Beta: TieuKhang

Vụ án vẫn dậm chân tại chỗ. Mấy ngày nay mặt Hòa Lam đều buồn rười rượi. Mặc dù Bạch Tiềm không còn nổi cáu với cô nữa nhưng vẫn đối xử với cô rất lạnh lùng, Hòa Lam cảm thấy không thoải mái chút nào.

Sáng sớm, trên con phố Nam vắng vẻ, tiếng còi ô tô ở vùng ngoại thành cách thành phố vài dặm đúng giờ vang lên, vì còn cách con phố một đường cao tốc màu xanh, nên nghe có chút xa xôi.

Hòa Lam xách giỏ đi vòng quanh khu chợ mua thức ăn như ngày thường. Tâm trạng cô vẫn chưa khá lên chút nào, như có gì đó rất bí bức, khó chịu khiến cô không sao vui lên được, suốt đường về cũng như mất hồn mất vía. Đi qua mấy đoạn đường, xa xa thấy có một bóng người cao gầy đứng lặng dưới mái hiên cũ kỹ.

Không biết trời đổ mưa từ lúc nào. Hòa Lam không mang theo ô, che đầu chạy vội vào mái hiên.

“Ra ngoài cũng không biết mang ô theo.” Bạch Tiềm khóa xe đạp ở dưới mái hiên, bật chiếc ô đen che kín cả người cô.

Hòa Lam cúi đầu, không biết nên nói gì với cậu.

Mưa dần nặng hạt, từng giọt mưa rơi tí tách theo mái ngói chảy xuống, có không ít nước mưa bắn lên giày của cô. Hòa Lam đi đôi hài vải màu xanh kiểu cũ, chẳng mấy chốc nước mưa đã làm ướt cả chận cô. Cô có chút khó chịu cọ cọ chân.

Người bỗng ấm áp, quay đầu nhìn thấy Bạch Tiềm đã khoác áo khoác của cậu lên người cô, ôm vai cô rời khỏi mái hiên. Ra khỏi mái hiên, bước xuống con đường rộng rãi, Bạch Tiềm nắm tay cô, chậm rãi bước. Cho dù tay chân cô đang rất lạnh, nhưng trong lòng không thấy lạnh chút nào.

Hai người sóng vai đi một đoạn đường, nhưng lại không hề nói với nhau câu nào. Hòa Lam sơ ý giẫm vào một vũng nước, giày vải coi như ướt cả, cô ảo não thở dài.

“Tiềm...”

“Chuyện gì?” Giọng nói Bạch Tiềm dịu dàng nhưng vẫn mang theo vài phần lạnh nhạt, bị tiếng mưa rơi át mất. Cậu cầm tay Hòa Lam sưởi ấm, Hòa Lam dường như không cảm thấy cái lạnh của cơn mưa nữa. Hai người dừng lại trong một con hẻm nhỏ, đứng đối mặt với nhau.

Hòa Lam nói: “Có phải em vẫn đang giận chị không?”

Bạch Tiềm nhìn cô, “Không!”

“Vậy... Tại sao mấy ngày nay em không để ý đến chị?” Rốt cuộc Hòa Lam cũng nói ra được câu này, trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mấy ngày nay, quan hệ của hai người bọn cô vẫn ở trong trạng thái bế tắc, khiến cho lúc cô đi phá án cũng mất hồn. Trước khi lâm chung, dì Chung đã nhờ cậy cô, đây là lời hứa của cô. Nhưng với cô, Bạch Tiềm đã không phải chỉ là lời hứa. Sống chung lâu ngày sao có thể không để ý? Mỗi lời nói, mỗi hành động của cậu đều ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

Trong hẻm nhỏ vô cùng yên tĩnh, bên tai chỉ có tiếng mưa rơi.

Bạch Tiềm cúi đầu, nhìn thấy vẻ không hiểu trong mắt cô, “Chị, chị còn nhớ khi đó chúng ta đi qua ruộng hoa cải dầu không?”

Hòa Lam không ngờ cậu nhắc lại chuyện này. Trong ấn tượng của cô, đó là chuyện từ rất lâu rồi. Năm năm trước, khi Bạch Tiềm còn là một đứa bé, trong lần đầu tiên Hòa Lam đi đón cậu, lúc về thành phố, bọn cô có đi qua một vùng nông thôn. Chiếc xe đạp lắc lư đi trên con đường nhỏ đầy bùn lầy, hai bên là những ruộng hoa cải dầu đang nở hoa.

Màu sắc vàng óng đó, cả đời này Hòa Lam sẽ không quên được.

“Người nông dân ở đây dùng hạt hoa cải dầu để ép dầu.” Khi đó, là cô chở cậu. Hòa Lam vừa đạp xe vừa quay đầu lại giải thích cho cậu. Vẻ mặt Bạch Tiềm rất thờ ơ, thậm chí còn hơi khinh thường.

Hòa Lam cũng không tức giận, vẫn nhẫn lại trò chuyện với cậu. Bạch Tiềm không phải là một đứa trẻ hoạt bát, lại tự khép kín mình, nhưng một khi cậu hòa nhập được với xã hội này, cậu sẽ trở nên vui vẻ.

Lúc đó cô đã tưởng tượng mọi chuyện sau này sẽ tốt đẹp thế nào, nhưng về sau cô nhận ra, mình đã ảo tưởng bao nhiêu. Rất nhiều năm sau cô mới hiểu ra, đối với Bạch Tiềm, trừ cô ra, những người khác chỉ là người xa lạ mà thôi.

Cậu có thể thay đổi vì cô, nhưng trong lòng lại không thực sự đón nhận.

Tất cả đều chỉ là ảo tưởng của Hòa Lam, là mong ước tốt đẹp của cô mà thôi. Bắt đầu từ lúc còn rất nhỏ, Bạch Tiềm đã không tin bất kỳ kẻ nào. Nếu như không có Hòa Lam thì bây giờ hay sau này có lẽ cậu vẫn tự sinh tự diệt, mặc kệ tất cả, cô độc mà sống.

Cuộc sống của bọn cô không giống nhau, suy nghĩ không giống nhau, cho nên Hòa Lam không thể hiểu ánh mắt cậu.

Ở vùng nông thôn, hoa cải dầu đại biểu cho bình minh rực rỡ. Khi còn bé, Hòa Lam sống ở vùng nông thôn, vì tiết kiện tiền, những người dân ở đó sẽ dùng dầu cải nhà mình đổi lấy dầu ăn mua trong thành phố để nấu ăn. Khi đó, ba lít dầu cải chỉ đổi được một lít dầu ăn. Mặc dù mùi vị dầu cải không phải rất tốt nhưng là thứ mà mọi người ở đó thích nhất.

Tự cung tự cấp, mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi, cuộc sống nông thôn vô cùng yên bình.

Nhưng cuộc đời của Hòa Lam lại không trôi qua như vậy.

Sau khi ba mẹ mất, cô một thân một mình sống giữa thành phố, cố gắng thi đậu trường cảnh sát, tham gia nghiệp vụ điều tra. Trải qua thời kỳ bấp bênh đó, rốt cuộc cô cũng có thể tìm được chút an bình.

Một mình sống ở vùng nông thôn, vào mỗi đêm thanh vắng, trong đầu sẽ hiện lên những hình ảnh người đã chết, từng khuôn mặt vô tội nhìn thấy mà giật mình.

Cuối cùng Bạch Tiềm không nói gì nữa, Hòa Lam cũng không nói. Tóc cô bị mưa làm ướt, xõa trên vai, gương mặt nhỏ nhắn như hòa vào bóng đêm. Cậu không khỏi đưa tay nghịch tóc cô, Hòa Lam giật mình, ngẩng đầu nhìn cậu, “Sao vậy?”

Bạch Tiềm chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Ánh mắt cậu dịu dàng khiến Hòa Lam có cảm giác khó nói không nên lời, cắn cắn môi dưới, không khí giữa hai người thật kỳ dị.

Sau cơn mưa nhỏ, rêu xanh trong ngõ hẻm bị ngâm nước tỏa sáng. Bạch Tiềm không cất ô đi, Hòa Lam cũng chỉ có thể co rúc dưới cái ô màu đen, đứng sát lại gần cậu. Nhiệt độ lòng bàn tay rất cao, Hòa Lam dường như có thể cảm nhận được, trong lòng Bạch Tiềm không hề bình tĩnh như ngoài mặt.

Lúc đi qua khúc cua không cẩn thận rẽ vào ngõ cụt. Đang định quay đầu lại, đầu đường đã bị mấy tên côn đồ chặn lại.

“Tiềm, đã lâu không gặp.” Cầm đầu là một thiếu niên mặc áo sơ mi màu vàng, tóc tai rối bù, ánh mắt không mang hơi ấm. Hòa Lam để ý thấy người đi sau anh ta là một thiếu niên mặc áo sơ mi màu đỏ, theo bản năng lui về sau một bước... Đó chính là kẻ định cưỡng bức cô mấy hôm trước.

Hòa Lam nắm chặt tay Bạch Tiềm.

Nhưng vẻ mặt Bạch Tiềm vẫn lạnh lùng không cảm xúc.

“Sao thế? Lâu ngày không gặp, không nhận ra à?” Trên cổ Vương Đại Lực toàn xích vàng, chân bước hình chữ bát đi tới.

Nghe giọng điệu thì có vẻ anh ta hình như rất quen với Bạch Tiềm. Hòa Lam phức tạp nhìn Bạch Tiềm, nhưng cậu chỉ để cho cô một bóng lưng.

“Anh Lực, anh biết tên nhóc này sao?” Tên Tiến nịnh hót hỏi.

Vương Đại Lực tát hắn ta một cái, “Ngoài bắt cóc tống tiền mày còn có thể làm gì? Bây giờ còn sử dụng chiêu cưỡng bức, không thấy xấu mặt sao? Chúng ta là xã hội đen, không phải là côn đồ. Bị thua thiệt liền kêu anh mày đòi lại mặt mũi, có bẽ mặt hay không? Lúc mẹ mày sinh mày không cho mày bú sữa à?”

“Dạ dạ dạ.” Tên Tiến cúi đầu ngoan ngoãn.

“Người của Trác Ninh chưa đánh chết mày sao?” Bạch Tiềm chợt mở miệng.

Tên Tiến tức giận nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt vặn vẹo gân xanh nổi đầy trán, “Nhờ hồng phúc của mày. Có điều mày nên lo cho bản thân mày đi thì hơn.”

“Xem xem nào, dáng vẻ mày đúng là thay đổi lớn.” Vương Đại Lực ngậm điếu thuốc đi quanh Bạch Tiềm nửa vòng, vuốt vuốt cổ áo sơ mi sạch sẽ của cậu, “Dáng vẻ này của chú em đúng là khiến cho bọn con gái thích, so với trước kia khi ở phố Sáu, phố Chín thật đúng là một trời một vực. Ban đầu không phải bọn họ rất vừa ý với gương mặt này của mày sao? Không biết còn tưởng rằng mày là học sinh ngoan ngoãn ở trường trung học cao cấp nào đó chứ, cũng đâu phải phần tử ngon lành gì? Mày chẳng qua chỉ là dân lưu manh côn đồ như bọn tao thôi! Giả bộ cái gì? Chỉ là dáng vẻ này của mày mang ra ngoài rao bán được nhiều tiền hơn bọn tao thôi!”

Bọn côn đồ phía sau Vương Đại Lực đều cười hô hố.

“Đây là bệ xí nhà mày sao?” Vương Đại Lực chỉ Hòa Lam.

Tên Tiến tiến lên nói, “Là chị cậu ta.”

“Chị? Tao nhổ vào! Tên nhóc này đến mẹ còn không có thì lấy đâu ra chị? Chỉ là em trai phục vụ chị thôi.” Vương Đại Lực cười ha ha, vỗ vỗ vai Bạch Tiềm, “Khi đó tao cũng không hiểu sao mày lại đổi tính, thì ra là vì tán gái! Sao nào, cô ta trông xinh đẹp như vậy, mày chơi có thấy sướng không?”

Mặt Hòa Lam đỏ bừng, không thể nhịn được nữa, “Anh câm miệng cho tôi!”

“Câm miệng? Tại sao tao phải câm miệng? Chị em bọn mày chơi nhau thì được mà không cho phép tao nói à...” Hắn ta bỗng im bặt, Bạch Tiềm nện cho gã một cú ngã nhào  ra đất. Cậu nhìn cũng chẳng thèm nhìn chỉ giơ chân đá liên tục, Vương Đại Lực không có phòng bị nên chỉ có thể ôm đầu bị đánh.

“Bọn mày... con mẹ nó... chết hết rồi sao mà… đứng nhìn... ông mày bị đánh!” Hắn ta vừa ôm bảo vệ đầu vừa hét lên khàn cả giọng.

Mấy tên côn đồ đang đứng xem náo nhiệt phía sau lúc này mới có phản ứng, vội vàng xông lên bao vây Bạch Tiềm.

Hòa Lam bị đẩy qua một bên, trong lòng vô cùng lo lắng. Cô chưa từng thấy Bạch Tiềm đánh nhau, không ngờ cậu đánh nhau dữ dội như vậy, một mình mà quật ngã năm sáu tên. Nhưng dù sao yếu không thể địch lại mạnh, cậu cũng bị một quả đấm nện lên người. Mỗi một quả đấm đó cứ như thể đang đánh lên người cô vậy.

Hòa Lam lập tức móc điện thoại di động, bấm số điện thoại cục cảnh sát gần đây. Trong mắt bỗng lóe lên ánh sáng của dao gọt trái cây trên tay tên tên Tiến, tim cô như thắt lại, nhưng đã không kịp... con dao gọt trái cây đang đâm về phía cô.

Hô hấp Hòa Lam như đình trệ, cô theo bản năng nhắm hai mắt lại.

Sau đó cô không hề cảm thấy đau đớn chút nào, một bàn tay dính máu ôm chặt lấy cô, rồi đè lên người che chở cho cô. Lúc Hòa Lam mở mắt thì bụng Bạch Tiềm đang chảy máu ồ ạt, sắc mặt tái nhợt ôm bả vai của cô, cố gắng mỉm cười hỏi cô, “Chị, chị không sao chứ?”

“Tiềm...” Hòa Lam như nghe thấy tiếng cõi lòng mình đau xé.



Đã sửa bởi TieuKhang lúc 14.01.2017, 10:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Bora, Cloudy Donna, HNRTV, Nguyễn Vũ An Thy, Thư_Scorpio, maclyca, san san, thu lê
Có bài mới 12.01.2017, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 21:08
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 11
Được thanks: 14 lần
Điểm: 0.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 1
:sofunny: Hay lắm ^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ✰Thiên.Di‿ღ về bài viết trên: TieuKhang
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoacucvang1920, JangMinJi94, MN 14287, Pé.Pé, tlam0212 và 296 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 151, 152, 153

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 69, 70, 71

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 84, 85, 86

7 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

12 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

13 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

14 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng jzzy_wang vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhocchichikaa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anvils2_99 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng shooting star vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bekimnguu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thuyuyen_4293 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng gemk vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 455 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Lì xì 2018: Chúc mừng aline1207 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 409 điểm để mua Bướm Trắng
♥ Maybe ♥: =)))
TranGemy: các mị đi săn kì xì hớt rùi :3
Lì xì 2018: Chúc mừng Hana10599 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng fanykute1403 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: hà lú u, có ai hơm :wave:
Lì xì 2018: Chúc mừng Diệp Lam Tuyêt vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhu love vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Vịt bầu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hoatieuy vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mei Lei vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Katherina Phạm vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng salemsmall vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ar susi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thủy tinh tinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Snowplain vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiêu Thiên Tuyết vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng laila92 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mễ Trùng đại nhân vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhruby vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.