Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch

 
Có bài mới 15.12.2016, 19:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6073
Được thanks: 74280 lần
Điểm: 24.94
Có bài mới [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 10
images
Tác phẩm
NỖI NIỀM KHÓ NÓI
Tác giả: Lý Mộ Tịch
Thể loại: Em nuôi yêu chị, sủng ngọt, 1vs1, HE
Số chương: 67 + 4 ngoại truyện
Converter: Ngocquynh520
Edit: Diem Nguyen
Beta: TieuKhang
Poster + Làm ebook: Lệ Thần Hy
Nguồn: tieuthuyetedit.net

=== ========

Giới thiệu:
Edit: TieuKhang
Nguồn edit: http://tieuthuyetedit.net

Đối với người chị không phải ruột thịt nhận nuôi mình này, trong lòng Bạch Tiềm cứ luôn có thứ tình cảm thân thiết kỳ diệu,

Thứ tình cảm ấy bởi sớm chiều ở bên nhau nên đã biến thành một loại tình cảm thầm mến khó giải bày,

Tìm đủ mọi cách, dùng hết mọi thủ đoạn mới có được thứ mình mong muốn, vì vậy nên rất luôn nâng niu quý trọng,

Những ngày tháng càng về sau, từ Đại Lục đến Tam Giác Vàng, từ Tam Giác Vàng đến Nhật Bản… Tại những địa phương thấm đẫm dục vọng, phân tranh đẫm máu đó, Hòa Lam vẫn luôn chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng người thanh niên này.

=== =========

#TieuKhang: Đây là câu chuyện kể về mối tình của cậu em trai nuôi đã tấn công và hạ gục chị gái nuôi mình, từ thầm mến rồi đến mạnh mẽ chiếm đoạt. Câu chuyện còn đan xen nhiều tình tiết phá án nhưng không kém phần hài hước thú vị. Tuy có hơi ngược tâm một chút, ngược ở đây là vì hoàn cảnh nên phải xa nhau, chứ nam chính vẫn sủng nữ 9 vô vờ bến nhé, về cơ bản thì tình cảm rất ấm áp và ngọt ngào đặc biệt có thịt thà rau củ đầy đủ nha.

Lưu ý: Trong bản online đăng trên web không có ngoại truyện, ngoại truyện chỉ làm trong Ebook tại nguồn edit chính thức. Mến chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^

***


MỤC LỤC





Đã sửa bởi TieuKhang lúc 01.08.2017, 12:45, lần sửa thứ 8.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 20.12.2016, 16:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6073
Được thanks: 74280 lần
Điểm: 24.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 41
Chương 1: Hòa Lam
Edit: TieuKhang
Nguồn edit: tieuthuyetedit.com

Từng gặp biển xanh mênh mông khó muốn làm con sông nhỏ…

Ý nghĩa của câu trên chính là: Nếu bạn đã từng thấy qua biển lớn nào như thế, thì tất cả biển trên thế giới này sẽ không còn được gọi là biển nữa. Hòa Lam đối với Bạch Tiềm mà nói, đã từng như thế... (nghĩa bóng là nếu như trong cuộc đời bạn đã từng gặp đc một người là mạch sống, là linh hồn của bạn, thì ngoài người đó ra cũng không còn gì quan trọng với bạn nữa)

Tình yêu và khát vọng xưa nay luôn gắn liền cùng sinh mệnh; đây là vận mệnh và cũng chính là số kiếp.

Yêu, không cách nào nói thẳng ra, cũng không cách nào có thể điềm nhiên thờ ơ...

=== ===

Khi Hòa Lam và Lệ Ngôn cùng chạy tới hiện trường xảy ra vụ án thì chung quanh hiện trường đã được phong tỏa.

Tia sáng còn sót lại của buổi chiều tà đọng mãi nơi chân trời không tiêu tan, dần dần biến thành sắc màu ửng đỏ ấm áp. Lối vào cửa rất hẹp, chỉ có chút ánh sáng chiếu vào, chủ yếu là bóng râm của ánh mặt trời hắt xuống.

Nhân viên cảnh sát hay tin cũng chạy tới bảo vệ các lối ra vào, căn dây đỏ phong tỏa, người vây xem chỉ có thể đứng ở bên ngoài nhìn vào.

Có một cảnh sát hình sự quen biết Lệ Ngôn, nên nhanh chóng cho hai người họ đi vào, "Đội trưởng Lệ đến đây sao không thông báo trước với chúng tôi một tiếng?"

"Đi điều tra vụ án chẳng lẽ còn muốn có người đưa đón? Đâu phải đi nhà quàn." Lệ Ngôn liếc anh ta trắng dờn hai mắt.

Anh chàng cảnh sát nhất thời không biết chữa lời làm sao.

Nếu không phải đang trong tình thế cấp bách, Hòa Lam thật sự muốn cười to một trận. Con người của Lệ Ngôn là thế, bộ mặt suốt ngày lầm lì nghiêm túc, người không quen biết đều sẽ cho rằng anh ấy rất khó khăn.

Hòa Lam còn nhớ, ngày đó lúc mình vừa mới đến đội cảnh sát thực tập, từng bị anh ấy mắng cho tới khóc. Gặp khi đó cô vừa từ trường học đi ra, vì thời gian quá gấp nên không kịp thay đồng phục cảnh sát mà cứ mặc đồ thường luôn. Sau khi Lệ Ngôn nhìn thấy, ném tới trước mặt cô bản ghi chép một số vụ án tiêu biểu của Vân Thành vào một năm trước, lạnh lùng nói, "Tên sát thủ biến thái thích mông to cũng thích những người ăn mặc như cô vậy."

Sắc mặt Hòa Lam lúc ấy khó coi như nuốt phải ruồi bọ. Từ đó về sau, cô luôn thấy Lệ Ngôn này rất chướng mắt, tuy ngoài mặt không tỏ ra chống đối người sự phụ là anh, nhưng trong thâm tâm thì bằng mặt nhưng không bằng lòng.

Lẽ ra, sau vụ việc đó Lệ Ngôn vốn nên dạy dỗ cô thích đáng, nhưng kết quả lại nằm ngoài suy đoán của cô. Tiếp xúc càng nhiều cô mới phát hiện, thật ra anh là người rất hiền lành và tốt bụng, cũng rất quan tâm đến người khác, chỉ là bề ngoài hơi nghiêm túc một chút mà thôi.

Người chết là cô gái một mười tám tuổi, tên Trần Như, là học sinh ở trường Nhị Trung. Xem tài liệu cá nhân đến đây bỗng Hòa Lam hơi sửng sốt, em trai Bạch Tiềm của cô hiện cũng đang học ở trường này, hết hè này là lên lớp mười hai rồi.

Vụ án mạng lại xảy ra ngay bên cạnh người thân nhất của mình, sự khó chịu trong lòng Hòa Lam thật khó mà diễn tả bằng lời. Một thiếu nữ mười tám xinh tươi như hoa thế này, kẻ nào lại độc ác tước đoạt tính mạng của cô ấy?

Sau khi cô nhìn thấy thi thể của cô gái dưới lớp vải trắng, trong lòng càng thêm căm phẫn không thôi.

Trần Như chết vô cùng thê thảm, máu trên người như bị rút sạch. Thi thể cô bé được phát hiện ở đường cống ngầm trong ngỏ hẻm, trước khi chết trên người mặc chiếc đầm dài màu đỏ tươi, đồ trang sức bình thường. Nếu không phải gương mặt đã biến dạng phù thũng tái xanh, đây quả thật là một cô gái rất đẹp.

Đây đã là vụ án thứ ba “Những cô gái mặc áo đỏ bị giết hại” tại Vân Thành rồi.

Thời điểm trở lại đồn cảnh sát, Hòa Lam giúp Lệ Ngôn chỉnh sửa lại tư liệu mấy ngày nữa trinh sát điều tra cần dùng. Vài nữ cảnh sát mới đến thực tập ngồi bên cạnh túm tụm lại xì xào bàn tán.

"Lại chết, đây là người thứ ba rồi." Nữ cảnh sát trẻ tuổi Khả Khả thổn thức, nghiêng mắt đùa nghịch bộ móng tay sơn màu đỏ choét của mình.

Trong đội cảnh sát hình sự vốn không cho phép ăn diện như vậy, nhưng ba cô ta là phó cục trưởng, Lệ Ngôn đã từng gợi ý từ ngấm ngầm đến công khai nhưng không ăn nhầm, riết rồi cũng mặc kệ cô ta luôn.

Thấy mọi người đã bị mình gây sự chú ý, Tưởng Khả Khả cao giọng nói, "Tôi nói cho mọi người biết, cô bé này là bị cưỡng hiếp rồi giết chết, khi chết còn bị rút cạn máu, chung quanh còn rải đầy cánh hoa hồng. Mọi người nói xem, tên hung thủ này có phải bị biến thái không nhỉ?"

"Thiệt hay giả vậy?" Lục Vô Song ngày thường vốn theo vuốt mông nịnh hót Tưởng Khả Khả vội tiếp lời: "Đây cũng được coi là thảm án liên hoàn ác liệt nhất năm nay. Từ tháng trước tính đến nay thôi mà đã có ba người mẫu bị giết hại rồi. Nghe nói phía trên hạ chỉ thị xuống, muốn trong vòng một tháng cục trưởng phải phá án đó."

"Thảm rồi..."

Hòa Lam không có tâm tình nghe tiếp nữa, bỏ tư liệu vào túi văn kiện, xoay người muốn ra khỏi đồn cảnh sát. Lúc ra cửa, Tưởng Khả Khả chợt gọi cô lại.

Hòa Lam quay đầu lại nhìn cô, "Có chuyện gì sao?"

Tưởng Khả Khả cười như không cười nhìn cô, chỉ tay vào đống vỏ trái cây trên mặt bàn, "Mặt bàn bừa bộn quá, cô giúp dọn dẹp lại sạch một chút rồi hãy đi nhé."

Hòa Lam im lặng nhìn đống lộn xộn trên mặt bàn, đây vốn không phải là việc của cô.

Đinh Nghi hơi ngượng đứng lên do dự nói, "Khả Khả... Làm vậy không hay đâu?"

"Cậu câm miệng cho tôi!"

Đinh Nghi tái mặt không dám hó hé nữa. Trong nhóm nữ cảnh sát mới đến thực tập, cô là người nhát gan nhất. Hòa Lam cũng không muốn liên lụy cô ấy, từ từ đi qua lẳng lặng dọn dẹp sạch sẽ mặt bàn.

Tưởng Khả Khả rất đắc ý, có điều cười còn chưa sướng miệng thì đã hét toáng lên, bịt lại tay không ngừng hà hơi.

Hòa Lam xách bình nước trong tay áy náy nhìn cô ta, "Xin lỗi, ngại quá tôi không nhìn thấy, xem này, chân tay tôi vụng về thật." Cô làm bộ muốn bước qua giúp Tưởng Khả Khả lau nước, rồi lại không cẩn thận quơ đỗ bình nước khác trên mặt bàn. Lần này, cả bình nước nóng hổi đều đổ hết lên người Tưởng Khả Khả.

Trận tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết truyền ra từ đồn cảnh sát, mấy nữ cảnh sát vốn đang ngồi xem kịch vui cũng vội vàng luống cuống tay chân đến giúp đỡ một tay, đồn cảnh sát bỗng chốc rối loạn như bãi chiến trường.

Cái này gọi là tự làm tự chịu.

Hòa Lam ra về mà trong lòng còn cảm thấy buồn cười vô cùng. Theo lý mà nói, cô lớn hơn Tưởng Khả Khả vài tuổi, không nên so đo với một cô gái mới bước chân vào đời như thế. Nhưng thấy dáng vẻ vênh váo không coi ai ra gì của cô ta, cô thật sự không thể nhịn nổi.

Xe chạy êm êm trên đường, phong cảnh bên ngoài cửa sổ vùn vụt lướt qua, chỉ còn lưu lại hình bóng mờ nhạt nơi khóe mắt. Lệ Ngôn thấy cô im lặng, sắc mặt tái nhợt qua kính chiếu hậu, cõi lòng bất giác mềm mại, cất giọng dịu dàng hỏi, "Có phải dạo này mệt lắm không?"

Hòa Lam "Hả" một tiếng xong mới nhận ra là anh đang hỏi cô, "Cũng bình thường..."

Lệ Ngôn cười cười, "Anh thấy em dạo này cứ như người mất hồn, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"

"Không có... Tiềm sắp khai giảng rồi, nên em muốn giúp cậu ấy chuẩn bị vài thứ."

Lệ Ngôn để ý thấy mỗi lần nhắc đến cậu em trai này, ánh mắt của Hòa Lam vô cùng nhu hòa, sáng rỡ như trăng sao lưu động. Thời gian dài thường xuyên tiếp xúc, anh cũng có đôi chút hiểu rõ tính tình của Hòa Lam. Cô nhìn dịu dàng ít nói, nhưng bản chất thật ra giống hệt như chú mèo hoang, đến thời điểm quan trọng sẽ thường không chịu nhận thua mà chiến đấu đến cùng.

Tích cách ngày thường của cô hướng nội, nhìn qua thậm chí có phần hơi lạnh lùng. Chỉ mỗi khi nói đến cậu em trai này, mới thấy cô lộ ra chút mỉm cười vui vẻ thật lòng.

Lệ Ngôn chỉ biết em trai cô tên là Bạch Tiềm, học ở trường Nhị Trung. Còn lại không nghe cô nói, anh cũng không tiện hỏi tới. Nhưng lần nào cũng vậy, vừa nghĩ đến cô một mình ở cùng người đàn ông khác thì trong lòng anh lại có cảm giác rất khó chịu. Mặc dù nghiêm chỉnh mà nói, Bạch Tiềm vẫn chưa thể tính là đàn ông thực thụ.

Khoảng nửa tiếng sau, xe dừng lại trước một con hẻm cũ kỹ ở thành Nam. Lệ Ngôn kiên quyết muốn đưa cô vào, Hòa Lam không tiện từ chối nên hai người cùng nhau đi dọc theo dưới mái hiên kiểu xưa.

Vân Thành là vùng sông nước thuộc Giang Nam, ngoài trung tâm thành phố thì có rất nhiều hẻm nhỏ vừa cũ kỹ và vắng vẻ như thế. Mái ngói màu đen, vách tường màu trắng nhưng đã ố vàng bởi thời gian, mang vẻ sầu bi kéo dài triền miên không kể xiết. Hiên nhà ngó xuống là những đợt sóng dập dờn, vài chiếc thuyền bườm neo đậu lắc lư dao động trên mặt sông.

Khi còn bé, Hòa Lam cũng từng mong muốn cả đời bình an không tranh với đời mà sống yên ổn tại nơi này, không có nghèo khó và khốn khổ, không có phân tranh và đau buồn, tất cả đều tốt đẹp như thế. Nhưng sau đó lại xảy ra rất nhiều chuyện, cô đành từ bỏ ước nguyện ban đầu, cũng giống như cha mẹ, bước lên con đường đầy nguy hiểm này.

Có lúc, Hòa Lam đã từng nghĩ tới sẽ quay trở lại cuộc sống êm ả như thuở bé, nhưng lòng cô vốn không thể nào bình tĩnh như mong muốn. Có một số việc, nào có dễ dàng buông xuống được?

Người sống ở trên đời này, không phải cầu được sự an tâm hay sao?

Hòa Lam ở trong ngỏ hẻm số 5, là ngôi nhà có sân rộng theo kiểu xưa. Cô mở cánh cổng sắt ra, sau đó đứng giữa sân gọi vào, "Chị về rồi."

Trong nhà truyền đến tiếng bước chân, bước ra là cậu thiếu niên độ mười tám, mười chín tuổi. Dáng người cân đối, tuấn tú cao ráo, mặc chiếc áo sơ mi màu trắng cỡ lớn. Cậu mang tạp dề đi ra từ phòng bếp, trên gương mặt trắng trẻo dính vài vệt đen đen, như bị mèo quào vậy.

Lần đầu tiên thấy Bạch Tiềm, Lệ Ngôn hơi sững sờ.

Cậu ta có gương mặt sạch sẽ điển trai hoàn toàn không giống mấy cậu nhóc loai choai tuổi mới lớn như trong tưởng tượng, môi hồng răng trắng nhìn đúng chất thư sinh nho nhã. Đường nét trên mặt tinh xảo đến hiếm có, mỗi khi cười nói đôi mắt xếch kia dường như cũng biết cười theo, nụ cười ấy thật khó mà diễn tả bằng lời, thậm chí còn mang đến cho người ta một cảm giác như bị ‘say nắng’.

"Chị, chị về rồi à." Mãi đến khi giọng nói ngoan ngoãn lễ phép của Bạch Tiềm vang lên bên tai thì Lệ Ngôn mới giật mình. Anh cảm thấy có chút xấu hổ, thầm nghĩ chắc không ai để ý nhìn thấy đâu, nhưng lúc này có một ánh mắt sắc bén đang nhìn thẳng vào mặt anh.

Lệ Ngôn sững người, Bạch Tiềm khẽ nhếch môi nhưng rất nhanh liền biến mất.

Thái độ đó là mỉa mai sao?

Lệ Ngôn cũng không chắc chắn, khi nhìn lại lần nữa thì thấy Bạch Tiềm chỉ cười hiền lành như cậu bé ngoan. Chỉ là thái độ cậu lôi kéo Hòa Lam chuyện trò vui vẻ như chốn không người, cứ như anh vốn không hề tồn tại vậy.

Trong lòng Lệ Ngôn thấy khó chịu nhưng cũng không tiện nói gì, chào tạm biệt với Hòa Lam xong liền vội vã rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Bora, Cloudy Donna, HNRTV, LostStar, banhmikhet, giangsoo1201, maclyca, myuyen79, san san, thu lê, trạch mỗ
Có bài mới 22.12.2016, 12:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6073
Được thanks: 74280 lần
Điểm: 24.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 41
Chương 2: Em trai
Edit: TieuKhang
Nguồn edit: http://tieuthuyetedit.com

Ngôi nhà vẫn là kiểu cũ một phòng khách ba phòng ngủ, tuy cũ nhưng được sửa sạng lại nên bên trong rất sạch sẽ. Trên bàn gỗ vuông sơn đỏ ở phòng khách đã dọn đầy đủ các món ăn, hai mặn một chay, thêm một chén canh, lại còn là món canh cà chua với trứng mà cô thích nhất.

Bạch Tiềm bưng hai chén cơm trắng từ nhà bếp đi ra, để xuống trước mặt cô rồi kéo ra băng ghế dài, ấn vai cô ngồi xuống.

"Em vừa học được món mới, chị nếm thử xem có vừa miệng không!" Cậu nhẹ nhàng nhét đôi đũa vào tay cô, từ phía sau cúi người xuống dựa sát vào cô, hơi thở nam tính ấm áp phả vào một bên gò má. Hòa Lam không cần quay đầu lại, thế nhưng khóe mắt vẫn có thể liếc thấy sườn mặt tuấn tú hoàn mỹ của cậu, trên người cậu có mùi hương khoan khoái thanh mát rất dễ chịu.

"Chị, chị sao vậy, chị không khỏe hả?" Bạch Tiềm thấy cô đờ người ra nên ân cần quan sát vẻ mặt cô.

Hòa Lam vội lắc đầu, "Không có gì. Chỉ đang nghĩ tới vụ án hôm nay thôi, nhớ lại cảnh đẫm máu đó nên ăn không vô."

"Xin lỗi chị, em không biết." Cậu buồn buồn vuốt vuốt tóc, "Nếu biết trước như vậy em đã không nấu canh cà chua trứng rồi." Cậu tính dọn bàn mang trở vào nhà bếp thì Hòa Lam kéo cậu lại, "Không cần, giờ chị thấy không sao nữa rồi. Canh ngon vậy đổ đi uổng lắm."

"Nhưng chị không thoải mái mà, thôi đừng nhìn nó thì hơn." Cậu vẫn kiên quyết mang canh vào phòng bếp.

Lúc trở ra cậu đã cởi bỏ tạp dề, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

Hai người ngồi gần như vậy, cảm giác của Hòa Lam lúc này càng thêm rõ ràng hơn. Chỉ ngồi thôi mà cậu đã cao hơn cô cả cái đầu, bờ vai rộng lớn, đôi chân thon dài. Lúc cậu ngồi xuống ăn cơm, chân phải duỗi thẳng ra, có khi thì gập chồng lên nhau, có vẻ tương đối tùy ý. Không biết từ bao giờ mà Tiềm của cô đã cao lớn vậy rồi.

Trong một thoáng Hòa Lam cảm thấy hoang mang.

Còn nhớ rõ vào năm năm trước, cô được dì Chung ủy thác, lần đầu tiên đi đón Bạch Tiềm ở khu phố nghèo, khi đó cậu chỉ cao mới đến vai cô, trong chớp mắt giờ đã cao hơn cô cả cái đầu.

Khi đó, Bạch Tiềm mặc chiếc áo Punk chắp vá, hình thể gầy nhom, mặt mũi xanh xao tái nhợt. Cô đến cái nơi dơ dáy bẩn thỉu đó đón cậu, cậu cứ thế đứng trên bậc thang nhìn xuống cô, vẻ mặt lạnh tanh không cảm xúc, xem ra là người khó có thể chung đụng.

"Là dì Chung bảo tôi đến đón cậu, từ nay về sau, cậu sẽ đến ở với tôi." Sau khi cô thấp thỏm nói ra những lời đó, cậu thiếu niên vẫn không đáp lời cô, hơi nhấc mí mắt cười cợt nói gằn từng chữ, "Chị nhận lầm người rồi."

Nói xong cũng đóng cửa lại luôn.

Lúc ấy Hòa Lam vừa lúng túng mà đúng hơn là không cam lòng nhiều hơn, cuối cùng ngồi trước bậc thềm nhà cậu ta cả một đêm. Thời tiết vào thu nên nhiệt độ buổi tối rất lạnh, cô chỉ mặc mỗi chiếc áo lông cừu, bị cóng đến run cầm cập.

Sáng hôm sau, khi Bạch Tiềm mở cửa thì phát hiện cô đã bị sốt cao.

Cũng may cậu vẫn chưa mất hết lương tâm, dìu cô vào nhà. Lúc Hòa Lam tỉnh lại, thái độ của cậu đối với cô đã khá hơn chút, nhưng dáng vẻ vẫn lầm lì lạnh lùng khuyến cáo đừng dại mà đến gần.

Hòa Lam nhớ đến lời ủy thác ‘hãy nhẫn nại mà khuyên bảo nó’ của dì Chung trước khi lâm chung, kéo dài thời gian thêm vài ngày nhưng Bạch Tiềm vẫn nhất quyết không chịu. Khi cô cho rằng mình đã hoàn toàn thất bại thì cậu ấy lại bất ngờ gật đầu đồng ý.

Cô vui mừng đến nỗi muốn váng đầu luôn, cũng không còn long dạ nào nghĩ đến ẩn tình trong đó, chỉ nghĩ rằng có lẽ lòng thành của mình đã cảm động cậu ấy.

Cô và Bạch Tiềm sống chung với nhau đã năm năm, những ngày đầu tiên còn ngượng ngùng lạnh nhạt, nhưng đến nay đã hòa hợp và sống nương tựa lẫn nhau, tình cảm cũng vô cùng tốt.

Khi Bạch Tiềm vừa mới dọn đến nhà cô ở, cậu không hề động đến móng tay móng chân, cũng không chịu tiếp xúc với bất kỳ ai. Hằng ngày, từ miếng cơm manh áo đều do một tay cô chăm sóc trong suốt khoảng thời gian dài, còn dạy cậu làm cách nào để làm quen giao tiếp với người khác.

Nhưng càng về sau thì đã khác…

Giờ ngoài mặt là cô đang chăm sóc cậu ấy, đi làm kiếm tiền về nuôi gia đình, nhưng Bạch Tiềm vốn cũng chẳng có tiêu tiền gì cả, tiền học mỗi năm đều có học bổng cấp, ở nhà còn thường giúp cô làm này làm nọ, nấu ăn làm công việc nhà cơ bản là cậu ôm đồm hết. Ngẫm nghĩ kỹ lại, người có lợi vẫn là cô thì phải.

Nói thật, lần đầu tiên khi Hòa Lam gặp Bạch Tiềm, cô cũng chẳng ưa gì cậu mấy. Nhưng nghĩ đến cậu từ nhỏ đã thiếu thốn tình thân, sống côi cút ở khu phố đó nhiều năm, lại còn ăn uống cơ cực như thế, nên tính tình có khác người chút cũng là chuyện bình thường. Bản tính Bạch Tiềm không hẳn là xấu, chỉ là ít qua lại với người lạ. Cô nghĩ, chỉ cần cô chịu tìm hiểu cậu, uốn nắn cậu, rồi cậu cũng sẽ thay đổi tốt hơn.

Sau đó, chung sống với nhau một thời gian ngắn, cậu đã thật sự trở thành cậu học sinh giỏi ngoan ngoãn như lòng cô mong muốn.

"Chị này, đang nghĩ gì đó? Sao không ăn đi?" Bạch Tiềm ngạc nhiên nhìn cô.

Hòa Lam giật mình, cười cười với cậu, "Không có gì, gần đây đồn cảnh sát hơi nhiều việc, cấp trên gây áp lực quay chị đến chóng mặt."

"Chị phải chú ý giữ gìn sức khỏe." Bạch Tiềm gắp một miến thịt đút vào miệng cô, khóe mắt cong cong ẩn hiện nét cười hỏi, "Ăn ngon không?"

Thịt ướp với nước sốt xì dầu mềm mại tươi ngon, ăn một miến chỉ muốn ăn thêm miến nữa. Bạch Tiềm như thể đoán được mong muốn của cô, lại gắp thêm một miến đưa đến bên miệng cô, "Chị gầy thế mà chỉ thích ăn có mỗi thịt."

Sắc mặt Hòa Lam hơi ửng hồng. May mà Bạch Tiềm không thấy. Cậu đang cúi đầu ăn cơm, dáng ăn rất từ tốn. Trên bàn ăn cả hai ít khi nói chuyện, nhưng trước giờ luôn rất ăn ý. Sau khi cơm nước xong, Bạch Tiềm mang chén vào nhà bếp rửa, còn Hòa Lam thì ngồi ở ghế sô pha nghỉ ngơi.

Trong nhà bếp vẳng ra tiếng nước chảy ào ào, tiếng nước chảy như dòng suối mát từ từ len lỏi rót vào trái tim cô, kéo lê một dấu ấn tuy nhạt nhưng vô cùng ấm áp.

Cô nhìn theo hướng đó, bóng lưng của Bạch Tiềm nhìn vững chắc và thẳng tắp. Không lâu nữa, cậu ấy đã có thể chính thức trưởng thành tự sống độc lập được rồi. Lòng Hòa Lam bỗng có chút xúc động khó nói nên lời, có chút mủi lòng, có chút không nỡ, nhưng ngược lại cũng có chút vui sướng khi thấy cậu đã thành nhân.

Sắc trời bên ngoài đã sẫm tối, cô chợt nhớ ra bộ đồ lót để trong nhà tắm vẫn chưa giặt. Giờ đang mùa hè, để như vậy rất dễ bốc mùi.

Hòa Lam vội chạy vào nhà tắm, lại phát hiện bộ đồ lót nằm trong góc đã không thấy đâu nữa. Cô tìm kiếm khắp phòng tắm nhưng vẫn không thấy đâu.

Lẽ nào không phải để ở đây?

"Chị, chị tìm gì vậy?" Bạch Tiềm đã rửa xong đống chén, mở cửa nhà tắm ra hỏi cô.

Hòa Lam lúng túng, do dự mãi mới nói được, "À... Tiềm, em có thấy đồ của chị tối qua thay ra để ở đây không?"

Bạch Tiềm suy nghĩ một hồi rồi đi vào phòng ngủ. Lúc đi trở ra cầm trong tay bộ đồ lót của phụ nữ đã gấp lại gọn gàng, đưa qua cho cô nói, "Sáng nay em thấy nghĩ có lẽ chị quên, tiện tay nên em đã giặt luôn, giờ cũng khô rồi nè."

Mặt Hòa Lam vọt đỏ lừ như bị lên máu, càng lúc càng đỏ rực.

Tuy thường ngày Bạch Tiềm cũng giúp cô giặt quần áo, nhưng mấy thứ này là đồ lót của phụ nữ nên lúc nào cô cũng tự mình giặt. Mặc dù họ là chị em, tình cảm cũng rất tốt, nhưng mấy loại đồ thầm kín cá nhân này bị tay người khác phái chạm qua... khiến cô thấy khó chịu mà không thể nói ra.

Bạch Tiềm giờ đã trưởng thành, không còn là cậu bé trai năm xưa đứng thấp hơn cô nữa. Nghĩ vậy nên cô liền mở miệng nói, "Tiềm, sau này quần áo của chị cứ để chị tự giặt được rồi."

Nhân lúc cô không thấy, Bạch Tiềm không nghiêm túc nhoẻn môi, rời mắt khỏi gương mặt cô, "Nếu vậy, không phải chị càng thêm vất vả sao? Em chỉ muốn giúp chị chia sẻ một chút công việc nhà mà thôi."

Hòa Lam không biết nên trả lời thế nào. Nếu nói thẳng ra thì sợ cả hai sẽ khó xử.

Bạch Tiềm dường như chẳng mấy quan tâm vấn đề tế nhị trong đó, cậu chỉ muốn giúp cô san sẻ bớt công việc, giúp cô giảm đi gánh nặng được phần nào đỡ phần đó.

Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi qua giữa hai người, đôi con ngươi Bạch Tiềm đen nhánh trong suốt, sâu thẳm như biển, lành lạnh chiếu thẳng vào gương mặt xinh đẹp đang xấu hổ của cô.

Hòa Lam thấy lòng mình thấp thỏm lo âu một cách kỳ lạ, qua một hồi lâu lại thấy cậu mỉm cười tự nhiên như thường ngày, sau đó xoay người đi ra ngoài.

"Tiềm!" Cô ở phía sau gọi í ới nhưng cậu vẫn không quay đầu lại.

Giận rồi ư?

Hòa Lam không hiểu được cậu đang nghĩ gì. Tuy quan hệ giữa họ rất tốt, nhưng có nhiều chuyện Bạch Tiềm rất ít khi nói với cô. Thiếu niên ở tuổi này, nên có không gian riêng của mình. Cho nên, Hòa Lam chưa bao giờ ép hỏi chuyện riêng tư của cậu.

Cô gõ cửa vài cái, nhưng bên trong không có động tĩnh gì, cô thở dài một hơi, đang định lên tiếng nói rõ ràng với cậu thì cửa được mở ra từ bên trong.

Bạch Tiềm kéo cô đi vào, ấn cô ngồi xuống giường, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt cô, "Chị sao thế, có vẻ không được thoải mái?"

Đáy mắt cậu như có nét cười nhàn nhạt, dường như còn có phần đắc ý. Mắt Bạch Tiềm rất đẹp, cong cong mà còn dài, đuôi mắt hơi xếch lên, cho nên khi không cười nhìn vào cũng như đang cười.

Bị cậu nhìn chăm chăm như thế, Hòa Lam cũng nghệt mặt ra, "Chị tưởng em giận chị."

Cậu khẽ bật cười ra tiếng, "Sao em phải giận chứ? Bởi vì chị không cho em giặt đồ lót của chị à?"

"Này!" Hòa Lam lại bị cậu làm cho đỏ mặt, thầm nghĩ bị tên nhóc này đùa bỡn mà chỉ biết gượng cười. Ngày thường Bạch Tiềm cũng hay đùa giỡn nhưng không làm ảnh hưởng đến ai, nên cô cũng không có để ý. Chỉ là, thế này thì cũng có chút ngường ngượng.

Tính tình của cậu tuy hơi kỳ quặc, cô không thể hiểu nổi. Nhưng xét cho cùng cậu ấy vẫn là đứa bé rất ngoan. Hòa Lam cũng không có nghĩ sang phương diện khác, mà giúp cậu sắp xếp lại quần áo vừa lấy vào.

Bạch Tiềm ngồi ở trước bàn làm bài tập, quay quay cây bút trong tay, làm kiểu gì trái tim cũng không bình tĩnh nổi, cậu nghiêng mắt liếc nhìn qua cô.

Dưới ngọn đèn dìu dịu, biểu cảm trên mặt cô lúc này thùy mị hơn ngày thường rất nhiều. Hòa Lam là mỹ nữ vùng Giang Nam điển hình, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, vòng eo chỉ vừa đầy một nắm tay, ngồi ở đầu giường cúi đầu gấp quần áo, cần cổ thon dài trắng nõn láng mướt, lướt xuống phía dưới là vòng một không cẩn thận để lộ một vùng trắng muốt như tuyết, đường cong tuyệt đẹp đẫy đà vun cao.

Xuống chút nữa... Hình như là đến chỗ…

Không biết là cỡ bao nhiêu nhỉ? Có thể vừa nắm tay chăng?

Bạch Tiềm cúi đầu nhìn nhìn bàn tay của mình, bàn tay có từng khớp xương rõ ràng, thon dài nhẵn nhụi, mười ngón tay đều được cắt tỉa gọn gẽ, móng tay trắng hồng tinh tế, cậu nghiêng đầu lật qua lật lại bàn tay trước ngọn đèn để bàn, sau đó nhoẻn môi cười bí hiểm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Bora, Cloudy Donna, HNRTV, giangsoo1201, maclyca, myuyen79, san san, thu lê, trạch mỗ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thanhmai.tranngoc và 155 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

7 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C516

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

14 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

15 • [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

18 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

19 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33


Thành viên nổi bật 
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1273 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1162 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 369 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Đường Thất Công Tử: Mini game hấp dẫn, Dinh quà liền tay! - Bạn thuộc cung gì? Kì XII
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 1211 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1152 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 1096 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 1042 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Thố Lạt vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 979 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 316 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 299 điểm để mua Sóc nâu
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 931 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1105 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 991 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà con và bong bóng
Lãng Nhược Y: Bạn vào các box truyện, các CLB hoặc thư viện ảnh/ thư viện nhạc gửi cảm nhận cũng đc nhé :))
Lãng Nhược Y: Tiểu Mộc, bạn phải gửi đủ số bài viết mới nt đc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1051 điểm để mua Harris Spin
Tiểu Mộc: khi nào mới nt dc vậy ạ ?
Chu Ngọc Lan: Acc của bạn chưa nhắn tin được đâu :)2
Tiểu Mộc: ai chỉ ta cách nhắn tin với huhu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 942 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 896 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 852 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 810 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 717 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 681 điểm để mua Panda có cánh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.