Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Ăn sạch sành sanh yêu chết em - An Tổ Đề

 
 15.12.2016, 14:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2325
Được thanks: 8465 lần
Điểm: 13.39
 [Hiện đại] Ăn sạch sành sanh yêu chết em - An Tổ Đề - Điểm: 9
ĂN SẠCH SÀNH SANH YÊU CHẾT EM


images


"TRUYỆN ĐƯỢC EDIT NHẰM CHÚC MỪNG SINH NHẬT BOX TIỂU THUYẾT LẦN THỨ 6, 22/01/2017"


Tác giả: An Tổ Đề

Edit + Beta: KẹoĐắng

Converter: Ngocquynh520

Thể loại: Hiện đại, 3S, siêu sắc, 1vs1, HE

Số chương: 10 chương

Nhân vật chính: Tần Hàm vs Uông Ngạo Quần



Giới thiệu:

A! Anh là hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích sao?

Không không không, nhìn anh đến cả sáu mươi đồng tiền thức ăn nhanh cũng trả không nổi. Anh nhất định là “thiếu gia đi bụi” bị mẹ kế cùng chị ghẻ ức hiếp!

Một cô gái hiện đại, lương thiện, lại nữ tính giống như cô, đương nhiên sẽ không nỡ nhìn thấy soái ca gặp khó khăn. Vì vậy cô liền nhân từ, “nhặt” anh trở về.

Từ đó bắt đầu cuộc sống biến chất nuôi dưỡng một con “sói” ——

Cô thề, ngay từ đầu cô thật sự chỉ đơn thuần muốn nhận nuôi anh mà thôi. Đều là do đôi mèo động dục cách vách ngày đêm kêu bậy. Mới hại cô nhất thời không cẩn thận, mang theo anh cùng nhau gia nhập “hàng ngũ”……..

Nhưng mà nói thật, càng ở chung lâu với anh, cô càng tin tưởng lai lịch của anh không nhỏ.

Nhưng mặc kệ anh là hoàng tử hay là thiếu gia đi bụi, cô cũng không phải là công chúa xứng đôi với anh. Cho nên, bọn họ chỉ sợ là rất khó sẽ có kết cục vui vẻ……






Đã sửa bởi Kẹo Đắng lúc 08.02.2017, 15:05, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 19.12.2016, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2325
Được thanks: 8465 lần
Điểm: 13.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ăn sạch sành sanh yêu chết em - An Tổ Đề - Điểm: 39
Chương 1.1:

6:30 sáng.

Nằm giữa núi Dương Minh rộng rãi là một căn biệt thự ngói xanh tường trắng, tràn ngập phong cách Châu Âu. Căn biệt thự cao cấp đã thức tỉnh.

Bên trong, người giúp việc bận rộn qua lại như con thoi, phụ trách chuẩn bị bữa sáng cho chủ nhân.

Động tác của mọi người rất nhanh lẹ, linh hoạt giống như chú mèo tao nhã, tuyệt đối không quấy rầy đến chủ nhân nghỉ ngơi.

7:30, bản nhạc âm hưởng trong phòng sinh hoạt chung đúng giờ bật lên, nhạc sĩ Italy hòa tấu bài “Mùa xuân” một trong các bản nhạc bốn mùa được hòa tấu bằng đàn violon. Mang theo hơi thở ấm áp, phong thái trăm hoa đua nở, lộ ra khí se lạnh của mùa xuân, cũng đánh thức chủ nhân đang ngủ say trong biệt thự.
                                             
Nữ quản gia đồng thời bước lên cầu thang, đi đến trước cửa một căn phòng trên lầu hai, nhẹ nhàng gõ cửa, giọng nói trầm ổn dễ nghe gọi: “Thiếu gia, nên rời giường rồi.”

Chờ đợi một lát, trong phòng vẫn im ắng, không có ai đáp lại tiếng gọi của bà.

Bà nghĩ, thiếu gia vừa mới trở về nước, chỉ sợ là bị lệch múi giờ vẫn chưa điều chỉnh lại, giờ phút này còn đang ngủ nướng.

Tính nhẫn nại của nữ quản gia vô cùng tốt, lại gọi vài tiếng, vẫn không có người trả lời bà.

Bà sinh lòng hoài nghi, lại gọi vài tiếng với tấm ván cửa lạnh ngắc, “Thiếu gia, đã dậy chưa? Nếu còn chưa dậy tôi sẽ lấy chìa khóa mở cửa phòng đi vào đó?!"

Đợi mấy giây, bên trong vẫn —— im ắng.

Nữ quản gia nhíu mày, vặn khóa cửa, ngoài ý muốn lại phát hiện cửa không khóa.

Thiếu gia luôn luôn chú trọng về vấn đề riêng tư, chỉ cần cậu ở trong phòng tuyệt đối sẽ khóa cửa. Giống như hiện tại, ngủ lại không khóa cửa, thật sự là rất hiếm thấy.

Đẩy cửa vào, nữ quản gia tức thì nhìn thấy màn che cửa sổ bị gió thổi, nhẹ nhàng tung bay trong gió.

“Lại không đóng cửa sổ mà ngủ!" Nữ quản gia quở trách nhẹ, giọng mang theo cưng chiều “Như vậy sẽ cảm lạnh.”

Bà đi qua đóng cửa sổ lại, quay đầu đối mặt chiếc giường lớn rộng rãi, mới phát hiện ga giường hỗn độn thế nhưng lại không thấy bóng dáng thiếu gia.

"Thiếu gia?" Bà đi tới phòng tắm, phòng thay quần áo cùng phòng sách, đều không nhìn thấy người.

Bà lo lắng tìm kiếm khắp nơi, không ngừng gọi “thiếu gia”, cũng phân phó người làm khác cùng đi tìm, cho đến khi lão gia cùng lão phu nhân xuống lầu dùng bữa sáng vẫn không tìm thấy bóng dáng của thiếu gia.

"Thiếu gia không thấy nữa!" Nữ quản gia xanh mặt báo cáo tin tức lại với lão gia cùng lão phu nhân vừa tỉnh ngủ.

Lão gia cùng lão phu nhân hai mặt nhìn nhau "Không thấy?"

Một người làm nữ vội vã từ ngoài phòng chạy vào.

"Lão gia, phu nhân, chào buổi sáng. Tôi ở trong gara nhìn thấy chữ viết thiếu gia lưu lại trên tường.”

"Nó viết cái gì?" Phu nhân vội hỏi.

"Thiếu gia nói cậu ấy muốn ra ngoài hít thở không khí, không cần tìm cậu ấy."

"Vậy nó có nói lúc nào trở lại hay không?" Lão gia híp mắt lộ ra lo lắng cùng hờn giận.

Đứa nhỏ này, cũng đã là người trưởng thành hai mươi bốn tuổi rồi, còn tuỳ hứng như thế!

Người làm nữ lắc đầu một cái, "Thiếu gia không nói, cậu ấy chỉ viết hai câu này."

"Khốn kiếp!" Lão gia tức giận gầm nhẹ, "Đi gọi người tìm nó trở lại!"

Hai tuần lễ sau chính là buổi biểu diễn độc tấu, làm sao thằng nhóc này lại có thể xem thường như vậy?

Uông lão gia giận đến chân mày xoắn lại thật chặt.

"Tôi nghĩ con nó chỉ là muốn ra ngoài giải sầu một chút, qua hai ngày sẽ trở lại thôi.” Uông phu nhân trấn an.

"Tốt nhất là như thế!" Uông lão gia vẫn có vẻ giận không kềm được, "Quản gia, bà nhanh đi tìm người tìm thiếu gia trở về!"

"Vâng."

Nữ quản gia lĩnh mệnh, lập tức đi nhanh ra khỏi phòng ăn.

Trong biệt thự nhà họ Uông, bước đi luôn luôn nhẹ nhàng chậm chạp, lúc này toàn bộ công việc lu bù lên rồi……

******

Sáng sớm 7:30 mỗi ngày, Tần Hàm đều tỉnh lại trong tiếng nhạc tràn ngập hơi thở mùa xuân.

"A a. . . . . . Ừ…… Bảo bối, em thật giỏi. . . . . ."

"Bảo bối, em càng nóng …. càng yêu thích anh như vậy sao?"

"Thích. . . . . . Lại dùng sức một chút. . . . . . A a. . . . . . Thật thoải mái. . . . . . A a a a. . . . . ."

Trời ạ! Lại tới!

Tần Hàm kéo cao chăn che đầu lại, vẫn không ngăn cản được tiếng rên rỉ xuyên tường mà đến.

Đều là do cô tham tiện nghi, vừa nghe đến căn phòng bình thường một tháng tiền nhà không đến một vạn đồng liền vui vẻ không có điều tra cẩn thận trước, liền vội vàng thuê. Tối hôm đó chuyển vào cô mới biết chỗ tiện nghi như thế không phải là không có nguyên nhân.

Khó trách bạn tốt của cô bình thường luôn giễu cợt cô, chỉ cần kẻ trộm cấp ngoan ngoãn liền biến thành chó con, đầu trống trơn, ngay cả một mảnh vải cũng không có.

Nói lảm nhảm thì nói lảm nhảm, nhưng khi Tần Hàm biết được hồ sơ của đôi không biết là người yêu hay vợ chồng ở cách vách, sớm tối gì cũng làm chuyện đó. Vẻ mặt Biên Phiếm hưng phấn chạy đến ổ của cô ở mấy ngày, thẳng đến khi phía dưới mí mắt xuất hiện quần thăm, mới lưu luyến không rời mà về nhà.

"Tớ xem cậu tốt nhất nên đổi nghề viết tiểu thuyết tình sắc đi, mỗi ngày đều có ý tưởng để viết, không sợ thiếu hụt lương thực.” Lúc đó, trong nhà Tần Hàm, Biên Phiếm cùng nhau “thưởng thức tiếng nhạc” đề nghị.

Tần Hàm bị dọa sợ tới mức dùng sức lắc đầu.

Sao cô có thể viết ra loại tiểu thuyết tình sắc ấy được? Ngay cả con mèo động dục cách vách suốt ngày kêu loạn, cô nghe được cặp tình nhân kia suốt ngày ưm ừ a a, kịch tính trong đó dù cô có tưởng tượng thế nào cũng không thể liên kết được.

Ai kêu tính tình cô đơn thuần, hoàn cảnh kết giao bạn bè cũng đơn thuần, không quen bạn trai, ngay cả công việc cũng là họa sĩ vẽ tranh hoạt hình chứ?

Muốn Tần Hàm cô viết loại tiểu thuyết hương diễm đó, so với bắt chó leo cây còn khó hơn.

Tiếng rên rỉ của đôi nam nữ cách vách càng lúc càng kịch liệt, Tần Hàm nghe thấy liền mặt đỏ tai hồng, không biết nên làm thế nào cho phải.

Trái tim của cô đập thật nhanh, gò má nóng lên, nhịn không được tự hỏi, mỗi ngày “ưm ừ a a” như vậy, thật sự rất thoải mái vui vẻ sao?

Bằng không sao bọn họ có thể làm không biết mệt như vậy?

Mỗi ngày bọn họ đều vận động như vậy, ít nhất là nửa tiếng. Nếu là cô, nửa tiếng này cô tình nguyện ôm chăn bông ngủ, cũng không cần “ưm ừ a a”.

Tần Hàm khẽ thở dài. Con sâu buồn ngủ của cô đã bị cưỡng chế rời đi, gọi cũng gọi không trở lại, vẫn là ngoan ngoãn rời giường thôi.

Tần Hàm đẩy chăn ngồi dậy, bước chân suy sụp tinh thần dẫm xuống tiến về phía phòng tắm.

Chuyển vào căn phòng này đã một tháng, Tần Hàm không có một ngày ngủ no.

Mặc kệ buổi sáng cô rời giường lúc mấy giờ, luôn kéo dài tới tận hai giờ sáng mới có thể ngủ, giống như đây là thói quen trời sinh của cô. Nếu như lên giường trước thời gian, nhất định sẽ giật mình tỉnh lại trong cơn ác mộng, mà thời gian tỉnh giấc vừa khéo đúng hai giờ sáng.

Mấy lần đi ngủ sớm đều không có kết quả, Tần Hàm buông tha cho ý tưởng khỏe mạnh ngủ sớm dậy sớm, thi hành chế độ ngủ trễ dậy trễ, ngủ đủ tám tiếng, mười giờ mới rời giường.

Nhưng âm thanh hai người ở cách vách còn muốn đúng hơn so với đồng hồ báo thức, làm cho cô không thể nào không lên tinh thần tỉnh ngủ.

Tần Hàm từng đầy cõi lòng mong đợi thời điểm “bạn tốt” của nữ chính cách vách đến, bọn họ hẳn sẽ nghỉ ngơi. Nhưng bất ngờ chính là, dù cho thời điểm “bạn tốt” đến, cách vách vẫn hưng trí dạt dào, chỉ là dời trận địa đến phòng tắm mà thôi…..

Vì sao cô lại biết?

Bởi vì chỉ cần thời gian vừa đến, tiếng nước chảy sẽ ào ào xen lẫn cùng tiếng rên rỉ cùng nhau truyền đến, không để cho cô có một ngày yên giấc.

Đứng trước bồn rửa mặt, Tần Hàm nhìn bản thân ngơ ngác còn buồn ngủ trong gương. Lúc này, lời nói dâm đãng xấu xa của con mèo đực cách vách lại truyền đến.

"Ngực của bảo bối thật là lớn, thật là mềm, kẹp anh thật là thoải mái….. A….a…..”

Tần Hàm nhịn không được cúi đầu vừa xấu hổ vừa tò mò nhìn chằm chằm vào ngực bản thân, nghĩ thầm, chỗ này thật sự sẽ khiến cho đàn ông thoải mái sao?

Kẹp? Hai tay cô đẩy đẩy hai bầu vú tròn đầy đặn. Kẹp cái gì? Làm sao kẹp? Dùng hai tay kẹp sao?

"Hút nó …… A a…. Là như vậy…… Xoa bóp nó….. A….. Tuyệt quá…..”

Hút? Bóp? Tần Hàm giống như nhận được lời nói mê hoặc của đôi tình nhân cách vách. Cô giơ tay cách áo ngủ T-shirt, xoa nhẹ nụ hoa phía trên.

Một trận tê dại từ đỉnh nụ hoa truyền đến đầu ngón tay của cô, xuyên vào chỗ sâu trong ngực. Tần Hàm nhịn không được hé môi, nhắm hai mắt lại.

"Anh hút thật là mạnh…. Rất thích….” Tiếng kêu của con mèo cái quanh quẩn trong phòng tắm.

Xoa bóp như vậy thật sự rất thoải mái….. Tần Hàm thở ra một ngụm, mở to hai mắt bất ngờ nhìn thấy bản thân đang cầm lấy bộ ngực của mình, ngón tay đang xoa nắn nụ hoa phía trên, bộ dáng dâm đãng. Khuôn mặt lập tức giống như tôm luộc đỏ bừng, kích động buông tay, làm bộ như không có việc gì cầm lấy bàn chải đánh răng chuyên tâm đánh răng.

Cô sẽ bị ô nhiễm!

Biên Phiếm từng nói một ngày nào đó cô sẽ bị hàng xóm cách vách làm ô nhiễm không còn ngây thơ, sẽ không thể vẽ được những truyện tranh ngây thơ trong sáng.

Cô là sống trong nước bùn nhưng không ô nhiễm! Tần Hàm không phục hừ một tiếng.

Cô thề sẽ chống cự đôi mèo cách vách đến cùng!

Nhưng mà lúc Tần Hàm nhìn thấy bản thân trong gương, hai điểm đỏ hồng trên ngực lộ ra ngoài áo T-shirt, khí thế của cô lập tức giảm xuống một nửa.

"Tần Hàm ngu ngốc!" Cô dùng sức đánh tay của mình “Sao có thể bị đôi mèo cách vách đồng hóa như vậy!"

Mu bàn tay bị đánh đến đỏ rừng rực, Tần Hàm lại chuyển thành xoa nắn ngực, muốn đè xuống hai điểm đỏ hồng kia xuống.

Nhưng cô càng xoa, cảm xúc trong lòng bàn tay lại càng tăng mạnh. Thậm chí cô còn cảm giác được bụng dưới nhộn nhạo, giữa hai chân tràn ngập một ngọn lửa nóng……

Tần Hàm sợ hãi quá độ vội vàng buông tay, giống như chạy nạn vọt tới bồn tắm.

"Bình tĩnh một chút!" Cô hít sâu “Sắc tức thị không, không tức thị sắc…..”

Cô niệm ít nhất mười phút, mới làm cho những cảm xúc rối loạn trong cơ thể bình ổn lại.

Tần Hàm thở phào nhẹ nhõm. Sau khi cô lên mạng đọc tin nhắn, tập thể dục buổi sáng, liền thay đồ đi ra ngoài mua bữa sáng.


Đã sửa bởi Kẹo Đắng lúc 08.02.2017, 14:48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.12.2016, 15:46
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2325
Được thanks: 8465 lần
Điểm: 13.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ăn sạch sành sanh yêu chết em - An Tổ Đề - Điểm: 47
Chương 1.2:

Vừa mở cửa ra, Tần Hàm bất ngờ bốn mắt chạm nhau với người đàn ông cách vách, nháy mắt cô hút một ngụm khí lạnh.

Bởi vì thời gian dài cô đều ở trong nhà suy nghĩ truyện xưa, họa bản vẽ. Ngoại trừ bạn bè mời, gần như chỉ có thời điểm ba bữa cô mới ra ngoài kiếm đồ ăn. Cho nên trong một tháng chuyển tới đây, cô không chạm mặt hàng xóm, cũng không biết người sáng sớm có “lòng tốt” gọi cô rời giường, buổi tối “giúp đỡ” cô đọc sách, có bộ dáng như thế nào.

Tần Hàm nhanh chóng quan sát đối phương một lần.

Người đàn ông này nhìn qua khoảng ba mươi tuổi, tây trang thẳng thớm, đeo mắt kính gọng vàng. Đằng sau mắt kính là một cặp mắt sắc bén, khóe miệng mím chặt, nhìn qua ra vẻ đạo mạo trang nghiêm.

Nếu như cô chạy đi nói với mọi người, người đàn ông cực kỳ mạnh mẽ, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đã muốn “ưm ừ a a” hết tám trăm lần. Tám phần cô sẽ bị cảnh sát lấy tội danh nói dối bắt đi ăn cơm tù.

Thật là người không thể nhìn bề ngoài.

Tần Hàm khẽ nhếch miệng, chính mắt nghiệm chứng câu thành ngữ này.

"Chào buổi sáng." Người đàn ông gật đầu với cô.

Chính là giọng nói này! Chính là giọng nói này không sai! Khàn khàn, trầm thấp.

Trời ạ! Người đàn ông này thật sự là con mèo đực cách vách!

"Chào buổi sáng. . . . . ." Môi của cô không hiểu tại sao lại phát run.

Bọn họ từng người tiến vào thang máy, không gian nho nhỏ chỉ có hai người bọn họ. Tần Hàm đứng phía sau không biết vì sao cảm thấy hô hấp khó khăn, gần như sắp hít thở không thông.

Đêm đó, cô nằm một cơn ác mộng.

Cô nằm mơ thấy người đàn ông cách vách vì người phụ nữ kia không thể thỏa mãn hắn đã phá cửa phòng cô, bá vương ngạnh thượng cung.

Tần Hàm tỉnh lại trong tiếng thét chói tai của bản thân, nhanh chóng gọi điện thoại nói với Biên Phiếm cảnh đáng sợ trong mơ.

Không ngờ phản ứng của cái người không có lương tâm Biên Phiếm kia lại là cười ha ha. Cười cô chưa thỏa mãn dục vọng, muốn có một người đàn ông dũng mãnh giữ lấy lần đầu tiên của cô.

Tần Hàm mới không phải như vậy! Lần nào Biên Phiếm cũng thích nói hưu nói vượn, thật sự là kết giao lầm người hại bạn.

Tình huống như thế lại qua một tháng, Tần Hàm cũng tương đối thích ứng loại “vận động” không gián đoạn của đôi mèo cách vách. Thậm chí thời điểm cách vách cả ngày đều im ắng, ngược lại cô cảm thấy dường như thiếu cái gì.

Cô thật sự bị ô nhiễm rồi!

Tần Hàm trừng mắt nhìn đứa bé đáng yêu dưới ngòi bút, nghĩ tác giả vẽ bọn họ đã sớm bị nước bùn làm nhiễm, không khỏi đau buồn, thật sâu cảm thấy cô đang lừa gạt đám bạn nhỏ đáng yêu.

Cảm xúc nhất thời xuống thấp, cô liền không có tâm tình vẽ tiếp.

Nhìn thời gian, cũng nhanh đến giờ ăn cơm trưa.

Tần Hàm tắt máy tính, đi đến tiệm thức ăn nhanh gần đó kiếm đồ ăn.

******

Vừa đi đến gần tiệm thức ăn nhanh, Tầm Hàm liền không tự chủ được bị một bóng dáng đang đứng ngây trước cửa tiệm hấp dẫn.

Người đàn ông kia hẳn là không hơn kém tuổi cô là bao nhiêu, khoảng hai mươi bốn tuổi, tóc hơi dài, mềm mại ôm sát sau gáy, sợi tóc mềm mại sáng bóng động lòng người, cổ dài nhỏ, dáng người cao gầy, có loại hương vị ngọc thụ lâm phong của người kinh doanh.

Lông mày đậm, nhưng không chút tục tằng. Dưới cặp chân mày dài nhỏ rậm rạp là cặp mắt trong suốt đen nhánh như đá quý, to mà hữu thần. Mắt hai mí rất sâu, như là hai lưỡi dao sắc bén hung hăng khắc họa mà thành. Lông mi thật dài, dày đặc, như là hai chiếc quạt xinh đẹp. Cái mũi thẳng, tỉ lệ cánh mũi vừa khéo, nhiều thêm một phần thì thô tục, thiếu đi một phần thì cay nghiệt, hoàn mỹ không tỳ vết. Môi mỏng trơn bóng hồng nhạt, đẹp đến mức làm cho người ta muốn âu yếm.

Đây là một người đàn ông cực kỳ đẹp trai, hơn nữa có mang huyết thống con lai, có hương vị người nước ngoài.

Cho dù là soái ca xuất sắc, ở trước mặt anh cũng sẽ ảm đạm không bằng.

Đây là hoàng tử tuấn tú điển hình trong truyện cổ tích đó!

Miệng Tần Hàm há to, thất thần nhìn chằm chằm anh.

Cả trai lẫn gái đi qua đều không hẹn mà cùng dời ánh mắt ngừng lại trên người anh, nhưng khí chất cao quý của anh làm cho người ta có cảm giác xa cách. Mọi người cũng chỉ dám nhìn, không ai dám đến gần bắt chuyện. Ngay cả bà chủ tiệm thức ăn nhanh bình thường hung hãn cũng chỉ dám liên tục nhìn quanh, ngượng ngùng hỏi anh tùy tiện đứng trước tiệm bà là muốn làm môn thần miễn phí sao?

Nếu như con mèo đực cách vách có bộ dáng này của anh, Tần Hàm nghĩ người buổi tối phá cửa, bá vương ngạnh thương cung nhất định là cô…..

Trong đầu nháy mắt nở đầy hoa, Tần Hàm ngơ ngác đi về phía trước. Thoáng một chốc, cái trán truyền đến đau đớn kịch liệt làm cho cô tỉnh táo, tiếng cười vang lên trong tiệm thức ăn nhanh làm cho cô xấu hổ đỏ mặt.

Cô thế mà cửa chính không đi, lại cứng rắn đi về phía cửa sổ thủy tinh của tiệm dùng sức đụng vào!

Tần Hàm xấu hổ cười ngây ngô, khóe mắt trộm nhìn vị soái ca siêu cấp kia.

Vốn là khẽ nhíu mày, cặp mắt đen nhánh xinh đẹp của anh bao phủ một tầng sương, cũng bởi vì vậy mà khóe môi nhẹ nhếch lên, làm cho Tần Hàm càng xấu hổ đến mức muốn tìm một cái hố dưới đất chui xuống.

Cô cúi đầu bất mãn chạy vội về phía cánh cửa của tiệm thức ăn nhanh, không ngờ chân vấp phải tấm biển trên mặt đất của cửa tiệm.

Tần Hàm hét to một tiếng ngã đập mặt xuống dưới đất, tư thế như con chó nhỏ.

Hu hu….. Thật sự quá mất mặt! Hơn nữa còn ngã trước chân của soái ca siêu cấp đẹp trai!

Mặt đỏ bừng, Tần Hàm không chú ý tới bàn tay soái ca thân sĩ đưa ra.

Cô cuống quít đứng lên, cúi đầu dùng sức phủi phủi tro bụi trên người. Hai mắt nhìn chằm chằm giầy thể thao dưới chân của soái ca, trong lòng hận trong thể quay ngược thời gian, không cần dùng loại phương thức này làm cho soái ca chú ý tới sự tồn tại của cô.

Nhanh chóng phủi tro bụi trên người, Tần Hàm muốn bước đi nhanh vào trong tiệm, nhưng một âm thanh kỳ quái đột nhiên làm cô dừng lại.

"Ùng ục”

Ùng ục? Cô kinh ngạc cúi đầu nhìn cái bụng của mình. Cô đói bụng đến mức bụng kêu ùng ục sao? Còn phát ra âm thanh lớn như vậy?

"Ùng ục ùng ục……”

Tiếng bụng kêu lại truyền đến, lần này cô có thể xác định không phải là bụng cô kêu.

Tần Hàm quay đầu lại tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, thẳng đến khi tầm mắt của cô dừng lại trên cái bụng bằng phẳng bị áo sơ mi dài che kín.

Cô ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn soái ca siêu cấp cao hơn cô một cái đầu, mặt còn có chút đỏ ửng.

"Anh đói bụng rồi hả?"

Soái ca siêu cấp không được tự nhiên mấp mấy môi “Tôi…..”

"Một mình anh nên không dám đi vào trong sao?” Bà chủ tiệm thức ăn nhanh đúng là có hơi hung hãn, nhưng mà tiếp đãi khách cũng coi như có chút lễ phép.

"Không phải." Gương mặt soái ca siêu cấp mất tự nhiên tới cực điểm.

Giờ phút này là lúc anh khốn quẫn nhất. Ở nhà nước rót tận tay, cơm tới há miệng, là hoàng tử tài năng xuất sắc về piano. Thế mà lại nghèo đến nổi không có tiền đi vào tiệm cơm ăn cơm, còn làm cho một cô gái xinh xắn dễ thương đến ân cần hỏi!

"Tôi biết rồi, anh là khách du lịch đến Đài Loan đúng không? Chưa từng đi qua loại tiệm ăn kiểu đứng như thế này cho nên không dám đi vào."

Anh nhất định là hoa kiều nước X gì đó, mới có được khuôn mặt dung hợp nét dịu dàng của người Đông Phương cùng ngũ quan sâu sắc của người Tây Phương.

Tần Hàm còn thay anh quyết định bối cảnh.

"Tôi đi vào cùng anh.” Tần Hàm luôn luôn nhiệt tình cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, lôi kéo người mới vừa rồi còn xem là hoa tuyết liên, chỉ dám đứng nhìn từ xa, đi vào trong tiệm thức ăn nhanh.

"Cái khay này cho anh.” Bản thân Tần Hàm cũng cầm một cái “Dùng đồ gắp gắp món anh thích ăn cùng số lượng, lấy xong thì mang đến quầy tính tiền.”

Rất nhiều thức ăn trong khay làm cho người ta hoa mắt rối loạn, Uông Ngạo Quần cố gắng một đường đi theo Tầm Hàm, chỉ cần cô gắp cái gì anh liền theo gắp cái đó, cũng cùng cô cùng nhau đứng trước quầy tính tiền.

"Chén lớn hay chén nhỏ?” Bà chủ hỏi anh.

Mặt Uông Ngạo Quần không biểu cảm nhìn bà chủ.

"Muốn chén cơm lớn hay chén cơm nhỏ?” Nhìn soái ca siêu cấp, bà chủ quăng sự không kiên nhẫn đến bên tường, khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng hỏi.

Uông Ngạo Quần chợt hiểu ra “Chén lớn.”

Lần đầu mở miệng, giọng nói của soái ca hơi trầm, rất có từ tính, dễ nghe đến nổi làm cho trái tim Tần Hàm rung động.

Xới cơm xong, ngón tay bà chủ chỉ vào khay đồ ăn nói: “Hai khay đều sáu mươi đồng.”

Tần Hàm lấy sáu mươi đồng ra, soái ca đứng im một bên.

"Sáu mươi đồng đó.” Tần Hàm nhỏ giọng nhắc nhở “Anh có tiền Đài Loan không?”

"Tôi không nhận đô-la.” Ở một bên, ông chủ đã sớm nổi máu ghen, lập tức đánh đòn phủ đầu.

Bà chủ quay đầu lại hung ác trừng mắt liếc ông chủ một cái “Đô-la cũng không sao.”

Soái ca mấp máy môi, tháo một chiếc nhẫn trên tay xuống.

Đó là một chiếc nhẫn kim cương tạo hình tao nhã dành cho nam.

Nhẫn kim cương có hình vuông, viên kim cương được nhẹ nhàng đính ở một góc, lại mang theo một loại hơi thở độc lập tịch mịch.

Viên kim cương tỏa sáng lấp lánh, bà chủ khôn khéo đánh giá nó cũng ít nhất một carat.

"Tôi không có tiền, nhẫn có được không?” Uông Ngạo Quần hỏi.

Mặc dù biết giá trị bữa cơm này cùng với chiếc nhẫn kim cương trên tay anh là cách xa ngàn dặm, nhưng anh cũng không ăn đồ người khác bố thí, tình nguyện mất một trăm vạn cũng không cần tham sáu mươi đồng.

"Không được!" Ông chủ lại lớn tiếng dọa người “Ai biết chiếc nhẫn kia là thủy tinh hay thật sự là kim cương!"

"Tôi cắn cắn một chút thì biết."

Bà chủ cầm chiếc nhẫn lên muốn thả vào trong miệng, Tần Hàm lập tức vươn tay lấy trước một bước, “Tôi giúp anh ấy trả tiền.” Nhanh chóng đặt sáu mươi đồng lên trên bàn.

"Này, sao cô lại cướp chiếc nhẫn của tôi?” Bà chủ có chút khó chịu nói.

"Đó là thủy tinh! Thủy tinh đó!" Ông chủ tức giận bĩu môi nói.

Tần Hàm kéo Uông Ngạo Quần tùy ý tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ ngồi xuống.

"Cất kỹ.” Tần Hàm trả chiếc nhẫn lại cho anh.

"Đây là tiền cơm." Uông Ngạo Quần không chịu thu lại.

Nếu như đây thật sự là nhẫn kim cương, ít nhất cũng có mấy chục vạn, Tần Hàm nghĩ. Nhưng nếu như chiếc nhẫn kim cương này chỉ có giá trị bằng một bữa cơm tiện lợi, hẳn là thủy tinh.

"Cô giữ lấy, chờ khi nào tôi có tiền sẽ chuộc lại.” Uông Ngạo Quần kiên trì.

"Ừ. . . . . . Được rồi!"

Dù sao cũng là thủy tinh, cô trước bảo quản nó cũng sẽ không mang cảm giác tội lỗi.

Lần đầu tiên cùng người đàn ông đẹp trai như thế đối mặt ăn cơm, trong lòng Tần Hàm khẩn trương không biết làm sao, hai gò má thủy chung nổi lên ửng hồng, bộ dáng này làm cho cô vốn xinh đẹp ngọt ngào thoạt nhìn càng thêm đáng yêu.

Cô có chút không được tự nhiên đeo chiếc nhẫn vào ngón tay, cuối cùng lại chỉ có ngón cái miễn cưỡng mang vừa.

Sợ làm mất chiếc nhẫn của người khác, cô cẩn thận cất kỹ vào trong túi tiền.

"Ngón tay của cô thật nhỏ.” Uông Ngạo Quần thấy thế, ngón tay thon dài nhịn không được nhẹ nhàng xoa ngón cái của cô.

Động tác thình lình của anh làm cho Tần Hàm nháy mắt ngừng hô hấp, trá tim gần như muốn nhảy lên đến cổ họng.

"A, xin lỗi." Uông Ngạo Quần phát hiện bản thân đường đột.

Anh nhìn qua rất nhiều bàn tay xinh đẹp, bao gồm ngón tay của bản thân anh cũng là đều đều thon dài, đẹp đến không chịu được. Nhưng nhỏ bé giống như cô, tinh tế giống như bàn tay em bé, ngón tay lại nhỏ nhắn mềm mại không xương, vẫn là lần đầu tiên anh nhìn thấy.

Cô gái trước mắt thoạt nhìn nhiệt tình sảng khoái, vóc người bé bỏng, bộ dáng xinh đẹp đáng yêu, nụ cười có một chút hồn nhiên, thật dễ dàng làm cho người ta yêu thích cô.

Nhất là khuôn mặt xấu hổ ửng hồng của cô, càng làm cho anh nhịn không được muốn nhìn chằm chằm, gần như quên đi buồn bực trong ngực.

"Không….. Không sao….” Mặt của Tần Hàm đỏ như quả cà chua chín, cô vội vàng vùi đầu ăn cơm, sợ bị anh phát hiện gương mặt cô bây giờ nóng rực đến đủ để đun một thùng nước sôi “Đúng….. Đúng rồi….. Tiếng Trung của anh nói rất khá, anh sống ở Đài Loan đã lâu rồi sao?”

"Tôi là người Đài Loan."

Chỉ là ông nội của anh có dòng máu người Anh, mà anh lại di truyền chiếc mũi cao cùng ngũ quan sâu sắc của ông nội, cho nên rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy anh đều sẽ hiểu lầm xuất thân của anh.

"Người Đài Loan?" Cô còn tưởng rằng là hoa kiều nước nào đó “Vậy….. Vậy là anh ra cửa quên mang tiền?” Ai ai, cô có thể không cần cà lăm hay không?

Uông Ngạo Quần trầm mặc một hồi, ngay tại lúc Tần Hàm cho rằng bản thân đã lỡ lời, anh lại bất ngờ nói: “Tôi rời nhà trốn đi.”


Đã sửa bởi Kẹo Đắng lúc 08.02.2017, 14:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anatasia, pandainlove và 62 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C582

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc

Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart
ThiểnThiển: Pm cho em nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.