Diễn đàn Lê Quý Đôn








images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm

 
Có bài mới 14.12.2016, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 654
Được thanks: 296 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 6
NÀY, BUÔNG CÔ ẤY RA


images


Tác giả: Ức Cẩm

Nhà xuất bản: NXB Lao Động

Công ty phát hành: Bách Việt

Dịch giả: Phương Thúy

Ngày xuất bản: 08/2016

Sách & Chụp pic : Hồng Diệp

Type-er: haracubicu, HagiangSophie, a_little_secret, Thanh Trúc, Mều, Hà Trâm, Trần Uyên

Truyện chỉ được đăng tại Diễn đàn Lê Quý Đôn



Giới thiệu

Diệp Sơ là một cô bé ngoan không chê vào đâu được, chỉ mỗi tội hơi thừa cân.

Vệ Bắc là một cậu bé hư chẳng khen vào đâu được, chỉ được mỗi cái đẹp trai.

Khi cô bé ngoan gặp cậu bé hư…

Một cậu con trai xấu xa lúc nào cũng bắt nạt bạn, đặt biệt danh cho bạn, bắt cào cào thả vào cặp sách của bạn.

Chỉ bởi vì…

Cậu ấy muốn được ở bên bạn mà thôi!





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 14.12.2016, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 654
Được thanks: 296 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 10
Chương 1


Điệp Sơ chào đời đúng vào ngày lập xuân.

Có câu: "Một năm bắt đầu từ mùa xuân, một đời khởi đầu từ tuổi trẻ". Bởi mùa xuân là thuở ban sơ, là lúc muôn loài sinh sôi nảy nở, thế nên mẹ Diệp Sơ mới đặt cho cô bé cái tên này(*).

(*). “Sơ” trong tiếng Hán nghĩa là thuở ban đầu, sự khởi đầu.

Diệp Sơ ra đời yên ắng, êm ả vô cùng. Đến mức nào nhỉ? Nói như mẹ Lưu Mỹ Lệ của cô thì: "Chỉ vừa lơ đãng một chút là đã thấy con chui ra rồi, mẹ còn chưa kịp kêu tiếng nào".

Ở quê họ, mọi người quan niệm rằng lúc chào đời trẻ càng khóc to thì càng dễ nuôi. Không biết quan niệm ấy có thật hay không mà trùng hợp thay, Diệp Sơ khó nuôi vô cùng. Vừa mới sinh ra, Diệp Sơ đã ốm lên ốm xuống, ngày nào bà nội cũng phải cuống cuồng bế cô bé vào bệnh viện.

Diệp Sơ vào viện nhiều đến nỗi các y tá đều nhẵn mặt. Nếu vài ngày không thấy cô bé xuất hiện, kiểu gì họ cũng ca cẩm: "Ồ, sao mấy hôm nay không thấy Diệp Tử đến nhỉ? Nhớ con bé ghê cơ!".

Đấy các bạn xem, đây là lời một y tá bệnh viện nên nói sao?

Nhưng người nhà Diệp Sơ chẳng ai để bụng. Họ đều là những người hiền lành, không nhỏ nhen toan tính. Dù buồn hay vui thì cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi, chi bằng hãy sống vô tư cho dễ chịu.

Diệp Sơ từng coi bệnh viện là nhà như thế. Cho đến năm lên ba, một lần nọ, cô bé bị dị ứng do truyền Penicillin(*) quá liều.

(*). Penicillin la một nhóm kháng sinh thu được từ nấm Penicillium. Penicillin sát trúng bằng cách tiêu diệt vi khuẩn và hạn chế sự sinh trưởng của chúng.

Lúc đó, gia đình Diệp Sơ không mấy khá giả. Nếu không dùng được Penicillin thì có thể đổi sang dùng thuốc khác, nhưng chi phí sẽ đắt đỏ hơn nhiều. Bố mẹ và ông bà Diệp Sơ vô cùng lo lắng, sợ rằng nếu bệnh tình của cô bé không thuyên giảm, cả nhà sẽ lâm vào khủng hoảng kinh tế mất.

Kể cũng lạ, ngay ngày thứ hai, sau khi suy nghĩ "khủng hoảng kinh tế” kia xuất hiện, Diệp Sơ không cần tới viện nữa.

Qua ngày thứ ba, thứ tư... rồi tận một tháng sau, Diệp Sơ vẫn không hề ốm thêm lần nào nữa, đến mức bà nội cô bé lại bắt đầu sốt ruột: Chẳng lẽ cháu mình ốm đến nỗi không kêu thành lời?

Cả nhà buồn rười rượi, kẻ khóc lóc sụt sùi, người mặt ủ mày chau, suốt đêm bế Diệp Sơ đi bệnh viện. Đến nơi, cũng không ai trình bày cô bé đau ốm ra làm sao, để mặc cho bệnh viện kiểm tra tổng quát từng li từng tí. Cuối cùng bác sĩ đưa ra kết luận: "Già trẻ lớn bé nhà này định đùa giỡn với bệnh viện phải không? Đứa bé này hoàn toàn khoẻ mạnh, chẳng qua vì được gia đình các vị tẩm bổ quá mức nên cháu nó hơi thừa cân thôi".

Thế là từ đó trở đi, Diệp Sơ đeo thêm cái biệt danh "Diệp Thừa Cân".

Diệp Thừa Cân có tật không nhớ nổi mặt người, lên ba rồi mà vẫn gọi bà hàng xóm là mẹ, gọi chú bưu tá đưa báo hằng ngày là bố, khiến mẹ cô bé vô cùng buồn bực: Sao mình lại sinh ra một đứa con gái ngay cả bố mẹ cũng nhận nhầm thế này?

Có điều cái tật này của Diệp Thừa Cân cũng không hoàn toàn xấu. ít nhất thì cô bé vẫn được cô Vương hàng xóm - người "được" gọi nhầm là mẹ kia - cực kỳ yêu quý.

Cô Vương luôn ước ao có được một đứa con gái. Ba muơi tuối cô ấy mới có thai, thế mà lại sinh ra một thằng cu. Cô ấy tức đến nỗi suýt nữa lấy kéo cắt phăng "thằng cu" cho biến thành con gái.

Nào ngờ bé gái mũm mĩm trắng trẻo nhà hàng xóm vừa gặp mặt liền gọi mình là mẹ khiến cô Vương phấn khởi lắm, còn âm thầm suy tính đến việc sau này phải cưới bằng được cô bé này về làm con dâu.

Thế là trước năm bảy tuối, Diệp Sơ đã có một cậu bạn trai thanh mai trúc mã bé bỏng. Đó chính là con trai cô Vương nhà hàng xóm – Thẩm Nam Thành.

Tuy từ nhỏ Thẩm Nam Thành đã là tên đầu gấu nhóc con nổi danh khắp thị trấn, nhưng cậu chàng lại rất vâng lời mẹ. Bị mẹ mình ngấm ngầm tiêm nhiễm, cậu thực sự đã coi Diệp Sơ là vợ tương lai của mình.

Trước năm bảy tuổi, những đứa trẻ láng giềng nếu dám cười nhạo Diệp Sơ là béo, đều bị Thẩm Nam Thành đánh một trận nên thân.

Hậu quả trực tiếp của chuyện này chính là khiến Diệp Sơ từ nhỏ đã không có bạn. Bởi vì tất cả những đứa trẻ xung quanh đều sợ cô bé, chỉ lo lỡ miệng nói sai câu gì đó sẽ bị Thẩm Nam Thành đuổi theo, đánh dập mông.

Không có bạn bè, Diệp Sơ đành phải chơi với Thẩm Nam Thành. Nhưng chơi cái gì đây? Dĩ nhiên là tất cả trẻ con đều thích chơi trò gia đình.

Diệp Sơ đóng vai mẹ, Thẩm Nam Thành đóng vai bố, chú chó Tiểu Hoàng nhà Thẩm Nam Thành vào vai con.

Sau này, một ngày nào đó, nếu Diệp Sơ thực sự sinh con trai, để nó biết được trên mình còn có một người "anh trai' là chó, chắc sẽ đập đầu vào đậu phụ tự tử mất.

Đừng trông thấy Thẩm Nam Thành ra đường hung hăng đánh đấm, về đến nhà cậu ngoan ngoãn như một chú thỏ con, bị bố đánh cũng không dám kêu nửa chữ. 

Vừa nghe Diệp Sơ bảo mình đóng vai bố, mặt mũi cậu đã đỏ dừ, thâm tâm càng thêm xác định cô bé sẽ là bà xã tương lai của mình.

Mấy cậu nhóc ấy mà, cái gì cũng coi là thật.

Diệp Sơ không nhớ được cái tên Thẩm Nam Thành, nên mỗi khi gặp nhau cô bé thường gọi cậu là A Bảo.

Cái tên A Bảo này bắt nguồn từ một chương trình truyền hình địa phưong - nơi Diệp Sơ và Thẩm Nam Thành sinh sống. Lúc ấy trên ti vi có một chuyên mục nấu ăn rất được yêu thích với người dẫn chương trình tròn trịa, tài nấu ăn cực kì xuất sắc. Đây cũng là cái tên mà Diệp Sơ nhớ rõ nhất, bởi thế, mỗi khi không nhớ được tên ai đó, cô bé bèn gọi người ta là A Bảo.

Nhưng Thẩm Nam Thành chẳng hề hay biết, cậu cứ tưởng đó là biệt danh Diệp Sơ đặt riêng cho mình, nên mỗi lần nghe Diệp Sơ gọi "A Bảo", cậu luôn hớn hở đáp lời.

Thật ra cậu không hề hay biết, đến cả con chó nhà cậu, Diệp Sơ cũng gọi là A Bảo.

Đây cũng là thắc mắc mà hồi ấy Diệp Sơ không tài nào giải thích nổi. Tại sao cứ mỗi lần cô bé gọi chú chó kia, lại thấy người tung tăng chạy tới? Dĩ nhiên, những chuyện này đều chỉ là râu ria ngoài lề mà thôi.

Thấy con trai mình có một cô bạn gái bé bỏng, mẹ Thẩm Nam Thành vui lắm, chỉ tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Năm Thẩm Nam Thành bảy tuổi, nhà cậu bỗng nhận được một bức thư từ Mĩ gửi về. Đó là một tập giấy dày cộp, bên trên đề cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh.

Bức thư ấy của ông trẻ của Thẩm Nam Thành - người đi nhập ngũ từ thời thanh niên, vốn tưởng đã bỏ mạng sa trường.

Năm xưa ông rời khỏi Trung Quốc khi còn rất trẻ, rồi lưu lạc sang Mĩ gây dựng sự nghiệp. Nay tuổi tác đã cao, lại không có con cháu nối dõi, ông tìm hiểu bằng nhiều cách mới biết mình vẫn còn người thân đang sinh sống trong nưóc, liền hi vọng cả nhà sẽ dọn sang Mĩ sống cùng với mình. Ông hứa sẽ đảm bảo cho con cháu được hưởng điều kiện giáo dục tốt nhất.

Xin được giới thiệu thêm rằng, khi đó ở Trung Quốc đang thịnh hành xu hướng "Ở bên đó vầng trâng cũng tròn hơn". Với quan niệm ấy, người người mong xuất ngoại, nhà nhà mong xuất ngoại để mở rộng tầm mắt và tri thức, huống hồ đây còn là cơ hội nhập cư cho cả gia đình.

Sau một thời gian suy tính kĩ càng, giữa cô "con dâu" và việc di cư, mẹ Thẩm Nam Thành đã quyết định dứt áo ra đi.

Nhờ "quan hệ" mà chưa đầy ba tháng, ông trẻ ở đất nước Mĩ xa xôi đã giúp họ hoàn tất mọi thủ tục giấy tờ cần thiết cho việc nhập cư. Ba tháng sau, Thẩm Nam Thành theo mẹ bước lên máy bay, thăng tiến tới đất nước theo chủ nghĩa đế quốc kia.

Trước khi đi, Thẩm Nam Thành mếu máo khóc, nằng nặc đòi mẹ dắt Diệp Sơ theo.

Mẹ cậu thấy khó xử quá, nước Mĩ đâu phải chợ bán thức ăn, có phải muốn đi là đi được đâu. Đừng nói là dẫn theo một người nữa, đến cả chú chó Tiểu Hoàng mà nhà họ đã nuôi bao năm cũng không được đưa lên máy bay nữa là.

Mẹ cậu nghĩ mãi rồi bảo: "Thế này đi, con để Tiểu Hoàng ở lại đây bầu bạn với Diệp Tử, khi nào chúng ta ổn định ở bên đó, sẽ đón Diệp Tử và Tiểu Hoàng sang sống cùng".

Tất nhiên mẹ cậu chỉ nói mấy câu chiếu lệ vậy thôi, thế mà Thẩm Nam Thành lại tin là thật. Cậu về nhà tắm rửa sạch sẽ cho Tiểu Hoàng, thắt cho nó một cái nơ bươm bướm lên cổ rồi đến đúng ngày đi, cậu dắt nó sang nhà họ Diệp.

"Diệp Tử ơi, tớ để Tiểu Hoàng ở lại đây với cậu nhé. Mẹ tớ bảo, giờ này sang năm sẽ cho máy bay đến đón cậu và Tiểu Hoàng."

Diệp Sơ nhìn con chó một hồi rồi lại quay sang nhìn Thẩm Nam Thành, thắc mắc: "Có thật là máy bay lớn thế vẫn bay được lên trời không?".

“Tất nhiên rồi! Đến lúc ấy, cậu và Tiểu Hoàng sẽ ngồi trên máy bay, vèo một cái là đến được nước Mĩ thôi."

"Đến nước Mĩ để làm gì?"

Thẩm Nam Thành đỏ mặt, "Đến nước Mĩ... để… để chúng mình được sống bên nhau…”

“Tớ cũng có nhà để ở mà."

"Đó... Đó là chuyện khác..."

"Khác chỗ nào cơ?"

"Khác ở chỗ…” Thẩm Nam Thành lúng túng như gà mắc tóc, nói không nên lời, nghĩ mãi cậu mới thỏ thẻ: "Mẹ tớ bảo ở Mĩ người ta phủ dâu tây lên kem đấy".

Dâu tây ư? Vừa nhắc đến ăn là mắt Diệp Sơ đã ngời sáng. Cô bé gật đầu, đáp rất nghiêm túc: "Vậy cậu nhớ phải quay lại đón tớ đấy nhé!".

"Được, tớ hứa!" Thẩm Nam Thành cười tít mắt, lòng ngọt ngào như vừa được ăn kẹo vậy.

Thế rồi chiếc xe đón gia đình cậu cũng đến, mẹ kéo cậu lên xe.

"Tạm biệt, đừng quên lời hứa của chúng mình đấy!" Ngồi trên ghế sau, Thẩm Nam Thành ra sức vẫy tay.

Diệp Sơ dẫn theo Tiểu Hoàng đứng ngoài cổng, cũng vẫy theo, "Tạm biệt nhé... A Bảo!".

Khoảnh khắc ấy, cậu suýt bật khóc, nhìn Tiểu Hoàng phủ phục bên cạnh Diệp Sơ, cậu nhủ thầm: Con à, mẹ sẽ chăm sóc cho con thật tốt.

Năm ấy, Diệp Sơ sáu tuối lẻ tám tháng, vẫn không nhớ được tên của bất cứ ai, gặp người nào cũng gọi là A Bảo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 14.12.2016, 10:25
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 654
Được thanks: 296 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 10
Chương 2


Thẩm Nam Thành đi chưa được bao lâu đã có hàng xóm mới chuyển đến sống cạnh nhà Diệp Sơ. Gia đình ấy họ Vệ. Chủ hộ tên là Vệ Đông Hải, làm việc tại một cơ quan nhà nước trong thị trấn, nghe nói là một trợ lý nhỏ dưới quyền Phó Chủ tịch huyện. Vợ chủ hộ họ Tân, là giáo viên dạy Văn ở trường cấp ba của thị trấn. Vợ chồng nhà đó cũng được coi là dòng dõi trí thức thư hương.

Nhà họ Vệ có một cậu con trai bằng tuổi với Diệp Sơ, tên Vệ Bắc. Cậu đẹp trai vô cùng, Lưu Mỹ Lệ vừa trông thấy đã thích mê. Bà rù rì với bố Diệp Sơ rằng: "Ôi, thằng bé đẹp trai quá thể, sau này nó mà trở thành con rể nhà mình thì tốt biết mấy!".

Bà vừa mới dứt lời thì cậu nhóc kia đã tung một cước đá vào cái máng cho gà ăn, khiến đàn gà nhà bà Hàn bên cạnh hoảng sợ bay tán loạn.

Lưu Mỹ Lệ liếc chồng rồi lặng lẽ quay đầu lại, vỗ về đứa trẻ đan g ngồi chồm hổm trên mặt đất cùng chú chó A Bảo(*): "Diệp Tử, mau ăn cơm thôi!".

(*). Chú chó mà Diệp Sơ nuôi giúp Thẩm Nam Thành tên là Tiểu Hoàng, nhưng vì Diệp Sơ từ đầu vẫn chỉ nhớ mỗi cái tên A Bảo, cho nên từ khi nuôi chú chó Tiểu Hoàng, Diệp Sơ đã đổi luôn tên nó thành A Bảo.



Vừa nghe thấy có cơm ăn, cô nhóc vội vàng ôm theo A Bảo cùng mẹ vào nhà. A Bảo đang ngoái lại, nhầm vào đám gà đập cánh tán loạn đầy sân mà cất tiếng sủa rõ to thì bị thằng nhãi hung hăng đứng trong sân trừng mắt.

Diệp Sơ ham ăn từ bé nên cân nặng của cô bé chưa bao giờ có dấu hiệu giảm xuống. Mỗi lần bị mẹ kêu ca là ăn nhiều, bố ngồi cạnh lại phản đối: "Trẻ con béo thì có làm sao, lớn lên tự khắc sẽ gầy đi ấy mà".

Nhưng sự thật đã chứng minh lí luận của bố hoàn toàn sai lầm. Nghiêm trọng hơn, ông đã gián tiếp "cổ vũ" cho cân nặng của Diệp Sơ ngày một tăng cao. Thế là năm cô bé lên bảy, Lưu Mỹ Lệ đau buồn phát hiện ra rằng: Tuy nhà có con gái nhưng bà lại chẳng tài nào mua được một chiếc váy công chúa xinh đẹp!

Đối với một người mẹ từ nhỏ đã ao ước được trang điểm cho con gái thành nàng công chúa Bạch Tuyết như bà thì việc này quả là một sự đả kích nghiêm trọng.

Bởi thế, với tư cách là thợ may hàng đầu kiêm quản lí của hiệu may "Mỹ Lệ", Lưu Mỹ Lệ quyết định tự tay may cho con gái một chiếc váy công chúa theo kiểu dáng được đăng trên báo nhi đồng.

Tay nghề cùa Lưu Mỹ Lệ rất cao. Bà mua vải, lấy số đo, cắt cắt may may, vầy vò suốt một tuần trời để cuối cùng cho ra đời một chiếc váy công chúa. Để bộc lộ tài năng xuất sắc của mình một cách rõ ràng hơn, bà còn có lòng thêu thêm một đóa hoa màu hồng lên chiếc váy trắng, nhìn từ xa đã thấy nổi bật.

Lần đầu được diện váy công chúa, Diệp Sơ cảm thấy vô cùng lạ lẫm. Ngay ngày hôm đó, cô bé mặc luôn chiếc váy mới, dẫn A Bảo lên thị trấn mua rượu cho bố, tiện thể trở thành mẫu quảng cáo "sống" cho hiệu may Mỹ Lệ. Hàng xóm láng giềng đi ngang qua không ngớt lời khen ngợi: "Con gái béo nhà họ Diệp mặc váy mới kìa!".

Diệp Sơ thành thật chia sẻ: "Mẹ may cho cháu đấy ạ".

"Thợ may Lưu khéo tay thật!"

Nghe hàng xóm khen mẹ mà Diệp Sơ còn vui hơn cả khi họ khen mình. Đang hớn hở dở dang thì quay đầu lại, cô bé bỗng không thấy A Bảo đâu nữa.

A Bảo biến mất khiến Diệp Sơ sợ xanh mặt. Cô không đi mua rượu nữa mà ôm bình Coca-Cola đi tìm A Bảo. Tìm suổt từ đầu phố đến cuối phố, cuối cùng cũng thấy A Bảo mình đầy bùn đất, bẩn thỉu nằm trong vũng sình dưới gốc cây ven đường.

Bấy giờ, A Bảo đang rúm ró lại, miệng kêu ăng ẳng. Một đám trẻ con vây thành vòng tròn xung quanh nó, kẻ cầm đầu chính là thằng nhóc Vệ Bắc - người hàng xóm mới. Tuy mới chuyển đến được vài hôm nhưng nó đã nhanh chóng được lũ trẻ con tôn làm "đại ca".

Vệ Bắc đang ném bùn về phía A Bảo. A Bảo bị cậu ta dọa đến mức không dám xông tới, chỉ biết kêu lên đau đớn.

Đám trẻ xung quanh cười ầm ĩ. Chúng bắt chước Vệ Bắc ném bùn vào A Bảo, cười cợt con chó tội nghiệp. Đúng lúc ấy, một cái bình nhựa bất ngờ văng tới, đập trúng vai Vệ Bắc.

"Đứa nào đấy?" Vệ Bắc xoay người lại, trông thấy con nhóc béo nhà họ Diệp hàng xóm. Nó đang mặc một chiếc váy công chúa màu trắng, trừng mắt nhìn cậu, bừng bừng lửa giận.

Cảm thấy vô cùng mất mặt, cậu quát lớn: "Diệp Thừa Cân! Mày làm cái gì thế hả?".

Lúc ấy cậu đã nghe đám trẻ con xung quanh nhắc đến biệt danh của Diệp Sơ, tiện thể biết luôn con bé béo ú này là "áp trại phu nhân" của tên đại ca tiền nhiệm. Từ tận đáy lòng cậu vô cùng khinh bỉ mắt thẩm mĩ của thẳng nhóc đó.

Diệp Sơ không nhớ tên thằng nhãi này, chỉ nhớ là nó họ Vệ. Rốt cuộc là Vệ Đông, Vệ Nam, Vệ Tây hay Vệ Bắc nhỉ? Thực sự không tài nào nhớ nổi.

Cho nên cô bé đành mở miệng gọi độc chữ "Vệ": "Vệ, cậu không được bắt nạt A Bảo!".

Vệ Bắc vô cùng bực bội: Mình có họ có tên cơ mà, cái con bé béo này lại dám gọi mình là "Này"(*). Rõ ràng là nó không thèm coi đại ca mới này ra cái đinh gỉ gì rồi? Bởi vậy, cậu nổi giận, vung tay ném thẳng nắm bùn vào người Diệp Sơ.

(*). Trong tiếng Trung, chữ “Vệ" và chữ “Này” có cùng âm đọc là “wei”. Hiện

tượng đồng âm này khiến Vệ Bắc hiểu nhầm Diệp Sơ gọi mình là “Này”.

Thế là chiếc váy mẹ Diệp Sơ mới may đã "nở" thêm một đóa hoa bằng bùn. Đám trẻ con xung quanh phá lên cười ngặt nghẽo.

Diệp Sơ hơi tức giận, định tranh luận với Vệ Bắc, nhưng không nhớ nổi tên của kẻ địch là gì, đành phải gọi thêm một tiếng “Vệ": "Vệ, cậu còn bắt nạt A Bảo nữa, tôi sẽ mách mẹ cậu.”

Câu nói này đã chọc giận Vệ Bắc tới cực điểm: “Diệp Thừa Cân, mày cứ liệu hồn!”.

Đám quỷ nhỏ bên cạnh cũng học theo đại ca, đua nhau ném bùn vào người Diệp Sơ rồi đồng loạt bò chạy, vừa chạy vừa hô: "Diệp Thừa Cân là một con nhóc siêu béo! Diệp Thừa Cân là một con lợn!".

Diệp Sơ đứng im tại chỗ. Cô bé không thèm để ý đến lời lũ trẻ nói. Chờ cho đám trẻ chạy xa, cô bé mới bế A Bảo ra khỏi vũng bùn. A Bảo co rúm rúc vào lòng Diệp Sơ, khẽ rên ăng ẳng.





Ngay tối hôm đó, Lưu Mỹ Lệ lập tức phát hiện ra chiếc váy tráng muốt mới may cho con gái đã biến thành "váy hoa", bông mẫu đơn lộng lẫy mà bà vô cùng tự hào đã biến thành một vết loang đen ngòm. Bà giận đến xù cả lông.

Hỏi ra mới biết sự thể do thằng nhóc hư đốn nhà hàng xóm mới chuyển tới gây ra, bà đùng đùng nổi giận, dắt con gái sang nhà họ, chuẩn bị đại chiến một trận om sòm.

Hai mẹ con sang đúng lúc nhà họ Vệ đang ăn cơm. Mẹ Vệ thấy hàng xóm đến, toan niềm nở đón tiếp nhằm tăng thêm thiện cảm, nhưng khi thấy hàng xóm dắt theo một cô bé nhếch nhác bẩn thỉu, trong tay còn ôm một chú chó nhỏ loang lổ bùn đất bèn đoán ngay ra: Thằng con mình lại gây họa đây mà!

Thế là mẹ Vệ đưa mắt ra hiệu cho chồng. Vệ Đông Hải nhấc ngay cây gậy phơi quần áo bên cạnh lên, tụt quần con trai xuống rồi quất vào mông cậu.

"Đét!"- Tiếng gậy quất xuống làm Lưu Mỹ Lệ ngây người.

Bà chỉ định sang nói cho ra lẽ chứ không hề có ý xúi giục nhà người ta sử dụng bạo lực. Con trẻ có hư mấy cũng không thể đánh như thế được, nhỡ đánh hỏng người luôn thì biết làm sao?

Thế là, cái người định sang cãi nhau là bà phải chuyển thành người khuyên can: "Thôi đừng đánh, đừng đánh nữa!”

"Mẹ Diệp Tử, bà đừng can. Không cho roi cho vọt thì làm sao thằng này nên người được!" Nói rồi Vệ Đông Hải lại vung cái gậy phơi quần áo lên, toan đánh tiếp.

Lúc này, cả mẹ Vệ Bắc cũng cuống cả lên. Đồng ý là phải dạy dỗ con cái, nhưng đức ông chồng nhà bà nghiện đánh con rồi sao? Bà vội lao vào, định kéo ông ra, nào ngờ Lưu Mỹ Lệ còn dũng mãnh hơn, xông tới một tay giật phắt cây gậy trong tay Vệ Đông Hải, tay kia kéo Vệ Bắc lại rồi bảo cô con gái đang đứng đằng sau: "Diệp Tử, dẫn ngay Tiểu Bắc sang nhà mình, mau lên!".

Nghe mẹ nói vậy, Diệp Sơ lập tức kéo Vệ Bắc bó chạy, không chút chần chừ.

Hai đứa tré chạy ra khỏi nhà, rồi băng qua sân. Tới tận cửa nhà mình, Diệp Sơ mới ngoái lại nhìn... Vệ Bắc đâu đã kịp kéo quần lên...

Thấy Diệp Sơ cứ ngơ ngẩn nhìn mình, mặt Vệ Bắc đỏ lựng, vội vàng kéo quần rồi mắng: "Nhìn cái gì hả Diệp Thừa Cân?".

Diệp Sơ chẳng buồn để ý đến cậu, cô bé cởi giày rồi bế A Bảo vào nhà. Đứng sau cánh cửa, cô bé nói vọng ra: "Mẹ tôi dạy phải cởi giày rồi mới đưọc vào nhà đấy".

"Ai thèm vào nhà cậu!" Vệ Bắc mạnh miệng.

Diệp Sơ mở to mắt nhìn cậu, không nói câu nào.

Trước cửa nhà họ Vệ, Vệ Đông Hải vẫn đang ra sức giữ gìn hình tượng oai vệ của một người bố nghiêm khắc. Ông lớn tiếng mắng cậu con trai: "Cái thằng hư thân mất nết kia! Có giỏi thì cứ trốn đi, đừng có quay về nữa!".

Vệ Bắc quay lại làm mặt quỷ trêu tức bố rồi cởi phăng giày, chui tọt vào nhà Diệp Sơ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.12.2016, 10:08
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 654
Được thanks: 296 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 10
Chương 3


Mất đà, cậu tiện thể đâm sầm vào lọ hoa đặt ngay ngoài cửa đúng lúc Diệp Kiến Quốc nhìn sang. Ông không khỏi nhíu mày thắc mắc: Sao thằng nhóc nghịch như quỷ sứ này lại sang nhà mình nhỉ?

Đang định lên tiếng thì Lưu Mỹ Lệ bước vào, bà ngăn ông lại: "Thằng bé bị bố đánh đòn nên tôi đưa nó sang nhà mình lánh nạn".

Diệp Kiến Quốc không hài lòng lắm, "Bố đánh con là chuyện thường tình, bà xen vào việc nhà người ta làm gì?".

"Tôi sợ thằng bé bị đánh đến hỏng người thôi..."

Lưu Mỹ Lệ vừa dứt lời, bên ngoài đã văng vẳng tiếng Vệ Đông Hải gọi cửa: "Thằng ranh hư đốn kia, ra đây ngay cho bố! Bố đánh chết mày!".

"Mau mau mau... mau dẫn Tiểu Bắc vào trong buồng đi!" Lưu Mỹ Lệ ra hiệu cho con gái rồi quay qua trùng mắt với chồng, "Lát nữa ông đừng có đổ thêm dầu vào lửa đấy!“.

Diệp Kiến Quốc trề môi.

Thật lòng Diệp Sơ chẳng muốn để thằng nhóc nhà họ Vệ vào phòng mình chút nào, nhưng đã là lệnh của mẹ thì cô bé đành phải nghe theo. Nào ngờ vừa mới bước vào, nó đã lại nghênh ngang ngồi luôn lên giường, ffã thế cặp mông còn ngang nhiên đè lên mặt chú lợn bông của Diệp Sơ nữa.

"Nhìn gì mà nhìn? Chính mẹ cậu cho tôi vào phòng còn gì!" Đang trong tình trạng "ăn nhờ ở đậu" mà cậu nhóc Vệ Bắc vẫn vênh váo như thường. Bố đang đứng ngoài cửa mắng xối xả mà cậu ta vẫn làm như không nghe thấy.

Diệp Sơ lặng thinh. Cô bé cứ nhìn chằm chằm vào chú lợn bông đáng thương dưới mông Vệ Bắc.

Vệ Bắc thấy con nhóc béo này từ lúc vào phòng đến giờ không nói một câu, chỉ chăm chăm nhìn xuống mông mình.

Sực nhớ ra cảnh tượng "tụt quần lộ mông, bị nhìn hết sạch" hồi nãy. Mặt cậu lập tức đỏ bừng, thẹn quá hóa giận, đang định nổi quạu.

Cậu còn chưa nói được câu nào, Diệp Sơ đã vươn ngón tay mũm mĩm ra, chỉ vào em lợn bông đáng thương đang bị mông cậu ép đến mức biến dạng, "Cậu không được ngồi lên người A Bảo'.".

Đấy các bạn xem, ngay cả đồ chơi bằng bông cũng bị cô bé gọi là A Bảo.

Vệ Bắc ngẩn ra, bấy giờ mới phát hiện dưới mông có cái gì êm êm, rút ra nhìn: Xì! Một con lợn! Tròn xoe núc ních, nhìn kiểu gì cũng thấy giống hệt con bé béo nhà họ Diệp "Cái quái gì thế này? Béo y như cậu." Cậu vừa nói vừa tỉnh bơ vần vò món đồ chơi bằng bông.

Ai ngờ Diệp Sơ vốn đang lặng thinh bỗng nhào tới, vươn tay túm lấy tai con lợn bông: "Trả lại cho tớ!".

Vệ Bắc vốn đang tính toán xem nên làm gì với con lợn bằng bông này thì bất ngờ bị Diệp Sơ xông tới giật lại. Cậu chàng hào hứng hẳn: "Cậu bảo trả là tôi phải trả chắc. Thế thì mất mặt tôi quá? Không trả đấy!". Cậu vừa nói vừa túm đuôi lợn giằng lại.

Hai đứa đều không chịu buông tay, kéo qua kéo lại, bỗng nghe "xoẹt" một tiếng. Trên tay Vệ Bắc còn lại mỗi cái đuôi lợn lủng lẳng.

Vệ Bắc không ngờ chất lượng của con lợn bông này lại kém đến thế. Cậu ngẩn người, nghiền ngẫm lại kinh nghiệm bắt nạt tụi con gái từ trước đến giờ của mình, rồi ước tính rằng chỉ cần đếm đến ba là thế nào con bé này cũng khóc váng lên

cho mà xem.

Một, hai...

Chưa kịp đếm đến ba, cậu bỗng nghe Diệp Sơ quát: “A Bảo, cắn cậu ta!".

"Gâu!" Chú chó Tiểu Hoàng - tức A Bảo đang chầu chồm hổm trên mặt đất lập tức tuân lệnh. Nó điên cuồng lao vào Vệ Bắc như thể chuẩn bị cắn cổ con gà.

Vệ Bắc không ngờ con bé béo này sẽ thả chó cắn mình. Cậu vội vàng trèo lên giường. A Bảo phi tới đớp trúng quần cậu, ra sức lôi cái quần về phía sau. Hơn nửa cái mông của cậu bé hư hỏng lại một lần nữa lộ ra ngoài.

Nghĩ đến việc con bé đứng sau lưng lại lần nữa nhìn thấy mông mình, Vệ Bắc rầu rĩ hết chỗ nói. Cậu vừa kéo lại quần, vừa ra sức trèo lên giường, một tay thì cố túm lấy A Bảo.

Ở nước Mĩ xa xôi, nếu Thẩm Nam Thành biết được "chó con" nhà mình đang sống chết bảo vệ mẹ nó, chắc sẽ cảm động rớt hết cả nước mắt nước mũi mất.

Bên này, A Bảo đang oanh liệt tiến hành kế hoạch báo thù.

Bên kia, nỗ lực khuyên can Vệ Đông Hải của Lưu Mỹ Lệ cũng đã đạt được những kết quả khả quan. Đang lúc cơn giận Vệ Đông Hải dần nguôi, sẵn sàng dắt con về nhà dạy dỗ cho tử tế thì bỗng nghe thấy một tiếng động đinh tai nhức óc văng ra từ phòng Diệp Sơ, cùng sản phấm đính kèm là tiếng người nhí nhéo hoà cùng tiếng chó sủa ông ổng.

Người lớn hai nhà hoảng sợ đến nỗi mặt mũi tái mét, vội vã xông vào.

Cửa vừa mở đã thấy Vệ Bắc đứng trên giường Diệp Sơ, mông lộ ra một nửa, tay đang túm chú chó nhỏ toan ném ra ngoài. Trên sàn nhà, một cô bé đáng thương tội nghiệp đứng thẫn thờ, khuôn mặt nhem nhuốc bẩn thỉu, đôi mắt to long lanh đong đầy nước mắt. Vẻ mặt vô tội đáng thương khiến người khác xót xa tận đáy lòng.

Trông thấy bộ dạng của con mình, mặt Vệ Đông Hải tái xanh tái xám, ông thét lên: "Thằng ranh Vệ Bắc hư đốn kia! Mày xuống ngay đây cho bố!". Nói đoạn, ông nhanh như cắt xông đến túm lấy cậu con trai chẳng khác gì lão diều hâu cắp con gà nhép. Ông vừa phát đen đét vào mông cậu bé vừa mắng xối xả: "Hư thân mất nết! Trước thì bắt nạt người, giờ còn ức hiếp cả chó! Con sống tử tế cho bố không được à!”.

"Con có bắt nạt nó đâu, chính con bé Thừa Cân thả chó cắn con đấy chứ!" Vệ Bắc thanh minh.

"Còn dám già mồm cãi cố à! Con đi hỏi mọi người trong bán kính một trăm dặm xem có con chó nào dám cắn con không? Hôm nay nếu không đánh cho con một trận nhớ đời thì bố sẽ theo họ của con!" Vệ Đông Hải quát mắng ầm ĩ.

Hai bố con không ai nhường ai. Một người cứ đánh, một người cứ sinh sự, khiến cả nhà Diệp Sơ chỉ biết thộn mặt đứng nhìn. Đó cũng là lần đầu tiên Lưu Mỹ Lệ biết được đánh đòn cũng là một phương pháp dạy dỗ con cái, chỉ có điều hình như phương pháp này quá bạo lực thì phải?

Thấy ông Vệ cuối cùng cũng xách cổ cậu con lôi đi, Lưu Mỹ Lệ lắc đầu thở dài: "Thằng bé này về sau sẽ là tai họa...".

Diệp Kiến Quốc nhún vai: "Cậu ta gay họa cho ai thì gây, miễn đừng gây họa với con gái rượu nhà ta là được.”

Diệp Sơ không hiểu bố mẹ nói gì, cứ đứng đó ôm chú lợn bông cụt đuôi, đôi mắt khe khẽ chớp.

Cún A Bảo ở bên cạnh chỉ biết sủa “Gâu gâu” phụ họa mấy câu.

Vệ Đông Hải xuống tay tàn nhẫn đến nỗi cái máng cho gà ăn trong sân chung được yên ổn suốt một tuần trời. Bà Hàn nhà bên không thấy ai lật máng nhà mình nữa thì cười tươi như hoa, gặp ai cũng hớn hở: “Ôi trẻ con không chịu nghe lời thì đánh là đúng rồi, có đánh thì mới nhớ kĩ mà chừa được! Mau ngắm đàn gà nhà tôi đây này…!”.

Bà chưa kịp nói hết câu thì gà đã kêu quang quác ở trong sân. Bà vội vàng chạy về xem có chuyện gì thì chỉ thấy thức ăn cho gà vương vãi đầy sân, gà qué mỗi con một nẻo bay tán loạn, còn thủ phạm gây sự thì đã chuồn mất dạng từ đời tám hoánh nào.

Bà lão giận đến nỗi chống gậy giậm chân: “Hư quá! Hư quá rồi!".

Còn cậu nhóc Vệ Bắc, dù bị ông bố hung dữ đánh cho một trận nên thân nhưng vẫn không hề biết hối cải. Ngưọc lại, trong lòng cậu bé bắt đầu nhen nhóm mối thù với Diệp Sơ.

Nếu không phải tại con nhỏ béo ú đó thả chó ra cắn cậu thì đang yên đang lành cậu đi ném con chó nhép kia ra ngoài làm quái gì? Nếu không phải tại con chó hôi rình kia thì cậu đã chẳng bị bố đánh đòn? Tất cả là tại cái con bé béo và con chó ngố ấy. Chính chúng đã hãm hại cậu!

Thù này không báo thì không phải quân tử. Mới tí tuổi đầu nhưng trong trái tim non nớt của cậu nhóc Vệ Bắc đã sinh mầm mống hận thù rồi.

Rất nhiều năm sau, nếu như bạn hỏi rằng rốt cuộc tại sao một cậu nhóc hư đốn đẹp trai như Vệ Bắc lại "hạ cố" ngó ngàng đến một cô bé béo ú như Diệp Sơ, thì lí do có lẽ là bởi năm xưa cô bé nhà họ Diệp đã quyết định thả chó ra cắn cậu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.12.2016, 10:09
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 654
Được thanks: 296 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 10
Chương 4


Tuy hàng xóm láng giềng đều biết Diệp Sơ rất sành ăn nhưng không ai biết ngoài sở thích ăn uống, Diệp Sơ còn rất mê nhìn người khác nấu nướng. Con nhà người ta cứ ăn cơm xong là ôm ti vi xem mèo máy Doraemon, còn Diệp Sơ nhà ta lại bật kênh truyền hình địa phương chăm chú xem A Bảo trổ tài nấu bếp.

Ban đầu Lưu Mỹ Lệ vẫn chưa để ý, nhưng lâu dần bà cũng không khỏi tò mò. Sao con mình lại khác con nhà người ta thế nhì? Có lần không kìm được nỗi hiếu kì, bà hỏi thẳng con gái: "Diệp Tử này, xem A Bảo nấu ăn rồi con có biết nấu không?''.

Diệp Sơ nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi khẽ gật: "Có ạ!".

"Vậy để mẹ mua nguyên liệu về cho con nấu thử nhé?" Thế là với lòng hiếu kì mãnh liệt, Lưu Mỹ Lệ lấy ra mớ rau hẹ mới mua lúc sáng, rồi sang nhà bà Hàn bê thêm hai quả trứng gà về cho con gái thoải mái trổ tài.

Kết quả là không những làm được một đĩa trứng chiên hẹ mà Diệp Sơ còn dùng số hẹ thừa làm thêm một bát canh trứng nấu hẹ. Mẹ cô bé mắt tròn mắt dẹt, thì ra không phải con gái mình chỉ biết mỗi ăn!

Lưu Mỹ Lệ vừa phát hiện con gái có tài năng nấu nướng thiên bẩm thì ngay ngày hôm sau chuyên mục “Vào bếp cùng bạn” của đài truyền hình địa phương đã tổ chức một cuộc thi nấu ăn dành cho thiếu nhi. Trong một phút kích động, Lưu Mỹ Lệ quyết định giấu chồng đăng kí cho con gái tham dự.

Không ngờ, sau khi tham gia cuộc thi cô bé béo ú nhà họ Diệp liền trở nên nổi tiếng. Ngoài giải nhất, cô bé còn được thưởng thêm một cái chảo và hai trăm tệ.

Lưu Mỹ Lệ cầm tiền thưởng đi khoe khắp họ hàng, bạn bè, hàng xóm láng giềng, tỏ rõ quyết tâm sẽ đào tạo con gái thành Vua đầu bếp thế hệ mới. Thế nhưng khi về đến nhà, bà lại bị ông chồng giội cho một gáo nước lạnh: "Vua với chúa cái gì thì cũng phải học hành chứ? Bà nhìn xa trông rộng tí được không hả? Nếu sau này con gái của tôi vì làm đầu bếp mà không học hành gì thì chẳng thà ngày trước tôi đẻ quách một cái nồi cho xong!".

Nghe chồng nói thế Lưu Mỹ Lệ nghẹn họng chẳng biết nói sao, đành lúng túng đáp: "Thì không làm đầu bếp vậy, thế còn cái chảo với hai trăm tệ kia ông định dùng vào việc gì?”. Chẳng là bà định dùng hai trăm tệ tiền thưởng này làm ngân sách đào tạo con gái thành đầu bếp, chồng không đồng ý thì vẫn phải “giải ngân” chứ.

“Còn làm sao nữa? Mau cất hết nồi niêu đi cho tôi. Bà không được để cho con gái động đến nữa. Hai trăm tệ kia và cầm đi mua cặp sách, giấy bút để cho con bé đi học!”

Ừ nhỉ, năm đó Diệp Sơ vừa tròn bảy tuổi, đến lúc đi học tiểu học rồi.

Trường Diệp Sơ học nằm ngay cạnh cơ quan bố. Tiền thân của dãy phòng học là trụ sở ủy ban huyện, vì một vài nguyên nhân mà trụ sở cũ này được xây lại thành trường tiểu học.

Tuy cơ sở vật chất của trường này không tốt bằng trường tiểu học trên thị trấn nhưng được cái gần nhà, thầy cô giáo cũng đều là người địa phương, có nhiều người còn là láng giêng, nhiều năm sống cùng dãy phố nên cũng dễ đi lại, trao đổi.

Ngày đầu tiên đi học, Diệp Sơ được mẹ dắt tay vào tận lớp. Vừa bước qua cửa, cô bé đã chiếm ngay được thiện cảm của cô giáo chủ nhiệm lớp Lý Phương Phương rồi.

Ơ, đây chẳng phải cô bé thi nấu ăn trên ti vi ư? Chà, người thật còn đáng yêu hơn trên ti vi ấy chứ? Dù sao cô bé cũng chưa quen hết mấy bạn nhỏ trong lớp, thôi để cô bé này làm lớp trưởng luôn đi cho dễ nhớ mặt!

Nếu Lưu Mỹ Lệ biết được rằng cho con gái đi thi nấu ăn còn được thêm lợi ích phụ trội thế này, không khéo đến cả trong mơ cũng cười sung sướng như được mùa mất.

Khi Lý Phương Phương thông báo Diệp Sơ sẽ làm lóp trưởng, cả lớp đều khoanh tay ngồi rất ngoan ngoãn, duy chỉ có một bạn nam ngồi bàn cuối giơ tay phản đối: "Thưa cô, em có ý kiến ạ!".

Dẫu sao Lý Phương Phương cũng mới làm giáo viên nên cô không ngờ các bạn nhỏ lớp một sẽ phản đối mình. Đến khi nhìn kĩ bạn nhỏ phản đối, cô giáo lại càng đau đầu hơn. Cô sinh ra và lớn lên ở thị trấn này nên tất nhiên phải nhận ra ngay "trùm đầu gấu" oắt con tai tiếng này rồi? Hôm kia cậu nhóc còn thả ếch vào trong bể nước trước cửa nhà cô, suýt nữa khiến cô sợ đến thót cả tim.

Lý Phương Phương bực lắm, nhưng cô vẫn nén giận hỏi: "Bạn nhỏ, bạn có ý kiến gì nói cô nghe nào?".

"Ý kiến của em là, bạn lớp trưởng béo quá, thân hình bạn ấy sẽ ảnh hưởng tới hình ảnh chung của lớp chúng ta ạ.”

Cậu nhóc vừa dứt lời thì cả lớp đã phá ra cười ầm ĩ. Lý Phương Phương tức đến đỏ cả mặt: "Em tên là gì?".

"Thưa cô, em tên là Vệ Bắc."

"Vệ Bắc, em mau ra ngoài cửa lớp đứng cho cô!”

"Đứng thì đứng, em có nói gì sai đâu, bạn ấy béo thật còn gì..." Vệ Bắc vừa làu bàu vừa ra khỏi lớp, cả lớp lại được thêm một trận cười vỡ bụng.

Lý Phương Phương sợ lời lẽ của Vệ Bắc và những tràng cười kia sẽ tổn thương đến sự tự tin của lớp trưởng Diệp Sơ, nhưng khi cô quay dầu lại nhìn thì... Ôi! Cô bé mũm mĩm vẫn thản nhiên mở to đôi mắt tròn, nhìn cô chớp chớp.

Cảm giác khác biệt một trời một vực bỗng ùa đến với cô giáo, đúng là trẻ ngoan thì người lớn sẽ thương yêu! Cô quyết rồi, nhất định phải để bạn nhỏ này làm lớp trưởng!

"Còn bạn nào có ý kiến không?" Lý Phương Phương cao giọng hỏi thêm lần nữa.

Cả lớp lặng im phăng phắc.

Thế là bạn nhỏ Diệp Sơ của chúng ta đã trở thành lớp trưởng của lớp 1B trường Tiểu học Bồ Câu Hoà Bình, đánh dấu sự mở màn cho công cuộc làm lớp trưởng dài mười mấy năm trời của cô bé sau này.

Sau khi Diệp Sơ làm lớp trưởng, những bạn nhỏ gọi cô bé là Thừa Cân ít hẳn, chỉ còn duy nhất một kẻ ngỗ nghịch không hề nể mặt lớp trưởng, ngày nào cũng ngang nhiên gọi cô bé là Diệp Thừa Cân.

Khỏi nói cũng biết kẻ đó chính là cậu nhóc hư đốn nhà họ Vệ - Vệ Bắc.

Thế là chỉ trong vài tuần cả lớp đều biết Vệ Bắc có thù với lớp trưởng. Lớp trưởng trống đánh xuôi thì kiểu gì cậu cũng kèn thổi ngược. Lớp trưởng phân công nhiệm vụ gì cậu cũng không chịu làm. Đã không làm thì chớ, cậu lại còn phá cho hỏng việc.

Ví dụ nhé, khi cô giáo bảo lớp trưởng tổ chức cho cả lớp quét dọn vệ sinh, thằng oắt Vệ Bắc sẽ lén lút đá đổ thùng rác. Ví dụ tiếp theo, lúc cô giáo nhờ lớp trưởng thu vở bài tập của cả lớp, Vệ Bắc bèn bảo cậu để quên vở bài tập ở nhà rồi. Lại có lần cô giáo đề nghị lớp trưởng đọc bài cho cả lớp nghe, Vệ Bắc lại đứng lên hát nghêu ngao, không thèm đếm xỉa đến lời Diệp Sơ.

Cuối cùng, Diệp Sơ chưa giận mà Lý Phương Phương đã giận lắm rồi.

"Vệ Bắc, rốt cuộc em muốn giở trò gì hả? Đọc bài cho em, em không chịu nghe. Thu bài tập thì em không nộp. Hôm nay phải đọc xong bài tập đọc này mới được về. Lớp trưởng sẽ ở lại giám sát em!”

Vừa tức giận với bên kia xong, cô giáo đã quay ngay sang Diệp Sơ bên này cười tươi rói: “Diệp Sơ, em có thể hoàn thành nhiệm vụ cô giao không?”

Như mọi lần, Diệp Sơ ngoan ngoãn gật đầu.

“Tốt lắm, thế là cô yên tâm rồi!” Lý Phương Phương hài lòng cầm giáo án rời lớp, để lại Vệ Bắc đứng đó trừng mắt gườm Diệp Sơ.

“Còn lâu tôi mới ở lại nhé, đồ béo!” Vệ Bắc vùng vằng buông một câu rồi tót đi chơi.

Tan học, các bạn lục đục ra về, Vệ Bắc cũng ném sách vở vào cặp định chuồn luôn. Chân trước vừa nhấc được một bước, cậu liền phát hiện chân sau không sao nhúc nhích nổi. Quay đầu lại, cậu thấy Diệp Sơ đang đứng đằng sau túm chặt áo mình.

“Cô giáo bảo cậu phải ở lại tập đọc.” Diệp Sơ nhắc lại chính xác lời cô dặn.

“Diệp Thừa Cân, cậu có bị ngu không hả, thích đọc thì cậu tự đi mà đọc, tôi đi về.” Dứt lời, cậu nhóc toan dứt áo về luôn.

Nhưng, Diệp Sơ lại kiên quyết túm chặt áo đồng phục của cậu, nói thế nào cũng không buông ra.

Cuối cùng Vệ Bắc đành bất đắc dĩ hỏi: “Diệp Thừa Cân, cậu định làm gì?”.

Diệp Sơ cũng không hề tỏ ra tức giận hay buồn bực, chỉ từ tốn nói: “Nếu cậu không chịu ở lại học, tớ sẽ mách bố cậu!”

Chỉ nói mỗi một câu mà cậu nhóc hư đốn lập tức ỉu xìu như bánh bao chiều. Hôm qua cậu vừa mới bị bố đánh lằn hết cả mông, nếu hôm nay lại bị đánh nữa thì làm sao ngày mai cậu ngồi trên ghế nổi. Thế chẳng phải sẽ thành trò cười cho các bạn cùng lớp ư?

Sau một hồi đắn đo, Vệ Bắc quẳng cặp lên bàn rồi ngồi phịch xuống, bắt đầu lục lọi lôi sách ra.

“Cậu chờ một lát!” Diệp Sơ bỗng lên tiếng ngăn cậu lại.

“Lại sao nữa hả Diệp Thừa Cân?”

Diệp Sơ nhét cái chổi trong tay mình vào tay Vệ Bắc rồi nói: “Trước khi học phải quét lớp đã!”.

Nói xong, cô bé quay người đi thẳng, để lại Vệ Bắc đứng sững tại chỗ, nắm chặt cây chổi trong tay, tức đến nghiến răng nghiến lợi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

8 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

9 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

10 • [Cổ đại] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

13 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

14 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

16 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 95, 96, 97

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

YamaHSJ: :> vì thấy đam mỹ cũng có nhiều mà ít người quan tâm~
A Kỳ: Có chuyện đó sao? đam chẳng có gì xấu :no3:
YamaHSJ: Hình như ở DĐ không chào đón đam mỹ cho mấy nhỉ ^^
Lãng Nhược Y: Nương, thiên lí ở đâu?! Mẹ quỵt tiền con ko trả :cry2:
Tuyền Uri.: Y :lol: nương muốn quỵt lâu dòi
Song nhi :)2 ok
Lãng Nhược Y: song, ta gửi bài, tối thank cho
Như Song: Nương vào tks vs cmt truyện cho con :D3

Yy nữa
Như Song: Nương còn sống
Lãng Nhược Y: Còn sống thì tốt rồi, trả tiền đi, định off mess quỵt tiền hử :chair:
Tuyền Uri.: Bạn Uri còn sống đừng khủng bố mess bạn Uri nữa :sofunny:
Lãng Nhược Y: M.n hãy ghé thăm CLB Văn học nào, có hiều trò chơi rất hữu ích nha Các topic và thông báo đáng quan tâm
Như Song: Wind vô cmt tks truyện cho êm
Windwanderer: lâu rồi không có buổi trưa nào có tiếng chim kêu ở thành phố
Windwanderer: êm ả
Windwanderer: ôi buổi trưa
Tiêu Dao Tự Tại: Tứ tài nàng thi hai chắc mẩm rồi ha
Như Song: viewtopic.php?style=2&t=405529&p=3239579#p3239579
Như Song: Họa , thơ , hoa
Mika_san: Song, gửi link đi
Snow cầm thú HD: Như Song: lười cmt nhé :D

2 Mika_san :D
Tiêu Dao Tự Tại: Song thi tài năng j vậy
Như Song: -.- đi nộp bài miss ko mai tổng r
Như Song: Mika cho xin tks vs cmt :love2:
Tiêu Dao Tự Tại: Mika :snog:
Mika_san: Tiêu Tiêu* ơm*
Hi Song, hi HD
Tiêu Dao Tự Tại: Song :flower2:
Như Song: HD : xin lun cmt để xang trang 7 :D2
Như Song: Gọi song thôi ko thêm như cx đc :D3
Snow cầm thú HD: Như Song: đã thx
Như Song: HD : @.@ tks + cmt cho song đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.