Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Lục hoa cấm ái - Nguyệt Lạc Tử San

 
Có bài mới 17.12.2016, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 288
Được thanks: 15 lần
Điểm: 9.19
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lục hoa cấm ái - Nguyệt Lạc Tử San - Điểm: 11
Chương 80: Là Ma Cũng Là Thần


“Lạc Nhi, sau khi lớn lên muội muốn làm gì?” Nam tử bên người, cười thật rực rỡ, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.

“Lớn lên?” Nàng ngẩng đầu lên từ trong lòng hắn, đôi mắt như thủy tinh tinh khẽ chớp chớp, rất thành thật tự hỏi mình, lớn lên, khi lớn lên á!

“Lạc Nhi muốn Lục hoa…. thật nhiều thật nhiều Lục hoa!”

“Còn gì nữa không?” Nụ cười của hắn càng sâu.

“Còn nữa sao?” Nàng tự hỏi, đầu nhỏ nghiêng nghiêng, hai mắt như tỏa sáng, như đang nghĩ đến điều gì “Ừm…. muốn có Lục hoa, thật nhiều thật nhiều….. cho Lạc Nhi, cho ca ca, cho mẫu thân nữa!”

“Vậy…. còn nữa không?” Nụ cười của hắn lại càng sâu, đôi mắt híp lại, như đang mong chờ điều gì “Ví dụ như muội đã đồng ý điều gì?”

Còn nữa sao? Nàng ngây ngẩn cả người, còn gì nữa? Rõ ràng không có mà?

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía hắn, nụ cười trên gương mặt kia ngọt ngào như mật, cứ như bất cứ lúc nào đều có thể khiến nàng như tan chảy. Trái tim nho nhỏ khẽ đập mạnh, nàng nhớ ra rồi!

Tay be bé vươn ra, ôm chặt lấy hắn, ôm mãi không chịu buông tay, đầu nhỏ lại càng vùi sâu vào lòng hắn.

“Ca ca, ca ca! Muội muốn trở thành…. thành nương tử của ca ca, vĩnh viễn ở bên cạnh nhau!”

Lúc ấy, hắn nở nụ cười khiến trời đất đều như không còn tồn tại, tùy ý cho người trong lòng đè nặng lên người mình, ôm lấy nàng, không hề buông lỏng. Hắn khẽ nói một câu tỏ vẻ thật thỏa mãn, cứ như đã có được toàn bộ thế giới.

“Tốt, thật ngoan, ca ca cũng vĩnh viễn ở bên cạnh Lạc Nhi!”

Lời nói văng vẳng bên tai nàng, cứ như nàng chỉ vừa nghe hôm qua mà thôi. Hắn rõ ràng đã cười vui vẻ như thế mà đồng ý với nàng, đã luôn khẳng định với nàng rằng, sẽ vĩnh viễn ở cạnh nàng.

Nhưng giờ đây…. thì sao đây?

Nàng đã không nhớ rõ, mình đã đi đến trước mặt hắn như thế nào. Mắt nàng đã bị màu đỏ tươi đầy đất kia chiếm lấy, không còn nhìn được bất cứ thứ gì chung quanh.

Gương mặt hắn vẫn tuyệt trần như cũ, trên gương mặt sạch sẽ trắng bệch, nụ cười vẫn chưa hề tắt đi, cứ như chỉ một lát nữa thôi, hắn sẽ lại dùng giọng nói dịu dàng nhất thế gian này nói với nàng: “Lạc Nhi, đừng sợ, có ca ca ở đây!”

Nên nàng vẫn chờ, chờ hắn đứng dậy cười với nàng, chờ hắn đến khẽ vuốt tóc nàng, chờ hắn nói với nàng rằng, đừng sợ.

Nàng ngồi xổm xuống đất, đưa cánh tay run run, không hề để ý đến mọi người xung quanh, lay lay Miểu Hiên đang máu me đầy người, nàng mở miệng như cầu xin: “Ca ca, muội không cần gì nữa, chúng ta về nhà, về nhà được không?”

“…..”

“Ca ca, là Lạc Nhi không đúng, huynh đừng giận muội mà, muội sẽ thật ngoan, thật ngoan!”

“…..”

“Ca ca, nếu huynh không đồng ý muội để Viêm Phượng xuống núi, muội sẽ…. gọi tỷ ấy trở về!”

“…..”

“Ca ca, muội nghe lời mà, sẽ không thèm lo Lục giới gì nữa, phong ấn gì nữa. Những thứ đó không phải của Lạc Nhi, Lạc Nhi chỉ cần ca ca, chỉ cần một mình ca ca là được rồi!”

“…..”

“Ca ca, huynh tỉnh đi, muội biết lỗi rồi…. biết lỗi rồi, huynh tha thứ cho muội đi mà? Có được không? Muội…. chỉ có mình huynh, chỉ còn mình huynh thôi!”

“…..”

Nhưng dù nàng có cầu xin ra sao, có nói lời xin lỗi nhiều thế nào, ánh mắt của hắn cũng không bao giờ mở ra nữa. Nàng ôm chặt thân thể hắn, nhưng không cách nào ngăn lại nhiệt độ cơ thể hắn đang không ngừng giảm xuống, thân thể hắn lạnh, lòng nàng cũng lạnh theo, trái tim như bị chém sâu vào, nát bấy.

“Hắn… đã đi rồi!” Cuối cùng có người không nhịn được nữa, trầm giọng nhắc nhở, thân thể người nằm trên đất kia, đã không còn sự sống, ngay cả linh hồn cũng không thể cảm giác được nữa, hẳn là đã hồn phi phách tán.

Thân thể nàng như run lên, đó là sự lạnh lẽo phát ra từ sâu tận trong lòng, từng chút từng chút tràn tra, truyền đến từng góc trong cơ thể. Thế giới của nàng lúc ấy như đã tan tành, nàng đã mất đi tất cả.

Lạnh quá, thật lạnh! Nàng run rẩy càng dữ dội, nàng cúi cười xuống, tựa vào người đã không còn động đậy kia, nàng lạnh đến cắn chặt răng, tay vẫn theo thói quen ôm chặt lấy hắn, nàng run rẩy nói.

“Ca ca, lạnh…. lạnh quá!”

Chỉ là, người bên cạnh, vĩnh viễn không thể đáp lại nàng nữa. Có thứ gì đó trong lòng nàng như đang từ từ tiên tan, nàng biết đây là thứ gì, muốn ngăn cản, nhưng không thể làm được. Nàng chỉ có thể cong cả người lại, không nói lời nào.

Một lúc lâu sau….

Mộ Lãnh Liệt cách đó không xa nhìn người vừa xa lạ lại vừa quen thuộc trước mắt, khóe môi giật giật, như muốn nói gì, lại không biết nên gọi nàng thế nào. Hắn suy nghĩ một lúc lâu, mặt mày đều nhăn lại.

“Anh Lạc….” Cuối cùng, hắn quyết định gọi cái tên vốn dĩ của nàng “Hắn đã đi rồi!”

Hắn nhớ đến tình cảnh lúc mình xuất kiếm kia, nếu như Miểu Hiên cố tình muốn làm bị thương mọi người, không ai có thể sống sót. Nhưng trong nháy mắt đó, Miểu Hiên lại kiềm chế tất cả ma khí, cứ như…. Miểu Hiên vẫn luôn chờ một kiếm này của hắn. Phải không? Miểu Hiên đã thành ma rồi mà!

Hắn nhíu nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại bỏ đi ý nghĩ của mình, Miểu Hiên khi ấy đã thành ma, hủy diệt trời đất, việc gì cũng có thể, sao có thể cố ý để mình giết chứ, trong mắt Mộ Lãnh Liệt, Thần là Thần, Ma là Ma.

Hắn chuyển mắt nhìn Anh Lạc trên đất, chân mày lại nhíu chặt, hơi bất mãn hành động của nàng lúc này, trầm giọng nhắc nhở: “Hắn dẫn khí âm tà nhập vào cơ thể, vi phạm chức trách của Thần tộc, có kết quả hôm nay, cũng coi như là xứng đáng!”

Anh Lạc không nói, vẫn ôm Miểu Hiên ngồi trên đất, không nhúc nhích, dường như không hề nghe thấy.

Thấy nàng không đáp, Mộ Lãnh Liệt hơi tức giận. Hắn luôn không thích Anh Lạc, nhưng e ngại nàng là Thiên Đế, mới cố nhịn xuống nói: “Trật tự Lục giới nay đã loạn, ngài thân là người đứng đầu Lục giới, nên lấy thiên hạ làm trọng, việc đầu tiên phải làm là nghiêm trị Ma giới! Những chuyện nhỏ khác đều nên gạt qua một bên.”

Nàng vẫn không đáo, chỉ là bàn tay đột nhiên siết chặt.

Mộ Lãnh Liệt càng thêm tức giận, hừ lạnh nói: “Thiên Đế, xin coi trọng thân phận của mình, không nên lưu luyến tình cảm thường tình, huống chi….”

“Ngươi….” Người trước mắt lúc này rốt cuộc có động tĩnh, nàng khẽ buông tay người đang nằm trên đất ra, cứ như sợ hắn sẽ tỉnh giấc, nhàn nhạt mở miệng, giọng nói như gió xuân, lại như bị ngâm trong băng lạnh, khiến người ta không rõ nàng đang nghĩ gì: “Là ngươi… làm chàng bị thương?”

Không biết từ lúc nào, tóc của nàng đã xõa ra, tóc đen dài qua vai, như một loại tơ lụa thượng hạng. Khi nàng đứng dậy, tóc lại càng rũ xuống, là nhìn lầm sao? Hình như tóc đã dài hơn khi nãy rồi.

Nàng chậm rãi đứng dậy, phong ấn trong cơ thể không còn, sức mạnh tràn vào từng ngóc ngách trên cơ thể.

Thời khắc đó, trời đất như nổi gió đổ mưa, vốn là trời đầy mây đen lúc này cũng biến mất, thay vào đó là ánh sáng bảy màu tỏa chiếu khắp nơi, vô số cánh hoa cũng bay xuống.

Vực băng Chí Hàn, lúc này lại như đón xuân, những tảng băng dầy cũng như rút đi, sắc xuân trải rộng từ dưới chân nàng, như gió quét, lập tức hoa nở khắp nơi như xuân về. Tất cả những điều kì lạ ấy đều hệt như lúc ở Viêm Hoa sơn.

“Thiên Đế…. lại đến!” Không biết là ai đã nói.

Mọi người đều kinh ngạc, nhìn Anh Lạc đang đứng đó.

Gót chân nàng khẽ xoay, nàng quay người, cảm xúc trong mắt như dần nhạt đi, cuối cùng trở nên trống rỗng, không để ai vào mắt, trống không vô tận. Tóc nàng cũng hệt như từng mảng lớn xanh mướt dưới chân kia, nhanh chóng lan tràn, rũ xuống tận đất.

Tóc đen như mực, môi đỏ như máu, gương mặt như trăng rằm, mọi người kinh ngạc nhìn dáng vẻ của nàng, từ từ thay đổi, ngay cả máu trên áo nàng cũng như biến mất, không nhiễm bụi trần.

Trước mắt mọi người lúc này, đã không còn là vị Thần nữ có dáng vẻ bình thường kia nữa, mỹ mạo của nàng lúc này, không tài nào diễn tả được bằng lời, đó là dung nhan mà chỉ cần nhìn một lần, đã đủ khiến người ta như nghẹt thở.

Toàn thân nàng tỏa ra ánh sáng nhu hòa, cũng như trước, thánh khiết tao nhã, không nhiễm bụi trần, cứ như chỉ cần nhìn nàng một cái, cũng đã là tội lỗi nặng nề.

Trái tim mọi người đều như run lên, đáy lòng đột nhiên sinh ra cảm giác tôn kính khó hiểu, cũng vô cùng kinh ngạc, đó là sinh linh của vạn vật, là Thần Sáng Thế.

“Là ngươi làm chàng bị thương?” Nàng lại hỏi lần nữa, giọng nói như xé không truyền đến, như tiếng vọng từ tận linh hồn, âm lượng không lớn, nhưng rõ ràng có thể truyền vào tận lòng người.

Ánh mắt nàng khẽ chuyển, dừng lại trên người Mộ Lãnh Liệt, một thứ cảm xúc dồn dập liền ép thẳng vào lòng hắn, khiến tim hắn như run lây, chân cũng mềm nhũn, hai chân lảo đảo, quỳ thẳng xuống.

Hắn mở to hai mắt, muốn cố gắng đứng lên, lại không còn chút sức lực nào, đột nhiên lại phát hiện, cả người hắn đều đang run rẩy. Đây chính là uy nghiêm của Thiên Đế? Khiến chúng sinh đều phải quy phục!

“Là ngươi?” Âm thanh kì ảo kia, lại truyền đến, chỉ thấy nàng sải bước đi đến, dưới chân nở rộ từng đóa bạch liên, trắng trong như tuyết.

Mộ Lãnh Liệt hoảng hốt, lúc này mới hoàn hồn, khẽ nhíu mày, mở miệng nói: “Hắn là Ma Thần, là uy hiếp của Lục giới, chết không tiếc! Trong Lục giới này, người người có thể bị giết….”

Lời còn chưa nói xong, người mới vừa nãy đứng cách đó không xa, lúc này đã kề sát bên người, cổ hắn lập tức bị túm chặt, hai chân lơ lửng trong không khí. Sức lực toàn thân như bị rút sạch, không thể nhúc nhích, bàn tay đang túm lấy cổ hắn, lạnh lẽo đến mức ngay cả trái tim hắn cũng như đóng băng. Hắn không thể thở!

“Ta đây…. có phải nên tìm ngươi để báo thù cho chàng không?” Tay nàng siết chặt, giọng điệu nhàn nhạt, không có chút cảm xúc nào.

Mắt hắn trợn tròn, không dám tin nhìn vào mắt nàng, nhưng trong đôi mắt kia, hắn không tìm được một chút cảm xúc nào, ngay cả ưu thương cũng không, chỉ trống rỗng.

Lúc ấy, như có một sự sợ hãi truyền ra từ đáy lòng hắn, lúc ấy, hắn hiểu được, mình hẳn sẽ phải chết.

Qủa nhiên, Anh Lạc không hề lưu tình, hơi nắm chặt lại, định đoạt mạng hắn.

“Lạc Nhi, đừng!” Một tiếng gọi gấp gáp truyền đến từ bên trên, một bóng dáng màu trắng bay xuống. Hắn như một đám mây trắng, toàn thân mang theo ánh sáng, vừa chạm đất, đã có một đám người nhường đường cho hắn.

Bạch Mộ Thượng tiên Mộ Tử Hân, cuối cùng hắn cũng đến.

Chỉ là lúc này, hắn không còn tao nhã như trước, sắc mặt hắn tái nhợt như tuyết, khóe môi còn thấm máu đỏ, vốn là một người không hề nhiễm bụi trần, lúc này lại hơi chật vật, trên áo trắng dính vết máu, tươi đẹp như hồng mai. Một tay hắn đè ngay ngực, như đang cố nhẫn nại điều gì.

Tay Anh Lạc hơi dừng lại, quay đầu nhìn về phía bóng dáng đang bay về phía này, ánh mắt dần hiện lên bóng dáng hắn, nhưng vẫn trong trẻo lạnh lùng như cũ.

Hắn cưỡi mây bay đến, thân thể hơi lảo đảo, cứ như chỉ cần gió thổi khẽ qua cũng sẽ ngã, nhưng hắn vẫn cố chấp đứng thẳng. Hắn nhìn về phía Anh Lạc dù đã thay đổi dung mạo nhưng vẫn có thể nhận ra trong chớp mắt kia, ánh mắt trở nên thâm trầm như biển.

Ban đầu, vì chữa trị cho phong ấn của nàng, hắn bất đắc dĩ đưa nguyên thần vào cơ thể nàng, nay Anh Lạc đã hoàn toàn thức tỉnh, liền phản phệ lên người hắn, pháp lực hắn đang dần tan biến, tu vi cũng hao tổn không còn bao nhiêu, e là cách cái chết cũng không còn xa nữa.

Nhưng chuyện hắn lo lắng nhất, vẫn xảy ra.

“Lạc Nhi, dừng tay! Nàng không thể giết huynh ấy!” Hắn khẽ nói, trái tim đau đớn vô cùng.

“Huynh liều mạng chạy đến đây, chỉ muốn nói vậy thôi sao?” Trái tim nàng hơi đau, nàng lại mở khóe môi cười lạnh “Bởi vì hắn là sư huynh của huynh sao?” Hay cho tình nghĩa đồng môn, nàng đã sớm được chứng kiến rồi.

Trong lòng Mộ Tử Hân gấp gáp, tiến lên một bước, nhưng lại chạm đến vết thương trên người, môi lại tràn máu, hắn vẫn cố mở miệng: “Nàng là Thần, không thể có hận!”

“Hận?” Anh Lạc sửng sốt, nhìn về phía kẻ đang không thể nhúc nhích trong tay, mắt như hiện lên tia sáng. Nàng hận sao? Hận gì chứ? Hận kẻ đã giết ca ca, hay hận thế gian này? Hay hận chính bản thân mình?

“Lạc Nhi!” Ngực hắn càng đau đớn kịch liệt, ánh mắt vẫn không hề rời khỏi nàng “Nàng là Thần, là chủ nhân của thế gian này, là Thiên Đế, nàng là người bảo vệ thế gian này, nàng muốn làm gì cũng được, nhưng không thể có hận!”

Không thể? Lại là không thể! Vì sao… vì sao nàng luôn có nhiều việc không thể làm như thế?

Nếu ngay cả hận nàng cũng không thể, thì còn làm gì nữa đây? Sao nàng lại ở đây? Tại sao phải nhận lấy tất cả những thứ này?

Ngàn năm trước, nàng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, không hiểu điều gì, lại chỉ vì một lời đồn, lại có kẻ không tiếc giá nào xông lên Thần sơn, muốn đẩy nàng vào chỗ chết — nàng không thể hận!

Mẫu thân vì chuyện đó, không tiếc dùng tính mạng mình, để giữ cho nàng một cuộc sống yên bình — nàng không thể hận!

Nơi Thần sơn, mấy ngàn môn nhân, đều dùng mọi cách đến gần nàng, đều có mục đích riêng, muốn lợi dụng nàng — nàng không thể hận!

Giờ đây…. nàng tận mắt nhìn người luôn vì nàng làm tất cả, ngay cả linh hồn cũng không còn, chết trước mắt nàng, nàng vẫn không thể hận sao?

Tại sao chứ?

“Bảo vệ thế gian?” Nàng đột nhiên cười to thành tiếng, cười đến rực rỡ như hoa, cười đến đất trời như rung chuyển, cười đến chảy cả nước mắt “Tại sao chứ? Tại sao muốn ta bảo vệ thế gian này? Chỉ với những kẻ đã lần lượt tiến vào Thần sơn, chỉ vì muốn giết ta ư? Hay vì những kẻ luôn cố thân cận lấy lòng chỉ vì muốn lợi dụng ta? Hay là những kẻ đã luôn hứa hẹn với ta đủ điều, cuối cùng lại chỉ còn phản bội? Thế gian này đối với ta như thế, một thế gian như thế…. vẫn muốn ta bảo vệ sao? Lại không cho ta hận?”

“Lạc Nhi…”

“Đừng có nói mấy thứ chức trách ma quỷ gì đó với ta!” Nàng lớn tiếng cắt ngang lời hắn, hơi thở trên người đột nhiên hỗn loạn, rống từng chữ từng chữ: “Cả đời ta, chỉ có một người đáng để ta bảo vệ, chỉ mình chàng xứng! Thiên Đế gì chứ, Ma Thần gì chứ? Ta không phải Thiên Đế, thế gian này làm sao có Ma Thần? Nếu như có, thì ta chính là Ma Thần! Ta không còn gì nữa, vậy thế gian này giữ lại có ích gì?”

Nói xong, tay nàng siết chặt lại.

“Không!” Mộ Tử Hân không kịp ngăn nàng lại.

Một tiếng rắc khẽ vang, một vòi máu cũng theo đó phun ra. Thân thể Mộ Lãnh Liệt như hoa nở rộ, máu tươi phun đầy mọi hướng. Một vài tia máu phun vào người nàng, nàng cũng như không thấy, tùy ý để bản thân nhiễm đỏ, ướt đẫm cả người. Dung nhan vốn thánh khiết vô cùng kia, lúc này lại trở nên yêu mị lạ thường.

Hận ý như nhấn chìm nàng, lan tràn đến khắp cơ thể. Linh khí màu trắng xung quanh nàng, cũng vì hận ý nàng mà hóa đen! Một cỗ ánh sáng đen khổng lồ hướng thẳng lên trời, như muốn xé rách toạt bầu trời kia ra.

Lúc ấy, trời long đất lở, cảnh xuân khắp nơi, đều khô héo. Tia sáng kì dị bao phủ bầu trời, ngưng tụ thành mây đen. Địa Long gào thét, Hải Long trở mình. Bạch liên dưới chân nàng đều chuyển thành màu đen nhánh.

Lục giới như hỏng mất…

Thiên địa sơ khai vốn chỉ có Thần, sau đó là Ma. Ma Thần —— cũng là thần!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamhan0123 về bài viết trên: linhkiwi1998
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.12.2016, 17:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 288
Được thanks: 15 lần
Điểm: 9.19
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lục hoa cấm ái - Nguyệt Lạc Tử San - Điểm: 10
Chương 81: Trái Tim Đã Chết


Bỗng nhiên, đất trời lại dần rõ ràng hơn, trong mắt Anh Lạc cũng không còn mê mang nữa, mỗi nơi của thế gian, nàng đều có thể nhìn thấy rõ.

Xung quanh đều là một bầu không khí yên tĩnh đến chết chóc, sát khí đen ngòm tàn sát khắp nơi, sấm sét nổ vang, như giương nanh múa vuốt, thiêu đốt nơi chân trời. Lập tức có tiếng kêu rên nổi lên bốn phía, những tiếng kêu thê lương như thiêu đốt lòng người, đó là sự bi ai của Lục giới, điềm báo tang thương, khiến người nghe thấy đều không kiềm được sự run rẩy tận đáy lòng.

Ngoại trừ Anh Lạc ra.

Lần đầu nàng nghe thấy âm thanh này là lúc nào? Khi Thiên Trụ sụp đổ, âm thanh kia từng khiến nàng đau đớn đến không muốn sống, nhưng lúc này nghe thấy, cũng cảm thấy không có gì khác thường, thậm chí còn có sự vui sướng khi được siêu thoát. Tất cả, đều đã không còn quan trọng nữa.

Không ai lên tiếng, tất cả mọi người đều vì sự biến đổi lớn của trời đất này làm khiếp sợ, bối rối nhìn xung quanh. Âm thanh duy nhất, chỉ có tiếng cười điên cuồng của Ân Hoài Đan.

“Ha ha ha…. Thì ra, thì ra đây chính là Thần tộc! Đây chính là Ma Thần!” Hắn cười đến run rẩy cả người “Ma Thần, là Ma, cũng là Thần!”

Tiếng cười kia càng lúc càng lớn, cứ như đã vô cùng thỏa mãn, như đã hiểu ra tất cả, lại như trống rỗng vô tận. Hắn nhìn Anh Lạc đang đứng giữa, lúc này nàng đã thành ma, ánh mắt hắn như tụ lại tất cả hận ý, bóng dáng đẫm máu trước mắt, lại dần dần biến hóa thành bóng dáng hắn vẫn luôn khắc sâu đến tận xương.

“Xích Cơ, ngươi thấy chưa, kẻ mà ngươi dùng cả đời bảo vệ, vốn là người Thần tộc phải diệt trừ Ma Thần, cuối cùng lại có kết cục như thế?” Hắn cười càng điên cuồng, mỗi tiếng cười phát ra, oán hận lại càng tăng “Phá hủy thế gian này cũng tốt, diệt thế gian này cũng được, tất cả đều là do một tay ngươi tạo thành, tất cả đều là vì ngươi! Đây là kết quả của kẻ phản bội ta, ha ha ha….”

Hắn làm được rồi, làm được rồi! Hắn dùng phương pháp tàn nhẫn nhất, để Thần tộc từ đây về sau tuyệt tích, cùng với thế gian này, tất cả đều biến mất.

Xích Cơ, nữ tử đã từng được khắc sâu trong lòng hắn, hắn dùng ngàn năm để hận nàng, mà hôm nay…. cuối cùng hắn cũng được như mong muốn.

Hắn không còn pháp lực lại cố sức rống lên trời, âm thanh như xé cổ họng, như dùng cả tính mạng để rống to, phát tiết tất cả oán hận, tất cả sự không cam lòng suốt ngàn năm qua. Chỉ là…. không ai đáp lời hắn, chỉ có bóng đen vô bờ bên và gió lạnh đến thấu xương mà thôi.

Đột nhiên…. hắn cảm thấy thật trống rỗng!

“Ân Hoài Đan!” Giọng nói kia, lại lần nữa phá không truyền đến, vang vọng khắp chân trời, ánh mắt lạnh như băng hướng về phía bầu trời,

Mộ Tử Hân hoảng hốt, lập tức tỉnh táo lại.

“Anh Lạc….” Hắn muốn đến cản, lại không thể đuổi kịp Anh Lạc của bây giờ, chớp mắt, người trước mắt đã biến mất, như có một cơn gió lạnh thổi qua, xông thẳng lên trời.

Mấy đệ tử đang trông chừng Ân Hoài Đan đều kinh hãi, muốn ngăn cản, đều bị một thứ như cánh hoa phóng đến, máu văng khắp nơi, hài cốt không còn, máu tanh theo gió phiêu tán trong không khí.

Anh Lạc lại như không thấy, một tay túm lấy cổ Ân Hoài Đan, một tay khác lại phát ra ánh sáng màu đen, như có thể đâm xuyên qua cơ thể hắn.

Mặt hắn đỏ lên, rồi dần biến thành xanh mét, Ân Hoài Đan không thể phản kháng, cũng không muốn phản kháng, chuyện hắn muốn làm đã xong, sống hay chết cũng có gì khác biệt.

“Anh Lạc, đừng! Đừng giết người nữa!” Mộ Tử Hân đau lòng vô cùng, cố bay đến kêu tên nàng.

Nàng không hề quay đầu lại, chỉ nhìn chằm chằm Ân Hoài Đan đang dần không thể thở nổi, đột nhiên nghiêng người đến, giữa trán có ma ấn màu đen, mơ hồ phát ra ánh sáng, như có thể hút hết linh hồn của người khác.

Nàng đột nhiên nhoẻn miệng cười, cười đến trời đất nhạt màu, cứ như có thể đoạt hồn người, dung nhan tuyệt sắc càng phát ra vẻ yêu mị.

“Ngươi có biết, khi còn bé, mẫu thân thường nói với ta điều gì không?”

Ân Hoài Đan chỉ sững sờ, chậm rãi nhìn đôi mắt không hề mang tạp chất của nàng, Anh Lạc lại càng cười rực rỡ, nói từng chữ: “Mẫu thân ta nói, sẽ có một ngày người sẽ rời bỏ chúng ta, chờ ta lớn lên, người sẽ đi tìm người mà người vẫn luôn yêu thương, dù trời đất không dung, tuyệt đối không hối hận.”

Sắc mặt Ân Hoài Đan lại tái nhợt như tuyết, tương phản hoàn toàn với nụ cười sáng lạn của Anh Lạc, ánh mắt vốn ảm đạm, cũng dần có thần, tay hắn cũng khẽ run rẩy.

“Ngươi nói gì?”

Nàng cười càng sâu “Đáng tiếc… Ngay tại ngày nàng muốn tàn nhẫn rời bỏ chúng ta, theo hứa hẹn muốn đến Dao Trì, ngươi lại lẻn vào Thần Sơn, giết phụ thân ta! Ngươi đã phá hủy tất cả hi vọng mà người vẫn luôn cố gìn giữ!”

Sắc mặt hắn càng hoảng hốt, mắt hắn trợn trừng! Trong đầu hắn hiện lên tình cảnh ngày hôm đó, nàng hẹn hắn cùng gặp mặt nơi Dao Trì.

Hắn nghĩ rằng… đây chỉ là cái cớ Xích Cơ tìm ra, hắn nghĩ rằng nàng đang dùng truyền thống của Thần tộc để làm hắn hết hi vọng, cho nên…. nên hắn mới muốn tự tay kết thúc tất cả, chỉ cần không có nam nhân kia, thì không còn truyền thống gì nữa….

“Không… không! Ngươi nói dối…. không phải vậy!”

Những hận ý hắn giữ trong lòng suốt ngàn năm, ngay lúc này đã không còn lí do tồn tại. Hắn điên cuồng lắc đầu, như muốn hủy bỏ hết thảy, nếu như đây mới là sự thật, vậy tất cả những gì hắn làm ngàn năm qua, còn có ý nghĩa gì?

Không…. Tuyệt đối không thể “Ngươi gạt ta, ngươi đang gạt ta!”

Nàng lại không cho hắn có cơ hội lừa mình dối người, khóe môi nàng càng cong lên, gằn từng chữ: “Mẫu thân ta từ đầu đến cuối vẫn luôn yêu ngươi! Ngươi lại tự tay phá hủy tất cả hi vọng của người, tự tay hủy đi đoạn tình cảm này!”

“Không…. tuyệt đối không! Ngươi gạt ta! Ngươi là con gái của nàng… ngươi gạt ta!” Hắn hống to, tuyệt vọng giãy dụa, muốn ngăn lại lời nói của nàng, nhưng lại không thể động đậy.

Anh Lạc khẽ híp mắt, ma khí trên người càng tản ra, đưa tay đến gần ngực hắn, chậm rãi xoẹt qua, cuối cùng dừng lại ngay tim hắn, nụ cười nơi khóe môi lại càng khắc sâu: “Mẫu thân nói, muốn nhìn thử xem trái tim của ngươi có màu gì? Ngươi nói xem…. hôm nay ta giúp người nhìn một lần, có được không?”

“Lạc Nhi!” Mộ Tử Hân hô to, nhưng không thể ngăn được động tác của nàng.

Tay nàng chỉ hơi nhúc nhích, không hề tốn chút sức lực nào liền xuyên thẳng vào lồng ngực Ân Hoài Đan, sau đó hung hăng móc ra, trên tay nàng đã lập tức có thêm một vật, máu tươi dầm dề chảy xuống đầy tay, còn mang theo hơi ấm, từng chút nảy lên trên tay nàng, mỗi một lần nảy lên kia, máu lại càng trào ra, chảy xuống theo tay nàng.

Đó là trái tim, trái tim người.

Nàng quả thật đã moi tim Ân Hoài Đan, mắt thậm chí cũng không hề chớp.

Vật thể trong tay nàng chậm rãi ngừng nảy lên, cũng như ánh sáng trong mắt Ân Hoài Đan, từng chút từng chút tan đi, biến thành tro tàn.

Từng chuyện từng chuyện từ ngàn năm trước đều như dòng nước trôi qua trước mắt hắn, những thứ yêu, hận, lưu luyến, oán niệm kia, đều chỉ chôn sâu vào một câu nói.

“Ân Hoài Đan, ta ở rừng đào Dao Trì chờ chàng! Nhất định chàng phải đến!”

Giọng nói rõ ràng dịu dàng như nước, hệt như lúc nàng cười nói đi cùng hắn ở rừng đào, nhưng lúc ấy, hắn lại không hề quan tâm, vì sao… vì sao lúc ấy hắn không hề phát hiện?

“Ân Hoài Đan, cuộc đời ta, chuyện sai lầm nhất chính là tin lầm ngươi!”

Thì ra lúc ấy, khi nàng đâm kiếm vào ngực mình, trong mắt nàng chính là nước mắt sao? Hắn lại vẫn cứ lựa chọn lãng quên, Anh Lạc nói không sai, là hắn… chính tay hắn đã phá hủy tất cả.

“Xích…” Hắn cố dùng hết chút sức lực cuối cùng, nhìn về phía người đang cầm lấy trái tim mình, hối hận trong mắt như thủy triều dâng tràn, hắn sai lầm rồi, tất cả đều là sai lầm của hắn.

Hận thù ngàn năm qua, hóa ra lại buồn cười như thế, hắn không cam lòng, không cam lòng…. nhưng cũng không còn cơ hội nữa.

Anh Lạc xoay người, chậm rãi đưa trái tim ra, ngay tại lúc hắn sắp chạm vào, tay nàng liền siết chặt, tức khắc máu phun bốn phía, máu tanh dính vào mặt nàng, nhưng nàng vẫn dùng ánh mắt lạnh lẽo đó nhìn Ân Hoài Đan, trong sự tràn ngập hối hận, hắn rời khỏi thế gian này, ánh mắt không hề khép lại.

Nàng hoàn toàn có thể cho hắn một cái chết thoải mái, nhưng nàng vẫn dùng cách thức tàn nhẫn nhất giết hắn. Mộ Tử Hân ngây người tại chỗ, có một cảm giác lạnh lẽo đang dâng lên từ tận đáy lòng, lan ra toàn thân. Hắn hiểu rồi, nàng đã không còn là Anh Lạc, là Ma Thần thật sự, cũng chính là Thiên Đế.

Thiên Đế thành Ma, thế gian này đã không còn cơ hội sống sót.

Trái tim hắn đau đớn vô cùng, nhìn người trước mắt đã trở nên hoàn toàn xa lạ, hắn không biết phải nói gì. Người đã từng khẽ cầm lấy Lục hoa, nhét vào tay hắn, cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, người dù bị thương đầy mình, cũng không hề oán hận nửa câu, người đã luôn một lòng suy nghĩ vì người khác kia.

Rốt cuộc là vì sao, vì sao lại bức nàng đến tình cảnh như thế, rõ ràng nàng mới là người không đáng bị thương nhất.

Rốt cuộc là lỗi của ai, là lỗi như thế nào. Hoặc là không phải là do sai lầm, đơn giản, chỉ là đã bỏ qua.

Nếu như hắn có thể giữ lại nàng khi còn mười tuổi kia, có lẽ đã không đến mức này.

Nếu như hắn có thể liều lĩnh nhận lấy Lục hoa của nàng, có lẽ đã không đến mức này.

Nếu như hắn có thể kéo tay nàng, không để nàng rơi vào Hư Không, có lẽ đã không đến mức này.

Nếu như hắn có thể tỉnh lại sớm hơn, ngăn cản Miểu Hiên giải phong ấn, có lẽ đã không đến mức này.

Mà hôm nay, tất cả chỉ còn thất vọng!

Tìm ngàn năm, mong chờ ngàn năm, trông ngóng ngàn năm, đến cuối cùng đều chỉ có thể bỏ qua, không thể quay lại nữa.

Móng tay hắn bấm vào trong thịt, máu cũng chảy ra, hắn lại không hề cảm giác được, chỉ có thể bị cảm giác đau lòng kia quấy phá. Hắn nhìn người trước mắt đã từ bỏ tất cả mọi thứ, một thân đầy máu đỏ chói mắt, hắn lại không thể làm gì!

“Ma… Ma Thần, nàng nàng…. chính là Ma Thần!”

“Nàng rõ ràng là Thiên Đế, vì sao…”

“Thiên Đế thành ma…. Lục giới hỏng rồi!”

“Phải giết nàng, Lục giới này đều theo ý nàng, còn như vậy nữa, nàng có thể sẽ phá hủy thế gian này!”

Thật ầm ĩ, ầm ĩ quá đi! Anh Lạc nhíu mày, nhìn một đám người đang loạn cả lên, có cách gì khiến bọn họ câm miệng lại không?

Quanh thân nàng lập tức xuất hiện khí âm tà bắn ra ngoài. Một trận rung chuyển trời đất lại xuất hiện, sấm sét lại theo mây xuất hiện! Sấm sét kia đánh xuống Tiên giới, ánh sáng bùng lên, chiếu sáng cả bầu trời.

Nàng muốn đốt cháy cả Tiên giới!

“Anh Lạc, đừng!” Mộ Tử Hân kinh hãi, bay lên, kéo lấy nàng, lớn tiếng nói: “Mau dừng lại! Tất cả đều là lỗi của ta, nếu như nàng muốn oán, muốn hận, hãy đổ hết lên người ta đi. Đừng tạo sát nghiệt nữa, Anh Lạc!”

Oán, hận?

Buồn cười, nàng sao phải oán hận hắn? Hắn có gì cho nàng oán hận hả?

Nàng chỉ mệt mỏi, mệt lắm rồi, lại phiền nữa. Nàng không còn gì, thế giới này giữ lại cũng vô dụng.

“Anh Lạc!”

“Nếu ta nói không thì sao?” Nàng nhẹ giọng hỏi ngược lại, khóe môi nhếch thành một nụ cười lạnh thấu xương “Nếu ta nói không…. ngươi lại trơ mắt nhìn người khác giết ta? Hay là…. ngươi muốn đích thân ra tay?”

Mộ Tử Hân ngây người, sắc mặt tái nhợt như tuyết, tay đang nắm lấy tay nàng, chậm rãi trượt xuống.

Nàng cười lạnh thành tiếng “Ta không còn gì nữa, cứ để thế gian này, đi cùng chàng đi….”

Nàng chậm rãi giơ tay lên, đất trời càng rung chuyển. Thế gian này đã không còn gì có thể khiến nàng liều lĩnh nữa, linh hồn nàng cũng không còn, không còn nữa….

Đột nhiên trên mặt đất mơ hồ có ánh sáng xuất hiện, ánh sáng thuần trắng kia như ánh sao, từ từ bay lên, vốn là ánh sáng nhỏ đến khó phát hiện nhưng lại khiến Anh Lạc sửng sốt.

Động tác trên tay lập tức dừng lại, nàng quay đầu nhìn về phía mặt đất.

Chỉ thấy nam tử đang nằm trong vũng máu kia, mơ hồ phát ra ánh sáng, thân thể như ánh sao từ từ tiêu tán, cứ như sắp tan biến trong trời đất.

Nàng vung tay áo, một cỗ khí lạnh lập tức bay ra, bao phủ cả người Miểu Hiên, từ từ ngưng tụ thành một tầng băng sương.

Ánh sáng vừa bị tiêu tán lập tức trở lại trên người Miểu Hiên, thân thể trong suốt cũng khôi phục như cũ, chỉ là vết máu đỏ tươi trên [bad word] ngực vẫn khiến người ta kinh hãi.

Nàng nghiêng người ôm lấy thân thể trên đất, cẩn thận để hắn tựa vào lòng, giọng nói đã không còn lạnh băng như trước, khẽ mở miệng:

“Ca ca không thích sao? Vậy chúng ta về nhà… về nhà được không?”

Nàng nói, dưới chân cũng xuất hiện mây được ngưng tụ, không coi ai ra gì ôm thân thể đã lạnh băng kia, bay về hướng Bắc, nơi đó lập tức chỉ còn lại một đám người chưa kịp phản ứng và cả bầu trời toàn những đóa hoa sen đen nhánh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.12.2016, 17:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 288
Được thanks: 15 lần
Điểm: 9.19
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lục hoa cấm ái - Nguyệt Lạc Tử San - Điểm: 10
Chương 82: Cảnh Còn Người Mất


“Sao rồi?”

Thấy người vào là ai, Cố Thiên Phàm ngồi nhỏm dậy, bước ra đón, mày rậm cau chặt, vẻ mặt gấp gáp, dường như đã chờ rất lâu.

“Ta không vào được, người không chịu gặp ta!” Viêm Phượng cúi đầu, khóe mắt hơi ẩm ướt.

“Ngay cả nàng mà nàng ta cũng không thèm gặp sao!” Cố Thiên Phàm lui về sau một bước, ngã ngồi lại trên ghế, chân mày càng nhíu lại, vẻ mặt lỗ mãng thường ngày đã không còn, chỉ còn sầu khổ: “Xem ra nàng ấy quả thật… đã không còn là Tiểu Anh năm đó nữa!”

“Cũng không thể trách người! Tiểu thư…. từ trước đến nay không có thứ gì khác, chỉ có mình Tôn chủ” Viêm Phượng tiến lên một bước, gương mặt như cố nén điều gì.

“Dù vậy, nàng ấy cần gì trút giận lên thiên hạ Lục giới, họ vô tội mà?” Cố Thiên Phàm phản bác, vẻ mặt hơi tức giận, hắn nay đã là Chưởng môn Bạch Mộ, tất nhiên cũng phải quan tâm đến bá tánh.

Viêm Phượng cúi đầu, lời nói tới miệng lại nuốt trở về, ngay cả nàng cũng không hiểu, sao tiểu thư lại biến thành dáng vẻ như thế. Lại nhớ đến lúc nàng vừa đến gần Thần sơn, đã bị tiểu thư không hề nương tay tấn công, lòng liền đau quặn, chân cũng lảo đảo mấy bước.

“Phượng Phượng!” Cố Thiên Phàm hoảng hốt, đi đến đỡ lấy nàng, hơi bối rối, lại kinh hãi hỏi nàng: “Nàng bị thương sao? Không ngờ nàng ấy lại có thể làm nàng bị thương!”

Tức giận đã đè nén từ lâu lúc này cũng bộc phát “Nàng ấy quá lắm rồi, đầu tiên là giết sư bá ta, giờ còn ra tay với cả nàng. Ta cũng muốn thử xem Ma Thần này rốt cuộc muốn làm gì thế gian này!”

“Thiên Phàm!” Viêm Phượng kéo lấy hắn đang nổi giận đùng đùng, chậm rãi nói: “Vết thương của ta không sao, chỉ là đến gần Thiên sơn, bị khí âm tà làm bị thương, không liên quan đến người!”

“Nàng còn nói giúp cho nàng ta!” Hắn giận dữ “Nếu như không phải ý của nàng ta, khí âm tà này sao có thể làm nàng bị thương?”

“Thiên Phàm…” Nàng muốn kéo tay hắn, lại không kéo được, thở dài nói: “Ngay cả ta cũng không vào được, chàng đi để làm gì chứ?”

Cố Thiên Phàm sửng sốt, bước chân vốn muốn lao ra cũng dừng lại, tay bên người nắm chặt.

“Tiểu thư vì giữ lại linh khí cuối cùng trên người Tôn chủ, đã dùng chú Hàn Băng đóng băng cả Thần sơn, ngay cả Bắc Hải cũng đóng băng. Ta là Hỏa Phượng, là hóa thân của sức mạnh cực nóng, cũng không cách nào đi vào, huống chi là chàng!”

Nàng nói đúng, giờ đây, đừng nói thấy được Anh Lạc, ngay cả đến gần Bắc Hải thôi cũng đã khó rồi, nhưng hắn sao có thể đứng nhìn. Nàng ấy vốn là Thiên Đế đứng đầu vạn vật, người đã tạo nên Lục giới. Thế gian này là do nàng tạo ra, sự sống chết của Lục giới, chỉ dựa vào một ý nghĩ của nàng. Nay nàng đã thành Ma, Lục giới đều như hỏng bét, e là không ai trốn thoát.

Vừa nghĩ đến đó, trời đất lại như rung chuyển, âm thanh sụp đổ như truyền đến bên tai, Cố Thiên Phàm hoảng hốt, cố gắng đứng vững, sau đó kéo Viêm Phượng, bay ra khỏi điện, nhìn lại chỗ vừa đứng, lúc này chỉ còn là một đống hoang tàn.

Tiên sơn trôi lơ lửng bốn phía, cũng như mất đi linh khí, rơi xuống biển. Cố Thiên Phàm hạ lệnh cho mọi người cưỡi kiếm bay lên không trung, tránh bị liên lụy, cũng cho người vào đại điện cứu người, tránh khỏi thương vong.

“Ngay cả Bạch Mộ cũng vậy sao?” Cố Thiên Phàm u sầu nhìn tất cả, một tháng vừa qua, các nơi đều liên tục có những hiện tượng lạ, lúc đầu chỉ xuất hiện ở những nơi có ít linh khí, nhưng giờ đây, ngay cả Bạch Mộ vốn linh khí tràn đầy như thế cũng bị liên lụy, e rằng, thế gian này cũng không còn chịu được bao lâu nữa.

“Ta nghĩ, ta phải đến Thần sơn một lần!” Viêm Phượng nói “Dù thế nào, ta cũng là Thánh Thú của người!”

“Không được, nàng bị thương rồi!” Thiên Phàm phản đối “Còn đi nữa, không biết được nàng ấy sẽ làm gì nàng đâu!”

“Tiểu thư sẽ không làm ta bị thương!”

“Nàng ấy đã không còn là Anh Lạc khi xưa nữa!” Hắn nói, quay đầu nhìn về phía Tích Ức điện đã chìm vào đáy biển, sắc mặt nặng nề, muốn nói gì đó, nhưng đã có đệ tử đến bẩm báo.

“Bẩm Chưởng môn, đệ tử đã đến Tích Ức điện, nhưng không tìm thấy Mộ sư thúc!”

“Cái gì?” Cố Thiên Phàm hoảng hốt, bước đến gấp gáp nói: “Sư phụ tỉnh lại khi nào, đã đi đâu rồi?”

“Đệ tử không biết!” Người kia đáp “Chỉ là khi đệ tử xem xét bên trong, dường như sư thúc rời đi đã lâu!”

“Vậy….” Hắn hơi gấp gáp, bước qua bước lại “Sư phụ đang bị thương nặng, pháp lực lại mất hết, có thể đi đâu chứ? Trừ phi….”

Hắn đột nhiên nhớ đến thứ gì, sắc mặt lập tức tái nhợt, quay đầu nhìn Viêm Phượng đang đứng bên cạnh “Chẳng lẽ sư phụ….”

Viêm Phượng gật đầu, than nhẹ “Giờ đây, người có thể khuyên nhủ tiểu thư, chắc cũng chỉ có một người!”

Nơi Bắc Hải, đỉnh Thần sơn.

So với Lục giới đang hỗn loạn, nơi này lại yên tĩnh lạ thường, hoàn toàn không có những thứ âm thanh rung chuyển trời đất, cứ như cách xa bên ngoài, là nơi băng lạnh vô tận.

Trên giường băng, có một người đang yên tĩnh nằm đó, một thân áo lam, dù đã nhắm chặt hai mắt, cũng không thể làm giảm đi sự tao nhã tuyệt thế của hắn, chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt, tái nhợt đến không có chút máu nào.

Có một người ngồi bên cạnh, một thân áo tím, như một con bướm đang giương cánh, cũng tao nhã vô cùng như thế, nhưng lại càng xinh đẹp hơn, giữa trán là ma ấn màu đen, lộ ra vẻ đẹp lạ thường, khiến người ta nhìn mà khó thở.

Nàng chậm rãi cầm tay hắn, kề sát vào mặt mình, trong đôi mắt yêu mị kia, liền tràn đầy dịu dàng.

“Ca ca, Lạc Nhi trở về rồi!” Nàng nhàn nhạt nhếch môi, cẩn thận nở nụ cười “Huynh đợi lâu lắm rồi đúng không…. Là Lạc Nhi không đúng, không nên lãng phí nhiều thời gian như thế. Chỉ là… muội đồng ý với huynh, sau này không bao giờ rời xa huynh nữa, có được không?”

Nàng vừa nói, vừa cầm tay hắn, chỉ là người trên giường vẫn nhắm chặt mắt, không hề phản ứng trả lời nàng, chỉ có những cơn gió lạnh thấu xương như lưỡi đao xẹt qua thân thể nàng. Nàng lại không hề cảm thấy lạnh, nếu như ngay cả trái tim cũng lạnh giá rồi, còn có gì có thể lạnh hơn nữa.

“Ca ca, huynh giận muội phải không? Nên mới không thèm để ý Lạc Nhi.” Nàng hơi oán giận cong miệng, buông tay ra, tựa vào người hắn “Hay là…. huynh mệt rồi? Nên muốn nghỉ ngơi?”

Người trên giường vẫn không đáp.

Nàng lại càng ôm chặt hắn, kề sát lồng ngực hắn, nói khẽ “Huynh yên tâm, nếu ca ca muốn ngủ, Lạc Nhi sẽ ngoan ngoãn, không làm ồn huynh! Muội ngủ cùng huynh nhé, được không?”

“…..”

“Muội còn rất nhiều lời muốn nói với ca ca, chờ huynh tỉnh, muội lại từ từ nói, có được không?”

Nàng nhắm mắt lại, không nói gì nữa, cứ như đang chờ người trên giường ngủ dậy vậy. Bốn phía lại yên tĩnh trở lại, yên tĩnh đến hơi kì dị, rét lạnh vô cùng, ngay cả hơi thở cũng như đóng băng.

Sự yên lặng này, là một sự yên lặng chết chóc, lan tràn khắp nơi, cứ như có thể mai một tất cả, kể cả thời gian.

Người đã đứng chờ thật lâu bên ngoài, rốt cuộc không nhịn được phá vỡ sự yên tĩnh khiến người ta không thở nổi này.

“Tiểu thư!” Thanh Chi đi lên mấy bước, nhìn người đang dựa trên giường băng kia, không hề có ý định nhúc nhích, cứ như không hề nghe thấy lời y, y cũng không nhịn được cơn giận nữa, bộc phát ra.

“Tiểu thư, Thanh Chi là Thánh Thú, chỉ bán mạng cho Thần tộc. Cho nên, dù người có đối phó Lục giới ra sao, ta cũng không quan tâm, dù người muốn hủy đi Ma giới, ta cũng không quan tâm, nhưng vì sao… ngay cả Viêm Phượng người cũng không tha?”

Anh Lạc không nói, ánh mắt vẫn không mở ra, chỉ khẽ tựa vào bên giường, cứ như đã ngủ.

Thanh Chi lại càng tức giận, gằn từng chữ “Thuộc hạ hiểu, Tôn chủ đối với người, vô cùng quan trọng, nay lại…. Nhưng dù người có oán hận thế gian này đến đâu, Viêm Phượng vẫn là Thánh Thú của người. Nàng ấy đã theo người từ nhỏ, dù rời khỏi người ngàn năm, cũng chỉ vì muốn cứu người đang bị thương nặng, mà nay, sao người lại có thể nỡ lòng làm nàng bị thương?”

Người bên kia, vẫn không hề nhúc nhích.

Thanh Chi càng đau lòng, nhìn chằm chằm người kia, người kia vẫn không hề động đậy, cứ như không hề nghe thấy lời y. Nhất thời, mọi oán hận của y đều hóa thành hư ảo, chỉ còn cảm giác vô lực “Tiểu thư đã không còn nghe lọt tai lời của bất kì kẻ nào, ta còn ở đây cũng vô dụng mà thôi!”

Y lại nhìn về phía người đang nằm trên giường băng kia, không nhịn được thở dài: “Chỉ là giờ đây tiểu thư biến thành như thế, Tôn chủ cũng không yên lòng đâu!”

Y thu hồi tầm mắt, hít thật sâu, nhìn Thần sơn đã đầy tuyết trắng, không còn sinh khí như xưa, chỉ có rét lạnh, vắng tanh. Cảnh còn người mất, y ở đây cũng chẳng làm gì được, thế gian nhất định sẽ tiêu vong, đành rời đi, nhắm mắt làm ngơ.

Y vung tay áo, gọi phối kiếm, không lưu luyến bay đi, biến mất nơi cuối chân trời.

Một lúc lâu sau…

Người vốn không nhúc nhích tựa bên giường kia, chậm rãi mở mắt ra. Ánh mắt kia như chứa thứ gì đó vô cùng nặng nề, cứ như chỉ một lúc sau sẽ sụp đổ ngay.

Nàng ngồi dậy, khẽ cúi mắt, nhìn người vẫn bất động trên giường, chậm rãi đưa tay vén sợi tóc bị nàng làm cho rối loạn kia. Nàng ngây người, một lúc lâu sau mới nói: “Ca ca…. cũng sẽ trách muội sao? Cũng tốt, muội hi vọng huynh có thể oán muội, một chút cũng được!”

“Muội cần gì phải đuổi nốt người cuối cùng bên cạnh mình?” Một giọng nam trầm ổn vang lên từ phía bên phải, một người áo xanh đi đến, mi tâm không giấu được vẻ u sầu, mỗi lần đến gần lại càng buồn hơn, giọng nói cũng như trầm xuống: “Nhóc con! Rốt cuộc muội…. muốn gì?”

Anh Lạc xoay người, nhìn về phía Nguyệt Nhiễm vừa đến, ánh mắt như có tia sáng. Muốn gì ư? Nàng không biết, nhiều ngày trôi qua, nàng vẫn chỉ trải qua một cuộc sống như thế, chuyện duy nhất có thể làm, là ngồi ở đây, ở bên cạnh ca ca, nói chuyện cùng hắn, nhưng những lúc không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy như đã chết lặng.

Nàng thậm chí không cảm thấy mình đang còn sống.

Nguyệt Nhiễm nhìn gương mặt mê man của nàng, lòng lại đau, nắm chặt tay bên người nói: “Miểu Hiên đã chết, muội thừa nhận cũng tốt, không thừa nhận cũng được, đây là sự thật, cho dù muội giết sạch đám người Ma giới, hắn vẫn không thể sống lại.”

Nhớ tới tình cảnh Ma giới hôm qua, hắn cũng không dám tin, người đã xuất hiện tại Ma giới, trong vòng nửa khắc, đã hủy diệt toàn bộ người Ma giới, lại chính là nàng.

“Nhóc con…. Muội là Thần!” Hắn nói ra sự thật rõ ràng này.

Người bên kia chấn động, trên gương mặt không có cảm xúc gì, lại như hiện lên điều gì, tay cũng siết chặt lại.

Nguyệt Nhiễm tiếp tục nói: “Mặc dù muội bây giờ… nhưng muội vẫn là Thần, người bị Thần giết chết, sẽ thần hồn câu diệt, vĩnh viễn không siêu sinh. Hắn vì giúp Xích Cơ khởi động Phong Hồn Ấn, đã dùng linh hồn để đánh đổi, mà nay phong ấn đã bị phá, cũng coi như là do muội tự tay….”

Hắn quay đầu nhìn thoáng qua người đang nằm trên giường băng, ánh mắt trầm xuống, cắn răng, nhưng vẫn không đành lòng nói ra, việc nàng tự tay giết Miểu Hiên chính là sự thật. Hắn dừng một lúc lâu mới nói tiếp “Coi như muội có thể giữ lại linh khí cuối cùng của hắn, cũng không thể tụ lại hết hồn phách của hắn. Tuy hắn là người Thần tộc, nhưng không phải Thần, hắn mang linh hồn của một người bình thường, không có tư cách được bất tử muôn đời của Thần!”

“Bất tử muôn đời?” Anh Lạc khẽ cười, quay đầu nhìn người trên giường, trong mắt như có thứ gì đang sắp tràn ra “Ta chưa từng mong đợi gì mà bất tử muôn đời, Thần cách, đối với ta, chỉ là một loại hành hạ!”

Nàng vừa nói xong, Nguyệt Nhiễm đã ngây người, cứ như đột nhiên nhớ đến điều gì, sắc mặt thâm trầm liền tái nhợt như tuyết.

“Nhóc con, muội sẽ không….”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gau1712, hoathang2, khoavantien, lily đỗ, Lnqn, lu haj yen, lucia pham, myhobby, Phong, Phong Y Vân, Thuyvan, tieutieuyeuyeu, ttth991991, vy trương và 1025 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??
Thư Niệm: Ri cơ :no: ủi
Đào Sindy: ủi ới...ủi à :))
Thư Niệm: Trù bà ăn mì cả năm :cry2:
Snow cầm thú HD: Để t mua tô mì cho bà :sofunny:
Snow cầm thú HD: :leuleu: ngon giựt lại đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.