Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 489 bài ] 

Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

 
Có bài mới 21.01.2017, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 04.09.2016, 10:33
Bài viết: 1711
Được thanks: 776 lần
Điểm: 4.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy - Điểm: 10
Chương 475: Không phải Sở tiểu thư, là Đường phu nhân! (2)

P2 –

Lần đầu tiên trong đời Sở Tư Nhan nghe người ta gọi mình là Đường phu nhân, nhất thời ngượng ngùng đến đỏ mặt tía tai, đang định lên tiếng nói không phải thì Đường Nhĩ Ngôn đã nhàn nhạt lên tiếng, 'Đường phu nhân, còn không mau thử giày? Lát nữa chúng ta còn phải đi rất nhiều nơi đấy.'

Sở Tư Nhan ngạc nhiên nhìn người đàn ông đối diện, mà hắn cũng đang nhìn cô mỉm cười, trong mắt không giấu được vô hạn sủng nịch.

Hắn, hắn đây là...

Hắn gọi cô là Đường phu nhân? Cô đã đồng ý đâu chứ?

Nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy, cô không tiện cũng không thể tranh biện với hắn. Thế là, dưới sự thúc hối của con gái, Sở Tư Nhan trong ngọt ngào mang theo chút thẹn thùng ngồi xuống để người khác phục vụ. Thử mang hết đôi này đến đôi khác, sau khi chọn được vài đôi, lại thử thêm những kiểu áo mới nhất ở cửa hàng, mỗi một kiểu cô thử, chỉ cần hắn thấy hài lòng liền gật đầu để nhân viên cửa hàng đóng gói còn Đường Tâm, mỗi lần thấy mẹ thử một bộ trang phục mới bước ra đều hớn hở reo lên, 'Mẹ thật đẹp! Mẹ thật đẹp!'

Mà quản lý cửa hàng thì sớm đã cười đến không khép miệng lại được.

Túi xách cũng vậy, gần như tất cả các kiểu túi xách mới nhất đều được nhân viên cửa hàng đóng gói lại, sau khi điên cuồng mua sắm hơn một tiếng đồng hồ thì nhà thiết kế chủ đạo của Prada bất ngờ xuất hiện trong cửa hàng, vừa nhìn thấy Đường Nhĩ Ngôn thì lập tức tiến lại, cho hắn một cái ôm thật nồng nhiệt.

Lần này ông ta vừa khéo đến Melbourne nghỉ phép, biết được chuyện này, Đường Nhĩ Ngôn gọi điện thoại cho ông, báo cho ông mình muốn đưa hai người phụ nữ mình yêu nhất đến cửa hàng chuyên doanh của Prada để mua sắm nên ông thuận tiện mang đến mấy bộ y phục mà bản thân tâm đắc, giữ gìn đã lâu đến đây.

Những bộ trang phục này có thể nói là những thiết kế hoàn hảo nhất, tinh xảo nhất của ông, tuyệt đối không công khai rao bán, chỉ có những vị khách thuộc hạng thượng khách hoặc rất thân quen mới có cơ hội mua một, hai bộ mà thôi.

Nhà thiết kế sau khi chào hỏi Đường Nhĩ Ngôn đôi câu thì bắt đầu đích thân giúp Sở Tư Nhan và Đường Tâm đo kích thước để sau khi trở về sẽ giúp hai mẹ con thiết kế một loạt những bộ trang phục dành cho mẹ con độc đáo nhất trên đời.

Khi tất cả đã xong ông ta còn nhiệt tình mời Sở Tư Nhan nếu có cơ hội đến Milan một chuyến để tham quan bộ sưu tập những tác phẩm mà bản thân tâm đắc nhất mà ông cất giữ trong phòng làm việc riêng của mình.

Đường Nhĩ Ngôn uyển chuyển đáp lời rằng có cơ hội nhất định sẽ đến rồi mới rời đi dưới sự cung kính hành lễ của tất cả nhân viên.

Đương nhiên, tất cả thứ mà họ chọn sẽ có nhân viên giúp đưa tới căn biệt thự của họ ở khu ngoại ô Đông Nam kia.

'Đường Nhĩ Ngôn, sao anh lại quen với nhà thiết kế đó?' Sở Tư Nhan tò mò nhìn người đàn ông đang đi bên cạnh mình.

'Trước đây vì công việc nên anh thường sang Ý, tình cờ gặp mặt vài lần nên quen biết thôi.' Đường Nhĩ Ngôn trả lời ngắn gọn.

Chuyện hắn không nói chính là, nhà thiết kế nổi tiếng này là người của gia tộc cầm đầu trong ngành hàng không vận chuyển của Ý, tập đoàn hàng không mà Đường Nhĩ Ngôn đã từng sở hữu ba mươi phần trăm cổ quyền trong đó, đương nhiên là họ quen biết nhau.

Tuy rằng sau đó số cổ quyền kia hắn đã hai tay nhường lại cho đại vương tử của nước Z ở châu Phi nhưng giao tình giữa giữa họ cũng chưa từng vì thế mà phai nhạt.

'Mẹ, bác ấy nói sẽ thiết kế cho hai mẹ con mình những bộ trang phục dành cho mẹ con đẹp nhất, con thật sốt ruột muốn nhanh chút được mặc chúng.' Đường Tâm ngọt ngào lắc lắc tay mẹ, trong mắt tràn đầy chờ mong.

'Nhanh lắm, nhanh lắm!' Sở Tư Nhan âu yếm sờ đầu con.

'Hai người đẹp, nhanh đi thôi, còn rất nhiều nơi chúng ta chưa đi, bọn họ đều đang đợi mình đấy. Đương nhiên là có cả cửa hàng trang phục dành cho mẹ con mà cô công chúa nhỏ của ba muốn đi nhất.' Hắn mỉm cười thúc giục.

'Ba, con muốn ba người chúng ta cùng đi với nhau.'

'Ý của anh là, anh còn bao cả những cửa hàng khác nữa, họ cũng giống như cửa hàng này chờ phục vụ riêng chúng ta sao?' Cô không khỏi ngạc nhiên hỏi lại.

'Đi thôi hai người đẹp, đừng để người ta đợi lâu.' Không để cô lãng phí thời gian với những câu hỏi mà câu trả lời đã quá rõ ràng, hắn vừa giục thêm lần nữa vừa kéo cô và con gái đi vào một cửa hàng khác, tiếp theo đó lại là một hồi điên cuồng mua sắm gần như không cần lý trí khác.

Đi dạo bảy tám cửa hàng xong, hắn quẹt thẻ bao nhiêu tiền cô đã không còn sức để quan tâm nữa rồi, không chỉ cô mệt, cô công chúa nhỏ nhà họ cũng đã mệt lắm rồi, cô bé nằm rạp trên vai ba mình không nhấc đầu lên nổi chứ đừng nói là đi đường.

Sở Tư Nhan không muốn tiếp tục sự nghiệp tán tài của mình nữa, trực tiếp nhìn hắn xin tha, năn nỉ hắn đưa hai mẹ con về nhà, ngay cả Đường Tâm cũng nũng nịu kêu đói bụng, đòi ba mẹ đưa đi ăn.

Nhưng lần này Đường Nhĩ Ngôn lại không thỏa hiệp, hắn một tay ôm con gái, một tay nắm tay Sở Tư Nhan kéo cô vào cửa hàng chuyên doanh của BVLGARI. Lúc này Sở Tư Nhan đã mệt đến nỗi vừa vào liền nhắm ngay hàng ghế dành cho khách VIP ngồi phịch xuống còn cô công chúa nhỏ thì nép vào trong ngực mẹ, không buồn để mắt đến những món trang sức quý giá đang bày biện trong những tủ kính kia.

Đối với cô, những thứ châu báu quá rêu rao này, lựa tới lựa lui cũng không có gì khác biệt, chẳng có chút ý nghĩa nào.

Nhưng Đường Nhĩ Ngôn lại có vẻ rất quan tâm, hắn rất kiên nhẫn xem xét kỹ lưỡng đủ các loại trang sức mà nhân viên cửa hàng cẩn thận mang ra giới thiệu cho mình, nhất là đối với nhẫn thì càng thể hiện là có hứng thú, từng chiếc từng chiếc một đưa lên xem xét, lựa chọn rất nghiêm túc. Tỉ mỉ xem xét hơn nửa tiếng sau, hắn mới xoay người lại đưa tay về phía cô.

Ai nói mua sắm là thế mạnh và bản năng mà phụ nữ vừa sinh ra đời đã có chứ? Sự thật đã chứng minh, ít ra sự kiên nhẫn và tỉ mỉ mà vị đại boss trước mắt cô đây thể hiện ra lúc mua thứ gì đó có thể nói là mạnh hơn cô gấp trăm lần, chỉ xem hắn có chịu làm như vậy hay không mà thôi.

Sở Tư Nhan bất đắc dĩ chìa tay cho hắn, nếu như hắn vẫn cảm thấy chưa mua đủ, vậy cứ tùy tiện hắn vậy...

Chiếc nhẫn mà hắn chọn là một chiếc nhẫn được làm bằng thủ công tinh xảo, phía trên đính một viên kim cương chừng khoảng ba ca ra thật chói mắt, tạo hình của chiếc nhẫn đơn giản nhưng quý phái, là phong cách mà trước giờ Đường Nhĩ Ngôn luôn rất yêu thích, cũng không thể phủ nhận là nó cực kỳ thích hợp với Sở Tư Nhan. Đường Nhĩ Ngôn trịnh trọng đeo chiếc nhẫn lên tay cô.

Thấy ba đeo chiếc nhẫn xinh đẹp như vậy vào tay mẹ, cô bé Đường Tâm ngay lập tức quên hết mệt mỏi, từ trong ngực mẹ bật dậy, 'Mẹ, chiếc nhẫn này đẹp quá.'

'Đúng là rất đẹp, hơn nữa kích cỡ thật vừa vặn.' Đường Nhĩ Ngôn cực kỳ hài lòng với thành quả của mình.

Nhìn vẻ mặt vui vẻ của hai cha con, Sở Tư Nhan rụt tay về, đưa lên trước mắt ngắm nghía, 'Đúng là rất đẹp.'

Đôi mắt đen to tròn của cô lóe lên một tia vui thích ngắm nghía chiếc nhẫn thêm một lúc nữa, thật sự không thể không khen ánh mắt hắn thật tốt.

'Thích chiếc nhẫn này chứ?' Hắn hơi khom người ánh mắt thâm thúy khóa chặt trên gương mặt đang lộ rõ vẻ yêu thích và đôi mắt sáng long lanh của cô.

'Thích lắm.' Tuy rằng trước giờ cô không mấy quen với việc đeo các loại trang sức trên người nhưng chiếc nhẫn hôm nay hắn chọn cô thực sự rất thích.

'Thích là tốt rồi.' Đôi môi với những đường nét rõ ràng của người đàn ông cũng nhẹ câu lên một nụ cười, ánh mắt ngầm liếc về phía người quản lý cửa hàng, ông ta lập tức hiểu ý, hai tay vỗ nhẹ vào nhau mấy tiếng.

Trong chớp mắt, tất cả đèn trong cửa hàng vụt tắt...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.01.2017, 20:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 04.09.2016, 10:33
Bài viết: 1711
Được thanks: 776 lần
Điểm: 4.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy - Điểm: 10
Chương 476: Không phải Sở tiểu thư, là Đường phu nhân! (3)

P2 –

'Mẹ, sao tự dưng lại mất điện?' Đường Tâm đang hớn hở nhìn chiếc nhẫn trên tay mẹ thấy mất điện liền vội rúc trở lại vào lòng mẹ mình, giọng có chút sợ sệt.

Sở Tư Nhan vòng tay ôm lấy con gái, trong bóng tối giọng cô cũng có chút khẩn trương, 'Đường Nhĩ Ngôn...'

'Yên tâm đi, không sao.' Dù không thấy mặt nhưng ý cười nồng đậm trong giọng nói hắn vẫn không giấu được.

'Nhưng tự dưng sao lại mất điện được chứ? Có phải là bị cướp hay gì đó không?' Vừa nghĩ tới khả năng này, Sở Tư Nhan theo bản năng ôm con gái càng chặt hơn.

Chắc là bởi vì hôm nay bọn họ đi mua sắm quá mức rêu rao cho nên mới bị bọn người xấu để ý, không phải cướp tiệm châu báu thì là bắt cóc bọn họn thôi, nhưng bất kỳ khả năng nào cũng khiến cô vừa nghĩ đến đã sợ run.

'Hay là bắt cóc?'

Có phải là phim điện ảnh xem quá nhiều rồi không? Đường Nhĩ Ngôn bật cười, 'Đều không phải.'

'Ba, ba, con biết rồi, có phải ba định cầu hôn với mẹ không? Có phải không?' Đường Tâm vốn đang rúc trong ngực mẹ đột nhiên ngẩng đầu thốt lên một câu. Tình tiết này cô bé đã từng được xem một lần trong phim truyền hình, họ cũng diễn như vậy đó.

Nếu như không phải cướp bóc, cũng không phải bắt cóc, vậy có lẽ là ba học theo mấy tình tiết trong phim mà cầu hôn với mẹ rồi.

Đường Nhĩ Ngôn bật cười đưa tay sờ đầu con gái, 'Đúng vậy, vẫn là cô công chúa nhỏ của ba thông minh nhất!'

'Cầu...cầu hôn?!' Sở Tư Nhan còn đnag ngạc nhiên đến nỗi nhất thời không tiêu hóa hết những câu đối thoại của hai cha con thì điện bất ngờ bật sáng trở lại...

Ánh sáng đến đột ngột khiến mắt cô nhất thời không thích ứng kịp, liên tục chớp mấy cái, 'Đây là...' Sở Tư Nhan quả thực bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ hết hồn.

Cửa hàng trang sức lúc cô vào rõ ràng rộng rãi ráng ngời lúc này lại đầy những bong bóng, hoa hồng và champagne, thậm chí còn không biết từ đâu xuất hiện một đội nhạc đang diễn tấu một điệu nhạc du dương.

Đây... đây rốt cuộc là chuyện gì chứ? Cô ngơ ngác quay đầu nhìn người đàn ông.

Nhấc con gái ra khỏi lòng cô, đặt con đứng sang một bên rồi Đường Nhĩ Ngôn nắm lấy tay cô, một chân quỳ xuống, 'Nhan Nhan, gả cho anh được không?' Giọng trầm thấp đầy từ tính, người đàn ông vẻ mặt thật nghiêm túc nhìn cô gái trước mặt, nói thật chân thành.

Sở Tư Nhan chấn động đưa tay che lại chiếc miệng đang há hốc ra của mình tránh cho bất ngờ phát ra một tiếng thét chói tai.

Hắn thật sự cầu hôn với cô? Cảnh tượng này, suốt hai mươi mấy năm trong đời mình cô cũng chưa từng nghĩ tới.

Trước đây chưa từng nghĩ tới, cho dù khi họ lần nữa trùng phùng rồi quay về với nhau cô cũng chưa từng nghĩ sẽ cùng hắn kết hôn chứ đừng nói đến chuyện người đàn ông cao ngạo như Đường Nhĩ Ngôn có ngày quỳ dưới chân cô ngỏ lời cầu hôn.

Cảnh tượng này thực sự là...quá duy mỹ!

Vừa nãy lúc thử giày ở cửa hàng đầu tiên hắn mới cho phép người ta gọi cô là Đường phu nhân, không ngờ nhanh như vậy hắn đã muốn biến cái danh xưng “Đường phu nhân” này trở thành sự thực.

Nhất thời bởi vì quá chấn động mà Sở Tư Nhan không kịp phản ứng chỉ ngơ ngác ngồi đó nhìn hắn.

Người trong cuộc không gấp nhưng người đứng xem chung quanh thì đã sốt ruột đến không được.

'Mẹ...mẹ đồng ý với ba đi... Đồng ý sẽ gả cho ba đi!' Đường Tâm nhìn người mẹ vẫn ngơ ngác đứng đó của mình rồi lại nhìn sang ba vẫn không gấp không vội quỳ một chân trước mặt mẹ kia, sốt ruột hối thúc.

Nhưng người ngồi trên ghế vẫn ngây người không có chút phản ứng nào mà người quỳ trên sàn cũng không vội mà cô bé Đường Tâm thì vạn phần sốt ruột xoay quanh hai người, 'Mẹ, mẹ, mau đồng ý đi... Nhẫn mẹ cũng đã đeo lên tay rồi, không cho phép không đồng ý nha, mẹ mau đồng ý lời cầu hôn của ba đi!'

Đứng ở bên cạnh, người quản lý cửa hàng cũng đã không nhịn được nữa, ông tiến lên mấy bước hắng giọng nói, 'Sở tiểu thư, cô đồng ý đi thôi, Đường tiên sinh đã quỳ gần mười phút rồi.'

Cô gái này thật sự quá may mắn, có thể khiến người chấp chưởng của gia tộc Đường thị nhẫn nại như vậy chờ câu trả lời của mình.

'Em...' Lúc này cô mới sực nghĩ ra, trợn to mắt nhìn chiếc nhẫn kim cương sáng lóe trên tay, 'Đây là nhẫn cầu hôn sao?'

'Phải đó, vừa nãy không phải em cũng nói thích chiếc nhẫn này sao?' Đường Nhĩ Ngôn cười thật ôn nhu.

'Thích, em thật sự rất thích!' Co kích động đến nỗi nước mắt đã nhịn không được mà cuồn cuộn lăn xuống.

'Mẹ, không được khóc nha, mau trả lời là đồng ý đi.' Thấy Sở Tư Nhan rốt cuộc có phản ứng, Đường Tâm vội tiến lên lắc lắc cánh tay mẹ mình.

'Vậy em có đồng ý gả cho anh không?' Hắn hỏi lại lần nữa, giọng đầy thâm tình.

Mắt ươn ướt nước, Sở Tư Nhan vừa khóc vừa cười gật đầu, 'Đồng ý, em đồng ý gả cho anh!' Cô bổ nhào vào lòng hắn, ôm hắn miệng cười mà nước mắt như mưa.

Hắn cầu hôn với cô! Đường Nhĩ Ngôn thật sự cầu hôn với cô!

Bốn phía vang lên tiếng vỗ tay như sấm, ban nhạc bắt đầu tấu lên một điệu thật vui vẻ, Đường Nhĩ Ngôn ôm cô gái vì quá vui sướng mà khóc vào lòng, cảm nhận cảm giác hạnh phúc đang vây phủ lấy họ.

'Ba, mẹ, con cũng muốn được ôm.' Bị hai người lớn “bỏ quên” ở ngoài, cô bé Đường Tâm chu đôi môi hồng, có chút hờn dỗi nói.

Mẹ đã nhận lời cầu hôn của ba xong thì cả ba lẫn mẹ đều không để ý đến cô bé khiến Đường Tâm trong lòng có chút ủy khuất và buồn bã.

'Xin lỗi con yêu.' Sở Tư Nhan hơi đẩy Đường Nhĩ Ngôn ra, đưa tay bế cô công chúa nhỏ vào lòng.

'Mẹ, mẹ đã chấp nhận lời cầu hôn của ba, vậy sau này chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa đúng không?' Được cả ba lẫn mẹ ôm vào lòng, cô bé Đường Tâm vui vẻ hỏi.

'Ừ, Tâm Tâm nói rất đúng, sau này sẽ không rời xa nhau nữa.'

Niềm vui lan tràn trong lòng một nhà ba người và thể hiện rõ trên gương mặt của họ, nụ cười và nước mắt như dung hợp với nhau trong hương thơm của hoa hồng, trong vô số bong bóng đầy màu sắc, trong tiếng khui rượu champagne giòn tan.

Sau một loạt những hoạt động chúc mừng lẫn chia vui, vốn một nhà ba người trực tiếp đến nhà hàng Hoa Cổ, nơi Đường Nhĩ Ngôn đã đặt chỗ trước để ăn một bữa tối thật đầm ấm nhưng bởi vì cô công chúa nhỏ đi dạo phố một ngày đã quá mệt mỏi nên Đường Nhĩ Ngôn bảo tài xế chạy thẳng đến một gian khách sạn thuộc sở hữu của Đường thị.

Vừa mới lên xe thì Đường Tâm đã bắt đầu nhắm mắt lại ngủ gà ngủ gật trong lòng mẹ, Sở Tư Nhan yêu thương vuốt ve đôi má hồng hào của con, chiếc nhẫn trên tay cũng lòe lòe sáng theo từng cử động của cô khiến Sở Tư Nhan cảm thấy bản thân giống như vẫn đang chìm trong một giấc mộng, cảm giác thật không chân thật.

Cô xoay người lại nhìn Đường Nhĩ Ngôn đang nghe điện thoại bên cạnh mình, dưới ánh đèn xe mờ mờ, sườn mặt với những đường cong như đao khắc của hắn vẫn cực kỳ có sức dụ hoặc với cô.

Không thể phủ nhận, năm tháng thực sự quá mức ưu ái người đàn ông này khiến hắn bây giờ so với sáu năm trước càng thêm thành thục, quý khí mê người, toàn thân nhiều hơn một phần ổn trọng, mỗi một cái nhấc tay nhấc chân, ánh mắt nụ cười đều hết sức gợi cảm mê người.

Mà hôm nay, người đàn ông này quỳ gối cầu hôn với cô!

Sau niềm vui sướng và cảm động thì lý trí đã quay lại bát cô đối diện với hiện thực.

Nếu như Đường Nhĩ Ngôn chỉ là một người đàn ông bình thường vậy chuyện họ kết hôn thật sự không có gì đáng suy nghĩ, chỉ cần hắn muốn, chỉ cần cô chấp nhận, mọi chuyện đều rất dễ dàng.

Nhưng hắn chung quy không phải một người đàn ông như vậy, hắn là người chấp chưởng của gia tộc họ Đường.

Giữa hai người, cho dù chuyện đứa bé đã giải quyết, vậy còn những vấn đề khác thì sao? Chẳng hạn như...ý kiến của các vị trưởng bối?

Hai người trùng phùng quá đột ngột, cầu hôn cũng quá vội vàng, rất nhiều chuyện căn bản là chưa kịp suy nghĩ kỹ càng...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.01.2017, 20:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 04.09.2016, 10:33
Bài viết: 1711
Được thanks: 776 lần
Điểm: 4.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy - Điểm: 10
Chương 477: Không phải Sở tiểu thư, là Đường phu nhân! (4)

P2 –

'Nghĩ gì mà xuất thần như vậy?' Nói xong điện thoại Đường Nhĩ Ngôn quay lại mới thấy cô gái của hắn đang ngồi ngẩn người.

'Nhĩ Ngôn, chuyện anh cầu hôn với em, lão gia tử có biết không?'

'Biết.' Đường Nhĩ Ngôn trả lời, 'Ngày mai chắc chắn sẽ biết.'

Cũng chính là nói, hắn còn chưa nhắc với Đường lão thái gia chuyện này, nhưng đối với Đường Nhĩ Ngôn mà nói, hắn trước giờ đều chỉ làm chuyện mà bản thân muốn làm, ý kiến của người khác, cho dù là của ông nội đi nữa cũng không quá quan trọng.

Chuyện hôn sự của hắn, ông nội có thể góp ý nhưng tuyệt đối không thể can thiệp, hắn cưới ai là tự do của hắn.

'Những chuyện này em không cần phải suy nghĩ nhiều, đến khách sạn rồi, chúng ta vào phòng nghỉ ngơi trước đi.'

Nói đến đây xe cũng đã dừng lại trước cửa khách sạn, dù có bao nhiêu vấn đề Sở Tư Nhan cũng chỉ đành nuốt xuống.

Đường Tâm ngủ rất say mà Sở Tư Nhan thì không đành lòng đánh thức con vì thế chỉ đành ôm con xuống xe.

Một nhà ba người đang định bước vào cửa khách sạn thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng khiến bước chân của họ khựng lại...

'Nhĩ Ngôn...'

Sau nhiều năm lần nữa nghe lại giọng nói đó vẫn khiến cả người Sở Tư Nhan run lên, cô căn bản là không cần quay đầu lại cũng biết là ai.

Tại sao cô ta lại xuất hiện trước mặt họ ở đây, vào lúc này chứ?

Trái với sự khẩn trương và bất an của Sở Tư Nhan, Đường Nhĩ Ngôn thực bình thản, bình thản đến lạnh lùng, hắn cúi đầu hôn lên trán Sở Tư Nhan một cái rồi nói, 'Về phòng trước chờ anh, anh lập tức lên ngay.'

Sở Tư Nhan ngoan ngoãn gật đầu.

Đường Nhĩ Ngôn ra hiệu cho vệ sĩ theo hai mẹ con cùng vào khách sạn mà hắn thì bước về phía Thẩm Tích đang đứng cách mình không đến mười mét kia.

Chín giờ tối, đêm mùa hè ở Melbourne lúc này mới chính thức bắt đầu.

Từng trận gió nhẹ mát lạnh thổi qua nhưng theo cái bóng càng lúc càng tiến đến gần của người đàn ông, Thẩm Tích lại cảm thấy chính mình khẩn trương đến nỗi lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

Đường Nhĩ Ngôn đi đến cách cô chừng ba mét thì dừng lại, lấy từ áo khoác ra một gói thuốc, rút một điếu châm lên, không nói một lời, cứ vậy đứng trước mặt Thẩm Tích nhả khói.

Từ lúc bảy tuổi Thẩm Tích đã được Đường lão thái gia mang về dốc lòng bồi dưỡng, tất cả những thứ cô được học đều là vì Đường Nhĩ Ngôn tuy rằng trước đó lão thái gia không cho phép cô gặp mặt hắn, mãi cho đến khi cô được đưa đến Anh cùng học với hắn chung trong một trường đại học thì cô mới dùng thân phận học muội bắt đầu làm quen với hắn.

Tuy rằng quan hệ giữa hai người không phải là rất thân nhưng tất cả mọi chuyện về hắn cô đều rất rõ ràng, cô cũng cho rằng, ngoại trừ mình ra, không có bất kỳ cô gái nào hiểu biết tất cả về hắn đến như vậy.

Nhưng từ năm đó, sau khi hắn đưa Sở Tư Nhan về cô mới phát hiện ra, tất cả cái mà cô gọi là “hiểu biết” về Đường Nhĩ Ngôn đó căn bản chỉ là những gì mà hắn muốn biểu hiện ra bên ngoài cho người khác biết mà thôi, ngay cả cô cũng không phải ngoại lệ.

Thì ra cô hoàn toàn không hiểu gì về hắn cả, không hiểu vì sao hắn lại bị một cô gái còn chưa phát dục hoàn toàn quyến rũ đến thần hồn điên đảo, không hiểu hắn vì sao có thể vì cô gái đó, ngay cả sự nghiệp mà bản thân mất rất nhiều thời gian và tâm huyết, vất vả gầy dựng nên cũng có thể dễ dàng nhượng lại cho người khác, càng không thể hiểu được, vì để viên mãn giấc mộng có một đứa con của cô mà làm nhiều như vậy, ngay cả chuyện tìm người mang thai hộ cũng có thể nghĩ ra, đúng vậy, chỉ là vì viên mãn ước mơ có một đứa con của cô gái kia chứ không phải vì nhà họ Đường cần một người thừa kế.

Nhưng cô, dù biết vẫn vẫn cam tâm tình nguyện làm tất cả những chuyện mà hắn muốn cô làm.

Sau khi sinh con xong, cô được hắn đưa đến Mỹ, mấy năm nay chưa từng đặt chân đến nước Úc này một lần nào, cũng chưa từng được gặp hắn, bởi đơn giản là vì hắn không cho phép.

Lần này trở về, cô cũng không có ý gì khác, cô chỉ muốn liếc nhìn một cái đứa bé kia mà thôi.

Mặc dù cô và đứa bé đó không hề có quan hệ huyết thống gì cả, có chăng chỉ là một người mẹ “cho mượn bụng sinh con” mà thôi nhưng đứa bé đó dù sao cũng từng ở trong người cô ở mười tháng, tính ra, đó cũng là đứa con đầu tiên của cô.

Cô, làm sao có thể hoàn toàn không có chút tình cảm nào dành cho đứa bé ấy được chứ?

Thật sự chỉ muốn nhìn một chút mà thôi.

Cho nên, cô căn bản là không cần sợ Đường Nhĩ Ngôn.

Cho nên, đến cuối cùng cô cắn môi, 'Em về Melbourne, chỉ muốn nhìn con bé một chút thôi.'

'Nhìn thấy rồi chứ?' Đường Nhĩ Ngôn nhả ra một vòng khói, thờ ơ hỏi.

Chuyện này, nếu như xảy ra trước khi hắn tìm thấy Sở Tư Nhan, rất có khả năng hắn đem hết nỗi tức giận trút lên người cô nhưng hôm nay tâm tình của hắn cực kỳ cực kỳ tốt, tốt đến nỗi không để tâm chuyện cô chưa có sự cho phép của hắn mà đã tự tiện quay về Melbourne, thậm chí là tự tiện xuất hiện trước mặt hắn.

'Nhìn thấy rồi, con bé rất xinh đẹp, xinh đẹp giống như mẹ nó vậy.' Cô thốt lên một câu từ đáy lòng.

Thực ra Thẩm Tích không phải đến lúc này mới nhìn thấy Đường Tâm, từ khi một nhà ba người họ xuất hiện trên đường phố Melbourne cô đã nhìn thấy rồi, cũng có thể nói, thực ra cô đã bám theo họ suốt một ngày, chỉ là không dám tiếp cận quá, chỉ có thể đứng từ xa nhìn qua thứ hạnh phúc không thuộc về cô.

'Họ vốn dĩ là hai mẹ con, đương nhiên sẽ xinh đẹp giống nhau.' Đường Nhĩ Ngôn dụi tắt điếu thuốc đã gần tàn, liếc sang Thẩm Tích một cái, 'Chuyện hôm nay tôi không tính toán với cô nhưng nhớ cho kỹ, Đường Nhĩ Ngôn tôi trước giờ không cho người khác cơ hội thứ hai.'

Nói dứt lời, hắn xoay người đi vào trong khách sạn.

Thẩm Tích nhìn theo bóng lưng cao ngất của người đàn ông, cái bóng mà mình đã theo đuổi rất nhiều rất nhiều năm xa dần rồi mất hút trong tầm mắt, ánh mắt có chút mơ hồ, cô hít hít mũi, 'Đường Nhĩ Ngôn, em sẽ không quay lại Úc nữa, bởi vì, em sắp kết hôn rồi!'

***

Sở Tư Nhan và con gái về đến phòng tổng thống nằm ở tầng trên cùng thì phục vụ phòng cũng đã đưa quần áo đổi giặt đến phòng cho họ.

Giúp con tắm rửa thay áo ngủ xong thì Đường Nhĩ Ngôn cũng đã trở lại mà nhà hàng Hoa Cổ cũng vừa khéo đưa bữa tối đến đây.

Vừa mệt vừa đói nhưng Đường Tâm vẫn rất tao nhã dùng cơm, Sở Tư Nhan thì ngồi bên cạnh cẩn thận giúp con gắp thức ăn, lúc thì giúp con bóc vỏ tôm, lúc thì cầm khăn ăn giúp cô lau vết nước trái cây dính trên miệng, chỉ có điều, không có một câu trao đổi gì với Đường Nhĩ Ngôn, mà Đường Nhĩ Ngôn cũng thuận theo ý cô, ngồi bên cạnh an tĩnh dùng bữa.

Hôm nay chơi quá mức vui vẻ nên Đường Tâm cũng không quá lưu ý bầu không khí khác thường giữa cha và mẹ, chỉ cực kỳ hưởng thụ có mẹ bên cạnh ăn xong bữa ăn nhi đồng của mình sau đó bắt đầu ngáp liên tục.

'Mẹ, con buồn ngủ quá.' Cô bé chui vào lòng mẹ nũng nịu nói.

'Mẹ còn chưa ăn cơm xong, Tâm Tâm nếu có buồn ngủ thì về phòng trước nhé?' Đường Nhĩ Ngôn nhìn con gái nói một cách dịu dàng, tuy rằng mới vừa ăn no đã đi ngủ ngay thì không hay lắm nhưng hắn biết hôm nay con gái cũng mệt lắm rồi, cho dù ngồi với mẹ cũng sẽ ngủ gục thôi.

'Con muốn ngủ với mẹ.' Hôm nay mới sáng sớm thức dậy không thấy mẹ đâu cô bé đã rất thất vọng rồi, tối hôm nay nói thế nào cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội được ngủ với mẹ nữa.

'Mẹ đưa con về phòng trước, lát nữa quay về ngủ với con, được không?' Sở Tư Nhan cũng không đành lòng nhìn con gái mệt mỏi không có chút tinh thần nào thế này.

'Mẹ, không cho phép gạt con nha.'

'Không gạt con.'

Sở Tư Nhan đưa con gái về phòng dành riêng cho trẻ con, giúp con rửa mặt súc miệng xong thì đưa con vào giường, vừa mới đắp chăn xong thì cô bé cũng đã ngủ mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 489 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dandelion4u, Haley Tran, Manu15, minhlynguyen, nam ân, Panda193, Pthue, qdh25, Quangdungsudico, SunnyLưu, thuytrangkj89, Tô Hương Quỳnh và 735 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

5 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

8 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

9 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

11 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Hiện đại] Tình sinh ý động - Tùy Hầu Châu

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

17 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

18 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

20 • [Hiện đại] Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99

1, 2, 3, 4, 5


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Heo Heo Con: Ôi các Bạn  đâu rồi
Tiểu Linh Đang: bạn xem những điều đổi mới ở đây để được rõ hơn nhé viewtopic.php?t=407286
Phan Quyên: thân, là tại diễn đàn đổi mới nhanh quá hay tại mình vào nhầm?
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=394850&p=3256548#p3256548
Tú Vy: Hầy bạn bàng hoàng... sau nhiều năm bạn vẫn thích tanemura arlna...
Tiểu Cương Ngư: Ahihi oppa lại pm :D3
Tú Vy: Mới thấy rank thành viên xuất sắc dễ thương ghê... ahihi...
Tuyết Vô Tình: ==
Tú Vy: Haizz... Hồi đầu đọc ngược... đọc ngược một hồi thấy cẩu huyết quá thì chuyển sang nữ cường... đọc riết thấy bàn tay vàng quá chuyển qua đọc sủng... giờ sâu răng rồi chuyển qua sắc cho tình thú... cơ mà sắc thì cũng chai chai rồi giờ ngược sủng... ôi... :hixhix:
Tiểu Cương Ngư: Giề
Nalu0o0: Tiêu Dao trụ trì đã lâu ko gặp
Tiêu Dao Tự Tại: Haha đang đinh cho tình ra đảo. Hay lắm sun
Tiêu Dao Tự Tại: Tình :chair: có thích ra đảo k
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con ko thích ra ĐẢO!!! Cho con ra đảo nè :v
Độc Bá Thiên: Tiễn Heo vô giấc mộng đẹp :sleep: ầu ơi à ời
Tuyết Vô Tình: pp heo con :P
Heo Heo Con: That wa,,,oi ngu day bye
Tuyết Vô Tình: thiên tiêu ngọc vẫn :P
Độc Bá Thiên: Tiêu *chụt chụt kịt kịt*
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên kk :">
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) cho con ra đảo nhé nhớ mặt sư phụ :P
Heo Heo Con: Oi minh wen chuc tinh nua cu say giac nong,khong can mong mi.cu y nhu 1 giac ngu ngan nam y,dung bac chuoc heo nha hihi
Sunlia: tối mát ^^
Tuyết Vô Tình: gì ủi "Hey" chi?
Tuyết Vô Tình: hòm thì cất giữ   búp bê rồi tùy phong :D2
Tiểu Cương Ngư: 헤이
Heo Heo Con: Duong nhien ,ngu la bon su cua heo ma,  con ai kia xin bao trong,.
Độc Bá Thiên: Thiên ko nuôi thiếp...Thiên chỉ có honì , và Tiêu thôi
Tuyết Vô Tình: bình an say giấc :P cứ giốnng như mãi mãi chìm vào giấc ngủ ý :P
Độc Bá Thiên: Chúc Heo bình an say giấc :wave3: :sleep:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.