Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 

Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

 
Có bài mới 02.12.2016, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 17.07.2016, 12:04
Bài viết: 10
Được thanks: 32 lần
Điểm: 8.2
Có bài mới [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 10
THỰC HOAN GIẢ YÊU


images


Tác giả: Tịch Hề

Thể loại: Hiện đại

Độ dài: 172 chương

Convert: ngocquynh520

Nguồn: diendanlequydon.com

Editor: xuongrong94,
Bacnguyen
Thư (Thư_Plynh)
Ngọc Diễm Hepc
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lovenoo1510
Rùa Lười

Beta: Thư (Thư_Plynh), Lovenoo1510

     
Giới thiệu vắn tắt:

Cô không phải Thiên Sứ, anh cũng không phải người lương thiện.

Trong phòng rửa tay, cô bị bóp cổ, lưng tựa lên bờ tường lạnh lẽo.

"Người ở bên ngoài đều nói tôi đã dùng bàn tay này để khoa tay múa chân với cô, cho nên chỗ nào trên người cô cũng rách nát phải không?"

Lồng ngực vững chãi của anh áp sát cô, môi lạnh khẽ nâng lên.

     
Trong mắt cô đầy vẻ châm chọc, khuôn mặt lạnh nhạt không mang theo một chút ý cười: "Của anh ngắn lắm hả, phải dùng đến tay sao?!"

. . .

Anh là người thừa kế nhà họ Quyền, nhìn bề ngoài gia thế không thể bắt bẻ.

Cô là con gái lớn nhà họ Sở, lại không được hưởng quyền lợi thuộc về cô.

Hai người bọn họ lấy nhau, hoàn toàn là vì anh hiếu thắng, cô mạnh mẽ, mới khiến cho hai bên chen vào chỗ trống.

Trong đêm tối, anh đè người dưới thân, ngón tay thon dài nhẹ nhàng áp sát từ từ vuốt ve.

Hơi thở của cô trở nên rối loạn: "Anh muốn làm gì?"

Người đàn ông khẽ mỉm cười, mập mờ thở nhẹ bên tai cô: "Thích bắt kẻ thông dâm như vậy sao, vậy hai người chúng ta ở đây thông gian, ai sẽ tới bắt đây?"

. . .

Một loạt những âm mưu tàn nhẫn, cuối cùng cũng đánh tan được sự ham mê của cô.

     
Khi hôn nhân biến thành một loại vũ khí lợi dụng, cô thông qua anh thực hiện một cuộc giao dịch lớn, đòi lại công bằng thay mẹ mình.

Trong trò chơi này, tình yêu thật tầm thường, không có thứ tự đến trước và sau.

Ai yêu người kia trước, không nhất định sẽ thua.

     
Ai đó từng nói: Thời gian không chịu được tan vỡ, tìm đến hoa lau kể chuyện tình.

Chỉ là cô không biết, trong chớp mắt ấy khi cô xoay người đi, thì thế giới của anh cũng hoàn toàn sụp đổ.

. . .

Đoạn ngắn đặc sắc:

     
Một tờ khế ước, theo như nhu cầu.

     
Đôi mắt người đàn ông khẽ khép lại: "Khoản giao dịch này, em không lỗ vốn, hẳn là nhận được không ít."

     
"Điều kiện kèm theo." Đầu ngón tay Sở Kiều cuộn tròn, từ đáy mắt đến sắc mặt đều rất bình tĩnh: "Tôi muốn được tự do!"

Người đàn ông đốt ngọn lửa lam trong tay, lúc sáng lúc tối, nụ cười trên môi như thuốc độc chết người: "Sở Kiều, nếu anh không muốn buông tay, thì đến chết em cũng chỉ có thể là bà Quyền!"
______________________________
Chào cả nhà, đầu tiên là bạn xuongrong94 mở hố nè, sau đó vì lí do riêng nên truyện run rủi về nhà bạn Thư, sau đó gia đình có thêm thành viên mới và đăng chương khá là đều đặn. Mong cả nhà ủng hộ vì đây là bộ truyện rất đặc biệt với Thư (nhiều cái lần đầu bắt nguồn từ đây) nên nhà Thư rất vui nếu nhận được thật nhiều tình thương của mọi người.
:love2:  :iou:  :yeah:  :-P



Đã sửa bởi lovenoo1510 lúc 12.07.2017, 10:36, lần sửa thứ 12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn xuongrong94 về bài viết trên: Cà Rốt Hồng, Hangxjh, Nana Trang, Ngọc Hân, Tôm Sốt Chua Ngọt, heisall
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 07.12.2016, 13:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 17.07.2016, 12:04
Bài viết: 10
Được thanks: 32 lần
Điểm: 8.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 10
Chương 1: Cưới thua một ngón tay

Editor: xuongrong94

Beta: Thư

Lần đầu tiên Sở Kiều nhìn thấy Quyền Yến Thác, cũng không phải là trường hợp đặc biệt gì, chính là cảnh tượng tầm thường không thể tầm thường hơn nữa, xem mắt.

Màu xanh hài hòa, nhà hàng lớn nhất thành phố Duật Phong thiết kế theo phong cách Phương Tây.

Khăn trải bàn màu trắng, được kết hợp với những ô vuông rỗng màu xanh đan xen nhau thành hình bàn cờ, màu xanh nhạt như dòng nước mềm mại buông xuống, thể hiện phong cách quý tộc Châu Âu khiêm tốn xa hoa.

Sở Kiều mặc một chiếc váy ngắn màu đen liền thân, cổ không đeo bất cứ trang sức gì, váy trên người cô ôm mông, vừa vặn phác họa lên dáng người uyển chuyển, dưới chân đi một đôi giày da cao gót màu đỏ, hai loại màu sắc trái ngược nhau, tạo nên sự chênh lệch rõ rệt.

Đi đến trước sảnh nhà hàng, Sở Kiều lấy danh thiếp từ trong túi ra, lập tức có người tiến lên: "Tổng giám đốc Quyền đã đến rồi ạ."

Sở Kiều ngẩn người, tầm mắt nhìn theo hướng nhân viên phục vụ đi qua. Tới gần bàn ăn bên cửa sổ, có một người đàn ông với khuôn mặt tuấn tú đang ngồi, đôi mắt màu đen thâm thúy lạnh lùng.

Nhìn người đàn ông ngồi bên cửa sổ, khóe môi cô khẽ nâng lên. Tướng mạo hạng nhất, dáng người hạng nhất, người như vậy đến chó còn phải để vào mắt!

Nâng đồng hồ lên liếc nhìn, sớm năm phút trước thời gian hẹn gặp mặt. Sở Kiều không nóng lòng tiến lên, tiện tay rút ra một quyển tạp chí, lại ngồi ở khu nghỉ ngơi, nhàn nhã tự tay lật mở xem tin tức bát quái.

Nhân viên phục vụ hơi chần chừ, đành phải rời đi trước, chờ cô có cần thì quay lại.

Mười phút sau, Sở Kiều khép tạp chí lại, nhíu mày hướng nhìn sang phía cửa sổ, quả nhiên nhìn thấy mày kiếm của người đàn ông đang chờ nhíu chặt lại, khuôn mặt tuấn mỹ khẽ trầm xuống.

Để tạp chí lại chỗ cũ, Sở Kiều đứng lên, đi tới theo hướng dẫn của nhân viên phục vụ.

Khớp xương ngón tay người đàn ông khẽ gõ trên mặt bàn, sắc mặt đã tỏ ra không kiên nhẫn, mắt lướt qua bóng người đang đi đến, anh quay đầu nhìn sang, nhìn thấy người phía sau đi tới, trong mắt có tia sáng lóe lên.

Trông thấy một khuôn mặt sạch sẽ, không có bất cứ trang sức dư thừa nào, miễn cưỡng có thể vừa mắt!

"Đến muộn à?"

Quyền Yến Thác nhìn chằm chằm người đi tới, giọng nói không vui.

Đứng trước mặt của anh, Sở Kiều đánh giá anh từ trên xuống dưới một lần, ngũ quan như điêu khắc, đôi mắt sắc bén, môi mỏng vô tình. Người đàn ông này trông còn lạnh lùng hơn trong ảnh mấy lần.

Kéo ghế ra ngồi thẳng xuống, mí mắt Sở Kiều cũng chưa thèm nâng, trầm giọng nói: "Gọi món ăn."

Quyền Yến Thác nhíu mày, đôi môi lạnh nhạt nhấp nhẹ, tròng mắt sâu thăm thẳm híp lại.

Nhận lấy thực đơn được nhân viên phục vụ đưa tới, Quyền Yến Thác cũng không mở ra, thuận miệng nói : "Hai phần Nhất Hào."

"Tôi muốn món Nhị Hào." Sở Kiều nhẹ nhàng khép thực đơn lại, khóe miệng tươi cười bình tĩnh.

Nhân viên phục vụ nhăn mày, nhìn về phía Quyền Yến Thác.

Nửa người trên của người đàn ông dựa vào ghế, hai chân bắt chéo, khóe miệng anh mỉm cười, nói : "Cậu nói cho cô ấy biết, chỉ có món Nhất Hào."

Nhân viên phục vụ gật đầu liên tục, nói đúng sự thật: "Thực xin lỗi tiểu thư, hôm nay nhà hàng chúng tôi chỉ cung cấp món Nhất Hào."

Sắc mặt Sở Kiều trầm xuống, đôi mày thanh tú chau nhẹ lại đứng lên: "Vì sao?"

Nhân viên phục vụ len lén liếc mắt nhìn người đàn ông, giọng nói đắn đo xác đáng: "Tổng giám đốc Quyền chỉ ăn món Nhất Hào."

Sở Kiều kiềm chế lại sự tức giận ở đáy lòng, cười nói: "Tổng giám đốc Quyền có sở thích thật là đặc biệt."

Quăng thực đơn cho nhân viên phục vụ, Quyền Yến Thác không nói gì, đôi mắt đào hoa hẹp dài vô tình híp lại.

Lát sau, hai phần ăn giống nhau được bưng lên bàn. Sở Kiều trừng mắt nhìn phần ăn bò-bít-tết chín bảy phần này, giận dữ cắn môi.

Cô ghét nhất loại món ăn còn tơ máu này, căn bản cũng không quen thuộc,muốn người ta ăn như thế nào đây?!

Cái gọi là xem mắt, đơn giản là nam nữ xa lạ ngồi chung một chỗ, đưa ra một số tình huống cơ bản của cha mẹ hai bên, tất cả được nói thẳng ra rõ ràng, sau đó nhìn xem lẫn nhau một chút, nếu thấy cũng vừa ý, vậy thì tiếp tục gặp gỡ nhau.

Chỉnh lại phần cơm, Sở Kiều gần như chưa ăn gì, hai người bọn họ cũng rất ít nói chuyện. Về việc bị Quyền Yến Thác lạnh nhạt, cô xem như tương đối vừa lòng, ít nhất bên tai được yên lặng.

Bữa ăn gần xong, nhân viên phục vụ bưng đến một món ăn riêng, Sở Kiều lấy ra một tấm thẻ, giọng nói thong dong: "AA chế."

"AA chế?" Quyền Yến Thác cười lạnh lùng, khuôn mặt tuấn tú lo lắng, một tay anh nâng cằm lên, nhìn chằm chằm mặt Sở Kiều, cười hỏi: "Cô nói xem, cái gì là AA sản xuất?"

Sở Kiều ngẩn ra, ánh mắt tràn ngập đề phòng: "Biết rõ rồi còn hỏi."

Vẻ mặt Quyền Yến Thác cười vô hại, từ khóe mắt đến con ngươi làm ra vẻ ngay thẳng: "Tôi chỉ biết A cup, B cup."

Khi nói chuyện, ánh mắt của anh nhìn theo Sở Kiều một đường đi xuống cổ, cặp mắt kia giống như kính nhìn xuyên thấu rất sắc bén: "Airport là sân bay, Barely—there là cơ hồ không có, C. . . . . . theo cô có phải C là cup không?"

Nhân viên phục vụ đứng ở một bên cúi đầu, mặt đều muốn chôn đến trước ngực, cố gắng khắc chế tiếng cười.

Hai tay buông xuống ở bên người nắm chặt, mặt Sở Kiều tái nhợt, cô nhớ tới những lời nói trước khi ra cửa mà ba đã dặn dò, muốn cô phải giữ gìn hình tượng danh tiếng thục nữ, không thể làm cho nhà họ Sở mất mặt!

Ý cười dưới đáy mắt Quyền Yến Thác tan hết, anh cầm bút lên ở trên thực đơn ký tên, đứng lên đi ra ngoài: "Sở Kiều, cô quá coi trọng bản thân rồi, ở trước mặt tôi nói AA, cô xứng sao?!"

Một câu nói kia khiến Sở Kiều nghẹn hồi lâu cũng chưa trở lại bình thường được.

Đi ra bên ngoài, ánh mặt trời chiếu xuống chói mắt, Sở Kiều đưa tay che mặt, tầm mắt hướng về bóng lưng cao lớn phía trước, cô bình tâm đè nén cảm xúc khó chịu lại.

Danh môn thục nữ!

Đây là lời ba cô dặn đi dặn lại, cô không thể không nắm chặt túi xách, sợ mình không kiềm chế được mà ném lên.

Quyền Yến Thác đột nhiên quay đầu, một đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm, thấy Sở Kiều giật mình một cái.

Mẹ nó! Người đàn ông này gáy mọc mắt!

"Lấy di động ra ."

Sở Kiều cúi đầu, không muốn để ý đến anh.

Thấy cô bất động, môi Quyền Yến Thác lạnh nhạt mím lại, xưa nay anh không phải là một người tốt tính, luôn dễ dàng tha thứ để cô làm càn hoàn toàn là nể mặt bà nội, hôm nay còn dám giả vờ ngây ngốc với anh à?!

Đi đến cạnh cô, mày kiếm của Quyền Yến Thác cợt nhã, một tay anh xuyên dưới nách của cô, trực tiếp lấy điện thoại di động trong túi xách của cô.

Người đàn ông hơi cúi đầu, thu hết vóc dáng nhanh nhẹn của cô vào mắt, anh ung dung cầm điện thoại di động, mở màn hình bấm xuống dãy số của anh .

Giữ gìn điện thoại tốt, anh đưa điện thoại di động thả lại trong túi xách.

Đầu Quyền Yến Thác rất cao, từ góc độ anh đứng nhìn xuống, ánh mắt vừa vặn dừng ở trên khuôn mặt Sở Kiều , nước da cô trắng nõn gần như trong suốt, lông mi dài và cong, giống như cánh bướm nhấp nháy, thoáng chốc làm cho trong lòng anh ngứa ngáy.

Anh rút tay trở về, không giải thích được thay đổi phương hướng, nắm cái áo khoác trên mông đầy đặn của cô, nhéo một cái.

Chiếc xe Hummer màu đen đã qua cải tạo cao hơn xe bình thường, Quyền Yến Thác tung người nhảy lên chiếc xe yêu thích, hình như nghĩ đến cái gì, lại quay đầu nhìn về phía cô, môi mỏng khẽ nâng lên: "Rất co dãn, cảm giá không tệ."

"Oanh" một tiếng, động cơ xe Hummer rồ lên vang dội rồi chạy đi mất.

Da đầu Sở Kiều run lên một hồi. Cái gì mà con mẹ nó danh môn thục nữ? Có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục!

Mở cửa xe ngồi lên xe, Sở Kiều nhanh chóng nổ máy, một chân đạp cần ga tận cùng, hết tốc độ đuổi theo hướng chiếc Hummer màu đen phách lối kia.

Tích tích tích ——

Sở Kiều vẫy tay một cái, thân xe màu đỏ đi qua sát đầu xe Hummer, Quyền Yến Thác không ngờ chiếc xe có thể vượt qua xe mình, bất giác đánh tay lái về phía trái, đầu xe bên trái quẹt qua giữa khu vực cách ly đang khởi công, để lại một đường dấu thật dài..

Ổn định tay lái, Quyền Yến Thác nhíu mày nhìn qua, chỉ thấy phía trước là một chiếc BMW màu đỏ chạy với tốc độ cao, xe kéo mở mui màu đen xuống, người ngồi ở vị trí lái là phụ nữ, giơ tay phải lên quay về phía anh, giơ cao ngón tay giữa lên!

Tôi thao! (*)

(*): câu chửi bậy

Quyền Yến Thác hoàn toàn khiếp sợ, trong nháy mắt khẽ chần chừ, Sở Kiều lái xe quẹo sang, xe rẽ vào đường một chiều.

"Cót két ——"

Đèn giao thông thay đổi, Quyền Yến Thác dốc sức dẫm lên chân ga, suýt nữa đụng vào bên hông xe trước mặt, bất đắc dĩ dừng xe lại.

Ngón tay người đàn ông khoát lên trên tay lái, móc nhẹ xuống từng chút, anh giận quá hóa cười, khóe mắt hiện lên tia lãnh lẽo.

Được nha, có dũng khí!

Lái xe trở về biệt thự, lửa giận lúc trước của Sở Kiều giảm đi không ít. Tuy rằng cũng không coi là hả giận, nhưng cuối cùng trong lòng cũng có chút thoải mái.

“Cô cả."

Nhóm người hầu nhìn thấy cô trở về, cung kính chào hỏi.

Sở Kiều gật đầu, trên mặt không có biểu cảm gì, cô nhìn thấy người ngồi phía sau trên sô pha, sắc mặt trầm xuống đi đến: "Ba!"

Đặt tờ báo trong tay xuống, đôi mắt Sở Hoành Sanh cũng không nhìn cô: "Như thế nào, hôm nay gặp mặt có hài lòng không?"

Hài lòng con khỉ ! Nói đến khóe miệng, con ngươi Sở Kiều nhìn quanh, nhịn cảm giác kích động muốn nói tục xuống, cười một tiếng, nói: "Cũng tạm được."

Mày Sở Hoành Sanh nhếch lên, đôi mắt thăm thẳm liếc nhìn cô: "Hiếm khi con nói được, bên kia cũng nói không tệ. Một khi đã như vậy, hai người nghiêm túc đặt quan hệ mà kết giao, không được quấy rối nữa!"

     ". . . . . ." Mắt hạnh của Sở Kiều trừng lên, đầu trống rỗng vài giây. Cái gì gọi là bên kia cũng nói không tệ? Không thể nào, mắt người kia có phải có vấn đề hay không, động tác của cô rõ ràng như thế, ngón giữa dựng thẳng dũng mãnh như thế, anh vẫn còn nói. . . . . . Không tệ? !

Chắc chắn đầu người đàn ông kia bị lừa đá rồi!

"Ăn cơm thôi." Sở Hoành Sanh ra lệnh một tiếng, tâm tình rất tốt đi đến phòng ăn.

Thoáng nhìn thấy ý cười nơi khóe miệng cha, Sở Kiều cúi đầu, buồn bã đi lên lầu.

"Cô hai, cô không ăn cơm sao?"

"No rồi!"

Sắc mặt Sở Kiều âm trầm, bực bội xông lên phòng, buổi trưa ăn thịt bò bít tết căn bản là không tiêu hóa được! Cô nhớ tới khuôn mặt ngang ngược kia, chỉ cảm thấy bị anh sờ mông, một hồi tức giận đến muốn giết người!

Kìm nén ở nhà hai ngày, Sở Kiều sợ buồn bực, hẹn bạn tốt đi ra giải buồn.

Quán bar, Mê Sắc.

Sàn nhảy ở lầu một, tinh thần búng cháy theo nhạc Heavy Metal ồn ào náo động.

Sở Kiều và bạn tốt chọn một gian phòng ở lầu hai, tinh thần sa sút.

"Con nhóc kia, cô còn dám ra cửa?" Tô Lê vội vàng chạy tới, bưng rượu đỏ trên bàn, uống một hơi cạn sạch.

Sở Kiều bĩu môi, nghĩ thầm nếu lại không ra khỏi cửa, nhất định kìm nén đến nỗi sinh bệnh khắp người.

"Vì sao không dám ra khỏi cửa?" Sở Kiều trừng mắt nhìn cô, ánh mắt không hiểu.

Tô Lê ôm cô, cười ngửa nghiêng ngã: "Làm sao cậu lại lợi hại như vậy, dám dựng thẳng ngón giữa cho trước tổng giám đốc Quyền chứ?"

Sở Kiều ngẩn người, vẻ mặt trầm xuống: "Làm sao cậu biết ?"

"Ha ha, người địa cầu ai cũng biết rồi." Tô Lê nhún nhún vai, trưng ra vẻ mặt sùng bái với cô.

Mặt Sở Kiều biến sắc, vẻ mặt co quắp lên. Chuyện này hẳn là chỉ có hai người bọn họ biết, như thế nào lại truyền ra ngoài đây?

Phía sau, một đám người đi đến, mọi người nhìn thấy Sở Kiều đều cực kỳ bội phục, phục sát đất.

Nụ cười khóe miệng Sở Kiều cứng ngắc, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh cho tỉnh táo.

Khoát nước lạnh rửa mặt, một Sở Kiều hăng hái lúc tới đã biến mất, cô kéo cửa phòng rửa tay đi ra ngoài, nhưng không nghĩ đụng phải một đôi mắt hung ác nham hiểm.

"Anh!"

Sở Kiều còn chưa biết tình huống thế nào, cả người liền bị người đàn ông kéo trở về, phía sau lưng tựa lên bờ tường lạnh lẽo .

"Anh muốn làm gì?" Cổ họng Sở Kiều đang bị anh bóp, bình tĩnh lên tiếng. Mặc dù trong lòng phát run, nhưng trên mặt ngoài không thể chịu thua.

Quyền Yến Thác chậm rãi cúi người xuống, lồng ngực vững chắc áp sát cô, môi mỏng khẽ nâng lên: " Người ở bên ngoài đều nói tôi đã dùng bàn tay này để khoa tay múa chân với cô, cho nên chỗ nào trên người cô cũng rách nát phải không?"

Bị thở hơi nóng bỏng của anh phun bên tai, Sở Kiều không tự giác rụt cổ một cái, nếu như lúc này cô chịu yếu đuối một chút, cũng có thể cho qua đi. Nhưng tính tình của cô, càng gặp cứng lại càng kiên cường.

Sở Kiều ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập hơi nước nhìn thẳng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng không mang theo một chút ý cười: " Của anh ngắn lắm hả, phải dùng đến tay sao?!"

Nghe vậy, trong mắt Quyền Yến Thác co rút lại một lúc, ngón tay thon dài của anh đi xuống, ghìm chặt hông của cô.

Cô đang muốn chống đối sao? Người phụ nữ này muốn tự tìm cái chết mà!


Đã sửa bởi lovenoo1510 lúc 14.08.2017, 10:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn xuongrong94 về bài viết trên: Huogmi, Meo_bee, banhocbienthai, flowerfog, heisall, sâu ngủ ngày
Có bài mới 08.12.2016, 12:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 17.07.2016, 12:04
Bài viết: 10
Được thanks: 32 lần
Điểm: 8.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 10
Chương 2: Dùng cái kia phá thế nào, tự mình chọn

Editor: xuongrong94

Beta: Thư

Trong nhà vệ sinh, gạch men sứ La Mã màu bạc xuyên qua cả mặt vách tường, một chiếc đèn thủy tinh hình Hoa Ngọc Lan treo cao, tỏa ra ánh sáng màu vàng, đúng lúc dừng trên người phụ nữ đang nhíu chặt lông mày.

Bị hai bàn tay to lớn bóp cổ, sắc mặt Sở Kiều trở nên đỏ bừng, tiếng hít thở dồn dập nặng nề.

Người trước mắt, ngay cả khi bị tay anh chẹn cổ, vẻ mặt lại không chút hoảng loạn. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bình tĩnh, đôi mặt đen nhánh không gợn sóng, nhìn không ra một chút cảm xúc.

"Có thể nhịn sao?" Ánh mắt Quyền Yến Thác trầm xuống, ngón tay thon dài cợt nhã, từng tấc dọc theo đường cong trên eo cô đi lên, gián tiếp đừng ở trước ngực của cô.

Đầu ngón tay dao động, lại không thâm nhập.

Cơ thể bị anh đè lại, Sở Kiều không có năng lực phản kháng, cô ghét nhất cảm giác bị người khác khống chế thế này, nhíu mày nhìn về phía người đàn ông đối diện, âm thanh vững vàng: "Anh muốn thế nào?"

Bởi vì lời của cô, Quyền Yến Thác khẽ cười một tiếng, ngón tay anh điểm ở trên ngực của cô, con ngươi đáy mắt lạnh lùng: "Nếu lời đều đã nói hết, tôi nhất định sẽ làm cho cô xem thử dài hay ngắn!"

Dài hay ngắn?

Sở Kiều nhớ tới lời nói của mình vừa rồi, sắc mặt khẽ thay đổi.

Sợ sệt trong nháy mắt, Quyền Yến Thác đã đưa tay lên đến hông của cô, trở tay bế cô lên. Phía sau lưng cứng rắn lạnh lẽo ma sát làm cho cô lấy lại tinh thần, hai chân cô kẹp ở hông anh.

"Quyền Yến Thác!" Hít sâu một hơi, Sở Kiều bị người đàn ông giữ chặt, hai tay giãy dụa bị trói chặt ở sau người, không thể động đậy.

Quyền Yến Thác cúi mặt xuống, nước trong đáy mắt mênh mông: "Đừng kêu vội, đợi lát nữa sẽ cho cô kêu !"

Bị lồng ngực vững chắc của người đàn ông áp sát, Sở Kiều mím môi, vẻ mặt tràn đầy chán ghét, cô nén một hơi, lạnh lùng nói: "Có gan anh thả tôi xuống, có dám hay không?"

Lại còn dám bướng bỉnh?

Quyền Yến Thác không chịu thua, khóe miệng chứa đựng ý cười, hai mắt híp lại, đáy mắt tối lại làm cho toàn thân Sở Kiều phát run.

Người đàn ông trước mặt bỗng tiến tới gần, dây thắt lưng bằng kim loại bên hông anh lạnh như băng, làm cho da thịt cô lạnh lẽo theo, dường như lan ra đến mọi nơi. Thân thể ma sát, da thịt mịn màng ở bắp đùi vô tình bị trầy ra vết đỏ.

"Mạnh miệng đúng không?" Quyền Yến Thác cúi mặt xuống, môi mỏng tới gần bên tai của cô, cười nói: "Chỉ là, tôi thích bướng bỉnh."

Khóe miệng anh tràn đầy ý cười, càng nhìn Sở Kiều càng cảm thấy chói mắt, cô đè bờ vai của anh lại, dùng hết sức đẩy ra, nhưng không thể động đậy chút nào!

Kéo chiếc cằm thon của cô lại, mày kiếm Quyền Yến Thác cợt nhã, mỏng môi nhàn nhạt sát qua bờ môi của cô, giọng nói nhiễm cười: "Cô thích cứng rắn (*) sao?"

(*): chỗ này đang chơi chữ, ở trên QYT nghĩ SK cứng rắn (nghĩa là bướng bỉnh, kiên cường) nhưng ở dưới lại mang nghĩa khác (cứng cái gì đấy)

". . . . . ." Sở Kiều dừng lại một hơi, cả khuôn mặt trở lên đỏ bừng.

Tên khốn kiếp này nói chuyện thật làm người ta buồn nôn!

     Cửa lớn đang đóng chặt bị đẩy ra, một người phụ nữ mặc chiếc váy đỏ đang đi tới, nhìn chằm chằm đôi nam nữ đang dây dưa ở góc tường đến choáng váng.

Người đàn ông hơi hé mắt, đáy mắt hiện lên vẻ nóng nảy mãnh liệt: "Có muốn tới gần chút nữa cho thấy rõ hơn không?"

Váy nửa người dưới của Sở Kiều trở nên lộn xộn, thuận thế được che đậy bên hông người đàn ông. Hai tay anh giữ chặt hông của Sở Kiều, dây lưng khấu trừ ma phá da thịt, cô bị đau nhíu mày, không tự giác lên tiếng: "A!"

Âm thanh kêu đau này, làm nổi bật tình cảnh lúc này, chỉ có thể làm cho người ta suy nghĩ lung tung.

Người phụ nữ đứng ở cửa sắc mặt phiếm hồng, vội cúi đầu, đi nhanh ra ngoài: "Thật xin lỗi."

Cửa chính khép lại, bốn phía một mảnh yên tĩnh. Trên bồn rửa mặt trưng bày bụi trúc cao lớn, khí thế dồi dào.

Trước gương, Sở Kiều nhìn bộ dạng chật vật của mình, đáy lòng rất tức giận. Cô mím môi, hai tròng mắt bình tĩnh nhìn người đàn ông đang chèn ép, cười lạnh lùng: "Quyền Yến Thác, anh chơi nổi sao?"

Phép khích tướng đối anh vô dụng, nhưng trong đáy mắt kia của cô có tia quật cường không phục ngược lại khiến cho anh vui vẻ.

"Có chơi hay không do tôi quyết định." Ngón tay Quyền Yến Thác nhẹ nhàng lướt trên gò má của cô, mang theo lực. Anh lập tức buông tay, buông người đang bị kiềm chế ra.

Sở Kiều dựa vào tường để đứng vững, hai chân bị nhấc cao một lúc lâu, lúc này vừa chua xót lại mềm nhũn, nhịn không được phát run.

Lúc hơi thở của cô chưa ổn định, người đàn ông lại một lần nữa cúi đầu, cười như không cười nói: "Sở Kiều, cô là xử nữ sao?"

Quyền Yến Thác chưa cho cô cơ hội trả lời, đôi mắt màu đen khẽ híp lại, nụ cười lạnh lẽo: "Dùng cái kia phá thì thế nào, tự mình chọn? Nghĩ kỹ rồi nói cho tôi biết!"

Nói xong những lời này, anh xoay người rời đi, khóe miệng tươi cười hoàn toàn không có.

Lúc sau, Sở Kiều cất bước đi đến trước bệ rửa tay, giữa hai chân đau nhức khó chịu, cô vén váy lên nhìn, da thịt bị xước rỉ ra tơ máu.

Trở lại phòng, không khí vẫn ổn. Mọi người tốp năm tốp ba đang uống rượu ca hát, cũng không ai phát hiện chuyện vừa rồi đã xảy ra. Sở Kiều bị bạn tốt kéo đi ca hát, rống một ca khúc xong, trong lòng tốt hơn rất nhiều.

     . . . . . .

Sáng sớm hôm sau, Sở Kiều bị tiếng gõ cửa của người giúp việc làm cho tỉnh giấc: " Mời cô cả xuống dùng bữa sáng ."

Đi đến phòng tắm tắm rửa, dòng nước ấm áp lướt qua, khiến cho bắp đùi đau đớn. cô cúi đầu xem xét, hình ảnh tối hôm qua lại một lần nữa tràn ngập trong đầu.

Sở Kiều lau khô thân thể, tìm được lọ thuốc nước xoa lên chỗ vết thương. Cô nhìn chằm chằm gương, nhớ tới khuôn mặt người đàn ông tối hôm qua, nhớ tới anh hết lần này đến lần khác khiêu khích cùng đùa giỡn, từ ánh mắt đến vẻ mặt lộ vẻ lo lắng.

Phòng ăn dưới nhà, bữa sáng đã được dọn xong. Món ăn Trung Tây kết hợp, hai loại khẩu vị.

Cả nhà mọi người đều ăn bữa sáng kiểu phương Tây, chỉ có cô ăn không quen, muốn ăn cháo trắng bữa sáng.

"Kiều Kiều mau tới đây, " Người phụ nữ đang bận rộn trước bàn ăn thấy cô tới dịu dàng kêu: "Nấu cháo củ từ con thích đây, bảo dưỡng dạ dày ."

Sở Kiều kéo ghế ra ngồi xuống, quét mắt nhìn cha đang ngồi ngay ngắn, thấp giọng nói: "Cám ơn dì."

Mở vung ra, mùi thơm cháo củ từ nóng hổi xông vào mũi, Giang Tuyết Nhân múc vào bát xong, đặt ở trước mặt Sở Kiều: "Nếm thử xem, có muốn thêm chút mật ong không?"

Sở Kiều cúi đầu, cầm thìa lên nhấp một hớp, trên mặt không có biểu cảm gì: "Không cần."

"Hoành Sanh, ăn trước đi đã, nguội rồi." Giang Tuyết Nhân lấy tờ báo trong tay chồng, đem sữa nóng đưa cho ông.

Tuy rằng cúi đầu, nhưng dư quang khóe mắt thấy rõ. Sở Kiều nắm chặt thìa, không bao giờ muốn động một ngụm nữa.

Trên bàn ăn không ai nói chuyện với ai, Sở Hoành Sanh không mở miệng, cũng không có chuyện gì để nói.

"Bà Quyền gọi điện thoại tới, muốn hai nhà cùng nhau ăn một bữa cơm." Sở Hoành Sanh ngẩng đầu, ý tứ trong lời nói rất rõ ràng.

Sở Kiều cúi đầu, chậm rãi quấy cháo trong bát.

Leng keng ——

Cửa chính mở ra, người giúp việc vui mừng nói: “Cô hai!"

Giang Tuyết quay đầu, trước mắt đã nhào tới một bóng người: "Mẹ, con đã trở về."

"Viện Viện ——" kéo con gái qua, vẻ mặt Giang Tuyết Nhan đầy ý cười, mắt hàm chứa cưng chìu.

Sở Nhạc Viện ôm cổ cha, vô cùng thân thiết làm nũng: "Ba ba, Kiều Kiều nhớ ba! Nhớ mẹ, nhớ chị!"

Đưa tay xoa đầu con gái nhỏ, vẻ mặt Sở Hoành Sanh nhiễm cười, giọng nói ôn hòa, cũng không có ý tứ trách cứ: "Tại sao trở về lại không nói trước cho chúng ta biết?"

"Con muốn dành cho mọi người sự bất ngờ nha!" Sở Nhạc Viện cọ xát ở trước ngực cha, quyệt cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt màu đen tỏa sáng lấp lánh.

"Ăn cái gì chưa?" Giang Tuyết nhìn con gái, đem bữa sáng để trước mặt cho cô.

"Đi rửa tay trước đi."

"Không cần đâu, đã đói bụng lắm rồi."

"Đứa nhỏ này, ăn từ từ thôi."

Mẹ con các cô mỗi người một câu, cha phối hợp cười dịu dàng. Bức họa trước mặt này, chỉ có Sở Kiều hoàn toàn xa lạ.

"Cha!" Sở Kiều ngẩng đầu, nhìn chằm chằm mặt cha: "Thời gian gặp mặt các người sắp xếp, xác định xong nói cho con biết."

Nghe được lời của cô, ánh mắt của mọi người đồng loạt dừng ở trên người cô, hình như không nghĩ tới cô có thể dễ dàng đồng ý.

Sở Kiều cụp mắt, năm ngón tay nắm chặt. Chỉ có như vậy, mới có thể  chứng minh cô tồn tại sao?


Đã sửa bởi lovenoo1510 lúc 14.08.2017, 10:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn xuongrong94 về bài viết trên: Huogmi, sâu ngủ ngày, thanhbin
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: blank005, Diep bach, dvanh, Love spring, Miyu1105, ngoc giau, Như Thanh, NP1478965, phuochieu90, pypyl, tlam0212 và 680 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Snow cầm thú HD: Hmm....
Thanh Xuân 430: Cần editor làm chung bộ này.
viewtopic.php?style=6&t=387204&start=126
Bộ này thuộc thể loại hiện đại sủng - trùng sinh, nội dung ok. Nếu có ai yêu thích bộ này và muốn làm chung thì nhắn lại cho mình.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ý xuân hòa hợp quyển 2 c20
ღ_kaylee_ღ: 168 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3289378#p3289378
trantuyetnhi: Chào ông xã nha.
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :)
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=180
Game trắc nghiệm tâm lý kì II tầng V mời các bạn tham gia.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.