Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 354 bài ] 

Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

 
 29.10.2017, 19:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 562
Được thanks: 4762 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 29
Chương 300: Thiện hậu

Edit: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Chuyện long xoay người, tự nhiên dẫn phát ra việc dân chúng nóng nảy bàn tán.

Có người nói là do Thụy vương ở Yến Bắc giết nhiều người, sát khí nặng, trở về kinh va chạm long mạch.

Lập tức có người phản bác, nói Thụy vương hồi kinh bao lâu, long mạch muốn lật người đã sớm lật, còn có thể chờ tới bây giờ?

Cũng có người nói gần đây đẩy quân lệnh tạo tình thế quá lớn, dân chúng đều oán giận, long xoay người là đang cảnh cáo thi hành đẩy quân lệnh. Đẩy quân lệnh do Thụy vương đề xuất, không phải là nhằm vào Thụy vương sao?

Còn có người nói, bệ hạ đăng cơ mấy năm nay, luôn không phát sinh chuyện như vậy, địa chấn cũng đã truyền đến kinh thành, bây giờ trong triều ẩn ẩn đều lấy Thụy vương cầm đầu, không phải nói rõ long cảnh cáo Thụy vương, khiến hắn không cần nảy sinh dã tâm không nên có?

Người rãi lời đồn nghĩ hết biện pháp dẫn lên trên người Thụy vương, dân chúng bàn tán xì xào, nhưng cũng không dám vọng động, đều đang suy đoán rốt cục tại sao long xoay người.

Còn về phần Nguyên Vũ đế, cũng bị cơn địa chấn lan đến kinh thành hù dọa.

Có lẽ người khác còn đang nghi ngờ nguyên nhân long xoay người, nhưng ông ta lập tức nghĩ đến một chuyện, ông ta nói muốn lập Thận quận vương làm Thái tử.

Long xoay người, là vì ông ta nói câu này sao?

Chuyện lập Thái tử liên quan tới quốc tộ, long sớm không xoay người trễ không xoay người lại cố tình đợi đến khi ông ta nói muốn lập Thận quận vương làm Thái tử, liền xoay người.

Không phải đang cảnh cáo ông ta thì là cái gì?

Chẳng lẽ đến cả ông trời cũng cảm thấy, Thận quận vương không thể gánh vác vị trí Thái tử?

Nguyên Vũ đế kinh nghi bất định, hôm trước long xoay người hôm sau ông ta ngã bệnh.

Thụy vương đang điều người trấn an dân chúng, biết được tình hình tai nạn nghiêm trọng nhất là ở một nơi cách kinh thành một châu, đếm số người thương vong còn đang trong công tác thống kê. Đáng được ăn mừng là, số lượng sẽ không quá lớn.

Biết tin Nguyên Vũ đế bị bệnh, Thụy vương giản lược công việc giao đãi thiện hậu, chạy tới trước mặt Nguyên Vũ đế chăm sóc.

Nguyên Vũ đế buồn bã ỉu xìu, quý phi ngồi ở bên cạnh bưng chén thuốc dỗ ông ta uống.

Nguyên Vũ đế không chịu uống.

Thụy vương thấp giọng nói: "Phụ hoàng, long thể quan trọng hơn."

Nguyên Vũ đế mệt mỏi nhắm mắt lại, quý phi ở một bên khuyên nhủ một lát, Nguyên Vũ đế mới đồng ý uống thuốc.

Uống xong, Nguyên Vũ đế liền nhìn Thụy vương.

Thụy vương biết ông ta đang nghĩ cái gì, nói hai ba câu tường thuật câu chuyện rõ ràng: "Mức độ địa chấn không quá lớn, tổn thất chắc không nhiều. Phụ hoàng không cần lo lắng."

Nguyên Vũ đế nhẹ nhàng thở ra, mở miệng nói: "Tế thiên..."

"Việc tế thiên không gấp, trước chờ dàn xếp xong  dân chúng vùng gặp tai hoạ, lại bàn tới cũng không muộn." Thụy vương dừng một lát, nói: "Lúc tế thiên, phụ hoàng định đến ngọn núi nào?"

Tế thiên luôn tiến hành trên núi, càng là núi cao, càng tiếp cận trời, cũng lại càng có thể biểu đạt ý kính sợ của thần dân hạ giới.

Sau khi Nguyên Vũ đế đăng cơ, cũng chỉ đi tế thiên lúc ban đầu rồi nhân dịp đó bẩm báo trời cao mình đăng cơ làm vua.

Những năm gần đây, chưa từng có chuyện gì để ông ta nảy sinh ý định đi tế thiên bình ổn lửa giận của trời.

Quả nhiên khí tiết tuổi già khó giữ được.

Sắc mặt Nguyên Vũ đế rất khó coi, nửa ngày sau mới trả lời Thụy vương: "Núi, Tần Thiên."

Núi Tần Thiên đông lâm hải dương, độ cao không xuất chúng, nhưng hương khói tràn đầy, khoảng cách đường sá đến kinh thành cũng không xa.

Thụy vương cũng cảm thấy chỗ này khá thích hợp.

"Phụ hoàng cố gắng nghỉ ngơi dưỡng bệnh, mấy ngày nữa, việc này phải làm bình ổn." Thụy vương cáo lui.

Tiêu phí mấy ngày, chuyện long xoay người cuối cùng cáo một đoạn.

Trong dân gian vẫn còn nghị luận, nhưng so với trước vắng vẻ đi nhiều.

Sau khi Thụy vương làm công tác thiện hậu cứu viện phi thường đúng chỗ, dân gian không có bởi vì việc này mà dẫn phát phản ứng dây chuyền.

Gì Sáng ở trước mặt Nguyên Vũ đế bất động thanh sắc nói lời hay về Thụy vương, tuy là Nguyên Vũ đế không hé răng, trong lòng lại tán thành năng lực của hắn.

Đổi lại là người khác, sợ là không biết nên làm sao mới tốt.

Thụy vương, ân uy cũng đã làm, lúc giải quyết địa chấn sinh ra ảnh hưởng đồng thời, tạo uy vọng không nhỏ trong dân gian.

Thật sự không thể khinh thường.

Biết việc xử lý thiện hậu không tệ, bệnh tình Nguyên Vũ đế cũng tốt lên.

Hôm nay lâm triều, Thụy vương đến trước mặt Nguyên Vũ đế hỏi việc tế thiên.

"Dựa theo chỉ định của phụ hoàng, trên đường từ kinh thành đến núi Tần Thiên đã bắt đầu phái người chuẩn bị dọn dẹp, chùa miếu trên núi Tần Thiên cũng đã cho người đến phối hợp với chủ trì ở đó. Chuyện an toàn không cần lo lắng." Thụy vương nói: "Phụ hoàng xem, lúc nào thì xuất phát cho thỏa đáng? Nhi thần cảm thấy, không cần quá muộn, thừa dịp hiện tại dân chúng nghị luận lại không nhiều ác ý, xuất phát tế thiên, nói vậy trong lòng dân chúng sẽ càng thêm kính trọng phụ hoàng."

Nguyên Vũ đế nhướng mày: "Trẫm, tự mình, tế thiên?"

Thụy vương nói: "Nhi thần đã an bày xong, phụ hoàng xuất hành, dọc theo đường đi đều không cần lo lắng. Bất quá, nếu phụ hoàng không muốn tự mình đi thì có thể chỉ định người thay thế phụ hoàng."

Nguyên Vũ đế nhắm hai mắt lại.

"Ngươi, cảm thấy, ai đi?"

Thụy vương nói: "Vậy thì phải xem ý của phụ hoàng rồi."

"Ngươi muốn, đi sao?"

"Nếu như phụ hoàng hạ chỉ, nhi thần nào dám không theo."

Nguyên Vũ đế cười lạnh.

"Yến Bắc, ngươi theo?"

"Tướng ở bên ngoài, quân không thể chi phối hết." Thụy vương thong dong đáp.

Nguyên Vũ đế không thể phản bác, nhắm mắt nói: "Trẫm, ngẫm lại.”

Nguyên Vũ đế vừa nghĩ thì nghĩ đến ba ngày.

Ba ngày sau, ông ta triệu tập bốn vị đại thần, chỉ nói một câu.

"Cửu hoàng tử, Lưu Đồng, phong, Vinh quận vương, thay trẫm, đi núi Tần Thiên, tế thiên. Ngày mai, xuất phát."

Bốn vị đại thần không dám trì hoãn, lập tức phái người tới ngõ hẻm Trung Quan thông báo với Lưu Đồng.

Thời gian ngắn ngủi trong vòng một ngày, muốn nhanh chóng chuyển Lưu Đồng ra khỏi ngõ hẻm Trung Quan rồi còn phải làm vương phục quận vương, thời gian vô cùng eo hẹp.

Lưu Đồng ở trong ngõ hẻm Trung Quan lĩnh thánh chỉ, còn chưa kịp hỏi, đã bị người ta dẫn đi.

Đoàn người Thường Nhuận Chi cũng được người ta cung kính đón ra, ngồi trên xe ngựa trở về phủ cửu hoàng tử.

Thường Nhuận Chi nhấc màn xe lên nhìn lại ngõ hẻm Trung Quan.

Tường viện ngõ hẻm đầy bụi cách nàng xa dần, ở nơi đó đợi ngày ngày, phảng phất như là một giấc mộng trong chớp mắt.

Khi vuốt hai bàn tay trắng mịn của nàng đã không còn non mịn như trước, bàn tay nàng đã có vết chai, còn có hai đứa con trai ngồi bên cạnh nàng...

Nàng biết đây không phải là một giấc mộng.

Những chuỗi ngày bị đóng cửa, kết thúc rồi.

Vốn trong lòng nàng nên vui sướng kích động, nhưng nó lại tương phản hoàn toàn, tâm tình của nàng thật bình tĩnh.

Là do thiếu Lưu Đồng ở cạnh, thoáng có chút mờ mịt thôi.

Bệ hạ để A Đồng đi tế thiên, là hi vọng mượn chuyện này châm ngòi quan hệ Thụy vương và A Đồng sao?

Thường Nhuận Chi nghĩ, thân là đế vương, đến lúc này chuyện Nguyên Vũ đế phải làm sẽ không phải không để ý giang sơn dân chúng, ông ta chỉ lo mặt mũi của mình.


Ông ta phái A Đồng đi tế thiên, có lẽ là khảo nghiệm cuối cùng dành cho Thụy vương.

Muốn thành đế vương, trí mưu, can đảm, tâm tính, thiếu một thứ cũng không được.

Trí mưu cùng can đảm, Thụy vương xưng thứ hai, chỉ sợ không ai dám xưng thứ nhất.

Chỉ thừa lại tâm tính, là cửa ải khó khăn nhất.

Thụy vương về kinh, không có động thủ với Thái tử, không có động thủ với người đã hết vận số. Nhưng mà, có phải đứng ở bên ta hay không đã biểu hiện ra vị trí của mình uy hiếp động thủ với hảo huynh đệ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: Béo Bếu, Hothao, NP1478965, NP1478965, TTripleNguyen, Trư Nương, qh2qa06, sxu, xichgo
     

 05.11.2017, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 562
Được thanks: 4762 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 29
Chương 301: Khảo nghiệm

Edit: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Trong hoàng cung, Lưu Đồng đã rửa mặt đổi mới hoàn toàn một bộ cung phục lăng la.

Tú nương ở Dệt Tạo tư trong cung vội vàng tới đo kích cỡ cho hắn, muốn đẩy nhanh tốc độ may xong vương phục Quận vương.

Đi theo bên cạnh Lưu Đồng là Gì Đức Phương, thấy Lưu Đồng cau mày thì tiến lên cười nói: "Vinh quận vương an tâm chớ có nóng nảy, một lát nữa ngài có thể đi gặp bệ hạ."

Lưu Đồng vẫn còn rất xa lạ với xưng hô "Vinh quận vương", sau một hồi sửng sốt mới lấy lại tinh thần thì ra người mà Gì Đức Phương đang nói là hắn.

"Tại sao đột nhiên phụ hoàng muốn thả ta ra ngoài?" Lưu Đồng hỏi: "Lại còn phong tước vị Quận vương, sau đó lại muốn ta đi tế thiên... Là do Thụy vương đề nghị sao?"

Gì Đức Phương rũ mắt cười nói: "Chuyện này, nô tài không được rõ ràng lắm. Điện hạ có thể tự mình hỏi bệ hạ."

Lông mày Lưu Đồng vẫn nhăn lại một chỗ: "Thê tử và con trai ta đâu?"

"Bẩm điện hạ, Cửu hoàng tử phi và hai vị tiểu công tử đã trở lại phủ Cửu hoàng tử."

Trong nháy mắt, ánh mắt Lưu Đồng chăm chú lên mặt hắn ta: "Ta đã là Vinh quận vương, tại sao ngươi còn gọi thê tử ta là Cửu hoàng tử phi?"

"Chuyện này..." Gì Đức Phương khó xử nói: "Ý chỉ của bệ hạ chỉ phong điện hạ làm Vinh quận vương, không có đề cập tới Cửu hoàng tử phi. Tước vị Quận vương phi, chắc là bệ hạ muốn điện hạ nói một tiếng với ngài ấy."

Trong lòng Lưu Đồng trầm xuống.

Gì Đức Phương đoán chuyện rất chuẩn, không đợi bao lâu, Nguyên Vũ đế đã cho người đến mời hắn qua.

Lưu Đồng và Nguyên Vũ đế đã hơn ba năm không gặp, trong thời gian ba năm này, có vô số lần Lưu Đồng ở trong mộng mơ thấy Nguyên Vũ đế, nhưng mà hình dáng ông ta trong giấc mộng đã bắt đầu mơ hồ.

Hai tay Lưu Đồng buông thỏng bên người hơi nắm chặt thành đấm.

Tuy hắn biết Nguyên Vũ đế trúng gió tê liệt, cũng đã tưởng tượng vô số lần dáng vẻ hiện tại của ông ta nhưng chờ đến lúc chân chính thấy mặt nhìn ông ta giống như người không xương nằm trên giường, Lưu Đồng có chút giật mình.

Đây là lần đầu tiên hắn rõ ràng cảm giác được, phụ hoàng hăng hái nói một không hai trong trí nhớ hắn đã là một ông lão gần đất xa trời.

Dù cho có mặc long bào tinh mỹ, trang dung tinh xảo, dù cho có nhiều cung phó đi đi lại lại trong cung điện huy hoàng cũng không thay đổi được hình tượng ông ta từ từ già nua.


Phụ hoàng của hắn, đã già đi.

Vốn dĩ trái tim Lưu Đồng nhấc lên, trong nháy mắt lại để xuống.

"Nhi thần gặp qua phụ hoàng."

Lưu Đồng có nề nếp hành lễ cho Nguyên Vũ đế, quy củ, không chút sai lệch.

Quý phi ngồi phía sau Nguyên Vũ đế, tâm tình vô cùng kích động.

Cửu hoàng tử, Vinh quận vương, đã có danh nghĩ con thừa tự của bà ta, nơi bà ta dựa vào trong tương lai, đang đứng trước mặt.

Nguyên Vũ đế hữu khí vô lực nói: "Đứng dậy đi", cung nhân dè dặt cẩn trọng nâng ghế nằm lên để Nguyên Vũ đế có thể tận lực ngồi dậy.

Lưu Đồng quỳ, sau nửa ngày Nguyên Vũ đế mới lên tiếng: "Ngày mai, ngươi đi, tế thiên."

Nguyên Vũ đế thấp giọng ho: "Trẫm muốn, nghi thức, hoàn mỹ..."

Lưu Đồng không hé răng, chỉ nghe Nguyên Vũ đế nói.

Nguyên Vũ đế lại hoãn một lát, mới tiếp tục nói: "Trẫm, chờ ngươi, trở về."

Lưu Đồng không nói nên lời tư vị trong lòng mình.

Nguyên Vũ đế coi trọng hắn, để hắn đi tế thiên, lẽ ra hắn nên cao hứng.

Nhưng lúc này hắn chỉ cảm thấy chết lặng.

Hắn không còn tin phụ hoàng có tình cảm cha con với hắn.

Bất quá lại là một hồi thăm dò và tính kế. Lưu Đồng nghĩ.

"Nhi thần tuân chỉ."

Lưu Đồng hành đại lễ, không nhìn tới Nguyên Vũ đế, chậm rãi rời khỏi nội điện.

Quý phi thấp giọng nói mấy câu với Nguyên Vũ đế sau đó đuổi theo Lưu Đồng.

"Vinh quận vương." Quý phi khẽ gọi hắn, Lưu Đồng ngừng bước chân, trở lại hành lễ với quý phi.

"Được rồi, không cần đa lễ." Hiện tại, quý phi nhìn thế nào cũng thấy Lưu Đồng rất thuận mắt, trong mắt tràn đầy từ ái nhìn nhi tử.

Quý phi nói: "Vinh quận vương mới từ ngõ hẻm Trung Quan đi ra, làm việc cần phải dè dặt cẩn thận, đến núi Tần Thiên, hết thảy dựa theo kế hoạch có sẵn mà làm, không nên phạm sai, bình an đi rồi bình an về, chính là nghi thức hoàn mỹ bệ hạ nói."

Lưu Đồng gật đầu, biết quý phi đang đề điểm hắn.

Thấy thái độ Lưu Đồng hiền lành, trong lòng quý phi càng thêm cao hứng, nói: "Còn có, ta nghe nói tước vị Quận vương, chỉ phong cho một mình ngươi, nhân tiện cần phải phong thưởng Quận vương phi, nhưng mà bệ hạ không có đề cập. Hiện tại không phải lúc đề cặp tới việc này, chỉ có thể chờ ngươi đi núi Tần Thiên tế thiên trở về, làm chuyện được giao ổn thỏa ngươi mới có vốn liếng ở trước mặt bệ hạ cầu phong Quận vương phi, biết không?"

Quý phi ngữ điệu ôn hòa, Lưu Đồng nghe vậy mở to hai mắt: "Phụ hoàng làm gì vẽ vời thêm chuyện? Ông ta không phong thê tử ta, chính là đề phòng ta không tận tâm tế thiên?"

Quý phi thấp giọng nói: "Bệ hạ có chút thành kiến với nàng không phải ngươi không biết, chuyện này coi như đang nhắc nhở ngươi, quân ân có thể cho, cũng có thể thu hồi."

Quý phi không nói thêm nữa, chỉ nói: "Tốt lắm, hiện tại ngươi mau về phủ Cửu hoàng tử đi, ngày mai phải đi, có rất nhiều chuyện người cần phải căn dặn Cửu hoàng tử phi mới phải."

Lưu Đồng nặng nề lên tiếng, biết thời gian không thể chậm trễ, cáo từ cùng quý phi, vội vã rời khỏi hoàng cung.

Trong phủ Cửu hoàng tử, Thụy vương phi dẫn theo một đám người liên can đang vẩy nước quét nhà, đình viện cùng phòng ốc.

Thường Nhuận Chi dẫn hai con trai tiến lên chào hỏi.

Thụy vương phi vội kéo nàng đứng lên, cẩn thận nhìn nàng, rồi cười nói: "Thật tốt, thật tốt, cuối cùng cũng khổ tận cam lai..."

Thường Nhuận Chi cười cười, để hai con trai gọi dì, Thụy vương phi liên tục thổi phồng vài câu, nói với Thường Nhuận Chi: "Biết ngươi sẽ về ở, hạ nhân trong phủ trước kia khiến được không sai biệt lắm, trong phủ sợ là không có người đắc dụng, ta gọi những người này tới đây quét dọn nơi ngươi ở trước."

Thụy vương phi nói: "Chờ ngày mai Cửu đệ đi rồi, ngươi lại gọi người đến, dọn dẹp toàn bộ phủ đệ, nên mua thêm thứ gì thì mua thứ đó cho thỏa đáng."

Thường Nhuận Chi gật đầu, Thụy vương phi nở nụ cười: "Chờ Cửu đệ trở về, phỏng chừng sẽ đổi một tòa nhà lớn. Viện này của các ngươi, quá nhỏ đi."

"Nếu như đổi một nơi lớn, không phải lúc đi ngủ cũng chỉ chiếm một chỗ nhỏ thôi sao?" Thường Nhuận Chi cười, chần chờ hỏi: "Đại tỷ, chuyện A Đồng đi tế thiên... Là do Thụy vương đề nghị sao?"

Thụy vương phi nói: "Đương nhiên không phải, là do bệ hạ tự mình quyết định, cũng không biết ông ta lo lắng cái gì, trước khi hạ chỉ đã suy nghĩ ba ngày."

Thụy vương phi bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta có hỏi vương gia, bệ hạ có ý gì, vương gia nói, bệ hạ đang khảo nghiệm hắn."

Lòng Thường Nhuận Chi trầm xuống.

"Đừng lo lắng." Thụy vương phi vỗ vỗ bả vai Thường Nhuận Chi: "Quan hệ giữa vương gia và Cửu đệ, không phải chút tiểu xảo của bệ hạ có thể châm ngòi."

Tự nhiên Thường Nhuận Chi biết Lưu Đồng sẽ không dậy tâm tư xấu xa với Thụy vương.

Nhưng Thụy vương đối xử với Lưu Đồng như thế nào, nàng không dám khẳng định trăm phần trăm.

Thụy vương phi ở trong phủ đợi một lát, chờ Lưu Đồng trở về mới cáo từ.

Thường Nhuận Chi thu thập thường phục cho hắn mặc trên đường, Lưu Đồng nhẹ nhàng ôm lấy vai nàng, thấp giọng xin lỗi: "Nhuận Chi, thực xin lỗi... Phụ hoàng phong ta làm Quận vương nhưng lại hạ nàng xuống."

Thường Nhuận Chi sửng sốt, Lưu Đồng không nói, đúng là nàng không chú ý tới điểm này.

"Không sao." Thường Nhuận Chi cười nói: "Thiếp và chàng là phu thê trong hoạn nạn, cho dù không có danh hiệu Quận vương phi, người khác cũng không dám không xem thiếp là Quận vương phi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: Hothao, NP1478965, TTripleNguyen, Trư Nương, dieudieu13, maimai0906, qh2qa06, sweetthanks, sxu
 06.11.2017, 18:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 562
Được thanks: 4762 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 30
Chương 302: Tế thiên

Edit: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn Lê Quý Đôn


Thời gian hai phu thê có thể nói chuyện chỉ có một buổi tối.

Thường Nhuận Chi dỗ tiểu nhi tử ngủ, thấp giọng nói với Lưu Đồng: "Hành lý đều đã chuẩn bị xong rồi, mấy hôm nay trời nóng, gói đồ rất gọn nhẹ. Nghe đại tỷ nói, trên đường Thụy vương đã sắp xếp ổn thỏa, sẽ có quan viên Lễ bộ đi theo, dọc theo đường đi nên làm sao, quan viên Lễ bộ sẽ nhắc nhở chàng, chàng nghe theo là được."

Thường Nhuận Chi nhìn về phía hắn: "Hơn nữa tế thiên rất tốn thời gian, nếu như không có gì chậm trễ khoảng một tháng thì chàng có thể trở lại. Nhân khoảng thời gian này, thiếp sẽ chuẩn bị tốt mọi thứ trong phủ. Lúc trước khi thả người, người nghe được tin tức đã trở về một ít, người hầu hạ không thể thiếu."

Lưu Đồng vừa gật đầu vừa lắng nghe, suy nghĩ một lát nói: "Lần này trở về, ta đoán trong cung sẽ thưởng một tòa nhà, tấm biển trước của cũng phải đổi thành phủ Quận vương, phủ Cửu Hoàng tử lớn nhỏ thật sự không hợp quy chế."

"Cũng có chút khác, nơi chúng ta ở phải thư thái mới phải."

Thường Nhuận Chi dừng một chút, nói: "Hôm nay thiếp hỏi Dương Dương, có ấn tượng gì với nơi này, Dương Dương chỉ nhớ rõ chỗ chính đường có một ao nước lớn bên trong còn có cá... Nói xong lại hỏi thiếp, có phải sau này không trở về tiểu viện mà phải ở đây hay không, nói luyến tiếc trong viện trồng rau nuôi gà, cũng luyến tiếc cầu bập bênh, đu dây còn có đĩa quay chàng làm cho hắn, hắn còn ngóng trông Lăng Nhi cũng có thể chơi..."

Lưu Đồng nghe thấy trong lòng mềm mại, ôm lấy Thường Nhuận Chi nói: "Hắn nếu thích, sẽ làm cái khác cho hắn."

Thường Nhuận Chi dịu dàng dựa vào ngực hắn, hỏi tiếp: "Hôm nay tiến cung, Thụy vương có căn dặn chàng cái gì không?"

"Ta không gặp ngũ ca." Lưu Đồng nói: "Nghe nói ngũ ca đang vội chuyện đẩy quân lệnh, thường xuyên đợi ở quân doanh kinh giao."

Thường Nhuận Chi ngẩn người.

"Phụ hoàng để ta thay ông ta tế thiên, phỏng chừng vẫn còn đang dỗi ngũ ca." Lưu Đồng thở dài nói: "Ai chẳng biết, người có thể có tư cách tế thiên, không phải đế vương, chính là Thái tử. Bây giờ trong tình thế, ngũ ca đăng vị là chuyện sớm hay muộn, chuyện tế thiên, phụ hoàng đi không xong, nên ngũ ca đi. Phụ hoàng lại đẩy ta ra, thứ nhất vì hiện tại ta là con thừa tự của quý phi, nếu dựa theo cách nói mẹ quý nhờ con, dưỡng mẫu của ta có thân phận cao nhất, ta tế thiên thay có thể cho qua. Hơn nữa, chắc là phụ hoàng muốn mượn chuyện này xem phản ứng của ngũ ca."

"Chàng không lo lắng, Thụy vương sợ chàng sinh dị tâm?" Thường Nhuận Chi tò mò hỏi.

Lưu Đồng nghe vậy nở nụ cười: "Ta có thể tự mình hiểu lấy, ngũ ca cũng biết ta không có ý niệm đó. Nếu ngũ ca bởi vì vậy mà hoài nghi ta nảy sinh tâm tư khác, cũng uổng phí ta xem huynh ấy là huynh đệ thân nhất."

Lưu Đồng điểm điểm lên mũi Thường Nhuận Chi: "Huống chi, ta bị nhốt trong ngõ hẻm Trung Quan gần ba năm, bây giờ đi ra, mọi chuyện đều phải dựa vào ngũ ca chiếu cố, ngay cả đi núi Tần Thiên, không phải cũng dựa vào ngũ ca chỉ điểm thuận lợi xuất hành sao?"

Thường Nhuận Chi nhíu mày: "Ngũ ca ngũ ca, chàng lại tin tưởng ngũ ca nhà chàng mười phần."

Lưu Đồng buồn cười, gật đầu: "Đúng vậy, coi như không nói tới chuyện tình cảm huynh đệ, ta nghĩ, ngũ ca cũng sẽ không nảy sinh kiêng kị ta đâu."

Lưu Đồng dừng một lát, thở dài một tiếng: "Dựa theo năng lực của ngũ ca, giống như Thái tử, Kỳ vương, còn có ta, đều không phải đối thủ của huynh ấy. Đó cũng không phải huynh ấy khinh thị chúng ta, mà là huynh ấy tuyệt đối tự tin chính mình cường đại. Cái này giống vậy, kiến càng cùng đại thụ, giống con kiến cùng voi. Ngũ ca căn bản khinh thường ở chữ 『 tranh 』."

Thường Nhuận Chi kinh ngạc nghe, nửa ngày sau mới nói: "A Đồng, lý giải của chàng, dường như thông thấu rất nhiều."

Lưu Đồng cười nói: "Ở trong ngõ hẻm Trung Quan hai ba năm, bên cạnh ta khó mà nói, nhưng ý tưởng, ta nghĩ rất rõ ràng. Sau này ta sẽ làm một nhàn vương, lúc ngũ ca cần ta, ta thay huynh ấy làm việc, không có chuyện gì thì trở về nhà cùng nàng chơi đùa với nhi tử. À đúng rồi, còn phải tìm cách, cho nàng sinh một nữ nhi, nếu không thì trong nhà toàn là xú tiểu tử, tiếc nuối biết bao nhiêu."

"Chàng nghĩ thật hay."

Thường Nhuận Chi giận dữ quát hắn, cẩn thận ngẫm lại, cảm thấy quả thật Lưu Đồng nói không sai.

Dường như Thụy vương thật sự không xem Thái tử là đối thủ.

Thái tử rơi đài, mặc dù có sự đẩy tiến và quyết định uy hiếp của Thụy vương, nhưng không thể không nói, Thái tử thật sự là tự làm bậy.

Nếu như hắn ta là hoàng trữ tài đức sáng suốt, mặc dù biết Nguyên Vũ đế có trưởng tử tư sinh ở ngoài, hắn ta không thèm để ý, chuyện sau này cũng sẽ không xảy ra.

Còn về những người khác, càng không có người nào có năng lực chống lại Thụy vương, nhiều lắm cũng chỉ tạo chút dao, làm ra chút gió chút lửa... Không phải đã bị Thụy vương nhẹ nhàng bâng quơ hóa giải? Không kích thích được chút bọt nước.

Còn Lưu Đồng, lại càng trung thành với Thụy vương cho tới chết.

Năng lực tính kế nhân tâm của Thụy vương quả nhiên rất lợi hại, có thể nhìn không ra được Lưu Đồng tuyệt đối ủng hộ hắn ta sao? Lui một vạn bước, chẳng sợ Lưu Đồng có điều bất mãn Thụy vương, nhưng đối với Thụy vương, cũng tuyệt đối sẽ không sinh ra lòng hãm hại.

Bất quá...

Thường Nhuận Chi bỗng nhiên nghĩ đến một người khác.

"A Đồng, Thụy vương không kiêng kị chàng, vậy hắn ta có phải đang kiêng kị Nam Bình vương không?"

Nam Bình vương từ sau khi Lưu Đồng bị nhốt vào ngõ hẻm Trung Quan, liền tiếp nhận thế lực trên tay hắn, bên ngoài bằng mặt không bằng lòng cùng Thái Tử, ngầm cũng là người của Thụy vương. Còn nữa, bởi vì Nam Bình vương đi Nam Rất bình ổn bạo loạn có công, được Nguyên Vũ đế phong làm Nam Bình vương.

Đổi lại là người khác, nói không chừng sẽ sinh ra chút tâm tư không đồng dạng.

Nam Bình vương có tâm tư như vậy hay không Thường Nhuận Chi không biết, nhưng Thụy vương thật sự không hề khúc mắc với Nam Bình vương sao?

Lưu Đồng nghe vậy nở nụ cười: "Ngũ ca biết, thập nhị đệ không có tâm tư đó."

"Chàng lại rõ ràng?" Thường Nhuận Chi chỉ cảm thấy buồn cười.

Lưu Đồng nói: "Đúng vậy, thập nhị đệ là người si tình, lúc trước không phải hắn đến tìm ta nói rằng chờ sau khi ta rời khỏi ngõ hẻm Trung Quan giao lại cho ta tất cả sao? Ta đoán, trong lòng hắn đều đang tâm tâm niệm niệm thân thể thê tử hắn."

"Thật sự có nghe nói thân thể Nam Bình vương phi không tốt, rất ít lộ diện." Thường Nhuận Chi nói: "Nhưng tình cảm phu thê thâm hậu, cũng không ảnh hưởng Nam Bình vương có dã tâm với ngôi vị hoàng đế đi?"

Lưu Đồng do dự, nói khẽ với Thường Nhuận Chi: "Nếu thập nhị đệ có tâm tư kia, vậy thì cũng che giấu quá thâm. Ta không đồng ý nghi kỵ huynh đệ mình như vậy."

Thường Nhuận Chi hợp thời ngậm miệng.

Mặc dù Nam Bình vương thực sự dậy tâm tư, nhằm vào cũng sẽ không phải Lưu Đồng, chỉ cần Lưu Đồng không có tâm tư kia là tốt rồi.

Hai phu thê lại liên miên lải nhải nói nửa ngày, cuối cùng mệt mỏi đi ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, người của Lễ bộ đến đón hắn tiến cung.

Thường Nhuận Chi sửa sang lại quần áo cho hắn, để hai con trai chia tay cùng hắn, nhìn theo hắn đi xa, mới thở phào nhẹ nhõm.

Từ biệt này, phải chờ một tháng không thấy.

Mặc dù trải qua thời gian hai ba năm trong u ám, mỗi ngày bọn họ đều gặp nhua, ngày ngày ở cùng nhau, nhưng nghĩ tới hắn phải xa nhà, Thường Nhuận Chi vẫn có chút luyến tiếc.

Người mới vừa đi, nàng đã thấy nhớ hắn.

Lưu Cảnh Lăng dùng một bàn tay chỉ vào xe ngựa đi xa dần, tay kia thì ôm lấy chân Thường Nhuận Chi, lớn tiếng nói: "Cha trục!"

"Ừm, cha đi rồi." Thường Nhuận Chi cong hạ thắt lưng ôm lấy hắn: "Cha phải đi một tháng, chờ cha trở về, có phải Lăng Nhi không còn nhớ rõ hình dáng của cha hay không?"

Lưu Cảnh Lăng nghiêng đầu, lại chỉ vào Lưu Cảnh Dương nói: "Xem đại ca!"

Thường Nhuận Chi bật cười, nói: "Lanh lợi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: Béo Bếu, Hothao, TTripleNguyen, Trư Nương, dieudieu13, qh2qa06, sxu, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 354 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: KendGalaxy và 193 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.