Diễn đàn Lê Quý Đôn








images




Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 458 bài ] 

Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu

 
Có bài mới 08.11.2016, 00:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1662
Được thanks: 744 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 9
Tàn Bào

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Dịch và Biên: Xin Cái Tên, net888, Tiểu Băng.

Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn

Tổng số chương: 457 chương (Hoàn)

Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Giới thiệu:

Hắn sinh sống ở thời kì Dân quốc (*), bối cảnh của thời đại đang lắm rối ren.

Tuy trên người mang tuyệt thế đạo pháp, nhưng hắn không phải là đạo sĩ.

Hắn sống tự do giữa hai vùng chính tà.

Làm bạn với hắn chính là một con mèo già chạy ra từ ngôi mộ cổ, nhưng sự thật thì nó cũng không phải mèo, mà thực ra thì cũng chẳng ai biết rốt cuộc nó thuộc loài nào.

======

**Lời người dịch: Về bộ truyện: Truyện này không nên giới thiệu trước về nội dung, phải từ từ thẩm thấu, nói chung là rất đáng để đọc và nghiềm ngẫm. Truyện rất mới lạ và hấp dẫn, đã thế lại chứa đựng nhiều giá trị nhân văn. Truyện thể hiện thái độ công bằng của tác giả với sự thật chứ không kỳ thị hay phẫn thanh như đa số tác giả hiện giờ. Vì vậy nghiêm cấm những bạn nghiện YY và miễn bàn vấn đề chính trị ở đây.

Note: Gần đây thật sự không có truyện để đọc, ai cũng than phiền, ta cũng thế, mà nói thẳng ra thì bọn TQ cũng thế. Dưới áp lực to lớn đó, một số ít tác giả mới và cũ của TQ đang tìm con đương mới, và thời gian gần đây đã có một số bộ mới đáng để đọc ví như bộ: Bạch Cốt Đạo Cung của Thân Vẫn chỉ thiêm, Vân Hải Tung tiên của Thụ dã, hay chính bộ Tàn Bào này. Hai tác giả trước đã quá nổi tiếng với những seri truyện của riêng họ nên tại hạ chọn bộ này vì nó đi hướng mới với tác giả mới.

Mong anh em ủng hộ :)

(*) thời kì dân quốc là thời kì Đảng Cộng Sản và Đảng Dân Quốc của TQ cùng nhau chống Nhật



Đã sửa bởi Vong Ưu Tình lúc 23.04.2017, 16:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 17.11.2016, 01:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1662
Được thanks: 744 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 10
C1: Đạo quan rách nát
  

Năm 1936, thời Trung Hoa Dân Quốc, một buổi chiều cuối thu.

Dưới một ngọn núi vùng hạ du trên bán đảo Giao Đông. Một người tuổi tầm hơn hai mươi tuổi cõng trên lưng một đống chăn nệm đang vội vã bước đi, mục đích của hắn là đến được ngôi miếu có tên Thanh Thủy đạo quan ở trên núi Côn Du.

Người này tên là Tả Đăng Phong, năm nay vừa hai mươi bốn tuổi, là một trí thức trẻ, làm việc ở nhà văn hóa huyện. Hắn tới nơi này không phải để xuất gia mà là bị cấp trên điều đến miếu quan này để công tác.

Đúng theo lý thuyết thì trong đạo quan đã có đạo sĩ nên căn bản huyện không cần phải điều người đến để trông coi… nhưng mà, hiện giờ cái đạo quan này lại không có đạo sĩ. Án theo lẽ thường thì không phải điều Tả Đăng Phong đến nơi này, thế nhưng huyện lấy cớ cần phải bảo vệ di sản văn hóa nên một mực bắt hắn phải đi.

Mặc dù vậy, khi nhận được mệnh lệnh của cấp trên điều hắn đi coi sóc Thanh Thủy quan thì Tả Đông Phong không hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào, hắn lập tức chấp hành mệnh lệnh ròi thu thập hành lý để lên đường. Kết quả này thật ra không nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn không những không ủ rủ mà còn hết sức vui mừng. Vừa mới đá đít Phó huyện trưởng xong mà vẫn bảo vệ được chén cơm là tốt lắm rồi. Trông đạo quan thì trông đạo quan, tốt xấu gì thì mỗi tháng hắn vẫn sẽ được nhận đủ bốn đồng đại dương tiền lương.

Hôm qua vừa đúng là ngày cuối tháng, toàn bộ công nhân viên nhà văn hóa được nghỉ. Tả Đăng Phong nhận được lương và quay về nhà. Nhà của hắn nằm trong một cái làng chài sát cạnh bờ biển, phụ thân hắn gặp tai nạn trên biển khi hắn còn nhỏ, mẹ hắn ở vậy mà nuôi dưỡng hắn và hai tỷ tỷ thành người. Tả Đăng Phong mỗi lần được nhận lương đều phải quay về nhà một chuyến. Bốn đồng đại dương tiền lương được hắn chia ra làm bốn phần cho hắn, mẹ và hai người chị gái. Tuy rằng pháp luật quy định nhân dân tệ là đồng tiền chính thống, thế nhưng ở dân gian vẫn coi tiền đại dương là số một. Đừng thấy ít mà khinh thường, một đồng đại dương lúc này có thể mua được mười mấy cân gạo hoặc mua được bốn năm cân thịt, đối với đại đa số những người dân quê ngay cả khoai lang, ngô sắn cũng không có để ăn thì có thể nói rằng đây là một số tiền rất lớn

Khi về tới nhà, Tả Đông Phong phát hiện mẹ hắn bị bệnh, ho sặc sụa. Tả Đông Phong thấy mẹ ho nhiều nên không ngủ lại ở nhà nữa mà vội quay về thị trấn để mua cho mẹ hắn ít thuốc tây.

Quê nhà của Tả Đăng Phong nằm ở phía đông nam thị trấn, cách thị trấn tầm sáu mươi dặm, đi đến nơi cũng mất năm sáu tiếng, nên khi Tả Đông Phong tới thị trấn thì đã hơn tám giờ tối. Lúc này các nhà thuốc đã đóng cửa, nhưng Tả Đông Phong cũng không nóng lòng mua thuốc vì giờ có mua được đi nữa thì cũng không thể kịp quay về nhà; do vậy hắn đến nhà văn hóa huyện ngủ lại đó một đêm, sáng mai sẽ mua thuốc rồi về nhà.

Nhà văn hóa nằm ở phía tây thị trấn, đây vốn là nơi ở của một tài chủ, do mấy năm trước gã tài chủ này đắc tội với chủ tịch huyện nên nhà bị sung công, sau đó nơi này được trưng dụng làm nhà văn hóa huyện

Tới nhà văn hóa, Tả Đông Phong phát hiện cửa nhà văn hóa bị khóa từ bên trong… hắn cảm thấy cực kì nghi hoặc. Trước kia nhà văn hóa này chỉ có mỗi mình hắn ngủ lại, các đồng nghiệp khác đều về nhà, thế hôm nay ai lại ở bên trong mà khóa cửa?

Tả Đông Phong nghi hoặc ghé mắt nhìn vào khe cửa, phát hiện ra có ánh đèn ở phía tây… nơi đó chính là nơi làm việc của Phó sở trưởng Hồ Tây, nàng là bồ nhí của chủ tịch huyện Vương Hữu Tài, nên cái chức phó sở trưởng này của nàng không cần phải dùng tiền mà vẫn giành được.

Đã trễ thế này mà sao trong phòng làm việc của nàng đèn vẫn còn sáng?

“Có trộm!” Trong đầu Tả Đăng Phong liền hiện ra một ý tưởng, hắn liền chuẩn bị đưa tay lên gõ cửa.

Nhưng hắn chợt do dự rồi cũng không gõ cửa mà đẩy nhẹ cái chốt cửa, rón rén đi về phía tây nơi có ánh đèn. Trác Đăng Phong làm như vậy là có ý đồ, dọa cho trộm bỏ chạy và bắt được trộm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, mà hắn thì lại muốn tóm cổ tên trộm này để mà tâng công với sếp!

Đến gần mái hiên nhà ở phía tây, Tả Đăng Phong liền nghe được giọng nói của nữ nhân vang lên trong phòng, đúng là thanh âm là của Hồ Tây. Rõ ràng là nàng đang kêu cứu, tuy âm điệu không cao nhưng Tả Đăng Phong vẫn nghe được rõ mồn một: “Tha cho ta đi, ta không chịu nổi nữa”.

Nghe tiếng Hồ Tây kêu cứu, nhiệt huyết của gã dâng cao, xem tình hình thì có vẻ Hồ Tây đang làm việc thì bị lưu manh ở đâu vào sàm sỡ. Ngay lập tức Tả Đông Phong cảm giác được cơ hội trời ban, phát tài rồi, nếu như mình cứu được bồ nhí của chủ tịch huyện thì mai sau ắt sẽ được chủ tịch trọng dụng vô cùng.

Nghĩ đến đây, Tả Đăng Phong không chút chần chừ liền đá cửa xông vào; chỉ thấy ở trong phòng làm việc có một nữ nhân đang trần truồng nằm sấp trên bàn, đứng phía sau nữ nhân này có một người đàn ông, quần cũng đã tuột đến cổ chân. Tình cảnh này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Tả Đăng Phong. Bởi vậy ngay lập tức hắn xông lên phi một cước cực mạnh vào cái mông đang nhún nhảy kia.

Một cước này là dốc hết sức lực chín trâu hai hổ của hắn. Dưới uy mãnh của cước này, tên nam nhân gào rống thê thảm, còn nữ nhân lại phát ra tiếng kêu thảm thiết (DG: chắc bị đâm sâu quá nên chịu hok nổi ^^). Nghe hai tiếng gào rống này bỗng nhiên Tả Đăng Phong cả kinh, lẽ ra hắn phải dùng tay tóm lấy gã lưu manh chứ không thể dùng chân đạp một phát vào cái mông núng nính ấy được.

Người đàn ông cố nhịn cơn đau đớn quay người lại, tức thì Tả Đông Phong ngây dại cả người; ở trên khóe môi của người đàn ông này có một cái nốt ruồi màu đen, trên nốt ruồi lại có mấy cộng lông đen, người này ngay lập tức Tả Đăng Phong nhận ra người đó không ai khác chính là phó huyện trưởng Tôn Ái Quốc.

Biến cố đột nhiên xuất hiện ngoài dự liệu khiến Tả Đông Phong mờ mịt, trợn mắt ngoác mồm đứng tại chỗ như trời trồng… trong nhất thời hắn không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra..

“Cút ra ngoài!” Tôn Ái Quốc nhìn thấy hắn đang hoàn toàn chết lặng thì gào lên.

“Ôi!” Tả Đông Phong giờ mới biết là mình đã gây ra họa cực lớn, đôi chân run rẩy muốn bước ra ngoài nhưng không làm sao nhấc chân lên được.

“Ngươi còn nhìn cái lol gì nữa?” Hồ Tây rốt cuộc cũng đã kéo quần lên.

“Ta, ta không thấy gì, ta không nhìn thấy gì cả” Tả Đăng Phong nghe tiếng kêu gào của Hồ Tây rốt cuộc cũng miễn cường thối lui ra khỏi căn phòng.

Gió thu buổi tối mang hơi lạnh thổi tới làm Tả Đăng Phong nhanh nhanh tỉnh táo lại, cuống cuồng chạy ra khỏi nhà văn hóa. Lưu lạc trên đường hơn nữa ngày, tâm tình Tả Đăng Phong mới đôi chút ổn định. Thì ra mình vừa “lập công lớn”, phá vỡ gian tình của Tôn Ái Quốc và Hồ Tây, lại còn ban cho đôi dâm phu gian phụ này một cước nữa… nhưng mà chuyện xảy ra như vậy ắt chén cơm của hắn cũng khó mà giữ được nữa rồi.

Công việc của Tả Đăng Phong hiện nay là được Vương lão gia tử khi còn sống giúp cho, Vương lão gia tử trước làm trợ lý cho quan chỉ huy của hạm đội Bắc Dương thủy sư. Lúc đó phụ thân của Tả Đăng Phong cứu được lão, khi lão bị thương rơi xuống biển trong một cuộc hải chiến. Do vậy, Vương lão gia tử rất cảm kích gia đình hắn, khi cha của hắn chết đi, Vương Lão gia tử cũng tiếp tế, chu cấp cho Tả gia rất chu đáo, lại còn dạy Tả Đăng Phong học chữ, sau đó lại giúp hắn vào làm việc ở nhà văn hóa huyện.


Đáng tiếc chính là mấy năm trước Vương Lão gia tử đã qua đời, lão cũng thật là tốt bụng vì trước khi lâm chung vẫn hận chưa kiếm được cho Tả Đăng Phong một người vợ.

“Nếu bị mất việc, sau này mình phải làm sao bây giờ?” Tả Đông Phong bắt đầu buồn rầu, tuy rằng khi Vương lão gia tử còn sống vẫn thường xuyên tiếp tế cho gia đình hắn, thế nhưng cuộc sống cũng không dễ dàng gì… bình thường khoai lang, ngô sắn cũng không đủ mà ăn, nhịn đói là chuyện thường xảy ra.

Thất nghiệp ắt hẳn sẽ không có thu nhập ổn định, bản thân mình thì không nói.. có thể làm nông hoặc ra biển làm ngư dân… nhưng mà mẹ già thì phải làm sao, tuổi tác mẹ đã lớn, lẽ nào lại để bà chịu đói sao đành?

Lang thang trên đường hồi lâu, Tả Đăng Phong cuối cùng vẫn là về nhà văn hóa huyện, ở thị trấn cũng có khách sạn nhưng giờ hắn rất cần tiền, không nỡ bỏ ra một phần tiền mà vào khách sạn.

Về tới nhà văn hóa, Tôn Ái Quốc và Hồ Tây đã rời đi, Tả Đông Phong về gian phòng của mình trằn trọc đến nữa đêm, cuối cùng hắn cũng quyết tâm, nếu như Tôn Ái Quốc và Hồ Tây mà đuổi việc mình thì mình cũng phải đưa chuyện này ra bêu rếu với công chúng một phen, dù chết cũng phải kéo kẻ chết chung mới được.

Hôm sau, Tả Đăng Phong mua được thuốc về nhà. Hắn cũng không kể chuyện phát sinh hôm qua cho người nhà biết, sự tình vẫn còn cứu vãn được, nếu không phải đến mức cùng đường thì hắn cũng không phải để cả nhà lo lắng.

Ngày thứ hai đi làm, Tả Đông Phong thấp thỏm bất an vô cùng. Buổi trưa hôm đó, sở trưởng tìm hắn nói chuyện, ý tứ uyển chuyển làm cho hắn nhận ra là có biến động về công tác, cần phải điều hắn đi trông coi Thanh Thủy quan, Tả Đông Phong lập tức vui mừng đồng ý.

Đã xảy ra sự tình như vậy, tất nhiên hắn không thể ở lại nhà văn hóa được nữa. Trong mắt hắn, chỉ cần hắn có thể bảo vệ được đồng lương còm cõi thì có đi đâu cũng là như nhau.

Cho dù hắn không đồng ý đi cũng không thể được, bởi vì hiện tại nhà văn hóa không chỉ trông coi giáo dục, văn hóa mà cả lịch sử, tôn giáo cũng đều nằm trong phạm vi quản lý của cơ quan này. Nếu cấp trên của hắn đề nghị hắn đi trông coi đạo quan thì cũng không có gì là sai cả.

Trước khi vào núi, Tả Đông Phong tới nhà trưởng thôn nơi đó yêu cầu trưởng thôn cho người theo dẫn đường… thế nhưng gã trưởng thôn chỉ cho hắn biết con đường nào phải đi đến nơi, mà không thèm phái người hướng đạo, vì lẽ đó mà giờ Tả Đăng Phong chỉ có thể lủi thủi một thân một mình vào núi.

Tả Đông Phong đi dọc theo đường núi gập ghềnh dần dần đi tới thâm sơn. Lúc này là cuối mùa thu, trong núi chỉ thấy cỏ dại úa vàng, lá khô rơi rụng đầy đất, khắp nơi chỉ là một mảnh hoang sơ hiu quạnh.

Đến lúc này đây, Tả Đông Phong thầm mắng mình cũng quá xui xẻo rồi… cứ nghĩ đến lúc trước mình còn muốn cứu bồ nhí của chủ tịch huyện thì cơ hội phát tài đã đến rồi, ai ngờ không chỉ không phát tài gì cả mà ngược lại còn bị đày vào chốn thâm sơn này.

Lúc này trong đầu của Tả Đăng Phong chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, một cước uy mãnh kia thật là đúng đắn. Bởi vì cho dù lúc đó mình dùng tay tóm gã hay dùng chân đá thì kết cục của chính mình cũng là giống nhau, cũng bị đày đến cái nơi thỏ không thèm ỉa này.

“Cái lồng gì thế?” Vừa mới nghĩ tới thỏ, Tả Đăng Phong liền bị con thỏ hoang trong bụi cỏ nhảy ra làm hắn giật mình.

Con thỏ này chạy rất mau, Tả Đăng Phong vẫn chăm chú nhìn nó cho đến khi nó biến mất ở bụi cỏ phía xa thì mới thu hồi ánh mắt lại. Khi nhìn xung quanh nơi này giờ hắn đã triệt để hiểu rõ tình cảnh trước mắt mình, đây chính là một nơi thâm sơn mà mình chưa bao giờ tới, đâu đó trong núi này lại có một ngôi đạo quan mà mình chưa bao giờ ghé qua.

Từ nhỏ Tả Đăng Phong sống ở cạnh biển, chưa bao giờ từng tới núi cao rừng sâu như thế này. Tuy chưa từng tới, nhưng hắn lại biết rõ rằng nơi này cách thị trấn Tây Bắc tám mươi dặm và chính xác rằng ngọn núi này có sói sinh sống. Lúc này mặt trời đã ngã dần về phía tây, hắn lại bắt đầu cảm thấy sợ hãi; lấy thân thể cao 1m7 nặng 120 cân (khoảng 72 kg) của hắn thì không chắc là đối thủ của sài lang.

Một khi cảm giác sợ hãi đã sinh sôi tự nhiên nó sẽ lan tràn nhanh chóng.. chỉ chốc lát sau Tả Đăng Phong cũng cảm giác tê dại cả da đầu, hắn liền nhanh chóng lấy từ trên ba lô xuống một con dao phay, con dao này là hắn chôm chĩa được trong căn tin nhà văn hóa khi hắn đi mua khẩu phần lương thực trong đó, dù gì đơn độc vào núi cũng phải có cái gì đó để phòng bị.

Có con dao ở trong tay, hắn cảm thấy an tâm thêm một chút, nhưng chẳng qua hiện giờ hắn đang ở trong một ngọn núi lớn, rộng mênh mông.. chỉ có một con dao cũng không giải quyết được điều gì, nếu gặp một con sói thì còn dễ chứ gặp cả đàn sói thì sao?

Nghĩ đến đây, Tả Đăng Phong không khỏi bước nhanh hơn, theo một đường nhỏ trong núi hướng phía bắc mà đi.

Chạy chẳng được bao xa, Tả Đăng Phong liền giảm tốc độ.. chăn nệm và mười lăm cân lương thực chèn ép trên đôi vai của hắn nặng nề khiến hắn cảm thấy ăn không tiêu mất rồi, trong vòng một buổi trưa hắn đi đến tám mươi dặm đường đã khiến hắn kiệt sức mất rồi.

Cũng may Thanh Thủy quan cách ngọn núi bên ngoài không xa, sau khi vượt qua hai triền núi, Tả Đăng Phong rốt cuộc cũng đã thấy một tòa đạo quan tàn tạ trong núi. Lúc này sắc trời đã tối dẫn, màn đêm bao trùm lấy Thanh Thủy quan nữa ẩn nữa hiện, từ xa nhìn tới thấy tĩnh mịch âm u vô cùng.

Tuy rằng trong bóng đêm Thanh Thủy quan khiến Tả Đăng Phong sởn cả gai ốc nhưng hắn nhanh chóng an tâm lại vì hắn thấy được khói bếp từ trong đạo quan lượn lờ bay lên.

Đạo khói bếp này khiến Tả Đăng Phong vui mừng như gặp lại người thân, hắn đi mà như chạy hướng về phía đạo quan… nhưng mà chỉ được vài bước hắn liền dừng lại

Rõ ràng, trước khi đi sở trưởng có cho hắn biết là Thanh Thủy quan đã từ lâu không có người ở……


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 01.12.2016, 00:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1662
Được thanks: 744 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 10
Chương 2: Người Con Gái Trong Núi


Nếu trong đạo quán không có ai thì khói bếp này ở đâu mà ra?

Tả Đăng Phong nghi ngờ, trong đầu hiện ra vô số phán đoán, có lẽ là thôn dân phụ cận, có lẽ là thợ săn vào núi săn bắn ở lại, tóm lại là không thể nào là thổ phỉ, bởi vì phụ cận nơi này không có thổ phỉ .

Nghĩ đến đây, Tả Đăng Phong an tâm không ít, rồi bắt đầu bước đi.

Đi chừng khoảng 20’ thì Tả Đăng Phong mới đến được cửa bên ngoài của Thanh Thủy quan.

Tới gần đó thì Tả Đăng Phong trợn tròn mắt, nhìn từ đằng xa thì Thanh Thủy quan còn tương đối đầy đủ, đến gần thì mới phát hiện nó đã rách nát tả tơi. Diện tích của Thanh Thủy quan chỉ có mấy trăm mét vuông, tường viện phía trước bên trái đã sụp xuống một mảng, cửa vào tuy còn đó nhưng mà cũng đã lung lay sắp đổ, trên đất mọc đầy cỏ tranh.

Xuyên qua tường viện lụp xụp thì có thể thấy được cảnh tượng bên trong đạo quán, 3 sương phòng ở 2 bên cũng coi như là đầy đủ. Đại điện ở giữa đã không còn có cửa, tối om nên không thể thấy bên trong có gì, lúc này ở giữa sân có một đống lửa, bên cạnh đống lửa là một tên ăn xin gầy yếu.

Một màn trước mắt khiến lệnh Tả Đăng Phong trợn mắt há hốc mồm , hắn không nghĩ tới Thanh Thủy quan này đã rách nát tơi bời này mà còn cần phải bảo vệ a?

Lúc này Tả Đăng Phong đã thầm mắng Tôn Ái Quốc cùng Hồ Thiến, sớm biết cục diện hôm nay thì lúc trước hắn đã phóng hỏa, để đôi gian phu dâm phụ kia cởi trường, xấu hổ mà chạy ra đường lớn rồi.

Ngây ngốc đứng đó một lúc, Tả Đăng Phong đem ánh mắt nhìn về Đông sương cùng Tây sương ( Phòng ở phía Đông và phía Tây),phòng còn tương đối đầy đủ nhưng cửa sổ đã lung lay sắp rớt rồi.

Ngay tại khi Tả Đăng Phong đang quan sát xung quanh thì tên ăn mày bên đống lửa kia liền phát hiện được hắn, rồi vội vàng đứng lên, liên tiếp lui về phía sau, vẻ mặt hoảng sợ .

- Anh đừng sợ, tôi là người tốt.

Tả Đăng Phong vội vàng hướng về bên đó vẫy vẫy tay, vung tay lên thì hắn mới phát hiện trong tay mình vẫn nắm thái đao.

Tên ăn mày kia thấy thế thì thất kinh lập tức muốn chạy trốn, nhưng mà cửa bên ngoài đã bị Tả Đăng Phong chặn đường nên hắn liền chạy về phía Bắc của đại điện.

- Tôi là người tốt, tôi sẽ không làm tổn thương anh.

Tả Đăng Phong thu lại thái đao rồi đi vào trong.

Sau khi tiến vào đạo quán thì Tả Đăng Phong cũng không có nóng lòng đi về phía Bắc đại điện, mà là hắn đến gần đống lửa để nghỉ ngơi một chút, chạy hơn 80 km đường đã khiến Tả Đăng Phong vô cùng mệt mỏi.

Xoa xoa bả vai đau nhức, Tả Đăng Phong phát hiện trong đống lửa kia có 2 củ khoai lang, chắc là cơm tối của tên ăn mày kia.

- Tôi là người được huyện phái tới trông coi đạo quán này, đây là hành lý cùng lương thực của tôi.

Tả Đăng Phong hướng về phía tên ăn mày đang trốn ở đại điện kia mà nói, lúc nãy Tả Đăng Phong đã phát hiện bộ dạng của tên ăn mày kia rất gầy yếu, thân cao không quá 1m6, người như thế không thể tạo thành uy hiếp gì với hắn.

Tên ăn mày kia nghe Tả Đăng Phong nói vậy thì bước ra, rồi đứng sát ở góc tường, từ từ đánh giá Tả Đăng Phong.

Tên ăn mày kia đánh giá Tả Đăng Phong, Tả Đăng Phong cũng đánh giá hắn, Tả Đăng Phong liền nhìn ra người ăn mày là một nữ nhân, quần áo trên người nàng đã cũ nát, lại rách rưới nữa.

- Tôi từ Huyền Thành đến đây, đến đây để trông coi đạo quán, tôi không phải người xấu.

Tả Đăng Phong mở miệng, hơn nữa khi nói chuyện thì nở ra nụ cười chân thành tha thiết.

Nữ ăn mày kia cái nghe vậy cũng không có phản ứng gì , vẫn đang nghi hoặc mà cảnh giác nhìn chằm chằm Tả Đăng Phong .

- Cô ở nơi này sao?

Tả Đăng Phong nhìn xung quanh, phát hiện bên trong đạo quán không có cỏ dại, hơn nữa lại còn được quét dọn.

Rốt cuộc nữ ăn mày kia cũng có phản ứng, nàng nhẹ nhàng gật đầu.

Tả Đăng Phong thấy vậy thì yên tâm không ít.

- Tôi sẽ không làm cô bị thương, cô còn ở nơi này thì tôi sẽ không đuổi cô đi.

Tả Đăng Phong mở miệng nói, đối với kẻ yếu thì hắn cũng không có ức hiếp hay làm gì cả.

Nữ ăn mày kia lại gật đầu, sau đó ánh mắt nhìn về phía đóng lửa đang sắp tắt.

- Bình thường thì cô ở phòng nào?

Tả Đăng Phong ngồi xổm xuống rồi lấy cây móc 2 củ khoai lang trong đống lửa ra.

Nữ ăn mày nghe vậy thì xoay người nhìn về phía Tây sương.

- Vậy thì sau này tôi sẽ ở phòng đối diện phía Đông.

Tả Đăng Phong đợi khoai lang nguội một ít rồi mới cầm lên rồi đưa cho nữ ăn mày kia. Sau khi do dự một chút thì nàng liền bước lên cầm lấy khoai lang, chạy về Tây sương rồi đóng cửa lại.

Tả Đăng Phong liền đoán nữ nhân này tầm 20-23 tuổi, nàng cố ý làm dơ bộ mặt của mình cũng chính là vì tự bảo vệ bản thân.

Đối với sự xuất hiện của nữ ăn mày này thì Tả Đăng Phong cũng không cảm thấy kỳ quái, hiện nay người NB bắt đầu xâm lược TQ, có rất nhiều nạn dân chạy trốn. Bất quá nói đi thì nói lại, nạn dân bình thường thì thường kết thành một đoàn người, vậy tại sao nữ tử này chỉ có một mình?

Vừa bước về Đông sương Tả Đăng Phong vừa suy nghĩ. Hắn đẩy cửa phòng ra, nương theo ánh sáng thì Tả Đăng Phong thấy được phòng này cũng tương đối sạch sẽ, ở giữa có một cái bàn bát tiên ( bàn vuông) màu đỏ sẫm, xung quanh là 4 cái ghế gổ có khắc hoa, ngoài ra cũng không còn vật khác.

Trên bàn có một đồ để cắm nến, mặt trên có một cây nến chảy chưa hết, châm nên lên thì Tả Đăng Phong liền đẩy cửa đi vào phòng phía Bắc. Vừa mới bước chân vào phòng thì Tả Đăng Phong lập tức đổ môi lạnh vì trước mặt hắn chính là một cái quan tài màu đen, năm tháng trôi quan, trên nắp quan tài còn dính đầy bụi.

Ở hoàn cảnh lạ lẫm lại đột nhiên trong lúc đó phát hiện quan tài đổi thành ai cũng sẽ sợ, tuy rằng Tả Đăng Phong là một phần tử trí thức, cũng không tin ma quỷ nhưng mà thấy cái quan tài kia thì hắn cũng cả kinh rồi bối rối bước lui ra rồi đóng cửa phòng lại.

- Nơi quái quỷ gì đây?

Tả Đăng Phong đưa tay xoa mồ hồi lạnh trên trán, âm thầm kinh hãi. Bình tĩnh mà xem xét thì trước khi đến đây Tả Đăng Phong cũng không biết chỗ đạo quán này, hắn không biết chỗ này dược xây dựng năm nào cũng không biết trước đây có người hay không. Đột nhiên trong đây có quan tài, xem ra chỉ là có 2 khả năng. Thứ nhất đây chính là người thân thuộc của nữ nhân kia, bất quá khả năng này lại không lớn bởi vì khi chạy nạn không thể nào mang theo quan tài được, mặt khác cỗ quan này kia dường như đã có lâu rồi, không phải trong thời gian gần đây. Còn nguyên nhân khác chính là đây là quan tài mà đạo nhân ở đạo quán này chuẩn bị cho mình sau khi chết, khả năng này lớn hơn một chút, nhưng mà hắn cũng không dám đi vào để kiểm tra.

Một lúc sau, Tả Đăng Phong mới lấy lại tinh thần rồi đi về phòng phía Nam, khi tiến vào đây thì hắn cũng không thấy có quan tài như bên kia nữa, mà là ở đây có một chiếc giường đất, trên giường có một cái chiếu cũ.

Sau khi bỏ hành lý xuống thì Tả Đăng Phong xoay người đi ra ngoài, ở dưới giường này có chỗ đốt lửa để chống lạnh vì thế hắn muốn đi tìm củi để đốt.

Ra khỏi cửa thì Tả Đăng Phong phát hiện ở bên trong viện có mấy nhánh cây, những thứ này chắc là do nữ nhân bên kia nhặt, hắn không muốn lấy vì thế đi ra bên ngoài đạo quán để kiếm. Lúc này trời đã vào cuối thu nên vật nhóm lửa cũng không khó kiếm, sau một lát Tả Đăng Phong liền ôm một bó cỏ tranh về tới phòng.

Sau khi nhóm lửa xong thì Tả Đăng Phong liền cầm lấy một cái dây thừng rồi đi tới phòng có quan tài kia, hắn lấy dây thừng cột 2 bên cầm của cánh lửa lại. Hắn làm như vậy cũng không phải lo lắng trong quan tài có cái gì đó chui ra, mà thuần túy là tác dụng tâm lý, làm như vậy thì hắn mới cảm thấy an toàn thêm một tí.

Giường nằm được ấm lên thì Tả Đăng Phong liền cất hành lý xuống dưới chăn. Thật ra thì chỗ đạo quán này cũng không có cái gì để đáng giá, Tả Đăng Phong rất biết điểm này nhưng mà hắn cũng rõ được bản thân hắn sẽ không được trở về. Tôn Ái Quốc cùng Hồ Thiến sẽ không để cho hắn trở về Huyền Thành, bất quá 2 người kia cũng không dám cắt xén tiền lương của mình, nếu không thì mình sẽ đem mọi chuyện nói ra.

Nói đi thì nói lại dù gì thì ở nơi này cũng tốt, trong Sở Văn hóa thì ai cũng có thân thích, còn hắn thì không có ai hơn nữa mỗi ngày hắn đều làm nhiều nhất nhưng tiền lương lại ít nhất cho nên tâm lý liền không thăng bằng.

Nghĩ như thế thì trong lòng Tả Đăng Phong thoải mái hơn, âm thầm hạ quyết tâm đợi ngày mai thì hắn sẽ sửa sang lại chỗ này một chút.

Người đã sớm mệt mỏi nên nằm được một tí thì Tả Đăng Phong liền ngủ.

Không biết qua bao lâu , Tả Đăng Phong bị một trận những tiếng vang nặng nề đánh thức.

Sau khi thức tỉnh thì hắn liền ngồi dậy, nếu hắn không nghe lầm thì tiếng này chính là tiếng gỗ rơi xuống đất từ căn phòng ở phía Bắc kia truyền đến. Ngay tại khi hắn ngồi dậy thì hắn còn nghe được có tiếng bước chân của ai đó nữa.

Bởi vì vừa mới bừng tỉnh nên trong thời gian ngắn thì Tả Đăng Phong cũng không có hiểu rõ, bất quá rất nhanh hắn liền phản ứng lại cũng bắt đầu sợ hãi.

Phòng phía Bắc là chỗ đặt quan tài, tại sao nơi đó lại có tiếng bước chân được?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 14.12.2016, 03:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1662
Được thanks: 744 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 10
Chương 3: Nửa Đêm Kinh Hồn


Đêm hôm khuya khoắc , trong núi sâu, ở trong phòng có quan tài lại phát lên một tiếng vang khác thường, nhiều nhân tố chồng chất lên nhau khiến lông tóc của Tả Đăng Phong dựng cả lên, cả người chỉ thấy ớn lạnh.

Cả người hắn ngây ngốc, run rẩy. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, chẳng thể trách lúc trước tên bảo trưởng kia sống chết không chịu phái người dẫn hắn lên đây, thì ra địa phương này lại có chuyện ma quỷ nha.

Sau đó, Tả Đăng Phong dần dần từ trong hoảng sợ lấy lại tinh thần, đầu tiên là hắn nghĩ đến trên thế giới này không có ma quỷ, mà cho dù có quỷ thì quỷ cũng bay, không có bước đi a.

Nghĩ đến đây, nổi sợ hãi trong lòng Tả Đăng Phong đã giảm đi, bất quá ngay sau đó hắn càng sợ thêm. Tiếng trong phòng kia là tiếng bước chân, hơn nữa vẫn còn vang lên, cái này chẳng lẽ là xác chết sống dậy sao?

Đối mặt với nguy hiểm thì đối với người bình thường mà nói thì người đó sẽ lựa chọn chạy trốn theo bản năng, nhưng mà Tả Đăng Phong thì khác, hắn là một kẻ quật cường.

- Hôm nay lão tử muốn nhìn xem rốt cuộc mày là cái thứ gì?

Tả Đăng Phong gào lên một tiếng rồi nắm lấy thái đao đi xuống giường.

Lúc bước xuống giường thì hắn ngã sấp xuống. Nguyên nhân thứ nhất chính là trong này quá tối hơn nữa hắn lại không quen thuộc ở phòng này, nguyên nhân thứ hai chính là do hắn vô cùng sợ hãi nên cả người run lên, đứng không vững.

Sau đó, hắn liền bò dậy rồi chạy ra phòng phía Bắc, một chân đạp vào cửa phòng kia.

Bất quá hắn không thể đá văng cửa ra bởi vì lúc nãy trước khi đi ngủ hắn đã dùng dây thừng cột 2 cánh cửa lại với nhau.

Nhưng mà lúc này đây, trong phòng lại truyền lên tiếng vang, tiếng trước so với tiếng sau thì nhỏ hơn nhiều, nếu nghe kỹ thì có thể biết rằng đây chính là tiếng nắp quan tài đậy lại.

- Bà mja nhà mày, mày đừng chạy.

Tả Đăng Phong nghe thế thì lấy thái đao trong tay chặt đứt sợi dây, nhấc chân lên đá cửa phòng sau đó liền trực tiếp xông vào chỗ chiếc quan tài màu đen kia rồi điên cuồng cầm thái đao chém lên nắp quan tài.

- Lăn ra cho lão tử.

Tả Đăng Phong giận dữ lấy tay muốn mở quan tài lên nhưng mà cho dùng hắn cố gắng như thế nào thì nắp quan tài kia cũng không nhúc nhích.

- Không phải là muốn làm tao sợ ư, chạy đi đâu? Cút ra đây.

Mở không được nắp quan tài kia, Tả Đăng Phong lại cầm thái đao chém vào nắp quan tài để trút giận.

Qua một hồi, cuối cùng thì Tả Đăng Phong cũng cảm thấy mệt, lúc này hắn đột nhiên thấy được quan tài được đặt trên mặt đất. Tình huống này khiến hắn suy nghĩ có phải là dưới quan tài này có một lối đi bí mật, người kia muốn đe dọa mình nên mới từ trong đó đi vào đây.

Nghĩ đến đây, Tả Đăng Phong lập tức đứng dậy cầm thái đao đi về phía Tây sương kia.

Ở chỗ này chỉ có hắn và nữ nhân kia, vậy người duy nhất đi vào mật đạo kia cố ý gây tiếng động để dọa hắn chính là nữ nhân kia, mục đích chính là muốn dọa hắn để hắn không ở lại đây nữa.

Sở dĩ Tả Đăng Phong không có vào Tây sương là bởi vì trong lòng hắn hiểu được, một nữ nhân trẻ tuổi một mình sống ở đây, ngày ngày trôi qua khẳng định là vô cùng khổ cực, chẳng những phải đề phòng dã thú còn phải đề phòng người xấu. Tả Đăng Phong có thể tưởng tượng được những khổ cực mà nàng chịu lấy, còn một điều nữa, Tả Đăng Phong biết rằng nữ nhân kia không muốn hại hắn, nói cách khác thì nàng có thể vào phòng hắn, căn bản không cần phải vẽ rắn thêm chân giả thần giả quỷ.

- Tôi đắc tội cấp trên cho nên bọn họ mới đưa tôi đến đây trông coi đạo quán, nếu tôi bỏ đi thì bọn họ sẽ không phát lương cho tôi. Người nhà của tôi sẽ chịu đói, tôi cũng không muốn ở chỗ này nhưng mà tôi lại không thể đi. Sau này cô đừng làm tôi sợ, tôi cũng không có khi dễ cô.

Do dự hồi lâu, cuối cùng Tả Đăng Phong cũng không có vào Tây sương mà là quăng một câu rồi xoay người trở về phòng mình.

Cả kinh một hồi, Tả Đăng Phong cũng không có cách nào đi vào giấc ngủ nữa, trằn trọc đến sáng thì hắn mới chợp mắt.

Thẳng cho đến khi ánh nắng chiều vào thì Tả Đăng Phong giơ cổ tay lên để nhìn thì thấy bây giờ đã là 11h.

Sau khi xuống giường thì Tả Đăng Phong tháo đồng hồ để ở dưới chân rồi đẩy cửa đi ra. Sau khi ra cửa thì hắn thấy ở trên bậc thang có một cái bát sứ, trong bát có mấy quả táo.

Nhìn thấy cảnh này thì Tả Đăng Phong nhìn qua Tây sương, chỉ thấy cửa phòng Tây sương có một khe hỡ nhỏ, một đôi mắt đang từ trong kia nhìn chằm chằm hắn.

Thấy vậy thì Tả Đăng Phong ngồi xuống cầm lấy bát sứ kia rồi cầm lấy một quả táo mà ăn.

- Xuất hiện đi.

Tả Đăng Phong hướng về phía Tây sương mở miệng. Mục đích của nữ nhân kia hiển nhiên là muốn xin lỗi Tả Đăng Phong.

Sau khi Tả Đăng Phong nói xong thì nữ nhân kia từ Tây sương đi ra, tới bậc thang ngồi xuống rồi nhìn chằm chằm Tả Đăng Phong.

Lúc này thì Tả Đăng Phong mới nhìn thấy rõ được, trên người nữ nhân này mặc một chiếc áo bông đã cũ nát, hơn nữa còn có rất nhiều bụi bặm báo vào, bên dưới là một chiếc quần bông, nó cũng tơi tả như chiếc áo bông kia.

Tóc của nàng dài mà lộn xộn, bởi vì nhiều năm chưa chải đầu nên trên đầu đã tạo thành từng nhúm. Trên mặt nàng dơ bẩn do nhiều năm chưa rửa nhưng mà Tả Đăng Phong có thể thấy được đây là do nàng cố ý bôi đen mặt mình.

- Cô là người nơi nào ?

Quan sát một lát thì Tả Đăng Phong hỏi, hắn muốn thông qua giọng nói của nàng để đoán nàng là người vùng nào.

Nữ nhân kia nghe được câu hỏi của Tả Đăng Phong thì lắc đầu, vẫn chưa trả lời .

- Tối qua cô dọa nạt tôi, nếu tôi là người xấu thì sớm đã xông vào đánh cô rồi, cô nói đi.

Tả Đăng Phong mỉm cười mở miệng.

Nữ nhân kia nghe vậy mỉm cười đáp lại.

- Tại sao cô không nói chuyện.

Tả Đăng Phong nghi ngờ.

Nữ nhân đưa tay chỉ môi của mình, ngược lại lắc lắc đầu .

- Oh.

Tả Đăng Phong tỉnh ngộ, thì ra nàng bị câm.

- Cô ở đây bao lâu rồi?

Tả Đăng Phong tò mò hỏ .

Nữ nhân nghe vậy thì mặt lộ vẻ khó xử, rõ ràng là nàng không biết nên biểu đạt như thế nào cho đúng.

Tả Đăng Phong thấy thế bất đắc dĩ lắc đầu, đứng lên trở về phòng, từ trong hành lý của mình lấy ra 2 cái bánh bao rồi bỏ vào trong bát, sau đo đi ra khỏi phòng đi về phía nàng, nữ nhân kia thấy thế vội vàng đứng lên.

- Cho cô.

Tả Đăng Phong đưa bát sứ cho nàng.

Nữ nhân kia thấy bánh bao thì đôi mắt liền sáng ngời, bất quá cuối cùng là lắc đầu không có nhận.

- Cô tên gì?

Tả Đăng Phong cười rồi đem bát sứ nhét vào trong tay nàng.

Lời kia vừa thốt ra thì Tả Đăng Phong lập tức cảm thấy mình làm khó người ta rồi, nữ nhân này không thể nói chuyện, làm sao nói được tên mình.

Khiến cho Tả Đăng Phong không nghĩ tới chính là nữ nhân kia thả bát sứ xuống đất rồi nhặt lấy cục đá, viết xuống đất.

- Vu Tâm Ngữ?

Tả Đăng Phong kinh ngạc nhìn nàng, chữ viết của nàng rất đẹp hơn nữa còn là dùng cách viết chữ Triện, điều này nói lên nàng đã từng được học tập chính thống.

Vu Tâm Ngữ nghe vậy lập tức nhẹ nhàng gật đầu , ý bảo Tả Đăng Phong đọc đúng.

- Ai dạy cô viết chữ?

Tả Đăng Phong tò mò hỏi.

- Sư phụ.

Vu Tâm Ngữ lại viết.

- Sư phụ cô là đạo sĩ ở đây?

Tả Đăng Phong nghi ngờ hỏi.

Vu Tâm Ngữ gật gật đầu , bất quá ngay sau đó lại lắc đầu.

- Sư phụ cô đâu?

Tả Đăng Phong cũng không rõ vì cái gì Vu Tâm Ngữ gật đầu lại lắc đầu . Bất quá giờ phút này hắn rốt cuộc biết nữ nhân này cũng không phải là dân chạy nạn đến đây.

- 12 năm trước đã rời đi rồi.

Vu Tâm Ngữ lại viết.

- Khi đó cô bao nhiêu tuổi?

Tả Đăng Phong gián tiếp hỏi tuổi của nàng.

Lần này Vu Tâm Ngữ cũng không có trả lời ngay, mà là nhíu mày như có suy nghĩ gì .

- Cô là một cô bé, ở trong núi không sợ sao?

Tả Đăng Phong thấy nàng không muốn nói đến tuổi của minh thì thay đổi vấn đề khác.

Vấn đề này vừa ra khỏi miệng thì Tả Đăng Phong liền cảm thấy hối hận, bởi vì Vu Tâm Ngữ nghe được câu này thì ánh mắt cùng vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng cảnh giác, nàng ném cục đá xuống rồi trở vào Tây sương, ngay cả bánh bao trong chén sứ kia nàng cũng không mang đi.

Lúc nãy nói chuyện thật tốt, làm sao lại trở mặt nhanh như thế? Tả Đăng Phong ngạc nhiên ngây ngẩn cả người. Bất quá rất nhanh hắn hiểu nguyên nhân, tự mình biết Vu Tâm Ngữ là nữ nhân nhưng nàng lại không nói cho mình biết, cho nên sau khi chính mình hỏi vậy thì nàng mới đột nhiên cảnh giác.

- Tôi không hỏi nữa, bánh bao này cô ăn đi.

Tả Đăng Phong bất đắc dĩ lắc đầu, đứng lên đi về đại điện phía Bắc.

Tới gần đại điện, đột nhiên Tả Đăng Phong nghe được phía sau truyền lại tiếng mở cửa, Tả Đăng Phong quay đầu nhìn lại , phát hiện Vu Tâm Ngữ đẩy cửa phòng rồi chạy tới chỗ mình. Không đợi Tả Đăng Phong kịp phản ứng, Vu Tâm Ngữ liền vọt tới cửa điện rồi vươn tay ra, ngăn không cho Tả Đăng Phong đi vào.

Điều này làm cho Tả Đăng Phong nghi hoặc nhìn nàng.

Trong đại điện có cái gì, vì sao nàng không cho mình vào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.12.2016, 17:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 16:53
Bài viết: 3423
Được thanks: 166 lần
Điểm: 9.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 10
Chương 4: Xương Người


- Tôi là người ở huyện phái đến đây để trông coi đạo quán, đạo quán đã tổn hại rất nghiêm trọng, tôi phải đi vào để kiểm tra rồi còn sửa chữa nữa.

Tuy rằng Tả Đăng Phong không biết hành động này của Vu Tâm Ngữ mang hàm ý gì nhưng mà hắn vẫn nhẫn nại giải thích.

Vu Tâm Ngữ nghe vậy do dự một lát, cuối cùng xoay người chạy vào chánh điện rồi cầm 2 đồ vật chạy ra.

Lúc này là chính ngọ nên Tả Đăng Phong thấy được trên tay Vu Tâm Ngữ là cầm 2 cục xương, 1 cái xương đùi và 1 đầu lâu.

Vu Tâm Ngữ cầm hai cục xương lắc lắc rồi ném qua một bên, lúc này mới vẫy vẫy tay ý bảo Tả Đăng Phong đi vào chánh điện.

Lúc này Tả Đăng Phong đã hiểu ý của Vu Tâm Ngữ, nàng lo lắng xương trắng trong kia sẽ hù dọa nên mình mới cầm 2 cục xương kia đem ra để mình chuẩn bị tâm lý.

- Cảm ơn cô, tôi không sợ.

Tả Đăng Phong nở ra nụ cười, nhưng mà trong lòng hắn cũng hơi khiếp sợ.

Vu Tâm Ngữ nghe Tả Đăng Phong nói xong thì nàng liền xoay người đi ra Tây sương rồi cầm bát sứ có 2 cái bánh bao lên, quay đầu nhìn Tả Đăng Phong một cái lúc này mới đóng cửa đi vào.

Một màn này khiến cho Tả Đăng Phong vừa cảm động vừa buồn cười, vừa chua sót. Sở dĩ Vu Tâm Ngữ muốn không cho hắn vào đại điện là xuất phát từ ý tốt, nàng sợ bản thân mình bị dọa, điểm này làm cho Tả Đăng Phong cảm động. Sở dĩ nàng cầm lấy bát sứ có bánh bao kia là bởi vì nàng cảm giác nàng đã làm được một việc tốt cho Tả Đăng Phong, hiện tại nàng đã xứng đáng ăn đồ ăn của hắn, điều này làm cho Tả Đăng Phong buồn cười, còn chua sót thì hắn cảm thấy một mình Vu Tâm Ngữ ở đây đã chịu đủ đói khát, nên nàng mới nhìn chằm chằm vào 2 cái bánh bao kia.

Sau một lát, Tả Đăng Phong thu hồi suy nghĩ rồi đi vào chính điện.

Bước vào chính điện thì Tả Đăng Phong thấy trong này có rất nhiều hài cốt, may mắn là lúc nãy hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý, nếu không thấy được một màn này thì hắn sẽ bị hù tè ra quần.

Dù vậy, Tả Đăng Phong cũng không dám ở trong này lâu mà chỉ nhìn một chút rồi vội vàng đi ra.

Mấy gian phòng trong đại điện đều thông suốt với nhau, ở giữa là một bàn hương án, đối diện với hương án là một pho tượng. Trên hương án có một lư hương đã phủ đầy tro bụi, bên dưới hương án còn có mấy tầm bồ đoàn làm bằng lá tre.

- Những người này chết như thế nào?

Ra khỏi đại điện thì Tả Đăng Phong lập tức quay đầu hướng Tây sương mở miệng hỏi.

Vu Tâm Ngữ nghe được Tả Đăng Phong hỏi thế thì đẩy cửa đi ra.

- Những người này chết như thế nào?

Tả Đăng Phong khom người nhặt một cục đá rồi đi tới đưa cho Vu Tâm Ngữ.

Vu Tâm Ngữ thấy thế thì liền ăn một miếng bánh bao, tay phải cầm lấy cục đá rồi viết một hàng chữ:

- Đều là chết đói, sau khi họ chết thì tôi đưa đến đây.

Tả Đăng Phong nghe vậy thì thở phảo, lời này của Vu Tâm Ngữ có thể tin, mấy năm trước Sơn Đông đã chịu phải một trận hạn hán trầm trọng, nạn châu chấu cùng nạn lụt lội hoành hoành, điều ấy đã khiến nhiều người Bắc thượng mà đi đến Quan Đông. Nàng đem những xác chết này đến đây mục đích chính là đe dọa người khác, còn một loại khả năng nữa, đó chính là ăn thịt người nhưng mà Tả Đăng Phong liền vứt bỏ loại ý niệm này bởi vì hắn nhìn thây trên tay Vu Tâm Ngữ vẫn còn nước đọng, điều này nói lên sau khi cầm xương người kia lên thì nàng đã rửa tay rồi mới cầm lấy bánh bao. Tuy rằng quần áo Vu Tâm Ngữ nhơ nhớp nhưng mà nàng là một người ưa sạch sẽ, như thế nào cũng không thể ăn người chết được.

- Cô không ăn thịt người đó chứ?

Dù vậy thì Tả Đăng Phong cũng là tiền hành xác định.

Lời kia vừa thốt ra, sắc mặt Vu Tâm Ngữ liền lộ ra vẻ chán ghét. Một màn này khiến Tả Đăng Phong yên lòng, dù gì thì hắn cũng không muốn ở một cỗ cùng với một người ăn thịt người.

- Tôi muốn đem những thứ này ra ngoài.

Tả Đăng Phong cười cười lên tiếng.

Vu Tâm Ngữ nghe vậy lắc đầu liên tục, vội vàng viết:

- Để đó mà dọa người.

- Sau khi tôi ở đây thì tôi sẽ bảo vệ cô.

Tả Đăng Phong nói cười nói.

Vu Tâm Ngữ nghe Tả Đăng Phong nói thế thì khuôn mặt lộ ra vẻ cảnh giác.

- Nếu tôi là người xấu thì đã khi dễ cô rồi, còn chờ đến bây giờ sao?

Tả Đăng Phong thấy thế thì lên tiếng giải thích rồi xoay người đi kiếm công cụ đào đất.

Đạo quán cũng không lớn, đi vòng một vòng thì Tả Đăng Phong cũng không kiếm được cái gì, ngay tại khi hắn muốn vào Tây sương để kiếm thì Vu Tâm Ngữ chạy tới ngăn hắn lại. Tả Đăng Phong hơi sửng sờ rồi hiểu nguyên nhân, chỗ sau tường gạch kia chính là nhà vệ sinh của nàng.

- Tôi đi ra ngoài mua một ít đồ, 2 ta đã nói là không đi vào phòng của nhau nên tôi không vào phòng cô, cô cũng đừng đi vào phòng tôi.

Tả Đăng Phong nói.

Vu Tâm Ngữ nghe vậy liên tục gật đầu đáp ứng.

Tả Đăng Phong xoay người đi ra khỏi đạo quán, ở chỗ này không có nồi và bếp, khi đi chợ cần phải mua thêm cái bếp lò nữa rồi.

Đi ra khỏi đạo quán, Tả Đăng Phong phát hiện ở phía Nam cách đạo quán 100 bước thì có một thủy đàm ( đầm nước) thật lớn, trong nước còn có cá bơi lội.

Cảm giác đói bụng cũng không tốt nhưng mà Tả Đăng Phong cũng chạy nhanh, hắn lo lắng Vu Tâm Ngữ sẽ động đồ đạc của hắn, thật vất vả lắm hắn mới có được thức ăn để dùng trong 1 tháng a.

Lúc hắn đi vào nhà của bảo trưởng thì bọn họ đang dùng cơm, lúc này Tả Đăng Phong đang cảm thấy đói bụng nhưng người nhà Bảo trưởng kia cũng không có mời hắn dùng cơm. Tả Đăng Phong cũng không có tức giận, hiện tại lương thực rất quý giá, ai lại muốn mời người khá ăn tiền của mình.

Mượn được đồ rồi thì Tả Đăng Phong liền rời đi, lúc hắn gần đi thì Bảo trưởng hỏi hắn tình hình ở trong đạo quán, Tả Đăng Phong liền bịa chuyện nói rằng bên trong có nhiều ma quái, khiến cho tên Bảo trưởng kia lắp ba lắp bắp, tỏ ra kinh sợ.

Rời khỏi nhà Bảo trưởng thì Tả Đăng Phong cũng không có lập tức trở về đạo quán mà hắn liền đi đến một cái chợ ở phía Đông Nam.

Lúc hắn tới chợ thì chợ cũng sắp tan hàng chiều rồi, Tả Đăng Phong bắt đầu mua đồ đạc.

Lúc này hắn rất đói bụng nên mua cho mình một cái bánh quẩy, sau đó mua thêm 2 cái bảnh quẩy nữa rồi bọc vào giấy, bỏ vào túi để đem về cho Vu Tâm Ngữ.

Trên đường trở về, Tả Đăng Phong lo lắng đến một vấn đề, nếu sau này Vu Tâm Ngữ ở chung với hắn thì Tả Đăng Phong không thể nào đuổi nàng đi được, chưa nói đến việc nàng là chủ nhân ở đạo quán, chỉ bằng thân phận nữ nhân của nàng thì Tả Đăng Phong cũng không đành lòng đuổi nàng được. Nhưng mà nếu nàng ở đó thì bản thân mình sẽ cần thêm nhiều lương thực để nuôi sống 2 người, chỉ 15kg lương thực mà mình đã ăn không đủ, làm sao lại chia cho nàng được?

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Tả Đăng Phong cũng quyết định là lúc nấu cơm thì làm nhiều hơn một ít, dù sao thì mỗi tháng hắn cũng được 4 đồng, 3 đồng cho mẹ và 2 chị của mình, 1 đồng thì hắn cũng đủ để mua lương thực rồi.

Nhớ tới mẹ mình thì Tả Đăng Phong không khỏi lo lắng, nhà mẹ mình cách đây 160km, nếu hắn đi đi lại lại thì cũng mất hết 1 ngày đêm. Hơn nữa đám người Tôn Ái Quốc cùng Hồ Thiến đang nhìn chằm chằm vào hắn, nếu phái người tới kiểm tra, phát hiện hắn đi vắng thì sẽ mượn cơ hội để bới lông tìm vết, xem ra mình không thể về nhà rồi. Cũng không biết bệnh ho của mẹ mình đã khỏe chưa, 2 chị sống ra sao rồi?

3h chiều,rốt cuộc thì Tả Đăng Phong cũng về tới đạo quán, hắn thấy được lúc này Vu Tâm Ngữ đang ở bụi cỏ phía Tây mà bắt châu chấu.

Tả Đăng Phong cảm thấy thú vị, liền bước nhanh về phía nàng, tới gần thì hắn thấy được tay phải Vu Tâm Ngữ đang cầm một cây cỏ đuôi chó, mặt trên có xâu một chuỗi Đặng Đảo Sơn.

Ngay lúc Tả Đăng Phong muốn mở miệng cùng nàng chào hỏi, Vu Tâm Ngữ bắt được một đống châu chấu, phát ra một tiếng cười vang thanh thúy.

Một màn này khiến cho Tả Đăng Phong nổi lên nghi ngờ, hắn là phần tử tri thức nên biết được đại đa số người câm bởi vì không thể nghe được thanh âm mà không thể nói chuyện, thính lực của Vu Tâm Ngữ không có vấn đề, trong quá trình tiếp xúc với hắn thì nàng không có phát ra những tiếng “ A, HA’ của người câm, cho nên Tả Đăng Phong cho rằng thanh đới của nàng có vấn đề.

Hiện tại xem ra không phải như vậy, lúc này nàng nở ra nụ cười thanh thúy thì chứng tỏ thanh đới của nàng vẫn bình thường, thính giác bình thường, vậy tại sao nàng không nói lời nào.

Rốt cuộc là nàng không thể nói hay là không muốn nói?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 458 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: heisall, mamnon, Ngọc Sương Phạm, oimuoi63137, song mayyu, Tiểu Anhanhh và 1265 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 89, 90, 91

2 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/04]

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

6 • [Hiện đại] Anh chồng tham ăn - Vãn Thất Thất

1 ... 18, 19, 20

7 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng

1 ... 11, 12, 13

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 77, 78, 79

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 78, 79, 80

10 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

1 ... 68, 69, 70

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 41, 42, 43

14 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 51, 52, 53

[Xuyên không] Vương gia quá khí phách Vương phi muốn vùng lên! - Vân Mộc Tinh

1 ... 92, 93, 94

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/04]

1, 2, 3, 4, 5

18 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

19 • [Hiện đại] Đè một cái liền đính ước - Đường Dao

1 ... 26, 27, 28

20 • [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ tà mị - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyền Uri
Tuyền Uri

Đào Sindy: ai là ông lớn nhỉ? :think:
--Tứ Minh--: Y Y, mình mới là thành viên mới này
Lãng Nhược Y: ai cũng nói vậy hết, cuối cùng toần ông lớn ko à
Đào Sindy: đâu. mình mem mới mà :D
Lãng Nhược Y: sindy là thành viên lâu năm phải ko? Y chỉ mới đến à, nên ít người nói chuyện lắm
Đào Sindy: ờm
Lãng Nhược Y: bữa nay buồn thiệt, chẳng có ai onl cả
Đào Sindy: chán ghê
Lãng Nhược Y: hi, sindy
Đào Sindy: hi Y
Lãng Nhược Y: có đây
Đào Sindy: có ai ko?
Lãng Nhược Y: À, mình muốn đọc truyện huyền huyễn nhưng ko biết truyện nào hay, có ai giúp mình giới thiệu vài cuốn đc ko?
Lãng Nhược Y: Y cũng chẳng bình thường đâu ấy
Đào Sindy: Ố ồ
Hạc Cúc: Hắc hắc... mị điên thiệt mà :lol: sao k tin
Lãng Nhược Y: ngưỡng mộ thì phân gì tính cách? Nhưng mà...ai lại tự khen mình như chị vậy chứ? Phải để người khen mới thú, giống Y nà, trong lớp được khen thế mãi thôi...
Hạc Cúc: Y đừng ngưỡng mộ mị là người điên của dd :)2
Hạc Cúc: Ái :shock: giỡn à
Shin-sama: Đói ghê
Lãng Nhược Y: tui nghèo mà ko có tiền mua mồng tơi lấy gì mà học chứ?
Ái Dương: *ánh mắt cầu khẩn*
Ái Dương: Hạc Cúc hãy nhận em làm đệ tử
Hạc Cúc: 100k nói dóc à :no3:
--Tứ Minh--: Y Y, vậy học đi
Lãng Nhược Y: Y ko có võ...
Ái Dương: Nhà mk cx ko mùng tơi đeer rớt
--Tứ Minh--: Uri, mà hình như hôm trước cô nói tài trợ cho giải nhất đúng không?

Y Y, chổi bay thì né thôi
Lãng Nhược Y: Cúc, được ko?

Minh, mình sợ chổi bay a~~~
Lãng Nhược Y: hả?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.