Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 28.12.2017, 13:07
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9513 lần
Điểm: 23.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 39
Chương 230 : Cố ý

Editor : Hương Cỏ


     Yến hội Đoan ngọ cử hành rất náo nhiệt, ca múa thanh nhạc đều đủ, nhất là Tư hỉ cục chuẩn bị các tiết mục ca múa rất độc đáo, sắc màu rực rỡ cả đại điện.

     Hoàng hậu ban thưởng, Tự Cẩm cũng thưởng theo, Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm một cái cũng ban thưởng theo.

     Mọi người cũng nhìn ra được, Hoàng thượng chỉ là vô tình nhưng vì thấy Hi Quý Phi nương nương ban thưởng nên mới làm theo. Không biết là tăng thể diện cho Hi Quý Phi hay là thật sự cảm thấy hay nữa?

     Tự Cẩm ăn một miếng rau xào tôm nõn, nghiêng đầu nói khẽ với Tiêu Kỳ: "Người cũng đi theo tham gia náo nhiệt."

     Tiêu Kỳ nghiêm trang gật gật đầu, "Bọn họ có thể làm nàng vui vẻ, đáng thưởng."

     Tự Cẩm liền cười, không được, ngày càng nói rất giỏi những lời ngọt ngào.

     Hoàng hậu nhìn Tiêu Kỳ và Tự Cẩm, lấy lại bình tĩnh, sau đó nhìn Tự Cẩm khẽ nói: "Tiệc Đoan ngọ mà chỉ xem mấy ca múa hiến nghệ này cũng không có gì mới, chi bằng để tất cả mọi người cùng lên chia vui."

     Trong lòng Tự Cẩm ngạc nhiên, mặt lại mỉm cười nhìn hoàng hậu, "Nương nương có ý tưởng gì hay? Thần thiếp ngu dốt, chỉ ngồi xem náo nhiệt thôi."

     Hoàng hậu nhìn Tự Cẩm một cái, cũng không nhìn về phía Hoàng thượng mà quét qua toàn bộ mọi người trong đại điện chậm rãi nói: "Các tần phi mới tiến cung đang vào tuổi thanh xuân hoạt bát, có thể cho các nàng hoạt động một chút, muội cảm thấy thế nào?" Nói đến đây hơi chựng lại, "Huống chi một năm cũng chỉ có một hai cơ hội mà thôi, cũng không thể không nhắc tới."

     Hoàng hậu nói vậy là vòng vèo nói cho Tự Cẩm, dù sao mấy người này cũng không đáng để lo, cũng không thể đoạt nổi Hoàng thượng. Chi bằng làm ra tư thái cao quý, giành cho mình danh tiếng hiền lương.

     Bây giờ Tự Cẩm thật sự không quá lo lắng Tiêu Kỳ bị người khác đoạt đi. Nhưng cũng không thể nói trong lòng thoải mái. Cảm giác chính là mình trồng một chậu hoa tuyệt thế, nhất định không muốn bị mọi người cướp đi.

     Nhưng hoàng hậu cũng có chuyện khó xử của mình, có thể thương nghị với nàng như vậy kỳ thật đã là rất tốt rồi.

     "Hoàng hậu nương nương nói đúng lắm, mọi người là tỷ muội trong cung, nên náo nhiệt một chút." Tự Cẩm cười ngọt ngào.

     Hoàng hậu nhìn Tự Cẩm nhẹ nhàng gật đầu, "Muội có thể nghĩ như vậy, Bản cung rất vui mừng. Một ngày nào đó được ngồi ở vị trí kia, muội cũng sẽ biết có một số việc không làm không được."

     Sao lời nói của Hoàng hậu lại kỳ lạ như thế nhỉ? Nàng đâu có muốn tranh giành hậu vị,  cái gì mà không làm không được?

     Trong lòng Tự Cẩm vừa động, tinh tế quan sát nét mặt hoàng hậu, chỉ thấy nàng ta mặc dù đã có lớp phấn son trên mặt che lấp, nhưng vẫn có thể nhìn ra khí sắc tái nhợt, trong lòng không khỏi cả kinh.

     E là sức khỏe Hoàng hậu không còn như trước, cho nên mới phải âm thầm dạy bảo mình như thế?

     "Hoàng hậu nương nương?" Tự Cẩm nhìn hoàng hậu khẽ nói, nhưng những lời tiếp theo lại không biết phải nói như thế nào mới tốt.

     Hoàng hậu nhìn Tự Cẩm, "Sinh mệnh trời định."

     Hoàng hậu nói xong không nhìn sang Tự Cẩm nữa, lại vừa cười vừa nói đối với mọi người trong đại điện: "Bản cung và Hi Quý Phi đều cảm thấy hôm nay yến hội cực kỳ náo nhiệt. Nghe nói chư vị muội muội mới tiến cung đều là người có tài nghệ. Nếu ai nguyện ý đi lên trình diễn tài năng cho mọi người thưởng lãm thì mời lên đây."

     Hoàng hậu vừa nói xong, cả đại điện lập tức náo nhiệt lên.

     Các tần phi mới tiến cung hưng phấn không thôi, còn đám Hiền phi Thục phi lại nhìn Tự Cẩm đầu tiên, quả thực không dám tin Hi Quý Phi lại đồng ý chuyện này. Lẽ nào nàng không sợ mấy người kia lưu lại ấn tượng tốt trong lòng hoàng thượng sao?

     Tiêu Kỳ mím môi, ánh mắt nhìn sang hoàng hậu, tia sáng trong mắt lấp lóe lấp lóe làm người ta nhìn không thấu hắn đang suy nghĩ cái gì.

     Hoàng hậu đối thại với Tự Cẩm như vậy trước mặt hắn, không phải là muốn nói với mình thái độ nàng hay sao.

     Tiêu Kỳ nhìn về phía Tự Cẩm trong lòng thở dài, cái gì cũng tốt nhưng quá mềm lòng.

     Nhưng... Hoàng hậu cũng xác thực là có ý tốt.

     Đại khái là vì hoàng hậu lo lắng cho tương lai của Sở gia đây.

     Bưng ly rượu nhỏ lên định nhấp một ngụm, bàn tay trắng nõn của Tự Cẩm nâng bình, rót đầy cho hắn rồi khẽ nói: "Uống ít thôi."

     Khóe môi Tiêu Kỳ hơi nhếch, ly rượu nhỏ lên bưng lên lại bỏ xuống. Thật sự là càng lúc càng giống bà quản gia, bây giờ cả uống bao nhiêu rượu cũng muốn quản.

     Hai người chung đụng đã quen, nói chuyện làm việc có đôi khi thật sự quá thuần thục, Tự Cẩm vừa nói ra thì biết ngay không thỏa đáng, may mắn là nói không lớn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

     Hoàng hậu bưng chén trà tay hơi run lên nhưng vẫn bình tĩnh uống trà như cũ, cũng không nhìn về phía Tiêu Kỳ và Tự Cẩm. Trong lòng lại có cảm giác thất lạc không thể nói rõ. Rõ ràng nàng ta và hoàng đế là vợ chồng son, rõ ràng bọn họ phải là phu thê tình thâm ý hợp.

     Có thể nàng ta đã bỏ qua.

     Hi Quý Phi...

     Hoàng hậu đặt chén trà xuống, nụ cười trên mặt sâu hơn. Mọi người có duyên pháp của họ, thứ mỗi người muốn có sẽ có quan hệ trực tiếp với giá phải trả.

     Xác thực Hi Quý Phi xứng đáng được Hoàng thượng sủng ái. Nếu như có thể thay đổi, cho tới bây giờ hoàng hậu cũng không biết mình nên lựa chọn như thế nào.

     Bỏ qua gia tộc mình... nàng ta vẫn làm không được.

     Cho nên, số mệnh đã định.

     Hoàng hậu nừa nói, tần phi phía dưới liền náo nhiệt lên. Vũ Vân Anh đứng dậy đầu tiên, nhìn về phía hoàng hậu, "Tần thiếp bất tài, nguyện dâng lên một khúc kiếm vũ trợ hứng cho mọi người."

     Tự Cẩm cũng cảm thấy hứng thú. Nàng đoán được vài người, duy chỉ có không nghĩ tới người đầu tiên đứng ra sẽ là Vũ Vân Anh.

     Trình diễn kiếm vũ cần cương nhu lưu loát, nếu là nắm giữ độ mạnh yếu không tốt thì sẽ không đâu vào đâu, chỉ làm trò cười mà thôi.

     Vũ Vân Anh dám trước mặt mọi người hiến vũ, tất nhiên là rất tự tin đối với tài múa kiếm của mình.

     Trong lúc hiến nghệ, phong thái tự nhiên thanh thản, lại là người đầu tiên, vừa có thể khắc sâu ấn tượng trong lòng Tiêu Kỳ, còn có thể dùng tài nghệ trấn áp các tần phi khác. Vũ Vân Anh bất kể là tâm cơ hay là thủ đoạn đều không tầm thường chút nào.

     "Tốt, Bản cung ngược rất muốn xem tư thế oai hùng trong màn múa kiếm của muội." Hoàng hậu cười gật gật đầu.

     Vũ Vân Anh khom mình hành lễ, nhân tiện nói: "Thỉnh Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương thứ tội, thần thiếp đi thay xiêm y."

     "Được." Hoàng hậu gật đầu đồng ý .

     Vũ Vân Anh khom mình hành lễ, xoay người đi ra ngoài.

     Tự Cẩm nghiêng đầu nói với Tiêu Kỳ: "Rất có ý tứ, không nghĩ trong cung lại tàng long ngọa hổ đó."

     Nhìn nụ cười ranh mãnh của Tự Cẩm, Tiêu Kỳ thật sự là dở khóc dở cười: "Là nàng đồng ý cho người ta hiến nghệ, giờ này lại nói vậy trước mặt ta, nàng muốn ta phải làm sao chứ?"

     Nói xong Tiêu Kỳ tự mình gắp món ăn, cũng không đặt vào đĩa trước mặt Tự Cẩm mà trực tiếp đưa lên môi nàng.

     Tự Cẩm ngẩn người, thế này... Chỗ này có mặt toàn bộ nữ nhân hậu cung đó, trình diễn ân ái được chứ?

     Nhưng rất sảng khoái!

     Tự Cẩm há miệng cắn lấy, sau đó lại thấy Tiêu Kỳ gắp cùng món đó, đưa lên miệng hắn.

     Tiêu Kỳ không dùng đũa công, trên chiếc đũa kia còn có nước miếng của nàng.

     Nếu ở hiện đại ai thèm để ý mấy chuyện này. Nhưng đây là cổ đại!

     Tự Cẩm sững sờ, sau đó hoàng hậu tay run lên, nước trong chén trà sánh ra ngoài một ít. Cố làm ra vẻ không có gì đặt chén trà xuống, lặng lẽ dùng khăn lau tay. Vẻ mặt lạnh nhạt hoàn toàn không biết chút nào, nhìn mọi người phía dưới.

     Quản Trường An cúi đầu. Rõ ràng bên chỗ Hoàng thượng có đũa công lại không cần, rõ ràng là muốn nâng cao thể diện cho Hi Quý Phi nương nương. Hắn ta có điên mới có thể đi ngăn cản, giả vờ không nhìn thấy gì kỳ thật cũng rất tốt.

     Mặc dù Hoàng hậu và Quản Trường An đã quen nhìn Tiêu Kỳ và Tự Cẩm ân ái, nhưng vẫn cảm thấy chịu không nổi.

     Không cần nói tới những người phía dưới chưa từng thấy qua, nét mặt của tất cả mọi người đều khiếp sợ, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn.

     Hoàng thượng lại...

     Phía trên kia có nước miếng của Hi Quý Phi!

     Vừa lúc đó, Vũ Vân Anh trở về, mặc một mộ thân trang phục múa kiếm, trong tay cầm thiết kiếm còn trong vỏ, hành lễ đối với đế hậu.

     Rút kiếm khỏi vỏ Vũ Vân Anh nhẹ nhàng nhảy múa, dáng người vừa oai hùng vừa ôn nhu, động tác xinh đẹp uyển chuyển, quả thật có phong độ kiếm vũ.

     Chẳng có mấy người phía dưới xem Vũ Vân Anh múa, ánh mắt mọi người đều rơi trên người Hoàng thượng. Chỉ thấy hắn vui vẻ, nếu không gắp thức ăn cho Hi Quý Phi thì lại ngẫu nhiên nghiêng đầu thủ thỉ thù thì ở bên tai nàng, cũng thấy Hi Quý Phi tỏ vẻ giận dữ, tai đỏ ửng, ánh mắt long lanh, quả nhiên là quyến rũ trời sinh, làm người khác chú ý.

     Mặc cho Vũ Vân Anh múa phi phàm, nhưng không biết vì sao hình như Hoàng thượng lại thích nhìn Hi Quý Phi chau mày giận dữ hơn.

     Kết thúc màn múa kiếm, Vũ Vân Anh ảm đạm rời sân khấu, tay nắm chuôi kiếm ở trong tay áo run lên nhè nhẹ, sắc mặt trắng xanh.

     Trong sâu đáy mắt Tề chiêu nghi đầy mỉa mai. Mấy người này thật sự là không biết tự lượng sức mình, cho rằng làm vậycó thể được Hoàng thượng coi trọng hay sao?

     Thấy Ngọc Trân buồn ngủ, nàng ta ôm thấy người bé vỗ nhè nhẹ sau lưng. Tề chiêu nghi nhìn người thứ hai ra sân Lịch quý nhân, hiến nghệ bằng một khúc ca giúp vui.

     Tiếng hát uyển chuyển lảnh lót, âm sắc trong trẻo độc nhất vô nhị, bản thân lại có dung nhan kiều kiễm xuất chúng, nhưng có ích lợi gì?

     Từ đầu tới đuôi ánh mắt Hoàng thượng đều không nhìn về phía nàng ta một cái, trong mắt vẫn như cũ tất cả vẫn là Hi Quý Phi.

     Kiếp này sẽ luôn có một người như vậy, mặc kệ nàng tốt hay tệ, đẹp hay xấu, đúng hay sai, chỉ cần vào lòng ngươi thì cho dù thế nào cũng là duy nhất trên đời.

     Ai có thể nghĩ đến, Hoàng thượng lại là người si tình ngàn năm khó gặp đâu?

     Ha ha.

     Kiều Uyển trình diễn một bản đàn cầm, Bảo Tĩnh đàn sắt kết hợp lại, nhưng cũng đều không hữu dụng.

     Tự Cẩm bị nhét một miệng đồ ăn, chỉ ngậm miệng lại cũng không chịu ăn. Không phải nàng đồng ý cho các phi tần hiến nghệ sao?

     Ghen cũng phải là nàng chứ?
     
     Tiêu Kỳ, ngươi bày tỏ ân ái trước mặt mọi người như thế, thật sự cho rằng nàng không nhận ra hắn đang cố ý sao?

     Tên khốn khiếp này!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.12.2017, 08:33
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9513 lần
Điểm: 23.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 40
Chương 231: Nhân sinh không ngoài như vậy

Editor : Hương Cỏ


     Yến hội đoan ngọ yên lành biến thành buổi biểu diễn tình cảm dành riêng cho hoàng đế, Tự Cẩm còn không thể không phối hợp.

     Kỳ thật trong lòng nàng cảm động. Nàng biết rõ, Tiêu Kỳ dùng phương thức này để nói cho người khác biết thái độ của hắn.

     Yến hội cũng chưa kết thúc, Tiêu Kỳ đã dẫn Tự Cẩm rời đi, hoàng hậu mang người cung tiễn.

     Sau khi hai người đế phi rời khỏi, trong đại điện yên tĩnh chốc lát nhưng rất nhanh hoàng hậu lại kêu người nhảy múa hát vang, trong nháy mắt lại náo nhiệt lên.

     Nhưng trong đại điện có thể náo nhiệt vô cùng, còn trong lòng như thế nào thì đâu có ai biết.

     Thục phi ngồi ở phía dưới hoàng hậu, vị trí Hi Quý Phi đã trống không. Nàng ta ngồi đối diện Hiền phi.

     Nàng ta biết rõ, dạo này Hiền phi qua lại mật thiết với mấy phi tần xuất chúng mới tiến cung. Chẳng qua là tính một ngày kia có thể đạp Hi Quý Phi xuống.

     Lòng quân vương dễ dàng thay đổi, nhan sắc thiếp được hai ba năm.

     Thời kỳ nữ nhân đẹp nhất cũng chỉ kéo dài có vài năm mà thôi. Mặc dù dung mạo xuất chúng như Hi Quý Phi thì dù sao cũng đã tiến cung sáu năm, cũng sinh hai con rồi.

     Có lẽ Hiền phi suy đoán, Hoàng thượng cũng sắp chán tới nơi.

     Nhưng... Hôm nay hành động của Hoàng thượng lại đánh mạnh vào lòng mọi người.

     Kỳ thật nàng ta cũng rất hâm mộ, cũng muốn trở thành Hi Quý Phi. Lúc nàng ta tiến cung, có hoàng hậu đoan trang công bằng chính trực chủ quản hậu cung, có Tô quý phi dung mạo như thiên tiên. Mặc dù nhan sắc nàng không tầm thường, nhưng mà ở trước mặt Tô quý phi vẫn thất bại thảm hại.

     Khi đó, nàng ta tận mắt nhìn thấy Tô quý phi cao cao tại thượng, phong quang vô hạn, nhìn nàng ta nổi trội hậu cung.

     Vì sinh tồn, nàng ta chỉ có thể đầu phục dưới chân Tô quý phi, làm tay sai của nàng ta, vì nàng ta xuất lực, tiên phong dẫn đầu. Quả nhiên, Tô quý phi nâng đỡ nàng ta với Hoàng thượng, mình cũng dần dần có thánh sủng, vị phần từng bước tăng lên cho đến Hiền phi.

     Khi đó, chính mình còn nghĩ, chưa chọn lầm người.

     Đúng vậy, cho dù là Hoàng hậu nương nương cũng bị Tô quý phi ép tới không thở nổi, ở trong cung làm việc gặp nhiều cản trở.

     Nhưng rất nhanh, Hi Quý Phi tiến cung.

     Hoàng hậu nương nương quả quyết kiên nghị, vừa nhìn thấy Hi Quý Phi lần đầu tiên đã nỗ lực chống lại đám đông giữ nàng ta ở lại trong cung.

     Hiện thời xem ra Hoàng hậu nương nương quả nhiên không chọn lầm người. Lúc trước Hi Quý Phi bị người phe Tô quý phi hãm hại, giáng chức đến Y Lan Hiên, ai nấy đều cho rằng nàng ta không thể xoay người, nhưng bây giờ thì sao?

     Ánh mắt Thục phi hơi hoảng hốt. Vị trí Thục phi của nàng ta đến thật sự rất dễ dàng, cũng là nhờ may mắn. Tô quý phi ngã, hoàng hậu muốn thu phục những người theo Tô quý phi, vì vậy mình biến thành người cơ trí quy phục, vị phần thăng lên, thay hoàng hậu tuyên dương danh tiếng rộng lượng khoan dung.

     Khi tiến cung, lúc ở cạnh quân vương.

     Bây giờ nhìn lại không được lòng đế vương.

     Nàng ta vẫn cho rằng Hoàng thượng dụng tâm đối đãi với Tô quý phi. Nhưng ngày hôm nay nhìn thấy, nàng ta đã sai mười phần.

     Tô quý phi đối với Hoàng thượng chẳng qua là hầu quân vương mà thôi, Hoàng thượng đối với Tô quý phi, cũng chẳng qua là vì gia tộc kia.

     Duy chỉ có đối với Hi Quý Phi...

     Nàng ta vẫn còn nhớ, mỹ nhân hiến nghệ trước mặt cả sảnh đường chẳng qua là muốn được một tiếng cười của quân vương.

     Nhưng trong ánh mắt đế vương cao cao tại thượng kia chỉ có người bên cạnh, nhìn nàng ăn ngon uống tốt thì tâm trạng vui vẻ.

     Cúi đầu nhẹ nhàng cười một tiếng, Thục phi nhìn vẻ mặt âm trầm của Hiền phi nghĩ, kẻ này ngu xuẩn, đại khái cả đời cũng nghĩ không ra rốt cục mình đã thua ở chỗ nào.

     Nàng ta suy nghĩ cẩn thận nên nhìn thấu đáo.

     Cho nên nàng thành Thục phi, đè ép lên đầu Hiền phi.

     Lại nhìn các tần phi mới tiến cung trên đại điện, nét mặt ai nấy đều có vẻ không cam lòng, trong lòng hẳn có mưu đồ khác.

     Thở dài một tiếng, nếu thu tay lại muộn chẳng qua cũng chỉ có kết cục như Tô quý phi mà thôi.

     Mà các nàng, chỉ sợ chưa chắc có may mắn như Tô quý phi có thể giữ được tính mạng.

     Nếu nói về bội phục, người Thục phi bội phục cũng không phải là Hi Quý Phi độc chiếm quân tâm, sủng bá hậu cung.

     Bội phục chỉ có người ngồi ở ngai phượng phía trên, hoàng hậu!

     Có dũng có mưu, co được dãn được, có thể lên có thể xuống, có thể tiến có thể lui.

     Nếu được là nam nhi, Hoàng hậu nương nương nhất định là người tài giỏi.

     Đáng tiếc, nàng ta là con gái thế gia.

     Nếu như không phải con gái thế gia,

     Có lẽ sẽ không có Hi Quý Phi vinh sủng không suy.

     Nhẹ nhàng rót một ly rượu, nhấp môi uống.

     Trong đại điện này rõ ràng tiếng nhạc tiếng đàn vô cùng náo nhiệt, nàng ta lại cảm thấy trống rỗng.

     Cuộc đời này của nàng ta, điều duy nhất có thể được người khác tán thưởng, có lẽ chỉ có thức thời.

     Ha ha, kỳ thật cũng rất tốt.

     Mà lúc này, Tiêu Kỳ dắt tay Tự Cẩm chậm rãi đi về Di cùng hiên. Hai bên tiếng côn trùng rỉ rả, chim hót, hoa thơm, sắc trời phía xa dần dần chìm vào trong bóng đêm, chỉ để lại một tia sáng còn đang le lói.

     Nắm tay nhau, mạnh mẽ dịu dàng, ấm áp bình yên.

     Cung nhân theo ở phía sau xa xa. Tự Cẩm nhìn hắn khẽ nói: "Ngày hôm nay ở trên tiệc rượu, Hoàng thượng làm quá mức đó. Mai này không biết trong hậu cung lan truyền về thiếp như thế nào đâu."

     "Nàng sợ sao?" Tiêu Kỳ cười khẽ, trong lời nói có mấy phần đắc ý.

     "Ai sợ chứ, thiếp mới không sợ." Tự Cẩm trắng mắt liếc hắn một cái.

     "Không sợ thì đừng có lo, không sợ thì cứ đi tới trước. Hi Ngôn Thanh, về sau chuyện như vậy có lẽ còn rất nhiều, nàng phải học cho quen đi."

     Diễn ân ái còn phải quen, Tự Cẩm cũng chịu thua ... Đi theo Tiêu Kỳ, công phu tu luyện da mặt thật sự là càng ngày càng dầy.

     "Người còn dám nói."

     "Có gì không dám nói. Chúng ta đang ở giai đoạn đẹp nhất đời người. Bây giờ triều đình vững chắc, tạm không phải lo. Chỉ mười năm nữa đất nước cường thịnh, cho dù ta có nói lời sai, làm việc ngang ngược cũng không lo bị phủ đầu."

     Tự Cẩm nghe lời nói này trong lòng sôi sục, cảm nhận được từ sâu trong người Tiêu Kỳ tỏa ra quân uy bao phủ, làm người ta thần phục.

     "Không cần mười năm, cứ nhìn Hoàng thượng cần cù chấp chính, chỉ cần năm năm, Đại Vực nhất định cường thịnh lên."

     "Cho nên quốc sách đã định, quần thần thần phục. Tứ hải thanh bình, dân chúng an khang, còn ta bây giờ chỉ muốn trải qua những tháng ngày thật vui vẻ với nàng."

     Tự Cẩm dừng bước nhìn Tiêu Kỳ, trái tim trong ngực nhảy lên thình thịch.

     Tiêu Kỳ khoát khoát tay, Quản Trường An lập tức dẫn cả đám người lui về phía sau, cũng đuổi hết những người không liên quan đi.

     "Cho tới nay, nàng phân ưu với ta, chịu khổ cùng ta, vì ta hiến kế, vì ta bôn ba, bao thứ vất vả lo lắng bận rộn trong cuộc sống. Ta không nhớ ra được những mỹ nhân cẩm y hoa phục, không nhớ được tần phi tranh quyền đoạt lợi, không nhớ những ánh mắt trông mong tha thiết ở hậu cung. Ta chỉ nhớ rõ lúc nàng vất vả suy nghĩ thay ta bày mưu tính kế, còn nhớ nàng vì ta lâm nguy mà tức giận phẫn nộ mắng chửi thế gia, nhớ ban đêm nàng bất an trở mình trằn trọc, còn nhớ nàng... Bởi vì ta sầu mà sầu, bởi vì ta vui mà vui." Tiêu Kỳ nói xong một câu này, nâng mặt Tự Cẩm lên, cúi đầu nhẹ hôn lên trán nàng.

     Tự Cẩm không nghĩ tới Tiêu Kỳ đột nhiên lại nhắc đến những chuyện này, nhớ tới gian khổ lúc trước, mắt cũng không khỏi đỏ lên.

     Từ lúc nghĩ tới sinh con trai làm thái hậu, đến về sau muốn chủ động phân ưu cho hắn, rồi đến lúc không thể thấy hắn bị người khi dễ, chỉ muốn dùng hết mọi cách để hắn giải sầu.

     Từng bước từng bước, từng ngày từng ngày, cho tới bây giờ ý hợp tâm đầu, không thể cách xa.

     Trong đó đau khổ, gian nan, khốn đốn, người không tự mình trải qua không thể nói hết những nỗi khổ trong đó.

     Hôm nay, Tiêu Kỳ đột nhiên nhắc lại không khỏi làm người ta nghĩ tới ngày đó, trong  lòng đột nhiên cảm giác hiu quạnh.

     "Đang yên lành sao đột nhiên lại nói đến chuyện này?" Tự Cẩm hơi không được tự nhiên, cúi đầu nói.

     Ánh mắt Tiêu Kỳ sáng rực, nàng lại nhất thời không dám nhìn thẳng.

     "Tiếc nuối duy nhất của ta chính là không được cùng nàng lớn lên."

     Hay thật, nói nửa ngày, cuối cùng là bởi vì thanh mai trúc mã kia.

     Tự Cẩm xấu hổ.

     Đang định nói thì lại nghe Tiêu Kỳ nói tiếp: "Lúc nàng còn nhỏ không được làm bạn bên cạnh nên rất tiếc nuối. Cho nên liền không nhịn được muốn có con gái, một con gái giống nàng như đúc. Nâng niu trong lòng bàn tay, gìn giữ ở trong lòng, không cho con khổ, không cho con lo, làm cho con có chỗ để dựa, có người để tin, vinh hoa phú quý, an khang cả đời. Hi Ngôn Thanh, thời gian không thể quay lại, lòng người lại có thể giữ vững. Những đau khổ thủa nhỏ của nàng ta không thể thay đổi, nhưng cuộc đời sau này của nàng lại lúc nào cũng có ta, cả đời không suy chuyển."

     Cho nên, Tiêu Kỳ cảm giác năm đó mình bị mẫu thân Tần Tự Xuyên từ hôn, tức giận mà vào cung, cho nên đau lòng mình khi đó phải chịu uất ức.

     Hắn không thể đền bù tổn thương năm đó nên muốn sinh con gái với nàng, sau đó sủng ái thành một công chúa bá vương hay sao?

     Lịch trình tâm lý quỷ dị này sao lại cứ ... làm người ta dở khóc dở cười như thế chứ?

     Kỳ thật nói cho cùng, thứ trong lòng Tiêu Kỳ chú ý chẳng qua là nguyên chủ đã từng thích người khác đây.

     Mặc dù bây giờ hai người ngươi tình ta nguyện, nhưng vẫn có một tia tiếc nuối như thế.

     Hắn chỉ muốn dùng cách của hắn làm viên mãn nhân sinh hai người.

     Lúc nào cũng có hắn, cả đời không thay đổi.

     Cho nên, hắn đang thổ lộ với mình, cả đời sẽ không thay lòng sao?

     Ai nấy đều nói, ước nguyện giữ được trái tim một người, bạc đầu chẳng xa nhau. Nhưng thế sự vô thường, mặc dù hai bên tình nguyện nhưng có thể sống cùng nhau đến đầu bạc răng long thì được mấy người?

     Nhưng nhìn vào mắt Tiêu Kỳ, Tự Cẩm tin hắn.

     "Tình không biết bắt đầu, tự nhiên mà thâm sâu, người sống có thể chết, chết có thể sống lại. Sinh mà không thể cùng chết, chết mà không thể sống lại đều không phải là tình cuối cùng." Tự Cẩm nhìn Tiêu Kỳ nói từng câu từng chữ cho hắn nghe, "Kiếp này có thể gặp được người  mới biết như thế nào tình đến trong lòng, là cam tâm vậy."

     Ánh mắt Tiêu Kỳ càng ngày càng sáng, nắm tay Tự Cẩm càng ngày càng siết chặt.

     Ánh nắng sắp tan biến, đêm tối lặng lẽ tới.

     Nhân sinh dài đằng đẵng, nay chẳng qua mới vài bước thôi.

     Dắt tay Tự Cẩm chậm rãi đi về, trăng non lưỡi liềm đã treo trên đầu cây liễu, rọi bóng hai người càng kéo càng dài, dần dần hòa thành một thể.

     Gió mát trăng thanh, chim trùng hòa ca.

     Nhân sinh không ngoài như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.01.2018, 08:08
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9513 lần
Điểm: 23.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 39
Chương 232: Mặt trời lặn phía tây

Editor : Hương Cỏ


     Sau tiết đoan ngọ, trong cung lập tức an tĩnh lại.

     Các tần phi mới tiến cung cũng khó được yên tĩnh, tựa như gió thu buông xuống, vạn vật hiu quạnh vậy.

     Nhưng chẳng qua là sắp vào hạ mà thôi.

     "Đúng vậy, bây giờ trong cung ai còn dám chống đối nương nương. Mấy vị không an phận kia bây giờ cũng đã không dám gây náo động nữa." Tề chiêu nghi nhìn Hi Quý Phi vừa cười vừa nói.

     Tự Cẩm cũng cười cười, nói với Tề chiêu nghi: "An phận hay không an phận đều xem chính mình, chuyện này đều do chính mình mà thôi."

     Tề chiêu nghi nghe Hi Quý Phi nói, tinh tế ngẫm nghĩ liền cười, "Nương nương nói đúng lắm, chuyện này thật đúng là phải xem chính mình nghĩ như thế nào."

     Thường thường lòng người không đủ mới có thể sinh ra sự cố.

     "Ta nghe nói sau tiệc đoan ngọ Ngọc Trân bị bệnh, bây giờ đã khá hơn chút nào chưa?" Nàng chuyển sang đề tài khác, không tiếp tục nói tới chuyện kia nữa.

     Tề chiêu nghi thở dài nhìn Hi Quý Phi muốn nói lại thôi.

     Trong lòng Tự Cẩm hơi động một chút, nhưng cũng không chủ động mở miệng, mà nâng chung trà lên nhấp một ngụm trà, lẳng lặng chờ Tề chiêu nghi nói.

     "Đứa bé Ngọc Trân này kỳ thật tâm địa cũng không phải là rất xấu, trước đây bị người dạy hư nên ánh mắt thiển cận, làm việc lỗ mãng. Bây giờ mặc dù con bé biết sai nhưng dù sao cũng chỉ là đứa bé, rất nhiều chuyện không thể thông thấu như người lớn. Cho nên trong lòng có chuyện không thể cởi bỏ, do đó mới rầu rĩ không vui đổ bệnh. Bây giờ thái y viết cho phương thuốc giải sầu thư thái, uống hai ngày đã đỡ hơn rất nhiều." Nét mặt Tề chiêu nghi mang theo chút tức giận lại mang theo vẻ bất đắc dĩ. Dù sao người kia là mẹ đẻ Ngọc Trân, rất nhiều chuyện nàng ta cũng không thể nói hay trách cứ, cũng phải giữ thể diện cho Ngọc Trân.

     Hơn nữa, cho dù là hổ lạc đồng bằng cũng vẫn là quý phi.

     "Biết sai có thể thay đổi là hiểu biết lắm rồi. Tỷ đối với con bé quan tâm như thế mà con bé vẫn không chịu hiểu thì đã cô phụ tấm lòng của tỷ. May mắn đứa bé này vẫn là đứa trẻ thông mình, tương lai sẽ có kết quả tốt." Trừ những lời này, Tự Cẩm cũng không thể nói thêm gì khác. Bây giờ nàng không muốn nhúng tay vào chuyện của Ngọc Trân công chúa.

     Trên có hoàng hậu, dưới có Tề chiêu nghi, huống chi còn có phụ thân là Tiêu Kỳ. Nàng và Tô quý phi có cừu oán, mặc kệ làm cái gì cũng khó làm người khác không thể hoài nghi, dứt khoát bỏ qua một bên.

     Tề chiêu nghi cũng biết chỗ khó xử của Hi Quý Phi, do đó cũng chỉ nói một chút, những lời dư thừa đều không có nói.

     Hai người rảnh rỗi nói vài câu, Tề chiêu nghi liền đứng dậy cáo từ. Tự Cẩm đưa nàng ta ra ngoài cửa.

     Tề chiêu nghi đi hai bước, quay đầu lại cười với Hi Quý Phi, lúc ấy mới chậm rãi rời đi.

     Ra Di cùng hiên, Tề chiêu nghi vốn nghĩ trực tiếp về tẩm điện của mình nhưng suy nghĩ một chút, vừa vặn nhìn về phía Trường Nhạc Cung. Nàng ta hơi do dự nhưng vẫn đi về phía đó.

     Trước đây Từ Di cùng hiên sang Trường Nhạc Cung cũng có mấy con đường. Kể từ khi Hoàng thượng vây tường phong hậu cung cũng chỉ còn lại có một con đường.

     Cho dù Hoàng thượng muốn tới Di cùng hiên cũng phải đi đường này.

     Đi được nửa đường, Tề chiêu nghi dừng chân lại trong nháy mắt, nghe được phía trước hình như có thanh âm truyền đến, mày hơi hơi nhíu đi lên phía trước hai bước, vịn cành hoa nhìn sang phía đó.

     Thứ đầu tiên rơi vào mắt là một áo long bào màu vàng sáng, bất giác trong lòng chấn động, không nghĩ tới lại gặp được Hoàng thượng ở chỗ này. Nhưng rõ ràng Hoàng thượng dừng bước chân lại, trong lòng Tề chiêu nghi đột nhiên dâng lên một dự cảm không tốt lắm.

     Lại lặng lẽ đi phía trước đi vài bước, quả nhiên liền nghe đến một giọng nói kiều mỵ uyển chuyển truyền đến, "Tần thiếp và Bảo nương tử đang đi dạo trong vườn ngắm hoa, không nghĩ tới sẽ gặp được thánh giá Hoàng thượng, xin hoàng thượng thứ tội."

     Là giọng của Kiều Uyển!

     Vốn cho rằng trải qua tiệc đoan ngọ, nàng ta có thể an phận một thời gian, không nghĩ tới nhanh như vậy đã ra tay.

     Nói đến cũng đúng, đang đúng tuổi thanh xuân phơi phới, nhan sắc rực rỡ, làm sao cam nguyện tiêu phí tuổi xuân ở trong hậu cung này.

     Bỗng nhiên lại có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, Tề chiêu nghi lại nghe tiếng mấy người hành lễ. Đúng là bọn Vũ Vân Anh và Lịch Khinh Ngọc cũng đến.

     Ngày hôm nay thật sự là hiếm thấy. Mấy cung phi mới tiến cung này hẹn nhau đến vườn hoa chặn Hoàng thượng hay sao?

     Mặc dù Tề chiêu nghi rất có lòng tin đối với Hi Quý Phi, nhưng dù sao Hoàng thượng đang đối mặt với toàn mỹ nhân như hoa như ngọc, trong lòng vẫn không tránh khỏi lo lắng.

     Mà lúc này, Tiêu Kỳ nhìn mấy người trước mắt bằng ánh mắt lạnh nhạt mang theo vài phần lạnh lẽo như băng, nhìn lướt qua liền quay đầu, thản nhiên nói: "Hãy bình thân."

     "Tạ ơn Hoàng thượng." Mọi người cùng đáp lời, trong mắt tỏa hào quang. Quả nhiên không có Hi Quý Phi bên cạnh, Hoàng thượng đối với các nàng vẫn khác.

     Trong lòng Kiều Uyển thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay nàng ta phải thu hết bao nhiêu can đảm dũng khí mới dám tới nơi này. Chỉ là không nghĩ tới, hai người Vũ Vân Anh và Lịch Khinh Ngọc không biết xấu hổ như thế, cũng đi theo sau các nàng. Thấy Hoàng thượng cũng không tức giận thì nghĩ đi ra giành tình cảm, quả thực là chẳng biết xấu hổ.

     Trong lòng Kiều Uyển và Bảo Tĩnh đương nhiên là nghẹn khuất. Nhưng ở trước mặt hoàng thượng cũng không dám nói gì, đỡ phải gây ấn tượng không tốt.

     "Tần thiếp biết chút trà nghệ, không biết có thể có vinh hạnh pha một ấm trà cho Hoàng thượng thưởng thức hay không?" Kiều Uyển cả gan ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, bày ra một nụ cười hoàn mỹ không tỳ vết. trong dịu dàng có e thẹn sợ hãi, trong tò mò lại mang chút ngượng ngùng, trình diễn một phong thái khuê nữ cực kỳ sống động.

     Lịch Khinh Ngọc đang muốn tiến lên phá vỡ chuyện tốt của Kiều Uyển thì lại bị Vũ Vân Anh dùng sức kéo một cái.

     Lịch Khinh Ngọc sững sờ, hơi nghiêng đầu nhìn về phía Vũ Vân Anh thì thấy nàng ta nhẹ nhàng lắc đầu đối với mình.

     Lịch Khinh Ngọc không cam lòng, thoát ra bàn tay Vũ Vân Anh, cười nhẹ nhàng bước lên một bước, khom mình cúi người. Tư thái giống như dáng liễu ba tháng mùa xuân, đẹp nhẹ nhàng độc nhất vô nhị.

     "Hoàng thượng, tần thiếp..."

     "Không thánh dụ truyền triệu, tự mình chặn lại thánh giá, phải chịu tội gì?" Mặt Tiêu Kỳ đen như mực. Hắn đâu phải là người không có kiến thức về những thủ đoạn tranh thủ tình cảm ở hậu cung, đương nhiên biết rõ chuyện hôm nay là sao chứ?

     Dám dựa vào mình có mấy phần tư sắc để nghe ngóng hành tung của hắn, tới đây chặn người. Quá to gan!

     Xem ra, Quản Trường An kia phải nhắc nhở nghiêm túc, người của ngự tiền không kín miệng!

     "Thần thiếp không dám!"

     "Hoàng thượng thứ tội!"

     Mọi người bị dọa mặt trắng bệch, vội vàng quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Không thể nào hiểu vì sao Hoàng thượng lại sầm mặt xuống. Nếu thật sự trị tội, những người nơi này không ai chạy thoát.

     Mặt mũi đều trắng bệch!

     Tiêu Kỳ không thèm để ý các nàng, phất tay áo rời đi!

     Trán Quản Trường An đổ mồ hôi, chân như nhũn ra. Kẻ nhãi ranh nào dám tiết lộ ra hành tung Hoàng thượng, hắn ta mà tra ra thì sẽ lột da nó!

     Quản Trường An nhìn lướt qua mọi người quỳ trên mặt đất, trong mũi hừ ra một tiếng, vội vàng đuổi theo Hoàng thượng.

     Tề chiêu nghi quỳ gối hành lễ, cung tiễn Hoàng thượng rời đi. Hoàng thượng liếc nàng ta cũng không nói gì khác, chỉ nói: "Nghe nói Ngọc Trân tốt hơn nhiều, nàng có công lớn, sau này trẫm sẽ ban thưởng cho nàng, trở về sớm đi."

     Tề chiêu nghi thở nhẹ một hơi, chỉ biết mình đã qua cửa ải này. Nếu không không thể thoát khỏi tội nghe lén.

     Đợi đến khi Hoàng thượng đi xa, lúc ấy Tề chiêu nghi mới chậm rãi đứng dậy, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh. Cung nhân đỡ nàng ta tay chân cũng như nhũn ra, một chữ cũng không nói được.

     Hoàng thượng không xử phạt mấy người này, đó mới là đáng sợ nhất.

     Cũng không biết, Hoàng hậu nương nương sẽ xử trí như thế nào.

     Trong Phượng Hoàn Cung, hoàng hậu được chuyện này giơ tay lên vuốt trán nhìn Đồng cô cô nói: "Từng kẻ từng kẻ đều không bớt lo, Hoàng thượng... Chao ôi, ngươi đi kêu các nàng sao chép một trăm lần cung quy, cấm túc nửa năm, không có chiếu không được ra ngoài."

     "Dạ." Đồng cô cô khom người thi lễ một cái, xoay người đi ra ngoài.

     Ra cửa chính Phượng Hoàn Cung, lúc ấy Đồng cô cô mới trùng trùng thở dài. Mấy người này đúng là tự chuốc đau khổ, cứ yên ổn sống qua ngày không được hay sao?

     Lại cứ phải cả đám lôi tới trước mặt Hoàng thượng, kết quả đâu?

     Mặc dù Hoàng thượng tức giận nhưng cũng không tự mình xử phạt các nàng mà để cho Hoàng hậu nương nương, điều này giải thích rõ cái gì?

     Hoàng thượng không đặt các nàng ở trong lòng một chút xíu nào hết.

     Bận rộn toi công không nói, lại còn quá xấu mặt nữa.

     Vũ Vân Anh đoan chính đứng trước bàn sách, trước mặt đặt bản cung quy, tay phải nàng ta chấp bút, bắt đầu sao chép từng chữ từng chữ.

     Sắc mặt trắng bệch, tay phát run, chữ viết trên giấy bị mực rơi xuống nhuốm màu đen.

     Bản viết này không thể dùng nữa.

     Tâm không tĩnh, lòng bất bình.

     Vũ Vân Anh rơi vào đường cùng, chỉ đành đặt bút xuống. Hai mắt vô thần nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy cực kỳ nhục nhã. Hoàng thượng khinh thường các nàng đến thế sao?

     Xử phạt cũng là ý chỉ của Hoàng hậu nương nương.

     Quả nhiên, tin đồn là đúng.

     Hi Quý Phi nương nương độc chiếm thánh tâm.

     Ha ha.

     Nét mặt Vũ Vân Anh từ trắng bệch chuyển sang tái xanh, không thấy được tương lai của mình nằm ở đâu.

     Lịch Khinh Ngọc đang dựa vào bàn khóc lóc, hận chính mình không nghe lời Vũ tỷ tỷ. Nếu nghe, khẳng định cũng sẽ không bị phạt.

     Trong Thọ Khang Cung, Kiều Linh Di nghe Thi cô cô nói bên ngoài, im lặng cười.

     Chỉ bằng đồ ngu xuẩn Kiều Uyển ư, thái hậu nhất định sẽ thất vọng. Làm sao Hoàng thượng sẽ coi trọng nàng ta chứ.

     Trên gương mặt gầy gò vàng như nến, chỉ có một đôi mắt còn có mấy phần thần thái. Kiều Linh Di kiên định như núi kéo dài hơi tàn. Nàng ta cũng không tin, nàng ta không nhìn thấy sự sụp đổ của Hi Quý Phi!

     Nàng ta cũng không tin, Kiều Uyển thật có thể an tâm yên tĩnh như thế, nàng ta cũng không tin thái hậu thật sự ngồi mặc kệ! Người Kiều gia các nàng làm sao mà chịu thua đơn giản như thế. Nàng ta thật sự muốn nhìn một chút, Kiều Uyển được thái hậu ký thác kỳ vọng kia có thể làm được cái gì!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1214 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 360 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.