Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng candy tran vừa nhặt được bao lì xì chứa 9 điểm! (vài giây trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 25.12.2017, 08:26
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 699
Được thanks: 8208 lần
Điểm: 11.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 12
Chương 261: Chính là muốn nàng vui vẻ mới tốt

Editor : Hương Cỏ


     Nếu không phải là khi hai người vừa vào cung đã bị trói cùng một chỗ, nàng ta thật sự không muốn cứ phải nhắc nhở Lịch Khinh Ngọc mãi như thế. Cũng chưa biết chừng có một ngày bị nàng ta làm liên lụy.

     "Vũ tỷ tỷ, đột nhiên muội nhớ ra, hình như Bảo Tĩnh kia có qua lại với Kiều Uyển. Nhưng ngày đó bị muội bắt gặp, cô ta nói chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua. Bây giờ suy nghĩ một chút chỉ sợ chuyện không đơn giản như vậy. Tỷ nói có khi nào là Kiều Uyển gài bẫy sau lưng muội không?" Lịch Khinh Ngọc mở to hai mắt nói.

     "Kiều Uyển?" Vũ Vân Anh nhíu mày, "Muội xác định nhìn đúng chứ?"

     "Không thể sai. Nhưng lúc đó Bảo Tĩnh nói khéo như rót mật, dùng vài ba câu giải thích qua loa làm muội cũng không có lòng sinh nghi. Bây giờ suy nghĩ một chút quả thật rất khả nghi." Lịch Khinh Ngọc nổi giận, nàng ta và Kiều Uyển vừa tiến cung đã kết oán rồi.

     Vũ Vân Anh nghe vậy trên mặt trầm tư, một hồi lâu mới nói: "Vậy cũng thật là có ý tứ. Chuyện này khẳng định không phải đơn giản như chúng ta thấy, cho nên muội không nên xúc động làm việc."

     Mặc dù Lịch Khinh Ngọc nóng nảy dễ xúc động nhưng cũng không ngốc, tuy tính tình không tốt nhưng vẫn có thể chịu nhịn, nghe Vũ Vân Anh nói liền gật gật đầu, "Muội hiểu rồi, Vũ tỷ tỷ yên tâm."

     Ngoài cửa sổ ánh nắng dần dần nóng bỏng lên, hơi nóng từ mặt đất dâng lên khiến lòng người ta cũng nóng nảy theo.

     Hai người ngồi đối diện nhau, nhất thời cũng không biết nói gì hay hơn. Chuyện của sáu cục đã gây nên ám ảnh cho bọn họ. Nếu như nói lúc trước tiến cung còn tràn đầy mãn nguyện, tin tưởng. Nhưng bây giờ không ai dám nói mình còn niềm hi vọng này không.

     Nước trà dần dần nguội lạnh, Lịch Khinh Ngọc đứng dậy, xoay người nhìn Vũ Vân Anh, "Vũ tỷ tỷ muội không muốn chấp nhận số mệnh, muội không nghĩ sẽ phải sống cô độc như vậy đến suốt đời còn lại trong cung."

     "Ai nguyện ý nhận mệnh chứ?" Vũ Vân Anh khẽ thở dài nói, "Nếu nói là nhận mệnh thì sao thái hậu nương nương còn cho con gái Kiều gia tiến cung? Vị trước đó là có tình cảm thanh mai trúc mã với Hoàng thượng, kết cục thì sao chứ? Chẳng qua là người cố chấp mà thôi."

     "Cho dù có chấp niệm thì sao đây?" Lịch Khinh Ngọc nhìn ánh nắng trải đầy bên ngoài sân, "Mỗi ngày sẽ tốt hơn. Nhưng nếu mình không tranh thủ thì vĩnh viễn sẽ không có người đưa cơ hội đến trước mặt mình. Vũ tỷ tỷ, muội không phải là tỷ, muội không thể sống trong tuyệt vọng."

     Lịch Khinh Ngọc đi, lần này Vũ Vân Anh không gọi nàng ta lại nữa.

     Ngươi vĩnh viễn cũng không thể đánh thức một người giả vờ ngủ được.

     Cũng thế, nếu như một người đã quyết định làm một việc, ngươi như thế nào cũng không thể khuyên được nàng.

******

     "Tiểu chủ." Cung nữ Đào Tâm vén rèm đi chậm đến, nhìn Bảo Tĩnh quỳ gối hành lễ.

     Trên khuôn mặt thanh tú, Bảo Tĩnh lẳng lặng ngồi ở trên giường gần cửa sổ, chống cằm nhìn hoa cỏ ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu kín chợt lóe.

     Đều nói địa giới trong cung rất lớn, nói trong cung ít tần phi. Nhưng tòa cung điện này có bốn người các nàng ở, chủ điện không phải người khác mà chính là Lý Tiểu Nghi.

     Nói đến Lý Tiểu Nghi này, trong hậu cung chỉ sợ không ai không biết. Nàng ta là tú nữ khóa đầu tiên nhưng chưa từng được hoàng thượng sủng hạnh. Lần này Hoàng thượng đại phong hậu cung mới phong cho vị phần Tiểu Nghi.

     Ở chung với người như vậy, bình thường cũng không dám nói chuyện lớn tiếng, lại càng không dám biểu lộ ra chút nào sự vui mừng của người mới tiến cung.

     Chủ tử chính điện còn không được sủng ái, ngươi vui vẻ cho ai xem đây?

     Làm vậy không phải là cố tình làm người khác ngột ngạt sao?

     Do đó những tú nữ bọn họ phải tới đây ở thật sự là khổ không thể tả, ước gì có thể chuyển ra ngoài mới tốt.

     Chỗ ở của nàng ta chẳng qua là một điện thờ phụ, một gian phòng nhỏ, còn không rộng rãi như khi ở nhà. Mỗi ngày ở đây như cá nằm trên thớt, thật là khiến người ta bức bối phát điên.

     Nghe nói Di cùng hiên Hi Quý Phi, sau khi xây dựng thêm thì riêng Tây viên dành cho Đại hoàng tử chơi đùa cũng còn lớn hơn cung của người khác. Ngẫm lại thật là khiến người ta hâm mộ. Nàng ta đã từng giả vờ vô tình đi dạo ngự hoa viên, ở khúc quẹo xa xa nhìn thoáng qua Di cùng hiên.

     Chỗ đó còn lớn hơn cả nhà của nàng ta, càng không phải là chỗ mà điện thờ nhỏ của mình ở có thể so sánh.

     Lúc trước tuyển tú hùng tâm vạn trượng, bây giờ thật tiến cung lại không hề giống với tưởng tượng của nàng ta. Lúc trước giáo dưỡng ma ma từng tỉ mỉ dạy nàng ta, tiến cung ngàn lần không được tò mò. Mặc kệ gặp phải chuyện gì cũng phải tự mình xem xét, đừng nghe người khác nói, đừng nhìn người khác làm.

     Nhớ tới Hi Quý Phi trong Di cùng hiên, nét mặt Bảo Tĩnh dần dần chìm xuống. Ma ma giáo dưỡng đã nói qua, sau khi tiến cung chớ làm náo động, đừng nên chủ động tranh thủ tình cảm, phải dùng tâm thái bình tĩnh quan sát, tìm hiểu.

     Những người mới tiến cung, không biết bao nhiêu ánh mắt đang quan sát các ngươi, có lẽ Hoàng thượng cũng sẽ quan sát các ngươi. Nếu bởi vì tranh giành tình nhân, sắc mặt dữ tợn mất khí độ, hoàng thượng sẽ không thích nữ nhân ghen tị.

     Mấy lời này nàng ta đều còn nhớ rõ, ghi khắc ở trong lòng. Hi Quý Phi đã sinh hai con trai, cho dù được sủng ái thì có thể kéo dài bao lâu?

     Hoàng thượng sẽ thật sự không chán sao?

     Chẳng qua Hi Quý Phi là người đã ở bên hắn đúng vào lúc Hoàng thượng yếu thế mà thôi.

     Cho nên so với người khác thì lọt mắt xanh Hoàng thượng, nhưng sủng ái thế này có thể có bao nhiêu, có thể được bao lâu?

     Cung nữ Đào Tâm kia nhìn tiểu chủ lại đang ngẩn người trong lòng sợ hãi nhưng vẫn đi lên trước, hạ giọng nói: "Tiểu chủ, còn chưa vào hạ, trong phòng vẫn còn hơi lạnh. Hay là người ra ngoài dạo dạo, bên ngoài ánh mặt trời rực rỡ, trong ngự hoa viên hoa vừa nở, đi ngắm cảnh cũng tốt."

     Bảo Tĩnh bị cắt đứt suy nghĩ, xoay đầu lại nhìn cung nữ hầu hạ mình, nhẹ nhàng cười một tiếng, nét mặt nhu hòa nói: "Ra ngoài cũng không có gì vui, chi bằng ngồi trong phòng."

     Đào Tâm dâng trà lên, cung kính đặt lên bàn.

     Bảo Tĩnh nhìn nàng một cái, tựa như là vô tình nói: "Nghe nói dạo này mọi người đều oán giận, ngươi có nghe bên ngoài nói những gì không?"

     Đào Tâm tuổi còn nhỏ, cũng không có gì tâm cơ, nghe chủ tử hỏi liền hạ giọng nói: "Dạ có nghe nói chút ít, nhưng chuyện này cũng không có gì quan trọng. Dù sao mặc kệ chuyện gì, người xúi quẩy cuối cùng lúc nào cũng là người khác."

     "Ô? Nói vậy là sao?" Bảo Tĩnh kéo Đào Tâm ngồi xuống ghế, đẩy đĩa mứt hoa quả là phần lệ của mình cho cô ta ăn. Ôn nhu và vui vẻ, khiến người ta không có chút phòng bị nào.

     "Trước đây nô tỳ đều là người hầu ở Minh Tú Cung, đối với chuyện bên này cũng không hiểu rõ ràng lắm. Nhưng nô tỳ tiến cung mấy năm qua, trong cung xảy ra nhiều chuyện, bao nhiêu người đã ngã. Nhưng người bị mọi người một lòng tính kế là Hi Quý Phi nương nương, cho tới bây giờ đều an ổn như núi. Đừng nhìn lần này bên ngoài nói nhao nhao lợi hại, thì có ích gì đâu?" Đào Tâm cầm một miếng mứt hoa quả ăn, trong miệng ngọt ngào nên cũng nói nhiều hơn.

     Nét mặt Bảo Tĩnh trầm xuống, nhưng đưa mắt lên nhìn lại là vẻ nhu hòa tươi cười, "Hi Quý Phi nương nương hiền từ có trời phù hộ, tự nhiên là không đáng ngại."

     "Còn không phải ư, mọi người trong hậu cung đều nói Hi Quý Phi nương nương trong mệnh có quý đó. Lúc trước Hi Quý Phi nương nương tiến cung đã từng bị giáng chức đến cung điện Y Lan Hiên hẻo lánh. Nhưng lão thiên gia an bài, một trận mưa lớn liền đưa Hoàng thượng đến Y Lan Hiên tránh mưa, ở chỗ đó liền gặp được Hi Quý Phi nương nương. Từ đó về sau, Hi Quý Phi nương nương nương từ hạng chót Tô Tiểu y đi một đường đến vị trí quý phi hôm nay."

     Bảo Tĩnh sững sờ, Y Lan Hiên đó nàng ta cũng từng thấy qua, xác thực tương đối vắng vẻ. Nhưng bây giờ đã được sửa chữa  đẹp hơn, cho dù không ai cư trú cũng được quét dọn sạch sẽ.

     Từ hạng chót Tô Tiểu y đi một đường đến vị trí quý phi, trong khoảng thời gian này không biết bao nhiêu người ngã xuống, nhưng người cười đến cuối cùng xác thực là Hi Quý Phi.

     Bảo Tĩnh đánh chết cũng không tin, Hi Quý Phi là người không có thủ đoạn, chỉ là thủ đoạn của nàng ta không bị Hoàng thượng phát hiện mà thôi.

     Nếu nàng ta có thể vạch trần mặt nạ của Hi Quý Phi thì tốt rồi...

     Tự Cẩm hoàn toàn không biết mình bị người ta nhớ thương, muốn vạch trần mặt nạ của mình. Hôm nay đang chơi thang trượt ở tây viện với Dục Thánh.

     Thang trượt xa hoa chơi cực thoải mái, ngay cả nàng cũng có thể đi lên trượt, mẹ con hai người chơi cực kỳ cao hứng.

     Sau khi Tiêu Kỳ hạ triều trở về, không tìm được người. Nghe nói mẹ con họ ở trong này bèn trực tiếp lại đây. Dục Trạch được bà vú bế đứng ở bên kia cầu thang trượt cười vui vẻ, lúc ấy nhìn thấy Tự Cẩm và Dục Thánh y như con chuột chui qua chui lại ở bên trong, đi lòng vòng liền trượt xuống.

     Lúc Tự Cẩm trượt xuống thì nhìn thấy bóng dáng Tiêu Kỳ, vẫy vẫy tay đối với hắn, kêu to tuột xuống.

     Tiêu Kỳ đi qua, nhìn mặt mũi nàng đầy mồ hôi, vừa cười vừa nói: "Chơi bao lâu rồi?" Nói xong liền lấy khăn ra lau mồ hôi cho nàng, là người lớn mà còn như con nít vậy.

     "Mới nửa canh giờ." Tự Cẩm cười mỉm nói, "Hoàng thượng cũng chơi đi, cả nhà chúng ta chơi cùng nhau."

     Tiêu Kỳ chau chau mày.

     Quản Trường An vừa nhìn, vội vàng mang người lui tới cửa canh giữ.

     Chờ đi đến cửa vừa quay đầu lại thì thấy Hi Quý Phi nương nương dắt tay Hoàng thượng chơi thang trượt.

     Được, ngay cả đồ chơi như thang trượt cũng có thể khiến cho Hoàng thượng chơi, Hi Quý Phi người rất giỏi!

     Dục Thánh bị phụ hoàng đuổi theo chạy lêu oai oái. Tự Cẩm đứng ở một bên nhìn cười không đứng lên được. Cuối cùng mệt mỏi định chạy tới chỗ Dục Trạch chơi thì nhìn thấy bé ngọ nguậy người, từng chút từng chút trượt xuống.
     
Cũng rất thông minh.

     Liên tục chơi đến trưa, trong lòng Tiêu Kỳ bế một đứa, trong tay dắt một đứa, Tự Cẩm đầy bụi đất đi bên cạnh hắn, cả nhà mới trở về rửa mặt.

     Đợi đến khi Tự Cẩm thay y phục đi ra, rửa người sạch sẽ, Tiêu Kỳ cũng lau rửa sạch cho hai con ở bên ngoài.

     Gọi ăn trưa, người một nhà cùng nhau dùng cơm, Tiêu Kỳ liền kêu Dục Thánh đưa Dục Trạch đi ngủ trưa.

     Tự mình cầm tay Tự Cẩm, cúi đầu nhìn nàng, "Hôm nay chơi vui không?"

     "Thiếp mỗi ngày đều vui vẻ mà."

     Trong nháy mắt nét mặt Tiêu Kỳ hớn hở, lời nói này nghe rất thư thái, chính là muốn nàng vui vẻ mới tốt.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.12.2017, 13:14
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 699
Được thanks: 8208 lần
Điểm: 11.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 12
Chương 228: Sở gia

Editor : Hương Cỏ


     Tiệc Đoan ngọ đã không xa, lúc ấy Tự Cẩm đang xem đồ Lục thượng cung đưa tới, mặt mày mang theo nồng đậm đắc ý.

     Những thứ này đều là Tiêu Kỳ tự mình vẽ kiểu, sau đó giao cho chuyên gia may, chế ra.

     Những thứ này có coi như là đồ cao cấp nhất được chế tạo không nhỉ?

     Tỷ coi như là sống không uổng một đời, được dùng những đồ cao cấp nhất.

     Khương cô cô nhìn chủ tử cực kỳ vui vẻ cũng cười theo, sai người bày hết xiêm y trang sức ra để chủ tử có thể nhìn rõ ràng, trong miệng còn nói: "Nếu nương nương không thích những kiểu này thì có thể kêu bọn họ mang về sửa chữa, thời gian vẫn còn kịp."

     Tự Cẩm gật gật đầu, "Bây giờ bên Lục cục chắc đang bận rộn lắm phải không?"

     "Đúng vậy, tất cả chủ tử lớn nhỏ trong cung này đều muốn may xiêm y làm đồ trang sức. Nhưng thợ chế tác và tú nương giỏi nhất đều bị Hoàng thượng điểm tên đến làm đồ cho chủ tử, không phải vội vàng mà làm hay sao." Khương cô cô cũng thấy vinh dự đó.

     Tự Cẩm cười khẽ một tiếng, nét mặt chuyển một cái nhìn Khương cô cô nói: "Chỉ sợ các tần phi mới tiến cung sẽ hận chết ta."

     "Không bị người ghen tị là tài trí bình thường, nương nương nên cao hứng mới đúng."

     Tự Cẩm vươn tay cầm lấy một chuỗi trâm cài, ngón tay vuốt qua thất vĩ phượng vũ, thở dài nói: "Con người đó, nhiều khi phải biết đủ. Bây giờ ta cảm thấy rất đủ rồi, cuộc sống trôi qua thật thoải mái."

     Trong lòng Khương cô cô cũng thở dài, ai nấy đều nói Hi Quý Phi mệnh tốt có phúc khí. Nhưng mấy năm qua, cô ta coi như nhìn thấy rõ ràng. Điều thật sự có thể làm cho Hi Quý Phi đi đến bước này cũng không phải là cái đó mà là nàng không có lòng tham lam. Điều này không phải là ai cũng làm được.

     "Nương nương nói đúng."

     Tự Cẩm chọn một bộ trang sức, lại lựa xiêm y rồi sai người dọn đồ xuống.

     Vân Thường dâng trà lên, Tự Cẩm uống một ngụm lại hỏi: "Nghe nói mấy ngày nay bên Thọ Khang Cung không được yên bình?"

     Vân Thường nhìn Khương cô cô một cái rồi mới hạ giọng nói: "Nô tỳ không biết nhiều, nhưng là Quản công công tự mình ra mặt."

     Quản Trường An ra mặt đó chính là ý của Tiêu Kỳ, xem ra đã bắt được kẻ nói lung tung với Dục Thánh lần trước.

     Nàng luôn biết rõ thái hậu chưa từ bỏ ý định. Nhưng cũng không nghĩ tới thái hậu lại thật sự dám vươn tay đến chỗ con trai.

     Kỳ thật bây giờ Kiều gia đã không thể xoay người, chẳng qua thái hậu cố tình quậy náo tuyệt vọng mà thôi. Tiêu Kỳ chịu đựng bà ta là vì nhớ tới ân tình thái hậu dưỡng dục ngày xưa, cho nên mới nhượng bộ khắp nơi. Nhưng nếu thái hậu cứ làm vậy nữa thì những tình cảm xưa kia cũng sẽ dần mất hết.

     Đến lúc đó Tiêu Kỳ không làm gì thái hậu nhưng Kiều gia thì khó mà nói.

     Thái hậu quậy náo như vậy, kỳ thật cuối cùng chính là tự hành hạ mình mà thôi.

     "Về sau gặp người Thọ Khang Cung thì phải tránh xa một chút." Nét mặt Tự Cẩm nghiêm túc dặn dò.

     "Nương nương, đây là …?" Sợ Thọ Khang Cung hay sao? Trong lòng Vân Thường nghĩ.

     "Thái hậu dù sao cũng là trưởng bối, chống lại thái hậu thì mặc kệ có lý hay vô lý, tóm lại là phải thua thiệt. Cần gì lấy mặt mình để lau giày cho người khác. Không cho bà ta cơ hội là được, làm cho bà ta nghẹn đi!" Tự Cẩm cười lạnh một tiếng, dựa theo tính cách của thái hậu, mình càng trốn tránh, bà ta càng hận nghiến răng nghiến lợi.

     "Vẫn là nương nương nghĩ chu đáo." Vân Thường khoan khoái cười nói.

     Ánh mắt Khương cô cô chợt lóe, chủ tử thật sự là tâm tư thông tuệ, thủ đoạn như vậy… Những người kia luôn nghĩ nàng chỉ ỷ vào nhan sắc, thật đúng là nhìn nhầm.

     Động tĩnh bên Thọ Khang Cung cũng không lớn, nhưng hết thảy cũng không giấu diếm được những người linh thông tin tức trong cung. Cho dù Tiêu Kỳ vẫn cố giữ thể diện cho thái hậu nhưng không ngăn được lời đồn đãi.

     Quản Trường An kia lại không ra lệnh giữ kín. Do đó trước tết đoan ngọ, chuyện bên Thọ Khang Cung đã sớm lưu truyền khắp trong hậu cung. Người người đều biết rõ một đại cung nhân của Thọ Khang Cung bị Nội Đình Phủ mang đi, sau đó cũng không thấy trở về. Cùng lúc đó, trong hậu cung cũng biến mất bóng dáng mấy cung nhân.

     Mặc dù động tĩnh nhỏ nhất cũng không chịu nổi người cố ý truy tìm nguồn gốc.

     "Nàng cũng nghe được à?" Tiêu Kỳ bỏ đôi đũa trong tay xuống nhìn Tự Cẩm, khẽ chau mày. Đã phân phó đi xuống rồi, mấy chuyện đừng làm phiền lòng nàng, là ai lắm mồm đây?

     Nhìn Tiêu Kỳ nhíu mày, Tự Cẩm liền nói thẳng: "Người nhíu mày cái gì? Dù sao có liên quan đến Dục Thánh, thiếp cũng muốn hỏi vài câu. Thiếp đã mở miệng hỏi thì người phía dưới ai dám không nói thật?"

     Cũng đúng, Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm nắm nàng tay thở dài, "Để cho nàng chịu ủy khuất."

     Tự Cẩm biết rõ Tiêu Kỳ nói ủy khuất là cái gì, chẳng qua là không thể động thái hậu mà thôi.

     Cười cười, gắp thức ăn cho hắn chậm rãi nói: "Thái hậu có ân dưỡng dục Hoàng thượng, người làm vậy cũng không có gì sai. Trong lòng thiếp chẳng tức giận chút nào, hoàng thượng không cần chú ý. Thiếp chỉ nghĩ, thái hậu làm như vậy e là sẽ tổn hao hết tình cảm giữa hai người, kỳ thật cần gì phải vậy chứ?"

     Nét mặt Tiêu Kỳ tối tăm, "Nếu thái hậu có thể thông thấu như nàng thì tốt quá."

     "Hoàng thượng cũng không cần khen thiếp, thiếp biết rõ ưu điểm của mình."

     Tiêu Kỳ bị Tự Cẩm chọc cười, buồn bực trong lòng dần dần tản đi.

     Sau bữa tối, đuổi hai đứa bé về phòng, Tiêu Kỳ dắt tay Tự Cẩm đi trong sân ngắm trăng, hình như đã lâu hai người không tản bộ dưới trăng.

     Được bàn tay lớn ấm áp bọc tay mình, Tự Cẩm chậm rãi theo bước chân Tiêu Kỳ đi tới.

     Giây phút này, cho dù không nói gì, Tự Cẩm cũng cảm thấy trong lòng tràn đầy hành phúc.

     "Tiêu Kỳ, người có tin sẽ có... Sẽ có một thế giới khác không?" Tự Cẩm ma xui quỷ khiến đột nhiên hỏi một câu như thế.

     Tiêu Kỳ nghiêng đầu nhìn Tự Cẩm, trong mắt đầy nghi hoặc, "Thế giới khác? Thế giới khác thế nào?"

     Tự Cẩm hít một hơi, suy nghĩ một chút nói: "Chính là, có lẽ ở cùng thời gian, cùng địa điểm, sẽ có một người khác hoàn toàn... tồn tại ở thế giới khác."

     "Nói đùa gì vậy chứ, nàng đó, cả ngày nghĩ ngợi lung tung những thứ gì đâu." Tiêu Kỳ nhỉ tay lên trán Tự Cẩm, nhất định là dạo này xem nhiều truyện kỳ quái nên suy nghĩ cũng không bình thường.

     "Thiếp không có nói đùa, thiếp đang suy nghĩ có lẽ thật sự có một nơi như vậy." Trái tim trong ngực Tự Cẩm đập thình thịch, nheo mắt nhìn Tiêu Kỳ đang cười cười vui vẻ, nét mặt nghiêm túc.

     Tiêu Kỳ bị nét mặt Tự Cẩm làm sững sờ, sau đó lắc lắc đầu, "Nàng nói cái gì thì chính là cái đó, nói có thì có đi."

     Tự Cẩm biết rõ hắn không tin trong lòng thở dài. Đúng vậy, chuyện như thế ai sẽ tin tưởng chứ? Dù sao tư duy người thời đại này kém xa trí tưởng tượng phong phú của đời sau.

     Nhưng Tự Cẩm vẫn muốn nói, nhờ câu nói kia của Tiêu Kỳ, nét mặt nàng nghiêm trang nhìn hắn, "Thiếp tin trên đời này nhất định có một chỗ như vậy, có cuộc sống sinh hoạt khác chúng ta hoàn toàn, mỗi ngày cũng khác chúng ta."

     Tiêu Kỳ bị giọng nói nghiêm túc Tự Cẩm làm hù dọa nhảy dựng, nháy mắt mấy cái, sau đó nghiêm túc gật gật đầu, "Ta cũng tin tưởng vậy."

     Giọng nói kia lừa quỷ đó, rõ ràng là không tin, đây là muốn dỗ nàng vui vẻ.

     Trong lòng Tự Cẩm hơi tiếc nuối. Vốn nghĩ tới nếu Tiêu Kỳ thật tin tưởng thì nàng sẽ nói thật với hắn thân phận của mình, nhưng bây giờ...

     Tự Cẩm buông tha cho ý nghĩ này.

     Nhưng cũng không sao, dù sao nàng cũng không thể quay về.

     Cứ để một mình mình nhớ lại cũng rất tốt.

     Tiêu Kỳ thấy Tự Cẩm mặc dù cười nhưng trong ánh mắt lộ vẻ thất vọng mơ hồ, làm hắn có cảm giác kỳ quái.

     Tựa như không phải là nàng đang suy nghĩ lung tung.

     Nhưng chẳng mấy chốc lại lắc đầu, điều này sao có thể chứ?

     Sáng sớm hôm sau, Tự Cẩm dậy từ sớm đưa Tiêu Kỳ lâm triều, hai người dùng đồ ăn sáng xong, vừa đưa hắn ra cửa vừa nói: "Thiếp chờ Hoàng thượng trở lại, sau đó cùng đi Phượng Hoàn Cung."

     Hôm nay là tiết đoan ngọ.

     Tiêu Kỳ gật gật đầu, "Không cần dẫn theo hai con, chẳng qua là tới ngồi một chút rồi về thôi."

     Hắn không hề có ý định ngồi ở bữa tiếc đó đến khi kết thúc.

     Tự Cẩm cười gật gật đầu, "Thiếp biết rồi, người đi nhanh đi, đừng để trễ canh giờ."

     Tiêu Kỳ gật đầu, xoay người sải bước rời đi.

     Hôm nay Phượng Hoàn Cung đã náo nhiệt lên từ rất sớm. Hôm qua Ngự thiện phòng đã chuẩn bị sẵn các loại bánh, hôm nay lại tốn nhiều công phu để làm thêm nhiều loại thức ăn có hương vị thật ngon.

     Hoàng hậu ở hậu điện lẳng lặng ngắm dung nhan mình, Đồng cô cô đang bận rộn ở tiền điện. Nghe tiếng cười nói rộn ràng bên ngoài, nét mặt hoàng hậu lạnh nhạt lạnh như băng. Dung nhan trong gương mỗi ngày một già đi, nếp nhăn khóe mắt, nếu không có phấn son thì không thể nào che lại.

     Giơ tay nhổ một sợi tóc bạc ẩn trong mái tóc đen, hoàng hậu nhìn sợi tóc lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay, thật lâu không nói.

     Tuổi này đã có tóc bạc, thân thể này của nàng ta thật sự là càng ngày càng tệ, cũng không biết còn có thể chống đỡ được mấy năm. Chỉ ngóng trông đời này, Sở gia còn có thể sinh ra một vị lương tài, dẫn dắt người Sở gia từng bước từng bước đi lên.

     Có lẽ nàng ta nên nhờ Hi Quý Phi một câu, hy vọng nàng có thể thay mình chiếu khán Sở gia. Trong tình huống không trái với triều cương, cố gắng bảo vệ chu toàn cho bọn họ.

     Nàng ta còn sống, những kẻ thù địch của Sở gia còn chưa dám động tay chân. Nhưng một khi hoàng hậu không còn, chống đỡ cuối cùng của Sở gia gãy đổ, chỉ sợ những kẻ cừu địch Sở gia sẽ không từ thủ đoạn nào đối phó cách chức Sở gia làm thứ dân.

     Đây mới là điều nàng ta lo lắng nhất.

     Ngoài cửa sổ vọng vào tiếng cười của các tần phi, trong cửa sổ sắc mặt hoàng hậu dần dần trầm xuống.

     Qua một hồi lâu, hoàng hậu gọi người vào trang điểm cho mình.

     Váy phượng choàng lên người, mũ phượng đeo sát đầu, phấn son thoa mặt, lại biến thành Hoàng hậu nương nương cao cao tại thượng trong mắt mọi người.

     Uy nghi hiển rõ.

     Chậm rãi đứng dậy, hoàng hậu vịn tay cung nhân từng bước từng bước đi ra ngoài.

     Ngồi ở ghế phượng trong chính điện Phượng Hoàn Cung, nhìn mọi người phía dưới hành lễ, miệng hô thiên tuế, sắc mặt cung kính. Hoàng hậu thu hồi ánh mắt mình, bày ra nụ cười hòa ái nhất, nâng tay đối với mọi người, "Chư vị muội muội không cần đa lễ, đều ngồi đi."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.12.2017, 08:31
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 699
Được thanks: 8208 lần
Điểm: 11.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 12
Chương 229 : Đại hiển phong thái

Editor : Hương Cỏ


     Mọi người từng người về chỗ ngồi của mình, ngẩng đầu nhìn hoàng hậu ngồi trên ngai phượng.

     Bởi vì hôm nay là thịnh yến đoan ngọ, cho nên không phân biệt đẳng cấp, trong cung các tần phi có thể tới đều đến hết. Nhất là các tần phi mới tiến cung. Dù sao sau khi tiến cung, đây cũng là lần đầu tiên tham gia cung yến.

     Trong đại diện Phượng Hoàn Cung đông nghịt người tới, dựa theo phẩm cấp mà xếp hàng. Chỗ nào cũng y phục rực rỡ lộng lẫy, trang sức lấp lánh, sáng rực mắt người, đẹp không sao tả xiết.

     Lịch Khinh Ngọc là phi tần có vị phần cao nhất trong đám tần phi mới tiến cung, ngồi ở bên cạnh Lý Tiểu Nghi. Nàng ta vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Lý Tiểu Nghi, dung nhan tuyệt sắc không có biểu cảm gì.

     Lý Tiểu Nghi lạnh nhạt như thế khiến Lịch Khinh Ngọc đang có lòng muốn bắt chuyện trước cũng đè lại, trong lòng không khỏi oán thầm. Một gương mặt đưa đám như thế thì ai thích nhìn chứ. Thấy rõ Lý Tiểu Nghi này không được sủng ái cũng là có nguyên do. Chẳng nam nhân nào muốn có bên cạnh mình một nữ nhân có bộ mặt lạnh lẽo như thế.

     Có hấp dẫn gì đâu.

     Tề chiêu nghi ngồi bên cạnh Lý Phi. Hôm nay nàng ta mang theo Ngọc Trân công chúa tới. Công chúa cung kính ngồi ở bên cạnh Tề chiêu nghi, người nhỏ nhắn, trên mặt cũng không có gì vui vẻ. Chỉ có lúc Tề chiêu nghi nói chuyện với công chúa thì ngẫu nhiên sẽ hơi mỉm cười một cái, sau đó lại cúi đầu xuống khôi phục nguyên dạng.

     Về vị trưởng công chúa này của Hoàng thượng, ở trong cung cũng không có ít người âm thầm bán tán. Chủ yếu là công chúa có mẹ đẻ từng rất hiển hách trong cung, đã từng được chưởng quan hậu cung, Tô quý phi.

     Nhưng bây giờ Tô quý phi ở trong Trường Nhạc Cung giống như người đã chết, cho tới bây giờ không ra Trường Nhạc Cung một bước, ngay cả con gái mình như thể cũng đã quên mất rồi.

     Huống chi mẹ đẻ còn sống, lại là quý phi, con gái lại để cho một chiêu nghi nuôi dưỡng, chuyện như vậy không thể ngăn được những lời đồn đãi.

     Hoàng hậu nhìn Tề chiêu nghi cẩn thận chiếu cố Ngọc Trân liền nhớ tới lúc trước Hi Quý Phi tìm đến nàng ta, thuyết phục nàng ta để Tề chiêu nghi nuôi dưỡng Ngọc Trân.

     Bây giờ xem ra ánh mắt Hi Quý Phi không sai, xác thực Tề chiêu nghi nuôi dưỡng dạy dỗ công chúa Ngọc Trân rất tốt.

     "Đưa đĩa ô mai này cho Đại công chúa." Hoàng hậu nhìn Đồng cô cô nói.

     Đồng cô cô sững sờ nhưng vẫn tự mình tiến lên bưng đĩa ô mai đi sang chỗ công chúa Ngọc Trân, thần sắc cung kính đặt đĩa ô mai ở trước mặt công chúa vừa cười vừa nói: "Đây là Hoàng hậu nương nương đưa cho công chúa ăn, còn nhớ công chúa rất thích ăn dâu tây, mời công chứa nếm thử món này, đây là cống phẩm mới đưa đến."

     Tề chiêu nghi và Ngọc Trân đều sững sờ, Ngọc Trân nhìn qua Đồng cô cô, sau đó đứng dậy, khom người về phía hoàng hậu, "Ngọc Trân tạ mẫu hậu ban thưởng." Lúc nói trên khuôn mặt còn mang theo vẻ tươi cười, hành lễ động tác tiêu chuẩn và cung kính.

     Hoàng hậu nhìn Ngọc Trân trong lòng rất phức tạp. Nàng ta đích thực không thích Tô quý phi, ngay cả Ngọc Trân cũng không quá thích. Nhưng có lẽ nhìn Ngọc Trân một chút lại nghĩ đến những đứa trẻ của Sở gia, nàng ta nghĩ, nếu một ngày kia không có mình, mấy đửa bé của Sở gia có thể có người như Tề chiêu nghi chiếu khán, đó cũng là phúc khí.

     "Mau ngồi xuống đi, nếu thích ăn mẫu hậu sẽ sai người đưa qua cho con." Vẻ tươi cười của Hoàng hậu càng thêm từ ái.

     Mọi người ngồi trong đại điện nhìn Hoàng hậu như thế trong lòng đều hơi ngạc nhiên. Sao hoàng hậu lại đột nhiên thân cận với công chúa Ngọc Trân như thế.

     Tề chiêu nghi cũng rất bất ngờ, hơi phúc thân với hoàng hậu, trong lòng kỳ thật rất cảm kích. Hoàng hậu nương nương đối với Ngọc Trân thân cận chừng nào, cuộc sống của Ngọc Trân ở hậu cung sẽ tốt hơn một chút.

     Trước kia nuôi dưỡng Ngọc Trân chỉ là nghĩ giải sầu tịch mịch, nhưng nuôi dưỡng lâu dài cũng thật nảy sinh tình cảm.

     Nhìn đứa bé này, thấy công chúa trầm mặc ít nói, nàng ta liền không nhịn được muốn cho con bé vui vẻ hơn một chút, lại vui vẻ thêm chút nữa.

     Tề chiêu nghi kéo tay Ngọc Trân ngồi xuống, tự tay cầm lấy một quả ô mai đưa cho con bé, nhìn bé cắn một cái lại hỏi: "Ăn ngon hay không?"

     Ngọc Trân nghiêng đầu nhìn Tề chiêu nghi, đôi mắt cong cong, "Ăn ngon."

     Trong lòng Tề chiêu nghi hơi chua xót. Cho dù là chua đứa bé này cũng sẽ nói ăn ngon. Trong một thời gian ngắn ngủi mà trải qua nhiều chuyện như vậy, cho dù là u mê không hiểu cũng sẽ biết những biến hóa quanh mình.

     Con trẻ trưởng thành quá nhanh đều là do sai lầm của người lớn.

     Nhớ tới Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử bên cạnh Hi Quý Phi nương nương, đó mới là dáng vẻ trẻ con nên có.

     Vui vui vẻ vẻ.

     Hoàng hậu cười cùng mọi người nói chuyện, cung nhân dâng lên trà bánh như nước chảy, cũng có vũ cơ ca múa đang chờ lệnh ở thiên điện.

     Tất cả mọi người đang đợi Hoàng thượng. Hoàng thượng đến mới khai tịệc được. Trừ Hoàng thượng, Hi Quý Phi cũng còn chưa tới. Mọi người nghĩ tới có lẽ Hoàng thượng lại muốn dẫn Hi Quý Phi cùng nhau đến.

     "Vũ tỷ tỷ." Lịch Khinh Ngọc nghiêng đầu nhìn sang bên kia Vũ Vân Anh.

     Vũ Vân Anh nhìn vào mắt Lịch Khinh Ngọc, "Sao vậy?"

     "Người ngồi đối diện kia chính là Bảo Tĩnh, tỷ có ấn tượng không?" Lịch Khinh Ngọc nhìn đối phương một cái, hạ thấp giọng nói.

     Vũ Vân Anh không biến sắc nhìn sang phía đối diện thì nhìn thấy một nữ nhân ngũ quan không phải rất tinh xảo nhưng thần thái nhu hòa. Chỉ thấy nàng ta đang nghiêng người nói khẽ với Kiều Uyển, nụ cười thản nhiên tràn ngập trên mặt, có vẻ dịu dàng không thể tả.

     "Cũng hơi có ấn tượng, nhưng cũng không phải là rất sâu." Vũ Vân Anh nói. Thì ra đây chính là Bảo Tĩnh. Dung mạo thế này không được coi là xuất chúng trong hậu cung nhưng lại có vài phần khí chất. Cho dù là ở cạnh Kiều Uyển cũng sẽ không bị dung nhan Kiều Uyển hạ thấp.

     Vũ Vân Anh thật sự có chút hứng thú.

     "Nhìn cô ta nói chuyện thân mật với Kiều Uyển, có vẻ rất tự nhiên thanh thản."

     "Đúng vậy, lúc trước không phải là muội cảm thấy cô ta thành thật sao, thiếu chút nữa thì bị cô ta hại rồi." Lịch Khinh Ngọc nhớ tới còn căm tức, ánh mắt cũng bén nhọn.

     Có lẽ ánh mắt Lịch Khinh Ngọc rất sắc bén, Bảo Tĩnh ngồi đối diện tựa hồ cảm nhận được liền nhìn sang phía hai người. Nhìn thấy nét mặt Lịch Khinh Ngọc cũng hơi sững sờ, nhưng lại khôi phục như bình thường rất nhanh, cười gật đầu đối với các nàng, một vẻ ôn nhu hiền hòa.

     Lịch Khinh Ngọc cảm thấy chán ghét, trong lòng nghẹn một cơn tức.

     Vũ Vân Anh nhìn Bảo Tĩnh, trong lòng suy nghĩ vị này thật sự là một kình địch. Hơn nữa cô ta cũng thân thiết với Kiều Uyển, sau này phải cẩn thận một chút. Tính cách Lịch Khinh Ngọc quá xúc động, không nên để cô ta lợi dụng mới được.

     Kiều Uyển nhìn lướt qua bên này, hạ thấp giọng cười nhạo một tiếng, "Cô đắc tội bọn họ sao? Tôi xem Lịch Khinh Ngọc giống như là muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy."

     Bảo Tĩnh bất đắc dĩ thở dài, "Kiều tỷ tỷ thật sự là thích nói giỡn, tôi thật sự là không biết vì sao mình lại đắc tội Lịch quý nhân. Mấy ngày nay lúc nào cô ta cũng nhìn tôi với ánh mắt như vậy."

     Kiều Uyển liền nói: "Lúc mới vào cung người này cực kỳ bá đạo. Cho dù cô không đắc tội nàng ta, nàng ta cũng không vừa mắt với cô, cũng không thích cô. Không cần để ý tới nàng ta, chỉ là một kẻ không có đầu óc mà thôi."

     "Hình như trước đây Kiều tỷ tỷ có mâu thuẫn không vui với Lịch quý nhân?" Bảo Tĩnh kinh ngạc hỏi, một vẻ hoàn toàn không nghĩ tới.

     Kiều Uyển nhẹ nhàng đáp một tiếng, "Lúc ở Minh Tú Cung, tôi ở chung một chỗ với Vũ mỹ nhân, Lịch quý nhân kia rất là lớn lối."

     Bảo Tĩnh liền thở dài, "Phụ thân Lịch quý nhân được Hoàng thượng trọng dụng, lại là người lập công lớn, do đó ở trong này xác thực cũng có quyền kiêu căng, không giống như là tôi vậy. Tỷ tỷ cũng là người có phúc khí tốt, có thái hậu nương nương che chở."

     Nghe giọng Bảo Tĩnh thất lạc, Kiều Uyển nhìn nàng ta một cái, thản nhiên nói: "Lúc trước Tô quý nhân cũng gia thế lừng lẫy, nhà mẹ đẻ Hi Quý Phi đã từng là dòng thứ bị Tô gia Khúc Châu trục xuất, bây giờ thì sao? Thấy rõ xuất thân không có quan hệ nhiều lắm tới việc được sủng ái hay không, mấu chốt là xem đế tâm."

     Nói đến hoàng đế, đề tài của hai người lại gần hơn một chút, Bảo Tĩnh liền nói: "Chúng ta cũng đã tiến cung lâu như thế, người khác cũng đành thôi. Nhưng phụ thân Lịch quý nhân kia có công lớn, mà bản thân dung mạo nàng ta cũng không hề thua kém Quý phi, Hoàng thượng còn chưa từng lật nhãn hiệu. Việc này thật là khiến người ta không thể hiểu."

     Lông mi Kiều Uyển thật dài che kín mí mắt, rất lâu mới nói: "Đế tâm khó dò, ai biết được?"

     "Người người đều hâm mộ Hi Quý Phi, Hoàng thượng đối với nàng ta thật tốt. Hơn một tháng qua đều ngủ lại Di cùng hiên." Bảo Tĩnh khẽ nói.

     Giọng Kiều Uyển lạnh nhạt, "Vậy thì là gì chứ, kể từ sau khi Hi Quý Phi xoay người được sủng ái, Hoàng thượng không chạm qua người khác, nói ra thì cũng đã hơn ba bốn năm rồi."

     Bảo Tĩnh sững sờ, ba bốn năm...

     Hoàng thượng chỉ có một mình Hi Quý Phi?

     Trong lúc đó Hi Quý Phi còn sinh hai đứa bé, mang thai gần mười tháng, Hoàng thượng cũng chưa đi tìm người khác?

     Điều này sao được chứ?

     Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Bảo Tĩnh, Kiều Uyển cười, "Không tin đúng không? Thật đúng đó. Chính miệng tỷ tỷ tôi nói, nàng ta là khóa tú nữ đầu tiên, biết chuyện so với chúng ta hơn nhiều lắm. Cô xem, Hi Quý Phi có thủ đoạn như vậy, chỉ cần nàng ta an ổn như núi, Hoàng thượng cũng không nhìn tới người khác."

     Lòng Bảo Tĩnh nhảy như đánh trống.

     Bây giờ Hoàng thượng còn chưa tới, Hi Quý Phi cũng chưa tới.

     Nhất định là Hoàng thượng muốn dẫn Hi Quý Phi cùng giá lâm, cho nên lời Kiều Uyển nói là đúng.

     Có Hi Quý Phi ở đây, ánh mắt Hoàng thượng thật sự không nhìn tới người khác.

     Nếu Hi Quý Phi không có thì tốt lắm.

     Chết thì tốt lắm.

     Nhìn Bảo Tĩnh từ từ cúi đầu xuống, sự vui vẻ trong mắt Kiều Uyển càng ngày càng sâu, trên mặt lại không thể hiện ra chút nào nhìn Bảo Tĩnh lại nói thêm một câu, "Nếu trong tiệc đoan ngọ này Lịch quý nhân có thể đại hiển phong thái, mỹ nhân tuyệt sắc như thế có lẽ sẽ khiến cho Hoàng thượng liếc mắt nhìn đó."

     Bảo Tĩnh nhẹ nhàng nâng chung trà lên cúi đầu uống một ngụm. Nàng ta biết rõ Lịch quý nhân là người thích gây náo động nhất. Muốn cô ta đại xuất danh tiếng lần này không phải là không có biện pháp.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 177, 178, 179

2 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 75, 76, 77

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

8 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

9 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

10 • [Hiện đại] Cám ơn vận mệnh đã cho anh gặp được em - Hoa Sơn Trà

1 ... 8, 9, 10

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

14 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không] Vương phi vô lại của Hàn vương - Nguyệt Thượng Hồng

1 ... 36, 37, 38

[Xuyên không] Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 331 điểm để mua Yên tĩnh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Van Tuyet Nhi vừa đặt giá 400 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 380 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 250 điểm để mua Angel Love
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 633 điểm để mua Chuột nhảy múa
Snow cầm thú HD: Khi nào con song ngư ra gọi hộ t 1 tiếng
Snow cầm thú HD: Chậc chậc
Gián: Ê cầm thú mua cho bà điện thoại :)2 nhóe
Snow cầm thú HD: 2 ngày nữa :3
Shop - Đấu giá: Trần Hướng Nam vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Melodysoyani: Vào chơi đi nà ~ Vừa dễ lại có quà to :love:
[Game] Giấc mơ phù thủy
Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 549 điểm để mua Quỷ kiếm
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 728 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: tienchau vừa đặt giá 422 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: lamnguyetminh vừa đặt giá 400 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: Van Tuyet Nhi vừa đặt giá 350 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 330 điểm để mua Giường mèo vàng
lamhan0123: Má lê buôn điện thoại à :shock:
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: bluerose167 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Van Tuyet Nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: hanayuki001 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bánh kem 3 con thú
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&p=3332917#t3332917
Cầu cmt, cầu thanks. ♥ hihi
Đường Thất Công Tử: Bói toán đầu năm rộn ràng xuân sang nào :D : viewtopic.php?t=409262

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.