Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 413 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 04.01.2018, 08:29
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 679
Được thanks: 7038 lần
Điểm: 11.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 12
Ngoại truyện Tần Tự Xuyên: Gió dương liễu chẳng lạnh lùng

Chương 01


     Lúc pháo hoa nở rộ tháng ba, quan thuyền giương buồm theo gió vượt sóng xuôi nam rất uy phong.

     Trên quan thuyền, Tần Tự Xuyên ngồi ở trong khoang, nhìn qua cửa sổ ngắm sóng nước bên ngoài, một bên mặt đường nét tuấn mỹ như ánh nắng phản chiếu trên sóng, như thể trấn trụ thời gian.

     Bây giờ triều chính an ổn, Hoàng thượng nắm đại quyền. Hậu cung an ổn như núi, Tự Cẩm an toàn không việc gì, tất cả mọi chuyện cũng đã kết thúc. Còn hắn ta cũng không còn lý do để tiếp tục ở lại kinh đô.

     Sau khi cân nhắc tới lui, Tần Tự Xuyên lấy lý do muốn chu du thiên hạ, từ quan quy ẩn, muốn tìm hiểu giang sơn gấm vóc, nhìn hết phong cảnh thế gian.

     Đời trước sống quá mệt mỏi, gánh nặng đời này cũng đã cởi bỏ, hắn muốn sống thoải mái một chút, sung sướng một chút.

     Nhân tùy tâm hướng, vô câu vô thúc.

     Mượn thuyền quan xuôi về phương nam, đi lướt qua vô số phong cảnh hai bờ sông.

     Qua lớp lớp tường thành, nàng đã trai gái song toàn, còn hắn...

     Lấy ra một cây sáo, nghiêng người dựa vào khoang thuyền, thổi lên du dương.

     Bài hát này là kiếp trước hắn viết ra, tiếng sáo u oán, hận ý lan tràn, khi đó trong lòng tràn đầy ước nguyện lấy lại công đạo cho nàng.

     Bây giờ thời gian trôi qua, mọi thứ thay đổi, mà nàng vẫn còn êm đẹp sống ở trên đời này. Tuy lại thổi khúc sáo này nhưng tâm trạng khác nhau rất lớn. Trong nhạc khúc có thêm vài phần chậm rãi yên bình, giảm đi cảm giác phẫn nộ bi thương.

     Theo mặt sông, tiếng sáo du dương vọng ra ngoài, ngẫu nhiên có chim chóc nghe tiếng mà bay đến rồi lại giương cánh bay đi.

     "Cộc cộc" tiếng gõ cửa vang lên.

     Tần Tự Xuyên vừa vặn kết thúc một khúc sáo, nhân tiện nói: "Vào đi."

     Người vào là người hầu đã đi theo hắn nhiều năm, khom người nói: "Lão gia, qua một ngày là đến phủ Giang Ninh, ngài ở Giang Ninh xuống thuyền hay là lại đi tiếp về phía nam?"

     Tần Tự Xuyên trầm mặc một cái, sau đó nói: "Ở lại phủ Giang Ninh đi."

     "Dạ." Người hầu lui ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

     Phủ Giang Ninh có sản nghiệp Tần gia, lần này ở lại Giang Ninh, vừa vặn điều tra thêm sổ sách, dọn dẹp phòng ở một chút, thật sự là đã nhiều năm không trở về.

     Trưa ngày hôm sau tới phủ Giang Ninh, Tần Tự Xuyên bái biệt các quan viên sắp đi nhậm chức trên thuyền quan, mang theo ba gia nô, một cái rương xuống thuyền.

     Thuê một chiếc xe ngựa, lắc lư đi vào trong thành.

     "Vị lão gia này, chỗ ngài ở đâu, ta tìm đường gần đưa ngài trở về."

     Đánh xe là một hán tử chất phác, nhìn y phục đoàn người Tần Tự Xuyên không tầm thường cũng không dám đắc tội, mặt mũi tràn đầy tươi cười hầu hạ.

     "Ngõ Thanh mai." Tần Tự Xuyên cười trả lời, không hề cảm thấy nói chuyện với một người đánh xe thì có gì không thỏa đáng.

     "Ngõ Thanh mai ư, đây đúng là chỗ tốt. Trong ngõ Thanh Mai có tòa nhà của Tần tướng gia. Tần tướng gia ngài biết không, đó là tướng gia của Đại Vực chúng ta. Ai da, ngài có nhà ở ngõ thanh mai thật là khiến người ta rất hâm mộ. Nếu bây giờ mà ngài bán nhà nhất định giá rất cao."

     Nghe phu xe chất phác nói, mấy người trong xe ngựa đều nở nụ cười, trên mặt ai nấy đều thấy vinh dự.

     Khóe miệng Tần Tự Xuyên hơi giương lên, từ tốn nói: "Chỉ tiếc Tần tướng gia kia đã từ quan quy ẩn, sau này sợ là tòa nhà này bán không được giá cao."

     "Ngài nói vậy là sao, tôi chỉ là một người quê mùa ăn nói không khéo léo, nhưng tôi cũng biết rõ Tần tướng gia là công thần Đại Vực. Coi như là từ quan quy ẩn cũng là ngài ấy không muốn làm quan muốn vui thú tiêu dao, sao ngài có thể nói tòa nhà kia không đáng tiền chứ? Ngài không biết rõ phủ Giang Ninh có bao nhiêu người muốn mua đâu."

     Nghe lời nói của người phu xe chất phác có vài phân trách cứ, mọi người càng cười vui vẻ.

     Người phu xe chất phác dứt khoát không nói thêm lời nào, trong đầu buồn bực cúi mặt chăm chú đánh xe, hiển nhiên là bị chọc tức.

     Xe ngựa lắc lư vào thành, đi về phía ngõ Thanh Mai, tiếng bánh xe nghiền qua mặt đường trải đá xanh phát ra tiếng lộc cộc lộc cộc. Ngoài xe những thanh âm náo nhiệt của đường phố vọng vào, Tần Tự Xuyên vén màn xe lên nhìn lướt ra bên ngoài, hơi thở cuộc sống tràn đầy ùa vào mặt.

     Dân chúng an bình giàu có, Giang Ninh yên ổn thong dong, đây mới là khí thế nên có của một vương triều thịnh vượng.

     Lại qua thời gian một chén trà, xe ngựa dừng lại trước đầu ngõ Thanh mai. Tần Tự Xuyên xuống xe ngựa đứng ở đầu ngõ, nhìn vào cổng lớn khóa lại bằng khóa đồng nằm ở cuối ngõ.

     Chậm rãi đi vào, ký ức trước kia tràn vào trong lòng.

     Gạch xanh lót tận cuối đường, rêu xanh mọc thành bụi, hoa dại nở rộ. Hai bên nhà đi qua ai nấy đều đóng chặt cửa, ngẫu nhiên sẽ có tiếng người từ bên trong vẳng ra, tiếng cười đùa của con trẻ, tiếng đọc sách của học sinh, ngẫu nhiên còn có tiếng phụ nữ tức giận mắng mỏ, âm thanh xen lẫn tạo thành một bức tranh cuộc sống sinh động.

     Tần Tự Xuyên đứng trước cửa nhà mình, lấy ra chìa khóa tự mình mở khóa. Khóa đồng đã lâu đời, phải khá tốn sức mới mở ra được.

     Đẩy ra cửa chính, phát ra tiếng kêu "Két..." "Két...", âm thanh từ trong ngõ tản ra ngoài.

     Bên ngoài ngõ hẻm, phu xe chất phác đang thu tiền xe, vừa chuẩn bị đánh xe đi thì quay đầu lại nhìn thấy Tần tướng gia đang cửa mở ra.

     Trong phút chốc hắn ta đứng ngẩn người tại chỗ, một hồi lâu chưa phục hồi lại tinh thần. Đợi đến khi phục hồi tinh thần lại thì nam nhân kia đã bước vào cửa. Phu xe chất phác nhìn tiền xe trong tay một lúc, tự đánh mình một cái rồi chạy nhanh vào trong ngõ, đuổi theo người hầu, nhét tiền xe kia vào trong tay y, sau đó quay đầu bỏ chạy.

     Tần tướng gia đi xe hắn ta, làm sao hắn ta có thể lấy tiền chứ?

     Đó chính là thanh thiên đại lão gia, không biết rõ đã làm bao nhiêu chuyện vì dân chúng, lý nào lại thu tiền này.

     Người hầu kia sững sờ nhìn đồng tiền trong tay, một hồi lâu mới cười đi vào cửa, thấy tướng gia bèn kể lại chuyện một lần.

     Tần Tự Xuyên nghe vậy, trên mặt nhuốm một vẻ ấm áp.

     Nước ổn dân an, thiên hạ giàu có, mới có dân chúng miễn tiền đi xe chứ.

     Đúng là thịnh thế.

     Ở phủ Giang Ninh, mỗi ngày trở nên yên tĩnh thanh thản.

     Mỗi ngày điều hắn thường làm nhất chính là cầm trong tay một quyển sách, ngồi ở dưới cây ngô đồng trong sân ngẩn người. Nghe âm thanh cuộc sống bên láng giềng liên tục vọng sang, ngày trôi qua bình yên không gợn sóng.

     Mấy ngày đầu hắn trở về, không ngừng có người tới cửa thăm hỏi, mặc dù hắn từ quan quy ẩn, cũng không thiếu người đến đây.

     Trước cửa thường xuyên có cả đống rau dưa, thịt cá, dưa và trái cây tươi xanh không biết là ai đưa tới.

     Hẳn là của những người dân rất tin yêu hắn.

     Về sau hắn không thể không viết một hàng chữ ở cửa, mong mọi người đừng tặng đồ hay thăm hỏi, để hắn lẳng lặng sống qua ngày.

     Cứ thế nửa tháng sau, cuộc sống của hắn thật sự dung nhập vào dân chúng Giang Ninh.

     Nửa năm sau, học sinh láng giềng chuẩn bị thượng kinh đi thi đi nên rời nhà lên kinh. Lại qua mấy ngày, hàng xóm lại bắt đầu náo nhiệt lên, gia đình mới đến ở.

     Tiếng nói cười líu ríu, cách một bức tường chẳng hề cao vọng sang đây.

     "Tiểu thư, vò rượu thanh mai này vừa mới mở ra, sao người uống nhiều thế?" Tiếng một nha đầu hổn hển truyền đến.

     Tần Tự Xuyên nghe được cầu này nhướng nhướng đầu mày, hóa ra hàng xóm lại là một cô nương thích uống rượu, thú vị thật.

     Lại qua một ngày, giọng nha đầu kia lại truyền sang một lần nữa, "Tiểu thư, khăn thêu này nô tỳ thêu nửa tháng, người may vài đường thì phá hủy hết cả. Nô tỳ thỉnh cầu tiểu thư, người đi xem sách đi, ngàn vạn lần đừng may vá."

     Là người không giỏi nữ công.

     Lại mấy ngày nữa.

     "Một chậu lục mẫu đơn đang xanh tốt, người còn tưới chết. Nô tỳ phải viết thư nói cho phu nhân, không thể hiểu được."

     Làm vườn thích tưới nước, không phải là muốn cây ngập úng chết sao.

     Đáng tiếc một chậu lục mẫu đơn.

     Cứ thế mỗi ngày giọng nói kia đều muốn trình diễn một hồi những chuyện khác nhau, Tần Tự Xuyên cũng có thể vẽ ra được dáng vẻ nha đầu kia giậm chân tức giận.

     Nhưng mỗi lần đều chỉ nghe tiếng nha đầu kia cao giọng, từ trước đến nay không nghe thấy khuê tú kia trả lời một câu nào.

     Dần dần, Tần Tự Xuyên nảy lòng hiếu kỳ đối với cô nương nhà hàng xóm. Thật là một người bình thản, mặc cho nha đầu tức giận đến giậm chân, nàng vẫn có thể an ổn như núi, một chữ không trả lời.

     Bên nhà hắn quá thanh tịnh, bên nhà nàng quá náo nhiệt.

     Mỗi ngày, bên đây yên tĩnh như nước, bên kia lại khí thế ngất trời.

     Một ngày kia bên đó nướng vịt, mùi thơm nồng đậm bay qua tường viện, mũi Tần Tự Xuyên hơi nhúc nhích, nhất thời xuất thần.

     Món vịt nướng làm cực kỳ hấp dẫn, chỉ nghe mùi thơm đã biết ngon hay không.

     Đây là một món ăn hắn thích.

     Ngày hôm sau, hàng xóm làm món cá quế đồng cuốn rán trong dầu, mùi thơm kia liền theo gió bay lại đây.

     Tần Tự Xuyên nét mặt bình thản, kêu gia nô đi tửu lâu mua một phần cá quế đồng cuốn về, nhưng mà hương vị lại không thơm ngon bằng bên hàng xóm.

     Mỗi một ngày, nhà hàng xóm luôn có mùi thơm khiến hắn thèm chảy nước miếng bay sang, đều là những món ăn hắn cực thích, hơn nữa hương vị giống y như trong trí nhớ.

     Chỗ này thật sự là không ở được.

     Nếu nhà hàng xóm có trưởng bối ở còn dễ nói, hắn có thể đến cửa thăm hỏi, thuận tiện xin bữa cơm ăn.

     Nhưng mà trải qua mấy ngày nay, chỉ có một cô nương mang hai nha đầu và một nữ đầu bếp ở đây. Cho dù thế nào hắn cũng không thể đến cửa.

     Ảnh hưởng danh dự cô nương nhà người ta.

     Nơi này thật là không thể ở nữa.

     Tần Tự Xuyên rất luyến tiếc tòa nhà trong náo nhiệt có yên tĩnh này. Nhưng nếu không chuyển đi thì hàng xóm bên cạnh cũng rất quá phận, mỗi ngày đều nấu đồ ăn ngon!

     Rút kinh nghiệm xương máu, Tần Tự Xuyên quyết định dọn nhà.

     Sáng sớm trước ngày hắn quyết định dọn nhà, đi bờ sông câu một con cá, coi như ghi lại dấu ấn kết thúc mình đã từng sống thời gian ngắn ngủi ở Giang Ninh.

     Mặc một bộ áo dài màu lam nhạt, trong tay cầm cần câu và một cái thùng gỗ nhỏ, mở cửa nhà nhấc chân đi ra ngoài.

     Một tiếng động khẽ, cửa nhà hàng xóm cũng mở ra.

(Còn tiếp ...)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hương Cỏ về bài viết trên: Comay nguyen, Hothao, Lục Tiểu Thanh, Thu Heo, antunhi, bichvan, lupust, maimai0906, ngantruc, pelovecf, thu lê, ttatuyet
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 04.01.2018, 16:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 1074
Được thanks: 455 lần
Điểm: 3.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 1
Hương Cỏ đã viết:
[size=150][color=#800040]To all: Còn 2 ngoại truyện về Tần Tự Xuyên, các bạn nhớ đón đọc nhé. Cảm ơn cả nhà đã ủng hộ trong thời gian vừa qua. Nhờ những lời cảm ơn, động viên, chia sẻ, góp ý của các bạ



Mới đây đã hết truyện rồi, hơi buồn nhưng vẫn cảm ơn và chúc mừng nàng đã hoàn thành truyện


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Tiểu Thanh về bài viết trên: Hương Cỏ
Có bài mới 05.01.2018, 08:18
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 679
Được thanks: 7038 lần
Điểm: 11.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 12
To all : Kết thúc ngoại truyện về Tần gia. Cái kết viên mãn, ai cũng tìm được hạnh phúc của mình. Hẹn gặp lại các bạn trong những bộ truyện tiếp theo. Cảm ơn nhiều nhiều  :flower2: Chúc cả nhà một năm mới an lành và ngập tràn hạnh phúc  :iou:


Ngoại truyện Tần Tự Xuyên: Gió dương liễu chẳng lạnh lùng

Chương kết


     Một nha đầu mặc áo xanh đi ra trước, theo sát phía sau là một thư sinh, tay cầm quạt xếp, rung đùi đắc ý! Nam nhân!

     Tần Tự Xuyên đương nhiên biết rõ hàng xóm chỉ có một cô nương và nha đầu bà tử, hơn nữa nam nhân này khung xương mảnh mai, mùi son phấn thoang thoảng, mặc dù lấy quạt che mặt cũng có thể đoán ra được tất nhiên là cô nương hàng xóm kia nữ giả nam trang!

     Thật là to gan!

     Tần Tự Xuyên mắt nhìn thẳng đi lên phía trước. Cho dù như thế nào, hàng xóm cũng không có chút quan hệ nào với hắn, hắn không muốn xen vào việc của người khác, dù sao cũng sắp đi rồi.

     Cô nương tay cầm cây quạt kia thấy bóng lưng Tần Tự Xuyên rời đi không chút do dự, cây quạt đang che mặt chậm rãi rơi xuống, nhìn theo bóng lưng hắn, vẻ mặt tịch mịch.

     "Tiểu... Công tử, không phải người muốn đi ra ngoài sao? Sao lại không đi ?" Nha đầu mở miệng hỏi, hình như không hiểu nổi.

     Cô nương kia xoay người trở về, ném cây quạt xuống đất, dùng sức giẫm hai cái.

     Nha đầu nhìn cây quạt đáng thương, khẽ thở dài một cái. Tiểu thư mất hứng đây, mới vừa rồi còn ầm ĩ đòi ra ngoài, giờ sao đã thế này?

     Lẽ nào... có liên quan đến Tần tướng gia bên cạnh vừa rời đi?

     Nhưng, không có thấy người ta không lễ phép mà.

     Khom lưng nhặt cây quạt lên, tiện tay ném ra ngoài cửa lắc đầu thở dài đuổi theo. Tính tình của tiểu thư bọn họ thật sự là càng ngày càng không thể hiểu được.

     Từ lúc tiểu thư các nàng bệnh nặng tỉnh lại, tính tình thay đổi hoàn toàn như là một người khác. Lão gia lại chỉ có một mình tiểu thư, nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan. Tiểu thư nhất định ầm ĩ đòi tới chỗ này ở, bảo là muốn xem một chút vị tướng đệ nhất Đại Vực sau khi quy ẩn.

     Kết quả là lão gia bọn họ cũng thật sự chiều theo đồng ý.

     Vì để cho người ta dọn ra khỏi nhà này nên đã cố ý mua một căn nhà ở kinh đô để đổi với họ.

     Chao ôi, nhà ở kinh đô đắt cỡ nào chứ, có thể mua nhiều nhà như thế này ở Giang Ninh.

     Thật sự là sủng ái con gái đến tận trời. Nếu tiểu thư muốn trăng sáng, lão gia cũng có thể mượn cái thang hái xuống cho nàng.

     Buổi trưa Tần Tự Xuyên mới lắc lư đi về, trong thùng nước có hai con cá còn sống mới câu được. Đi trên con đường đá xanh về nhà, lúc ngang qua nhà hàng xóm thì nhìn thấy cây quạt nằm ở cửa.

     Nan quạt đã gãy, mặt giấy cũng bị vấy bùn đất nhưng mà nét chữ viết trên mặt giấy còn rõ ràng vô cùng.

     Phượng hoàng niết bàn.

     Ánh mắt Tần Tự Xuyên co rụt lại, cả người đứng đó một hồi lâu không nói gì, cúi người xuống, nhặt cây quạt lên, quay đầu lại nhìn cánh cửa đóng chặt một cái rồi mới đi về cửa nhà mình.

     Đưa cá cho người hầu, tự mình mang cây quạt đi vào thư phòng, giơ tay đóng cửa lại, mở cây quạt bày ra trên bàn.

     Giơ ngón tay ra, nhẹ nhàng lướt qua đường nét mấy chữ này, từng nét từng nét một, suy nghĩ tựa như muốn xuyên qua không gian.

     Nét chữ này rõ ràng chính là...

     Ngồi ở trên ghế, Tần Tự Xuyên nhìn xuyên qua cửa sổ sang nhà hàng xóm, bỗng nhiên giây phút đó tim đập dồn dập, một ý tưởng táo bạo chưa từng có dâng lên trong lòng mà không cách nào đè nén xuống được.

     Những mùi vị thức ăn quen thuộc kia đều là những hương vị thân quen trong ký ức của hắn, đều là những món hắn thích ăn nhất.

     Từ sau khi nhà hàng xóm chuyển đến mỗi lần làm thức ăn, đều cực kỳ hợp khẩu vị của hắn.

     Chữ viết trên mặt quạt này rõ ràng là do chính hắn đã từng tự mình dạy ra, liếc mắt nhìn cũng sẽ không quên.

     Nàng luyện chữ luôn ghét vất vả, lúc nào cũng nghĩ cách lười biếng, thế cho nên chữ của nàng lúc nào cũng bớt đi sự tập trung, thêm vài phần cẩu thả.

     Nghĩ tới đây, Tần Tự Xuyên đột nhiên đứng ngồi không yên, rất muốn chạy đến hàng xóm hỏi một câu, nhưng hắn đi tới cửa lại quay trở về.

     Chẳng may... mình nghĩ sai thì sao!

     "Tần Tự Xuyên, chàng đi ra đây cho ta!"

     Tần Tự Xuyên sững sờ, chưa từng có người nào dám gọi thẳng tên hắn thế này, trừ nàng.

     Nàng vốn không kiêng nể gì cả gọi thẳng tên mình như vậy, cây ngay không sợ chết đứng, từ trước đến nay không biết khiếp sợ. Cho dù nàng phạm sai lầm cũng có cách làm tăng dũng khí cho mình mười phần.

     Bên ngoài người hầu tính đi ngăn cản, ngoài sân náo loạn lên.

     Tần Tự Xuyên bước nhanh ra ngoài, "Các ngươi lui ra."

     Mấy người hầu kia sững sờ, nhưng vẫn khom người lui xuống.

     Ngoài cửa viện, một nữ nhân mặc váy màu hồng phấn đứng đó, dáng người hiên ngang, xinh đẹp, đôi mắt tràn đầy lửa giận nhìn hắn.

     Trái tim trong ngực nhảy lên thình thịch, Tần Tự Xuyên cố nén hơi thở của mình chậm rãi đi qua, nhìn nữ nhân kia cực kỳ cung kính hỏi: "Xin hỏi cô nương có chuyện gì, nếu không có gì mà gọi to tên người khác như thế thì quả là thất lễ."

     "Chàng..." Nữ nhân nghe vậy trong mắt mang theo vài phần ủy khuất, dậm chân một cái, hỏi: "Chàng có nhặt được cây quạt của ta không?"

     Tần Tự Xuyên gật gật đầu, "Có."

     Trong mắt nữ nhân mắt hiện sự chờ mong, "Vậy chàng có nhìn thấy chữ trên mặt quạt không?"

     "Có thấy."

     "Chàng... chàng cũng không muốn nói gì ư?"

     "Nếu cô nương muốn lấy về, ta liền đưa cho cô là được."

     "Ai muốn qua lấy lại chứ." Vẻ mặt nữ nhân chờ mong, nhìn thấy Tần Tự Xuyên vẫn bình thản an ổn như núi, sự chờ mong trong mắt từ từ giảm xuống.

     Là nàng si tâm vọng tưởng, làm sao mà hắn lại nghĩ được mình còn có thể sống lại một đời.

     Lúc trước rời đi trong lòng nàng tràn đầy oán khí không thôi, về sau cuối cùng đã nghĩ thông, không ngờ vừa mở mắt lại biến thành đại tiểu thư Phó gia Giang Ninh.

     Vốn Tần Tự Xuyên ở kinh đô cách xa nàng ngàn dặm, trong lòng cũng không còn niệm tưởng này. Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, hắn lại về Giang Ninh.

     Hắn đang ở trước mắt, không nhìn được hắn một chút, nàng chưa từ bỏ ý định.

     Nhưng nhìn rồi lại muốn nhìn.

     Thấy rồi lại muốn thấy nữa, chỉ mong cứ được thấy mãi.

     "Cô nương muốn cái gì?" Tần Tự Xuyên nhìn dáng vẻ này của nàng, đột nhiên cảm thấy nàng chính là nàng.

     "Nghe nói chàng còn chưa thành thân, chàng xem ta biết rõ chàng thích ăn cái gì, thích uống cái gì, thích làm cái gì. Ta cũng là cô nương thanh xuân, cha ta chỉ có một mình ta là nữ nhi, gia sản phong phú, đủ một đời không lo. Không biết chàng có bằng lòng cùng ta kết cánh liền cành hay không?"

     Đúng lúc ấy tỳ nữ của cô nương vừa vặn đuổi tới, nghe được câu này thiếu chút nữa đã bất tỉnh.

     "Cô nương chuyển đến chỗ này chính là vì ta mà đến?" Tần Tự Xuyên hỏi.
     
"Đúng."

     "Mỗi ngày làm thức ăn cũng là cố ý?"

     "Phải."

     "Cây quạt kia là cố ý vứt đi?"

     "Đúng."

     Nàng trả lời một câu, nha đầu phía sau nàng liền đen cả mặt, thật sự là không mặt mũi nào nhìn người ta nữa.

     "Sao cô nương lại biết nhiều thói quen của ta như thế?" Tần Tự Xuyên nhìn chằm chằm nàng hỏi từng câu từng chữ.

     "Ta... Tiểu nữ ngưỡng mộ tướng gia đã lâu, tự nhiên là hiểu rõ chuyện của người như lòng bàn tay. Vốn cho rằng cuộc đời này vô duyên, ai biết chàng lại trở về Giang Ninh. Ông trời gia đưa chàng đến trước mặt ta, ta đương nhiên phải tranh thủ cố gắng một chút, nếu không ta hối hận cả đời."

     Cho nên, ngươi vứt bỏ tự tôn của nữ nhân đi tới chỗ này.

     Cho nên, ngươi mày dạn mặt dày đuổi theo tới nhà.

     Cho nên, ngươi đứng trước mặt ta đầy mong đợi.

     "Cô nương tên là gì?"

     "Trọng Cẩm, Phó Trọng Cẩm."

     Trọng Cẩm? Tự Cẩm sống lại sao?

     Nhìn Tần Tự Xuyên không nói lời nào, Phó Trọng Cẩm bụm mặt, giậm chân nói: "Chàng cho ta một lời chắc chắn, ta đã không biết xấu hổ mà đến đây, được hay không cứ nói đi."

     "Cũng không phải là không được, nhưng ta muốn hỏi một câu."

     "Vậy chàng hỏi đi." Phó Trọng Cẩm không thả tay xuống, mặt nàng đỏ như máu, nóng như bàn ủi. Cả hai đời nàng cũng chưa từng không biết xấu hổ như thế.

     "Cô nương có từng đi qua Khúc Châu?"

     Toàn thân Phó Trọng Cẩm run lên, hai tay thả xuống, sắc mặt hơi trắng nhìn Tần Tự Xuyên.

     "Đi qua thì sao? Không có đi qua thì sao?"

     "Không đi qua thì thôi, nếu đã đi qua, ta đồng ý hôn sự này."

     Phó Trọng Cẩm ngưng mắt nhìn Tần Tự Xuyên, hơi thở dần dần dồn dập. Qua một lúc lâu, khóe miệng mới nhếch lên, từ tốn nói: "Đi qua, nhưng là đi qua trong mộng, đáp án này thì sao?"

     Tần Tự Xuyên bước lên một bước, giữa hai người chỉ có khoảng cách nửa cánh tay, hắn hơi cúi đầu xuống, hạ giọng nói: "Tự Cẩm, là nàng sao?"

     Phó Trọng Cẩm toàn thân run lên, hơi thở càng dồn dập nhìn vào mắt Tần Tự Xuyên, nhẹ giọng nói, "Nếu ta vẫn là ta, chàng có dám lấy không?"

     Ánh mắt trong suốt, mặc dù nàng trở về nhưng cũng không phải là Tô Tự Cẩm Tô gia Khúc Châu.

     Nàng bây giờ gọi là Phó Trọng Cẩm.

     "Vì sao không dám?"

     Ánh mắt Phó Trọng Cẩm vui mừng, chợt lại hỏi: "Vậy làm sao chàng đoán ra thân phận của ta?"

     Tần Tự Xuyên lấy khăn ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng sau đó: "Bởi vì ta cũng giống nàng, từng có một giấc mơ kiếp khác."

     Phó Trọng Cẩm trừng to mắt, chăm chú nhìn Tần Tự Xuyên, quả thực không thể tin được vào tai mình.

     "Cho nên, đây là ông trời bù đắp tổn thương cho chúng ta sao? Nếu không vì sao chúng ta đều gặp giấc mơ như thế?"

     "Đúng, là ông trời thương xót, cho chúng ta một đời viên mãn."

     "Ta... Vốn nghĩ tới, nếu cuộc đời này không gả cho chàng thì ta sẽ ở vậy làm ni cô cả đời. Nhưng biết chàng về Giang Ninh, ta liền không nhịn được."

     "Ta cũng vậy vốn dự định cả đời không cưới vợ."

     "May mắn, nàng đã tới."

     "May mắn, chàng đã về."

     Hai người có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, có vô số tiếng lòng muốn thổ lộ, nhưng bốn mắt nhìn nhau, lại cảm thấy những lời kia không còn cần thiết nữa.

     Mưa hoa đào vương ướt áo, gió dương liễu chẳng lạnh lùng.

     Những chuyện từng đau thương kia đều đã rời xa.

     May mắn, bọn họ đã tìm được người kia.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 413 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

12 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 122, 123, 124

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

19 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

20 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 31, 32, 33



Sát Phá Lang: Thắng rồi :cry: làm nên lịch sử rồi ko uổng công thức cả đêm coi :cry:
cò lười: Toàn đại gia không nhỉ
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tét đây :D2
Đường Thất Công Tử: ==
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 800 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
MarisMiu: ôi ms thấy tét ngoi mà lặn r
MarisMiu: tét
Đường Thất Công Tử: ==!!!
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tình tình tình tang tính tang tình tính tang tang tình
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: tình yêu của tôi ơi, khát vọng của tôi, mặc cho gió đưa đẩy lắc lư...
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 550 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Đường Thất Công Tử: ==!!!
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: sao lung linh sáng tươi, hình bóng anh trong tim ai đó
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: đêm nay em nhớ ai, em ngước lên ngắm sao trên trời :(
Đường Thất Công Tử: cha chưa tỉnh ngủ à :shock:
Đường Thất Công Tử: Xem bói cuối năm nào cả nhà :D : viewtopic.php?t=409262
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
MarisMiu: mấy ng cứ giành của ta hết đi  :cry:  :cry:
MarisMiu: thặc tình
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 400 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
MarisMiu: dây chuyền đá ấy
Windwanderer: Anh cứ cố
Ngĩ rằng
Đây chỉ là 1 giấc mơ mà thôi
Rồi khi tất cả nhạt nhoà
Vỡ oà ra khi 3 chiếc kim đồng hồ cùng gặp nhau tại số 12
Và khi còn 30 phút
Ngắn ngủi còn lại của 1 đoạn cuối nhẹ nhàng
anh cũng đã để lỡ
để rồi bỡ ngỡ khi fía hừng đông 1 vòng tròn rực cháy lại nhô lên
thì anh đã không còn em ...
Windwanderer: Anh nắm lấy đôi tay
Để cho anh còn đc thấy
Chỉ còn mấy vạn giây
Đâu tính ra đc mấy phút
Để 1 chút
Ta yên lặng bên nhau những không biết fải làm sao
Wind ÂnÂn: =)), đá hay quá mà, xem còn đau tim muốn chết
Đường Thất Công Tử: cái nào cha?? :shock:
MarisMiu: ừa, chỗ xóm ta nó hét toáng lên, làm ta cứ tưởng cháy nhà nữa cơ  :shock2:
MarisMiu: tình con đấu cái kia cho ta đi ;)  ;)
Libra moon: VN thắng r

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.