Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 11.12.2017, 10:20
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9133 lần
Điểm: 23.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 40
Chương 217 : Ra cửa gặp trúc mã

Editor : Hương Cỏ


     Mùa xuân tiết trời ấm áp, cỏ nhú chim bay, đúng là thời gian đẹp đầu xuân.

     Vì chuyện tuyển tú mà trong kinh thành náo nhiệt hẳn lên, dường như tất cả khách sạn đều chật ních, tới trễ muốn tìm nơi nghỉ lại cũng không dễ dàng.

     Hôm nay, Tần Tự Xuyên thiết yến ở Kim Cổ lâu, dự tiệc chỉ có hai người, Đổng Phương Chu và Cầu Thứ Tồn.

     Hai người này là Bảng nhãn cùng Thám hoa đồng khoa với Tần Tự Xuyên năm đó. Thời gian qua hai người đi theo Tô Hưng Vũ lịch duyệt ở Tuyệt Hộ Quận vài năm, vừa gặp thời điểm Hoàng thượng động thủ thế gia nên bọn họ bị tuyên chiếu hồi kinh. Bây giờ hoạt động ở Lục bộ thuận lợi như cá gặp nước.

     Mặc dù so với tuổi trẻ bái tướng Tần Tự Xuyên kém rất xa nhưng so với những người cùng trang lứa thì cũng tiến hơn rất nhiều, mọi người đều phải ngưỡng mộ ngước nhìn.

     Cầu Thứ Tồn phong Thám hoa, đương nhiên là phong tư tuấn tú, mặt mũi hồng hào, nhất là đôi mắt phảng phất có thể câu hồn người vậy. Tính cách hắn ta cũng là người đa tình, đào hoa ngập trời. Bây giờ vẫn chưa cưới vợ, đã có vài vị hồng nhan tri kỷ, ở kinh đô danh tiếng cũng lẫy lừng.

     Có Ngự sử tố cáo hắn ta sinh hoạt cá nhân hỗn loạn, có tiếng xấu, ba phen bốn bận như thế lại thành lan truyền danh tiếng kẻ phong lưu.

     Tính cách Đổng Phương Chu thì ngược lại với hắn ta, trang trọng, nghiêm túc, làm việc lão luyện thành thục, trọng quy củ, giữ luật pháp, trong mắt không chứa hạt cát. Đặc biệt không thích cuộc sống kiểu phong lưu của Cầu Thứ Tồn. Nhưng không biết thế nào mà ba người cũng  trên một thuyền, chỉ đành nhắm mắt làm ngơ.

     Trong ba người Tần Tự Xuyên lại là người quái dị nhất. Dung mạo còn đẹp hơn ba phần so với Cầu Thứ Tồn. Cuộc sống riêng nghiêm túc sạch sẽ, chưa từng nghe có tình cảm với cô nương nhà nào phải đến cửa cầu hôn. Uổng phí hắn ta được các cô nương phong danh tiếng là người được tuyển chọn tốt nhất nhưng trên phương diện nữ sắc thì lại không có gì.

     Cũng có người từng hoài nghi, có phải hay không hắn ta chỉ đẹp đẽ bề ngoài, bên trong mục ruỗng. Vì vậy âm thầm quan sát, phát hiện hắn ta thật sự không phải là người háo sắc, thật giữ mình trong sạch, từ trước đến nay không trêu hoa ghẹo nguyệt.

     Hơn nữa, Tần Tự Xuyên tuổi còn trẻ đã nhập các bái tướng, quan to lộc hậu, tướng mạo tuấn mỹ, giữ mình trong sạch, không biết bao nhiêu người đến cửa cầu hôn mà không được, càng thêm thở dài tiếc nuối.

     Hôm nay ba người gặp gỡ ở Kim Cổ lâu, Tần Tự Xuyên khoan thai đến chậm nên còn chưa tới.

     Cầu Thứ Tồn lười nhác duỗi cặp chân dài gác lên ghế, nhìn Đổng Phương Chu đối diện nhíu mày, dứt khoát quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

     Cầu Thứ Tồn thấy Đổng Phương Chu như vậy, khóe môi khẽ nhếch, quạt xếp trong tay nhẹ lay động, tỏ vẻ ta ăn chơi, thấy Đổng Phương Chu quay lưng lại với hắn ta từ tốn nói: "Hoàng thượng có từng triệu cậu tiến cung hỏi thăm chuyện Tự Xuyên không?"

     Đổng Phương Chu chau chau mày, "Triệu, vậy thì sao?"

     "Cậu đừng có nghiêm mặt cho tôi nhìn, khó chịu. Đây không phải là trên triều đình, cậu cho rằng muốn đại sát bốn phương à?"

     Đổng Phương Chu: ...

     Mặc kệ hắn ta!

     Đổng Phương Chu không nói lời nào, Cầu Thứ Tồn tự thở dài, từ tốn nói: "Lần này tuyển tú, xem chừng hoàng thượng thật muốn tứ hôn cho tướng gia."

     "Nếu được vinh hạnh đặc biệt này thì nên tạ ơn."

     "Hừ! Ai nói chính thức với cậu, có thể vui vẻ nói chuyện hay không đây?"

     "Cậu thì nói tốt được gì, một tay ăn chơi!"

     "Sao cậu không được tự nhiên như thế, tôi vậy gọi là trời sinh đa tình, am hiểu lòng người."

     "Một con bươm bướm mà huênh hoang bốn phía, thật không biết xấu hổ."

     Có thể nói chuyện bình thường được không?

     Cầu Thứ Tồn hít sâu một hơi, lại hít một hơi nữa mới bình tĩnh trở lại, uống ực một hớp trà, hoàn toàn không có chút hình tượng ưu nhã nào, "Tôi đã nói với cậu rồi, xem chừng Hoàng thượng chỉ sợ còn nhớ kỹ chuyện năm xưa thôi. Tự Xuyên thì không chịu thành thân, tất cả người hầu bên cạnh đều là gã sai vặt, ngay cả một tỳ nữ cũng không có. Đừng nói Hoàng thượng, dù là ai trong lòng e là đều không thoải mái. Nghe nói năm đó hôn sự của Tự Xuyên và Hi Quý Phi nương nương không phải là do hắn từ bỏ. Đây là mối tình thắm thiết không thể tự kiềm chế. Khó là người kia lại là bảo vật trong lòng Hoàng thượng, cậu nói chúng ta không nên bàn bạc kỹ chuyện này sao."

     Đổng Phương Chu trầm mặc một chút, sau đó mới nói: "Lẽ nào cậu không biết ư, Tự Xuyên không chịu thành thân chỉ sợ là chờ Hoàng thượng tứ hôn đó. Từ đó, trấn an đế tâm, vị kia trong cung cũng có thể an ổn như núi."

     "Cậu biết cái gì? Cậu là người không coi tình yêu là gì, thành thân chỉ vì nối dõi tông đường, có thể hiểu được cái gì là tình yêu sao?" Cầu Thứ Tồn trợn trắng mắt, "Chao ôi, chính là Tự Xuyên quá thâm tình. Nhưng không có biện pháp, đây chính là có duyên không phận. Cậu còn nhớ rõ lúc trước Tự Xuyên làm mấy chuyện đó sao? Từng chuyện quanh co lòng vòng không phải là giúp Hi Quý Phi nương nương dọn sạch đường ư. Tôi nghĩ trong lòng Hoàng thượng cũng hiểu rõ ràng rành mạch. Tôi cũng khá tò mò, rốt cục Hi Quý Phi nương nương là người như thế nào."

     Có thể để cho người như Hoàng thượng và người như tướng gia đều tình thâm tận xương không thể tự kiềm chế như thế, nếu có thể gặp một lần thì cuộc đời này còn gì đáng tiếc.

     Vừa mới nói xong, đột nhiên Đổng Phương Chu đứng ở cửa sổ toàn thân cứng đờ, một lúc lâu sau mới nói: “Giấc mơ của cậu sắp thành hiện thực."

     "Nói đùa gì vậy... Cậu nói lại lần nữa?"

     Đổng Phương Chu không phải là người tùy ý nói giỡn, hắn ta nói như thế...

     Cầu Thứ Tồn lập tức nhảy lên, hai ba bước chạy đến bên cạnh Đổng Phương Chu, thò đầu ra nhìn ra phía ngoài. Ánh mắt vừa quét xuống, đầu tiên là thấy Quản Trường An đang chống nạnh nịnh nọt.

     Sau đó, Cầu Thứ Tồn cảm giác mắt mình hóa mù.

     Quản công công cũng xuất hiện, cho nên Hoàng thượng còn ở xa sao?

     Hoàng thượng đi ra, bên cạnh không có giai nhân làm bạn sao?

     Có thể làm cho Hoàng thượng mang ra ngoài, trong hậu cung còn có thể có người thứ hai sao?

     Ánh mắt Cầu Thứ Tồn đảo qua thì nhìn thấy trong một quán nhỏ bên đường có một bóng người quen thuộc, quả nhiên là thánh giá.

     Lại nhìn kỹ lại thì nhìn thấy một nữ nhân mặc váy vàng nhạt đứng bên cạnh hoàng thượng, quay lưng về phía Kim Cổ lâu nên không nhìn thấy bộ dáng. Chỉ thấy tư thái thướt tha, một đầu tóc búi kiểu trụy mã kế, quay đầu không biết rõ đang nhìn cái gì, Hoàng thượng nghiêng người khẽ nói gì bên tai nàng.

     Chẳng qua là đứng cạnh bên đường nhưng hai người lại cho người ta một cảm giác chung đụng hòa hợp tình ý triền miên. Những người yêu nhau, cho dù không nói câu nào nhưng chân mày khóe mắt đều mang tình ý không thể giấu nổi.

     Cầu Thứ Tồn nhìn hai người này, đột nhiên bất bình giùm Tần Tự Xuyên.

     Đúng vào lúc này, Tần Tự Xuyên chậm rãi đi đến, đứng ở cửa Kim Cổ lâu, lơ đãng quay đầu, đúng lúc nhìn thấy bóng dáng hai người ở đối diện.

     "Hỏng rồi, Tự Xuyên đã thấy, làm sao bây giờ? Tôi có cần xuống đánh lạc hướng hay không?"

     "Cậu đừng đi xuống thêm phiền, cứ ở chỗ này đi." Đổng Phương Chu cũng hơi nhíu mày. Đi ra ăn một bữa cơm, không nghĩ giữa đường gặp thiên tử mang theo tần phi đi dạo phố. Nếu Ngự sử mà nhìn thấy, chắc chắn sẽ tố cáo, không nói chơi đâu.

     Cho nên vào lúc này, cố gắng không gây náo động mới được.

     Tần Tự Xuyên nhất định sẽ biết rõ điểm này, tuyệt đối không gây phiền toái cho hai người kia.

     Đổng Phương Chu và Cầu Thứ Tồn đứng ở lầu hai mím môi không nói, trong lòng bất an thì nhìn thấy Tần Tự Xuyên bước qua, thoải mái tiến lên chào hỏi.

     Sau đó thì nhìn thấy Hoàng thượng xoay người lại, hơi bất ngờ khi thấy Tần Tự Xuyên. Còn nữ nhân bên cạnh hoàng thượng vẻ mặt kinh ngạc, hiển nhiên cũng giật mình vì chuyện gặp nhau ngoài ý muốn này.

     Mà lúc đó, trong lòng Tự Cẩm cảm thấy chán nản.

     Tiêu Kỳ nói nàng đi Sùng Minh Điện dùng cơm trưa, ai biết hắn lại bảo nàng thay xiêm y, mang nàng ra cung, nói là đưa nàng đi một quán ăn ngon.

     Không ngờ ở chỗ này lại gặp được Tần Tự Xuyên.

     Nàng kỳ thật không còn nhớ rõ tướng mạo Tần Tự Xuyên, trong giấc mộng hình ảnh thiếu niên ngày nào đã sớm phai nhạt trong ký ức. Bây giờ đột nhiên gặp nhau, Tự Cẩm rất lo lắng, hắn ta sẽ không nhận ra mình là kẻ giả mạo chứ?

     Trái tim đập thình thịch, Tự Cẩm cũng biết trước mặt Tiêu Kỳ, mình không thể tỏ ra sợ hãi, mọi thứ cần phải thuận theo tự nhiên mới là tốt nhất.

     Khổ thế, không phải nàng sợ mình có gì với Tần Tự Xuyên mà là sợ bị nhìn thấu.

     Tiêu Kỳ chau chau mày, cũng không nghĩ tới gặp được Tần Tự Xuyên ở chỗ này. Nếu không phải hắn đột nhiên quyết định xuất cung thì có lẽ sẽ cho rằng họ Tần kia cố ý đến chặn đường. "Thật sự là quá khéo, không nghĩ tới lại gặp được Tần đại nhân ở chỗ này."

     Vẻ mặt Tần Tự Xuyên bình tĩnh, thần thái cung kính, hơi khom người, "Tại hạ hẹn hai vị bằng hữu tụ hội ở Kim Cổ lâu. Do có chuyện nên tới chậm, không nghĩ đúng lúc gặp được Tiêu gia và phu nhân."

     "Ồ, cậu đã tới Kim Cổ lâu. Cũng thật đúng dịp, hôm nay ta cũng là tới chỗ này dùng cơm." Tiêu Kỳ cười nhạt một tiếng trả lời, ánh mắt lại nhìn về phía Tự Cẩm.

     Chỉ thấy vẻ mặt nàng bình thản không chút gợn sóng, nở nụ cười nhẹ, đôi mắt ôn hòa như nước. Ánh mắt nhìn Tần Tự Xuyên giống như nhìn những người bình thường khác. Sự căng thẳng trong lòng bỗng chợt thả lỏng.

     Vốn vì chuyện tuyển tú, mặc dù ngoài miệng Tự Cẩm nói không quan tâm, nhưng mà ban đêm chìm vào giấc ngủ luôn thấy nàng khẽ nhíu mày không được vui, do đó mới nghĩ tới việc dẫn nàng ra ngoài tản bộ dạo chơi.

     Bây giờ hắn nắm đại quyền, đưa nữ nhân mình yêu thích xuất cung đi một chút, chỉ cần lặng yên không một tiếng động, cho đám kia đại thần cũng không dám ý kiến.

     Đã tính toán tới vậy, vậy mà lần đầu tiên đưa Tự Cẩm ra ngoài lại gặp gỡ trúc mã của nàng.

     Trong lòng Tiêu Kỳ buồn bực. Nhưng là đế vương lại không thể hẹp hòi, nếu như bị so sánh với Tần Tự Xuyên thì cũng quá mất mặt.

     Trấn định!

     Không phải chỉ là trúc mã thôi sao!

     Tự Cẩm mỉm cười, trong lòng lại chửi cmn, từ khi nào mà quân thần này lại có cùng khẩu vị như thế.

     Không phải là muốn đi ra ăn một bữa cơm sao, còn thuận tiện hẹn hò. Muốn cho qua một mối tình đã lâu mà sao lại khó khăn như vậy chứ?

     Ra cửa liền gặp trúc mã, đây là vận khí gì?

     Chào hỏi qua loa rồi mỗi người đi một ngả đi.

     Anh tốt, tôi tốt, mọi người đều tốt!

     "Mời mọc không bằng gặp ngẫu nhiên. Nếu Tiêu gia và phu nhân nể mặt, hay là cùng nhau ăn một bữa cơm?" Tần Tự Xuyên khom người làm tư thế xin mời.

     Tự Cẩm: ...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.12.2017, 11:26
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9133 lần
Điểm: 23.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 38
Chương 218 : Đủ thể diện nhỉ

Editor : Hương Cỏ


     Bây giờ là tình thế gì chứ?

     Tự Cẩm không nghĩ tới đi ra ngoài với Tiêu Kỳ để có thế giới hai người lại còn phải ăn trưa với triều thần của hắn.

     Đương nhiên, không ai dám ngồi một bàn với hoàng đế, mọi người chia thành hai bàn.

     Tự Cẩm cũng cảm thấy ngại ngùng.

     Món ăn của Kim Cổ lâu nấu rất ngon, đủ hương đủ vị. Mì gà chưng yến, hải sâm xào gân, bong bóng cá ninh chân giò hun khói, bướu lạc đà chưng, đuôi hươu, trứng tráng, canh chân vịt, vịt nướng … mấy chục món ăn tràn đầy cả bàn làm người ta thèm thuồng muốn ăn. Sau đó Tự Cẩm phát hiện mấy món ăn này đều là món nàng thích.

     Là Tiêu Kỳ gọi thực đơn.

     Nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó Tiêu Kỳ cười, dịu dàng nói với nàng: "Sớm đã muốn đưa nàng ra đây nhưng cứ bận rộn mãi. Nàng nếm thử món này đi. Nàng luôn nói Nhạc Trường Tín làm không ra vị, có phải là mùi vị này không?"

     Tự Cẩm nhìn Tiêu Kỳ gắp một miếng thịt vịt tới, yên lặng, nàng nói không thích Nhạc Trường Tín làm khi nào chứ?

     Hình như cũng có lúc nào đó nhắc qua nhưng hẳn là chuyện đã rất lâu, chính nàng cũng không nhớ ra.

     Tự Cẩm chỉ cảm thấy như có kiến bò trên lưng. Nàng cũng có thể cảm giác được ánh mắt của mấy người đối diện, quan sát ở trên người nàng.

     Bàn chia hai chỗ ngồi, phía nam phía bắc, quân thần ngồi đối diện nhau.

     Tự Cẩm cố gắng không cho mình ngẩng đầu nhìn bàn đối diện, cúi đầu gắp miếng thịt vịt nướng đưa vào miệng. Ăn một miếng cảm thấy kinh ngạc, thật sự so với Nhạc Trường Tín, hương vị này tinh tế hơn.

     Thịt vịt nướng đúng kiểu, ngoài hương liệu ướp, thịt tươi, tên là nướng nhưng phải kết hợp ba cách ninh, hấp, nướng. Vậy mới ra được hương vị của món ăn.

     Nhìn vẻ mặt Tự Cẩm, Tiêu Kỳ vừa cười vừa nói: "Sao? Không lừa nàng chứ."

     Nói đến ăn ngon , Tự Cẩm nhất thời quên cả ngại ngùng, gật đầu nói: "Quả nhiên có bản lĩnh, hương vị xác thực ngon hơn so với Nhạc Trường Tín làm."

     "Lòng đỏ trứng ngỗng cũng món nàng thích ăn, nếm thử tay nghề Kim Cổ lâu xem có khác gì Nhạc Trường Tín không?"

     Tự Cẩm lại buồn bực ăn lòng đỏ trứng ngỗng, bên cạnh Tiêu Kỳ đã sai Quản Trường An bưng tôm càng xanh hấp rượu tới, rửa tay sạch rồi tự mình lột vỏ tôm cho Tự Cẩm.

     Cầu Thứ Tồn cảm giác mắt mình sắp mù rồi. Không phải là làm tần phi phải hầu hạ chu đáo Hoàng thượng hay sao?

     Nhìn lướt qua nét mặt Quản Trường An, phát hiện vẻ mặt hắn ta lạnh nhạt, không kinh ngạc chút nào. Xem ra chuyện như vậy nhất định là Hoàng thượng đã làm quen thuộc!

     Hình như chuyện hắn ta phát hiện chẳng đáng coi là bí mật!

     Đổng Phương Chu từ đầu tới cuối cung kính nhìn chăm chú bàn thức ăn trước mặt mình, nghiêm chỉnh dùng cơm. Không giống như Cầu Thứ Tồn, một đôi mắt không đủ dùng mà đảo loạn bốn phía.

     Người duy nhất hắn ta lo lắng là Tần Tự Xuyên, khóe mắt liếc một cái, chỉ thấy nét mặt họ Tần bình thản, nhìn đồ ăn bày trước mặt hơi xuất thần, trong lòng nhịn không được thở dài một tiếng.

     Sớm đã nghe nói Hoàng thượng cực sủng Hi Quý Phi, nhưng sủng ái đến mức này cũng thật khiến người ta khó thích ứng.

     Tự tay bóc tôm cái gì, ngay cả nhà dân chúng bình thường chỉ sợ cũng không có chuyện trượng phu làm vậy cho thê tử ăn.

     Mấu chốt là, vẻ mặt Hi Quý Phi kia bình thản như không, cũng thật sự là quá vững vàng, không có cảm thấy khủng hoảng một chút nào sao?

     Cầu Thứ Tồn cảm giác mình có chút sợ hãi. Hắn ta đã tự nhận là kẻ phong lưu, đối xử hồng nhan tử tế. Nhưng sao so với Hoàng thượng thì mình giống như tên cặn bã vậy?

     Loại cảm giác này thật sự là quá không tốt.

     Quá tệ!

     Quá buồn bực!

     Lại vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Hoàng thượng đang lọc xương cá cho Hi Quý Phi, càng thêm cảm thấy cả người không ổn.

     Món cá chưng tương này vừa ngon vừa béo, Tự Cẩm nhìn Tiêu Kỳ hỏi: "Hình như trong cung không có cá tươi như thế?"

     Trong cung không có ăn, ngoài Kim Cổ lâu lại có, hơi lạ.

     Tiêu Kỳ thấy Tự Cẩm không hiểu bèn hạ giọng giải thích cho nàng, "Nguyên liệu thức ăn đưa vào cung phải trải qua quá trình kiểm tra nghiêm khắc. Giống như những món tươi sống thế này, vào cung rồi cũng phải mấy ngày mới có thể dùng nấu ăn. Cho nên hương vị đương nhiên không bằng cá mới vớt lên từ ngoài sông tươi rói."

     Đây là sợ có người động tay chân, cho nên phải dưỡng vài ngày rồi mới dám dâng lên cho Hoàng thượng dùng ăn.

     Cho nên đương nhiên là không bằng cá tươi mới vớt lên được.

     Làm hoàng đế cũng không dễ dàng, muốn ăn một miếng tươi ngon cũng khó.

     Tự Cẩm nghĩ tới đây bèn cầm đũa gắp cho hắn một miếng đặt vào trong đĩa, "Hoàng thượng cũng ăn đi, đừng chỉ lo cho thiếp, tự thiếp có thể ăn mà."

     Tiêu Kỳ gắp lấy đưa vào miệng, cười mà không nói nhưng trong lòng rất là đắc ý.

     Bình thường hai người đã quen dùng bữa cùng nhau ở Di Cùng hiên, hai bên đã rất quen thuộc thói quen ẩm thực của nhau, sự ăn ý trong bữa ăn là tỏa ra từ trong tim.

     Ban đầu Tự Cẩm còn hơi cố kỵ không được tự nhiên. Nhưng dưới sự dẫn dắt của Tiêu Kỳ, chỉ một thời gian ngắn đã không còn cảm giác câu thúc, chỉ lo ăn.

     Đến lúc đó, Tiêu Kỳ mới bưng ly rượu lên, nhìn ba triều thần ở đối diện, "Hôm nay ngẫu nhiên gặp thực là bất ngờ. Chư vị công thần tận trung vì nước, vì dân phân ưu vất vả, trẫm, kính các vị một ly."

     Ba người vội vã đứng dậy bưng ly rượu lên, luôn miệng kêu không dám.

     Tiêu Kỳ cười, "Hôm nay chẳng qua là tình cờ gặp nhau, không cần câu thúc, ngồi xuống, ngồi xuống ăn cơm."

     "Tạ ân điển Hoàng thượng." Ba người cùng hô lên.

     Làm gì còn tâm trạng mà ăn uống, chỉ nhìn đế phi ân ái đã lóa hết mắt rồi.

     Tần Tự Xuyên lặng lẽ nhướn mày, thì nhìn thấy Tự Cẩm nghiêng đầu nói gì đó với Tiêu Kỳ, sau đó Tiêu Kỳ giơ tay ra gắp thức ăn đặt vào chén nàng.

     Đó là thức ăn trước đây nàng không hề thích, hắn ta còn nhớ rõ ràng. Mỗi lần cùng nhau ăn cơm cũng đều lặng lẽ đưa sang chén hắn ta.

     Nét mặt bình thản lạnh nhạt, chung đụng với Hoàng thượng cũng cực kỳ tự tại, hoàn toàn không có vẻ cẩn thận.

     Xem ra cuộc sống của nàng ở trong cung thật sự là trôi qua không tệ, Hoàng thượng đối với nàng... thật sự tốt lắm.

     Món ăn trước đây không thích giờ cũng ăn vui vui vẻ vẻ. Nam nhân ngồi bên cạnh nàng, ánh mắt nhìn nàng chăm chú nhu hòa, nàng thì cười tươi sáng rực, Tần Tự Xuyên chậm rãi cúi đầu xuống. Chỉ cảm thấy hình như hôm nay rượu đặc biệt cay.

     Dùng được nửa bữa, quân thần mấy người liền nói đến chuyện quốc sự.

     Tiêu Kỳ chưa kêu Hi Quý Phi tránh mặt để tránh hiềm nghi, mọi người cũng chỉ có thể thuận theo hoàng đế cùng đàm luận.

     Chuyện trên triều đình, Tự Cẩm đương nhiên không nói chen vào. Nhưng khi mọi người chuyển đề tài tới Tuyệt Hộ Quận, Tự Cẩm kinh ngạc nhìn Tiêu Kỳ, "Tuyệt Hộ Quận muốn thay đổi cơ cấu sao?"

     Tự Cẩm bất thình lình chen miệng vào, ba người phía dưới đều biến sắc.

     Đổng Phương Chu chau mày, hậu cung không được can chính, Hi Quý Phi đã vượt khuôn phép.

     Cầu Thứ Tồn trong lòng suy nghĩ, ai da, thật là quá lớn gan. Chuyện như vậy để cho ngươi nghe đã là cực kỳ dung túng, làm sao còn dám nói chen vào, chỉ sợ Hoàng thượng sẽ tức giận.

     Đôi mắt Tần Tự Xuyên chăm chú nhìn hai người đối diện, chỉ nghĩ nếu Tiêu Kỳ tức giận thì hắn ta nhất định lập tức đi lên cầu xin.

     Tự Cẩm vẫn quá sơ sẩy, sao lại có thể hỏi thăm quốc sự.

     Tự Cẩm vừa nói ra khỏi miệng thì cảm nhận ngay được sự khẩn trương của ba người kia. Lúc ấy mới lập tức nhớ tới, đây không phải là ở Di cùng hiên. Nàng và Tiêu Kỳ đã quen nói chuyện tùy ý, có chuyện sẽ trực tiếp hỏi. Hậu quả là phút chốc buông lỏng liền phạm sai lầm.

     Tự Cẩm ho nhẹ một tiếng, lập tức liền cúi đầu ăn gì đó che dấu sự lúng túng.

     Tiêu Kỳ nhìn dáng vẻ của nàng, trong lòng liền cười, nét mặt lại không thay đổi, từ tốn nói giải thích: "Cha nàng phụ trách Tuyệt Hộ Quận mấy năm, bây giờ chuyện ở đó đã tương đối ổn định. Trẫm nghĩ triệu ông ấy về kinh. Như vậy thì cha con nàng cũng có thể thường xuyên gặp mặt."

     Tất cả mọi người đều không nghĩ tới Tiêu Kỳ lại giải thích cho tần phi nghe. Không nói tới ba người đối diện, ngay cả Tự Cẩm cũng cảm thấy bất ngờ, còn cảm động, biết rõ Tiêu Kỳ đang giữ thể diện cho nàng. Nàng cũng không phải là kẻ ngốc, lập tức liền nói: "Thần thiếp đều nghe Hoàng thượng. Thiếp cũng rất nhớ phụ thân, trở về cũng tốt. Bây giờ ca ca đang ra sức vì nước, cha thiếp cũng nên nghỉ ngơi hưởng phúc."

     Tô Hưng Vũ đại nhân đương lúc thịnhvượng, đúng là thời điểm tốt để thăng quan tiến chức.

     Kết quả, Hi Quý Phi nói cái gì?

     Để Tô Hưng Vũ về nhà dưỡng lão?

     Chưa từng thấy con gái nhà ai cản chân người nhà mình như thế?

     Hoàng thượng sủng ái Hi Quý Phi, không phải là bởi vì nàng ngốc chứ?

     "Nàng nghĩ hay quá nhỉ. Giờ trẫm đang lúc cần dùng người, không thể để ông ấy thoải mái đi được." Tiêu Kỳ cười lắc lắc đầu.

     Làm sao Tự Cẩm còn nhìn không ra Tiêu Kỳ đang làm gì. Đây là muốn xác định vị trí trước mặt trúc mã của nguyên chủ mà. Chỉ một lát là nàng đọc được vị rồi, nào là gắp đồ ăn, nào là bóc tôm, lại còn công khai đàm luận chính vụ ở trước mặt nàng.

     Người này còn cố ý nhắc tới chuyện Tuyệt Hộ Quận, là đoán ra mình nhất định sẽ hỏi chứ gì?

     Nhất là trước đó, vì mình ham ăn uống đã buông lỏng cảnh giác, lại đột nhiên chuyển đến đề tài này. Xét thấy bình thường hai người chung đụng thật sự là tùy ý, bị mắc mưu này không phải là rất bình thường sao?

     Tiêu Kỳ người này tính kế hết thảy mọi chuyện, ngay cả mình cũng tính kế vào. Cho nên đây chính là thủ đoạn hắn đối phó trúc mã sao?

     Đồ lừa gạt!

     Mặc dù Tự Cẩm rất thông cảm với Tần Tự Xuyên nhưng nàng không phải là nguyên chủ. Nàng là một linh hồn hoàn toàn không có bất cứ quan hệ gì với hắn ta. Người nàng yêu sâu sắc chính là nam nhân hồ ly trước mặt này. Cho nên dù là phát giác được hắn đang đùa giỡn tâm cơ, nhưng trong sự xấu hổ còn xen lẫn một tia cao hứng.

     Hơn nữa, đây cũng là cơ hội làm cho Tần Tự Xuyên triệt để quên nguyên chủ, bắt đầu lại cuộc sống của chính mình.

     Có lẽ ông trời cho bọn họ gặp nhau, chính là muốn cởi bỏ khúc mắc bế tắc này, từ đó về sau mỗi người đi một con đường, có cuộc sống riêng.

     Nghĩ như thế, Tự Cẩm nhìn Tiêu Kỳ một cái, sau đó mới nói: "Có thể để cho Hoàng thượng trọng dụng cũng là phúc khí của Tô gia nhà thiếp. Mặc dù phụ thân vất vả một chút nhưng vì quân phân ưu cũng là trọng trách của thần tử, tất cả đều nghe Hoàng thượng."

     Nói vậy là đủ thể diện nhỉ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hương Cỏ về bài viết trên: Comay nguyen, Hothao, Kimanh1257, My heaven, TTripleNguyen, Thu Heo, antunhi, anvils2_99, bichvan, lupust, ngantruc, pelovecf, phuochieu90, thu lê, truong97sg
Có bài mới 13.12.2017, 10:45
Hình đại diện của thành viên
♚ Trạng Nguyên ♚ of CLB Văn Hoc
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9133 lần
Điểm: 23.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 38
Chương 219: Hi Quý Phi uy vũ

Editor : Hương Cỏ


     Tiêu Kỳ nghe vậy cực kỳ thoải mái cười, nhìn Tự Cẩm tăng thể diện cho mình nhiều thế, chắc trong lòng nàng sẽ không còn trúc mã kia rồi?

     Nghĩ tới đây, cực kỳ thong thả liếc Tần Tự Xuyên một cái, chỉ thấy mày hắn ta nhíu lại, sắc mặt tối tăm, đầy vẻ không thích.

     Thấy hắn ta không vui, hắn liền vui vẻ.

     Tự Cẩm nhìn Tiêu Kỳ ngây thơ cũng không còn gì để nói, cúi đầu xuống tiếp tục ăn cơm, không thể không nói tay nghề đầu bếp Kim cổ lâu thật sự giỏi, nàng cũng muốn đưa vào trong hoàng cung làm ngự trù.

     Đáng tiếc hủy tương lại của người ta là chuyện không thể làm, thế nào cũng bị người nguyền rủa, chỉ đành nén tâm tư này xuống, nghĩ tới sau này làm sao dụ dỗ Tiêu Kỳ thường xuyên đưa nàng ra ngoài ăn món ngon.

     Tự Cẩm tự lo ăn, bên kia bốn quân thần ngồi bàn chính sự như bị nghiện. Nhắc đến triều chính là quên hết mọi chuyện khác.

     Cơm nước xong, uống thêm một bình trà, vẫn còn nói tiếp.

     Tự Cẩm dứt khoát gọi người tìm cuốn truyện cổ cho nàng giết thời gian.

     Sau đó Quản Trường An hai tay nâng một cuốn truyện cổ đi tới, cung kính đưa cho Hi Quý Phi.

     Trong lòng hắn cũng cảm thán, vị quý chủ nhân này lòng thật khoáng đạt nhỉ.

     Trước mặt trọng thần của Hoàng thượng mà ngồi xem truyện cổ được sao?

     Không làm giảm phong cách sủng phi sao?

     Không khiến cho Hoàng thượng mất mặt sao?

     Quản Trường An thật không dám nhìn, đưa truyện cổ lên xong thì lập tức rời đi trở về đứng bên cạnh hoàng thượng.

     Tự Cẩm lấy quạt tròn che mặt khẽ ngáp một cái, cơm nước no nê, buồn ngủ rồi.

     Vừa ngáp xong ngước mắt lên thì nhìn thấy trúc mã kia đang ân cần nhìn mình. Trong nháy mắt tất cả buồn ngủ của Tự Cẩm bay hết.

     Tiêu Kỳ kia bụng dạ hẹp hòi, nếu hiểu lầm nàng và trúc mã mắt đi mày lại, mình thì không sao, chỉ sợ Tần Tự Xuyên sẽ hỏng bét.

     Tiêu Kỳ không nỡ hành hạ mình nhưng thế nào cũng hành hạ trút giận lên Tần Tự Xuyên.

     Nghĩ tới đây, Tự Cẩm vừa mới còn cảm thấy uể oải, trong khoảnh khắc ngồi nghiêm chỉnh lên, mang phong thái đoan trang hào phóng cười một cái lạnh nhạt với Tần Tự Xuyên, sau đó cúi đầu xem truyện cổ.

     Trong lòng thở dài, nói đến thì Tần Tự Xuyên này cũng là gặp xui tám đời, gặp phải người như nguyên chủ.

     Nguyên chủ cũng xúi quẩy, ngờ đâu lại gặp phải trúc mã có mẫu thân muốn từ hôn.

     Một cặp thanh mai trúc mã tình thâm ý trọng đã cứng rắn bị chia rẽ như thế.

     Ánh mắt Tần Tự Xuyên nhìn mình, mặc dù đã che giấu mấy phần nhưng vẫn không thể che giấu được sự quan tâm.

     Trong lòng nàng liền vì hắn ta mà cầu nguyện.

     Nàng thật không phải là nguyên chủ, không có cách nào đáp trả cảm tình này. Người nàng yêu là Tiêu Kỳ, nam nhân khó chịu kiêu ngạo kia.

     Ở bên kia Cầu Thứ Tồn cũng kinh hồn táng đảm, vừa đối thoại quân thần vừa phân ra một phần tâm tư chú ý mong Tần tướng gia đừng luống cuống. Sau đó không cẩn thận liếc thấy quý phi nương nương nâng một quyển truyện cổ, trong nháy mắt liền có cảm giác như bị sét đánh.

     Tâm trạng cực kỳ phức tạp.

     Hoàng thượng lại thích một nữ nhân đọc truyện cổ, không phải là tài nữ tinh thông cầm kỳ thư họa, mở miệng ngâm thơ, ngậm miệng cầm luật sao?

     Xem truyện cổ được coi là tài nữ sao?

     Hoàng thượng thích kiểu vậy... Thật đúng là khiến người ta khó đoán quá.

     Ngươi đó, đừng có to gan phỏng đoán tâm tư của Hoàng thượng.

     Cầu Thứ Tồn không biến sắc thu hồi ánh mắt, đột nhiên cảm giác được những hồng nhan tri kỷ của mình thật vĩ đại.

     Điểm tối đa!

     Đổng Phương Chu chau mày lại, nói đâu ra đấy: "Năm nay phía nam mùa màng thất bát, vừa có thiên tai nên cũng khó khăn. Vi thần thỉnh cầu Hoàng thượng phái người đi phía nam điều tra cẩn thận, chắc chắn có kết quả. Thuế lương thực trả góp, không kể những nơi bị thiên tai còn có đạo tặc thổ phỉ hung hăng ngang ngược, còn có quan viên âm thầm liên kết với cường đạo, chặn cướp lương thực triều đình dùng để cứu trợ thiên tai, thật sự là gan to bằng trời."

     Tiêu Kỳ âm thầm gật đầu, lần này Hộ bộ trình lên nhiều tấu chương, mấy lần nhắc tới sự vụ phía nam, hắn đã sớm cho điều tra kỹ, nhìn Đổng Phương Chu hỏi "Ái khanh cho rằng có thể tin được người nào?"

     Đổng Phương Chu do dự, người được chọn tiến cử là chuyện quan trọng, có thể làm đối phương thăng chức rất nhanh. Nhưng nếu không cẩn thận cũng có thể rơi vào địa ngục. Chuyện này phải tỉ mỉ cân nhắc mới được.

     Thấy Đổng Phương Chu trầm ngâm không nói Tiêu Kỳ liền nhìn về phía Tần Tự Xuyên, "Tần tướng gia nghĩ sao?"

     Tần Tự Xuyên trấn định định thần, vừa nãy tâm tư đều đặt trên người Tự Cẩm cho nên quả thật cũng không lắng nghe, nhưng Hoàng thượng đã hỏi hắn ta bèn nói: "Vi thần nguyện vì Hoàng thượng phân ưu."

     Cầu Thứ Tồn kinh hãi, không phải là bị đế phi bày ân ái mà đau lòng muốn đi xa thiên nhai gặm nhấm nỗi buồn chứ?

     Hắn ta vội vàng nói: "Tướng gia vì quân phân ưu, lòng có thể khen, nhưng chuyện của nội các lại quan trọng nhất, làm sao không có tướng gia được. Vi thần nguyện vì Hoàng thượng phân ưu, đi Giang Nam, điều tra kỹ chuyện lương thực chẩn tai."

     Hắn ta liều mạng vì bạn tốt, không dễ dàng đâu đó.

     Đi tới Giang Nam tra án, không mất nửa năm cũng phải một năm không về được, còn bao nhiêu hồng nhan tri kỷ của hắn ta chờ đó.

     Tiêu Kỳ chậm rãi nói: "Hình như Cầu đại nhân đang hỗ trợ lễ bộ Nội Đình Phủ tiến hành tuyển tú, nhất thời sợ là không xa được kinh thành."

     Chút tính toán nhỏ nhặt của Cầu Thứ Tồn bị Hoàng thượng lật tẩy, lén lút cười cười, lập tức lại tỏ ra chính nghĩa nói: "Vi thần da dày thịt béo, chịu được vất vả, là hòn đá trong tay Hoàng thượng, chỗ nào cần chỗ nào chuyển, tuyệt không do dự chút nào."

     Vỗ mông ngựa giỏi, Tự Cẩm cũng khải khen thầm.

     Người trâu bò đó.

     Tiêu Kỳ nhướn mày cười một tiếng đối với Cầu Thứ Tồn, "Ừ, trẫm biết rõ khanh trung quân ái quốc. Nhưng sao bây giờ, năm nay tuyển tú không giống ngày xưa, ái khanh vẫn ở lại kinh đô giúp trẫm thôi."

     Cái gì gọi là năm nay tuyển tú không giống ngày xưa?

     Ngay trước mặt Hi Quý Phi mà nói vậy được ư?

     Cầu Thứ Tồn thầm hận mình nhanh miệng, có khi nào bị Quý phi nương nương ghi hận không đây?

     Hoàng thượng không phải là người tốt, tiện tay thì đào hầm, đào xong thì đẩy người ta xuống.

     Ngửa đầu nhìn trời xanh, không còn gì để nói, lệ ngưng tròng.

     Lúc ấy nét mặt Tần Tự Xuyên trịnh trọng, Hoàng thượng có ý gì đây? Đây là chuyện triều chính nghiêm túc, còn có tâm tư trêu hoa ghẹo nguyệt sao?

     Hắn ta cũng không ngại tìm mấy việc cần kíp cho Hoàng thượng đâu!

     "Bẩm hoàng thượng, vi thần có việc bẩm báo." Tần Tự Xuyên sử dụng kỹ năng trọng thần can gián quân vương, đem những hồ sơ đang bị nội các ém lại bắt đầu trình bày từ tốn.

     Từng việc, từng chuyện, hết thời gian uống cạn một chén trà mới nói tới mở đầu.

     Mặt Tiêu Kỳ tối sầm, Tần Tự Xuyên ngươi có ý gì đây?

     Chẳng qua hắn thuận miệng nói một câu trêu chọc kẻ đào hoa Cầu Thứ Tồn kia, ngươi lại trả đũa trẫm nhiệt tình như thế à?

     Đây là vòng vèo trút giận giùm Tự Cẩm phải không?

     Đổng Phương Chu nhìn Tần tướng gia triển khai toàn bộ hỏa lực, yên lặng lui qua một bên xem cuộc chiến.

     Hôm nay trước khi xuất môn nên xem lịch một chút, rõ ràng là ngày đại hung ngày không thích hợp xuất hành đó.

     Cầu Thứ Tồn trợn mắt há mồm nhìn hai quân thần. Trời ơi, mẹ ơi, sợ quá.

     Lúc ấy Tự Cẩm đã không còn gì để nói, hai người này có chấm dứt hay không đây?

     Thật coi nàng như bài trí sao?

     Nhìn Quản Trường An co lại như con khỉ, thở cũng không dám thở. Đúng là đồ nhát gan mềm nắn rắn buông!

     Tự Cẩm ho nhẹ một tiếng, nhìn thoáng qua hai người quân thần kia, cười mỉm nói với Quản Trường An: "Quản công công, đi thay ấm trà tới đây. Chắc Hoàng thượng và tướng gia đàm luận quốc sự rất lâu, tất nhiên sẽ rất khát nước. Trà này đều nguội lạnh, hâm nóng đi. Ử, một bình trà lài là đủ rồi."

     Uống trà lài hạ hỏa đi.

     Tiêu Kỳ liếc Tự Cẩm một cái, thấy vẻ mặt nàng lạnh nhạt, một tay chống cằm nhìn ngoài cửa sổ, cũng không nhìn hắn, chắc là tức giận rồi?

     Tần Tự Xuyên kinh ngạc nhìn Quý phi, trong đầu lại nghĩ tới lúc nhỏ, khi nàng tức giận cũng tỏ vẻ như vậy, luôn nói móc trị hắn ta.

     Hai quân thần vừa mới còn thao thao bất tuyệt, bỗng chốc đều hạ nhiệt.

     Quản Trường An nơm nớp lo sợ bưng trà lên, trong lòng đau khổ nước mắt chảy thành sông, chỉ cầu hôm nay sau khi trở về, Hoàng thượng đừng trút giận lên mình.

     Tiêu Kỳ và Tần Tự Xuyên nhìn bình trà chén trà đặt trước mặt, cả hai cùng nâng chén trà lên uống một ngụm.

     Đổng Phương Chu và Cầu Thứ Tồn đều hóa ngốc, đây... Đây là tình huống gì chứ?

     Hi Quý Phi, uy vũ!

     Tiêu Kỳ đặt chén trà xuống, chậm rãi đứng dậy, đi đến bên Tự Cẩm nhẹ giọng cười nói: "Canh giờ cũng không còn sớm, chúng ta về thôi."

     "Thiếp nghe gia." Tự Cẩm cười ngọt ngào, phảng phất lại biến thành nữ nhân ngốc nghếch kia, nhưng không giảm chút nào bộ dáng vừa mới đại triển thần uy.

     Đế phi cùng nhau mà đi, chỉ còn ba người ở lại.

     Cầu Thứ Tồn vỗ ngực, thở một hơi thật dài, "Ôi trời ơi, dọa tôi sợ chết mất. Lão Đổng, vừa nãy là Hi Quý Phi tức giận phải không? Nàng lại dám đưa trà lài cho Hoàng thượng uống, Hoàng thượng uống không nói, vậy mà không hề tức giận. Nhất định tôi bị mù mắt rồi."

     Đổng Phương Chu muốn chửi một tiếng yêu phi, nhìn Tần Tự Xuyên lại yên lặng nén về.

     Chao ôi, Hoàng thượng sợ vợ như thế, Đại Vực đáng lo đây.

     Tần Tự Xuyên vẫn cúi đầu nhìn bình trà lài như cũ, trong ngực dâng lên vạn phần khổ sở.

     Nghĩ đến hoàng thượng thật sự đối rất tốt với nàng, cho nên nàng mới dám tùy ý làm như vậy?

     Hắn ta phải mừng cho nàng.

     Nhưng trong lòng lại trống rỗng.

     Trúc mã thanh mai, hai trẻ vô tư. Đã từng có cũng đã tan thành mây khói. Nàng cũng tìm được một người tốt với mình.

     Còn hắn ta, sống thế này là vì cái gì đây?

     Không tình cảm ư.

     Tần Tự Xuyên xoay người, chậm rãi đi đến cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống đường. Chỉ thấy hai người dừng bước trước xe ngựa. Hoàng thượng giơ tay đỡ Tự Cẩm lên xe ngựa rồi mới nhấc chân lên xe. Rèm xe từ từ buông xuống, càng lúc càng xa. Trong chiếc xe kia là một người mà cả đời này của hắn ta cũng không cách nào lại gần hơn được nữa.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Helen Vuu, Nguyễn Ngọc Đông Anh, thuongmon, Thuy duong27, ThuyDuong18 và 310 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.