Diễn đàn Lê Quý Đôn








images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 

Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn

 
Có bài mới 28.12.2016, 16:36
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 315
Được thanks: 1528 lần
Điểm: 10.38
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Chương 12: Biến đổi khôn lường

Hoàng Tử Hà quay về căn nhà ở phường Vĩnh Xương. Trời lạnh cắt da, người hầu kẻ hạ đều trốn trong phòng, khiến căn nhà càng thêm quạnh quẽ.

Một mình cô băng qua hành lang, ánh chiều tà từ bên kia cây cột hắt qua, bước qua bóng cây cột này, qua một khoảng nắng ấm, rồi lại bị bóng của cây cột tiếp theo nuốt chửng. Cứ thế, cô thẫn thờ rảo bước, giữa hành lang lúc sáng lúc tối, chẳng biết mình nên đi đâu, cũng không biết mình có thể làm gì.

Không có manh mối, không có cách nào. Chính bản thân cô cũng chẳng rõ mình làm sao chịu đựng nổi từng ngày từng ngày trôi qua như thế.

Cho đến một hôm, vừa chập choạng tối đã nghe thấy tiếng tiêu sáo vang lừng, cô mới sực nhớ ra đã đến tết Thượng nguyên. Theo tục lệ thời Đường, tết Thượng nguyên không tắm gội ba ngày, hôm nay chính là mười bốn.

Hoàng Tử Hà quanh quẩn mãi trong nhà cũng chán, bèn ra ngoài đi dạo về phía phường Vĩnh Gia.

Khắp phố giăng đầy hoa đăng rực rỡ, như một chuỗi minh châu nối dài trong đêm. Đám đông cầm đèn lồng dạo chơi vô cùng náo nhiệt, nói cười ồn ã, đua nhau đoán câu đố đèn treo trước cửa các nhà, lại cũng tự viết câu đố lên đèn của mình, để người khác đoán.

Có câu đố dễ, có câu cực khó, rất nhiều người xúm xít ở đó vắt óc nghĩ mãi không ra. Hoàng Tử Hà thong thả dạo qua, ánh mắt lướt qua dãy đèn, không hề dừng lại.

Chợt có người hỏi khẽ đằng sau: "Thơ Đỗ Phủ có câu, người sống bảy mươi xưa nay hiếm. Đố một câu thành ngữ, ba chữ trở lên."

Nghe giọng nói quen thuộc này, tim Hoàng Tử Hà như ngừng đập. Những ồn ào huyên náo dường như cũng trôi ra xa tít.

Cô chầm chậm quay lại, trông thấy Vương Uẩn đang đứng phía sau, giữa ánh đèn sáng như ban ngày, mỉm cười nhìn mình.

Y vẫn dịu dàng ôn hòa, tươi cười khẽ hỏi: "Sao nào?"

Hoàng Tử Hà nhìn y, chậm rãi đáp: "Thiếu nên lão thành."

"Đúng rồi, chính là nó." Vương Uẩn như vỡ lẽ, "Vừa rồi đọc thấy câu đố đèn này, ta cứ nghĩ mãi không ra, chẳng ngờ cô vừa nghe đã đoán được rồi."

Thấy y tươi cười, Hoàng Tử Hà lại đâm lúng túng, chẳng biết y đã gặp Vương Tông Thực, nghe nói chuyện kia chưa.

Chỉ thấy y cười bảo cô: "Cô xem, vừa rồi ta đang định tìm cô thì thấy cô từ đằng kia đi lại, có phải tâm linh tương thông không?"

Hoàng Tử Hà cúi đầu né tránh ánh mắt y, cũng né tránh cả câu hỏi, lảng đi: "Vương công tử về kinh sớm vậy?"

"Ừm, sợ cô một mình đón Tết trong kinh buồn tẻ nên tế tổ xong là về ngay." Y đứng dưới ánh đèn vàng cam ấm áp nhìn cô, dịu giọng: "Hình như cô hơi gầy đi, gần đây nhều việc phải lo ư?" Hoàng Tử Hà gật đầu: "Phải... chuyện Ngạc vương, chắc công tử cũng nghe rồi?"

"Dọc đường về kinh người ta bàn tán ầm lên, muốn không nghe cũng không được." Y cùng cô trở gót về nhà, nhíu mày hỏi: "Sao có thể có chuyện đó? Quỳ vương, nhất định không bao giờ gây ra việc này."

"Đúng vậy, điểm quái dị trong vụ này thực khó mà nói hết." Nghĩ đến đủ chuyện lạ lùng không sao giải thích được, Hoàng Tử Hà nhíu mày than.

Vương Uẩn nghiêng đầu nhìn cô: "Nghe Vương công công nói bấy giờ cô cũng ở đó. Theo cô thấy, có phải Quỳ vương giết Ngạc vương không?"

Hoàng Tử Hà lắc đầu quả quyết: "Quỳ vương sao có thể làm chuyện đó được."

"Đúng thế, chuyện này quả là lạ lùng. Quỳ vương và Ngạc vương xưa nay thân thiết, tại sao Ngạc vương lại tuyên cáo thiên hạ, nói Quỳ vương sẽ làm nghiêng ngả thiên hạ, náo loạn triều cương; còn Quỳ vương tại sao lại muốn giết Ngạc vương, thực là khiến người ta khó hiểu."

Thấy cô nói chắc như đinh đóng cột, Vương Uẩn liền hỏi: "Cô có biết nguyên nhân không?"

Hoàng Tử Hà trầm ngâm giây lát mới đáp: "Tôi tin bên trong ắt có ẩn tình."

"Ta cũng vậy, ta không tin Quỳ vương giết hại Ngạc vương. Dù có giết... vương gia cũng có ngàn vạn phương pháp kín đáo, không để ai biết." Nói rồi y cúi đầu nhìn cô, "Có điều vụ này giờ đây càng mờ mịt khó hiểu, nếu cô muốn điều tra, e là càng vất vả hơn."

Nghe y dịu dàng nói vậy, Hoàng Tử Hà không chịu nổi, vội quay lưng lại, không dám đối diện với y: "Tôi đã bẩm rõ với Vương công công... Tôi thực... không phải với công tử."

"Ta biết, Vương công công cũng có nhắn đến việc này. Thì ra cô vẫn còn nghi ngại việc chúng ta kết hợp." Vương Uẩn hạ giọng, làm như thản nhiên nói: "Không sao, dù gì cũng là việc lớn cả đời, nên quyết định thận trọng mới phải, đúng không nào? Huống hồ ta cũng có lúc không phải với cô, lúc trước ở Thục từng truy sát cô nữa."

Bấy giờ, y quyết dồn họ vào chỗ chết. Giờ lại hóa can qua thành ngọc bạch với Quỳ vương, nhưng cô rốt cuộc cũng không rõ tấm lòng y là thực hay giả. Lần này y che chở cho cô, nào ai biết là vì lợi ích chung, hay là xui hổ lột da.

Nhưng khi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt chân thành của y, cô lại chẳng cách nào nghi ngờ được, đành âm thầm hổ thẹn trong lòng.

"Thực ra, khi cô đến bên ta, nhận lời sẽ suy xét lại việc hôn nhân, ta rất mừng..." Y mỉm cười, quay sang nhìn ngọn đèn chao đảo trong gió, "Tử Hà, ta biết đời này kiếp này, muốn giành được trái tim cô là việc vô cùng khó khăn. Nhưng vẫn nghe nói duyên do trời định, lìa tại người gây, ta muốn dốc sức thử một lần."

Hoàng Tử Hà thấy mắt nóng ran, nước mắt bên trong chỉ chực trào ra. Cô cố gắng kìm nén, im lặng nhìn những ngọn đèn gần xa.

"Ta sẽ dốc hết sức giúp cô, song hiện giờ Vương công công vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cô, có lẽ nhà họ Vương sẽ không giúp được cô nhiều đâu."

Hoàng Tử Hà hít sâu một hơi: "Lúc Ngạc vương qua đời, Vương công công cũng vừa khéo đến, quả là trùng hợp."

Vương Uẩn dịu giọng: "Chuyện này không liên quan gì tới nhà họ Vương cả, cô tin ta đi." Hoàng Tử Hà ngoảnh đi, gật nhẹ đầu không đáp.

"Hôm nay ta vào cung bái kiến hoàng hậu nương nương, nương nương cũng bảo ta chuyển lời với cô như vậy. Nhà họ Vương là vọng tộc mấy trăm năm, hiểu rõ lẽ sống còn, cớ gì dính vào vụ tranh đấu cung đình quỷ dị thế này? Tin rằng người thông tuệ như cô hẳn đã hiểu rõ, kẻ đứng sau màn rốt cuộc là ai."

Hoàng Tử Hà chậm rãi gật đầu, trầm ngâm giây lát rồi lại từ từ lắc đầu: "Không, tôi vẫn chưa hề biết rốt cuộc mọi chuyện ẩn sau màn đã liên kết lại với nhau ra sao."

"Bằng vào năng lực của cô, chỉ cần có thể phóng tay điều tra, ắt sẽ giải quyết được dễ dàng." Vương Uẩn thở dài, "Hiện giờ cô chỉ chưa chạm được đến những manh mối quan trọng nhất mà thôi."

"Thường dân như tôi không vào được Tông Chính Tự, đến Quỳ vương còn không gặp được, nói gì tới manh mối?" Hoàng Tử Hà buồn rầu đứng giữa biển đèn, ánh đèn sáng rực phố không soi sáng nổi gương mặt cúi gằm của cô, chỉ đổ bóng xuống trùm lên nửa mặt nghiêng.

Ngọn đèn lắc lư trong gió tỏa ánh lăn tăn như sóng gợn, chảy dài trên mặt cô. Vương Uẩn chăm chú ngắm gương mặt nhìn nghiêng của cô, ánh đèn dường như soi thấu tận đáy lòng y, khiến lòng y cũng lăn tăn gợn sóng, bất giác buột mệng: "Mai ta dẫn cô đi gặp Quỳ vương." Hoàng Tử Hà ngạc nhiên ngoái lại nhìn Vương Uẩn, kinh sợ còn nhiều hơn mừng rỡ. Cô thực không ngờ y lại giúp mình đi gặp Quỳ vương, ngập ngừng hồi lâu mới ấp úng: "Giờ có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào Quỳ vương, công tử đưa tôi đi gặp vương gia, liệu có phiền không..."

"Có sao đâu, mai là rằm tháng Giêng, Tông Chính Tự lại không phải nhà ngục, theo luật dù là hoàng thân quốc thích phạm tội thì trong ngày này cũng được đi thăm kia mà. Huống hồ Quỳ vương là dòng dõi hoàng thất, ngày Tết đưa đến cho gia chút đồ, có gì nghiêm trọng đâu." Thái độ Vương Uẩn rất thoải mái, giọng cũng nhẹ tênh, "Ta cũng quen biết vài người có tiếng nói trong Tông Chính Tự, tới lúc đó cứ chào hỏi họ một tiếng, đảm bảo không vấn đề gì."

Hoàng Tử Hà ngẩng lên, bắt gặp nụ cười phóng khoáng của y thì cắn môi chậm rãi gật đầu: "Vâng... Chỉ cần không phiền phức cho công tử là được."

Vương Uẩn thoáng nghĩ ngợi: "Đầu giờ Thìn ngày mai ta tới đón cô."

Giờ Thìn hôm sau, nắng nhạt. Vương Uẩn dẫn Hoàng Tử Hà đi về phía hồ Khúc Giang.

Quỳ Vương Lý Thư Bạch thân phận tôn quý, huống hồ án Ngạc vương còn chưa rõ đầu đuôi, đương nhiên không thể giam y vào nha môn Tông Chính Tự. Dưới thời Đường, rất nhiều nha môn cho xây lầu gác bên bờ hồ Khúc Giang, để người trong nha môn tụ họp du ngoạn, ngôi đình của Tông Chính Tự nằm ở phường Tu Chính, hiện giờ Quỳ vương đang ở đó.

Họ đi từ mạn Bắc sang mạn Nam, xuyên qua cả thành Trường An, đến phường Tu Chính.

Ngoài cổng Tông Chính Tự chỉ có khoảng chục hộ vệ, thấy họ đi đến, đang định chặn lại hỏi thì nghe phía sau có người đằng hắng, tất cả vội vã tản ra. Một nam tử trung niên bước ra đón, chắp tay chào Vương Uẩn. Hai người vui vẻ vừa tán chuyện vừa bước vào, Hoàng Tử Hà cũng nhanh nhảu theo sau.

Băng qua đại sảnh, trước mặt là hồ Khúc Giang, bên bờ chỗ khúc quanh, trồng đầy hoa mai. Giờ đương độ hoa mai nở rộ, hương thơm ngan ngát, thấp thoáng đằng xa có một dãy nhà ngang, vô cùng thanh nhã.

Thấy nơi này đẹp hơn mình tưởng tượng nhiều, Hoàng Tử Hà cũng yên lòng. Người trung niên nọ dẫn họ vào, đợi các thị vệ dâng trà xong xuôi mới cười hỏi: "Uẩn Chi đến có việc gì thế?"

Vương Uẩn lễ phép đáp: "Hôm nay là tết Thượng nguyên, cháu đem ít thư họa từ Lang Gia đến, xin dâng lên bá phụ thưởng thức."

Người nọ nhận lấy, nói vài câu khách sáo, ánh mắt lại dừng ở Hoàng Tử Hà.

Vương Uẩn tiếp lời: "Cháu và Quỳ vương vốn là chỗ quen biết cũ, mọi năm theo lệ đều có quà cho gia, giờ nghe nói vương gia ở đây, tiện thể đem qua luôn. Cháu trẻ người non dạ, nhờ Tiết bá phụ xem hộ, hai món này, thứ gì biếu Chiêu vương, thứ gì biếu Quỳ vương thì tốt?"

Nói rồi y mở 2 hộp gấm dài chừng một thước ra, vị họ Tiết kia hiểu ý, cúi đầu nhìn vào hộp, thấy trong hộp đặt một hồ lô nhỏ bằng ngón cái, nhẫn bóng xinh xắn, làm đồ chơi thì không gì bằng; còn hộp kia thì là một nghiên đất lọc to bằng lòng bàn tay, bóng mờ, rất nhã nhặn.

Cả hai món đều vô cùng tinh xảo, bên trong cũng không giấu được thứ gì. Nhưng vị họ Tiết kia vẫn cầm lên ngắm nghía một lát rồi mới tươi cười đặt vào chỗ cũ: "Chiêu vương tính trẻ con, đương nhiên sẽ thích hồ lô, biếu Quỳ vương nghiên mực cũng rất hợp."

"Đa tạ bá phụ chỉ giáo." Y vừacảm tạ vừa đưa nghiên mực cho Hoàng Tử Hà: "Ta ngồi chơi với bá phụ một lát, cô đưa đến cho Quỳ vương đi."

"Vâng." Cô bưng chiếc hộp đựng nghiên mực lên, đi ra phía sau.

Thị vệ dẫn Hoàng Tử Hà băng qua rừng mai nở rộ, đến hành lang bên cạnh khúc quanh. Tới đây các thị vệ đứng lại, ra hiệu cho cô một mình đi qua.

Hành lang này bắc ngang qua khúc quanh, phía dưới là một mặt hồ, đặt chân lên liền nghe thấy tiếng bước chân vang vọng trên mặt nước. Hương mai ngan ngát quanh mình, vạt váy cô quét qua lớp cánh hoa trên hành lang, thành tiếng xào xạt khe khẽ.

Ngang qua vài ba gian nhà, cô đến trước một gian phòng ở chính giữa, còn chưa bước vào đã thấy Lý Thư Bạch đứng trong cửa chăm chú nhìn mình.

Y vận một bộ áo trắng đơn giản, thanh tú như mai trắng nở rộ ngoài kia, chỉ có đôi mắt sâu hút là lạnh buốt như sao đêm.

Cô mỉm cười rồi yêu kiều vái chào y: "Vương gia."

Lý Thư Bạch rảo bước đến cầm tay cô kéo tuột vào phòng, hỏi ngay: "Cô đến đây làm gì?"

Hoàng Tử Hà không đáp, chỉ cười nói: "Gia nghe tiếng chân là biết tôi đến ư?"

Lý Thư Bạch nhíu mày buông tay ra, ngoảnh đi né tránh nụ cười của cô: "Chẳng đã bảo bọn Cảnh Dực dặn cô không được manh động hay sao?"

Hoàng Tử Hà đặt hộp gấm lên bàn rồi đến bên y, nhẹ giọng: "Nhưng tôi nhớ gia."

Bàn tay y hơi siết, mười ngón nắm lại thành quyền, song rất khó nhận ra. Hơi ấm dịu dàng mà ngọt ngào tràn lên trong ngực, cơ hồ không thể kìm nén, khiến máu toàn thân y sôi lên. Y hạ giọng : "Giờ gặp rồi đấy, ta ổn cả, cô mau về đi."

Hoàng Tử Hà đứng lặng phía sau, chỉ hỏi: "Hôm nay là Thượng nguyên, gia… có cần gì không? Tôi sẽ về bảo người chuẩn bị đưa đến."

"Không cần." Y cứng rắn đáp.

Cô lặng lẽ cắn môi, nói tiếp: " Tôi và Tử Tần đến phủ Ngạc khám nghiệm thi thể Ngạc vương rồi, vết thương trước ngực từ bên trái chếch xuống, đã ghi vào hồ sơ nghiệm thi."

"Ừm." Y lạnh lùng đáp, như không hề nghe thấy.

Thấy y chẳng ngó ngàng gì đến mình, Hoàng Tử Hà lặng lẽ vái một cái, nói khẽ: "Vậy, Tử Hà xin cáo lui." Đợi thêm một lát, thấy y không đáp, cô đành đứng dậy quay người bước ra ngoài.

Nghe tiếng tà váy cô sột soạt, Lý Thư Bạch không kìm chế nổi, quay phắt lại nhìn. Ngoài cửa mai rụng lả tả như tuyết, những cánh hoa tan tác bị gió cuốn vào phòng, lướt qua bên tai cô rồi chạm vào má y. Xúc cảm mềm mại ấy, cùng hương thơm nhàn nhạt trên người cô, khiến lòng y xao động dữ dội, như cuồng phong cuốn theo sóng dữ đổ ập xuống làm nghiêng trời lệch đất, nhấn chìm toàn bộ ý thức y.

Lý Thư Bạch sải bước đuổi theo bóng lưng cô. Hoàng Tử Hà còn chưa kịp ngoái lại, y đã dang tay ôm chặt lấy cô.

Hoàng Tử Hà chỉ thấy tim đập như muốn vỡ tung ra trong ngực. Cô đứng ngây tại chỗ, thấy hơi thở của y phả vào tai, làm lay động mấy sợi tóc mai, rồi phớt nhẹ qua má cô như có như không.

Thân hình cô run bắn lên, khó khăn lắm mới ngoảnh lại gọi khẽ: "Vương gia..."

Y thì thầm: "Đừng cử động... ta chỉ muốn ôm cô một lát thôi."

Hoàng Tử Hà nhắm nghiền mắt, khẽ khàng giơ tay ấp lên bàn tay đang ghì chặt vai mình. Lý Thư Bạch siết chặt vòng tay, vùi mặt vào tóc, tham lam hít lấy mùi hương trên người cô, chỉ sợ bỏ sót.

Hoàng Tử Hà cắn môi, thật lâu mới giơ tay vuốt ve đôi tay y, cảm thấy tay trái y hơi run lên, sức cũng yếu hơn tay phải. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay trái y, áp mặt vào mu bàn tay.

Còn nhớ y từng nói trước đây vốn thuận tay trái, nhưng sau khi nhặt được lá bùa không lâu thì bị thương, suýt nữa tàn phế. Giờ tuy tay trái đã khỏi, nhưng gần đây trời rét buốt, nơi này lại gần sông, ẩm thấp, e rằng tay trái y đã lại ngâm ngẩm đau.

Nhưng cô không hỏi han gì, chỉ nhẹ nhàng áp mặt vào tay y, nhắm nghiền mắt lại.

Giọng y khẽ đến gần như không nghe ra, hơi thở phả vào tai cô: "Vương Uẩn dẫn cô đến đấy à?"

Cô khẽ ậm ừ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 28.12.2016, 17:16
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 315
Được thanks: 1528 lần
Điểm: 10.38
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Chương 12.2

Hơi thở y ngừng lại một nhịp, đôi tay ôm cô dường như cũng siết chặt hơn: "Y chịu dẫn cô đi gặp ta ư?" "Vương Uẩn đối với tôi rất tốt. Hơn nữa dù y có mưu mô gì, tôi cũng mặc kệ." Hoàng Tử Hà ngoái lại nhìn y,"Giờ vụ án này đang bế tắc, nếu y muốn thừa cơ giở trò, không chừng đối với chúng ta cũng là cơ hội xoay chuyển."

Lý Thư Bạch nhíu mày, nhìn ánh mắt dịu dàng của cô: "Lỡ như xoay chuyển không xong, lại cuốn cả cô vào thì sao?"

Hoàng Tử Hà nhếch môi cười: "Tôi sẽ cẩn thận mà."

Y thở dài, buông tay ra: "Thực không hiểu nổi, cô cố chấp cứng đầu như thế, mà sao ta chỉ thích mỗi mình cô."

Hoàng Tử Hà cúi đầu, hai gò má đỏ bừng lên: "Gia thích cũng thế, không thích cũng vậy, dù sao... tôi chỉ có thế thôi."

Lý Thư Bạch lặng lẽ giơ tay vuốt nhẹ bờ má hồng mịn màng của cô. Cảm nhận được ngón tay y trượt qua má khiến cô hồi hộp vô cùng, thậm chí chỉ muốn nhắm mắt lại tránh né cơn hoảng loạn này.

Song y đã buông tay xuống, nhìn cô hỏi: "Cô vẫn ở cạnh Vương Uẩn đấy ư?"

Hoàng Tử Hà gật đầu, lấy hai tay bưng má, hòng làm đôi má nóng bừng mau nguội lại.

Lý Thư Bạch nín lặng nhìn xuống, lo lắng và bất lực thoáng qua trong mắt. Nhưng chỉ giây lát, y đã ngoảnh đi, thản nhiên nói: "Cũng tốt, nếu giờ cô ở phủ Quỳ, không chừng lại bị liên lụy."

Hoàng Tử Hà lắc đầu: "Tôi không sợ liên lụy, cũng sẽ hết sức cẩn thận, không để bị liên lụy đâu."

Lý Thư Bạch gật đầu, rồi lại lắc đầu. Cuối cùng y cũng lên tiếng: "Cô về đi, yên tâm đợi ta."

Hoàng Tử Hà rời khỏi gian nhà y ở, đi dọc theo hành lang trở về.

Tiếng chân vang vọng trên mặt nước phía dưới, những cánh hoa lả tả rơi xuống, làm loang ra từng đợt sóng, rồi chẳng mấy chốc lại tan biến. Cô nhìn xuống mặt nước, cứ thế đi thẳng đến chỗ ngoặt hành lang, chợt bắt gặp Vương Uẩn đang đứng ngay dưới một cội mai nở rộ.

Trên vạt áo xanh biếc của y rụng đầy hoa mai trắng, như tuyết phủ núi xa, mây giăng trời rộng. Có điều, giữa khung cảnh tao nhã thư nhàn ấy, y lại có vẻ lạc lõng cô đơn, ngẩn ra nhìn những cành mai rủ thấp, hoa rộ đầy cành, chẳng biết đang nghĩ gì.

Hoàng Tử Hà thoáng hồi hộp nghĩ thầm, chẳng biết có phải vừa rồi y đã trông thấy gì không?

Nhưng ngay lập tức cô lại nghĩ ra, hành lang bên ngoài có thể khuếch đại âm thanh, nếu y đến, nhất định họ sẽ nhận ra ngay.

Chẳng hiểu sao, cô vẫn hơi chột dạ, đành đứng dưới hành lang gọi khẽ: "Vương công tử."

Vương Uẩn định thần lại, chậm rãi ngoái đầu nhìn cô, tức thì mỉm cười dịu dàng: "Về nhanh thế ư?"

Hoàng Tử Hà gật đầu, theo y đi dọc con đường mòn xuyên qua rừng mai ra ngoài.

Mai rụng như tuyết, cánh hoa rơi đầy đầu hai người. Vương Uẩn ngẩng lên nhìn hoa nở đầy cành, buột miệng: "Mấy hôm trước còn là trời băng đất tuyết, mới ấm lên vài ngày mà hoa đã nở rộ rồi."

"Đúng thế, thời tiết ấm lạnh, vạn vật đều hay." Hoàng Tử Hà trầm ngâm đáp. Cô giơ tay vin một cành hoa, từng đóa hoa nở rộ lần lượt lướt qua đầu ngón tay, cành lá vừa lay động, lớp lớp cánh hoa lại rơi xuống.

Vương Uẩn ngoái lại, thấy ánh nắng rực rỡ rọi qua lớp lớp cành hoa, phủ lên cô một vầng sáng chói mắt. Ánh mắt y nhìn theo hướng cánh tay cô giơ lên, một cánh mai trắng mỏng manh trượt vào tay áo cô.

Dường như cô chẳng hề nhận ra, vẫn thong thả đi tiếp.

Song trái tim y không nén nổi đập rộn lên. Nhìn đôi tay hơi giơ lên, nhìn tay áo cô, y bất giác ngẩn ngơ, chợt nghĩ, đời này kiếp này, liệu có khi nào y có thể nắm lấy bàn tay ấy, thuận theo cổ tay trắng ngần, gỡ cánh mai trắng ra khỏi ống tay áo giùm cô chăng? Nếu thực có ngày ấy, liệu đó có phải khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời y rồi?

Rời Tông Chính Tự, Vương Uẩn phải quay về Ngự Lâm quân, tiện đường cũng đưa Hoàng Tử Hà về.

Nhưng đúng lúc cô theo Vương Uẩn lên xe ngựa, phía sau chợt có người chạy tới gọi: "Hoàng tiểu thư, sao cô lại ở đây?"

Hoàng Tử Hà ngoái lại, trông thấy Trương Hàng Anh từ bên đường chạy đến. Gã tới gần cô, cảnh giác nhìn chằm chằm Vương Uẩn, hạ giọng hỏi: "Sao tiểu thư lại đi với Vương đô úy?...Tới thăm vương gia ư?"

Hoàng Tử Hà ngạc nhiên: "Sao huynh lại ở đây?"

Trương Hàng Anh vội đáp: "Hôm nay tôi được nghỉ nên đi dạo loanh quanh, thấy đông người tụ tập ngắm hoa mai bên bờ Khúc Giang, bèn lại xem có tìm được tung tích Tích Thúy không."

"Tôi nghĩ giờ cô ấy vẫn phải mai danh ẩn tích, không tới những chỗ đông đúc đâu. Huống hồ cô ấy làm gì có bụng dạ nào ngắm hoa mai nữa."

Trương Hàng Anh gật đầu, song không hề nhụt chí: "Cũng phải, vậy để tôi đưa tiểu thư về."

Hoàng Tử Hà nghĩ ngợi giây lát rồi ngoái lại bảo Vương Uẩn: "Hôm nay phải cảm ơn Vương công tử rất nhiều. Tôi còn chút việc phải làm, không dám phiền công tử nữa."

Vương Uẩn cũng thoải mái đáp: "Ta phải tới Ngự Lâm quân xử lý vài việc, thứ cho không thể đi cùng cô nữa."

Đợi xe ngựa Vương Uẩn đi xa, Trương Hàng Anh mới sốt ruột kéo tay áo Hoàng Tử Hà, lôi cô vào một con hẻm vắng người, hỏi dồn: "Y dẫn cô đến đây làm gì? Lẽ nào cô không thấy... có vấn đề gì ư?"

Hoàng Tử Hà thấy gã lo lắng, lòng cũng hơi rúng động, song ngoài mặt vẫn thản nhiên lắc đầu: "Có vấn đề gì đâu? Vương công tử giúp tôi vào gặp gia, mọi việc rất thuận lợi."

"Thuận lợi thì tốt rồi... tôi chỉ lo cô xảy ra chuyện." Trương Hàng Anh nhìn quanh, thấy không có ai mới nhẹ giọng tiếp: "Cảnh Dục từng nói với tôi rằng, vụ hành thích ở Thục, rất có thể liên quan tới nhà họ Vương."

Hoàng Tử Hà không ngờ lúc này gã lại nói ra chuyện đó, ngước mắt nhìn lên, thấy ánh mắt gã nhìn mình đầy lo âu, bèn chậm rãi hỏi: "Việc này... huynh đã thưa với vương gia chưa?"

"Rồi, tôi đã nói với gia từ lâu, nhưng gia không tỏ vẻ gì. Dù sao Dục công công cũng chỉ phỏng đoán, không có chứng cứ xác thực." Nói đoạn, gã lại len lén nhìn về phía xe ngựa Vương Uẩn đi khỏi, hạ giọng: "Giờ gia xảy ra chuyện, Vương đô úy lại chịu giúp cô mạo hiểm, tôi... tôi cũng rất muốn tin y, nhưng chỉ sợ có chuyện gì đó..."

Hoàng Tử Hà lặng lẽ gật đầu, suy đoán của Trương Hàng Anh rất có lý, dù sao Vương Uẩn lén dẫn cô đến gặp Quỳ vương, nếu bị phát hiện, ắt cô không thể yên ổn.

Nhưng rốt cuộc cô chỉ cười đáp: "Tội danh của gia giờ đã rất nặng, có phạm thêm tội lén lút thăm nom cũng chẳng sao. Tôi là người phủ Quỳ khi xưa, lén đến thăm chủ, xét theo luật hay án cũ, nếu bị phát hiện chẳng qua phạt hai mươi trượng thôi, có gì mà to tát."

"Tóm lại... lần này không sao thì tốt rồi, lần sau cô phải cẩn thận đấy." Trương Hàng Anh thở phào dặn.

Tuy Hoàng Tử Hà vẫn chưa thôi nghi ngờ, nhưng thấy gã chân thành như vậy, lại nhớ đến những giúp đỡ và săn sóc của Trương Hàng Anh khi xưa, không khỏi thầm thở dài: "Trương nhị ca lo cho tôi quá, xin đa tạ."

Trương Hàng Anh lắc đầu: "Có gì đâu, tôi chẳng giúp được gì cho gia và cô, chỉ biết hằng ngày ngồi lo lắng suông thôi."

Hoàng Tử Hà sực nhớ ra một chuyện: "À phải, huynh có quen thầy thuốc nào ở Đoan Thụy Đường không? Giỏi chữa xương khớp càng tốt."

Trương Hàng Anh ngẫm nghĩ rồi đáp: "Có, Hà đại phu là bạn thân với cha tôi, lừng danh kinh thành về tài nối xương đấy."

"Hôm nay ông ấy có ở Đoan Thụy Đường không? Tôi muốn bốc ít thuốc."

"Cô bị thương à?" Trương Hàng Anh vội hỏi.

Hoàng Tử Hà lắc đầu: "Tôi đi bốc ít thuốc đau nhức xương khớp cho người khác thôi."

Đoan Thụy Đường dù sao cũng là tiệm thuốc cả trăm năm tuổi, thầy thuốc ngồi quầy phải đến mấy chục vị. Hôm nay tình cờ Hà đại phu cũng có mặt, nghe cô nói là vết thương cũ nhiều năm, vì ẩm thấp mà phát bệnh, ông ta bèn kê một đơn thuốc, bảo cô đến quầy thuốc bốc.

Tủ thuốc ở Đoan Thụy Đường xếp thành một dãy dài, mười mấy người làm chuyên bốc thuốc tay cầm cân, bận tíu tít.

Nói gì cũng là hiệu thuốc lớn nhất nhì kinh thành, riêng nơi bốc thuốc đã là năm gian phòng thông nhau, bảy tám chục tủ thuốc kê thành dãy dài hun hút, cao hơn một trượng. Ngăn thấp phải ngồi thụp xuống bốc, ngăn cao thậm chí phải bắc thang leo lên mới với tới được.

Trương Hàng Anh quen biết người ở đây, nên đẩy đơn thuốc của mình lên đầu tiên. Người làm nhìn đơn, nhíu mày: "Hôm nay hết ma hoàng rồi, đang sai người ra phía sau lấy, hay là hai vị vào gian phòng đằng sau đợi chút đi. Một lát là có ngay."

Trương Hàng Anh gật đầu, dẫn Hoàng Tử Hà vòng qua dãy tủ thuốc, vào gian phòng nhỏ phía sau. Trong này chất đống những vị thuốc đã qua sơ chế, thoang thoảng mùi thảo dược. Gã giới thiệu: "Đây là nơi sao thuốc của Đoan Thụy Đường, có điều chỉ dùng khi cần kíp, nên thường ngày chẳng có ai lai vãng, chúng ta ngồi nghỉ chân một lát." Hoàng Tử Hà gật đầu, rồi ngồi xuống một chiếc ghế con trong góc.

Trương Hàng Anh ngồi thêm chốc lát, rồi dường như cảm thấy hai người ở chung một phòng có phần hơi ngượng ngập, bèn đứng dậy: "Để tôi đi xem ma hoàng đã đưa đến chưa."

Hoàng Tử Hà ừm một tiếng, tựa đầu vào cột, cảm giác hương thuốc nồng nàn thấm vào cơ thể. Bên ngoài vang lên tiếng mở khóa tủ thuốc, còn loáng thoáng nghe thấy tiếng người xướng danh. Đó là những người làm bốc thuốc gọi tên người bệnh.

Trong phòng ấm áp, mùi thuốc xực nức, những tiếng lao xao xung quanh như một khúc hát ru.

Suốt nửa tháng nay, vật lộn giữa những cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ, lúc này Hoàng Tử Hà mới từ từ nhắm mắt lại. Giữa màn đen trước mắt, cô trông thấy hoa mai trắng tả tơi rơi rụng, rồi lại thấy Lý Thư Bạch vận áo trắng đứng đó. Y thì thầm bên tai, đừng cử động, ta chỉ muốn ôm cô một lát thôi.

Vòng tay mạnh mẽ, giọng nói dịu dàng.

Chỉ chợp mắt chốc lát, mà còn ngọt ngào hơn một giấc xuân thu. Đầu cô càng lúc càng cúi thấp, đến khi sắp đập vào cột, thì giật mình sực tỉnh.

Hoàng Tử Hà mở bừng mắt, thấy ngay một cái xác lù lù trước mặt.

Chính là người làm ở quầy thuốc đã bảo cô vào đây đợi. Hắn nằm sấp dưới đất, máu ồng ộc tuôn ra từ cổ. Chỗ cô ngồi hơi trũng, nên máu chảy về phía ấy, như một con rắn đỏ tươi ngoằn ngoèo trườn đến dưới chân cô.

Nhất thời cô không biết đây là mộng hay thực, cho tới khi máu sắp chạm vào gấu váy, mới thấy đầu lạnh buốt, cuống quýt xách váy nhảy lên, tránh dòng máu đang chảy đến.

Đúng lúc đứng dậy, cô chợt nghe "keng" một tiếng, cúi đầu nhìn thì thấy thanh đoản kiếm đặt trên đùi đã rơi xuống đất, thân kiếm và vạt váy mình dính đầy máu.

Cánh cửa khép hờ tức thì bị đẩy bật ra, có người gọi: "A Thất, bên ngoài bận gần chết rồi, cậu ở trong này lâu thế làm gì..."

Chưa nói hết câu, người nọ đã trông thấy thi thể nằm dưới đất, máu chảy thành sông, còn Hoàng Tử Hà đang đứng ngây ra đó, mơ mơ màng màng. Xấp giấy gói thuốc người nọ bưng trên tay đổ tung tóe ra đất, hắn đờ người, rồi hét ầm lên: "Người đâu! A Thất... A Thất bị giết rồi!"

Nghe tiếng kêu, người bệnh đang xúm xít đứng chờ xung quanh bèn đổ xô đến, vây kín vòng trong vòng ngoài. Mấy tên người làm đang bốc thuốc cũng lũ lượt bỏ đồ trong tay xuống, vạch dám đông chen vào.

Hoàng Tử Hà giật bắn mình, tâm trí đang mơ màng cũng tỉnh táo lại đôi phần. Cô đang định ngồi xuống kiểm tra cái xác thì kẻ đầu tiên xông vào đã tóm lấy cô quát lên: "Ngươi chính là hung thủ! Ngươi giết A Thất!"

Người xung quanh lập tức xúm lại, hai người bẻ quặt tay cô ra sau lưng, rồi một kẻ khác rút dây thừng ra toan trói nghiến cô lại.

Hoàng Tử Hà vùng vẫy, hét lên: "Buông ra, tôi không giết người!" Kẻ phát hiện thi thể trỏ vào cô, thét lớn: "Không phải ngươi thì còn ai? A Thất chết trong phòng, mà ngoài ngươi ra trong này còn ai đâu?"

"Đúng thế, chúng ta đều ở ngoài bốc thuốc, không rời quầy một bước. Ngoài ngươi ra còn ai vào đây nữa chứ?"

"Không sai, chỉ có mình ngươi!"

Giữa đám đông nhốn nháo, Hoàng Tử Hà mở miệng toan cãi, nhưng sực nhớ chuyện gì đó, mồ hôi lạnh bỗng túa ra đầm đìa.

Cô đờ cả người, mặc cho họ đẩy vào tường, trói nghiến lại cũng không hề phản kháng, chỉ mở to mắt, trừng trừng nhìn kẻ đang khoanh tay đứng sau đám đông - Trương Hàng Anh.

Gã vốn cao lớn, khi đám đông ùn ùn phía trước chuyển động, cô thoáng thấy gương mặt gã lộ ra, bình thản đến mức chẳng buồn tỏ vẻ kinh hoàng hay lo lắng.

Mãi tới khi cô bị trói gô lại, mọi người xôn xao bàn tán định đưa lên quan, Trương Hàng Anh mới vạch đám đông hối hả chạy đến chắn trước mặt cô: "Các vị thúc bá đại ca, đừng đổ oan cho người tốt! Hoàng tiểu thư là bạn tôi, cùng nhau đến đây bốc thuốc, sao lại giết người được chứ?"

Một ông lão ăn mặc như quản lý cười lạnh lùng hỏi: "Hàng Anh, chẳng phải cậu không ở trong đó sao? Sao cậu biết không phải là cô ta? Trong phòng sao thuốc, trừ thi thể của A Thất ra, chỉ có mình cô ta, cậu bảo không phải cô ta, vậy thì là ai?"

"Nhưng... nhưng mà..." Trương Hàng Anh há hốc miệng, nhất thời cũng không biết phản bác thế nào, vội quay sang Hoàng Tử Hà, lắp bắp: "Hoàng tiểu thư không phải người như thế..."

Hoàng Tử Hà quay đi, không muốn nhìn mặt gã, chỉ hỏi viên quản lý: "Vừa rồi tôi ngồi trong phòng đợi ma hoàng, có thiếp đi một lát. Nếu lúc ấy có người khác lẻn vào, cũng có khó gì!"

"Hừ, ngươi nói nghe dễ thế!" Ông lão giơ tay trỏ cửa phòng nói: "Gian phòng này nằm sau dãy tủ thuốc, nếu có người lạ vào, những người bốc thuốc phía ngoài sẽ phát hiện ra ngay, đời nào cho vào? Ngay cả ngươi, cũng là vì Hàng Anh dẫn đến, mới cho vào đây ngồi đó."

"Ngoài tôi ra, lẽ nào không có ai khác ra vào ư? Hoàng Tử Hà cắn môi, ánh mắt từ từ dừng lại ở Trương Hàng Anh, "Ít nhất, Trương Hàng Anh nhất định cũng có thể vào?"

Trương Hàng Anh há miệng, gượng gạo nói: "Nhưng... tôi, tôi không thể làm chứng cho cô được, vì tôi nghĩ nam nữ thụ thụ bất thân, ở mãi trong một phòng với cô e rằng không ổn, nên sau khi đi ra không hề trở vào. Vừa rồi tôi ngồi ở băng ghế tít đầu kia dãy tủ, nghe A Thực bốc thuốc..."

Một kẻ, chắc là A Thực, gật đầu xác nhận: "Tôi cũng thấy Cương nị ca." Đó là một cậu học việc thấp bé, nói còn hơi ngọng, "trương" lại nói thành "cương". "Cương nị ca ngồi tán gẫu với tôi một lúc lâu, giữa chừng tôi chỉ đi lấy thêm ít thuốc thôi."

Hoàng Tử Hà run run hỏi Trương Hàng Anh: "Vậy lúc cậu ấy đi lấy thuốc, huynh ở đâu?"

"Tôi vẫn ngồi cạnh cậu ấy... Bấy giờ A Thực vừa bốc thuốc vừa lầm bầm đọc các vị kê trong đơn, vì mấy vị đó mỗi vị ở một nơi, cách nhau rất xa, nên cậu ấy vừa bốc vừa phải nhẩm đọc mấy lần, tôi còn nhớ có bạch liễm, tế tân, bạch truật, bạch liên tâm, bạch phục linh, bạch phụ tử, bạch chỉ, đàn hương, đinh hương..."

A Thực gật đầu: "Đúng đúng, chính là các vị ấy, không sai."

Quản lý vội vẫy tay gọi người giải cô lên quan phủ: "Ngươi còn định cãi cố nỗi gì! Mau giải đi thôi!"

Tức thì tất cả náo loạn lên, kẻ thì khóc lóc gọi tên A Thất, người thì nguyền rủa Hoàng Tử Hà, rất nhiều người xô cô thật mạnh.

Cô bị loạng choạng suýt thì ngã nhào. Trương Hàng Anh vội chắn trước mặt cô, nói với mọi người: "Các vị xin bớt kích động, đợi quan phủ đến rồi tính, tôi tin Hoàng tiểu thư không phải người như vậy đâu."

Hoàng Tử Hà được gã che cho, dựa vào góc tường, nhìn tấm lưng rộng trước mặt, bỗng thấy bải hoải cả người. Cô giơ tay che mắt, gắng kìm dòng lệ, gọi khẽ: "Trương nhị ca..."

Trương Hàng Anh vừa giơ tay ngăn đám người, vừa ngoái lại nhìn.

Gã vẫn là Trương Hàng Anh cao lớn uy vũ, vẫn chắn trước mặt bảo vệ cô. Nhưng Hoàng Tử Hà biết, gã đã không còn là Trương nhị ca của mình nữa.

Cô hạ giọng nói nhỏ: "Chẳng trách, Tích Thúy bảo tôi... trốn đi."

Trương Hàng Anh sững sờ, cơ mặt đanh lại. Cằm gã bạnh ra, từ từ quay đi.

Hoàng Tử Hà tựa đầu vào tường, má chạm phải mặt tường lạnh buốt. Hai tay bị trói đau rát, nhưng cô chẳng hề cảm thấy, chỉ đứng đờ ra đó bất động. Những tiếng chửi rủa cùng ánh mắt căm hận, trong mắt cô chỉ là hạt bụi, lòng cô còn mải hồi tưởng lại mọi chuyện từ khi quen biết Trương Hàng Anh đến giờ, tất cả vẫn sờ sờ ngay trước mắt, khiến lòng cô đau như dao cắt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 07.01.2017, 10:02
Hình đại diện của thành viên
Cộng Tác Viên
Cộng Tác Viên
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 08:47
Bài viết: 10
Được thanks: 1 lần
Điểm: 7.8
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn
Bạn cần hỗ trọ type truyên này ko thì email cho mình nhé . Mail của mình là jerrytrang3010@yahoo.com


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 315
Được thanks: 1528 lần
Điểm: 10.38
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn
jerrytrang3010 đã viết:
Bạn cần hỗ trọ type truyên này ko thì email cho mình nhé . Mail của mình là jerrytrang3010@yahoo.com

Cảm ơn ý tốt của bạn. Bộ này mình type sắp xong rùi, giờ chủ yếu là soát lại chính tả thôi, mình sẽ cố gắng hoàn bộ này trước 20/1  :-D  :-D  :-D Hẹn bạn bộ khác vậy


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 315
Được thanks: 1528 lần
Điểm: 10.38
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 10
Chương 13: Đào mận Lạc thành

Chu Tử Tần tha thẩn rời khỏi chợ Tây, tay trái xách con thỏ hoang dùng để giải phẩu, tay phải ôm vò nước biển để rửa vết máu, đi thẳng đến Đoan Thụy Đường.

Thấy đám đông xúm xít trước cửa Đoan Thụy Đường xôn xao bàn tán, kẻ nói văng nước miếng, kẻ ghé tai thì thào, lại có kẻ sục sôi căm phẫn, Chu Tử Tần vốn hay hóng hớt, lập tức chạy đến hỏi: "Các vị các vị, xảy ra chuyện gì thế?"

Mọi người đang hăng say bàn tán, vừa thấy có người mới tham gia, bèn mừng rỡ tranh nhau nói: "Không xong rồi, Đoan Thụy Đường có án mạng! Thi thể vừa được khiêng đi đấy!"

"Đúng thế, cậu không thấy à, máu me lênh láng cả đất, nhìn phát khiếp!"

"Hãi nhất là, nghe đồn hung thủ là nữ!"

"Ả đó trông cũng xinh đẹp, tuổi chừng mười bảy mười tám, nhìn dịu dàng nhu mì là thế, không ngờ ra tay thật tàn độc, xoẹt một cái đã cắt đứt cổ người ta..."

"A Thất thực đáng thương, trong nhà còn người già trẻ nhỏ, cả nhà chỉ dựa vào một mình y, đúng là nghiệp chướng."

Bộ não thần kỳ của Chu Tử Tần bắt đầu vận động, hào hứng hỏi: "Có phải A Thất kia trêu hoa ghẹo bướm rồi lại phủi tay không chịu trách nhiệm nên bị cô nương nọ giết không?"

"Xem ra không phải, ả nọ hình như là Trương Hàng Anh dẫn đến, chắc không có thù oán gì với A Thất."

Chu Tử Tần vừa nghe nhắc đến ba chữ Trương Hàng Anh, bèn à lên, hỏi dồn: "Trương nhị ca dẫn đến à? Lẽ nào... lẽ nào là Tích Thúy?"

Người bên cạnh lộ vẻ nghi hoặc: "Tích Thúy gì chứ? Nghe nói là họ Hoàng."

"Cô nương mười bảy mười tám, xinh đẹp nhu mì, họ Hoàng... ư? "Chu Tử Tần lẩm bẩm, chợt một suy nghĩ lóe lên trong đầu, tức thì gã kinh hoàng thất sắc, con thỏ đang xách tai tuột tay rơi bịch xuống đất, mừng rỡ chạy vụt đi.

"Hoàng Tử Hà hả?" Gã tiện tay quẳng luôn chiếc vò trong tay, túm cổ áo kẻ nọ hỏi gặng: "Là Hoàng Tử Hà à?"

Kẻ kia giật bắn mình, vội gỡ tay gã ra, cuống quýt: "Tôi làm sao biết được? Chỉ nghe nói là họ Hoàng thôi..." " Giờ cô ấy ở đâu rồi? Bị ai đưa đi?"

"Quan... quan phủ..."

"Phủ Kinh Triệu hay Đại Lý Tự?"

"Hình như... Hình như là Đại Lý Tự, vì bấy giờ vừa khéo có mấy vị quan Đại Lý Tự ở gần đây, nên đã giải đi..."

Kẻ nọ mới nói được nửa câu, Chu Tử Tần đã buông hắn ra, quay phắt đi, chạy thẳng về phía Đại Lý Tự.

Đại Lý Tự thiếu khanh Thôi Thuần Trạm nhăn mặt nhìn Chu Tử Tần xô cửa xông vào: "Tử Tần hôm nay đại giá quang lâm, có gì chỉ giáo vậy?"

"Thôi thiếu khanh, vẫn là huynh hiểu tôi, thôi khỏi khách sáo nữa, chúng ta vào đề luôn đi." Chu Tử Tần sấn đến túm lấy vai Thôi Thuần Trạm: "Chỗ các vị có phải vừa đưa đến một nữ phạm tên Hoàng Tử Hà không?"

"Đúng." Thôi Thuần Trạm trỏ vào mặt mình, "Bằng không Tử Tần nghĩ tại sao ta phải rầu rĩ thế này?"

"Tại sao?"

"Còn phải nói à, mấy tên đó thật là quáng mắt, đi dạo phố một vòng cũng chuốc vạ vào thân. Công tử bảo chuyện này có đáng để Đại Lý Tự quản không chứ? Đẩy cho phủ Kinh Triệu chẳng phải xong ư. Hung thủ giết người chúng giải về là ai hả? Là Hoàng Tử Hà cơ đấy!" Thôi Thuần Trạm nhìn quanh, mặt nhăn như bị, "Tử Tần biết Hoàng Tử Hà không? Chính là Dương Sùng Cổ bên cạnh Quỳ vương khi trước, nữ thám tử lừng danh thiên hạ ấy!"

"Tôi ngưỡng mộ cô ấy mấy năm nay, sao lại không biết?" Chu Tử Tần càng túm vai Thôi Thuần
Trạm chặt hơn, khiến hắn đau đến nghiến răng nghiến lợi: "Nhẹ tay thôi chứ..."

Tôi muốn bàn với huynh việc này, huynh cũng biết đấy, Hoàng Tử Hà là thần thám, đời nào lại gây ra chuyện này? Thế nên tôi nghĩ nhất định là bị người ta hãm hại! Thôi thiếu khanh thấy thế nào?"

Thôi Thuần Trạm trầm tư gật đầu: "Cũng có thể... Giờ Quỳ vương đang bị giam lỏng ở Tông Chính Tự, có lẽ có kẻ thừa cơ ra tay với cô ta."

"Thế thì huynh thả cô ấy ra đi, để tôi và cô ấy bàn luận xem rốt cuộc là kẻ nào hãm hại..."

Thôi Thuần Trạm lườm gã: "Cô ta là phạm nhân của Đại Lý Tự, dù Quỳ vương gia đích thân đến đây, cũng không phải muốn dẫn đi là dẫn được đâu!"

Chu Tử Tần tiu nghỉu buông Thôi Thuần Trạm ra, e dè hỏi: "Thôi được... vậy để tôi đi thăm cô ấy một lát, được không?"

"Giờ đi ngay à..." Thôi Thuần Trạm đang chần chừ thì Chu Tử Tần đã túm lấy vai, lại bắt đầu nài nỉ, khiến hắn phải hoảng hốt lùi tránh, gật đầu lia lịa: "Được được, để ta dẫn Tử Tần đi."

Hai người vừa chuẩn bị đến phòng nhốt phạm nhân, Thôi Thuần Trạm chợt thấy một người từ đại sảnh đi vào, chắp tay vái dài, sang sảng nói: "Thôi thiếu khanh, lâu lắm không gặp."

Vừa thấy kẻ này, Thôi Thuần Trạm đã bỏ ngay Chu Tử Tần lại, niềm nở bước lên đón: "Uẩn Chi, cơn gió nào đưa đô úy đến đây thê này?"

Vương Uẩn sải bước băng qua khoảnh sân rộng lát đá xanh, cười đáp: "Thực không dám giấu, hôm nay tới gõ cửa thiếu khanh, là có việc muốn nhờ."

"Ồ, Uẩn Chi có gì xin cứ căn dặn." Thôi Thuần Trạm vừa nói vừa nhìn Chu Tử Tần, đẩy gã về phía phòng nhốt phạm nhân: "Tử Tần đi thăm phạm nhân trước đi, ta và Uẩn Chi lâu ngày không gặp, phải nói vài câu đã."

Nghe Thôi Thuần Trạm nói vậy, Vương Uẩn càng cười tươi hơn: "Tử Tần đến thăm Tử Hà ư?"

Chu Tử Tần gật đầu: "Vương huynh đúng là liệu sự như thần."

Vương Uẩn quay sang nói với Thôi Thuần Trạm: "Hay là cùng đi đi, tôi cũng đến vì nữ phạm này đây."

Thôi Thuần Trạm há hốc miệng, giờ mới láng máng nhớ ra, Hoàng Tử Hà hình như chính là vợ chưa cưới của Vương Uẩn. Hắn hiểu ngay nguyên nhân Vương Uẩn đến thăm, đồng thời cũng thầm rủa xả đám thuộc hạ nhiều chuyện đang yên lành lại bắt giải Hoàng Tử Hà về hận chúng không biết bao nhiêu mà kể, rồi ngượng nghịu nói: "Đi thôi, chúng ta cùng đi xem thử."

Trong gian phòng nhỏ ở Đại Lý Tự, nữ phạm Hoàng Tử Hà vừa bị bắt đang nằm trên giường, nhìn chằm chằm khung cửa sổ vừa cao vừa hẹp, lặng im như tượng. Trời không đẹp lắm, ánh sáng hắt vào qua khe cửa khá nhạt, bên trong phòng hơi tối. Lúc cửa mở ra, họ chỉ thấy cô trầm tĩnh nằm trên giường, gương mặt nhìn nghiêng đẹp dịu dàng, dưới ánh sáng lờ mờ, toát lên vẻ mông lung như sương khói.

Chu Tử Tần nôn nóng nhất, gọi ầm lên: "Hoàng tiểu thư ơi là Hoàng tiểu thư, cô toi đời rồi! Sao cô lại phạm vào việc tày trời thế này hả?"

Nghe giọng gã, Hoàng Tử Hà mới nhìn ra cửa, thấy Chu Tử Tần xồng xộc chạy vào, còn Vương Uẩn bình thản đứng ngoài cửa, chăm chú nhìn cô, không rời một khắc.

Hoàng Tử Hà thở hắt ra, đứng dậy đón họ: "Sao các vị lại đến đây?"

Chu Tử Tần đáp ngay: "Ta đi ngang qua Đoan Thụy Đường, nghe nói có một cô nương đi cùng Trương Hàng Anh vừa giết người! Thoạt đầu cứ ngỡ Tích Thúy, không ngờ lại là cô!"

Vương Uẩn im lặng, mặc cho Chu Tử Tần huyên thuyên nới một tràng. Nhưng Hoàng Tử Hà biết rõ, lúc hai người chia đường, e rằng y đã sai người để ý đến hành tung của cô rồi.

Thấy ba người trò chuyện, Thôi Thuần Trạm bèn nói còn bận việc công, phải đi trước.

Chu Tử Tần túm tay áo Hoàng Tử Hà hỏi dồn: "Chuyện thế nào? Sao cô lại giết tên học việc bốc thuốc ở Đoan Thụy Đường?"

Hoàng Tử Hà vặn lại: "Công tử nghĩ sao?"

"Ta không biết! Lẽ nào hắn thấy cô thân gái một mình định hà hiếp ư? Không đúng... Sao Trương Hàng Anh không giúp cô?"

Vương Uẩn bấy giờ mới can thiệp: "Tử Tần đừng nói tranh nữa, để Tử Hà kể nghe xem nào." Chu Tử Tần gật đầu lia lịa, rồi phủi giường ngồi xuống.

Hoàng Tử Hà kể lại một lượt đầu đuôi câu chuyện thật chi tiết, tới khi ngừng lời thì cũng sắp hoàng hôn. Tiểu lại đưa đèn đến cho họ, trong phòng có thêm một ngọn đèn leo lét, coi như cũng tạm xua được bóng tối.

Gian phòng nhỏ ẩm thấp, lạnh lẽo, bóng của ba người đổ dài dưới ánh đèn, méo mó mà quái dị.

Chu Tử Tần nằm bò ra chiếc bàn nhỏ, vừa buồn rầu vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc hỏi: "Ý cô là... rất có khả năng, Trương nhị ca giết người hãm hại cô ư?"

Hoàng Tử Hà chậm rãi gật đầu: "Phải, nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra, rốt cuộc hắn ta làm sao vừa ngồi tán gẫu với A Thực ở đầu kia dãy tủ thuốc, vừa lẻn vào giết người được."

Chu Tử Tần đập bàn làm ngọn đèn nẩy cả lên, ánh đèn tối hẳn: "Ta biết rồi, nhất định gã A Thực kia bị mua chuộc."

"Xem ra không phải." Hoàng Tử Hà lắc đầu.

"Tóm lại bên trong ắt có nguyên do, Trương Hàng Anh cũng không tránh khỏi liên can." Vương Uẩn nãy giờ lẳng lặng ngồi nghe, lúc này mới lên tiếng, "Hơn nữa, ta tin rằng chỉ cần Tử Hà có thể điều tra thêm, nhất định sẽ phát hiện chân tướng, tẩy sạch oan khiên."

Hoàng Tử Hà gật đầu: "Nhưng trước mắt tôi đang bị giam cầm, không thể thoát thân, dù ngồi đây vắt óc suy nghĩ cũng chẳng có cách nào."

"Tốt nhất là đến hiện trường một chuyến, tìm xem có manh mối gì không, phải không nào?" Nói rồi Vương Uẩn quay sang Chu Tử Tần: "À phải, Tử Tần không đi kiểm tra thi thể và hung khí ư?"

"Thi thể và hung khí..." Chu Tử Tần sáng mắt lên, đứng phắt dậy, "Nói phải lắm! Tôi đi bây giờ đây!"

"Thi thể đã được đưa đến nghĩa trang rồi, giờ Tử Tần ra ngoài thành có ích gì đâu?" Bên ngoài vang lên giọng Thôi Thuần Trạm, hắn tươi cười đứng trước cửa gọi họ: "Không còn sớm nữa, hai vị ở lại Đại Lý Tự dùng bữa đi, nhà bếp đã dọn sẵn cơm rượu rồi."

Chu Tử Tần đứng dậy bảo Hoàng Tử Hà: "Đi thôi."

Hoàng Tử Hà gượng cười, song không nhúc nhích. Vương Uẩn biết giờ cô đang mang tội, lại là phận nữ, khó mà cùng họ ăn uống được, bèn vỗ vai Chu Tử Tần giải vây: "Tử Hà vừa gặp biến cố lớn, chắc chẳng còn bụng dạ nào nữa, chúng ta đi trước đi."

Ba người đi khỏi, cửa cũng khép lại, trong phòng chỉ còn lại một mình Hoàng Tử Hà.

Cô ngồi lặng trên giường thấp, chẳng biết qua bao lâu, thấy lưng hơi mỏi, bèn tựa vào tường. Chỉ nghe bên ngoài có tiếng chìa khóa leng keng, rồi ánh đèn chiếu vào, là Vương Uẩn xách đèn đi đến.

Ánh đèn vàng qua thấm qua lớp giấy mỏng, soi sáng gian phòng nhỏ, cũng soi sáng cả nụ cười y, còn bình thản ôn hòa hơn cả ánh đèn.

Y mang đến một hộp cơm, mở ra, lấy bốn đĩa thức ăn nhỏ, một chén canh gà xé, một bát cơm nấm bày đầy chiếc bàn trước mặt cô, lại đưa cho cô đôi đũa, ân cần: "Đói lâu rồi hả, ăn trước đi đã."

Hoàng Tử Hà nhích đến trước bàn, cúi đầu ngồi xuống, đón lấy đôi đũa từ tay y: "Tử Tần đâu rồi?"

"Quả nhiên cậu ta không kiên nhẫn nổi, đi kiểm tra thi thể luôn rồi.”

"Ừm." Hoàng Tử Hà gật đầu, bưng chén canh lên uống trước. Trời đang giá rét, trong phòng cũng lạnh buốt, uống được chén canh nóng, cơ thể dường như cũng nóng bừng lên. Cô bất giác ngước lên nhìn Vương Uẩn, bắt gặp nụ cười ôn hòa như ngọc của y dưới ánh đèn, ấm áp chẳng khác gì chén canh trong tay.

Bỗng chốc, cô hoảng hốt nghĩ, nếu không có y, giờ mình sẽ ra sao? Thấy cô ngây ra nhìn mình, Vương Uẩn bất giác giơ tay lên huơ huơ trước mặt: "Sao thế?"

"À...không sao." Cô hối hả cúi xuống, cầm đũa lên cắm cúi ăn.

Vương Uẩn lặng lẽ ngồi đó, đợi cô ăn hết quá nửa mới hỏi: "Ta cho người chú ý đến hành tung của cô, thực chỉ vì cục thế nguy hiểm hiện giờ, chứ không có ý khác. Cô không giận ta chứ?"

Hoàng Tử Hà lắc đầu: "Không có gì... Tôi, tôi lén đi mua thuốc cho Quỳ vương, công tử có giận không?"

"Giận." Y lặng lẽ đáp.

Hoàng Tử Hà sững người, bất giác siết chặt đôi đũa trong tay, ngẩng lên nhìn y.

Y cũng chăm chú nhìn cô dưới ánh đèn leo lét, vài tia sáng long lanh nhảy nhót trong mắt, dập dềnh như sóng. Vương Uẩn dịu giọng: "Vì, đáng lẽ cô phải nói với ta, để ta đi thay. Sao giữa lúc bất thuờng này còn mạo hiểm chứ?" Lời lẽ dịu dàng của y khiến cô ngẩn ra, chẳng biết nên phản ứng thế nào. Hồi lâu, cô mới siết chặt đôi đũa, cúi đầu tần ngần đáp: "Tại tôi không biết... ngay cả Đoan Thụy Đường cũng trở thành nơi nguy hiểm đến vậy." Vương Uẩn phì cười, đăm đăm ngắm Hoàng Tử Hà dưới ánh đèn mờ ảo, chẳng rõ có phải tại ánh đèn hay không, mà má cô ửng lên hai vầng hồng, khiến thiếu nữ xưa nay vốn xanh xao thoắt trở nên kiều diễm khôn xiết.

Lòng Vương Uẩn xao xuyến, không kìm nổi giơ tay lên, toan chạm vào đôi má như cánh đào hé nụ của cô.

Nhưng khi tay y sắp chạm vào má, cô chợt quay mặt đi, nhìn ra ngoài song: "Hình như muộn lắm rồi."

Y lẽ nào không nghe ra ý cô. Bàn tay tức thì khựng lại giữa chừng, rồi ngượng nghịu buông xuống, vờ thu cái chén không trước mặt cô, tiện thể dọn luôn một chiếc đĩa.

Không khí trở nên vô cùng nhạy cảm, động tác ăn của Hoàng Tử Hà cũng gượng gạo hẳn.

Vương Uẩn lặng thinh, mãi tới khi cô ăn hết, thu dọn bát đũa xong xuôi mới nói: "Tuy ta rất không muốn nói ra lời này, nhưng Tử Hà à, hôm nay cô nhất định phải đưa ra quyết định thôi."

Hoàng Tử Hà gật đầu, nín lặng.

"Vì ta chỉ bảo lãnh được Hoàng Tử Hà, vị hôn thê của mình ra, chứ không thể bảo lãnh Dương Sùng Cổ, hoạn quan phủ Quỳ được." Y vừa chậm rãi nói vừa nhìn cô chăm chú, chẳng bỏ qua một cái chớp mi, "Thế nên, ta cần một lời thừa nhận của cô."

Hoàng Tử Hà cụp mắt nhìn xuống, hàng mi dày rợp che đi thần thái trong mắt, đồng thời cũng đổ bóng mờ xuống gương mặt cô.

Ngọn đèn lay động, ánh sáng vàng cam ấm áp rọi khắp phòng, song chẳng lan tỏa đến cô mảy may hơi ấm. Đêm lạnh quạnh hiu nhường ấy, tình cảnh tuyệt vọng làm sao. Trong lúc cô chưa kịp phản ứng, thế lực sau màn đã nhe nanh múa vuốt, khiến cô tránh không nổi, trốn không thoát.

Hoàng Tử Hà ngẩng lên nhìn quanh, chỉ thấy phòng nhốt phạm nhân kiên cố lạnh lẽo, song sắt cao ngất mà nhỏ hẹp, giờ cô rơi vào cảnh này, gần như đã đến đường cùng, chẳng còn bình minh nào ló dạng cho cô nữa. Song đúng lúc ấy, Vương Uẩn lại bắc một cây cầu đến vách đá cheo leo nơi cô đứng, để cô nhìn thấy hy vọng sống.

Đúng vậy, hy vọng. Của cô, cũng là của Lý Thư Bạch.

Nếu cô buông cọng cỏ cứu mạng cuối cùng này, liệu có phải họ sẽ bị nhấn chìm trong màn đêm Trường An, lặng lẽ tan vỡ như bọt nước, giống như chưa từng tồn tại trên đời không?

Hoàng Tử Hà lặng lẽ siết chặt mười ngón tay lại, móng tay ghim mạnh vào lòng bàn tay cũng chẳng hề thấy đau.

Nhắm ghiền mắt lại, cô đáp khẽ: "Mọi chuyện... xin nghe Vương công tử sắp xếp."

"Vương Uẩn đúng là lợi hại, bảo lãnh được cô ra khỏi Đại Lý Tự cơ à !"

Sáng hôm sau Chu Tử Tần đến căn nhà ở phường Vĩnh Xương, thấy cô nguyên lành ngồi đó, thì phục sát đất: "Mà đấy là cô bị cuốn vào hẳn một vụ án mạng đấy!"

Hoàng Tử Hà đã mệt lử, hôm qua gặp phải biến cố bất ngờ, cả đêm không ngủ, sắc mặt xanh xao tiều tụy. Nghe gã trầm trồ, cô cũng chẳng buồn đáp, chỉ lặng lẽ cầm quyển sách lên đọc.

Thấy cô đọc sách, Chu Tử Tần bèn ghé lại nhìn: "Sách gì thế?"

"Quy Nội kinh, sách y."

Chu Tử Tần ngạc nhiên: "Sáng sớm ngày ra sao đã đọc loại sách này?"

"Đâu có, đọc cả đêm rồi." Hoàng Tử Hà gập một trang lại làm dấu rồi gấp sách đặt lên bàn: "Hôm qua từ Đại Lý Tự về, Vương Uẩn đã gói ghém hơn hai mươi cuốn sách y trên bàn Hồ đại phu đưa đến cho tôi, đây là một trong số đó."

Chu Tử Tần ngơ ngác hỏi: "Hồ đại phu là ai?"

"Người kê đơn thuốc mà hôm qua gã A Thực bốc."

"Cô thức suốt đêm đọc hai mươi mấy quyển sách y ư? Xem sách trên bàn đại phu đó làm gì?" Chu Tử Tần càng ngạc nhiên hơn.

Hoàng Tử Hà không đáp, chỉ chậm rãi đặt tay lên cuốn sách y: "Không có gì, tôi định chứng thực vài suy nghĩ thôi."

Thấy cô có vẻ không định nói, Chu Tử Tần cũng không tiện gặng hỏi, đành chuyển chủ đề: "Giờ Quỳ vương lâm vào cảnh này, e rằng vẫn chưa biết cô xảy ra chuyện. May mà có Vương Uẩn, bằng không cô gay to!"

Hoàng Tử Hà lặng lẽ gật đầu, bấy giờ mới lên tiếng, giọng trầm khàn, đầy vẻ mệt mỏi: "Đúng thế, rốt cuộc tôi cũng không thể một mình đối chọi với thế lực lớn nhất trên đời này được." Huống hồ, giờ tổ đã rơi, cô còn phải giữ an toàn cho mình. Dù sao, Lý Thư Bạch đã lâm vào tình cảnh tồi tệ nhất, nếu cô không giữ mình, làm sao bảo vệ nổi người mình muốn bảo vệ?

Chu Tử Tần nhíu mày: "Phải phải, thực không ngờ Trương nhị ca lại... lại ra tay với cô! Dẫu lúc trước cô có nói, nhưng ta vẫn... nghi ngờ."

Hoàng Tử Hà cũng không trách gã: "Đúng thế, nếu không phải Trương Hàng Anh thì tốt, dù sao đây cũng chỉ là suy đoán tệ nhất thôi."

Chu Tử Tần nhao ngay đến trước mặt cô, khoanh chân ngồi xuống hỏi: "Cô cũng chưa xác định phải không? Nghĩ kỹ lại xem, trừ Trương nhị ca ra, còn ai có cơ hội giết A Thất nữa?"

Hoàng Tử Hà bưng ly trà trầm ngâm, hồi lâu, dường như trà đã nguội ngắt cô mới nhẹ nhàng đặt xuống, hỏi: "Hôm qua công tử đi kiểm tra thi thể A Thất chưa?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanhdang, khanhthi, OrionReess và 431 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 59, 60, 61

5 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

6 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

17 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 01/03]

1 ... 12, 13, 14

20 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 15, 16, 17


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyền Uri
Tuyền Uri
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

linhnaly1910: có ai hưng sthus edit ko ạ
Snow cầm thú HD: Đẹp đẹp ship t đi :D2
Tuyền Uri.: 37k 1 túi 15- 20 hạt :D4
Tuyền Uri.: Để t dô shop nì coi có t chụp bà coi :D5 shop rẻ giá mềm
Snow cầm thú HD: T đag tìm sen đá mà nó giống bông hồng í đẹp
Snow cầm thú HD: T k bk mí cái đó
Tuyền Uri.: Bà bít củ tiên ông k 1 củ 25k trồng đúng cách nó ra bông đẹp mà i như bông lục bình :)2
Snow cầm thú HD: :D2 thiệt ra là ra tiệm mua về chưng chứ trồng j đâu, mà thấy nó đẹp kết
Tuyền Uri.: Sen đá á t có giống vs giống dâu tây đen trái to mà trồng thì bị chôm nên k trồng nữa :no3: t nhớ mua 5 bịch giống nó giảm phí vận chuyển
Snow cầm thú HD: Uk đúng ak mà t k bk lm s
Snow cầm thú HD: Í í t đag nghiên cứu trồng sen đá :love2: tí về chụp bà coi cây sen đá của t
Tuyền Uri.: T thấy ta ấn mấy ngón tay với điều hơi hít thở đều cỡ bà hít hơi xong thổi 3s s hít hơi típ nó ngắt khúc s đc
Snow cầm thú HD: Bữa nay t theo trào lưu tao nhã thổi sáo trồng cây :smoke:
Snow cầm thú HD: T cần nghiêng cứu cách ng ta thổi chứ j đâu âm ngta thổi ra thanh mảnh thánh thót, âm t thổi ra k khác j kèn đám ma
Snow cầm thú HD: Chim sa cá lặn nghiêng thùng đổ nước :smoke2:
Tuyền Uri.: :shock: v bà thổi chim có bay mất hay ca có bơi đi lun k :lol:
Chưa đk bản quyền cướp đc :D3
Snow cầm thú HD: T đag học thổi harmonica bài titanic mà thổi nó kì kì
Snow cầm thú HD: Bà fai sưu tầm có logic chứ s sưu tầm bậy đc
Snow cầm thú HD: Mự cấm sao chép lời :D3
Tuyền Uri.: Ở đấy cả 1 bộ sưu tập mà k đủ xiền nên k mua :)2
Đợi t làm cái giao dịch qua bank xong ship bà cái nắp trượt :sofunny: đông ấm hè mát
Snow cầm thú HD: :D3 ứ biết ứ biết
Tuyền Uri.: Xí mod xóa mới âm đấy còn kia chắc theo qd mới giục thùng rác :cry5:
Snow cầm thú HD: Ship t cái tiểu cuongq ngư :D2
Tuyền Uri.: T mua 1 lố 5 cái miếng dán sài dần :mrgreen: 2 cái ốp 1 đính đá 1 tỉu cương ngư 1 baoda :cry5: bước ra khỏi đó đau cả lòng :|
Snow cầm thú HD: Bà đăng ẩu thế mồ :v tìm tí là ra bk bao nhiu chương trùng chương thiếu
Snow cầm thú HD: Mua ở tiệm đó bà
Tuyền Uri.: Ẩu đâu đăng đàn hoàn chắc mấy chương bỏ đó nên xóa bớt :cry2:
Ai kiu mua onl tới nơi nhìn thấy sờ đc mới mua :)2
Snow cầm thú HD: Nói mua đồ chán bỏ xừ chỗ t bán đồ vừa mắc vừa xấu, ở chỗ cũ bán hàng hiệu mà nó sale ofd rẻ quá chừng
Snow cầm thú HD: Trời hôm qua t ms nghe ngta nói mua iphone 7 tặng iphone j ấy
Snow cầm thú HD: Đăng ẩu bị xóa :leuleu:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.