Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng minpusocute vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm! (1 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn

 
Có bài mới 26.12.2016, 17:04
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 389
Được thanks: 1961 lần
Điểm: 10.39
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Chương 10: Vạn kiếp bất phục

Mồng một Tết, đường phố Trường An vắng ngắt. Trừ các chùa miếu và đạo quán, dân chúng chủ yếu ở nhà, không đi đâu cả. Phải đến mồng ba trở đi, các nhà mới mở cửa đón khách, tới thăm hỏi nhau.

Hoàng Tử Hà một mình đi về phường Vĩnh Xương, đang đi giữa con phố vắng tanh, cô chợt thấy một thiếu niên thanh tú chơi đá cầu với hai đứa nhỏ ngay đầu ngõ, vừa tăng vừa đắc ý đếm: "Trăm hai mốt, trăm hai hai..."

Đứa bé bên cạnh ý chừng đã sốt ruột lắm, luôn miệng giục: "Huynh nhanh lên, chúng tôi đang đợi đây này!"

"Hai đứa không biết luật à? Đã chơi đá cầu, một khi người ta chưa dừng thì hai đứa không thể chen ngang được..."

Hoàng Tử Hà phì cười gọi: "Cảnh Hằng, lớn chừng ấy rồi mà còn tranh cầu của trẻ con à?"

"A, Hoàng tiểu thư về rồi đấy ư." Cảnh Hằng bấy giờ mới dừng chân, dùng mũi chân hất quả cầu trả lại hai đứa nhỏ, rồi đi về phía cô, "Người hầu nhà họ Vương toàn người câm, nhìn cứ quái đản thế nào ấy."

"Người ta cũng đâu muốn bị câm điếc." Vừa dứt câu, Hoàng Tử Hà đã thấy Cảnh Hằng đi đến dưới gốc hòe cạnh đó, cởi dây buộc hai thớt ngựa. Một là thớt ngựa nâu hạt dẻ, còn con kia chính là Na Phất Sa, vừa được tháo dây buộc, nó đã mừng rỡ chạy về phía Hoàng Tử Hà, cọ cọ chiếc mũi ướt vào tay cô.

Hoàng Tử Hà vuốt ve cổ nó, khẽ hỏi: "Đi đâu đây?"

"Sông Hạo ở thành Nam" Sông Hạo và sông Quyết đều ở phía Nam Trường An, giao nhau tại chùa Hương Tích.

Sông Hạo mùa đông êm ả, cạn và trong veo, hàng liễu đôi bờ đã trút hết lá, chỉ còn những cành trơ trụi phơ phất trên bờ sông phủ một lớp băng mỏng. Hoàng Tử Hà trông thấy bóng người dong dỏng ung dung đứng đó, gió lạnh thổi tung vạt áo trắng của y, như cây ngọc trước gió, chính là Lý Thư Bạch.

Cô thúc ngựa chạy đến trước mặt y, nhảy xuống, ngẩng nhìn y hỏi: "Vương gia tìm tôi có việc ư?"

Lý Thư Bạch bước đến gần cô, nhưng mới đi được hai bước thì dừng lại, nhíu mày hồi lâu không nói.

Nhìn thái độ của y, Hoàng Tử Hà sực hiểu ra nguyên nhân. Cô liếc chùa Hương Tích phía sau hỏi nhỏ: "Tìm thấy Ngạc vương rồi ư?"

Lý Thư Bạch gật đầu.

"Đi thôi" Hoàng Tử Hà kéo cương, không hề do dự nhảy lại lên ngựa.

Địch Ác đương nhiên không chịu tụt sau, chỉ mấy bước đã vượt qua Na Phất Sa, còn đắc ý khịt mũi liếc sang.

Hoàng Tử Hà vỗ đầu Địch Ác rồi ngẩng lên nhìn Lý Thư Bạch: "Gia nhanh thật đấy, tối qua chúng ta vừa thảo luận, hôm nay đã phát hiện tung tích Ngạc vương rồi."

"Dưới trướng ta tốt xấu gì cũng có nhiều người." Lý Thư Bạch ngẩng đầu nhìn về phía chùa Hương Tích, trầm giọng: "Huống hồ, Trường An tuy rộng, nhưng những nơi Thất đệ có thể đến chỉ bấy nhiêu thôi."

Hoàng Tử Hà trầm ngâm nhìn y, thoáng nghi hoặc nhưng không nói.

Dường như nhìn thấy sự băn khoăn của cô, y lại tiếp: "Ta... không muốn đi gặp Thất đệ một mình."

Cô ngoái lại, thấy rõ vẻ ngại ngần do dự trên mặt y. Hoàng Tử Hà hiểu, khi mọi chuyện chưa được làm rõ, Quỳ vương và Ngạc vương, quả thật không biết phải đối mặt riêng với nhau như thế nào.

"Ta không biết khi gặp Thất đệ, rốt cuộc phải nói gì làm gì nữa..." Lý Thư Bạch thở dài, phóng mắt nhìn ra rặng núi xanh xa xa. Gương mặt y nhìn nghiêng đẹp như non xa nước gần, có điều lại đượm phần do dự, như bị khói lam che phủ, mưa bụi giăng mờ. "Ta... thực lòng hơi sợ, sợ nghe được chân tướng, sợ Thất đệ thực sự hận ta, nhưng cũng sợ đệ ấy bị người ta khống chế, sợ sự thật về kẻ đứng sau màn..."

"Chẳng phải gia từng nói với tôi ư?" Hoàng Tử Hà ghìm cương cho Na Phất Sa đi chậm lại, đăm đăm nhìn y, "Điều gì phải đến ắt sẽ đến, không thể trốn tránh được. Chi bằng nhìn thẳng vào nó, ít nhất..."

Cô vươn tay ra, áp lên mu bàn tay y, giọng chậm rãi mà rành mạch: "Tôi sẽ luôn luôn ở bên gia."

Lời này y từng nói với cô vô số lần, giờ đến lượt cô nói ra, khiến y bất giác lật tay nắm chặt lấy tay cô.

Hai người nhằm thẳng hướng chùa Hương Tích, dọc đường nườm nượp khách dâng hương. Họ xuống ngựa trước cổng chùa rồi hòa vào dòng người theo bậc thềm đi lên núi.

Chùa Hương Tích là danh thắng Trường An, chùa tháp nguy nga, điện gác trang nghiêm, hôm nay là mồng một Tết, khách dâng hương kéo đến đông nghịt, khói hương bảng lảng trong điện, tiếng người cười nói ồn ào, vô cùng huyên náo.

Lý Thư Bạch dắt Hoàng Tử Hà băng qua điện gác huyên náo, ra phía sau chùa. Đường mòn vắng vẻ, dọc lối đi chỉ có lá úa cành khô. Cuối đường, một người đang cầm cây chổi, thong thả quét lá.

Lý Thư Bạch dừng chân dưới cội thông, nhìn nam tử áo vải mải miết quét.

Hoàng Tử Hà cũng nhìn theo ánh mắt y. Chỉ thấy người nọ cuối đầu, vận tăng y bằng vải thô, nhưng vẫn chưa cạo tóc, tuổi chừng hai mươi, da dẻ trắng trẻo, đường nét tuấn tú. Chính giữa trán có một nốt ruồi son, càng làm nổi bật làn da trắng và mái tóc đen như mực, toát lên khí chất thoát tục lạ thường.

Thường ngày quen thấy y gấm lụa lượt là, ngọc ngà châu báu, vậy mà giờ đây chỉ mặc áo vải trắng, không đeo trang sức, không ngờ càng làm nổi bật khí chất phi phàm.

Lý Nhuận quét từng bậc từng bậc, chuyên chú đến gần như thành kính.

Hai người họ cũng không làm ồn, chỉ lặng lẽ đứng bên kia đường nhìn sang.

Lá đã ngừng rơi, gió buốt cuốn theo mấy cành khô rụng xuống bậc thềm Lý Nhuận đã quét qua. Y ngoái lại nhìn, rồi xách chổi quay lại. Song vừa đi được hai bước, dường như sực nhận ra gì đó, y từ từ ngoái đầu nhìn về phía Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà.

Ánh mắt y gắn chặt vào Lý Thư Bạch, cơ mặt co rúm lại vì kinh hoàng. Y đứng đờ ra, cây chổi trong tay, rơi "cốp" một tiếng xuống thềm đá xanh.

Tiếng chuông văng vẳng từ xa đưa lại, vang vọng giữa núi rừng u tịch, tiếng vọng cứ vẳng đi vẳng lại bên tai họ, mãi không tan đi.

Lý Thư Bạch đi về phía Lý Nhuận, bước chân hơi nặng nề, nhưng không mảy may do dự. Thấy y đi đến, Lý Nhuận cuối cùng cũng định thần lại, vô thức quay người toan chạy.

Song Lý Thư Bạch đã đến bên cạnh, thản nhiên ngâm:
"Cây um, đường tắt vắng teo,
Núi sâu chuông vẳng nơi nào tiếng đưa.
Suối kêu nghẽn đá ria bờ,
Lạnh lùng bóng nắng chui lùa thông xanh(1)."

(1)Bài "Qua chùa Hương Tích" của Vương Duy, tự Ma Cật, bản dịch Tản Đà.

Cả người Lý Nhuận nhũn ra, loạng choạng dựa vào gốc tùng đằng sau, nhắm nghiền mắt lại.

Lý Thư Bạch chăm chú nhìn y, chậm rãi hỏi: "Thất đệ thích nhất là thơ Vương Ma Cật. Giờ đệ đã thỏa nguyện, được sống trong ý thơ của ông ấy, Tứ ca có nên chúc mừng đệ không đây?"

Lý Nhuận cắn chặt môi, ra sức kiềm chế bản thân, nhưng dù cố gắng thế nào thì cơ mặt rần rật cùng cặp mắt càng lúc càng trợn to vẫn vạch trần nỗi kinh hoàng và căm hận trong lòng y.

Nhìn thất đệ hoàn toàn xa lạ trước mặt, lòng Lý Thư Bạch đau thắt, cổ họng nghẹn lại, không sao nói tiếp được nữa.

Đúng lúc này, Hoàng Tử Hà bước đến sau lưng y, hành lễ với Lý Nhuận: "Tham kiến Ngạc vương gia."

Bấy giờ, Lý Thư Bạch mới lấy lại bình tĩnh hỏi: "Sao Thất đệ phải ẩn cư một mình ở đây? Hôm ấy đệ biến mất trên gác Tường Loan, làm chấn động khắp trong triều ngoài nội, khiến Tứ ca bị ngờ oan. Mãi đến hôm qua Tứ ca mới nghe ngóng được sau chùa Hương Tích, từ sau Đông chí một ngày có một cư sĩ đến ngụ, bên mình còn có mấy võ sĩ thân thủ lợi hại bảo vệ. Ta đoán là Thất đệ, nên mới tới đây thăm."

Hoàng Tử Hà nhìn quanh, song không hề thấy đám võ sĩ hộ vệ của Lý Nhuận, hẳn đã bị Lý Thư Bạch cho người giải quyết rồi.

Lý Nhuận nghiến răng. Không hé môi nửa lời, chỉ nhìn trừng trừng Lý Thư Bạch vẻ căm phẫn pha lẫn bi thương.

Thấy y như vậy, Lý Thư Bạch thở dài: "Thất đệ, hôm nay Tứ ca đến đây chỉ muốn hỏi đệ một câu, bấy nhiêu năm nay, ta đã làm việc gì có lỗi với đệ chưa?"

Ánh mắt Lý Nhuận sắc như dao lạnh như băng, ẩn chứa vô vàn oán độc, khiến Hoàng Tử Hà nghĩ đến ánh mắt của Vương Tông Thực, đúng như đúc một khuôn.

"Ai là... Thất đệ của ngươi?"

Lý Nhuận cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn khàn thê lương, từng chữ như rặn ra từ cổ họng, tràn đầy oán hận.

Lý Thư Bạch đứng bất động, nhìn chằm chằm Lý Nhuận, không đáp.

Lý Nhuận hít một hơi thật sâu, toan nén nỗi bi phẫn trong lòng xuống, nhưng nửa chừng lại run lên, một làn hơi mỏng thoát ra từ mũi che mờ gương mặt, không phân rõ được là kinh hãi hay oán hận nhiều hơn.

Chỉ nghe y lúng búng nói: "Lý Nhuận đời này kiếp này chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh, nghiên cứu kinh Phật... thực không ngờ... thực không ngờ chỉ vì nán lại chiêm ngưỡng cốt Phật, mà đánh mất cơ hội trốn thoát..."

Thấy y nói không nên câu, lời lẽ rối rắm, Lý Thư Bạch ngắt lời: "Thất đệ, bất kể đệ có thành kiến gì với Tứ ca, bất luận đệ đang lo sợ chuyện gì, xin đệ theo ta về, trả lại sự trong sạch cho ta, hoặc giải thích cho rõ ràng rốt cuộc Tứ ca mắc lỗi lầm gì, khiến đệ thành kiến với ta như thế."

"Theo ngươi về ư?" Lý Nhuận cười bi thảm, chầm chậm lùi lại một bước, lẩm bẩm hỏi: "Ta còn về được nữa sao?"

Hoàng Tử Hà bình thản đứng ra sau lưng Lý Nhuận, để tránh y bỏ chạy làm kinh động những người khác.

Song Lý Nhuận không hề quay đầu, cũng chẳng mảy may có vẻ muốn chạy. Y chỉ trừng trừng nhìn Lý Thư Bạch, lùi dần từng bước, giọng khản đặc đầy khó nhọc, như không còn là chính mình nữa: "Tứ... không, Lý Thư Bạch, ngươi dùng đủ mọi thủ đoạn lừa gạt khắp trong triều ngoài nội, tiếc rằng lại để lòi đuôi cáo, không qua được mắt ta!"

Thấy y cố chấp như vậy, lại không buồn giải thích, Lý Thư Bạch đành bước đến thuyết phục: "Thất đệ việc gì phải luôn miệng vu vạ cho ta như vậy, cứ giải thích rõ ràng mọi việc có phải hơn không?"

"Đừng đến đây!" Lý Nhuận lật tay phải, tức thì một thanh đoản kiếm lấp loáng đã kề ngay lên cổ.

Hoàng Tử Hà đứng phía sau Lý Nhuận, thấy rõ mặt Lý Thư Bạch tái ngắt đi. Y dừng chân, không dám tiến thêm bước nào nữa, song ánh mắt đã lộ vẻ kinh hoàng cực độ, phải nghiến răng nén nỗi kinh sợ đang dâng trào trong ngực, gằn từng tiếng: "Thất đệ, bỏ xuống đi!"

Nhưng Lý Nhuận đã chĩa ngay mũi kiếm vào tim mình, tay kia chỉ mặt Lý Thư Bạch, gầm lên cuồng loạn: "Lý Thư Bạch, đời này kiếp này, ngươi nhất định sẽ gặp báo ứng!"

Chưa dứt lời, thanh đoản kiếm đã đâm ngập vào tim.

Lý Thư Bạch xông đến, giữ chặt lấy tay Lý Nhuận, song thanh đoản kiếm nọ sắc bén vô cùng, Lý Nhuận lại xuống tay rất mạnh, mũi kiếm đã cắm sâu vào ngực.

Lý Thư Bạch ôm lấy thân thể đổ xuống của Lý Nhuận, điên cuồng vặn hỏi: "Tại sao? Tại sao thế? Rốt cuộc là chuyện gì đáng để đệ đánh đổi cả mạng sống như vậy?"

Hoàng Tử Hà chợt nghe tiếng chân rầm rập, một toán người đang từ bên kia con đường mòn chạy đến. Tuy cô chưa hết kinh hoàng, song vẫn cuống quýt chạy lại bên cạnh Lý Thư Bạch giục giã: "Gia đi mau thôi! Có người đến rồi!"

Bấy giờ Lý Thư Bạch mới hốt hoảng nhận ra mình đã bị một toán người bao vây, hơn nữa còn là một đội vệ sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt. Y vốn hết sức cảnh giác, tiếc rằng lúc này tâm trạng kích động, chỉ nghiến răng bế Lý Nhuận đứng lên.

Hoàng Tử Hà lại thúc giục: "Ngạc vương tự đâm trúng tim, không sống nổi đâu!"

Lý Thư Bạch biết rõ mình nên bỏ Lý Nhuận lại mà đi ngay, nhưng hằng ngày y rất thân với Lý Nhuận, huynh đệ khăng khít bấy nhiêu năm, giờ đây Lý Nhuận lại chết ngay trước mắt mình, khiến y hoảng loạn, thân thể Lý Nhuận trong lòng rõ ràng vẫn còn ấm nóng, máu vẫn lưu thông trong huyết mạch, nỡ lòng nào đặt Thất đệ xuống đất bỏ đi?

Hoàng Tử Hà cuống lên, vội kéo tay Lý Thư Bạch để y đặt Lý Nhuận xuống. Ai ngờ Lý Nhuận lại dùng sức tóm chặt cánh tay Lý Thư Bạch, nhất quyết không buông.

Lý Thư Bạch nắm cổ tay Lý Nhuận, thấy ánh mắt y nhìn mình đầy oán độc và cừu hận, đến chết không thôi, chỉ thấy lòng lạnh như tro tàn, máu nóng bốc lên đầu, huyệt thái dương rần rật dữ dội, ý thức cũng trở nên mơ màng, sực nghĩ chẳng lẽ mình đã thực sự làm chuyện có lỗi với Thất đệ? Lẽ nào mình tội không thể tha, đã phạm phải tội điều mà chính bản thân cũng không biết?

Chỉ ngây ra một thoáng, y đã đánh mất cơ hội cuối cùng.

Một bóng áo tím chạy đến, đem theo giá lạnh cắt da chặn trước mặt họ, chính là Vương Tông Thực. Sau lưng y là hơn trăm binh lính Thần Sách quân tinh nhuệ, vây kín hai người hết vòng trong đến vòng ngoài.

Lý Nhuận chỉ còn thoi thóp yếu ớt ngước lên nhìn Vương Tông Thực, cổ họng phát ra tiếng òng ọc, cuối cùng cũng thu được chút hơi tàn, thều thào nói bằng giọng của người hấp hối: "Quỳ vương Lý Thư Bạch... giết ta!"

Lời cuối vừa thốt ra, y cũng tắt thở, cánh tay trỏ thẳng vào Lý Thư Bạch rũ xuống trong lòng Quỳ vương. Lý Thư Bạch bất động, cúi đầu nhìn y nhắm mắt, không còn sức giơ tay lên nắm lấy tay y nữa.

Ánh mắt lạnh băng của Vương Tông Thực dừng ở Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà. Tà áo trắng của Lý Thư Bạch đã vấy đầy máu Lý Nhuận, như vô vàn đoá mai đỏ nở rộ trên nền tuyết trắng.

Vương Tông Thực chậm rãi bước đến, giọng lạnh như băng: "Dám hỏi Quỳ vương, tại sao lại xuống tay giết chết Ngạc vương gia?"

Hoàng Tử Hà đứng cạnh Lý Thư Bạch, run lên vì hoảng sợ, không biết kẻ nào đã giăng ra tấm lưới đáng sợ này, dù họ vận dụng đủ mọi cách, nhưng cứ từng bước từng bước dấn sâu, cuối cùng rơi vào tình cảnh này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: conmeoconmeo
Có bài mới 26.12.2016, 17:36
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 389
Được thanks: 1961 lần
Điểm: 10.39
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Chương 10.2
Lý Thư Bạch chẳng buồn đếm xỉa đến Vương Tông Thực, chỉ chăm chú nhìn thi thể Lý Nhuận trong lòng. Thật lâu sau, mới nhẹ nhàng đặt y xuống vạt cỏ úa tàn cạnh đó, đứng dậy sửa lại vạt áo, hỏi: "Nếu bản vương nói mình không giết Ngạc vương, ngươi có tin không?"

Vương Tông Thực lắc đầu, giơ tay trỏ quân sĩ Thần Sách quân xung quanh: "Vương gia giết hại Ngạc vương, Ngạc vương đích thân chỉ mặt hung thủ, hơn trăm binh lính Thần Sách quân của hạ quan đã tận mắt chứng kiến!"

"Vậy thì đi thôi." Lý Thư Bạch bình thản nói.

Hoàng Tử Hà cuống lên, chạy đến bên cạnh Vương Tông Thực ngăn lại: "Vương công công, việc này còn có ẩn tình, xin để tôi lục soát hiện trường đã!"

Vương Tông Thực nhìn cô, khoé môi hơi nhếch lên thành một nụ cười như có như không: "Sao Hoàng tiểu thư lại ở đây?"

"Cô ấy không liên quan đến việc này, nhiều ngày trước cô ấy đã cắt đứt quan hệ với bản vương, dọn ra ở căn nhà tại phường Vĩnh Xương rồi." Lý Thư Bạch bước đến gần Vương Tông Thực, dừng lại hạ giọng: "Còn căn nhà đó là của ai, bản vương không hề biết."

Vương Tông Thực hiểu ý y, nếu cứ khăng khăng truy cứu Hoàng Tử Hà thì bản thân mình cũng không thoát khỏi liên can, bèn quay lại bảo mấy kẻ đằng sau: "Tài phá án của Hoàng tiểu thư lừng danh thiên hạ, để cô ấy kiểm tra hiện trường thực không gì bằng nữa. Các người để lại hai người hỗ trợ Hoàng tiểu thư, những kẻ khác hộ tống Quỳ vương về kinh."

Hoàng Tử Hà nhìn theo hút bóng Lý Thư Bạch, thấy y vẫn hiên ngang đường hoàng, bước đi thong thả, mới hơi yên lòng.

Cô đến bên cạnh thi thể Lý Nhuận, xắn tay áo chẽn lên, quỳ xuống kiểm tra một lượt.

Làn da Lý Nhuận giờ đây càng trắng bệch, cơ thể vẫn còn ấm, nốt ruồi chu sa giữa hai đầu mày đỏ đến chói mắt. Gương mặt đẹp đẽ là thế, tiếc rằng đã co rúm lại, chết thảm.

Tuy y mặc áo vải, nhưng vải bông có nguồn gốc từ Tây Vực, chiếc áo này được dệt rất tinh xảo, lót bông bên trong, thực tình còn đắt hơn hàng tơ lụa. Dù y một lòng hướng Phật, ẩn cư sau chùa Hương Tích, nhưng rốt cuộc vẫn không giống các tăng lữ bình thường.

Cô rút thanh đoản kiếm khỏi lồng ngực y. Tim Lý Nhuận đã ngừng đập, trên ngực chỉ còn một lỗ sâu hoắm rỉ máu. Cầm thanh đoản kiếm lên, vừa nhìn rõ hình dáng, lòng cô đã nặng trĩu, tới khi lau sạch vết máu, trông thấy hai chữ triện cổ "Ngư Trường" khắc bên trên, tim cô càng đập rộn lên.

Kiếm Ngư Trường vốn là vật tùy thân của Lý Thư Bạch ,về sau khi bị ám sát ở Thục, y đã trao lại cho cô. Cô luôn đem theo bên mình, cho tới ngày cải vã với y rồi rời khỏi phủ Quỳ, vì đi quá vội nên đã bỏ lại tất cả đồ đạc, sau đó cũng chỉ nhờ người qua lấy ít vật dụng của mình, thanh đoản kiếm đương nhiên vẫn để lại phủ Quỳ.

Vậy mà giờ đây, chẳng biết Lý Nhuận lấy đâu được thanh kiếm này, lại dùng nó tự sát.

Trong triều có rất nhiều người biết kiếm Ngư Trường là của Lý Thư Bạch, vụ án sát hại Ngạc vương này vật chứng đã rành rành.

Quả nhiên, vừa nhác thấy thanh đoản kiếm trong tay cô, hai tên lính ở lại phụ giúp đã nhận ra ngay: "Kiếm Ngư Trường kìa! Đây chẳng phải đoản kiếm tùy thân của Quỳ vương gia ư?"

Kẻ kia gật đầu: "Đúng đấy, chắc là nó rồi!" Hoàng Tử Hà đưa thanh kiếm cho họ, gắng nén hồi hộp hỏi: "Các vị cũng biết kiếm Ngư Trường ư?"

"Ai mà không biết? Năm xưa Quỳ vương dẹp loạn Từ Châu quay về, được thánh thượng ban thanh kiếm này. Đám người Thần Uy, Thần Vũ dạo ấy vẫn luôn miệng khoe khoảng, tự cho là mình có vũ khí ngự ban, đè đầu cưỡi cổ chúng tôi."

Binh sĩ kia thận trọng cầm kiếm lên, mân mê không rời tay, tấm tắc: "Sắc thật đấy."

"Xem ra lời đồn trong kinh thành không phải nhảm nhí. Quỳ vương thực sự... đã bị Bàng Huân nhập xác rồi. Ngạc vương vạch trần âm mưu của hắn, nên bị hắn giết người diệt khẩu."

Hoàng Tử Hà đang lục lọi túi áo Lý Nhuận, nghe vậy lạnh lùng buông một câu: "Giờ mọi chuyện còn chưa được xác định, đừng đồn bậy đồn bạ."

Kẻ nọ sợ hãi ngậm tăm, cất kiếm Ngư Trường đi.

Lý Nhuận chỉ ra ngoài quét tước nên không mang gì theo người cả. Hoàng Tử Hà bèn đi đến gian nhà y cư ngụ. Cây chổi quét lá vẫn nằm chỏng chơ bên đường, cô cầm lên xem, thấy chỉ là cây chổi bình thường, bèn gác tạm trước cửa rồi bước vào.

Trong nhà bày biện đơn giản đến gần như sơ sài, chỉ có một bàn một tủ một giường, một cái giá xếp mấy cuốn sách, trên giường chăn gối được gấp gọn ghẽ, trong tủ chỉ có vài bộ quần áo. Chăn gối và quần áo đều còn mới, nhưng tuyền những màu nhạt, rất hợp với cửa Phật.

Hoàng Tử Hà lục tìm khắp trong nhà song chẳng thấy thứ gì, đành đứng nhìn vài tia sáng len qua ô cửa nhỏ rọi vào, nhắm mắt lại, cố hình dung cuộc sống của Lý Nhuận tại đây.

Một vị vương gia đã quen áo gấm cơm vàng từ khi sinh ra, ngang nhiên đổ tội phản nghịch lên đầu người anh xưa nay vẫn tử tế với mình ngay trước mặt mọi người, rồi giả chết trốn đi, ẩn cư sau chùa, chôn vùi cả đời trong đèn xanh sách cũ.

Nếu y một lòng hướng Phật, muốn xa rời tục thế, thì tại sao lại nhờ họ tra xét chuyện xưa của mẫu phi? Giữa y và Quỳ vương rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, để đến nỗi y không tiếc dùng cả tính mạng vu hãm chính anh ruột mình?

Hoàng Tử Hà đứng giữa căn nhà âm u, lắng nghe từng trận gió thông vi vút bên ngoài, như sóng dữ cuộn trào. Nghĩ đến cái chết quyết liệt của Ngạc vương, vết máu trên người Lý Thư Bạch, chữ 'vong' trên lá bùa, cô như rơi vào màn sương mù mịt, đứng ngẩn ra hồi lâu không cách nào động đậy được.

Hai binh sĩ bên ngoài liên tục giục giã, Hoàng Tử Hà mới bước ra. Tiếng gió gào rít thổi qua cánh rừng lấp đầy tai, khiến cô run lên bần bật, gần như không thể kìm lại được, bất giác giơ tay lên bưng chặt lấy tai.

Cơn gió lồng lộng nghiến qua nhân thế, mọi thứ trên đời đều bị sức mạnh khủng khiếp ấy nghiền nát, không ai ngăn nổi.

Mồng một tháng Giêng là khởi đầu cho cả năm mới.

Cô về đến Trường An thì trời đã tối. Trăm họ trong thành đang ăn mừng, đâu đâu cũng nghe tiếng pháo trúc, khắp nơi chăng đèn kết hoa.

Chẳng biết vì sao giữa ngày Tết vui vẻ thế này, một mình cô lại dật dờ ngơ ngẩn, tái ngắt như ma.

Hoàng Tử Hà về đến phường Vĩnh Xương, đứng trước cửa hồi lâu, cuối cùng vẫn nghiến răng bước vào nhà.

Vương Tông Thực đang đợi, thấy cô từ ngoài cửa đi vào, y thản nhiên bưng chén trà lên nhấp giọng rồi hỏi: "Khi trước ta đã nói sẽ giúp cô tra rõ việc này, sao cô phải nôn nóng tự mạo hiểm?"

Hoàng Tử Hà cúi đầu đáp khẽ: "Xin công công bỏ quá cho tội hấp tấp, cũng đa tạ công công hôm nay đã cứu tôi. Chẳng hay tiếp theo đây Quỳ vương sẽ ra sao?"

Vương Tông Thực đặt chén trà trong tay xuống bàn: "Việc của Quỳ vương, chúng ta đã bẩm lên thánh thượng. Giờ sẽ do Tông Chính Tự xử lý, tạm thời Quỳ vương cứ ở lại Tông Chính Tự, không về phủ Quỳ nữa."

Ở lại Tông Chính Tự, cũng đồng nghĩa với giam cầm.

Hoàng Tử Hà lại hỏi: "Hôm nay công công xuất hiện ở chùa Hương Tích quả là trùng hợp, chẳng rõ tại sao lại trùng hợp đến thế?"

"Nói ra cũng thật khéo, vốn dĩ hôm nay toàn quân Thần Sách được nghỉ, nhưng đến trưa ta đột nhiên nhận được thánh mệnh, nói có triều thần sáng nay tới chùa Hương Tích giành hương đầu, nghe ngóng được tung tích một người, hình như là Ngạc vương. Hoàng thượng đã hỏa tốc sai người đi bảo vệ, nhưng xét lại tình hình khi Ngạc vương mất tích, lại lệnh cho Thần Sách quân lập tức xuất phát đón Ngạc vương về cung, nhất định không được làm vương gia bị thương!" Nói đến đây, Vương Tông Thực mỉm cười lạnh lùng, "Hoàng thượng thánh minh, tiếc rằng cuối cùng ta vẫn phụ thánh mệnh, không cứu được Ngạc vương khỏi tay Quỳ vương."

Hoàng Tử Hà lặng lẽ vái y một vái: "Đa tạ công công thu nhận lâu nay, Quỳ vương là ân nhân của tôi, giờ ân nhân gặp nạn, có lẽ tôi phải quay về giúp đỡ."

"Giờ Quỳ vương đã ở Tông Chính Tự, ngươi định giúp thế nào? Ngươi tưởng phủ Quỳ như rắn mất đầu hiện giờ còn có kẻ giúp được ngươi điều tra việc này ư? " Đoạn Vương Tông Thực chậm rãi đứng dậy đi đến, nhìn cô bằng cặp mắt lạnh băng, không nói thêm nửa lời.

Hoàng Tử Hà mím môi nín lặng, tự hiểu những lời y nói đều là thực, giờ đây cô chẳng có cách nào để cứu Lý Thư Bạch cả. Hồi lâu, cô mới rụt rè lên tiếng: "Xin công công chỉ bảo tôi phải làm thế nào để báo ân."

"Ta đã nói rồi, ta rất thích ngươi. Trong mắt ta, đám thanh niên tài tuấn đồng lứa với ngươi, kể cả Vương Uẩn, đều không bằng một nửa ngươi." Vương Tông Thực cúi đầu, quan sát gương mặt nghiêng của cô rồi lắc đầu: "Nếu ngươi có thể trở thành người nhà họ Vương, thì quả là cái phúc của nhà họ Vương."

Hoàng Tử Hà đứng bất động, lặng lẽ cắn môi.

"Đương nhiên, việc ngươi lật lọng, đã nói sẽ cân nhắc về làm dâu họ Vương, rồi lại chạy đến chỗ Quỳ vương, khiến ta rất không vui."

Hoàng Tử Hà cuối cùng cũng lên tiếng: "Tôi chỉ nói sẽ cân nhắc, chứ chưa hề nhận lời."

"Ha ha, định giở những trò vặt đó ra với ta, chẳng ăn thua gì đâu." Vương Tông Thực cười nhạt, chắp tay sau lưng bước đến bên song, nhìn ngọn đèn treo ngoài cửa, giọng khoan thai xoáy vào tai cô, tránh cũng không tránh nổi: "Cho ta một câu trả lời rõ ràng đi, rốt cuộc ngươi muốn trơ mắt nhìn Quỳ vương đi vào chỗ chết, hay muốn dốc sức cho nhà họ Vương, đổi lại nhà họ Vương sẽ hỗ trợ ngươi cứu lấy Quỳ vương?"

Hoàng Tử Hà trầm tư, hồi lâu mới hỏi: "Thế lực đằng sau mạnh như vậy, nhà họ Vương thực sự giúp được Quỳ vương ư?"

"Chuyện này phải trông vào ngươi, chứ đừng trông vào chúng ta." Vương Tông Thực vẫn nhìn ra ngoài song, không hề ngoái lại, nói như lẩm bẩm một mình: "Ta chỉ có thể nhận lời để ngươi tham gia vào vụ này, cho ngươi cơ hội điều tra thôi."

Hoàng Tử Hà đứng giữa đại sảnh, giữa đêm đông, ánh đèn lạnh lẽo rọi xuống, kéo bóng cô đổ dài dưới đất.

Cũng chỉ có chiếc bóng lẻ loi ấy làm bạn với cô mà thôi. Giờ nhìn khắp thiên hạ, cô một thân một mình, không ai bên cạnh, lấy gì chống lại cơn bão khủng khiếp đang ập đến?

Cô chỉ là một người con gái, đối đầu với thứ sức mạnh khủng khiếp nhất trên đời, ắt sẽ tan xương nát thịt, hóa thành bùn đất.

Nước mắt yếu đuối bỗng giăng mờ, trong đêm lạnh, cô không sao ngăn mình khỏi run lên. Cô biết trước mặt là vực thẳm, bên trên chỉ có một lớp băng mỏng, hễ cô cử động ắt sẽ rơi xuống, không còn cơ hội ngoi lên nữa. Nhưng, Lý Thư Bạch, đang ở dưới đáy vực.

Dù ngàn vạn người ngăn trở, dù phía trước là gió tanh mưa máu, dù biết mình sẽ bị cuốn vào vòng xoáy khổng lồ kia rồi nghiền nát thành tro bụi, cô vẫn phải đặt chân lên con đường này.

Cuối cùng, cô khom người hành lễ với bóng lưng Vương Tông Thực, chậm rãi vái một vái thật dài, nói khẽ: "Đa tạ Vương công công."

Vương Tông Thực ngoái lại hỏi: "Thế nào?"

"Tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ về việc này, xin công công thư thư cho mấy ngày." Cô khẽ lắc đầu, giọng nghèn nghẹn, mắt rưng rưng đỏ hoe, song vẫn cố kìm không rơi nước mắt, "Đợi Vương Uẩn quay về, tôi sẽ cho vương công tử một câu trả lời." Rốt cuộc vẫn hy vọng đi đến cuối cuộc đời, có thể nắm được bàn tay mà mình muốn nắm.

Nói rồi, cô lại lặng lẽ hành lễ với y. Vương Tông Thực dường như định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn ngoảnh đi: "Tùy ngươi. Ngươi cứ ở lại đây, có gì cần thì đến tìm ta."

Sau khi Vương Tông Thực đi khỏi, Hoàng Tử Hà một mình ngồi lặng giữa phòng. Xung quanh lặng phắc như tờ, chỉ còn mỗi đôi A Già Thập Niết vẫn nhởn nhơ bơi lượn trong bình, quẫy cho nước gợn lăn tăn, đôi ba làn sóng soi vào mắt cô, phản chiếu cõi lòng xao động dữ dội, không sao vỗ yên được.

Rồi như không chịu đựng nỗi xao động lạ lùng này, cô bước ra khỏi nhà, thấy trời sao sáng lạn mà lạnh lẽo. Những vì sao ấy cao xa không thể với tới, ngân hà lặng lẽo phơi bày từ chín tầng trời, trên trời dưới đất đều rộng mênh mông, một mình cô tồn tại giữa thế gian, chỉ biết dựa vào một chút hơi ấm trong lồng ngực.

Hoàng Tử Hà siết chặt tay lại, mặc cho móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau nhói, đi thẳng về phía Đông, không hề do dự.

Băng qua vô vàn phồn hoa huyên náo dọc đường, cuối cùng cô cũng đến trước đôi cánh cổng khép chặt ở phủ Quỳ, giơ tay gõ cửa.

Bên trong vang lên tiếng người gác cổng: "Vị nào đến vậy?"

"Lưu thúc, là tôi, Dương Sùng Cổ đây." Hoàng Tử Hà cao giọng đáp.

"Ôi, cô về đấy ư!" Người bên trong mừng rỡ reo lên, rồi vội vàng mở cửa. Bọn Lưu thúc đang quây quần bên lò lửa trong phòng canh cổng chuyện trò, ai nấy đều lộ vẻ thấp thỏm lo lắng.

Đóng cửa lại xong xuôi, Lưu thúc mới cuống quýt hỏi: "Hoàng tiểu thư chắc cũng nghe tin, gia giờ đã ở Tông Chính Tự rồi!"

"Tôi biết, gia bị liên lụy vì vụ Ngạc vương." Trong phòng đóng kín, hơi nóng từ lò lửa khiến cô thấy mệt lử, cả ngày cô chưa ăn uống gì, hôm nay lại gặp nhiều biến cố, giờ được sưởi ấm, cô mới phát hiện ra mình vừa đói vừa mệt, gần như không đứng nổi nữa, bèn nhận lấy cốc nước Lưu thúc đưa uống mấy ngụm rồi hỏi: "Tôi tới tìm Cảnh Dực, Cảnh Dực công công có ở đây không?"

Từ sau khi bị ám sát ở Thục, người có thể tin cậy bên cạnh Lý Thư Bạch đã thất tán không ít, lại thêm trận hỏa hoạn ở Thành Đô khiến Cảnh Dục bỏ mạng. Quan thừa trong vương phủ đã già, lui về ở bên ngoài, giờ chỉ còn Cảnh Dực và Cảnh Hằng hai người đắc lực nhất.

Ba người quây quần ngồi lại, Hoàng Tử Hà bèn thuật lại mọi chuyện hôm nay cho hai người kia nghe.

Cảnh Dực phát biểu: "Giờ Quỳ vương đã bị đưa vào Tông Chính Tự, chúng ta lại không thể điều động hai quân Thần Uy, Thần Vũ, coi như không cầu được viện trợ bên ngoài, tuy đội nghi trượng trong phủ có mấy trăm người, nhưng làm sao đủ được. Đúng là thế cô lực mỏng."

Cảnh Hằng gật đầu nói thêm: "Người qua lại với gia trong triều không hề ít, nhất là những kẻ chính tay gia đề bạt, nhất định sẽ không khoanh tay ngồi nhìn, dù sao sự thăng trầm của phủ Quỳ cũng liên quan trực tiếp đến tính mạng người nhà họ, nếu chúng ta tới nhờ vả, ắt họ sẽ giúp."

Hoàng Tử Hà lắc đầu: "Tội trạng của gia rất kinh khủng, nào là sát hại em ruột, nào là rắp tâm mưu phản, dù các triều thần cùng dâng tấu cũng đâu thể che chở được?"

Cảnh Hằng trống chán thở dài: "Đúng thế, chuyện khác còn dễ biện bác, nhưng giờ Ngạc vương chính miệng tố cáo gia, xưa nay Ngạc vương rất thân thiết với gia, lời nói ra rất có sức thuyết phục. Trùng hợp nhất là lúc Ngạc vương lâm chung gia lại có mặt, đúng là... trăm miệng cũng không cãi lại được!"

Cảnh Dực hạ giọng hỏi Hoàng Tử Hà: "Lúc hấp hối, Ngạc vương đã chính miệng nói rằng gia sát hại mình ư?"

Hoàng Tử Hà im lặng gật đầu.

"Chuyện này... rốt cuộc là sao?" Cảnh Dực nhíu mày.

Hoàng Tử Hà lắc đầu, chẳng biết nói gì thêm nữa. Giờ họ không thể phản bác những lời đồn trong kinh được nữa, kẻ biết việc Ngạc vương tự vẫn chỉ có cô và Lý Thư Bạch, nhưng ai chịu tin họ? Ai chịu tin Ngạc vương dám dùng cái chết để vu cáo Quỳ vương? Ai dám tin một chuyện khó tưởng tượng như vậy?

E rằng ngay cả Cảnh Dực và Cảnh Hằng, cũng không hoàn toàn tin tưởng nữa là.

Hoàng Tử Hà đành đổi chủ đề: "Căn nguyên bên trong chuyện này chúng ta không thể biết được, giờ Ngạc vương đã từ trần, cũng chẳng còn manh mối nào nữa. Theo tôi thấy, chi bằng chúng ta bắt đầu từ chỗ khác."

Cảnh Hằng liếc cô, uể oải hỏi: "Bắt tay từ đâu?"

"Ngạc vương tự vẫn bằng chính thanh kiếm Ngư Trường của gia. Thanh đoản kiếm này lúc trước gia cho tôi, về sau tôi vẫn để lại phủ Quỳ, không biết vương gia sắp xếp thế nào?"

"Thanh kiếm này là vật thánh thượng ban tặng mà gia cũng cho cô ư?" Cảnh Hằng tròn mắt hỏi.

Hoàng Tử Hà đành thuận miệng giải thích: "Bấy giờ đương lúc nguy cấp, gia cũng không bảo là cho tôi, chỉ đưa tôi dùng tạm thôi. Trước khi tôi đi, vẫn để lại trong vương phủ."

"Ồ... Nhưng về sau gia cũng không nhắc đến." Cảnh Hằng quay sang hỏi Cảnh Dực: "Có phải công công cất đi không?"

Cảnh Dực nhìn Hoàng Tử Hà nói: "Sau khi cô đi, gia không hề nhắc đến một lời, cho tới khi biết được nơi ở mới của cô mới sai người thu dọn đồ đạc đưa sang. Bấy giờ chính ta phái người đi thu dọn đồ đạc của cô, trộm nghĩ chắc cô giận dỗi gia ít bữa rồi sẽ quay về, nên chỉ lấy ít quần áo và tiền bạc đưa đi, những thứ khác vẫn ở nguyên chỗ cũ trong phòng. Nếu bây giờ thấy có kiếm Ngư Trường, đám người kia ắt sẽ báo với ta."

"Thế nên thanh kiếm ấy có lẽ ngay sau khi tôi đi, đã bị người ta lấy mất rồi?" Hoàng Tử Hà mím môi trầm tư hồi lâu, mới rì rầm: "Thử tra xem sau khi tôi đi đã có ai đến phòng tôi, đương nhiên, cũng có khả năng người đó là thị vệ trong phủ, nhân lúc đi tuần lẻn vào , âm thầm lấy kiếm đi."

"Thị vệ ư?" Cảnh Hằng nhướng mày, lẩm bẩm.

Hoàng Tử Hà gật đầu, ánh mắt lộ vẻ do dự, nhưng cuối cũng vẫn hít thật sâu rồi thốt ra một cái tên: "Trương Hàng Anh."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: conmeoconmeo, metruyen116
Có bài mới 27.12.2016, 20:17
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 389
Được thanks: 1961 lần
Điểm: 10.39
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Chương 11: Bóng đen thấp thoáng

Cảnh Dực và Cảnh Hằng giật mình, quay sang nhìn nhau nín lặng.

Hoàng Tử Hà cúi đầu trầm ngâm giây lát rồi nói: "Thực ra tôi cũng chỉ suy đoán được đôi điều thôi, vẫn phải nhờ hai vị giúp tôi xác minh lại."

"Được, tôi sẽ đi tìm cho cô hồ sơ tháng này." Nói rồi Cảnh Hằng đứng dậy đi ngay, để lại Hoàng Tử Hà chống cằm ngẩn người ngồi đợi.

Cảnh Dực liếc cô: "Nghĩ gì thế?"

Cô ghé lại gần thì thào hỏi: "Dực công công có cách nào đưa tôi vào Tông Chính Tự gặp gia không?"

"Ha... nhớ vương gia rồi à?" Cảnh Dực nhướng mày.

Hoàng Tử Hà đỏ bừng mặt lên, vừa giận vừa cuống, lườm Cảnh Dực một cái thật dài: "Làm gì có chuyện đó! Tôi... tôi chỉ lo gia ở Tông Chính Tự không quen thôi."

"Không sao đâu, cô khỏi lo. Người có thân phận như gia, đương nhiên sẽ không phải ở nha môn Tông Chính Tự. Bên bờ Khúc Giang Tông Chính Tự có một ngôi đình, vẫn thường bày tiệc tụ họp tại đó, tôi cũng đã đến mấy lần, nằm giữa rừng mai, khá thanh nhã, tuy không bằng vương phủ nhưng cũng yên tĩnh, vương gia ở đó chắc cũng tạm ổn."

Thấy Cảnh Dực nói nhẹ nhàng như vậy, Hoàng Tử Hà cũng yên tâm, lại hỏi thêm: "Nhưng có cách nào dàn xếp để tôi gặp gia một lần không?"

"Làm sao được? Sau khi đến Tông Chính Tự, vương gia đã chuyển lời dặn tất cả mọi người không được vào gặp riêng, gia cũng sẽ không gặp ai cả." Cảnh Dực vừa mở sổ đối chiếu các khoản, vừa nói: "Bằng không vương gia ở trong triều bấy nhiêu năm, uy danh hiển hách, nắm giữ bao nhiêu bộ phận như vậy, chúng ta cả trong tối lẫn ngoài sáng đều có rất nhiều cách để dàn xếp, sao có thể không gặp được gia?"

Hoàng Tử Hà ngồi xuống trước mặt Cảnh Dực, nhíu mày: "Cả tôi gia cũng không chịu gặp ư?"

"Không, có lẽ gia nghĩ gặp cũng vô ích. Hơn nữa cô cũng nên biết, vương gia không hề muốn cô bị cuốn vào vòng xoáy này."

Hoàng Tử Hà cuống lên: "Đã đến nước này, gia tưởng tôi còn tự giữ lấy thân được sao?"

Cảnh Dực ngước lên nhìn cô, nhướng mày: "Nói thực lòng, tôi thấy Vương Uẩn cũng không tệ."

Nghe vậy, Hoàng Tử Hà bực bội đứng phắt dậy đá vào bàn, khiến nghiên trên bàn văng cả mực ra.

Cảnh Dực nhìn cô cười: "Được rồi, tôi biết mấy hôm nay cô buồn bã nên nói đùa thôi."

Hoàng Tử Hà trừng mắt lườm: "Công công có nghe ngóng được động tĩnh gì không?"

"Chẳng có gì cả, ngày Tết quan viên trong triều đều nghỉ ngơi, phải mồng bốn mới tới nha môn. Có điều ở nhà họ cũng chẳng được nhàn nhã đâu, giờ sóng ngầm đã dấy lên khắp kinh thành, ai ai cũng biết Ngạc vương đã qua đời, mồng bốn tới nha môn, ắt lại gặp một phen sóng gió." Cảnh Dực lộ vẻ tiếc nuối, "Đáng tiếc, mồng một Tết bệ hạ lại phát bệnh đau đầu, miễn tất cả triều bái và quân trượng, bằng không vụ này đã ầm ĩ lên rồi."

Nhìn thái độ chỉ sợ thiên hạ không loạn của hắn, Hoàng Tử Hà ngán ngẩm: "Đừng háo hức như thế chứ?" Dù sao đây cũng là mối họa lớn bằng trời, trên dưới phủ Quỳ mấy trăm người rất có thể không ai trốn thoát.

"Đau dai dẳng chi bằng đau một chốc, đến muộn không bằng đến sớm. Cứ nghĩ ngày kia mới bắt đầu, tôi lại thấy sốt cả ruột." Thấy Hoàng Tử Hà đã đỡ trán đứng dậy chuẩn bị đi, Cảnh Dực vội túm tay áo cô: "Đừng rầu rĩ thế được không? Cô như vậy cũng chẳng ích gì đâu! Tôi biết, nhất định cô rất hợp với Cảnh Dục, lúc nào hắn cũng xụ mặt ra ấy..." Nói đến đây, Cảnh Dực sững ra giây lát rồi tiếp, "Thôi thôi, dù sao hắn cũng bỏ mình vì gia, tôi không nên nói xấu."

"Công công và Dục công công từ nhỏ đã lớn lên trong cung ư?"

"Cảnh Dục thôi, tôi thì không. Hình như hắn được đưa vào cung từ khi bốn năm tuổi, thuở bé đã ở trong cung, chẳng phải lo cơm ăn áo mặc, sung sướng hơn tôi nhiều." Cảnh Dực vừa nói vừa liếc cuốn sổ trong tay, ngọn bút thoăn thoắt hết chấm lại móc, nháy mắt đã thấy lật sang trang khác. "Tôi vừa ra đời đã bị bỏ ở cô nhi viện, lớn lên đói khổ quá, phải giật đồ ăn của đứa trẻ khác, còn đánh nó bị thương, cuối cùng bị đuổi đi. Lê lết ngoài đường xin ăn mấy năm, một hôm trời mưa to, nước mưa xối vào mặt tôi cũng trắng trẻo sáng sủa ra, vô tình lọt vào mắt một người..."

Hoàng Tử Hà chớp chớp mắt, bắt đầu ngẫm nghĩ "lọt vào mắt" là ý gì. Thấy vậy, Cảnh Dực trừng mắt nhìn cô: "Đừng nghĩ lung tung, kẻ nọ thấy tôi đầy đủ chân tay, mặt mũi cũng sáng sủa, bèn dắt về cho tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới rồi bán vào cung. Sau đó thì... xoẹt!" Kể đến đây, hắn ngẩng lên cười với Hoàng Tử Hà, để lộ chiếc răng khểnh lém lỉnh: "Đấy, thế là tôi thành hoạn quan. Về sau quét tước ở trong cung ít lâu thì nghe tin phủ Quỳ mở rộng, hòa thượng định ban tặng vài hoạn quan, ôi chao, cô không biết đâu, hồi ấy tôi phải nghĩ nát óc mới giành được một chân ấy!"

Hoàng Tử Hà thẽ thọt: "Ấy là Dực công công tài cán hơn người nên mới được vương gia xem trọng."

"Hiển nhiên rồi, tôi phải cố gắng lắm đó, trước đây tôi còn không biết chữ, sau này vào cung Cảnh Dục mới tìm cho một quyển Thiên tự văn, tôi cứ đối chiếu vào đấy mà học dần, còn đem bao nhiêu khoai nướng đến đút lót lấy lòng hoạn quan trông coi Tàng thư các, trong mấy năm đã đọc hết sách vở ở đó!"

Nghe Cảnh Dực kể chuyện hồi nhỏ, Hoàng Tử Hà bỗng chạnh lòng, nơi nào đó trong tim chợt âm ỉ đau. Cô nhìn Cảnh Dực, nói nhỏ: "Trải nghiệm của công công... hơi giống một người tôi quen."

"Tôi biết, là Vũ Tuyên phải không?" Cảnh Dực hỏi thẳng.

Hoàng Tử Hà sững ra, từ tốn hỏi: "Công công cũng biết y ư?"

"Còn phải nói, cô có biết kẻ chuyên săn tin trong cung là ai không? Cô thấy Lư Vân Trung có hay ngồi lê đôi mách không hả? Đó đều là những tin tức vụn vặt từ chỗ tôi lọt ra thôi." Cảnh Dực không biết xấu hổ còn dương dương tự đắc khoe, "Cô chưa về kinh, tôi đã nắm rõ chuyện Vũ Tuyên rồi."

Hoàng Tử Hà ngoảnh mặt đi, đổi chủ đề: "Thế nên... Dục công công không chỉ thân thiết, mà còn có ơn với công công ư?"

"Ơn nghĩa gì, tên khốn đó chỉ muốn tôi gánh thêm nhiều việc thôi." Nói đến đây, hắn bỗng sững ra, cuối cùng mới tiếp: "Ừ phải... Nếu không có hắn, có lẽ... đến giờ tôi vẫn là một tiểu hoạn quan vô học..."

Hoàng Tử Hà nhận ra khi nhắc đến Cảnh Dục, mắt Cảnh Dực thoáng nhòa đi, cô ngập ngừng, đang chưa biết phải lựa lời sao cho phải thì Cảnh Dực đã nhận ra ngay: "Có gì cứ nói đi, có phải liên quan đến Cảnh Dục không?"

"Vâng..." Hoàng Tử Hà chậm rãi gật đầu, "Dực công công có thấy Dục công công hằng ngày có điểm nào... không bình thường không?"

Cảnh Dực ngẩn ra, từ từ đặt sổ sách trong tay xuống, ngước nhìn cô: "Hỏi vậy là ý gì?" Hoàng Tử Hà cũng không giấu giếm: "Tôi nghi ngờ Dục công công."

"Vì hắn cầu xin vương gia giữ Trương Hàng Anh lại làm hộ vệ ư?"

"Không chỉ thế. Ví như bấy giờ tôi và gia đã cải trang náu mình tại một quán trọ ở Thục, song Trương Hàng Anh và Dục công công trùng hợp thế nào lại chọn đúng quán trọ đó; sau khi họ đến không lâu thì quán trọ bị cháy, bên ngoài còn có người mai phục sẵn; lúc gia đeo lá bùa trong mình thì không xảy ra chuyện gì, nhưng vừa bỏ vào hộp đã có thay đổi, mà bấy giờ bên cạnh chỉ có một mình Trương Hàng Anh, Cảnh Dục đã chết..."

"Để tôi nghĩ đã." Cảnh Dực giơ tay ngăn cô nói tiếp.

Hoàng Tử Hà im lặng ngồi bên cạnh nhìn Cảnh Dực.

Hắn nghiêm trang nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng: "Ba năm trước, Bàng Huân nổi loạn, vì lá bùa nọ mà tay trái gia suýt thành tàn phế. Sau đó gia đã đổi tất cả người hầu cận một lần, cùng lúc ấy, tôi và Cảnh Dục được chọn."

"Trước đó biết đâu Dục công công lại tiếp xúc với ai thì sao?"

"Không thể, vì lần tuyển người đó là vương gia lấy hồ sơ người hầu của cả một hành cung, sau đó đích thân đến, gọi tên ngẫu nhiên vài người trong đó, không hề phân biệt lớn bé xấu đẹp. Lúc trước cũng không ai biết gia tới tìm hoạn quan cho vương phủ, càng không biết gia sẽ chọn ai, ngay bản thân vương gia cũng chỉ đọc bừa vài cái tên thôi." Kể đến đây, Cảnh Dực vỗ ngực thở hắt ra: "May mà bấy giờ tên của tôi hay, nên mới được gia chú ý."

"Nói vậy thì tất cả đều là trùng hợp, có gì liên quan đến tài năng của công công đâu?" Đoạn Hoàng Tử Hà thuận miệng hỏi thêm: "Trước đây công công tên gì?" "Nhị Cẩu Tử".

"..." Hoàng Tử Hà còn đang câm nín, Cảnh Dực đã đứng dậy bưng ngọn đèn trên bàn lên: "Nào, kể gì cũng vô ích thôi, chúng ta đị xem di vật của Cảnh Dục."

Phòng Cảnh Dục ở ngay bên cạnh, sát vách, dưới ánh đèn, có thể thấy căn phòng rất rộng. Ngay cạnh cửa vào bày một bộ bàn ghế, bên trái là phòng xép, bên phải là phòng ngủ. Cảnh Dục thích những đồ chạm trổ bằng đá nên trên bàn lẫn bậu cửa sổ bày đủ loại, to có nhỏ có, được lau chùi sạch bóng.

"Cảnh Dục rất thận trọng lời nói cử chỉ, nên nhiều người quý mến muốn kết thân, cô xem, ống bút đá chạm hoa đào này là Thôi Thuần Trạm tặng hắn đấy."

Hoàng Tử Hà cầm ống bút lên ngắm nghía, thấy nó chỉ được đặt trong góc khuất, bèn ngoái lại nhìn xem những món đồ bằng đá khác, thầm nhủ, đến Đại Lý Tự thiếu khanh còn bị đối xử tùy tiện như vậy, chẳng biết những thứ khác do ai tặng đây.

Như nhìn thấu suy nghĩ của cô, Cảnh Dực liền giải thích: "Cảnh Dục làm việc cẩn thận, còn ghi lại đầy đủ danh sách những ai tặng quà, viết rõ tên tuổi, tặng quà gì, giá trị ra sao, thời gian khi nào đưa xuống phòng thu chi, không bỏ sót mảy may. Dù sao vương gia cũng không lấy đi mà sẽ sai hắn giữ lấy, nên đồ vật cứ để ở chỗ hắn."

Hoàng Tử Hà gật đầu, lại nhìn quanh phòng một lượt, cầm một quả cầu đá chạm trổ tinh xảo lên xem, cảm thấy hơi nhẹ, dường như rỗng bên trong, bèn bửa ra, quả nhiên là hai nửa hình cầu lắp chặt vào nhau, quả cầu to bằng ngón cái đã khoét rỗng chỉ còn một lớp vỏ ngoài mỏng dính, ở giữa có thể giấu đồ.

"Cảnh Dục thích nhất quả cầu này đấy, có thể xâu dây tơ đeo ở thắt lưng. Người ta đeo vàng bạc châu báu, hắn lại đeo một hòn đá, cô bảo có tức cười không. Bị tôi cười mấy lần, hắn bèn nhét vào trong ngực áo, lúc nào cũng giữ bên người."

Hoàng Tử Hà nhìn kỹ trái cầu, nhận xét: "Hình như có vệt nước?"

"Thế à? Cũng phải, quả cầu này gắn khít như thế, có đổ nước bên trong cũng không chảy ra được. Có điều một tý nước thế thì làm gì? Còn chẳng bỏ nhấp môi."

Hoàng Tử Hà xoay xoayquả cầu, im lặng nhìn vết nước đã khô trong đó. Hồi lâu mới trầm tư hỏi: "Chẳng phải Dục công công vẫn luôn đem theo mình ư? Sao không đem đến Thục mà lại bỏ ở đây?"

"Đúng nhỉ... Bấy giờ tôi thấy hắn có đem mà, sao giờ lại xuất hiện ở đây?" Cảnh Dực nhíu mày, "Lẽ nào có hai quả cầu giống hệt nhau?" "Hai quả ư?" Hoàng Tử Hà bóp chặt trái cầu, ngoái lại nhìn Cảnh Dực.

"Phải, có khì nào Cảnh Dục đem đi một quả, còn để lại một quả không?"

"Hai quả cầu giống hệt nhau à..." Hoàng Tử Hà lẩm bẩm, rồi đột nhiên mở to mắt, vô thức lặp lại: "Hai cái giống hệt nhau... Đem đi một, để lại một..."

"Cô nói gì thế?"

"Không có gì, hình như tôi vừa mới hiểu ra một việc rất quan trọng. " Mặt cô tái nhợt, song vẫn không giấu được vẻ rạng rỡ vì mừng, tựa như mây tan trời tạnh, thái dương hé lộ.

Cảnh Dực liếc cô, cuối cùng cũng nói ra được một câu dễ nghe: "Nhờ tôi chỉ dẫn nên thấy sáng ra rồi hả?"

Hoàng Tử Hà cạn lời: "Vâng, đa tạ công công chỉ dẫn."

Cảnh Hằng rất tinh nhanh, chẳng bao lâu đã thấy hồ sơ về Trương Hàng Anh, đưa cho Hoàng Tử Hà.

Lý lịch Trương Hàng Anh rất rõ ràng rành mạch, không có mảy may tì vết.

Cha làm nghề thuốc, năm xưa là danh y ở Đoan Thụy Đường, từng vào cung chẩn trị cho tiên hoàng. Mẹ đã qua đời, trên còn anh trai chị dâu, hiện đang điều hành tiệm nhang đèn nhà họ Lữ. Thân tộc ba đời không có ai mắc tội.

Trương Hàng Anh lớn lên tại phường Phổ Ninh trong kinh thành, mười tám tuổi ghi danh dự tuyển vào đội nghi trượng phủ Quỳ vương, qua mấy vòng tuyển chọn, cuối cùng thuận lợi vào được vương phủ. Nhưng chẳng bao lâu sau bị trục xuất vì làm việc sơ xuất. Về sau học nghề và chạy vặt ở Đoan Thụy Đường, sau nữa lại nghỉ, vốn định vào Tả Kim Ngô Vệ, nhưng chưa có kết quả đã rời kinh đi du lịch khắp nơi. Ở Thục từng hộ tống Quỳ vương có công, được quay lại Quỳ vương phủ, trở thành một trong những thị vệ hầu cận vương gia.

Chỉ vẻn vẹn mấy dòng mà Hoàng Tử Hà đọc đi đọc lại, từng câu từng chữ đều tái hiện vô số chuyện xưa giữa cô và Trương Hàng Anh.

Nếu không có Trương Hàng Anh, cô đã không thể đến Trường An, càng không thể gặp được Lý Thư Bạch, được y giúp đỡ, thuận lợi về Nam lật lại bản án, rửa oan cho cả gia đình.

Gã vốn nhiệt tình hào sảng, trọng tình trọng nghĩa, hiếu thảo với cha già bệnh nặng, nghĩa khí với những người bạn như cô, lại một lòng một dạ với người gã yêu là Tích Thúy. Gã cao lớn nhưng rất hay xấu hổ, hễ căng thẳng là nói lắp, đặt nặng ơn nghĩa, biết rõ mình sẽ mang tội, song vẫn giúp cô trà trộn vào đội nghi trượng để đến Trường An; gã rất đơn giản, thầm yêu Tích Thúy bao lâu mà chỉ dám đi qua cửa len lén nhìn vào...

Hoàng Tử Hà thấy đầu ong ong, thực không dám nghĩ, song lại không thể không nghĩ. Thế gian này thực vô cùng đáng sợ, đâu đâu cũng thấy lang sói rình rập, chẳng phân được đâu là địch đâu là bạn. Ai mà biết được kẻ luôn kề cận bên mình thực ra lại là ai.

Cô gấp hồ sơ của Trương Hàng Anh trả cho Cảnh Hằng, trước khi rời vương phủ, tiện đường ghé qua hiên Tịnh Dữu, cho con cá nhỏ trong bình lưu ly ăn.

Cá nhỏ quá, viên thức ăn bé bằng hạt vừng, cô dùng móng tay nghiền nát rồi thả xuống nước cho cá đớp. Nhìn túi thức ăn, cô lại nhớ lúc điều tra vụ án Vương Nhược, cô cùng Lý Thư Bạch đến chợ Tây tìm người làm ảo thuật, tiện thể đã mua nó.

Cô còn nhớ đó là lần đầu tiên Lý Thư Bạch lộ vẻ ngượng nghịu nói, hình như con cá đỏ rất thích ăn loại này.

Bấy giờ cô chỉ cười thầm trong bụng, nhưng giờ nhớ lại, có lẽ về sau, cô chẳng còn cơ hội trông thấy một Lý Bạch như thế nữa.

Chút thơ trẻ còn sót lại nơi y đã tan biến trong cục diện tàn khốc này rồi.

Nắm chặt bình lưu ly trong tay, cô im lặng cúi xuống áp mặt vào mặt bàn. Giữa bình lưu ly xanh biếc trong veo, con cá đỏ bị màu xanh trên thành bình nhuộm thành sắc tím đầy diễm lệ, dưới ánh đèn vàng như tỏa ra một vầng hào quang lóng lánh, khiến cô nhìn mà hoa cả mắt.

Cô rút cây trâm trên đầu ra, vạch một vòng tròn lớn, rồi vạch thêm một vòng tròn nhỏ bên cạnh.

Vòng tròn lớn chẳng khác nào một bánh xe khổng lồ, rầm rập lăn đến đè nghiến lên vòng tròn nhỏ. Mà cô và Lý Thư Bạch chính là vòng tròn nhỏ đang đối mặt với sứ mệnh bị nghiền nát.

Thế lực khủng khiếp kia là bàn tay của tạo hóa, là huynh đệ bất hòa, là muôn vạn người trong triều ngoài nội, là quỷ quái yêu ma. Giang sơn nghiêng ngả, bầu trời vỡ vụn, dù họ có tan xương nát thịt, cũng chẳng có nơi nào để đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: conmeoconmeo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ciel99, daicaxomnui, Heou, khoavantien, ladoan, meo lucky, moonandwind, Thukoi, tranthiquynhnhu, xiixii123, Yukina Lawen và 616 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 163, 164, 165

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

4 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

6 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

7 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

14 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 116, 117, 118

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

20 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65



Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 1793 điểm để mua Bướm Trắng
V.I.P ❤ BIG BANG: Ko onl acc mà t cứ gởi quà  :no3: trưng ai coi
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1706 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: BlueDream vừa đặt giá 330 điểm để mua Kẹo mút 4
Nghiêu Vũ: bản tổng hợp truyện thôi, bạn tải về đọc offline
balado: Có bạn nào biết ebook là gì k giúp mình với.thank
Lì xì 2018: Chúc mừng truong thi hoang hai vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng haduyminh vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hongmythanh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Phạm Thanh Trúc vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng phamhakt209 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng lylygau vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng cumchay vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Angelish_Earnest vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nguyễn t.thảo vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Lý Dương vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nguyenhatrang vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 1623 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Mạn Mạn Phi Yên vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bachduonggia vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng peklui vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngọc Hân vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anguyenrnnicu vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tinhlinhgio vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng banhbao_09 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhujpk vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhichigoo vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiên Ca vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng huong2421988 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hienle_912 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.