Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 

Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt

 
Có bài mới 02.01.2017, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 829 lần
Điểm: 6.41
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt - Điểm: 10

Chương 41: Bữa tối phong ba



Giai Lệ thu lại ánh mắt đi đến phía sau Mạn Châu, nghi hặc nhìn bóng lưng mảnh khảnh trước mặt thật lâu.

Quý phi nương nương còn trẻ tuổi như vậy, nhưng suy nghĩ cùng hành động lại thuần thục thâm sâu như những người từng trải. Bóng dáng nhỏ nhắn cùng y phục màu đỏ không quá cầu kì làm thân hình nàng trông có vẻ hơi gầy. Đôi khi nàng thực hoài nghi, một nữ tử như vậy, có thể tồn tại loại khí chất người gặp người sợ như vậy không?

Bóng lưng như thế, đối với người đã tiếp xúc như nàng thoạt nhìn cũng không quá đáng sợ, chỉ là biểu hiện của nàng ấy quá thờ ơ, quá lạnh nhạt mà thôi. Thật ra Mạn Phi Lạc cũng chỉ có mười lăm tuổi, cùng tuổi với muội muội đã chết của nàng, nhưng có lẽ, quá khứ của nàng ta từng trải qua không phải người bình thường nào cũng chịu đựng được.

“Nương nương, chúng ta đi ngự thư phòng chứ?” Giai Lệ cúi mắt, chậm rãi hỏi.

Mạn Châu thu vật kia vào trong tay áo, liếc mắt nhìn Giai Lệ một cái, thản nhiên nói “Không cần đâu, bây giờ trở về.” Dứt lời, nàng quay người từ từ cất bước rời khỏi lương đình.

Mạn Châu trở về tẩm điện Chính Kiền cung, cũng không để bất kì người nào hầu hạ trong phòng. Nàng ngồi trên nhuyễn tháp sạch sẽ, từ trong tay áo lấy ra vật Chu Thất đưa cho nàng, để ra trước ánh sáng mặt trời.

Trong phòng chỉ còn một mình nàng, cầm lá thư mỏng trên tay, Mạn Châu im lặng xuất thần.

“Lạc nhi a,

Phụ thân ở nơi này ngày ngày mong ngóng thư hồi âm của ngươi nhưng không thấy a, thật là một đứa nhỏ hư.

Ngươi ở trong cung sống thế nào, mùa đông này lạnh lẽo ngươi có bệnh không đây? Hoàng thượng đối xử với ngươi rất tốt đúng không, ở tận nơi biên cương mà phụ thân còn nhận được tin tức Hoàng thượng rất sủng ái ngươi đấy! Hoàng thượng là người đáng tin cậy mà!

Ngươi đọc được thư này nghĩ là Tần nhi cùng Tấn Minh vương gia đã về kinh thành an toàn. Ngươi ở trong hoàng cung thâm hiểm, lòng dạ người khó đoán, nhưng có Hoàng thượng bảo hộ cùng Tần nhi bên ngoài tiếp ứng, phụ thân rất yên tâm. Nghe nói ngươi có gặp qua chút chuyện, Lục y đã báo cho phụ thân rồi, dù sao ngươi là nữ nhi bảo bối của phụ thân, không nên nhát gan nhún nhường quá, người nào dám đè đầu cưỡi cổ ngươi cứ thẳng tay trừng trị, không cần lo lắng, có trên dưới Mạn gia thay ngươi gánh vác tất cả.

Phụ thân ở nơi này rất thoải mái, đương nhiên rồi, phụ thân ngươi lợi hại như vậy sao có thể bị đám ô hợp Thương quốc làm bẩn góc áo được.  Đúng rồi, lần này Tướng địch là Tấn Minh vương gia giải quyết, đại ca ngươi mới không có cơ hội thể hiện. Tóm lại, chỗ của phụ thân, phụ thân tự mình giải quyết ổn thỏa, thật muốn nhanh chóng chỉnh đốn đội hình trở về thăm ngươi đây.

Được rồi, phụ thân rất nhanh sẽ trở về, không cần quá nhớ phụ thân đâu. Ở trong cung ngươi nhớ sống cho tốt, rạng danh Mạn gia chúng ta, đừng làm mất mặt phụ thân cùng đại ca là được.

Phụ thân tái bút, Mạn Hùng!”

Nội dung quá sứt sẹo, vừa nhìn liền biết không phải một nam nhân sống tình cảm viết ra, nhưng ngôn từ trong đó thực sự chứa đầy quan tâm cùng chiều chuộng.

Miết miết tờ giấy, trong đầu Mạn Châu đột nhiên tưởng tượng ra cảnh một lão tướng quân tay quen cầm đao kiếm lại chậm rãi mài mực, chăm chú từng nét bút viết viết, vừa viết vừa rối rắm suy nghĩ nên nói cái gì…..

Gấp bức thư lại, gương mặt Mạn Châu lạnh lùng không chút cảm xúc dư thừa nào. Chỉ là trên đầu ngón tay nàng lại thoang thoảng một mùi hương, là hương thơm của giấy viết thư sao, hương thơm này vô cùng nhạt, làm cho nàng nhớ tới mùi hương của gió nhẹ mùa thu, cũng không làm cho người chán ghét, rất giống mùi hương trên người Mạn Phi Tần.

Phụ thân là gì? Đại ca là gì? Những khái niệm này quả thực quá xa lạ với một người như nàng….

A Lệ, nếu ta tự động nói ngươi hãy tin tưởng vào ta thì ngươi sẽ lập tức tin sao?

Chắc chắn là không rồi! Ta cũng vậy !



Màn đêm dần dần buông xuống, Hoàng cung Tây Lãnh dưới ánh sáng mờ ảo của vô số ánh đèn tỏa ra một vẻ đẹp an tĩnh mà cao quý.

Đột nhiên, có hai bóng dáng xẹt qua nhanh như thiểm điện, qua rất nhiều lớp canh phòng tiến thẳng đến Chính Kiền cung của Hoàng thượng mà không gặp bất cứ sự cản trở nào.

Hai người xuất hiện trong Chính Kiền cung, nhìn thấy người ở trong phòng thì lập tức quỳ một chân xuống, sắc mặt vô cùng cung kính: “Tiểu thư!”

Mạn Châu đang nghiên cứu một tấm địa đồ, mâu quang thâm thúy hỏi “Tra được tin tức gì?”

Hai nữ tử chính là Hồng Y cùng Lục Y, hai nàng nghe vậy liếc nhìn nhau, Hồng Y có chút do dự nói: “Khổng Khâu thành canh phòng cẩn mật rất đáng ngờ, nô tỳ đã thử xâm nhập nhiều lần nhưng đều không cách nào vào được bên trong. Nô tỳ bất tài.”

Nghe được lời của Hồng Y, Mạn Châu nghiêng người nhìn hai nàng, thân mình thoáng động một chút rồi khôi phục lạnh nhạt như bình thường.

“Còn Cẩn?”

Lục Y gật đầu, giọng điệu bình tĩnh: “Tiểu thư, Cẩn lần theo manh mối tìm được trong Hầu phủ, Liễu Phàm Dương cùng An Ly vương từng có giao dịch cùng nhau, sổ sách liên quan đều bị người ta bí mật tiêu hủy, nô tỳ chỉ biết sắp tới có sự kiện lớn diễn ra khu vực ngoại Khổng Khâu thành, chi tiết ra sao tạm thời chưa biết được.”

“Ừ, khi nào Cẩn trở về bảo hắn đến gặp ta. Các ngươi lui đi.” Mạn Châu nghe hai người nói khẽ gật đầu, giọng nói nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như chuyện các nàng được phái đi mà không hoàn thành chỉ là vấn đề nhỏ nhặt.

Trong lòng Lục Y cùng Hồng Y chấn động: “Tiểu thư, chúng nô tỳ bất tài…”

Mạn Châu nghiền ngẫm nhìn chằm chằm tấm địa đồ, nheo mắt nhìn vị trí Khổng Khâu thành – đất phong của tiên đế ban cho An Ly vương, giọng nói mơ hồ : “Sắp tới ta định đi Khổng Khâu thành! Hai ngươi về chuẩn bị đi!”

“Nô tỳ tuân mệnh!” Hai người hít hơi trăm miệng một lời nói. Dứt lời, hai đạo bóng dáng liền biến mất không thấy.

“Giai Lệ, Hoàng thượng ăn tối chưa?” Mạn Châu không rời tầm mắt, vô ý hỏi trong bóng đêm.

“Hồi nương nương, Hoàng thượng còn ở Ngự thư phòng, tựa hồ chưa dùng bữa tối.” Giai Lệ vẫn đứng trầm mặc ở phía sau lúc này hơi hơi ngẩng đầu lên, nao nao nói.

“Ừ, nhờ Tiểu Lã Tử mang bữa tối đến cho hắn đi!” Mạn Châu nhàn nhạt nói.

“Vâng…nương nương..” Lời nói của Giai Lệ nồng đậm do dự, Hoàng thượng là vua một nước, bên cạnh lúc nào đều có Lý công công cùng Lưu công công đi theo, công việc chuẩn bị bữa tối hiển nhiên đều do hai người đó lo liệu, khi nào thì đến một ám vệ như nàng phải đích thân xử lí rồi?

Giai Lệ cân nhắc mãi, cuối cùng quyết định tự mình mang điểm tâm đến Ngự Thư Phòng.

Thời điểm Cung Lệ Hoa nhìn Giai Lệ bưng cái khay đến trong Ngự Thư phòng thì thản nhiên nói: “Ta không đói.”

Nàng chần chờ một chút nói : “Bẩm chủ tử, là Quý phi nương nương sai thuộc hạ mang tới.”

Lúc này, Cung Lệ Hoa mới ngẩng đầu từ cuốn tấu chương trên tay, ánh mắt hắn lạnh lẽo dừng lại ở chén cháo cùng điểm tâm trên khay gỗ, qua nửa chung trà, hắn lại một lần nữa cúi đầu, cả người tập trung phê duyệt tấu chương.

Giai lệ đột nhiên cảm thấy khay đồ ăn nặng tựa ngàn cân, không biết phải làm sao cho phải.

“Nàng ta kêu ngươi đưa tới, ngươi liền đưa? Ngươi không nhớ nhiệm vụ của mình?” Hắn cũng không ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng nói.

Giai Lệ vừa buồn bực vừa sợ hãi : “Chủ tử, ăn một chút có lợi cho sức khỏe. Nương nương cũng chưa ăn cái gì cả!”

Cung Lệ Hoa không ngẩng đầu, từ chối cho ý kiến.

Động tác này của chủ tử làm Giai Lệ có chút đau đầu, nhìn bóng đêm chập chờn ngoài Ngự Thư phòng, nhớ đến ánh mắt đen thẳm của Mạn Phi Lạc, nàng bỗng nhiên quay người đi ra ngoài. Hai người Lý Cửu đều đứng chờ ở đó, nàng không nói hai lời liền đem khay gỗ vào trong tay Lý Cửu, không đầu không đuôi bỏ lại một câu: “Đồ ăn khuya của Hoàng thượng!” rồi lập tức rời đi.

Lý Cửu hết nhìn bóng lưng Giai lệ rời đi lại nhìn khay đồ ăn trên tay mình, cuối cùng quay đầu cầu cứu Lưu công công: “Lão Lưu, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Lưu công công nghiền ngẫm một chút, hắn phất phất cây phất trần trong tay nói: “Còn phải hỏi sao, đây là bữa tối của Hoàng thượng đích thân tạp gia đến Ngự Thiện Phòng chuẩn bị đấy! Một lát mang vào.”

Lý Cửu hiểu ý, lập tức cúi đầu không lên tiếng nữa…  Hắn chưa từng nhìn thấy Hoàng thượng dùng đồ ăn do bất kì vị nương nương nào mang đến đâu! Ai biết trong lòng các nàng mưu tính cái gì chứ?



Đã sửa bởi trinhthithuy lúc 27.03.2017, 13:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 02.01.2017, 22:55
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 829 lần
Điểm: 6.41
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt
sr vì sự chậm chễ ra chương ahihi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.01.2017, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 829 lần
Điểm: 6.41
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt - Điểm: 10

Chương 42: Hứa Băng Tuyền?

images


Trong lòng Lý Cửu âm thầm ngẫm nghĩ, từ lúc Hoàng tượng đăng cơ tới nay liền ăn uống rất ít, ngày ngày đều phải xử lí rất nhiều chuyện triều chính, thời gian nghỉ ngơi cũng không nhiều, lại nhìn khẩu phần ăn trên tay mình đang bốc khói nghi ngút một cái, nếu hoàng thượng chịu ăn nhiều một chút âu cũng là chuyện tốt. Quyết định, hắn liền cho Lưu công công một cái ánh mắt, rồi đẩy cửa bước vào trong Ngự thư phòng.

Vừa vào trong phòng liền bắt gặp Hoàng thượng đang đăm chiêu suy nghĩ, Lý Cửu cho rằng trong triều lại có một số thành phần không thành thật, nên chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh, không gấp gáp thúc giục quấy rầy suy nghĩ của hoàng thượng.

“Có chuyện gì?” Cung Lệ Hoa không tiếng động ngẩng đầu, thản nhiên nói.

Âm thanh trầm thấp đột nhiên vang lên làm Lý Cửu có chút sửng sốt, tuy nhiên hắn cũng rất nhanh phản ứng lại, lập tức đặt khay gỗ lên mặt bàn, nói nhỏ: “Hoàng thượng, người dùng một ít bữa tối, bảo trọng long thể mới tốt.” Hắn một bên hành động một bên âm thầm chú ý thần sắc của Cung Lệ Hoa, cảm giác hoàng thượng không có dấu hiệu phát giận mới âm thầm nhẹ thở ra một hơi.

Cung Lệ Hoa cúi mắt nhìn chén cháo quá mức bình thường trên khay gỗ, cùng một ít điểm tâm thanh đạm, ánh mắt đột nhiên tối lại: “Tay nghề của Ngự thiện phòng ngày càng tốt!”

Thân mình Lý Cửu khẽ run rẩy, sau lưng lập tức đổ mồ hôi lạnh, hắn không nói hai lời quỳ thật mạnh xuống sàn: “Nô tài đáng chết.”

Biết ngay mà! Hoàng thượng không thích bất cứ nữ nhân nào để tâm đến chuyện của người, tựa hồ Mạn quý phi cũng không có bao nhiêu đặc biệt a!

“Nhớ rõ ai mới là chủ tử của ngươi.” Vẻ mặt Cung Lệ Hoa không chút thay đổi, cũng không thèm liếc nhìn bộ mặt rối rắm của Lý Cửu lấy một cái.

Bước ra khỏi chính điện, nhìn đèn đuốc thắp sáng tạo thành nhiều tiêu điểm lung linh trong Hoàng cung, trong đầu Cung Lệ Hoa phảng phất hiện lên phượng một đôi mâu trấn định sâu thẳm của kia, việc nàng làm đêm nay chẳng có nghĩa lí gì cả!

“Tối nay Minh Nguyệt cung đốt đèn…!”



“Nương nương.” Giai Lệ bưng ly trà, thấy Mạn Châu ngồi ngẩn người trên trường kỉ liền đặt nó ở một bên, nhẹ giọng nói: “Hiện tại không còn sớm, nô tỳ hầu hạ người tắm rửa nghỉ ngơi.”

Dưới ánh đèn, nữ tử một thân y phục màu đỏ không quá cầu kì, mái tóc đen mượt buông lơi trên bờ vai, hé lộ dung nhan tinh tế như được người mài giũa.

Mạn Châu vén lọn tóc mai vương trên cái trán trắng nõn, nhìn khoảng không trước mặt, bình tĩnh nói: “Ngươi đi chuẩn bị đi.”

Giai Lệ lo lắng nhìn trộm nàng một cái, nhìn thấy một sườn mặt bình tĩnh của nàng mới yên lặng lui xuống phân phó cung nhân chuẩn bị phòng tắm.

Hành động của chủ tử từ trước đến giờ nàng đều chưa bao giờ hiểu được, từ khi quý phi nương nương đến sống trong Chính Kiền cung, chủ tử đều chưa từng ngủ qua đêm ở cung điện nào khác, hôm nay thế nào lại đến chỗ Hứa Băng Tuyền, không lẽ đám nữ nhân trong cung bắt đầu đứng ngồi không yên rồi?...



Khi Long liễn của Cung Lệ Hoa tới trước Minh Nguyệt cung, Hứa Băng Tuyền đã dẫn cung nhân đứng bên ngoài đợi hồi lâu. Nàng ta một thân váy dài màu trắng cùng với mái tóc búi một kiểu đơn giản, trang sức không quá cầu kì lại tôn lên sự thanh nhã động lòng người. Gió đêm thổi qua khiên làn váy cùng tay áo nàng bay bay, trong vô tình lại lộ ra một chút phong tình ủy mị…

Cung Lệ Hoa bước xuống long liễn, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay Hứa Băng Tuyền : “Ban đêm gió lạnh, ái phi không cần đứng đợi ở ngoài.” Thanh âm hắn vẫn thâm trầm như cũ, cho dù tùy ý cũng không cảm thấy một chút ôn nhu, nhưng ở trong mắt tất cả các cung nhân chứng kiến nơi này, hành động này là thể hiện ngàn vạn sủng ái .

Bàn tay trong lòng bàn tay Cung Lệ Hoa mềm mại cùng ấm áp vô cùng, trong khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau, đột nhiên hắn nhớ đến những ngón tay gầy gầy lạnh lẽo của Mạn Phi Lạc, nữ nhân kia dường như cả người lúc nào cũng lạnh khác thường!

“Hoàng thượng, người làm sao vậy!” Nhận được hoàng thượng nhìn tay mình mà thất thần, Hứa Băng Tuyền không khỏi cúi đầu nhắc nhở. Ở trong mắt người khác lại thấy Thần phi nương nương e lệ cúi đầu nói nhỏ cái gì với hoàng thượng, còn nở nụ cười đầy thẹn thùng.

“Không có gì!” Cung Lệ Hoa buông tay, chậm rãi xoay người đi vào trong đại môn Minh Nguyệt cung.

Lý Cửu cùng Lưu công công đi theo phía sau hai người nghe được  những lời này liền dần dần đi chậm lại, không dấu vết ngẩng đầu nhìn tình cảnh trước mắt, Hoàng thượng một thân long bào cao quý chậm rãi đi phía trước, Thần phi một thân y phục trang nhã theo ở phía sau, tại thời điểm hai người bước qua đại môn Thần phi còn nở một nụ cười vô cùng dịu dàng với hoàng thượng…. Không hiểu sao, hắn lại không cảm nhận được bất cứ sự hòa hợp nào, hoàng thượng lúc này cùng với những lúc ở chung với quý phi nương nương cảm giác thực sự rất khác nhau….

Tới cửa nột thất, hai người lập tức dừng chân, cẩn thận đóng lại cánh cửa phòng rồi lui xuống vài bước. Lý Cửu liếc nhìn Lưu công công đứng bên cạnh mình, lại ngẩng đầu nhìn ánh đèn lồng sáng rực của Chính Kiền cung cách đây thật xa, trong lòng không biết nên có tư vị gì…

Mà thời điểm cửa nội thất đóng chặt, biểu tình dịu dàng vô hạn trên gương mặt Hứa Băng Tuyền biến mất trong nháy mắt, nàng lập tức quỳ xuống một chân cung kính nói: “Thuộc hạ tham kiến chủ tử, xin hỏi chủ tử có gì phân phó.”

“Đứng lên đi!” Cung Lệ Hoa ngồi xuống ghế dựa duy nhất trong phòng, lười biếng ngã ra sau, lạnh lùng lên tiếng.

“Vâng!” Hứa Băng Tuyền cúi đầu rồi chậm rãi đứng lên.

“Mọi chuyện ở đây như thế nào?”

“Bẩm chủ tử, thuộc hạ đối với chuyện này không quá rõ ràng, chỉ nghe Thục Sa báo lại là Thái hậu tựa hồ đang sắp đặt cái gì đó.” Hứa Băng Tuyền thử mở miệng “Có lẽ muốn nhằm vào Quý phi nương nương.”

Cung Lệ Hoa nghe từ chối cho ý kiến, ngược lại lên tiếng: “Còn đám nữ nhân hậu cung thì...?”

“Bẩm chủ tử, ngoài Ngụy Như Thanh cùng một số phi tần được sủng ái có hay qua lại với nhau, thuộc hạ chưa nhìn ra điều gì khác thường.” Hứa Băng Tuyền nhìn sắc mặt trầm tĩnh của chủ tử, nàng không rõ ràng chủ tử mình có quan hệ như thế nào với Mạn Phi Lạc, vậy nên không dám nói bừa bất cứ thông tin gì, “Bên Thục phi vẫn ở Hi Hòa cung dưỡng tốt thân mình, thuộc hạ để ý, ngoài việc cùng cung nhân đi lại trong Ngự hoa viên nàng hoàn toàn không bước ra khỏi cung nửa bước.”

Cung Lệ Hoa nghe xong thì trầm mặc không nói lời nào, một lúc lâu sau hắn đột nhiên hừ lạnh một tiếng, khoát tay áo nói: “Ngươi chú ý động tĩnh các nàng, xảy ra chuyện đến gặp Cung La Y là được.”

“Chủ tử rời đi sao? Chỉ sợ người các nàng an bài vẫn ở ngoài.” Nhận thấy động tác của chủ tử muốn đi ra ngoài, Hứa Băng Tuyền không do dự lên tiếng nhắc nhở. Một màn kịch hai người cố ý diễn bên ngoài cửa cung kia, nếu chủ tử ngang nhiên ra ngoài lúc này không phải rất không có nghĩa lí rồi?.

“Hai người A Cửu ở bên ngoài đủ rồi!” Cung Lệ Hoa dứt lời, liền xoay người bí mật rời đi.

Việc quý phi nương nương ở tẩm điện Chính Kiền cung mà hoàng thượng lại đến Minh Nguyệt cung của Thần phi thị tẩm nháy mắt trở thành bí mật mà người người trong hậu cung đều biết, chủ tử các cung đều âm thầm vui sướng khi người gặp họa, đều một lòng chờ mong một ngày chủ tử Huyết Phượng cung bị hạ đài.



Thời điểm Cung Lệ Hoa trở về tẩm điện Chính Kiền cung, đứng bên ngoài phòng cũng chỉ có một mình Giai lệ đứng chờ, vừa nhìn thấy chủ tử trở về, Giai Lệ có hơi chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh liền cúi người lui xuống.

Bên trong phòng Mạn Châu vậy mà tựa người lên án kỉ ngủ thiếp đi lúc nào không hay, ngay cả khi Cung Lệ Hoa bước đến cạnh người nàng, cũng không một chút phát hiện. Trong không khí thoang thoảng mùi rượu làm Cung Lệ Hoa khẽ nhíu chân mày.

Ánh nến mờ nhạt đổ xuống mái tóc dài đen nhánh của Mạn Châu, bao bọc cần cổ mảnh khảnh trắng như tuyết, trung y màu trắng tuyết đơn giản lúc này làm tôn lên dáng người mảnh mai nhỏ bé của nàng. Gương mặt nàng vẫn thuần khiết sạch sẽ như ngày thường, cho dù hai hàng lông mi dài khép chặt đều không chút ảnh hưởng đến khí chất ung dung bình tĩnh ấy, ánh mắt Cung Lệ Hoa xẹt qua đôi môi căng mềm nhiễm một chút huyết sắc của nàng đang mân thành một đoàn, tựa hồ nàng ngủ quên thì tâm trí cũng không được tốt đẹp cho lắm.

“A Lệ….thật ra, ngươi không phải A Lệ có đúng không?”  Đột nhiên nữ nhân ngủ thiếp kia lầm bầm một câu làm đôi mắt yên tĩnh sâu thẳm của Cung Lệ Hoa khẽ động.

“Hắn! Cũng không phải A Tuyệt đâu nhỉ!”

Cung Lệ Hoa nhíu mày, hắn không nghĩ tới nữ nhân đột nhiên nhắc tới điều này, đây tựa hồ là thắc mắc từ ngày đầu tiên hai người gặp nhau, nàng không ngừng gọi hắn là A Lệ !

" Vậy ta là ai ? " Hắn hỏi, bởi vì hai người cách nhau rất gần, thanh âm của hắn dường như chạm vào đáy lòng của nàng.

" A Lệ đừng bỏ ta lại một mình, đừng bỏ rơi tiểu...Châu..., chỉ là..."  Giọng nói nữ nhân có chút đứt quãng, có chút mơ hồ, còn xen lẫn một điều gì đó rất bất đắc dĩ, " ...ngươi nhất định phải là A Lệ ! "

" Vì sao ? "

" Bởi vì, A Lệ phải còn sống, A Tuyệt cũng vậy… hai người đều phải còn sống ! " Mạn Châu lẩm bẩm, cảm giác nhức đầu hoa mắt làm cho thần trí nàng không rõ. Trong lúc mơ mơ màng màng, nàng nghe được âm thanh vô cùng quen thuộc vang lên sát cạnh bên tai : " Tự lừa mình dối người "

Đầu càng ngày càng nặng, cả người Mạn Châu bỗng nhiên bị một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy, nàng cũng không muốn mở mắt, cảm nhận được hai cánh tay mang mùi hương quen thuộc kia đặt nàng lên một nơi vô cùng mềm mại, rồi lại có một lớp bông mềm mại phủ lên người, hiện tại nàng chẳng muốn suy nghĩ bất cứ cái gì nữa, liền lập cuộn tròn thân mình lại mà ngủ.

" Ngươi còn dám uống rượu ? " Trong bóng đêm, giọng nói trong trẻo thoắt ẩn thoắt hiện không để cho người ta nắm bắt.






Đã sửa bởi trinhthithuy lúc 27.03.2017, 14:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 08.01.2017, 14:59
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 829 lần
Điểm: 6.41
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt
chương 43 đang trong quá trình edit lại


Đã sửa bởi trinhthithuy lúc 27.03.2017, 13:09.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 11.01.2017, 21:34
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 829 lần
Điểm: 6.41
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt
chương 44 đang trong quá trình edit lại


Đã sửa bởi trinhthithuy lúc 27.03.2017, 13:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé Heo92, Bò Ú Louisholmes, Doãn Tịch, Lepeepinge, Liên Sương, Liễu Nhược Y, loasmannA, lovenoo1510, Ngoc_nhi_nho, Phương Bình, winry_love16 và 276 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 58, 59, 60

6 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

7 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 23, 24, 25

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

17 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 01/03]

1 ... 12, 13, 14

20 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 15, 16, 17


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Tử Tranh
Tử Tranh

Tiểu Linh Đang: các tềnh yêu ngủ ngon
Tiểu Linh Đang: tiết mục pr đêm khuya
viewtopic.php?t=392966&start=150
Snow cầm thú HD: Điên
Mèo Mệt Mỏi: Đi ngủ... mọi người mơ ác mộng
Mèo Mệt Mỏi: Mềo thích chọc cho người ta tức... úy hí hí
dương xỉ: :3 cả nhà ngủ ngon <3
romote: *đạp mông mềo 1c*
romote: Thế mèo thấy người ta bom loạn thế là đúng hay sao mà mèo nói thế? Chơi vui và lạm dụng nó khác nhau nhé.
Nặc Nô: Tiểu Mèo :sweat: gia có làm gì đâu...gia lên trực tnn thôi mà :(
Mèo Mệt Mỏi: Chắc lăng xăng quá nên hứng đạn thay romo tiền bối f hơm... tội nghiệp
Tiểu Linh Đang: chào mọi người
Mèo Mệt Mỏi: Thiên gia bạo cúc hoa tồng người ta hay sao mà dính đạn v??
Mèo Mệt Mỏi: ... con đã off bomb r...
Nặc Nô: Tiểu Mèo :cry: gia bị bomb kìa
Nặc Nô: hiuhiuhiu...Đang Đang :cry:
Mèo Mệt Mỏi: Nhô nhô Đang!!!
Mèo Mệt Mỏi: Nó chế Shinichi với Kid, Tề Mặc vs Lam Tư, chế cả Inuzashoa vs sheshumaru, chế luôn đủ thứ! Con ghét!! Vừa ko tôn trọng nhân vật, ko tôn trọng tác phẩm, tác giả, vừa vô duyên!! Đọc đam thì im lặng ngồi đọc đi, chế chế cái quần què j!!!
Tiểu Linh Đang: muộn rồi mà còn đông ghê
LogOut Bomb: Long Ngọc Hồng -> Độc Bá Thiên
Mèo Mệt Mỏi: Con đang rất phẫn nộ!! *lật bàn*
Độc Bá Thiên: hế nhô Tiểu Mèo :hug:
Mèo Mệt Mỏi: Nhônnhô Thiên gia!!! :'3
Mèo Mệt Mỏi: Có đứa hủ chế Đạo Tình, kêu Tề Mặc hợp vs Lam Tư! Làm Mềo mém xách xăng đến đót nhà nó!!
Độc Bá Thiên: Tiểu Mèo ko bt bomb đâu ss Xinh xinh :)2
romote: ừ, z kp mèo đúng ko? tks mèo, để ta nhờ ss search id.
Mèo Mệt Mỏi: Phí điểm!!
Mèo Mệt Mỏi: Mềo ko bao h bomb ai khi người đó ko bomb mềo trc! Phú điểm
Mèo Mệt Mỏi: Không hiểu sao mềo ghét mấy đứa hủ mà cứ khoái chế chế ghê!! Nguyên tác của người ta, tôn trọng xíu đi! Xuốt ngày gán ghép lung tung, dân ngôn tình thuần đâu chơi trò đó! Sống bỉ ổi vừa thôi cho người ta sống với!!
romote: nick mèo hả?
Mèo Mệt Mỏi: Không f Ủi hêo bà bà đâu.... thânh ki bo keo kẹt, chỉ bomb những người bomb trc như bà bà ấy thì... a ha ha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.