Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt

 
Có bài mới 02.01.2017, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 706 lần
Điểm: 6.56
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt - Điểm: 10

Chương 41: Bữa tối phong ba



Giai Lệ thu lại ánh mắt đi đến phía sau Mạn Châu, nghi hặc nhìn bóng lưng mảnh khảnh trước mặt thật lâu.

Quý phi nương nương còn trẻ tuổi như vậy, nhưng suy nghĩ cùng hành động lại thuần thục thâm sâu như những người từng trải. Bóng dáng nhỏ nhắn cùng y phục màu đỏ không quá cầu kì làm thân hình nàng trông có vẻ hơi gầy. Đôi khi nàng thực hoài nghi, một nữ tử như vậy, có thể tồn tại loại khí chất người gặp người sợ như vậy không?

Bóng lưng như thế, đối với người đã tiếp xúc như nàng thoạt nhìn cũng không quá đáng sợ, chỉ là biểu hiện của nàng ấy quá thờ ơ, quá lạnh nhạt mà thôi. Thật ra Mạn Phi Lạc cũng chỉ có mười lăm tuổi, cùng tuổi với muội muội đã chết của nàng, nhưng có lẽ, quá khứ của nàng ta từng trải qua không phải người bình thường nào cũng chịu đựng được.

“Nương nương, chúng ta đi ngự thư phòng chứ?” Giai Lệ cúi mắt, chậm rãi hỏi.

Mạn Châu thu vật kia vào trong tay áo, liếc mắt nhìn Giai Lệ một cái, thản nhiên nói “Không cần đâu, bây giờ trở về.” Dứt lời, nàng quay người từ từ cất bước rời khỏi lương đình.

Mạn Châu trở về tẩm điện Chính Kiền cung, cũng không để bất kì người nào hầu hạ trong phòng. Nàng ngồi trên nhuyễn tháp sạch sẽ, từ trong tay áo lấy ra vật Chu Thất đưa cho nàng, để ra trước ánh sáng mặt trời.

Trong phòng chỉ còn một mình nàng, cầm lá thư mỏng trên tay, Mạn Châu im lặng xuất thần.

“Lạc nhi a,

Phụ thân ở nơi này ngày ngày mong ngóng thư hồi âm của ngươi nhưng không thấy a, thật là một đứa nhỏ hư.

Ngươi ở trong cung sống thế nào, mùa đông này lạnh lẽo ngươi có bệnh không đây? Hoàng thượng đối xử với ngươi rất tốt đúng không, ở tận nơi biên cương mà phụ thân còn nhận được tin tức Hoàng thượng rất sủng ái ngươi đấy! Hoàng thượng là người đáng tin cậy mà!

Ngươi đọc được thư này nghĩ là Tần nhi cùng Tấn Minh vương gia đã về kinh thành an toàn. Ngươi ở trong hoàng cung thâm hiểm, lòng dạ người khó đoán, nhưng có Hoàng thượng bảo hộ cùng Tần nhi bên ngoài tiếp ứng, phụ thân rất yên tâm. Nghe nói ngươi có gặp qua chút chuyện, Lục y đã báo cho phụ thân rồi, dù sao ngươi là nữ nhi bảo bối của phụ thân, không nên nhát gan nhún nhường quá, người nào dám đè đầu cưỡi cổ ngươi cứ thẳng tay trừng trị, không cần lo lắng, có trên dưới Mạn gia thay ngươi gánh vác tất cả.

Phụ thân ở nơi này rất thoải mái, đương nhiên rồi, phụ thân ngươi lợi hại như vậy sao có thể bị đám ô hợp Thương quốc làm bẩn góc áo được.  Đúng rồi, lần này Tướng địch là Tấn Minh vương gia giải quyết, đại ca ngươi mới không có cơ hội thể hiện. Tóm lại, chỗ của phụ thân, phụ thân tự mình giải quyết ổn thỏa, thật muốn nhanh chóng chỉnh đốn đội hình trở về thăm ngươi đây.

Được rồi, phụ thân rất nhanh sẽ trở về, không cần quá nhớ phụ thân đâu. Ở trong cung ngươi nhớ sống cho tốt, rạng danh Mạn gia chúng ta, đừng làm mất mặt phụ thân cùng đại ca là được.

Phụ thân tái bút, Mạn Hùng!”

Nội dung quá sứt sẹo, vừa nhìn liền biết không phải một nam nhân sống tình cảm viết ra, nhưng ngôn từ trong đó thực sự chứa đầy quan tâm cùng chiều chuộng.

Miết miết tờ giấy, trong đầu Mạn Châu đột nhiên tưởng tượng ra cảnh một lão tướng quân tay quen cầm đao kiếm lại chậm rãi mài mực, chăm chú từng nét bút viết viết, vừa viết vừa rối rắm suy nghĩ nên nói cái gì…..

Gấp bức thư lại, gương mặt Mạn Châu lạnh lùng không chút cảm xúc dư thừa nào. Chỉ là trên đầu ngón tay nàng lại thoang thoảng một mùi hương, là hương thơm của giấy viết thư sao, hương thơm này vô cùng nhạt, làm cho nàng nhớ tới mùi hương của gió nhẹ mùa thu, cũng không làm cho người chán ghét, rất giống mùi hương trên người Mạn Phi Tần.

Phụ thân là gì? Đại ca là gì? Những khái niệm này quả thực quá xa lạ với một người như nàng….

A Lệ, nếu ta tự động nói ngươi hãy tin tưởng vào ta thì ngươi sẽ lập tức tin sao?

Chắc chắn là không rồi! Ta cũng vậy !



Màn đêm dần dần buông xuống, Hoàng cung Tây Lãnh dưới ánh sáng mờ ảo của vô số ánh đèn tỏa ra một vẻ đẹp an tĩnh mà cao quý.

Đột nhiên, có hai bóng dáng xẹt qua nhanh như thiểm điện, qua rất nhiều lớp canh phòng tiến thẳng đến Chính Kiền cung của Hoàng thượng mà không gặp bất cứ sự cản trở nào.

Hai người xuất hiện trong Chính Kiền cung, nhìn thấy người ở trong phòng thì lập tức quỳ một chân xuống, sắc mặt vô cùng cung kính: “Tiểu thư!”

Mạn Châu đang nghiên cứu một tấm địa đồ, mâu quang thâm thúy hỏi “Tra được tin tức gì?”

Hai nữ tử chính là Hồng Y cùng Lục Y, hai nàng nghe vậy liếc nhìn nhau, Hồng Y có chút do dự nói: “Phủ An Ly vương ở trung tâm Khổng Khâu thành, canh phòng cẩn mật rất đáng ngờ, nô tỳ đã xâm nhập vào nhưng không tìm được vật như miêu tả của người. Nô tỳ bất tài.”

Nghe được lời của Hồng Y, Mạn Châu nghiêng người nhìn hai nàng, thân mình thoáng động một chút rồi khôi phục lạnh nhạt như bình thường.

“Còn Cẩn?”

Lục Y gật đầu, giọng điệu bình tĩnh: “Tiểu thư, Cẩn lần theo manh mối tìm được trong Hầu phủ, Liễu Phàm Dương cùng An Ly vương từng có giao dịch cùng nhau, sổ sách liên quan đều bị người ta bí mật tiêu hủy, nô tỳ chỉ biết sắp tới có một vụ buôn bán lậu vũ khí gần khu vực Khổng Khâu thành, chi tiết ra sao tạm thời chưa biết được.”

“Ừ, khi nào Cẩn trở về bảo hắn đến gặp ta. Các ngươi lui đi.” Mạn Châu nghe hai người nói khẽ gật đầu, giọng nói nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như chuyện các nàng được phái đi mà không hoàn thành chỉ là vấn đề nhỏ nhặt.

Trong lòng Lục Y cùng Hồng Y chấn động: “Tiểu thư, chúng nô tỳ bất tài…”

Mạn Châu nghiền ngẫm nhìn chằm chằm tấm địa đồ, nheo mắt nhìn vị trí Khổng Khâu thành – đất phong của tiên đế ban cho An Ly vương, giọng nói mơ hồ : “Sắp tới sẽ đi Khổng Khâu thành! Hai ngươi về chuẩn bị đi!”

“Nô tỳ tuân mệnh!” Hai người hít hơi trăm miệng một lời nói. Dứt lời, hai đạo bóng dáng liền biến mất không thấy.

“Giai Lệ, Hoàng thượng ăn tối chưa?” Mạn Châu không rời tầm mắt, vô ý hỏi trong bóng đêm.

“Hồi nương nương, Hoàng thượng còn ở Ngự thư phòng, tựa hồ chưa dùng bữa tối.” Giai Lệ vẫn đứng trầm mặc ở phía sau lúc này hơi hơi ngẩng đầu lên, nao nao nói.

“Ừ, bảo Tiểu Lã Tử mang đến cho hắn đi!” Mạn Châu nhàn nhạt nói.

“Vâng…nương nương..” Lời nói của Giai Lệ nồng đậm do dự, Hoàng thượng là vua một nước, bên cạnh lúc nào đều có Lý công công cùng Lưu công công đi theo, công việc chuẩn bị bữa tối hiển nhiên đều do hai người đó lo liệu, khi nào thì đến một ám vệ như nàng phải đích thân xử lí rồi?

Giai Lệ cân nhắc mãi, cuối cùng quyết định tự mình mang điểm tâm đến Ngự Thư Phòng.

Thời điểm Cung Lệ Hoa nhìn Giai Lệ bưng cái khay đến trong Ngự Thư phòng thì thản nhiên nói: “Ta không đói.”

Nàng chần chờ một chút nói : “Bẩm chủ tử, là Quý phi nương nương sai thuộc hạ mang tới.”

Lúc này, Cung Lệ Hoa mới ngẩng đầu từ cuốn tấu chương trên tay, ánh mắt hắn lạnh lẽo dừng lại ở chén cháo cùng điểm tâm trên khay gỗ, qua nửa chung trà, hắn lại một lần nữa cúi đầu, cả người tập trung phê duyệt tấu chương.

Giai lệ đột nhiên cảm thấy khay đồ ăn nặng tựa ngàn cân, không biết phải làm sao cho phải.

“Nàng ta kêu ngươi đưa tới, ngươi liền đưa? Ngươi không nhớ nhiệm vụ của mình?” Hắn cũng không ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng nói.

Giai Lệ vừa buồn bực vừa sợ hãi : “Chủ tử, ăn một chút có lợi cho sức khỏe. Nương nương cũng chưa ăn cái gì cả!”

Cung Lệ Hoa không ngẩng đầu, từ chối cho ý kiến.

Động tác này của chủ tử làm Giai Lệ có chút đau đầu, nhìn bóng đêm chập chờn ngoài Ngự Thư phòng, nhớ đến ánh mắt đen thẳm của Mạn Phi Lạc, nàng bỗng nhiên quay người đi ra ngoài. Hai người Lý Cửu đều đứng chờ ở đó, nàng không nói hai lời liền đem khay gỗ vào trong tay Lý Cửu, không đầu không đuôi bỏ lại một câu: “Đồ ăn khuya của Hoàng thượng!” rồi lập tức rời đi.

Lý Cửu hết nhìn bóng lưng Giai lệ rời đi lại nhìn khay đồ ăn trên tay mình, cuối cùng quay đầu cầu cứu Lưu công công: “Lão Lưu, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Lưu công công nghiền ngẫm một chút, hắn phất phất cây phất trần trong tay nói: “Còn phải hỏi sao, đây là bữa tối của Hoàng thượng đích thân tạp gia đến Ngự Thiện Phòng chuẩn bị đấy! Một lát mang vào.”

Lý Cửu hiểu ý, lập tức cúi đầu không lên tiếng nữa…  Hắn chưa từng nhìn thấy Hoàng thượng dùng đồ ăn do bất kì vị nương nương nào mang đến đâu! Ai biết trong lòng các nàng mưu tính cái gì chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 02.01.2017, 22:55
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 706 lần
Điểm: 6.56
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt
sr vì sự chậm chễ ra chương ahihi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.01.2017, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 706 lần
Điểm: 6.56
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt - Điểm: 11

Chương 42: Hứa Băng Tuyền?


images

Trong lòng Lý Cửu âm thầm ngẫm nghĩ, từ lúc Hoàng tượng đăng cơ tới nay liền ăn uống rất ít, ngày ngày đều phải xử lí rất nhiều chuyện triều chính, thời gian nghỉ ngơi cũng không nhiều, lại nhìn khẩu phần ăn trên tay mình đang bốc khói nghi ngút một cái, nếu hoàng thượng chịu ăn nhiều một chút âu cũng là chuyện tốt. Quyết định, hắn liền cho Lưu công công một cái ánh mắt, rồi đẩy cửa bước vào trong Ngự thư phòng.

Vừa vào trong phòng liền bắt gặp Hoàng thượng đang đăm chiêu suy nghĩ, Lý Cửu cho rằng trong triều lại có một số thành phần không thành thật, nên chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh, không gấp gáp thúc giục quấy rầy suy nghĩ của hoàng thượng.

“Có chuyện gì?” Cung Lệ Hoa không tiếng động ngẩng đầu, thản nhiên nói.

Âm thanh trầm thấp đột nhiên vang lên làm Lý Cửu có chút sửng sốt, tuy nhiên hắn cũng rất nhanh phản ứng lại, lập tức đặt khay gỗ lên mặt bàn, nói nhỏ: “Hoàng thượng, người dùng một ít bữa tối, bảo trọng long thể mới tốt.” Hắn một bên hành động một bên âm thầm chú ý thần sắc của Cung Lệ Hoa, cảm giác hoàng thượng không có dấu hiệu phát giận mới âm thầm nhẹ thở ra một hơi.

Cung Lệ Hoa cúi mắt nhìn chén cháo quá mức bình thường trên khay gỗ, cùng một ít điểm tâm thanh đạm, ánh mắt đột nhiên tối lại: “Tay nghề của Ngự thư phòng ngày càng tốt!”

Thân mình Lý Cửu khẽ run rẩy, sau lưng lập tức đổ mồ hôi lạnh, hắn không nói hai lời quỳ thật mạnh xuống sàn: “Nô tài đáng chết.”

Biết ngay mà! Hoàng thượng không thích bất cứ nữ nhân nào để tâm đến chuyện của người, tựa hồ Mạn quý phi cũng không có bao nhiêu đặc biệt a!
“Nhớ rõ ai mới là chủ tử của ngươi.” Vẻ mặt Cung Lệ Hoa không chút thay đổi, cũng không thèm liếc nhìn bộ mặt rối rắm của Lý Cửu lấy một cái.

Bước ra khỏi chính điện, nhìn đèn đuốc thắp sáng tạo thành nhiều tiêu điểm lung linh trong Hoàng cung, trong đầu Cung Lệ Hoa phảng phất hiện lên phượng một đôi mâu trấn định sâu thẳm của kia, việc nàng làm đêm nay chẳng có nghĩa lí gì cả!

“Tối nay Minh Nguyệt cung đốt đèn…!”



“Nương nương.” Giai Lệ bưng ly trà, thấy Mạn Châu ngồi ngẩn người trên trường kỉ liền đặt nó ở một bên, nhẹ giọng nói: “Hiện tại không còn sớm, nô tỳ hầu hạ người tắm rửa nghỉ ngơi.”

Dưới ánh đèn, nữ tử một thân y phục màu đỏ không quá cầu kì, mái tóc đen mượt buông lơi trên bờ vai, hé lộ dung nhan tinh tế như được người mài giũa.

Mạn Châu vén lọn tóc mai vương trên cái trán trắng nõn, nhìn khoảng không trước mặt, bình tĩnh nói: “Ngươi đi chuẩn bị đi.”

Giai Lệ lo lắng nhìn trộm nàng một cái, nhìn thấy một sườn mặt bình tĩnh của nàng mới yên lặng lui xuống phân phó cung nhân chuẩn bị phòng tắm.

Hành động của chủ tử từ trước đến giờ nàng đều chưa bao giờ hiểu được, từ khi quý phi nương nương đến sống trong Chính Kiền cung, chủ tử đều chưa từng ngủ qua đêm ở cung điện nào khác, hôm nay thế nào lại đến chỗ Hứa Băng Tuyền, không lẽ đám nữ nhân trong cung bắt đầu đứng ngồi không yên rồi?...



Khi Long liễn của Cung Lệ Hoa tới trước Minh Nguyệt cung, Hứa Băng Tuyền đã dẫn cung nhân đứng bên ngoài đợi hồi lâu. Nàng ta một thân váy dài màu trắng cùng với mái tóc búi một kiểu đơn giản, trang sức không quá cầu kì lại tôn lên sự thanh nhã động lòng người. Gió đêm thổi qua khiên làn váy cùng tay áo nàng bay bay, trong vô tình lại lộ ra một chút phong tình ủy mị…

Cung Lệ Hoa bước xuống long liễn, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay Hứa Băng Tuyền : “Ban đêm gió lạnh, ái phi không cần đứng đợi ở ngoài.” Thanh âm hắn vẫn thâm trầm như cũ, cho dù tùy ý cũng không cảm thấy một chút ôn nhu, nhưng ở trong mắt tất cả các cung nhân chứng kiến nơi này, hành động này là thể hiện ngàn vạn sủng ái .

Bàn tay trong lòng bàn tay Cung Lệ Hoa mềm mại cùng ấm áp vô cùng, trong khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau, đột nhiên hắn nhớ đến những ngón tay gầy gầy lạnh lẽo của Mạn Phi Lạc, nữ nhân kia dường như cả người lúc nào cũng lạnh khác thường!

“Hoàng thượng, người làm sao vậy!” Nhận được hoàng thượng nhìn tay mình mà thất thần, Hứa Băng Tuyền không khỏi cúi đầu nhắc nhở. Ở trong mắt người khác lại thấy Thần phi nương nương e lệ cúi đầu nói nhỏ cái gì với hoàng thượng, còn nở nụ cười đầy thẹn thùng.

“Không có gì!” Cung Lệ Hoa buông tay, chậm rãi xoay người đi vào trong đại môn Minh Nguyệt cung.

Lý Cửu cùng Lưu công công đi theo phía sau hai người nghe được  những lời này liền dần dần đi chậm lại, không dấu vết ngẩng đầu nhìn tình cảnh trước mắt, Hoàng thượng một thân long bào cao quý chậm rãi đi phía trước, Thần phi một thân y phục trang nhã theo ở phía sau, tại thời điểm hai người bước qua đại môn Thần phi còn nở một nụ cười vô cùng dịu dàng với hoàng thượng…. Không hiểu sao, hắn lại không cảm nhận được bất cứ sự hòa hợp nào, hoàng thượng lúc này cùng với những lúc ở chung với quý phi nương nương thực sự rất khác nhau….

Tới cửa nột thất, hai người lập tức dừng chân, cẩn thận đóng lại cánh cửa phòng rồi lui xuống vài bước. Lý Cửu liếc nhìn Lưu công công đứng bên cạnh mình, lại ngẩng đầu nhìn ánh đèn lồng sáng rực của Chính Kiền cung cách đây thật xa, trong lòng không biết nên có tư vị gì…

Mà thời điểm cửa nội thất đóng chặt, biểu tình dịu dàng vô hạn trên gương mặt Hứa Băng Tuyền biến mất trong nháy mắt, nàng lập tức quỳ xuống một chân cung kính nói: “Thuộc hạ tham kiến chủ tử, xin hỏi chủ tử có gì phân phó.”

“Đứng lên đi!” Cung Lệ Hoa ngồi xuống ghế dựa duy nhất trong phòng, lười biếng ngã ra sau, lạnh lùng lên tiếng.

“Vâng!” Hứa Băng Tuyền cúi đầu rồi chậm rãi đứng lên.

“Mọi chuyện như thế nào?”

“Bẩm chủ tử, thuộc hạ đối với chuyện này không quá rõ ràng, chỉ nghe Thục Sa báo lại là Thái hậu tựa hồ đang sắp đặt cái gì đó.” Hứa Băng Tuyền thử mở miệng “Mục tiêu không ai khác là Quý phi nương nương.”

Cung Lệ Hoa nghe từ chối cho ý kiến, ngược lại lên tiếng: “Còn đám nữ nhân khác?”

“Ngoài Ngụy Như Thanh cùng nữ nhân nghiêng về phe nàng ta thì những người khác hoàn toàn không có động thái nào khác thường.” Hứa Băng Tuyền nhìn sắc mặt trầm tĩnh của chủ tử, nàng không rõ ràng chủ tử mình có quan hệ như thế nào với Mạn Phi Lạc, vậy nên không dám nói bừa bất cứ thông tin gì, “Bên Thục phi vẫn ở Hi Hòa cung dưỡng tốt thân mình, thuộc hạ để ý, ngoài việc cùng cung nhân đi lại trong Ngự hoa viên nàng hoàn toàn không bước ra khỏi cung nửa bước.”

Cung Lệ Hoa nghe xong thì trầm mặc không nói lời nào, một lúc lâu sau hắn đột nhiên hừ lạnh một tiếng, khoát tay áo nói: “Ngươi chú ý động tĩnh các nàng, xảy ra chuyện đến gặp Cung La Y là được.”

“Chủ tử rời đi sao? Chỉ sợ người các nàng an bài vẫn ở ngoài.” Nhận thấy động tác của chủ tử muốn đi ra ngoài, Hứa Băng Tuyền không do dự lên tiếng nhắc nhở. Một màn kịch hai người cố ý diễn bên ngoài cửa cung kia, nếu chủ tử ngang nhiên ra ngoài lúc này không phải rất không có nghĩa lí rồi?.

“Hai người A Cửu ở bên ngoài đủ rồi!” Cung Lệ Hoa dứt lời, liền xoay người bí mật rời đi.

Việc quý phi nương nương ở tẩm điện Chính Kiền cung mà hoàng thượng lại đến Minh Nguyệt cung của Thần phi thị tẩm nháy mắt trở thành bí mật mà người người trong hậu cung đều biết, chủ tử các cung đều âm thầm vui sướng khi người gặp họa, đều một lòng chờ mong một ngày chủ tử Huyết Phượng cung bị hạ đài.



Thời điểm Cung Lệ Hoa trở về tẩm điện Chính Kiền cung, đứng bên ngoài phòng cũng chỉ có một mình Giai lệ đứng chờ, vừa nhìn thấy chủ tử trở về, Giai Lệ có hơi chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh liền cúi người lui xuống.

Bên trong phòng Mạn Châu vậy mà tựa người lên án kỉ ngủ thiếp đi lúc nào không hay, ngay cả khi Cung Lệ Hoa bước đến cạnh người nàng, cũng không một chút phát hiện. Trong không khí thoang thoảng mùi rượu làm Cung Lệ Hoa khẽ nhíu chân mày.

Ánh nến mờ nhạt đổ xuống mái tóc dài đen nhánh của Mạn Châu, bao bọc cần cổ mảnh khảnh trắng như tuyết, trung y màu trắng tuyết đơn giản lúc này làm tôn lên dáng người mảnh mai nhỏ bé của nàng. Gương mặt nàng vẫn thuần khiết sạch sẽ như ngày thường, cho dù hai hàng lông mi dài khép chặt đều không chút ảnh hưởng đến khí chất ung dung bình tĩnh ấy, ánh mắt Cung Lệ Hoa xẹt qua đôi môi căng mềm nhiễm một chút huyết sắc của nàng đang mân thành một đoàn, tựa hồ nàng ngủ quên cũng không được tốt đẹp cho lắm.

“A Lệ….thật ra, ngươi không phải A Lệ có đúng không?”  Đột nhiên nữ nhân ngủ thiếp kia lầm bầm một câu làm đôi mắt yên tĩnh sâu thẳm của Cung Lệ Hoa khẽ động.

“Hắn! Cũng không phải A Tuyệt mà ta biết!”

Cung Lệ Hoa nhíu mày, hắn không nghĩ tới nữ nhân đột nhiên nhắc tới điều này, đây tựa hồ là thắc mắc từ ngày đầu tiên hai người gặp nhau, nàng không ngừng gọi hắn là A Lệ !

" Vậy ta là ai ? " Hắn hỏi, bởi vì hai người cách nhau rất gần, thanh âm của hắn dường như chạm vào đáy lòng của nàng.

" Ngươi thay đổi nhiều lắm, A Lệ của ta không bao giờ bỏ ta lại một mình, chỉ là…. " Giọng nói nữ nhân có chút đứt quãng, có chút mơ hồ, còn xen lẫn một điều gì đó rất bất đắc dĩ, " ngươi nhất định phải là A Lệ ! "

" Vì sao ? "

" Bởi vì, A Lệ phải còn sống, A Tuyệt cũng vậy… hai người đều còn sống ! " Mạn Châu lẩm bẩm, cảm giác nhức đầu hoa mắt làm cho thần trí nàng không rõ. Trong lúc mơ mơ màng màng, nàng nghe được âm thanh vô cùng quen thuộc vang lên sát cạnh bên tai : " Tự lừa mình dối người "

Đầu càng ngày càng nặng, cả người Mạn Châu bỗng nhiên bị một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy, nàng cũng không muốn mở mắt, cảm nhận được hai cánh tay mang mùi hương gió quen thuộc kia đặt nàng lên một nơi vô cùng mềm mại, rồi lại có một lớp bông mềm mại phủ lên người, hiện tại nàng chẳng muốn suy nghĩ bất cứ cái gì nữa, liền lập cuộn tròn thân mình lại mà ngủ.

" Ngươi còn dám uống rượu ? " Trong bóng đêm, giọng nói trong trẻo thoắt ẩn thoắt hiện không để cho người ta nắm bắt.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 08.01.2017, 14:59
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 706 lần
Điểm: 6.56
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt - Điểm: 10


Chương 43: Thục Chiêu dung



Mạn Châu không biết mình ngủ bao lâu, cho đến khi có người không ngừng nói chuyện bên tai nàng, âm thanh kia làm nàng khó chịu mở mắt nhìn người trước mặt: “Lúc nào rồi?”

“Nương nương, đã quá bữa sáng rồi, phải dùng chút gì bảo đảm thân mình.”
Mạn Châu hơi nhức đầu, đưa tay vuốt vuốt cái chán đau nhức, lại nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, lúc này mới ngồi dậy khỏi giường, mái tóc đen dài cũng theo động tác của nàng uốn lượn chảy xuống như thác nước. Nàng cúi đầu nhìn giường êm ngay dưới thân mình, có chút không nhớ được mọi chuyện xảy ra đêm qua, tại sao nàng lại nằm trên long sàng của hắn?

Giai Lệ lúc này từ bên ngoài dẫn cung nữ mang chậu nước cùng khăn bông hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu, nàng ta đến gần Mạn Châu thấp giọng nói: “Nương nương, đã có người an bài Hàn Ưu xuất cung rồi, nô tỳ đã phái rất nhiều người theo dõi nhất cử nhất động của nàng ta.”

“Ân” Mạn Châu lên tiếng, dường như không để tâm lắm đến chuyện này.

Giai Lệ thấy vậy thì há miệng tựa hồ muốn nói gì đó, lại nghẹn nửa ngày không tìm ra lí do, chuyện Hoàng thượng với Hứa Băng Tuyền có nên nói cho nương nương hay không? Đêm qua nàng nhận được tâm trạng nương nương không tốt lắm!

Mạn Châu ngồi trước gương đồng, để cho cung nữ giúp nàng chải tóc, nàng không quay lại nhìn biểu cảm của Giai Lệ, chỉ mở miệng hỏi: “Ngươi làm sao?”

Giai Lệ ngẩng đầu nhìn bóng lưng Mạn Châu, lại liếc mắt nhìn vài cung nữ nhất đẳng còn đang ở trong phòng, do dự một lát vẫn cúi đầu nói : “Nô tỳ chỉ cảm thấy lạ, tại sao Hàn Ưu không đưa theo vị thế tử kia cùng rời đi, nàng ta không phải rất quan tâm đến hắn hay sao?”

Mạn Châu thoáng ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt vô cảm của cung nữ đang búi tóc nàng, có chút cười lạnh nói: “Không phải rất nhanh sẽ biết sao?”

Nàng vừa dứt lời, đột nhiên thấy hai đạo bóng dáng linh hoạt nhanh nhẹn từ bên ngoài cửa lớn đi vào trong, trên người hai nàng giống như còn mang theo không khí lành lạnh. Cả Giai Lệ và cung nhân Chính Kiền cung đều không có vẻ kinh ngạc nào, giống như nhìn cảnh hai nữ quan thân cận của quý phi nương nương khi ẩn khi hiện như vậy thành quen, mỗi người đều cúi đầu làm việc của chính mình, không dám nói nhiều một lời.

“Tiểu thư....Nô tỳ tham kiến tiểu thư” Lục Y cùng Hồng Y từ bên ngoài vội vàng vào cung, vừa nhìn thấy nữ tử mặc cung trang màu đỏ ngồi trước gương đồng thì lập tức quỳ một gối xuống, cung kính nói.

Mạn Châu chậm rãi mở to mắt phượng, con ngươi sâu kín lóe ra hàn quang không lường trước được, nàng thản nhiên ứng thanh một tiếng.

“Tiểu thư, đây là tin tức từ Cẩn mang về, hắn hiện tại đã về đến kinh thành rồi.” Lục Y cung kính lấy một phong thư từ trong tay áo đưa đến trước người Mạn Châu.

“Nàng ta đi Khổng Khâu thành?” Mạn Châu không tiếp nhận lá thư kia, chỉ thản nhiên nói, ánh mắt nàng trầm tĩnh tựa như đã nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay, nàng để cung nữ mang giày thêu cho mình, đứng lên, chậm rãi đi đến bàn ăn.

“Vâng….Tiểu thư làm sao biết?” Lục Y cùng Hồng Y chấn động một hồi không nói nên lời, ngây ngốc tại chỗ, Cẩn vừa mới mang tin tức về các nàng liền mang vào trong cung, tiểu thư chẳng lẽ đã đoán ra từ trước.

Mà Giai Lệ đứng ở một bên nghe được lời này của các nàng, trong lòng vừa king ngạc nhưng cũng hiểu rõ vài phần. Hàn Ưu chắc chắn muốn mượn trợ giúp về tài lực của An Ly vương nên mới đi Khổng Khâu thành, còn có nàng ta yên tâm để Tư Mã Thiên ở trong này vì nghĩ nương nương sẽ thay nàng ta chông chừng hắn, đế thời cơ chín muồi cần sự trợ giúp của quân đội Mạn gia, nương nương sẽ mang theo hắn ta đến Thủy Nguyệt. Đúng là nữ nhân giảo hoạt! Nhưng nàng ta quá không biết trời cao đất dày là gì rồi.

“Giai Lệ, mang thư đến chỗ Hoàng thượng!” Mạn Châu vừa nói vừa đưa lên một thìa cháo, nàng nghiêng người nhìn Giai Lệ vẫn trầm mặc cúi đầu, thản nhiên liếc mắt nói.

Thân mình Giai lệ chấn động một chút, sau mới lớn tiếng đáp: “Vâng, nương nương…”


Hậu cung Tây Lãnh lúc này thực giống một chiến trường của chiến tranh lạnh, khắp nơi bị bao trùm bởi một loại không khí bình tĩnh một cách quỷ dị. Nhìn những nữ nhân có phân vị thấp không dám vi phạm quy củ, kẻ phân vị cao một chút lại tâm tư phức tạp, làm việc cẩn thận kín kẽ. Mắt thấy qân huệ ngày càng chênh lệch, hoàng thượng càng ngày càng ít lui tới hậu cung, trong lòng mọi người đều nóng lòng thấp thỏm không yên.

Tất nhiên sẽ không thiếu những thành phần không có não nào đó!

“Ngươi nói nàng ta đi Chính Kiền cung rồi?” Thục phi Phùng Thải Uyên đang ngồi trong đại sảnh Hi Hòa cung uống trà, nghe tin tức cung nữ của mình báo lại thì có chút hứng thú hỏi: “Xác định là Quân Mi sao? Có biết nguyên nhân không?”

“Hồi bẩm nương nương, nô tỳ nghe nói cung nữ của Thục chiêu dung va chạm với người của quý phi nương nương, tựa hồ gây hấn không nhẹ nên mới xảy ra chuyện như vậy.” Cung nữ cung kính khai báo những thông tin mình vừa nghe ngóng được.

Phùng Thải Uyên bình tĩnh nâng chén ngọc, ý cười trong mắt dần tản đi, “Phải không, nếu như vậy hậu cung hôm nay chắc chắn có náo nhiệt rồi, chi bằng chúng ta đi một chuyến góp vui thì như thế nào.” Phùng Thải Uyên vịn tay cung nữ thân cận của mình nói.

Nàng vốn là người thích xem náo nhiệt a!



Quân Mi mang theo vài cung nữ cùng thái giam theo phân vị của mình đi vào cung điện của Hoàng đế, bàn tay gát gao nắm chặt khăn lụa, giận dữ cùng ghen ghét nơi đáy mắt lấn át hết vẻ xinh đẹp trên khuôn mặt của nàng ta.

Nàng thực sự muốn nhìn một chút, Mạn Phi Lạc kia có bao nhiêu bản lãnh giám đụng đến trên đầu nàng, phụ thân nàng là thành chủ Đặng Đô thành, nàng thân là đích trưởng nữ còn phải sợ hãi một Nhị tiểu thư phủ Tướng quân cỏn con sao. Nàng không tin Hoàng thượng vì một ả nữ tử không có bao nhiêu giá trị mà trách tội cho nàng.

Nhưng vừa đến đại môn Chính Kiền cung, nàng ta đang muốn trực tiếp đi vào lại bị một đội quân cao lớn ngăn lại.

“Người đến là ai, lại dám xông vào cung điện của Hoàng thượng, Hoàng thượng có lệnh, không có sự cho phép của Hoàng thượng, người nào cũng không được phép bước vào.” Trương Hoán là phó chỉ huy sứ chuyên phụ trách bảo hộ Chính Kiền cung, hắn nhìn người tới cung trang sang quý nên mới hùng hậu lên tiếng, nếu là người bình thường đã trực tiếp bị đánh văng ra ngoài rồi.

“Lớn mật, nương nương là Thục Chiêu dung do chính tay Hoàng thượng ngự phong, chính là đích trưởng nữ của Thành chủ Đặng Đô thành, ngươi là cẩu vật gì, dám chắn đường đi của nương nương.” Cung nữ Quân Mi đang vịn tay bỗng nhiên quát lớn, giọng nữ sắc nhọn chói tai bay tận vào trong đại sảnh nơi Mạn Châu đang ngồi.

Mạn Châu nghiêng người trên chiếc ghế ngà voi được lót đệm bông dày, lạnh lùng lên tiếng: “Ầm ĩ muốn chết!”

Lục Y từ bên ngoài đi vào, vừa nghe thấy những lời này của nàng thì nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, là Thục Chiêu dung Quân Mi ở bên ngoài gây rối, nàng ta muốn đi vào trong này. Nữ nhân này là nữ nhi của một vị thành chủ giữ địa vị lâu năm, từ khi Hoàng thượng mang nàng nhập cung thì rất được sủng ái, Thái hậu cũng nể mặt nàng ta mấy phần, cũng vì thế mà không ít phi tần hậu cung bị nàng ta khi dễ…”

“Loại người không có đầu óc!” Mạn Châu không phải người để ý đến chuyện của hậu cung này, nhưng đám người này hôm nay trực tiếp tìm đến nàng lại là chuyện khác.

“Thì ra là Thục chiêu dung, thứ cho thuộc hạ ngăn cản, nhưng đây là khẩu dụ của Hoàng thượng, thuộc hạ không thể không theo.” Trương Hoán bình tĩnh đứng ở một bên hơi hơi thi lễ, thần sắc không một chút thay đổi nhìn thẳng phía trước, không có một chút ý muốn nhượng bộ nào.

“Cẩu nô tài lớn mật, còn không mau tránh đường, nương nương nhà ta được sự đồng ý của Thái hậu nương nương đến đây hỏi chuyện quý phi, ngươi cũng dám ngăn cản, không bảo thị vệ cút sang một bên cho ta.” Cung nữ kia ngược lại được nước lấn tới, tựa hồ chủ tử bị ngăn chặn ở chỗ này là chính mình nên mới kích động mãnh liệt như vậy.

Thục Chiêu dung nhíu mày nhìn cung nữ của mình, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ là thần sắc chăm chú nhìn vào trong tẩm cung.

“Xin nương nương thứ tội…” Thanh âm trầm ổn của nam nhân một lần nữa vang lên, nhưng tiếng nói của Trương Hoán còn chưa dứt thì đại môn đột nhiên truyền đến những tiếng kẽo kẹt ròn tan, hiển nhiên có người mở cửa từ bên trong.

Cánh cửa nặng nề vừa mở liền nhìn đến Hồng Y một thân y phục hồng phấn từ từ bước ra, giọng nói nàng trong trẻo mà lạnh lùng: “Nương nương có lệnh, cho Thục Chiêu dung vào bên trong uống trà.”

Lời này vừa lọt vào tai, gương mặt xinh đẹp của Quân Mi nháy mắt đen lại, trong lòng đã muốn bốc hỏa đứng lên, hồ ly tinh đừng có đắc ý, để xem hôm nay ta trị ngươi như thế nào.

Chỉ chốc lát sau, bóng lưng lả lướt của Thục Chiêu dung đã biến mất tại một khúc vòng. Lúc này Trương Hoán mới để ý đám cung nhân đi sau nàng ta đang giam giữ một thái giám có chút quen mắt, không biết có chuyện gì xảy ra…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 11.01.2017, 21:34
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 23:45
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 706 lần
Điểm: 6.56
Có bài mới Re: [Xuyên không] Huyết Phượng cung - Cung Trường Nguyệt - Điểm: 11


Chương 44: Tranh chấp trong Chính Kiền cung




Quân Mi nhíu mày nhìn nữ tử một thân y phục hồng nhạt đi ở phía trước dẫn đường, thái độ không mặn không nhạt kia là như thế nào? Thấy Hồng Y cố ý vô lễ, nàng ta phẫn nộ hừ lạnh một tiếng, cao giọng nói: “Chẳng lẽ chủ tử của ngươi dạy ngươi như vậy, gặp hậu phi hậu cung không cần hành lễ, còn dám thái độ không đúng chuẩn mực như thế?” Câu nói của nàng có vài phần chất vấn.

Hồng Y nghiêm mặt không nói gì, đến khi đoàn người đứng trước rèm che lưu ly ngoài đại sảnh Chính Kiền cung mới vén áo nghiêng người sang một bên, nhỏ giọng nói: “Thỉnh Thục Chiêu dung.”

Quân Mi nghe vậy lại hừ lạnh một tiếng, lúc này mới vung tay áo đi vào bên trong phòng, vẻ mặt âm trầm. Theo phân vị của nàng ta là Thục Chiêu dung, cung nữ theo hầu hạ cũng chỉ giới hạn ở ba người, vậy mà lúc này bên cạnh nàng ta có ít nhất cũng sáu người, quả thực là coi trời bằng vung. Tuy rằng cung nhân đi theo sai nàng ta tất cả đều cúi đầu, nhưng hơi thở kiêu ngạo trên người lại lộ ra vô cùng rõ ràng, hiển nhiên bị ảnh hưởng không nhẹ từ chủ tử đi.

Quân Mi vung tay áo, trực tiếp buông tay cung nữ thân cận đang nâng mình đi đến bên cạnh nhuyễn tháp mà Mạn Châu đang nằm, nàng ta từ trên cao nhìn xuống người Mạn Châu, thanh âm cao vút: “Bản cung thỉnh an Quý phi tỷ tỷ!” Ánh mắt nàng ta sắc bén trừng lớn nhìn vào bóng dáng nữ tử giữa ánh sáng mặt trời, vừa nhìn vừa âm thầm đánh giá. Nàng ta từ khi nhập cung mới gặp Mạn Châu một lần trên yến hội hôm đó, hiện tại là lần đầu tiên nhìn thấy Mạn Phi Lạc ở gần như vậy, chính là càng nhìn trong lòng lại càng thêm phẫn nộ, hồ ly tinh bộ dạng như thế này, hoàng thượng bị nàng ta quyến rũ là điều đương nhiên, đúng là tiện nhân không biết xấu hổ.

Mạn Châu không để ý mở ra mắt phượng, từ nhuyễn tháp ngồi dậy, nàng liếc nhìn nữ tử xa lạ trước mắt một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía đám cung nhân của nàng ta, nhíu mày nói: “Các ngươi có chuyện?”

Quân Mi nghe giọng điệu này của Mạn Châu, trong lòng tức giận không thôi, tiện nhân dám không xem trọng sự tồn tại của nàng, “Quý phi tỷ tỷ, tỷ nhìn xem một chút cẩu nô tài này có quen mắt hay không?” Nàng mang theo một tia ngạo nghễ nói, dứt lời liền phất ống tay áo, mấy người cung nhân kia được lệnh lập tức ném một tiểu thái giám xuống mặt đất lát đá cẩm thạch.

Tiểu thái giám bị ném trên mặt đất, kìm nén kêu hự một tiếng rồi quỳ rạp xuống không dám rên rỉ tiếng nào.

“Ngẩng đầu lên!” Một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng đột nhiên vang lên trong đại sảnh, lúc này Mạn Châu một thân huyết y từ trên nhuyễn tháp chậm rãi đứng lên, thong thả đi về phía tiểu tái giám run rẩy trên mặt đất.
Tiểu thái giám cảm nhận được có người đi về phía mình, nhất thời cảm thấy giống như có ám khí nặng nề đè chặt lồng ngực mình, hắn muốn kháng cự một chút nhưng lại không thể động đậy, cuối cùng đành phải theo thanh âm kia mà ngẩng đầu lên, gương mặt vốn trắng noãn lại xuất hiện những dấu tay đỏ bừng không chút tương xứng.

Mạn Châu nhìn gương mặt có chút quen mắt của tiểu thái giám trước mặt, nhìn năm ngón tay rõ ràng in trên hai gò má của hắn, mắt phượng hơi hơi nheo lại, quang mang trong mắt lưu chuyển làm cho người ta không tự giác được sợ hãi.

“Nô…nô tài tham kiến quý phi nương nương, nương nương vạn an…” Tiểu Lã Tử trong lòng vô cùng hoảng sợ, âm thanh hắn run rẩy, ánh mắt tràn đầy né tránh, trong vô thức còn muốn vương tay che đi hai gò má của mình.

“Tỷ tỷ, cẩu nô tài này là người trong Huyết Phượng cung của tỷ tỷ a, hắn dám ở sau lưng ta nói năng xằng bậy, muội muội hiện tại mang hắn đến để tỷ tỷ xử trí đấy.” Âm thanh Quân Mi đột nhiên cất cao, “Cẩu nô tài này trong hậu cung không biết lớn nhỏ, dám xúc phạm đến bản cung, nên đã bị cung nữ của bản cung giáo huấn trước một chút.”

“Giáo huấn?” Mạn Châu cười khinh miệt, nàng một mặt đánh giá Tiểu Lã Tử, một mặt nhìn đám cung nhân đứng ở phía sau, ánh mắt vẫn không hề dao động như cũ, nhưng lại làm người ta cảm thấy áp lực không nhỏ.

“Ngươi nói, đã xảy ra chuyện gì?” Mạn Châu nhìn Tiểu Lã Tử, thanh âm của nàng lạnh nhạt bình thản, không hề có một tia phập phồng, vậy mà làm cho hắn có cảm giác yên tâm không nói nên lời.

Tiểu Lã Tử chậm rãi bình ổn lại cảm xúc của mình, ai ngờ hắn còn chưa nói được câu gì thì có một cung nữ của Quân Mi từ trong đám người quỳ gối xuống nói trước một bước: “Quý phi nương nương, thỉnh cầu nàng tha cho Tiểu Lã Tử a, hắn chỉ là nhất thời hồ đồ! Đều là lỗi của nô tỳ, nô tỳ không nên đi quét rọn Quảng Lạc viên sớm như vậy, không nên nhìn thấy hắn cùng cung nhân Huyết Phượng cung nói xấu Thục Chiêu dung nương nương, tất cả đều là lỗi của nô tỳ, người muốn trách cứ trách nô tỳ, ngàn vạn lần bỏ qua cho hắn a, nương nương…” Cung nữ mặc y phục cung nhân màu xanh nhạt, hai mắt đẫm lệ gào khóc, một bộ dáng của nàng ta thực dễ làm người thương xót, bất quá lời nói vừa vặn hoàn hảo xác thực tội danh của cung nhân Huyết Phượng cung.

Quân Y đắc ý ngẩng đầu, cung nhân trong hậu cung nói xấu phi tần là phạm vào trọng tội chém đầu, hơn nữa chủ tử của cung nhân đó không nhiều thì ít cũng bị liên lụy đến, nàng ta lập tức quan sát nét mặt của Mạn Châu, vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy vẻ mặt biến sắc một chút, lại phát hiện gương mặt đáng ghét ấy chẳng có chút thay đổi nào.

“Quý phi tỷ tỷ, muội muội biết chính mình mới nhập cung rất được Hoàng thượng ưu ái mà bị nhiều người ghen ghét, nhưng tỷ tỷ là nữ tử có phân vị cao như vậy, tại sao còn cố chấp nhắm tới muội muội đây, cung nhân Huyết Phượng cung của tỷ tỷ cố ý bôi nhọ danh dự của muội như vậy, nếu để Thái hậu cùng Hoàng thượng nghe được…” Quân Y căm tức nhìn Mạn Châu, trong mắt không ngừng hiện lên những tia tính toán.

“Không, không phải, Thục Chiêu dung nương nương, là nô tỳ nói sai rồi, tất cả đều là tội lỗi của nô tỳ, tất cả không phải do quý phi nương nương sai khiến, chỉ là nô tỳ tình cờ nghe được, Quý phi nương nương, mong người minh xét a…” Cung nữ kia nằm trên mặt đất giống như mới phục hồi lại tinh thần, hiển nhiên ý thức được điều mình không nên nói nên vội vàng thanh minh, nhưng mà động tác này của nàng ta không hề nghi ngờ càng làm tăng thêm nghi ngờ cho Mạn Châu a.

Mạn Châu mắt lạnh nhìn một tuồng kịch nháo trộn trước mặt, giống như nàng là người ngoài cuộc chẳng chút liên quan.

Hồng Y đã trở về đứng phía sau người Mạn Châu, im lặng quan sát vẻ mặt của tiểu thư nhà mình, nhìn thấy tiểu thư khẽ nhíu mày khó chịu thì trên khuôn mặt thanh tú hiện lên một tia sát khí, ngón tay vừa động liền phi thân đến trước mặt cung nữ khóc lóc kia, trong một giây chớp mắt liền bóp chặt cần cổ nàng ta.

“Ngươi nói nhiều quá rồi đấy! Hiện tại câm miệng cho ta!” Hồng Y liếc mắt nhìn gương mặt tràn đầy giả dối của ả cung nữ trước mặt, trong mắt tràn đầy khinh miệt, bàn tay khẽ động, tựa hồ muốn bóp chết.

Cung nữ nhất thời vô cùng sợ hãi, nàng ta đưa mắt nhìn Thục Chiêu dung, thấy trên mặt Thục Chiêu dung tràn đầy kinh ngạc thì biết điều ngậm chặt miệng mình lại. Trong đại sảnh lập tức im ắng xuống dưới…

Mạn Châu thu hồi ánh mắt, lần nữa ngồi trở về nhuyễn tháp, nàng tiếp nhận chung trà Lục Y dâng lên nhấp một ngụm, rồi thản nhiên lên tiếng, “Là ai cho ngươi lá gan dám to tiếng ở chỗ của bản cung, ân, cái gì… Tiểu Lã Tử, ngươi nói!”

Quân Mi lúc này đột nhiên cảm thấy chột dạ, sau đó lập tức căm hận nhìn chằm chằm Tiểu Lã Tử___Cẩu nô tài này, đáng lẽ phải đem giết chết rồi mới kéo đến đây mới đúng!

Tiểu Lã Tử còn chưa phục hồi được tinh thần của mình, chợt nghe âm thanh nữ tử quen thuộc nhàn nhạt vang lên, trong lòng hắn có chút run, lo lắng nói: “Hồi bẩm nương nương, sáng hôm nay nô tài phục mệnh Phúc công công mang người đi Hoán y cục nhận y phục đã được giặt sạch, chỉ là khi đi ngang qua Quảng Lạc viên thì nghe được cung nhân trong đó nói….nói…nương nương là hồ ly tinh dụ dỗ Hoàng thượng, nô tài nhất thời không nhịn được mới chạy ra chanh chấp với các nàng, nào ngờ cung nữ bên cạnh Thục Chiêu dung càng nói càng quá đáng…nên nô tài mới xảy ra xung đột với các nàng a….nô tài cũng không có ý mạo phạm Thục Chiêu dung chút nào..”

“Cẩu nô tài là trách bản cung không dạy dỗ được cung nhân, vu oan giá họa cho ngươi?” Quân Y nhìn tiểu thái giám cúi đầu trước mặt, căm tức đến nghiến răng nghiến lợi nói.

“Nô tài không giám, thỉnh nương nương minh xét. Nhưng cung nữ của người…. !”

“Bản cung đang nói chuyện một cẩn nô tài như ngươi cũng dám lên tiếng!
Chẳng phân biệt được tôn ti, không học được quy củ! Người tới, tiếp tục vả miệng hắn cho bản cung!” Quân Y điêu ngoa lên tiếng, cung nữ luôn đi theo bên người nàng ta nghe vậy thì kiêu ngạo bước lên trước, không để ý địa phương này là nơi nào tiến lên nghĩ muốn cho Tiểu Lã Tử một tát.

“Ba” đáng tiếc người bị tát không phải Tiểu Lã Tử, mà chính là cung nữ kiêu ngạo này, nàng ta chỉ cảm thấy có một bàn tay vô cùng mạnh mẽ hướng về phía mình, kình lực kia làm nàng ta đau rát ngây ngốc văng ra một đoạn xa rồi đập đầu trên mặt đất, khuôn mặt trắng hồng nổi lên năm ngón tay sưng đỏ xấu xí.

Hồng Y hừ lạnh một tiếng thu lại cánh tay mình, sau đó lại đứng sang một bên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Ngươi!” Quân Y nhìn cung nữ thiếp thân của mình bị ăn một bạt tai, ngay lập tức quên hết hình tượng, quay người chỉ tay vào Mạn Châu lớn tiếng quát, “Hồ ly tinh to gan, dám đánh người của bản cung.”

Mạn Châu ngẩng đầu, không kiên nhẫn nhìn một màn trước mắt, nàng vốn không để ý đến hậu phi các nàng ở trong cung tranh chấp với nhau như thế nào, nhưng ai đó có gan động đến người của nàng, nàng chưa từng nghĩ sẽ khách khí.

Hơn nữa, nữ nhân này đi quá xa rồi!

Hồ ly tinh a? Đôi môi đỏ mọng của Mạn Châu đột nhiên hiện lên một chút độ cong, cười như không cười…






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

13 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

14 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 111, 112, 113

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

17 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
ciel99
ciel99
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

Jinnn: bạn Minh hỏi gì vậy ??
Minh Blue: có cậu nào ở đây không cho mình hỏi với
Minh Blue: Hello các cậu
Nminhngoc1012: Như vậy, tính từ thời điểm tuyến cáp quang AAG gặp sự cố vào ngày 18/2 thì phải đến hơn 1 tháng sau (23/3), đội sửa chữa của đơn vị quản lý tuyến cáp này mới tiến hành khắc phục.
Nminhngoc1012: Trong thông tin mới nhất, đơn vị này cho biết, dự kiến tàu sửa chữa cáp sẽ đến vị trí lỗi vào khoảng 16h ngày 23/3/2017. Theo đó, mối hàn đầu tiên sẽ được hoàn thành vào 6h04 sáng ngày 25/3/2017 và mối hàn cuối cùng sẽ được hoàn tất vào lúc 16h04 ngày 27/3/2017.
QueenRebel: chắc chờ mạng ổn mới post bài qá, post bài mà cứ lỗi hoài. :'(
Nminhngoc1012: Do cáp quang có vấn đề nên tốc độ truy cập internet chậm và ko ổn định
khô nhồi bông: có ai vào diễn đàn mà bị lag văng ra như m ko? m cứ bị cái lỗi 504, phải f5 mấy lần mới dc. ko biết có phải do lap cùi của m nó load ko nổi ko nữa :(
Tuyền Tiana: Ai chỉ mình cách đăng với :((
Tuyền Uri: Tuyển mod cho các box
Tú Vy: ... Ú là la... ú là là...
Lục Tiểu Thanh: nhô nhô
Nana Trang: viewtopic.php?t=398132
pr truyện hoàn của mị
Angelina Yang: Tú ol thì tớ lặn =))))))
Huy _ Tú: lag quá trời
Huy _ Tú: nghe nhạc trung thôi
Angelina Yang: Tú có hay nghe hát ko? thik bài nào?
Huy _ Tú: ....
Đông Ni: cho mình xin tên vài bộ mạt thế hay với a ~
Tú Vy: Ngẩn đầu nhìn áng trăng cao
Thế gian lắm chuyện thế nào dễ suy
Lòng người sâu tận là chi
Mà ta đo mãi đo gì chẳng ra...
Angelina Yang: chào cả nhà
QueenRebel: qa tết nhìu ng mất màu gê :D
Lãnh Huy3t: có ai k
Lâm Nguyên Nhi: Game Tôi thích......vì.....
(Game) Đây là ai?
Lâm Nguyên Nhi: /\
Quỷ Vương: Văn thơ lai láng chẳng đc câu
Phong_Nguyệt: ....
Phong_Nguyệt: hello
Angelina Yang: à, tớ ngồi góp ý thui mờ, đại nhân sai xuống nhà nên lâu
Angelina Yang: Tú : xem tin nhắn nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.