Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản

 
Có bài mới 30.10.2016, 01:16
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8019
Được thanks: 4378 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại - Xuyên không] Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản - Điểm: 9
Trong nhà có một nam phụ

images


Tác giả: Ngũ Gia Bì Đản

Editor: Snowflake HD và Vũ Linh

Thể loại: Hiện đại, sủng, xuyên không, ấm áp, ngọt ngào, có chút yếu tố thần kinh

Nguồn cv + raw: Gachuaonl + Vũ Linh

Nhân vật chính: Diệp Đàn, Bạch Y (Phạm Huy)

Độ dài: 73 chương

Tình trạng: Hoàn


Giới thiệu:


Diệp Đàn: Nam phụ là của độc giả!

Tác giả: Tác giả.

Diệp Đàn: Độc giả!

Tác giả: Ta...

Diệp Đàn: ... Nói thêm cũng vô ích, gọi nam phụ một tiếng nam phụ thì hắn sẽ trả lời sao!

Nam phụ: Ừ.

Cái tên trắng trẻo mịn màng là thượng thần trong truyền thuyết, lại không biết ăn nhang khói, hắn đang ở trong nhà mình...

Ngày ngày trôi qua không biết là cái vận cức chó gì! ! !

Diệp Đàn: ... Nam Thần, sao ngươi không tiếp tục sống trong sách đi.

Cách biệt thời gian nhan sắc cũng cách nhau thật xa!

Một tên thượng thần bay đến nhà ta làm biến đổi cả lịch sử

Lời editor: Thực ra rất thích thể loại này nên đành cố gắng đào a đào a.
Cám ơn chị Vũ Linh đã kiếm raw cho em :thanks: em làm tiếp bộ này tặng chị  :flower2:

P/s: Editor edit không chính xác hoàn toàn nguyên tác convert hay raw nên các bạn đừng thắc mắc tại sao bản edit của mình lại khác biệt. :D



Mục lục

Chương 1   Chương 2   Chương 3   Chương 4   Chương 5   Chương 6
Chương 7   Chương 8   Chương 9   Chương 10   Chương 11
Chương 12   Chương 13   Chương 14   Chương 15   Chương 16
Chương 17  
Chương 18   Chương 19   Chương 20   Chương 21
Chương 22   Chương 23   Chương 24  
Chương 25   Chương 26
Chương 27   Chương 28   Chương 29   Chương 30   Chương 31
Chương 32  
Chương 33   Chương 34   Chương 35   Chương 36
Chương 37   Chương 38   Chương 39   Chương 40   Chương 41
Chương 42   Chương 43   Chương 44   Chương 45.1   Chương 45.2
Chương 46   Chương 47   Chương 48   Chương 49   Chương 50
Chương 51  Chương 52  Chương 53  Chương 54  Chương 55
Chương 56  Chương 57  Chương 58  Chương 59  Chương 60
Chương 61  Chương 62  Chương 63  Chương 64  Chương 65
Chương 66  Chương 67 Chương 68 Chương 69  Chương 70.1
Chương 70.2 Chương 71.1 Chương 71.2



Đã sửa bởi Snow cầm thú HD lúc 13.08.2018, 05:05, lần sửa thứ 18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.11.2016, 08:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8019
Được thanks: 4378 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên không] Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản - Điểm: 32
Chương 1:

Editor: Vũ Linh

<<Bạch Ngư Đăng Châu>>

...

"Phạm Huy".

Nàng nhẹ nhàng kêu tên hắn, ánh mắt có chút đau thương. Nàng từng mãn tâm mãn nhãn đều tràn ngập dung mạo thanh lạnh của người trước mặt, có thể hắn cao ngạo tựa như vân hoa ở Hải Thiên, nhưng nàng vẫn luôn cho rằng người này đối xử với nàng luôn có chút đặc biệt, cuối cùng mới biết, người này thật sự là rất vô tình.

"Ta buông tha cho chàng". Nàng nhìn chăm chăm vào vị thượng thần đang đứng trên đỉnh Thượng Sơn, thanh âm thấp đến độ cơ hồ ngay cả chính nàng cũng không nghe thấy rõ, "Vân hoa tuy có lúc sẽ tạm dừng, nhưng nó vĩnh viễn sẽ không vì ai mà dừng hẳn lại".

Gió núi gào thét ở hai bên tai, khiến tụ y (ống tay áo) màu trắng rộng thùng thình của hắn bị thổi lên, nhưng mái tóc đen được buộc bằng ngọc quan của hắn thì vẫn đoan tề, rủ xuống tận eo, không một chút dịch chuyển.

Nàng đợi hồi lâu, người trước mắt vẫn quay lưng về phía nàng, ánh mắt dõi về phía bá tánh cùng sơn thủy, sau cùng nàng cười như tự giễu, thở dài một hơi nói, "Ta vốn không nên trông chờ chàng sẽ quay đầu nhìn ta một cái".

"Chàng là thượng thần của Thương Sơn này, đã qua nghìn vạn năm, sao thế nào cũng không chịu quay đầu lại nhìn thử tiểu bạch ngư ta đây một lần?"

Nàng trầm mặc một lúc, lại hỏi, "Tôn thượng, chàng thật sự không thấy cô đơn sao?"

Nàng bỗng thanh tỉnh khỏi dòng hồi ức. Phạm Châu đứng bên cạnh hỏi nàng, "Ngươi vừa nghĩ cái gì thế?"

"...Nghĩ đến Phạm Huy tôn thượng".

Nam tử trẻ tuổi dùng đôi mắt phong lưu đào hoa nhìn nàng, "Ngư Nhi tiểu đồ nhi, nhớ nhung nam nhân thế này là không tốt đâu nhé!"

"Sư phụ". Bạch Ngư xuất thần nhìn về phía Thương Sơn, nhỏ giọng nói, "Người không lo lắng sao? Phạm Huy tôn thượng một mình chống cự phong ấn đã bị phá tan, vạn nhất..."

"Không có vạn nhất". Nam tử trẻ tuổi không chút để ý nằm trên cành cây, lười biếng nói, "Hắn là người quen thuộc với phong ấn Thương Sơn nhất trong tứ hải bát hoang, năm nay sức mạnh phong ấn tán loạn có lợi hại hơn một chút, nhưng đối với hắn mà nói thì hoàn toàn không thành vấn đề".

"...Đúng vậy..." Bạch Ngư dùng tay chọc vào người Phạm Châu, "Phạm Huy tôn thượng so với sư phụ lợi hại hơn rất nhiều".

Nam tử với khuôn mặt có phần diễm lệ quay lại nhìn Bạch Ngư một cái, hứng thú "A" lên một tiếng.

"Còn ân cần hơn sư phụ nữa, còn chững chạc đàng hoàng, còn biết cưng chiều rất nhiều loài động vật nhỏ!"

"...A..."

"Còn đẹp hơn sư phụ, ưa nhìn nhất trong tứ hải bát hoang chính là thượng thần Thương Sơn Phạm Huy tôn thượng".

"...A..."

Phản ứng vẫn không đổi?

Bạch Ngư dồn sức nói, "Ta thích Phạm Huy tôn thượng nhất!"

"...A". Đôi mắt hoa mai của Phạm Châu khẽ chớp một cái, khuôn mặt hắn bỗng áp vào gần nữ hài, âm thanh trầm thấp lại có chút mờ ám, "Bạch Ngư, không cần phải khiêu chiến giới hạn của sư phụ".

Bạch Ngư chớp mắt, nhìn hắn rồi bật cười.

Trước đây lúc nàng vẫn chưa hiểu chuyện, từng không biết trời cao đất rộng, tự dĩ vi thị (tự cho là đúng) mà nhiệt tình ái mộ Phạm Huy tôn thượng - người có thể coi là phụ thần của nàng. Trải qua nhiều năm, nàng mới hiểu được, Phạm Huy tôn thượng có bao nhiêu bao dung đối với sự bốc đồng của nàng.

Sự ái mộ tự dĩ vi thị và sự vượt phép tự dĩ vi thị.

Mà sư phụ Phạm Châu lại chu đáo, kiên nhẫn biết bao, từng bước giáo hội cho nàng về thế giới mỹ lệ và tuyệt vời ở ngoài kia.

Phạm Huy tôn thượng là vân hoa Hải Thiên mà nàng ngưỡng vọng.

Sư phụ Phạm Châu lại là hoa đào chước nhiên từ tận đáy lòng nàng.

--- ------ ------ ------ ------ ------ -----

Có người thích nam chính phúc hắc, thâm tình; có người thích nam phụ ôn nhu ấm áp; có người thì thích nam ba manh nhuyễn (tinh quái + yếu lòng), đáng yêu; nhưng Diệp Đàn cố tình lại thích Phạm Huy tôn thượng chỉ xuất hiện trong dòng hồi ức của người khác.

Hắn chỉ hiện lên qua vài dòng văn, nhưng Diệp Đàn cảm nhận được, có thể chiếu cố chu đáo lại thỏa đáng các loài động vật nhỏ, trầm mặc mà bảo hộ toàn bộ kết giới Thương Sơn suốt nghìn vạn năm, nhất định hắn là người có nội tâm mềm yếu, chỉ là không may trời sinh tính cách có chút thanh lạnh, nhưng chung quy vẫn là một thanh niên tốt bụng.

...Kỳ thật trọng điểm chính là… hắn là người có bộ dạng được mắt nhất trong truyện. (Cho mị cười =]])

Diệp Đàn đọc xong chương truyện mới nhất, trong lòng lại càng thêm yêu mến Phạm Huy.

Cô bèn mò lên viết bình luận.

[Đàn Diệp]: Má Uyển Bạch miêu tả nam phụ Phạm Huy thượng tôn mới đáng yêu làm sao!

Diệp Đàn cũng không trông chờ tác giả Uyển Bạch sẽ trả lời bình luận của mình, dù sao thì tác giả này cũng có tiếng là lười biếng, không hay phản hồi bình luận của độc giả.

Nhưng mà má tác giả vốn không hay phản hồi bình luận này, lần này thế mà lại phản hồi bình luận của Diệp Đàn.

[Tác giả phản hồi]: Nam phụ là của tác giả rồi nhé!

Diệp Đàn sợ nhất là người khác trả lời bình luận của mình, bởi chỉ cần một phản hồi thôi thì cô nhất định sẽ dây-dưa-mãi-không-thôi! Thấy được phản hồi của tác giả, cô giống như được bơm máu gà, hăng say hẳn lên.

[Đàn Diệp]: Má tác giả, nam phụ là của độc giả, nam chính mới là của tác giả! Mị yêu má tác giả, nhưng vẫn yêu nam phụ nhất! *chụt chụt* (moah moah)

[Tác giả phản hồi]: Nam chính là của nữ chính rồi! Nam phụ là của tác giả!

[Đàn Diệp]: Của độc giả!

[Tác giả phản hồi]: Của mị!

[Đàn Diệp]: Còn lâu! Là của mị!

Diệp Đàn đọc lại đoạn bình luận, bỗng cảm thấy có hơi ấu trĩ, vì thế cô gõ phím.

[Đàn Diệp]: ...Thật là! Chúng ta tranh nhau cái gì chứ! Kêu gào nam phụ mãi hắn cũng có trả lời lại được chúng ta đâu!

Diệp Đàn đợi vài ngày, vẫn chưa thấy phản hồi của tác giả, cô rất nhanh liền quên đi cuộc đối thoại này, tác giả lại vừa ra thêm chương mới nữa rồi.

--- ------ ---

<<Bạch Ngư Đăng Châu>>

... .....

Bạch Ngư nghe tin xong liền đánh rơi chén bạch ngọc trong tay xuống đất, chén vỡ tan.

"Người nói cái gì?" Bạch Ngư không thể tin nổi mà nhìn Phạm Châu, "Bản mạng đăng của tôn thượng...tắt rồi? Sao có thể chứ?! Không thể nào...Không thể nào đâu! Tôn thượng không phải chỉ là đi hàn lại phong ấn như thường lệ thôi sao...Như thế nào lại..."

"Bạch Ngư, ngươi tỉnh táo lại!" Phạm Châu ôm nữ nhân đang gần như không thể khống chế được cảm xúc vào lòng, thanh âm khàn khàn, "...Chúng ta đều đã thử, ngay cả sư huynh...thần hồn...đều không tìm được..."

Vẻ mặt Bạch Ngư nhất thời có chút hoảng hốt.

Không tìm được thần hồn, ngay cả thần hồn cũng không thấy.

Đây không phải có ý là mọi thứ đều không thể vãn hồi sao?

Chỉ là vì sao lại như thế? Phạm Huy tôn thượng bảo hộ phong ấn Thương Sơn nghìn vạn năm qua, đã có mấy trăm lần xảy ra tán loạn nghiêm trọng, không lí nào tán loạn nho nhỏ lần này lại có thể làm tôn thượng thúc thủ vô sách (bó tay không biện pháp), thậm chí còn bị phá hủy.

Mặt khác, ngay cả Phạm Huy tôn thượng cũng không giữ được phong ấn thì trong tam giới còn ai có thể chứ?!

Mà Phạm Huy tôn thượng đã bảo hộ bách tính cùng sơn thủy đã nghìn vạn năm, Phạm Huy thượng thần dành cả đời hiến dâng cho bách tính và sơn thủy, cuối cùng lại có kết cục bất tri bất giác bị phá hủy.

Không ai biết trong giây phút cuối cùng hắn nghĩ cái gì, cũng không ai biết hắn có nguyện vọng gì, cũng không ai biết liệu hắn có lưu luyến điều gì không.

Bạch Ngư mờ mịt nhìn Phạm Châu, bỗng nàng nhớ tới lúc trước từng hỏi qua tôn thượng.

"Tôn thượng, chàng thật sự không thấy cô đơn sao?"

Tôn tượng vẫn luôn trầm mặc, cuối cùng lại bình thản trả lời, "Vô dục vô cầu, tự nhiên sẽ không".

Nàng còn nhớ rõ ngày đó hắn đeo kiếm sau lưng, im lặng đửng trên đỉnh Thương Sơn, tuyết phủ ngàn dặm, ánh mắt hắn sâu thẳm, tách biệt ra khỏi phong nguyệt.

Nàng vẫn rất kiên định mà cho rằng, không ai và không có chuyện gì có thể uy hiếp được hắn.

--- ------ ------ ------ ------ --------

[Diệp Đàn vừa xem xong chương mới]: ⊙△⊙

[Diệp Đàn sau vài giây mới có phản ứng]: ╰_╯

...Con mẹ nó, nam phụ mà cô yêu tha thiết ra đi quá dễ dàng rồi! Đúng thế đúng thế đúng thế!!!

Tác giả, thím hiện hồn ra đây nói chuyện với tôi về nhân sinh, tôi cam đoan sẽ không đánh chết thím đâu!!!

Diệp Đàn sau một lúc lâu mới nhìn được "lời tác giả" ở cuối chương mới, trong đó còn nhắc đến tên mình.

[Lời tác giả: Đàn Diệp, cho thím tự đi mà hỏi, xem "hắn" có đáp ứng với thím không!]

←_←  Người đã chết rồi còn hỏi han được cái gì nữa!

Không đúng! Vấn đề là: sao lại bảo cô tự mình đi mà hỏi nhỉ? Nam phụ là nhân vật trong truyện cơ mà, làm sao mà hỏi được chứ!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.11.2016, 23:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8019
Được thanks: 4378 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên không] Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản - Điểm: 38
Chương 2

Editor: Vũ Linh


Diệp Đàn nghiêng đầu nhìn đồng hồ, duỗi người, quyết định tắt mắt tính vào bếp tìm đồ ăn.

...Còn về cái vấn đề khó nghĩ kia, trước mắt cứ hoãn lại đã.

Lúc Diệp Đàn đi qua phòng khách, đúng lúc này chuông cửa lại vang lên. Cô dừng bước, nghĩ, đại khái là mấy ngày hôm trước anh trai gọi điện nói sẽ gửi chuyển phát nhanh đến cho mình.

Vừa mở cửa ra, đập vào mắt chính là một hộp giấy màu nâu dài gần hai mét, rộng nửa mét.

Diệp Đàn có chút choáng váng.

Cô biết anh trai mình gửi đồ đến đây là để chúc mừng mình chuyển tới nhà mới, nhưng quà lớn như thế... không biết là đắt đến mức nào đâyyyyyy!

"Diệp Đàn tiểu thư phải không?"

Nhân viên chuyển phát nhanh lên tiếng, giọng nói ấm áp giống như âm thanh trên đài truyền hình, lúc này Diệp Đàn mới để ý thấy người đang đứng đằng sau hộp giấy.

Cậu ta mặc áo sơ mi màu đen cùng quần dài màu đen, trên đầu đội mũ che nắng, hơn nữa vành mũ bị kéo xuống cực thấp, chỉ lộ ra chiếc mũi thẳng tắp và đôi môi dày.

Diệp Đàn nhìn thoáng qua rồi thu tầm mắt lại, khẽ gật đầu, "Là tôi!"

"Xin kí nhận vào đây!"

Nhân viên chuyển phát nhanh thong thả đưa bút cho Diệp Đàn, Diệp Đàn để ý thấy tay cậu ta tuy hơi ngắn nhưng lại cực kì trắng, có chút tái nhợt, cứ như thể đã lâu rồi chưa ra ngoài nắng vậy, Đứa trẻ này thật đúng là thiếu nắng, bây giờ nhân viên chuyển phát nhanh đều không phải ra ngoài phơi nắng sao?

Diệp Đàn nghĩ có chút khó hiểu , cô bèn hỏi đối phương, "Tôi có thể mở hộp kiểm tra một chút được không?"

Diệp Đàn thấy tay đang cầm bút của nhân viên chuyển phát nhanh đột nhiên có hơi run lên, sau đó rất nhanh lại thu bút lại.

"A". Ngữ điệu của cậu ta bỗng trở nên rời rạc, nhả chữ cũng kỳ quái, cứ như thể cậu ta chỉ vừa mới học ngôn ngữ này vậy, thập phần không được tự nhiên, rõ ràng rất khác so với âm thanh tựa như đài phát thanh vừa rồi, "Vậy, Diệp... Đàn... tiểu thư, cô cứ từ từ... từ từ kiểm... tra".

Sau đó cậu ta khẽ ngẩng đầu, lộ ra nửa mắt hẹp dài, nhẹ nhìn về phía Diệp Đàn, không hề có một chút cảm tình, không chớp mắt...không có điểm tụ.

Cứ như một cỗ máy vậy!

Ánh mắt này khiến cho Diệp Đàn có chút lạnh người.

Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng lại cái gì, ánh mắt diện mạo của người này đã lại có cái gì đó rất khác rồi, cậu ta liền thu mắt về, cúi đầu, xoay người rời đi.

...Cứ vậy mà xoay người bước đi.

...Bước đi.

Đã thế lại còn là đi cầu thang.

Tòa nhà cao hơn mười tầng, cậu ta không dùng thang máy mà lại đi cầu thang bộ!

Diệp Đàn sửng sốt vài giây, lúc cậu ta đi hết một vòng cầu thang cô mới bừng tỉnh mà đuổi theo cậu ta.

"Này! Nhân viên chuyển phát nhanh đừng đi vội!"

Nhưng khi Diệp Đàn nhoài lên chỗ vịn cầu thang nhìn xuống, toàn bộ bộ hành lang đã không có một bóng người.

Diệp Đàn lại nhìn qua phía thang máy, thang máy vẫn đang dừng ở tầng một, Diệp Đàn lại tiếp tục đi thang bộ xuống mấy tầng dười, nhưng vẫn không thấy một bóng người.

Người kia cứ như bỗng dưng biến mất vậy!

Hắn vừa đi là Diệp Đàn đuổi theo ngay, cùng lắm chỉ cách nhau có mấy giây, vậy mà chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn như thế đã không thấy tăm hơi cậu ta đâu nữa.

Người bình thưởng hẳn là không thể đi cầu thang bộ nhanh như thế.

Bỗng Diệp Đàn nhớ ra, vừa rồi lúc cậu ta rời đi, hoàn toàn không có tiếng bước chân.

...Nhất định là do gần đây Diệp Đàn hay thức đêm nên đã xuất hiện ảo giác rồi!

Vừa rồi cậu ta dùng thang máy đi xuống, đúng thế, chính là như thế.

Diệp Đàn rất lạc quan mà bỏ qua chuyện thang máy căn bản vẫn chưa có người động vào. Lúc quay về, nhìn thấy cái hộp giấy to tổ bố, bỗng trong lồng tràn đầy bi thương.

Cậu thiếu niên kia, mau mau trở lại đây đi!! Hộp giấy lớn như thế này một mình cô làm sao dịch chuyển được hả-ả-ả-ả?!

Cuối cùng lúc Diệp Đàn đẩy được hộp giấy vào bên trong, tưởng chừng như sắp đứt cả hơi, cô tê liệt ngồi trên sô pha, tự rót cho mình một cốc nước. Cô bắt đầu yên lặng nhìn chằm chằm vào hộp giấy.

Vấn đề là, có nên mở hay không đây?

Cảm tưởng như chỉ cần mở hộp giấy này ra là sẽ mở luôn cả một thế giới mới ra.

Sau khi Diệp Đàn uống thêm mấy hụm nước, cô lại cười nhạo trí tưởng phong phú của mình, sau đó cô đứng dật đi vòng quanh chiếc hộp vài vòng.

Ừm, xem chừng ông anh đại nhân tặng cô một cái tủ lạnh cỡ lớn đây...Anh trai vạn tuế!

Sau đó cô quả quyết mở hộp giấy.

Hộp giấy này không hề có chỗ dán, Diệp Đàn tìm nửa ngày mà vẫn không tìm ra được dấu dán băng dính đâu, mở hộp ở chỗ nào, cuối cùng cô túm bừa rồi trực tiếp xé ra.

...Sau đó...

. . . ⊙﹏⊙. . .

Ai có thể tới đây giải thích cho cô nghe, vì sao trong hộp giấy lại là một cỗ-quan-tài-băng!!!

Hơn nữa bên trong còn có người nằm   (′0ノ`*).

Tên vô lại nào lại dám làm ra trò đùa quái đản này với cô??? Cô nhất định đánh chết hắn! o(︶︿︶)o!

Từ nhỏ Diệp Đàn đã bị anh trai đại nhân dọa nhiều đến trơ rồi, cô bình tĩnh đi lên phía trước cỗ quan tài, liền thấy bên trong có một mỹ nhân.

Mỹ nhân này mặt mũi rất đẹp, đôi mày cong dài trên tóc mai, hai mắt đóng chặt, mũi rất thẳng, môi hơi mỏng, không có huyết sắc, một bộ dáng thanh lạnh xuất trần tựa như ngọc.

Một thân hắn mặc trang phục như cổ nhân, tóc đen dài được buộc chỉnh tề, đơn giản bằng bạch ngọc quan, trên người mặc trường bào màu trắng thuần khiết, không có trang sức gì, thoạt nhìn thật giống thần tiên.

Người sáp này...làm thật tinh xảo, giống y người thật.

Diệp Đàn ghé vào nhìn bên trong quan tài, thật đúng là có bộ dáng thần tiên mà, không hiểu sao cô cảm tưởng như đây chính là nam phụ Phạm Huy tôn thượng trong lòng cô.

Thật tán thưởng trí tưởng tượng của mình mà!

Có điều...Trò đùa này có phần hơi quá rồi, có bản lĩnh đốt tiền vào trò đùa này thì chi bằng dùng tiền mua đồ ăn vặt cho cô còn hơn!

Diệp Đàn nhìn quan tài băng mà cứ như nhìn thấy một thùng đồ ăn vặt.

Cô đứng yên cẩn thận nghiên cứu cỗ quan tài băng một chút.

Cũng giống như hộp giấy, không thấy chỗ mở ra, giống như tự nhiên mà hình thành nên, không có khe hở nào, phía đầu và cuối quan tài được chạm khắc bằng hoa văn hình mây, đơn giản mà trang nhã.

Hơn nữa, phía trên quan tài thoạt nhìn rõ ràng là được làm bằng băng, nhưng hoàn toàn lại không có chút cái rét lạnh của băng.

...Ông anh họ Ân này đúng là đốt tiền mà!

Diệp Đàn rút di động ra gọi.

"Anh!" Cô khụ khụ vài tiếng rồi nghiêm trang nói, "Anh đùa hơi quá chớn rồi đấy, tặng thứ này để làm gì, định cho em gái bạn trai hả? Ha ha ha, em thật sự cảm ơn anh nhé!"

Đối phương trầm mặc một hồi lâu, lúc sau mới nói, "...Anh không hiểu ý em là gì".

Diệp Đàn, "Lão đại, còn giả bộ cái gì chứ! Tặng hẳn một tượng sáp hình người cho em, hành động vĩ đại này quả thật, không ngờ quà mừng lại đến mức này, em gái anh vừa mới khôi phục được tình trạng độc thân cao quý, không đến nỗi đói khát đến vậy đâu nhé!"

"A..." Đối phương chậm chạp hỏi, "Người sáp gì chứ?"

Diệp Đàn rốt cuộc cũng ý thức được có chút không thích hợp, "Anh chuyển phát nhanh cho em cái gì?"

"Em gái à, đó là nồi cơm điện".

Diệp Đàn, "︽⊙_⊙︽."

Sau đó cô nhanh chóng kết thúc hành vi mất mặt, "Không có gì, em tắt máy đây!"

Sau khi tắt máy xong, Diệp Đàn lập tức khổ não gõ lên cỗ quan tài, rốt cuộc là ai gửi đây? Cô nhìn lại vào tờ đơn chuyển phát nhanh, bỗng phát trên đó không hề có tên của nhân viên chuyển phát nhanh.

Một chữ cũng không có!

...Vừa nãy lúc nhân viên chuyển phát nhanh bảo cô ký nhận, cô thấy rõ ràng trên đó có chữ viết cơ mà, sao tự dưng giờ lại không thấy chữ đâu nữa.

Có lẽ...là do cô hoa mắt?

Nhưng, trên tờ đơn không có chữ, nhân viên chuyển phát nhanh chuyển làm sao biết chỗ mà chuyển đồ tới đây?

"Ôi mẹ ơi, tôi nói này..." Diệp Đàn chán ngán nhìn chằm chằm vào mỹ nhân bên trong quan tài, đột nhiên muốn hỏi, "Anh không phải là người sống đấy chứ?!"

Người trong quan tài yên tĩnh ngủ say, khuôn mặt tuấn tú.

Diệp Đàn lại cười nhạo mình cứ hay nghĩ linh tinh.

"Này, tuy bộ dáng của anh cũng rất tuấn tú, đúng loại tôi thích, nhưng..." Diệp Đàn dùng sức vỗ vỗ mặt quan tài, dồn mười phần sinh lực mà nói, "Sáng mai tôi sẽ đem anh gửi đi, ờm...gửi tới cửa hàng tượng sáp, không cần cảm ơn đâu, tôi tên là Lôi Phong".

Sau khi khoái trá đưa ra quyết định như vậy, Diệp Đàn thật vui vẻ ăn xong cơm tối, rồi lại ngồi chơi máy tính, rồi lại lên giường ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Đàn ngủ đến mức mơ mơ màng màng, lê dép vào phòng khách uống nước, mới đi được vài bước đã bị vấp chân ngã xuống bên cạnh bàn trong phòng khách, vẹo người đè lên một vật thể mềm mềm.

Diệp Đàn hoảng đến nỗi lập tức thanh tỉnh, theo bản năng trừng lớn mắt nhìn chằm chằm vào thứ trước mặt.

Vải dệt tơ lụa cực kì tinh xảo, cô ghé vào gần để xem, mới phát hiện trong bố văn còn có vân văn màu bạc, tinh tú tỉ mỉ, lúc hướng mắt lên trên thì thấy cánh mũi tinh xảo, sườn nhan (một bên mặt) thanh lạnh lại tuấn mỹ.

Diệp Đàn sau một lúc lâu mới có chút phản ứng.

Chậm rãi...Chậm rãi...Sáng sớm vẫn chưa tỉnh ngủ, thần trí không rõ ràng...

Cô đành bất chấp nhéo cánh tay mình, đau đến mức nước mắt ào ào chảy ra.

Nhưng sự thật chính là, mỹ nhân ngày hôm qua vẫn còn ở bên trong quan tài không một kẽ hở kia, hiện giờ đang ở dưới thân cô.

Không!!! Trọng điểm là sao hắn có thể thoát ra quan tài đóng kín như thế chứ?! Đừng nói là người sáp biết cử động nhé!!!!!!!!!! Thật kinh khủnggggggggg!!!!

Diệp Đàn bị ý nghĩ kỳ quái một lúc lâu, mãi sau mới run rẩy vươn tay, đặt tay dưới mũi người nọ.

..Có ...hơi ...thở ...

Cô lại chuyển tay ra hai má, chọc chọc.

Có đàn hồi, mềm mềm, trơn trơn.

Cảm giác cánh cửa của thế giới mới thật sự đã mở ra.

Cuối cùng Diệp Đàn gần như rưng rưng đưa lỗ tai đến gần phía ngực của mỹ nhân.

"Thình, thịch, thình, thịch.." Tiếng tim đập mạnh mẽ.

...Vãi đái!*

Kiếp trước cô nhất định đã hủy diệt cả thế giới mà! (ý nói kiếp trước tạo nghiệp nên nghiệp này bị báo ứng)


(*)卧槽, nghĩa hán việt là “ngọa tào”,   Hiện nay văn viết trên mạng, văn nói cũng rất nhiều người dùng từ ngọa tào. Thường gặp ở các tình huống vô cùng hiểm hóc, khiến cho người nói bất ngờ bức xúc…. Có thể hiểu là cách bộc lộ cảm xúc: Vãi =w=… Hoặc cũng có thể hiểu là Follow một vấn đề nào đó. (nguồn: https://shotavonteese.wordpress.com/201 ... ge-1/&#41;


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: annielaydy, Ngantrinh, Nguyệt Ái, phamhoung, Quế Thi, rubymoon2710, sei_leo, Vananh159147 và 672 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 791 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 790 điểm để mua Thần nước
Tiểu Ly Ly: Hic, nhà Ly nghèo, đấu giá vật phẩm để cưới lão bà, mọi người hãy nhường cho Ly nha *mắt long lanh*
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 440 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 418 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé trà
Lãng Nhược Y: *cong đuôi chạy* lão công em vỗ béo bấy lâu mới đc như thế này, ss vừa gặp đã đòi thịt em :cry2:
Mai Tuyết Vân: Hướng cũng nhiều nên không nhớ nữa :3 sorry Y Y nha
Mai Tuyết Vân: Có hả :3 dạo này Y Y có vẻ béo. Ăn thịt được rồi
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 250 điểm để mua MM
mèo suni: Phải nói là chưa xong nên chưa đăng chị ạ :crying:
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé trà
Cô Quân: Chấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.