Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

 
Có bài mới 08.06.2018, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 601
Được thanks: 4464 lần
Điểm: 31.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 43
Chương 68

Editor: Gà

"Đường tổng, giấy tờ này..."

Vừa lúc một thư ký riêng mang tài liệu vào, sau khi vào văn phòng, thì di động Đường Dự chợt vang lên, Dư Nhã đã bị bỏ quên một bên thấy vẻ mặt người đàn ông như đột nhiên ngưng đọng, giữa trán cô ta lộ ra một sự kinh ngạc xen lẫn ghen tị.

Từ biểu cảm dịu dàng lúc nhận điện thoại, từ việc nhỏ nhẹ khi nói chuyện với người đầu bên kia điện thoại, lại từ lúc này trong nháy mắt chuyển sang kinh ngạc sững sờ.

Khuôn mặt anh tuấn bình thường luôn lạnh nhạt, bây giờ có một sự hấp dẫn nói không nên lời làm người ta say mê.

"Trừ giấy tờ này ra, Trần tổng truyền thông XX muốn hẹn ngài đêm nay ăn một bữa cơm ở khách sạn XX..."

Dư Nhã năm lần bảy lượt không thể dời mắt khỏi mặt người đàn ông, vừa cố gắng hoàn thành công việc của bản thân vừa âm thầm đè nén trái tim đập loạn của bản thân, và đố kị dâng trào.

Mặc dù Dư Nhã không cam lòng thừa nhận, nhưng có thể khiến một người luôn lấy thái độ xa lạ có lễ đối đãi với người khác như Đường Dự chợt trở thành người có nhiều biểu cảm biến hóa như vậy, cũng chỉ có... người mẫu đó.

Cô ta không biết đến cùng người mẫu này đã nói gì, nhưng đã có thể khiến người đàn ông ấy dù đã để điện thoại di động xuống một lát rồi nhưng vẫn như còn đắm chìm trong kinh ngạc của anh.

"Đường tổng, tôi nên trả lời Trần tổng thế nào?"

Dư Nhã cắn môi dưới, nuốt khó hiểu và ấm ức xuống cổ họng, cứng ngắc hỏi ý kiến Đường Dự.

Nhưng mà đôi mắt màu sáng nhạt vừa nổi lên những gợn sóng kia của Đường Dự mười giây sau đã chợt kết thúc khi Dư Nhã hỏi ý kiến anh, thoáng như mới tỉnh mộng.

Người đàn ông này luôn đeo chiếc mặt nạ hờ hững, một khắc này như nứt ra... Khóe môi đuôi mày như tăng thêm ý cười, hai mắt xán lạn vui sướng, thậm chí không kìm được phát ra tiếng cười khẽ trầm thấp... Khác vậy ư, hoàn toàn không giống!

Trong thời gian ngắn, trên mặt người kia đã không còn vẻ đạm mạc, cũng thoát khỏi vẻ phấn chấn vui mừng.

Cùng một thời khắc cô ta chứng kiến ‘Đường Dự’ hoàn toàn không giống như Đường Dự, cứ ‘tưởng như hai người’ có hai tính cách khác nhau, khiến Dư Nhã luôn lặng yên chú ý đến người đàn ông ấy bỗng nhiên đỏ bừng hai gò má.

Đường Dự chợt đứng lên, bỗng bị một giọng nữ kéo lại suy nghĩ: "Đường tổng, ý của anh là?"

Quay đầu thấy Dư Nhã, tựa như mới phát hiện ở đây còn có người, đang tính phủ thêm áo khoác, Đường Dự bình tĩnh nói: "Giấy tờ này và tài liệu tiếp đó, ngày mai giao lại cho tôi xử lý, còn có chuyện gì khác à?"

"Tối hôm nay Trần tổng của truyền thông XX có buổi liên hoan..." Sợ bị người đàn ông nhìn thấy gương mặt nóng hổi của bản thân, Dư Nhã cúi đầu lặp lại, nhưng không biết đối phương vừa lướt qua đã không còn nhìn về phía cô ta nữa.

Chỉ vì tâm tư của anh, giờ phút này không còn ở đây.

"Đổi sang lúc khác." Đường Dự vừa trả lời vừa đi ra cửa, bước chân vội vàng, cùng với lúm đồng tiền nơi khóe môi còn chưa rút đi, vừa thấy đã biết người này sắp có một cuộc hẹn ngọt ngào.

"... Vâng Dư Nhã giương mắt nhìn bóng lưng của người đó, sự chua chát trong cổ họng nhanh chóng lan sang đáy mắt, ánh mắt ngượng ngùng trong khoảnh khắc đã trở nên ảm đạm không còn ánh sáng, hai má đỏ ửng trở nên tái nhợt.

Lần sinh nhật của Đường Kiền Thịnh đó, khi cô ta thấy người đàn ông như vương tử ấy nắm lấy bàn tay của một cô gái, cô ta không nên ôm lấy suy nghĩ sai lầm rằng ‘Mình đặc biệt, so với cô gái này mình càng thích hợp với người đàn ông ấy hơn’.

"Xem ra, vẫn nên từ chức thôi." Dư Nhã tự giễu nói: "Hôm tiệc sinh nhật đó đáng lẽ ra nên ở nhà." Như vậy, anh cũng sẽ không thể đi vào lòng của cô ta.

*******************

Đường Dự bỗng nhiên đến, Tĩnh An cảm thấy buồn cười thì ít mà kinh ngạc thì nhiều, đương nhiên còn có cảm xúc khác dao động, mà cảm xúc đó cũng im lặng xuất hiện trong mắt cô, cố gắng kiềm chế khóe môi giương cao, viền tai càng lúc càng hồng, cùng với tiếng trái tim nhảy lên vì vui sướng.

"Mau vào ngồi đi, em đang nấu canh, đợi cùng nhau ăn." Mở cửa, còn chưa đón người vào, cô gái mang ánh mắt linh động chứa ý cười thẹn thùng đã xoay người, nhanh nhẹn bước vào phòng bếp.

"Trừ canh ra..." Sau khi đi vào trong nhà thì giúp cô gái đóng cửa lại, người đàn ông theo sau đi đến phòng bếp, thấy nguyên liệu trong phòng bếp rất phong phú và dinh dưỡng, cười trêu nói: "Có phải món ăn cũng có phần của anh không?"

Cố ý nấu thêm chút canh, cố ý chuẩn bị nhiều đồ ăn, thật ra lúc đó chẳng phải cô đã đoán được có thể anh sẽ xuất hiện, hoặc đang ngóng trông anh đến sao?

Bị Đường Dự cố ý hỏi như vậy, Tĩnh An đang quay lưng nấu canh tức giận trả lời: "Đúng đó đúng đó, một mình em ăn không hết."

"Anh vất vả như vậy mới đến, sẽ không bỏ đi qua loa vậy đâu, Tĩnh An?"

Vành tai nóng lên, có cái gì đó mềm mại gì kề vào tai cô cùng với eo được một đôi cánh tay vòng qua, ý cười thoải mái êm tai của người đàn ông kề sát truyền vào tai cô, đồng thời người đàn ông khẽ hôn viền tai cô.

Toàn thân cô gái run rẩy nhịn không được hơi rụt cổ, cũng nở nụ cười, bắt bẻ nói: "Sao lại vất vả chạy đến, nói cứ như là lỗi của em vậy, em không bảo anh đến đâu nha."

"Câu kia, nói lại lần nữa, nhé?"

Xem nhẹ phản bác, giọng điệu khàn khàn gợi cảm của đối phương, dụ dỗ cô gái lại nói ra câu ngọt ngào làm anh rung động kia.

Nhưng mà chẳng biết lúc nào hai gò má cô gái đã đỏ bừng, trừng mắt cố gắng nấu canh, dốc sức giả ngốc: "Nói gì? Chẳng lẽ Đường tổng bỏ bê công việc chạy đến đây chỉ vì nghe những lời này?"

"..." Người đàn ông cười khẽ, hơi thở lướt qua lỗ tai mẫn cảm của cô gái, khiến cô lại né tránh một hồi, lúc này Đường Dự trầm thấp nói ra: "Anh yêu em, Tĩnh An."

Cô gái chưa kịp chuẩn bị đã nghe thế bỗng ngẩn ra, thật lâu sau chớp đôi mắt phiếm hồng, nét mặt không nhịn được tươi cười, nhưng chỉ nhẹ nhàng ‘À’ một tiếng.

Trên má đột nhiên bị cắn một cái hơi đau, rõ ràng người nào đó công khai thể hiện sự cực kỳ bất mãn với câu trả lời này của cô.

Sau cùng không khống chế được khóe môi, nhếch lên, Tĩnh An nhắm mắt lại ngăn trở nước mắt ẩm ướt sắp rơi xuống, cô nói: "Em cũng thế." Cô nói: "Em cũng yêu anh, Đường Dự."

Ngay cả trong cuộc sống, tình yêu như bèo nước gặp nhau giữa Tĩnh An và Đường Dự, có không ít ví dụ trước là hiểu nhau, mến nhau, rồi rung động hơn, lãng mạn hơn, trầm bổng hơn, nhưng loại tình cảm này của bọn họ đơn giản chỉ là tình yêu thuần túy bình thản chứ chẳng phải là một mối tình vĩ đại mang hạnh phúc lớn lao.

*******************

Lần này sau 2 tháng ở tuần lễ thời trang thu đông Paris, Tĩnh An đã về nước, là vì Val tổ chức buổi thời trang ‘Val’ trong nước.

Buổi diễn lần này, khi còn ở Pháp Val đã tự mình thả tin tức cho giới thời trang trong nước, sau đó lập tức làm cả giới giải trí trong nước chú ý, danh tiếng của Tĩnh An ở Haute Couture ‘Val’ càng đột nhiên bay vọt lên được giới giải trí đưa tin dày đặc.

Thời gian gần kề, trước đó trên báo cũng có đưa tin về chuyện này.

Trong đó một nhà truyền thông còn viết đến ngày đó là ngày được chờ mong nhất trong tháng, bởi vì ngày đó, không chỉ có lần đầu ‘Val’ được tổ chức trong nước, mà còn có bộ phim điện ảnh do hai vợ chồng Tiêu Mạc Phàm và Lý Na đảm nhiệm nam nữ chính được công chiếu.

Đương nhiên, thời gian ăn khớp này, chỉ do trùng hợp.

Không thể phủ nhận, bởi vì người xem khác nhau, hơn nữa sau khi bộ phim điện ảnh này ra mắt thì đôi vợ chồng Tiêu Mạc Phàm và Lý Na này vướng vào dư luận ly hôn, khiến ngày đó hầu như toàn bộ mọi người đều đặt tiêu điểm giải trí ở bộ điện ảnh này của đạo diễn Trịnh Lăng.

Chỉ vì nó được quá nhiều kỳ vọng, qua hai ngày, sau khi bình luận về bộ phim điện ảnh này và lời bình về buổi biểu diễn thời trang ‘Val’ được lục tục được đăng trên Internet rồi được lưu truyền ra, ở góc độ nào đấy sự việc này trở nên cực kỳ thú vị.

Thật ra ban đầu xuất hiện chỉ do trùng hợp, chẳng qua là không biết vị dân mạng nào rảnh rỗi không có việc gì làm, sau khi xem lại bộ phim và video clip của buổi biểu diễn của ‘Val’ trên Internet, trong nước đã mở ra một diễn đàn bát quái.

Trong bài đăng đã đưa lên hai việc không liên quan nhau này, chỉ đặt song song hai việc cùng một chỗ, rồi tiến hành so sánh ở mức độ nào đó.

Tạm thời không nói chuyện nội dung bài đăng thật ra nói hơi quá sự thật, nhưng trong bài đăng đa số phương diện đều làm người xem dở khóc dở cười.

Nhưng trong đó một cái về sự so sánh về ‘nữ chính’, khiến cho mọi người hứng thú.

Trước tiên phải nói đây là bộ phim điện ảnh thương mại đầu tiên của đạo diễn Trịnh, câu chuyện không lâm vào tình tiết tầm thường sáo rỗng, nhìn như bình thường nhưng cũng liên tục xuất hiện nhiều khúc mắc tình cảm, kết thúc của câu chuyện ngoài dự đoán của mọi người, cùng với một số thay đổi khác với truyền thống, các nhà bình luận phim vốn không xem trọng trình độ nội dung và nghệ thuật của bộ phim này phải lắp bắp kinh hãi.

Càng đừng nói trong đó Tiêu Mạc Phàm có kinh nghiệm lão luyện kỹ thuật diễn phong phú, thật sự đã thể hiện rõ tính cách của vai nam chính qua các giai đoạn không sai chút nào, trông rất sống động như đưa một nhân vật hư cấu hiện ra trước mắt người xem.

Tuy nhiên, bộ phim này vốn nên được đánh giá cao, vì nữ chính Lý Na tuy không mất tự nhiên nhưng diễn xuất không được tốt lắm, làm nó luôn khiến người xem cảm thấy đáng tiếc.

Thật ra lấy biểu hiện lần đầu tiên đóng phim của Lý Na ra xem xét, thì kỹ thuật diễn của cô ta so với một số người lần đầu tiên từ ca sĩ chuyển sang diễn viên, ngôi sao hài lấn sân sang điện ảnh và truyền hình mà nói thì tự nhiên hơn nhiều.

Nhưng cô ta sai ở chỗ, lần đầu diễn nhưng lại chọn bộ phim điện ảnh hầu như chỉ có tình yêu giữa nam nữ chính, còn đóng chung với Ảnh đế Tiêu Mạc Phàm có kỹ thuật diễn xuất cao siêu.

Điều đó không thể nghi ngờ là, tự bạo kỳ đoản [1], làm kỹ năng diễn phim điện ảnh của cô ta có vẻ không đúng chỗ.

[1] tự bạo kỳ đoản: tiết lộ những khuyết điểm của mình cho người khác, điều này đòi hỏi một sự can đảm rất lớn.

Đương nhiên, trong mắt quần chúng, bộ phim điện ảnh này, nữ chính do Lý Na đảm nhiệm có thể nói là một nét bút hỏng.

Mặt khác lần đầu ‘Val’ tổ chức buổi diễn thời trang ở trong nước, so với buổi diễn thời trang hoa lệ ‘Val’ ở nước ngoài, lần này có vẻ hơi khiêm tốn một chút, nhưng đối lập với các nhà thiết kế trong nước khác, trình độ trang phục thời trang tinh xảo hoa mỹ trên người người mẫu lại hấp dẫn người khác hơn, điều này cũng làm cho buổi diễn này sôi nổi hơn không ít.

Huống chi, buổi trình diễn này, mở màn và diễn cuối đều là người mẫu Tĩnh An, điều này làm cho người ta có ấn tượng khắc sâu và giúp buổi diễn thêm xa hoa hơn rất nhiều.

Bộ trang phục mở màn mang vẻ trung tính sáng sủa, bộ âu phục cuối màn thì xinh đẹp minh diễm.

Hai loại phong cách hoàn toàn không giống nhau này, được Tĩnh An điều khiển tạo thành một sự quyến rũ kỳ lạ nhưng dộc đáo.

Nếu xem buổi diễn thời trang ‘Val’ như một bộ phim ngắn, thì Tĩnh An hoàn toàn xứng đáng là nữ chính trong bộ điện ảnh này.

Hoặc nói, bất luận là kiểu thời trang nào, có Tĩnh An thân là ‘nữ chính’, đều sẽ được gọi là một bộ phim nhựa người người khó thể quên.

Nếu không có bài đăng này xuất hiện, không có người liên hệ hai sự việc vốn không liên quan gì đến nhau, lại càng không có người dùng ánh mắt tương đối so sánh Lý Na trong phim và Tĩnh An trên cầu kiều, hơn nữa trong bài đăng sâu sắc tán thưởng màn ‘biểu diễn’ xuất sắc áp đảo tuyệt đối của Tĩnh An.

Điều này cũng tạo ra không ít bát quái, dư luận trên Internet về hai vị ‘nữ chính’ này có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: EliseTuyen_7792, For3v3r, Gia Ninh, HNRTV, Huogmi, anvils2_99, chalychanh, hatrang221, linhkhin, minhtuyet9x95, nhật_lâm, ttatuyet, zinna
     

Có bài mới 09.06.2018, 23:20
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 601
Được thanks: 4464 lần
Điểm: 31.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 34
Chương 69

Editor: Gà

"Mạc Phàm, em thấy, cách cô ta nhìn anh, cô ấy thích anh..."

"Mạc Phàm, giúp em, cho dù không thích cô ấy, anh cũng đồng ý trước rồi tính sau..."

"Mạc Phàm, em không muốn nhìn thấy cô ta..."

"Mạc Phàm, không phải diễn viên tốt hơn so với người mẫu sao, anh bảo cô ta đi làm diễn viên được không? Anh bảo cô ta đi, anh bảo cô ta làm đi..."

"Mạc Phàm, cô ta không đi, em sẽ điên mất! Em sẽ điên mất! ..."

"Mạc Phàm..."

Một ngày nọ, sau khi khiếp sợ anh đã đồng ý với yêu cầu ‘không thể tưởng tượng nổi’ này của Lý Na, đơn giản chỉ vì vẻ mặt Lý Na nhìn chằm chằm vào mắt anh hầu như đã muốn sụp đổ.

Cô ta là người mà anh quan tâm, anh đã quen chăm sóc cô ta, quen mềm lòng với cô ta, anh cũng từng nói anh sẽ bảo vệ cô ta cả đời bình an.

Cứ thế lúc anh nhìn thấy vẻ bất lực, khủng hoảng, điên cuồng, thống khổ trong mắt Lý Na, anh thừa nhận đã bỏ qua tiếng gọi của lương tâm, đã lừa dối tình cảm của một cô gái hoàn toàn vô tội khác.

Mà lúc đầu anh tự cho rằng lừa dối sẽ không tạo thành hậu quả quá lớn, nhưng nó đã hủy đi sự sống của cô gái ấy.

"Lý Na, vì sao phải làm như vậy? Phóng viên kia, em gọi đến phải không?"

"Lý Na, em muốn để truyền thông viết về anh và Tĩnh An thế nào? Là muốn nói việc chúng ta ly hôn là do anh có người khác, hay cô ấy là nguyên nhân?"

"Lý Na, chúng ta đã phá hủy Đan Ninh, chẳng lẽ em lại muốn liên lụy..."

"Tĩnh An cái gì?! Cô ta không phải, cô ta là Đan Ninh, là con đàn bà đó! ... Tôi biết tôi biết hết, trừ cô ta, trừ Đan Ninh làm gì còn có ai... Đều do cô ta xuất hiện, cho nên anh mới ly hôn đúng không, đều do cô ta, đều do con đàn bà Đan Ninh này!"

Trên sofa, người phụ nữ mặc áo ngủ, lớn giọng phát tiết cái tên mà cô ta căm hận.

Từ sau khi bọn họ kết hôn, người đàn ông chưa bao giờ xuất hiện trong biệt thự, mở mắt ra, lẳng lặng nghe người phụ nữ không ngừng lặp lại tên người này: "Lý Na, hôn nhân của chúng ta kết thúc không liên quan gì đến những người khác, em là người biết rõ nhất vì sao hôn lễ được cử hành."

Giọng nói của người đàn ông đã không còn vẻ chất vấn kịch liệt vừa rồi, lộ ra mệt mỏi sa sút: "Anh chỉ luôn chưa nói mà thôi, Lý Na, nếu không phải vì Đan Ninh, nếu không phải em muốn nhìn thấy cô ấy hoàn toàn thất bại, buổi hôn lễ này, hôn lễ của chúng ta... Còn có thể cử hành sao?"

Người đàn ông biết, một khi anh nói ra vấn đề cho đến bây giờ chưa từng nói ra miệng nhưng vẫn đang tồn tại này thì đối thoại giữa anh và người phụ nữ kia sẽ kết thúc.

"À... Thật sự khó trả lời đúng không?" Chờ đợi một lúc lâu, người phụ nữ hơi phát cuồng kia vẫn không hề lên tiếng.

Người đàn ông đã sớm đưa ánh mắt nhìn người phụ nữ, cứng ngắc khẽ cười nói.

"Lý Na, hiện giờ Đan Ninh đã mất, như vậy hôn nhân này... Em cũng không nên cần nó nữa đúng chứ?"

Người đàn ông lá lấy ra một điếu thuốc từ trong hộp thuốc, sau đó hít một hơi, tựa như muốn mượn cái này để tự mình bình ổn cảm xúc trong phút chốc.

"Không thể! Không thể ly hôn! Cô ta còn sống, Tĩnh An chính là Đan Ninh, ả đàn bà Đan Ninh vẫn còn sống!" Lời nói cuối cùng của người đàn ông, tựa như kíp nổ, nổ tung sự yên lặng của cô ta: "Tôi không muốn cô ta nhìn thấy tôi nghèo túng, không thể như vậy! Mạc Phàm, giúp em đi, em không muốn ly hôn, chúng ta làm hòa được không? ..."

Lại là một sự im lặng, người đàn ông dụi tắt điếu thuốc đã cháy được một nửa: "Lý Na, giấy thỏa thuận ly hôn em đã ký rồi." Lúc này đây, lo nghĩ của cô ta, anh không còn sức để giúp.

"Không còn người tên là Đan Ninh... Còn chúng ta, cứ như vậy đi."

Sau mười phút người đàn ông ra khỏi cổng lớn biệt thự, người phụ nữ nâng hai tay lên che mặt cười thành tiếng, trong giọng cười chứa tiếng khóc lóc điên loạn, ngẫu nhiên thì thầm ra vài tiếng tên của đàn ông, nhưng càng lúc cô ta càng chán ghét người có tên đó, theo cánh tay cô ta dựng thẳng lên làm cổ tay áo rơi xuống, chỗ khuỷu tay mơ hồ lộ ra một vài lỗ kim chích.

***********************

Sau ngày Tiêu Mạc Phàm đến tìm Lý Na trò chuyện, đến hiện giờ bên tai giọng nói người đại diện vẫn không ngừng lại.

"... Lời kịch đã chuẩn bị cho em được đặt trên bàn, đến lúc đó nói theo những gì được viết, nói qua loa về nguyên nhân ly hôn thôi." Thân là người đại diện của Tiêu Mạc Phàm, Lưu Bạch đã sớm biết chuyện, nhưng lúc này trong lòng vô cùng bất an phiền chán: "Đã muốn giải thích chuyện ly hôn, thì lúc trước không nên kết hôn làm gì. Đợi sau bộ phim điện ảnh mới công khai tin tức các người ly hôn, hy vọng hậu quả không quá tệ."

"Phóng viên đặt câu hỏi, cậu nên biết ít nói ít sai."

Một khắc cuối cùng, Lưu Bạch đột nhiên lại nhắc nhở, đây là lời dặn luôn được nhắc đến trước những cuộc họp báo.

Nhưng lúc này đây... Chẳng lẽ do mình lo lắng quá nhiều? Lưu Bạch chăm chú nhìn thần sắc biểu cảm vẫn như thường ngày của người đàn ông, thầm nghĩ.

"Chị Lưu, chị nâng đỡ người mới này, sau này sẽ phát triển rất tốt." Tiêu Mạc Phàm bỗng nhiên dừng bước, quay đầu nói với Lưu Bạch: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vài năm nữa cậu ta có thể lấy được cúp đại biểu cho Ảnh đế."

"Ừm, người này thật sự là cây mầm tốt. Nhưng cậu, sao lúc này nói đến người mới đó vậy?"

Nói đến diễn viên thiếu niên được nhận đến không lâu kia, đồng thời dừng lại bước chân, vẻ mặt Lưu Bạch hoàn toàn vừa lòng.

"Chỉ nghĩ đến thôi, dù không có em, vị trí người đại diện vàng của chị có người mới này thì sẽ không thể lay động rồi."

Lưu Bạch nhăn mày lại, vẫn chưa rõ người đàn ông đang nói đùa hay nghiêm túc, thì người đàn ông đã đi trước một bước vào sảnh.

"... Nhất định đang đùa rồi." Sắc mặt Lưu Bạch chợt hơi xanh xao, giọng nói hơi kích động không xác định.

Nhưng mà, khi Tiêu Mạc Phàm trả lời câu hỏi đầu tiên của phóng viên, cô mơ hồ nhận thấy được, câu nói khó hiểu trước cửa kia, chẳng phải đùa.

"Xin hỏi Mạc Phàm, nguyên nhân gì làm anh và Lý Na ly hôn?"

Lưu Bạch mở màn giới thiệu sự thật về việc ly hôn giữa Tiêu Mạc Phàm và Lý Na, lại nói ra nguyên do lần này mời họp báo, phóng viên đầu tiên đưa ra câu hỏi đã có liên hệ chặt chẽ với giải trí ‘Hoa Hạ’ từ trước, cho nên câu hỏi của người đó đương nhiên nằm trong phạm vi an toàn.

Theo lý thuyết câu hỏi đơn giản này, ‘kịch bản’ đã sớm viết ra là vì công việc hai người bận rộn ít tiếp xúc mà xa cách thì nhiều, do đó mới thỏa thuận ly hôn trong hòa bình.

Nhưng Tiêu Mạc Phàm lại không đi theo ‘kịch bản’ nói ra ‘đáp án chính xác’.

Vừa thấy tình hình này, Lưu Bạch lén nháy mắt với anh, rốt cuộc sau khi nghe được anh trả lời, thì hô hấp hung hăng cứng lại.

"Bởi vì... Về mặt hôn nhân, về mặt tình cảm, tôi có lỗi với hai người phụ nữ."

Tiêu Mạc Phàm tự trách trả lời, làm hiện trường yên tĩnh trong giây lát sau đó đột nhiên ồn ào lên.

Trong đó một phóng viên đài truyền hình lớn tiếng hỏi ra câu hỏi mà tất cả mọi người tò mò: "Mạc Phàm, anh nói hai người phụ nữ có phải là Lý Na và Đan Ninh hay không?!"

"Tôi cho rằng ảnh chụp trên báo gần đây đã cho các anh đáp án rồi." Người đàn ông gật đầu, thừa nhận sự nghi ngờ gần như khẳng định của phóng viên này.

Tiếp đó, chưa cho người kia thời gian thở dốc tiêu hóa, Tiêu Mạc Phàm tiếp tục nói: "Cả đời này, người tôi có lỗi nhất, chính là Đan Ninh... Về mặt tình cảm tôi đã lừa dối cô ấy, càng vì tôi đã bắt cô ấy buông bỏ sự nghiệp của bản thân... Cô ấy chưa bao giờ là kẻ thứ ba giữa tôi và Lý Na, vì lúc tôi quen cô ấy tôi đã giấu cô ấy về Lý Na... Tôi bắt cá hai tay, nhu nhược không dám nói lời công bằng cho Đan Ninh trước truyền thông, như vậy, tôi có tư cách gì có được một đoạn hôn nhân sau khi cô ấy mất chứ."

Có thể nói, đây là một đoạn sám hối chậm trễ của anh đối với người đã khuất.

Cũng là nguyên nhân thật sự Tiêu Mạc Phàm và Lý Na ly hôn? Do chính miệng anh nói ra sự thật về đoạn tam giác tình yêu từng bị dư luận vùi lấp này ư?

Phóng viên kinh ngạc thay nhau đặt câu hỏi, trong khoảnh khắc hoàn toàn không khống chế được cuộc họp báo, khiến lưng Lưu Bạch lạnh như băng, bất lực không thể ổn định tình huống hiện tại.

Không trả lời những câu hỏi liên tiếp đặt ra cho mình ‘Vì sao bây giờ lại muốn nói ra việc này’, hoặc ‘Là nguyên nhân cụ thể nào mà Đan Ninh vì anh gia nhập vào giới diễn viên’ cùng với ‘có phải Lý Na hiểu rõ đoạn tam giác tình yêu này không’ ... các câu hỏi hỗn loạn.

Người đàn ông còn nói thêm: "Còn một sự kiện cuối cùng, lần này sau cuộc họp báo, tôi..."

"Mạc Phàm!" Sắc mặt Lưu Bạch đã trắng bệch, không để ý hoàn cảnh kêu tên của anh, giọng nói cô không ngừng run rẩy sợ hãi khi sắp nghe được lời anh sẽ bật thốt ra.

Tiêu Mạc Phàm chuyển ánh nhìn về phía Lưu Bạch, trong ánh mắt có áy náy, nhưng anh vẫn nên sớm nói ra quyết định của mình: "Tôi sẽ rời khỏi giới giải trí."

Đối với Đan Ninh, anh phải gánh vác tội lỗi.

Trong sự hối hận vô hình, anh đã tự đeo chiếc gông thật sự cho chính mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: For3v3r, HNRTV, Huogmi, Niu kinh, chalychanh, hatrang221, manhmanh25, nhật_lâm, zinna
Có bài mới 10.06.2018, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 601
Được thanks: 4464 lần
Điểm: 31.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 57
Chương 70

Editor: Gà

Trong bức màn tối của giới giải trí, bát quái, luôn luôn như một loại bệnh độc có thể nhanh chóng truyền bá ra ngoài chỉ trong một thời gian ngắn.

Sau cuộc họp báo của Tiêu Mạc Phàm, cùng với vô số khiếp sợ và không thể tin, bát quái ‘Ảnh đế giải nghệ’ kéo dài trong một khoảng thời gian rồi mới được bình ổn.

Tĩnh An vừa nghe sự việc này, cũng như nhiều người khác đều ngây ngốc đáp lại một câu ‘Anh đang nói cái gì?’.

Không phải không nghe rõ, mà là không thể tin.

"Buổi chiều họp báo, Tiêu Mạc Phàm tự mình nói ra, hiện giờ Hoa Hạ vì chuyện này mà trở nên rối nùi! Vốn dĩ nhờ thân phận hiện tại của Tiêu Mạc Phàm, cũng khá dư dả để trả tiền vi phạm hợp đồng..."

Câu trả lời vô cùng chắc chắn của Trần Sâm, lại một lần nữa quanh quẩn bên tai Tĩnh An.

Trong thang máy, ngón tay cô gái vốn định ấn tầng lầu chỗ mình đang ở, do dự một chút, ấn nút tầng lầu đã từng rất quen thuộc.

Tầng này trừ có nơi ở trước kia mình đã mua ra, còn có bất động sản của Tiêu Mạc Phàm.

Tuy là bất động sản của Tiêu Mạc Phàm, nhưng theo trí nhớ trong hai năm cuối cùng của ‘Đan Ninh’, anh ta cũng rất ít khi đến đây.

Buồn cười thật, cho rằng chỗ ở này đối với anh ta có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng sau khi anh ta kết hôn thì vẫn ở nơi này.

Không biết hiện giờ có phải người đó không còn ở đây nữa không, ôm tâm trạng sẽ không ở đây nữa, Tĩnh An ấn chuông trên cửa phòng.

Lúc này đến nơi đây, chỉ vì nghe được Tiêu Mạc Phàm đột nhiên muốn giải nghệ, trong lòng sinh ra một nỗi xúc động phiền muộn.

Nếu hiện giờ chỗ ở của cô không cùng nơi với Tiêu Mạc Phàm, cô nghĩ, sự xúc động này sẽ biến mất vào ngày thứ 2 thức dậy, chứ sẽ không giống giờ phút này ấn chuông cửa trước mắt.

Chờ đợi hơi lâu, khi cô cho rằng anh ta không ở nhà mà đã đi rồi, thì cửa lại được mở ra.

"Là em à?" Giữa lông mày của Tiêu Mạc Phàm xuất hiện nếp nhăn kinh ngạc, rõ ràng trong mắt anh ta hoảng hốt hơn.

"Vì sao muốn tuyên bố rời khỏi giới giải trí, rời khỏi giới diễn viên?" Không dự định sẽ bước vào, Tĩnh An chỉ đứng ở ngoài cửa, nhìn thẳng vào anh ta hỏi: "Anh muốn dùng sự nghiệp của mình để bồi thường cho Đan Ninh sao? Anh nghĩ cô ấy có thể nhìn thấy sự hối hận của anh? Anh nghĩ rằng đây là kết quả mà cô ấy muốn? Anh nghĩ rằng như vậy cô ấy có thể tha thứ cho anh ư?"

Tất cả những việc này, chẳng qua đều do chính anh ta tự nghĩ mà thôi...

Không có khí thế bức người, thậm chí chỉ bình tĩnh chất vấn, đợi sau khi Tiêu Mạc Phàm phản ứng kịp ý trong lời nói của đối phương, ánh mắt hoảng hốt nhanh chóng bị đau đớn thay thế: "Như em nói, cô ấy không có lý do gì để có thể tha thứ cho anh, mà anh cũng không dám yêu cầu xa vời là cô ấy sẽ tha thứ."

Nếu anh ta cho rằng bản thân rời khỏi giới giải trí thì có thể được Đan Ninh tha thứ, cho bản thân một chút giải thoát, như vậy mỗi khi nhớ về cô ấy anh ta cũng sẽ không cảm thấy ngay cả thở cũng là một loại tra tấn.

Nhưng mặc dù biết rõ đau đớn đến mức hành hạ cốt tủy, nhưng anh ta vẫn không nhịn được miêu tả lại hình dáng của cô ấy, không nhịn được đợi ở chỗ của cô ấy, đi qua nơi đã mang theo mỗi tiếng nói cử động, vui buồn hờn giận của cô ấy.

Anh ta trả lời rất chậm, gằn từng tiếng mặc dù không phải cố sức nói ra, lại làm người ta thấy tang thương: "Trở về đi, tôi làm những việc này, chỉ vì trừng phạt đúng tội của tôi mà thôi."

"'Cô ấy' chưa hẳn muốn nhìn thấy quyết định hiện tại này của anh..."

Loại áy náy rồi tự hủy tương lai này, bất luận là 'cô ấy' hay cô, đều không cần thiết...

Muốn nói ra hai từ ‘Cần gì’, bờ môi chần chừ hồi lâu, vẫn không thốt ra.

Tiêu Mạc Phàm lắc đầu, còn muốn nói thêm gì đó, thì một giọng nữ bỗng vang lên sau lưng anh ta.

"Hóa ra là Đan Ninh đến đây à!" Giọng điệu nhiệt tình tăng lên hơi quá mức, xứng với nụ cười khuếch đại của người phụ nữ, dường như Tĩnh An xuất hiện làm cô ta rất vui sướng.

"Lý Na em vào trước đi, anh sẽ nói với em chuyện họp báo sau." Tiêu Mạc Phàm nghiêng người, nhíu mày nhìn về phía Lý Na đã gọi tên Đan Ninh.

Không ngờ Lý Na sẽ xuất hiện trong phòng Tiêu Mạc Phàm, Tĩnh An nhíu mi rồi giãn ra, đang muốn nói tạm biệt nhưng chưa kịp mở miệng, người phụ nữ kia đã cười lên nói.

"Cô đến tìm Mạc Phàm ôn chuyện à, Đan Ninh? Nhưng cô biết không, anh ấy nói với tôi cô không phải là Đan Ninh, tôi nói thế nào anh ấy cũng không tin, cô nói xem anh ấy có đáng giận không..." Hai tay chắp sau lưng, từng bước một đi đến chỗ cô, bất luận là Tĩnh An hay Tiêu Mạc Phàm đều đưa ánh mắt về phía nụ cười quỷ dị trên mặt cô ta.

Nụ cười quá mức xán lạn và quỷ dị, làm Tĩnh An tự dưng nghĩ đến sau tuần lễ thời trang ở thành phố S lần đó, khi chạm mặt Lý Na, tính tình người phụ nữ này hình như không bình thường.

"Tôi nhớ tôi đã hỏi cô và Đan Ninh có quan hệ gì, khi đó hình như cô nói với tôi, không có quan hệ... Vì sao?"

Lời nói Lý Na làm anh ta nghi hoặc nhìn về phía cô, mà Tĩnh An chỉ nhăn mày lần nữa, không nói gì.

"Thật sự không có quan hệ gì, bởi vì cô..." Cô ta tự trả lời, khi đi đến cách cô gái một bước, đột nhiên cất cao giọng: "Chính là con ả đáng ghét đó!"

Nửa câu cuối cùng này nói ra, đồng thời, gương mặt Lý Na trở nên dữ tợn từ phía sau đưa tay ra, một ánh sáng chợt lóe lên khiến đồng tử Tĩnh An co rút lại trong khoảnh khắc!

"Đi chết đi!"

Trừ người hành hung ra, ai cũng không ngờ nguy hiểm đột nhiên xảy ra, bỗng nhiên bùng nổ sau đó cũng bỗng nhiên kết thúc.

"Buông tôi ra! Buông ra! Mày không nên còn sống, mày vốn không nên còn sống! Vì sao mày lại trở về! Hẳn mày phải chết rồi! Đan Ninh đã chết rồi! Nhưng mày lại đã trở về! Mày là Đan Ninh! Mày chính là con ả đó! ..."

Lý Na bị Tiêu Mạc Phàm xô ra, điên cuồng phát ra tiếng kêu sợ hãi, mặt Tĩnh An không còn chút máu lảo đảo lui về phía sau mấy bước ổn định thân thể đang phát run, cô thở hồng hộc, trong đầu trống rỗng, hoàn toàn không chú ý đến cánh tay bị thương của mình.

"Lý Na! Em có biết mình đang làm gì hay không! Em tỉnh lại đi!"

Cuối cùng ngăn Lý Na bị đánh ngã sau đó vẫn không ngừng cứa dao vào cổ tay lại, mặt Tiêu Mạc Phàm cũng trắng bệch, máu đỏ tươi chảy xuống, mà trên người, trên cánh tay anh ta cũng bị dao cắt qua để lại vết thương nhỏ.

Không biết sao, nhưng lại phát triển đến nỗi nhuốm máu như bây giờ!

Tiêu Mạc Phàm nhìn Lý Na trước mắt không ngừng đánh đá anh ta, không ngừng nói ra những câu từ ác độc, chỉ cảm thấy xa lạ đáng sợ!

"Con ả này! Con ả này! Đan Ninh, Đan Ninh! ... Điện ảnh, kỹ thuật diễn, tôi không bằng ả, không bằng ả! ..."

Giờ phút này, cô ta đã hoàn toàn tiến vào ý thức cuồng loạn của chính mình, há mồm ngậm miệng đều là hỗn độn những ‘Điện ảnh’, ‘Kỹ thuật diễn’.

Mà không ai biết, đúng là phim điện ảnh lần này, cô ta bị chất vấn về kỹ thuật diễn, đúng là sau bộ phim điện ảnh cô ta và Tĩnh An trở thành ‘nữ chính’ bị so sánh, cuối cùng trở nên hoàn toàn điên cuồng.

Cứ thế khi nhìn thấy rõ ràng là ‘Đan Ninh’, thì sâu trong đáy lòng muốn làm ra chuyện âm u nhất!

Giờ khắc này, cô ta liên tục không ngừng quát to, dường như đã len lỏi vào mỗi ngóc ngách của tầng lầu này.

Mà tiếng kêu bén nhọn này, đương nhiên cũng làm hai người trong tháng máy mới vừa ra chạy đến.

"A!" Thấy rõ chuyện xảy ra trước mặt, trong hai người, một người phụ nữ bị máu đỏ kích thích đến thần kinh, hoảng sợ làm rớt đồ trong tay xuống, phát ra tiếng vang.

Mà người còn lại, vẻ mặt đột biến sau đó cũng nhanh chóng bước đến lay lay cô gái.

"Tĩnh An!"

Giọng nam trầm ổn, cùng với đôi tay chợt ấm áp ôm lấy cô.

Tĩnh An kề sát ngực đối phương, cảm nhận được nhịp đập có quy luật và mùi hương quen thuộc của anh, Tĩnh An mới dần thả lỏng vẻ khủng hoảng: "Đường Dự..."

********************

Tình cảnh đã chật vật đến không thể nghịch chuyển, tin xấu nối gót xuất hiện đến mức không thể thu dọn.

Đó là, hiện nay Lý Na như đã thất bại vô cùng thảm hại.

Hôm đó Lý Na đột nhiên không khống chế được, Tĩnh An khẩn cấp gọi 120 và 110, sau một phen kiểm tra và điều tra chặt chẽ, tình huống của Lý Na hơn cả bọn họ dự đoán.

Hơn nữa hôm đó, qua lại giữa bệnh viện và cục cảnh sát, người bọn họ phải tiếp xúc rất nhiều, cứ thế hoàn toàn không thể ngăn cản một số tin tức bị lộ ra với truyền thông.

Ví như Lý Na hành hung, ví như Tiêu Mạc Phàm bị hủy dung, ví như Lý Na điên, lại ví như... Lý Na hút ma túy.

"Tôi không ngờ, cô ấy sẽ hút ma túy."

Trên hành lang ngoài phòng bệnh, cách cửa phòng mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng kêu bén nhọn bên trong của người phụ nữ đó làm Tiêu Mạc Phàm chua sót nhắm mắt lại, trên má trái có băng gạc: "Do tôi không chú ý đến, nếu... sự việc lần này, thật xin lỗi."

"Không phải lỗi của anh." Cô gái tóc ngắn, vẻ mặt cũng ngưng trọng: "Ai cũng không ngờ cô ấy sẽ bị điên, càng không nghĩ đến cô ấy sẽ dùng ma túy... Bác sĩ nói thế nào, cô ấy, sẽ tốt chứ?"

"..."

Người đàn ông dựa lưng vào vách tường, gáy hơi ngửa ra sau, đồng thời giơ một cánh tay lên vắt ngang trước mắt, che khuất vẻ âm u nơi đáy mắt.

Sau hơn một phút không tiếng động, anh ta nhếch môi, nói: "Nói chung là, không tốt lên được..."

Anh ta hiểu rõ, Lý Na cố chấp với Đan Ninh, bén rễ quá sâu, trừ phi chính cô ta nghĩ thông suốt, bằng không cả đời sẽ trầm luân trong thất bại điên cuồng khi thua Đan Ninh.

"Tay em thế nào rồi?" Tiêu Mạc Phàm buông cánh tay, mở mắt ra hỏi vết thương của cô gái.

Hoạt động cánh tay của mình một lần, Tĩnh An lắc đầu: "So với vết thương của tôi, thì anh vẫn nên quan tâm vết thương của bản thân đi."

Vì cô phản xạ có điều kiện hạ cánh tay đỡ dao, nên thật ra cũng không nghiêm trọng. Nhưng sau khi người đàn ông kịp thời đẩy Lý Na ra, chế trụ hành vi điên cuồng của Lý Na, nên miệng vết thương nặng hơn một chút.

"Vết thương trên mặt anh... Sau này thật sự không muốn phẫu thuật sao?"

Trên má trái Tiêu Mạc Phàm, bị đầu dao rạch từ xương gò má đến xương hàm, mặc dù không giống truyền thông đưa tin ‘hoàn toàn biến dạng’ như vậy, nhưng thật sự đã hủy dung.

"Đã rời khỏi giới giải trí rồi, như vậy cũng không cần quá mức để ý khuôn mặt của mình nữa." Tiêu Mạc Phàm nói như không có gì.

Nhưng Tĩnh An nghe ra, vài phần hàm xúc khác.

Cố gắng để lại vết sẹo, sao không phải vì để... Ghi nhớ đây.

Cô gái không nói gì nữa, sau đó giọng điệu hơi tùy ý chuyển đề tài, hỏi anh ta: "Sau này có dự tính gì không?"

Tiêu Mạc Phàm lắc lắc thân thể dựa trên tường, đứng thẳng rồi hỏi lại cô gái: "Đan Ninh có đề cập với em, nếu cô ấy rời khỏi giới giải trí, thì cô ấy sẽ làm gì không?"

Anh ta còn nhớ rõ có một lần, lúc đang đợi đèn xanh đèn đỏ, Đan Ninh ngồi ở phó lái chỉ vào một cửa hàng bánh ngọt mới tu sửa lại rồi nói với anh ta, chờ ngày nào đó bọn họ rời khỏi giới giải trí, là có thể mua cửa hàng phía trước, cùng nhau kinh doanh một tiệm bánh ngọt, tất cả các loại bánh ngọt đều sẽ dùng tên loài hoa để đặt...

Cô nói, cô không thích mấy món bánh ngọt này lắm, nhưng cô thích cửa hàng bánh ngọt, thích cái hương vị ngọt ngào ấm áp đó.

Tĩnh An nghe xong, hơi chấn động rồi cuối cùng lặng lẽ thở dài: "... Anh muốn mở cửa hàng bánh ngọt sao?"

"Đúng vậy, đã trang hoàng rất tốt rồi." Người đàn ông gật đầu, lộ ra một nụ cười hoảng hốt nhợt nhạt.

Cô gái ‘Ừm’ một tiếng, không hỏi cửa hàng đó ở dâu, cũng không hỏi khi nào nó khai trương.

Lúc này, giữa hai người, có lẽ Tiêu Mạc Phàm hoặc Tĩnh An còn muốn nói gì đó.

Nhưng, đã có người không vui, mặc dù trước sau giọng nói người này đều như một thật sự nghe không ra giờ phút này anh đang bất mãn.

"Đã đến giờ rồi."

Cách đó không xa Đường Dự luôn chờ Tĩnh An trong khi cô nói chuyện với Tiêu Mạc Phàm, chẳng biết lúc nào đã đi đến phía sau cô, nói.

Đến giờ gì?

Tĩnh An quay đầu, nghi hoặc nhìn về phía này, biết được hôm nay cô sẽ đến đây, nên anh đã bảo cô đi cùng anh.

"Không phải em muốn mang anh đi gặp một người sao, hiện giờ đi mua một bó hoa trước, thời gian cũng không sai biệt lắm rồi."

Đường Dự không đổi sắc tiếp tục nói, mà từ đầu đến cuối ánh mắt của anh chưa bao giờ rơi xuống người Tiêu Mạc Phàm, dường như trong tầm nhìn của anh hoàn toàn không có người này tồn tại.

Em có nói hôm nay sẽ dẫn anh đi gặp bà nội sao?

Đôi mắt đen láy của cô gái nheo lên, linh động sáng rọi chớp chớp có vẻ nhìn ra ‘ý đồ’ của người đàn ông.

"... Ừm, đã đến giờ nên đi rồi." Bật cười, Tĩnh An không vạch trần ‘lời nói dối’ của Đường Dự.

Được Đường Dự cầm tay, khách sáo tạm biệt Tiêu Mạc Phàm, có một khắc Tĩnh An hình như thấy trong mắt Tiêu Mạc Phàm hiện lên một chút run rẩy mờ mịt.

*******************

"Em mới nói chuyện với người khác một chút, Đường Dự, anh sẽ không ghen chứ?"

Người đàn ông nắm tay cô, Tĩnh An liếc xéo đối phương một cái, buồn cười nói: "Chẳng lẽ anh muốn xen vào việc em nói chuyện với ai rồi sao?"

"Không phải, chỉ có anh ta, anh không muốn nhìn thấy em ở cùng với anh ta."

Đường Dự cũng không gạt cô gái, tự nhiên nói ra cảm nhận của bản thân: "Anh ta không xứng nói chuyện với em."

Tim Tĩnh An cả kinh, không biết vì sao khi nhắc đến Tiêu Mạc Phàm thì sắc mặt anh trầm xuống, cũng không biết vì sao anh lại nói như vậy.

Vẻ mặt anh, tuyệt đối không giống như biểu cảm ghen tuông như lời cô nói, mà càng giống với với kiểu chán ghét người nào đó hơn.

Nghĩ vậy trong sự kiện Lý Na hành hung, chỉ riêng có tin tức liên quan đến cô không hề xuất hiện trên bản tin.

Tĩnh An đột nhiên nhận ra: "Đường Dự, thật ra anh có năng lực che giấu cả sự việc này phải không? Hoặc giấu diếm một phần?"

Chuyện Lý Na phát cuồng, chỉ cần một số việc không bị truyền thông đưa tin, thì sẽ không phát triển đến mức không thể cứu vãn như hiện giờ.

Thậm chí còn liên lụy đến hình tượng của Tinh Quang, tuy Tinh Quang đã ‘vứt bỏ’ Lý Na trước đó rồi.

"Em hy vọng anh làm như vậy?"

Đường Dự không phủ nhận, anh nói vậy với cô.

Tĩnh An nghĩ một hồi vẫn lấy lắc đầu làm câu trả lời: "Nhưng có phải Tinh Quang..."

"Có anh ở đây, chuyện Tinh Quang không cần lo lắng." Sự tự tin này, người đàn ông đã đạt được một số thành tựu nổi bật nên có.

Sau đó, anh đã nhắc đến chuyện gặp mặt, đương nhiên Tĩnh An tận dụng sự rảnh rỗi của anh dẫn anh đi mua hoa, cũng đến trước nghĩa trang.

Dọc theo đường đi, hai người nói nói cười cười, trong đó cô gái đột nhiên hỏi: "Ngày đó, sao anh lại xuất hiện vậy?" Dù đến tìm cô, Đường Dự cũng không nên xuất hiện ở tầng lầu ấy.

"Hôm đó vốn muốn đi tìm em, nhưng lúc ở dưới lầu vừa khéo gặp được..." Đường Dự đánh tay lái nhìn thoáng qua cô gái, dừng một chút sau đó nói: "Người đại diện trước kia của Đan Ninh."

"Lúc đó người chứng kiến kia chính là người đại diện trước kia của Đan Ninh, Thẩm San." Anh tiện đà bổ sung thêm.

Tĩnh An mất tự nhiên rũ mắt xuống, không biến sắc nói: "À, ra thế à."

Sau khi Thẩm san từ chức đã gả cho người ta, trừ hơi mập ra, những cái khác không thay đổi gì nhiều. Cho nên ngày đó, thật ra Tĩnh An đã nhanh chóng nhận ra người phụ nữ bị dọa sợ kia là ai.

Nhưng sau hôm đó, Đường Dự luôn ở cạnh cô, không nói câu nào về Thẩm San, khiến cô nghĩ lầm Đường Dự cũng không biết Thẩm San, hôm đó bọn họ đồng thời xuất hiện chỉ là trùng hợp mà thôi.

"À... Làm sao anh có thể nhận ra người đại diện trước kia của Đan Ninh?"

Cảm thấy bầu không khí hơi đông cứng, Tĩnh An nói đôi lời, để hòa dịu xuống.

"Không biết, ngày đó do cô ấy nói cho anh biết."

Tĩnh An liếc trộm người đàn ông đang nói chuyện, há miệng thở dốc, lại im lặng.

Có một số việc, thật sự không phải muốn nói là có thể nói, nói ra thì sẽ có người tin...

Mà cô cũng không muốn anh xem cô như quỷ quái trong chuyện xưa ‘Kỳ quái tồn tại’.

Tóm lại vẫn dời ánh mắt ra ngoài cửa sổ, cô gái tự mình rối rắm, bỏ lỡ ánh mắt lóe sáng của anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: For3v3r, Gia Ninh, HNRTV, Huogmi, Niu kinh, chalychanh, hatrang221, linhkhin, nhật_lâm, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ayunthon, banhkimngan, Boxit1188, bsngothu123, gamE___0ver, kotranhvoidoi, muanhobaybay, Nguyenleminhchau, oChiChio, rimokaluv, Yến Lương Quân và 819 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 384 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 326 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 309 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.