Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

 
Có bài mới 03.06.2018, 19:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 598
Được thanks: 4434 lần
Điểm: 31.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 39
Chương 67

Editor: Gà

Hai năm...

Là vì điều gì...

Ngón tay người đàn ông đặt trên đầu gối không khống chế được run rẩy rất khẽ.

Giờ khắc này, tầm mắt anh ta tập trung vào cô gái, chuyên chú... Không giống như đang nhìn gương mặt Tĩnh An.

Khoảng thời gian nhìn chăm chú này không quá lâu, sau khi cảm thấy mình hơi quá mức thì đột nhiên mâu sắc âm u trầm xuống, anh ta ý thức được bản thân lại nhận lầm người đang ngồi đối diện.

Cô gái vừa buông tầm mắt xuống uống sữa, khi hỏi câu đó thì lông mày anh ta nhíu lại rồi bỗng giãn ra, tựa như người kia đang rất hoang mang.

... Là cô bé do Đan Ninh tự tay dạy nên, khó tránh khỏi xung quanh lây nhiễm hơi thở của cô ấy.

Nếu thật sự là Đan Ninh ngồi ở trước mặt anh ta, nếu thật sự là Đan Ninh hỏi anh ta ‘hai năm qua là vì điều gì’ ...

Tiêu Mạc Phàm thở ra một hơi, đôi mắt nửa khép hờ trở nên mờ mịt, là hy vọng hay thất vọng... Đã biết rõ không có hi vọng rồi.

"... Cô ấy nói với em à? Cô ấy nói thế nào? Cô ấy, còn nói gì nữa?" Mà lúc đó cô ấy ở đâu? Lúc đó cô ấy đang làm gì? ...

Câu hỏi vừa ra khỏi miệng, đều thẳng thắn hỏi những điều anh ta không biết về người kia, anh ta muốn biết gì đây?

Chẳng qua, là muốn... Từ người có quan hệ với cô nghe thêm chút tin tức liên quan đến cô mà thôi.

Tĩnh An không nói gì, nhìn người đàn ông cất lời nhưng không trả lời câu hỏi của cô, thật lâu sau mới nói: "Lúc trước nếu không phải Lý Na nói trước truyền thông về quan hệ ‘bạn bè’ thuở nhỏ của các người, nói về hôn lễ của các người, thì anh dự định sẽ giấu giếm Đan Ninh bao lâu? Lại thêm hai năm nữa sao?"

Lời cô, cũng không tiếp nối câu hỏi liên tục có liên quan đến vấn đề của ‘cô ấy’, mà vẫn bám vào câu hỏi ‘Hai năm’ kia.

Tiêu Mạc Phàm nghe đến đó, phản bác theo trực giác, nói: "Không phải..."

Không phải, anh ta không dự định sẽ giấu giếm cô ấy việc này, anh ta chỉ muốn tìm cơ hội thích hợp nói cho cô ấy biết, nghĩ xem anh ta nên nói thế nào mới có thể giảm nhẹ tổn thương cho cô ấy, đến mức thấp nhất.

Nhưng mà cơ hội thích hợp đó, tìm một lần đã mất hai năm.

Trong hai năm, Lý Na liên tiếp ám chỉ với anh ta, bọn họ nên cử hành hôn lễ, nhưng anh ta lại luôn dùng các lý do qua loa để né tránh, cả chính mình cũng không biết vì sao cứ níu kéo mãi.

Càng buồn cười là, cuối cùng đến khi mọi việc bùng nổ, anh ta vẫn không tìm thấy cơ hội kia.

Bởi vì vừa dự định nói cho cô ấy biết sự thật về anh... vừa không hề muốn cho cô ấy biết, nhưng không ngờ...

Không lâu sau này, trong vô số màn đêm khi anh ta nhớ lại cô ấy đã ‘mất’, anh ta mới biết được khi đó bản thân không biết rằng, mình không chỉ vì áy náy với cô.

Hai mươi mốt ngày đã có thể dưỡng thành một thói quen.

Huống chi là mấy cái ba trăm sáu mươi lăm ngày.

Quen với sự tồn tại của cô, quen với sự yêu thương của cô, quen với sự quan tâm của cô, quen với...

Một người đang rất thích thói quen như vậy, đang vui vẻ như thế, quen với việc người ấy tốt với anh ta về mọi mặt...

Thói quen và tình yêu, nó không mâu thuẫn, mà chính là anh ta...

"Cái 'Không phải' này, không phải anh đang muốn phủ định chuyện anh gạt cô ấy chứ? Chẳng lẽ anh cho rằng đây không phải là lừa dối sao?"

Trong tiếng cười lanh lảnh của cô gái, người đàn ông mấp máy bờ môi đắng chát.

Khi mặc quần áo, cài sai nút áo có thể cài lại, nhưng trong tình cảm, nói sai làm sai, thì không có cơ hội sửa đổi, càng không có khả năng bắt đầu lại lần nữa.

Khi cô ấy hỏi anh ta đã có người trong lòng chưa, anh ta chột dạ trả lời rằng chưa có.

Đã định nó mở đầu cho sự lừa dối.

Đã định nó bắt đầu của sai lầm.

Đã định anh ta phải gánh vác tội lỗi.

"Tiêu Mạc Phàm, ngay từ đầu sự xuất hiện của anh chính là một âm mưu ư? Anh cho Đan Ninh nước và bánh mì cũng là hư tình giả ý? Mọi việc đều là... chủ ý của Lý Na và anh sao?"

Trì hoãn hai năm, âm mưu này đã bắt đầu được tính toán, cô vốn định thử dò xét vấn đề này từ chỗ Lý Na.

"Không, không phải giả... Lần đó tôi cũng không biết cô ấy chính là Đan Ninh." Tiêu Mạc Phàm như quá mệt mỏi nhắm mắt lại, mí mắt anh ta buông xuống, con ngươi bất an lay động: "Hiện giờ nói ra cũng chẳng có ích gì... Nếu tôi không lừa cô ấy, không dối gạt cô ấy... Thế sẽ không thành ra như vầy... Tôi và cô ấy..."

Cô gái này quá mức giống Đan Ninh, cô gái còn biết tình cảm của Đan Ninh.

Đối mặt với cô, cho dù biết cô không phải là Đan Ninh, anh cũng không thể xoay sở.

Mà trong lời nói hỗn loạn của người đàn ông, Tĩnh An thấy bất an của anh ta, thống khổ của anh ta, cô lắc đầu thở dài vì những vấn đề xa xôi của ‘cô ấy’: "Anh... có yêu 'cô ấy' nhỉ."

Câu hỏi này, dùng câu nói trần thuật.

Khi ‘cô ấy’ biết được sự thật hoang đường từ Lý Na, điều đầu tiên ‘cô ấy’ nghĩ đến là cảm nhận.

‘Cô ấy’ từng đi ô-tô đi đến trước hôn lễ của bọn họ, ‘cô ấy’ muốn hỏi anh ta một số điều.

"Anh có yêu tôi không?" Đan Ninh đối với Tiêu Mạc Phàm, hoặc nói cố chấp đối với tình yêu.

Sau khi sống lại trong thân thể, cô đã là ‘Tĩnh An’, cô ấy đã sớm ‘ra đi’, đã có đáp án.

Đáp án không còn ý nghĩa, xem như là một đáp án đến muộn, một câu trả lời cho ‘Đan Ninh’.

Giữa hai người lặng im một lúc, không biết qua bao nhiêu giây phút, có người đã phá hủy bầu không khí lắng đọng này.

"Tôi yêu cô ấy..."

Không phải ‘có yêu cô ấy’, mà là ‘yêu cô ấy’ .

Mà phần tình cảm đối với cô này, đến cùng là khi nào xuất hiện, khi nào thì tỏa nhiệt, và khi nào thì dần dần bao phủ sự săn sóc của anh ta dành cho Lý Na...

Hai năm cuối cùng ở cùng cô, anh ta cố gắng xa lánh cô, cố ý tránh né gặp mặt cô, anh ta tự cho rằng như vậy có thể bỏ được thói quen có cô, tự cho rằng đây là điều tốt nhất với bọn họ, không biết vì phần tình cảm này, đã khiến anh ta sợ hãi phải gặp cô.

Người đàn ông thấp giọng nỉ non mở mắt ra, Tĩnh An cảm thấy như loại cảm xúc đè ép mà cô đoán không rõ kia chợt bay biến đi rất nhiều.

"Có phải cô ấy nói với em mọi điều ... Như vậy, em có thể nói cho tôi biết, nếu tôi... Cô ấy sẽ..."

Nhăn mi, người đàn ông đứt quãng nói ra lời không có nội dung.

Mặc dù đối phương không nói ra, nhưng làm sao Tĩnh An có thể không hiểu ý anh ta chứ.

"Tiêu Mạc Phàm, sự hối hận của anh, anh có cách nói với Đan Ninh không?" Khi cô gái nghe được thì vẻ mặt trầm xuống nhịn không được khẽ cười ra tiếng: "Anh làm không được... Thì cả Đan Ninh cũng không có cách nào tha thứ cho sự lừa dối của anh..."

Cô và anh, lần này gặp mặt ngoài dự đoán ra, cô đã lấy được đáp án mà ‘cô ấy’ muốn.

Mà đáp án người đàn ông này muốn, đương nhiên cô sẽ không keo kiệt giúp ‘cô ấy’ nói ra.

Có lẽ một câu tha thứ có thể giúp người ta giải thoát, nhưng Tiêu Mạc Phàm, cô... làm không được.

Nhìn gương mặt của người đàn ông ấy trong giây lát, Tĩnh An không nói thêm gì nữa, cũng vào lúc này đứng lên đi qua một bên.

Bóng dáng đáng lẽ phải rời đi, lúc đi qua cái bàn cách bọn họ ba người, bỗng đưa tay cầm lấy chiếc đồng hồ mà người cách họ ba bàn đó luôn hướng nó về phía bọn họ.

"Là máy ảnh ẩn hình nhỉ? Anh là phóng viên nhà ai? Ai nói cho anh biết nơi này sẽ có tin tức giải trí? Là Lý Na?"

Phóng viên giả trang thành doanh nhân kia không ngờ sẽ bị bắt còn bị đối phương tiết lộ kẻ đứng sau, trong lúc hoảng loạn đứng bật dậy nhưng đã quên che giấu thân phận của mình, nhìn về phía Tiêu Mạc Phàm cũng đang đi đến bên này, phóng viên vội vàng áy náy nói: "Không có lần sau, tuyệt đối không có lần sau, tôi sẽ không đăng ảnh chụp bên trong lên đâu! Cô xem máy ảnh này, máy ảnh này..."

Máy ảnh này đã tốn một tháng tiền lương của gã, bây giờ gã phóng viên chỉ muốn nhanh chân bỏ chạy cũng không được.

Không đợi Tĩnh An đáp lại, Tiêu Mạc Phàm đã đi đến bên cạnh cô gái hỏi trước: "Thật sự Lý Na bảo anh đến?"

Vừa rồi cô gái chất vấn, ở khoảng cách gần anh ta không thể không nghe được.

Tuy gã phóng viên luôn mồm nói ‘Không biết’, nhưng ánh mắt né tránh chần chờ lúc ban đầu đã cho anh ta đáp án.

Tĩnh An liếc mắt nhìn đường cong hàm dưới của Tiêu Mạc Phàm, ném máy ảnh trong tay cho phóng viên rồi để gã rời đi.

Gã phóng viên nhanh chóng ra khỏi quán café, cô gái không quay đầu nói: "Tôi không muốn biết vấn đề tình cảm hiện giờ giữa anh và Lý Na thế nào, nhưng lần này, Tiêu Mạc Phàm, anh vẫn còn thiếu Đan Ninh một cái 'chết được nhắm mắt'."

Lúc này đây, cô đưa ảnh chụp ở nghĩa trang cho truyền thông, khiến cho truyền thông tập trung vào Đan Ninh, Tiêu Mạc Phàm và Lý Na.

Lúc này đây, Tiêu Mạc Phàm, anh ta sẽ làm thế nào? Mà sau hôm nay... Anh ta lại sẽ làm thế nào?

*******************

Phóng viên đi rồi, Tiêu Mạc Phàm không nói một lời, nhanh hơn một bước so với Tĩnh An, rời khỏi quán café.

Tiếp đó Tĩnh An ra khỏi quán café, đi rất thong thả, không giống hai người trước đó rời đi trong hoảng loạn hoặc cứng ngắc bước nhanh.

"Lý Na, quả nhiên cuộc hẹn của cô, cần phải cẩn thận tiếp đãi."

Nếu không phải cô vừa vào quán café đã lập tức chú ý quan sát khách khứa, hơn nữa lúc nói chuyện với Tiêu Mạc Phàm cũng thường chú ý người cách bọn họ gần nhất, thì cô sẽ không thể phát hiện cái bàn kia.

Trở về căn hộ của mình, khi ngồi trên sofa phòng khách, tầm mắt Tĩnh An lơ đãng lướt qua tờ báo sau khi phỏng vấn đã quên cất đi này.

Tiêu Mạc Phàm trên báo, làm cô nhớ đến người đàn ông đã nói lời yêu Đan Ninh ấy.

Bất luận có phải người đàn ông này hoàn toàn nhận ra tình cảm của mình hay chưa, thật sự cô không quan tâm.

Giống như lúc anh ta nói yêu ‘cô ấy’, cô chẳng có một chút xíu rung động nào.

Nhưng từ ‘yêu’ này...

Thưởng thức chiếc vòng trên cổ tay, bỗng như nghĩ đến việc vui nào đó, nở nụ cười.

Cười xong rồi, cô bấm điện thoại gọi cho người nào đó.

"Tĩnh An."

Đầu điện thoại này, một giọng nói dịu dàng vang lên, ở bên tai cô cẩn thận gọi tên cô.

Nghe giọng nói đó, nụ cười trong mắt cô gái vụt qua một vệt sáng ngượng ngùng.

Vốn muốn nói ngay và luôn, nhưng đã dừng không chỉ một chút.

"Sao không nói gì?"

Giọng nói đối phương nhẹ nhàng không nhanh không chậm, nghe sao cũng như đang dỗ đứa bé giận dỗi.

Chẳng lẽ nghĩ cô không lên tiếng, thành là cô giận dỗi hả?!

Tĩnh An bất mãn bĩu môi hí mắt, lập tức bình phục, cũng âm thầm kiểm điểm biểu cảm của bản thân chẳng khác gì đứa bé giận dỗi cả.

Chính cô cũng phát hiện gần đây cử chỉ của bản thân càng có xu thế trẻ con hóa... Mà đây đều do Đường Dự làm hại!

Tĩnh An buồn cười, hít một hơi thật sâu rồi đột nhiên lớn tiếng nói: "Em yêu anh."

Rồi sau đó, cô gái quả quyết cúp điện thoại, đáy mắt lóe ra ánh sáng đã đạt được quỷ kế.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.06.2018, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 598
Được thanks: 4434 lần
Điểm: 31.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 43
Chương 68

Editor: Gà

"Đường tổng, giấy tờ này..."

Vừa lúc một thư ký riêng mang tài liệu vào, sau khi vào văn phòng, thì di động Đường Dự chợt vang lên, Dư Nhã đã bị bỏ quên một bên thấy vẻ mặt người đàn ông như đột nhiên ngưng đọng, giữa trán cô ta lộ ra một sự kinh ngạc xen lẫn ghen tị.

Từ biểu cảm dịu dàng lúc nhận điện thoại, từ việc nhỏ nhẹ khi nói chuyện với người đầu bên kia điện thoại, lại từ lúc này trong nháy mắt chuyển sang kinh ngạc sững sờ.

Khuôn mặt anh tuấn bình thường luôn lạnh nhạt, bây giờ có một sự hấp dẫn nói không nên lời làm người ta say mê.

"Trừ giấy tờ này ra, Trần tổng truyền thông XX muốn hẹn ngài đêm nay ăn một bữa cơm ở khách sạn XX..."

Dư Nhã năm lần bảy lượt không thể dời mắt khỏi mặt người đàn ông, vừa cố gắng hoàn thành công việc của bản thân vừa âm thầm đè nén trái tim đập loạn của bản thân, và đố kị dâng trào.

Mặc dù Dư Nhã không cam lòng thừa nhận, nhưng có thể khiến một người luôn lấy thái độ xa lạ có lễ đối đãi với người khác như Đường Dự chợt trở thành người có nhiều biểu cảm biến hóa như vậy, cũng chỉ có... người mẫu đó.

Cô ta không biết đến cùng người mẫu này đã nói gì, nhưng đã có thể khiến người đàn ông ấy dù đã để điện thoại di động xuống một lát rồi nhưng vẫn như còn đắm chìm trong kinh ngạc của anh.

"Đường tổng, tôi nên trả lời Trần tổng thế nào?"

Dư Nhã cắn môi dưới, nuốt khó hiểu và ấm ức xuống cổ họng, cứng ngắc hỏi ý kiến Đường Dự.

Nhưng mà đôi mắt màu sáng nhạt vừa nổi lên những gợn sóng kia của Đường Dự mười giây sau đã chợt kết thúc khi Dư Nhã hỏi ý kiến anh, thoáng như mới tỉnh mộng.

Người đàn ông này luôn đeo chiếc mặt nạ hờ hững, một khắc này như nứt ra... Khóe môi đuôi mày như tăng thêm ý cười, hai mắt xán lạn vui sướng, thậm chí không kìm được phát ra tiếng cười khẽ trầm thấp... Khác vậy ư, hoàn toàn không giống!

Trong thời gian ngắn, trên mặt người kia đã không còn vẻ đạm mạc, cũng thoát khỏi vẻ phấn chấn vui mừng.

Cùng một thời khắc cô ta chứng kiến ‘Đường Dự’ hoàn toàn không giống như Đường Dự, cứ ‘tưởng như hai người’ có hai tính cách khác nhau, khiến Dư Nhã luôn lặng yên chú ý đến người đàn ông ấy bỗng nhiên đỏ bừng hai gò má.

Đường Dự chợt đứng lên, bỗng bị một giọng nữ kéo lại suy nghĩ: "Đường tổng, ý của anh là?"

Quay đầu thấy Dư Nhã, tựa như mới phát hiện ở đây còn có người, đang tính phủ thêm áo khoác, Đường Dự bình tĩnh nói: "Giấy tờ này và tài liệu tiếp đó, ngày mai giao lại cho tôi xử lý, còn có chuyện gì khác à?"

"Tối hôm nay Trần tổng của truyền thông XX có buổi liên hoan..." Sợ bị người đàn ông nhìn thấy gương mặt nóng hổi của bản thân, Dư Nhã cúi đầu lặp lại, nhưng không biết đối phương vừa lướt qua đã không còn nhìn về phía cô ta nữa.

Chỉ vì tâm tư của anh, giờ phút này không còn ở đây.

"Đổi sang lúc khác." Đường Dự vừa trả lời vừa đi ra cửa, bước chân vội vàng, cùng với lúm đồng tiền nơi khóe môi còn chưa rút đi, vừa thấy đã biết người này sắp có một cuộc hẹn ngọt ngào.

"... Vâng Dư Nhã giương mắt nhìn bóng lưng của người đó, sự chua chát trong cổ họng nhanh chóng lan sang đáy mắt, ánh mắt ngượng ngùng trong khoảnh khắc đã trở nên ảm đạm không còn ánh sáng, hai má đỏ ửng trở nên tái nhợt.

Lần sinh nhật của Đường Kiền Thịnh đó, khi cô ta thấy người đàn ông như vương tử ấy nắm lấy bàn tay của một cô gái, cô ta không nên ôm lấy suy nghĩ sai lầm rằng ‘Mình đặc biệt, so với cô gái này mình càng thích hợp với người đàn ông ấy hơn’.

"Xem ra, vẫn nên từ chức thôi." Dư Nhã tự giễu nói: "Hôm tiệc sinh nhật đó đáng lẽ ra nên ở nhà." Như vậy, anh cũng sẽ không thể đi vào lòng của cô ta.

*******************

Đường Dự bỗng nhiên đến, Tĩnh An cảm thấy buồn cười thì ít mà kinh ngạc thì nhiều, đương nhiên còn có cảm xúc khác dao động, mà cảm xúc đó cũng im lặng xuất hiện trong mắt cô, cố gắng kiềm chế khóe môi giương cao, viền tai càng lúc càng hồng, cùng với tiếng trái tim nhảy lên vì vui sướng.

"Mau vào ngồi đi, em đang nấu canh, đợi cùng nhau ăn." Mở cửa, còn chưa đón người vào, cô gái mang ánh mắt linh động chứa ý cười thẹn thùng đã xoay người, nhanh nhẹn bước vào phòng bếp.

"Trừ canh ra..." Sau khi đi vào trong nhà thì giúp cô gái đóng cửa lại, người đàn ông theo sau đi đến phòng bếp, thấy nguyên liệu trong phòng bếp rất phong phú và dinh dưỡng, cười trêu nói: "Có phải món ăn cũng có phần của anh không?"

Cố ý nấu thêm chút canh, cố ý chuẩn bị nhiều đồ ăn, thật ra lúc đó chẳng phải cô đã đoán được có thể anh sẽ xuất hiện, hoặc đang ngóng trông anh đến sao?

Bị Đường Dự cố ý hỏi như vậy, Tĩnh An đang quay lưng nấu canh tức giận trả lời: "Đúng đó đúng đó, một mình em ăn không hết."

"Anh vất vả như vậy mới đến, sẽ không bỏ đi qua loa vậy đâu, Tĩnh An?"

Vành tai nóng lên, có cái gì đó mềm mại gì kề vào tai cô cùng với eo được một đôi cánh tay vòng qua, ý cười thoải mái êm tai của người đàn ông kề sát truyền vào tai cô, đồng thời người đàn ông khẽ hôn viền tai cô.

Toàn thân cô gái run rẩy nhịn không được hơi rụt cổ, cũng nở nụ cười, bắt bẻ nói: "Sao lại vất vả chạy đến, nói cứ như là lỗi của em vậy, em không bảo anh đến đâu nha."

"Câu kia, nói lại lần nữa, nhé?"

Xem nhẹ phản bác, giọng điệu khàn khàn gợi cảm của đối phương, dụ dỗ cô gái lại nói ra câu ngọt ngào làm anh rung động kia.

Nhưng mà chẳng biết lúc nào hai gò má cô gái đã đỏ bừng, trừng mắt cố gắng nấu canh, dốc sức giả ngốc: "Nói gì? Chẳng lẽ Đường tổng bỏ bê công việc chạy đến đây chỉ vì nghe những lời này?"

"..." Người đàn ông cười khẽ, hơi thở lướt qua lỗ tai mẫn cảm của cô gái, khiến cô lại né tránh một hồi, lúc này Đường Dự trầm thấp nói ra: "Anh yêu em, Tĩnh An."

Cô gái chưa kịp chuẩn bị đã nghe thế bỗng ngẩn ra, thật lâu sau chớp đôi mắt phiếm hồng, nét mặt không nhịn được tươi cười, nhưng chỉ nhẹ nhàng ‘À’ một tiếng.

Trên má đột nhiên bị cắn một cái hơi đau, rõ ràng người nào đó công khai thể hiện sự cực kỳ bất mãn với câu trả lời này của cô.

Sau cùng không khống chế được khóe môi, nhếch lên, Tĩnh An nhắm mắt lại ngăn trở nước mắt ẩm ướt sắp rơi xuống, cô nói: "Em cũng thế." Cô nói: "Em cũng yêu anh, Đường Dự."

Ngay cả trong cuộc sống, tình yêu như bèo nước gặp nhau giữa Tĩnh An và Đường Dự, có không ít ví dụ trước là hiểu nhau, mến nhau, rồi rung động hơn, lãng mạn hơn, trầm bổng hơn, nhưng loại tình cảm này của bọn họ đơn giản chỉ là tình yêu thuần túy bình thản chứ chẳng phải là một mối tình vĩ đại mang hạnh phúc lớn lao.

*******************

Lần này sau 2 tháng ở tuần lễ thời trang thu đông Paris, Tĩnh An đã về nước, là vì Val tổ chức buổi thời trang ‘Val’ trong nước.

Buổi diễn lần này, khi còn ở Pháp Val đã tự mình thả tin tức cho giới thời trang trong nước, sau đó lập tức làm cả giới giải trí trong nước chú ý, danh tiếng của Tĩnh An ở Haute Couture ‘Val’ càng đột nhiên bay vọt lên được giới giải trí đưa tin dày đặc.

Thời gian gần kề, trước đó trên báo cũng có đưa tin về chuyện này.

Trong đó một nhà truyền thông còn viết đến ngày đó là ngày được chờ mong nhất trong tháng, bởi vì ngày đó, không chỉ có lần đầu ‘Val’ được tổ chức trong nước, mà còn có bộ phim điện ảnh do hai vợ chồng Tiêu Mạc Phàm và Lý Na đảm nhiệm nam nữ chính được công chiếu.

Đương nhiên, thời gian ăn khớp này, chỉ do trùng hợp.

Không thể phủ nhận, bởi vì người xem khác nhau, hơn nữa sau khi bộ phim điện ảnh này ra mắt thì đôi vợ chồng Tiêu Mạc Phàm và Lý Na này vướng vào dư luận ly hôn, khiến ngày đó hầu như toàn bộ mọi người đều đặt tiêu điểm giải trí ở bộ điện ảnh này của đạo diễn Trịnh Lăng.

Chỉ vì nó được quá nhiều kỳ vọng, qua hai ngày, sau khi bình luận về bộ phim điện ảnh này và lời bình về buổi biểu diễn thời trang ‘Val’ được lục tục được đăng trên Internet rồi được lưu truyền ra, ở góc độ nào đấy sự việc này trở nên cực kỳ thú vị.

Thật ra ban đầu xuất hiện chỉ do trùng hợp, chẳng qua là không biết vị dân mạng nào rảnh rỗi không có việc gì làm, sau khi xem lại bộ phim và video clip của buổi biểu diễn của ‘Val’ trên Internet, trong nước đã mở ra một diễn đàn bát quái.

Trong bài đăng đã đưa lên hai việc không liên quan nhau này, chỉ đặt song song hai việc cùng một chỗ, rồi tiến hành so sánh ở mức độ nào đó.

Tạm thời không nói chuyện nội dung bài đăng thật ra nói hơi quá sự thật, nhưng trong bài đăng đa số phương diện đều làm người xem dở khóc dở cười.

Nhưng trong đó một cái về sự so sánh về ‘nữ chính’, khiến cho mọi người hứng thú.

Trước tiên phải nói đây là bộ phim điện ảnh thương mại đầu tiên của đạo diễn Trịnh, câu chuyện không lâm vào tình tiết tầm thường sáo rỗng, nhìn như bình thường nhưng cũng liên tục xuất hiện nhiều khúc mắc tình cảm, kết thúc của câu chuyện ngoài dự đoán của mọi người, cùng với một số thay đổi khác với truyền thống, các nhà bình luận phim vốn không xem trọng trình độ nội dung và nghệ thuật của bộ phim này phải lắp bắp kinh hãi.

Càng đừng nói trong đó Tiêu Mạc Phàm có kinh nghiệm lão luyện kỹ thuật diễn phong phú, thật sự đã thể hiện rõ tính cách của vai nam chính qua các giai đoạn không sai chút nào, trông rất sống động như đưa một nhân vật hư cấu hiện ra trước mắt người xem.

Tuy nhiên, bộ phim này vốn nên được đánh giá cao, vì nữ chính Lý Na tuy không mất tự nhiên nhưng diễn xuất không được tốt lắm, làm nó luôn khiến người xem cảm thấy đáng tiếc.

Thật ra lấy biểu hiện lần đầu tiên đóng phim của Lý Na ra xem xét, thì kỹ thuật diễn của cô ta so với một số người lần đầu tiên từ ca sĩ chuyển sang diễn viên, ngôi sao hài lấn sân sang điện ảnh và truyền hình mà nói thì tự nhiên hơn nhiều.

Nhưng cô ta sai ở chỗ, lần đầu diễn nhưng lại chọn bộ phim điện ảnh hầu như chỉ có tình yêu giữa nam nữ chính, còn đóng chung với Ảnh đế Tiêu Mạc Phàm có kỹ thuật diễn xuất cao siêu.

Điều đó không thể nghi ngờ là, tự bạo kỳ đoản [1], làm kỹ năng diễn phim điện ảnh của cô ta có vẻ không đúng chỗ.

[1] tự bạo kỳ đoản: tiết lộ những khuyết điểm của mình cho người khác, điều này đòi hỏi một sự can đảm rất lớn.

Đương nhiên, trong mắt quần chúng, bộ phim điện ảnh này, nữ chính do Lý Na đảm nhiệm có thể nói là một nét bút hỏng.

Mặt khác lần đầu ‘Val’ tổ chức buổi diễn thời trang ở trong nước, so với buổi diễn thời trang hoa lệ ‘Val’ ở nước ngoài, lần này có vẻ hơi khiêm tốn một chút, nhưng đối lập với các nhà thiết kế trong nước khác, trình độ trang phục thời trang tinh xảo hoa mỹ trên người người mẫu lại hấp dẫn người khác hơn, điều này cũng làm cho buổi diễn này sôi nổi hơn không ít.

Huống chi, buổi trình diễn này, mở màn và diễn cuối đều là người mẫu Tĩnh An, điều này làm cho người ta có ấn tượng khắc sâu và giúp buổi diễn thêm xa hoa hơn rất nhiều.

Bộ trang phục mở màn mang vẻ trung tính sáng sủa, bộ âu phục cuối màn thì xinh đẹp minh diễm.

Hai loại phong cách hoàn toàn không giống nhau này, được Tĩnh An điều khiển tạo thành một sự quyến rũ kỳ lạ nhưng dộc đáo.

Nếu xem buổi diễn thời trang ‘Val’ như một bộ phim ngắn, thì Tĩnh An hoàn toàn xứng đáng là nữ chính trong bộ điện ảnh này.

Hoặc nói, bất luận là kiểu thời trang nào, có Tĩnh An thân là ‘nữ chính’, đều sẽ được gọi là một bộ phim nhựa người người khó thể quên.

Nếu không có bài đăng này xuất hiện, không có người liên hệ hai sự việc vốn không liên quan gì đến nhau, lại càng không có người dùng ánh mắt tương đối so sánh Lý Na trong phim và Tĩnh An trên cầu kiều, hơn nữa trong bài đăng sâu sắc tán thưởng màn ‘biểu diễn’ xuất sắc áp đảo tuyệt đối của Tĩnh An.

Điều này cũng tạo ra không ít bát quái, dư luận trên Internet về hai vị ‘nữ chính’ này có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: EliseTuyen_7792, For3v3r, Gia Ninh, HNRTV, Huogmi, anvils2_99, chalychanh, hatrang221, linhkhin, minhtuyet9x95, nhật_lâm, ttatuyet, zinna
Có bài mới 09.06.2018, 23:20
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 598
Được thanks: 4434 lần
Điểm: 31.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 34
Chương 69

Editor: Gà

"Mạc Phàm, em thấy, cách cô ta nhìn anh, cô ấy thích anh..."

"Mạc Phàm, giúp em, cho dù không thích cô ấy, anh cũng đồng ý trước rồi tính sau..."

"Mạc Phàm, em không muốn nhìn thấy cô ta..."

"Mạc Phàm, không phải diễn viên tốt hơn so với người mẫu sao, anh bảo cô ta đi làm diễn viên được không? Anh bảo cô ta đi, anh bảo cô ta làm đi..."

"Mạc Phàm, cô ta không đi, em sẽ điên mất! Em sẽ điên mất! ..."

"Mạc Phàm..."

Một ngày nọ, sau khi khiếp sợ anh đã đồng ý với yêu cầu ‘không thể tưởng tượng nổi’ này của Lý Na, đơn giản chỉ vì vẻ mặt Lý Na nhìn chằm chằm vào mắt anh hầu như đã muốn sụp đổ.

Cô ta là người mà anh quan tâm, anh đã quen chăm sóc cô ta, quen mềm lòng với cô ta, anh cũng từng nói anh sẽ bảo vệ cô ta cả đời bình an.

Cứ thế lúc anh nhìn thấy vẻ bất lực, khủng hoảng, điên cuồng, thống khổ trong mắt Lý Na, anh thừa nhận đã bỏ qua tiếng gọi của lương tâm, đã lừa dối tình cảm của một cô gái hoàn toàn vô tội khác.

Mà lúc đầu anh tự cho rằng lừa dối sẽ không tạo thành hậu quả quá lớn, nhưng nó đã hủy đi sự sống của cô gái ấy.

"Lý Na, vì sao phải làm như vậy? Phóng viên kia, em gọi đến phải không?"

"Lý Na, em muốn để truyền thông viết về anh và Tĩnh An thế nào? Là muốn nói việc chúng ta ly hôn là do anh có người khác, hay cô ấy là nguyên nhân?"

"Lý Na, chúng ta đã phá hủy Đan Ninh, chẳng lẽ em lại muốn liên lụy..."

"Tĩnh An cái gì?! Cô ta không phải, cô ta là Đan Ninh, là con đàn bà đó! ... Tôi biết tôi biết hết, trừ cô ta, trừ Đan Ninh làm gì còn có ai... Đều do cô ta xuất hiện, cho nên anh mới ly hôn đúng không, đều do cô ta, đều do con đàn bà Đan Ninh này!"

Trên sofa, người phụ nữ mặc áo ngủ, lớn giọng phát tiết cái tên mà cô ta căm hận.

Từ sau khi bọn họ kết hôn, người đàn ông chưa bao giờ xuất hiện trong biệt thự, mở mắt ra, lẳng lặng nghe người phụ nữ không ngừng lặp lại tên người này: "Lý Na, hôn nhân của chúng ta kết thúc không liên quan gì đến những người khác, em là người biết rõ nhất vì sao hôn lễ được cử hành."

Giọng nói của người đàn ông đã không còn vẻ chất vấn kịch liệt vừa rồi, lộ ra mệt mỏi sa sút: "Anh chỉ luôn chưa nói mà thôi, Lý Na, nếu không phải vì Đan Ninh, nếu không phải em muốn nhìn thấy cô ấy hoàn toàn thất bại, buổi hôn lễ này, hôn lễ của chúng ta... Còn có thể cử hành sao?"

Người đàn ông biết, một khi anh nói ra vấn đề cho đến bây giờ chưa từng nói ra miệng nhưng vẫn đang tồn tại này thì đối thoại giữa anh và người phụ nữ kia sẽ kết thúc.

"À... Thật sự khó trả lời đúng không?" Chờ đợi một lúc lâu, người phụ nữ hơi phát cuồng kia vẫn không hề lên tiếng.

Người đàn ông đã sớm đưa ánh mắt nhìn người phụ nữ, cứng ngắc khẽ cười nói.

"Lý Na, hiện giờ Đan Ninh đã mất, như vậy hôn nhân này... Em cũng không nên cần nó nữa đúng chứ?"

Người đàn ông lá lấy ra một điếu thuốc từ trong hộp thuốc, sau đó hít một hơi, tựa như muốn mượn cái này để tự mình bình ổn cảm xúc trong phút chốc.

"Không thể! Không thể ly hôn! Cô ta còn sống, Tĩnh An chính là Đan Ninh, ả đàn bà Đan Ninh vẫn còn sống!" Lời nói cuối cùng của người đàn ông, tựa như kíp nổ, nổ tung sự yên lặng của cô ta: "Tôi không muốn cô ta nhìn thấy tôi nghèo túng, không thể như vậy! Mạc Phàm, giúp em đi, em không muốn ly hôn, chúng ta làm hòa được không? ..."

Lại là một sự im lặng, người đàn ông dụi tắt điếu thuốc đã cháy được một nửa: "Lý Na, giấy thỏa thuận ly hôn em đã ký rồi." Lúc này đây, lo nghĩ của cô ta, anh không còn sức để giúp.

"Không còn người tên là Đan Ninh... Còn chúng ta, cứ như vậy đi."

Sau mười phút người đàn ông ra khỏi cổng lớn biệt thự, người phụ nữ nâng hai tay lên che mặt cười thành tiếng, trong giọng cười chứa tiếng khóc lóc điên loạn, ngẫu nhiên thì thầm ra vài tiếng tên của đàn ông, nhưng càng lúc cô ta càng chán ghét người có tên đó, theo cánh tay cô ta dựng thẳng lên làm cổ tay áo rơi xuống, chỗ khuỷu tay mơ hồ lộ ra một vài lỗ kim chích.

***********************

Sau ngày Tiêu Mạc Phàm đến tìm Lý Na trò chuyện, đến hiện giờ bên tai giọng nói người đại diện vẫn không ngừng lại.

"... Lời kịch đã chuẩn bị cho em được đặt trên bàn, đến lúc đó nói theo những gì được viết, nói qua loa về nguyên nhân ly hôn thôi." Thân là người đại diện của Tiêu Mạc Phàm, Lưu Bạch đã sớm biết chuyện, nhưng lúc này trong lòng vô cùng bất an phiền chán: "Đã muốn giải thích chuyện ly hôn, thì lúc trước không nên kết hôn làm gì. Đợi sau bộ phim điện ảnh mới công khai tin tức các người ly hôn, hy vọng hậu quả không quá tệ."

"Phóng viên đặt câu hỏi, cậu nên biết ít nói ít sai."

Một khắc cuối cùng, Lưu Bạch đột nhiên lại nhắc nhở, đây là lời dặn luôn được nhắc đến trước những cuộc họp báo.

Nhưng lúc này đây... Chẳng lẽ do mình lo lắng quá nhiều? Lưu Bạch chăm chú nhìn thần sắc biểu cảm vẫn như thường ngày của người đàn ông, thầm nghĩ.

"Chị Lưu, chị nâng đỡ người mới này, sau này sẽ phát triển rất tốt." Tiêu Mạc Phàm bỗng nhiên dừng bước, quay đầu nói với Lưu Bạch: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vài năm nữa cậu ta có thể lấy được cúp đại biểu cho Ảnh đế."

"Ừm, người này thật sự là cây mầm tốt. Nhưng cậu, sao lúc này nói đến người mới đó vậy?"

Nói đến diễn viên thiếu niên được nhận đến không lâu kia, đồng thời dừng lại bước chân, vẻ mặt Lưu Bạch hoàn toàn vừa lòng.

"Chỉ nghĩ đến thôi, dù không có em, vị trí người đại diện vàng của chị có người mới này thì sẽ không thể lay động rồi."

Lưu Bạch nhăn mày lại, vẫn chưa rõ người đàn ông đang nói đùa hay nghiêm túc, thì người đàn ông đã đi trước một bước vào sảnh.

"... Nhất định đang đùa rồi." Sắc mặt Lưu Bạch chợt hơi xanh xao, giọng nói hơi kích động không xác định.

Nhưng mà, khi Tiêu Mạc Phàm trả lời câu hỏi đầu tiên của phóng viên, cô mơ hồ nhận thấy được, câu nói khó hiểu trước cửa kia, chẳng phải đùa.

"Xin hỏi Mạc Phàm, nguyên nhân gì làm anh và Lý Na ly hôn?"

Lưu Bạch mở màn giới thiệu sự thật về việc ly hôn giữa Tiêu Mạc Phàm và Lý Na, lại nói ra nguyên do lần này mời họp báo, phóng viên đầu tiên đưa ra câu hỏi đã có liên hệ chặt chẽ với giải trí ‘Hoa Hạ’ từ trước, cho nên câu hỏi của người đó đương nhiên nằm trong phạm vi an toàn.

Theo lý thuyết câu hỏi đơn giản này, ‘kịch bản’ đã sớm viết ra là vì công việc hai người bận rộn ít tiếp xúc mà xa cách thì nhiều, do đó mới thỏa thuận ly hôn trong hòa bình.

Nhưng Tiêu Mạc Phàm lại không đi theo ‘kịch bản’ nói ra ‘đáp án chính xác’.

Vừa thấy tình hình này, Lưu Bạch lén nháy mắt với anh, rốt cuộc sau khi nghe được anh trả lời, thì hô hấp hung hăng cứng lại.

"Bởi vì... Về mặt hôn nhân, về mặt tình cảm, tôi có lỗi với hai người phụ nữ."

Tiêu Mạc Phàm tự trách trả lời, làm hiện trường yên tĩnh trong giây lát sau đó đột nhiên ồn ào lên.

Trong đó một phóng viên đài truyền hình lớn tiếng hỏi ra câu hỏi mà tất cả mọi người tò mò: "Mạc Phàm, anh nói hai người phụ nữ có phải là Lý Na và Đan Ninh hay không?!"

"Tôi cho rằng ảnh chụp trên báo gần đây đã cho các anh đáp án rồi." Người đàn ông gật đầu, thừa nhận sự nghi ngờ gần như khẳng định của phóng viên này.

Tiếp đó, chưa cho người kia thời gian thở dốc tiêu hóa, Tiêu Mạc Phàm tiếp tục nói: "Cả đời này, người tôi có lỗi nhất, chính là Đan Ninh... Về mặt tình cảm tôi đã lừa dối cô ấy, càng vì tôi đã bắt cô ấy buông bỏ sự nghiệp của bản thân... Cô ấy chưa bao giờ là kẻ thứ ba giữa tôi và Lý Na, vì lúc tôi quen cô ấy tôi đã giấu cô ấy về Lý Na... Tôi bắt cá hai tay, nhu nhược không dám nói lời công bằng cho Đan Ninh trước truyền thông, như vậy, tôi có tư cách gì có được một đoạn hôn nhân sau khi cô ấy mất chứ."

Có thể nói, đây là một đoạn sám hối chậm trễ của anh đối với người đã khuất.

Cũng là nguyên nhân thật sự Tiêu Mạc Phàm và Lý Na ly hôn? Do chính miệng anh nói ra sự thật về đoạn tam giác tình yêu từng bị dư luận vùi lấp này ư?

Phóng viên kinh ngạc thay nhau đặt câu hỏi, trong khoảnh khắc hoàn toàn không khống chế được cuộc họp báo, khiến lưng Lưu Bạch lạnh như băng, bất lực không thể ổn định tình huống hiện tại.

Không trả lời những câu hỏi liên tiếp đặt ra cho mình ‘Vì sao bây giờ lại muốn nói ra việc này’, hoặc ‘Là nguyên nhân cụ thể nào mà Đan Ninh vì anh gia nhập vào giới diễn viên’ cùng với ‘có phải Lý Na hiểu rõ đoạn tam giác tình yêu này không’ ... các câu hỏi hỗn loạn.

Người đàn ông còn nói thêm: "Còn một sự kiện cuối cùng, lần này sau cuộc họp báo, tôi..."

"Mạc Phàm!" Sắc mặt Lưu Bạch đã trắng bệch, không để ý hoàn cảnh kêu tên của anh, giọng nói cô không ngừng run rẩy sợ hãi khi sắp nghe được lời anh sẽ bật thốt ra.

Tiêu Mạc Phàm chuyển ánh nhìn về phía Lưu Bạch, trong ánh mắt có áy náy, nhưng anh vẫn nên sớm nói ra quyết định của mình: "Tôi sẽ rời khỏi giới giải trí."

Đối với Đan Ninh, anh phải gánh vác tội lỗi.

Trong sự hối hận vô hình, anh đã tự đeo chiếc gông thật sự cho chính mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: For3v3r, HNRTV, Huogmi, Niu kinh, chalychanh, hatrang221, manhmanh25, nhật_lâm, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 680 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 353 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 3198 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.