Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 456 bài ] 

Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

 
Có bài mới 23.10.2016, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 3840
Được thanks: 4685 lần
Điểm: 8.25
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh - Điểm: 12
Thịnh Thế Đích Phi

Phượng Khinh

images

Thể loại: xuyên không, cung đấu, gia đấu, quân nhân, chiến tranh

Nhân vật chính: Diệp Ly x Mặc Tu Nghiêu

Tình trạng sáng tác: hoàn

Độ dài: 434 chương (10 chương cuối đặt pass, ai muốn đọc thì sang nhà chủ đọc nhé  :kiss5: )+ 23 ngoại truyện

Dịch: QT và Google ca ca

Edit: nhiều editor

Bản convert: Tiểu Tuyền

Nguồn: http://tamvunguyetlau.com/2014/05/05/th ... hi-van-an/

Đôi lời của  Tiểu Ngạn:

“Đây là 1 bộ truyện motip cũ rích, xuyên không, đú đởn các kiểu. Nhưng nếu nó không đặc sắc thì thực sự không được những “mụ quái thai” trong nhà cuồng đến thế. Motip không thể cũ hơn, những chi tiết trong truyện đều rất đắt giá, dù chỉ từng dòng, từng đoạn cũng khiến tác phẩm thêm đặc sắc. Nếu bạn thích trai đẹp, thì xin lỗi anh nam chính quá xấu. Nếu bạn thích nữ chính đẹp thì chị nữ chính cũng rất đỗi bình thường. Bạn thích nam chính vô sỉ, thì nhảy vào đây. Đây là một cuộc đấu tranh mà ở đó, không chỉ có máu. Không phải tình yêu sét đánh, không phải tình yêu bằng những lời ngon ngọt. Chỉ có những cuộc chiến đẫm máu, sát cánh bên nhau. Những cuộc đấu trí gay go cùng nhau vượt qua. Nếu bạn muốn biết họ yêu nhau thế nào thì cứ bơi vào đi. Tác giả viết khá chắc tay, dĩ nhiên nữ cường sẽ YY nhưng bạn sẽ thấy nó không YY 1 chút nào. Mình viết lằng nhằng nên dừng ở đây thôi. =))” Cám ơn các bạn đã đọc hết”

Review

Giới thiệu

Một tờ chiếu thư, một tràng tứ hôn. Thiên kim ba không – không tài, không mạo, không đức Vương gia phế vật – dung nhan bị hủy, bệnh nặng tàn tật Thế nhân đều nói: Tuyệt phối! Dưới hỉ khăn- Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, khoan thai tự nhiên. Trải qua sinh tử, kiếp này nàng chỉ muốn một cuộc sống bình lặng. Trên hỉ đường – Hắn mỉm cười bên môi, tâm lạnh như băng. Nhận hết nhục nhã, cuối cùng sẽ có một ngày hắn dẫm nát thiên hạ dưới lòng bàn chân. Chàng là phu quân của ta, ức hiếp chàng chính là ức hiếp ta, nhục nhã chàng chính là nhục nhã ta, hại chàng tức là hại ta. Người hại ta, ta tất nhiên sẽ tiêu diệt. Bổn vương không tin quỷ thần, không cầu trời xanh. Nếu nàng chết, bổn vương sẽ khiến thiên hạ này thành địa ngục, lấy giang sơn này tế nàng.

Truyện này nam cường nữ cũng cường. Nữ chính lạnh nhạt, nam chính phúc hắc. Nữ chính là người tốt, nam chính là người xấu. Người xấu không dễ chọc, kỳ thật người tốt càng không dễ chọc.



Đã sửa bởi Sunlia lúc 08.11.2016, 16:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.10.2016, 20:07
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 3840
Được thanks: 4685 lần
Điểm: 8.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh - Điểm: 12
Chương 1. Từ hôn? Tứ hôn?

Edit: Leticia

Beta: Sakura

“Tiểu thư! Tiểu thư, không hay rồi!”

Trong tiểu viện xinh đẹp nhưng tĩnh mịch, lộ ra có chút lạnh lẽo, bóng dáng màu xanh nhạt chạy vào trong phòng như một cơn gió. Khiến chuông gió treo bên cạnh cửa phát ra một tràng tiếng vang đinh đang.


Trong một gian phòng trang nhã, một bóng dáng yểu điệu ngồi trước cửa sổ được mở một nửa, kim chỉ trong tay không có nửa điểm đình trệ cho dù có người tới quấy rầy. Chờ đến khi tiểu nha đầu thở dốc một hơi xong, nữ tử kia mới dừng thêu thùa, xoay người lại cười nói: “Có chuyện gì mà để cho muội kinh sợ như vậy?” Nữ tử có dung mạo xinh đẹp thanh tú, tao nhã, chỉ là trong đôi mắt lại mang vẻ linh hoạt và mẫn tuệ nhìn có chút không tương xứng với vẻ bề ngoài nhu nhược của nàng. Một thân áo lụa trắng, mái tóc dài được tùy ý vấn lên bằng cây trâm ngọc bích, nếu người ngoài thấy được chắc chắn sẽ khó tin tưởng nữ tử này đường đường là đích trưởng nữ của phủ Thượng thư.

“Tiểu thư! Ngài còn có tâm tình để thêu thùa sao. Ngài biết không. . . Ngài có biết ngài đã bị Lê vương từ hôn rồi hay không!” Tiểu nha đầu đoạt lấy vật phẩm thêu thùa trong tay nữ tử, nóng lòng dậm chân, từ ba ngày trước, sau khi Lê vương từ hôn, nàng sốt ruột đến sắp phát hỏa rồi, mà hết lần này đến lần khác tiểu thư nhà nàng vẫn mang một bộ dạng việc không liên quan đến mình.

“Thanh Sương, Lê vương đã từ hôn từ ba ngày trước. Hiện tại muội mới cuống cuồng, có phải là phản ứng hơi chậm một chút không?” Không so đo với hành động vô lễ của nàng ta, Diệp Ly buồn cười nhìn tiểu nha hoàn nhà mình.

“Tiểu thư!” Thanh Sương phát điên trừng mắt với tiểu thư nhà mình, “Muội không phải lo lắng vì Lê vương đâu.” Tiểu thư nhà nàng không để ý Lê vương thì nàng còn quản nhiều như vậy làm cái gì? Nhưng mà…”Ai nha, tiểu thư. Hoàng thượng lại tứ hôn cho ngài! Lão gia muốn ngài ra tiếp chỉ đấy.”

“Lại tứ hôn?” Diệp Ly ngẩn ra, vẫn không nhịn được mà nhíu nhíu mày, vốn cho rằng bị Lê vương lui hôn thì mình có thể sống yên ổn được mấy năm nữa, dù sao thời đại này nữ tử nguyện ý bị lui hôn cũng không nhiều, “Nhà chúng ta chỉ là phủ Thượng thư mà thôi, sao Hoàng thượng lại để ý nhiều như vậy?” Ba ngày trước bị từ hôn, ba ngày sau lại tứ hôn. Là Hoàng đế quá coi trọng phủ Thượng thư hay là vì nhìn nhà trai được ban hôn không thuận mắt?

Thanh Sương tức giận đỏ mắt, phẫn hận cắn răng nói: “Là Định vương! Nhất định là Đại tiểu thư xúi giục Hoàng thượng, từ nhỏ nàng ta đã thích ức hiếp tiểu thư rồi, hiện tại cư nhiên. . . cư nhiên lại khiến tiểu thư  gả cho Định vương. Ô ô…”

Diệp Ly bất đắc dĩ nhìn tiểu nha đầu nhà mình, một nha đầu thích khóc như vậy thật sự là uổng phí cho cái tên Thanh Sương này, “Được rồi, lời này chớ ra bên ngoài nói lung tung. Đi thôi, đi ra tiếp chỉ.”

Phòng khách Diệp gia.

“Phụng thiên thừa vận Hoàng đế chiếu viết: Trưởng nữ Diệp thị Diệp Ly thông tuệ hiền thục, tài đức nhiều mặt, thiện lương. Đặc biệt tứ hôn cho Định quốc vương gia Mặc Tu Nghiêu làm chính phi. Chọn ngày tốt thành hôn. Khâm thử.”

Mọi người trong Diệp thị đồng thanh tạ ơn, thái giám truyền chỉ đưa thánh chỉ vào trong tay Diệp Ly, cười nói: “Chúc mừng Diệp phu nhân, chúc mừng Diệp tiểu thư .” Diệp Ly tiếp thánh chỉ, chịu đựng tiếng cười hơi chói tai của thái giám, hờ hững mỉm cười nói: “Đa tạ công công, cảm phiền công công.” Thái giám truyền chỉ có chút kinh ngạc nhìn Diệp Ly, nghe nói nữ nhi thứ ba của Diệp gia ở trong kinh thành có thanh danh là thiên kim ba không, không tài – không mạo – không đức. Nhưng mà nhìn nữ tử trước mắt này, tuy rằng không sánh bằng Diệp chiêu nghi diễm lệ đa tình trong cung, cũng không bằng Diệp gia tứ tiểu thư tuyệt sắc vô song, được xưng mỹ nữ đệ nhất kinh thành, nhưng cũng là một giai nhân thanh lệ hiếm có. Hơn nữa cử chỉ ung dung, lời nói có độ, nơi nào giống như Diệp chiêu nghi đã từng nói không biết tiến thoái, thứ không lên được mặt bàn? Nhìn thoáng qua mọi người Diệp gia ở một bên không chút che dấu vui sướng khi người gặp họa, trong lòng thái giám truyền chỉ đã rõ ràng, tuy rằng có chút thương tiếc cho vị Diệp tiểu thư này, nhưng đó cũng không phải là chuyện mà một thái giám như  ông có thể quản được, liên thanh nói không dám rồi cáo từ .

Chủ mẫu của Diệp gia ân cần để quản gia tự mình tiễn người ra cửa, mới liếc xéo Diệp Ly một cái, ra vẻ từ ái cười nói: “May mắn Hoàng thượng thánh minh, lại ban cho Tam tiểu thư một mối hôn sự tốt khác. Bằng không…” Bằng không một nữ nhân bị từ hôn thì sao có thể gả ra ngoài được.

Sắc mặt Diệp Ly như thường, trong lòng cười lạnh. Hôn sự tốt, cho rằng nàng không thích ra cửa thì cái gì cũng không biết sao, Định vương Mặc Tu Nghiêu kia năm mười tám tuổi bị trọng thương hai chân tàn tật, dung mạo bị hủy, từ đó triền miên trên giường bệnh. Lúc trước từng lấy qua hai chính phi, nhưng một người vào cửa không đến nửa tháng ngoài ý muốn đã bị chết đuối, một người khác thì trong đêm động phòng hoa chúc bị kich hãi quá độ mà chết. Có lời đồn nói là bởi vì nhìn mặt của Định vương mà đang sống sờ sờ bị dọa chết. Nếu không phải như thế, bằng thân phận và địa vị của Định vương sao đã hai mươi lăm tuổi rồi mà còn chưa có chính phi, “Phu nhân nói phải. Mặc kệ thế nào thì Định vương cũng là nhất phẩm thế tập vương gia*(cha truyền con nói chứ không phải là do vua ban), quả thật là Ly Nhi trèo cao.”

Sắc mặt của chủ mẫu Diệp gia cứng lại, nhìn Diệp Ly một cái mới nói: “Đã biết rõ thì hãy chuẩn bị gả đi, không cần khiến phủ Thượng thư chúng ta mất mặt. Qua mấy ngày nữa Tứ muội của con cũng xuất giá, mấy ngày nay trong phủ thật sự rất bận.”

“Ta biết, để cho phu nhân quan tâm rồi.”

“Ta là chủ mẫu của Diệp gia, đương nhiên phải quan tâm chuyện này.” Chủ mẫu Diệp gia nói, nhìn thần sắc thong dong của Diệp Ly khẽ hừ một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Diệp Ly mỉm cười nhìn chủ mẫu Diệp gia rời đi, nhíu mày không nói chuyện. Tuy nàng là đích nữ của Diệp gia, nhưng không phải là con do chủ mẫu Vương thị bây giờ sinh ra. Mà là con của Diệp thượng thư với vợ chính thức Từ thị sở sinh, Từ thị xuất thân thư hương thế gia, sau khi sinh Diệp Ly thì thân thể vẫn luôn không tốt. Diệp thượng thư lại quay qua sủng ái vị thiếp thất Vương thị vào cửa trước, ngay cả quyền hành trong phủ cũng giao cho Vương thị sau khi Từ thị bị bệnh nặng. Năm Diệp Ly bảy tuổi Từ thị quy thiên, cũng vào thời điểm đấy, Diệp Ly mới biến thành Diệp Ly hiện tại. Sau khi Vương thị được phù chính*(từ thiếp thất lên làm vợ ) sợ người khác nói nàng khắt khe với đích nữ của vợ cả, nên cũng không dám ngược đãi nàng thế nào, nhưng thỉnh thoảng làm khó dễ thì khẳng định không thể thiếu được, đều bị Diệp Ly bất động thanh sắc hóa giải từng cái, bởi vậy cũng khiến Vương phu nhân nhìn nàng càng không thấy thuận mắt .

“Tam tỷ, chúc mừng tỷ.” Vương thị vừa đi, mấy vị cô nương khuê các của Diệp gia còn ở đây đều lập tức vây quanh , trên mặt mang đủ các loại thần sắc thương hại, vui sướng khi người gặp họa nói lời chúc mừng. Mở miệng đầu tiên chính là Lục tiểu thư Diệp Lâm, nàng là nữ nhi thứ xuất, từ nhỏ thích vây quanh mấy đích nữ do Vương thị sinh, thuận tiện thỉnh thoảng khiến Diệp Ly buồn bực để lấy lòng mấy đích nữ do Vương thị sở sinh. Diệp Ly bình thường không muốn so đo cùng nàng ta. Đó chỉ là thủ đoạn sinh tồn của thứ nữ mà thôi, chỉ cần đừng quá phận nàng cũng không muốn so đo với một cô bé mới mười tuổi.

“Tam tỷ có cái gì đáng để chúc mừng, gả cho Định vương đấy, nghĩ đã thấy đáng sợ rồi. Định vương kia vừa tàn tật lại vừa xấu, còn dọa chết một vương phi, nói không chừng vương phi đầu tiên cũng là do hắn ta hại chết đấy. Chúng ta phải chúc mừng Tứ tỷ mới đúng, chưa đến một tháng nữa Tứ tỷ chính là Lê vương phi rồi.” Ngũ tiểu thư Diệp San lấy lòng nhìn Tứ tiểu thư có danh xưng mỹ nữ đệ nhất kinh thành Diệp Oánh, trong mắt không thể che hết tia hâm mộ và ghen tị.

Diệp Oánh chính xác không hổ là mỹ nữ đệ nhất kinh thành, lông mày lá liễu, mắt tựa thu thủy, dung nhan như ngọc không chỗ nào không để lộ sự tinh xảo tuyệt mỹ, nhất cử nhất động đều để cho người muốn thương tiếc, mềm mại và tao nhã. Chỉ là mềm mại như vậy đối với Diệp Ly kiếp trước đã nhìn qua vô số mỹ nhân thì trong mắt nàng đã thiếu đi vài phần kinh diễm rồi.

“Mọi người đều là tỷ muội, cái gì mà chúc mừng với không chúc mừng đấy. Tương lai nương nhất định sẽ thay Ngũ muội và Lục muội tuyển một lang quân như ý.” Diệp Oánh nói khẽ, âm thanh mềm nhẹ dễ nghe, hơi thở thơm như hoa lan, nhất cử nhất động đều mang phong tư khiến người mê muội, mọi người nhìn thấy thế thì trong lòng lại lan tràn ghen tị, “Ngược lại Tam tỷ, chuyện Lê vương. . . Mong rằng tỷ thứ lỗi.” Ánh mắt dịu dàng, tràn đầy áy náy nhìn Diệp Ly, Diệp Ly hào phóng cười, cười nói với Diệp Oánh: “Không sao, cứ coi như ta và Lê vương vô duyên đi. Cũng không thể vì nam nhân mà phá hỏng tình cảm tỷ muội của chúng ta, đúng không?”

Diệp Oánh ngẩn ra, không nhìn thấy được phản ứng như trong dự liệu khiến nàng có chút không cam lòng. Vốn cho là ba ngày trước khi nhận được tin tức từ hôn thì nàng ta sẽ đau khổ, nhưng khiến Diệp Oánh vô cùng thất vọng là Tam tỷ này của nàng chỉ trầm mặc trong chốc lát, rồi nói câu “đã biết” sau đó đi thẳng về phòng nghỉ ngơi. Hôm nay gặp lại cũng không thấy thần sắc có nửa điểm tiều tụy. Lê vương chính là lang quân như ý mà các tiểu thư khuê các trong kinh thành tha thiết ước mơ, nàng không tin nàng ta thật sự không khó chịu! Sau một lát mặt mới hiện lên e lệ rụt rè cười yếu ớt nói: “Ta biết Tam tỷ thương ta nhất. Về sau nếu Tam tỷ có gì khó xử có thể đến Lê vương phủ tìm Oánh nhi.”

Diệp Ly nhàn nhạt đáp ứng, chẳng muốn đi nhìn vẻ đắc ý khó che dấu trên mặt nàng ta. Cáo biệt một đống tỷ muội không thể chờ được vội vã muốn nàng ngột ngạt, Diệp Ly mang Thanh Sương bước chậm đi về phía tiểu viện của chính mình. Một đường Thanh Sương vẫn bất bình nói nhỏ , “Tứ tiểu thư có ý tứ gì, rõ ràng là nàng ta cướp Lê vương, còn ở chỗ ấy làm bộ làm tịch, thực là khiến người ta ghê tởm!”

Diệp Ly xoay người buồn cười nhìn nàng, “Được rồi, để cho người khác nghe được thì cẩn thận da thịt muội phải chịu đau đấy. Ta thật sự thấy gả cho Lê vương hay là gả cho Định vương cũng đều không sao cả.”

“Sao có thể không sao cả? !” Thanh Sương trừng mắt với nàng, “Lê vương nổi danh trong kinh thành là công tử văn nhã, đệ ruột của Hoàng thượng. Định vương thì ai chẳng biết là người hai chân tàn tật, mặt mũi bị hủy, bệnh nặng quấn thân . . . Ách. . .” Nghĩ đến Định vương sắp trở thành tướng công của tiểu thư nhà mình, Thanh Sương cố gắng nuốt hai chữ phế vật trở về.

“Vậy thì có thể như thế nào?” Diệp Ly nhíu mày, buồn cười nhìn Thanh Sương, “Chẳng lẽ nào ngươi thấy Lê vương có bộ dạng tuấn tú, muốn cùng ta gả đi làm di nương?” Bộ dạng tuấn hay không tuấn Diệp Ly không có hứng thú muốn biết, tuy rằng nghe nói vị hôn phu trước đây của nàng có danh xưng tứ đại mỹ nam kinh thành. Nhưng nhân phẩm của Mặc Cảnh Lê tuyệt đối sẽ không tốt hơn Định vương. Tin tức Mặc Cảnh Lê và Diệp Oánh gian díu với nhau không phải là nàng chưa nghe nói qua, nhưng Mặc Cảnh Lê nhất định phải chờ đến ngày kết hôn mới tới từ hôn thì động cơ và tâm tình của hắn khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa rồi. Nghĩ đến đây. . . thời điểm này Hoàng thượng tứ hôn mình cho Định vương ngay sau khi bị từ hôn thì cũng cần phải suy nghĩ tâm tư của hắn rồi. Thông tuệ hiền thục, tài đức nhiều mặt, lương thiện. . . Trong kinh thành không ai không biết tam tiểu thư Diệp gia có tiếng dung mạo xấu xí, tài hoa kém cỏi, nữ công vụng về, là thiên kim ba không? Là nói nàng thiên kim ba không rất xứng với Định quốc vương gia phế vật sao?

“Tiểu thư!” Thanh Sương đỏ bừng mặt, dậm chân, “Mới không cần! Thanh Sương tình nguyện gả cho nô tài, gã sai vặt cũng không cần làm di nương.” Quan trọng nhất là nàng tuyệt đối sẽ không làm di nương của tướng công của tiểu thư nhà mình. Mẫu thân Thanh Sương vốn là thị thiếp của gia đình giàu có, phụ thân mất sớm, sau đó mẹ con các nàng bị chính phòng đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc đầu đường, mẫu thân Thanh Sương bệnh chết, nàng suýt nữa bị người bán vào thanh lâu, may mắn được tiểu thư mua lại, còn ban thưởng tên Thanh Sương, dạy mình đọc sách viết chữ, Thanh Sương không phải người vong ân phụ nghĩa, phần ân tình này nàng vĩnh viễn sẽ không quên.

Thấy tiểu nha đầu nôn nóng đến sắp hỏng, Diệp Ly nhịn không được cười ra tiếng, “Được rồi, nói giỡn một chút cũng không được sao?”

“Tiểu thư…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.10.2016, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 3840
Được thanks: 4685 lần
Điểm: 8.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh - Điểm: 12
Chương 2:Đồ cưới

Edit: Leticia

Beta: Ly Ly



            Tuy mọi người đều biết Định Vương là phế vật, nhưng đến cùng tên phế vật này vẫn là siêu nhất phẩm thế tập Vương gia duy nhất của vương triều Đại Sở. Vì thế mà từ trước đến giờ Diệp thượng thư và lão thái thái của Diệp gia vốn luôn thờ ơ với Diệp Ly, nay hiếm khi lại triệu nàng đến nói chuyện.



            “Cháu gái thỉnh an tổ mẫu, thỉnh an phụ thân.” Diệp Ly đến Vinh Nhạc đường của Diệp lão phu nhân, Diệp thượng thư cùng Vương thị, còn có tứ tiểu thư Diệp Oánh cũng đang ở đây.

            Diệp lão phu nhân gật gật đầu, vẻ mặt yêu thương, cười nói: “Ly nhi, đứng lên đi. Hôm nay cháu được chỉ hôn cho Định Vương, tháng sau Oánh nhi lại đại hôn với Lê Vương, nhà chúng ta cũng coi như là song hỷ lâm môn rồi.”

            Diệp Ly đứng dậy, rủ mắt nhìn xuống mặt đất, nhưng biểu hiện trên mặt lại vô cùng cung kính, “Khiến tổ mẫu phải cố ý gấp gáp trở về từ bên ngoài, là cháu gái bất hiếu, đã để cho tổ mẫu phải vất vả.” Tuy không thể nào thích Diệp Ly được, nhưng mấy câu nói của nàng vẫn khiến Diệp lão phu nhân hết sức cao hứng, nên khi nhìn Diệp Ly, vẻ mặt của Diệp lão phu nhân cũng nhiều thêm mấy phần tình cảm ấm áp, nói: “Nhà chúng ta có hỷ sự, sao ta có thể không trở về được. Đồ cưới của hai nha đầu đã chuẩn bị thỏa đáng chưa?” Vương thị vội vàng đứng dậy, có chút khó xử nhìn lão thái thái, nói: “Bẩm lão thái thái, vốn tháng sau chỉ có một mình Tứ nha đầu thành thân, nếu tranh thủ chuẩn bị thì cũng kịp, nhưng bây giờ lại có thêm Tam tiểu thư, chỉ sợ…”

            Diệp lão phu nhân cũng là người thành tinh, sao lại không biết những tính toán nhỏ nhặt trong lòng Vương thị, suy nghĩ một chút nói: “Thời gian thành thân của Ly nha đầu còn chưa định ra, cứ gấp rút chuẩn bị cho Oánh nhi trước đi.”

            Nghe lão thái thái nói vậy…Vương thị vui mừng thưa vâng.

            Diệp lão phu nhân nhìn hai cháu gái, liền ra lệnh cho nha hoàn lấy hai cái hộp ra, đặt lên bàn, nói: “Hai nha đầu các cháu đều là người có phúc khí, một gả cho Lê Vương, một gả cho Định Vương. Ta làm tổ mẫu thì sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia, những vật này các cháu mỗi người một phần, tương lai Ngũ nha đầu, Lục nha đầu cũng được một phần giống như vậy. Trong phần của hồi môn của ta có mấy thôn trang, hai cháu mỗi người một cái, về phần quỹ chung phải xuất ra bao nhiêu để mua của hồi môn cho các cháu thì phải xem ý của mẫu thân và phụ thân các cháu.” Vương thị cười nói: “Vẫn là lão thái thái thương cháu gái, con dâu và lão gia đã thương lượng qua, Oánh nhi gả cho Lê Vương, của hồi môn mà ít chỉ sợ hoàng gia cũng sẽ không hài lòng. Từ quỹ công xuất ra hai vạn hai ngàn lượng đặt mua đồ cưới, còn có sáu thôn trang và sáu gian cửa hàng, ngoài ra còn cho nàng thêm hai thôn trang từ trong của hồi môn của con dâu.” Diệp lão phu nhân nhíu nhíu mày, nói: “Có phải là quá nhiều hay không?” Mặc dù nói Diệp Oánh gả cho Vương gia thì đồ cưới nên nhiều một chút mới tốt, nhưng nếu như chệnh lệch quá lớn so với những cô nương xuất giá phía sau thì đối với thanh danh của Thượng thư phủ cũng không tốt, “Đồ cưới của Ly nha đầu, ngươi tính thế nào?” Rốt cuộc Lão thái thái vẫn có kiến thức hơn Vương thị, cho dù Định Vương là phế vật, thì đó cũng là phế vật có nền tảng gia tộc vững chắc. Nếu không phải vì sự cố xảy ra, chỉ sợ hắn còn tôn quý hơn Lê Vương nhiều. Nếu quá khắt khe với đồ cưới của Diệp Ly, chỉ sợ những gia tộc mấy đời trung thành với Định Quốc vương phủ sẽ có lời bàn ra tán vào.

            Hiển nhiên Vương thị không nghĩ tới lão thái thái sẽ hỏi trực tiếp như thế, do dự một chút mới nói: “Dù sao Định Vương cũng không giống với thân đệ đệ của hoàng thượng, quý phủ chúng ta thật sự có chút. . . Con dâu nghĩ nên đợi Định Vương phủ đưa sính lễ tới rồi hãy xem xét. Đến lúc đó thêm vào hai thôn trang nữa là được.” Ẩn ý của nàng chính là xem sính lễ của Định Vương phủ như đồ cưới mà đưa trở về, về phần đến cùng có thể đưa trở về bao nhiêu thì còn phải xem ý của nàng.

            Nghe vậy, sắc mặt Diệp lão phu nhân trầm xuống, nói: “Vô liêm sỉ! xem sính lễ như đồ cưới đưa trở về, chuyện như vậy mà ngươi cũng nghĩ ra được. Ngươi có cần thanh danh của Diệp gia nữa hay không hả? Ngươi có cần cái thanh danh mẹ kế này nữa hay không? Những năm nay quả thật Từ gia có chút sa sút, nhưng cũng không phải là gia tộc mà Vương gia của ngươi có thể so sánh được!”

            Bị lão thái thái răn dạy không lưu tình chút nào như vậy, mặt Vương thị lập tức đỏ bừng, liên tục kêu oan nói: “Lão thái thái, con dâu thật sự rất oan uổng a, mấy năm nay con dâu có chỗ nào khắt khe với Tam cô nương? Thật sự là. . . thật sự là. . . trong phủ chúng ta có chút khó khăn, phía sau còn mấy cô nương chưa xuất giá, tương lai Dung ca nhi lập gia đình cũng cần bạc…” Lão thái thái bị đứa con dâu có ánh mắt thiển cận này khiến cho tức giận đến nỗi phải vuốt vuốt ngực, năm nay Dung ca nhi mới bảy tuổi, còn không biết đến năm nào mới thành thân. Bà liếc mắt nhìn Diệp thượng thư đang ngồi yên lặng ở một bên: “Nữ nhi của ngươi, ngươi nói thử xem nên làm gì bây giờ?” May là mình trở về hỏi một câu như vậy, nếu thật sự để cho Vương thị gả Ly nha đầu ra ngoài như vậy, không chỉ đắc tội với Định Vương phủ mà còn đắc tội với Từ gia. Mấy năm nay Từ gia có ít người trên quan trường, thế nhưng gia tộc lớn trăm năm có thể dễ đắc tội như vậy hay sao? Diệp thượng thư khó xử nhìn mẫu thân rồi lại nhìn thê tử, nói: “Tam nha đầu cũng là đích nữ (con của vợ cả, dòng chính thất), vậy thì giống với Oánh nhi đi.” Có thể làm đến vị trí Thượng thư, Diệp thượng thư cũng không phải là tên đần, đương nhiên biết rõ mẫu thân sầu lo cái gì.

            “Giống với Oánh nhi? !” thanh âm bén nhọn của Vương thị vang lên: “Trong phủ chúng ta làm gì có nhiều tiền như vậy? Lão gia, không phải là thiếp thân, người mẹ cả này muốn bạc đãi Tam cô nương, thật sự là gia kế (sinh kế của gia đình) của chúng ta rất khó khăn. Oánh nhi là muội muội ruột của Chiêu nghi trong nội cung, gả cho đệ đệ ruột của Hoàng thượng. Nếu đồ cưới ít thì vương gia sẽ rất mất mặt, Chiêu Nghi cũng sẽ rất hổ thẹn. Cùng lắm thì . . . cùng lắm thì thiếp thân cho Tam cô nương thêm hai thôn trang trong của hồi môn của mình, thiếp vốn dĩ định để hai thôn trang đó cho Dung ca nhi đấy.” Vương thị lau nước mắt kêu oan, trong lòng lại vô cùng thống hận Diệp Ly đang trầm mặc ngồi đối diện. Sao nàng có thể để cho nữ nhi của tiện nhân kia giống với Oánh nhi của mình được? Nghĩ cũng đừng nghĩ!

            “Cái này…” Diệp Thượng thư sững sờ, khó xử nhìn Diệp Ly. Hiện tại trong nội cung Diệp Chiêu nghi đang rất được cưng chìu, lại đang có thai, nếu có thể sinh hạ hoàng tử…

            Diệp Oánh thấy Diệp thượng thư buông lỏng thần sắc, cắn cắn môi, thấp giọng nói: “Phụ thân không cần khó xử, chia một ít đồ cưới của Oánh nhi cho Tam tỷ là được, nhưng vạn lần không thể để chi tiêu của Đại tỷ tỷ trong nội cung bị thiếu, ngoài ra còn phải giữ lại một ít cho Ngũ muội và Lục muội.” Thấy nữ nhi mình yêu thương nhất hiểu chuyện như thế, vẻ mặt Diệp thượng thư càng thêm nhu hòa, nhìn về phía Diệp Ly, muốn nàng cũng nói vài lời.

            Trong lòng Diệp Ly cười nhạt một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn bốn người ở đây, nói khẽ: “Phụ thân, mẫu thân, với Tứ muội không cần phải khó xử.” Vương thị nghe vậy, trong lòng rất vui vẻ. Những năm nay, Diệp Ly luôn không tranh không đoạt, khiến nàng cảm thấy tính tình Diệp Ly có phần mềm yếu, dễ bị ức hiếp, đang cho rằng nàng muốn nhượng bộ, thì lại nghe Diệp Ly nói: “Trước khi mẫu thân qua đời đã từng nói với nữ nhi, lúc trước, khi nàng gả vào Diệp gia, ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu cho nàng tám thôn trang, mười hai gian cửa hàng và ba miếng đất. Mẫu thân nói những thứ này đều để lại cho nữ nhi làm của hồi môn. Còn những thứ khác, phụ thân mẫu thân cứ đặt mua theo lệ như lúc đặt mua cho Nhị tỷ là được rồi, vẫn nên tăng cường thêm một ít cho Tứ muội thì tốt hơn.” Hai năm trước Nhị tiểu thư của Diệp phủ gả cho Tam công tử của Ngự sử, Vương thị chỉ cấp cho một vạn lượng đồ cưới.

            “Cái gì? Chuyện này làm sao có thể? ! Những thứ kia. . .” Vương thị nhịn không được thét lên, nàng muốn giữ những thứ kia lại làm của hồi môn cho nữ nhi của mình và lưu lại cho Dung ca nhi đấy.

            Diệp Ly kỳ quái nhìn nàng nói: “như thế nào?” Nàng hơi rũ mắt xuống, có chút e lệ nhìn về phía Diệp lão thái thái nói: “Lúc trước, mẫu thân nói của hồi môn của mình đều để lại cho cháu gái, điều này mợ cháu cũng biết. Tổ mẫu nói đúng không?”

            Sắc mặt Diệp lão phu nhân cũng có chút lúng túng, lúc trước Từ thị gả vào Diệp gia có thể nói là mười dặm hồng trang, nếu đưa hết cho Diệp Ly, thì đồ cưới của Diệp Oánh sẽ có chút khó coi. Mấy năm nay, Diệp gia tiêu tiền như nước, vốn dĩ nhập không đủ xuất, muốn chuẩn bị một phần của hồi môn giống của Từ thị năm đó, thì sau khi Diệp Ly gả đi, cả nhà đều không cần sống nữa. Nhưng Diệp Ly nói cũng đúng, lúc Từ thị qua đời, Thiếu phu nhân của Từ gia cũng có mặt, chính tai nghe được những lời nhắn nhủ hậu sự của Từ thị. Thấy Diệp lão phu nhân không nói lời nào, Diệp Ly cũng không nóng nảy mở miệng, chỉ cười lạnh trong lòng, nàng thật sự không có ý kiến quá lớn đối với việc của hồi môn nhiều hay ít, nhưng đồ cưới của mẫu thân không thể cho nữ nhi của Vương thị làm của hồi môn được. Mặc dù sau khi Từ thị qua đời, nàng mới có trí nhớ của kiếp trước nhưng cũng không thay đổi được sự thật, Từ thị là mẫu thân của nàng. Nàng không hề quên từ nhỏ bà đã cẩn thận che chở, dốc lòng dạy bảo nàng như thế nào, còn có những uất ức mà Từ thị phải gánh chịu. Từ khi gả vào Diệp gia, Từ thị không có được một ngày vui vẻ, có thể nói là buồn bực sầu não mà chết. Nếu như còn lấy đồ cưới của bà đi trợ giúp cho nữ nhi của tiểu thiếp của trượng phu mình, Diệp Ly không tin quỷ thần nhưng không biết người mẫu thân đã mất có lo lắng mà bò dậy từ trong mộ hay không.

            Qua nửa ngày, Diệp lão phu nhân mới nói: “Chuyện này trước hết cứ để đấy đã, sau này ta sẽ thương nghị lại với phụ thân và mẫu thân của cháu.”

            Diệp Ly nhàn nhạt nhướn mày, nhẹ giọng thưa vâng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 456 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

3 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

8 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

9 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

10 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 50, 51, 52

12 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

13 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 136, 137, 138

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Tổng tài lạnh lùng xin dịu dàng chút - Tố Diện Yêu Nhiêu

1 ... 114, 115, 116

18 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

19 • List truyện ngôn tình sưu tầm hoàn (Update ngày 14/09/17)

1, 2, 3, 4, 5

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 106, 107, 108


Thành viên nổi bật 
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tiểu Cương Ngư
Tiểu Cương Ngư

Tiểu Cương Ngư: G-DRAGON 2017 World Tour Act III: MOTTE in London 18h15 phút xuyên màn đêm :dance:
Windwanderer: Smile chưa ngủ à
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=403119&p=3258398#p3258398
Tiểu Cương Ngư: Úy hí hí
Windwanderer: CÁI ĐỀ TÀI NÀY HAY NHỂ =))
Windwanderer: viewtopic.php?t=405724&p=3258376#p3258376
Cô Quân: hôm nào chả vắng
Libra moon: ???
Windwanderer: em chào chị moon
Windwanderer: vắng
Libra moon: Hôm nay vắng
xoài dầm mắm đường: có mấy đâu nà :*
Libra moon: Tỷ có nhiều nick a
ღ๖ۣۜMinhღ: PR truyện:
Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi (new chương 67)
Libra moon: Dạ, hết rồi ạ. Có thể nói là khỏe hơn voi.
Cô Quân: ý da lộn hàng :sofunny:
xoài dầm mắm đường: Lib :hug: ừa, hết ốm chưa muội
Libra moon: Cố lên tỷ, người chăm chỉ hiền lành sẽ được báo đáp những điều tốt lành mà
ღ๖ۣۜMinhღ: bomd bay đầy trời núp thôi
LogOut Bomb: trantuyetnhi -> Pinkylady
Cô Quân: Lib muội , củm ơn nà :* con đường còn dài lắm
Libra moon: Quân tỷ, chúc tỷ mau đc trở thành mod nha
Cô Quân: oki Minh, cảm ơn đã nhắc nhở :D3
ღ๖ۣۜMinhღ: Nấm cô, một tin chỉ pr được tối đa 5 link thôi nhé. Pr dư bị phạt đấy
LogOut Bomb: xoài dầm mắm đường -> Tuyết Vô Tình
Lý do: vì một thế thới hòa bình :))
Cô Quân: #Pr mời you ghé qua xem có rất nhiều điều thú vị :”>

Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Những Mẩu Truyện Vui về Thú Cưng, Động Vật
Những Điều Thú Vị Trong Thế Giới Động Vật
Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Kỹ Thuật Trồng và Chăm Sóc Cây Cảnh
Tuyết Vô Tình: vì một thế giới hòa bình :))
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> trantuyetnhi
LogOut Bomb: trantuyetnhi -> Vn02406
Lý do: hữu nghị
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=140
Trắc Nghiệm Tâm Lý Tầng IV  mời mọi người tham gia

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.