Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

 
Có bài mới 30.09.2016, 23:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 11:57
Bài viết: 282
Được thanks: 2942 lần
Điểm: 27
Có bài mới [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt - Điểm: 10
Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ


images



Tác giả: Thanh Phong Tân Nguyệt

Thể loại: Hiện đại, sủng, ngọt.

Convert: Ngocquynh520

Độ dài: 117 chương (1047 trang word)

Editor: Xà Ngang + Huyền*Vũ + MarisMiu + Tuyen83

Nguồn: diendanlequydon.com


Giới thiệu:

Anh là CEO của tập đoàn quốc tế lớn nhất thế giới, thân phận phú quý cùng với ngoại hình tuấn mỹ biến anh trở thành người tình trong mộng của tất cả phụ nữ, nhưng suốt bao nhiêu năm, chưa từng có cô gái nào tiếp cận thành công con người anh, đi vào được trong tim của anh.

Có tin đồn thật ra anh thích đàn ông, cũng có tin đồn thật ra từ nhiều năm về trước anh đã yêu sâu sắc một cô gái, anh trao trọn tình yêu cho cô gái đó cho nên mới không muốn làm quen những cô gái khác, cũng có tin đồn ....

Khi mấy tin đồn này truyền tới tai An Mặc Hàn, anh chỉ cười lạnh một cái.

Cũng thế, khi chút tin đồn này truyền tới tai An Dĩ Mạch đang ở đất nước M thì cũng chỉ đổi lấy một nụ cười lạnh của cô giống như An Mặc Hàn vậy.

Nam chính cả người sạch sẽ, kết cục một chọi một, không ngược.

(Phần giới thiệu trên đây là từ tác giả.)



MỤC LỤC

Bấm vào để xem!

Chương 1
Chương 2Chương 3
Chương 4Chương 5Chương 6
Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10
Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19
Chương 20Chương 21Chương 22
Chương 23Chương 24
Chương 25

Chương 26
Chương 27Chương 28
Chương 29Chương 30Chương 31
Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35
Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40
Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44
Chương 45Chương 46Chương 47
Chương 48Chương 49
Chương 50

Chương 51
Chương 52Chương 53
Chương 54Chương 55Chương 56
Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60
Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65
Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69
Chương 70Chương 71Chương 72
Chương 73Chương 74
Chương 75

Chương 76
Chương 77Chương 78
Chương 79Chương 80.1Chương 80.2
Chương 81.1Chương 81.2Chương 81.3Chương 81.4
Chương 82.1C 82.2Chương 82.3Chương 83.1Chương 83.2
Chương 84Chương 84.2Chương 85Chương 86
Chương 87Chương 88Chương 89.1
Chương 89.2Chương 90.1
Chương 90.2

Chương 91.1
Chương 91.2Chương 92
Chương 93Chương 94Chương 95
Chương 96Chương 97Chương 98 ღ Chương 99



Đã sửa bởi MarisMiu lúc 09.06.2018, 11:27, lần sửa thứ 15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn xà ngang về bài viết trên: Candy2110, Giáng Sinh, MarisMiu, Meoconsieuluoi, Nấm_langthang, Thiên Linh Hoa, hanhduyenloveme, hânhânn, thienbinh716
     

Có bài mới 30.09.2016, 23:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 11:57
Bài viết: 282
Được thanks: 2942 lần
Điểm: 27
Có bài mới Re: TỔNG GIÁM ĐỐC GIAN MANH CHỈ YÊU VỢ - Điểm: 39
Chương 1:

Khi tia nắng mặt trời đầu tiên của buổi sớm chiếu rọi vào cô nhi viện Đồng Thoại thì bọn nhỏ đã thức dậy từ lâu. Chúng không có quần áo đẹp đẽ, không có phòng công chúa, không có bữa sáng phong phú, bọn chúng nhanh chóng tự mình dọn dẹp rồi vội vã chạy ra sân xếp hàng.

Mười mấy đứa bé đứng thành ba hàng, từ thấp tới cao, có vẻ vô cùng có kỷ luật.

Nếu quan sát cẩn thận có thể thấy được đứa lớn nhất trong số chúng khoảng 10 tuổi, đứa nhỏ nhất tầm ba, bốn tuổi. Mặt mũi chúng đều rất sạch sẽ, nhưng không có cái vẻ hồn nhiên của tuổi thơ.

Trong ánh mắt chúng tràn ngập sự mệt mỏi, có đứa trẻ còn đang hơi buồn ngủ nữa.

Đét!

Tiếng roi da thanh thúy quật xuống sân nhắc nhở, đứa trẻ đang mệt mỏi nhanh chóng mở to đôi mắt khôi phục lại sự tỉnh táo, nhìn chằm chằm người đàn ông áo đen cầm cái roi da đứng phía trước bọn chúng.

Người đàn ông chừng ba mươi tuổi, gương mặt bỉ ổi, cằm hắn có một nốt ruồi đen thật to, đôi mắt cong như một con sói đang thấy thức ăn, toát lên màu máu, có vẻ cực kỳ bỉ ổi.

Nhìn thấy hắn, đứa nhỏ được vài tuổi sợ hãi rồi cả những đứa lớn hơn đứng bên cạnh cũng thấy sợ. Nhìn thấy cảnh này, tên đàn ông áo đen cười, rất là hài lòng, đây chính là kết quả hắn muốn, hắn muốn bọn nhỏ sợ hắn.

Tên áo đen này tên là Trần Chí, là viện trưởng của cô nhi viện này. Không phải tất cả bọn trẻ con ở đây đều mất hết ba mẹ. Có tới hai phần ba trong số chúng là bị Trần Chí lừa bán hoặc là mua được từ những thành phố khác.

Nếu bọn trẻ con không kiếm đủ tiền, chúng sẽ phải ra đường ăn xin. Đứa bé ban ngày phải đi ăn xin bên ngoài tối về sẽ còn bị phạt thêm roi nữa.

“Đã là một ngày mới, chúng mày chuẩn bị xong chưa?”

Giọng nói của hắn rất là tục tằn, bọn trẻ bị dọa tới nỗi không thể không trả lời theo ý hắn ta.

“Đã chuẩn bị xong.”

Giọng nói không lớn lắm, có vẻ như không được ăn no.

Đét.

Lại một tiếng roi da quất xuống đất.

“Chuẩn bị xong chưa?”

“Đã chuẩn bị xong.”

Lần này tiếng đáp lại tương đối là vang dội, bởi vì chúng nó biết, nếu đáp lại không đủ to, cái roi tiếp theo sẽ quật lên người chúng nó.

“Được, chúng mày phải nhớ kỹ, tới lúc tối về kẻ thu hoạch được ít nhất, sẽ chịu hậu quả giống như nó đấy.”

Theo hướng hắn chỉ tay, một bóng dáng gầy yếu nhỏ bé xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Đó là một cô bé khoảng 5 tuổi, không thấy rõ mặt cô bé chỉ thấy mái tóc rối bù và cơ thể mong manh yếu ớt.

Cơ thể cô bé còn gầy nhỏ hơn các bạn cùng tuổi rất nhiều, lộ rõ vẻ không đủ chất dinh dưỡng, mười ngón tay gầy nhẳng của cô bé giữ thật chặt một sợi thừng, đầu kia của sợi thừng buông xuống cái giếng đào.

Cả ngày hôm qua cô bé chưa hề được ăn gì do số tiền mang về không đủ cho nên cô bé bị phạt đánh từ hai ngày trước, hôm qua lại bị đánh một ngày một đêm, cơ thể gầy yếu của cô bé đã thở ra nhiều hơn hít vào, nhưng biết sao được, cô bé vẫn làm những động tác giống hệt nhau lặp đi lặp lại.

Một xô nước chuẩn bị được kéo lên tới nơi rồi, nhưng lúc kéo lên cơ thể cô bé thật sự không chịu nổi nữa, vì vậy xô nước cô bé mất sức chín trâu hai hổ mới giật lên được cứ như vậy hoa lệ hắt hết ra ngoài.

Vừa khéo sao lại số nước đó lại hắt toàn bộ lên người Trần Chí vừa mới bước tới bên cô bé.

“Con ngu chết tiệt, đứng lên cho tao.”

Sáng sớm đã bị hắt nước, tệ hơn đây là một sáng mùa đông, đương nhiên là hắn cực kỳ căm tức, lại nghĩ rằng con nhỏ này chẳng có tác dụng gì cả, hắn ta càng đối đãi với cô bé tệ hại hơn.

“Đứng lên!”

Đét đét đét.

Liên tục giáng ba roi lên người cô bé đã không bò dậy được nữa, cô bé không lên tiếng, cắn chặt hai hàm răng, nước mắt cũng không chảy ra.

“Còn giả chết nữa sao? Đứng lên ngay.”

Đét đét.

Thêm mấy roi nữa, cô bé vẫn chẳng phản ứng gì, Trần Chí càng điên tiết, ra tay càng hung.

Cô bé chịu đựng, dần dần mí mắt cô nặng thêm, người cô thấy đau quá, sức lực trong người thoát ra ngoài từng chút từng chút một, cuối cùng cô bé nhắm mắt lại.

Cuối cùng cô cũng được giải thoát sao?

Một bé trai lớn hơn một chút thấy thế bèn xông lên vội vàng kéo tay Trần Chí lại.

“Chú à, nó chết rồi.”

Giọng nói của cậu bé có sự run rẩy, cậu bé không đành lòng nhìn cô bé bị đánh tới thương tích khắp người, bọn nhỏ đều thấy cảnh Trần Chí đánh cô bé, nhưng không có ai đứng ra ngăn cản bởi vì những chuyện như này bọn chúng đã thấy không ít.

“Chết rồi sao, thật là xui xẻo, mày mang nó vứt đi.”

“Vâng.”

Bỏ lại hai đứa nhỏ với nhau, Trần Chí đi sắp xếp công việc cho mấy đứa còn lại. Cậu bé trai bế cô bé lên, đưa tới bên một dòng suối nhỏ.

Cậu thả cô bé vào trong dòng suối, nhìn cô một cái rồi bỏ đi.

Ngày hôm đó, sáng sớm còn là trời xanh mây trắng nhưng rồi trời bắt đầu sấm chớp đổ mưa, nước mưa rửa sạch những dơ bẩn trên người cô bé, lộ ra một dung nhan tái nhợt mà tuyệt mỹ.

Trên con đường lớn cách dòng suối nhỏ không xa, một chiếc Roll-Royce màu trắng đậu bên đường. Mưa tạnh, con đường lớn được cơn mưa gột rửa sạch sẽ.

Bên trong chiếc Roll-Royce là một nhà ba người, người đàn ông xem chừng hơn 30 tuổi, người phụ nữ cũng chạc tầm 30, bọn họ ăn mặc quý phái, nhất định không phải là người thường.

Trừ hai người lớn còn có một đứa bé trai ba bốn tuổi nữa. Cậu bé có ngoại hình cực kỳ đẹp đẽ, một thân quần áo mùa đông phong cách mặc trên người lại vô cùng đáng yêu.

“Ba mẹ, chúng ta tới đây làm cái gì vậy?”

Trong mắt bé trai tràn đầy hồn nhiên, tò mò nhìn chung quanh, tất cả sao mà mới lạ.

“Bảo bối, chúng ta tới đây để ăn cơm dã ngoại mà, mưa xong không khí sạch sẽ nhất rồi, ba mẹ đưa Hàn Nhi của chúng ta tới đây để hít thở không khí trong lành.”

Giọng nói người phụ nữ rất chi là dễ nghe, từng câu từng chữ đều chứa đựng sự dịu dàng.

“Vâng, Hàn Nhi muốn hít thở không khí trong lành.”

Bé trai nhanh chóng xuống xe, làm cho đôi vợ chồng bật cười.

Bọn họ đang là sắp xếp chỗ thức ăn dã ngoại mang theo từ nhà tới, bé trai bèn la cà tới bên dòng suối nhỏ.

Cậu mới có ba bốn tuổi, nhỏ người nhưng rất nhaỵ bén.

“Ôi, ba mẹ ơi ở đây có dòng suối nhỏ nè.”

Như vừa phát hiện ra một vùng đất mới, cậu bé hưng phấn tới gần dòng suối hơn, nhưng vẻ hưng phấn trên mặt sau khi nhìn thấy em gái nhỏ người chằng chịt vết thương ngất xỉu bên dòng suối thì lập tức biến mất.

“Ba mẹ!”

Bé trai hô to, đôi vợ chồng đang sắp xếp đồ đạc nghe thấy tiếng gọi gấp gáp của bé trai còn tưởng là cậu bé gặp phải nguy hiểm gì.

Bọn họ nhanh chóng đi tới bên con trai, dĩ nhiên thấy con mình không sao họ thở phào nhẹ nhõm nhưng lúc nhìn thấy cô bé đang hôn mê kia thì vẻ mặt họ trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Mẹ, bạn ấy sao vậy?”

Bé trái rúc vào ngực người mẹ, nhìn ba mình vươn tay bế cô gái nhỏ.

Người đàn ông An Vu Triết kiểm tra một lượt cho cô bé rồi thở phào nhẹ nhõm.

“Bà xã, cô bé còn sống, bây giờ chúng ta phải đưa cô bé tới bệnh viện đã.”

Người phụ nữ gật đầu, trìu mến nhìn cô gái nhỏ trước mắt, ôm chặt lấy con mình.

“Ông xã, chúng ta mau đưa cô bé về thôi, cô bé này đáng thương quá.”

Vì vậy, bọn họ không tiếp tục ở lại dã ngoại nữa mà đưa cô bé tới bệnh viện gần nhất bằng tốc độ nhanh nhất có thể.

Cô bé được phẫu thuật, một nhà ba người không hề bỏ đi, gương mặt họ đều lo lắng và căng thẳng.

“Bà xã, không sao đâu.”

An Vu Triết ôm vai vợ mình, ai ủi cô.

Lãnh Hạ gật đầu một cái, ánh mắt nhìn chăm chú vào cánh cửa phòng phẫu thuật.

Thấy bà xã lo lắng quá, An Vu Triết thở dài một cái, anh biết vợ anh chắc chắn đang nghĩ tới đứa con gái đáng thương của bọn họ.

Trước khi có An Mặc Hàn, bọ họ đã có một đứa con gái đáng yêu. Nếu đứa bé vẫn còn, giờ nó cũng lớn bằng tầm cô bé này rồi, nhưng một cơn bạo bệnh đã cướp đi tính mệnh con gái họ. Từ đó vợ anh không thể nào gượng dậy được. Mãi cho tới khi có Hàn Nhi, tâm trạng cô mới dần bình ổn lại.

Đợi hai giờ, ánh đèn phòng phẫu thuật mới tắt hẳn. Lúc này, An Mặc Hàn đã bắt đầu gật gù trong ngực mẹ rồi.

“Bác sĩ, cô bé sao rồi?”

Lãnh Hạ thả An Mặc Hàn vào trong ngực An Vu Triết, vội vàng tiến về phía bác sĩ vừa từ trong phòng mổ đi ra.

Bác sĩ cởi khẩu trang ra, cho họ một nụ cười an tâm.

“Yên tâm đi, phẫu thuật rất thành công, đứa bé đã không sao, chỉ có điều chắc phải ngủ thêm mấy tiếng nữa mới tỉnh lại được.”

“Cảm ơn bác sĩ.” An Vu Triết thành tâm cảm tạ.

Lãnh Hạ đang muốn đi vào phòng bệnh nhìn cô bé một chút, lại nghe thấy lời bác sĩ dặn thêm.

“Đúng rồi, cô bé này có nhóm máu cực hiếm là nhóm B RH âm tính, cho nên sau này đừng để cô bé bị thương.”

“Vâng, thưa bác sĩ, lời của ông chúng tôi sẽ nhớ kỹ.”

“Đừng khách sáo.”

Đưa mắt dõi theo bác sĩ tới lúc ông đi khuất, cả nhà ba người bọn họ xúm vào phòng bệnh, thấy rõ cô bé tái nhợt đang nằm đó.

Lúc này An Mặc Hàn đã tỉnh ngủ, cậu cũng nhìn rõ người chị nhỏ trên giường bệnh.

“Hạ, đứa bé không sao rồi.”

An Vu Triết an ủi vợ mình.

Lãnh Hạ lau chút nước mắt nơi khóe mi, trìu mến nhìn cô bé.

“Triết, có tra được là con gái nhà ai không?”

Trên đường tới bệnh viện, An Vu Triết đã sai người đi điều tra tình huống của đứa bé.

“Cô bé là cô nhi, bị người của cô nhi viện Đồng Thoại vứt ra suối, chắc là người ở đó tưởng cô bé đã chết nên mới mang đi vứt.”

Nghe được thân thế của cô bé, Lãnh Hạ càng thêm đau lòng.

“Ba, cô nhi là sao ạ? Tại sao chị này lại gọi là cô nhi?”

An Mặc Hàn ngây thơ không hiểu ba mẹ mình đang nói gì, cậu chỉ nhìn chăm chú vào chị gái nhỏ như trước.

“Hàn Nhi còn nhỏ, sau này sẽ rõ.”

“Ồ!”

An Mặc Hàn không hỏi nữa, chỉ nhìn chăm chăm cô bé trước mắt.

“Triết, em muốn nhận nuôi đứa bé này.”

Lời của Lãnh Hạ không gây cho An Vu Triết chút bất ngờ nào. Anh đã sớm biết bà xã mình có ý muốn nhận con gái nuôi, nếu như cô bé này có duyên với họ như vậy, bọn họ sẽ nuôi cô.

“Được, để anh đi sắp xếp.”

“Cảm ơn anh, Triết.”

Tựa vào trong ngực chồng, Lãnh Hạ cảm động chảy nước mắt.

“Ngốc, nói bậy gì đấy, chúng ta là vợ chồng, em nghĩ gì anh lại không biết sao? Anh biết em nhìn thấy đứa bé này đáng thương liền nghĩ tới đứa con đáng thương đã mất của chúng ta. Anh cũng như em, thấy cô bé anh cũng như thấy được con gái mình, về sau chúng ta hãy coi cô bé là con gái chúng ta đi.”

An Vu Triết nói trúng ý tưởng của Lãnh Hạ, Lãnh Hạ nhìn ông xã mình, anh luôn luôn hiểu cô như thế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn xà ngang về bài viết trên: Ai Thuy, Candy2110, Cyclotron, Giáng Sinh, Nấm_langthang, hanhduyenloveme, hânhânn, yapj
     
Có bài mới 30.09.2016, 23:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 11:57
Bài viết: 282
Được thanks: 2942 lần
Điểm: 27
Có bài mới Re: TỔNG GIÁM ĐỐC GIAN MANH CHỈ YÊU VỢ - Điểm: 12
Chương 2:

“A, chị ấy tỉnh.”

Lời của An Mặc Hàn làm cho hai người lớn chú ý, chỉ thấy cô bé trên giường bệnh chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt ấy như thế nào nhỉ? Con ngươi thanh tịnh sáng ngời bên trong đầy mê mang và khổ sở, cô bé mới chưa tới sáu tuổi, tại sao trong mắt cô lại toàn thống khổ và mệt mỏi?

“Cháu tỉnh rồi à.”

An Mặc Hàn thấy cô bé tỉnh lại liền vô cùng kích động, đôi tay nhỏ bé nắm tay cô thật chặt.

“Tôi ...”

Giọng cô hơi bị khàn, hơn nữa cô đang rất khát nước.

“Muốn uống nứơc sao?”

Nghe thấy giọng nói dịu dàng, cô bé quay đầu lại, thấy được vẻ mặt đau lòng và dịu dàng của Lãnh Hạ, từ cái nhìn đầu tiên, cô bé đã thấy thích người phụ nữ này.

Cô cố hết sức gật đầu một cái, Lãnh Hạ bê ly nước đã rót sẵn sàng, một tay đỡ lấy cô gái nhỏ, cho cô bé tựa vào ngực mình.

Cô bé uống rất gấp, bị sặc mấy lần, An Mặc Hàn rất thân thiện đưa khăn tay cho cô bé.

Khi tất cả đều đã bình ổn lại, cô gái nhỏ mới bắt đầu hỏi tại sao mình lại ở chỗ này.

“Cháu bị thương té xỉu bất tỉnh, là nhà chú phát hiện ra cháu, sau đó đưa cháu tới bệnh viện.”

An Vu Triết cố hết sức làm cho giọng mình dịu dàng đi, chỉ sợ dọa tới cô bé này.

“Cảm ơn mọi người.” Cô bé rất lễ phép, biết bọn họ là ân nhân cứu mạng mình, cô thành tâm cảm tạ.

“Nhà cháu còn ai khác không?”

Lãnh Hạ dè dặt hỏi, mặc dù Vu Triết đã điều tra được cô bé là một cô nhi, nhưng cô vẫn không yên lòng, ngộ nhỡ cô bé vẫn còn người thân nào khác nên không muốn đi cùng với họ thì làm sao?

Cô bé im lặng 2 phút, như đang suy nghĩ điều gì, cuối cùng lắc đầu một cái, cô bé đã chẳng còn thân nhân nào nữa. Trần Chí nói rằng đã mua được cô từ trong tay một người đàn bà, người đàn bà đó chắc cũng là kẻ đi buôn người. Cô không biết mình có còn người thân nào không, ít nhất năm năm qua cho tới bây giờ cô bé nhớ rằng chẳng có một ai đối xử tốt với cô.

“Vậy sau này chúng ta làm người một nhà có được hay không?”

Nghe thấy lời Lãnh Hạ nói, cô gái nhỏ khiếp sợ, cô bé mờ mịt nhìn Lãnh Hạ lại nhìn An Vu Triết một hồi, cuối cùng nhìn thấy An Mặc Hàn đang là mong đợi, bèn gật đầu một cái.

“Ha ha, thật là tốt quá rồi.”

Lãnh Hạ kích động, cô muốn vươn tay bế cô bé lên, nhưng chợt nhớ khắp người cô bé toàn thương tích, hai cánh tay vừa giang rộng nhất thời cứng đơ ra.

An Vu Triết thấy dáng vẻ kích động của vợ mình rất là bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn là tự tay anh kéo hai cánh tay của vợ xuống, rồi ôm cô vào lòng.

“Cháu tên là gì?”

An Vu Triết vẫn tỉnh táo hơn Lãnh Hạ một chút.

“Cháu không có tên.”

Giọng nói cô bé đầy thê lương làm cho Lãnh Hạ đau lòng một trận.

“Về sau cháu là con gái của cô chú, nhớ kỹ, cháu tên là An Dĩ Mạch!”

An Vu Triết nói vẻ kiên định, khiến cô bé không lưỡng lự đón nhận thân phận mới của mình, và cả cái tên mới.

“An Dĩ Mạch!” Gọng cô bé run run.

“Đúng, con tên là An Dĩ Mạch, chúng ta là ba mẹ con.” Lãnh Hạ chảy nước mắt nói.

“Ba mẹ?”

“Ừ, ba mẹ.”

“Ha ha, thế về sau chị chính là chị gái em, chị, em tên là An Mặc Hàn!”

An Mặc Hàn lại nắm tay An Dĩ Mạch thật chặt.

Nhìn gương mặt bọn họ, An Dĩ Mạch chảy ra nước mắt hạnh phúc, cô đã có người thân, có ba có mẹ có em trai, cô có tên rồi, cô gọi là An Dĩ Mạch!

“Bé ngoan đừng khóc!”

Lãnh Hạ thấy An Dĩ Mạch không cầm được nước mắt liền đau lòng một hồi. Đứa trẻ này quá đáng thương. Lãnh Hạ nhìn thấy cô bé là lại nghĩ, nếu như con gái họ còn sống có lẽ cũng đã lớn như vậy rồi!

“Vâng, không khóc!”

An Dĩ Mạch cười với bọn họ. Đó là lần đầu tiên An Mặc Hàn thấy An Dĩ Mạch cười, khi đó An Mặc Hàn đã ghi tạc nụ cười này trong lòng. Cậu bé nhìn người chị có gương mặt tái nhợt nhưng xinh đẹp động lòng người này, trong lòng thầm thề sẽ bảo vệ cô cả đời.

Khi đó An Dĩ Mạch không biết ý nghĩ của An Mặc Hàn, cô càng không biết rằng, chính cái dáng vẻ vừa chảy nước mắt vừa mỉm cười của mình đã làm An Mặc Hàn dù có phải bỏ ra tất cả cũng muốn bảo vệ cô.

Rất nhiều năm về sau An Dĩ Mạch vẫn nghĩ, nếu như năm xưa mình không gặp được ba mẹ, chẳng biết mình sẽ ra sao, sẽ gặp phải loại người nào rồi sẽ xảy ra những chuyện gì? Chỉ biết cô thật may mắn vì đã gặp được bọn họ, nhờ bọn họ cô mới biết hạnh phúc. Đương nhiên, đây là chuyện về sau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn xà ngang về bài viết trên: Candy2110, Cyclotron, Giáng Sinh, Meoconsieuluoi, Nấm_langthang, hanhduyenloveme, hânhânn, yapj
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngọc Ánh_Ins, tiểu sắc vi và 138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.