Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

 
Có bài mới 01.07.2018, 13:34
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 20:48
Bài viết: 55
Được thanks: 312 lần
Điểm: 38.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt - Điểm: 60
☆, Chương 99:

Edit: Tuyen83~DĐLQĐ

Nghe được lời của An Thần Hạo  nói An Mặc Hàn chỉ thoáng kinh ngạc một chút, sau đó đã khôi phục lại vẻ mặt không có gì.

"Tiểu Hạo, em biết chuyện này khi nào?"

An Mặc Hàn cho rằng An Thần Hạo  không biết, chỉ là không nghĩ đến cậu đã sớm biết.

An Thần Hạo  cười cười, sau đó lại lần nữa cầm tấm hình đó lên, thấy trong tấm hình An Mặc Hàn và An Dĩ Mạch cười sáng rỡ như vậy, bộ dáng hạnh phúc như vậy, An Thần Hạo  cũng cười cười.

"Anh, em đã trưởng thành, có một số việc, em cũng có thể thông qua phương pháp của mình để biết, chuyện này, em đã sớm biết, chỉ bởi vì người kia là ba của em, cho nên em vẫn không nói mà thôi, lần này em trở lại thật ra thì em biết ngay, đây tất cả cũng là thời điểm kết thúc."

Lúc này An Thần Hạo  hoàn toàn không giống như là một An Thần Hạo  ngây thơ đơn thuần chỉ biết nũng nịu, nhìn thấy An Thần Hạo  lúc này An Mặc Hàn  vui mừng cười cười, anh nhìn trên người An Thần Hạo  giống như thấy được mình năm đó.

Bọn họ vốn dĩ dáng dấp gần giống nhau, nhất là cặp mắt kia, bây giờ nhìn đến An Thần Hạo  ngồi ở vị trí của anh, An Mặc Hàn nghĩ có lẽ Thần Hạo đúng là đã lớn rồi.

"Em đã trưởng thành."

Nghe lời An Mặc Hàn nói, An Thần Hạo cười vui vẻ, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên anh Mặc Hàn thừa nhận mình, nói mình đã trưởng thành, từ nhỏ đến lớn, người cậu sùng bái nhất chính là anh Mặc Hàn, cậu vẫn muốn nhận được sự thừa nhận của anh, nhưng mà, mỗi một lần An Mặc Hàn  nhìn cũng không cho cậu sắc mặt tốt, nhưng, hiện tại anh Mặc Hàn rốt cuộc cũng thừa nhận cậu, sao bảo cậu có thể không vui.

"Bữa ăn sáng đã làm xong, ra ngoài ăn đi."

Khi An Dĩ Mạch chuẩn bị xong bữa ăn sáng tới đây gọi hai nguời bọn họ thì thấy một cảnh tượng như vậy.

Ngồi trên ghế sa lon An Mặc Hàn nhìn An Thần Hạo  lộ ra vẻ mặt vui mừng, còn An Thần Hạo đối diện An Mặc Hàn là khuôn mặt kích động và vui vẻ, nhìn đến tình huống như vậy của bọn họ mặc dù An Dĩ Mạch có chút nghi ngờ, nhưng trong lòng cũng rất vui vẻ.

"Trò chuyện gì vậy, hai người vui vẻ như vậy."

An Dĩ Mạch đi lên trước ngồi vào bên phải An Mặc Hàn.

"Chị Dĩ Mạch, anh nói em đã trưởng thành."

An Thần Hạo kích động đi tới bên cạnh An Dĩ Mạch  kéo tay cô hưng phấn nói, An Dĩ Mạch ngẩn người, nhìn một chút ý cười đầy mặt của An Mặc Hàn, sau đó nhếch môi.

"Tiểu Hạo nhà chúng ta vốn đã trưởng thành, tốt lắm, mau nhanh ra đây ăn cơm đi."

"Được."

Sau đó đợi đến khi ba người ra ngoài thấy tình huống trong đại sảnh thì ba người đột nhiên ngổn ngang rồi.

Chỉ thấy Chiếm Nhan một mình ngồi ở trên bàn ăn không có bất kỳ cái gì ảnh hưởng ăn món ăn An Dĩ Mạch  đã chuẩn bị xong, vừa ăn còn vừa nói ăn ngon.

Chủ yếu không phải điểm này, chủ yếu là bây giờ Nhan Nhan một chút ảnh hưởng cũng không có, quần áo của cô rộng lùng thùng, tóc xõa tung, còn không rửa mặt, An Dĩ Mạch  trợn to cặp mắt nhìn lên người phụ nữ trước mặt ăn như hổ đói, thầm nghĩ, đây mới thật sự là chị ấy là chị Nhan xinh đẹp hào phóng sao? ~^^~dddd~^^~lqdd~:))~


Đang suy nghĩ, Chiếm Nhan rốt cuộc cảm thấy ba luồng ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, cô để bánh bao đang cầm trong tay xuống quay đầu nhìn về phía An Dĩ Mạch ba người bọn họ.

"Các người không ăn sao?"

Chiếm Nhan hỏi An Dĩ Mạch  bọn họ, trên mặt vô cùng bình tĩnh, giống như ở chỗ này thấy bọn họ không có bất kỳ  kinh ngạc.

"Chị Nhan, chị không sao chớ."

An Dĩ Mạch vội vàng đi tới ngồi vào bên cạnh Chiếm Nhan, lo lắng nhìn Chiếm Nhan.

Chiếm Nhan cười xong, sau đó lại tiếp tục ăn.

"Chị không sao, yên tâm đi, chị chính là quá đói, Dĩ Mạch, đến ăn đi. Mặc Hàn, còn có em trai nhỏ đó, các em cũng mau tới đây ăn đi, chị nói cho các em này bữa ăn sáng ăn quá ngon, ha ha ha"

Chiếm Nhan nói đưa qua cho An Dĩ Mạch một miếng bánh mì, An Mặc Hàn và An Thần Hạo mặt càng thêm đen lại đi qua ngồi ăn điểm tâm, bọn họ cũng là quá đói.

An Dĩ Mạch quan sát Chiếm Nhan, sau đó phát hiện chị ấy thật sự không có chuyện gì, khác biệt duy nhất chính là biểu hiện của chị ấy quá bình tĩnh rồi, nhưng bọn họ nghe Tiểu Hạo nói rồi, chị Nhan và Lục Viêm kết thúc, nhưng là, chị Nhan cũng quá bình tĩnh đi.

Đang suy nghĩ, chuông cửa nhà bọn họ reo lên, dì Lan đi mở cửa, chỉ thấy Chiếm Nam Huyễncả người lo lắng.

"Mặc Hàn, Dĩ Mạch, không thấy chị của tôi đâu, các người. . . . . ."

Chiếm Nam Huyễn tràn đầy lo lắng vào cửa đã nói mục đích chủ yếu của mình hôm nay tới đây, nhưng, khi anh thấy người phụ nữ tóc bù xù đó trong phòng ăn đang ăn bữa ăn sáng, lời nói của anh mới vừa đến miệng đành ngậm ở trong cổ họng.

Tối hôm qua khuya lắm rồi Chiếm Nhan cũng không có trở về, người nhà bọn họ có chút lo lắng, sau đó đám người làm bắt đầu đi tìm, anh an ủi cha mẹ cũng đi tìm Chiếm Nhan, nhưng, điện thoại di động của Chiếm Nhan tắt máy, căn bản không tìm được người, tìm kiếm đến khi sáng sớm hôm nay, còn chưa tìm được, cho nên anh định tìm An Mặc Hàn bàn bạc một chút, giúp một tay đi tìm Chiếm Nhan, nhưng mà không ngờ, đi vào nhà An Mặc Hàn thế nhưng anh nhìn thấy chị ấy.

Nhưng Chiếm Nam Huyễn anh nhớ danh xưng là hoàng tử ưu nhã, hơn nữa, Chiếm Nhan thường ngày xinh đẹp hào phóng, vô cùng chú trọng hình tượng, nhưng bây giờ Chiếm Nhan quần áo xốc xếch, tóc rối bù, người này thật sự là Chiếm Nhan chị của anh sao?

"Chiếm Nhan, chị cái này là tạo hình mới của năm nay sao?"

Chiếm Nam Huyễn đi tới trực tiếp ngồi vào đối diện Nhan Nhan nhìn vào cô chằm chằm, Chiếm Nhan nghe được anh nói có chút mê muội, chỉ là, cô vẫn nhìn tạo hình của mình một chút, đợi đến khi cô phát hiện tạo hình của chính mình.

"A a a. . . . . ."

Chiếm Nhan lập tức từ trên chỗ ngồi, sau đó kéo An Dĩ Mạch đi ra khỏi phòng ăn, đi tới phòng của An Dĩ Mạch .

Bên này, ba người đàn ông chỉ có An Thần Hạo tràn đầy nghi ngờ nhìn bóng lưng Chiếm Nhan và chị Dĩ Mạch  rời đi, còn Chiếm Nam Huyễn và An Mặc Hàn có chút bất đắc dĩ liếc nhìn bóng lưng họ rời đi một cái, An Mặc Hàn  tiếp tục ăn bữa ăn sáng, còn Chiếm Nam Huyễn tràn đầy xấu hổ, nghĩ đến tình hình vừa nãy của Chiếm Nhan, anh đang muốn đợi lúc Chiếm Nhan đi ra anh có muốn nói với chị vài câu độc địa hay không.

"Mặc Hàn, sao chị ấy ở nhà cậu, ngày hôm qua chúng tôi tìm chị ấy cả đêm, hôm nay vốn muốn đến tìm cậu giúp một tay, không nghĩ đến ở trong này thấy được chị ấy."

Chiếm Nam Huyễn rốt cuộc hỏi ra sự nghi ngờ của mình, hiện tại Chiếm Nhan không có ở đây, là thời gian hỏi tốt nhất.

"Cậu hỏi cậu ấy đi, sáng sớm hôm nay ngủ dậy tôi và Dĩ Mạch cũng mới biết hai người bọn họ ở nhà tôi."

An Mặc Hàn chỉ chỉ An Thần Hạo, Chiếm Nam Huyễn nhìn An Thần Hạo, ánh mắt lóe lên, An Thần Hạo  nhìn thái độ hoàn toàn lạnh lùng của anh Mặc Hàn, sau đó lại nhìn Chiếm Nam Huyễn ánh mắt thâm trầm một chút, cuối cùng vẫn đem chuyện tối ngày hôm qua nói cho Chiếm Nam Huyễn.

Sau khi Chiếm Nam Huyễn nghe xong nở nụ cười cảm kích với An Thần Hạo, anh cũng sẽ không trách An Thần Hạo, chuyện ngày hôm qua nếu như không phải là An Thần Hạo có thể hiện tại bọn họ cũng sẽ không tìm được Chiếm Nhan, cũng không biết bây giờ chị ấy là an toàn hay là không an toàn.

Thấy Chiếm Nam Huyễn không có bất kỳ ý tứ trách cứ cậu, An Thần Hạo thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục ăn bữa ăn sáng của mình.

Bên này, An Mặc Hàn đã ăn xong rồi, Chiếm Nam Huyễn còn chưa có dùng bữa ăn sáng, cho nên cũng ở đây ăn một chút.

"Mặc Hàn, Lục Viêm cậu định làm như thế nào?"

Bên này An Thần Hạo đang ăn điểm tâm nghe được tên mình quen thuộc, ánh mắt lóe lên một cái, nhìn An Mặc Hàn  và Chiếm Nam Huyễn một chút.

"Ngày hôm qua anh ta tìm tôi hợp tác, tôi nghĩ là ở chỗ Chiếm thúc thúc anh ta đã hoàn toàn không có hi vọng, tôi nghĩ, hôm nay Lục Viêm sẽ phải tìm chị Nhan tới để kết thúc quan hệ giữa bọn họ, chỉ là, về phần chị Nhan có đi hay không, liền do chị ấy quyết định, dù sao,  nên sau này Chiếm gia sẽ không có quan hệ với Lục Viêm rồi, cho nên, về sau chuyện của Lục Viêm cứ giao cho tôi đi,~Tuyen83~dđ~lqđ~về phần làm như thế nào, bây giờ còn chưa có ý kiến gì, chúng ta trước phải xem anh ta có động tác gì tiếp theo."

An Mặc Hàn cười vẻ mặt tà mị, An Thần Hạo  nhìn anh trai cậu cười như vậy làm cho cả người không nhịn được run lên, trong lòng yên lặng thương tiếc thay cho Lục Viêm.

Chỉ là, nghe như lời của anh Mặc Hàn, chẳng lẽ bạn trai của Chiếm Nhan chính là Lục Viêm? An Thần Hạo  nghĩ tới.

"Được, có kế hoạch gì nói cho tôi biết, tôi cũng đã sớm nhìn anh ta không thuận mắt rồi, dù là vì Chiếm Nhan, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho anh ta."

Giọng của Chiếm Nam Huyễn tràn đầy lạnh lẽo và nham hiểm, An Mặc Hàn  khẽ chau mày, ha ha, nhưng anh rất ít thấy kiểu vẻ mặt này của Chiếm Nam Huyễn rồi, phải biết dù là tức giận, Chiếm Nam Huyễn cũng đều sẽ cười nhã nhặn, xem ra, Lục Viêm thật sự chọc phải ranh giới cuối cùng của Chiếm Nam Huyễn.

"An Thần Hạo, nhưng Lục Viêm là cố vấn tài chính của công ty của cậu, không biết cậu có ý kiến gì không?"

An Mặc Hàn hỏi Thần Hạo, An Thần Hạo sửng sốt một chút, sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh họ nhà cậu cười tà mị, hu hu, cậu có thể nói không có ý kiến gì đó sao? Hu hu, nếu nói như vậy anh họ cậu có thể bóp chết cậu hay không.

"Ha ha, anh, anh cũng không phải không biết, em chỉ là một tổng giám đốc trên danh nghĩa, hơn nữa, cho tới bây giờ Lục Viêm cũng sẽ không nghe em, cho nên, em không có ý kiến gì, ha ha."

Sau khi nói xong liền nhấc chân rời khỏi phòng ăn trở lại sofa phòng khách ngồi ở chỗ đó chơi điện thoại di động.

Thấy động tác của An Thần Hạo, An Mặc Hàn không nói gì, chỉ là nhếch môi, sau đó cùng Chiếm Nam Huyễn đi đến thư phòng, hai nguời nói đến chuyện An Dữ Kình trở về.

"Mặc Hàn, lúc tôi tới gặp cha tôi An Dữ Kình đưa tới thiếp mời, tối mai ông ta sẽ ở nhà mở một bữa tiệc, hơn nữa, theo ba tôi nói, tất cả nhân sĩ trong giới kinh doanh cũng nhận được thiếp mời, tôi nghĩ, lần này An Dữ Kình là quyết định lần nữa đi vào giới kinh doanh rồi."

Lời Chiếm Nam Huyễn nói thật ra thì có chút mâu thuẫn, chỉ là, cũng không mâu thuẫn, An Dữ Kình kể từ hơn ba năm trước sau khi An Dữ Triết xảy ra chuyện ông ta đã rời khỏi giới kinh doanh ở thành phố S, chỉ là, ông ta lấy tên tập đoàn Hạo Thiên lại càng ngày càng lớn mạnh, nhưng An Dữ Kình cũng chưa có xuất hiện họp mặt với người trong giới kinh doanh, mọi người đều cho rằng ông ta thật sự đã ẩn lui rồi, nhưng không ngờ, hôm nay ông ta rốt cuộc lại trở lại.

"Điều này nói rõ ông ta đã chuẩn bị đầy đủ, chuẩn bị nhiều năm như vậy, ông ta rốt cuộc quyết định muốn ra tay, xem ra, kế tiếp chúng ta phải bận rộn rồi."

An Mặc Hàn nhếch môi, vốn cho là anh sẽ an tâm việc chuẩn bị nghi thức đính hôn với Dĩ Mạch, chỉ là, bây giờ nhìn lại anh không thể bình tĩnh chuẩn bị chuyện này, như vậy thì để cho anh đi giải quyết cái u ác tính này sau đó sẽ cho Dĩ Mạch một thế giới yên bình.

"Tôi sẽ cho người chuẩn bị xong, Ti Dạ bên kia cũng đã biết được tin tức, tôi muốn cậu ấy cũng biết nên làm như thế nào, Mặc Hàn, hiện tại tập đoàn châu báu Mạch Duyên cũng đã chính thức đưa ra thị trường hơn nữa đã đi vào quỹ đạo, tôi nghĩ, nó cũng có thể ra chiến trường, "

Chiếm Nam Huyễn lộ ra nụ cười khát máu, An Mặc Hàn khẽ chau mày, sau đó gật đầu một cái, vốn là công ty vàng bạc đá quý Mạch Duyên là quà tặng cho Dĩ Mạch , chỉ là, không ngờ phát triển thuận lợi như vậy, bây giờ lại cũng thật sự có thể giúp anh.

"Chuyện của Mạch Duyên cậu đi xử lý, Dĩ Mạch cũng sẽ giúp cậu, mảnh đất trống kinh đô kia tôi nghĩ không thể nhanh như vậy, thế nhưng Lục Viêm không có bản lãnh lấy được, tôi muốn An Dữ Kình sẽ phải ra tay, dù sao mảnh đất kia là một khu vực tốt vô cùng."

An Mặc Hàn nghĩ đến mảnh đất trống kia, An Dữ Kình đã trở lại, anh nghĩ An Dữ Kình nhất định sẽ ở bên trong làm chút gì đó, mảnh đất kia anh cũng không thể thuận lợi như vậy  lấy được, chỉ là, mặc kệ như thế nào, mảnh đất kia, anh đều sẽ không để cho tập đoàn Hạo Thiên lấy được.

Nhưng anh là theo An Thần Hạo biết được nơi đó, An Dữ Kình muốn mảnh đất kia nhưng mục đích là mở sòng bạc, ở kinh đô mở sòng bạc, ha ha, An Dữ Kình thật đúng là giỏi tính toán, chỉ là, sẽ để cho anh tới đánh loạn kế hoạch của ông ta đi, quyền nắm giữ mảnh đất trống này, cũng là trận đầu chiến tranh của anh cùng An Dữ Kình, ai thắng ai thua, bây giờ còn phải đợi xác định.

"Được, tôi biết rồi, chỉ là, Mặc Hàn, hôm nay ba tôi có chuyện nói để cho tôi nhắc nhở cậu một chút, chính là chú An và dì Lãnh, ba tôi nói bây giờ không phải là rất an ninh, cậu vẫn nên để cho chú An về nhà nghỉ ngơi."

"Yên tâm đi, chuyện này tôi đã an bài chú Trương đi làm, hôm nay sẽ đón ba mẹ về."

"Ừ, vậy không chuyện gì tôi đi trước, xế chiều hôm nay hội đồng quản trị Mạch Duyên, Dĩ Mạch có muốn lộ diện hay không?"

An Mặc Hàn nghe Chiếm Nam Huyễn nói suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu một cái.

"Không cần, bây giờ còn chưa phải lúc, tôi cũng không muốn đẩy Dĩ Mạch lên trên."

"Được, tôi biết rồi, vậy tôi đi trước, về phần Chiếm Nhan, sẽ để cho Dĩ Mạch nói chuyện với chị ấy thôi."

"Được."

Sau khi Chiếm Nam Huyễn đi, An Mặc Hàn đi tới phòng khách, trong phòng khách An Thần Hạo và An Dĩ Mạch cùng Chiếm Nhan ba người nói chuyện rất vui vẻ, An Mặc Hàn thấy nụ cười của An Dĩ Mạch, mình cũng không tự chủ nở nụ cười, thật ra thì, nếu như có thể anh thật sự muốn cho Dĩ Mạch cứ vĩnh viễn cười như vậy, chuyện của Mạch Duyên anh cũng không muốn để cho Dĩ Mạch tham dự vào, nhưng là, tối hôm qua Dĩ Mạch nói thật xúc động đến anh, cô muốn cùng anh cùng nhau đối mặt, như vậy anh sẽ bỏ ra tất cả để bảo vệ cô chu toàn, để cho cô hạnh phúc.

"Đang nói chuyện gì vậy, vui vẻ như vậy."

An Mặc Hàn đi sang ngồi, An Dĩ Mạch nhìn về phía anh nở nụ cười, sau đó đưa cho anh một chén nước.

"Không có việc gì, đang nói chuyện ngày hôm qua chị Nhan và Tiểu Hạo gặp nhau, sau đó lại nghĩ tới chuyện lúc còn bé của chúng ta, đúng rồi, em mới vừa nhìn thấy Nam Huyễn đi, các anh đã nói chuyện phiếm xong?"

"Ừ, nói chuyện phiếm xong, chị Nhan, đợi lát nữa sẽ để cho Dĩ Mạch và Tiểu Hạo đi ra ngoài đi dạo với chị, trước hết chị ở lại nơi này, buổi tối mẹ em sẽ trở về, đến lúc đó em nghĩ mẹ nhìn thấy chị nhất định sẽ rất vui vẻ"

"Được, Mặc Hàn em đi làm việc đi, Dĩ Mạch cứ giao cho chị đi ha."

Chiếm Nhan khoác ở cánh tay An Dĩ Mạch nháy nháy mắt với An Mặc Hàn, An Mặc Hàn cười cười, thấy Chiếm Nhan như vậy anh cũng yên lòng, biết nói đùa nói lên đã sắp qua khỏi.

"Được, em đi công ty trước."

"Ừ, đi đường cẩn thận."

Sau đó An Mặc Hàn ấn một nụ hôn ở trên trán An Dĩ Mạch rồi ra cửa đi công ty, An Dĩ Mạch và Chiếm Nhan còn có An Thần Hạo ba người cũng nghe đề nghị của An Mặc Hàn đi ra ngoài đi lòng vòng.

Mà bên Chiếm Nam Huyễn mới vừa đi tới tập đoàn Thước Quang, liền nhận được điện thoại của Dư Huyên.

Nhiều ngày như vậy, anh và Dư Huyên lui tới cũng rất nhiều, nhất là sau khi mẹ Dư xuất viện, anh thường đi Dư gia thăm mẹ Dư, mà anh và Dư Huyên trao đổi càng ngày càng nhiều, anh cũng càng ngày càng thích cô, chỉ là, anh biết Dư Huyên đã từng thích là Tô Lạc, anh nghĩ chỉ cần anh cố gắng, Dư Huyên nhất định sẽ thích anh.

"Huyên Huyên, thế nào?"

Giọng nói khi anh nói chuyện dịu dàng khác với ngày thường, thái độ cũng rất dịu dàng, nhưng là, thế nhưng anh lại nghe được bên đầu kia điện thoại giọng nói mệt mỏi của Dư Huyên.

"Nam. . . . . . Huyễn. . . . . . Cứu. . . . . ."

"Huyên Huyên, Huyên Huyên. . . . . ."

Nhưng bên đầu điện thoại kia không có bất kỳ âm thanh nào, Chiếm Nam Huyễn vừa gọi điện thoại cho Dư Huyên, vừa lái xe chạy về phía nhà của Dư Huyên, nhưng, điện thoại của Dư Huyên không ai nghe.
          
Anh lại bấm gọi cho Hạ Hi, chỗ ở Hạ Hi là gần nhà Dư Huyên nhất, hiện tại anh chỉ có thể đem hi vọng ký thác trên người của Hạ Hi rồi. Diễn~đàn~lê~quý~đôn


Rốt cuộc, điện thoại của Hạ Hi cũng nhận.

"Này, Hạ Hi."

"Chiếm Nam Huyễn? Thế nào."

"Hạ Hi, em có ở nhà không? Huyên Huyên đã xảy ra chuyện, em đi đến nhà cô ấy xem một chút, anh đến ngay, nhờ em đó."

"Hả. . . . . . em. . . em lập tức đến ngay."

Chiếm Nam Huyễn cúp điện thoại xe nhanh chóng lái đến nhanh nhất, trong lòng tràn đầy nóng nảy, ngoài miệng vẫn còn ở tự lẩm bẩm.

"Huyên Huyên, chờ anh, nhất định phải chờ anh."

Bên này, Hạ Hi mới vừa đi ra cửa chung cư để đi làm, liền nhận được điện thoại của Chiếm Nam Huyễn, cô lập tức chạy lên lầu đi tới trong nhà Dư Huyên, nhưng mà, trong nhà Dư Huyên cửa đã khóa trái, cô chỉ cố sức kêu cửa.

"Huyên Huyên, Huyên Huyên, cậu ở đâu? Mẹ Dư. . . . . ."

Nhưng là, mặc kệ cô dùng sức  gõ cửa ra sao, nếu không có người trả lời, đang suy nghĩ đi xuống tìm người chức nghiệp để lấy cái chìa khóa, lúc này, Chiếm Nam Huyễn chạy tới.

P/S: Sorry các bạn đã để các bạn chờ lâu, chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyen83 về bài viết trên: NgọcTrâm, Thanh thanhhp12
     

Có bài mới 07.07.2018, 21:30
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 20:48
Bài viết: 55
Được thanks: 312 lần
Điểm: 38.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt - Điểm: 45
☆, Chương 100:

Edit: Tuyen83~DĐ LQĐ

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Không thể mở được, Nam Huyễn, làm sao bây giờ?"

Hạ Hi cũng rất lo lắng, Chiếm Nam Huyễn nhìn cánh cửa bị khóa một chút, lui về phía sau hai bước, sau đó dùng sức dưới chân đá văng cánh cửa bị khóa ra.

"Huyên Huyên. . . . . ."

Hai nguời đi vào Dư gia, liền nhìn thấy Dư Huyên và mẹ Dư nằm ở trong phòng khách, trong tay Dư Huyên còn cầm thật chặt điện thoại di động, Chiếm Nam Huyễn bước đến đỡ Dư Huyên dậy, Hạ Hi đỡ mẹ Dư lên.

"Huyên Huyên. . . . . ."

"Mẹ Dư. . . . . ."

Cho dù gọi bọn họ như thế nào, nhưng đều không có người trả lời, bên này, xe cứu thương cũng đã đến.

Chiếm Nam Huyễn đều mở  tất cả cửa sổ của Dư gia ra, lại đi vào phòng bếp, thì phát hiện ra là khí gas bị rò rỉ, thảo nào anh vừa đi vào đã nghe thấy mùi ga nồng nặc.

Dư Huyên và mẹ Dư được đưa đến phòng cấp cứu, Hạ Hi cũng gọi điện thoại cho An Dĩ Mạch, An Mặc Hàn và Toàn Ti Dạ bọn họ.

"Thế nào rồi. Chuyện gì đã xảy ra?"

An Dĩ Mạch và Chiếm Nhan còn có An Thần Hạo ba người bọn họ đang đi dạo phố ở gần bệnh viện, nhận được điện thoại của Hạ Hi đã nhanh đến.

"Dĩ Mạch. . . . . . Huyên Huyên cậu ấy. . . . . ."

Hạ Hi nhịn không được nước mắt chảy xuống, bây giờ cô thật sợ hãi vô cùng Dư Huyên có chuyện gì, bên này, Chiếm Nhan cũng đi đến bên cạnh Chiếm Nam Huyễn.

"Nam Huyễn. . . . . ."

Cả người Chiếm Nam Huyễn cũng đều tỏa ra hơi lạnh, không để cho bất kì người nào đến gần, Dư Huyên cô đã gặp qua, một cô gái thật đáng yêu, cô cũng biết Chiếm Nam Huyễn rất thích cô ấy.

"Em có khỏe không?"

Chiếm Nhan ngồi bên cạnh Chiếm Nam Huyễn nhẹ nhàng xoa bờ vai của anh, Chiếm Nam Huyễn nhìn rất chăm chú vào cửa phòng cấp cứu gật đầu một cái, nhưng không lên tiếng.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Bên này Toàn Ti Dạ và An Mặc Hàn cũng đã chạy tới, hai nguời nhìn cửa phòng cấp cứu khẽ nhíu mày.

"Mặc Hàn. . . . . ."

"Ti Dạ. . . . . ."

Toàn Ti Dạ thấy Hạ Hi đã sắp khóc, đau lòng ôm cô vào lòng an ủi cô, còn An Mặc Hàn đi tới bên cạnh An Dĩ Mạch, hỏi thăm cô tình huống. <<dđ lqđ>

An Dĩ Mạch lắc đầu một cái, cô cũng không rõ ràng lắm, hiện tại chỉ có thể lo lắng chờ bác sĩ kết thúc cấp cứu, chỉ mong Huyên Huyên và mẹ Dư không xảy ra bất cứ chuyện gì.

"Yên tâm đi, không có việc gì."

"Ừ."

An Mặc Hàn đi tới bên cạnh Chiếm Nam Huyễn, Chiếm Nam Huyễn nhìn An Mặc Hàn một chút, sau đó nói "Là ngộ độc khí gas."

An Mặc Hàn nghe khẽ nhíu mày, mọi người cũng đều nhíu nhíu mày, ngộ độc khí gas, làm sao biết chứ, Huyên Huyên và mẹ Dư sẽ không cẩn thận như vậy.

"Tôi đã bảo tiểu Trương đi Dư gia xem một chút, tin tưởng sẽ rất nhanh có kết quả."

"Ừ."

An Mặc Hàn quả nhiên là An Mặc Hàn, anh vốn không tin Dư Huyên và mẹ Dư sẽ vô duyên vô cớ gặp chuyện không may, cho nên khi anh nhận được điện thoại của Hạ Hi đã bảo tiểu Trương đi Dư gia, nên sẽ có kết quả sớm thôi.

Bên này, khi mọi người đợi hơn một giờ, đèn phòng cấp cứu  rốt cuộc cũng tắt, các bác sĩ cũng đẩy Dư Huyên và mẹ Dư đi ra.

"Bác sĩ, chuyện gì đã xảy ra? Họ thế nào rồi."

An Dĩ Mạch đi nhanh tới trước, nhìn Dư Huyên đeo mặt nạ dưỡng khí, nhưng mẹ Dư lại yên tĩnh nằm ở trên một cái giường khác không có đeo gì cả, An Dĩ Mạch có loại dự cảm xấu.

"Vị tiểu thư này đã cấp cứu kịp thời, về phần vị phu nhân này, thật xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức."

Một câu nói của bác sĩ giống như đem tất cả mọi người đánh vào địa ngục, cố gắng hết sức cái gì gọi là cố gắng hết sức, cố hết sức là có ý gì?

"Có ý tứ gì? Cái gì gọi là cố hết sức, ông nói rõ ràng một chút."

Hạ Hi không thể tin được, cô tiến lên kéo cánh tay bác sĩ, tràn đầy hi vọng nhìn ông ấy, hi vọng ông ấy có thể cho cô một câu trả lời hài lòng.

"Hạ Hạ. . . . . ."

Toàn Ti Dạ ôm lấy cô, ý định để cho cô yên tĩnh một chút.

"Thật xin lỗi"

Các bác sĩ nhìn bọn họ nói xin lỗi, sau đó rồi rời khỏi phòng cấp cứu, chỉ còn lại mấy người bọn họ nhìn Dư Huyên và mẹ Dư.

An Mặc Hàn xem như có vẻ bình tĩnh, anh bảo y tá đẩy Dư Huyên tới phòng bệnh, mẹ Dư, thì ở trong tiếng khóc của mọi người được mang đi.

Trong phòng bệnh, Chiếm Nam Huyễn nắm tay Dư Huyên thật chặt, kể từ khi Dư Huyên ra khỏi phòng bệnh anh chẳng hề nói một câu, anh cũng chỉ là một tấc cũng không rời nhìn cô như vậy, nắm thật chặt tay của cô.

Thật ra thì, lúc này trong lòng của anh rất đau, nhìn dáng vẻ Dư Huyên lúc này nằm ở trên giường bệnh hô hấp hơi yếu, anh rất tự trách, tại sao mình không có bảo vệ cô thật tốt, để cho cô bị thương tổn như vậy.

Còn có chính là lúc này anh rất vô dụng, sự việc của mẹ Dư không biết nên nói cho Dư Huyên như thế nào, anh biết mẹ Dư rất quan trọng với Dư Huyên, mẹ Dư là người thân duy nhất của Dư Huyên ở trên thế giới này, anh thật sự không biết nên làm như thế nào nói cho cô biết mẹ Dư đã rời khỏi cái thế giới này, đã rời khỏi bọn họ rồi.

Ngoài phòng bệnh, An Mặc Hàn bọn họ cũng đứng ở bên ngoài, trên mặt của mỗi người đều thấy được sự đau khổ, thật ra thì, lúc này bọn họ đều cũng giống như Chiếm Nam Huyễn, trong lòng của mỗi người đều nghĩ đến cuối cùng nên nói cho Dư Huyên như thế nào, cô ấy phải làm sao đi tiếp nhận sự đả kích này.

"Tại sao lại như vậy chứ? Huyên Huyên làm sao bây giờ?"

        An Dĩ Mạch được An Mặc Hàn ôm lấy thật chặt, ưmh,  miệng khóc thút thít, cô vẫn không thể tin được mẹ Dư cứ ra đi như vậy.

Họ và Dư Huyên quen biết nhau nhiều năm như vậy, họ cũng biết mẹ Dư đối với Dư Huyên mà nói có ý nghĩa như thế nào, nhưng hôm nay chuyện đã xảy ra như vậy, Dư Huyên cô ấy sẽ như thế nào họ thật sự không biết, họ cũng thật sự sợ hãi, sợ hãi Dư Huyên thật sự không thể nào thoát khỏi đả kích mẹ Dư rời đi.

"Cô ấy đã tỉnh."

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, Chiếm Nam Huyễn thất hồn lạc phách đi ra, nói cho bọn họ biết Dư Huyên đã tỉnh.

"Nam Huyễn. . . . . . em nói cho cô ấy biết rồi sao?"

Chiếm Nhan đỡ Chiếm Nam Huyễn có chút đứng không vững. Chiếm Nam Huyễn gật đầu một cái, đúng vậy.

Anh nói cho cô biết, nhưng là, sau khi Dư Huyên nghe qua giống như là một búp bê bằng sứ vậy, không khóc không nháo, cứ như vậy nhìn về phía trước. Ánh mắt vẫn vô hồn như vậy, khi đó, anh đã hoàn toàn sợ hãi, anh nghĩ qua Dư Huyên sẽ có các loại phản ứng, nhưng không nghĩ tới sẽ là như thế này.

"Cô ấy như thế nào?"

An Dĩ Mạch và Hạ Hi hỏi, Chiếm Nam Huyễn nhìn nhìn các cô.

"Các cô vào xem một chút đi."

An Dĩ Mạch và Hạ Hi là bạn thân của Dư Huyên, hiện tại anh cũng chỉ có thể đặt hi vọng vào trên người các cô thôi.

Đợi đến khi An Dĩ Mạch và Hạ Hi đi vào phòng bệnh, Chiếm Nam Huyễn cũng nói rõ tình huống của Dư Huyên với mọi người.

An Dĩ Mạch và Hạ Hi hai người đi vào phòng bệnh, thấy chính là Dư Huyên nửa người tựa vào trên giường, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước, An Dĩ Mạch và Hạ Hi nhìn nhau, sau đó hai người chia ra đi tới hai bên Dư Huyên, bước đến cầm tay của cô.

Nhưng mà, Dư Huyên vẫn không có phản ứng chút nào, vẫn nhìn về phía trước như cũ, ngay cả ánh mắt cũng không có thay đổi, An Dĩ Mạch và Hạ Hi lần này thật sự sợ hãi, cho tới bây giờ Huyên Huyên cô ấy cũng sẽ không như vậy, ~Tuyen83~dđ~lqđ~ mặc dù họ biết Huyên Huyên biết được tin mẹ Dư đã ra đi rất khó tiếp nhận, chỉ là, cho tới bây giờ đều không có nghĩ qua Huyên Huyên cứ không chịu lên tiếng như vậy.

Họ tình nguyện cô khóc thật lớn, cũng không hi vọng thấy cái bộ dáng này của Dư Huyên, Dư Huyên vốn là người con gái hoạt bát sáng sủa nghịch ngợm, hiện tại đột nhiên cái bộ dáng này, họ thật sự sợ hãi.

"Huyên Huyên, nói chuyện với cậu nha, cậu không nên dọa chúng tớ được không? Huyên Huyên."

Hạ hi ôm cánh tay của cô lắc qua lắc lại, hi vọng cô có thể làm ra một chút phản ứng.

"Huyên Huyên, cậu hãy khóc lên, khóc lên là tốt rồi, có được hay không, cậu xem, nơi này cũng chỉ có ba người chúng ta, sẽ không ai cười cậu."

An Dĩ Mạch cũng ý định kêu cô tỉnh, nhưng là, cô vẫn không có phản ứng như cũ.

"Bác sĩ, đúng, tớ đi kêu bác sĩ."

An Dĩ Mạch hoảng hốt đi ra khỏi phòng bệnh.

"Dĩ Mạch. . . . . ."

An Mặc Hàn thấy Dĩ Mạch tay chân luống cuống như vậy dáng vẻ cũng cảm thấy có cái gì không đúng.

"Nam Huyễn, kêu bác sĩ , nhanh đi."

"Được. . . . . ."

Sau đó, mấy người đồng loạt vào phòng bệnh, khi nhìn thấy bộ dáng của Dư Huyên, mấy người cũng kinh ngạc, bởi vì Dư Huyên cô ấy quá bình tĩnh rồi, bình tĩnh có chút đáng sợ.

"Dư Huyên. . . . . ."

"Dư Huyên. . . . . ."

"Huyên Huyên. . . . . ."

Tất cả mọi người cố gắng kêu cô tỉnh, nhưng là, cô vẫn như mới vừa rồi, một chút xíu phản ứng cũng không có, khi mọi người tay chân luống cuống, bác sĩ rốt cuộc đã tới.

Bác sĩ làm kiểm tra cho Dư Huyên một hồi, đợi thật lâu, bác sĩ mới nhìn về phía mọi người lắc đầu một cái.

"Bác sĩ, cậu ấy như thế nào? Làm sao sẽ thành bộ dáng này?"

Bác sĩ nhắm lại hai mắt của mình, lắc đầu một cái.

"Cô ấy không chịu tỉnh lại."

"Không chịu tỉnh lại? Là có ý gì, không phải cậu ấy đã tỉnh rồi sao?"

Chiếm Nam Huyễn để bác sĩ nhìn Dư Huyên trợn to cặp mắt, nhưng là, khi thấy ánh mắt vô hồn này, anh ngay cả mình nói cũng đã không tin.

"Mặc dù cô ấy trợn tròn mắt, nhưng cô ấy cũng không có thật sự tỉnh lại, trước kia, bệnh viện chúng tôi cũng có ca bệnh như vậy, tình huống như thế là bởi vì bệnh nhân không chịu đi tiếp nhận một chút sự thật, sau đó muốn sống ở trong thế giới của bản thân, bởi vì thế giới kia tất cả tất cả đều là tốt đẹp, cho nên, tạo thành hiện tượng này cô ấy không chịu tỉnh lại."

Loại trường hợp này trước kia bệnh viện bọn họ đã tiếp nhận, chỉ là, đó đã là chuyện của ba năm trước đây, hiện tại cũng không biết người bệnh kia như thế nào rồi.

Mọi người không biết là sau khi bác sĩ nói qua những lời này, An Dĩ Mạch và An Mặc Hàn liếc mắt nhìn nhau, bởi vì, khi bác sĩ nói đến tình trạng loại bệnh này, bọn họ đều nghĩ tới Lãnh Hạ, tình huống này cũng giống với tình huống của Lãnh Hạ năm đó.

"Bác sĩ, ông nói, bệnh viện các ông từng có trường hợp như vậy?"

An Mặc Hàn hỏi, bởi vì anh muốn xác nhận một chút bác sĩ nói qua trường hợp kia đến cùng có phải mẹ của anh hay không.

"Đúng, có lẽ là hơn ba năm trước đi, bệnh viện chúng tôi nhận được hai bệnh nhân, cuối cùng người đàn ông thành người sống đời sống thực vật, người phụ nữ lại thành cái bộ dáng nở nụ cười giống với người này, chỉ là, hai bệnh nhân này là được bí mật đưa tới, sau lại lại được bí mật đón đi, bây giờ chúng tôi cũng không biết tình huống của hai người kia hôm nay là cái dạng gì."

Bác sĩ cảm thán, suy nghĩ của ông cũng rất giống quay lại hơn ba năm trước cái đêm đổ mưa to đó.

"Chúng tôi hiểu, bác sĩ, làm phiền ông rồi."

"Không cần khách sáo, đây là việc chúng tôi nên làm, tình huống của vị tiểu thư này bệnh viện chúng tôi sẽ nghiên cứu một chút, các người có thời gian ở bên cạnh cô ấy nhiều hơn và nói cho cô ấy một chút chuyện lúc trước, như vậy rất có ích cho sự khôi phục của cô ấy, đúng rồi, để cho cô ấy nhắm mắt lại đi, như vậy ánh mắt của cô ấy sẽ không chịu nổi."

"Được, cám ơn ông, bác sĩ."

Sau khi tiễn bác sĩ đi, Chiếm Nam Huyễn đi lên trước lấy tay xoa xoa ánh mắt của Dư Huyên, sau đó để cho cô nằm trên giường, một lòng chăm sóc vén chăn cho cô thật tốt.

"Đúng rồi, Mặc Hàn, tại sao mới vừa rồi cậu phải hỏi bác sĩ như vậy."

Toàn Ti Dạ nghĩ đến An Mặc Hàn mới vừa hỏi bác sĩ loại trường hợp này khi trên mặt mang dáng vẻ tìm tòi nghiên cứu, giống như anh cũng đã gặp qua rồi.

"Thật ra thì, bác sĩ nói năm đó hai bệnh nhân kia, các cậu cũng đều biết."

An Dĩ Mạch nói, nghe cách An Dĩ Mạch nói, tất cả mọi người đang suy nghĩ lời cô nói là ý gì, cuối cùng vẫn là Toàn Ti Dạ nghĩ đến đầu tiên.

"Cô nói là dì Lãnh. . . . . ."

Toàn Ti Dạ có chút không thể tin được, chỉ là, trừ chú An và dì Lãnh anh đã không nghĩ tới những người khác, nghe được An Dĩ Mạch nhắc nhở như vậy, Toàn Ti Dạ lại nhìn tình huống Dư Huyên một chút, quả thật, tình huống Dư Huyên bây giờ rất giống với dì Lãnh năm đó.

Khi mọi người ở đây cũng nghĩ tới, mặc dù trong bọn họ chỉ có Chiếm Nam Huyễn và Toàn Ti Dạ gặp qua tình huống chú An và dì Lãnh, nhưng bọn họ đều biết chuyện đã xảy ra trong nhà An Mặc Hàn.

"Mặc Hàn, Dĩ Mạch, không phải dì Lãnh đã khôi phục rồi sao?"

Chiếm Nhan nhớ ba mẹ cô đã từng nói dì Lãnh đã khôi phục như lúc ban đầu, hơn nữa, An Mặc Hàn nói qua hôm nay dì Lãnh sẽ trở lại An gia rồi.

"Đúng, không sai, mẹ tôi năm đó chính là như tình huống của Huyên Huyên, Nam Huyễn, chúng ta nên nghe lời bác sĩ, mỗi ngày chúng ta ở trước mặt của Huyên Huyên nói một chút chuyện của cô ấy lúc trước, như vậy đối với khôi phục của cô sẽ có hiệu quả."

An Dĩ Mạch nhớ tới tình huống của Lãnh Hạ năm đó, lại nghĩ đến bác sĩ mới vừa  nói, mặc dù Lãnh Hạ vẫn kéo dài ba năm như vậy, nhưng bọn họ nghĩ bác sĩ nói có lẽ thật sự có hiệu quả, bây giờ bọn họ cũng chỉ có một cái biện pháp như vậy.

"Được, tôi biết rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyen83 về bài viết trên: MarisMiu, NgọcTrâm, Thanh thanhhp12, gái già 0515
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Boo Bảo Bối, vananhpham và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

10 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

16 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.