Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 22.10.2017, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 444
Được thanks: 1804 lần
Điểm: 30.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 31
Chương 180 : Dối trá, nói láo, lừa gạt tôi rất vui sao? !

Cho dù gặp La Tình Uyển cô cũng không thể nói gì cả, hôn ước của bọn họ vẫn còn đó, dù Nam Cung Kình Hiên thủy chung yêu cô yêu hơn cả tính mạng, nhưng tầng quan hệ kia giữa anh và La Tình Uyển lại không có biện pháp nào thay đổi, cô đứng ở trước mặt La Tình Uyển, vĩnh viễn cũng là mờ ám. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dđ lequydon

"Trốn tránh hiện thực là có tội, mẹ." Tiểu Ảnh ngoan ngoãn đi ở phía sau cô, vẫn không quên thêm dầu thêm mỡ.

"Mẹ không có trốn tránh hiện thực, mẹ vẫn luôn rất hiểu rõ chú, chẳng qua mẹ tin tưởng có vài thứ không đuổi theo thì sẽ không lấy được, tựa như Tiểu Ảnh phát triển trò chơi vậy, sẽ vì cực khổ mà vứt bỏ sao?"

"Mẹ không cần nói sang chuyện khác nha, phát triển trò chơi cùng chuyện kết hôn không giống nhau! Con nghe bạn nói, phải có thứ tự trước và sau!"

"Tiểu Ảnh!" Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng quát, xấu hổ hoảng hốt tới cực điểm. DĐ LÊ QUÝ ĐÔN

"A….." Tiểu Ảnh chăm chú nhìn nơi xa kia, ánh mắt từ từ thay đổi, cau mày nói: "Chú bại hoại!"

Dụ Thiên Tuyết căng thẳng trong lòng, cũng nhìn sang phương hướng kia.

Nơi xa đó, chiếc Lamborghini màu lam đậm chạy tới, La Tình Uyển cười yếu ớt đi tới mở cửa xe, lại mở không được, cau mày có chút đáng thương nhìn chằm chằm người đàn ông trong xe, Nam Cung Kình Hiên hờ hững bước ra khỏi xe, đi qua bên kia cúi người mở cửa thay cô ta, La Tình Uyển cởi áo khoác của anh ra bỏ vào trong khuỷu tay anh, nhẹ nhàng cười ôm lấy thắt lưng của anh, đùa bỡn thẹn thùng một hồi không chịu lên xe.

Nam Cung Kình Hiên nhíu mày rất sâu, muốn đẩy cánh tay đang dây dưa ngang hông của mình ra.

"Lên xe nhanh lên, tôi không có thời gian lãng phí với em." Anh lạnh lùng nói.

"Cho em một phút, em làm ấm người một tý." La Tình Uyển nhẹ giọng nói, cười yếu ớt, đôi mắt trong suốt nhìn anh: "Xong ngay đây, soái ca, nhẫn nại chút mà."

Trong khi cô ta nói chuyện dịu dàng, Nam Cung Kình Hiên nhẫn nhịn chịu đựng sự thân mật giữa ban ngày ban mặt của cô ta, tay nắm cửa xe càng ngày càng gấp, rốt cuộc, lần nữa không nhịn được, đôi mắt đã vô cùng lạnh lùng: "Em đủ chưa?"

"Đủ rồi." La Tình Uyển lại ôm ann thật chặt một cái, buông anh ra, chà xát hai tay của mình, nhón chân hôn lên cái cằm của anh, cười ngọt ngào, ngồi vào trong xe.

Ngón tay thon dài của Nam Cung Kình Hiên chạm vào chỗ bị hôn, đột nhiên, cảm thấy mình quả thật đã lãng phí thời gian hao tổn cùng cô ta, thật sự muốn giải phẫu một mặt chân thật của người phụ nữ này phơi bày cho mọi người nhìn, bức ép đến cô ta biết khó mà lui, cũng sẽ không như hiện tại, khó chơi như thế này.

Một tiếng "Sầm!", cửa xe đóng lại, ánh mắt Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng rời khỏi người cô ta, đột nhiên dừng lại ở một điểm nào đó.

Ở xa xa, một cô gái xinh đẹp động lòng người dắt tay một đứa bé trai xinh đẹp đến mức tận cùng, đứng nguyên tại chỗ nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Đến khi Nam Cung Kình Hiên nhìn rõ bóng dáng quen thuộc đó, đáy lòng anh chấn động!

Anh thấy được Dụ Thiên Tuyết, đồng thời gần như thấy rõ vẻ mặt của cô, khiếp sợ, tái nhợt, ôm hận .

"Đáng chết….." Nam Cung Kình Hiên suýt nữa không nhịn được muốn chạy như điên về phía cô, xoay người nhíu mày hướng về phía người trong xe, móc chìa khóa ra ném cho cô ta, nghiến răng nói: "Tự lái xe về!"

Nói xong, anh nhấc chân sải bước hướng về phía Dụ Thiên Tuyết đi tới.

La Tình Uyển cuống quít tiếp nhận cái chìa khóa, ánh mắt mát lạnh nhìn chằm chằm phương hướng Nam Cung Kình Hiên đang đi tới.

Cô ta nghiêng nghiêng đầu, bờ môi thoáng nở nụ cười yếu ớt.

Mà ở xa xa, Dụ Thiên Tuyết nhìn thấy Nam Cung Kình Hiên đi tới, túm chặt Tiểu Ảnh, sắc mặt tái nhợt đi về một hướng khác.

"Thiên Tuyết!" Nam Cung Kình Hiên kêu to.

Gió thổi làm xốc xếch mái tóc mềm như tơ của cô, Dụ Thiên Tuyết cảm giác bên tai có tiếng o o, đầy trong đầu đều là cảnh tượng Nam Cung Kình Hiên cùng La Tình Uyển thân mật đứng ở bên cạnh xe, anh tự tay thay cô ta mở cửa xe, cô ta quấn quanh ôm lấy thắt lưng của anh nói chuyện vui vẻ, thậm chí còn nhẹ nhàng hôn môi…… Dụ Thiên Tuyết nắm chặt túi xách, cảm giác móng tay cắm vào lòng bàn tay! Đau!

Cô đã sớm tưởng tượng qua cảnh bọn họ thân mật, sự thật hiển nhiên trước mắt bóp nghẹt trái tim cô, cô muốn cười, muốn cười nhạo chính mình, nhưng miệng cười mà nước mắt trào ra, trong lòng ê ẩm, hốc mắt nong nóng. truyện chỉ đăng trên dđ lequydon

Đàn ông! ..... Tất cả đàn ông đều là đồ khốn kiếp!

"Mẹ, chú đang gọi mẹ kìa." Bước chân Tiểu Ảnh lảo đảo, nhưng vẫn cố thêm dầu thêm mỡ.

Đột nhiên trong lòng Dụ Thiên Tuyết thấy ưu thương, mắt hồng hồng, giọng khàn khàn: "Chú ấy gọi lầm người!"

"Thiên Tuyết!"

Nam Cung Kình Hiên bước nhanh đến phía trước, hai tay vững vàng nắm chặt lấy bả vai của cô, ngăn bước chân cô để cô đối diện với mình.

"Em sao vậy? Em muốn đi đâu?" Giọng anh khẩn trương, ánh mắt thâm thúy chăm chú nhìn đôi mắt xinh đẹp nén giận của Dụ Thiên Tuyết.

"Buông tôi ra, tôi muốn về nhà."

"Thiên Tuyết!" Nam Cung Kình Hiên lần nữa giam giữ cô, bởi vì động tác tránh thoát mà cô lảo đảo một cái, Nam Cung Kình Hiên ôm cô thật chặt vào trước ngực, giơ tay vuốt ve mặt của cô: "Em vừa nhìn thấy cái gì? Hãy nghe anh nói....."

"Anh buông tôi ra!" Trong mắt Dụ Thiên Tuyết có nước mắt cùng sự tức giận, giận đến mức muốn tránh thoát khỏi cánh tay mạnh mẽ của anh: "Tránh ra, tôi không muốn gặp lại anh, dối trá, nói láo, lừa gạt tôi rất vui sao? ! Cút ngay!"

Tiểu Ảnh vội vàng thoát khỏi tay của mẹ nhảy sang một bên, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm Nam Cung Kình Hiên, hai người lớn chiến tranh cậu bé không tham gia, cậu bé chưa từng thấy mẹ kích động như thế này, cho nên cứ như vậy mà đứng xem kịch vui.

"Anh lừa gạt em khi nào? !" Nam Cung Kình Hiên cau mày, vững vàng ôm chặt cô, cũng mặc kệ là đang ở trên đường cái: "Em hãy nghe anh nói hết được không? Mấy ngày nữa là sinh nhật của ba anh, hôm nay anh chỉ đi theo người phụ nữ kia ra ngoài mua quà tặng....."

Dụ Thiên Tuyết lắc lắc đầu, trong lòng chua xót một trận: "Anh  giải thích với tôi làm gì? Nam Cung tiên sinh, anh và hôn thê của anh làm chuyện gì cũng đều rất bình thường, anh báo cáo với tôi làm cái gì!"

Cái gì mà không thương, cái gì mà hủy bỏ hôn ước, tất cả đều là lừa gạt!

"Nhưng anh chỉ đang diễn kịch!" Nam Cung Kình Hiên nóng lòng nói cho cô biết sự thật, không để ý trong lúc giãy giụa cô cào gương mặt tuấn tú của anh chảy máu, cau mày lạnh lùng nói: "Em cứ như thế này sao, không biết rõ mọi chuyện đã phát giận, ít nhất cũng chờ anh nói xong rồi hãy giận!"

Dụ Thiên Tuyết trợn to hai mắt, trong lòng càng nổi sóng gió.

"Đúng, tôi thích nổi giận, trời sinh tôi như thế đâu phải anh không biết? Tính khí của tôi chính là thối, so với ai khác anh rất rõ, anh còn tới tìm tôi làm gì! Tôi biết vợ chưa cưới của anh rất dịu dàng, khắp thiên hạ đều biết, anh có bệnh thần kinh mới vứt bỏ cô ấy đến nơi này của tôi tự chuốc lấy cực khổ!" Dụ Thiên Tuyết kích động, cả người run rẩy, ánh mắt chứa đựng sự uất ức cùng lửa giận nhìn anh chằm chằm: "Không đúng, anh không có buông tha cô ấy, cho đến bây giờ các người đều hoàn hảo, rốt cuộc là anh diễn kịch với cô ấy hay là diễn kịch với tôi! Tôi không thông minh như cô ấy, vì vậy anh cảm thấy tôi đáng đời bị anh lừa gạt có phải không!"

"Không phải!" Nam Cung Kình Hiên nói như đinh chém sắt, sắc mặt tái xanh, nhưng không muốn phát cáu ở trên đường cái, ôm thật chặt thân thể đang run rẩy của cô, giọng khàn khàn nói bên tai cô: "Chúng ta đừng đứng ở nơi này ầm ĩ, chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh nói chuyện, thật sự anh với cô ta không có gì, nếu không phải vì điều tra giúp em, căn bản anh sẽ không đến gần cô ta một chút nào. . . . . ."    

Hết chương 180



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, NgọcTrâm, conmeoconmeo, jesminely, shirleybk, thienbang ruby
     

Có bài mới 25.10.2017, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 444
Được thanks: 1804 lần
Điểm: 30.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 33
Chương 181: Em biết không? Hai chúng ta đều có bệnh


"Các người không có dựa sát vào nhau sao? Các người ôm nhau chặt như thế, thời điểm anh hôn cô ấy sao không nghĩ tới tôi sẽ nhìn thấy!" Dụ Thiên Tuyết muốn đẩy anh ra, thế nhưng sức lực của anh quá lớn, cô rơi lệ đầy mặt cũng không biện pháp nào đẩy anh ra.

"Khi nào thì em thấy anh hôn cô ta! !" Nam Cung Kình Hiên gấp đến độ hai mắt đỏ hồng, nắm cổ tay cô vặn ra phía sau, nhìn khuôn mặt ướt nhẹp nước mắt cùng cánh môi đỏ tươi, cúi đầu hung hăng hôn cô, khàn giọng mơ hồ nói: Anh không có hôn cô ta, em nhìn lầm rồi, đừng căn cứ vào phán đoán của em để suy đoán anh, anh chỉ hôn qua có một mình em….."

Trong khoang miệng, hơi thở nóng hừng hực của anh xông vào, lần nữa mê hoặc thần trí của cô.

Dụ Thiên Tuyết giận đến cả người choáng váng, nước mắt nhạt nhòa, trong lòng chua xót, nhưng môi lưỡi của anh dịu dàng bá đạo xâm phạm khiến cô hơi rung động, bị sự an ủi tê dại mãnh liệt, cảm thụ sự hiện hữu của anh. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dđ lequydon

Nhưng mà, anh hôn kịch liệt mà triền miên như thế, cũng giống hệt đã cho La Tình Uyển…..

Dụ Thiên Tuyết nghĩ tới đây thì cảm thấy bàn tay đang đỡ cái gáy của cô thật dơ bẩn, hiện giờ, nụ hôn nóng bỏng cùng môi lưỡi đang hôn cô cũng đều rất dơ bẩn! !

Cô liều mạng giãy giụa muốn rút cổ tay ra, trong lúc giằng co cố sức tìm ra khe hở để tránh thoát sự kiềm chế của anh!

Tiểu Ảnh cau mày, cảm giác được mẹ đang thống khổ, gấp gáp đến độ tiến lên giơ chân liều mạng đá Nam Cung Kình Hiên: "Chú hư hỏng, chú bại hoại! Buông mẹ cháu ra! Mẹ ghét chú! Buông mẹ ra! Thả ra có nghe hay không!"

Cậu bé giận đến khuôn mặt nhỏ bé đỏ lên, hận không thể hung hăng cắn lên chân của chú hư hỏng!

Bùi Vũ Triết cũng đang đi tới trên con đường này, thời điểm chứng kiến đến tình huống này chợt cau mày thật sâu, xông tới hung hăng kéo Nam Cung Kình Hiên ra, một quyền ngoan độc đập trên mặt Nam cung Kình Hiên!

"Chết tiệt, anh đang làm gì Thiên Tuyết!" Bùi Vũ Triết gầm lên một tiếng, thở hồng hộc, ánh mắt căm tức nhìn chằm chằm anh.

Nam Cung Kình Hiên rên lên đau đớn bụm cằm ngã lui ngược lại mấy bước, lúc này mới ngước đôi mắt lạnh sáng quắt nhìn chằm chằm Bùi Vũ Triết. *lê quý đôn*

Trước mắt Dụ Thiên Tuyết vụt qua một cái, còn chưa kịp phản ứng thì bóng dáng cao ngất màu trắng của Bùi Vũ Triết đã chắn ở trước mặt cô, cánh môi bị hôn sáng bóng tản ra sự quyến rũ, khẽ thở gấp, rất kinh ngạc tại sao Bùi Vũ Triết lại xuất hiện ở nơi này.

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng cười một tiếng: "Còn anh đang  làm cái gì ở đây?"

"Anh lại muốn ức hiếp Thiên Tuyết phải hay không? Khốn kiếp….. Anh còn dám động vào cô ấy một cái tôi với anh sẽ không xong! Nam Cung Kình Hiên, anh đừng khinh người quá đáng! Có gia đình rồi thì đừng trêu chọc Thiên Tuyết nữa!" Trong lòng Bùi Vũ Triết hận ý cuồn cuộn, đôi mắt đỏ hồng, nhớ trước khi anh đi Nam Cung Kình Hiên đã đưa Thiên Tuyết đang bị sốt cao vào bệnh viện, anh siết chặt quả đấm, hận không thể róc xương lóc thịt người đàn ông này!”

"Tôi cũng không có lợi dụng thời điểm người ta gặp khó khăn giở trò cầm thú, cút ngay!" Nam Cung Kình Hiên gầm lên, đôi mắt lạnh lùng quét qua Bùi Vũ Triết.

Trên gương mặt tuấn lãng ôn nhã của Bùi Vũ Triết lộ vẻ lạnh lùng, lắc lắc đầu, nói: "Tôi không có cầm thú như anh!"

Nam Cung Kình Hiên không đếm xỉa tới người đàn ông này, tầm mắt dừng ở Tiểu Ảnh đang giận đến lồng ngực phập phồng, ánh mắt mềm xuống, giọng nói khàn khàn: "Mẹ con đang tức giận, chú phải dỗ mẹ, nếu không, không biết mẹ con  sẽ hận chú tới khi nào."

Tiểu Ảnh tức giận giơ tay chỉ anh: "Đáng đời mẹ hận chú!"

Ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên nhu hòa, nở nụ cười: "Việc này chú biết rõ, nhưng tâm tình của mẹ không tốt là bởi vì chú, nếu như chú không dỗ mẹ, vậy thì tâm tình của mẹ vẫn không tốt, con nói đúng hay không?"

"Chú còn dám ức hiếp mẹ cháu sẽ cắn chú! Làm cho mẹ hận chú, hận đến mức không bao giờ muốn quan tâm đến chú, sau đó chúng tôi sẽ rời khỏi nơi này!" Đối với lý luận của anh Tiểu Ảnh xì mũi coi thường, lạnh lùng nói.

Quả nhiên, sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên đen xuống.

Bảo bảo của anh….. Thật đúng là hung ác.

"Việc này không thể theo ý con được….." Trong ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên hòa lẫn sự thương yêu cùng kiên định, bên trong đó còn có tình yêu say đắm mà bá đạo, ngước mắt nhìn chằm chằm Bùi Vũ Triết: "Tốt nhất anh nên tránh ra đừng cản trở tôi, đây là chuyện nhà chúng tôi, không cần người ngoài như anh tới nhúng tay."

"Không có người một nhà gì cả!" Dụ Thiên Tuyết giận đến hai mắt trợn to, lui về phía sau hai bước, đi qua ôm lấy Tiểu Ảnh: "Tôi không cần người đàn ông ‘đứng núi này trông núi nọ’ ‘sớm ba chiều bốn’ như anh tới làm người nhà của tôi, tôi không cần! Lăn đi tìm vợ chưa cưới của anh đi!"

Nam Cung Kình Hiên cau mày, muốn đuổi theo cô, Bùi Vũ Triết lại chắn trước mặt. truyện chỉ đăng trên dđ lê quý dôn

"Tôi nói lại một lần nữa, tránh ra, bớt chõ mõm ở chỗ này!" Tính nhẫn nại của Nam Cung Kình Hiên đã tới cực điểm, lạnh lùng nói.

"Nếu cô ấy không muốn, chính là có chết tôi cũng không tránh ra." Ánh mắt của Bùi Vũ Triết vẫn kiên định.

Nam Cung Kình Hiên gật gật đầu, đôi mắt lạnh thoáng qua một tia sáng.

Một cái chớp mắt tiếp theo, Bùi Vũ Triết đã ôm bụng, vẻ mặt cực kỳ thống khổ ngã xuống trên mặt đất, Nam Cung Kình Hiên tự nhiên mà lạnh lùng thu hồi quyền cước, nhìn loại giơ tay nhấc chân tựa như gối thêu hoa này, cả người không ngăn được mà tản ra hơi thở lạnh lùng.

Dụ Thiên Tuyết trợn to đôi mắt ngân ngấn lệ, không nghĩ tới người này vậy mà ngông cuồng bạo lực đến trình độ này.

Không chút suy nghĩ, cô đặt Tiểu Ảnh xuống chạy qua nhìn thương thế của Bùi Vũ Triết.

“Anh….. Anh không sao chứ?" Trong mắt Dụ Thiên Tuyết là sự đau lòng, ngồi xổm người xuống nhẹ nhàng lôi kéo cánh tay của Bùi Vũ Triết, nhìn dáng vẻ đau đến không đứng nổi của anh, ánh mắt hung hăng trừng Nam Cung Kình Hiên: "Anh làm gì vậy! Chuyện không liên quan tới anh ấy, tại sao anh lại ra tay đánh anh ấy! Cho tới bây giờ anh đều như thế, làm chuyện gì cũng hoàn toàn không dùng đầu óc!"

Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên tái xanh, ngồi xổm xuống, lạnh giọng hỏi: "Chẳng lẽ em thật sự đã quên anh ta lợi dụng thời điểm em bị bỏ thuốc làm gì với em sao? Em lại tha thứ nhanh như thế? Vậy thì chuyện đó em cũng mau chóng quên luôn đi!"

Ánh mắt của Dụ Thiên Tuyết phức tạp, lắc lắc đầu: "Tôi biết rõ tâm tư của anh ấy đối với tôi, nhưng không thể lý giải! Tôi hận anh ấy, nhưng không có nghĩa là anh có thể đối đãi với anh ấy như vậy! Anh ấy không nói một đằng làm một nẻo giống anh, hèn hạ dối trá!"

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng cười nhạo một tiếng, giọng nói khàn khàn: "Dụ Thiên Tuyết, em luôn nói anh không tin tưởng em, em ngẫm lại cho kỹ, em đã từng tin tưởng anh sao? Em cũng như thế, ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho anh không phải sao? Giữa chúng ta có gì khác biệt đâu!"

Dụ Thiên Tuyết lắc lắc đầu, rưng rưng nước mắt, nhẹ nhàng nói: "Tôi không muốn nói chuyện với anh, tôi ghét nhìn thấy anh, anh cút đi đừng tới tìm tôi nữa! Không bỏ được vợ chưa cưới cũng đừng tới trêu chọc tôi! Điều kiện tôi đưa ra một cái anh cũng không làm được, anh cam kết với tôi chưa tới ba ngày thì đã nuốt lời, cút! Tôi cũng không muốn cho anh bất cứ cơ hội nào nữa, nói không chừng mấy lời anh nói muốn ở chung một chỗ với tôi đều là lừa gạt, tôi cũng sẽ không tin anh nữa!"

Gió lạnh thổi xào xạt, người đàn ông anh tuấn ánh mắt lạnh lùng ngồi chồm hổm trên mặt đất, có cảm giác cả người vô lực.

Anh đứng dậy, móc điện thoại bấm 120.

"Trước cửa World Trade Center, đúng, tới ngay lập tức." Nam Cung Kình Hiên cắt đứt điện thoại di động, đôi mắt lạnh lùng chăm chú nhìn Dụ Thiên Tuyết.

Đột nhiên, anh thoáng nở nụ cười lạnh.

"Em biết không? Hai chúng ta đều có bệnh, cứ tiếp tục dây dưa như vậy thì hai chúng ta ai cũng không chịu nổi." Trên gương mặt tuấn dật của Nam Cung Kình Hiên lộ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị: "Đáng tiếc, anh không quyết tuyệt được như em, động một chút là buông tay anh, hoài nghi anh, cự tuyệt không cho anh đến gần —— anh đã gọi điện thoại kêu xe cứu thương tới nơi này, bây giờ, anh phải quyết chuyện của chúng ta!"

Hết chương 181


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, NgọcTrâm, shirleybk, thienbang ruby, Đỗ Trí
Có bài mới 26.10.2017, 21:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 444
Được thanks: 1804 lần
Điểm: 30.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 182: Cảm giác này quen thuộc không?


Nói xong, anh kéo Dụ Thiên Tuyết đứng dậy, bàn tay nắm chặt cổ tay cô, hướng về phía nhà trọ đi tới.

"Anh buông tôi ra. . . . . Nam Cung Kình Hiên, anh buông tôi ra!" Dụ Thiên Tuyết muốn giãy thoát, nhưng sức lực của anh lớn đến mức dọa người, xương cổ tay của cô cũng bị anh bóp vô cùng đau, rất đau.

Sau lưng đã có cảnh sát đã tới, Tiểu Ảnh vội vàng nhờ chú cảnh sát chăm sóc Bùi Vũ Triết bị thương nằm trên mặt đất, ra sức chạy một mạch đuổi theo chú hư hỏng và mẹ.

"Chú hư hỏng, chú mau buông mẹ ra, nếu không cháu báo cảnh sát!" Ở phía sau, Tiểu Ảnh phô trương thanh thế.

Nam Cung Kình Hiên quét ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu bé tuấn tú sau lưng, chỉ một ánh mắt giao hội đã hiểu ý tứ lẫn nhau, Nam Cung Kình Hiên biết đứa nhỏ này thông minh tới cực điểm, anh cũng đồng ý cách nói chuyện này giữa hai cha con, nút thắt ở trong lòng của Dụ Thiên Tuyết, chỉ có anh - Nam Cung Kình Hiên mới biết cách tháo mở.

Nháy mắt đã tới nhà trọ, dì chủ nhà cũng đang đi ra ngoài.

"Phiền dì giúp chúng tôi chăm sóc Tiểu Ảnh một lát, chúng tôi có chuyện cần giải quyết." Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng bỏ lại một câu.

Dì chủ nhà sững sờ, còn chưa kịp nói gì thì bọn họ đã bỏ lại cậu bé đi lên lầu. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn ddlequydon

"Chú!" Ở phía sau, Tiểu Ảnh kêu một tiếng.

Nam Cung Kình Hiên quay đầu lại, thấy Tiểu Ảnh đứng ở nơi khuất sáng, giơ một ngón tay lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là vẻ lạnh lùng xưa nay chưa từng có: "Cháu chỉ cho chú một cơ hội, qua lần này, chú dỗ mẹ không xong, cháu sẽ không cho cơ hội nào nữa."

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên bốn bề dậy sóng.

Nắm thật chặt tay của Dụ Thiên Tuyết, anh siết chặt thêm mấy phần một lần nữa, nghĩ rằng, mặc kể có phải là cơ hội cuối cùng hay không, người phụ nữ này, anh đã quyết định cả đời không buông tay, ý niệm này, chết cũng sẽ không thay đổi.

Suốt dọc đường vùng vẫy về đến nhà, Dụ Thiên Tuyết giãy giụa cũng đã hết sức mệt mỏi.

"Anh còn có biện pháp nào khác không? Tôi ghét anh sử dụng bạo lực, tôi cực kỳ ghét!" Dụ Thiên Tuyết chống tay trên ghế salon, nén giận, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Nam Cung Kình Hiên, nói.

Đóng cửa phòng, Nam Cung Kình Hiên giơ một tay kéo cô vào trong ngực, tha thiết chôn mặt bên trong mái tóc của cô, ngửi mùi hương trên người cô. DD LÊ QUÝ ĐÔN

"Buông tôi ra. . . . ." Giọng của Dụ Thiên Tuyết đã khàn khàn, thống khổ nhắm mắt lại, bấu víu bờ vai của anh gần như không còn hơi sức đẩy ra: “Anh không cần gạt tôi nữa, tại sao cho tôi hi vọng rồi sau đó lại tước đoạt quyền hạnh phúc của tôi? Anh có biết anh rất tàn nhẫn hay không, tôi hận anh chết đi được. . . . ."

"Anh không có. . . . ." Nam Cung Kình Hiên hít thật sâu mùi hương trên người cô, chóp mũi cùng đôi môi xuyên qua mái tóc như tơ tóc của cô chui vào bên trong dán sát cổ áo cô, liếm láp cần cổ nhạy cảm của cô: "Em đúng là người phụ nữ khó dây dưa, vĩnh viễn cũng chỉ tin tưởng những gì mình thấy, em và anh có gì khác biệt nhau? Anh hiểu lầm em, không phải em cũng hiểu lầm anh giống như vậy sao?"

"Tôi hiểu lầm anh cái gì?" Dụ Thiên Tuyết ngước mắt lên, cắn răng nghiến lợi hỏi: "Anh từng nói với tôi là muốn cùng tôi ở chung một chỗ, nói muốn hủy bỏ hôn ước, sẽ không đi tìm phụ nữ khác, anh từng nói chưa? ! Là tôi nghe lầm hay đó là ảo giác của tôi?"

"Anh đã nói. . . . ." Nam Cung Kình Hiên ngước mắt, bưng lấy mặt của cô ở trong lòng bàn tay, giọng nói khàn khàn: "Những điều này anh đều nói qua, anh chưa giải quyết tốt, là lỗi của anh. . . . ."

Anh cau mày thật sâu: "Vốn là anh muốn đợi cô ta lộ ra sơ hở, có đầy đủ chứng cớ thì có thể để cho hai nhà đều đồng ý hủy bỏ hôn ước, anh không cần người phụ nữ tâm kế ác độc như thế ở bên cạnh anh, nhưng bây giờ xem ra em chờ không kịp —— một nụ hôn em cũng hiểu lầm, em xác định nhìn thấy anh và cô ta hôn môi? Hôn nơi nào, em nói xem?"

Đại não Dụ Thiên Tuyết choáng váng, trong lòng vẫn còn tức giận cực độ, nhưng ngẫm lại, thật sự là cô có thêm dầu thêm mỡ một ít.

Ở góc độ kia, chẳng qua chỉ nhìn thấy La Tình Uyển nhón chân hôn anh, nhưng anh không có đáp lại.

"Anh gạt tôi. . . . ." Cô cau mày, ngoan cố nói.

"Anh không ngờ tính nhẫn nại của em kém đến vậy." Nam Cung Kình Hiên siết eo của cô, áp sát để cô dựa lưng trên ghế sofa, hơi thở nóng hổi phả trên môi cô: "Để anh dạy em thế nào gọi là hôn môi, lần sau, đừng nhìn thấy anh đến gần cô ta một chút thì đã cảm thấy anh không đứng đắn, biết chưa?"

Dụ Thiên Tuyết vẫn còn đang mất hồn, đôi môi của Nam Cung Kình Hiên đã hôn lên môi cô.

Dụ Thiên Tuyết né tránh, hơi thở nóng bỏng giống như phỏng da thịt cô, một cái chớp mắt tiếp theo, Nam Cung Kình Hiên đã cố định cằm của cô, vững vàng hôn lên, mạnh mạnh mẽ mẽ vọt vào trong hàm răng khẽ khép lại của cô, hung ác mà nồng nhiệt dây dưa với môi lưỡi của cô.

“. . . . ." Dụ Thiên Tuyết ngăn trở không được, hai tay chống đỡ lưng sofa mềm mại, cảm giác anh đang nặng nề trằn trọc trong cổ họng của mình, nghiền từng bộ vị mẫn cảm bên trong, cuống quít mê muội, hô hấp của cô cũng bị anh cường thế hút đi, ngay tại lúc cô thở dốc sắp hít thở không thông, trong nháy mắt, chính anh truyền hô hấp qua cho cô, cưỡng bách cô tiếp nhận nụ hôn sâu thắm thiết của mình.

Bàn tay ở sau đầu cô vuốt ve, vuốt nhè nhẹ gáy của cô, da thịt mềm nhẵn động lòng người.

Nam Cung Kình Hiên buông đôi môi của cô ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô há miệng thở dốc, cả người mềm nhũn ở trong lòng anh.

"Vẫn còn nghi ngờ anh à. . . . ." Nam Cung Kình Hiên chống trán vào trán của cô, hô hấp nặng nề hỏi, tay thăm dò tiến vào áo khoác, phủ lên bầu ngực đầy đặn của cô, ôm chặt cô vào trong ngực, nặng nề xoa nắn.

". . . . .!" Khoái cảm mãnh liệt đột kích, Dụ Thiên Tuyết hít sâu một hơi, trong mắt là vẻ thất kinh hoảng hốt.

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên giống như đầm nước sâu thăm thẳm, sáng ngời đáng sợ.

"Cảm giác này có quen thuộc hay không? Có phải lâu rồi không có trải qua hay không?" Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên càng trở nên khàn đặc, ánh mắt mê ly, siết chặt eo cô đè ép cô trên lưng sofa, chống trán vào trán cô, quan sát cô. truyện chỉ đăng trên dd le quy don

Dụ Thiên Tuyết choáng váng một trận, cố sức chèo chống thân thể của mình, hàng mi rung động kịch liệt: "Không được. . . . . Buông ra. . . . ."

"Không buông. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên khàn giọng nói, đột nhiên kéo áo khoác của cô xuống, quấn vòng quanh hai cổ tay cô, giống như dây thừng buộc chặt cổ tay cô lại, sau đó hôn lên cổ của cô.

"Ách. . . . . ." Dụ Thiên Tuyết không nhịn được ngửa đầu, cảm giác hai tay bị trói ở phía sau, cả người bị phơi bày ở trước mặt anh.

Nam Cung Kình Hiên tiến công mãnh liệt, môi lưỡi ẩm ướt nóng bỏng quét qua mỗi góc cần cổ của cô, khiến cô kinh hãi không ngừng, cả người liên tục run rẩy, thân thể của anh nặng nề đè ép, trong lúc cô không chú ý, trong nháy mắt lặng lẽ kéo khóa kéo quần cô ra, ngón tay thon dài lướt qua vòng eo mịn màng, khẽ dùng sức nắm chặt eo cô, kéo quần cô xuống.

Động tác của anh có hơi thô bạo, vừa lôi y phục của cô vừa ôm cô hướng về phía gian phòng bên trong đi tới.

Ánh mắt của Dụ Thiên Tuyết mê ly, trong mắt có sự uất ức cùng oán hận, nhưng nhiều hơn là mê say, môi lưỡi của cô vẫn luôn bị anh chiếm cứ, hăng say mà ẩm ướt dây dưa, có tiếng ‘chậc chậc’, căn bản là không chú ý tới áo khoác cùng áo len mỏng manh của mình là thế nào không còn, cảm thấy cả người thật nhẹ nhàng, thời điểm cảm giác được là khi mái tóc như tơ của cô rơi vào trên bờ vai lành lạnh.

Đột nhiên Dụ Thiên Tuyết cả kinh, hơi thanh tỉnh lại, lúc này mới nhận biết phần trên cơ thể mình đã trần trụi, da thịt trắng nõn mịn màng rơi vào trong lồng ngực cường tráng của anh, đầu lưỡi tê dại, cảm giác được Nam Cung Kình Hiên ẩn nhẫn thống khổ rên một tiếng, móc áo ngực của cô bị mở ra, bị kéo xuống, một bàn tay nóng hừng hực trực tiếp chạm vào bầu ngực non mềm.

Hết chương 182


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Mooncake94, NgọcTrâm, Xuyenchi88, conmeoconmeo, shirleybk, thienbang ruby, Đỗ Trí
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: todien và 85 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 421 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 279 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 400 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2968 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /liec
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 729 điểm để mua Cung Cự Giải

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.