Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 287 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 01.12.2017, 21:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 1741 lần
Điểm: 30.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 195: Mang con trai em đi cũng không nói cho em biết sao? !


"Ừ, ăn nhanh lên một chút," Nam Cung Kình Hiên cúi đầu hùa theo cô …, trong đôi mắt thâm thúy có tình yêu say đắm sâu nặng cùng sự cưng chiều, nhẹ nhàng nói với Tiểu Ảnh: "Không nên lãng phí một trận vất vả tâm sức của mẹ con."

Một bữa cơm ăn rất bình thản, giữa chừng Tiểu Ảnh lại bị Nam Cung Kình Hiên thuận miệng hỏi đến sách lược hấp dẫn của trò chơi, đôi mắt to tròn thông tuệ đặc biệt sáng rỡ, ở bên cạnh, Dụ Thiên Tuyết nhìn bọn họ nói chuyện, trong lòng vừa hạnh phúc vừa lo lắng.

Buổi tối, tiễn Nam Cung Kình Hiên đi về, ánh trăng chiếu rọi ngõ hẻm, nhu hòa mà xinh đẹp. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

"Cả đêm em cứ ưu sầu lo lắng, làm sao vậy? Vẫn còn vì lời nói của ông cụ mà tức giận?" Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên nhìn cô chăm chú, kéo cô tới trước mặt mình: "Lời ông ấy nói em không cần để ở trong lòng, sớm biết thế anh sẽ không để em nghe điện thoại."

Dụ Thiên Tuyết nhìn vào mắt anh, cắn môi nói: "Có dễ dàng như anh nói không? Anh nói muốn kết hôn với em, chúng ta vĩnh viễn ở chung một chỗ, có dễ như vậy không? . . . . . . Sao em cảm thấy càng ngày càng khó khăn?"

Dưới ánh trăng dáng vẻ của cô có chút yếu đuối, Nam Cung Kình Hiên cau mày, trong lòng khẽ nguyền rủa một tiếng.

Lão già đáng chết, sao lại nói với cô chuyện không nên nói!

"Ngoan ngoãn nói cho anh nghe, ông ấy uy hiếp em thế nào?" Thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi tựa vào xe, kéo cô tới, vòng ở giữa khuỷu tay mình, Nam Cung Kình Hiên nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt mà yếu ớt của cô, nhẹ giọng hỏi.

Dụ Thiên Tuyết lắc lắc đầu, nhìn anh chằm chằm hỏi: "Tóm lại, cưới em có bao nhiêu khó khăn anh biết đúng hay không? Gia tộc của anh không cho phép xuất hiện một phụ nữ có vết đen, hơn nữa anh có hôn ước cùng tiểu thư nhà họ La, nếu bởi vì sự can dự của em khiến cho quan hệ của các người xơ cứng, ba anh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh —— ngộ nhỡ có ngày ông ấy làm cho anh chỉ còn hai bàn tay trắng thì làm sao bây giờ?"

Nam Cung Kình Hiên cười yếu ớt, kiêu căng ngạo mạn khác thường.

"Em lo lắng cái gì? Anh chỉ có hai bàn tay trắng thì em sẽ không có chỗ dựa?" Ngón tay khơi cái cằm mịn màng của cô lên, hỏi.

Dụ Thiên Tuyết có hơi phát cáu, thoát khỏi sự khống chế của anh, cau mày nói: "Em không có ý đó."

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên vẫn trêu tức như cũ, hai tay đút ở trong túi quần, giọng nói du dương: "Không phải anh đã nói rồi sao? Nếu như nhà Nam Cung không tha cho anh, chúng ta bỏ trốn là được, em không muốn bỏ trốn cùng anh?"

Dưới ánh trăng, đôi mắt anh trong vắt lộ ra vẻ mị hoặc khiến người ta hít thở không thông. truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Dụ Thiên Tuyết cau mày chặt hơn, nhìn kỹ anh mấy giây, lắc đầu xoay người rời đi: "Anh điên rồi."

Ngay tức khắc, đôi mắt thâm thúy nheo lại, nhìn cô đi được mấy bước Nam Cung Kình Hiên đứng dậy đưa tay bắt lấy cô, kéo cô trở lại ôm thật chặt vào trong ngực!

". . . . . ." Dụ Thiên Tuyết lảo đảo một cái, thở dốc không ngừng, ánh mắt trực tiếp nhìn thẳng anh.

"Anh cũng cảm thấy mình điên rồi," Nam Cung Kình Hiên cười yếu ớt, túm một lọn tóc của cô đặt ở dưới mũi nhẹ nhàng ngửi: "Không điên sao anh lại quấn lấy một cô gái như em? Anh hoàn toàn có thể thường thường xoàng xĩnh sống hết một đời, cho dù hôn nhân bị người ta thiết kế cũng không quan trọng, dù sao thì thoạt nhìn La Tình Uyển cũng thật sự là một người phụ nữ tốt —— nhưng không có nếu như, anh chính là gặp phải em."

Dụ Thiên Tuyết nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh, không phản ứng kịp, anh đã từ từ cúi đầu cắn lên môi dưới của cô.

". . . . . . !" Dụ Thiên Tuyết cả kinh, rầu rĩ thở dài, tay để ở bả vai to lớn của anh.

"Quyết định cùng anh ở chung một chỗ cũng đừng quay đầu lại, một mình anh xử lý những chuyện này đã đủ phiền lòng, đừng để nội bộ của chúng ta mâu thuẫn, hửm?" Nam Cung Kình Hiên trằn trọc ở trên làn môi của cô, giọng nói khàn khàn, mang theo sự nồng tình mật ý ngăn lời nói kế tiếp của cô lại, nhốt cô trong ngực hôn thẳng đến khi cô thở hổn hển mới buông ra.

Mâu thuẫn nội bộ, lời này là có ý gì?

Dụ Thiên Tuyết cũng không nói gì nữa, tràn đầy trong lòng trong mắt đều là người đàn ông bá đạo mà dịu dàng này, chẳng qua là thỉnh thoảng nhìn mặt anh chợt nhớ tới những lời Nam Cung Ngạo đã nói, lại có chút sợ hãi, người đàn ông ưu tú xuất sắc này căn bản không thuộc về cô, trên con đường bước về phía trước, sẽ có những cơn sóng dữ và trở ngại lớn cắn nuốt cô đến ngay cả xương cũng không chừa.

Ở trong lồng ngực anh, thế nhưng Dụ Thiên Tuyết lại rùng mình một cái!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt, ôm trong ngực anh mới có cảm giác chân thật thế này.

"Sao vậy? Lạnh à?" Nam Cung Kình Hiên cau mày, cởi tây trang của mình ra, bao bọc người cô lại.

Dụ Thiên Tuyết đùn đẩy chối từ, giơ tay lấy tây trang xuống đưa lại cho anh, lui về phía sau một bước, đôi mắt trong suốt lộ vẻ bối rối, lúng túng nói: "Em không lạnh, muộn rồi, em vào nhà đây, anh cũng về đi."

Nói xong, không đợi Nam Cung Kình Hiên nói gì nữa, cô đã thở hồng hộc chạy lên lầu.

Thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên vẫn đứng tại chỗ, cau mày thật sâu, không có đuổi theo.


*****


Cả đêm, tinh thần của Dụ Thiên Tuyết có phần không yên, tỉnh giấc rất nhiều lần.

Cho đến thời điểm đi làm vẫn còn chút hoảng hốt, tiếp đãi cố vấn cho một bệnh nhân, sau khi trò chuyện xong, cô mở điện thoại di động, không nghĩ tới sẽ nhận được nhiều cuộc gọi nhỡ đến vậy.

Dụ Thiên Tuyết cau mày, bấm gọi trở lại cho mã số đó: "Cô giáo Đàm, cô tìm tôi có việc sao? Sao gọi điện thoại nhiều như thế?"

"Dụ tiểu thư à!" Ở đối diện, giọng của cô giáo rất khẩn trương: "Xin hỏi Nam Cung tiên sinh là người nhà của cô sao? Sáng hôm nay có rất nhiều người tới trường học đưa Dụ Thiên Ảnh đi, tôi gọi điện thoại cho cô mãi mà không gọi được! Dụ tiểu thư, cô có biết những người đó. . . . . ."

Trong đầu Dụ Thiên Tuyết ‘Ong’ một một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn dần đỏ lên, tưởng tượng ra cảnh tượng đó, nhất thời tâm loạn như ma.

"Tôi biết rồi. . . . . . Tôi biết rồi. . . . . . Tôi sẽ giải quyết!" Cô cúp điện thoại, cầm túi của mình lên chạy ra khỏi phòng làm việc.

—— cô nên sớm biết, từ trước tới nay Nam Cung Ngạo luôn luôn cường thế, sẽ không vì một lần hai lần bị ngăn trở mà lùi bước, cho dù chính con trai của mình ngăn ở trước mặt không cho phép ông ta làm bừa, ông ta cũng sẽ không để ở trong mắt!

Nhưng mà Tiểu Ảnh. . . . . .

Dụ Thiên Tuyết cắn mạnh môi dưới, cắn đến đau nhói. . . . . . Tại sao bọn họ có thể bức ép người khác như thế!

Ngay cả xin phép cũng không, cô trực tiếp chạy ra khỏi công ty, quản lý Chương gặp phải cô ở cửa ra vào, kinh ngạc trợn to hai mắt, anh ta vội vàng nói một câu "Có chuyện cứ đi trước, không sao", Dụ Thiên Tuyết nhìn anh ta, ánh mắt phức tạp nhưng cũng không muốn giải thích nhiều, mắt đỏ lên chạy ra ngoài, đến cổng công ty chặn một chiếc taxi lại, hướng về biệt thự Nam Cung chạy tới.

Trên xe, cô bấm số điện thoại của Nam Cung Kình Hiên.

Điện thoại reo thật lâu vẫn không có người nghe, tay Dụ Thiên Tuyết níu chặt chỗ ngồi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, tràn đầy trong đầu đều là gương mặt của Nam Cung Kình Hiên, thật sự cô gấp muốn chết, thế nhưng không liên lạc được với anh!

Gọi lại một lần nữa, rốt cuộc cũng thông.

Tay Dụ Thiên Tuyết cầm điện thoại di động, giọng nghẹn ngào run rẩy nói: "Anh ở đâu? Tiểu Ảnh bị đưa đi rồi, hiện tại em đang chạy tới nhà anh, tại sao ông ấy có thể làm như vậy! Đưa con trai em đi cũng không nói cho em biết một tiếng? !"

Trong mắt cô dâng lên nước mắt trong suốt.

Đầu kia điện thoại dừng lại một chút, tiếp theo là một giọng nữ êm ái mà quen thuộc: "Là Thiên Tuyết sao? Kình Hiên đang thay quần áo, bộ tây trang vừa đưa tới có hơi nhỏ, thước tấc không thích hợp, có chuyện gì chờ anh ấy ra ngoài mới tìm anh ấy đi, có điều. . . . . . chuyện cô nói tôi cũng biết rõ, cô cũng muốn tới à? Vậy thì hoan nghênh."

Cửa sổ xe mở rất lớn, lòng Dụ Thiên Tuyết như bị một kích nặng nề, gió thổi làm cho nước mắt của cô lạnh buốt, khiến cô chợt hoảng hốt mà thanh tỉnh lại.

Hết chương 195



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Bảo anh, orchid1912, pypyl
     

Có bài mới 02.12.2017, 21:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 1741 lần
Điểm: 30.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 196: Nếu trong mắt tôi không có ba thì đã trực tiếp giết chết ba rồi !


Đó là giọng nói của La Tình Uyển.

Ngoài cửa xe, gió mát thổi thoáng qua, hiện tại Dụ Thiên Tuyết đang nghĩ đến cảnh tượng bọn họ ở cùng nhau, Nam Cung Kình Hiên ở trong phòng thay tây trang, vị hôn thê xinh đẹp hào phóng ở bên cạnh nghe điện thoại giúp anh, trong lòng cô đau nhói như bị kim châm!

Một giọt lệ lóng lánh rơi xuống, cô để điện thoại xuống, tay ấn nút bên trên muốn cúp điện thoại.

Nhưng hiện tại, Tiểu Ảnh lẻ loi một mình bị đưa đến biệt thự Nam Cung, cô lo lắng muốn chết, cô không thể cúp điện thoại!

Lần nữa, dán điện thoại di động lên lỗ tai, Dụ Thiên Tuyết đè nén tiếng nức nở nói: "Tôi có việc gấp, cô để cho anh ấy nghe điện thoại."

"Có thể đợi một lát nữa được không? Anh ấy đang nói chuyện với người khác. . . . . ."

"Tôi xin cô! Hiện giờ con trai của tôi đang ở chỗ các người, tôi không rõ các người muốn đối đãi với thằng bé như thế nào, cô để Nam Cung Kình Hiên nghe điện thoại!" Dụ Thiên Tuyết kích động, giọng nói hòa lẫn tiếng nức nở mang theo chút oán hận.

"Ai cho cô đụng đến điện thoại của tôi hả ?" Một giọng nói lạnh như băng từ trong điện thoại truyền đến.

Gió thổi qua làm cho nước mắt của cô lành lạnh, Dụ Thiên Tuyết giật mình một cái, hai tay nắm chặt điện thoại di động, cảm giác giống như nắm được hi vọng. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn ddlequydon

Ở đối diện, giọng La Tình Uyển nhẹ như lông vũ, thở dài nói: "Anh đã nói sẽ không quan tâm đến người phụ nữ này, còn khẩn trương như thế khi em nhận điện thoại của anh làm cái gì, cô ta lại không có chuyện quan trọng. . . . . ."

Những lời này, Dụ Thiên Tuyết nghe được mơ mơ hồ hồ, nhưng theo bản năng, cô biết đây là đối thoại của bọn họ.

Kinh ngạc, lan tràn ra tận đáy lòng.

Mái tóc của Dụ Thiên Tuyết xốc xếch bay múa ở trước mắt, mấy ngón tay mảnh khảnh nắm chặt áo bọc ghế ngồi, trong đầu hơi hỗn loạn.

"Phụ nữ của tôi có quan trọng với tôi hay không, không tới phiên cô tới nói." Giọng nói trầm thấp càng đến gần, càng lúc càng lạnh như băng.

Nam Cung Kình Hiên cầm lấy điện thoại di động, cúi đầu khẽ gọi một tiếng: "Thiên Tuyết?"

". . . . . ." Dụ Thiên Tuyết ngẫm nghĩ lại lần nữa, đầu óc trở nên thanh tỉnh, vội vàng nói: "Tiểu Ảnh đã bị Nam Cung Ngạo mang đi, anh có thể giúp em nhìn xem có phải con đã đến nhà anh hay không, có ở trên bữa tiệc không?"

"Em nói cái gì? !" Nam Cung Kình Hiên nhíu mày thật sâu.

Người giúp việc cầm tây trang được cắt may vừa vặn dán lên người anh, Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng đẩy ra, bình tĩnh kiên định nói: "Thiên Tuyết em không nên gấp gáp, anh lập tức đi xem con!"

"Hiện giờ em đang trên đường đi đến nhà anh, em. . . . . ."

"Ngoan, không có chuyện gì, đến thì gọi điện thoại cho anh, anh ra ngoài đón em!" Miệng của Nam Cung Kình Hiên dán lên điện thoại di động cúi đầu dụ dỗ cô một câu, cúp điện thoại xong, sắc mặt anh tái xanh hướng phía phòng sách ở lầu dưới  đi tới.

Toàn bộ  sàn nhảy ngoài trời đã tràn đầy người, Nam Cung Kình Hiên hờ hững chào hỏi mọi người, đi tới trước cửa phòng sách đóng chặt còn bị hai hộ vệ ngăn lại, đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên lạnh như hàn băng trừng hai người một cái, đưa tay mở cửa.

Bên trong phòng sách, hình như Tiểu Ảnh mới vừa bị mấy hộ vệ mang tới.

Khuôn mặt nho nhỏ trướng đỏ, liều mạng giùng giằng, ở trong khuỷu tay to lớn của hộ vệ đạp thình thịch, nhảy xuống đất thở hổn hển dữ dội, trong đôi mắt to tròn tràn đầy sự đề phòng, từ trước đến giờ thân thể của Tiểu Ảnh đều không tốt, trải qua quá trình lăn qua lăn lại như thế, hô hấp cũng có phần suy yếu. truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

"Người xấu, các người là kẻ xấu!" Tay Tiểu Ảnh chỉ bọn họ, giọng nói trong trẻo, tức giận đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.

Sắc mặt Nam Cung Ngạo biến hóa, nhưng vẫn giữ vẻ mặt từ ái đi qua: "Tiểu Ảnh, không nhận biết ông nội rồi hả?"

Tiểu Ảnh nhìn chằm chằm ông lão trước mắt, chịu đựng thân thể suy yếu, lý trí nói: "Ông cụ, sinh nhật vui vẻ."

"Thực nghe lời . . . . . ." Nam Cung Ngạo cười ha ha, bàn tay thô tháo vuốt ve đầu cậu bé.

"Ba dẫn thằng bé tới đây làm gì?" Nam Cung Kình Hiên đẩy cửa đi vào, lạnh giọng hỏi, nhìn Tiểu Ảnh lẻ loi, thân thể có phần suy yếu, anh đau lòng một trận, đôi mắt càng lúc càng lạnh quét về phía Nam Cung Ngạo.

Sắc mặt của Nam Cung Ngạo hoàn toàn trầm xuống.

"Càn quấy!" Giọng nói trầm thấp hùng hậu kèm theo một gậy nện mạnh trên mặt đất: "Ngày sinh nhật ba mời cháu nội tới một chút thì thế nào? Đời này ba có con trai có con gái nhưng trái lại không có một đứa nào quan tâm đến ba! Đứa nhỏ Tiểu Ảnh này rất thông mình lanh lợi, ba nhìn đã thích, sinh nhật ông nội chẳng lẽ cháu nội không thể đến?"

Nam Cung Kình Hiên mặt lạnh đi tới, ai cũng không nhìn, cầm tay Tiểu Ảnh kéo qua, kiểm tra tình trạng của cậu bé một chút.

Hắn lạnh lùng gật gật đầu, dáng người cao ngất đứng lên, lạnh giọng hỏi: "Các người làm thế nào dẫn được thằng bé tới đây?"

Nếu như đứa nhỏ không tình nguyện, đám người này sẽ dùng thủ đoạn gì?

Ở bên cạnh, hộ vệ hít thở không thông một trận, một người đeo kính đen trong số đó có hơi hốt hoảng, nhìn chung quanh một cái, đồng nghiệp không lên tiếng anh ta cũng vội vàng cúi đầu nín thinh, ánh mắt sắc bén của Nam Cung Kình Hiên quét tới, lạnh giọng hỏi: "Nói, làm thế nào dẫn được thằng bé tới?"

Sắc mặt hộ vệ đỏ lên: "Chỉ là đứa trẻ, hơi sức lại không lớn. . . . . ."

Một cái chớp mắt tiếp theo, ‘Bốp!’, một quyền ngoan độc nện lên cằm của anh ta, thân thể lực lưỡng thụt lùi mấy bước đụng vào trên tường.

Trong phòng chỉ còn tiếng chạy của máy điều hòa.

Nam Cung Ngạo chỉ ngớ ra một giây, giận đến sắc mặt tái xanh, thiếu chút nữa là cầm gậy quăng về phía Nam Cung Kình Hiên: "Hỗn trướng! ! Người của ba mà mày cũng dám ra tay, trong mắt mày còn người ba này hay không!"

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên lạnh như băng quét qua một cái: "Nếu trong mắt tôi không có ba thì đã trực tiếp giết chết ba rồi! Ba cũng biết thằng bé còn nhỏ, con mẹ nó, ba không có cháu nội cho nên trong lòng dị dạng rồi sao? ! Đối đãi với một đứa bé như vậy mà ba cũng xuống tay được!"

Con trai cáu kỉnh quát lớn khiến Nam Cung Ngạo giận đến một chữ cũng không nói ra được.

"Trường hợp hôm nay, nhất định Tiểu Ảnh phải ở đây!" Nam Cung Ngạo xanh mặt nói: "Hôn kỳ của mày và Tình Uyển đã định vào cuối năm, trước hết phải tìm một cơ hội nhận thức Tiểu Ảnh vào cửa, ba thấy hôm nay mọi người đều tới, mày cùng Uyển nha đầu chuẩn bị đi, coi như là hai đứa nhận con trai, quan hệ ba đều tìm xong rồi, chuyện hôm nay cứ làm như thế!"

Cuối cùng thì Nam Cung Kình Hiên cũng hiểu tại sao Nam Cung Ngạo nhất định phải làm cho Tiểu Ảnh tới đây, bữa tiệc này, quả thật chính là một âm mưu!

Hừ lạnh một tiếng, Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói: "Tôi vẫn luôn cảm thấy ba hồ đồ, thật không ngờ lại hồ đồ đến thế này!"

Nói xong, anh đi tới ôm lấy Tiểu Ảnh, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, đợi lát nữa mẹ cứ tới đây, chú đưa con lên lầu nghỉ ngơi."

Đến cùng là trong lòng Tiểu Ảnh bài xích người đàn ông này , nhưng ở đây, bên trong phòng sách to lớn, giữa một đám người nguy hiểm lại bá đạo, hình như chỉ có chú ấy ở che chở cho mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Ảnh tái nhợt như một tờ giấy, không nói gì chỉ chăm chú nhìn đôi mắt thâm thúy mà trầm ổn của Nam Cung Kình Hiên, cánh tay nhỏ bé do dự vòng quanh lên cổ của anh.

"Mày nói cái gì? Người phụ nữ kia!" Nam Cung Ngạo nghe ra từ mẫn cảm trong lời nói của anh, nhíu mày thật sâu.

"Chẳng qua Thiên Tuyết chỉ tới đón thằng bé mà thôi, cô ấy không rảnh tới tham gia bữa tiệc của ba, đừng có tự mình đa tình." Đôi mắt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên quét tới.

Nam Cung Ngạo đâm mạnh cây gậy xuống mặt đất: "Hỗn trướng! Nhà Nam Cung cùng người phụ nữ kia có nửa điểm quan hệ sao? ! Quản gia đi xuống giữ cửa cho tôi, đừng để loại phụ nữ không có thân phận đó tiến vào nhà Nam Cung!"

Hết chương 196


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, NgọcTrâm, ham doc truyen, orchid1912, pypyl
Có bài mới 04.12.2017, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 1741 lần
Điểm: 30.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 197: Diễn kịch với cô tới hôm nay đủ rồi


Suy yếu nằm sấp ở trên bả vai của Nam Cung Kình Hiên, Tiểu Ảnh giật mình một cái tỉnh táo lại, đôi mắt sắc nhọn tràn đầy oán hận nhìn Nam Cung Ngạo.

"Tôi tự mình đi ra cửa đón cô ấy, việc này không thể theo ý ba được." Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng liếc ông một cái, bồng Tiểu Ảnh xoay người rời đi. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon

"Mày đứng lại đó cho tao!" Nam Cung Ngạo giận đến sắc mặt cũng tái xanh, ngón tay run rẩy chỉ chỉ ở sau lưng anh nói: "Mày thật sự là càng ngày càng tệ, ngày ngày hướng cùi chỏ ra bên ngoài coi như xong! Rốt cuộc thì người phụ nữ kia hạ độc gì cho mày hại mày biến thành bộ dạng này! Tao nói cho mày biết, Tiểu Ảnh, tao nhất định phải nhận thức, hôn ước của mày và Tình Uyển cũng sẽ tiến hành như đã định, ngày hôm nay, nếu mày dám chọc ra chuyện gì thì đừng có trách tao đuổi mày ra khỏi nhà!"

Nam Cung Kình Hiên ưu nhã xoay người lại, lạnh lùng nở nụ cười: "Tốt, tôi cầu còn không kịp, đúng lúc một nhà ba người đoàn tụ, ba có thể bức bách tôi thử xem, cũng không nhất định phải làm cái chức người thừa kế này thì tôi mới có thể sống sót!"

Thân ảnh tuấn lãng và mạnh mẽ rắn rỏi, ôm đứa bé trai phấn điêu ngọc thế đi ra cửa phòng sách.

Nam Cung Ngạo có chút suy sụp ngồi trở lại trên ghế, mạnh tay vuốt đi vuốt lại cây gậy đè nén lửa giận, đồng thời đầu óc cũng cấp tốc xoay tròn nghĩ ngợi biện pháp đối phó, một kế hoạch tốt cứ như vậy mà bị phá hư, ông ta thống hận người phụ nữ tên Dụ Thiên Tuyết đó! Thằng con ngỗ nghịch này, thật sự không biết hôm nay còn có thể làm ra chuyện gì!

Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, trong đầu Nam Cung Ngạo lóe lên một ý nghĩ! Cuối cùng thì ông ta đã hiểu ra cái gì không được bình thường rồi!

——mang Tiểu Ảnh tới đây là ông ta bí mật tiến hành, đơn giản là trên bữa tiệc có mặt nhiều người trong giới thương mại và giới giải trí truyền thông, lúc này, anh và La Tình Uyển ra mặt nhận Tiểu Ảnh thì nhất định thằng bé sẽ tránh khỏi đầu sóng ngọn gió, chẳng lẽ, anh ngược lại muốn gióng trống khua chiêng cứ như vậy mà công khai Tiểu Ảnh là con riêng của mình? !

Ông trời ơi. . . . . .

Nam Cung Ngạo càng lúc càng đứng ngồi không yên, nghĩ đến Dụ Thiên Tuyết cũng đang chạy tới bên này, nghĩ đến. . . . . Tuyệt đối không thể để danh dự của nhà Nam Cung hủy ở trong tay người phụ nữ kia!


*****


Bên trong căn phòng u tĩnh, La Tình Uyển thử một cái váy dài màu rượu đỏ, ưu nhã mà động lòng người.

Da thịt ở sau lưng lộ ra, còn chưa có kéo khóa kéo lên, da thịt mịn màng trắng nõn làm cho người nhìn tim đập thình thịch.

Nam Cung Kình Hiên mở cửa, mang theo Tiểu Ảnh đi vào.

La Tình Uyển không né tránh, thậm chí từ trong gương mỉm cười nhìn Nam Cung Kình Hiên, nhưng khi nhìn thấy bên cạnh anh chính là đứa bé kia, đột nhiên đỏ mặt xoay người sang chỗ khác, ánh mắt mang theo chút chật vật nhìn bọn họ.

Nam Cung Kình Hiên cũng chú ý tới, cau mày, bịt kín mắt của Tiểu Ảnh, lạnh giọng nói với cô ta: "Ai cho cô thay quần áo ở trong phòng tôi? Cô có bệnh phải không? !"

Toàn thân của La Tình Uyển nhếch nhác thảm hại, sắc mặt  hơi đỏ hồng, gương mặt trang điểm tinh xảo không có bán đứng sự bối rối hốt hoảng của cô ta, tranh thủ kéo khóa kéo vẫn còn treo ở gần mông lên, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, em vẫn chưa thay xong, quên khóa cửa, bởi vì nơi này trừ anh ra cũng không ai dám đi vào nên em mới ở đây thay. . . . . . Đây là Tiểu Ảnh đúng không?"

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nhìn cô ta một cái, khạc ra hai chữ: "Ra ngoài!"

Bàn tay trên mắt Tiểu Ảnh dời đi, đôi mắt to tròn trong trẻo nhìn người phụ nữ xinh đẹp không ăn khói lửa nhân gian đang đứng trước mắt mình.

Ừ, cậu bé còn nhớ, đây chính là dì vị hôn thê trong truyền thuyết.

Cậu bé càng nhớ rõ hơn, ngày đó, chính là dì này thân mật cùng chú hư hỏng nên làm cho mẹ cực kỳ rất tức giận.

Bỗng nhiên điện thoại di động vang lên, Nam Cung Kình Hiên mau chóng nhận máy, giọng liền trở nên mềm mại, cúi người nói: "Ừ, hiện giờ con đang ở bên cạnh anh, đừng nóng nảy được không? Anh ra cửa đón em ngay lập tức."

Tiểu Ảnh giật mình một cái, nhận lấy điện thoại Nam Cung Kình Hiên đưa tới: "Mẹ! Con không sao!"

Đứng xa xa, La Tình Uyển nhìn chằm chằm một đôi cha con này —— bọn họ rất giống nhau, từ mặt mày cho đến tính khí, dù là ý định hay một dao động nhỏ trong đôi mắt cũng giống nhau đến như vậy, bóng dáng cao lớn của Nam Cung Kình Hiên ngồi chồm hổm xuống, cẩn thận từng li từng tí che chở đứa bé trong khuỷu tay, lúc nói chuyện điện thoại cùng Dụ Thiên Tuyết, khóe môi của anh mới có thể hiện lên nụ cười rạng rỡ tuấn dật mị hoặc như thế. Truyện chỉ đăng trên dd.le.quy.don

Một nhà ấm áp như vậy, anh, cùng cô, còn có bảo bảo của bọn họ.

Một màn này, khiến trái tim của La Tình Uyển tựa như bị đâm một đao, máu tươi chảy ròng ròng, đau đớn đến tê liệt.

Cuối cùng thì cuộc nói chuyện qua điện thoại cũng xong.

La Tình Uyển nhẹ nhàng đi qua, ngồi xổm người xuống, đưa bàn tay trắng mềm ra: "Tiểu Ảnh, xin chào, dì đã sớm nghe nói về cháu đến hôm nay mới gặp mặt, có cần dì chính thức giới thiệu một chút không?"

Nụ cười của cô ta rất ấm áp, mang theo mùi hương hoa hồng thơm tho.

Trong mắt của Tiểu Ảnh có mấy phần đề phòng, thậm chí không để lại dấu vết, thoáng cái né vào trong lồng ngực rộng lớn của Nam Cung Kình Hiên.

"Cháu biết dì, dì rất đẹp, chú bại hoại của cháu rất có phúc khí nha, có vợ chưa cưới xinh đẹp như dì." Tiểu Ảnh vươn tay ra cầm tay của cô ta, không keo kiệt chút nào mà ca ngợi.

La Tình Uyển nhàn nhạt cười duyên, nói tiếp: "Không nên kêu chú bại hoại nữa, chú ấy là ba của cháu, về sau chúng ta sẽ sống cùng với nhau, Tiểu Ảnh phải thích ứng đó."

Tiểu Ảnh nghiêng nghiêng đầu, rất là mê hoặc.

"Cái gì sống cùng nhau?" Giọng nói lạnh như băng của Nam Cung Kình Hiên truyền đến từ phía sau, cười lạnh một tiếng: "Trong sinh mệnh của thằng bé có ba mẹ là đủ rồi, chẳng lẽ còn cần người khác?"

Sắc mặt La Tình Uyển hơi tái nhợt, che giấu sự cả kinh trong lòng.

Cô ta nâng đôi mắt xinh đẹp lên, do dự nhẹ giọng hỏi: "Em biết rõ anh không tình nguyện, nhưng mà bác trai vẫn luôn nói để cho em tiếp nhận Tiểu Ảnh, hiện tại em cũng có thể đón nhận. . . . . . Sau khi chúng ta kết hôn, em sẽ đối đãi tốt với thằng bé."

"Tôi có nói chúng ta sẽ kết hôn sao?"

La Tình Uyển cắn môi, nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mắt: "Anh có ý tứ gì?"

"Ý của tôi, hẳn là cô rất rõ ràng," Nam Cung Kình Hiên để tay trên bả vai của Tiểu Ảnh, không muốn nói ở trước mặt trẻ con: "Cô dễ dàng quên mất chuyện mình đã làm vậy sao? Bắt đầu từ lúc đùa bỡn âm mưu với tôi, đến đùa bỡn âm mưu với người phụ nữ tôi yêu, chẳng qua thủ đoạn của cô cũng chỉ có thế."

Nhất thời, khuôn mặt nhỏ nhắn La Tình Uyển trở nên trắng bệch!

"Anh nói cái gì. . . . . . Em không hiểu lắm. . . . . ."

"Có thể người phục vụ ở tiệc rượu kia sẽ rõ ràng hơn so với cô, thanh niên rất dễ bị tiền bạc mê hoặc, cô đáp ứng cho cậu ta bao nhiêu thù lao? Để cậu ta thay cô đi làm cái loại chuyện hạ lưu đó?"

Cả người La Tình Uyển khẽ run lên, đứng dậy, thụt lùi hai bước, ánh mắt chấn kinh nhìn Nam Cung Kình Hiên.

"Em. . . . . ." Cô ta không nghĩ tới lại bại lộ nhanh như vậy, làm sao anh biết được? !

"Tôi diễn kịch với cô tới hôm nay đủ rồi, không muốn diễn tiếp nữa," Thân ảnh cao ngất mạnh mẽ của Nam Cung Kình Hiên mang theo sự kiêu căng lạnh lùng, chậm rãi đi đến gần cô ta, bức cô ta đến một góc chết, quan sát bộ dáng hoang mang sợ hãi của cô ta: "Nói cho cô biết, đừng nói là Thiên Tuyết không có bị người làm nhục, coi như cô ấy thật sự bị người ta làm nhục tôi cũng luyến tiếc buông cô ấy ra —— cô ấy là phụ nữ của tôi, đời này cũng sẽ là người của tôi, nhưng còn cô là ai? Tôi không rõ lắm."

Nam Cung Kình Hiên nhếch lên một nụ cười tuấn dật phi phàm, lạnh lẽo như băng: “Có lẽ tâm hồn của cô chính là thuộc về ma quỷ!"

"Tôi đi xuống dưới đón Thiên Tuyết, tốt nhất cô đừng ở lại bên trong phòng này," Anh chế trụ cổ tay của cô ta, ánh mắt sắc bén như kiếm: "Tiểu Ảnh lại ở đây, tôi sợ cô nhất thời xúc động làm gì đó với con trai của tôi —— hiện tại tôi không có bất kỳ tâm tư nào lượn vòng với cô nữa, tôi muốn trực tiếp giết chết cô."

Hết chương 197


Đã sửa bởi Hoalala lúc 27.04.2018, 22:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, NgọcTrâm, Xuyenchi88, ham doc truyen, pypyl, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 287 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Diep bach, gaubeodauhoi, Gia Ninh, Hepc, Linh Vũ, maiphuong2408, pypyl, Thoa Xù, Trương Hương 305, Ôi giời ơi và 321 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm

Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 327 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 310 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 418 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 544 điểm để mua Cung Song Ngư
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 312 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 294 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 412 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
trantuyetnhi: Kì mới Tình Yêu Nhân Vật đã ra hi vọng mọi người ủng hộ nhi nha.

viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3379999#p3379999
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo
Lily_Carlos: viewtopic.php?t=410623&p=3379919#p3379919 Mọi người ghé chơi game đi ạ rất dễ kiếm điểm nha
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.